Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Saturday, October 27, 2012

[Đặng V Nhâm] Khác biệt giữa VÔ DANH, tác giả tập thơ VÔ ĐỀ và NGUYỄN CHÍ THIỆN

Buu Nguyen <
Quý đồng hương cũng biết ai là người bảo lãnh Hoàng Minh Chính qua mỹ chữa bệnh; khi qua Mỹ ở nhà ai ?
ở cái nhà chuyên môn gói bánh tét lậu và Nguyễn Chí Ác ở đâu ? cũng là bè lũ côn đồ tên tội đồ Bùi Tín tàn sát dân mình vào năm mậu thân .... ! !

From: Dan Vo <


Sent: Sat, October 27, 2012 8:53:16 AM
Subject: [ChinhNghiaViet] Fw: [Thaoluan9] FYI: [Đặng V Nhâm] Khác biệt giữa VÔ DANH, tác giả tập thơ VÔ ĐỀ và NGUYỄN CHÍ THIỆN

Những nhà văn, nhà thơ, những ai đã lỡ ăn trái cấm bênh vực cho tên ma cô chủ động điếm Ba Mâu Nguyễn chí Ác thì hãy tĩnh ngộ để lương tâm khỏi cắn rứt.
Sự THẬT muôn đời vẫn là Sự THẬT.
--- On Sat, 10/27/12, Ho Cong Tam <

From: Ho
Subject: [ Khác biệt giữa VÔ DANH, tác giả tập thơ VÔ ĐỀ và NGUYỄN CHÍ THIỆN
To:

Date: Saturday, October 27, 2012, 5:23 AM
---------- Forwarded message ----------
From: Nham Dang <

