Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Wednesday, November 14, 2012

Khi phụ nữ đấu tranh cho nhân quyền


Khi phụ nữ đấu tranh cho nhân quyền


Khánh An, phóng viên RFA

2012-11-13

Tạp chí Café Wifi kỳ này sẽ cùng thảo luận về chủ đề: “Phụ nữ với đấu tranh nhân quyền”.


File photo

Từ trái sang: cô Phạm Thanh Nghiên, blogger Tạ Phong Tần và cô Huỳnh Thục Vy.

 


 

Khánh An chào đón mọi người đến với chương trình Café Wifi. Trong chương trình hôm nay, nhân sự kiện ba người mà Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam vừa chọn để trao giải nhân quyền năm 2012 là chị Phạm Thanh Nghiên, chị Tạ Phong Tần và Huỳnh Thục Vy, một điều tình cờ là cả ba người được trao giải năm nay đều là phụ nữ cả, Khánh An không thể mời được chị Tạ Phong Tần vì chị đang phải chịu mức án tù 10 năm, cho nên ngày hôm nay chỉ có thể có sự hiện diện của chị Phạm Thanh Nghiên và bạn Huỳnh Thục Vy.

Đầu tiên, Khánh An mời hai người tự giới thiệu để thính giả dễ dàng theo dõi câu chuyện hơn.

Phạm Thanh Nghiên: Vâng, xin cảm ơn chị Khánh An. Phạm Thanh Nghiên xin có lời chào đến quý vị khán thính  giả của đài Á Châu Tự Do. Xin chào Huỳnh Thục Vy và cũng chúc mừng Huỳnh Thục Vy được giải thưởng của Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam.

Huỳnh Thục Vy: Dạ, em Huỳnh Thục Vy từ Việt Nam xin chào chị Khánh An và tất cả thính giả của đài Á Châu Tự Do. Xin chào chị Phạm Thanh Nghiên, em rất ngưỡng mộ chị và hôm nay rất vui được nói chuyện cùng chị.

Khó khăn mài dũa con người


Khánh An: Vâng, một lần nữa Khánh An chào đón chị Phạm Thanh Nghiên và bạn Huỳnh Thục Vy đến với chương trình Café Wifi. Khánh An có câu hỏi đầu tiên với hai người là sau khi Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam công bố giải thưởng thì hai người có gặp trở ngại gì không?

Huỳnh Thục Vy: Dạ thưa em ở trong nhà hoài đọc sách, em đâu có ra khỏi cửa đâu nên cũng không biết có ai theo dõi không. Nhưng điều đó không quan trọng vì họ không đến trực tiếp làm phiền mình.

Khánh An: Vâng. Còn chị Phạm Thanh Nghiên thì sao?

PhamThanhNghien_250.jpg

Cô Phạm Thanh Nghiên sau khi ra tù ít ngày. Courtesy Dân Làm Báo.

Phạm Thanh Nghiên: Vâng, thưa chị Khánh An, từ hôm Phạm Thanh Nghiên nhận được tin là một trong ba phụ nữ được nhận giải thưởng nhân quyền lần này, thì vài ngày vừa rồi công an cũng có tới đây, nhưng tôi không dám khẳng định đó là do việc tôi được nhận giải thưởng nhân quyền hay không, bởi vì từ khi tôi về tới giờ hơn 1 tháng thì bên phía chính quyền và công an họ đã tới cũng gần chục lần rồi. Họ đã đưa giấy triệu tập cho tôi cả thảy là 4 lần.

Khánh An: Vâng. Cũng xin nhắc lại chút xíu cho những quý độc giả nào chưa biết đến chị Phạm Thanh Nghiên là sở dĩ vừa rồi chị nói “kể từ khi về đến nhà” là vì chị Phạm Thanh Nghiên vừa mới được ra khỏi nhà tù vào tháng 9 sau khi mãn hạn 4 năm tù giam, bây giờ là 3 năm quản chế vì những việc chị đã làm, chủ yếu là chống Trung Quốc xâm lược, gây hấn với Việt Nam. Khánh An muốn hỏi Huỳnh Thục Vy và chị là những người phụ nữa đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền chắc chắn là gặp nhiều khó khăn hơn so với nam giới, không biết tại sao hai chị lại lựa chọn như thế và những gì là khó khăn, trở ngại khi là một phụ nữ chọn con đường đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền?


Em cảm thấy mình nợ những người đã phải hy sinh, đã phải chịu gian khổ, một điều gì đó.

Huỳnh Thục Vy

Huỳnh Thục Vy: Thưa chị, em nghĩ rằng hoàn cảnh khó khăn mài dũa con người. Thực tế đã chứng minh điều đó. Trong một nền văn hóa mà quan niệm “trọng nam khinh nữ” còn ảnh hưởng rất nhiều đến tâm lý người Việt Nam, tất cả những ưu thế về kinh tế, văn hóa, xã hội, chính trị đều dành cho nam giới, nhưng cuộc đấu tranh này có thể nói là cuộc đấu tranh công bằng. Nó dành cho những người có đủ bản lĩnh và can đảm và những ai có thể chịu đựng được gian khổ, có thể nói như vậy. Đó cũng là cơ hội để phụ nữ Việt Nam khẳng định vị trí của mình trong đời sống xã hội cũng như chính trị Việt Nam.

Khánh An: Còn chị Phạm Thanh Nghiên thì thế nào?

Phạm Thanh Nghiên: Vâng, tất nhiên rồi, phải thẳng thắn thừa nhận và khẳng định một điều là chế độ chính trị mà chúng ta là những người trong quốc nội đang sống là một chế độ phản dân chủ, phản nhân quyền, một chế độ độc tài toàn trị. Cho nên chỉ đơn thuần là một người dân bình thường mà để sống được lương thiện thì cũng đã là một điều khó khăn rồi, huống hồ là với những người muốn đóng góp để cải tạo, cải thiện xã hội, gọi ngắn gọn là những người hoạt động nhân quyền thì lại càng khó khăn hơn. Đối với những người hoạt động nhân quyền thì những người phụ nữ tôi nghĩ là khó khăn hơn rất nhiều. Tôi khẳng định là họ phải đối đầu với những rủi ro mà do đặc trưng giới tính của mình mang lại.

tptan250.jpg

Blogger Tạ Phong Tần trong phiên sơ thẩm tại TAND TPHCM hôm 24/9/2012. Screen capture.

Nói về việc vì sao tôi chọn con đường rất gập ghềnh, nguy hiểm, không phải tôi đấu tranh hay làm gì đó vì muốn có một sự vinh danh hay vinh quang gì về cho mình, tôi nghĩ đây cũng là xuất phát điểm, cái tâm của tất cả những người đấu tranh nhân quyền là vì khát khao được có quyền bình đẳng như những người khác, như những người dân ở các dân tộc khác. Tôi nghĩ rằng đây là một lựa chọn hết sức chính nghĩa cho nên dù có gập ghềnh, chông gai, thậm chí có rất nhiều rủi ro, nguy hiểm. Nói thật, tôi ước rằng những sự vinh danh như thế này xuất phát và vinh danh chỉ những đóng góp cho quyền con người của những người được giải thôi, chứ không còn mang cả nghĩa ghi nhận những sự hy sinh, mất mát của những người tranh đấu nhân quyền nữa. Tức là gì, tôi mơ đến một xã hội tốt đẹp hơn mà những người hoạt động nhân quyền được tự do đóng góp cho xã hội, không còn bị sách nhiễu, tù đày, bắt bớ hay phải đối mặt với những bất an trong cuộc sống. Nhưng dẫu sao đó cũng chỉ là chuyện trong tương lai thôi, bây giờ tôi nghĩ rằng tôi cũng như những anh chị em khác đang phải nỗ lực để thực hiện ước mơ đó.

