Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Thursday, November 8, 2012

Đảng cộng sản bản chất hung ác người Việt Nam phải dùng mọi phương cách mọi phương tiện có sẵn trong tay để tranh đấu.


 

 Đảng cộng sản bản chất hung ác người Việt Nam phải dùng mọi phương cách mọi phương tiện có sẵn trong tay để tranh đấu.

 

Trần Trọng Hiếu

 

 

 

Đảng cộng sản Việt Nam là một đảng độc tài chuyên chế cai trị đất nước bằng bạo lực công an trị. Là một bộ phận cuả Quốc Tế Vô Sản, đảng cộng sản Việt Nam chủ trương cướp chính quyền để thống trị nhân dân Việt Nam nhằm  xử dụng xương máu cuả nhân dân và tài lực cuà đất nước Việt Nam để  bành trướng chủ nghiã cộng sản phục vụ quyền lợi cho đế quốc cộng sản Liên Xô. Nhưng hôm nay đế quốc cộng sản Liên Xô đã sụp đổ vì mục tiêu không tưởng và đã chia thành nhiều quốc gia tự trị, vậy đảng cộng sản Việt Nam vẫn hô hào tiến lên chủ nghiã xã hội để làm gì, và để phục vụ cho ai ?

 

Dựa vào những khẩu hiệu và chủ trương sắt máu, đảng cộng sản Việt Nam tiếp tục cưỡng bức nhân dân Việt Nam phải tuyệt đối trung thành và hy sinh cho đảng cộng sản Việt Nam. Người dân không được quyền sống cho ra con người có nhân phẩm, có nhân quyền, có tự do, có dân chủ, gây nên cảnh bất công trong xã hội, gây nên cảnh giầu nghèo tương phản giữa nhân dân và đảng viên việt cộng. Nhân dân đau khổ bịnh tật không đủ tiền chữa trị, nhân dân thiếu thốn nghèo đói không đủ cơm ăn, tệ nạn xã hội ma tuý, đĩ điếm lan tràn, cướp cuả hãm hiếp thù hận chém giết nhau, đánh đập nhau, chửi  rủa lẫn nhau thậm tệ xẩy ra hàng ngày, cảnh chèn ép đè đạp lên nhau để tranh giành miếng ăn chả khác gì cầm thú, trong khi đảng viên việt cộng trở thành lũ đại gia, bọn tư bản đỏ sài tiền vung qua cửa sổ. Tất cả mọi tội lỗi này đều do đảng cộng sản Việt Nam gây ra . . .  

 

Nhân dân Việt Nam có muốn mãi mãi sống như thế này hay không? Không nói ra mọi người đều rõ câu trả lời. Đó là không ai lại muốn phải sống mãi mãi như thế này cả. Nhưng không muốn sống như thế thì nhân dân Việt Nam phải vùng lên đấu tranh mới có thể thoát khỏi gông cùm tàn bạo cuả cộng sản được, và có thoát khỏi cái gông cùm xiềng xích đang trói buộc hôm nay thì mới có được đời sống tự do, mới thực sự được sống cho chính mình và gia đình mình, mới thực hiện được những ước mơ mà mình ấp ủ cho tương lai, mới được hưởng những cơ hội để phát huy hết khả năng, hết sáng kiến để thăng tiến cuộc đời, không phải chỉ cho riêng mình mà còn có cả tương lai cuả con cuả cháu, muốn đạt được điều này thì nhân dân Việt Nam phải nhất quyết cùng nhau thực hiện cho bằng được điều kiện tiên quyết là: cùng nhau đứng lên đấu tranh cho  tương lai cuả mình  không còn sợ hãi bạo quyền cộng sản nữa .

 

Cam đảm đứng lên đấu tranh là dấu hiệu cuả những con người không chiụ bị khất phục , không chấp nhận thân phận làm nô lệ dù cho là bất cứ chính thể nào. Cùng nhau đoàn kết đứng lên để xây dựng sức mạnh mới có khả năng giành lại được những gì đã mất, đã bị đảng cộng sản Việt Nam dùng bạo lực trấn lột và cướp đoạt.  Nhân dân Việt Nam có đoàn kết cùng nhau đứng lên ta mới mới có được sức mạnh để đánh thẳng vào mặt bạo quyền hung ác việt cộng làm cho chúng phải buông tha chúng ta ra, cuộc đời cuả chúng ta phải do chúng ta là chủ.  Khi nhân dân Việt Nam đã đoàn kết nhất tề đồng loạt đứng lên thì không một kẻ thù nào có thể chống đỡ nổi. Như vậy nhân dân Việt Nam hãy can đảm cùng dựa lưng nhau đứng lên để chiến đấu và chiến thắng, và cùng đoàn kết  với nhau chúng ta không còn sợ hãi nữa và không khoan nhượng nữa.

 

Mỗi một xóm, mỗi một làng, mỗi một phường hãy vận động nhau cùng đứng lên giành lại các quyền lợi cuả một người dân phải được hưởng trong một đất nước hoà bình, đó là :

 

-  Quyền được quyền bầy tỏ quan điểm  và phát biểu ý kiến xây dựng đất nước công khai trên báo chí.

 

-  Quyền được phản đối công khai những kẻ áp bức cướp nhà cướp đất làm điều sai trái sằng bậy trên báo chí.

 

- Quyền được truy tố những kẻ cầm quyền đàn áp bắt bớ giết hại người dân qua hệ thống toà án dân sự.

 

- Quyền được đòi hỏi hiến pháp phải có những luật lệ rõ ràng để bảo vệ tính mạng , quyền lợi và tài sản cuả người dân.

 

- Quyền được chọn lựa người đại diện cho chính mình trong các cấp chính quyền mà không phải do Mặt Trận Tổ Quốc chọn lựa dùm .

 

- Quyền được tham gia ứng cử vào các cấp chính quyền để bảo vể quyền lợi cuả dân vì đất nước là tài sản cuả toàn dân ...

 

Trong thời kỳ Hán thuộc, đất nước ta bị nước Tầu đô hộ, anh hùng nghiã sĩ nào đứng lên hô hào nhân dân đánh đuổi quân Tầu xong thì người đó xưng vương làm chủ đất nước, vì khi đó đất nước còn trong thời kỳ quân chủ . Nhưng hôm nay đã khác thời đại quân chủ đã chấm dứt, suốt mấy chục năm nay nhân dân Việt Nam đã phải đổ biết bao xương máu để bảo vệ đất nước, vì thế không có lý do gì đảng cộng sản Việt Nam có quyền áp dụng chế độ độc tài đảng trị cộng sản lên trên đất nước Việt Nam như thời quân chủ phong kiến xa xưa để tiếp tục kiểu truyền ngôi cho con cháu như các triều đại quân chủ phong kiến xa xưa. nhân dân Việt Nam nhất quyết không chấp nhận bị đè đầu cưỡi cổ như một bầy nô lệ nữa, bởi vì đất nước Việt Nam là cuả toàn thể nhân dân Việt Nam do ông cha để lại, chứ không phải là tài sản riêng cuả đảng cộng sản Việt  Nam.

 

Toàn dân Việt Nam nhất quyết phải vùng lên đấu tranh để xoá bỏ thân phận nô lệ và dành lại quyền làm người trong một đất nước có tự do và dân chủ. Toàn thể nhân dân Việt Nam hãy cam đảm , hãy cùng nhau đoàn kết cùng nhau đứng lên đấu tranh trong vị thế và khả năng cá biệt cuả mỗi người và tranh đấu với bất cứ mọi loạt khí giới đang sẵn có trong tay. Chắc chắn Cộng Đồng Người Việt Tỵ Nạn Cộng Sản Việt Nam tại Hải Ngoại sẽ hết lòng yểm trợ đồng bào quốc nội với tất cả tấm lòng và khả năng để đất nước Việt Nam sớm giành lại được sự tự do dân chủ và nhân quyền cho nhân dân Việt Nam.  