Date: 2012/10/27
KHÁC BIỆT NỔI CỘM GIỮA THI SĨ VÔ DANH VÀ NG. CHÍ THIỆN:
- VÔ DANH:gia cảnh nghèo xác xơ, chỈ có cha mẹ già ốm yếu!
- NG. CHÍ THIỆN: cha mẹ có tài sản, và anh, chỊ nay hãy còn sống!
· ĐẶNG VĂN NHÂM
SỰ THẬT KHÔNG HAI. CHÂN LÝ BẤT NHỊ !
Bài trước tôi đã nêu lên một số nghi vấn trong vụ Ng. Chí Thiện soán đoạt thi phẩm ” VÔ ĐÊ”của tác giả ” VÔ DANH”.
Tất cả những câu hỏi ấy, Ng. Chí Thiện (khi còn sống ở Mỹ từ 1995 đến tháng 10.2012) và Phan Nhật Nam, Trần Phong Vũ, Ng. Ngọc Bích với nhóm các cha cố đồng bọn âm mưu đều không một ai trả lời được câu nào nghe cho lọt lỗ tai.
Tất cả đều chỉ cãi chày cãi cối, xoay quanh trục ”Thiện Thật /Thiện Giả” và nêu thêm ra một số ” nhân chứng mới” , kèm thêm một vài ”sự thật ”mới. Bằng chứng điển hình gần đây nhất là ” sự thật của vợ chồng nhà Lê Phan ở Luân Đôn”!
Theo dõi nghi án thi phẩm ” Vô Đề” của thi sĩ ”Vô Danh” đã bị soán đọat từ đầu, tôi và một số văn hữu gặp nhau trên các diễn đàn liên mạng đã nhận ra nhiều quờ quạng, lủng củng, rối loạn trong đám ”chứng nhân” với những ”sự thật” (sic!) loạn xà ngầu mà mấy người ấy đã đua nhau phô trương trước công luận.
Vì lòng háo thắng bồng bột của những người trong đám nhân chứng ấy, ai cũng đều muốn cái ”sự thật” do mình kể ra là siêu hơn, đúng hơn những kẻ đồng bọn khác, nên đã gây hậu quả ” Boomerang” khiến mức độ khả tín trong dư luận dành cho Ng. Chí Thiện càng lúc càng tụt dần xuống đến số âm rất sâu mà không biết!
Nhân đây, tôi muốn nhắc cho các nhân chứng của Ng. Chí Thiện biết rằng: chuyện kể mỗi người nắm trong tay một mảnh vụn của ” sự thật” vẫn không phải là sự thật khả tín trong quần chúng.
Chẳng khác nào triết lý ” sự thật” của người Nhật đã nêu ra trong bộ phim ” Lã Sinh Môn” (Rashinmon) rất nổi tiếng sau đệ nhị thế chiến, từng chiếu ở VN, khi tôi còn trẻ.
Tóm lại, khi muốn biện hộ cho kẻ đạo thi Ng. Chí Thiện, các chứng nhân và thân hữu của đương sự nên nhớ thật kỹ nguyên tắc sơ đẳng sau đây: Sự thật không hai. Chân lý bất nhị!
Trong khi đó, ngược lại, phe nhóm chống đối hành động soán đạt thi phẩm Vô Đề của Ng. Chí Thiện- dĩ nhiên có cả tôi !- đều đồng thanh kháng biện. Từ đầu đến cuối, chúng tôi một mực nhất định cho rằng Ng. Chí Thiện chỉ là kẻ soán đoạt tác phẩm của thi sĩ Vô Danh.
Nhóm người cầm bút có lương tâm này đều không một ai từng quen biết trước Ng. Chí Thiện,thậm chí cả chưa biết mặt, nếu không có hình, nên vấn đề móc ngoặc, hay ân oán giang hồ đều không có chỗ đứng trong nội vụ.
Tất cả chúng tôi chỉ trang bị tinh thần bằng câu danh ngôn :” Điều mà tôi biết rõ hơn hết là tôi không biết gì cả!” của Socrate vị đại hiền triết Hy Lạp.
Vì chúng tôi đã tự nhận là không biết gì cả, nên trước nhiều nghi vấn sờ sờ cùng với quá nhiều ” sự thật” manh mún, lủng củng do phe nhóm Ng. Chí Thiện tự ý bày đặt ra trên các liên mạng truyền thông, khiến chúng tôi không khỏi sinh lòng ngờ vực, bất đắc dĩ phải dấn thân sâu thêm vào con đường dò tìm sự thật!
Sự nghi ngờ mà tôi nói đây vốn hoàn toàn tự nhiên đối với loài người, nên rất chính đáng, trong sáng và hữu ích trên mọi bình diện, từ luân lý, đạo đức đến nhân văn và tiến bộ khoa học…
Trong trường hợp này, thay vì Ng. Chí Thiện phải đích thân đứng ra công khai chững chạc tự biện minh cho mình, giải đáp trực tiếp và nghiêm chỉnh mọi nghi vấn; nhưng không ngờ, ngược lại, Ng. Chí Thiện cố tình xuỵt đám tay chân thủ hạ túa lên chửi bới, vu khống, chụp mũ bừa bãi bất cứ ai đứng trên lập trường “ tìm hiểu sự thật đầy mờ ám “ của Ng. Chí Thiện.
Do sự kiện nghịch lý này mà sau khi Ng. Chí Thiện đã chết vấn đề “ cái quan định luận “ vẫn còn cần phải được nghiêm túc đặt ra trước công luận thời hiện đại, đồng thời khắc sâu thêm cho đậm nét hơn nữa trong lịch sử văn học VN, để cho các thế hệ mai sau có sẵn cơ sở tiếp tục kiểm chứng và suy luận thêm rốt ráo.
Bây giờ chúng tôi tiếp tục tìm hiểu thi phẩm Vô Đề với tác giả Vô Danh hiển nhiên không thể nào tránh khỏi việc phải nêu danh Ng. Chí Thiện.
Như thế không có nghĩa chúng tôi hẹp bụng với người đã chết. Vì, như mọi người đều biết, hiện nay nhóm tay chân, thủ hạ và nhân chứng bu quanh Ng. Chí Thiện hãy còn sống rải rác khắp nơi.
Phần đông những người này đều đã phô trương, khoe khoang trước quần chúng rằng họ từng quen biết rất sâu xa và vô cùng thân cận với Ng. Chí Thiện từ khi hắn còn ở tù trong nước cho tới khi ra hải ngoại, rồi đến tận những giây phút cuối cùng bây giờ là lúc lâm chung của Thiện.
Vậy, hơn ai hết, những người này, xin nêu đích danh một số tên tuổi như: TS Toàn Phong Ng. Xuân Vinh, Bùi Tín, Ng. Thư Hiên, Phan Nhật Nam, Trần Phong Vũ, LS Trần Thanh Hiệp, TS Lê Mộng Nguyên, Ng. Ngọc Bích , Trương Anh Thụy và vợ chồng nhà Lê Phan (Luân Đôn) v.v… hãy vì bổn phận - đúng hơn là nghĩa vụ đối với “ thần tượng” (sic!) - mà tiếp tục phản biện, bảo hộ cho danh dự của Ng. Chí Thiện.
Danh dự của Ng. Chí Thiện được vẹn toàn tất nhiên trong đó cũng có luôn phần danh dự của họ.Ngược lại, vết nhục nhơ nuốc này sẽ bám chết trong tâm họ cho đến ngày họ nhắm mắt cũng không sao gột rửa được.
Bởi thế, khi viết loạt bài này, lúc nào tôi cũng mong ước được nghe những lời chỉ giáo vàng ngọc của các bậc trí thức, khoa bảng, tài cao học rộng có tên nêu trên đó, để cho nghi án đạo thi của Ng. Chí Thiện thêm sáng tỏ, đồng thời giúp cho vong linh của Ng. Chí Thiện được thảnh thơi siêu thoát, không cần phải cậy nhờ đến bàn tay tiếp dẫn vong linh người sắp chết về cõi Thiên Đàng đầy hoang tưởng của đạo Thiên Chúa!
· GHI CHÚ THÊM của ĐVN: Vấn đề tiếp dẫn vong linh của Ng. Chí Thiện đến với Thiên Chúa lúc hấp hối, tôi sẽ có một bài riêng dành cho những con chiên cuồng tín , đần độn kiểu Trần Phong Vũ và các cha cố quê mùa dốt nát đã lạm dụng chiếc áo chùng thâm làm điều phi pháp, phản giáo lý, phản tâm linh thiên nhiên…Mong bạn đọc nhớ đón xem …
