Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Thursday, November 22, 2012

Việt Nam lại xấu mặt ở Nam Vang

Chủi hắn hèn cũng quá tội ,vì tất cả do Đảng lãnh đạn thành ra mang tiếng đại diện chính phủ CSVN đi họp ,chỉ ngồi nghe là chính, kẹt lắm là phát biểu chung chungđại khái ,ngoài ra Đảng chưa cho phép nói thì chẳng dám nói gì cả , quan trọng ,trọng đại nhất là cái ghế Thủ tướng của hắn ta, chứ không phải chủ quyền đất nước .
Al

Từ: Truong Vu
Đã gửi 7:47 Thứ Năm, 22 tháng 11 2012
Chủ đề: [PhoNang] Fw: Việt Nam, Thằng hèn Tưởng Thú Nguyễn tấn Dũng Tương - VC lại xấu mặt ở Nam Vang
Thng Hèn Nguyến tn Dũng.

VHT
----- Forwarded Message -----
From: Tran Ho
To:
Sent: Wednesday, November 21, 2012 9:11 PM
Subject: [VN-TD] Việt Nam - VC lại xấu mặt ở Nam Vang
Việt Nam lại xấu mặt ở Nam Vang
Phạm Trần - Ông Aquio nói ngoài Phi Luật Tân còn một nước nữa “không tán thành ý kiến loại bỏ yếu tố Quốc tế hóa”. Ông Aquino không nêu tên nhưng sau đó các viên chức Phi cho biết nước đó chính là Việt Nam. Nhưng tại sao đại biểu của Việt Nam ngồi trong phòng họp khi xảy ra sự cố này là ông Nguyễn Tấn Dũng, Trưởng đoàn và Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh đã không dám nói nửa câu để bảo vệ danh dự cho nước mình?...
Bản mặt thằng NT Dũng nhìn là đã thấy HỀ và HÈN rồi.
KHÔNG LẼ

Việt Nam thua một đàn Trâu
Mục đồng Ba Dũng đứng đầu cầm roi.
Đàn Trâu lúc nhúc như dòi.
Chín chục triệu mạng loi choi trong hầm.
Mặc tên "
Tưởng Thú
" cầm chân.
Không kéo nó xuống một lần cho xong.
Hỡi ai yêu nước hoài mong.
Chọc Dân đứng dậy, dáo, đòng lấy đâm.
Đâm ngay bọn Đảng hại dân.
Tru di bọn chúng, ta cần làm ngay.

Xin nhớ mở coi You Tube.

