Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Sunday, November 4, 2012

VRNs chất vấn chính quyền về vụ bắt cóc Anna Huyền Trang


 


THỨ BẢY, NGÀY 03 THÁNG MƯỜI MỘT NĂM 2012


VRNs chất vấn chính quyền về vụ bắt cóc Anna Huyền Trang



VRNs (03.11.2012) – Sài Gòn – Trưa hôm qua, ngày 02.11.2012, Truyền thông Chúa Cứu Thế Việt Nam (VRNs) đã gởi một bản chất vấn tới chính quyền Sài Gòn và quận 1, yêu cầu các cơ quan này trả lời về những vấn đề cụ thể liên quan đến vụ bắt cóc cô Anna Huyền Trangthiện nguyện viên của VRNs.

Những chất vấn đó như sau:

1. Theo luật pháp Việt Nam, công an có quyền bắt người mà không cần bằng chứng vi phạm pháp luật của người đó không?

2. Công an có quyền bóp cổ người bị bắt khi họ không trả lời các câu hỏi của công an không?

3. Công an có quyền lột truồng phụ nữ ra để khám xét không?

4. Công an phường Cầu Kho lột truồng cô Huyền Trang ra để tìm bằng chứng nhưng không có, thì có xúc phạm nhân phẩm phụ nữ không?

5. Công an phường Cầu Kho giật đứt tràng chuỗi Mân Côi, xúc phạm đến Chúa và phỉ báng linh mục có vị phạm tự do tôn giáo không?

 

Bản chất vấn này cũng cho biết sẽ công bố công khai “vì nội dung những chất vấn này không chỉ liên quan đến chúng tôi, mà còn liên quan trực tiếp đến nhân dân Việt Nam, và tiến trình tiến bộ chung, nên chúng tôi cũng sẽ công bố những chất vấn này, để cả xã hội giúp chúng tôi làm công việc giám sát việc thực thi pháp luật của các cơ quan chức năng nhà nước”.

Chúng tôi xin trân trọng giới thiệu toàn văn bản chất vấn này.


 

 

 

Đỉnh cao trí tuệ của loài Vượn bất ngờ nhận thấy thiếu người tài: Bộ trưởng Tư pháp: Thi tuyển vụ trưởng để hút người tài


 

Xin phổ biến rộng rãi
CXN_110412_1907_Đỉnh cao trí tuệ của loài Vượn bất ngờ nhận thấy thiếu người tài: Bộ trưởng Tư pháp: Thi tuyển vụ trưởng để hút người tài


Châu Xuân Nguyễn

Có nhiều độc giả comment là ngôn ngữ về “Cái nôi văn minh của nhân loại” của tôi trong vòng một tuần nay phong phú thấy rõ. Tôi có thể bật mí là trong vòng một tuần nay tôi nghe audio/video bài này (tất cả 74 tập nhưng tôi đang nghe được đến tập 43).
 
Càng nghe càng thấy thấm thía bọn Vượn ở thiên đàng quỷ đỏ này, rõ ràng là một bọn ếch ngồi đáy giếng, những từ ngữ như “thiên đường CS, đỉnh cao trí tuệ loài người, tiền rừng bạc biển, cái nôi văn minh của nhân loại, cường quốc chính trị, bách chiến bách thắng, đánh đuổi thực dân Pháp, Mỹ ngụy sừng sõ. v.v….”.
 
Toàn những khoe khoang về chuyện láu cá láu tôm, manh múng vặt vãnh (loài của Kami). Vậy mà chúng nó chính là một bọn ngồi trên đầu nhân dân và hoạch định kinh tế, tài chính cho 90 triệu dân. Nhìn những bài chỉ trích của tôi, những vạch trần bất tài của bọn này bây giờ tôi càng thấy đúng (nên nhớ những từ ngữ nói trên, phần nhiều là lần đầu tiên trong đời tôi nghe được về bọn CS này vì tôi rời Tân Sơn Nhất ngày 16.02.1975 và trở lại VN lần đầu năm 1989 (lúc đó chúng biết mùi rồi, đang lo sợ vụ Đông Âu và LX sụp đổ nên không dám huênh hoang phét lác nữa).

THIÊN HỒI KÝ TRẠI KIÊN GIAM


Ngay cả nước Úc này đây, từ ngày tôi đặt chân đến đây, cả thế giới đều công nhận về tài nguyên phong phú của Úc nhưng không bao giờ tôi nghe CP nói là “tiền rừng bạc biển”, họ chỉ nói là “Australia is blessed with abundance natural resources but lack the manpower to develope them” tức là:” Úc được may mắn trời phú cho giàu tài nguyên nhưng thiếu nhân lực để khai thác tài nguyên này” (năm 1975, Úc dân số là 16 triệu và từ đó nhập cư thành 22 triệu ngày nay).

Hôm nay đọc bài báo dưới đây mới thấy rằng DCS cứ chăm chăm “chú trọng hồng hơn chuyên” nên từ 82 năm nay, người tài không có (chúng nó không cho người tài thực tập hành chánh, nắm quyền, vận hành kinh tế thì người tài lấy đâu ra kiến thức và kinh nghiệm, trong khi người Việt hải ngoại như chúng tôi được Mỹ, Úc, OECD liệng vào những chức vụ hành chánh và lãnh đạo mà chúng tôi phải bơi để làm trôi chảy công việc, họ cũng thảy phao như “khoá huấn luyện dài hạn, ngắn hạn” về quản lý, về chuyên môn v.v..).

Bọn CS này đi từ sai lầm này đến sai lầm khác là cho con cái chúng nó ra ngoại quốc học 4 năm ĐH là chúng nó nghĩ là con cháu chúng nó học hết tinh hoa, kỹ thuật của Úc và Mỹ và OECD. Thực tế thì hãy nhìn SV Bách Khoa, Văn chương, Luật sau 4 năm ra trường thì biết được gì ??? SV ngoại quốc cũng vậy. Người ta chỉ thu thập kinh nghiệm về vận hành hệ thống công nghệ, tài khóa, thẩm định dự án, nghiên cứ chính sách khi thật sự làm việc trong cơ quan và hành chánh của nước sở tại, từ y tế, an sinh xã hội, luật pháp, kỹ nghệ, tài chính, banking, quân sự, Cảnh sát, hành chánh quận huyện, giáo dục, tài nguyên, BDS, thông tin, báo chí, TV, TTCK v.v..
 
