Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Thursday, November 22, 2012

TT Obama trở về Mỹ sau chuyến du Á đạt được các mục tiêu chiến lược


 

TT Obama tr v M sau chuyến du Á  đt được các mc tiêu chiến lược

 

Dù đi đến một nơi cách xa Hoa Kỳ nửa vòng trái đât, TT Obama vẫn vướng bận trong lòng nhiều mối lo ngỗn ngang về tình hình biến động ở Trung Đông và các vấn đề “vách đá tài chánh” ngay tại Hoa Kỳ; tuy thế, chuyến đi nhanh chóng sang Đông Nam Á của TT Obama đã tạo được “một mục tiêu lớn”, theo nhận định của Jim Kuhnhenn và Julie Pace của hãng thông tấn Associated Press. Đó là “sự chuẩn nhận tầm quan trọng chiến lược của Á châu khi mà Hoa Kỳ tái phối trí chính sách đối ngoại của mình nhằm đối trọng sự ảnh hưởng của Trung quốc”.


Photo courtesy: AP

Tình trạng chiến tranh và bạo động tại Trung Đông đã phủ mờ chuyến đi Á châu của TT Barack Obama. Ông ta gần như mỗi ngày đều phải theo dõi diễn biến của tình hình. Tối thứ hai, ông phải thức đến 2:30 sáng tại Phnong Penh để gọi điện thoại cho thủ tướng Do Thái Benjamin Netanyahu một lần và gọi cho TT Ai Cập Mohammed Morsi hai lần.

Sáng thứ ba, ông đã cử ngoại trưởng Hillary Clinton, đang đi cùng ông sang Đông Nam Á, bay về Jerusalem và cairo ngay để trực tiếp giải quyết vấn đề bùng nổ chiến sự tại đây. Trên chuyến chuyên cơ Air Force One, trên đường bay về lại Mỹ, Obama lại gọi một lần nữa cho tổng thống Ai Cập Mohammed Morsi.

Không chỉ vậy, vấn đề “vách đá tài chánh” cũng nhức đầu không kém, khi có những sự bế tắt với quốc hội và trong lúc ông đi Á châu, các nhân sự tòa Bạch Ốc của ông cũng phải làm việc với quốc hội để tạo ra khung sườn giải quyết vấn đề để khi về Mỹ ông bắt tay vào cuộc ngay.

Dù cho vị tu sĩ ở chùa Đức Phật (Wat Pho) nằm cầu mong sự may mắn cho ông về vấn đề fiscal cliff, thế nhưng ông khôg thể không vướn bận tâm trí. Trong cuộc họp báo tại Thái Lan, thứ trưởng an ninh quốc gia Mỷ Ben Rhodes nói: “Không hề gì cả” và tại Phnong Penh: “Chúng tôi nghĩ Hoa Kỳ có thể vừa đi bộ và vừa nhai kẹo cao su”.

Thứ trưởng Ben Rhodes nói rằng chuyện chuyển tiềm lực và chú ý của Hoa Kỳ sang Á châu sẽ xảy ra dù có hay không có những ảnh hưởng từ bên ngoài.

TT Obama cố gắng chứng minh rằng dù ở Miến Điện mà trước đây cai trị bằng độc tài quân phiệt, dù ở Cam Bốt mà trước đây nổi tiếng với Cánh Đồng Chết và bây giờ còn độc tài và thiếu dân chủ rằng nền dân chủ mà Hoa Kỳ đang theo đuổi đã tỏ ra tác dụng cho sự thay đổi và làm tăng sức mạnh của Hoa Kỳ.

TT Obama nói: “nền dânchủ đó đã giúp chúng tôi hiệu quả trong 200 năm qua, và tôi nghĩ nó sẽ tiếp tục giúp cho Thái Lan và toàn vùng Á châu. Còn một chế độ thay thế khác (mà ông ám chỉ độc tài và cộng sản) chỉ là một sự hy vọng sai lầm (false hope), và theo tôi nghĩ sẽ băng hoại dần và sụp đổ trước sức ép của dân chúng mà những khao khát của họ không được đáp ứng.”

Tạo ra sự ảnh hưởng lớn hơn và mạnh hơn trong vùng châu Á Thái Bình Dương chính là mục tiêu mà TT Obama theo đuổi, một mục tiêu từ sự thay đổi địa lý chính trị của thế giới vào thế kỷ 21, và ông thường cho rằng chính ông là tổng thống châu Á Thái Bình Dương đầu tiên của Mỹ.

Chuyến xuất ngoại đầu tiên của TT Obama đi á châu cho thấy tầm quan trọng của Á châu trong định hướng chiến lược của Mỹ.

Ý nghĩa này được cảm nhận mạnh mẽ tại Miến Điện và Thái Lan. Những đám đông khổng lồ hô to tên ông tại Miến Điện mà chỉ hai năm trước những cuộc tập hợp như thế đã bị cấm, và tờ báo Anh ngữ của Miến Điện, tờ Myanmar Times, còn chạy tựa “O-Burma” (viết tắt chữ Obama và Burma) ngay trên trang bìa. Trong lúc đó, báo chí Thái Lan còn ca ngợi chuyến viếng thăm Wat Pho của ông trước khi đến hoàng cung va thủ tướng phủ. Dù cho chuyến đi Cam Bốt của ông khá lặg lẽ vì chính quyền Phong Penh chỉ treo khẩu hiệu chào mừng thủ tướng Trung Cộng Ôn Gia Bảo, nhưng sự hiện diện của Obama tại hội nghị thượng đỉnh Đông Á cho thấy Mỹ muốn đóng vai trò lớn hơn trong vùng này. Chưa kể, trong cuộc gặp gỡ thủ tướng Hun Sen, Obama nói đến chuyện nhân quyền của xứ sở chùa Tháp này.