CHIẾU THEO THI TẬP “VÔ ĐỀ” GIA CẢNH CỦA THI SĨ “VÔ DANH” HOÀN TOÀN KHÁC HẲN VỚI NG. CHÍ THIỆN.TẠI SAO???
Dưới đây, chúng tôi xin liệt kê thêm một nghi vấn lớn lao, rất quan trọng khác và hoàn toàn mới mẻ ,mà trong nhiều năm qua chưa một ai từng nêu lên trước công luận – kể luôn cả tôi!- Đó là sự khác biệt hết sức rõ rệt về thân thế và gia cảnh kể trong thi phẩm Vô Đề của tác giả Vô Danh so với thực trạng gia đình của Ng. Chí Thiện.
Như nhiều người đã biết và nhiều phương tiện truyền thông hải ngoại đã phổ biến rộng rãi trong nhiều năm qua, thì Ng. Chí Thiện sinh ra trong một gia đình trung lưu, đủ ăn đủ mặc. Cha mẹ Ng. Chí Thiện đã sở hữu một ngôi nhà có giá trị ở Phố Lò Đúc ở Hà Nội, sau phải bán đi để lấy tiền trả bệnh viện phí chữa bệnh lao cho Thiện trong nhà thương chuyên khoa Việt -Tiệp ở Hải Phòng. (Mà vẫn đéo khỏi!).
Từ sự kiện này, ai cũng phải hiểu thêm, ngoài ngôi nhà ở Phố Lò Đúc, Hà Nội, tất nhiên bố mẹ Thiện còn phải có một ngôi nhà khác dành để cư ngụ hằng ngày ở Hải Phòng hay Hà Nội.
Trong khi đó, ngược lại, tác giả Vô Danh kể chuyện gia đình ông rất nghèo túng, chỉ có một căn gác nhỏ hẹp.
Cha mẹ ông già yếu, bịnh hoạn, chỉ sống bằng đồng lương hưu trí còm cõi của bố!
· [ 1- xem dẫn chứng bên dưới].
Mặt khác, trong thi phẩm Vô Đề, tác giả Vô Danh đã dành nhiều bài viết về gia cảnh của mình với tấm lòng hiếu thảo vô biên .Trong đó, từ đầu đến cuối, ta chỉ thấy ông luôn luôn sót sa nhắc đến cha mẹ già của ông đã phải kéo lê cuộc sống héo hắt, rất cô đơn, sầu thảm mà thôi.
Trong toàn tập thơ ấy, ta không hề tìm thấy một câu nào hay một lời nhỏ bé, ngắn ngủi nào của tác giả nói đến một người anh hay người chị nào.
Trong khi đó, hoàn toàn ngược lại, Ng. Chí Thiện còn có ít nhất một người anh ruột tên Nguyễn Công Giân,trước ngày 30.4.75 đã sống ở Sài Gòn.
Sau đó, Ng Công Giân đã chạy qua Hoa Kỳ tị nạn và hiện vẫn còn đang sống ở vùng Virginia, Mỹ. Ngoài ra, Ng. Chí Thiện còn có thêm một người chị gái tên Ng. Thị Hảo, từ đầu đến cuối vẫn sống phong lưu, yên ổn với Bác vả đảng ở VN!
· [ 2- xem dẫn chứng bên dưới].
Để chứng minh những điều tôi mới nói trên đây hoàn toàn có cơ sở và đúng tới 100 % sự thật, xin mời quí bạn đọc thêm những vần thơ sau đây của thi sĩ Vô Danh:
* .- DẪN CHỨNG 1: NHỮNG VẦN THƠ CHỨNG MINH CẢNH SỐNG NGHÈO KHỔ ĐẾN CÙNG CỰC CỦA TÁC GIẢ “VÔ DANH “ VỚI CHA MẸ ĐÃ GIÀ YẾU TRONG CĂN GÁC NHỎ. TUYỆT NHIÊN KHÔNG CÓ CĂN NHÀ NÀO ĐÁNG GIÁ Ở PHỐ LÒ ĐÚC ĐỂ BÁN LẤY TIỀN CHỮA BỊNH LAO NHƯ NG. CHÍ THIỆN ĐÃ KỂ !!! [GHI CHÚ : Theo lời của Nguyễn Chí Thiện kể nguyên văn: “Bố mẹ chỉ có cái nhà ở phố Lò Đúc phải bán đi (vào năm 1956) chữa bệnh “hết mẹ” nó cả tiền” (sic!)].
-…Con chót mơ về căn gác nhỏ
Bên thầy bên mẹ sống yêu thương!...
Con vẫn mơ về căn gác nhỏ,
Bên thầy bên mẹ bữa cơm rau!
(Trích bài: Biết đến bao giờ. 1966)
**
-…Ôi người mẹ nặng tình yêu dấu,
Ôi người cha hiểu thấu lòng con!
Còn hay mất?
Ngày con đầy bụi đất trở về căn gác
Lá rụng xào xạc canh khuya
Bóng cha già gầy guộc đứng kia…
( Trích bài: Có người mẹ. 1969)
**
-…Nhắm mắt là con nhìn thấy ngay
Mẹ mắt mờ run bước cạnh thầy
Căn gác âm thầm ngao ngán quá
Hai bóng già nua tối lại ngày
Mơ về căn gác yêu thương ấy
Tan nát lòng con lắm, mẹ thầy
Đau ốm, hao gầy, đôi mắt lóa
Đêm ngày trông đợi đứa con xa…
(Trích bài : Nhắm mắt là con. 1968).
**
Tác giả kể cảnh nhà ông nghèo khổ, túng cùng, đến nỗi người mẹ, cả đời, chỉ có độc một chiếc áo hoa hiên cũ đã bạc màu, mà bà chỉ dám khoác lên mình trong giây lát vào một vài dịp lễ bái nghiêm trọng mà thôi. Những câu thơ ai oán, não nùng ấy nguyên văn như sau:
- Mẹ tôi trong những ngày giỗ chạp
Thường ngồi chắp tay cầu khấn giờ lâu
Chiếc áo hoa hiên cũ đã bạc mầu
Tôi chỉ thấy mẹ dùng khi lễ bái…
Giờ hẳn mẹ mỗi khi ngồi cầu lễ
Cho đứa con tù bệnh chốn rừng sâu
Chiếc áo hoa hiên cũ đã bạc màu
Phải đẫm ướt biết bao hàng nước lệ!
(trích: Mẹ Tôi. 1963)
**
Đói nghèo, ốm yếu
Mười năm trời vẫn còn đây chiếc điếu
Những ngày sái rỗng
Ngồi không, nuốt khói buồn tênh
Chiếc giường tre nan gẫy cập kềnh…
Chiếc bàn mộc mọt sâu gậm hỏng…
Giấy ố, mực mờ, dán nhấm…
(Trích: Tôi lại về đây. 1966)
*- DẪN CHỨNG 2: NHỮNG VẦN THƠ CHỨNG MINH TÁC GIẢ “ VÔ DANH” CHỈ VỎN VẸN CÓ CHA MẸ GIÀ SỐNG CÔ ĐƠN, HIU QUẠNH. TUYỆT NHIÊN KHÔNG CÓ MỘT NGƯỜI ANH HAY CHỊ NÀO HẾT!
- …Bóng mẹ già cầu nguyện đau thương
Bóng ngưới cha thui thủi bên đường
Lê thân ốm trên phố phường u ám…
(Trích: Nếu còn trời…1961)
**
Cha mẹ ơi đừng giận đứa con hư
Hãy coi nó như là đã chết
Tình thương xót không bao giờ hết
Của mẹ cha làm tan nát lòng con
Dù cuộc đời đau khổ chất thành non
Còn cha mẹ, con còn phải sống
Vì con biết con là lẽ sống
Là niềm vui, là tất cả của mẹ cha
Biết bao nhiêu tội lỗi những ngày qua
Con đã mắc khiến cha buồn, mẹ khổ !
Con đã biết đời con tan đổ
Không thể làm gì báo đáp mẹ cha
Dù cho năm tháng phôi pha
Mối hận ấy con xóa nhòa sao nổi!
(Trích: Ngày xuân tới. 1961)
**
…Mẹ cha ở chốn chân trời
Thương con chắc hẳn lệ rơi đã nhiều
Tuổi già sống được bao nhiêu
Mả đau khổ tới xế chiều chưa thôi
Đời con, con đã liệu rồi
Sống hay thác cũng thế thôi, khác gì!
Chỉ thương cha mẹ một khi
Con nằm dưới đất lấy chi khuây sầu
Ốm đau hai bóng bạc đầu
Sờm hôm thủi thủi, canh thâu nghẹn ngào…
(Trích:Đêm nay.1962)
**
THƯ NHÀ
Đã lâu rồi, không nhận được thơ con
Mẹ thầy mong tin con quá
Thầy kể qua cho con rõ cảnh nhà
Mẹ bây giờ hai mắt như lòa
Hôm sớm trong nhà quanh quẩn
Thầy gần như lẩn thẩn
Bước đi đờ đẫn run chân
Viết phong thư phải nghĩ đến dăm lần
Mong con về đỡ đần chăm sóc
Nghĩ tới con, mẹ thầy lại khóc
Không biết con còn ở nơi trại cũ
Hay là đã chuyển đi đâu?
Mẹ vẫn nguyện cầu
Cho con được bình yên, không ốm yếu
Nhận được thư này con liệu
Viết về, thầy mẹ đợi tin con
Ôi, xưa cũng chỉ vì con còn trẻ dại