Tất cả nếu muốn thay đổi thì phải thay đổi cả một hệ thống, thay đổi từng phần là không bao giờ được vì những cái thói hư tật xấu của ngành này sẽ lây lan và ảnh hưởng đến ngành khác.
Ví dụ như muốn cải cách vệ sinh an toàn thực phẩm, ngưng nhập khẩu thực phẩm hóa học độc hại của TQ mà không có bộ Thông Tin ra chiến dịch trên báo đài là không bao giờ cải cách được, chống tham nhũng mà không có tổng hợp truyền thông thì sẽ không bao giờ thành công, thay đổi đạo đức và nhân bản mà Bộ Giáo dục vẫn ù lỳ là chỉ mất thời giờ vô ích.

Đất nước và dân tộc VN muốn thay đổi là phải thay đổi tất cả các hệ thống, từ đạo đức con người, giáo dục, đạo đức kinh doanh, y tế căn bản của con người, đạo đức nghề nghiệp, đạo đức chống sai trái và tham nhũng, an sinh xã hội cho công bằng, tư hữ u đất đai phải trả lại cho cá nhân và tập thể (chứ không là của Nhân dân rồi để Đảng quản lý, cướp giật), ngoại giao thân Tây Âu, quân sự đủ mạnh để chống biển người với những ground attack aircrafts, tank busters, dời thủ đô xa tầm đạn đạo, Patriot misslies bắn hạ tên lửa trong hành trình…tất cả với Ngân Sách VN không tham nhũng thì không là quá lắm, vài tỉ usd/năm (bằng Vinashin thôi), thu hút đầu tư, quảng bá góc cạnh không tham nhũng của CP mới, nhà đầu tư ngoại có thể direct email tới Thủ Tướng nếu có tiêu cực trong đầu tư nước ngoài, Thủ Tướng nói chuyện trực tiếp (tiếng Anh) với nhà đầu tư về những trường hợp tiêu cực, Tòa Đại sứ sở tại sẽ biết và sẽ lan truyền về trong sạch trong đầu tư của CP Hậu CS. Tất cả Bộ trưởng đều phải lưu loát một ngoại ngữ Anh hoặc Pháp để có thể đối thoại trực tiếp với sứ quán, Bộ Trưởng bạn khi có nhu cầu như gửi 20 Nv huấn luyện tại Úc về nâng cao hình ảnh cảnh sát Hậu CS, hay huấn luyện tại Pháp về an toàn xuất khẩu thủy sãn, một nhóm đi Nhật về công nghiệp phụ trợ v.v…Đó là hình ãnh của một VN hậu CS.
 

Khi đất nước mạnh mẽ sẽ tính tới chuyện lấy lại HS và TS, về logistic thì mình sẽ ăn bức họ. Chúng ta sẽ là đồng minh với Tây Âu (nhưng không lệ thuộc vào họ như VNCH khi chiến tranh, khi ấy Mỹ viện trợ khoảng 1 tỉ usd năm 1975, GDP của chúng ta, Hậu Cs sẽ là 120 tỉ usd/năm nên không cần lệ thuộc họ).
 

Những phi cơ tấn công biển người như A10 warhog chỉ chừng 10 triệu usd/chiếc với nòng súng Gatlin 4000 rounds/phút (chiến tranh Iraq, 19 chiếc này tiêu diệt 2000 xe tank Iraq, hữu hiệu hơn trực thăng võ trang Cobra), phi cơ vũ trang AC 130 (attack cargo) với nhiều nòng súng Gatlin, bom CBU. Khả năng chúng ta bị tấn công bằng tên lữa đạn đạo là có thật, dời Thủ đô về Huế hay Sgn sẽ dùng Patriot missiles bắn rơi đạn đạo vì đường bay của đạn đạo sẽ là 2000 hay 3000 km.
 

Sẽ dùng Scud missiles đất đối đất để tiêu diệt AAA (anti- aircraft artilliary) như Mỹ dùng 102 Tomahawk khi bắt đầu chống Khadafy, làm tiêu diệt phòng không Lybia, trị giá khoảng 1 triệu usd/Tomahawk rồi thì phi co fighter bombers của Liên minh Châu Âu mặc sức tung hoành bầu trời Lybia tiêu diệt tanks của Khadafy để đem lại chiến thắng.
 

Vấn đề cốt lõi là chúng ta phải vận hành KT tốt, thu hút đầu tư ngoại quốc nhiều như Singapore với chính sách minh bạch và không tham nhũng, nân cao lương CN tối thiểu 500 hay 800 usd/tháng, đánh thuế cá nhân khoảng 33% là chúng ta có thể thoải mái về quốc phòng.
 
Nên nhớ chúng nó tốn gấp 5 hay 10 lần chúng ta khi xâm lăng (attack), bảo vệ (defense) không tốn nhiều.




Melbourne
04.11.2012


Châu Xuân Nguyễn


————————————

http://cafef.vn/kinh-te-vi-mo-dau-tu/bo-truong-tu-phap-thi-tuyen-vu-truong-de-hut-nguoi-tai-2012110407006823ca33.chn

Chủ nhật, 04/11/2012, 07:02

Bộ trưởng Tư pháp: Thi tuyển vụ trưởng để hút người tài






“Thi tuyển cán bộ quản lý sẽ tạo thêm một kênh nữa ngoài quy hoạch để lựa chọn người tài”, Bộ trưởng Hà Hùng Cường trao đổi bên hành lang QH về đề án thi tuyển lãnh đạo cấp phòng, vụ ở Bộ Tư pháp.


Nhiều ĐBQH khi thảo luận về tham nhũng đã nói rằng công tác cán bộ còn nhiều khiếm khuyết nên chưa ngăn ngừa được tham nhũng. Vậy việc Bộ Tư pháp đang xây dựng đề án thi tuyển lãnh đạo cấp phòng, vụ có ý nghĩa đổi mới như thế nào?

