Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Wednesday, November 14, 2012

Trung Quốc và thách thức thay đổi mô hình kinh tế


 

 
Thứ ba 13 Tháng Mười Một 2012
Trung Quốc và thách thức thay đổi mô hình kinh tế
 
Công trường xây dựng một trung tâm tài chính tại Thượng Hải  ngày 12/11/2012.
Công trường xây dựng một trung tâm tài chính tại Thượng Hải ngày 12/11/2012.
REUTERS/Aly Song
Duy trì ổn định xã hội và xây dựng mô hình kinh tế lấy tiêu thụ nội địa làm động lực tăng trưởng : đó là thách thức lớn chờ đợi ban lãnh đạo mới của Trung Quốc. Bài toán càng nan giải khi các nhà cầm quyền bị hệ thống chính trị bó tay.
Trong bài diễn văn khai mạc Đại hội Đảng Cộng sản Trung Quốc lần thứ 18, ngày 08/11/2012 chủ tịch Hồ Cẩm Đào đề ra mục tiêu cho thế hệ lãnh đạo kế tiếp nhân thu nhập bình quân đầu người lên gấp đôi từ nay cho đến năm 2020. Mục tiêu đó chỉ có thể hoàn thành với điều kiện trong 8 năm sắp tới, Trung Quốc liên tục duy trì tỷ lệ tăng trưởng trên 10 % như thành tích đã đạt được trong 2 nhiệm kỳ vừa qua dưới sự lãnh đạo của ông Hồ Cẩm Đào và thủ tướng Ôn Gia Bảo. Nhờ thế mà nước đông dân nhất địa cầu đã qua mặt được Anh Quốc, Đức và Nhật Bản để trở thành nền kinh tế thứ hai thế giới, chỉ thua có Hoa Kỳ. Tuy vậy, nhưng nếu tính theo thu nhập bình quân đầu người, thì Trung Quốc chỉ đứng hàng thứ 121, tương đương với Thái Lan.
Đảng Cộng sản Trung Quốc đang họp đại hội, chuẩn bị đưa một thế hệ lãnh đạo mới lên cầm quyền trong bối cảnh tăng trưởng kinh tế đang chựng lại. Do tác động của khủng hoảng châu Âu và khó khăn kinh tế toàn cầu, GDP của Trung Quốc trong năm nay không tăng quá 7,5 %. Thành tích này quá kém cỏi để cho phép Bắc Kinh bảo đảm công việc làm cho người dân, tránh gây bất ổn trong xã hội. Bản thân ông Hồ Cẩm Đào nhìn nhận là Trung Quốc cần nhanh chóng thay đổi mô hình kinh tế. Đây là dấu hiệu cho thấy đã đến lúc Bắc Kinh cần xét lại mô hình phát triển vốn dựa vào xuất khẩu, đầu tư quá tải và chính sách tiền tệ quá dễ dãi.
Nhờ lấy xuất khẩu làm chủ đạo mà kinh tế Trung Quốc trong một thập niên qua (2002-2012) đã duy trì tỷ lệ tăng trưởng trung bình là 10 % một năm. Thặng dư cán cân thương mại luôn nghiêng về phía Trung Quốc. Bắc Kinh đang làm chủ một khoản dự trữ ngoại tệ trên 3000 tỷ đô la hơn hẳn cả so với tích lũy của Nhật Bản. Lại cũng Trung Quốc là địa điểm hút đầu tư trực tiếp nước ngoài vào bậc nhất của thế giới. Không phải ngẫu nhiên mà Trung Quốc được mệnh danh là « cơ xưởng sản xuất lớn nhất toàn cầu ».  
Hoa Kỳ, Nhật Bản và Châu Âu trở thành những đối tác thương mại hàng đầu của Trung Quốc. Vấn đề đặt ra là cả ba cột trụ kinh tế toàn cầu đó hiện đang gặp khó khăn, đặc biệt là kể từ sau khủng hoảng 2008-2009, và không còn khả năng tiêu thụ hàng Trung Quốc với nhịp độ như ở vào thời « hoàng kim ».
Ngoại tệ rót vào Trung Quốc trở nên khan hiếm hơn. Trung Quốc vẫn có những lợi thế nhất định, nhưng không còn là nơi có nhân công rẻ so với các nước chậm phát triển hơn. Không có gì chắc chắn là Bắc Kinh bảo đảm được tăng trưởng kinh tế ở ngưỡng 8 %, mức tối thiểu để tạo công việc làm cho đội ngũ lao động quá dồi dào.
Đó là những thực tế mà các nhà lãnh đạo Bắc Kinh thuộc thế hệ 5 – với hai gương mặt nổi bật là các ông Tập Cận Bình và Lý Khắc Cường sẽ phải đối mặt.
Bản thân Trung Quốc từ 5 năm nay đã ý thức được điều này và đã tiến hành một loạt các biện pháp cải tổ : nâng cao mãi lực cho người dân, dùng sức tiêu thụ nội địa làm động lực tăng trưởng. Nhiệm vụ đó chưa hoàn thành và sẽ được chuyển giao lại cho thế hệ lãnh đạo kế tiếp.
Thành công hay thất bại của tiến trình cải tổ đó được coi là mang tính định đoạt đối với sự tồn tại của Đảng và Nhà nước Trung Quốc. Tất cả vấn đề đặt ra là liệu hai người đứng đầu guồng máy chính trị Trung Quốc tương lai, các ông Tập Cận Bình và Lý Khắc Cường, có hoàn thành trọng trách đó hay không.
Hai ngày trước Đại hội Đảng báo Thanh Niên Trung Quốc số đề ngày 06/11/2012 công bố một cuộc thăm dò dư luận được thực hiện qua mạng internet. Theo đó 75,4 % những người được tham khảo ý kiến cho rằng, bất bình đẳng về thu nhập là một mối đe dọa đối với tương lai đất nước. Trong lúc chỉ có 31,3 % quan tâm đến việc tỷ lệ tăng trưởng kinh tế bị chựng lại.
Trong mắt gần 70 % những người được hỏi, cải thiện hệ thống y tế được coi là một ưu tiên hàng đầu ; 60 % kỳ vọng an toàn thực phẩm được cải thiện và 62,8 % mong muốn hệ thống giáo dục được nâng cấp.
Nhìn lại quá trình điều hành đất nước sau 2 nhiệm kỳ sắp khép lại của cặp bài trùng Hồ Cẩm Đào, Ôn Gia Bảo, thuộc thế hệ lãnh đạo thứ 4 của Trung Quốc, chuyên gia kinh tế Nguyễn Xuân Nghĩa từ Hoa Kỳ không phủ nhận những thành tựu đã đạt được cho dù cách biệt giàu nghèo và những bất công quá lớn là một hiểm họa đe dọa trực tiếp đến ổn định xã hội của một quốc gia với gần 1,5 tỷ dân.
Nguyên Xuân Nghĩa: Tôi nghĩ rằng có, ở hai mặt chìm và nổi, với cái vị chua ngọt, mà chua nhiều hơn ngọt, thậm chí hơi đắng. Năm 2002 là khi ông Hồ Cẩm Đào lên làm Tổng bí thư rồi Chủ tịch Nhà nước, tổng sản lượng kinh tế của Trung Quốc được ước tính là 1 450 tỷ đô la, tương đương với của Anh Quốc. Tính theo đầu người thì lợi tức một người dân Trung Quốc là khoảng 1 100 đô la. Mười năm sau, với đà tăng trưởng trung bình là 10% một năm, Trung Quốc lần lượt vượt qua kinh tế Anh, Đức, Nhật. Thế hệ thể tư để lại một nền kinh tế có tổng sản lượng khoảng 7 400 tỷ đô la. Trung Quốc là nền kinh tế hàng thứ nhì thế giới, với GDP cao gấp năm lần so với di  sản họ nhận lãnh được từ thế hệ Giang Trạch Dân, Lý Bằng và Chu Dung Cơ. Tính trung bình thì mỗi người dân đã thấy lợi tức từ 1 100 đô ma lên tới 5 400 đô la. Đó là mặt nổi và có vẻ ngọt ngào của di sản kinh tế đang được bàn giao. 
