Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Tuesday, October 30, 2012

Việt Nam kết án tù 2 nhạc sĩ Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình với tội danh ''tuyên tuyền chống Nhà nước''


 

Thứ ba 30 Tháng Mười 2012

Việt Nam kết án tù 2 nhạc sĩ Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình với tội danh ''tuyên tuyền chống Nhà nước''


Hai nhạc sĩ Việt Khang (phải) và Trần Vũ Anh Bình (trái)

Hai nhạc sĩ Việt Khang (phải) và Trần Vũ Anh Bình (trái)

Thanh Phương


Hôm nay, 30/10/2012, Tòa án Nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh vừa tuyên án 4 năm tù giam và 2 năm quản thúc đối với nhạc sĩ Việt Khang và 6 năm tù giam và 2 năm quản thúc đối với nhạc sĩ Trần Vũ Anh Bình. Cả hai đều ra toà với tội danh « tuyên truyền chống Nhà nước », vì là tác giả những bài hát thể hiện lòng yêu nước, phản đối những hành động xâm lấn của Trung Quốc.

Hai nhạc sĩ Việt Khang (tức Võ Minh Trí) và Trần Vũ Anh Bình (còn có tên là Hoàng Nhật Thông) đã bị bắt từ cuối năm 2011, trong bối cảnh chính quyền gia tăng đàn áp phong trào biểu tình phản đối Trung Quốc. Tội danh « tuyên truyền chống Nhà nước » vẫn thường được chính quyền Hà Nội sử dụng để bỏ tù các nhà đối lập, nhà đấu tranh dân chủ ở Việt Nam.

Nhạc sĩ Việt Khang được nhiều người biết đến qua một số nhạc phẩm thể hiện lòng yêu nước trước những hành động xâm lấn của Trung Quốc ở Hoàng Sa và Trường Sa như “Anh là ai ?” và “Việt Nam tôi đâu ?”. Anh đã từng tham gia các cuộc biểu tình phản đối Trung Quốc vào mùa hè năm 2011.

Còn nhạc sĩ Trần Vũ Anh Bình là thành viên một ca đoàn thuộc Giáo xứ Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp, do các cha Dòng Chúa Cứu Thế phụ trách. Theo Truyền thông Chúa Cứu Thế, những tác phẩm của Trần Vũ Anh Bình được nhiều bạn trẻ yêu thích, như "Người Việt Nam", "Rạng Ngời Nước Nam". . .

Trả lời RFI Việt ngữ sau phiên tòa, luật sư Trần Vũ Hải, người bào chữa cho nhạc sĩ Việt Khang, khẳng định rằng không thể xem những sáng tác của anh là hành động chống Nhà nước và cho biết ông sẽ tiếp tục yêu cầu trả tự do cho Việt Khang, để anh được đoàn tụ với vợ con :

Luật sư Trần Vũ Hải
30/10/2012
by Trọng Thành
More

Theo AFP, trước khi phiên tòa diễn ra hôm nay, nhiều tổ chức nhân quyền đã kêu gọi trả tự do cho hai nhạc sĩ Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình. Ông Rupert Abbot, thuộc tổ chức Ân xá Quốc tế tuyên bố : « Đối xứ như vậy với những người chỉ sáng tác các bài hát thì thật là lố bịch ». Đối với ông Abbot, hai nhạc sĩ nói trên là những « tù nhân lương thức ». Về phần ông Phil Robertson, Phó giám đốc đặc trách châu Á của Human Rights Watch thì lên án « sự đàn áp ngày càng tăng đối với quyền tự do ngôn luận ». Theo ông Robertson, « đầu tiên là những người chỉ trích chính quyền, tiếp đến là các blogger, rồi đến các nhà thơ, bây giờ là các nhạc sĩ ( cũng bị bỏ tù) ».

Vào cuối tháng 9 vừa qua, ba blogger nổi tiếng ở Việt Nam, Nguyễn Văn Hải, tức Điếu Cày, Phan Thanh Hải, tức Anhbasaigon và Tạ Phong Tần đã bị kết án tù nặng nề cũng với tội danh « tuyên truyền chống Nhà nước », những bản án đã bị quốc tế phản đối kịch liệt, đặc biệt là Hoa Kỳ và Liên hiệp châu Âu.

Cô Nguyễn Phương Uyên, sinh viên Đại học Công nghiệp Thực phẩm thành phố HCM, cũng đã bị bắt giữ từ ngày 14/10 và cũng bị cáo buộc tội danh « tuyên truyền chống Nhà nước », do đã tham gia vào việc rải truyền đơn chống Trung Quốc.

  

 

Sao không xuống đường?


© Nguyễn Thu Trâm



Vậy là ngày mai họ đưa hai người yêu nước Việt Khang và Anh Bình ra tòa.

Lại một phiên tòa của những kẻ bán nước xét xử người yêu nước như nhiều phiên tòa từng diễn ra trên đất nước Việt Nam suốt từ 73 năm ấy. Những phiên tòa của phi lý vô nhân và bất công đã khiến cho hàng chục ngàn gia đình nát tan ly loạn vì người thân của họ vì quá yêu nước mà lụy vòng lao lý tù đày mà không ít người trong số đó, sau phiên toàn rồi không bao giờ trở về nữa.

