Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Tuesday, October 30, 2012

Trung Quốc và chiến lược « lãnh địa hóa » chiếm trọn Biển Đông


 

Trung Quốc và chiến lược « lãnh địa hóa »  chiếm trọn Biển Đông   

Tướng Daniel Schaeffer tại Hội thảo về Biển Đông ở Paris ngày 16/10/2012.

Tướng Daniel Schaeffer tại Hội thảo về Biển Đông ở Paris ngày 16/10/2012.

Trọng Nghĩa/RFI

Trọng Nghĩa

Nhân cuộc hội thảo về Biển Đông do Viện Quan hệ Quốc tế và Chiến lược Pháp IRIS phối hợp với Quỹ Gabriel Péri đồng tổ chức ngày 16/10/2012, Tướng Daniel Schaeffer, một chuyên gia Pháp đã phân tích mưu đồ của Trung Quốc, đang tìm cách "lãnh địa hóa" - sanctuariser - hay độc chiếm Biển Đông. Trả lời RFI, Tướng Schaeffer cho rằng Việt Nam cần phải quốc tế hóa mạnh mẽ hơn hồ sơ này để đối phó với chiến lược của Trung Quốc.

Ngày 16/10/2012, một cuộc hội thảo khoa học về tình hình Biển Đông đã mở ra tại Paris với chủ đề "Biển Đông phải chăng là một không gian khủng hoảng mới ? – Mer de Chine méridionale : nouvel espace de crise ?". Do Viện Quan hệ Quốc tế và Chiến lược Pháp IRIS phối hợp với Quỹ Gabriel Péri đồng tổ chức, cuộc hội thảo đã tập hợp được nhiều chuyên gia tên tuổi ở Pháp và châu Âu, cũng nhu thu hút đông đảo những người quan tâm đến dự thính và thảo luận.

Các bài thuyết trình rất đa dạng, đề cập đến các vấn đề pháp lý, chính trị, ngoại giao, kinh tế và đặc biệt là quân sự, liên quan đến tình hình căng thẳng hiện nay do tranh chấp chủ quyền giữa Trung Quốc và các láng giềng, đặc biệt là Việt Nam. Trong số các diễn giả, có ông Daniel Schaeffer, một viên tướng người Pháp đã về hưu, từng là tùy viên quân sự tại sứ quán Pháp ở Việt Nam, Thái Lan và Trung Quốc, hiện là chuyên gia nghiên cứu độc lập về Biển Đông và châu Á. Bài thuyết trình của tướng Schaeffer đã nêu bật một chiến lược mà theo ông, Trung Quốc đang áp dụng để gọi là sanctuariser, tạm dịch là lãnh địa hóa Biển Đông, tức là độc chiếm khu vực này bất chấp chủ quyền của các nước khác.

Sau buổi hội thảo, tướng Schaeffer đã đồng ý dành cho RFI một bài phỏng vấn để giải thích rõ hơn về ý muốn chiến lược của Trung Quốc, đã bộc lộ rõ ràng qua việc chính thức tung ra tấm bản đồ 9 đường gián đoạn - bị gọi là đường lưỡi bò – khoanh vùng lãnh thổ của họ hầu như chiếm trọn vùng Biển Đông, để rồi buộc các nước khác chấp nhận, cho dù đòi hỏi của Trung Quốc bị cho là phi lý.

Trước hết, tướng Schaeffer xác định là chính qua việc quan sát các động thái hoàn toàn không có cơ sở pháp lý của Bắc Kinh liên quan đến các quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa và thực thể mà họ gọi là quần đảo Trung Sa mà ông cho rằng Trung Quốc muốn lãnh địa hóa toàn bộ Biển Đông.

"Tôi đã bảo vệ quan điểm này từ hơn một năm nay, ngay từ năm ngoái, nhân Hội nghị Quốc tế về Biển Đông lần thứ III do Học viện Ngoại giao và Hội Luật gia Việt Nam tổ chức ở Hà Nội. Tôi đã có quan điểm này sau khi quan sát cách thức Trung Quốc biện minh cho đường 9 đoạn tại Biển Đông, tức là đường trung tuyến giữa phần mà họ cho là lãnh thổ của họ và phần thuộc chủ quyền các nước khác.

Khi xem xét hoạt động của ngành ngoại giao Trung Quốc, và nhất là các hoạt động trong lãnh vực pháp lý liên quan đến vấn đề quyền trên biển, ta thấy rằng Trung Quốc đã vạch ra chung quanh quần đảo Hoàng Sa những đường cơ sở thẳng, cứ như là đây là một quốc gia quần đảo.

Nhưng dựa vào luật biển, thì điều đó hoàn toàn không có bất kỳ một cơ sở pháp lý nào được chấp nhận trong Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển... Đó là điểm thứ nhất.

Điểm thứ nhì liên quan đến Trường Sa.

Khi Trung Quốc phản ứng vào năm ngoái trước công hàm của Philippines gởi đến Liên Hiệp Quốc đề phản đối các đòi hỏi của Trung Quốc liên quan đến đường 9 đoạn, Bắc Kinh đã cho hiểu rõ ý định vạch ra những đường cơ sở thẳng tương tự chung quanh Trường Sa. Tại vì trong công hàm đưa ra để phản bác các đề nghị của Philippines, Trung Quốc cho biết là đối với họ, quần đảo Trường Sa có quyền có lãnh hải, có vùng tiếp giáp và vùng đặc quyền kinh tế.

Cho nên, khi ta tính đến các lập luận đó, cũng như lập luận về một số bãi đá như James Shoal, hay một mỏm đá khác nằm phía Nam quần đảo Trường Sa - không thuộc quần đảo này nhưng lại ở bên trong đường 9 đoạn - và khi ta nhìn những sự cố liên quan đến bãi Scarborough, thì tất cả những yếu tố đó đều nhằm mục tiêu « vật thể hóa », tức là cụ thể hóa các đòi hỏi căn cứ theo đường 9 đoạn đó

Thêm vào đó, vào hạ tuần tháng Sáu vừa qua (23/06/2012), tập đoàn Dầu khí Hải dương Trung Quốc CNOOC đã kêu gọi các tập đoàn quốc tế đấu thầu để cùng với họ thăm dò, khai thác 9 lô nằm ở ngoài khơi Việt Nam, trong vùng đặc quyền kinh tế kinh tế của Việt Nam, nhưng lại thuộc một vùng lãnh thổ mà Trung Quốc cho là của họ. Đây là một điều đáng sửng sốt vì 9 lô đó nằm ở ngoài khơi ngang tầm với Đà Nẵng.

Theo tướng Schaeffer, việc Trung Quốc tuyên bố chủ quyền trên cái mà họ gọi là « Trung Sa Quần đảo » còn phi lý hơn nữa.