Và nhìn lại chuyến đi, mục tiêu chiến lược của Obama đã đạt được và tín hiệu về sự hiện diện mạnh mẽ hơn của Mỹ tại Á châu đã được đưa ra mạnh mẽ.

Sáng nay thứ tư, Obama trở lại Hoa Kỳ. Chuyến đi dù vội vã, nhưng nó đạt đến những điều mà TT Obama muốn đạt đến tại vùng này.

Trần Thị Sông Dinh

 

 

Chuột hay bù nhìn


 

Chuột hay bù nhìn

Ngô Nhân Dụng



Ngu sao từ chức?

Ngày xưa có anh chết xuống dưới âm phủ, sau một thời gian “cải tạo” với các quỷ sứ đầu trâu mặt ngựa anh được chuyển trại, cho đi đầu thai kiếp khác. Họ đưa anh ra trước Ủy ban Ðầu thai, mà theo báo cáo của Nam Tào, Bắc Ðẩu, hồ sơ, lý lịch của anh rất xấu; anh không thể đầu thai làm người nữa.

Anh năn nỉ xin được đầu thai làm kiếp trâu; nghĩ rằng làm thân con trâu thì lúc nào cũng có người nuôi ăn, không phải vất vả. Nhưng lũ quý sứ đầu trâu phản đối, vì đưa anh ta lên làm con trâu là xúc phạm đến tất cả lực lượng công an nhân dân dưới âm phủ. Cuối cùng Ủy ban Ðầu thai cho anh ta lựa chọn: Hoặc sinh ra làm một con chuột, hay làm một thằng bù nhìn đứng ngoài ruộng xua đuổi chim chóc. Làm chuột hay làm bù nhìn, anh ta nên chọn cách nào?

Câu chuyện cổ tích trên được nhớ lại sau khi chúng ta nghe những bản tin và lời bàn về vụ ông Nguyễn Tấn Dũng ra trước Quốc Hội ở Hà Nội. Thứ Tư tuần trước, khi ông thủ tướng nước Việt Nam ra trước Quốc Hội, có một đại biểu là ông Dương Trung Quốc đứng lên hỏi ông rằng ông có nghĩ đến chuyện từ chức hay không. Nói văn hoa, theo báo chí tường thuật, thì ông Quốc hỏi ông Dũng có “hướng tới một văn hóa từ chức” hay không. Bởi vì, một người làm thủ tướng sai lầm mà chỉ ra trước Quốc Hội nói mấy lời xin lỗi thì kỳ cục quá. Câu hỏi bất ngờ của ông Dương Trung Quốc được cả nước chú ý. Và ông Nguyễn Tấn Dũng đã trả lời một cách khéo léo, nhưng ý kiến rất rõ ràng và giản dị: Quý vị đại biểu Quốc Hội không có quyền đặt câu hỏi đó! Vì ông Dũng chỉ được đảng giao việc làm thủ tướng cho nên ông làm thủ tướng. Nói cách khác, ông Dương Trung Quốc muốn thấy cái “văn hóa từ chức” thì hãy đi gõ cửa đảng cộng sản mà hỏi; chứ đem hỏi ông Dũng là gõ nhầm cửa!

Phải nghe nguyên văn những lời ông Dũng nói mới cảm thấy được nỗi bẽ bàng của ông Dương Trung Quốc. Ông Dũng nói, “...gần suốt cả cuộc đời tôi đi theo đảng hoạt động cách mạng, dưới sự lãnh đạo trực tiếp quản lý của đảng, tôi không có chạy, tôi cũng không có xin một chức vụ nào cả!” Ông còn nói, “và tôi cũng không có thoái thác, từ chối bất cứ nhiệm vụ gì mà đảng, nhà nước quyết định phân công, giao phó cho tôi.”

Tức là ông Nguyễn Tấn Dũng hoàn toàn đóng vai thụ động, trách nhiệm sau cùng là của toàn thể đảng cộng sản, từ những cụ ngồi trên cho đến các đảng viên ở dưới. Ông không bao giờ xin giữ chức thủ tướng cả. Ông được đảng trao cho. Ông còn nói: “Ðảng, Bộ Chính Trị, Ban Chấp Hành Trung Ương đã hiểu rõ về tôi cả về ưu điểm, khuyết điểm, cả về phẩm chất đạo đức, cả về năng lực, khả năng, cả về sức khỏe thương tật, cả về tâm tư nguyện vọng của tôi.” Tức là nếu ông có sai lầm, thì đảng đã biết trước rồi, chứ không có gì lạ cả!