- Thực tế công tác cán bộ cũng đi vào nề nếp và được thực hiện theo quy hoạch.

Quy hoạch cán bộ thường xuyên được rà soát. Ở Bộ tôi, việc quy hoach được làm nề nếp. Đến nay phần lớn những người được bổ nhiệm cũng đều theo quy hoạch cả.

Tuy nhiên, công tác chọn nhân sự với công tác quy hoạch cũng khác nhau. Bởi không phải tất cả 100% nhân sự quy hoạch đều được bổ nhiệm hết. Chưa kể, công tác quy hoạch cũng có tính chất là chỉ nằm khép kín trong đơn vị hoặc trong ngành. Mà nhân tài của đất nước có rất nhiều.

Như ta đã biết, với tiến trình xã hội hóa hoạt động tư pháp thì lực lượng luật sư, công chứng viên đang ngày càng đông đảo. Nhân tài ngoài đối tượng đang là công chức, viên chức nhà nước cũng ngày càng nhiều.

Do vậy, chủ trương thí điểm để thi tuyển cán bộ quản lý là bước đột phá, tạo thêm một kênh nữa ngoài quy hoạch để lựa chọn người phù hợp về năng lực lẫn phẩm chất.

Bởi những người làm việc trong môi trường nhà nước, nhiều khi bận rộn vì sự vụ hàng ngày mà không thể cập nhật bồi dưỡng được kiến thức chuyên môn. Trong khi đó những người am hiểu lĩnh vực tư pháp lại có rất nhiều, và chúng tôi muốn thu hút được những người giỏi.

Nhưng lương bổng trong cơ quan nhà nước liệu có đủ sức lôi kéo được người tài vì những người giỏi chuyên môn như ông mong muốn thường đã có vị trí và thu nhập khá cao khi làm việc ở khu vực ngoài nhà nước?

- Tôi biết là nhiều người không chỉ quan tâm thu nhập mà cơ bản là tài năng, tâm huyết được thừa nhận. Nếu có được vị trí xứng đáng và được sử dụng thì có lẽ họ sẽ không so kè giữa lương khu vực trong hay ngoài nhà nước. Có rất nhiều người trẻ như vậy.

Khâu thi tuyển cũng chỉ là một bước trong sử dụng cán bộ, về lâu dài thì còn có nhiều yếu tố khác để giữ chân người tài, ông nghĩ sao?

- Chúng tôi mới đang xây dựng đề án để thí điểm thôi. Tới đây khi phê duyệt thì có thể thực hiện luôn trong năm 2013. Có thể thi tuyển ở một vài vị trí rồi mới rút kinh nghiệm. Nhắc lại là người trong quy hoach hay ngoài quy hoạch đều phải thi tuyển. Đây cũng là cơ hội để khắc phục những bất cập hạn chế trong công tác quy hoạch hiện nay. Sau đó thì mới có thể tổng kết.

Như vậy có thể những người đang trong quy hoạch sẽ có lợi thế hơn chăng?

- Đương nhiên là đã là người trong quy hoạch thì bởi họ đã từng làm việc ở đó, đã từng rèn luyện trong môi trường cụ thể đó, đã có sự cố gắng phấn đấu để trở thành cán bộ quy hoạch thì tất nhiên họ có lợi thế hơn. Song không phải ai cũng tận dụng được lợi thế này.

Mà nhiều khi người ở ngoài quy hoạch khi thi tuyển cũng có lợi thế khác và tận dụng được cơ hội. Cái chính là phải thành lập một hội đồng thi tuyển để sao cho bảo đảm tính công khai, minh bạch.

Bộ Tư pháp có tham khảo kinh nghiệm các tỉnh thành khác đã làm hay không?

- Chúng tôi đã yêu cầu tham khảo các nơi như Đà Nẵng, Hải Phòng và cũng yêu cầu tổng kết.

Một ví dụ tôi thấy rõ là trường hợp dưới Sở Tư pháp Hải Phòng. Họ vừa bổ nhiệm một trưởng phòng văn bản quy phạm pháp luật không thuộc diện quy hoạch thông qua hình thức thi tuyển.

Năng lực của cô ấy được đánh giá rất tốt, gác cửa một bộ phận quan trọng cơ mà. Rồi kinh nghiệm của Đà Nẵng chẳng hạn.

Nhìn chung các nơi thí điểm thi tuyển đều tốt.

Như vậy giữa thi tuyển cạnh tranh và cách quy hoạch cán bộ theo truyền thống lâu nay sẽ bổ khuyết cho nhau thế nào thưa ông?

- Thi tuyển cạnh tranh sẽ tạo ra cơ hội để khắc phục những điểm chưa chuẩn trong công tác làm quy hoạch cán bộ. Vì nhiều khi làm quy hoạch lại chỉ khép kín trong nội bộ mà thôi. Còn thi tuyển cạnh tranh sẽ kêu gọi được những người tài.

Theo tôi thì bởi vì chủ trương này ở trên cũng đã có rồi cho nên ở nhiều nơi cũng sẽ làm. Với Bộ Tư pháp, sau khi đề án được phê duyệt, chúng tôi cũng sẽ công khai thông tin để tiến hành thi tuyển.

Bộ Tư pháp đang xây dựng đề án thí điểm thi tuyển lãnh đạo cấp phòng,vụ. Ứng viên sẽ phải bảo vệ đề án trước hội đồng và trả lời chất vấntrực tiếp.
Từ 2005, Bộ Nội vụ đã khởi động chủ trương thí điểmmô hình thi tuyển công chức, viên chức lãnh đạo. Ngay sau đó, Hải Phòng,Đà Nẵng, Long An, Bình Dương, Phú Thọ… đã thí điểm thi tuyển. Một sốđịa phương đang hoàn thiện đề án thí điểm như Hà Nội, TP.HCM, Bắc Giang.Ở Đà Nẵng, sau hơn 2 năm tổ chức thi tuyển, đã có 102 người dự thi 30chức danh lãnh đạo bổ nhiệm cho 11 đơn vị.