Và ngày mai này đến lượt các anh phải ra tòa chỉ bởi các anh đã nói thay cho triệu người Việt Nam về nỗi ưu tư trước thảm họa mất nước, trước nguy cơ bị diệt vong hay đồng hóa của giống nòi.

Có đâu trên thế gian này lòng yêu nước cần phải được kín giấu, nếu không muốn bị xỉ vả, bị đấu tố, bị giam cầm tra tấn và bị tù đày?

Có đâu trên thế gian này sự gian trá, lường láo, bịp bợm và phản trắc lại được tôn vinh là quang vinh muôn năm, là đời đời sống mãi… ?

Truyền thuyết một mẹ trăm con của Việt Tộc khiến người Việt gọi nhau bằng hai tiếng “Đồng Bào” nghe gần gũi thân thương và cao cả quá, nhưng sao lại mỉa mai và nghịch lý đến thế này, sao lại vị bất đồng chủng mà quay lại giết hại đồng bào mình?

Sao lại “Quan san muôn dặm một nhà, bốn phương vô sản đều là anh em” mà lại không anh em với những người cùng mình sinh ra từ một bọc trứng?

Phải chăng vì đất nước này vốn tồn tại nhiều nghịch lý, nên con người ta cảm thấy bình thường trước nghịch lý và phản cảm trước những cái chân thiện mỹ?

Đâu rồi những ngày sinh viên, trí thức, Phật tử miền nam xuống đường chống lại cuộc chiến tranh ngăn chặn làn sóng đỏ của chính thể Quốc Gia đang bảo vệ nền tự do cho đồng bào Nam Việt trước họa xâm lược của cộng quân Bắc Việt?

Đâu rồi phong trào “Hát cho đồng bào tôi nghe và nghe đồng bào tôi hát”? Đâu rồi phong trào vận động người dân đấu tranh đòi chấm dứt cuộc chiến chống cộng của chính phủ Việt Nam Cộng Hòa, phản đối sự hiện diện của quân đội đồng minh Hoa Kỳ trên đất nước Việt Nam trong cuộc chiến tranh Quốc-Cộng, đòi lật đổ chính quyền Nguyễn Văn Thiệu, đòi Hoa Kỳ phải rút hết quân đội ra khỏi miền Nam Việt Nam, để cho “Bác cùng chúng cháu hành quân vào Sài Gòn…” đánh đổ giai cấp tư sản xanh để xây dựng nên giai cấp tư sản đỏ? Để rồi hàng hàng lớp lớp người dân Sài Gòn và cả Miền Nam phải đánh đổi hết cả gia sản và cả tính mạng của mình nữa để vượt biển đi tìm tự do, bởi những bài xích tự do của những sinh viên trí thức này.

Đâu rồi sinh viên y khoa Trương Thìn, Đâu rồi các nhà thơ Lê Văn Ngăn, Lê Gành, Trần Vàng Sao, Trần Phá Nhạc, Đông Trình, Đoàn Khắc Xuyên, Hoàng Nghĩa? Đâu rồi các nhạc sỹ Trần Quang Long, Miên Đức Thắng, Tôn Thất Lập, Trương Quốc Khánh, Trần Long Ẩn, Nguyễn Văn Sanh, La Hữu Vang, Nguyễn Xuân Tân, Nguyễn Tuấn Kiệt, Nguyễn Nam, Nguyễn Phú Yên, Vũ Đức Sao Biển, Xuân An, Hải Hà, La Hữu Vang với “Dậy Mà Đi” “Tổ Quốc Ơi Ta Đã Nghe”, “Hát Trong Làn Khói Đạn”?

Đâu rồi các “Hội Tết Quang Trung Sài Gòn” năm 1967? Đâu rồi “Đêm nhạc Tôn Thất Lập” ở Đại học Dược khoa Sài Gòn năm 1967? Đâu rồi “Đêm thơ nhạc” ở Đại học Sư phạm Huế vào tháng 12 năm 1967 xuống đường, với các chiến dịch đốt xe tăng Mỹ, để đón xe tăng của Nga Sô Trung Cộng vào nghiền nát hàng ngàn đồng bào đang trên đường lánh nạn, trước khi húc đổ cổng Dinh Độc Lập và treo ngọn cờ máu lên nóc dinh để báo hiệu sự cáo chung của một nền tự do dân chủ của dân tộc.

Tôi không biết từ sau ngày miền Nam bị hoàn toàn nhuộm đỏ nhờ sự đóng góp không nhỏ cuả các sinh viên, trí thức, thi sỹ, nhạc sỹ và của các anh, đã có ai trong số các anh lại phải cũng đồng bào miền Nam băng rừng, vượt biển đi tìm tự do? Có ai trong số các anh phải vĩnh viễn nằm lại dưới lòng biển lạnh, và có ai đã may mắn đến được bến bờ tự do, để các anh có thể thấy được cái giá trị đích thực của tự do cũng như cái giá mà con người phải trả để đạt nước nó. Bởi do cái thói tục ở đời khi người ta đang có cái gì trong tầm tay thì không biết trân trọng giữ gìn, thậm chí còn “xuống đường” chống báng lại nó, để khi nó vuột khỏi tầm tay thì con người ta lại phải quay quắt kiếm tìm mà cuộc tìm kiếm không phải chỉ trả giá bằng bạc vàng mà còn bằng chính cả mạng sống.