Cái mặt chìm là mấy con số vừa nói chỉ là bình quân và không phản ảnh những dị biệt rất lớn ở bên trong. Các nước tân hưng Đông Á đều có thể đạt mức tăng trưởng rất cao vào giai đoạn khởi phát hay cất cánh. Nhưng không quốc gia nào lại có mức dị biệt hay tỷ lệ bất công cao như ở Trung Quốc. Khi Hồ Cẩm Đào rồi Ôn Gia Bảo cùng nói rằng kinh tế Trung Quốc thiếu công bằng, thiếu cân đối, không phối hợp và không bền vững, họ đều ý thức được sự khác biệt lợi tức quá lớn giữa các thành phần dân chúng và các địa phương. Mà khác với ngày xưa, ngày nay, người dân đã có thông tin và ý thức được sự khác biệt và bất công đó nên đã phản ứng.
RFI: Đấy là cái phần chua của vị chua ngọt. Nhưng anh còn nói đến vị đắng. Xin anh trình bày cho một số ví dụ cụ thể.
Nguyên Xuân Nghĩa: Vì địa dư hình thể, lãnh thổ bát ngát của Trung Quốc có ba khu vực khác nhau. Miền Đông ở vùng duyên hải gồm có 15 tỉnh thì tương đối trù phú. Miền Tây là 11 tỉnh và khu tự trị hành chính của các sắc dân thiểu số thì nghèo hơn nhiều. Khu vực thứ ba là vùng phiên trấn hoang vu từ Tứ Xuyên lên Cao nguyên Thanh-Tạng, Tân Cương, Nội Mông và ba tỉnh Đông Bắc thuộc đất Mãn Châu cũ thì còn nghèo khốn và lạc hậu hơn vậy. Chiến lược Đặng Tiểu Bình đã giúp các tỉnh miền Đông phát triển mạnh nhất vì hướng ra ngoài, nhưng lại bỏ quên các tỉnh ở bên trong.
Năm 1999, thế hệ lãnh đạo thứ ba là Chủ tịch Giang Trạch Dân và thủ tướng Chu Dung Cơ đã muốn điều chỉnh đó với kế hoạch "Phát triển Địa khu Tây bộ" nhằm gia tăng đầu tư vào sáu tỉnh và năm khu tự trị hành chánh bị khóa trong lục địa ở miền Tây mà không thành. Sau năm 2002, thế hệ thứ tư cũng đòi khôi phục ba tỉnh Đông Bắc và một phần của Nội Mông trong kế hoạch gọi là "Chấn Hưng Đông Bắc Lão Công Nghiệp Cơ Địa", rồi kế hoạch phát triển sáu tỉnh thuộc khu vực Trung bộ gọi là "Trung Bộ Quật Khởi Kế Hoạch", mà cũng không xong. 
Tình trạng bất công và không cân đối khiến Hồ Cẩm Đào và Ôn Gia Bảo đều nói đến yêu cầu chuyển hướng từ « lượng » sang « phẩm » và cải cách cơ chế cho linh động hơn. Họ trù tính như vậy từ sau Đại hội 17 vào năm 2007 mà cũng thất bại.
RFI : Thưa anh vì sao lại thất bại khi mà trong giai đoạn ấy kinh tế Trung Quốc đã qua mặt nước Đức rồi nước Nhật ?
Nguyên Xuân Nghĩa: Trung Quốc dự tính là không tìm tốc độ tăng trưởng cao cỡ 9-10% mà nhắm vào phẩm chất của tăng trưởng để điều chỉnh những khác biệt chúng ta vừa nói. Nhưng, nhiều đảng bộ địa phương lại vẫn muốn tăng trưởng bằng mọi giá và cản trở chính sách này. Đã vậy, vụ khủng hoảng tài chính và suy trầm toàn cầu năm 2008-2009 khiến Bắc Kinh lo sợ rằng sản xuất sút giảm vì thị trường xuất cảng suy sụp và nạn thất nghiệp gia tăng sẽ gây ra động loạn. Vì vậy, tháng 11 năm 2008, Bắc Kinh ào ạt tăng chi ngân sách và bơm thêm tín dụng qua hệ thống ngân hàng để kích thích kinh tế. 
Kết quả là kinh tế có tăng trưởng thật và vượt qua Nhật Bản vào năm 2010. Nhưng hệ quả là một lượng tín dụng khổng lồ, tương đương với mấy ngàn tỷ đô la, được bơm vào kinh tế, qua doanh nghiệp nhà nước và các cơ sở kinh doanh có quan hệ tốt với viên chức địa phương, đã thổi lên bong bóng đầu cơ về địa ốc và thương phẩm. 
Một hậu quả khác là các địa phương thực hiện nhiều dự án có giá trị kinh tế rất thấp mà vẫn được ngân sách tài trợ, miễn là tạo ra công ăn việc làm. Khi đã hết ngân sách thì các chính quyền địa phương lập ra công ty đầu tư của địa phương để vay tiền ngân hàng của nhà nước ở địa phương nên đã chất lên một núi nợ cực lớn. Mà lớn chừng nào thì không ai biết, kể từ Ngân hàng Trung ương đến các cơ quan quản lý của nhà nước. Nghĩa là Trung Quốc đang có một núi nợ vĩ đại có thể sụp đổ bất cứ lúc nào với hậu quả còn nguy ngập hơn những gì đã thấy tại Nhật Bản từ hơn hai chục năm trước, rồi Âu Châu và Hoa Kỳ như người ta đã thấy từ bốn năm qua.
RFI : Dù sao thì Trung Quốc cũng nắm trong tay một khoản dự trữ ngoại tệ trị giá hơn ba ngàn tỷ đô la mà một phần ba là công khố phiếu của Mỹ, tức là họ đang là một chủ nợ của Hoa Kỳ. Thế thì di sản kinh tế này là mạnh hay yếu?
Nguyên Xuân Nghĩa : Chúng ta có nhiều cách nhìn và đánh giá cái sức mạnh biểu kiến này. Thứ nhất, so với cái núi nợ vĩ đại có thể lên tới hơn phân nửa và thậm chí 75% của tổng sản lượng, tức là gần năm ngàn tỷ đô la thì hơn ba ngàn tỷ dự trữ sẽ không đủ chuộc nợ khi núi lở. Thứ hai, trong luồng giao dịch tài chính với bên ngoài, tính đến tháng 6/2012 Trung Quốc đạt mức thặng dư tương đương với khoảng 1 750 tỷ đô la. Tức là kết số của tài sản họ đầu tư ra ngoài khấu trừ phần đầu tư của ngoại quốc vào thị trường của họ.
Nhưng khi đầu tư ra ngoài, như mua công khố phiếu để làm chủ nợ của Mỹ, thì họ được một phân lời rất thấp trong khi phải trả một mức doanh lợi rất cao cho nguồn đầu tư của nước ngoài vào thị trường Trung Quốc. Nhìn vào tương quan trao đổi bất cân xứng ấy, Trung Quốc vẫn là một xứ lạc hậu chứ không mạnh như người ta tưởng. Sau cùng, cũng phải nói rằng trong hoàn cảnh hiện tại, với nguy cơ đình trệ toàn cầu, kinh tế Trung Quốc khó đạt mức tăng trưởng trên 8% là số tối thiểu cần thiết để tránh động loạn.
 RFI : Để kết luận, anh cho rằng di sản kinh tế mà thế hệ lãnh đạo thứ năm sẽ tiếp nhận sau này thật ra chẳng có gì là sáng sủa, có phải như vậy không ?