 

__._,_.___

Ngay bài báo này là chứng minh hùng hồn về kém cỏi trong dự báo KT vĩ mô của giới chuyên gia KT VN: Nền kinh tế vẫn dễ bị tổn thương


 

 

CXN_110812_1918_Ngay bài báo này là chứng minh hùng hồn về kém cỏi trong dự báo KT vĩ mô của giới chuyên gia KT VN: Nền kinh tế vẫn dễ bị tổn thương
Xin phổ biến rộng rãi

CXN_110812_1918_Ngay bài báo này là chứng minh hùng hồn về kém cỏi trong dự báo KT vĩ mô của giới chuyên gia KT VN: Nền kinh tế vẫn dễ bị tổn thương




ĐCS hãy bỏ cuộc trước khi quá chậm. Khi người dân sau nay thấy ĐCS ngoan cố thêm một lần nữa đối với những lời khuyên chí tình của tôi thì họ sẽ trừng phạt chóp bu Đảng như dân Khadaffy trừng phạt hắn vậy. Hãy nhớ lời khuyên của tôi ngày hôm nay.

————————–

Châu Xuân Nguyễn
Trích:”Tuy nhiên, chúng ta có xu hướng bỏ qua hoặc quên rằng tình hình hiện nầy chủ yếu là đó thiếu bốn yếu tố cơ bản của việc điều hành tốt: khả năng dự báo, tính mình bạch, trách nhiệm giải trình và sự tham gia của tất cả các tác nhân kinh tế trong quá trình tăng trưởng.” hết trích

Đã học về kinh tế, đã có kinh nghiệm và kiến thức về vận hành kinh tế thì ai ai cũng phải biết rằng những dự báo kinh tế, chính sách kinh tế vĩ mô đều có một độ chậm nhất định cho tới khi có hiệu quả tốt cho nền kinh tế, có khi 6 tháng, có khi 12 tháng, có khi 2 năm, thậm chí có chính sách cần 5 năm mới phát huy (đó là lý do tôi cần 10 năm để chuyển hướng kinh tế này).

Thí dụ điển hình mà mọi người đều “thấy” được là chính sách siết chặt tín dụng từ đầu năm 2011 theo nghị quyết 11, phải 24 tháng sau là ngay bây giờ mới nhìn thấy lạm phát giảm, nhưng đồng thời 90 triệu dân cũng nhìn thấy sai lầm của 3D và DCS là siết tín dụng quá khắc khe làm chết hàng trăm ngàn DN, thất nghiệp hàng triệu.
Vậy muốn nền kinh tế này xoay chuyển là phải có hội nghị Diên Hồng KT ít nhất là 1 năm trước này rồi chứ không đợi đến tình trạng bê bết như thế này, nợ xấu (cần 50 tỉ và 5 năm để giải quyết cho có thanh khoản để giảm lãi suất cho DN hoạt động trở lại) tràn lan, tồn kho hàng núi cần 7 năm hay 10 năm để giải quyết BDS (nếu có phương án giải quyết, không có phương án như 3D để mặc BDS thi 20 năm là có thể), tồn kho vật liệu xây dựng, tập đoàn hút máu nền kinh tế ngày càng nhiều, sức mua giảm thê thảm vì lạm phát thực ăn sâu vào túi tiền người dân.

DN BDS sắp sửa phá sản hàng loạt, loạn lạc khắp nơi, dân chúng kéo đến cty BDS đòi tiền góp vốn căn hộ khắp nơi. Danh sách hàng chục nhà băng mất hết vốn điều lệ và sắp phải phá sản.
-
Bây giờ không còn thời giờ để hội nghị, hội luận nữa mà phải là quyết định của DCS là thoái quyền, giao quyền vận hành KT (và CT) cho một nhóm tư nhân. DCS không còn một niềm tin mãi mai nào trong lòng người dân để giải quyết được nền kinh tế bét nhè nầy.
-
Ngày nào DCS nhìn thấy tình hình kiệt quệ của KT mà 3D và Bình ruồi giấu diếm này từ từ lòi ra thì ngày đó DCS nên thoái vị sớm vì theo tầm nhìn của tôi thì không thế nào giải quyết nổi bởi DCS (cho dầu có những chuyện gia KT hàng đầu thế giới cũng bó tay).
 
 Nhưng một Chính Phủ mới thì sẽ được, sẽ thành công vì CP mới sẽ mạnh tay cắt giảm phung phí như Đảng, DNNN, 100 nhà băng, BDS tràn lan, đầu tư công dàn trải, lương quá thấp, thuế quá thấp vì lương quá thấp, tham nhũng làm đầu tư ngoại quốc rút về hết.
-
Tôi theo dõi rất nhiều những cái gọi là hội thảo để giải cưú DN, thất nghiệp, lãi suất NH, nợ xấu NH, cưú nguy BDS v.v….và thật tình mà nói, tất cả những gì phát biểu trong những hội nghị này đều là những gì tôi viết trong suốt 4 năm nay, hoàn toàn không có một ý tưởng gì mới, nếu có thì ý tưởng đó ngay lập tức bị tôi bắn rơi mà không bao giờ thấy lộ diện nửa như căn hộ cho thuê, quỹ tín dụng căn hộ, trái phiếu xây dựng, cty mua nợ xấu, IMF giải cưú, tăng dự phòng nợ xấu, giải thể tập đoàn, giảm lãi suất quá nhanh, bơm tiền cho hệ thống.

..Tất cả những điều này tôi viết trước đó vài tháng, rồi hội thảo và mọi người chị đơn thuần ăn cắp ý tưởng rồi phát biểu trong hội nghị, lãnh phong bì rồi ra về. Tôi dám thách thức bất cứ một chuyện gia KT VN nào nêu lên một ý tưởng nào khác với những ý tưởng của tôi trước đó vài tháng.

Bổn phận của chuyện gia bây giờ là phải lên tiếng thuyết phục DCS là bí hết đường rồi, càng leo xuống nhanh càng bớt đi sự tức giận của người dân, khi người dân quá tức giận thì số mạng của DCS chóp bu sẽ cũng như số mạng của Khadaffy mà thôi. Hãy làm như Ben Ali của Tunnesia. Giờ kết thúc đã điểm.

Melbourne
08.11.2012
Châu Xuan Nguyen




—————————–

http://vietnamnet.vn/vn/kinh-te/95921/nen-kinh-te-van-de-bi-ton-thuong.html

  • 8/11/2012 11:00

Nền kinh tế vẫn dễ bị tổn thương


Kinh tế đất nước đang trải qua giai đoạn khó khăn. Có rất nhiều ý kiến từ mọi nơi, mọi giới đã và đang góp ý từ nhiều tháng qua về các giải pháp gỡ khó, thúc đẩy phát triển kinh tế. Các ý kiến và giải pháp đó cần được nghiên cứu và tập hợp trong gói chính sách toàn bộ nhằm tìm ra các biện pháp giải cứu, và tái cấu trúc nền kinh tế.