Ðây là một lối tự biện rất hay. Con gái, con trai ông Nguyễn Tấn Dũng cũng có thể nói giống y như vậy. Vì đảng giao phó cho nên cô này mới làm chủ tịch ngân hàng, cậu kia mới làm chức thứ trưởng. Các cô, cậu chỉ ngoan ngoãn nhận việc mà thôi. Có thể nói, những người phụ trách các công ty Vinashin, Vinalines, hay các ông đã làm PMU 18 hoặc, nhận làm xa lộ xuyên Sài Gòn để hàng triệu đô la của nhà thầu Nhật Bản, họ cũng có thể tự biện minh như thế: Tôi “không có thoái thác, từ chối bất cứ nhiệm vụ gì mà đảng, nhà nước quyết định phân công, giao phó cho tôi” đứng ra điều khiển công ty Vinashin (hay Vinalines)! Họ vô tội bởi vì trước khi trao nhiệm vụ, đảng “đã hiểu rõ về tôi cả về ưu điểm, khuyết điểm, cả về phẩm chất đạo đức, cả về năng lực, khả năng, cả về sức khỏe thương tật, cả về tâm tư nguyện vọng của tôi.” Khi họ tự biện minh như vậy thì các quan tòa phải thấy thương họ mà tha bổng. Bởi vì thủ phạm đích thực của các vụ cướp của công làm của riêng, ăn tiền mua tầu dỏm, không phải là những đảng viên ngoan ngoãn này. Thủ phạm đáng đem ra trước vành móng ngựa chính là đảng!

Tức là các ông bà đại biểu Quốc Hội cũng không có quyền nói chuyện “bất tín nhiệm” với ông thủ tướng hay bất cứ quan chức nào trong guồng máy nhà nước. Tất cả đều do đảng trao trách nhiệm! Mà chính cái Quốc Hội này, tất cả các đại biểu ngồi gật gù trong đó, cũng là do đảng chỉ định cho ngồi!

Cho nên nhà bình luận Mai Thái Lĩnh tại Việt Nam mới viết: “Mặc dù quy định về thủ tục ‘bỏ phiếu tín nhiệm’ đã được ghi trong Luật Tổ Chức Quốc Hội 2002 và cả trong bản sửa đổi năm 2007, Quốc Hội lại không thể tự mình thực hiện quyền này. Thực tế cho thấy chế độ ‘đảng trị’ đã vô hiệu hóa công cụ hữu hiệu nhất của Quốc Hội để kiểm soát quyền lực của bộ máy hành pháp.” Cho nên ông Giáo Sư Tương Lai phải công nhận: “Câu trả lời của ông thủ tướng theo tôi nghĩ là chính xác.” Bởi vì chính Quốc Hội cũng chỉ là một Quốc Hội của đảng chứ không phải của dân; nó cũng chỉ được đảng cho lên ngồi đó chứ chẳng có quyền đặt câu hỏi nào với các quyết định của đảng.

Ðó là nỗi bẽ bàng của những đại biểu Quốc Hội, khi nghe ông Nguyễn Tấn Dũng nói về 51 năm làm cách mạng chỉ biết nghe lệnh đảng. Ông đại biểu Dương Trung Quốc hỏi: “Thủ tướng nghĩ gì về ý kiến cho rằng, mình đã nặng trách nhiệm với đảng, mà nhẹ trách nhiệm với dân?” Nghe những lời ông Dũng đáp lại, người ngoài cũng thấy muốn đặt câu hỏi với ông Dương Trung Quốc: “Ông đại biểu nghĩ gì về ý kiến cho rằng, Quốc Hội đã nặng trách nhiệm với đảng, mà nhẹ trách nhiệm với dân?”

Ðến đây, chúng ta thấy các đại biểu Quốc Hội ở Việt Nam hiện đứng trước hai lựa chọn. Một con đường là an phận, cứ ngậm miệng ăn tiền, chả bao giờ dại dột đứng lên nói như ông Dương Trung Quốc, chỉ thêm bẽ bàng thôi. Hai là mạnh dạn đứng lên, thoát xác, nhất định thi hành quyền hạn của một Quốc Hội, theo Hiến Pháp và đạo luật Luật Tổ Chức Quốc Hội quy định. Biết đâu, có nhiều người cũng gan to như ông Dương Trung Quốc, yêu cầu đặt vấn đề bất tín nhiệm chính phủ?

Hai lựa chọn, hoặc ngậm miệng, hoặc đứng lên cất tiếng nói, sẽ đưa tới những hậu quả nào?

Nếu các đại biểu Quốc Hội dám đứng lên đòi bất tín nhiệm, thì dù họ chiếm đa số, thì chắc cũng không đi tới đâu cả. Bởi vì tất cả những người cầm đầu cái Quốc Hội đó đều là người được đảng chỉ định, họ sẽ không cho biểu quyết. Các ông bà muốn nói gì thì nói, nhưng không bao giờ có thể đưa tới một quyết định, rồi đem quyết định đó trao cho bên hành pháp để bắt nó thi hành. Tình trạng này giống như một cái hội đồng trong chuyện cổ tích. Ðó là hội đồng của các con chuột quyết định sẽ đem cái chuông đi cột vào cổ con mèo, để mèo đi tới đâu thì họ hàng nhà chuột nghe biết trước mà chạy. Hội đồng đã quyết định xong, nhưng không ai có can đảm đem cái chuông tới buộc cổ con mèo cả. Giống như vậy, nếu cái Quốc Hội ở Việt Nam bây giờ mà quyết tâm đòi bất tín nhiệm ông Nguyễn Tấn Dũng, thì họ cũng chỉ là một cái Quốc Hội Chuột mà thôi!