Theo Lê Nhung
Vietnamnet

 

Thế kỷ châu Á mở màn tại Úc


 

Thế kỷ châu Á mở màn tại Úc

Việt Luận



Thủ tướng Úc Julia Gillard

 

200 năm trở lại đây, Úc được coi là một phần đất của vương quốc Anh. Từ một nhà tù đày ải bọn "đầu trộm đuôi cướp", Úc vươn lên thành một quốc gia hùng mạnh nằm trong khối liên hiệp Anh. Ở Úc, cái gì từ Anh cũng được coi là từ mẫu quốc. Thế là, Úc nằm giữa hai nền văn minh cổ kính Ấn Độ và Trung Hoa nhưng chưa bao giờ tự coi mình thuộc về châu Á. Hơn nữa, cho đến năm 1973 nước Úc vẫn chủ trương đất phương Nam này là nơi dành riêng cho người da trắng định cư.

Cho đến nay, Úc vẫn là một "phương Tây" lẻ loi giữa hàng chục nước "phương Đông". Rồi một hôm, Úc bỗng chuyển mình và muốn đưa đất nước này tiến đến "một giai đoạn liên lạc sâu rộng hơn với châu Á". Đó là ý chính của bạch thư do thủ tướng Julia Gillard công bố vào đầu tuần qua.

Trong 320 trang giấy của bạch thư mang tên "Thế kỷ châu Á, Asia Century" chữ xuất hiện nhiều nhất là "cơ hội" (opportunity, opportunities). Cơ hội này trước hết là "cơ hội làm ăn". Châu Á với gần 3 tỷ người tại Ấn Độ và Trung Quốc, cộng thêm hơn nửa tỷ người khác tại Đông Nam Á quả là thị trường lớn cho công ty Úc.

Trong 10 năm vừa qua kinh tế tại châu Á đã nhảy vọt. Thu nhập của người dân tại Ấn Độ và Trung Quốc đã tăng lên gấp đôi. Đây là điều mẫu quốc Anh chỉ làm được sau 50 năm. Hơn nữa, cũng trong 10 năm vừa qua, châu Á tăng lượng hàng hóa sản xuất lên gấp ba lần. Xã hội của người châu Á ngày nay đã thành xã hội tiêu thụ. Người Úc đi Việt Nam, Trung Quốc hay Thái Lan đã thấy bên đó xài đồ đạt không thua gì ở Úc hay ở các nước phương Tây. Ở Trung Quốc ngày nay, cứ 100 nhà thì 80 có máy computer, 60 có lò microwave và 100 nhà thì có 200 máy điện thoại di động. Ở Ấn Độ có 5 triệu người làm việc trong kỹ nghệ đóng xe hơi và có hơn 800 đài truyền hình. Công ty Úc nhìn vào con số mà phát thèm.

Như thế, điều Úc gọi là "thế kỷ châu Á" trước tiên là... thị trường châu Á. Xã hội châu Á ngày nay đã chuyển sang xã hội tiêu thụ và Úc muốn bán hàng hoá sang đó. Hiện nay, nếu lấy thu nhập toàn nước Úc chia cho từng đầu người thì mỗi người chúng ta được $62,000 mỗi năm. Nay mai, Úc bắt được cái mối buôn bán với châu Á thì đến năm 2025 thu nhập của từng người sống ở đất nước phương Nam sẽ tăng lên thành $73,000. Làm thế, thu nhập của người dân Úc sẽ lọt vào nhóm 10 nước có thu nhập cao nhất thế giới. Thủ tướng Julia Gillard không giấu giếm: thế kỷ châu Á không gì hơn là thế kỷ làm ăn thịnh vượng cho Úc.

Để dễ dàng làm ăn với châu Á, bạch thư cho rằng Úc phải tự lột xác thành một xã hội gần với người châu Á. Trường học Úc dạy tiếng châu Á cho học sinh (trong đó được kể ra bao gồm bốn thứ tiếng Trung Hoa, Hindi, Nhật Bản và Indonesia); công ty Úc học hỏi tiếng nói, văn hóa và lối làm ăn của người châu Á; hàng quán, sòng bạc, nơi du lịch Úc thu hút thêm khách hàng đến từ châu Á, vân vân.

Thật sự, dựa trên vị trí địa dư Úc không thể sống như một ốc đảo phương Tây giữa gần 3 tỷ người thấm nhuần văn minh phương Đông. Từ thập niên 1960, thủ tướng Harold Holt đã bừng tỉnh khi nhận ra phương Đông đang chuyển mình ra khỏi lạc hậu. 50 năm sau Harold Holt, một lần nữa nữ thủ tướng Julia Gillard khẳng định: không ai có thể ngăn bước tiến của châu Á nữa. Châu Á sẽ tiến lên vai trò như châu Âu sau cuộc cách mạng kỹ nghệ trong thế kỷ 18 và như Bắc Mỹ sau thế chiến thứ nhì. Thế kỷ 21 sẽ là thế kỷ châu Á.

Nghĩ thế, nước Úc cuống cuồng tự chuyển thành một nước... châu Á. Nếu là châu Á của năm 2025 hay châu Á của Tứ Thư và Ngũ Kinh hay của Mahabharata và Ramayana ngàn xưa thì không nói gì. Ngược lại, rủi ro Úc chỉ khoác lên mình chiếc áo xường xám, nói tiếng Hindi, ăn bốc kiểu Indo... để chào hàng mà thôi thì Úc sẽ không còn giữ được bản sắc.

Thật sự, nhờ có bản sắc "một phương Tây lọt thỏm giữa ngàn phương Đông" mà Úc vẫn còn được nhiều nước châu Á ngưỡng phục. Dường như người Việt chúng ta yêu mến nước Úc có lẽ không phải chỉ vì Úc biết ăn phở hay chấm chả giò với nước mắm mà còn vì xã hội này được tổ chức theo lối sống phương Tây.

Úc không nên bỏ sở trường của mình mà học đòi sở đoản từ thiên hạ.