‘Soi’ lời hứa của 2 Bộ trưởng ‘nóng’ nhất nền kinh tế
Quốc hội lo ngại kinh tế trì trệ
Bức tranh kinh tế VN nhìn qua sự suy giảm tổng cầu
Kinh tế 2013: Còn vất vả nhưng nhiều cơ hội

Xem bài khác trên Vef.vn

Chưa thể lạc quanGDP năm nay được dự báo ở mức 5,2% thấp hơn năm ngoái 2011 và thua xa mức 7%-8% của nhiều năm trước không thể cho chúng ta niềm lạc quan. Và ngay cả con số 5,2% này cho cả năm 2012 theo một số đông chuyên gia thống kê cũng là “lạc quan” vì phải dự báo mức tăng GDP cho quý 4 là 6,5%, nghĩa là cố đi theo theo quy “quý sau tiếp tục hơn quý trước” cho cả năm nay, mặc dù trên 40.000 doanh nghiệp tiếp tục phá sản hay đóng cửa hàng loạt, khó tiếp cận tín dụng, nhập khẩu vẫn xuống thấp .

Một thành tích được nói đến nhiều nhất là giảm tốc độ lạm phát trong năm nay. Nhưng kết quả mới nhất cho thấy CPI tăng 6% từ cuối tháng 12/2011 (nhưng đã tăng bình quân 9,66% trong 10 tháng đầu năm 2012 so với cùng kỳ năm ngoái) và khoảng 8%-9% dự kiến vào cuối năm. Tuy nhiên, đổi lại chúng ta phải đói mặt với nguy cơ trì trệ sản xuất, doanh nghiệp phá sản và thất nghiệp dâng cao.

Hơn nữa, cũng phải lưu ý rằng, lạm phát nước ta vẫn còn rất cao, gấp 2 hay 3 lần so với các nước trong vùng!



Một thành tích đáng kể khác là tỷ giá ổn định. Nhưng việc này cũng cần được nhìn khách quan trong bối cảnh trì trệ toàn diện của nền kinh tế với nhu cầu nhập khẩu giảm toàn diện.
 
 Ngoài ra một giải thích đáng kể khác là chính sách quản lý thị trường vàng, cho độc quyền vàng miếng SJC khiến việc nhập lậu vàng khác chuẩn SJC ngưng hẳn và giúp bớt áp lực lên tỷ giá trong suốt năm.Bên cạnh đó, không thể không nhắc đến tình trạng tài chính dễ tổn thương hiện nay của hệ thống tài chính. Bên cạnh mối lo về nợ xấu và tín dụng BĐS cùng những vấn đề rủi ro và yếu kém của lĩnh vực này không chỉ ảnh hưởng hệ thống này mà còn khiến cho cả nền kinh tế bị ảnh hưởng.

Nợ công chính thức được công bố đang vào khoảng 57% GDP, nhưng nếu kể thêm vào đó món nợ thật sự của các doanh nghiệp nhà nước (43% GDP) mà Chính phủ sẽ phải “lo hộ” thì con số này sẽ lơn hơn.
 
Ngoài ra, khối nợ xấu khổng lồ của khối doanh nghiệp tư nhân và các hộ gia đình với hệ thống ngân hàng (trong tổng tín dụng cho khu vực này là 2,34 triệu tỷ đồng) là “cục máu đông” cần được giải quyết sớm, mà phần lớn nằm trong các bất động sản bị “đóng băng”.

Tập trung trí tuệ tái cơ cấu nền kinh tế

Trong khi những chính sách chi tiết vẫn còn được xây dựng, các chính sách nhất thiết cần xác định hai nguồn gốc cơ bản của tình hình kinh tế hiện nay: khó khăn trong điều hành, nhất là việc giải quyết món nợ xấu ngân hàng khổng lồ và việc quản lý các công ty quốc doanh, và vấn đề niềm tin.

Để giải quyết cả 2 vấn đề, chúng ta cần sự tập trung trí tuệ của nhiều chuyên gia, các nhà nghiên cứu và quản lý. Thậm chí, có thể tính đến việc tập hợp một Hội nghị tầm cỡ như một “Hội nghị Diên Hồng về kinh tế” .

Đối với những khó khăn trong điều hành: Các chuyên gia kinh tế và giới quan sát của nền kinh tế Việt Nam khá bận rộn để xem xét các sự kiện hàng ngày và phân tích những thay đổi chính sách trong vài năm qua. Tuy nhiên, chúng ta có xu hướng bỏ qua hoặc quên rằng tình hình hiện nay chủ yếu là do thiếu bốn yếu tố cơ bản của việc điều hành tốt: khả năng dự báo, tính minh bạch, trách nhiệm giải trình và sự tham gia của tất cả các tác nhân kinh tế trong quá trình tăng trưởng.



Bên cạnh đó, những vấn đề trong nước như lạm phát hai con số và sự giảm xuống của tỷ giá hối đoái trong vài năm qua đã ảnh hưởng đến niềm tin của người dân vào chính sách. Người dân đang tránh việc giữ trái phiếu và cổ phiếu ngay cả bất động sản đang tiếp tục “đóng băng” nghiêm trọng, và tìm thấy nơi trú ẩn khác ở vàng và ngoại tệ.

Tương tự như vậy, nhà đầu tư nước ngoài bắt đầu có một thái độ hờ hững hơn trước đối với Việt Nam. Bắt đầu với một sự suy giảm từ năm 2008, vốn đầu tư trực tiếp nước ngoài (FDI) giảm đều cho đến 9 tháng đầu năm 2012. Vốn đầu tư FII (foreign indirect investment) mới gần như vắng mặt với chỉ số VN-Index ở mức ảm đạm dưới 400 trong suốt 2 năm qua, và nay như là thị trường kém nhất ở châu Á. Hiện nay, các nhà đầu tư nước ngoài đều đang có thái độ “chờ và xem xét”.

Kinh tế khó khăn, đã có nhiều góp ý từ mọi nơi mọi giới đã và đang góp ý từ nhiều tháng qua về các vấn đề và giải pháp trong nhiều ngành khác nhau trong đó tập trung ba vấn đề lớn về vấn đề tái cấu trúc: ngân hàng, đầu tư công và doanh nghiệp nhà nước…

Trong lúc này, cần tiếp tục kêu gọi và quy tụ các ý kiến từ nhiều lãnh đạo, đại diện doanh nghiệp và các chuyên gia kinh tế để gộp lại các ý kiến rải rác vào một gói chính sách toàn bộ khả thi trình gấp lên QH và Chính phủ trong tháng 12/2012, nhằm hướng dẫn các chính sách kinh tế tài chính vĩ mô cụ thể cho 2013 và một chương trình trung hạn cho 3 năm 2013-2015 để đích thực tái cấu trúc toàn nền kinh tế.

Phạm Đỗ Chí

 

 

NHÌN LẠI 23 NĂM DẸP BỎ TƯỜNG THÀNH NGĂN CÁCH (1989-2012)


 

 

NHÌN LẠI 23 NĂM DẸP BỎ TƯỜNG THÀNH NGĂN CÁCH (1989-2012)


Nguyễn Quý Đại


 

Thời gian trôi qua lịch sử và đời sống con người cũng đổi thay theo dòng đời, nhớ lại hai mươi năm trước đứng dưới bức tường dài và rào cản kiên cố chia đôi Berlin, không ai có thể tưởng tượng nổi nó sụp đổ sau một đêm. Nhờ vào hàng triệu cánh tay đưa lên tạo thành trận bão dân chủ quét đi chủ nghiã chuyên chính vô sản, chấm dứt chiến tranh lạnh. Các quốc gia Đông Âu thoát khỏi địa ngục hơn 40 năm dài dưới búa liềm, kềm kẹp… từ đó có đời sống mới với tự do và nhân quyền .