"Thêm vào đó, nếu đi ngược lên phiá Bắc, ta thấy cái mà Trung Quốc gọi là Trung Sa Quần đảo mà quốc tế quen gọi là bãi Macclesfield. Đây là một bãi ngầm, không bao giờ nổi lên trên mặt nước kể cả khí thủy triều thấp. Dó đó, trong mọi trường hợp, bãi này không có quyền có lãnh hải, và lại càng không có quyền hưởng khu đặc quyền kinh tế. Trung Quốc cũng có đòi hỏi tương tự đối với một bãi ngầm khác là Truro Shoal.

Do việc bãi Truro, cũng như bãi Macclesfield, đều không thể có được một vùng đặc quyền kinh tế hay lãnh hải, cho nên Trung Quốc đã gộp hai thực thể này với bãi ngầm Scarborough nằm về phía Philippines, và gọi tập hợp đó là « quần đảo Trung Sa, một loại quần đảo hoàn toàn tưởng tượng không hơn không kém.

Chung quanh đó hiện giờ họ chưa vẽ đường cơ sở thẳng nào, cũng chưa nói đến khả năng đó, nhưng ta có thể suy đoán về việc đó dựa vào những gì xẩy ra trước đây. Giữa quần đảo Hoàng Sa và cái gọi là Trung Sa rất có thể có một sự liên tục về mặt pháp lý, điều đó sẽ cho phép Trung Quốc vạch một đường cấm bược tàu chiến đi qua khu vực phải dừng lại.

Dù sao đi nữa, Trung Quốc hiện đang áp dụng ở vùng đặc khu kinh tế của họ những quy định dùng cho vùng lãnh hải trên vấn đề quyền qua lại một cách vô hại của tàu chiến, có nghĩa là tức là mỗi khi đi qua vùng lãnh hải của Trung Quốc, tàu chiến các nước khác phải xin phép. Phải nói thêm là không chỉ có Trung Quốc, mà Việt Nam, Indonesia cũng áp dụng quy tắc như vậy.

Vấn đề là Trung Quốc lại muốn áp dụng quy tắc kể trên cho vùng biển bên trong đường 9 đoạn được họ coi là vùng đặc quyền kinh tế. Điều đó có nghĩa là khi muốn thì Trung Quốc có thể cấm tất cả các tàu chiến nước ngoài vượt qua đường lưỡi bò đó.

Cho đến nay, các nhà quan sát đã nói rất nhiều về mục tiêu kinh tế của Trung Quốc trong việc tìm cách độc chiếm Biển Đông, tức là để chiếm đoạt nguồn dầu khí được cho là dồi dào trong khu vực. Tuy nhiên, như tướng Schaeffer đã phân tích ở trên, vấn đề quân sự là một nhân tố tối quan trọng. Và việc lãnh địa hóa Biển Đông sẽ cho phép Bắc Kinh triển khai hạm đội tàu ngầm của họ một cách an toàn hơn, dự phòng khi phải tấn công vào Mỹ. Ông giải thích :

"Khi nhìn trên bản đồ, ta thấy ở Tam Á (phía Nam đảo Hải Nam) có căn cứ hải quân nơi Trung Quốc đặt các tàu ngầm phóng tên lửa của họ

Giữa căn cứ Tam Á này và vùng sâu đầu tiên ở Biển Đông, nơi mà các tàu ngầm nguyên tử Trung Quốc có thể tuần tra một cách yên ổn, là một khoảng cách dài 430 cây số. Bất kỳ một phi cơ trinh sát nào cũng có thể phát hiện ra tầu ngầm Trung Quốc khi các con tàu này rời cảng và đến nơi tuần tra hay đi xa hơn nữa, ra Thái Binh Dương, lúc các con tàu này đi qua eo biển giữa đảo Luzon của Philippines và vùng phía Nam Đài Loan.

Hơn nữa tàu ngầm loại Tấn (Jin), tức là tàu nguyên tứ phóng tên lửa thế hệ hai hiện nay của Trung Quốc lại rất ồn, do đó rất dễ phát hiện. Cho nên cũng dễ hiểu lý do tại sao Trung Quốc muốn biến cả vùng này thành một lãnh địa của riêng họ.

Ngoài ra, dù muốn hay không, dù có nêu rõ hay không, mục tiêu của Trung Quốc không phải tấn công Mỹ mà là tự bảo vệ mình trước Mỹ, mà muốn tự bảo vệ đối với Mỹ, thì phải làm sao để có thể đưa tàu ngầm của họ đến được nơi mà mục tiêu Mỹ nằm trong tầm bắn của tên lửa phóng đi từ tầu ngầm của họ. Hiện nay, hoả tiễn Cự Lãng (Julang) của Trung Quốc chỉ có tấm bắn 8000 cây số, chưa có khả năng bắn đến Mỹ từ Biển Đông…

Nhìn chung, đó là lý do vì sao Trung Quốc muốn lãnh địa hóa vùng Biển Đông, Trung Quốc cũng không thể chuyển dịch căn cứ tàu ngầm lên phía Bắc, vì Biển Hoa Đông có một thềm lục địa chạy dài đến tận hố Okinawa, không xa bờ biển Nhật Bản lắm, do dó tầu ngầm Trung Quốc khó có thể che giấu hành tung.

Tóm lại nơi kín đáo nhất, hay ít lộ liễu nhất, đối với tàu ngầm Trung Quốc chính là ở phiá Nam, nơi mà họ đang đặt căn cứ Tam Á.

Đấy là tất cả những lý do khiến tôi cho là Trung Quốc muốn lãnh địa hóa, tức là độc chiếm vùng Biển Đông.

Theo tướng Schaeffer, ông không phải là chuyên gia duy nhất nghĩ rằng Trung Quốc muốn lãnh địa hóa vùng Biển Đông. Hiện nay có nhà phân tích đã so sánh chiến lược Trung Quốc đang thực hiện ở Biển Đông với chủ trương Liên Xô trước đây, thiết lập “tiền đồn” tại vùng biển Okhostsk và Barents; người khác thì nói là Trung Quốc đang thực hiện học thuyết Monroe theo kiểu Trung Quốc.

Câu hỏi đặt ra là Việt Nam phải làm gì trước chiến lược đó của Trung Quốc, nhất là khi Việt Nam đang ở trên tuyến đầu. Theo tướng Schaeffer, trong lãnh vực chống lại đường lưỡi bò của Trung Quốc, Việt Nam không lẻ loi, và cần phải vận động, từ khối ASEAN cho đến các nước khác

"Theo tôi thì trước tiên hết Việt Nam không đơn độc. Giờ này thì cả Việt Nam lẫn Philippines đang ở trên tuyến đầu, sắp tới đây tôi cho rằng sẽ đến lượt Indonesia và Malaysia. Vấn đề theo tôi trước hết là giữa các nước trong Hiệp hội Đông Nam Á cần phải có một sự đoàn kết, phải thu hút sự chú ý của quốc tế trên thực tế là các đòi hỏi của Trung Quốc hoàn toàn không phù hợp chút nào với Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển.