Hy sinh hạnh phúc riêng tư


Khánh An: Vâng. Thường thì phụ nữ hay quan tâm đến những vấn đề gia đình, bạn bè, người thân, thì hai chị có nghĩ rằng mình sẽ bị thiệt thòi, có khi không có được những hạnh phúc rất bình thường là có chồng con, có tiếng con nít cười đùa trong nhà… khi chọn con đường đấu tranh cho nhân quyền hay không?

Phạm Thanh Nghiên: Đây là câu hỏi tôi cho rằng rất hay của Khánh An, rất ít người hỏi câu này. Tôi cũng xin trả lời chị thế này, thực ra, nếu nói về hy sinh, mất mát thì cá nhân tôi không xứng để dùng những khái niệm như vậy. Những gì mà tôi đóng góp và làm bây giờ hết sức nhỏ bé. Còn nếu nói về thiệt thòi thì tôi khẳng định là có thiệt thòi, thiệt thòi hơn so với những người bạn cùng trang lứa, những người bạn học. Có thể nhìn về mặt hình thức thì tôi thiệt thòi hơn họ bởi vì tính ra thì năm nay tôi cũng đã 35 tuổi rồi. Tuổi mụ, ở Việt Nam hay có thói quen tính tuổi âm, là 36 tuổi. Tức là theo quan niệm ở bên này thì đã rất già, không thể tính tới hoặc đã quá muộn để tính đến chuyện hôn nhân hay lập gia đình. Thường thì một phụ nữ bình thường bao giờ cũng mơ và họ có quyền, đó là một quyền rất chính đáng và rất hợp tự nhiên, là có một mái ấm gia đình để họ có thiên chức làm vợ, làm mẹ.


Từ khi tôi về tới giờ hơn 1 tháng thì bên phía chính quyền và công an họ đã tới cũng gần chục lần rồi. Họ đã đưa giấy triệu tập cho tôi cả thảy là 4 lần.

Phạm Thanh Nghiên

Nhưng tôi nghĩ trong một xã hội rất đặc biệt như Việt Nam thì mình không chỉ quan tâm đến cuộc sống riêng tư mà với cá nhân tôi, tôi muốn quan tâm hơn đến những vấn đề xã hội. Chính vì thế nó đã thúc đẩy tôi làm những việc mà tôi đã và đang làm bây giờ. Trong phút chốc nào đó thì tôi cũng nghĩ rằng đây không phải là hy sinh nhưng nó cũng là một chút thiệt thòi nếu như mình chỉ lấy mục tiêu gia đình để làm cái hướng tới thì có vẻ là thiệt thòi. Tuy nhiên, tôi muốn hướng tới một thứ khác nữa là giành được quyền rất chính đáng cho bản thân mình và những người khác. Cho nên tôi nghĩ rằng nó không là một vấn đề lớn trong sự lựa chọn của tôi. Tôi vui mừng vì tôi đã tìm ra con đường mà tôi đang đi, lý tưởng mà tôi đang sống và đó là điều ý nghĩa nhất trong cuộc đời của tôi.

Khánh An: Tuyệt vời! Nghe những lời nói của chị thì quả là không phải người phụ nữ nào cũng làm được như thế. Huỳnh Thục Vy, nhân đây Khánh An cũng muốn chúc mừng Huỳnh Thục Vy vừa lên xe hoa, có một mái ấm riêng của mình. Khi được nếm một tí hạnh phúc riêng tư như thế, Huỳnh Thục Vy có khi nào có cảm giác sợ mất đi cái hạnh phúc này hay không?

Huỳnh Thục Vy: Dạ thưa chị Khánh An, thưa chị Nghiên, trước tiên cho em được chia sẻ sự ngưỡng mộ về câu trả lời rất tuyệt vời của chị Nghiên. Em cảm thấy mình nợ những người đã phải hy sinh, đã phải chịu gian khổ, một điều gì đó.

thucvy250.jpg

Cô Huỳnh Thục Vy, ảnh chụp trước đây. File photo.

Khi nói về hy sinh gian khổ thì không có hy sinh gian khổ nào bằng những người đã đấu tranh trong thế hệ đầu tiên sau năm 1975. Những người đấu tranh ôn hòa ấy em đã được nghe ba kể rất nhiều. Khi phải chịu một cái bất công nào đó từ nhà cầm quyền, em luôn nghĩ tới những người này rất nhiều và điều đó đã giúp em, đã cổ vũ em rất nhiều trong việc giữ cho em vững niềm tin và bản lĩnh để tiếp tục viết bài. Công việc của em chỉ đơn giản là viết bài nói lên quan điểm cá nhân về hiện tình đất nước, xã hội hay chính trị. Cho nên em cũng chưa phải chịu nhiều đắng cay, khó khăn mà chế độ này gây ra.

Hôm nay em đã có được một mái ấm gia đình, em cảm thấy em may mắn hơn nhiều người. Em đã lập gia đình khi mình còn trẻ tuổi. Nhưng em nghĩ rằng, chị Nghiên biết không, chị vẫn còn rất “phong độ” để theo đuổi hạnh phúc cho riêng mình. Em nghĩ không bao giờ là muộn hết. Em mong điều tốt đẹp nhất đến với chị.

Trở lại câu hỏi của chị Khánh An là em có sợ mất đi hạnh phúc đang có không thì em nghĩ là không, vì khi mà đã quyết định làm điều gì đó thì mình làm tới cùng. Hơn nữa, em có một cái may mắn là em có một người chồng chia sẻ với em trong mọi suy tư, mọi giá trị mà em tin là đúng. Anh ấy chấp nhận tự nguyện và rất vui lòng khi được cùng sát cánh với em trải qua những khó khăn. Em nghĩ rằng nếu em phải chịu gian khổ, tù đày thì anh ấy sẽ cùng em trải qua những ngày tháng đó. Em tin điều đó.

Khánh An: Lại là một sự tuyệt vời nữa! Vì Mạng Lưới Nhân Quyền chỉ trao giải cho người trực tiếp đấu tranh, chứ nếu họ trao giải cho thân nhân thì chắc Khánh An cũng xin đề nghị họ trao tiếp một giải phụ cho chồng của Huỳnh Thục Vy. Nói đùa thôi, Khánh An một lần nữa chúc mừng chị Phạm Thanh Nghiên, bạn Huỳnh Thục Vy và chị Tạ Phong Tần hiện nay chắc cũng đang khó khăn lắm trong nhà tù với nỗi đau không được gặp mẹ khi mẹ chị đã tự thiêu và mất vào mấy tháng trước. Khánh An cám ơn và chúc mừng cả ba người, ba nhân vật nữ của chúng ta đã được nhân giải nhân quyền của Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam.


Theo dòng thời sự:



 

Sổ Tay Thường Dân Tưởng Năng Tiến: Ăn Học & Ăn Nói


 

Sổ Tay Thường Dân Tưởng Năng Tiến: Ăn Học & Ăn Nói

(11/10/2012)

Tác giả : Tưởng Năng Tiến

“Giá các ông ấy cứ ăn nhưng đừng giảng dậy đạo đức cho mình thì dễ chịu hơn.” (Bùi Ngọc Tấn)

Tôi không rành ngoại ngữ nên chỉ đoán non, đoán già rằng nhân loại (chắc) không mấy ai “đam mê” chuyện ăn uống như là dân Việt: ăn tết, ăn giỗ, ăn khao, ăn cưới, ăn đám, ăn mừng ... Ngoài ăn trưa, ăn tối, ăn chiều và (thỉnh thoảng) ăn dặm, ăn chơi, ăn hàng – như đa phần thiên hạ – người Việt còn ăn chực, ăn ké, ăn quà, hay ăn vặt ... suốt ngày.