Nhìn lại bối cảnh lịch sử Âu Châu, từ Thế chiến II (1939-1945) Đức Quốc Xã thua trận ngày 30.4.1945 Hitler tự tử, người kế vị là Karl Doenitz (1891-†1980) đầu hàng vô điều kiện. Berlin bị chia làm 4 khu vực từ 08.5.1949phần đất phía Tây Berlin quân Đồng minh (Anh-Pháp-Mỹ) kiểm soát, 24.05.1949 thành lập Bundesrepublik Deutschland/Cộng Hòa Liên Bang Ðức(BRD). Thủ tướng đầu tiên Theodor Heuss làm việc từ 1949-1954. Phía Ðông do Hồng Quân Nga (UdSSR) cai trị, ngày 07.10.1949 thành lập Cộng Hòa Dân Chủ Ðức/ Deutsche Demokratische Republik (DDR) theo chủ nghĩa cộng sản dưới sự lãnh đạo của chủ tịch Wilhelm Pieck trị vì từ 1949-1960.

Hai miền ngăn cách sự qua lại bị kiểm soát nghiêm ngặt, người Đức từ phiá Tây (BRD) có thể sang bên Đông (DDR) chơi và trở về không ai ở lại bên ấy. Ngược lại từ năm 1952 đến 1961 hơn 3,5 triệu người Ðông Ðức (DDR) không chấp nhận chế độ cộng sản độc tài trốn sang Tây Ðức. „Được gọi là bỏ phiếu bằng chân/Abstimmung mit den Füßen”[1]. Tngày 11.12.1957 nhà cầm quyền Đông Đức cấm công dân sang Tây Đức, ai vi phạm bị phạt tù ít nhất 3 năm, Họ ra đi không bao giờ trở lại, nên sau nầy DDR chỉ cho phép người lớn tuổi đi ra „ngoại quốc“ trong giới hạn.

Để đối phó với nền kinh tế suy sụp nhà cửa bị tàn phá trong chiến tranh, trước kế hoạch Marshall của Hoa Kỳ năm 1947 giúp các nước Tây Âu tái thiết. Stalin lo ngại các nước Đông Âu tiếp xúc với thế giới tự do, cấm không cho nhận viện trợ của Hoa Kỳ, từ 24 .7.1947 ra lệnh phong tỏa tất cả các ngỏ, lưu thông Đông-Tây, người dân sống ở phía Tây Berlin bị cô lập, máy bay quân sự của Đồng Minh hàng ngày phải cần hơn 1 ngàn phi vụ cung cấp theo nhu cầu 3440 tấn thực phẩm, nước… thả xuống Berlin, trẻ em gọi là „Rosinenbomber/ném bom kẹo“ cho đến tháng 5 năm 1948 chấm dứt trình trạng phong tỏa. Đồng thời Stalin thành lập tổ chức Comecon/Hội Nghị Tương Trợ Phát Triển Kinh Tế các nước Đông Âu do Hồng Quân Nga chiếm. Năm 1949 Liên Xô tiếp tục chi phối mọi hình thức lên các quốc gia Đông Âu theo chủ nghiã Marx-Lenin kinh tế tập trung của xã hội chủ nghĩa, tập thể hoá nông nghiệp, quốc hữu hoá công nghiệp nền kinh tế trở thành chậm tiến và lạc hậu. Josef Stalin (1879-†1957) nhà độc tài được đánh bóng là „Genius den Menschheit/ thiên tài của nhân loại“. Các quốc gia Tây Âu kinh tế phát triển, riêng Tây Đức phục hồi nhanh chóng trong vòng 15 năm sau trở lại điạ vị cường quốc, trong khi Đông Đức đời sống thiếu thốn nghèo khổ và lạc hậu.

Làn sóng người chạy trốn khỏi phiá Đông càng ngày càng gia tăng. Để ngăn chận các trường hợp trên ngày 01.08.1961, Tổng Bí thư đảng CS Liên Xô Krushchev đề nghị với Chủ tịch đảng Walter Ulbricht trị vì 1960-1973 „xây tường”. Chiều thứ bảy 12.8.1961 lúc 16:00 Chủ tịch đảng Walter Ulbricht cai trị từ 1960-1973 ký lệnh xây tường, thì nửa đêm Chúa nhật đã cho quân đội, cảnh sát và một số người được hỗ trợ của Hồng Quân Nga xây tường đến sáng 13.8.1961 đã có một phần tường xây bằng gạch, rồi là tường đúc bê tông, cho đến lúc hệ thống canh gác điện tử được thiết lập để canh giữ không cho người dân Đông Đức vượt qua Tây Đức, cho đến ngày bức tường hoàn toàn bị phá đổ ngày 9.11.1989 tường dài:

* 156,4 km biên giới công sự ở Tây Berlin chiều cao 3,40-4,20 m

* 111,9 km đường bê tông và đá và hàng rào kẽm gai 44,5 km

* 43,7 km biên giới công sự Đông và Tây Berlin (khu vực ranh giới)

* 000,5 km vẫn còn lĩnh vực nhà, tường đất
* 058,95 km bảng tường biên giới chiều cao 3,40 m


* 068,42 km hàng rào kẽm được mở rộng với chiều cao 2,90 m

* 161 km đường đi có đèn chiếu sáng

* 113,85 km biên giới tín hiệu và rào chắn (GSSZ)
* 127,5 km về liên lạc và tín hiệu hàng rào


* 124,3 km Tuần tra

* 186 đài quan sát quanh Berlin 302 cái

* 31 đài chỉ huy

* 259 con chó săn chạy theo tường kiểm soát

* 20 lô cốt

Trong tổng số 167,8 km biên giới với Tây Berlin, 43,7 km nằm trong thành phố Berlin và 112,7 km nằm trong tỉnh Postdam. Có 63,8 km chạy qua khu vực có công trường xây dựng, 32 km xuyên qua vùng có rừng, 22,65 km qua đồng trống và 37,95 km nằm cạnh sông hay hồ. Hệ thống bảo vệ biên giới này có chiều ngang tổng cộng khoảng từ 30 m đến khoảng 500 m (ở Potsdam) tùy thuộc vào địa hình. Mìn và hệ thống súng bắn tự động không được lắp đặt ở Bức tường Berlin nhưng được gắn dọc theo biên giới Đức.

Khối Warszawa đã góp phần vào việc xây dựng tường này không những chia đôi nước Đức còn giữ một vai trò ngăn cách cả khối Đông Âu trong cuộc chiến tranh lạnh, trở thành biên giới giữa 2 khối Nato-Warszawa.

* Khối NATO (North Atlantic Treaty Organization) có 16 Quốc gia hội viên,(nay tăng lên là 28 quốc gia). Năm 1955 Tây Đức thuộc Nato và 1957 gia nhập Cộng đồng Châu Âu/ Europäische Gemeinschaft (EG), từ 1993 gọi là Liên Hiệp Châu Âu/ Europäische Union (EU)

* Khối Warszawa (Cooperation and Mutual Assistance) là một liên minh quân sự gồm 7 nước theo chủ nghiã cộng sản (Liên Xô, Ba Lan, Bulgaria, Đông Đức, Hungary, Romania, Tiệp Khắc)

Ngày 26 Juni.1963 TT. Kennedy (1917-†1963) thăm Berlin và đã tuyên bố „tôi là người Berlin/ ich bin ein Berliner và 12.Juni.1987 TT. Ronald Reagan (1911-†2004) đứng ở cổng Brandenburger Tor: kêu gọi chủ tịch đảng CS Nga Gorbatshow „hãy đập bỏ bức tường nầy/Herr Gorbatschow, reißen Sie diese Mauer nieder!/Mr. Gorbachev tear down this wall”. Sau nầy Gorbatshow với chính sách „Glasnost/đổi mới“ không can thiệp vào công việc nội bộ của các nước thuộc khối Đông Âu. Dẫn tới một làn sóng cách mạng tại Đông Âu trong suốt năm 1989, đưa tới sự sụp đổ thiên đàng cộng sản tháng 12.1991 tại liên bang Xô Viết. Tổng thống George Bush tham dự ngày kỷ niệm 40 năm thành lập khối NATO vào ngày 31.5.1989 đã tuyên báo: “Phải triệt hạ các hàng rào tại Đông Âu. Hãy xem Berlin là nơi đổ xuống đầu tiên!” viễn kiến nầy đã trở thành sự thật.