*
“Trung Quốc và các nước ASEAN có đủ trí tuệ và năng lực, xử lý ổn thỏa mọi vấn đề kểcả tranh chấp quyền lợi lãnh thổ và biển, giữ gìn toàn cục hợp tác phát triểnĐông Á trong điều kiện không bị sự quấy nhiễu của bên ngoài.”
“Lâu nay, hợp tác Đông Á được thúc đẩy thuận lợi ở mức tối đa là do các nước ASEANđã gác lại tranh chấp, tăng cường nhận thức chung, hình thành sức mạnh tổng hợp theo "Phương thức ASEAN", tinh thần này cũng cần trở thành đề xướng và tuân thủ của các bên hợp tác Đông Á.”
Đó là lời tuyên bố của Thủ tướng Trung Cộng Ôn Gia Bảo tại kỳ Hội nghị cấp cao thứ15 với Hiệp hội các nước Đông Nam Á họp tại Nam Vang, Cao Miên ngày 19/11 (2012), được đăng tải trên báo điện tử của Đài Phát thanh Quốc tế Trung Cộng (China Radio International, CRI).
Thôngđiệp của ông Ôn Gia Bảo được phía Trung Cộng giải thích rằng Bắc Kinh chỉ muốn giải quyết tranh chấp lãnh thổ với “các nước trực tiếp liên quan” và không có can dự của các nước khác.
Thêm vào đó, phía Trung Cộng cho rằng Thỏa hiệp Tuyên bố về ứng xử của các bên ởBiển Đông, tiếng Anh gọi là Declaration of Conduct, DOC, ký tại Nam Vang (Cao Miên) năm 2002 giữa Trung Cộng và Hiệp hội các nước Đông Nam Á (The Association Of South East Asia Nations, ASEAN) đã “giới hạn” các cuộc đàm phán giữa các nước có tranh chấp mà thôi.
Nguyên nhân sâu xa
Ởcâu nói thứ nhất của ông Ôn Gia Bảo không có gì mới mà chỉ lập lại lập trường cố hửu của Trung Cộng: Không nói chuyện tranh chấp với “cả khối 10 nước” của ASEAN mà chỉ nói chuyện “song phương” với nước có tranh chấp với Trung Cộng, trong trường hợp này chỉ có 4 Quốc gia trong số 10 nước của ASEAN bao gồm Việt Nam, Phi Luật Tân, Mã Lai Á và Brunei.
Trực tiếp và quan trọng nhất là Việt Nam và Phi Luật Tân.
Phía Việt Nam có chủ quyền ở hai quần đảo Hoàng Sa (bị Trung Cộng chiếm của Việt Nam Cộng Hòa năm 1974) và Trường Sa (Trung Cộng đã chiếm mất 8 đảo đá ngầm trong cuộc chiến năm 1988).
Phi Luật Tân có tranh chấp chủ quyền với Trung Cộng ở bãi Macclesfield và bãi cạn Scarborough mà Bắc Kinh gọi là quần đảo Trung Sa.
Ngoài ra vùng lãnh thổ Đài Loan đã chiếm đóng đảo Ba Bình trong hệ thống quần đảo Trường Sa của Việt Nam từ sau Thế chiến thứ II và đã xây dựng các cơ sở quân sự để phòng thủ, cũng nằm trong tầm mắt tranh chấp chủ quyền với Trung Cộng.
Tuy nhiên, Trung Cộng chưa bao giờ dùng võ lực quấy nhiễu hay tấn công lính Đài Loan ở Ba Bình nên nhiều người nghĩ Đài Loan và Bắc Kinh đã có thỏa thuận ngầm với nhau vì Trung Cộng luôn luôn coi Đài Loan là phần lãnh thổ của mình.
Các nhà địa lý và chuyên viên biển đảo của Mỹ ước tính diện tích của Biển Đông trên 3 triệu cây số vuông và có số lượng dầu khí có từ 28 đến 213 tỷ thùng, đủ cho Bắc Kinh dùng trong 60 năm. Biển Đông cũng có lượng khí đốt ít nhất cũng trên 3 ngàn tỷ mét khối, đủ cho Trung Cộng sử dụng trong 30 năm!
Đó là lý do tại sao Bắc Kinh đã tìm mọi cách đến chiếm Biển Đông bằng cách tự vẽra đường Lưỡi Bò, hay còn gọi là Đường 9 Đoạn bao vùng từ 80 đến 85% diện tích Biển Đông.
Vấnđề chủ quyền mơ hồ về “Đường Lưỡi Bò” “xuất hiện công khai lần đầu tiên vào tháng 2 năm 1948 trong phụ đồ "Bản đồ vị trí các đảo Nam Hải" của "Bản đồ khu vực hành chính Trung Hoa Dân Quốc" (Chú thích: Trung Hoa Quốc Dân Đảng) do Cục Phương vực Bộ Nội chính Trung Hoa Dân Quốc phát hành. Nước Cộng hòa nhân dân Trung Hoa (Chú thích: Trung Hoa Cộng sản từ 1949) sau khi thành lập vẫn xác định cương vực trên biển Đông theo "đường mười mộtđoạn" của Trung Hoa Dân Quốc, đến năm 1953 thì bỏ hai đoạn trong Vịnh Bắc Bộ, trở thành "đường chín đoạn". (Tài liệu Bách Khoa Toàn Thư mở).
“Đường Lưỡi Bò” trở thành nghiêm trọng vào ngày 06/05/2009 khi Bắc Kinh nạp tấm bản đồ9 đường gián đoạn trên Biển Đông lên Tổng thư ký Liên Hiệp Quốc.
24 giờ đồng hồ sau đó (07/05/2009), Việt Nam, Malaysia và sau đó đến lượt Nam Dương đã phản đối và hoàn toàn bác bỏ tấm bản đồ này.
Mặc cho các nước liên hệ phản đối Trung Cộng tiếp tục lấn tới, dù ngoài miệng Bắc Kinh luôn luôn rêu rao đối với Việt Nam thì lúc nào cũng “láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai” “láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt”.
Bằng chứng là Trung Cộng đã thành lập chính quyền Thành phố Tam Sa bao gồm Hoàng Sa, Trung Sa và Trường Sa. Trung Cộng cũng tấp nập thiết kế các trạm tiếp liệu quân sự trên biển, lập cầu không vận và căn cứ quân sự nổi song song với việc tổchức các chuyến du lịch Hoàng Sa, bất kể phản đối của Việt Nam và các nước liên quan.
Song song với các hành động “hợp thức hóa vùng chiếm đóng”, Trung Cộng còn gia tăng các cuộc tấn công, chận bắt và ngăn cản ngư dân Việt Nam đến đánh bắt trong vùng biển Hoàng Sa và Trường Sa
Vì vậy, khi ông Ôn Gia Bảo khẳng định không nói chuyện với một “tập thể Đông Nam Á” hay phản đối dự kiến “quốc tế hóa tranh chấp ở Biển Đông” là có ý kéo dài thời gian để chia rẽ ASEAN hòng thực hiện mưu kế “đánh lẻ” từng nước cho dễ,nhất là trường hợp Việt Nam lại là con nợ khổng lồ của Trung Cộng từ nhiều năm qua!
Quan trọng hơn, ông Ôn Gia Bảo đã tạt gáo nước lạnh vào mặt ASEAN để làm ngơ đề nghịthảo luận Code Of Conduct (COC) có yếu tố ràng buộc pháp lý giữa ASEAN và Trung Cộng chặt chẽ hơn thỏa hiệp “áp dụng hay không tùy thiện chí mỗi nước” của DOC năm 2002.
Nướcđổ đầu vịt
Nhưvậy là xôi hỏng bỏng không. ASEAN đã mất nhiều thời gian họp và nhân nhượng lẫn nhau trước khi hoàn thành dự thảo COC để trao cho chủ nhà là Chủ tịch ASEAN Hun Sen của Cao Miên trước khi ông này trao cho ông Ôn Gia Bảo đang chính thức thăm viếng Cao Miên.
Rất tiếc vai trò “người đưa thư” của Hun Sen đã bị chính đương sự làm cháy túi bằng hành động về hùa với Ôn Gia Bảo khi Hun Sen đơn phương tuyên bố hôm 19/11 (2012) rằng ASEAN đã đồng ý hôm Chủ Nhật 18/11/2012 “không quốc tế hóa” vấn đềBiển Đông.
Lời tuyên bố của Hun Sen đưa ra tại phiên họp giữa ASEAN và Thủ tướng Nhật Yoshihiko Noda lập tức bị Tổng Thống Phi Luật Tân Benigno Aquino III phản đối khiến Hun Sen phải ngưng bài diễn văn.
Ông Aquino III nói với các phái đoàn không làm gì có chuyện tất cả các nước của ASEAN đã đồng ý như lời tuyên bố của ông Hun Sen.
Ngược lại, Tổng thống Aquino III đòi phải mời các quốc gia có quyền lợi tại khu vực,điển hình như Hoa Kỳ, cùng tham dự thương thuyết chủ quyền trên biển với Trung Quốc.
Nhưng ông Ôn Gia Bảo đã bác bỏ ý kiến này và cũng không nhắc gì đến bản dự thảo BộQuy tắc Ứng xử trên Biền Đông, hay còn được gội là Code of Conduct, COC của ASEAN.
Trong khi ASEAN kêu gọi Trung Cộng thảo luận “càng sớm càng tốt” thì Bắc Kinh lại“đánh bài lảng” để “ngâm tôm” yêu cầu của ASEAN, ngay trước ngày ASEAN kết thúc kỳ họp hôm 20/11/2012.
Việt Nam tự bôi mặt
Nhưng lập trường của Việt Nam tại Hội nghị Nam Vang như thế nào?
Trưởngđoàn Việt Nam, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đến Nam Vang như người bị “què chân”sau khi thoát hình phạt kỷ luật của Ban Chấp hành Trung ương đảng. Ông ta không có sáng kiến gì mới hơn lập trường cũ, theo đó Việt Nam nói rằng:
“-Biển Đông đã trở thành vấn đề quan tâm chung, liên quan tới bảo đảm hòa bình,ổn định và an ninh ở khu vực. Tình hình khu vực này thời gian qua có nhiều diễn biến phức tạp. Do đó, ASEAN cần phát huy hơn nữa vai trò và tiếng nói của mình trong vấn đề này trên cơ sở quan điểm chung đã có đồng thuận là: nhấn mạnh hòa bình, ổn định ở Biển Đông, trong đó có vấn đề an ninh, an toàn hàng hải; tuân thủ luật pháp quốc tế và Công ước Luật biển 1982, trong đó có các quy định của Công ước về việc tôn trọng Vùng Đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của các quốc gia ven biển; giải quyết các tranh chấp giữa các bên liên quan bằng biện pháp hòa bình; tôn trọng và thực hiện nghiêm túc, đầy đủ DOC và thúc đẩy việc sớm xây dựng COC.
-Hoan nghênh Tuyên bố Nguyên tắc 6 điểm của ASEAN về Biển Đông, một lần nữa khẳng định lập trường chung của ASEAN về vấn đề này; đề nghị giao các Bộ trưởng và quan chức cao cấp bàn biện pháp bảo đảm triển khai đầy đủ, hiệu quả Tuyên bốnày.
-Ghi nhận những tiến triển đạt được trong việc thực hiện DOC thời gian qua, trong đó có việc thông qua Quy tắc hướng dẫn triển khai DOC; ủng hộ việc thông qua Tuyên bố nhân dịp kỷ niệm 10 năm ký DOC, qua đó ASEAN và Trung Quốc cần tái khẳng định mạnh mẽ quyết tâm thực hiện đầy đủ, hiệu quả DOC vì mục tiêu chung là hòa bình, an ninh và xây dựng lòng tin.”
Nhưng Tuyên bố Nguyên tắc 6 điểm của ASEAN về Biển Đông có gì mới không?
Dứt khoát không, vì nó chỉ lập lại chuyện cũ, sau khi các Bộ trưởng Ngoại giao của ASEAN họp tại Nam Vang hồi tháng 7/2012 không san bằng được bất đồng ý kiến vềvấn đề Biển Đông với Trung Cộng.
Nước chủ nhà Cao Miên, bị Trung Cộng áp lực, lầu đầu tiên trong 45 năm, đã quyếtđịnh không ghi vấn đề Biển Đông vào Thông cáo chung để làm hài lòng Bắc Kinh, sau một ngày nhận được viện trợ kinh tế 1 tỷ Dollars của Chủ tịch Nhà nước Trung Cộng Hồ Cẩm Đào khi ấy bất ngờ đến Cao Miên thăm viếng.
Hànhđộng của Cao Miên đã bị lên án khắp thế giới và gây ra cuộc khủng hoảng ngoại giao nghiêm trọng với Việt Nam và Phi Luật Tân.
Cuối cùng Nam Dương đã tình nguyện đứng ra hàn gắn đổ vỡ bằng cách đi từng nước đểthương thuyết.
Sau cùng Nguyên Tắc 6 điểm đã đạt được có nội dụng như sau:
1. Thực hiện đầy đủ Tuyên bố về cách ứng xử của các bên tại Biển Đông (DOC).
2. Hướng dẫn thực hiện DOC (2011).
3. Sớm đạt được Bộ quy tắc ứng xử ở Biển Đông (COC).
4. Hoàn toàn tôn trọng các nguyên tắc đã được thừa nhận của Luật pháp quốc tế,trong đó có Công ước Liên hợp quốc về Luật biển 1982 (UNCLOS).
5. Các bên tiếp tục kiềm chế và không sử dụng bạo lực.
6. Giải quyết hòa bình các tranh chấp, phù hợp với các nguyên tắc đã được thừa nhận của Luật pháp quốc tế, trong đó có Công ước Liên hợp quốc về Luật biển 1982 (UNCLOS).
Nhưng tại Nam Vang, ngày 19/11/2012, cùng ngày ASEAN họp với Trung Cộng và Nhật Bản thì ông Hun Sen lại “đơn phương” tuyên bố trong phiên họp ngày 18/11 (2012), ASEAN đã thống nhất không “quốc tế hóa” xung đột ở Biển Đông khiến Tổng Thống Phi Luật Tân Benigno Aquino III phải giơ tay cắt ngang lời nói của ông Hun Senđể bác bỏ ý kiến của Thủ tướng Cao Miên khiến cả hội trường choáng váng.
Sauđó chủ nhà Hun Sen phải tuyên bố ghi vào biên bản lời tuyên bố “bất thần” của ông Aquimo.
Ông Aquio nói ngoài Phi Luật Tân còn một nước nữa “không tán thành ý kiến loại bỏ yếu tố Quốc tế hóa”. Ông Aquino không nêu tên nhưng sau đó các viên chức Phi cho biết nước đó chính là Việt Nam.
Phạm Bình Minh
Nhưng tại sao đại biểu của Việt Nam ngồi trong phòng họp khi xảy ra sự cố này là ông Nguyễn Tấn Dũng, Trưởng đoàn và Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh đã không dám nói nửa câu để bảo vệ danh dự cho nước mình?
Câu hỏi này không khó trả lời vì lãnh đạo Việt Nam không còn biết xấu hổ là gì nữa, nói chi đến danh dự khi họ chỉ biết giương mắt chứng kiến hành động can đảm kiên quyết bảo vệ chủ quyền Phi Luật Tân, trong bất cứ hoàn cảnh nào của Tổng thống Benigno Aquino III.
Nhưngđây không phải là lần đầu tiên ông Aquio III đã làm như thế. Ông còn công khai mời đồng minh Hoa Kỳ giúp bảo vệ chủ quyền Phi Luật Tân và Hoa Thịnh Đốn đã đáp lại khiến Bắc Kinh phải chùn bước ở khu vực “Trung Sa”.
Ngược lại, phía Việt Nam chỉ biết cúi đầu phản đối Trung Cộng bằng nước bọt và tiếp tục bôi nhọ tên Tổ Quốc tại Nam Vang ngày 19/11 (2012) vừa qua.
(11/012)
Phạm Trần