Và cách ăn của chúng ta, xem ra, lại (thường) không được thanh nhã hay tử tế gì cho lắm: ăn bẩn, ăn vụng, ăn hớt, ăn bớt, ăn xén, ăn chận, ăn lường, ăn quỵt, ăn theo, ăn mảnh, ăn lẻ, ăn gian, ăn tham, ăn không, ăn vạ... Đó là chưa kể đến chuyện ăn mày, ăn xin, ăn nhặt ... hoặc ăn cắp, ăn trộm, ăn cướp, và tệ nhất là ăn tiền, ăn hối lộ hay còn gọi một cách bóng bẩy là tham nhũng!

Trong giới hạn cho phép của môt bài báo ngắn, câu chuyện hôm nay chỉ xin giới hạn vào hai chuyện (nhỏ) có liên quan đến miếng ăn: ăn học và ăn nói.

Vi nạn tham nhũng nên dù sống trong một quốc gia có con số xuất khẩu lúa gạo cao nhất thế giới, nhiều người dân Việt vẫn không đủ cơm ăn – theo như tường trình của báo Dân Trí , đọc được vào hôm 5 tháng 09 vừa qua:

“Ở Huổi Chát, ở Mường Tè, ở vùng cao, việc đầu tiên của những cô giáo trước ngày khai trường, không phải là nghĩ ra các khoản thu, nghĩ ra cách thu tiền mà là dân vận để cha mẹ học sinh đồng ý đưa con đến trường. Không thể có giáo dục nếu như không có những ngôi trường. Nhưng cũng không thể có những ngôi trường nếu như không có học trò. Chỉ buồn là giáo dục ở vùng cao không thể tách rời chuyện miếng cơm manh áo. Huổi Chát tất nhiên không phải ngoại lệ...


Hai cô bé bán rau. (Nguồn: thitruongvietnam.com)
Miếng cơm manh áo thúc vào sườn họ đau và bức bối đến mức ước mơ đôi khi chỉ là bát cơm có miếng thịt. Và cái chữ, vì thế cũng là thứ gì đó xa xỉ, thậm chí xa lạ. Chúng tôi đi từ Văn Chấn, Mù Cang Chải của tỉnh Yên Bái, ngược lên Phong Thổ, Mường Tè, qua 9 điểm bản và nhận ra một điều rằng, ở bất cứ trường học vùng cao nào cái khó nhất của thầy trò nơi đây chính là bữa ăn...”

Cái đói, tất nhiên, không chỉ giới hạn ở những vùng thượng du miền Bắc mà hiển hiện khắp mọi nơi. Tại một phiên chợ sớm, họp lúc nửa khuya và tan lúc trời vừa hừng sáng – tại thị trấn A Lưới, Thừa Thiên, Huế – phóng viên Như Ý và Văn Long đã ghi lại được nhiều hình ảnh mưu sinh (nhọc nhằn) của những bé thơ miền núi:

“Em Hồ Thị Nhơn, 5 tuổi (thôn Pơ Nghi 1, xã A Ngo) thức dậy từ 2h đêm với mớ rau má mang đi. Em Hồ Thị Hiền, học sinh THCS Hồng Quảng đang ngồi bên chậu hến. Hồ Thị Hiền tâm sự: Buổi chiều, khi cô giáo cho lớp nghỉ là em lên cái suối xa để mò con hến, rồi chờ đến sáng sớm mai để đem xuống chợ. Mỗi lon hến tươi của Hiền có giá 1.000 đồng. Em vẫn đi mò thường xuyên, và sau mỗi buổi chợ em có được 10 đến 15 ngàn để giúp mẹ cải thiện bữa ăn gia đình và mua thêm sách vở.”

Không cần phải là thầy bói, người ta cũng đoán được rằng trên bàn tay của các em Hồ Thị Nhơn và Hồ Thị Hiền không có đường học vấn; hoặc, lỡ có, chắc cũng ngắn thôi. Không đứa bé nào có thể tiếp tục thức dậy lúc hai giờ sáng để em hến đem rau ra chợ bán, xong vội vã đến trường, rồi tan trường lại lật đật đi hái rau mò hến .... cho buổi chợ hôm sau mãi mãi.

Đời sống có những nhu cầu ưu tiên sắp sẵn: ăn – học. Cơm chưa có đủ ăn, áo chưa có đủ mặc. Nói chi đến chuyện học hành làm chi cho nó thêm phiền.

Miếng ăn ở miền xuôi, về cơ bản, coi như tạm ổn. Chuyện ăn/học không còn là một vấn nạn lớn cho phần đông dân chúng. Tuy nhiên, người dân lại phải đôi diện với một vấn nạn khác: ăn/nói.

“Sếp ăn dữ quá...Một chuyến đi Hồng Kông về được là bao. Sếp xuống gặp thuyền trưởng nói thẳng: Chuyến này lo cho hai trăm triệu nhé... Hai trăm trịệu chứ ba ba trăm triệu cũng phải nôn ra. Thế là anh em lại phải đóng góp. Đây chỉ là khoản đóng góp đột xuất thôi. Các chuyến khác thấp hơn nhưng vẫn phải bảo đảm chỉ tiêu...những buổi họp cán bộ chủ chốt, đến hội nghị công nhân viên chức, sếp lên nói chuyện. Sếp toàn nói về những điều to lớn hệ trọng, về toàn tâm toàn ý xây dựng xí nghiệp, xây dựng chủ nghĩa xã hội, về năng động sáng tạo, và chống lãng phí tham ô, về vấn đề phát huy tinh thần làm chủ, đấu tranh xây dựng con người mới xã hội chủ nghĩa. Nói mà không hề ngượng nghịu, không hề vấp váp.

Giá các ông ấy cứ ăn nhưng đừng giảng đạo đức cho mình thì dễ chịu hơn.
Cái tài của các sếp chính là ở chỗ ấy. Có thế mới làm sếp được...”
(Bùi Ngọc Tấn. Biển Và Chim Bói Cá. Hội Nhà Văn. Hà Nội: 2008,197).

Theo Khánh Phương tác phẩm Biển Và Chim Bói Cá “nói bằng ngôn ngữ trực quan của mồ hôi, nước mắt, máu, và cả tiếng thở dài” về “những góc khuất của đời sống và con người” trong một công ty đánh cá quốc doanh, khi Việt Nam vừa bước vào Thời Kỳ Đổi Mới.

Một phần tư thế kỷ đã trôi qua, “các sếp” mỗi lúc một “ăn dữ” hơn và “nói” cũng nhiều hơn mà chả hề “ngượng nghịu” hay vấp váp” gì ráo trọi. Về chuyện ăn, gần đây, blogger Đào Tuấn ghi nhận:

“Ngày 5-6-2006, tại kỳ họp thứ 8, QH khóa XI, Báo cáo kiến nghị cử tri của Mặt trận đã đề cập tới nhiều vấn đề chưa được giải quyết, chưa chuyển biến rõ, thậm chí ngày càng nghiêm trọng hơn trước. Điểm tên cụ thể một số vụ án tham

nhũng điển hình: vụ xây dựng khu du lịch ở Khánh Hoà; dự án nâng cấp
Cảng Hải Phòng giai đoạn 2; mua sắm thiết bị ở 38 bưu điện các tỉnh;
vụ Cảng Thị Vải trong ngành dầu khí và tất nhiên, vụ tham nhũng, tiêu
cực tại Ban quản lý các dự án PMU 18, báo cáo đánh giá: Tham nhũng

lãng phí ngày càng nghiêm trọng hơn trước... Điều này không khó hiểu khi mức độ thiệt hại chỉ của riêng một tập đoàn đã gây lãng phí bằng tất cả các vụ từ năm 2006 đến nay cộng lại.”