Việt Luận

 

 

Đất nước đang bước vào thời điểm lịch sử quan trọng


Đất nước đang bước vào thời điểm lịch sử quan trọng

(Phần cuối)

Lê Quế Lâm



Việc kiểm điểm phê và tự phê của cơ quan đầu não Đảng CSVN kể như tạm chấm dứt. Bộ Chính trị đã nhận khuyết điểm và xin Ban Chấp hành Trung ương kỷ luật tập thể Bộ Chính trị và một thành viên, một Ủy viên của Bộ Chính trị. Tiếp đó, Nguyễn Tấn Dũng -với trọng trách là Ủy viên Bộ Chính trị, Thủ tướng, đãnghiêm túc nhận trách nhiệm chính trị lớn của người đứng đầu chính phủ và xin thành thật nhận lỗi trước Quốc hội, trước toàn Đảng, toàn dân về tất cả những yếu kém, khuyết điểm của chính phủ trong lãnh đạo, quản lý, điều hành».

Hiện nay, người dân chưa thể biết được tập thể giới lãnh đạo Đảng CSVN vi phạm những khuyết điểm gì đến nổi phải xin chịu kỷ luật trước toàn Đảng, nhận lỗi trước Quốc hội và toàn dân. Tuy nhiên, đồng bào có thể biết được phần nào mức độ thành khẩn của họ về thực trạng đất nước qua bài viết của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang nhân ngày Quốc Khánh 2/9 năm 2012. Bài viết xuất hiện đúng 1/2 tháng sau ngày ông Sang tham dự đợt kiểm điểm phê và tự phê kéo dài 16 ngày. Bài viết của chủ tịch nước được báo Tuổi Trẻ đặt tựa đề “Phải biết hổ thẹn với tiền nhân” được đăng trong số báo ngày 23/8/2012, với lời mở đầu:

Ngày quốc khánh bao giờ cũng đem lại cho mỗi người chúng ta những cảm xúc thật đặc biệt. Tôi nhớ lại cảm xúc của mình vào những ngày kỷ niệm này trong nhiều năm qua, cho dù lúc đó tôi đang ở thành phố hay nông thôn, vào buổi trưa hay vào lúc nửa đêm khi vạn vật đã chìm vào giấc ngủ. Tràn ngập trong tâm khảm tôi lúc đó là cảm xúc thiêng liêng và lắng đọng về ý nghĩa vĩ đại của ngày Độc lập với non sông và dân tộc Việt Nam ta. Một câu hỏi da diết xuất hiện trong những khoảng khắc ấy: những gương mặt mà ta đã gặp, những ngôi nhà, góc phố, hàng cây, mỗi ngôi làng hay thậm chí một tiếng chuông chùa trong đêm sẽ như thế nào, sẽ ra sao, nếu không có ngày độc lập ấy?”

Nhà báo Nguyễn Thông nhận xét bài viết: “Nói chung không có gì mới. Phần tình cảm nhiều hơn lý trí, suy nghĩ. Cái phần mở đầu, câu chữ loáng thoáng chập chờn giọng văn kiểu trong bài tập đọc “Tôi đi học” của nhà thơ Thanh Tịnh. Mở đầu một bài viết quan trọng tầm quốc gia, cho hàng triệu người đọc mà lại lả lướt trữ tình như thế thì quả không nên. Không ai cấm chủ tịch nước được quyền bày tỏ nổi lòng, tâm tư của mình nhưng phải trong hoàn cảnh, văn cảnh thích hợp...” Còn nhà báo Trương Duy Nhất “Cứ ngỡ đó là bài làm văn. Một bài quá ư lòng thòng của Chủ tịch nước. Một bản thông điệp nguyên thủ chung chung, khẩu hiệu sáo rổng đến nhàm chán...Một bản thông điệp tập làm văn làm ông mất điểm nhiều sau những ấn tượng tốt đẹp từ “một bầy sâu” đến “ăn hết phần của dân...” (hết trích)

Theo nhận xét của người viết bài này, thì ông TTS đã mượn lời văn tả cảnh để nói lên nổi lòng của mình: “Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ”. Tâm tư này thể hiện rõ trên gương mặt của ông, lúc nào cũng trầm tư, u buồn. Đôi khi cũng có nụ cười, nhưng là cái cười ngượng, chu chát. Cảm xúc về ngày Quốc Khánh đối với một lãnh tụ như ông, từng là Bí thư một thành phố lớn nhất nước, nay là Chủ tịch nước, tức nhiên lúc nào cũng sống động, tràn đầy niềm vui...Ông đi khắp mọi nơi, nông thôn hay thành phố, vào buổi trưa hay lúc nửa đêm, để tìm hiểu cảm tưởng của cán, bộ, đảng viên và nhân dân trong ngày thiêng liêng đó. Ông bắt gặp những gương mặt, được mô tả trong phần sau bài viết của ông “ai cũng có một điều gì đó, một bức xúc hoặc không đồng tình nào đó đụng chạm đến bản thân hoặc do chính sách, do tổ chức thực hiện”.

Mang tâm trạng buồn, ông nhìn cảnh vật, những ngôi nhà, góc phố, hàng cây, mỗi ngôi làng cũng đìu hiu, ủ rũ...Tiếng chuông chùa vang lên trong canh khuya vắng lặng, càng tăng thêm nổi buồn man mác, làm thức động lương tri con người. Trong khi mọi người đã chìm vào giấc ngủ vào lúc nửa khuya, còn ông thao thức, trăn trở với câu hỏi da diết: Những gương mặt đó sẽ như thế nào? Những cảnh vật đó sẽ ra sao “nếu không có ngày độc lập ấy?

Có lẽ không riêng gì ông TTS, mà còn rất nhiều người có cùng cảm xúc như ông về ngày Quốc Khánh 2/9 năm 1945. Ngày đó tại quảng trường Ba Đình, nơi tiếng nói sang sảng của ông Hồ Chí Minh khi đọc Tuyên ngôn Độc lập vẫn còn vang vọng trong tâm khảm nhiều người. “Hởi đồng bào cả nước, tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng. Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc. Lời bất hủ ấy ở trong Tuyên ngôn Độc lập năm 1776 của nước Mỹ. Suy rộng ra, câu ấy có nghĩa là: tất cả các dân tộc trên thế giới đều sinh ra bình đẳng, dân tộc nào cũng có quyền sống, quyền sung sướng và quyền tự do”. Bản Tuyên ngôn Nhân quyền và Dân quyền của Cách mạng Pháp năm 1791 cũng nói: Người ta sinh ra tự do và bình đẳng về quyền lợi; và phải luôn luôn được tự do và bình đẳng về quyền lợi. Đó là những lẽ phải không ai chối cãi được”.