Suy nghĩ sai lầm, kêu ca khổ ải
Con phải thực lòng hối cải
Đảng mới khoan hồng tha tội cho con
Có thể mẹ thầy mới mong thấy mặt con
Trước lúc không còn sống nữa!
Chỉ tha thiết khuyên con giữ gìn sức khỏe
Tuổi con còn trẻ
Con còn phải sống, con ơi!
Thầy mẹ vẫn tin ở đất trời
Không nỡ hại người lương thiện
Hôm vừa qua thầy đã ra bưu điện
Gửi cho con đôi tất của thầy
Thuốc Rimifon con hỏi xin thầy
Phải đợi kỳ tiền hưu trí sau
Thầy sẽ mua gửi con dùng, cho con đỡ ốm đau
Thôi cuối cùng, thầy mong con phấn đấu
Lao động đi đầu, thi đua xây dựng trại!
Thầy mẹ của con ,
(1967)
· GHI CHÚ: Bài thơ này tác giả Vô Danh đã mượn lời cha mẹ viết thăm. Ông chuyển thành thơ. Tôi trích hết bài cho trọn ý, để tất cả chúng ta đều nhận ra rõ rệt là tất cả chúng ta đã bị Ng. Chí Thiện và đồng bọn lưu manh chữ nghĩa Phan Nhật Nam, Trần Phong Vũ, Ng. Ngọc Bích, Trương Anh Thụy,Toàn Phong Nguyễn Xuân Vinh, Bùi Tín, Vũ Thư Hiên, Ng. Công Giân và vợ chồng nhà Lê Phan (ở Luân Đôn)…, với các cha cố TCG, và bọn “khỉ đỏ đít” ẩn nấp trong báo Người Việt và báo Việt Tide…lừa gạt hết sức trắng trợn.
· Nội dung thư cho chúng ta thấy: Cha mẹ tác giả chỉ có độc nhất một mình ông là con mà thôi. Hằng ngày, tuy ông bà cụ thân sinh ra tác giả đã già nua, gần đất xa trời, bệnh hoạn, nhưng vẫn tiếp tục phải sống lây lất trong cảnh cô đơn, nghèo túng xác xơ. Tuyệt nhiên không hề có bất cứ một người con nào khác sống chung, giúp đỡ hay an ủi!…
Trong khi đó, thực tế lại chứng minh tên “đạo thi” (plagiat) Ng. Chí Thiện còn có một người anh, tên Ng. Công Giân (nguyên sĩ quan trong quân đội VNCH, hiện đang sống ở Virginia) với một người chị, tên Ng. Thị Hảo (nghe đâu vẫn còn sống ở VN).Sự khác biệt lớn lao tôi nêu ra đây hoàn toàn trong sáng, rất rõ ràng đến mức cực kỳ tương phản như trắng với đen, ngày với đêm…
· Đọc bài “ THƠ NHÀ” trích dẫn trên đây , ai cũng cảm thấy bị xúc động tận đáy tâm can. Càng xúc động bao nhiêu, chúng ta càng thêm tức giận, ghê tởm tên đạo thi Ng. Chí Thiện và đồng bọn lưu manh ấy bấy nhiêu. Nỗi thương cảm cho gia cảnh của thi sĩ Vô Danh quện lẫn với lòng tức giận, thù ghét, ghê tởm vì bị lừa gạt của chúng ta đã chuyển hóa thành một động lực thúc đẩy chúng ta vững tâm cầm bút cố hoàn thành nghĩa vụ “lật mặt nạ” tập đoàn lưu manh chữ nghĩa, đạo thi Ng. Chí Thiện!
LỊCH SỬ 4 NGÀN NĂM VĂN HỌC CỦA DÂN TỘC V.N. CHƯA HỀ ĐẺ RA LOẠI “THI SĨ MA CÔ, NUÔI ĐĨ” NHƯ NG. CHÍ THIỆN!!!
Những ai từng theo dõi nghi án đạo thi Vô Đề của Ng. Chí Thiện đã kéo dài sôi nổi ròng rã hàng nhiều năm qua trên các diện truyền thông liên mạng , báo chí hải ngoại tất đã biết rất rõ: Trong thời gian còn ở Hải Phòng, BV, Ng. Chí Thiện đã mở động đĩ (người Bắc gọi là nhà thổ!) để kiếm ăn.
Như thế, hằng ngày hắn đã sống bằng những chất nhờn tanh hôi, thối khắm của những người đàn bà cùng khổ đến mức phải bán trôn nuôi miệng!
Thoạt tiên khi mới nghe chuyện này, tôi không khỏi choáng váng, nhưng vẫn còn dè dặt, nghi ngờ. Tôi chưa dám tin đó là sự thật, một thứ sự thật cực kỳ vô luân, hết sức khủng khiếp, phản lại tất cả mọi quan niệm đẹp đẽ và lòng tin yêu trọn vẹn của tôi, vốn đã dành cho các giới văn nhân, thi sĩ, không phân biệt ngôn ngữ, quốc tịch, từ thuở tôi còn cắp sách đến trường.
Hơn thế, tìm trong lịch sử 4 ngàn văn học VN, tôi cũng không hề thấy có loại “thi sĩ ma cô, nuôi đĩ” như Ng. Chí Thiện bao giờ!
Một lý do khác thực tiễn hơn, khiến tôi còn phân vân vì chính Ng. Chí Thiện đã từng lớn tiếng rêu rao rằng anh ta đã thi đỗ Tú Tài Pháp toàn phần (Bac.II) và thành thạo cả 2 sinh ngữ Anh và Pháp. Với khả năng sinh ngữ ấy, Ng. Chí Thiện còn khoe anh ta đã từng mưu sinh bằng nghề dịch thuật và dạy các môn này.
Vậy, sau khi đã được CS trả tự do, tại sao Ng. Chí Thiện lại không tiếp tục hành nghề thông dịch và dạy sinh ngữ Anh, Pháp để sống một cuộc đời thanh cao, khí phách, xứng đáng với tư cách và tinh thần của một thi sĩ tôn thờ lý tưởng tự do, dân chủ?!
Nhưng khi đọc nhật báo Người Việt, vốn là một cơ sở truyền thông chính thức của CSVN ở Bolsa, Cali., mà cả bọn chủ trương, từ chủ nhiệm, chủ bút, phó chủ bút, đến biên tập viên… đều thuộc loại khỉ đỏ đít, tức đồng loại với Ng. Chí Thiện, đã đăng bài viết của Minh Thi, người tự nhận là thân hữu cật ruột mà cũng là bạn đồng tù của Ng. Chí Thiện đã kể rằng: " ...bạn bè có quyên góp được một số tiền gởi về giúp, nhận được tiền Nguyễn Chí Thiện tổ chức nuôi em út buôn hương ở động quán bà Mâu, Hải Phòng, làm ăn khắm khá, suốt ngày trà rượu,Thiện thôi không làm thơ chống chế độ nữa..." (Nguyên văn bài Minh Thi đăng trên nhật báo Người Việt số 32 , ngày 24-11-1980). "
Đọc đoạn văn trên đây của Minh Thi, tự nhiên tôi bừng tỉnh ngay, không còn nghi ngờ gì nữa. Nhưng, tôi vẫn còn cảm thấy lợm giọng, muốn ói mửa vì câu cuối cùng của Minh Thi:” làm ăn khắm khá, suốt ngày trà rượu,Thiện thôi không làm thơ chống chế độ nữa...! "
Từ chuyện Ng. Chí Thiện, một tên ma cô sống bằng nghề nuôi đĩ dưới chế độ công an trị rất gian ác, sắt máu của CSBV khiến tôi chợt nhớ đến chuyện tên trùm đỏ Nga Sô, Stalin, cũng đã từng làm ma cô nuôi đĩ trong các vùng Tiflis, Baku, Batum, dưới sự chỉ đạo và che chở trực tiếp của tên trùm “găng tơ” tên Lajos Korescu (gốc dân Lỗ Ma Ni/ Romanie) rất gian ác và lì lợm, nổi danh như cồn trong khắp các tiểu quốc thuộc liên bang Sô Viết thời Nga Hoàng. Lợi tức thâu vào, gái điếm là người làm ra tiền, chỉ được lãnh có 10%.
Tên găng tơ Lajos Korescu chiếm 50%, còn Stalin (lúc đó núp dưới tên giả là Koba) dù không làm gì hết cũng chiếm 24%. Số tiền còn lại -16%- thì sung vào quỹ tu bổ, mua chuộc công an và chi phí điều hành chung cho ổ điếm!