Các anh có biết những vụ việc này không?

Các anh suy nghĩ như thế nào?

Sao các anh không tiếp tục “Hát cho đồng bào tôi nghe và nghe đồng bào tôi hát” nữa đi?

Sao các anh chỉ biết chống lại những người xây dựng và bảo vệ tự do, mà không dám chống lại những người mang đến thảm họa cho đất nước và tai ương cho dân tộc?

Sao các anh chỉ dám chống lại những người biết tôn trọng các anh, tôn trọng cả phẩm giá làm người của đồng bào các anh, mà các anh không biết chống lại những người đang chà đạp mọi quyền tự do căn bản của các anh và của cả dân tộc này?

Sao các anh chỉ chống lại và bức tử một thể chế chính trị đã xây dựng và bảo vệ cho các anh đầy đủ mọi quyền tự do, kể cả quyền được chống lại họ mà các anh không biết chống lại một chế độ độc tài toàn trị đã tước đoạt của các anh và đồng bào các anh hết tất cả mọi quyền tự do, dân chủ cũng như quyền làm ngừơi và họ đang cõng rắn về cắn gà nhà và đang rước cả voi về dày mả Tổ?

Các anh Trương Thìn, Lê Văn Nuôi, Huỳnh Tấn Mẫm, Lê Hiếu Đằng… và các thi sỹ nhạc sỹ, các sinh viên trí thức của Việt Nam đang ở đâu? SAO KHÔNG XUỐNG ĐƯỜNG?


 

 

 
 dangnguoivietyeunguoiviet.org

Bão Sandy đổ vào miền đông nước Mỹ : ít nhất 13 người chết


 

Thứ ba 30 Tháng Mười 2012

Bão Sandy đổ vào miền đông nước Mỹ : ít nhất 13 người chết


Tại tiểu bang New Jersey, 29/10/2012.

Tại tiểu bang New Jersey, 29/10/2012.

©Reuters.

Anh Vũ


Tối qua 29/10/2012, cơn bão lớn Sandy với sức gió 130 km/giờ kéo theo mưa lớn đã quét vào bờ đông Hoa Kỳ, từ tiểu bang New Jersey qua New York, khu vực rộng lớn đông dân nhất nước. Bão Sandy đã gây thiệt hại về người và vật chất. Chỉ trong vòng vài giờ đi qua nước Mỹ, bão Sandy đã làm ít nhất 13 người chết. Hơn một triệu người trong các thành phố bão đi qua rơi vào cảnh mất điện.

Thành phố New York bị tê liệt hoàn toàn. Khu Manhattan rộng lớn của thành phố từ đêm qua đã chìm trong bóng tối vì mất điện. Nước biển dâng cao làm bảy đường hầm tàu điện ngầm của New York bị ngập nước. Chiến dịch tranh cử tổng thống Mỹ buộc phải tạm ngừng.

Theo tính toán sơ bộ của văn phòng nghiên cứu quản lý rủi ro Eqecat, thiệt hại do bão Sandy gây ra có thể lên tới từ 10 đến 20 tỷ đô la. Đến lúc này cường độ bão đã giảm, nước bắt đầu rút, nhưng thành phố New York vẫn bị tê liệt trong khung cảnh hoang tàn và hỗn loạn sau bão. Sáng nay, tổng thống Barack Obama đã ban bố « tình trạng thiên tai lớn » tại hai tiểu bang New York và tiểu bang New Jersey.

Thông tín viên RFI Karim Lebhour tại New York tường thuật :

Người ta nhìn thấy cảnh cực kỳ ấn tượng trong các tuyến phố của New York đặc biệt là phía nam khu Mahattan, tại nơi đây có những phố bị ngập hơn một mét nước. Thậm chí người ta còn nhìn thấy nhiều xe hơi nổi lềnh bềnh trên các con phố gần thị trường chứng khoán Wall Street . Mực nước biển dâng trên 4 mét, cao hơn rất nhiều so với dự kiến vì thế đã gây ra rất nhiều vấn đề nghiêm trọng đặc biệt là về điện.

Hơn 500 nghìn người dân ở khu phố Manhattan bị cắt điện. Đặc biệt là ở phía nam, nhiều khu phố đêm qua chìm trong bóng đen, một trong những bệnh viện của New York cũng bị mất điện hoàn toàn vì các máy phát điện không hoạt động. Hiện tại người ta phải cho sơ tán bệnh nhân. Thị trưởng New York, ông Michael Bloomberg, đã lên truyền truyền hình phát biểu, đề nghị người dân thành phố không ra khỏi nhà. Ông nói « các điều kiện hiện nay vẫn còn cực kỳ nguy hiểm », cho dù về cơ bản cơn bão đã đi qua.