Cái “tập đoàn” mà Đào Tuấn vừa đề cập đến đã được tác giả Nguyễn Trung chỉ tên và mô tả như sau:

“Ngày 15 tháng 5 năm 2006, Vinashin khởi hành chuyến đi đầu tiên từ Văn phòng của Thủ tướng với quyết định 103/QĐ- TTg và cái đích đến là 10% thị phần đóng tàu biển của thế giới… Sau bốn năm hành trình và chưa rời bến được bao xa thì Vinashin đã chìm xuống biển sâu... dù vụ đắm tàu Vinashin không cướp đi những mạng người, nhưng cơn ác mộng của nó gây ra không phải là nhỏ. Hàng chục ngàn người mất việc. Nhiều công ty bị đẩy đến bờ vực phá sản hay chìm ngập trong nợ nần vì hùn hạp làm ăn với Vinashin, vì nhận thầu của Vinashin. Nhiều gia đình, mà trong có nhiều người về hưu, thương bệnh binh lâm vào sự khó khăn túng quẫn vì đã lỡ cho Vinashin vay mà không đòi được tiền.”

Dư luận, trong cũng như ngoài nước – xem ra – đều có vẻ đồng thuận với nhận xét khắt khe, thượng dẫn. Theo phân tích của blogger Đào Tuấn, Vinashin chỉ là một cái bánh vẽ. Còn theo tuần báo Trẻ – phát hành từ Dallas, Texas – cái gọi là Tổng công ty Công nghiệp tàu thủy Việt Nam, thiệt ra, đúng là một “cái máy rửa tiền.”

Nó rửa đâu cỡ chừng ... vài tỉ Mỹ Kim!

Xong, ông Phó Thủ Tướng Nguyễn Sinh Hùng nói tỉnh queo:” Quyết tâm năm 2015 sẽ có một Vinashin mới.”

Trong khi chờ đợi “cái mới” này thì nhà báo Ngô Nhân Dụng khám phá ra một “cái mới” khác:

“Hết cái lỗ hổng Vinashin lại đến cái lỗ ALC II! (Ban kiểm toán công ty ALC cuối tháng 10, 2010 cho biết, năm 2009 ALC II lỗ tới 3,004 tỷ đồng bạc Việt Nam (gấp 8.5 lần vốn điều lệ chỉ có 350 tỷ). Công ty ALC II làm thất thoát số tiền của Nhà nước tới 4,617 tỷ đồng. Trong số các món nợ có đến 60% là nợ xấu, tức là người vay không trả được đúng hạn! Trong ba tháng cuối năm 2009, ALC II thiếu 1,763 tỷ đồng không có tiền để trả ai hết; và đến cuối năm 2010 đã thất thoát 4,000 tỷ.)

Rồi ổng than trời: “Đã bao năm khai thác tài sản của nước Việt Nam, sức lực của người Việt Nam, không biết bao giờ đến lượt cái tập đoàn Nguyễn Tấn Dũng mới về hưu?”

Bác Ngô Nhân Dụng nói chuyện về hưu khiến tôi nhớ đến một bài báo cũ (Công Chức Bị Buộc Thôi Việc Nếu Hai Năm Liền Làm Việc Kém) đọc được trên tờ Dân Trí vào ngày hai tháng 7 năm 2009:

“Có hai trường hợp công chức được hưởng chế độ thôi việc, gồm: có đơn tự nguyện xin thôi việc được cơ quan, tổ chức, đơn vị có thẩm quyền đồng ý bằng văn bản; bị cơ quan, tổ chức, đơn vị cho thôi việc do 02 năm liên tiếp không hoàn thành nhiệm vụ... Nghị định sẽ có hiệu lực kể từ ngày một tháng giêng năm 2010.”

Bây giờ là tháng cuối năm 2012, tuyệt nhiên không có dấu hiệu nào cho thấy “tập đoàn Nguyễn Tấn Dũng sắp hay sẽ về hưu” hết trơn hết trọi. Đã thế, theo BBC: “tại một buổi nói chuyện tại Đại học Quốc gia Thành phố Hồ Chí Minh hôm Chủ nhật ngày 21/10 vừa qua Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng yêu cầu công chức nhà nước phải có lòng tự trọng để khỏi rơi vào tình trạng tham nhũng.”

Ông Dũng lại khiến tôi nhớ đến đoạn văn thượng dẫn (trong cuốn Biển Và chim Bói Cá) của Bùi Ngọc Tấn:

“Sếp toàn nói về những điều to lớn hệ trọng, về ... xây dựng chủ nghĩa xã hội, về năng động sáng tạo, và chống lãng phí tham ô, về vấn đề phát huy tinh thần làm chủ, đấu tranh xây dựng con người mới xã hội chủ nghĩa. Nói mà không hề ngượng nghịu, không hề vấp váp.

Giá các ông ấy cứ ăn nhưng đừng giảng đạo đức cho mình thì dễ chịu hơn.
Cái tài của các sếp chính là ở chỗ ấy. Có thế mới làm sếp được...”

Tưởng Năng Tiến
RFAs Blog
 

Vì sao lại có nhiều người “tuyên truyền chống phá” Nhà nước đến thế?


 

14/11/2012


Vì sao lại có nhiều người “tuyên truyền chống phá” Nhà nước đến thế?


Luật gia – Nhà báo Minh Thọ

Nguyên Trưởng đại diện Tạp chí Kinh Tế Châu Á – TBD tại Sài Gòn

Những con sâu tép riu thế này thực tế đã sinh nở tràn lan khắp đất nước thành một nạn dịch. Chúng lổm ngổm đủ mọi nơi khiến người ta rùng mình. Từ người dân thường đến người có công với cách mạng đều phải khiếp hãi chúng. Nhưng chúng đang nghiễm nhiên đeo bám và ăn trụi mọi cành lá của “cái cây Việt Nam” mà liều thuốc kêu cứu của nhà báo Minh Thọ lại chẳng phải là một liều thuốc trừ sâu hữu hiệu. Bởi vì ông Minh Thọ đâu có biết nơi ông đầu đơn vốn rất gần với hang ổ – hay biết đâu là một trong những hệ thống hang ổ – của “tổ sâu chúa”, đơn của ông bị vứt sọt rác là điều cầm chắc. Cũng may cho ông là vụ việc của ông xảy ra vào năm 2006 chứ nếu ngày nay ấy à, thì cái đám sâu ở thị xã Sa Đéc kia chúng đã lăn xả vào nhai ông ngấu nghiến mất rồi. Chúng đã có cụ sâu chúa X trải qua mấy lần kháng thuốc thành công, truyền cho chúng kinh nghiệm của nhà sâu để tăng thêm sức đề kháng và mài dũa thêm bộ răng ngoạm đất ngoạm nhà ngoạm tiền lợi hại.
Chúng tôi dám cá cược với các nhà khoa học thế giới phát minh ra một môn thuốc nào hữu hiệu để trị được đàn sâu tham nhũng Việt Nam đấy.
Bauxite Việt Nam


Tuy nhiên, theo dõi các vụ thuộc loại tội phạm “xâm phạm an ninh quốc gia” như giới truyền thông đưa tin trong suốt thời gian qua, tôi thực sự băn khoăn khi thấy các cơ quan tiến hành tố tụng chỉ đưa ra những căn cứ buộc tội một một cách chung chung, đại loại như: trong thời gian từ ngày… tháng… năm nọ đến ngày… tháng… năm kia, bị cáo A, B, C đã làm ra, tàng trữ và lưu hành bao nhiêu bài viết có nội dung “tuyên truyền chống phá Nhà nước…”. Đặc biệt, tôi chưa đọc được bất cứ thông tin về một vụ án nào mà cơ quan tiến hành tố tụng cho đối chất một cách công khai, sòng phẳng giữa luật sư của bị cáo với đại diện cơ quan công tố về chứng cứ buộc tội và với giám định viên về kết quả giám định làm căn cứ buộc tội các bị cáo một cách thuyết phục cho những tội danh trên?