Trước cao trào đòi dân chủ ở Đông Âu lên cao, Gorbatshow đã có lời cảnh cáo mạnh với chủ tịch đảng CS Honecker (1912-†1994) trong dịp tổ chức kỷ niệm 40 năm thành lập DDR ngày 7.10.1989 „wer zu spät kommt den bestraft das Leben/ ai đến trễ sẽ bị đời trừng trị“. Tối thứ Hai ngày 27.9.1989 tại thành phố Leipzig hàng chục ngàn người tham gia biểu tình gồm nhiều thành phần trong xã hội đòi chính quyền trả lại tự do dân chủ. Họ chọn tối thứ Hai hàng tuần tiếp tục biểu tình ở quảng trường Karl Marx. Ngày 9.10 gần 100 ngàn người đã tràn ra khắp mọi nẽo đường tuần hành lớn, sau đó số người càng đông hơn. Leipzig được gọi là thành phố anh hùng (Heldenstadt der DDR). Phong trào biểu tình đã lan rộng nhanh chóng đến các thành phố lớn Berlin, Dresden, Potsdam. Ngày 23.10.1989 Honecker tuyên bố từ chức, cuối năm 1990 Erich Honecker bí mật chạy trốn sang Liên Xô lẩn tránh trong sứ quán Chile ở Moscow (Mạc Tư Khoa). Egon Krenz lên thay thế, sau đó được làm chủ tịch nước ngày 24.10.1989

Dưới thời cộng sản Đông Âu những lúc dân chúng đi biểu tình đều bị Hồng Quân Liên Xô đưa cả xe tăng để đàn áp bắn giết.([2]) Nhưng ngọn đuốt đấu tranh chống lại chính sách độc tài của đảng cộng sản từ Balan năm 1981 do ban lãnh đạo Công Đoàn Đoàn Kết (CĐĐK) Cuộc đấu tranh và đình công dù bị đàn áp (Hồng Quân LX không tham dự, có thể thời đó Đức Giáo Hoàng John Paul II là người Balan? Hay Hồng Quân Nga đang bị sa lầy cuộc chiến ờ Afganistan) trước cao trào đòi tự do dân chủ, nhà cầm quyền cộng sản Balan phải chấp nhận Hội Nghị Bàn Tròn với đại diện C.Đ.Đoàn Kết đưa đến tổng tuyển cử Tự Do năm 1989 .

Hungary mở cửa biên giới 2.5.1989


Ngày 2.5.1989 chính quyền Hungary lần đầu tiên quyết định tháo gỡ rào sắt và mở cửa biên giới với Áo từ đó các quốc gia Đông Ân tiếp xúc với thế giới Tự Do. Đầu tháng 7.1989 TT. George Bush tuyên bố ủng hộ các cuộc cải cách chính trị tại Đông Âu và chính thức thăm Balan và Hungary. Nhân dịp này mùa hè ngày 23.8 hàng ngàn người từ Đông Đức chạy qua Hungary (Ungarn).. và vào các toà đại sứ Đức xin tỵ nạn. Từ tháng 8.1989 toà đại sứ Tây Đức ở thủ đô Prag (Tiệp Khắc/Czechoslovakia từ năm 1994 được chia bởi 2 sắc dân thành Czech và Slovak). Được sự chú ý của thế giới khi bắt đầu có nhiều người Đông Đức chạy vào tỵ nạn. Giữa tháng Tám trong tòa đại sứ có 120 người, nhưng mỗi ngày có thêm từ 20 đến 50 người mới tỵ nạn. Đến ngày 23.8.1989 tòa đại sứ phải đóng cửa theo lệnh của bộ ngoại giao Tây Đức. Nhưng trong những tuần sau đó hàng ngàn người Đông Đức tiếp tục leo rào để vào tòa đại sứ khi thấy các công an Tiệp tỏ vẻ lơ là lúc canh gác. Trong tháng 9 số lượng người tỵ nạn lên đến chục ngàn người. Họ sống chen chúc trong tất cả mọi phòng ốc, không đủ chỗ để sinh hoạt, con cái của họ không có chỗ để chạy chơi. Ngoại trưởng Đức Hans-Dietrich Genscher phải sang Đông Berlin để thương lượng với chế độ cộng sản Đông Đức sau khi đã thoả thuận được với ngoại trưởng Liên xô ở bên lề cuộc họp của LHQ. Ngày 30.9.1989, lúc 19:00 Genscher đứng trên ban công của toà Đại sứ Tây Đức ở Prag đã chào mừng những người từ Đông Đức đến xin tỵ nạn là một ngày mang lại tự do „Liebe Landsleute, wir sind zu Ihnen gekommen um Ihnen mitzuteilen, dass heute Ihr ausreisen….der Tag, der die Freiheit brachte…chào mừng quý đồng hương, ngày hôm nay quý vị ra đi.. nhưng những ngày tới mang lại tự do“ Tiếng reo hò đón mừng bộ trưởng ngoại giao Genscher. Ông cho rằng việc xuất cảnh của những người tị nạn này đã bắt đầu cuộc cách mạng tự do ở Âu Châu. Hơn 17 ngàn nguời được tàu lửa chở về Tây Đức ngày 3.9.1989 được đón tiếp nồng hậu. Năm 2009 Kỷ niệm 20 năm thống nhất nước Đức, cựu bộ trưởng ngoại giao Genscher cho rằng “Họ muốn đi tìm tự do cho bản thân nhưng họ đã viết nên lịch sử”.


Ngày 04.11.1989 hơn 1 triệu người biểu tình tại Berlin đòi hỏi tự do ngôn luận, báo chí và tự do lập hội. Đến ngày 08.11.1989 toàn thể bộ chính trị của Ban chấp hành trung ương đảng từ nhiệm. Trong cuộc họp báo Günter Schabowski uỷ viên bộ chính trị, cũng là phát ngôn viên của đảng SED (cộng sản Đông Đức) tuyên bố tất cả công dân Đông Đức đều có thể đi du lịch “ra ngoại quốc“. Đánh dấu trong lịch sử là ngày bức tường sụp đổ. Đêm thứ Năm ngày 9.11.1989 lúc 20:00 đài truyền hình thông báo „DDR öffnet Grenze/ Đông Đức mở cửa biên giới“. Mọi người còn ngỡ ngàng trước tin nóng chuyện khó tin dưới thời CS, cho tới 21 giờ người ta chạy đến các cửa biên giới còn đóng 22:30 làn sóng người càng đông hơn, họ hô lớn „mở cửa“. Lính gác bỏ ngỏ đến 00:02 ngày thứ Sáu toàn bộ cửa biên giới mở rộng sau hơn 28 năm khép kín. Hàng trăm ngàn người ở Berlin hai bên thành phố lâu nay bị chia đôi đã leo lên cổng thành Brandenburger vui mừng ôm nhau khóc vì sung sướng. Nhiều năm dưới chế độ cộng sản bị mật vụ „Stasi“ đàn áp bắt bớ giam cầm, nhưng không làm mất niềm tin vào tự do và dân chủ, các quán bia dọc theo biên giới mở cửa cho uống không lấy tiền. Những ngày sau hàng trăm ngàn dân Đông Berlin ào ạt du lịch “ra ngoại quốc“. Sau đó Schabowski nói rằng: “không ai có thể tưởng tượng được trước các hậu quả khi bức tường đã mở ra”. Ngày 11.11.1989 đoàn xe Trabi từ Đông Đức ào vào biên giới Herleshausen vào Tây Đức để thăm viếng và mua bán. Mỗi người từ bên Đông sang được tặng 100 Đức Mã để họ mua sắm. Các chợ bán hết sạch hàng hóa… (Giống như Việt Nam sau 30.4.1975 những đoàn người từ Bắc vô Nam mua xe đạp, radio, đồng hồ không người lái … hàng đoàn công voa bịt kín chở hàng chạy ra Bắc trong một thời gian lâu dài…) Trong thời gian nầy một phần lớn các anh chị đi „hợp tác lao động“ từ các nước Đông Âu bỏ trốn sang Tây Đức xin tỵ nạn, đời sống sinh hoạt của người Việt ồn ào hơn, người đi trước (thuyền nhân) đã hội nhập ổn định thì giúp người đến sau trong tình thân và cởi mở.