Nguyên Xuân Nghĩa :
Tôi nghĩ rằng di sản đó không sáng sủa mà cực kỳ đen tối. Đấy không là một di sản kinh tế mà là một di sản chính trị, một hệ thống chính trị không cho phép chuyển hướng và cải cách dù lãnh đạo đã thấy ra vấn đề từ cả chục năm trước.

RFI : Xin cảm ơn chuyên gia Nguyên Xuân Nghĩa.

Nhà sử học chuyên nghiên cứu về Trung Quốc nổi tiếng của Pháp, giáo sư François Godement từng ví guồng máy lãnh đạo của Bắc Kinh như một chiếc « hộp đen » : hiện tại, ngoài hai ông Tập Cận Bình và Lý Khắc Cương, chắc chắn là sẽ tham gia Ban thường vụ bộ chính trị, 5 hoặc 7 ghế khác trong tổ chức này chưa biết sẽ về tay ai. Theo những nguồn tin mới nhất có khả năng phe cải cách sẽ bị lép vế.

Vài giờ trước khi Đại hội 18 của Đảng Cộng sản Trung Quốc khép lại, một số các nhà quan sát của phương Tây cho rằng đại hội lần này diễn ra vào thời điểm nhu cầu cải tổ cả về phương diện chính trị lẫn kinh tế đang trở nên cấp bách hơn bao giờ hết. Không phải tình cờ mà tuần trước, Hoàn Cầu Thời Báo công bố một cuộc thăm dò dư luận theo đó, 81,4 % người được hỏi mong muốn Bắc Kinh cải tổ guồng máy chính trị, cho dù là có đến 69,7 % muốn sự thay đổi đó phải được thực hiện từng bước.

 

 
 
 
 

“Nguyễn Thiện Thành là điệp viên công an csVN hay thanh niên yêu nước chống Cộng?” …