Lựa chọn thứ hai, ngậm miệng ăn tiền, là con đường nhàn hạ hơn. Ðó là số kiếp đã được dành cho những ông bù nhìn giữ dưa, đuổi quạ. Tất cả các chế độ độc tài đều lập ra các quốc hội bù nhìn cả. Cho đến khi chế độ sụp đổ, các bù nhìn cũng rớt theo. Nếu có ai hỏi tội, họ cũng có thể tự bào chữa y như lời ông Nguyễn Tấn Dũng: Ðảng và Nhà nước quyết định phân công, giao phó cho tôi đấy chứ!

Trở lại câu chuyện cổ tích anh chàng được ra trước Ủy ban Ðầu thai dưới âm phủ, đứng trước câu hỏi: Giữa hai kiếp mới, làm chuột hay làm bù nhìn, anh ta chọn đầu thai làm cái nào? Quý vị có thể đoán ra, anh ta sẽ chọn làm bù nhìn, con đường an toàn, nhãn nhã hơn. Chắc các đại biểu Quốc Hội ở Việt Nam cũng lựa chọn như thế.

 

AI ĐÃ SAI? NGƯỜI DÂN KHIẾU KIỆN, CHỦ TỊCH UBND TỈNH BÌNH DƯƠNG HAY THỦ TƯỚNG NGUYỄN TẤN DŨNG?


 

 

AI ĐÃ SAI? NGƯỜI DÂN KHIẾU KIỆN, CHỦ TỊCH UBND TỈNH BÌNH DƯƠNG HAY THỦ TƯỚNG NGUYỄN TẤN DŨNG?

(Đây là một câu hỏi mà chín năm nay Ông Nguyễn Tấn Dũng và các Bộ, ngành chưa có lời giải đáp cho người dân khiếu kiện. Mong quý vị Luật sư, Luật gia, quý vị cao minh, trí thức, những vị đang làm việc trong các Ủy ban Pháp luật của Quốc hội, của MTTQVN, những vị cán bộ đã làm việc trong  các bộ phận kiểm tra văn bản quy phạm pháp luật, nhất là những người đã góp phần soạn thảo ra Luật đất đai như Giáo sư Đặng Hùng Võ… cho biết ý kiến. Nếu các cấp chính quyền đã làm đúng luật, thì chúng tôi thôi không khiếu kiện nữa. Nhưng ngược lại, nếu họ sai, vì họ cố tình dẫm bừa lên những quy định pháp luật đã được quy định rõ ràng, nhằm mục đích vụ lợi và bất kể sự thiệt hại của nhân dân thì người dân không thể nào chấp nhận được)
 