Rồi hơn một năm sau, hưởng ứng lời kêu gọi “Toàn quốc kháng chiến”, đồng bào lũ lượt rời bỏ thủ đô, tham gia kháng chiến chống Pháp. Với chiến thắng Điện Biên Phủ 1954, VN đã đánh bại thực dân Pháp giành được độc lập. Khi đó ông HCM còn sống, nhưng những tinh hoa của bản Tuyên ngôn Nhân quyền và Dân quyền Pháp năm 1791 được thay bằng tư tưởng Mao Trạch Đông: đấu tranh giai cấp, hận thù dân tộc. Năm 1975, CSVN chiến thắng đế quốc Mỹ thống nhất đất nước. Thân xác ông HCM vẫn còn quàng tại Hà Nội, lời nói của ông đã được ghi âm, hình ảnh rừng người bao quanh ông ở Ba Đình đã được thu hình, tất cả đã trở thành lịch sử…Nhưng nội dung Tuyên ngôn Độc lập hầu như không còn ai nhắc đến, kể như không có. VN thực hiện đường lối độc tài độc đoán của tên trùm Đỏ khát máu Stalin.

Phải chăng những vấn nạn trên khiến ông TTS có cảm xúc buồn “về ý nghĩa vĩ đại của ngày Độc lập”? Vì thế một câu hỏi luôn da diết xuất hiện trong tâm khảm: dân tộc “sẽ ra sao, nếu không có ngày độc lập ấy”. Xin thưa: nếu không có ngày này thì dân tộc đã được hưởng độc lập, tự do, hạnh phúc thực sự từ hơn nửa thế kỷ trước.

Ông TTS viết tiếp “Đã có nhiều cuốn sách, những bài diễn văn của các học giả, các nhà lãnh đạo trong và ngoài nuớc trong suốt 67 năm qua đề cập từng khía cạnh, thậm chí nhỏ nhất về ý nghĩa vĩ đại của Cách mạng tháng Tám và Quốc khánh 2/9. Với những giá trị lịch sử to lớn và những bài học thực tiễn phong phú suốt 67 năm qua kể từ ngày thành lập nước, Đảng CSVN đã đưa dân tộc đi từ thắng lợi này đến thắng lợi khác. Những vật dụng xưa kia trong đời sống lam lũ của người dân như cái khố rách, cái cối xay, đôi guốc mộc hay là chiếc xe đạp Thống Nhất mới chỉ vài chục năm trước còn là một phương tiện “sang trọng” thời bao cấp thì nay chỉ còn là ký ức hay vật trưng bày trong các bảo tàng viện”. (hết trích)

Người đọc đừng ngạc nhiên khi thấy ông Chủ tịch nước lại cường điệu. Mục đích của ông để chuyển ý vào phần chính của bài viết, vẽ ra bức tranh ảm đạm của đất nước ngày nay. Thật ra ông thừa hiểu, kể từ ngày thành lập nước, Đảng CSVN đã đưa dân tộc đi từ “thất bại” này đến “thất bại “ khác. Kháng chiến chống Pháp thành công với chiến thắng ĐBP, nhưng CSVN chỉ giành được một nửa nước. Sau đó, Bộ Chính trị Đảng Lao động VN (tiền thân Đảng CS) khoá III đã ủy nhiệm TT Phạm Văn Đồng ký công hàm năm 1958, nhằm mua lòng TC, để nhờ đàn anh chi viện, giúp CSBV thôn tính MN. Chiến tranh chống Mỹ vừa chấm dứt, đất nước thống nhất, chiến tranh lại xảy ra với Khmer Đỏ, lại bị đàn anh TC tấn công “dạy cho bài học”. Năm 1990, LX sụp đổ, CSVN lại quay về thần phục và ký hiệp ước với TQ, hậu quả là một phần đất và biển ở Vịnh Bắc Việt rơi vào tay đàn anh TC. Ngày nay, VN dù có chứng cớ chủ quyền hai đảo Trường và Hoàng Sa, nhưng lại kẹt vì công hàm 1958 và sự hợp tác toàn diện giữa CSVN và TC.

Trên đây là thực trạng đất nước trong 67 năm qua. Xin bạn đọc theo dõi tiếp bài viết của ông TTS nhân ngày Quốc Khánh 2/9, để thấy được những vấn nạn lớn của đất nước ngày nay.

“Sau hàng ngàn năm lịch sử, đất nước chưa bao giờ đẹp như hôm nay. Nhưng phải chăng không còn điều gì bất cập, không có vấn nạn gì mà mỗi khi nghĩ đến ta thấy nhức nhối trong lòng? Hằng ngày lật giở các trang báo, gặp gỡ các cán bộ, đảng viên và nhân dân, ai cũng có một điều gì đó, một bức xúc hoặc không đồng tình nào đó đụng chạm đến bản thân hoặc do chính sách, do tổ chức thực hiện. Thậm chí nhiều khi chúng ta bắt gặp sự phản ứng đến mức phẩn nộ. Đã có những chính sách được về mặt chính trị, an ninh thì lại chưa ổn về mặt về mặt xã hội, dẫn đến những tranh luận nhiều khi gay gắt, thậm chí xung đột. Giá cả các mặt hàng leo thang kéo theo nhiều hệ lụy; chuẩn mực giá trị bị đảo lộn và xem thường dẫn đến pháp luật kỷ cương, đạo đức xã hội bị xói mòn nghiêm trọng.

“Kinh tế thị trường ngày càng phát triển thì mặt trái tiêu cực của nó càng có môi trường nảy sinh. Ai cũng đồng tình từ bỏ cơ chế quan liêu bao cấp, cào bằng, bình quân chủ nghĩa làm triệt tiêu mọi động lực phát triển, duy trì nghèo đói,nhưng chuyển sang cơ chế thị trường thì những mặt trái của nó đã giáng vào đòi sống xã hội những “đòn” không kém phần khốc liệt. Có những việc tưởng như đơn giản, nhưng khi thực hiện thì đụng đâu cũng vướng vì nó không phải là một bài toán trên lý thuyết đơn thuần mà là xã hội với đủ sắc màu, với những cách nghĩ, những quyền lợi, những ứng xử khác nhau, chằng chịt, cái này níu bám và kìm giữ cái kia; cái “chăn ấm” vô tình kéo sang bên này thì bên kia bị “lạnh”...xuất hiện những con người có tư tưởng xa lạ, chỉ luôn rình rập mọi sơ hở để chống đối, để “chọc gậy bánh xe”, thậm chí để “cõng rắn cắn gà nhà”.