Sent: Wednesday, 14 November 2012 5:32 PM
Subject: “Nguyễn Thiện Thành là điệp viên công an csVN hay thanh niên yêu nước chống Cộng?” …
Kính nhờ Quý Vị Cô Chú Bác, Anh Chị giúp phổ biến bản lên tiếng của TTYN về việc cái ổ trang mạng đảng làm báo trong những tuần qua viết những lời lẻ hèn và hạ cấp chụp mủ và vu khống những người yêu nước.
Sau nhiều tuần lễ nhóm TTYN giữ thái độ im lặng xem cái ổ đảng làm báo còn bao nhiêu cái hèn hạ cấp của những tên nằm trong cái gọi là câu lạc bộ csVN kháng chiến chống người yêu nước.
Chúng tôi TTYN đã quyết định họp tất cả Anh Chị Em ở 3 miền đất nước để ra quyết định viết lên những sự thật về bạn Nguyễn Thiện Thành là thành viên của nhóm TTYN, để mở rộng đường dư luận cho đồng bào trong và ngoài nước biết rỏ, qua những luận điệu hèn hạ của cái ổ đảng làm báo. Kính mong Cô Chú Bác chuyển giúp lá thư này đến tất cả những ai con quan tâm đến vận mệnh đất nước đang mất dần trong tay giặc phương bắc mà chính đảng csVN là kẻ cấu kết cắt xén từng khúc ruột của Tổ Quốc mà Cha Ông ta đã đổ biết bao xương máu gầy dựng hơn 4000 năm.
Kính
TTYN
----------------------
“Nguyễn Thiện Thành là điệp viên công an csVN hay thanh niên yêu nước chống Cộng?” …
Khi đọc bài Điệp Viên Công An Nguyễn Thiện Thành và Tuổi Trẻ Yêu Nước do tác giả “câu lạc bộ kháng chiến” viết mà dấu mặt, chúng tôi vốn biết Nguyễn Thiện Thành là ai, đang biết Nguyễn Thiện Thành ở đâu và làm gì nên cần lên tiếng công đạo để vạch mặt tên “phản gián csVN” dỡ trò hạ cấp, đăng trên cái ổ “Đảng làm Báo”, nhằm mục đích nói cho giới trẻ trong nước biết rằng: “Tuổi Trẻ Yêu Nước hiện có điệp viên công an Nguyễn Thiện Thành Việt Cộng đang xâm nhập, sinh viên học sinh đừng gia nhập TTYN mà bị công an bắt đấy nhé”.
Trước đó, cũng trên cái cái ổ “Đảng Làm Báo” để chuẩn bị cho sự tuyên truyền xám này, trong đó có đoạn viết: “Công An đã cài một sinh viên để làm tình báo, sinh viên nầy đã gia nhập tổ chức Tuổi Trẻ Yêu Nước vào khoảng tháng 2 năm 2012 để làm nhiệm vụ theo dõi, báo cáo về Bộ Công An những diễn biến của tổ chức nầy.” (Sic)
Trò “phản gián” vụng về với nghiệp vụ còn kém, khinh địch nên trở thành “chụp mũ” của kẻ hạ cấp không hơn không kém. Người đọc, chỉ cần đọc qua, để ý chút ít là thấy giả tâm ngay. Tuy nhiên TTYN xem thử nó còn diễn màn nào chụp mũ nữa… Nay thấy nó tạm ngưng, TTYN nên minh bạch một lần trước lột cái mặt nạ của tình báo csVN, sau để đồng bào từ nay trở về sau không bao giờ nghe lời xàm bậy của csVN nữa. Trình độ “nghiệp vụ” của cục phản gián CSVN còn kém chưa đủ sức triệt hạ tinh thần tuổi trẻ yêu nước để dễ bề đem tổ quốc Việt Nam ta bán nốt cho Tàu.
Rồi đây, xem thử trong Tuổi Trẻ Yêu Nước có điệp viên công an xâm nhập bắt được bao nhiêu người, và TTYN còn bao nhiêu người tiếp tục ngoan cường hoạt động trong những ngày tháng tới. Chờ xem…
Chúng tôi sẽ vạch từng điểm bọn “phản gián CSVN” trong ổ đảng làm báo qua những sự chụp mũ Nguyễn Thiện Thành quá kém cõi:
1) Thứ nhất: Phản gián csVN trên đảng làm báo viết rằng: “Nguyễn Thiện Thành không phải tên thật sinh năm 1985 chứ không phải 1989 được công an cài vào paltalk – Chúng tôi chứng minh cho tên phản gián csVN rằng Nguyễn Thiện Thành là tên thật, ngày sinh 15/11/1989 chứ không phải 1985 như tên phản gián CSVN đưa ra. Thẻ Sinh Viên Nguyễn Thiện Thành số 3001100168 do Trường ĐH Công Nghiệp Thực Phẩm TP HCM cấp từ năm 2010 (ảnh ở dưới), và giấy khai sinh Nguyễn Thiện Thành con ông Nguyễn Văn Thương và bà Lê Thị Liên ở Long An (ảnh ở dưới). Hai điều này, lột cái mặt nạ thứ nhất của tên “phản gián CSVN” đăng trên ổ “Đảng Làm Báo”


Giấy Khai Sinh của Sinh Viên Nguyễn Thiện Thành
2) Điểm dối trá thứ hai của tên phản gián Việt Cộng viết: “Sự thật không có ai ở Paltalk đóng tiền cho TTYN hoạt động và thành lập, thuê server cho trang mạng tuoitreyeunuoc.com. Số tiền mà Thành luôn cung cấp cho TTYN hoạt động chính là tiền của công an” .
Bộ mặt nạ thứ hai tên phản gián csVN nói về trang nhà www.tuoitreyeunuoc.com cũng rớt xuống khi giấy chứng nhận dưới đây là do Vũ Trực mua website tuoitreyeunuoc.com ở Mỹ từ tháng 04/2011 với giá $189.70 của hãng Bluehost (hình đính kèm)
Trang TTYN được thiết lập ở công ty Blue Host
3) Sự việc phỏng vấn Nguyễn Thiện Thành trên đài RFA, do phóng viên Mặc Lâm thực hiện. Đài RFA là đài quốc tế thực hiện qua tiếng nói của Nguyễn Thiện Thành. Thế mà “phản gián csVN” viết lơ lững để đánh lạc hướng độc giả, tạo thêm nghi ngờ cho người đọc.
Tà ý của người viết dưới bút danh “câu lạc bộ kháng chiến” bôi bẩn phóng viên đài Á Châu Tự Do, nhằm trong mục đích đánh phá một cơ quan truyền thông vốn csVN rất sợ nên thường hay phá sóng trong nước. Vì sợ những tin tức trung thực và thuyết phục của RFA mà người dân đang mến mộ. Nên phản gián csVN muốn hạ uy tín RFA.
4) Hạ cấp hơn nữa khi phản gián csVN dưới bút danh “câu lạc bộ kháng chiến” viết “Nơi ở mà Thành cho là chỗ ở "bí mật" thật sự là tại trụ sở Công An Quận Bình Thạnh. Tại đây, Thành được Công An điều động để bắt thêm một mẻ chót là chiến dịch "M" - Chứng minh sự dối trá và lột mặt nạ thứ tư của “cục phản gián csVN” là giấy của cơ quan Liên Hiệp Quốc chứng nhận cho Nguyễn Thiện Thành tại Liên Hiệp Quốc ở Thái Lan, và tấm hình chụp chung với một người ngoại quốc làm việc tại cơ quan Liên Hiệp Quốc tại Bangkok. Không lẻ trụ sở của Công An Quận Bình Thạnh bây giờ dời qua Bangkok rồi sao? Xàm hết chổ nói.