  

 

 

 

 
 dangnguoivietyeunguoiviet.org

Vài dòng nghĩ vội khi nhận được tin Paulus Lê Sơn, thằng em trong tù


 


THỨ BA, NGÀY 16 THÁNG MƯỜI NĂM 2012


Vài dòng nghĩ vội khi nhận được tin Paulus Lê Sơn, thằng em trong tù


Hơn một năm, kể từ ngày 3/8/2011, Sơn gọi điện thoại cho tôi bị đứt quãng giữa chừng vì bị bắt và đưa đi biệt tích. Thế rồi sau đó biết em đi tù mà không có tin tức gì về em. Mẹ em chết, tôi vào viếng cũng không thấy em được về. Ông ngoại, cậu gì và mọi người đỏ mắt nức nở chờ em về nhìn mặt mẹ lần cuối cũng không được.

Thế rồi hôm nay chính thức nhận được tin thằng em qua một bài viết “tuyệt vời” – theo nghĩa đảo ngược vừa ngu vừa bịa đặt của báo Công an Hồ Chí Minh.


Paulus Lê Văn Sơn

Phải công nhận trình độ hài hước của tờ báo này có hạng, Xuân Hinh chưa là cái gì nhé. Coi chừng cả Vua hề Sác lơ cũng chuẩn bị về vườn với lũ này. Thậm chí về trình độ cùn thì Chí Phèo cùng phải gọi tờ báo này bằng cụ nội.


Bài báo trên tờ Công an Tp Hồ Chí Minh

Bài báo trên viết: “Lê Văn Sơn, quê Thanh Hóa là đối tượng có quan hệ mật thiết với nhóm đối tượng chống đối nhà nước như Lê Quốc Quân, Lê Thị Công Nhân và một số tu sĩ cực đoan. Vì thế, Sơn thường xuyên thu thập tin tức về khiếu kiện, việc đấu tranh của cơ quan công an với các đối tượng chống đối, các vấn đề bức xúc, nhạy cảm để phục vụ hoạt động tuyên truyền chống nhà nước Việt Nam. Trở thành thành viên nhóm “doanh nhân trí thức cộng hòa” do Quân phụ trách, Sơn đã tham gia 2 lớp huấn luyện về kỹ năng truyền thông công giáo. Từ ngày 12 đến 13-7-2011, Sơn sang Thái Lan tham gia khóa huấn luyện “Quang Trung 711”. Khi bị bắt, Sơn tỏ ra ngoan cố, liên tục quanh co, chối tội.”

Đọc đến đây, thấy cách kết tội của tờ báo này thật nực cười. Đọc đi đọc lại mãi tôi vẫn không rõ Lê Văn Sơn có tội gì trong Nhà nước Pháp quyền XHCN có nền dân chủ “gấp vạn lần dân chủ tư sản” này.

Thử phân tích vài dòng đúng theo quan điểm pháp luật của nhà nước CHXHCN Việt Nam hẳn hoi xem nhé: “Lê Văn Sơn thu thập các tin tức về khiếu kiện, việc đấu tranh của cơ quan công an với các đối tượng chống đối, các vấn đề bức xúc, nhạy cảm để phục vụ hoạt động tuyên truyền chống nhà nước Việt Nam”.


Mẹ Paulus Lê Sơn chết sau khi mòn mỏi trông chờ đứa con duy nhất trong tù

Đọc đến đây, không thể không đặt ra một loạt câu hỏi: Kể cả là trường hợp Lê Văn Sơn có thu thập thông tin như tờ báo kia nói lên đi chăng nữa, thì Sơn có tội gì?Trong hệ thống văn bản pháp luật hiện nay, đã có văn bản nào của nhà nước cấm thu thập các thông tin loại nào và loại nào được thu thập chưa? Thế nào là nhạy cảm? Văn bản nào quy định cái gì là nhạy cảm? Những cô người mẫu, hoa hậu bán dâm, hàng mấy trăm tờ báo đưa tin những vụ việc về sex, về giới tính, về các hoạt động tình ái từ tuổi học trò đến cụ già hiếp dâm cháu nhỏ, từ thầy giáo mua dâm đến Chủ tịch Tỉnh, bí thư đảng mua dâm có gọi là “nhạy cảm” không? Những hình ảnh hở hang đùi vú, cảnh hôn hít, giường chiếu và tội phạm nhan nhản trên mặt báo nhà nước có phải là “nhạy cảm” không? Những cô gái mới nứt mắt đã làm chuyện người lớn quay rồi quay phim lại, bị tung lên mạng được Đài THVN đưa lên khóc lóc than thở “em không có tội” có là nhạy cảm?

Việc đấu tranh của các cơ quan công an với các đối tượng có phải là điều cấm thu thập thông tin hay không? Vì lý do gì? Có phải cấm thu thập thông tin chỉ vì có quá nhiều công dân tự nhiên đang khỏe mạnh yêu đời lại thích vào đồn công an để tự tử?.

Nếu không, thì Lê Văn Sơn không thể bị kết tội vì thu thập thông tin.

Tờ báo cho rằng việc thu thập thôngtin là “để phục vụ hoạt động tuyên truyền chống nhà nước Việt Nam”.  Một tờ báo của ngành công an, mà đã nhầm lẫn giữa “tuyên truyền” với “phục vụ tuyên truyền” thì đây là sự nhầm lẫn hay cố ý? Vì đó là hai nội dung hoàn toàn khác nhau.