Cần phải thu hút sự chú ý không chỉ của Hoa Kỳ - nhưng Hoa Kỳ dư biết chuyện này rồi – mà cả của các nước khác trong vùng như Ấn Độ, Hàn Quốc, Nhật Bản, Nga, Liên Hiệp Châu Âu, thậm chí cả các nước châu Mỹ La tinh nữa vì lẽ Biển Đông là một vùng có rất nhiều tuyến hàng hải cực kỳ quan trọng đi qua, và nếu bị Trung Quốc ngăn chặn thì rất phiền.

Dĩ nhiên là Trung Quốc lúc nào cũng thề thốt là họ sẽ không bao giờ ngăn cấm lưu thông hàng hải vân…vân, nhưng mà khi một nước nào có quyền thống trị trên một khu vực, thì ngay cả khi có những lời hứa ngon ngọt, một ngày nào đó mà họ không thích nữa thì họ hoàn toàn có thể cấm tàu bè nước khác qua lại.

Bản thân tôi, tôi không bao giờ tin tưởng vào các cam kết đó của Trung Quốc, cho dù suy cho cùng họ không có lợi lộc gì về mặt kinh tế khi cấm lưu thông hàng hải trên Biển Đông, nhưng điều đó không cấm cản ta đưa ra những giả thuyết, và trong một số trường hợp, giả thuyết về tình huống tệ hại nhất…

Tóm lại, cộng đồng quốc tế cần được hiểu là một ngày nào đó, nếu xảy ra sự cố trong vùng đó, thì không chỉ các nước trong vùng gặp vấn đề, mà tất cả các nước có giao thương với khu vực sẽ bị khó khăn.

Do đó cần phải thuyết phục Trung Quốc cho bằng được là họ phải chấp nhận thương thảo vấn đề chủ quyền trên Biển Đông trên cơ sở Luật biển quốc tế. Nếu cần thì phải đưa ra trước Tòa án Công lý Quốc tế, cho dù phải mất rất nhiều thời gian để chuẩn bị thủ tục hồ sơ – một số người đã nêu ra vấn đề này, nhưng theo tôi thì tranh chấp Biển Đông đã kéo dài cả 60 năm nay rồi, cho nên năm, mười năm chẳng thấm vào đâu…

Theo tướng Schaeffer, Việt Nam phải tiếp tục nỗ lực quốc tế hóa vấn đề. Cho đến nay, Bắc Kinh luôn chống lại điều này vì biết rõ rằng mình bị đuối lý trong lãnh vực pháp lý. Trong những ngày qua, học giả Trung Quốc và Đài Loan loan báo ý định hợp lực với nhau để nghiên cứu cơ sở pháp lý của tấm bản đồ lưỡi bò. Trả lời câu hỏi của RFI về điểm này, tướng Schaeffer không hề ngạc nhiên vì theo ông, trên hồ sơ Biển Đông, Trung Quốc và Đài Loan cùng chung một chiến tuyến :

"Rõ ràng là khi bị tấn công trên vấn đề pháp lý của đường 9 đoạn thì họ phải tìm mọi cách để biện minh. Ở đây tôi rất tâm đắc với câu hỏi của ông vì cho đến nay, khi nói đến tranh chấp Biển Đông, báo chí quốc tế thường liệt kê Đài Loan và các nước Đông Nam Á trong phe những nước chống lại đòi hỏi chủ quyền của Trung Quốc.

Thế nhưng, trong trường hợp Biển Đông, Đài Loan hoàn toàn không đứng về phía các nước Đông Nam Á mà là về phía Trung Quốc, Do đó, trong vấn đề này, phải nói rõ là Đài Loan và Trung Quốc cùng đứng chung chiến tuyến trong cuộc chiến bảo vệ đường 9 điểm !

 

Pháp đặt chương trình kế hoạch trở lại Á châu/ Thái Bình Dương


 

Pháp đặt chương trình kế hoạch trở lại Á châu/ Thái Bình Dương đóng góp vào nổ lực chung của Mỷ và Liên minh nhằm củng cố  ổn định và an ninh vùng BĐ/ĐNA. TQ coi chừng ! không còn múa gậy vườn hoang doạ nạt các nước nhỏ được nữa !



Thuộc địa Pháp trên thế giới ( bên phải là Ấn dô thái bình dương)

 

 

 

Pháp đang chuẩn bị chiến lược tăng cường ảnh hưởng ở Châu Á/Thái Bình Dương và ĐNA/BD vì quyến lợi kinh tế và chiến lược. Là một quốc gia " thái bình dương " với nhiều thuộc địa trải dài từ Ấn độ dương (Đảo Réunion,Mayotte...) sang Nam Thái Bình Dương (Nouvelle calédonie, Tahiti, Bora Bora, Les Iles Marquises...) xuống Nam cực ( Terre d'Adélie) và Hạm đội Thái Bình Dương, Pháp không muốn vắng mặt ở vùng trọng tâm của thế giới vào thế kỷ 21.


Là cường quốc bực trung,Pháp sẽ tân dụng quyền lực mềm ( soft power) của mình (Cộng đồng Pháp ngữ 77 quốc gia,quyền phủ quyết tại Liên Hiệp Quốc,kinh nghiệm ngoại giao,công pháp quốc tế, luật biển, luậ hàng hải..) kỷ nghệ quốc phòng,không gian,hải dương...) và các liên minh ( Mỹ, Nato, Liên Âu) các đối tác quan trọng (Nhật,Ấn độ,Tân gia ba) để nhân sức mạnh của mình.


 Trước mắt, Pháp vừa nâng bang giao với Tân gia ba lên cấp chiến lược (10 ngày trước) kế đó đặt ưu tiên với đối tác Nhật bản ,theo yêu cầu của nước nầy và Ấn độ, kế đến là khối ĐNA với cái nhìn đặc biệt cho Đông Dương VML ( Tổng Thống Pháp đặc biệt tham dự ASEM (Cuộc gặp Liên Âu- ĐNA) tại Vientiane, Lào ngày 05/11/2012 và sẽ có tuyên bố quan trọng về ổn định,hoà bình và phát triển cho vùng ĐNA cũng như về tương lai bang giao L.A và ĐNA, theo quan điểm của Paris.)