Việt Nam lại xấu mặt ở Nam Vang


Đăng bởi pleikly lúc 5:11 Chiều 22/11/12

VRNs (22.11.2012)- Washington DC, USA - “Trung Quốc và các nước ASEAN có đủ trí tuệ và năng lực, xử lý ổn thoả mọi vấn đề kể cả tranh chấp quyền lợi lãnh thổ và biển, giữ gìn toàn cục hợp tác phát triển Đông Á trong điều kiện không bị sự quấy nhiễu của bên ngoài.”

“Lâu nay, hợp tác Đông Á được thúc đẩy thuận lợi ở mức tối đa là do các nước ASEAN đã gác lại tranh chấp, tăng cường nhận thức chung, hình thành sức mạnh tổng hợp theo "Phương thức ASEAN", tinh thần này cũng cần trở thành đề xướng và tuân thủ của các bên hợp tác Đông Á.”

Đó là lời tuyên bố của Thủ tướng Trung Cộng Ôn Gia Bảo tại kỳ Hội nghị cấp cao thứ 15 với Hiệp hội các nước Đông Nam Á họp tại Nam Vang, Cao Miên ngày 19/11 (2012), được đăng tải trên báo điện tử của Đài Phat thanh Quốc tế Trung Cộng (China Radio International, CRI).

Thông điệp của Ông Ôn Gia Bảo được phiá Trung Cộng giải thích rằng Bắc Kinh chỉ muốn giải quyết tranh chấp lãnh thổ với “các nước trực tiếp liên quan” và không có can dự của các nước khác.