Những người đàn ông này rất có thể bị bắt vì rất dễ bị phát hiện có thu thập và mang theo “dụng cụ phục vụ mục đích hiếp dâm”. Hình minh họa

Giả sử công an bắt được một người đàn ông nào đó, có cái “Tự do” (dương vật – hiểu theo nghĩa của Trung tá Vũ Văn Hiến, CAHCM) hẳn hoi, liệu có thể kết tội người đó là “đã thu thập, mang theo dụng cụ phục vụ mục đích hiếp dâm” hay không?

Việc thu thập thông tin là quyền của mỗi người, chỉ khốn nạn cho mấy anh nhà báo công an không chịu “thu thập thông tin” mà cứ ngồi nghe chỉ thị rồi bịa đặt viết bừa thôi. Còn thu thập thông tin không thể là có tội. Pháp luật đảm bảo cho công dân được quyền tự do thông tin.

Một điểm khác, bài báo viết rằng Lê Văn Sơn “có quan hệ mật thiết với nhóm đối tượng chống đối nhà nước như Lê Quốc Quân, Lê Thị Công Nhân và một số tu sĩ cực đoan”.
Vậy thì: Giả sử có các tu sĩ cực đoan, giả sử Lê Quốc Quân có tội thì ở Việt Nam cứ có quan hệ mật thiết là có tội hay sao? Pháp luật có văn bản, điều luật nào cấm công dân có quan hệ mật thiết với nhau hay không? Tại sao pháp luật quy định tội ai làm người đó chịu?

Nếu cứ “có quan hệ mật thiết” với những người nhà nước không ưa thì bị bắt vào tù, vậy tôi báo với Báo công an Hồ Chí Minh rằng cần bắt ngay Nông Đức Mạnh, Võ Nguyên Giáp, Lê Đức Anh, thậm chí truy tố luôn Võ Văn Kiệt… và một số nhân vật cộng sản đã “có quan hệ mật thiết” với Cù Huy Hà Vũ – một tù nhân đang thụ án tại Trại giam Số 5 – Thanh Hóa.


Một cảnh Paulus Lê Sơn bị bắt vô lý

Đấy là chưa kể tờ báo này công khai kết tội, vu cáo người khác là “đối tượng chống đối nhà nước”  hoặc“tu sĩ cực đoan” hết sức vô căn cứ khi các công dân Lê Quốc Quân, Lê Thị Công Nhân vẫn tự do ở nhà mình, vẫn là công dân nước CHXNCNVN. Sao nhà nước này hiền lành đến thế nhỉ? Chống đối nhà nước mà vẫn cứ như không? Trong khi chẳng ai lạ gì cái gọi là pháp luật trong nhà nước cộng sản sẽ đối xử với những người được chụp cho cái mũ “chống đối nhà nước” như thế nào.
Còn tu sĩ cực đoan là những ông nào mà không bắt bỏ tù, các tu sĩ cực đoan này đã ném mìn, ném cứt vào nhà người khác cả đêm chưa? Đã bao vây tu viện nhà thờ đòi giết người hoặc xông vào nhà thờ phá phách chưa, đã cho côn đồ chém thằng nào chưa?

Nếu nói đến tu sĩ cực đoan, phải là các ông linh mục, tu sĩ, nhà sư đã từng theo chân cộng sản, biến nhà thờ thành chỗ chế bom xăng như linh mục Phan Khắc Từ hoặc ông nhà sư Thích Quảng Đức tẩm xăng tự thiêu mới là cực đoan chứ? Tiếc thay, những tu sĩ cực đoan này nhà nước ta lại tỏ ra rất ưu ái và rất trọng dụng, vì đã “đúng ý đảng, lòng nhà nước”.

Tiếp theo, bài báo viết rằng Lê Văn Sơn đã “Trở thành thành viên nhóm “doanh nhân trí thức cộng hòa” do Quân phụ trách, Sơn đã tham gia 2 lớp huấn luyện về kỹ năng truyền thông công giáo”.
Khốn nạn, đọc đến đây không thể kìm được lời chửi tục. Cái nhóm “doanh nhân trí thứccộng hòa” do Quân phụ trách là cái nhóm nào vậy ta? Tôi thì chỉ biết Lê Quốc Quân trước đây tham gia nhóm “Doanh nhân Trí thức Công giáo” mà thôi. Lưu ý báo Công an Hồ Chí Minh nhé: CÔNG GIÁO khác với CỘNG HÒA nhé. Bịa đặt, xuyên tạc hay cố tình giả vờ ngu? Hay đây là kết quả nhãn tiền việc không chịu “thu thập thông tin” của báo CAHCM?
Việc tham gia lớp kỹ năng truyền thông Công giáo ai coi là có tội? Căn cứ pháp luật nào để kết tội việc tham gia? Giả sử Sơn có tham gia chế bom, nổ mìn, bắn súng, bắt cóc giết người bất chấp luật pháp như các chiến sĩ biệt động thành ngày xưa thì sợ chứ tham gia lớp kỹ năng về Truyền thông công giáo thì có tội gì?