Trong những ngày qua, trong và ngoài nước có những dư luận qua lại về việc này, hy vọng những tin tức này sẽ làm cho bà con cô bác yên tâm, hết nghi ngờ về tập thể Tuổi Trẻ Yêu Nước và cũng nhắn nhủ đến công an CSVN, thời buổi này sự thật mới thuyết phục, dối trá là lừa bịp sẽ bị đào thải. Đảng cộng sản duy trì sự tồn tại của mình trên tuyên truyền lừa bịp và dối trá, nó không còn có giá trị trước văn minh Internet. Hãy dẹp bịp bợm dối trá của csVN.
Kính chào tạm biệt;
Tuổi Trẻ Yêu Nước: Hà Nội-Huế-Sài Gòn
----0O0----







CƯỚP ĐẤT, CƯỚP XÁC DÂN OAN: ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM ĐÃ HIỆN NGUYÊN HÌNH LÀ MỘT ĐẢNG CƯỚP!


CƯỚP ĐẤT, CƯỚP XÁC DÂN OAN:

ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM ĐÃ HIỆN NGUYÊN HÌNH LÀ MỘT ĐẢNG CƯỚP!

 

NGUYỄN THIẾU NHẪN

 

Ngày 12 tháng 11 năm 2012 vừa qua, công an VC đã lôi kéo thô bạo và đã gây ra cái chết tức tưởi cho một dân oan là bà Hà Thị Nhung. Sau đó, công an VC đã cướp xác nạn nhân, xóa dấu vết hiện trường xảy ra vụ giết người, đưa xác nạn nhân vào bệnh viện và tuyên bố nạn nhân chết vì bệnh… cảm!  

 

Đây không phải là nạn nhân đầu tiên, cũng không phải là nạn nhân sau cùng của chủ trương “cưỡng chế ruộng đất” của CSVN.

 

Xin lấy một thí dụ điển hình trong chủ trương cưỡng chế ruộng đất là vụ cưỡng chế đầm nuôi tôm ở Tiên Lãng cách đây hơn 10 tháng. Như mọi người đều biết, ngày 5 tháng 1 năm 2012, ông “nông dân kỹ sư” Đoàn Văn Vươn, vốn là một cựu bộ đội đã nả súng vào đội cưỡng chế đất đai gồm hàng trăm công an, quân đội khiến 4 công an và 2 bộ đội của đội cưỡng chế bị thương. Căn nhà 2 tầng của Đoàn Văn Vươn đã bị xe ủi ủi sập. Thủy sản trong đầm của Đoàn Văn Vươn đã bị bắt sạch. Đoàn Văn Vươn và em là Đoàn Văn Quý đã bị bắt giam và truy tố về tội giết người. Bà Nguyễn Thị Thương, vợ ông Đoàn Văn Vươn được nhiều người gửi tiền giúp đỡ qua Tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện. Số tiền lên đến hàng triệu tiền VN. Bà cũng được dân làng cho tấm bạt che lên để gia đình trú ngụ và thờ cúng ông bà trong những ngày Tết.

Vụ việc qua các trang mạng và báo chí chấn động cả nước, và lan ra gần như khắp hải ngoại. 

 

Tác giả “Dân Đen Việt Nam” đã tóm tắt biến cố cưỡng chế Tiên Lãng trong một bài thơ đăng tải trên một trang mạng như sau:

 

“Đầu năm hai ngàn mười hai

Xảy ra một việc đắng cay đau lòng

Máu loang, đạn nổ trên đồng

Ai người biết việc mà không căm thù

Đất hoang, nước đọng ao tù

Mồn hôi tuông xuống đất bù lại công

Cũng đâu cả chục năm ròng

Người không phụ đất, đất không phụ người

Những mong cuộc sống tốt tươi

Dè đâu oan nghiệt nụ cười vỡ tan

Anh Văn Vươn ấy họ Đoàn

Ngụ quê Tiên Lãng, tên làng Vinh Quang

Đứng ra vận động họ hàng

Kẻ công, người của sửa sang bãi bồi

Tới khi đâu đó xong rồi

Quan trên ngó thấy! Hỡi ơi! Tiêu tùng

Giấy tờ, luật lệ bùng nhùng

Xua quân cưỡng chế hãi hùng nhân dân

Văn Vươn uất nghẹn âm thầm

Cô đơn, tự vệ trên đầm mênh mông

Công an vây bủa ngoài vòng

Cơ động chủ lực xung phong vào liền

Mìn tự tạo, nổ cũng hiền

Bình gaz quá tốt! nằm yên dưới bờ

“Diễn tập” bèn chớp thời cơ

Ai dè “hoa cải” bất ngờ nổ vang

Cán cân nghiêng lệch rõ ràng

Người dân yếu thế đành mang tội hình

Nhân dân nổi trận lôi đình

Nhiều người đã biểu đồng tình cùng anh

Họ kêu oán tận trời xanh

Hồ sơ tái xét cho rành trắng đen

Ngọn đèn ơi hỡi ngọn đèn

Cán cân công lý dân quèn… có mơ???”

 

Dư luận tiên đoán rồi ra vụ cưỡng chế Tiên Lãng rồi cũng sẽ chìm vào quên lãng như bao vụ việc động trời khác vì căn bệnh tham nhũng tại Việt Nam đã trở thành hệ thống. Một vài “chính phạm” sẽ được đưa ra làm vật tế thần để trấn an dư luận.

 

Theo chúng tôi, vụ cưỡng chế Tiên Lãng cũng chỉ là một màn đấu tố của chiến dịch “Cải Cách Ruộng Đất” (CCRĐ) mà ông Hồ Chí Minh đã phát động từ thập niên 50.

 

*

Để phát động phong trào Cải Cách Ruộng Đất, “Bác” Hồ tổ chức các lớp “Chỉnh Huấn” rất chu đáo, học viên sau nhiều lần bàn cãi gay go và được chính “Bác” Hồ đích thân giải đáp thắc mắc, đã nhất trí nhận định rằng:

 

“Địa chủ Việt Nam luôn luôn cấu kết với Đế quốc Pháp, địa chủ và đế quốc đều là kẻ thù, phải tiêu diệt cả hai.”

 

Đó là để thực hiện khẩu hiệu của đảng Lao Động Việt Nam: đưa Phản Phong lên hàng Phản Đế do Hồ Chí Minh mang về từ Trung Quốc từ năm 1951, mà đến năm 1953 mới thực hiện được.

 

Theo Mao Trạch Đông, “phản phong” nghĩa là “tiêu diệt giai cấp địa chủ”, “phản đế” là “chống thực dân (Pháp)”.