Thêm vào đó, phía Trung Cộng cho rằng Thỏa hiệp Tuyên bố về ứng xử của các bên ở Biển Đông, tiếng Anh gọi là Declaration of Conduct, DOC, ký tại Nam Vang (Cao Miên) năm 2002 giữa Trung Cộng và Hiệp hội các nước Đông Nam Á (The Association Of South East Asia Nations, ASEAN) đã “giới hạn” các cuộc đàm phán giữa các nước có tranh chấp mà thôi.

 

NGUYÊN NHÂN SÂU XA

Ở câu nói thứ nhất của Ông Ôn Gia Bảo không có gì mới mà chỉ lập lại lập trường cố hữu của Trung Cộng : Không nói chuyện tranh chấp với “cả khối 10 nước” của ASEAN mà chỉ nói chuyện “song phương”với nước có tranh chấp với Trung Cộng, trong trường hợp này chỉ có 4 Quốc gia trong số 10 nước của ASEAN bao gồm Việt Nam, Phi Luật Tân, Mã Lai Á và Brunei.

Trực tiếp và quan trọng nhất là Việt Nam và Phi Luật Tân.

Phía Việt Nam có chủ quyền ở hai quần đảo Hòang Sa (bị Trung Cộng chiếm của Việt Nam Cộng Hòa năm 1974) và Trường Sa (Trung Cộng đã chiếm mất 8 đảo đá ngầm trong cuộc chiến năm 1988)

Phi Luật Tân có tranh chấp chủ quyền với Trung Cộng ở bãi Macclesfield và bãi cạn Scarborough mà Bắc Kinh gọi là quần đảo Trung Sa.

Ngòai ra vùng Lãnh thổ Đài Loan đã chiếm đóng đảo Ba Bình trong hệ thống quần đảo Trường Sa của Việt Nam từ sau Thế chiến thứ II và đã xây dựng các cơ sở quân sự để phòng thủ, cũng nằm trong tầm mắt tranh chấp chủ quyền với Trung Cộng.

Tuy nhiên, Trung Cộng chưa bao giờ dùng võ lực quấy nhiễu hay tấn công lính Đài Loan ở Ba Bình nên nhiều người nghĩ Đài Loan và Bắc Kinh đã có thỏa thuận ngầm với nhau vì Trung Cộng luôn luôn coi Đài Loan là phần lãnh thổ của mình.

Các nhà địa lý và chuyên viên biển đảo của Mỹ ước tính diện tích của Biển Đông trên 3 triệu cây số vuông và có số lượng dầu khí có từ 28 đến 213 tỷ thùng, đủ cho Bắc Kinh dùng trong 60 năm. Biển Đông cũng có lượng khí đốt ít nhất cũng trên 3 ngàn tỷ mét khối, đủ cho Trung Cộng sử dụng trong 30 năm !

Đó là lý do tại sao Bắc Kinh đã tìm mọi cách đến chiếm Biển Đông bằng cách tự vẽ ra đường Luỡi Bò, hay còn gọi là Đường 9 Đoạn bao vùng từ 80 đến 85% diện tích Biển Đông.

Vấn đề chủ quyền mơ hồ về “Đường Lưỡi Bò” “xuất hiện công khai lần đầu tiên vào tháng 2 năm 1948 trong phụ đồ "Bản đồ vị trí các đảo Nam Hải" của "Bản đồ khu vực hành chính Trung Hoa Dân Quốc" (Chú thích: Trung Hoa Quốc Dân Đảng) do Cục Phương vực Bộ Nội chính Trung Hoa Dân Quốc phát hành. Nước Cộng hòa nhân dân Trung Hoa (Chú thích: Trung Hoa Cộng sản từ 1949) sau khi thành lập vẫn xác định cương vực trên biển Đông theo "đường mười một đoạn" của Trung Hoa Dân Quốc, đến năm 1953 thì bỏ hai đoạn trong vịnh Bắc Bộ, trở thành "đường chín đoạn". (Tài liệu Bách Khoa Tòan Thư mở)

“Đường Lưỡi Bò” trở thành nghiêm trọng vào ngày 06/05/2009 khi Bắc Kinh nạp tấm bản đồ 9 đường gián đoạn trên Biển Đông lên Tổng thư ký Liên Hiệp Quốc.

24 giờ đồng hồ sau đó (07/05/2009), Việt Nam, Malaysia và sau đó đến lượt Nam Dương đã phản đối và hòan tòan bác bỏ tấm bản đồ này.

Mặc cho các nước liên hệ phản đối Trung Cộng tiếp tục lấn tới, dù ngòai miệng Bắc Kinh luôn luôn rêu rao đối với Việt Nam thì lúc nào cũng “láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai” và “láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt”.

Bằng chứng là Trung Cộng đã thành lập chính quyền Thành phố Tam Sa bao gồm Hòang Sa, Trung Sa và Trường Sa. Trung Cộng cũng tấp nập thiết kế các trạm tiếp liệu quân sự trên biển, lập cầu không vận và căn cứ quân sự nổi song song với việc tổ chức các chuyến du lịch Hòang Sa, bất kể phản đối của Việt Nam và các nước liên quan.

Song song với các hành động “hợp thức hóa vùng chiếm đóng”, Trung Cộng còn gia tăng các cuộc tấn công, chận bắt và ngăn cản ngư dân Việt Nam đến đánh bắt trong vùng biển Hòang Sa và Trường Sa

Vì vậy, khi ông Ôn Gia Bảo khẳng định không nói chuyện với một “tập thể Đông Nam Á” hay phản đối dự kiến “quốc tế hóa tranh chấp ở Biển Đông” là có ý kéo dài thời gian để chia rẽ ASEAN hòng thực hiện mưu kế “đánh lẻ” từng nước cho dễ, nhất là trường hợp Việt Nam lại là con nợ khổng lồ của Trung Cộng từ nhiều năm qua !

Quan trọng hơn, Ông Ôn Gia Bảo đã tạt gáo nước lạnh vào mặt ASEAN để làm ngơ đề nghị thảo luận Code Of Conduct (COC) có yếu tố ràng buộc pháp lý giữa ASEAN và Trung Cộng chặt chẽ hơn thỏa hiệp “áp dụng hay không tùy thiện chí mỗi nước” của DOC năm 2002.

 

NƯỚC ĐỔ ĐẦU VỊT

Như vậy là xôi hỏng bỏng không. ASEAN đã mất nhiều thời gian họp và nhân nhượng lẫn nhau trước khi hòan thành dự thảo COC để trao cho chủ nhà là Chủ tịch ASEAN Hun Sen của Cao Miên trước khi ông này trao cho ông Ôn Gia Bảo đang chính thức thăm viếng Cao Miên.

Rất tiếc vai trò “người đưa thư” của Hun Sen đã bị chính đương sự làm cháy túi bằng hành động về hùa với Ôn Gia Bảo khi Hun Sen đơn phương tuyên bố hôm 19/11 (2012) rằng ASEAN đã đồng ý hôm Chủ Nhật 18/11/2012 “không quốc tế hóa” vấn đề Biển Đông.