Tháng 8/2003, UBND tỉnh Bình Dương công bố ra cho dân biết quy hoạch Khu liên hợp công nghiệp – Dịch vụ và đô thị Bình Dương, rộng 4.197hecta. Theo Quyết định số 873/QĐ-TTg ngày 01/10/2002 của Thủ tướng Chính phủ về việc phê duyệt quy hoạch, kế hoạch sử dụng đất của tỉnh Bình Dương đến năm 2010 thì không có quy hoạch Khu liên hợp Công nghiệp – Dịch vụ và đô thị Bình Dương. Chỉ tiêu đất sử dụng để xây dựng Khu liên hợp mới được bổ sung vào quy hoạch sử dụng đất điều chỉnh đến năm 2010 và kế hoạch sử dụng đất 5 năm (2006 – 2010) của tỉnh Bình Dương theo Nghị quyết số 57/NQ-CP ngày 28/11/2007 của Chính phủ.
Đề án đầu tư và phát triển Khu liên hợp Công nghiệp – Dịch vụ và Đô thị Bình Dương được Chính phủ chấp thuận về chủ trương tại văn bản số 295/CP-CN ngày 19/3/2003; và được Thủ tướng Chính phủ chính thức phê duyệt tại quyết định số 912/QĐ-TTg ngày 01/9/2005; cả hai văn bản này đều do Phó Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ký.
Bộ Xây dựng cũng đã ban hành quyết định số 522/QĐ-BXD ngày 27/3/2006 về việc phê duyệt quy hoạch chung Khu liên hợp Công nghiệp – Dịch vụ và Đô thị Bình Dương.
Nhưng trên thực tế, ngay từ ngày 10/9/2002 UBND tỉnh Bình Dương đã có quyết định số 5185/QĐ-CT thành lập Ban chỉ đạo giải tỏa bồi thường phục vụ xây dựng Khu liên hợp; Ngày 23/6/2003 UBND tỉnh Bình Dương đã ban hành quyết định số 164/2003/QĐ-UB quy định chủ trương bồi thường đất và tài sản trên đất công trình Khu liên hợp. Đồng thời, thực hiện ý kiến chỉ đạo của Ban Thường vụ Tỉnh ủy Bình Dương, chỉ cần căn cứ vào quyết định 164/UBND, tỉnh đã bắt đầu triển khai công tác đền bù, giải tỏa từ cuối năm 2003. Từ ngày 20/10/2004 đến ngày 05/5/2005 UBND tỉnh Bình Dương đã ban hành các quyết định thu hồi toàn bộ 4.197hecta đất để xây dựng Khu liên hợp. Và đến thời điểm Thủ tướng Chính phủ có Quyết định 912/QĐ-TTg ngày 01/9/2005 thì việc giải tỏa, bồi thường đã thực hiện được 85% diện tích quy hoạch. Việc giao đất, cho thuê đất đối với các nhà đầu tư khu công nghiệp cũng đã được UBND tỉnh Bình Dương đồng ý về mặt chủ trương thông qua việc phê duyệt vào các hợp đồng “đền bù mặt bằng đất đai và đầu tư công trình tạo lực” ký kết giữa Ban quản lý (BQL) Khu liên hợp và các nhà đầu tư vào năm 2004; trong đó có nhiều diện tích đất chưa làm thủ tục thu hồi và bồi thường cho người dân đang có quyền sử dụng đất hợp pháp. Nhà đầu tư đã ngang nhiên thi công trên đất mà người dân còn đang cầm sổ đỏ trong tay và chưa được bồi thường đồng nào.
Như vậy, rõ ràng là UBND tỉnh Bình Dương đã ban hành các quyết định và tổ chức thực hiện việc bồi thường, thu hồi đất hoàn toàn trái với các quy định pháp luật. Vì đã :
- Ban hành Quyết định số 164/2003/QĐ-UB ngày 23/6/2003 quy định chủ trương bồi thường đất và tài sản trên đất công trình Khu liên hợp trong khi chưa ban hành các quyết định thu hồi đất và chưa thành lập Hội đồng bồi thường là trái với điều 34 của Nghị định số 22/1998/NĐ-CP ngày 24/4/1998 của Chính phủ về việc đền bù thiệt hại khi Nhà nước thu hồi đất để sử dụng vào mục đích quốc phòng, an ninh, lợi ích quốc gia, lợi ích công cộng.
- Ban hành các quyết định thu hồi đất trong khi đề án tổng thể khu liên hợp chưa được Chính phủ phê duyệt và chưa có quy hoạch sử dụng đất là trái với quy định tại khoản 1 điều 39 của Luật đất đai năm 2003:
“Nhà nước thực hiện việc thu hồi đất, bồi thường, giải phóng mặt bằng sau khi quy hoạch, kế hoạch sử dụng đất được công bố hoặc khi dự án đầu tư có nhu cầu sử dụng đất phù hợp với quy hoạch, kế hoạch sử dụng đất được cơ quan nhà nước có thẩm quyền xét duyệt”.
- Căn cứ vào Nghị định số 181/2004/NĐ-CP ngày 29-10-2004 và căn cứ vào Luật đất đai 2003 để thu hồi đất, nhưng lại tổ chức bồi thường theo Nghị định số 22/1998/NĐ-CP ngày 24/4/1998 của Chính phủ về việc đền bù thiệt hại khi Nhà nước thu hồi đất để sử dụng vào mục đích quốc phòng, an ninh, lợi ích quốc gia, lợi ích công cộng và Luật đất đai 1993. Như vậy là UBND tỉnh Bình Dương đã làm trái với điều 42 của Luật đất đai 2003 và trái với điều 2 của Quyết định 912/QĐ-TTg ngày 01/9/2005 của Thủ tướng Chính phủ phê duyệt “Đề án tổng thể đầu tư và phát triển Khu liên hợp công nghiệp – Dịch vụ và Đô thị Bình Dương”.
- Giao đất cho nhà đầu tư trong khi chưa làm xong các thủ tục thu hồi, bồi thường đất cho dân là hoàn toàn trái pháp luật hiện hành.
Thế nhưng, trong tất cả các văn bản giải quyết trả lời cho chúng tôi, UBND tỉnh Bình Dương đều khẳng định là họ đã ban hành các quyết định thu hồi, bồi thường và cưỡng chế lấy đất của chúng tôi là hoàn toàn đúng theo quy định của pháp luật bởi vì đề án Khu liên hợp đã được Thủ tướng phê duyệt chấpthuận và cho phép triển khai thực hiện bằng Công văn số 295/CP-CN ngày 19/3/2003.
Theo chúng tôi hiểu, Công văn số 295/CP-CN của Chính phủ chỉ là văn bản chấp thuận về chủ trương để UBND tỉnh Bình Dương tiếp tục xây dựng đề án khả thi trình Chính phủ phê duyệt. Chưa có quy hoạch sử dụng đất được phê duyệt, chưa có đề án được phê duyệt mà Chủ tịch UBND tỉnh ra quyết định thu hồi đất là trái pháp luật. Không phải UBND tỉnh, mà Phó Chủ tịch, ký thay Chủ tịch để quyết định thu hồi đất  là sai thẩm quyền; đất nông nghiệp dân đang có quyền sử dụng mà thu hồi cùng một lúc hơn 4.000 hecta để chuyển sang mục đích khác thì không đúng luật và cũng không phải thẩm quyền của Chủ tịch tỉnh. Có lẽ ngoài UBND tỉnh Bình Dương, không ai có thể nói công văn này là văn bản xét duyệt của cơ quan nhà nước có thẩm quyền để làm cơ sở pháp lý cho UBND tỉnh Bình Dương thu hồi đất làm khu liên hợp, như  quy định tại điều 39 của Luật đất đai.
Còn nếu coi Công văn số 295/CP-CN của Chính phủ là cơ sở pháp lý để Chủ tịch UBND tỉnh Bình Dương ra quyết định thu hồi 4.197 hecta đất làm Khu liên hợp trước khi có quy hoạch sử dụng đất và tỉnh đã làm đúng vì Chính phủ đã cho phép, thì Phó Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng có làm sai pháp luật khi ký văn bản này hay không? Căn cứ vào đâu mà Thủ tướng cho phép tỉnh thu hồi đất trong khi chưa có quy hoạch sử dụng đất được phê duyệt? Đây có phải là một trong 3.000 văn bản được Thủ tướng Chính phủ ký sai mà Giáo sư Đặng Hùng Võ đã nói tới khi đối thoại với nông dân Văn Giang? Và phải chăng vì cái sai bắt đầu từ Thủ tướng Chính phủ, nên suốt 9 năm qua, bao nhiêu cơ quan chức năng và báo đài đều phải lờ đi, không dám lên tiếng hoặc xem xét trả lời cho người khiếu kiện? Còn gởi đơn yêu cầu Thủ tướng xem xét, kết luận và xử lý việc làm sai trái của tỉnh Bình Dương, thì cũng chỉ nhận được sự im lặng?
18-11-2012
Nông dân Bình Dương.