Nên biết, nghề làm ma cô, nuôi đĩ điếm dưới chế độc CS, dù Nga Sô, Trung Cộng, Cuba, hay CSVN…, theo sự hiểu biết của tôi, cũng đều giống nhau y hệt. Nó đòi hỏi bọn ma cô, chủ động đĩ phải là những tên cẩu trệ, tâm hồn lưu manh, tàn ác đến mức phi nhân tính. Về mặt nghề nghiệp, bọn ma cô còn phải biết xu nịnh, đút lót để được bọn công an CS che chở.
Theo tôi, tên ma cô nuôi đĩ có tính cách tiêu biểu, điển hình nhất trong các chế độ CS kiểu Nga Sô Viết có lẽ là tên Vasilij, bẩm sinh có mái tóc đỏ hoe mọc um tùm trên cái mặt thô bạo, luôn luôn đỏ bừng như người say rượu với đôi mắt hung ác và cặp môi dầy đầy thịt, lúc nào cũng cong vểnh lên trông như có vẻ đang gầm gừ muốn ăn tươi nuốt sống bất cứ ai. Tên ma cô Vasilij này đối xử rất võ phu, chửi bới thô bỉ với tất cả những người đàn bà con gái nằm trong tay hắn.
Người nào không thỏa mãn thú tính của hắn là nó liền dùng bạo lực hành hạ, đánh đập bằng roi gân bò đến sống dở chết dở ngay. Vì thế, bọn gái điếm trong cái tổ qủy của hắn đều sợ hắn như sợ loài ác quỉ và họ đã ngầm đặt cho nó cái hỗn danh là thằng “Vaska Đỏ”!
· [theo sự mô tả trong tiểu truyện nhan đề “ Tên Đao Phủ “ của đại văn hào Nga Sô, Maxim Gorki (1868- 1936)].
Với hình ảnh tiêu biểu cho giới ma cô, chủ động đĩ, dưới chế độ CS như thế, chúng ta ai cũng phải nhận thấy nó không thể nào phù hợp với thể xác và tinh thần của thi sĩ Vô Danh, tác giả đích thực của thi phẩm Vô Đề. Vì tác giả Vô Danh đã tự minh họa chân dung mình vốn là một gã thư sinh yếu đuối, tâm hồn cao thượng, lãng mạn và yêu thơ từ thuở còn đi học…
Sau một thời gian dài hàng chục năm bị CSBV tra tấn, hành hạ, tù đầy trong ngục tối, ông đã nhiễm bịnh lao nặng, thường ộc ra cả cốc máu tươi, lưng còng, mắt mờ, bước đi lẩy bẩy như một xác chết chưa chôn… thì làm sao có thể gánh vác nổi công việc của một kẻ ma cô?!
Mặt khác, theo lời khẳng định chắc nịch của Minh Thi, người bạn tù thân thiết nhất của Ng. Chí Thiện là:”…làm ăn khắm khá, suốt ngày trà rượu,Thiện thôi không làm thơ chống chế độ nữa!...”.
Điều này cũng không phù hợp chút nào với bản tánh thanh nhã, lòng yêu thơ phát triển từ thuở học trò và sức khỏe rất mong manh của tác giả Vô Danh
Sở dĩ nơi đây tôi phải nhấn mạnh thêm như vậy chỉ cốt bảo cho anh chị em nhà Ng. Chí Thiện, tức Ng. Công Giân, Ng. Thị Hảo… và cả nhóm thân hữu “nhân chứng” mù quáng hiện còn đáng sống rải rác khắp nơi hải ngoại, sớm mở mắt ra mà nhìn cho rõ thực tướng Ng. Chí Thiện, một thứ “thần tượng, thiên tài thi ca, chống Cộng vô địch” (sic!) của họ.
Trước chứng minh nêu trên, các tay sai của Ng. Chí Thiện sẽ trả lời ra sao đối với lương tâm và trước công luận đồng bào trên thế giới và trong nước?
Nên biết, trong đám tay chân, thủ hạ của N. Chí Thiện, lẫn lộn đủ loại cá Tra, cá Vồ..hễ nghe có tiếng rơi tõm xuống mặt nước là túa nhau chồm lên, lẫn với những kẻ khoa bảng, hay người có học và có liên hệ gần gũi với sinh hoạt văn học, báo chí VN.
Thế mà không ngờ, tâm hồn của những kẻ này cũng không hơn gì bọn cá Tra, cá Vồ…dơ bẩn và thối tha không khác gì thần tượng của họ.
Vì vậy, nên cả bọn đã không biết rằng: Từ cổ chí kim, lịch sử văn học VN chưa từng nảy nòi ra thứ thi sĩ ma cô, sống bằng nghề nuôi đĩ loại Ng. Chí Thiện bao giờ!
Nhìn rộng qua lịch sử văn học thế giới, đông tây, kim cổ, kể cả những nước CS sắt máu, ta cũng chưa từng thấy có loại thi sĩ nào mà tâm hồn thối tha ghê tởm như tên “thi sĩ” (!) Ng. Chí Thiện của VN bây giờ. Tên ma cô này khi ”... làm ăn khắm khá, suốt ngày trà rượu, Thiện thôi không làm thơ chống chế độ nữa!...” (nguyên văn lời của Minh Thi đấy nhé!), mà vẫn cứ được bọn tay chân, thủ hạ bất cố liêm sỉ, kiên trì bao che, biện hộ.
Thậm chí tới phút lâm chung của Thiện còn có thêm bọn “quạ đen” và “khỉ đỏ đít” xúm nhau vào rước cái linh hồn bẩn thỉu đầy tội lỗi của Thiện đem dâng cho Thiên Chúa vô hình của chúng ! Ô hô, trò hề. A-Men!...
Tóm lại, Ng. Chí Thiện và đồng bọn tay chân của hắn đúng là một ung nhọt thối tha đã vấy bẩn lên lịch sử văn học dân tộc. Bọn này đáng nguyền rủa đến muôn đời vạn kiếp không thôi!
Đến đây,nhận thấy nhát búa này đã giáng xuống nắp quan tài của Ng. Chí Thiện một cú sấm sét, đủ để cho các tay sai ngoan cố nhất của hắn còn đang sống đây đó phải giật mình, tỉnh ngộ. Nhưng trước khi tạm dừng bút, để chuẩn bị nhát búa thứ 3, tôi mạn phép được gửi tặng vong linh Ng. Chí Thiện cùng với các thứ tay sai của hắn 2 câu thơ con cóc, vịnh chân dung Ng. Chí Thiện như sau:
Tên này chẳng phải thiện nhân,
Chẳng phường đóng cửa , cũng quân rút cầu!”(*)
- (*) CHÚ THÍCH của ĐVN: Cụm từ “đóng cửa rút cầu” vốn là thành ngữ của người VN miền Nam, phát sinh từ thời Tây mới đánh chiếm miền Nam VN làm thuộc địa (khoảng sau năm 1861…).
Lúc đó, Sài Gòn còn là vùng đất sình lầy, ruộng, ngòi… chằng chịt. Dân cư thưa thớt phải sống chung với cả cọp, beo, rắn rết, cá sấu…. Vì vậy, phần đông dân chúng đều làm nhà sàn (maison sur pilotis) bằng tầm vông, hay cây cừ, mái lợp lá, ở các vùng ven sông, ngòi … Trong số đó, lẫn lộn cả những nhà dùng làm ổ chứa điếm, nuôi đĩ.
Những nhà chứa này vốn có một điểm khác biệt rất dễ nhận ra là chiếc cầu tre – có khi còn gọi là cầu khỉ !- trước nhà đều làm theo kiểu tháo ráp (démontable) dễ dàng. Cây cầu tre này luôn đặt dưới sự canh gác thường trực hằng ngày của một tên ma cô.
Khi nào có khách mua hoa đến, thì tên ma cô ấy có nhiệm vụ phải hạ cầu xuống cho khách bước qua rạch nước, lên nhà. Khi khách đã vào nhà rồi, tên ma cô liền “đóng cửa” và “rút cầu” lên luôn.
Công việc “đóng cửa, rút cầu“ như thế nhằm 2 mục đích nghề nghiệp rất quan trọng: Trước hết bảo đảm an toàn, ngăn ngừa sự đột nhập thình lình của bọn lính kiểm tục ( agents de moeurs), kề đó là gây trở ngại cho những tay chơi “ăn lường đéo quịt”. Kẻ nào muốn quịt tiền cũng không dám nhảy ùm xuống rạch vì sợ rắn độc và cá sấu!
KẾT LUẬN: cụm từ ” đóng cửa rút cầu” có nghĩa: kẻ ma cô nuôi điếm!
(còn tiếp)
ĐẶNG VĂN NHÂM
Mời vào xem WEB: dangvannham.net