Lời tuyên bố của Hun Sen đưa ra tại phiên họp giửa ASEAN và Thủ tướng Nhật Yoshihiko Noda lập tức bị Tổng Thống Phi Luật Tân Benigno Aquino III phản đối khiến Hun Sen phải ngưng bài diễn văn.

Ông Aquino III nói với các phái đòan không làm gì có chuyện tất cả các nước của ASEAN đã đồng ý như lời tuyên bố của ông Hun Sen. 

Ngược lại, Tổng thống Aquino III đòi phải mời các quốc gia có quyền lợi tại khu vực, điển hình như Hoa Kỳ, cùng tham dự thương thuyết chủ quyền trên biển với Trung Quốc.

Nhưng ông Ôn Gia Bảo đã bác bỏ ý kiến này và cũng không nhắc gì đến bản dự thảo Bộ Quy tắc Ứng xử trên Biền Đông, hay còn được gội là Code of Conduct, COC của ASEAN.

Trong khi ASEAN kêu gọi Trung Cộng thảo luận “càng sớm càng tốt” thì Bắc Kinh lại “đáng bài lảng” để “ngâm tôm” yêu cầu của ASEAN, ngay trước ngày ASEAN kết thúc kỳ họp hôm 20/11/2012.

 

VIỆT NAM TỰ BÔI MẶT

Nhưng lập trường của Việt Nam tại Hội nghị Nam Vang như thế nào ?

Trưởng đòan Việt Nam, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đến Nam Vang như người bị “què chân” sau khi thoát hình phạt kỷ luật của Ban Chấp hành Trung ương đảng. Ông ta không có sáng kiến gì mới hơn lập trường cũ, theo đó Việt Nam nói rằng:

“ - Biển Đông đã trở thành vấn đề quan tâm chung, liên quan tới bảo đảm hòa bình, ổn định và an ninh ở khu vực. Tình hình khu vực này thời gian qua có nhiều diễn biến phức tạp. Do đó, ASEAN cần phát huy hơn nữa vai trò và tiếng nói của mình trong vấn đề này trên cơ sở quan điểm chung đã có đồng thuận là: nhấn mạnh hòa bình, ổn định ở Biển Đông, trong đó có vấn đề an ninh, an toàn hàng hải; tuân thủ luật pháp quốc tế và Công ước Luật biển 1982, trong đó có các quy định của Công ước về việc tôn trọng Vùng Đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của các quốc gia ven biển; giải quyết các tranh chấp giữa các bên liên quan bằng biện pháp hòa bình; tôn trọng và thực hiện nghiêm túc, đầy đủ DOC và thúc đẩy việc sớm xây dựng COC.

- Hoan nghênh Tuyên bố Nguyên tắc 6 điểm của ASEAN về Biển Đông, một lần nữa khẳng định lập trường chung của ASEAN về vấn đề này; đề nghị giao các Bộ trưởng và quan chức cao cấp bàn biện pháp bảo đảm triển khai đầy đủ, hiệu quả Tuyên bố này.

- Ghi nhận những tiến triển đạt được trong việc thực hiện DOC thời gian qua, trong đó có việc thông qua Quy tắc hướng dẫn triển khai DOC; ủng hộ việc thông qua Tuyên bố nhân dịp kỷ niệm 10 năm ký DOC, qua đó ASEAN và Trung Quốc cần tái khẳng định mạnh mẽ quyết tâm thực hiện đầy đủ, hiệu quả DOC vì mục tiêu chung là hòa bình, an ninh và xây dựng lòng tin.”

Nhưng Tuyên bố Nguyên tắc 6 điểm của ASEAN về Biển Đông có gì mới không ?

Dứt khoát không, vì nó chỉ lập lại chuyện cũ, sau khi các Bộ trưởng Ngọai giao của ASEAN họp tại Nam Vang hồi tháng 7/2012 không san bằng được bất đồng ý kiến về vấn đề Biển Đông với Trung Cộng.

Nước chủ nhà Cao Miên, bị Trung Cộng áp lực, lầu đầu tiên trong 45 năm, đã quyết định không ghi vấn đề Biển Đông vào Thông cáo chung để làm hài lòng Bắc Kinh, sau một ngày nhận được viện trợ kinh tế 1 tỷ Dollars của Chủ tịch Nhà nước Trung Cộng Hồ Cẩm Đào khi ấy bất ngờ đến Cao Miên thăm viếng.

Hành động của Cao Miên đã bị lên án khắp thế giới và gây ra cuộc khủng hòang ngọai giao nghiêm trọng với Việt Nam và Phi Luật Tân.

Cuối cùng Nam Dương đã tình nguyên đứng ra hàn gắn đổ vỡ bằng cách đi từng nước để thương thuyết .

Sau cùng Nguyên Tắc 6 điểm đã đạt được có nội dụng như sau:

1. Thực hiện đầy đủ Tuyên bố về cách ứng xử của các bên tại Biển Đông (DOC).

2. Hướng dẫn thực hiện DOC (2011).

3. Sớm đạt được Bộ quy tắc ứng xử ở Biển Đông (COC).

4. Hoàn toàn tôn trọng các nguyên tắc đã được thừa nhận của Luật pháp quốc tế, trong đó có Công ước Liên hợp quốc về Luật biển 1982 (UNCLOS).

5. Các bên tiếp tục kiềm chế và không sử dụng bạo lực.

6. Giải quyết hòa bình các tranh chấp, phù hợp với các nguyên tắc đã được thừa nhận của Luật pháp quốc tế, trong đó có Công ước Liên hợp quốc về Luật biển 1982 (UNCLOS).

Nhưng tại Nam Vang, ngày 19/11/2012, cùng ngày ASEAN họp với Trung Cộng và Nhật Bản thì ông Hun Sen lại “đơn phương” tuyên bố trong phiên họp ngày 18/11 (2012), ASEAN đã thống nhất không “quốc tế hóa” xung đột ở Biển Đông khiến Tổng Thống Phi Luật Tân Benigno Aquino III phải giơ tay cắt ngang lời nói của ông Hun Sen để bác bỏ ý kiến của Thủ tướng Cao Miên khiến cả hội trường chóang váng.

Sau đó chủ nhà Hun Sen phải tuyên bố ghi vào biên bản lời tuyên bố “bất thần” của ông Aquimo.

Ông Aquio nói ngòai Phi Luật Tân còn một nước nữa “không tán thành ý kiến lọai bỏ yếu tố Quốc tế hòa”. Ông Aquino không nêu tên nhưng sau đó các viên chức Phi cho biết nước đó chính là Việt Nam.

Nhưng tại sao đại biểu của Việt Nam ngồi trong phòng họp khi xẩy ra sự cố này là ông Nguyễn Tấn Dũng, Trưởng đòan và Bộ trưởng Ngọai giao Phạm Bình Minh đã không dám nói nửa câu để bảo vệ danh dự cho nước mình ?