 Văn bản 295/CP-CN vỏn vẹn có mấy hàng chữ như thế này mà UBND tỉnh Bình Dương nói là cơ sở pháp lý để họ thu hồi trên 4.000 hecta đất nhân dân đang sử dụng, đưa vào làm khu liên hợp trong khi chưa hề có quy hoạch sử dụng đất được duyệt! Còn Thủ tướng và các Bộ, ngành thì suốt từ năm 2003 đến nay, cứ im lặng, không cho biết tỉnh nói như vậy là đúng hay sai!
 
 

Wednesday, November 21, 2012

Việt Cộng.



Nếu tôi có làm anh buồn giận, anh muốn chửi tôi là đồ ma-cô, đĩ điếm, quân chó đẻ ..hay những gì bỉ ổi xấu xa nhất cũng được, nhưng xin đừng bảo tôi mầy là thằng: Việt Cộng.

Lê Dinh


Hai tiếng này, tôi không hiểu sao, cho đến ngày nay, nó trở thành hai tiếng xấu xa, kinh tởm nhất trong số những danh từ để ám chỉ những hạng người mà ai ai cũng oán ghét, hận thù và muốn xa lánh.
 
Nhưng hai tiếng Việt Cộng nguyên thủy đâu có gì là xấu xa, nó chỉ là một danh từ ghép thường thôi, như rừng núi, biển khơi, đồng áng… nhưng theo thời gian biến đổi, nó trở thành một danh từ ghê tởm và rùng rợn lúc nào chúng ta không hay.Nếu ai chỉ một tên nào đó mà nói " Mầy là thằng Việt Cộng" thì có nghĩa người đó là một người xấu xa nhất trong xã hội hiện nay.
 
 Chẳng thà chửi cha người ta, người ta không giận bằng chủi "Mầy là thằng Việt Cộng". Như vậy đủ biết hai chữ Việt Cộng bị người đời thù ghét như thế nào rồi. Mà nghĩ cũng đúng thôi !
 
Nhớ lúc tôi còn nhỏ, năm tôi 11 tuổi, còn học ở trường Tiểu học Vĩnh Lợi, cách làng Vĩnh Hựu của tôi chừng ba cây số. Mỗi sáng thứ hai đầu tuần, mẹ tôi phải đưa tôi đến trường và tôi lưu trú tại nhà dì tôi cho đến cuối tuần mới trở về Vĩnh Hựu.
 
 Một buổi sáng thứ hai đầu tuần, cũng như mọi khi, mẹ tôi xếp đâu 2 chục trứng gà vào một cái giỏ để khi đưa tôi đến trường xong là mẹ tôi ra chơ bán 2 chục trứng gà đó, lấy tiền mua các thức ăn khô khác.
 
 Hai mẹ con đang đi, độ còn nửa đường là tới làng Vĩnh Lợi, thình lình trong một bụi cây rậm rạp, có một người mặc đồ đen, tay cầm khẩu súng ngắn sáng loáng, nhảy ra chận mẹ con tôi lại, quát to: Đứng lại !
 
Anh ta đưa họng súng ngay truớc trán mẹ tôi, rồi đưa sang qua tôi, quơ qua quơ lại trên đầu tôi, hỏi mẹ con tôi có phải đem trứng ra chợ để bán cho Tây không ?
 
(Lúc đó, ở tại chợ Vĩnh Lợi, ngay phía bên kia đầu cầu sắt, có một cái đồn của người Pháp đóng tại đó).
 
Mẹ tôi run run nói:- Dạ thưa ông, đâu phải, tôi đem trứng này ra chợ bán để lấy tiền mua thức ăn.- Chứ không phải mẹ con bà đem lương thực cung cấp cho Tây sao ?- Dạ thưa ông, đâu có phải như vậy !- Thôi lần này tôi tha cho mẹ con bà đó, nhưng giỏ trứng thì bị Ủy ban tịch thu. Nhớ lần sau, còn gặp mẹ con bà đem trứng ra chợ như vậy nữa là tôi sẽ bắn bỏ !- Dạ mẹ con tôi đội ơn ông !Thật hú hồn hú vía.
 