Hay chỉ vì Truyền thông công giáo không đúng định hướng là dạy người ta bịa đặt, bóp méo vu cáo, xuyên tạc như báo công an nên tham gia là có tội?

Trong tất cả thông tin, tôi đọc và yên tâm được một điều được viết trên tờ báo này: “Khi bị bắt, Sơn tỏ ra ngoan cố, liên tục quanh co, chối tội.”  Như vậy, đọc những lời này thì cần phải hiểu rằng thằng cu này thế mà được, kiên cường. Không có tội lấy gì mà nhận, mà chẳng được phong cho là “chối tội”?Thật không hổ danh khi nó vẫn khẳng định và tự hào rằng, nó là con cháu Thánh tử đạo Paulus Lê Bảo Tịnh.

Cái lối cứ nhét tội vào mồm người khác, gán ghép tội rồi kết tội một cách tự nhiên không cần tòa án, vẫn là cách làm xưa nay của báo chí cộng sản chỉ nhằm mục đích tuyên truyền bịp bợm.

Nhưng cách làm đó đã là quá khứ,đã quá lạc hậu với thời cuộc khi thông tin đa chiều ngày càng rộng mở.

Và cái rộng mở hơn là đầu óc người dân đã không còn u mê như những ngày xưa, khi mà cứ chụp lên bức màn sắt thì có thể hò hét “Trăng Trung Quốc tròn hơn Trăng nước Mỹ. Đồng hồ Liên xô tốt hơn Đồng hồ Thụy sĩ” là mọi người cứ thế tin theo.

Càng đọc những bài báo dạng này, càng thấy một điều là não trạng của những nhà báo cộng sản vẫn thế, vẫn nói lấy được, vẫn leo lẻo “nhà nước pháp quyền, pháp luật” nhưng nhổ xong lại liếm là điều bình thường. Tiếc cho họ rằng thời buổi đã khác.

Muộn mất rồi và lạc hậu mất rồi mấy ông làm báo Công an Hồ Chí Minh ơi.

Hà Nội, ngày 15/10/2012


 

 

 


__._,_.___

XƯA “CHỐNG MỸ CỨU NƯỚC” - GIỜ SAO NÚP RÃNH MƯƠNG?


 

XƯA “CHỐNG MỸ CỨU NƯỚC” - GIỜ SAO NÚP RÃNH MƯƠNG?
 
LÃO MÓC
 

 
Phải nói tôi rất là ứa gan khi đọc bài “Anh hãy ngồi xuống đây” của tên sinh viên miền Nam “chống Mỹ cứu nước” Hạ Đình Nguyên. Sao trên đời lại có những thằng ngu đến nỗi đã một thời lầm lạc tiếp tay với bọn VC phá nát chế độ tự do dân chủ miền Nam để đến nay, sau 37 năm VC cai trị miền Nam và hơn 60 năm ở miền Bắc, Đảng và Nhà Nước VC biến đất nước thành như một nhà tù vĩ đại và “biến cả một dân tộc trở nên hèn nhát, ích kỹ và mê muội”. Hàng ngàn đàn bà, con gái phải trần truồng như nhộng, dạng háng, chổng mông để bọn buôn người đọc vòng ngực, vòng eo, vòng mông. Và bọn ngoại nhân dùng que thọc vào âm hộ để coi rộng hẹp để chọn lựa… và hàng ngàn thảm cảnh khác, thì cái bọn chó đẻ này ngậm câm miếng hến.
 
Khi đồng bào biểu tình chống Trung Cộng lại thò đầu ra viết bài khoe mẽ về thành tích “chống Mỹ cứu nước” để từ đó kín đáo chửi bới những người ở hải ngoại, chửi bới bọn Trung Cộng là “dã thú”… để hy vọng bọn VC sẽ lượm lại cái vỏ chanh mà chúng đã vắt hết nước. Hãy nghe tên sinh viên một thời “chống Mỹ cứu nước” viết:
 
“… Thắng thua thì đã rõ, nhưng cũng chẳng để làm gì, đến nước này! Những cái mồm bên kia đại dương chỏ về chửi rủa cũng chẳng ích chi, giống như Thiên thần Đại úy Minh giẫm chân vào mồm người biểu tình, chỉ rách việc!
Phải nhận chân được KẺ THÙ MỚI CỦA THỜI ĐẠI, chúng đang xâm thực đất liền và quậy đục Biển Đông, chúng “dã thú” biết chừng nào với đồng bào của chúng, nói chi đến CHƯ QUỐC LÂN BANG THẾ GIỚI ĐẠI ĐỒNG! Tuổi trẻ VN phải dứt khoát cài đặt lại phần mềm mới cho mình để phù hợp với trình độ của thời đại, yêu cầu cấp bách của dân tộc”.
 