Ngày 22.12.1989 chính thức Brandenburger Tor mở dưới sự hiện diện của thủ tướng Helmut Kohl. Dù không còn biên giới nhưng đời sống còn ngăn cách giữa hai chế độ tự do và cộng sản. Quốc hội Đông Đức bầu Hans Modrow làm thủ tướng ngảy 17.11.1989, nhưng 3 ngày sau hơn 500 ngàn người biểu tình ở Leipzig đòi thống nhất nước Đức với rừng cờ Đức (đen đỏ vàng) và biểu ngữ „Wiedervereinigung/ thống nhất nước Đức..“ Tình hình bắt đầu thay đổi theo từng giai đoạn để tiến tới thống nhất trên văn bản quốc tế. Hội Nghị Thượng Đỉnh Liên Xô và Hoa Kỳ ngày 03.12.1989 đồng ý thống nhất nước Đức.

Hối suất giữa đồng Đức Mã bên Tây 1.DM hơn 10 lần tiền Đông Đức (1=10), nhưng du

Quốc Hội Đông Đức đề cử Lothar de Maizière ngày 12.4.1990 làm thủ tướng cuối cùng, có nhiệm vụ ký những hiệp ước quan trọng

Ngày 16.7.1990 Thống nhất Đức vẫn thuộc khối Nato, chấm dứt mọi thù hằn Liên Xô là bạn.

Ngày 31.8.1990 Đông và Tây Đức ký vào các điều ước thống nhất

Ngày 12.9.1990 Ký hiệp ước thống nhất đất nước với các đại diện tứ cường: Hoa Kỳ (James Baker), Pháp (Raland Dumas), Liên Xô (Eduard Schewarnadse); Anh Quốc (Douglas Hurd) phiá Đông Đức là (Lothar de Maiziere) Tây Đức (Hans- Dietrich Genscher)

Ngày 03.10.1990 là ngày vinh quang nhất của dân tộc Đức tự do đã chiến thắng bạo tàn. Ngày giải phóng người dân Đông Đức mang họ đến với thế giới tự do. Theo các hiệp ước cho đến ngày 31.8.1994 hơn 300 ngàn Hồng Quân Nga và 200 ngàn thân nhân rút về nước, chính phủ Đức phải trả hơn 20 tỷ Đức Mã cho việc rút quân trong 4 năm, để có thời gian giải quyết công ăn việc làm cho đám Hồng Quân Nga. Ngày 31.8.1994 quân Đồng Minh Anh, Pháp, Hoa Kỳ triệt thoái ra khỏi Berlin, không tốn tiền bồi thường.

Thống nhất nước Đức là ước mơ của dân tộc Đức, chấm dứt chiến tranh lạnh và sự sụp đổ cả hệ thống “độc tài đảng trị”. Nhưng cũng gặp khá nhiều khó khăn, hơn 45 năm Đông Đức với nền kinh tế lạc hậu môi trường bị ô nhiễm, các xí nghiệp không thể cạnh tranh thị trường tự do, đi đến việc phá sản. Truờng hợp 8 ngàn xí nghiệp quốc doanh do Ngân Hàng Tín Dụng quản trị chỉ bán được 12 công ty thu 800 triệu DM, trong khi số nợ thời Đông Đức cũ còn lại phải trả 108 tỷ DM! vấn đề đổi một đồng ăn một đồng là một tai hại gánh nặng kinh tế!

Chuyện bên kia bức tường nhiều người không biết, từ (1945-1990) 45 năm dưới Xã Hội Chủ Nghiã để lại di sản chưa từng có trong lịch sử là những món nợ cao hơn núi. Tất cả các mặt hàng sản xuất phẩm chất kém không thể cạnh tranh, không bán hàng được phải sa thải công nhân, thất nghiệp lên cao. Nhiều người sang Tây tìm việc nhà cửa thêm khan hiếm, cán cân sinh hoạt bị xáo trộn, chính phủ phải trả tiền thất nghiệp, tiền cho trẻ em, tiền hưu trí, bảo hiểm sức khoẻ, tiền in sách vở cho học sinh theo hệ thống giáo dục mới. Tiền xây dựng đường sá cầu cống… Người đi làm đóng thuế tăng cao, một số tiền khổng lồ chạy qua Đông. Hơn 1000 tỷ DM để đầu tư xây đựng lại phiá Đông, không thấm vào đâu như muối bỏ biển. Bởi vậy người dân bên Tây có khuynh hướng coi Đông Đức là một cái máng ăn không đáy, làm hao mòn tài nguyên quốc gia. Tường Berlin sụp đổ, nhưng bức tường vẫn còn ngăn cách trong lòng người. Lý do mức sống của phiá Đông còn thấp hơn bên Tây, không thể một sớm chiều phục hồi được từ đó sinh ra lòng đố kỵ. Theo dư luận nguời bên Đông làm việc kiến thức kém lười biếng, làm thiếu tinh thần trách nhiệm và mặc cảm là người „ngoại quốc“

Con người không bao giờ hài lòng với đời sống hiện tại, mà quên nhìn lại quá khứ một đời sống đen tối dưới thời cộng sản. Hơn 136 nạn nhân bị bắn chết trên tường (1347 người bị bắn chết dọc theo tường hay hàng rào, trên sông) và hơn 75.000 người bị tù kết tội „phản động“ vì bỏ nước ra đi. Hàng năm vẫn có người đào thoát bằng mọi phương tiện như dùng khinh khí cầu, đào đường hầm dưới tường.. Một nhà phê bình đã nhận xét nhà văn Herta Müller được trao giải văn chương cao quý Nobel 2009 :“Hai mươi năm sau sự phân chia Đông-Tây của nước Đức, Herta Müller đã được trao giải thưởng vì bà đã duy trì những ký ức về sự vô nhân của chế độ cộng sản. Bà là điển hình cho một dòng văn chương Châu Âu, quyết tâm đem lịch sử vào hiện tại với sự sắc sảo của phân tích và sự chính xác của thi ca.“. Bà Müller đã mô tả được nỗi lòng của mình từng sống trong xã hội, trên một mảnh đất bị tước đi quyền làm chủ chính mình….

Thủ tướng Đức bà Angela Merkel đã nói: Es ist ganz, ganz wichtig, auch in dem Maße wie die Zeit in der DDR ja Geschichte wird, dass wir dieses Kapitel der DDR-Diktatur nicht ausblenden, nicht vergessen und dass wir möglichst auch Menschen immer wieder ermutigen, von dem zu erzählen, was damals passiert ist, wie es war/Một điều rất quan trọng, là chúng ta không được xoá bỏ, không được quên giai đoạn độc tài của chế độ DDR, dù nó là lịch sử. Và chúng ta phải khuyến khích mọi người kể về nó, những gì đã xảy ra, cũng như xảy ra như thế nào.”