Tổng thống François Hollande từng được báo chí trích dẩn là có thái độ dè dặt và thận trọng đối với TQ :" Người TQ không thẳng thắn và ít biết thượng tôn pháp luật,họ hay gian dối " Les chinois trichent sur tout !  Pháp sẽ thận trọng với TQ và sẽ tìm cách trói buộc lãnh đạo nước nầy trong một hệ thống công pháp quốc tế về luật biển LHQ, luật lệ tự do hàng hải và sữ dụng võ lực và điều này sẽ có lợi cho khối ĐNA và VN.


Sau khi François Hollande lên Tổng thống tháng 5/2012, Pháp đã cho phép tổ chức Hội thảo Liên Âu về Biển Đông tại Paris cách đây 3 tuần và Hội nghị đã kết luận là đòi hỏi chủ quyền của Bắc Kinh trên BĐ dựa trên " quyền lịch sử " cũng như đòi hỏi đường 9 đoạn "lưởi bò " trên 80% BD là vu vơ và không có cơ sở pháp lý.


 Nói chung và rút gon thì T.T Pháp vừa theo đường lối Tự lập dân tộc của Cố T.T De Gaulle vừa noi gương Cố T.T. François Miterrand thân thiện và ủng hộ các nước thế giới thứ 3 đang phát triển. Chỉ có một khác biệt quan trọng là từ hơn 5 năm nay,Pháp là một thành viên cột trụ của NATO/OTAN (Liên Minh Bắc Đại Tây Dương) bên cạnh siêu cường Mỹ và Anh quốc cho nên mọi chiến lược của Pháp ở CA/TBD,căn bản là độc lập nhưng đều có phối hợp với Liên Âu và Mỹ, Nhật, Ấn độ và Tân gia ba, đầu cầu của Paris tại ĐNA/BĐ. 


TS  phân tích sơ lược đóng góp.


 

 

 

 

Pháp muốn trở lại Châu Á


Tổng thống Pháp François Hollande sẽ đến dự hội nghị ASEM. Ảnh chụp 17/10/2012 (REUTERS)

Tổng thống Pháp François Hollande sẽ đến dự hội nghị ASEM. Ảnh chụp 17/10/2012 (REUTERS)

Lê Phước http://www.viet.rfi.fr/chau-a/20121029-phap-muon-tro-lai-chau-a


Vùng Châu Á Thái Bình Dương đóng vai trò quan trọng về kinh tế lẫn an ninh trong thế kỷ 21. Mỹ đã có chiến lược trở lại khu vực này, còn Pháp thì sao, vì dù sao Pháp cũng từng đến khai thác thuộc địa ở vùng này trước cả Mỹ ? Nhật báo Le Monde đăng bài phân tích đề tựa : «Pháp rẽ bước thận trọng về Châu Á ».

Ngày 5 tháng 11 tới đây, tổng thống Pháp sẽ đến thủ đô Viêng Chăn của Lào để tham dự hội nghị thượng đỉnh Á-Âu (ASEM). Đây là chuyến công du châu Á đầu tiên của tổng thống Hollande kể từ khi đắc cử hồi tháng 5 rồi.

Trong thượng đỉnh ASEM lần này, ông Hollande là nguyên thủ của một nước Châu Âu duy nhất đến tham dự, tức sẽ không có mặt cả thủ tướng Đức Angela Merkel và thủ tướng Anh David Cameron. Đây là động thái biểu thị chính sách hướng về Châu Á của tổng thống Hollande.

Chính sách này cơ bản như thế nào ?

Tờ báo cho biết, tổng thống Hollande lấy nước Nhật làm ưu tiên số 1. Trước kia, tổng thống Jacques Chirac cũng đặc biệt coi trọng phát triển quan hệ với các nước Á Châu, nhất là với Nhật Bản và Trung Quốc. Sau đó, khi tiếp quản Điện Elysée, ông Nicolas Sarkozy đã có chính sách ngược lại là không mặn mà trong quan hệ với Nhật và gây sóng gió với Trung Quốc trên hồ sơ Tây Tạng.

Trong khi đó, trong diễn văn về chính sách đối ngoại đầu nhiệm kỳ, đương kim tổng thống Pháp François Hollande đã tuyên bố : Nhật sẽ là ưu tiên số 1 của Pháp ở Châu Á. Năm tới, ông Hollande sẽ công du Nhật Bản, và đó sẽ là chuyến công du Châu Á đầu tiên của tổng thống Hollande nếu xét về quan hệ song phương.

Đối với Trung Quốc, nước Pháp dưới thời tổng thống Hollande sẽ tái thúc đẩy quan hệ song phương với trọng tâm là thiết lập sự ổn định trong quan hệ giữa hai nước dựa trên ba nguyên tắc sau đây : Tôn trọng lẫn nhau, có tinh thần trách nhiệm và nguyên tắc có qua có lại trong quan hệ kinh tế.

Ngoài hai nước trên, Pháp cũng muốn tận dụng những tranh chấp lãnh thổ và cuộc chạy đua vũ trang ở khu vực Đông Nam Á để tìm kiếm những hợp đồng bán vũ khí. Malaysia đã mua tàu ngầm của Pháp. Ấn Độ cũng đang định mua máy bay chiến đấu Rafale của Pháp. Hiện tại, Miến Điện cũng đang dần trở thành thị trường béo bở cho các nước bán vũ khí trong đó có Pháp.

Như vậy, Pháp đã thật sự muốn trở lại Châu Á, nhưng Le Monde nhận định chính sách này chỉ mới trong giai đoạn hình thành. Cũng như hồi tháng 6 rồi, tại diễn đàn an ninh Châu Á tổ chức ở Singapore, bộ trưởng Quốc phòng Pháp ông Jean-Yves Le Drian đã tuyên bố : Châu Á-Thái Bình Dương là một khu vực có lợi ích to lớn, Pháp muốn bày tỏ sự quan tâm của mình trên những vấn đề chiến lược trong khu vực.

Tuy nhiên, ý định này của Pháp sẽ gặp nhiều thử thách. Pháp lấy Nhật làm ưu tiên nhưng cũng muốn tăng cường quan hệ với Trung Quốc trong khi vấn đề lãnh hải đang rất nhạy cảm trong quan hệ Nhật-Trung. Tranh chấp lãnh thổ trong vùng đang rất phức tạp, Pháp phải ngã về Asean hay Trung Quốc là một chuyện rất khó.

Le Monde cho biết, Pháp không đủ phương tiện cũng không có ý định công khai cạnh tranh với Mỹ trong việc trở thành chỗ dựa cho các nước trong khu vực đang có tranh chấp và đang lo ngại sự lớn mạnh của Trung Quốc.