Phải nói đây là thằng sinh viên ăn phải bả VC nên “ngu lâu, dốt bền” tới như vậy! Đến bây giờ mà vẫn chưa thấy Đảng và Nhà Nước VC đã “dẫn hổ về thịt dê nhà”.
*
Một thằng sinh viên miền Nam“chống Mỹ cứu nước” khác là Đào Hiếu thì khá hơn một chút là viết sách tự nhận là mình “Lạc Đường”, nhưng lại bị bể mánh khi phịa thành tích đánh sập hàng rào Tổng Nha Cảnh Sát bằng trái bom bằng cái hộp diêm quẹt.
Nhà văn Hoàng Hải Thủy viết trong bài viết “Nhân Tình, Nhân Bánh” viết về chuyện ông nhà văn Đào Hiếu ba xạo, như sau:
 
“… Sàigòn có ông Đào Hiếu là tác giả cái blog ông đặt tên “Lề Bên Trái” trên inernet. Ông Đào Hiếu Lề Trái  nguyên là – theo lời ông kể - một đặc công VC ở Sàigòn những năm 1970. Trong bài ông kể thành tích của ông có lần “ông đi đánh bom trụ sở Tổng Nha Cảnh Sát Quốc Gia bằng cách ông ngồi sau ông bạn đồng đặc công của ông trên xe Honda hai bánh, ông để trái bom trên bàn chân phải của ông, khi xe chạy qua ngã tư Lý Thái Tổ - Nguyễn Trải, ông hất bàn chân, trái bom bay vào bót gác trong góc đường.
Cứ theo lời ông đặc công Đào Hiếu kể, cái gọi là “trái bom” của ông nó phải lớn bằng cái riêm quẹt.
Trên blog Lề Trái có một số bài phê phán chế độ, bọn Công An ra lệnh cho ông Đào Hiếu bỏ những bài ấy đi. Nó không cần nói ra lời dọa, tác giả Lề Trái cũng biết ông không làm theo ý nó. Nó sẽ bắt ông, như nó bắt bà Trần Khải Thanh Thủy.
Tôi có xem blog Lề Trái của ông Đào Hiếu, khi tôi mở những bài có những cái tên có vẻ phê phán chế độ, tôi thấy hiện lên những hàng chữ: Không tìm thấy (Sorry, but you are looking for something is not here).
 
Tôi – Công Tử Hà Đông - gọi ông Đào Hiếu là Đặc Công Ba Xạo. Đây là những gì người ta viết về ông đăng trên internet.
 
Nhà văn Đào Hiếu, một cựu sinh viên tranh đấu ở Sàigòn trước năm 1975, hồi tháng 2-2008, đã cho phổ biến tác phẩm tự truyện “Lạc Đường” dưới dạng điện tử ở hải ngoại (diễn đàn Talawas, vì ông không thể cho xuất hiện được Lạc Đường ở trong nước). Về việc công bố tác phẩm tự truyện gây tiếng vang đáng kể ở hải ngoại, ông Đào Hiếu cho biết:
“Tôi viết Lạc Đường vì tôi cảm thấy có bổn phận phải làm điều đó, tôi thấy có trách nhiệm phải lưu lại một mảng lịch sử mà tôi đã tham dự. Tôi thấy không có gì phải hối tiếc vì tôi đã tham gia vào cuộc chiến tranh đánh đuổi ngaọi xâm, thống nhất đất nước.
Tôi chỉ thất vọng về những gì đã diễn ra sau hòa bình thôi, vì chính nhà cầm quyền đã đưa VN chìm đắm trong tham nhũng, bất công và không có tự do tư tưởng. Ví dụ như cuốn sách này, viết tâm huyết, có tình yêu nước, yêu nhân dân lao động, nhưng không được in tại VN thì rõ ràng không có được tự do tư tưởng, nên tôi mong muốn có được sự thoải mái hơn trong vấn đề công bố tác phẩm ở VN” (Minh Thuỳ - Trò chuyện với nhà văn Đào Hiếu - Tạp chí điện tử Damau.org 25-06-2008)
 
Kỳ Nhông Văn Nghệ kiêm Đặc Công Ba Xạo Đào Hiếu trong tự truyện “Lạc Đường” kể như sau về vụ gọi là “đi đánh bom Tổng Nha Cảnh Sát”:
 
“Anh lái chiếc Honda 67 màu đen. Tôi ôm trái mìn tự tạo ngồi phía sau. Chúng tôi từ dưới Trần Hưng Đạo chạy lên. Tôi móc trái mìn trong túi áo ra, châm lửa đốt điếu thuốc rồi đặt trái mìn trên bàn chân. Khi đến ngay vọng gác của Tổng Nha Cảnh Sát , tôi hất nhẹ trái mìn vô hàng rào kẽm gai. Anh Tài vẫn cho xe chạy bình thường. Không tăng tốc.
Chúng tôi bọc đi qua đuờng Hùng Vương.
Vẫn chưa nghe tiếng nổ.
Sao lâu quá vậy? Tôi hỏi.
Tài quẹo sang đường Trần Bình Trọng.
Ngay lúc ấy tiếng mìn phát nổ. Tôi đập mạnh bàn tay lên đùi anh  và chúng tôi cười ha hả. Chúng tôi tà tà quay lại hiện trường xem kết quả nhưng không vào được vì cảnh sát đã bao vây khu vực. Giao thông tắt nghẽn. Từ ngoài vòng vây, chúng tôi vẫn nhìn thấy vọng gác bị đánh sập một bên. Cả 1 đoạn hàng rào Tổng Nha Cảnh Sát bị nát. Đó là “chiến công” của 2 chúng tôi, những thằng bạch diện thư sin tập sự làm Biệt Động Thành!”
(Ngưng trích Đào Hiếu).
 