“Sau khi đất nước thống nhất, khó khăn chồng chất, hậu quả nặng nề của chiến tranh chưa được khắc phục thì lại vừa phải tiến hành cuộc chiến đấu mới để bảo vệ chủ quyền lãnh thổ, vừa phải chống lại sự cấm vận của các thế lực thù địch, phải tìm tòi khảo nghiệm con đường phát triển phù hợp với điều kiện thực tế của Việt Nam.

“Cũng có không ít những sai lầm, khuyết điểm, phải sửa sai như trong cải cách ruộng đất, sửa sai những khuyết điểm chủ quan duy ý chí trong lãnh đạo, quản lý và cơ chế chính sách khiến cho kinh tế -xã hội lâm vào khủng hoảng trầm trọng thời điểm trước Đại hội VI (1986)

“Ngoài xã hội và trong bộ máy Nhà nước, cái tích cực với cái tiêu cực xen lẫn, nhiều vấn đề giải quyết chậm, để lỡ mất cơ hội. Phải làm sao đây để phát triển đất nước giữa một thế giới cạnh tranh không chấp nhận sự trì trệ? Nếu chỉ cố gắng như những năm vừa qua không còn đủ nữa, mà phải đổi mới quyết liệt để theo kịp bước tiến thời đại, phải tiến hành những giải pháp đồng bộ trong mọi lĩnh vực. Trước những bất cập về quản trị kinh tế, chúng ta chủ trương đổi mới mô hình tăng trưởng, tái cơ cấu nền kinh tế, nhưng đó đâu phải việc ngày một ngày hai. Thậm chí có những việc như chống lạm phát đã hé lộ khả năng giải quyết được cơ bản, nhưng có nguy cơ chuyển sang căn bệnh mới tác hại không kém, đó là giảm phát.

“Mới đây thôi, những vấn đề đặt ra từ Tiên Lãng-Hải Phòng, Văn Giang-Hưng Yên, Vụ Bản-Nam Định... đòi hỏi chúng ta phải nhìn nhận lại các cơ sở pháp lý về đất đai. Hoặc những đỗ vỡ, kém hiệu quả của doanh nghiệp nhà nước; những suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống của một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên và cả trong nhân dân đòi hỏi phải chỉnh đốn, phải tăng cường thực hiện nghiêm các quy định của Đảng và pháp luật của Nhà nước; những mục tiêu đòi hỏi phải đạt được nếu không muốn dẫn đến tụt hậu và bất ổn; ngân sách nhà nước thì còn rất eo hẹp, nợ công tăng lên, hàng loạt doanh nghiệp phá sản, hàng hóa tồn đọng nhiều, lạm phát đang ăn vào thu nhập của phần đông người lao động... Đó thực sự là những áp lực không nhỏ, không chỉ với bộ máy Đảng, Nhà nước mà với toàn bộ xã hội. Khó có thể nói những khó khăn thời kháng chiến chống thực dân, đế quốc xâm lược và những khó khăn hiện nay thì cái nào lớn hơn, khốc liệt hơn?

“Dù còn nhiều khiếm khuyết, chưa hoàn thiện trên cơ thể đất nước, nhưng phải khẳng định rằng: công cuộc đổi mới đã đạt được thành tựu vô cùng to lớn, có ý nghĩa lịch sử. Tất cả những điều đó đã được chúng ta cùng nhau thực hiện và là bằng chứng về khát khao vươn lên của chúng ta. Đất nước chưa bao giờ đẹp như hôm nay”. (hết trích)

Báo Tuổi Trẻ ghi nhận bài viết trên, đã nói lên “những cảm xúc đặc biệt” của Chủ tịch nước và đặt tựa đề “Phải biết hổ thẹn với tiền nhân”. Phải chăng cái cảm xúc đặc biệt mà Tuổi trẻ đề cập là Chủ tịch nước TTS đã thức tỉnh, biết xấu hổ với tiền nhân, chớ không còn tự phụ “đỉnh cao trí tuệ loài người”? Ông TTS đã viết “Sau hàng ngàn năm lịch sử, đất nước chưa bao giờ đẹp như hôm nay...” và kết thúc bài viết cũng bằng câu “đất nước chưa bao giờ đẹp như hôm nay”. Nhưng suốt bài viết, ông vạch hết khuyết điểm này đến tiêu cực khác, thì làm sao đẹp được! Sở dĩ đất nước chưa bao giờ đẹp như hôm nay, là vì VN đã có một sự thay đổi lớn: giới lãnh đạo dám tự phê bình, biết hổ thẹn, nhận kỷ luật trước Đảng, nhận khuyết điểm trước Quốc hội và nhân dân. Bước kế tiếp sẽ là từ chức hoặc thay đổi thể chế đất nước.

Cuối năm 2005, trong loạt bài tựa đề “Đêm Trước Đổi Mới” báo Tuổi Trẻ có nhắc Báo cáo Chính trị của Đại hội VI ngày 15/12/1986, Đảng CSVN thừa nhận “đã phạm nhiều sai lầm trong việc xác định mục tiêu về xây dựng cơ sở vật chất kỹ thuật cải tạo Xã hội chủ nghĩa (1975-1985). Cải tạo Xã hội chủ nghĩa ồ ạt đã “lỡ” thực hiện một cách triệt để và toàn diện. Xoá tư hữu, biến mọi thứ thành của chung, tưởng rằng công bằng nhưng không ngờ đã triệt tiêu mọi ham muốn làm ăn, buôn bán. Sự phi lý này đã làm bánh xe lịch sử xì lốp. Phải chấp nhận kinh tế nhiều thành phần, nhiều hình thức sở hữu tư liệu sản xuất. Trong giai đoạn 1980-1985, Đảng lại “sai lầm rất nghiêm trọng trong lãnh đạo và quản lý kinh tế. Cái giá phải trả là đất nước mất thêm hằng chục năm thử thách, xã hội mất đi cơ hội phát triển, bánh xe lịch sử lỡ mất cuộc đua...một cách xót xa”.