Thêm vào đó, Pháp nói riêng và Châu Âu nói chung cần phải có thời gian để xây dựng vị trí của mình trong khu vực Châu Á Thái Bình Dương, bởi vì từ sau khi hệ thống thuộc địa sụp đổ, chỉ có các doanh nhân Châu Âu là quan tâm đến Châu Á, còn nhà cầm quyền Châu Âu thì hầu như đã không còn để mắt đến khu vực này.

Vạch mặt


 

 

 

Vạch mặt

Nguyễn Hưng Quốc

 

 

 

Báo The New York Times vừa đăng một bài tường thuật gây chấn động dư luận thế giới và khiến chính phủ Trung Quốc vừa giận dữ vừa hoảng sợ cho dựng tường lửa tờ báo ấy gần như ngay tức khắc. Nội dung của bài tường thuật là về khối tài sản khổng lồ của gia đình ông Ôn Gia Bảo, Thủ tướng Trung Quốc: Tổng cộng lên đến khoảng 2.7 tỉ Mỹ kim.

David Barboza, mở đầu bài tường thuật, kết quả của một quá trình nghiên cứu công phu và tường tận, kể về bà mẹ của Ôn Gia Bảo: Bà vốn là một giáo viên, thời Cách mạng văn hóa, sống cực kỳ nghèo. Sau đó, với lương giáo viên, bà vẫn nghèo. Vậy mà, bây giờ, 90 tuổi, bà lại trở thành một người vô cùng giàu có. Một trong các khoản đầu tư của bà trong một công ty tài chính ở Trung Quốc, cách đây năm năm, lên đến 120 triệu đô la.
Điều đáng chú ý là sự giàu có ấy chỉ bắt đầu từ khi con bà, ông Ôn Gia Bảo, trở Phó thủ tướng vào năm 1998, và đặc biệt, năm năm sau đó, khi ông chính thức trở thành Thủ tướng.

Ngoài mẹ, hầu hết thân nhân của Ôn Gia Bảo đều là những triệu triệu phú: vợ ông, con trai ông, con gái ông, em rể ông, và họ hàng xa gần của ông. Tất cả đều nắm giữ những vai trò quan trọng trong các ngân hàng, các công ty nữ trang, các khu du lịch sang trọng, các công ty truyền thông, các công ty tài chính, bao gồm cả hãng bảo hiểm Ping An, một trong những công ty tài chính lớn nhất thế giới với vốn tài sản trị giá gần 60 tỉ Mỹ kim, và nhiều dự án xây dựng cơ sở hạ tầng, bao gồm cả một dự án phát triển villa ở Bắc Kinh.
Vợ của Ôn Gia Bảo, bà Trương Bồi Lợi, được mệnh danh là “Nữ hoàng kim cương” (Diamond Queen) của Trung Quốc. Lúc nào cũng ăn mặc bình dị và nói năng khiêm tốn nhưng bà Lợi là người rất mê kim cương và các loại nữ trang đắt tiền. Năm 2007, báo chí Đài Loan phanh phui ra vụ bà Lợi từng mua hai cái hoa tai bằng ngọc thạch trị giá đến 275.000 đô la. Không phải chỉ mua để sử dụng, bà Lợi còn điều hành nhiều công ty kiểm tra chất lượng và buôn bán nữ trang lớn, là một trong vài người có thế lực và ảnh hưởng nhất trong kỹ nghệ vàng, ngọc và kim cương ở Trung Quốc. Các công ty liên quan đến nữ trang của ngoại quốc muốn vào làm ăn ở Trung Quốc cần phải đến “yết kiến” bà trước. Được bà chấp thuận, công việc làm ăn mới xuôi chảy. Bà lắc đầu, bao nhiêu dự án, dù lớn lao đến mấy, cũng đều bó tay.Người con trai duy nhất của Ôn Gia Bảo, Ôn Winston, năm nay khoảng 40 tuổi, từ năm 2000, thành lập ba công ty kỹ thuật trong vòng năm năm. Công ty nào cũng bắt đầu với vốn cả hàng triệu đô, sau đó, tăng vọt lên hàng chục triệu đô. Riêng công ty New Hozizon Capital được lập vào năm 2005 đến nay đã có vốn lên đến trên 2.5 tỉ Mỹ kim.

Bài viết của David Barboza chắc chắn sẽ được dịch sang tiếng Việt hoặc được tóm tắt trên nhiều cơ quan ngôn luận. Tôi không cần phải kể lại nhiều chi tiết hơn. Ở đây chỉ nhấn mạnh vào một số điểm:

Thứ nhất, hầu hết những người lãnh đạo đều có bàn tay…sạch. Tài sản chính thức của họ hầu như không có gì cả. Lý do là chúng được ngụy trang dưới nhiều hình thức khác nhau, trong đó, cách phổ biến nhất là cho thân nhân đứng tên. Nhiều người đặt vấn đề: chưa chắc bà mẹ của Ôn Gia Bảo, năm nay 90 tuổi, đã biết là mình có một số cổ phần lên đến mấy trăm triệu đô la trong các công ty tài chính lớn. Bà chỉ được mượn tên, vậy thôi.

Thứ hai, nguyên nhân dẫn đến sự giàu có tột bậc của gia đình ông Ôn Gia Bảo chắc chắn không phải do tài năng của họ. Mà chủ yếu là nhờ thế lực của ông. Nhờ ông, họ được nắm giữ những chức vụ quan trọng, từ đó, tiền bạc cứ ào ào đổ vào túi. Nhờ ông, họ có vô số ưu thế để làm ăn và làm giàu. Hơn nữa, có thể nói, nhờ ông, họ không cần làm gì cả mà vẫn có thể giàu: giới kinh doanh khắp nơi, từ trong đến ngoài nước, cứ mang tiền, thật nhiều tiền đến dâng cho họ.

Thứ ba, qua trường hợp của Ôn Gia Bảo, chúng ta mới thấy cách hiểu thông thường về vấn đề tham nhũng rất phiến diện và hời hợt. Nói đến tham nhũng, người ta thường nghĩ ngay đến hối lộ. Nhưng ở vị thế lãnh đạo cao cấp trong đảng và trong chính phủ, người ta không cần nhận hối lộ. Người ta chỉ cần sử dụng - đúng hơn: lạm dụng - quyền lực của mình để cho thân nhân kiếm tiền. Nhìn bề ngoài, việc kiếm tiền ấy hoàn toàn chính đáng: họ lập công ty, công ty ấy vận hành tốt và có nhiều lợi tức; họ giàu là nhờ số lợi tức ấy. Nhưng, nó vẫn không chính đáng ở hai điểm: một, vị trí của họ trong công ty không xuất phát từ tài năng mà là từ thế lực (xin nhớ trường hợp con cái của Nguyễn Tấn Dũng và Tô Huy Rứa ở Việt Nam); và hai, lợi tức của công ty chủ yếu đến từ các quan hệ quen biết hơn là do thực lực.