 

Khi “nhân dân” đã nhận định “địa chủ” là kẻ thù, thì kẻ thù phải đền tội.

 

Xứ sở “Bác” Hồ 60 năm trước vốn là một xứ sở văn minh, luật pháp phân minh chứ không như vào năm 2011, có con mụ Ngô Bá Thành, Tiến sĩ Công pháp Quốc tế, theo đảng ta mà không được trọng dụng nên đã giở giọng thù nghịch mỉa mai: "Việt Nam có một rừng luật nhưng xài toàn luật rừng!”

 

Báo Nhân Dân số xuất bản ngày 2 tháng 2 năm 1956 ghi rõ thành tích vĩ đại của “Bác” Hồ và là bằng chứng của Đảng kể tội bọn địa chủ như sau:

 

“Ở xã Nghĩa Khê, thuộc tỉnh Bắc Ninh, bọn địa chủ tổ chức mấy em thiếu nhi đi ăn cắp tài liệu, ném đá vào các cuộc họp của nông dân. Ở Liễu Sơn, chúng dùng một em thiếu nhi đi đốt nhà khổ chủ, nhưng bà con nông dân kịp ngăn được. Thâm độc hơn, ở Liễu Hà chúng cho mấy em thiếu nhi ăn bánh chưng có thuốc độc, làm mấy em ngộ độc suýt chết. Ở Vân Trường chúng dụ dỗ em Sửu, rủ hai em gái nữa nhảy xuống giếng để gây hoang mang trong thôn xóm. Ở Đức Phong (Hà Tĩnh) chúng mua bài tú-lơ-khơ (bài Trung Cộng mang sang) cho các em mãi chơi, bỏ trâu ăn lúa phá hoại mùa màng…”.

 

Cán bộ CCRĐ bắt vợ địa chủ phải khai từ trước đến giờ đã thâu thuế quá cao, nghĩa là đã thiếu nợ nông dân, phải trả ngay tức khắc, hoặc bị bắt buộc ký giấy nợ rồi hẹn trả từ từ.

 

“Một cách tống tiền khác là bắt vợ địa chủ lôi đi biểu diễn khắp làng, mỗi tay mang một bãi phân bò tươi, cổ đeo một tấm biển lớn đề: “Tôi là địa chủ ngoan cố”. Nếu bà có con mọn thì chắc chắn là hai mẹ con phải bị giữ ở hai nhà để con không được bú và mẹ bị căng sữa, trong một thời gian rất lâu. Nếu con đã lớn thì mỗi đứa cũng phải giữ ở một nơi và đứa nào cũng bị dọa nạt cho tới khi chúng cung khai - đúng hoặc không đúng - những nơi cha mẹ chúng chôn giấu của cải. Trẻ con non gan nên thường khai lung tung. Mặc dầu, hễ chúng khai chỗ nào là lập tức cốt cán đưa cuốc, bắt mẹ chúng đào chỗ ấy. Công cuộc “đào mỏ” này có thể kéo dài hàng tháng, nên nền nhà địa chủ gần như không còn chỗ nào không đào tới. Nhiều nông dân, sau đấu tố, được lãnh nhà địa chủ để ở thường không có phương tiện để sửa sang lại nền nhà cho bằng phẳng”.

 

Trong chiến dịch CCRĐ, khi một người bị kết tội là địa chủ thì phần đông họ đều bị đuổi ra khỏi nhà với hai bàn tay trắng và vài mảnh áo rách. Rồi tiếp theo là “lễ truất hữu tài sản” của họ được tổ chức rất trọng thể. Sau đây là một bài báo tả buổi tịch thu tài sản đăng trong báo Cứu Quốc số 2741, ngày 1 tháng 1 năm 1956:

 

“Nông dân thôn Thượng rùng rùng kéo đến nhà tên Phong (địa chủ). Cờ phơi phới. Tiếng trống thiếu nhi rồn rập. Những tiếng hô khẩu hiệu “Đả đảo” và “Hoan hô” không ngớt.

Giữa sân lù lù một đống cày cuốc, ô doa, liềm hái, thúng mủng cho tới nồi ba mươi, nồi mười, mâm đồng, chậu thau… hàng dẫy. Quanh sân những cây hải đường, cây mẫu đơn rực rỡ.

Đồng chí cốt cán gọi vợ tên Phong (có lẽ tên Phong bị đi tù hoặc bị xử tử rồi). Đồng chí nhân danh Nông hội tuyên bố tịch thu tài sản của nó.

Tiếng đấu tranh của nông dân mỗi lúc càng gay gắt, như không thể chấm dứt. Quanh đó đồng bào đứng hàng trong, hàng ngoài. Đồng chí cốt cán tuyên bố, vạch rõ cho con mẹ địa chủ thấy đời nó, đời cha, đời ông nó không lao động chuyên bóc lột, chiếm đoạt mới có những của này. Của này là của nông dân. Con mẹ địa chủ mặt tái mét. Cả người nó run run. Đồng chí dõng dạc tuyên bố xóa bỏ hẳn tất cả quyền chiếm hữu gồm 24 mẫu ruộng và toàn bộ tài sản của nó. Tiếng vỗ tay ran lên “Hồ chủ tịch muôn năm!”, “Hoan nghênh chính sách tịch thu, trưng thu, trưng mua của Đảng và của Chính phủ!”.

 

Hàng đoàn thanh niên nam nữ quẩy những gánh thóc từ nhà ngang qua sân. Hai con trâu cũng vừa dắt ra. Tiếng vỗ tay, tiếng hoan hô vang dậy. Bà con thu xếp quẩy đồ đi. Khiêng, vác, gánh lũ lượt. Tiếng trống ếch thiêu nhi càng ròn rã”

 

Và, có lẽ không lời cáo trạng nào hùng hồn hơn lời cáo của nhà thơ Nguyễn Chí Thiện, người tù 27 năm vì tội làm thơ chống chế độ, với bài thơ “Từ buổi Đảng về”:

 

“Từ buổi Đảng về họ mạc tới thăm

Do thông cảm chỉ ngồi chơi chốc lát

Miếng thịt miếng thà bỏ rơi đũa bát

Trẻ già khao khát tháng năm!

Con chó, con mèo mất tích mất tăm

Vì đâu nông nỗi?