Hai mươi năm trôi qua đánh dấu một thắng lợi trong lịch sử Đức, vấn đề dân chủ trở thành tuyệt đối của nhân loại và chế độ độc tài, phi nhân bị đào thải. Chúng ta là nhân chứng của lịch sử qua sự thống nhất Việt Nam và nước Đức. Tường Bá Linh sụp đổ thì người người ôm hôn nhau vui mừng.. trong khi VN thống nhất nhiều trại tập trung cải tạo mở ra, hàng triệu người miền Nam gạt nước mắt ra đi. Nước Đức thống nhất xã hội vững mạnh tự do dân chủ, nhân quyền được tôn trọng, cựu đảng cộng sản được phép tiếp tục hoạt động dù một thiểu số nhưng vẫn được tôn trọng, những người có tội được tòa án xét xử công minh, Honecker được tha bổng, sang sống với con gái ở Chile được hưởng tiền hưu trí và mất vì bệnh năm 1994, Egon Krenz bị kết án tù một thời gian ngắn, được đối xử công bình như mọi người. Dù kinh tế thế giới suy thoái nhưng tại Đức đời sống an sinh xã hội bảo đảm tốt đẹp.

Mong nhà cầm quyền Việt Nam nhìn và so sánh sự phát triển của nước Đức trong 23 năm và vì sao Việt Nam sau 37 năm người dân vẫn nghèo? trẻ em thất học, đời sống còn chậm tiến…Nên rút ra một bài học quý giá để xây dựng quê hương tốt đẹp phú cường, tôn trọng tự do dân chủ, bảo vệ lãnh hải, lãnh thổ để có thể tự hào dân tộc Việt Nam hơn bốn ngàn năm dựng nước và giữ nước, phải học những sai lầm của lịch sử thế giới, đừng để những sai lầm tiếp tục tồn tại với dân tộc Việt Nam.

Tài liệu tham khảo

Universal Lexikon (Faktum)

Zeitbild Die goldenen zwanziger Jahre (Ueberreuter)

Schlagzeitlen des 20. Jahrhunderts

Hình tài liệu từ Internet



[1] Giống như trường hợp Việt Nam với Hiệp Định Genève chia đôi đất nước 1954. Cả triệu người miền Bắc bỏ nơi chôn nhau cắt rún để chạy vào miền Nam. nhưng 21 năm sau (1954-1975) phải thêm một lần nửa bỏ chạy khỏi Việt Nam!



[2] Những thời điểm nổi dậy chống chủ nghiã cộng sản, bị đàn áp tại các gia Đông Âu

*Năm 1950 trước cổng Brandenburg công nhân lao động biểu tình bị đàn áp. Ngày 16 và 17 tháng 7 năm 1952 „Volksaufstand“ quần chúng nổi dậy chế độ CS, bị Hồng Quân LX cho xe tăng vào Potsdamer platz đàn áp bắn chết 19 người và 126 bị thương nặng…

*Hồng Quân Liên Xô 1956 cả xe tăng đàn áp ở Poznam và Warsaw Balan.

*Ngày 4.11.1956 dân chúng nổi lên đập tượng Stalin ở Budapest, Hồng quân LX vào thủ đô Ungarn với 2500 xe tăng và 200 ngàn quân với cuộc đàn áp đẩm máu..

*Đêm 20.8.1968 đưa hơn 500 ngàn quân vào thủ đô Prag đàn áp biểu tình “Prager Frühling“. Hơn 100 người thiệt mạng hàng ngàn bị bắt… khó quên trong lòng người Tiệp

*Romania năm 1977 ở vùng thung lũng Jiu và năm 1987 ở Bradsov nổi dậy chống chính quyển nhưng bị mật vụ Ceausescu đàn áp và thủ tiêu. Tháng 12.1989 cách mạng bùng nổ vợ chồng nhà độc tài Ceausescu bị giết

 

BA GƯƠNG MẶT, BA THẾ HỆ: NGUYỄN PHƯƠNG UYÊN, NGUYỄN TẤN DŨNG VÀ HỒ CHÍ MINH


 




 


BA GƯƠNG MẶT, BA THẾ HỆ: NGUYỄN PHƯƠNG UYÊN, NGUYỄN TẤN DŨNG VÀ HỒ CHÍ MINH



Nguyễn Thu TrâmNguyễn Phương Uyên sinh ngày 12 tháng 10 năm 1992, Nguyễn Tấn Dũng sinh ngày 17 tháng 11 năm 1949 và Hồ Chí Minh sinh ngày 19 tháng 5 năm 1895.

Năm 18 tuổi, Nguyễn Phương Uyên trở thành sinh viên của một trường đại học ở Sài gòn, tham gia chống giặc Tàu vì danh dự dân tộc, chống tham nhũng vì tương lai đất nước và bị bắt giam vì tội yêu nước và tội chống giặc Tàu, theo gương Bà Trưng, Bà Triệu, khi em vừa tròn 20 tuổi 2 ngày. Phương Uyên vẫn còn độc thân như Bà Triệu. Nhà Phương Uyên nghèo lắm, chỉ đủ cơm ăn áo mặc nhưng rất chật vật cho việc học hành.

 


Năm 12 tuổi, Nguyễn Tấn Dũng thôi học, tham gia quân đội nhân dân Việt Nam mà người miền nam gọi là vào bưng theo Việt cộng, trở thành  văn thư, liên lạc, cứu thương, y tá, rồi Đội trưởng Đội phẫu thuật, Đại đội trưởng và Chính trị viên trưởng Đại đội Quân y thuộc Tỉnh đội Rạch Giá. Năm 18 tuổi, Nguyễn Tấn Dũng trở thành đảng viên chính thức của đảng cộng sản Việt Nam rồi lần lượt giữ các chức vụ tiểu đội trưởng, trung đội trưởng và đại đội trưởng với vai trò tích cực trong các cuộc đắp mô, phá cầu, phá đường và khủng bố người dân lành miền Nam bằng các hình thức pháo kích, chặt đầu, chôn sống hay cho đi mò tôm. Năm 57 tuổi Nguyễn Tấn Dũng trở thành Thủ tướng chính phủ và bắt đầu dâng bán đất Tây Nguyên, rừng phòng hộ đầu nguồn và biển đảo cho Tàu cộng để thu về hàng trăm triệu đô la. Nguyễn Tấn Dũng có vợ là bà Trần Thanh Kiệm và có ba người con. Con trai cả của ông tên là Nguyễn Thanh Nghị, sinh năm 1976, lấy bằng tiến sĩ ngành kỹ sư công chánh ở Đại học George Washington ở Washington, được bổ nhiệm giữ chức thứ trưởng Bộ Xây dựng ngày 11 tháng 11 năm 2011, người được bầu làm Ủy viên Dự khuyết Ban Chấp hành Trung ương tại Đại hội Đảng Cộng sản Việt Nam XI.