 Lần đầu tiên trong đời, tôi mới nhìn thấy khẩu súng lục. Sao nó uy dũng, hiên ngang, trông rất dễ sợ. Và cũng lần đầu tiên trong đời tôi mới biết đó là những kẻ gọi là Việt Minh, những người mặc đồ đen, đầu quấn khăn rằn, rồi sau này trở thành Việt Cộng và hai chữ Việt Cộng đã ám ảnh tôi từ suốt thời bé thơ cho đến khi khôn lớn.Nếu không có lần bị đón đường, bị đe dọa bắn bỏ hôm đó, tôi đã trở thành một tên Việt Minh từ thời trẻ dại này rồi.
 
Tôi còn nhớ rất rõ, ở tuổi 11, 12, tôi say mê những bài hát êm đềm, như:"
Còn đâu trên chiên' khu trong rừng chiều
Bên đèo lắng suối reo, ngàn thông reo
Còn đâu trên chiến khu trong rừng chiều
Bên đèo đoàn quân réo, đạn bay vèo…
"Hay hùng dũng, như:"
Mùa thu rồi ngày hăm ba,
ta ra đi theo tiếng gọi sơn hà nguy biến…
"Hoặc:"Đoàn giải phóng quân một lòng ra đi
Nào có sá chi đâu ngày trở về
…"Và còn nữa:
"Nào anh em ta cùng nhau xông pha
 lên đàng Kiếm nguồn tươi sáng…
"Hay là những bài thơ mà giờ đây hơn 60 năm qua, tôi vẫn còn nguyên trong trí nhớ:"
Tôi muốn tôi là một cứu thương
Cạnh theo chiến sĩ đến sa trường
Nằm lăn trên lá hay rơm ủ
Băng trắng đầu mình những vết thương
"
 
Thật là lãng mạn, thât là dễ thương. Làm sao mà tôi không bị quyến rũ bởi nét nhạc, lời thơ như vậy được.
 
Cho nên tôi có ý nghĩ là mình sẽ phải theo mấy anh lớn để được vào bưng, được nghe tiếng suối reo, ngàn thông reo, được nằm lăn trên lá hay rơm ủ, được nữ y tá săn sóc vết thương… Rồi một ngày nọ, tôi được theo đoàn biểu tình đi bộ từ làng Vĩnh Hựu của tôi lên tới tỉnh Gò Công, cách xa làng tôi 14 cây số, để gọi là… ủng hộ Việt Minh.
 
 Thức dậy từ 3 giờ khuya, chuẩn bị cơm vắt muối mè, tập hợp lại rồi tháp tùng đoàn người, đi theo nhịp trống quân hành "rập rập thùng, rập rập thùng"… lội bộ suốt 14 cây số, nhờ vừa đi vừa hát "Nào anh em ta cùng nhau xông pha lên đàng", cho nên thằng con nít 11 tuổi như tôi, khi đến nơi, nào có thấy chút mệt mỏi gì đâu ?
 
 
Nhưng sau lần gặp gã Việt Minh với khẩu súng giết người đó, tôi đã bừng tỉnh giấc mơ bỏ học, trốn cha mẹ để ra bưng biền.


Việt Cộng ! Chỉ hai tiếng thôi, nhưng sao thiên hạ hoảng hốt, kinh hoàng khi nghe đến nó.
 
Năm 1954, gần một triệu đồng bào miền Bắc, cũng vì hai tiếng này mà phải bỏ hết của cải, quê hương, làng xóm, mồ mả ông bà để chạy vô miền Nam xa lắc xa lơ, trốn khỏi bè lũ Việt Cộng.
 
Năm 1975 cũng vậy, vì hai tiếng này mà hơn hai triệu người dân miền Nam phải liều chết, bằng đủ mọi cách để lánh xa loài quỷ dữ.
 
Ở thôn quê miền Nam, khi nghe mấy tiếng "Việt Cộng về" hay "Mấy ổng về" là bà con gồng gánh, già trẻ, bé lớn chạy trối chết về phía thành phố để trốn khỏi bọn Việt Cộng.
 
Rồi nào Việt Cộng pháo kích vào thành phố, vào quận lỵ giết hại dân lành, giết hại trẻ thơ nơi trường học. Việt Cộng đào lộ, đấp mô, đặt mìn, phá cầu…
 
Còn Việt Cộng ngày nay thì ngoài tham nhũng còn tô.i bán nước, buôn dân, bàn tay chúng phạm trăm ngàn thứ tội ác. Việt Cộng ngày nay bán rừng, bán biển, bán giang sơn cha ông cho Tàu.
 
 Việt Cộng ngày nay độc ác, tàn nhẫn với dân chúng, nhưng co ro, cúm rúm trước thằng Tàu như sợ ông nội, ông cố của chúng, bắt dân bỏ tù nếu dân đứng lên yêu nước chống lại lũ Hán xâm lăng.
 
Rồi tôi miên man suy gẫm, không biết những tên như Nguyễn Tấn Dũng, Trương Tấn Sang, Nguyễn Phú Trọng nghĩ sao - nhưng không biết những tên này có biết suy nghĩ không – chúng có thấy rằng sao mình đi đến đâu, thiên hạ bỏ chạy hết vậy ?
 