Câu hỏi này không khó trả lời vì Lãnh đạo Việt Nam không còn biết xấu hổ là gì nữa, nói chi đến danh dự khi họ chỉ biết giương mắt chứng kiến hành động can đảm kiên quyết bảo vệ chủ quyền Phi Luật Tân, trong bất cứ hòan cảnh nào của Tổng thống Benigno Aquino III.

Nhưng đây không phải là lần đầu tiên ông Aquio III đã làm như thế. Ông còn công khai mời đồng minh Hoa Kỳ giúp bảo vệ chủ quyền Phi Luật Tân và Hoa Thịnh Đốn đã đáp lại khiến Bắc Kinh phải chùn bước ở khu vực “Trung Sa”.

Ngược lại, phía Việt Nam chỉ biết cúi đầu phản đối Trung Cộng bằng nước bọt và tiếp tục bôi nhọ tên Tổ Quốc tại Nam Vang ngày 19/11 (2012) vừa qua.

Phạm Trần




Loan Nguyen posted in Hội Những Người Ghét Bọn Phản Động
Mỹ cảnh báo rằng tuyên bố về nhân quyền mới...
Loan Nguyen
5:30am Nov 22
Mỹ cảnh báo rằng tuyên bố về nhân quyền mới được ASEAN thông qua không đáp ứng những chuẩn mực quốc tế và có thể bị lợi dụng bởi những chính phủ độc tài trong khu vực.Các nhóm nhân quyền nói rằng điều khoản này tạo ra kẽ hở để các chính phủ chuyên chế trong khu vực như Việt Nam và Campuchia có thể tránh né việc thực thi nhân quyền.
http://www.youtube.com/watch?feature=player_embedded&v=uK9lhvFC28I
 
 
 
 
 
 
 
Truyền hình vệ tinh VOA Asia 17/11/2012
www.youtube.com
Tuyên ngôn Nhân quyền ASEAN sắp được thông qua bất chấp sự phản đối. Mỹ-ASEAN thảo luận tăng cường q...
 
 
Nước Úc trong thế k Á châu
Nguyn Hưng Quc

Th tướng Úc, Julia Gillard mi công b bn Bch thư Nước Úc trong thế k Á châu (Australia in the Asian century) dài trên 300 trang. Mc tiêu chính ca bn bch thư là vch ra nhng mc tiêu chiến lược đ phát trin nước Úc cho đến năm 2025.

V
phương din kinh tế, có hai mc tiêu chính:

Th
nht, nâng mc thu nhp thc s trên đu người ti Úc t 62.000 đô-la vào năm 2012 lên thành 73.000 đô la vào năm 2025.

Th
hai, nâng mc sng ca dân Úc t hng th 13 hin nay lên thành hng th 10 trên thế gii.

​​
Các m
c tiêu y gn lin vi mt tin đ chính: s phát trin ca châu Á đang làm thay đi din mo và các tương quan lc lượng trên thế gii. Trong vòng hai mươi năm va qua, Trung Quc và n Đ đã tăng gp ba ln th phn ca h trong nn kinh tế toàn cu. Thu nhp trung bình trên đu người châu Á nhy vt t mc dưới 5000 M kim vào năm 1990, lên gn 10.000 M kim vào năm 2010, và s đt đến mc 15.000 M kim vào năm 2025. Lúc y, kinh tế Á châu s chiếm mt na t trng trên thế gii.

​​

Đ
i din vi s phát trin ca châu Á, đc bit ca Trung Quc, cách nhìn ca Úc hoàn toàn khác vi M. Vi M, đó là mt đe da; vi Úc, đó là mt cơ hi. Úc là quc gia Tây phương và phát trin gn vi châu Á nht. Châu Á càng giàu có, càng đô th hóa và càng phát trin tng lp trung lưu bao nhiêu, nước Úc càng có thêm nhiu khách hàng by nhiêu. T my thp niên va qua, Úc là nơi cung cp chính cho châu Á v tài nguyên thiên nhiên, các sn phm nông nghip, các dch v tài chính, nơi du lch cũng như cơ hi du hc. Tt c các xu hướng y s tăng dn theo thi gian. Vào năm 1960, châu Á ch chiếm mt phn năm ngun hàng xut khu ca Úc (phn ln bán sang Nht); năm 1980, t l này tăng lên thành mt phn ba; năm 2010, thành hai phn ba.

Ngoài vi
c buôn bán các sn phm c th, ngun thu nhp ca Úc còn đến t nhiu ngun khác, trong đó, ni bt nht là hai lãnh vc: giáo dc và du lch.

Giáo d
c là ngun thu nhp đng hàng th tư trong nn kinh tế Úc. S du hc sinh đến Úc t các nước châu Á càng ngày càng tăng. Riêng cp đi hc, nó tăng gp đôi trong vòng mt thp niên. Hin nay, trong s hơn mt triu du hc sinh ti Úc, 80% đến t châu Á; trong s đó, 29% t Trung Quc, 13% t n Đ, 5% t Hàn Quc, 4% t Vit Nam và Mã Lai.

Du l
ch mang li cho Úc mi năm trên 20 t đô la (ví d năm 2010: 24 t). Trong năm 2011, 7 trên 10 du khách đến Úc là người Á châu, trong đó, nhiu nht là người n Đ, Indonesia, Trung Quc và Vit Nam.

Đ
tn dng các cơ hi đến t châu Á và đ đt được các mc tiêu phát trin, chính ph Úc đ ra nhiu chiến lược, t kinh tế đến thuế khóa, cơ s h tng đến môi trường, và đc bit, giáo dc. Ví d, v giáo dc, h đt ch tiêu là, vào năm 2025, 90% thanh niên thuc la tui 20-24 s tt nghip ph thông hoc tương đương (hin nay là 86%); 40% thanh niên t 25 đến 34 tui s có bng c nhân (hin nay là 35%); s có 10 đi hc Úc được lt vào danh sách 100 đi hc đng đu thế gii (hin nay có 5 hoc 6, tùy tng cơ quan đánh giá và xếp hng).

Trong lãnh v
c giáo dc, ni dung đáng chú ý nht được nêu lên trong bn Bch thư là: tăng cường vic ging dy ngôn ng và văn hóa Á châu trong các trường hc ti Úc.

bc đi hc, sinh viên được khuyến khích: th nht, ghi danh hc các b môn liên quan đến ngôn ng văn hóa Á châu; th hai, đi du hc dài hn hoc ngn hn ti các nước Á châu. Bn thân các trường đi hc cũng được khuyến khích kết nghĩa vi các đi hc Á châu đ to cơ hi cho sinh viên nâng cao s hiu biết v các nước Á châu.

bc ph thông, tt c các hc sinh s được khuyến khích và được to cơ hi đ hc mt trong các ngôn ng Á châu, đc bit có bn ngôn ng được ưu tiên: Tiếng Trung Quc (Quan Thoi), tiếng Hindi, tiếng Indonesia và tiếng Nht.