Người con kế là con gái, Nguyễn Thanh Phượng tốt nghiệp Cử nhân Kinh tế tại Đại học Kinh tế quốc dân Hà Nội và Thạc sĩ Quản trị Kinh doanh (MBA) tại Đại học quốc tế tại Geneva, Thụy Sĩ - International University in Geneva; tuy nhiên theo thông tin bằng tiếng Việt trên website của Quỹ Đầu tư Bản Việt thi lại ghi là Đại học Geneva là một trường đại học hoàn toàn khác với thứ hạng cao hơn University of Geneva. Ở tuổi 27, Nguyễn Thanh Phượng đã là Chủ tịch Quỹ Đầu tư Bản Việt, doanh nghiệp với số vốn khoảng 55 triệu đô la Mỹ. Ngày 16 tháng 11 năm 2008, Nguyễn Thanh Phượng thành hôn với Tổng Giám đốc Quỹ đầu tư IDG Ventures tại Việt Nam Nguyễn Bảo Hoàng, một người trước đây quốc tịch Hoa Kỳ nhưng nay mang quốc tịch Việt Nam. Ông là con trai út của Nguyễn Bang, nguyên là 1 thứ trưởng của chính phủ VNCH trước 1975.


Con trai út của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, tên là Nguyễn Minh Triết, học A level tại trường St. Michael College Hoa Kỳ, theo học cử nhân về kỹ sư kỹ thuật hàng không ở Đại học Queen Mary và hiện đang chuẩn bị hoàn tất khóa học thạc sỹ chuyên ngành kỹ sư chế tạo máy. Hiện đang công tác tại Ban thanh niên nông thôn - Trung ương Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh.

 

Phát biểu của Tổng thống George W. Bush trong một cuộc gặp gỡ tại Hà Nội dịp APEC 2006, với BBC Tổng thống George W. Bush cho hay các con của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng du học tại Hoa Kỳ và một người đã kết hôn với một người Mỹ gốc Việt. Nguyễn Tấn Dũng là người rất có hiếu với vợ và rất có thảo với con cháu, nên ông tranh thủ mọi nơi nọi lúc với mọi điều kiện có thể để tham nhũng, đục khoét để tích lũy của cải cho con cháu nhiều đời.

 

Năm 12 tuổi Hồ Chí Minh bị buộc thôi học ở Huế và bắt đầu hành hiệp giang hồ vào đất phương Nam. Năm 15 tuổi dừng chân ở Dục Thanh Học Hiệu ở Phan Thiết để độ nhật bằng công việc dạy thể dục và vệ sinh thường thức cho trẻ em trong trường, tức là giúp làm vệ sinh cho các em sau mỗi lần các em đi tiêu.

 

Có một diểm giống nhau giữa Uyên, Dũng và Minh là cả ba người đều họ Nguyễn, Hồ Chí Minh lúc thiếu thời tên là Nguyễn Sinh Cung hay Nguyễn Tử Cung.

 

Có một điểm khác biệt giữa Nguyễn Phương Uyên cũng như Nguyễn Tấn Dũng với Hồ Chí Minh là Hồ Chí Minh có nhiều ngày sinh tháng đẻ khác nhau:

 

·        Trong đơn xin học Trường hành chính thuộc địa, năm 1911, ông tự ghi là sinh năm 1892.

 

·        Năm 1920, ông khai với một quận cảnh sát tại Paris ngày sinh của mình là 15 tháng 1 năm 1894.

 

·        Theo một tài liệu do Phòng nhì Pháp lập năm 1931, có sự xác nhận của một số nhân chứng làng Kim Liên, quê nội của ông, thì ông sinh tháng 4 năm 1894.

 

·        Trong tờ khai của ông tại Đại sứ quán Liên Xô ở Berlin, vào tháng 6 năm 1923, thì ngày sinh là 15 tháng 2 năm 1895.

 


Năm 20 tuổi Hồ Chí Minh bắt đầu theo cộng sản từ đảng Xã Hội Pháp, năm 25 tuổi ông chính thức trở thành người cộng sản và bắt đầu nhận lệnh từ Quốc Tế Cộng Sản Đệ Tam, du nhập chủ nghĩa cộng sản về để tàn phá dất nước và tru diệt dân tộc Việt Nam. Năm 47 tuổi, Hồ Chí Minh chính thức khai tử nền tự do, dân chủ ở miền bắc Việt Nam. Năm 58 tuổi Hồ Chí Minh bắt đầu tiến hành thảm sát 300.000 nông dân Bắc Kỳ với chiến dịch cải cách ruộng đất. Năm 63 tuổi Hồ Chí Minh  bắt đầu bán nước có văn tự lần đầu tiên cho Tàu cộng bằng Công Hàm 4 tháng 9 năm 1958. Năm 73 tuổi Hồ Chí Minh thực hiện thảm sát đồng bào miền Nam và 7.000 đồng bào Huế với hình thức đặp đầu chôn sống bằng chiến dịch “Tổng Công Kích Tết Mậu Thân 1968.

 

Khác với Nguyễn Tấn Dũng, sinh thời Hồ Chí Minh dù có lắm vợ ngoại hôn và nhiều con rơi rớt, nhưng ông cụ không tham nhũng đục khoét nhiều vì “ông cụ” được “miễn trừ” nuôi vợ, dạy con. Nhưng từ khi qua đời đến nay, mỗi năm Hồ Chí Minh tiêu xài hằng trăm triệu đô la cho chi phí bảo quản thi hài và bảo trì, vận hành lăng. Với di chiếu:

 

Ai vô xứ Nghệ thì vô,

Riêng choa thì cứ thủ đô choa nằm

 

Bộ Chính Trị Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng Cộng Sản Việt Nam đã quyết định xây lăng Hồ Chí Minh ngay trên nền của Hoàng Thành Thăng Long xưa, giữa lòng thủ đô Hà Nội, mà theo thời giá bất động sản hiện nay thì chỉ phần đất thuộc khuông viên lăng cũng đã mất hàng chục tỷ đô la.

 

Biệt danh của Nguyễn Phương Uyên là Rùa Con Xấu Xí.

 

Biệt danh Của Nguyễn Tấn Dũng là Đồng Chí X.

 

Biệt danh của Hồ Chí Minh là:

 

·        BETRAYER: Kẻ bán nước

·        LUSTFUL: Kẻ dâm tặc

·        PLAGIARIZER: Kẻ đạo văn

·        DEFRAUDER: Kẻ xảo quyệt

·        INSOLENT: Kẻ hỗn láo với Tổ tiên

·        MURDERER: Kẻ sát nhân

 

Phát ngôn ấn tượng nhất của Nguyễn Phương Uyên là: “Vì danh dự dân tộc, chống giặc Tàu. Vì tương lai đất nước, chống tham nhũng.

 

Phát ngôn khôi hài nhất của Nguyễn tấn Dũng là: Tôi kiên quyết và quyết liệt chống tham nhũng. Nếu tôi không chống được tham nhũng, tôi xin từ chức ngay”. Vì anh Ỏn Dũng chính là người đang tham nhũng nhất Việt Nam hiện nay.

 

Phát ngôn gây sốc nhất của Hồ Chí Minh là Thà ngửi cứt thằng Tây ít lâu, còn hơn suốt đời ăn cứt thằng Tàu”. [Plutôt flairer un peu la crotte des Francaisque manger toute notre vie celle des Chinois – Paul Mus, "Vietnam, Sociologie d'une guerre", Paris, Seuil, p. 185]”.

 

Đó là đôi nét sơ lược về 3 con người của 3 thế hệ khác nhau trước hiện tình của đất nước. Chúng tôi xin tạ lỗi với phụ huynh của em Phương Uyên là ông bà Nguyễn Duy Linh và Nguyễn Thị Nhung, chúng tôi cũng  chân thành xin lỗi Phương Uyên  cùng bạn hữu và những người yêu mến em, vì cần có sự đối chiếu, nên tôi đã mang em ra so sánh với Hồ Chí Minh và Nguyễn Tấn Dũng.

Xin ngàn lần tạ lỗi.

 

Ngày 07 tháng 11 năm 2012

 


 




 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link