Việc khởi tố, điều tra, truy tố và xét xử tội phạm hình sự là trách nhiệm của các cơ quan tiến hành tố tụng, không có cá nhân hay cơ quan nào khác có thể làm hoặc được làm thay. Tuy nhiên, cách bắt giam và dùng “biện pháp nghiệp vụ” để lấy lời khai của cơ quan điều tra nhằm tìm ra những căn cứ buộc tội hình sự của cơ quan điều tra trong thời gian qua đã để lại trong dư luận nhiều băn khoăn, thậm chí là phẫn nộ.

Ví dụ thì nhiều, nhưng tôi chỉ đưa ra minh chứng sống động nhất là cách bắt giam của công an đối với vụ Cụ Huy Hà Vũ với chứng cứ ban đầu là 02 bao cao su; và mới đây nhất là vụ Công an phường Tây Thạnh (Q. Tân Phú) và Công an Q. Tân Phú bắt em Nguyễn Phương Uyên (SN 1992 - sinh viên Trường đại học Công nghiệp thực phẩm Sài Gòn) cũng với tội danh trên?

Trả lời trên Báo Pháp luật TP.HCM về việc bắt giam Phương Uyên có đúng thủ tục tố tụng hay không, Đại tá Nguyễn Sáu, Thủ trưởng Cơ quan An ninh điều tra Công an tỉnh Long An, khẳng định: “Chúng tôi thực hiện đúng thủ tục tố tụng”. Theo bà Nhung – mẹ ruột của Uyên – thì Công an Long An trực tiếp trao cho bà Thông báo bắt giam Uyên, vậy mà Đại tá Nguyễn Sáu lại trả lời: “một ngày sau khi khởi tố và bắt giam bị can Nguyễn Phương Uyên, cơ quan điều tra gửi thông báo cho gia đình Uyên ở Bình Thuận. Từ lúc cơ quan điều tra gửi thông báo cho gia đình Uyên nhận phải mất vài ngày, chứ không phải không thông báo như một số thông tin trên mạng đã nêu?”. Vậy, đâu là sự thật?

Theo Blog Nguyễn Tường Thụy, thì các bạn cùng phòng và cùng bị bắt với Phương Uyên kể lại: ngày 14/10/2012, Uyên và ba bạn cùng phòng trọ bị công an “mời” đi làm việc. Sau đó, ba bạn của Uyên được thả về, còn Uyên bị tạm giữ tại Công an phường Tây Thạnh, quận Tân Phú. Hai ngày sau, một công an tên là Phong đến phòng trọ tịch thu máy ảnh của Uyên và lấy cho Uyên một số sách vở, đồ dùng cá nhân. Từ hôm đó, các bạn của Uyên bặt tin cô. Khi một số bạn và người thân của Uyên đến Công an phường Tây Thạnh hỏi thông tin về Uyên thì công an ở đây lại nói là không có bắt bớ ai cả. Cho đến ngày 22/10/2012, bà Nhung đến Trường đại học Công nghiệp thực phẩm Sài Gòn tìm Uyên, nhưng trường này vẫn không hề biết về việc Uyên bị bắt (?). Khi bà Nhung đến Công an phường Tây Thạnh hỏi, lúc này họ mới cho bà biết là Uyên bị bắt và chuyển về Công an Long An. Ngày 23/10/2012, bà Nhung tìm đến trại tạm giam Long An, lúc này họ mới giao cho bà văn bản Thông báo bắt tạm giam đối với Nguyễn Phương Uyên, đề ngày 20/10/2012.

Đối chiếu thời gian từ khi Uyên bị bắt giữ đến khi Công an Long An thông báo cho gia đình cô về việc cô bị bắt vì có hành vi “tuyên truyền chống Nhà nước” theo Điều 88 Bộ luật Hình sự là khoảng một tuần.

Tôi hết sức băn khoăn về cách bắt giam Nguyễn Phương Uyên của cơ quan công an? Tại sao cơ quan Công an lại có thể bắt người theo kiểu như bắt cóc vậy, trong khi luật pháp hình sự qui định rất rõ về trình tự thủ tục bắt người? Cụ thể, Điều 6 - Bộ luật Tố tụng hình sự hiện hành qui định:

“Không ai bị bắt, nếu không có quyết định của Tòa án, quyết định hoặc phê chuẩn của Viện kiểm sát, trừ trường hợp phạm tội quả tang.

Việc bắt giam giữ người phải theo qui định của Bộ luật này.

Nghiêm cấm mọi hình thức truy bức, nhục hình”.

Khoản 2, Điều 80 Bộ luật Tố tụng hình sự hiện hành cũng qui định rất rõ đối với việc bắt tạm giam: “Lệnh bắt phải ghi rõ ngày, tháng, năm, họ tên, chức vụ của người ra lệnh; họ tên, địa chỉ của người bị bắt. Lệnh bắt phải có chữ kí của người ra lệnh và có đóng dấu.

Người thi hành lệnh bắt phải đọc lệnh, giải thích lệnh, quyền và nghĩa vụ của người bị bắt và phải lập biên bản về việc bắt.

Khi tiến hành bắt người tại nơi người đó cư trú phải có đại diện chính quyền xã, phường, thị trấn và người láng giềng của người bị bắt chứng kiến.

Khi tiến hành bắt người tại nơi người đó làm việc phải có đại diện cơ quan, tổ chức nơi người đó làm việc chứng kiến. Khi tiến hành bắt người tại nơi khác phải có sự chứng kiến của đại diện chính quyền xã, phường, thị trấn nơi tiến hành bắt người”…

Điều đặc biệt mà tôi không thể tưởng tượng ra, là Đại tá Nguyễn Sáu – thủ trưởng Cơ quan An ninh điều tra Công an Long An lại có thể vẫn thản nhiên trả lời công luận là: “Chúng tôi thực hiện đúng thủ tục tố tụng”???

clip_image002

LS Ngô Ngọc Trai

Hoạt động bắt giam và hỏi cung của cơ quan điều tra trong thời gian vừa qua đã thực sự gây lo ngại trong dư luận, đến mức LS Ngô Ngọc Trai (Đoàn Luật sư tỉnh Nam Định) phải gửi kiến nghị ngày 4/11/2012, gửi Quốc hội, Chủ tịch nước, Bộ trưởng Công an, thủ trưởng cơ quan điều tra các cấp, các Luật sư và cơ quan báo chí, đề nghị chấn chỉnh hoạt động bắt giam và hỏi cung của cơ quan điều tra. LS Ngô Ngọc Trai còn dẫn chứng một loạt vụ bắt giam và dùng nhục hình trong khi lấy cung của cơ quan điều tra huyện Tĩnh Gia (Thanh Hóa) trong một vụ khởi tố “tội lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản”; vụ bị cáo Hàn Đức Long bị TAND tỉnh Bắc Giang tuyên án tử hình về “Tội giết người và hiếp dâm trẻ em”, đều khai rằng: bị cáo bị điều tra viên cho uống rượu và dụ dỗ nhận tội và bị cáo Hàn Đức Long thì nói “tôi bị hành hạ tưởng rằng sẽ chết ngay trong thời gian bị giam giữ…”.

Qua đó chúng ta có thể thấy, việc các bị can viết và kí vào bản nhận tội, đặc biệt là em sinh viên Nguyễn Phương Uyên mới 20 tuổi đời, thiếu nhiều kinh nghiệm sống, nhất là em hoàn toàn thiếu kinh nghiệm trong việc nhận dạng “biện pháp nghiệp vụ” của cơ quan điều tra, thì việc Uyên nhận tội do hối hận vì đã phạm tội tày đình “tuyên truyền chống phá Nhà nước” hay Uyên nhận tội bởi “biện pháp nghiệp vụ” của công an, chỉ có Uyên và cơ quan điều tra trực tiếp lấy cung Uyên mới biết (?).