Với trái bom bằng hộp riêm, ông Đặc Công Đào Hiếu đánh sập ½ vọng gác, đánh nát cả 1 đoạn hàng rào.
Nói phét không biết ngượng. Và nói phét ngu ngốc
Phi-ní lô đia
Hết nước nói!”
 
Năm ngoái, ông nhà văn Đào Hiếu này có la làng lên về chuyện Công An VC không cho ông ta qua Mỹ thăm con. Tội nghiệp cho “dũng sĩ diệt Mỹ một thời” Đào Hiếu!
*
Thằng “chống Mỹ cứu nước” thứ ba trong bài viết này là một thằng đặc biệt: không phải người Việt Nam. Không biết ăn phải cái giống gì mà thằng này lại mơ “thành ngườiViệt Nam anh hùng ngàn lần anh hùng!”. Thành tích “chống Mỹ cứu nước” của anh người Pháp André Madras này là leo lên tượng Thủy Quân Lục Chiên trước tòa nhà Quốc Hội VNCH giương cờ Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam và sau đó bị phú lít VNCH bắt bỏ tù. Nghe nói giấc mơ trở thành người VN của anh “Tây cà lồ” mê mùi mắm nêm Việt Nam trở thành hiện thực vào “triều đại” Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết, “quảng cáo viên” của Tú Bà đặc trách “khâu” chiêu dụ du khách ngoại quốc đến VN với chiêu bài:  “Nơi đây có nhiều con gái đẹp nhất Đông Nam Á”.
Anh Tây André Manras vì yêu “Bác” Hồ Chí Minh nên lấy tên họ là Hồ Cương Quyết. Khi xảy ra vụ biểu tình chống Trung Cộng, anh ta cùng với thủ lãnh chống Mỹ cứu nước Huỳnh Tấn Mẫm, Lê Hiếu Đằng, Nguyễn Đình Đầu, Đỗ Trung Quân… có xuất hiện lần đầu, sau đó trốn chui, trốn nhũi đâu mất tiêu.
 
Anh Tây Hồ Cương Quyết bèn viết bài chê bai “đồng đội ngày xưa” của mình là hèn nhát(!?). Không hèn mà được với bọn công an của VC à? Đảng viên của nó là thằng VC Nguyễn Chí Đức mà đi biểu tình nó cũng khiêng lên xe như khiêng một con heo. Thằng “đồng chí” Đại úy công an Phạm Hải Minh nó còn “âu yếm” tặng cho bốn năm đạp vào mặt. Thằng Trung Tướng CA Nguyễn Đức Nhanh nó họp báo tuyên bố Công an không có đánh đập dân biểu tình. Đó chỉ là chuyện thằng “đảng viên VC” Nguyễn Chí Đức nó đưa mặt “hôn” đôi dép râu của “đồng chí công an” Đại úy Minh mà thôi! Nó nói ngang như thế, ai làm được gì nó?
*
Sau 37 đảng CSVN cai trị đất nước như một đoàn quân ngoại nhập, chẳng ai nghe những thằng, những con ngày xưa hãnh diện là “những sinh viên miền Nam chống Mỹ cứu nước” lên tiếng, lên tăm gì về những việc làm khốn nạn của Đảng và Nhà nước CSVN là đem hiến đất, dâng biển cho bọn Trung Cộng, biến đất nước thành một trại giam khổng lồ… Ai lên tiếng chống Trung Cộng là sẽ trở thành tội phạm chống Đảng và Nhà Nước.
 
Ngay cả các nhạc sĩ trẻ như Việt Khang, Anh Bình sáng tác những bản nhạc yêu nước cũng bị bắt giam và đem ra xét xử. Ngay cả nữ sinh viên Phương Uyên cũng bị bắt vì tội tuyên truyền chống Đảng và Nhà Nước vì đã dán truyền đơn “Vì danh dự Việt Nam, chống giặc Tàu”!
*
Ngày 30 tháng 10 năm 2012, tòa án kangaroo của VC ở thành Hồ nó sẽ đem nhạc sĩ Việt Khang để xử tội hát lời yêu nước.
 
Hỡi những Huỳnh Tấn Mẫm, Lê Hiếu Đằng, Tôn Thất Lập, Đào Hiếu, Hạ Đình Nguyên v.v… những kẻ đã từng hãnh diện làm anh hùng “xuống đường chống Mỹ cứu nước, chống Thiệu-Kỳ” bây giờ đang ở đâu?
 
“Ngày xưa Ngụy kềm kẹp
Các anh vẫn xuống đường
Nay Cách mạng chơi đẹp
Đâu phải núp rãnh mương?”
 
Xin mượn 4 câu thơ của tác giả Nguyễn Bá Chổi, để chấm dứt bài viết này. Và xin được hỏi “những anh hung đã từng… chống Mỹ cứu nước”:
 
“Xưa chống Mỹ cứu nước
Giờ sao núp rãnh mương?”

         
LÃO MÓC
tieng-dan-weekly.blogspot.com                                  

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link