Thứ tư, sự giả dối của giới lãnh đạo cộng sản. Trước đây, Bạc Hy Lai, Bí thư Trùng Khánh, từng nổi tiếng là cứng rắn trong việc chống tham nhũng, nhưng, sau khi ông bị ngã ngựa, người ta mới biết chính ông từng dung dưỡng cho thân nhân kiếm đến cả hàng trăm triệu Mỹ kim từ tham nhũng. Ôn Gia Bảo cũng thế. Lúc nào ông cũng xuất hiện dưới vẻ bình dị, như là nghèo nàn. Mở miệng, ông toàn nói những chuyện đạo đức và nỗ lực làm trong sạch đảng. Chỉ mới đây thôi, vào tháng 3 năm 2011, trong một cuộc họp của hội đồng nhà nước Trung Quốc, Ôn Gia Bảo lớn tiếng yêu cầu chống tham nhũng, giám sát tệ lạm quyền và thúc giục cán bộ các cấp phải làm việc vì “một chính phủ trong sạch trong năm 2012”.

Bộ mặt giả dối của giới lãnh đạo Trung Quốc đã bị thế giới vạch trần. Bao giờ đến lượt Việt Nam nhỉ?

 

Tiếng Súng Đoàn Văn Vươn Báo Hiệu Giờ Hủy Thể CSVN

 
 Tiếng Súng Đoàn Văn Vươn Báo Hiệu Giờ Hủy Thể CSVN

(10/30/2012)


Đầu năm 2012, vào ngày 5 tháng 1 năm 2012, thay cho tiếng pháo mừng xuân là tiếng súng của người anh hùng Đoàn văn Vươn bắn vào công an tới cưỡng chế nhà anh. Tiếng súng làm xôn xao dư luận trong và ngoài nước và làm rúng động chế độ cộng sản Việt Nam..Bao nhiêu năm rồi,chế độ Cộng sản chỉ biết sai Công an, bộ đội dùng dùi cui, roi điện,chó săn đế cướp nhà cướp đất của đám dân oan khốn khổ không có phương tiện gì để tự vệ. Tiếng súng của Đoàn văn Vươn cho thấy người dân không còn thụ động ăn đòn của bọn công an, cành sát lưu động độc ác nữa mà đã vùng lên chống lại. Con giun xéo mãi cũng quằn,tức nước mãi sẽ đưa đến tình trạng vỡ bờ thôi, không thể làm khác hơn được.

Bọn cán bộ Cộng sản, trong thời kỳ tranh đấu chống lại chính quyền phong kiến cai trị và tư bản bóc lột, đã luôn hô hào khẩu hiệu có tính quy luật “Có áp bức thì có đấu tranh“ . Nay oái oăm thay khẩu hiệu này không những đúng trong thời kỳ phong kiến và tư bản mà còn đúng trong xã hội Cộng sản.!!!Những tên chủ tịch xã, huyện , tỉnh đã hiện nguyên hình là những tên cường hào ác bá thời đại tệ hại và gian ác nhất.

Trong truyện ngắn của Nam Cao, nhân vật Chí Phèo khi bị dồn đến đường cùng, đã dùng dao dâm tên cường hào Bá Kiến. Phản ứng của anh Đoàn văn Vươn dùng súng chống lại bọn công an cưỡng chế cũng là phản ứng cùng cực của một nạn nhân đàn áp bị dồn tới đường cùng,không còn lối thoát.

Không phải Đoàn văn Vươn là nạn nhân đầu tiên vì quá bức xúc nên mới hànhđộng quyết liệt chống lại bạo quyền. Cách đây không lâu, nhân dân Đà Nẵng đã kéo đế một trụ sở một cơ quan du lịch đập phá tan tành vì cơ quan này cho xe tải chạy nhiều trên những tuyến đường mới mở gây bụi bặm ô nhiễm cho nhân dân địa phương. Bao nhiêu lần khiếu nại cũng không đi đến đâu nên nhân dân Đà nẳng mới bức xúc đến phá tan tành trụ sở công ty du lịch này. Mới đây nhân dân Nghệ An cũng xông vào một trang trại nuôi heo để “ phá cũi sổ lồng “ cho 10000 con heo của một cơ sở chăn nuôi vì cơ sở này gây ô nhiễm nghiêm trọng cho nguồn nước trong vùng. Nhân dân Nghệ An phải ra tay hành động vì chính quyền địa phương dửng dưng, vô cảm trước những khiếu nại về những sai trái của trang trại chăn heo này làm tổn hại cuộc sống của nhân dân trong vùng. Và cũng chưa ai quên chuyện nông dân Thái Bình nổi loạn năm 1997 vì bị bức bách từ chính quyền Cộng sản đến tận cùng đến độkhông còn chịu đựng nổi.

Ai cũng biết anh Đoàn văn Vươn bao nhiêu năm trời đã tốn bao công sức, mồhôi và máu để biến một khu đầm lầy vô dụng thành một khu sinh thái có thể trồng trọt và nuôi thủy sản, đem lại sự sống cho gia đình anh và những gia đình láng giềng lân cận. Một nhà nước dân chủ sẽ cho phép anh Vươn tiếp tục khai thác miếng đất mà anh đã tốn biết bao công sức mồ hôi tạo dựng nên. Anh Vươn chỉ phải đóng thuế lợi tức vả đất đai cho nhà nước như bao nhiêu người nông dân khác trong cả nước.

Nhưng nhà nước Cộng sản làm gì có cách hành xử hợp tình , hợp lý như vậy Chúng là một nhà nước ăn cướp không hơn không kém. Khi thấy miếng đất đầm lầy của anh Vươn sinh lợi là chúng có kế hoạch tịch thu , cướp trắng công sức tài sản của anh Vươn va gia đình. Miếng đất và đầm lầy của anh Vươn đã lọt vào tầm ngắm của hai anh em chủ tịch xã Vinh Quang Lê văn Liêm và chủ tịch huyện Tiên Lãng Lê văn Hiền nên chúng lập ngay kếhoạch để ăn cướp miếng đất đầm lầy của anh Vươn làm tài sản riêng cho chúng.

Chúng nhân danh quyền “sở hữu đất đai tập thể“ nhân danh “phát triển công nghiệp“ ,lấy lý do xây phi trường này nọ để thu hồi miềng đất xương máu của anh Vươn.