Ðồng chí Ếch


 

 

 

Ðồng chí Ếch

Ngô Nhân Dụng

Nhà báo Nguyễn Văn Vĩnh đã khai mở một phong trào “tự phê bình, tự kiểm điểm” trước đây 100 năm khi viết mục “Tự Xét Mình,” với một bài tựa đề “Gì Cũng Cười” (trên Ðông Dương Tạp Chí năm 1913). Ông viết: “An Nam ta gì cũng cười. Người ta khen cũng cười, người ta chê cũng cười. Hay cũng hì, mà dở cũng hì; phải cũng hì, quấy cũng hì. Nhăn răng hì một tiếng, mọi việc hết nghiêm trang.”

Nói trộm vong linh tiền bối, sau hội nghị ban chấp hành trung ương đảng Cộng Sản Việt Nam kỳ thứ sáu, ai không bật cười thì không phải là người Việt Nam. Bởi vì nó kết thúc bằng một màn kịch riễu (hài kịch) nghe không thể nín cười được. Các ông cộng sản có cái tài là biến một bi kịch, một chuyện “rất nghiêm trang,” thành một vở hài kịch. Những tay hề cao thủ như Tư Vững, Phi Thoàn hồi xưa đem so sánh không đủ tài pha trò hay bằng “14 kép và 175 ủy viên múa rối,” như một nhà báo mạng trong nước mô tả.

 

Ông Nguyễn Phú Trọng, trong bài diễn văn kết thúc hội nghị trung ương, đã diễn xuất theo kịch bản cũ, vốn là một vở bi kịch. Ông tổng bí thư lên ti vi lâm ly, “nghẹn ngào” tuyên bố “nhận lỗi trước toàn đảng, toàn dân”. Ông còn báo động rằng nạn tham nhũng, bè phái, các nhóm lợi ích riêng tư đang “đe dọa sự sống còn của đảng và chế độ”. Mà tình trạng quả thật bi đát. Không riêng cho đảng của ông mà cho cả nước, với 90 triệu người Việt đang chịu đựng cảnh vật giá gia tăng, các ngân hàng tràn ngập nợ xấu không đòi được, đồng tiền mất giá, vốn đầu tư ngoại quốc xuống thấp, các công ty xí nghiệp đóng cửa hàng loạt, bao nhiêu người thất nghiệp, sinh viên ra trường không kiếm ra việc, vân vân. Nhưng màn bi kịch của Kép Trọng bị xóa mờ ngay, bà con coi rồi quên ngay; vì màn hài kịch bắt đầu trên sân khấu với bản thông tin chính thức của đảng, được tiếp nối chương trình với màn trình diễn của Kép Tư Sang!