 Mình giành được phân nửa xứ sở miền Bắc, đáng lẽ dân chúng phải ở lại với mình để kiến thiết xứ sở chứ, sao gần cả triệu người lại bỏ chạy vào Nam.
 
Rồi mình cướp được luôn phân nửa miền Nam còn lại, thiên hạ lại ùn ùn bò chạy nữa, cả hơn hai triệu người xa lánh mình.
 
Ti sao và ti sao?
 
Chúng không tự đặt câu hỏi đó với chính chúng sao ? Mình đi đến đâu thì người ta chạy trối chết khỏi nơi đó. Mình là thứ gì vậy ?
 
Nhìn hình ảnh cuộc di cư năm 1954, trên những chiếc tàu há mồm, nhìn những gương mặt hớt hơ hớt hãi, mất hồn, chạy đôn chạy đáo để rời khỏi Saigon tháng 4 năm 1975, rồi nhìn những cảnh liều chết vượt biên lên đến cao điểm, từ năm 1975-1980, nếu chúng là người, chúng phải suy nghĩ chứ ?
 
Mình cũng là người như họ, đầu, mắt tay chân cũng đầy đủ như họ, tại sao họ sợ mình mà chạy hết như thế ?
 
Mình có phải là quỷ dữ hay ác thú gì đâu ?
 
Nhưng tôi nghĩ, Việt Cộng còn đáng sợ hơn là quỷ dữ nữa. Nhìn lại, từ cái thời bé thơ, thuở mà mẹ con tôi đem hai chục trứng gà ra chợ bán để có tiền mua thức ăn cho gia đình, đến ngày nay, đã hơn 60 năm trôi qua, tôi cảm thấy rùng mình, ghê sợ.
 
Từ những việc bắt người cho mò tôm, thả xác trôi sông thuở đó, cho đến những vụ lường gạt, gian dối cướp giật của Việt Cộng ngày nay, nhìn sự dã man tàn ác của Việt Cộng đối với người dân cùng chung máu mủ … thật không thể nào tưởng tượng nổi !
 
Quỷ chỉ nhát, chỉ hù người ta thôi, chứ không hại người ta, mà nếu quỷ có hại thì chỉ hại một người thôi. Còn Việt Cộng hại cả một dân tộc, tiệu diệt tất cả, đất đai, sông biển, núi rừng không còn, nhưng đó là nói về mặt những gì còn nhìn thấy được.
 
Còn về mặt không nhìn thấy được thì là Việt Cộng tàn phá cả đạo đức, dung dưỡng tội ác, giết chết sự trong trắng trong lòng trẻ thơ, đưa nhiều thế hệ con em chúng ta vào vòng tối ám, dạy chúng dối trá, dạy chúng tội ác
 
Nhưng như vậy cũng chưa đủ.
 
Những nguời đã quá sợ chúng mà bỏ xứ ra đi, để xứ cho chúng ở cũng chưa được yên thân.
 
Chúng còn cho tay chân bộ hạ, núp bóng dưới danh nghĩa này, danh nghĩa nọ, chạy theo ra ngọai quốc để quyết hành hạ những người tỵ nạn Cộng sản này cho đủ… 36 kiểu của chúng. Thật trời không dung, đất không tha.
 
Ngày xưa, chúng đã chiếm được phân nửa nước Việt Nam, tưởng đâu rằng chúng cùng miền Nam thi đua làm cho dân giàu nước mạnh, nhưng như chúng ta đã biết, Việt Cộng cho đến 1975, còn chưa thấy cái thang máy "biết tàng hình" là gì, chưa được nhìn chiếc đồng hồ "12 trụ, 2 cửa sổ, không người lái" là gì, không hiểu cái bồn cầu "để rửa rau" hay để làm gì, trong khi miến Nam lúc đó đã là một trong những quốc gia tân tiến ở Đông Nam Á châu.
 
Rồi lòng tham vô đáy, thực hành chủ nghĩa Cộng sản toàn cầu của chúng, chúng cướp luôn miền Nam.
 
Thiên hạ lại bỏ chạy, chúng rượt theo ra đến ngọai quốc để áp dụng… 36 kiểu lên đầu lên cổ người đã sợ chúng mà bỏ chạy 37 năm trước.
 
Nếu tôi có làm anh muôn vàn bực tức, xin anh cứ chửi tôi là thằng mất dạy, thằng láu cá, thằng bỉ ổi, thằng đê tiện, thằng vô học, thằng… thằng gì cũng được, hay bảo tôi là thằng không cha không mẹ, hay là thằng do… con gì sanh ra cũng được nốt, nhưng xin đừng bảo tôi là Việt Cộng.
 
Mầy là thằng "Việt Cộng", hai tiếng này nặng lắm, anh co' biết không ?
 
 Nói như thế là anh chửi tôi đấy, mà chửi tôi thât nặng, đó là tiếng chửi ghê gớm nhất, đáng sợ nhất trong những tiêng chửi đương thời.
 
Vì hai tiếng "Viet Cong" này đồng nghĩa với ác nhân, hung đảng, ác quỷ, ác tinh, man di, mọi rợ, lưu manh, gian xảo, côn đồ, thảo khấu… , lọai quỷ quái tinh ma, nghĩa là bọn trời đánh thánh đâm, trời tru đất diệt.Lê Dinh

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link