Hãy nghe chị Phạm thị Hiền , là vợ anh Đoàn văn Quý, em dâu ông Đoàn văn Vươn, đánh giá bọn cưỡng chế như một bọn cướp không hơn không kém trong lời phát biểu với đài BBC ngày 20 tháng 1 năm 2012 như sau:

“ Gia đình em chấp nhận mất để xã hội được. Có nghĩa là thứ nhất Đảng và nhà nước sẽ loại bỏ được những u nhọt đứng trong hàng ngũ của Đảng. Thứ hai là nếu nhà em không chịu mất thì tất cả bà con trên cả nước này, những người dân thấp cổ bé họng mà đang bị áp bức như nhà em không có chỗ nào để kêu cứu. Và cái được thứ hai nữa là các hộ nuôi trồng thủy sản của Tiên Lãng , họ sẽ được rất nhiều vì họ sẽ không bị chịu các cảnh như gia đình em nữa. Em không cho rằng gia đình em đã chống những người thi hanh công vụ , bởi vì bọn em cho rằng đây là cướp chứ không phải thi hành công vụ.”

Ai xem xét vụ cưỡng chế nhà đất của anh Đoàn văn Vươn đều đồng ý đầy là một vụ cướp do chính quyền Cộng sản chủ động để ăn cướp tài sản của dân.

Trước đây gần 40 năm, một người đã nhìn ra Đảng Cộng sản Việt nam đích thực là một đảng cướp . Người đó là Ngục sĩ Nguyễn chí Thiện, Trong bài thơ “Đảng “ làm năm 1973, ông đã nêu đích danh Đảng thực chất chính là đảng cướp chứ không phải đảng phái chính trị cầm quyền gì cả.

Xin ghi lai bài thơ Đảng của Nguyễn chí Thiện làm năm 1973 để thấy sự nhận định sáng suốt của nhà thơ về thực chất của Đảng Cộng sản Việt Nam.

ĐẢNG
Đảng dìu dắt thiếu nhi thành trộm cướp
Giải phóng đàn bà thành đĩ thành trâu
Giúp người già bằng bắt bớ rể dâu
Và cải tiến dân sinh thành xác mướp
Đảng thực chất chỉ là đảng cướp
Dựng triều đình mông muội giữa văn minh
Sống tạm thời nhờ thủ đoạn yêu tinh
Nhờ súng đạn Tàu, Nga bắt bớ
Đảng tắt thở cuộc đời mới thở
Đảng còn kia bát phở hóa thành mơ
( 1973)


Đảng luôn điều động công an đến cướp đất và nhà của nhiều người dân vô tội không có một tấc sắt trong tay để tự bảo vệ mình. Trong khi Trung Cộng đánh chiếm Hoàng Sa và một phần Trường Sa thì Đảng im thin thít,không dám đem quân ra chiếm lại lãnh thổ thiêng liêng của tổ quốc, Đảng chỉ biết dùng lực lượng quân sự để ăn hiếp dân, cướp đất và nhà của dân. Hèn với giặc,ác với dân là đặc điểm nối bật của Đảng Cộng sản Việt Nam hôm nay. Thật là một bọn hèn hạ, đốn mạt đáng nguyền rủa.

Ai cũng biết ngư dân Việt Nam ở Quảng Nam, Quảng Ngãi thường xuyên bị bọn hải quân Trung Cộng bắt bớ làm tiền hay húc cho tàu chìm, Thế mà Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng tuyên bố,“Không có gì lạ,mới mẻ vềtình hình biển Đông cả,” Xem thế mới thấy cái vô tâm, nhu nhược ,hèn hạ của tên Tổng bí thư cầm đầu Đảng Cộng sản Việt Nam.Chúng không thể nói gì hơn vì khi chấp nhận làm thân phận tay sai cho quan thầy Trung Cộng. Chúng phải ngoan ngoãn phục tùng vô điều kiện để quan thầy còn ban phát bổng lộc, vinh hoa phú quý dài lâu cho chúng.

Giáo sư sử học Phạm cao Dương có lần lên đài truyền hình Set mỉa mai thâm thúy rằng “ Trung Cộng đã có hai tỉnh Quảng Đông và Quảng Tây. Họ mong muốn có thêm tỉnh Quảng Nam (tức Việt Nam) cho đầy đủ!!!” Bọn Bắc bộ phủ lúc nào cũng sẵn sàng dâng hiến nước Việt Nam một cách không kèn không trống để Trung Cộng biến nước Việt Nam thành tỉnh Quảng Nam của chúng!!!

Vườn hoa Mai xuân Thưởng Hà Nội là nơi dân oan bị cướp nhà cướp đất làm chỗ tụ tập để khiếu nại triền miên qua năm tháng nhưng chẳng có cơ quan nào giải quyết. Dân oan miền Tây cũng nhiều lần kéo lên Sài goon yêu cầu giải quyết chuyện cướpđất, cướp nhà của họ. Bọn Công an Sài gòn cho gom dân vào nhưng chuyến xe buýt và chở dân oan về lại nguyên quán, không giải quyết gì cả. Dân oan từ địa phương lên trung ương tố cáo chuyện oan ức, sai trái, trung ương lại hứa hẹn và yêu cầu về địa phương giải quyết . Vấn đề khiếu kiện cứdùng dằng, dằng dai qua ngày tháng, mục đích làm cho dân oan nản chí bỏ cuộc.Đã có một nữ cư dân Đàlạt ra Hà nội tự thiêu vì chuyện khiếu nại nhà bị cướp khôngđược giải quyết. Qua làn sóng của Đài Á Châu tự do,một số dân oan bày tỏ sự sung sướng, hả hê khi nghe thấy tiếng súng chống lại bọn cưỡng chế của anh Đoàn văn Vươn. Tiếng súng này đã giải tỏa sựtức tối, đau khổ chất chứa trong lòng họ bao nhiêu năm trời rồi.

Có thểcoi chế độ Cộng sản Việt Nam như một ống nước bị rò rỉ hư hại theo thời gian, Biến cố Đoàn văn Vươn là một lỗ rò rỉ bị xì ra và guồng máy bạo quyền đang hấp tấp loay hoay để vá lại lỗ rò đó. Nhưng còn có hàng ngàn lổ rò rỉ khác đã,đang và sẽ xảy ra trong cái chế độxây dựng trên sự bất công và dối trá này. Tiếng súng Đoàn văn Vươn sẽ khơi nguồn cho sự đứng lên chống trả bọn cướp đất, cướp nhà của những người dân oan khi sựphẫn nộ trong người dân bị cướp dâng trào như thác đổ, không có sự đàn áp nào có thể ngăn chặn nổi. Chuyện sai đâu sửa đó chỉ tạm thời kéo dài tạm bợ chế độ độc ác và thất nhân tâm này chứ không giúp nó tồn tại mãi mãi. . Rồi đây cả triệu lỗ rò rỉ sẽ biến thành một cơn đại hồng thủy giật sập và cuốn trôi cái chế độ cộng sản tàn bạo bất nhân này. Ôââi thật đáng ghê sợ khi nhìn thấy một trời phẫn nộ! Ở đây cần nhắc lại mộ câu nói để đời của Tổng thống Nga Boris Yeltsin “ Cộng sản chỉ có thể thay thế chứkhông thay đổi . “ Con rắn hồng dù có lột xác , thay da đổi thịt cũng không tránh được cảnh bị đập bể đầu, phanh da , xẻ thịt khi người dân đã đi đến đường cùng của sựphẫn nộ vì bị áp bức , đày đọa quá lâu dài.