Mặt khác, tôi đã nhiều lần trăn trở và đặt câu hỏi: tại sao những năm gần đây lại xuất hiện nhiều người “tuyên truyền chống phá Nhà nước” đến thế, trong khi Nhà nước Việt Nam là một Nhà nước của Dân, do Dân v vì Dân”? Tại sao lại có nhiều vụ bắt bớ, xét xử oan sai đến thế? Liệu trong hoạt động điều tra loại tội phạm xâm phạm an ninh quốc gia nói riêng và tội phạm hình sự nói chung có điều gì đó chưa ổn? Theo tôi, không chỉ LS Ngô Ngọc Trai, mà tất cả những Luật sư và những người yêu công lý và sự thật đều trăn trở.

Không biết các vị lãnh đạo cấp cao của Đảng và Nhà nước Việt Nam đã có bao giờ tự đặt câu hỏi như tôi chưa?

Nhân đây, tôi xin gửi Bauxite Việt Nam đăng bài liên quan đến hoạt động “mời làm việc”“lấy cung” của cơ quan công an thị xã Sa Đéc, tỉnh Đồng Tháp đối với chính bản thân tôi. Báo Công an TP HCM đã lên tiếng trong mục “Tiếng còi” sau vài ngày kể từ khi xảy ra sự việc. Vụ việc này cũng đã được lãnh đạo Bộ Công an chuyển đơn thư của tôi yêu cầu lãnh đạo Công an tỉnh Đồng Tháp trả lời và Hội Nhà báo Việt Nam cũng đã lên tiếng. Tuy nhiên, từ đó (tháng 9/2006) đến nay, tôi vẫn chưa hề nhận được bất cứ văn bản trả lời nào của lãnh đạo UBND cũng như Công an tỉnh Đồng Tháp.

Bài viết này tôi đã thực hiện ngay sau khi rời Sa Đéc về đến Sài Gòn. Đã mấy năm qua đi, tôi cũng định xếp lại, không công bố nữa, nhưng vì thấy vài năm trở lại đây, không ít công an ở nhiều tỉnh, thành phố trên cả nước đã bắt bớ người dân một cách tùy tiện, bất chấp luật pháp; có nhiều nơi công an còn đàn áp, đánh đập cả nhà báo hết sức dã man (vụ Văn Giang, Hưng Yên), thậm chí còn gây nên không ít cái chết oan uổng cho người dân vô tội (vụ anh Khương ở Bắc Giang, ông Tùng ở Hà Nội…). Chính vì thế, tôi quyết định công bố bài viết dưới đây như “một lời góp ý nghiêm khắc” đối với ngành công an; như những kiến nghị đối với các cơ quan có trách nhiệm quan tâm chấn chỉnh và có biện pháp xử lý, thậm chí là sửa đổi, bổ sung điều luật tố tụng hình sự đối với hoạt động bắt giam và điều tra của công an. Nếu không, những hành vi vi phạm pháp luật trong hoạt động bắt giam và điều tra của cơ quan công an sẽ bị “bọn phản động” lợi dụng để bôi xấu một nhà nước pháp quyền “của Dân, do Dân và vì Dân”.

Công an Sa Đéc cản trở nhà báo tác nghiệp đúng pháp luật!

Sau khi nhận được đơn thư khiếu nại của chị Nguyễn Thị Ngọc Sương (SN 1960), đại diện theo ủy quyền của mẹ ruột là Huỳnh Thị Chẩn (mẹ liệt sỹ đã 94 tuổi) cùng ngụ tại số 193 Trần Hưng Đạo, K3, P.1, Thị xã Sa Đéc, tỉnh Đồng Tháp, về việc tranh chấp quyền sử dụng đất giữa một bà mẹ liệt sỹ với chùa Đức Hương (cùng địa chỉ) do ông Trần Văn Thiệt (tức Thích Huệ Bửu) trụ trì, tôi đã trực tiếp đi xác minh, điều tra.

clip_image004

“Căn phòng” được che bằng ván ép tại góc nhà - nơi mẹ liệt sỹ Huỳnh Thị Chẩn cho ông Trần Văn Thiệt ở nhờ.

Vào khoảng 11giờ 30 phút trưa ngày 26/8/2006, tôi có mặt tại địa chỉ trên và gặp trực tiếp chị Sương để xác minh thực, hư. Chị Sương chỉ vào một nơi che bằng ván ép ở góc nhà và nói với tôi: “Đó chính là nơi mà gia đình tôi cho ông Trần Văn Thiệt ở nhờ trong nhiều năm qua. Sau đó ông ấy tìm cách chiếm đoạt nên đã xảy ra khiếu nại nhiều năm nay!”. Tôi đưa ống kính về phía chị Sương vừa chỉ và bấm máy. Khoảng 10 phút sau thì có hai người mặc sắc phục công an xuất hiện. Một người đeo bảng tên là Lương Văn Minh và một người có dáng người dỏng cao, không đeo bảng tên (sau khi tìm hiểu tôi mới biết người này tên Lê Minh Chung), tự giới thiệu là Công an P.1, thị xã Sa Đéc, được lệnh của ông Huỳnh Văn Bé Lớn – Trưởng công an P.1 – mời tôi về trụ sở công an phường “làm việc”, với lý do có người kiện tôi vào chùa chụp hình không xin phép.

Khoảng sau một giờ đồng hồ (từ 12-13 giờ), ông Nguyễn Thanh Hùng – Trung tá – Đội trưởng An ninh, Công an thị xã Sa Đéc (tỉnh Đồng Tháp) và ông Trần Văn Thiệt (tức Thích Huệ Bửu) xuất hiện. Tôi nhận thấy mối quan hệ giữa ông Thiệt với công an và chính quyền sở tại khá mật thiết. Sau khi xem thẻ Nhà báo của tôi, ông Hùng đề nghị tôi và ông Thiệt trình bày lại toàn bộ sự việc, và sau đó cho ông Thiệt về, còn tôi “được mời” ở lại “làm việc”.

Bawstt đầu cuộc “hỏi cung” theo hướng ghép tội xâm nhập nơi ở trái phép và xâm phạm quyền cá nhân (?!)

Sau khi ông Thiệt về, còn tôi được ông Trung tá – Đội trưởng an ninh Nguyễn Thanh Hùng “mời” ở lại “làm việc”, thực chất là một buổi “lấy cung”, ông Hùng lấy “Biên bản lấy lời khai” ra để ghi lại nội dung buổi làm việc.

- “Anh đi điều tra xác minh sự việc này anh có báo cáo Tổng biên tập; hoặc cơ quan chủ quản có giao nhiệm vụ cho anh không?

+ Là một nhà báo, chúng tôi có nhiệm vụ và có quyền phát hiện đề tài; đi xác minh điều tra khi nhận được đơn thư của bạn đọc và của công dân khiếu kiện về bất kể vụ việc nào đó, mà công an không có quyền can thiệp, vì đó là công việc nội bộ của cơ quan báo chí.

- Không được giao nhiệm vụ mà tự ý đi tác nghiệp như vậy là anh đã sử dụng thẻ nhà báo sai mục đích và nhiệm vụ được giao (ông Hùng lấy nghị định, văn bản pháp qui ra đọc)?

+ Căn cứ vào đâu và lấy tư cách gì để anh ghép tội cho tôi dùng thẻ nhà báo sai mục đích và nhiệm vụ được giao? Báo chí có quyền và nhiệm vụ phản ánh mọi mặt của đời sống xã hội, của nhân dân theo qui định của Luật Báo chí, pháp luật Việt Nam và tiêu chí, mục đích của mỗi tờ báo. Chúng tôi nhận tấm thẻ nhà báo có mang hình Quốc huy “Nước cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam”, tức là chúng tôi đã được Đảng, Nhà nước, mà đặc biệt là Nhân dân giao nhiệm vụ.

- Trước khi vào trong chùa, anh có biết đó là cơ sở tôn giáo, trên cổng có ghi chùa Đức Hương không?