Ông Đặng Phong, Trưởng ban lịch sử kinh tế của Viện Kinh tế VN đã chua chát nhận xét “Chúng ta đã lựa chọn một con đường vòng khá dài và tốn kém, mà ban đầu chúng ta vững tin rằng đó là con đường thẳng, ngắn nhất, dễ đi nhất và đi nhanh nhất. Còn cái xa lộ thông thường của qui luật lịch sử thì bị ngộ nhận là con đường vòng nguy hiểm, đầy tai họa và khổ đau. Đổi mới là một cuộc đại uốn nắn lộ trình, tìm lại được xa lộ của qui luật, từ đó cổ xe của chúng ta đi thênh thang, nhanh hơn, đỡ vất vã hơn...Phải nhớ rằng từ sau năm 1975, chúng ta đã có một nửa nước là xứ sở của nền kinh tế thị trường. Gần như toàn bộ miền Nam không chỉ kế thừa nền kinh tế thị trường trước đó mà còn được tiếp sức từ nguồn lực nước ngoài và Việt kiều với khoảng vài trăm triệu USD mỗi năm”. Việt kiều gởi hang về cho than nhân trong nước. Tiền tạo thêm vốn cho kinh doanh hoặc làm tăng sức mua của xã hội. Hàng hóa từ ngoài vào như một nguồn tiếp xúc cho thị trường tự do. Tuy đóng góp một phần nhỏ, nhưng đã vực dậy nền kinh tế trì trệ do các cơ sở quốc doanh tạo ra.

Đến Đại hội XI (2011) Đảng CSVN vẫn kiên trì đưa đất nước tiến lên xã hội chủ nghĩa…Nhưng cho biết “đã có một sửa đổi quan trọng về đặc trưng cơ bản của Chủ nghĩa xã hội. Dự thảo cương lĩnh Đại hội đề ra: CNXH “dựa trên lực lượng sản xuất hiện đại và chế độ công hữu về tư liệu sản xuất”, được sửa đổi “dựa trên lực lượng sản xuất hiện đại với quan hệ sản xuất tiến bộ phù hợp” được Đại hội thông qua với sự đồng ý của 2/3 đại biểu. Phải chăng các tập đoàn và tổng công ty như Vinashin, Vinalines, Vinacomin, PVN, EVN...tiêu biểu cho “lực lượng sản xuất hiện đại với quan hệ sản xuất tiến bộ” làm chủ đạo để xây dựng XHCN? Các cơ sở quốc doanh này đều làm ăn lỗ lã nặng nề, và chỉ hơn một năm sau, toàn thể Bộ Chính trị nhận khuyết điểm và xin Ban Chấp hành Trung ương Đảng kỷ luật tập thể Bộ Chính trị. Thủ tướng đã nhận lỗi về tất cả những yếu kém, khuyết điểm trong lãnh đạo, quản lý, điều hành. Cho thấy việc xây dựng những cơ sở vật chất làm nền móng để tiến lên XHCN, dù đã có những thay đổi lớn trong cương lĩnh song vẫn thất bại.

Ban Chấp hành Trung ương là cơ quan quyền lực cao nhất của Đảng CS, cũng không thể kỷ luật tập thể Bộ Chính trị, vì đó là những tinh hoa, ưu tú nhất của Đảng. Vì thế việc điều hành đất nước vẫn nằm trong tay Bộ Chính trị, nhưng họ phải từng bước tháo gỡ dần những bế tắc. Trước tiên, yêu cầu Trung ương Đảng biểu quyết thông qua quyết nghị của BCT: từ bỏ việc đưa đất nước tiến lên XHCN. Vì kinh nghiệm lịch sử đã chứng minh, mô hình XHCN hoàn toàn không phù hợp với VN.

Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng muốn duy trì Đảng CSVN hoặc đổi tên Đảng, cần phải thuyết phục BCT nhìn nhận những sai lầm trầm trọng mà các lãnh tụ Đảng đã theo đuổi trong quá khứ. Đảng sẽ chết nếu Đảng không trao quyền cho nhân dân. Tập thể Bộ Chính trị đồng nghĩa với Đảng đã có khuyết điểm và yếu kém lớn, thì Đảng CSVN không thể giành độc quyền lãnh đạo Nhà nước và xã hội. Do đó, Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng, đề nghị quốc hội xóa bỏ gấp điều 4 trong Hiến pháp.

Phần Chủ tịch nước Trương Tấn Sang, đây là thời cơ thuận lợi giúp ông thành lập một đảng mới để đổi mới đất nước. Đó là điều mà cựu lãnh tụ LX Gorbachev hối tiếc, đã không thành lập đảng Dân chủ hồi tháng 4-1991, khi trả lời phỏng vấn của báo The Guardian mới đây. Ông TTS sẽ giúp xây dựng một nước VN tương lai tốt đẹp hơn nước Nga thời hậu CS dưới sự lãnh đạo của Putin hiện nay. Trong giai đoạn chuyển tiếp, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tiếp tục điều hành đất nước. Đảng quyết định không thi hành kỷ luật đối với ông, thì chính phủ cũng phải miễn tố và phóng thích tất cả những ai bị ghép tội vì vạch trần những khuyết điểm của những người lãnh đạo nhà nước.

Lỗi lầm của một cá nhân hoặc tập thể không quan trọng bằng sự cường thịnh của đất nước và hạnh phúc của đồng bào. Chúng tôi cầu mong Bộ Chính trị Đảng CSVN sẽ có những quyết định lịch sử, dù phải hy sinh quyền lợi cá nhân. Ngày về nước lãnh đạo Cách mạng, ông HCM đã hứa với nhân dân là “sẽ đặt lợi ích của giai cấp dưới quyền lợi của dân tộc”.

Lê Quế Lâm (31-10-2012)

 

 

 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link