Mấy ngày gần đây, dư luận xôn xao vì một người trẻ yêu nước bị đưa vào tù. Đó là nhạc sĩ trẻ tuổi Việt Khang. Anh là tác giả hai bài hát nổi tiếng “Việt Nam tôi đâu ?“ và “Anh là ai” ( 1). Có nghe giọng hát tha thiết truyền cảm của Việt Khang mới thấm thía tấm lòng yêu nước nồng nàn của người nhạc sĩ trẻ này. Bài hát thổi một luồng sinh khí dạt dào vào tâm tư và lòng yêu nước tiềm tàng của người Việt trong và ngoài nước. Khác với những người khác còn cho chuyện Trung Cộng xâm lăng là một hiểm họa, Việt Khang đã sáng suốt nhìn thấy nước Việt đã mất vào tay Tàu cộng rồi . Chuyện những người biểu tình chống Tàu cọng xâm lăng bị bắt bớ , đánh đập, bỏ tù là bằng cớhiển nhiên cho thấy chính quyền Việt Cọng làm tay sai cho Tàu Cọng một cách rõ ràng không thể chối cãi. Điếu cày Nguyễn văn Hải vẫn không được bọn chúng thả ra dù đã mãn hạn tù từ lâu.

Chỉ vì quyền lợi cá nhân mà chúng đem dâng nước Việt cho quan thầy Trung Cộng. Chúng đúng là một thứ Lê chiêu Thống thời đại không hơn không kém, Bọn Nguyễn tấn Dũng, Trương tấn Sang, Nguyễn phú Trọng chỉ làm vai trò thái thú bù nhìn cho Tàu cọng mà thôi, Bởi vậy mới đây chúng cho bắt ngay người nhạc sĩ yêu nước Việt Khang chỉ vì anh sáng tác vài bài ca yêu nước. Ngay lập tức ở hải ngoại đã có những chiến dịch rầm rộ cứu Việt Khang ra khỏi tù. Nước Việt Nam sẽ không bao giờ mất hẳn vào tay ngoại bang nếu còn có những công dân yêu nước như Việt Khang.

Sau khi tiếng súng Đoàn văn Vươn nổ ra, cựu chủ tịch nước Lê đức Anh, mà nhiều người đánh giá cho là một thứ Thái Thượng Hoàng thời đại ,đã nhanh chóng lên tiếng phê phán sự sai trái của chính quyền địa phương với lời lẽ khoan hòa, hiểu biết nhằm xoa dịu sự phẫn uất của quần chúng khắp nơi . Phó chủ tịch ủy ban Nhân Dân thành phố Hải Phòng Đỗ trung Thoại lúc đầu hung hăng biện bạch cho chuyện phá nhà anh Đoàn văn Vươn là do “ nhân dân địa phương bức xúc làm”. Mới đây, đứng trước những bằng cớ không thể chối cãi , Đỗ trung Thoại đổi giọng cho là “ cần phải điều tra lại xem ai là kẻ phá nhà anh Đoàn văn Vươn”. Rõ ràng quan chức Công sản đang tìm cách xoa dịu vuốt ve quần chúngđang phẫn nộ về vụ Đoàn văn Vươn trước những bằng chứng sai trái ngang ngược của bọn quan chức địa phương nơi anh Vươn sinh sống. Điều này cho thấy Đoàn văn Vươn đã thắng khi quyết định đối đầu dứt khoát và quyết liệt với bọnăn cướp mang danh chính quyền nhân dân. Tiếng súng Đoàn văn Vươn sẽ gây mồi cho những hành động phản kháng quyết liệt khác khi người dân bị cướp nhà cửa, đất đai. Những người dân oan sẽ thấy rằng họ không thể lấy lại nhà cửa, ruông vườn bằng tiếng khóc, bằng đơn khiếu kiện mà phải lấy lại bằng cách mà anh hùng Đoàn văn Vươn đõã làm là dùng vũ khí bắn thẳng vào bọn ăn cướp. Không có cách gì hơn.

Sau khi anh Vươn bị bắt vào tù, nhà bị bọn cướp ủi sập, tết này vợ con anh phải làm một cái lều trên miếng đất cũ của nhà anh. Thật là đau lòng khi nhìn thấy vợ con anh Vươn co ro chui vào lều ở tạm trong tiết trời giá lạnh. Người trong nước và hải ngoại đã tiến hành ngay một chiến dịch góp tiền giúp gia đình Đoàn vă Vươn và đã quyên được khoảng 300 triệu đồng để giúp vợ con anh Vươn trong cơn nguy khốn. Xem thế mới thấy người dân đứng về phía anh Vươn chứ không theo phe bọn ăn cướp được ngụy trang bằng danh xưng đẹp đẽ là chính quyền “ nhân dân”. Bây giờ chúng mới lộ mặt ra là một bọn ăn cướp trắng trợn và dã man không thể che dấu nổi. Ngày nhân dân đứng lên đào thải bọn đầu trâu mặt ngựa này cũng đã gần kề.

Có áp bức thì có đấu tranh. Quy luật đóđúng trong quá khứ và sẽ còn đúng trong hiện tại và tương lai. Tiếng súng Đoàn văn Vươn đã nổ ra khi anh và gia đình bị bọn chính quyền địa phương gian ác áp bức đến tận cùng. Anh đã vùng lên phản kháng quyết liệt và là tấm gướng cho mọi người cùng soi và theo bước chân anh để chống lại sự bất công hầu giành lại cuộc sống cho bản thân và gia đình.

Hy vọng đã Vươn lên trong lòng anh,trong lòng tôi,trong lòng mọi người dân Việt.

Hy vọng đã Vươn lên từ tiếng súng hào hùng, bất khuất của Đoàn văn Vươn.

TRẦN VIẾT ĐẠI HƯNG
Email: dalatogo@yahoo.com
(Muốn đọc tất cả những bài viết của Trần viết Đại Hưng thì vào www.nsvietnam.com rồi bấm tên Trần viết Đại Hưng nằm bên trái. Hay vào www.hung-viet.org, bấm vào hàng chữ Nhân vật-tác giả nằm bên trái, rồi bấm vào tên Trần viết Đại Hưng)

 

 
 dangnguoivietyeunguoiviet.org

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link