Do t
m vóc kinh tế ca Vit Nam còn quá nh, tiếng Vit không được nm trong danh sách các ngôn ng được ưu tiên nht. Tuy nhiên, bn Bch Thư cũng nhn mnh: Ngoài bn ngôn ng ưu tiên y, chính ph tiếp tc ng h các n lc làm gia tăng vic hc các ngôn ng khác như tiếng Hàn, tiếng Vit và tiếng Thái.

Còn nh
, vào đu thp niên 1990, khi chính ph Lao Đng, dưới thi Paul Keating, ch trương đưa nước Úc li gn hơn vi châu Á và khuyến khích vic dy và hc các ngôn ng Á châu, vai trò ca các ngôn ng Á châu, trong đó có tiếng Vit, trong h thng giáo dc Úc, t tiu hc lên đến đi hc, được phát trin rt mnh. Trong na đu thp niên 1990, hu hết các trường đi hc ti tiu bang Victoria đu m khóa dy tiếng Vit. Có trường ch m mt thi gian ngn, mt hoc hai hc k; có trường lâu hơn, vài ba năm; và có trường, như trường Victoria University, đến tn bây gi vn còn.

Tuy nhiên, khi Liên Đ
ng lên cm quyn, Th tướng John Howard ch trương mc dù v phương din đa lý, Úc gn vi châu Á, nhưng v phương din văn hóa, Úc vn là mt quc gia Tây phương, do đó, có khuynh hướng ng h các ngôn ng Tây phương. Hu qu là vic ging dy các ngôn ng Á châu càng lúc càng yếu dn. trường đi hc nơi tôi dy, người ta vi vàng đi Khoa Á châu hc (Asian studies) thành Khoa Quc tế hc (International studies) vi hy vng s tiếp tc nhn được tài tr t chính ph.

Bây gi
, vi s thay đi chính sách được nêu lên trong bn Bch thư, hy vng vic ging dy các ngôn ng Á châu, trong đó có tiếng Vit, nếu không tr li thi hoàng kim như trước thì ít nht cũng không đến ni èo ut như nhng năm va ri.

 

 

NHỮNG ANH THƯ TÓC XANH MÀU SỬ

Kinh anh Duy Quang, xin chua nhung ten that de giai thich (1)va (2). Cam on

 

from Vinh Nguyen

Please visit

engagingbuddhism.wordpress.com

 

 

 

 

 

"Before you act, listen.
Before you react, think.
Before you spend, earn.
Before you criticise, wait.
Before you pray, forgive.   
Before you quit, try."

                 ~ Ernest Hemingway

 

Hay lang nghe truoc khi hanh dong
Hay suy gam truoc khi phan ung
Hay lam viec vat va truoc khi chi tiêu
Hay suy xet truoc khi phe phan
Hay rong luong truoc khi cau xin
Hay gang suc truoc khi bo cuoc - ChanHyDien

 


 

 

  NHỮNG ANH THƯ TÓC XANH MÀU SỬ


                                      hướng về Canada
                                      ngày 9-12-2012
                                      Mạng Lưới Nhân Quyền
                                      vinh danh các Anh Thư nước Việt


            từ thưở dựng Nước Mẹ nhai cơm bón đàn con Phù Đổng khi về đất,Mẹ bón Tổ Quốc địa linh
            các thế hệ nối nhau giữ bờ cõi thiêng liêng
            từ Trưng Vương đến Kim Liêng  (1)
            là những Cô Bắc Cô Giang những Nhân Hằng Hạnh Tiến Uyên Nghiên Tần Vy ...(2)             đất nước có bao giờ hết xanh tươi lúa mạ ...

             thưở mò ngọc vác ngà
            các Chị đã đứng lên đuổi giặc
            Bắc phương mỗi lần giở trò xâm lược cũ
            các Chị,
            tóc xanh bay dựng mùa bão mới

            dân tộc này làm sao ngơi nghỉ khi tàn dư Lê chiêu Thống Tôn sĩ Nghị thù tạc tại Ba Đình
            với sức mạnh bốn nghìn năm vô địch
            các Chị đã vào trận

            xin cúi chào
            những má đào ấp ủ quê hương
            những xuân thì dâng Mẹ trọn yêu thương
            những cánh hồng vươn vai thành roi sắt
            cho ngày Hội Dân Tộc long trời lở đất

            ngàn đời Tổ Quốc vinh danh
            những Anh Thư Tóc Xanh Màu Sử

  văn quảng
  tháng 11-2012



 

Philippines sp t chc hi ngh 4 nước ASEAN v vn đ Bin Đông

Ngoại trưởng Philippines Albert del Rosario tại Phnom Penh
 (REUTERS)

 
Ngoi trưởng Philippines Albert del Rosario ti Phnom Penh (REUTERS)

Trng Nghĩa


Không đy 24 tiếng đng h sau khi Hi ngh Thượng đnh ASEAN ti Phnom Penh bế mc, Philippines vào hôm nay, 21/11/2012 loan báo s t chc mt hi ngh vào tháng 12 ti, tp hp bn thành viên ASEAN đang có tuyên b ch quyn ti Bin Đông : Vit Nam, Malaysia, Brunei và Philippines.

 

Cuc hp s din ra cp Th trưởng Ngoi giao và nhm mc tiêu tìm kiếm gii pháp đa phương cho tranh chp Bin Đông, gia bn nước Đông Nam Á vi nhau và vi Trung Quc.


Phát biu trong mt cuc hp báo ti Manila, Ngoi trưởng Philippines Albert del Rosario cho biết là cuc hp bn bên này s m ra ngày 12/12/2012, và nm trong nhng n lc ca Manila nhm thúc đy mt gii pháp đa phương cho cuc tranh chp ch quyn ngoài Bin Đông.

Đi vi Ngoi trưởng Philippines, gii pháp đa phương là « mt trong nhng phương án kh thi đ thúc đy h sơ này tiến đến mt gii pháp hòa bình ».
 
Theo ông del Rosario : « Chúng ta cn phi chú ý đến thc tế là có rt nhiu nước tranh chp ch quyn, do đó vn đ phi được gii quyết mt cách đa phương ».
 

Trung Quc như vy đã không được mi tham gia cuc hp bn bên sp ti đây ti Philippines, cho dù là bên tranh chp nng ký nht, đã đòi hi ch quyn hu như trên toàn b vùng Bin Đông, k c trên các vùng sát cnh b bin ca các láng ging Đông Nam Á.
 
Không nhng thế, Bc Kinh còn phn bác phương án gii quyết tranh chp mt cách đa phương, mà mun áp đt cách gii quyết tay đôi.
 