Chiếc kéo Đảng dùng cắt tem phân phối

Gạo ngô từng lạng từng cân

Đã cắt nhỏ tình thân cốt nhục

Manh áo, niêu cơm, cuộc đời rữa mục

Vợ chẳng cậy chồng, con chẳng cậy cha

Mẹ hiền đành ôm bụng tống thai ra

Giỗ Tết nói chi chuyện người trong mả!

Chao ôi, buồn tất cả

Mất cả rồi những bản tình ca

Những điệu ru trìu mến thiết tha

Gắn bó với ta từ hồi ẵm bú.

Trẻ con đói chột còi lam lũ

Còn đâu bi, đáo khăng, cù

Tiếng sáo diều vời vợi chiều thu

Chỉ còn là âm hưởng vi vu thời xa cũ

Luyến tiếc, than van đi tù lượt lũ

Thiếu chi rừng rú hoang vu

Để đất vàng sao cùng ánh sáng Mùa Thu

Dựng những trại tù làm trụ!

Ôi từ buổi Đảng về làm chủ

Khổ nhục chất chồng không thể đo cân!

Cụ Mác ơi, mỉa mai và quá đủ!

Con chuột mà có dịp tháo thân

Cũng ba cẳng bốn chân

Chạy khỏi cái thiên đường của cụ!”

 

*

Đúng như dư luận đã tiên đoán: "Bom nổ Tiên Lãng, Hải Phòng chưa dứt, thì gạch đá, khói lửa, máu đổ ở Văn Giang, Hưng Yên đã dấy lên.

Thực vậy, những tưởng sau kết luận của ông Thủ Tướng Chính phủ về xử lý sai trái của chính quyền trong vụ Tiên Lãng, sau việc ông Tổng Bí Thư Đảng CS hô hào rộng khắp phong trào chỉnh đốn Đảng, các cấp chính quyền, mà lãnh đạo tuyệt đối là đảng viên, phải chú ý sửa mình, thì đêm 23 rạng 24-4-2012 lại xảy ra một vụ đàn áp, cưỡng chế dân khốc liệt, khiến người dân vô tội vô cùng phẫn nộ.

Sự cưỡng chế lần này có quy mô lớn gấp cả chục lần về số lượng và càng có phần không kém phần thù địch chống dân của chính quyền, với những chủ trương ra tay lấy đất của dân có tuyên bố trước, đầy dõng dạc.

Sự “thù địch” này đã tạo nên tiếng khóc xé ruột, thấu trời của hàng trăm hộ nông dân tại 3 xã Xuân Quan, Phụng Công và Cửu Cao - huyện Văn Giang tỉnh Hưng Yên.

Tiếng kêu xé ruột của họ cũng bị khỏa lấp trong tiếng súng nổ, lựu đạn cay, tiếng gầm rú của máy xúc, máy ủi, cùng tiếng đấm đá, đánh hội đồng của số đông những kẻ cưỡng bức họ và những phần tử a dua, vấy máu ăn phần, những bàn tay sắt nối dài của chính quyền và những nhóm lợi ích.

Bóng những người nông dân khắc khổ, tay không vũ khí, không quyền lực, đói rách mong manh bị chìm ngập trong lực lượng vũ trang được mô tả là lên tới cả ngàn người và từ phía chính quyền và nhà đầu tư dự án Ecopark.

Nếu thế, thì “lập trường coi dân như kẻ thù” của nhiều lãnh đạo và viên chức chính quyền huyện Văn Giang và tỉnh Hưng Yên, đã thể hiện ở tầm cỡ còn lớn hơn, quyết liệt hơn ở Tiên Lãng, Hải Phòng”.

(Trích “Chỉnh đốn Đảng và kêu cứu từ Văn Giang”, Võ Thị Hảo).

 

*

Tiến sĩ Luật sư Nguyễn Mạnh Tường trong quyển “Tiếng vọng trong đêm” (Une voix dans la nuit), quyển truyện áp chót được viết vào lúc cuối đời có đưa ra nhận xét về Cải Cách Ruộng Đất và Cải Tạo Tư Sản của đảng CSVN như sau:

 

“… Hai cuộc Cải cách ruộng đất và Cải tạo tư sản dẫn tới sự tịch thu đơn thuần ruộng đất trong tay địa chủ ở thôn quê và nhà cửa trong tay gia chủ ở thị thành. Cuộc cách mạng hoàn tất năm 1945 tự nhận là vô sản. Những người cách mạng vô sản không những thiếu văn hóa trí thức, lại cũng không có động sản và bất động sản nữa, nghĩa là họ không thể cai trị một xứ sở, điều khiển một dân tộc. Không thể đòi hỏi gì ở những người bụng rỗng, quần áo rách, không có cơm ăn, không có nhà trú qua đêm. Khi người ta thiếu tiền, người ta lấy ở chỗ có. Đó là ăn cắp và trong một xã hội có luật, có cảnh sát, thì sẽ bị bắt,  bị tù. Nhưng những người cách mạng vô sản nào có coi luật lệ ra gì: họ chỉ cần tuyên bố trắng rằng sỡ hữu là ăn cắp! Rằng những người có đất có nhà đồng lõa với phản động, rằng tất cả phải biết câu: lấy của kẻ cắp, không phải là ăn cắp! Về phương diện kỹ thuật thì chỉ cần ban sắc lệnh bãi bỏ sở hữu cá nhân. Là xong trò!” 

 

(Truyện đã dẫn, trang 96, 97, bản dịch của Thụy Khuê).

 

*

Từ chiến dịch “Cải Cách Ruộng Đất” tại Miền Bắc với chiêu bài lấy ruộng đất từ tay địa chủ để chia lại cho nông dân cách đây hơn 60 năm, đến nay, đảng CSVN đang phát động chiến dịch “Cưỡng Chế Ruộng Đất” dùng LUẬT RỪNG VÀ BẠO LỰC CHUYÊN CHÍNH gây ra những cái chết tức tưởi, đau thương cho những dân oan, cướp xác để chạy tội, lấy ruộng đất từ tay dân oan, nông dân về tay Đảng và “Nhóm Lợi Ích” là bọn “tư bản đỏ”:

 

ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM ĐÃ HIỆN NGUYÊN HÌNH LÀ MỘT ĐẢNG CƯỚP!