Bản thông tin là màn hài hước cao độ. Gần 200 đào kép thượng thặng tập họp để đấu đá, cãi cọ với nhau suốt hai tuần lễ, rồi long trọng thông báo: Chúng tôi “quyết định không kỷ luật một đồng chí trong Bộ Chính Trị;” nói giấu tên mà chả thèm nói đồng chí đó là ai, cũng không nói bàn cái gì, tại sao lại đặt vấn đề kỷ luật.

Ðây là một màn kịch chưa bao giờ thấy trên sân khấu! Nếu có một người, hay một nhóm nào đã quyết định không làm một việc gì đó thì người ta phải làm gì? Thì cứ lặng thinh cũng đủ, đem mấy chuyện khác ra nói cũng đủ mua vui khán giả. Tại sao lại phải công bố rầm rĩ lên là “Chúng tôi đã quyết định không làm một việc như thế, như thế ấy!” Giống như một ông chồng đi khuya về nhà tự nhiên đánh thức bà vợ dậy chỉ để thành khẩn khai báo: Tui không có làm gì cả đâu nhé! Hoặc giống như bài tường thuật một trận đá banh viết rằng: Các cầu thủ đã phấn đấu hăng hái suốt trận đấu nhưng không ai chạy, không ai sút, không bàn chân nào đụng vào một cái có thể gọi nó là ‘đồng chí trái banh’. Sau hai hiệp tận tình giao đấu quyết liệt, kết quả là không đội nào thắng, không ai bại mà cũng không thủ huề!” Cụ Nguyễn Văn Vĩnh có sống lại, đọc bản tin của hội nghị trung ương đảng chắc cũng phải phì cười.

Màn hài kịch lên đến cao điểm khi ông chủ tịch nhà nước Trương Tấn Sang gọi tên một đồng chí của ông là “Ðồng Chí X,” đọc theo giọng miền Nam là Ðồng Chí Ếch: “Không phải là cá nhân đồng chí X không có lỗi!” Nhắc đến một đồng chí của mình mà không dám gọi tên thật, dùng chữ X, như một ẩn số trong bài toán đố, đúng là làm trò hề. Toán học là một môn khó hiểu. Thà rằng nói đại ra như cái ông trung tá công an văng tục “Tự Do cái CC,” mà gọi tên nhau là “Ðồng Chí Cái Xê Xê” bà con nghe còn thấy dễ hiểu hơn! Hài hước nhất là khi nghe Tư Sang nói thì ai cũng biết cái ẩn số X đó tên gọi là Ba Dũng, là ông Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng, đang nắm vai trò chịu trách nhiệm với 90 triệu dân! Phát ngôn như vậy thì coi người nghe ra cái gì không?

Thử tưởng tượng một bà vợ giận ông chồng đang ngồi lai rai ba sợi bên hàng xóm suốt ngày, bảo con: “Mày qua bển kêu Ðồng chí Ếch, bảo giả về nhà ăn cơm ngay, mười phút nữa không về thì tao đổ cơm cho chó nó ăn!” Phong cách các đồng chí cộng sản đang gọi tên nhau là thế đấy! Nghe rồi, không tức cười sao được? Khi làm cái trò khỉ đó trước công chúng, không những Tư Sang khinh thường Ba Dũng, khinh thường mấy ông nhà báo đang lắng nghe, mà còn coi khinh tất cả 90 triệu con dân nước Việt nữa, những con người giả thiết là có đầu óc, có suy nghĩ, và có cả quyền làm chủ đất nước nữa cơ đấy.

Cái tên Ðồng Chí X sẽ trở thành chính thức. Bây giờ báo chí Việt Nam có thể loan những bản tin, như “Ðồng Chí Ếch hôm nay đã tiếp xúc với cử tri đơn vị Hải Phòng, trừ ông Ðoàn Văn Vươn phải vắng mặt vì bận công tác riêng.” Hay là “Ðồng Chí Ếch hôm qua đã tiếp đại sứ đặc mệnh toàn quyền Vương quốc Ðan Mạch về việc họ ngưng tất cả mọi số tiền viện trợ; sau cuộc tiếp kiến Ðồng Chí Ếch cũng nói toàn tiếng Ðan Mạch.” Hoặc viết: “Ðồng Chí Ếch đã ký nghị định 88 với một số quy định thông thoáng hơn đối với các cơ quan báo chí nước ngoài, có hiệu lực từ ngày 20 tháng 12, thay thế nội dung nghị định 67 ban hành năm 1996.”

Gần đây nhất, bản tin nhà nước có thể viết là Ðồng Chí Ếch đã tuyên bố trước Cu Hát (Quốc Hội, cái tên gọi do nhạc sĩ Tô Hải đặt), nói rằng “Tôi nghiêm túc nhận trách nhiệm chính trị lớn của người đứng đầu chính phủ và xin thành thật nhận lỗi trước Cu Hát, trước toàn đảng, toàn dân về tất cả những yếu kém, khuyết điểm của chính phủ trong lãnh đạo, quản lý, điều hành... gây tổn thất và hậu quả nghiêm trọng về nhiều mặt, ảnh hưởng lớn đến uy tín và vai trò của kinh tế nhà nước.” Ðồng Chí Ếch còn hứa hẹn trước các đại biểu Cu Hát rằng bản thân ông và toàn bộ nội các của ông sẽ ‘nghiêm khắc với mình’, ‘đoàn kết nhất trí’, ‘nỗ lực cao nhất’, ‘hết lòng hết sức’, và ‘hành động quyết liệt,’ vân vân. Thế là xong. Ðể cho vở hài kịch đầy đủ tính chất một trò hề, bản tin cần viết thêm là “Toàn thể đại biểu nghị gật Cu Hát nghe xong đã nồng nhiệt vỗ tay hoan nghênh ‘tất cả những yếu kém, khuyết điểm đã gây tổn thất và hậu quả nghiêm trọng về nhiều mặt’ mà Ðồng Chí Ếch mới nhắc tới; sau đó ai nấy ra về thơ thới hân hoan, tiếp tục mọi việc theo đúng vết chân các thành tích huy hoàng ‘hành động quyết liệt,’ ‘đoàn kết nhất trí’, ‘nỗ lực cao nhất’, y như kịch bản cũ.”