+ Tôi có biết.

- Tại sao anh vào chùa chụp hình mà không xin phép người trụ trì chùa?

+ Tôi nghĩ, chùa là nơi bá tánh thường lui tới, vả lại không có biển cấm quay phim, chụp hình trong chùa, nên tôi thấy không cần thiết phải xin phép ai cả.

- Nhưng anh đã xâm nhập bất hợp pháp và chụp hình nơi ở của người ta mà không xin phép, anh có biết không?

+ Ý anh muốn kết tội tôi xâm nhập nơi ở trái phép? Tôi vào nhà một công dân của Sa Đéc –người chủ sở hữu hợp pháp, đó là chị Sương, chủ nhà – có đơn thư gửi chúng tôi với nội dung tố cáo bị người khác chiếm nhà trong nhiều năm mà các cơ quan công quyền địa phương không giải quyết dứt điểm. Vì thế, tôi đến để xác minh thông tin, điều tra sự việc. Còn việc tôi chụp hình là nơi góc nhà mà chị Sương nói là gia đình chị cho ông Thiệt ở nhờ nhiều năm qua. Hơn nữa, tôi không hề vào trong phòng ngủ của ông ta mà đứng ngoài chụp hình, nên tôi không cần phải xin phép bất kể ai, ngoài chủ nhà…”.

Trên đây là trích đoạn hỏi, đáp trong nội dung biên bản lấy lời khai của Trung tá – Đội trưởng An ninh, Công an thị xã Sa Đéc (tỉnh Đồng Tháp) Nguyễn Thanh Hùng – đối với tôi. Trong khi “lấy cung”, có một câu hỏi của ông Đội trưởng An ninh Nguyễn Thanh Hùng đặt ra và sau khi nghe tôi trả lời, ông đội trưởng an ninh nói: “Anh trả lời thế không được?”. Tôi liền nhìn thẳng vào ông ta mà rằng: “Tại sao không được? Tôi phải trả lời theo ý của ông Đội trưởng an ninh mới được sao? Bộ luật Hình sự cấm mọi hình thức dùng nhục hình, ép cung, mớm cung. Tôi nói để ông biết, ông đang vi phạm pháp luật đấy, ông Trung tá an ninh ạ”.

Trong khi “làm việc”, ông Hùng đã bỏ ra ngoài rất lâu nên tôi đã phải đi kiếm. Tôi phát hiện ông Hùng đang gọi điện cho ai đó (tôi đoàn là cấp trên của ông ta) ở khu vực đi vào nhà vệ sinh của Công an P.1. Tôi nói ngay: “Các ông mời tôi về đây làm việc thì tôi yêu cầu ông vào làm việc để tôi còn đi tác nghiệp, tôi không có nhiều thời gian”. Sau đó, ông Hùng mới cúp máy rồi vào “làm việc” tiếp với tôi.

Sau khi ông Đội trưởng an ninh Công an thị xã Sa Đéc cố ý ép tôi nhận việc tác nghiệp của mình là trái pháp luật và xâm nhập nơi ở trái phép không được, ông lại bắt đầu có những yêu cầu phi lý khác…

Một kiểu giữ người và những yêu cầu trái pháp luật!

Y đồ ép tôi nhận tội xâm nhập nơi ở trái phép và xâm phạm quyền cá nhân không thành, ông Hùng quay sang nói: “Cơ quan Công an thị xã Sa Đéc yêu cầu anh đi cùng người của cơ quan công an ra tiệm rọi tấm hình anh đã chụp để chúng tôi lưu vào hồ sơ!”.

Thấy yêu cầu của ông Đội trưởng an ninh là trái pháp luật nên tôi từ chối và trả lời: “Các anh không có quyền làm như vậy. Bởi chúng tôi không chỉ có quyền mà còn có nghĩa vụ không tiết lộ tên người cung cấp thông tin và những thông tin, hình ảnh tư liệu báo chí của mình cho bất kể ai, trừ trường hợp có yêu cầu của Viện trưởng Viện Kiểm sát nhân dân hoặc Chánh án Toà án nhân dân cấp tỉnh và tương đương trở lên, cần thiết cho việc điều tra, xét xử tội phạm nghiêm trọng. Đây là điều đã được Luật Báo chí qui định rất rõ!”.

Chỉ có một việc ông Hùng yêu cầu tôi phải đi rọi tấm hình tư liệu mà ông Hùng cứ lặp đi lặp lại khiến thời gian kéo dài tới hàng giờ đồng hồ. Tôi nhận thấy tình hình trở nên “căng thẳng”, tôi đã điện thoại cho một đồng nghiệp ở Báo Thanh niên hỏi xem Thanh niên có phóng viên thường trú tại Sa Đéc không để nhờ đồng nghiệp “giải nguy” nhưng không được. Tôi điện thoại cho anh Trần Tử Văn, Phó tổng Biên tập báo Công an TP HCM và anh Trần Tử Văn nói với tôi gọi điện thoại cho Trung tá - nhà báo Khương Hồng Minh, Tổ trưởng Tổ Biên tập Báo Công an TP HCM – đang công tác tại Sa Đéc. Sau khi tôi điện thoại cho nhà báo Khương Hồng Minh, anh đã có mặt để chứng kiến sự việc. Nhà báo Khương Hồng Minh đã nói với ông Nguyễn Thanh Hùng rằng: việc tôi chụp hình là không hề vi phạm pháp luật; đồng thời việc ông Nguyễn Thanh Hùng, đội trưởng an ninh Công an thị xã Sa Đéc yêu cầu tôi phải cung cấp hình ảnh tư liệu báo chí là trái pháp luật. Tuy nhiên, ông Hùng vẫn “làm lơ”, không hề có ý định kết thúc cuộc “hỏi cung ghép tội”. Sau một hồi “cò cưa”, khoảng 17 giờ, tôi yêu cầu ông Hùng kết thúc buổi làm việc để tôi còn đi tác nghiệp. Cuối cùng, ông Hùng cũng phải đồng ý.

Ông Hùng đọc cho tôi nghe biên bản “lấy cung” xong và yêu cầu tôi kí. Tôi nói: “Ông đọc xong rồi thì đến lượt tôi chứ? Tôi có quyền ấy mà!”. Khi tôi cầm biên bản lên và đọc hết trang 01, tôi lật qua trang 02 thì thấy ông Đội trưởng an ninh của Sa Đéc chừa lại 2, 3 dòng trên cùng, tôi liền nghĩ ngay: “ông Đội trưởng an ninh dùng “biện pháp nghiệp vụ” với mình đây?”. Tôi hỏi thẳng:

+ Xin lỗi ông Trung tá an ninh, ông để chừa 2, 3 dòng trên cùng của trang 02 nhằm mục đích gì?

- Thì anh cứ gạch đi (ông Hùng tỏ ra lúng túng).

+ Dĩ nhiên là tôi sẽ gạch đi, không lẽ để cho ông ghi thêm vào biên bản những gì ông muốn, sau khi tôi đã kí???

Và, còn một điều làm tôi chú ý, là ông Trung tá an ninh “thích xuống dòng”. Tôi để ý nhiều đoạn ông Hùng chỉ viết vài dòng rồi lại “chấm xuống dòng”, và khoảng trống để lại là một nửa hoặc 2/3 dòng (?).

Sau khi đọc xong, dĩ nhiên là tôi gạch hết những khoảng trống mà ông Trung tá an ninh “hào phóng” chừa lại rồi ghi ý kiến của tôi phía dưới và kí sát với dòng cuối cùng của biên bản. Kí xong, tôi tự nhủ: nếu mình ngu ngơ như những người dân bình thường kia chắc hẳn đã dính “biện pháp nghiệp vụ” của ông Trung tá an ninh rồi!

Sau khi tôi kí xong, ông Hùng nói đợi ông trình biên bản lên lãnh đạo và chờ hướng “xử lý” (?).