 

NGUYỄN THIẾU NHẪN
tieng-dan-weekly.blogspot.com

Tuesday, November 13, 2012

Minh bạch hóa tài sản lãnh đạo : Vạn lý trường chinh của đảng Cộng sản Trung Quốc


 

Minh bch hóa tài sn lãnh đo : Vn lý trường chinh ca đng Cng sn Trung Quc

Sách viết về các vụ lãnh đạo tham nhũng ở Trung Quốc bày bán tại một hiệu sách ở Hồng Kông, nhưng bị cấm bán ở lục địa. Ảnh chụp ngày 06/11/2012.

Sách viết về các vụ lãnh đạo tham nhũng ở Trung Quốc bày bán tại một hiệu sách ở Hồng Kông, nhưng bị cấm bán ở lục địa. Ảnh chụp ngày 06/11/2012.

REUTERS/Bobby Yip

Đức Tâm


Sau những vụ tham nhũng, lạm dụng quyền lực ngay trên chóp bu đảng Cộng sản Trung Quốc, những lời kêu gọi và cam kết của giới lãnh đạo ở Bắc Kinh là cần phải minh bạch hóa hơn trong việc kê khai tài sản cá nhân, không tạo được lòng tin.


Ông Uông Dương, bí thư tỉnh ủy Quảng Đông và ông Du Chính Thanh, bí thư tỉnh ủy Thượng Hải, hôm thứ Sáu, 09/11/2012 vừa qua, đều tuyên bố rằng các quan chức Trung Quốc sẽ bắt đầu kê khai tài sản của mình.

Trả lời câu hỏi của một phóng viên nước ngoài, nhân dịp Đại hội Đảng lần thứ 18, ông Uông Dương, người mà giới quan sát ngoại quốc coi là một chính trị gia có tư tưởng cải tổ, nói : « Tôi nghĩ rằng các quan chức Trung Quốc dần dần công bố các tài sản của mình, theo đúng các quy định của Trung ương ».

Theo Nhân dân nhật báo, được AFP trích dẫn, ông Du Chính Thanh cũng cho biết là Thượng Hải sẽ « từng bước hướng tới một cơ chế công khai hóa tài sản của các lãnh đạo ».

Thế nhưng, không có quan chức nào đưa ra một lộ trình thực hiện việc minh bạch hóa tài sản tại một đất nước mà luật pháp không có quy định rõ ràng là các quan chức chính phủ phải công bố tài sản cá nhân hoặc mức lương, thu nhập của mình. Do vậy, theo giới quan sát, tình trạng này đương nhiên dẫn đến các hành động lạm dụng quyền lực và tham nhũng.

Vấn đề quan chức tham nhũng đã trở thành một trong những chủ đề chính tại Đại hội đảng Cộng sản Trung Quốc lần thứ 18. Chỉ riêng trong năm nay, 2012, nhiều vụ quan chức cao cấp trong Đảng và Nhà nước tham nhũng, lạm dụng quyền lực, có cuộc sống xa hoa, nhiều nhân tình, nhân ngãi, đã gây chấn động công luận Trung Quốc. Đại hội 18 đã phải hoãn lại một tháng vì vụ Bạc Hy Lai.

Vài ngày trước khi khai mạc Đại hội Đảng, báo Mỹ The New York Times công bố cuộc điều tra, cho thấy gia đình và người thân Thủ tướng Ôn Gia Bảo, có khối tài sản khoảng 2,7 tỉ đô la. Họ đã làm giàu nhanh chóng kể từ khi ông Ôn Gia Bảo lên làm Thủ tướng.

Đầu năm nay, hãng tin Bloomberg thẩm định tài sản của gia đình ông Tập Cận Bình, người sẽ nắm các chức vụ Tổng bí thư Đảng và Chủ tịch nước, vào khoảng 376 triệu đô la.

Bắc Kinh đã tìm mọi cách ngăn chặn các thông tin này ở Trung Quốc.

Theo nhật báo Thanh Niên Trung Quốc, trong những năm vừa qua, nhiều quan chức địa phương hứa sẽ công bố tài sản của mình nhưng kế hoạch này bị hủy bỏ vì việc thực hiện gặp « nhiều khó khăn ». Giáo sư luật Khương Minh An (Jiang Mingan), đại học Bắc Kinh, nói thẳng : « Các quan chức tham nhũng chống lại việc công bố tài sản », thậm chí, giới lãnh đạo ở Bắc Kinh lo sợ là việc công bố các tài sản khổng lồ của những quan chức cao cấp trong Đảng và Nhà nước có thể làm tăng thêm sự bất bình của người dân.

Báo chí chính thống Trung Quốc cũng thừa nhận là chính quyền các địa phương đã từ chối hàng trăm đề nghị của công dân, yêu cầu công khai hóa tài sản, thu nhập của các quan chức lãnh đạo.

Trên mạng xã hội Trung Quốc Vi Bác, nhiều người không giấu diếm sự mất tin tưởng vào những lời tuyên bố của giới lãnh đạo ở Bắc Kinh. Bình luận về phát biểu của ông Du Chính Thanh, một blogger viết : « Nói thì dễ ». Một người khác cho rằng : « Các tuyên bố công khai của ông ta là để đánh lừa dân chúng. Nhưng ở hậu trường, ông ta sẽ tìm cách ngăn cản việc công bố thông tin ».

Trong lúc đảng Cộng sản Trung Quốc tuyên bố chống tham nhũng, kêu gọi người dân tố cáo, nhưng lại không phát hiện thấy « con sâu » nào, thì cư dân mạng đã vạch rõ nhiều trường hợp. Tháng trước, một quan chức ở thành phố Quảng Châu có tới 23 ngôi nhà đã bị điều tra, sau khi trên internet xuất hiệu thông tin và những bức ảnh chụp một vài ngôi nhà này.

Trong diễn văn khai mạc Đại hội 18, Tổng bí thư Hồ Cẩm Đào cảnh báo tham nhũng có thể dẫn đến sự sụp đổ của đảng Cộng sản và Nhà nước. Phải chăng tình thế hiện nay của đảng Cộng sản Trung Quốc trước nạn tham nhũng giống như hoàn cảnh năm 1934 ?

Vào thời điểm đó, vì sự sinh tử, Hồng quân Trung Quốc đã tiến hành một cuộc Vạn lý trường chinh, dài 12.000 km. Chưa có gì cho thấy là thế hệ lãnh đạo thứ năm của đảng Cộng sản Trung Quốc sẵn sàng thực hiện một kế hoạch như vậy.

 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link