Trước các ông bà Cu Hát, Ðồng Chí Ếch cũng thú nhận “công tác quản lý thông tin, nhất là thông tin mạng, blog cá nhân chưa tốt, còn bị các thế lực thù địch lợi dụng, bịa đặt, xuyên tạc, gây tác hại xấu”. Nói như vậy tức là Ðồng Chí Ếch đổ hết tội lỗi trên “các thế lực thù địch,” như Tạ Phong Tần, Ðiếu Cày, Nguyễn Hữu Vinh, Tô Hải, vân vân; chính họ là nguyên do gây những tác hại xấu như như là Vinashin, Vinalines, lạm phát, ngân hàng khánh tận, vân vân. Nếu không có các thế lực thù địch kể trên thì Ðồng Chí Ếch không hề phạm lỗi lầm nào cả!

Màn hài kịch không che giấu được một điều bi đát: Những người cần đầu đảng và nhà nước ai cũng long trọng nhận lỗi, nhưng không ai hề hấn gì hết! Vẫn những tay hề cũ đóng vai lãnh đạo, chỉ huy kinh tế, chính trị, văn hóa, xã hội; vẫn theo đường lối xã hội chủ nghĩa lấy quốc doanh làm chủ đạo, vẫn bịt miệng dân, vẫn văng tục “tự do cái xê xê!” Sau cuộc cải cách ruộng đất giết chết oan hàng trăm ngàn người, Hồ Chí Minh phải đóng tuồng nước mắt cá sấu nhận lỗi, Tổng Bí Thư Trường Chinh đã mất chức, Lê Văn Lương phụ trách tổ chức, phải ra khỏi Bộ Chính Trị. Hồi đó, các lãnh tụ cộng sản mặt mũi nghiêm văn túc, bây giờ chỉ có các ông Trương Tấn Sang, Nguyễn Phú Trọng còn mang được những cái mặt khó đăm đăm như thế. Cho nên trông lại càng thêm tức cười.

Các đảng viên cộng sản có suy nghĩ chắc phải xấu hổ về màn hài kịch hội nghị trung ương đảng. Một nhà trí thức trong nước, Giáo Sư Tương Lai đã nhận xét lối nói Ðồng Chí Ếch mà không nói rõ tên là “vẫn cứ nói mập mờ, ai muốn hiểu sao thì hiểu”. Nhưng đó chính là một truyền thống của đảng ta từ xưa đến nay: Nửa kín nửa hở, tí ti bí mật, tí ti công khai, nhưng tuyệt nhiên không có tí ti minh bạch nào cả! Ông Tương Lai còn nói thẳng: “Chuyện kỷ luật cả Bộ Chính Trị thì tôi thấy là vô duyên.” Bởi vì “nếu có kỷ luật thì kỷ luật một cá nhân, ví dụ như cá nhân tổng bí thư, người đứng đầu Bộ Chính Trị, hay là kỷ luật ông ủy viên... Tức là những cá nhân đó bị kỷ luật vì trách nhiệm của họ trước đảng, trước dân. Chứ làm sao có thể kỷ luật tập thể Bộ chính Trị được! Nếu có thì chỉ có thể giải tán cả tập thể đó thôi.”

Ðây là một phán quyết mà toàn dân trông đợi: “Chỉ có thể giải tán cả tập thể đó thôi.” Màn hài kịch coi mãi cùng nhàm chán rồi. Toàn dân muốn xóa đi, làm lại. Cai trị 90 triệu con người là chuyện đứng đắn. Ai nỡ đem công việc lãnh đạo một quốc gia diễn thành một trò hề như vậy?

__._,_.___

Một Số Ðũa Gỗ Nhập Từ Trung Quốc Mang Mầm Bệnh Ung Thư


 

 

Một Số Ðũa Gỗ Nhập Từ Trung Quốc Mang Mầm Bệnh Ung Thư


Các bạn tin hay không tuỳ ý, bạn hãy thử những đôi đũa có sẵn như sau:

Ðôi đũa có sẵn ngâm vào nước đang sôi khoảng từ 3 tới 5 phút. Một chất mầu trắng sẽ hiện ra trước mắt và tan ngay vào trong nước đang sôi. Chính đôi đũa này đã tiết ra một hóa chất thuộc loại thuốc tẩy trắng.

Trong cuộc vận động giữ gìn sức khoẻ được lành mạnh mới đây tại Singapore, giáo sư Jakson Mathis lưu ý dân chúng Singapore không nên dùng một số loại đũa được chế tạo và nhập cảng từ Trung quốc.

duatq

Giáo sư này đã giải thích, qui trình sản xuất tại Trung quốc ngay trước khi những đôi đũa được sản xuất, tất cả các nguyên liệu làm đũa đã mang sẵn mầm bịnh trong trạng thái đang phát triển. Nguyên vật liệu như gỗ của Trung quốc bao phủ nhiều mầu của các loại nấm độc sau khi cây được đốn và chờ để mang ra khỏi rừng.

Chính vì thế các hãng sản xuất tại Trung quốc đã làm chuyện kinh khủng như ngâm gỗ vào các thùng rất lớn chứa hoá chất rất độc hại với mục đích để làm cho gỗ đỡ bị mục.

Sau khi ngâm gỗ làm đũa trong vài ngày, các hãng này còn rửa nguyên liệu gỗ bằng các hoá chất độc hại như thuốc tẩy. Hoá chất độc hại này đã để lại một lượng lớn gấp hơn cả ngàn lần theo như tiêu chuẩn quốc tế cho phép.

duatq

Bạn hãy đoán thử cái gì sẽ xẩy ra?

Chính những hoá chất này vốn đã không tốt cho cơ thể lành mạnh của bạn, chúng là những chất dễ sinh ra bịnh ung thư. Cách đây 5 năm giáo sư Jackson Mathis đã có dịp tham quan các hãng sản xuất đũa tại Trung quốc. Giáo sư đã khủng khiếp và từ ngày đó, giáo sư không còn dùng các đôi đũa do Trung quốc sản xuất trong các bữa ăn.

Mỗi lần đi các nhà hàng Trung quốc tại Singapore . giáo sư đều không quên mang theo đôi đũa riêng của giáo sư.

duatq

Giáo sư cho biết: “Nếu bạn đã từng dùng những đội đũa này và vẫn tiếp tục dùng chúng. Bạn hãy tạm dừng lại để suy nghĩ. Tại sao bệnh ung thư phát tán nhanh như ngày nay trên khắp thế giới cho bất cứ tầng lớp nào?

Sau một phút suy ngẫm về những đôi đũa được sản xuất tại Trung quốc. Câu trả lời:

Có thể những đôi đũa này đang góp phần phát tán bịnh ung thư. Có thể bạn đang mang mầm bịnh này mà bạn không biết.”

__._,_.___

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link