Khoảng 15 phút sau, ông Hùng quay lại và mời tôi sang phòng của ông Nguyễn Trần Hữu Hoà – Phó chủ tịch UBND P.1 để “làm việc” với lãnh đạo Công an thị xã Sa Đéc và chính quyền sở tại. Lúc này, ông Nguyễn Ngọc Được – Trung tá – Phó trưởng Công an thị xã Sa Đéc xuất hiện. Ngoài ông Được ra còn có ông Huỳnh văn Bé Lớn – Trưởng Công an P.1, ông Nguyễn Trần Hữu Hoà – Phó chủ tịch UBND P.1, ông Võ Văn Khả – cán bộ Tư pháp P.1 và một số chiến sỹ công an P.1, an ninh thị xã Sa Đéc (khoảng trên, dưới chục người) cùng “làm việc” với tôi. Buổi “làm việc” này kéo dài tới hơn 20 giờ cùng ngày. Nội dung mà ông Trung tá – Phó trưởng Công an Sa Đéc và những người nêu trên đã “hiệp đồng tác chiến” gây áp lực về tinh thần, hòng ghép tội cho tôi! Chính Trung tá – Phó trưởng Công an thị xã Sa Đéc và ông Võ Văn Khả còn xúc phạm: “Nhà báo nào cũng như anh thì đất nước này rối hết...!”.

Ông Phó trưởng Công an thị xã Sa Đéc Nguyễn Ngọc Được còn dùng một trong các “biện pháp nghiệp vụ” của công an với tôi: “Chuyện này không có lớn. Anh cứ nhận lỗi rồi chúng tôi để anh đi…”. Nghe ông ta nói xong tôi chỉ “cười nửa miệng” và thầm nghĩ: “Tôi mà “nhận tội rồi xin khoan hồng” xong, các ông để tôi đi vào… nhà giam thì có”.

Sau khi dùng mọi “biện pháp nghiệp vụ” nhưng một lực lượng công quyền hùng hậu như tôi kể trên vẫn không thể ghép được cho tôi “Tội xâm phạm chỗ ở của công dân” theo Điều 124 Bộ luật Hình sự, ông Phó trưởng Công an thị xã Sa Đéc Nguyễn Ngọc Được đã “vui vẻ” nói: Thôi! Kết thúc đi! Thực ra chuyện chẳng có gì, chỉ là anh em mình không hiểu nhau mà thôi, rồi ông mời tôi đi “thưởng thức” món đặc sản của Sa Đéc. Tôi cũng “vui vẻ” cảm ơn và hẹn gặp lại ông trong hoàn cảnh khác…

Khi tôi bước ra khỏi cơ quan công quyền của P.1, thị xã Sa Đéc là vào khoảng 20-21 giờ cùng ngày. Như vậy, Công an P.1 và Công an Sa Đéc đã “mời tôi làm việc” trong suốt 8-9 tiếng đồng hồ (từ 12 giờ đến 20-21 giờ). Hành vi “mời làm việc” của Công an P.1 và Công an thị xã Sa Đéc đối với tôi thực chất là một kiểu giữ người trái phép, ngăn cản nhà báo tác nghiệp đúng pháp luật, vi phạm nghiêm trọng Luật Báo chí.

Qua vụ việc trên, tôi kiến nghị lãnh đạo Hội Nhà báo Việt Nam hãy lên tiếng để bảo vệ không chỉ cho tôi mà cho tất cả những nhà báo tác nghiệp đúng pháp luật khi gặp các tình huống tương tự. Khi được bảo vệ, chúng tôi mới có thể an tâm hơn trong khi thực thi trách nhiệm của mình. Và, tôi cũng kiến nghị lãnh đạo Bộ Công an và Công an tỉnh Đồng Tháp, cần chấn chỉnh ngay những hành vi cản trở nhà báo tác nghiệp đúng pháp luật của Công an thị xã Sa Đéc, Đồng Tháp – một cơ quan thực thi pháp luật mà lại có những hành vi vi phạm pháp luật thì làm sao dân có thể tin yêu???

M.T.

Tác giả gửi trực tiếp cho BVN

Được đăng bởi bauxitevn vào lúc 08:25

Nhãn: Dân oan


Thượng khẩn !!! Xin phổ biến và tìm cách đề phòng tai nạn khủng khiếp cho trẻ em VN quốc nội và có thể cả hải ngoại !!!


From: Truong Pho Subject:  Thượng khẩn !!! Xin phổ biến và tìm cách...

 
 
 
AngryThượng khẩn !!! Xin phổ biến và tìm cách...
Thượng khẩn !!! Xin phổ biến và tìm cách đề phòng tai nạn khủng khiếp cho trẻ em VN quốc nội và có thể cả hải ngoại !!!
Trước đây không lâu, bọn tình báo Tầu phù giả dạng thương lái sang VN thu mua đỉa trâu và sau đây là kết quả vô cùng hiểm độc của lũ quỷ tàn ác Hán gian nhằm diệt chủng cả một dân tộc bằng nhiều cách khác nhau song song với các hóa chất độc hại !!!!!!!!!!!! (melinh)
Bao nhiêu đỉa đem tới đều được lò bà Kim Anh mua sạch
Mời đọc tin tức dưới đây.…
Xin phổ biến rộng rãi về quốc nội tin tức nầy. Nguy hiểm quá cho trẻ em VN. Có lẽ nhiều em đã bị rồi. Người vô ý, khiếm thị sẽ gặp tai nạn giết con !!!
Tại sao thau nước đã đổ đi mà số sinh vật nhỏ còn lại quá nhiều. Đây chắc là bột đỉa bám trên thành chậu còn sót lại.
Nếu trẻ em mặc áo quần nầy thì hậu quả sẽ ra sao ?
Bột đỉa sẽ dính khắp người trẻ em và chụi vào hậu môn, chim bướm, miệng, mắt mủi, từ đó chúng vào phổi, óc não, ruột, bọng đái. Những bệnh kinh khủng không phương chữa trị sẽ phát hiện ra giết em bé một cách ghê rợn chưa từng có bệnh nào như thế.
Xin các diễn đàn và đồng bào phổ biến tin nầy thật rộng rãi trong và ngoài nước.
Trời ơi ! Có cách nào ngăn ngừa tai nạn hiểm độc nầy chứ ? Trước mắt thấy thật là vô phương !!!Bọn chệt độc ác sẽ tẩm, nhậm bột đỉa khắp nơi rồi còn chi nữa…. Tàu phù thật là loài quỉ dữ giết người không gươm đao. Làm sao cứu đồng bào quốc nội ???
Hải Phòng : Ngàn sinh vật lạ làm ổ trong quần áo mới
Khi giặt bộ quần áo mới mua về, chị Tâm phát hiện trong chậu có hàng nghìn sinh vật lạ rất nhỏ màu xám, có chiều dài khoảng 0,5cm.
Ngày 6/11, chị Phạm Thị Tâm ở phường Đông Hải 1, quận Hải An (Hải Phòng) cho biết, chị mua 1 bộ quần áo cho cô con gái 1 tuổi tại một shop bán quần áo trẻ em đã phát hiện rất nhiều sinh vật lạ.
 
Sinh vật lạ rơi ra trong chậu quần áo
 
Chị gọi hàng xóm đến xem thì mỗi người một ý kiến khác nhau. Người cho rằng là đỉa con, người lại cho rằng là con lăng quăng. Chị Tâm đã đem đổ chậu nước và vứt bỏ bộ quần áo. Sau đó, chị lấy một chiếc quần khác của con đem ngâm thử và theo dõi. 3 ngày sau phát hiện trong chậu nước xuất hiện những sinh vật lạ giống hệt sinh vật xuất hiện trước đó.
 
Sinh vật lạ rơi ra trong chậu quần

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link