Trong bui hp báo hôm nay, Ngoi trưởng Philippines đã không ngn ngi bác b ch trương đàm phán song phương ca Trung Quc. Ông đã nhc li rng sáng kiến cuc hp bn bên đã được chính Manila đ xut ln đu tiên vào năm ngoái (2011), ngược li vi cách tiếp cn song phương ca Trung Quc mà Philippines hoàn toàn không đng ý.
 
 

Ông tuyên b : « Chúng tôi tôn trng nhng gì (Trung Quc) nêu lên, nhưng chúng tôi không chp nhn điu đó » - tc là đàm phán song phương. Ngoi trưởng Philippines gii thích : « Chúng tôi xem tình hình Bin Đông là mt mi đe da đến s n đnh và an ninh trong khu vc. »
 

Thông báo v cuc hp bn bên ASEAN v Bin Đông được Ngoi trưởng công b mt hôm sau khi Hi ngh Thượng đnh ASEAN ti Phom Penh kết thúc, mt hi ngh vn b h sơ tranh chp ch quyn Bin Đông khuy đng cho đến phút chót.
 

Nước ch nhà Cam Bt đã công khai tuyên b là tt c các lãnh đo ASEAN đu đng ý rng không nên "quc tế hóa" các tranh chp Bin Đông, điu đã b Philippines cc lc phn đi, cho rng không h có s nht trí trên vn đ đó.

 

Hùng Sử Ca

Kinh chuyên :


 

http://www.youtube.com/watch?feature=player_detailpage&v=aVP7RcmsQas

CÓ PHẢI BỎ HAI LÁ CỜ ĐỂ LẬP THÀNH PHẦN THỨ BA?


 

CÓ PHẢI BỎ HAI LÁ CỜ ĐỂ LẬP THÀNH PHẦN THỨ BA?

Trúc Giang MN



 

1* Mở bài

Trước tình trạng đảng CSVN xuống dốc, cán bộ lãnh đạo tham nhũng, vô tài bất lực, cộng thêm nền kinh tế èo uột, đảng CSVN cảm thấy bị đe dọa, chính Nguyễn Phú Trọng xác nhận điều đó. Đảng CS lo ngại sự nổi dậy của quần chúng mà ngòi nổ là những phong trào đấu tranh chống độc tài CS ở hải ngoại. Đó là lý do tại sao những anh hùng dân chủ như Tạ Phong Tần, Điếu Cày Nguyễn Văn Hải và AnhBaSG Phan Văn Hải, phải lãnh những bản án nặng nề hơn bao giờ hết, để răn đe những nhà dân chủ trong nước.


Việt Cộng muốn tháo gở cái ngòi nổ bên ngoài bằng chiêu bài “hòa giải hoà hợp dân tộc” để tiêu diệt ý chí đấu tranh bằng cách triệt hạ Cờ Vàng.

Những tên nằm vùng để tuyên truyền và đánh phá ở hải ngoại đã bị vạch mặt chỉ tên, bị tẩy chay và cô lập, công tác thất bại, nên thay đổi chiến thuật, thành lập một lực lượng hay thành phần thứ ba, tự cho là không CS. Thành phần nầy được phép chửi VC, miễn là tiêu diệt được Cờ Vàng mới thôi.

Căn cứ vào đâu để dự đoán việc thành lập thành phần thứ ba?


Trước hết, căn cứ vào dự án của những người trong tổ chức “Một ngày cho Tổ Quốc Việt Nam”, hội họp hàng năm mà không mang cờ CS và cũng không mang cờ VNCH,
theo lời kêu gọi của nha sĩ Nguyễn Thị Thục Quyên ở Đức và Ngô Nhân Dụng ở Hoa Kỳ. Họ muốn chứng tỏ tập họp mà không mang hai lá cờ là thành phần của những người đứng giữa.


Kế đến, căn cứ vào chủ trương hòa giải của Viện Trần Nhân Tông ở Đại học Harvard, HK, trong đó tài liệu căn bản của Viện (HGYT= hoà giải&yêu thương) là hai bài viết của cố vấn Viện là GS Ngô Vĩnh Long và LS Tạ Văn Tài, nói về vai trò của thành phần thứ ba trong việc hoà giải hoà hợp dân tộc để tiến tới hoà bình.


2.

Ngô Nhân Dụng kêu gọi bỏ Cờ Vàng

 

Lại cũng là báo Người Việt nữa! Trường kỳ kháng chiến tạo ra chuyện dài báo Người Việt, lần nầy tới phiên bình luận gia Ngô Nhân Dụng, kêu gọi người Việt Nam trên toàn thế giới bỏ Cờ Vàng đi biểu tình “Một ngày cho Tổ Quốc Việt Nam”.


Bài viết của bình luận gia nầy có nhiều nội dung lập lờ, tuyên truyền một cách tinh vi.


Lập lờ có nghĩa là không rõ ràng, không dứt khoát, có tính cách hai mặt, đi nước đôi, mục đích giấu giếm một việc gì. Đó là định nghĩa trong tự điển.

Trên trang Web Việt Vùng Vịnh có bài viết của bác sĩ Trần Văn Tích nói về nha sĩ Nguyễn Thị Thục Quyên, kêu gọi tham dự cuộc biểu tình vào thứ bảy 20-10-2012 tại Munchen, Đức, có tiêu đề “Một ngày cho Tổ quốc Việt Nam”, đặc biệt là nhóm nầy chủ trương không sử dụng quốc kỳ Việt Nam Cộng Hoà trong cuộc biểu tình. Ban Tổ Chức cuộc biểu tình nầy đã viết: “Để cùng thể hiện lòng yêu nước, đứng trên mọi chính kiến, tuyệt đối không xử dụng bất cứ lá cờ nào dưới mọi hình thức (cờ, mủ, áo, khăn quàng, cà vạt, huy hiệu…) mà chỉ dùng bản đồ VN làm biểu tượng tổ quốc suốt thời gian tham gia” (Trích từ Phiếm dị-Đào Nương, tựa đề Báo Người Việt tuyên truyền cho ai? của tờ Saigon Nhỏ ngày 19-10-2012) Không xử dụng bất cứ lá cờ nào là không có cờ CS mà cũng không có cờ VNCH, tượng trưng cho những người đứng giữa hay “thành phần thứ ba”.

Về việc bỏ Cờ Vàng, họ lập luận rằng: “Giới trẻ VN, con cháu người tỵ nạn, không biết hoặc biết rất ít về lá cờ nền vàng ba sọc đỏ của miền Nam, do đó tránh sử dụng lá cờ liên hệ trong việc biểu tình liên hệ, để dễ gần gụi, để tạo thông cảm”.


Nhóm chữ “để dễ gần gụi, để tạo thông cảm” nằm trong nội dung hoà giải hoà hợp của NQ 36 của đảng CSVN, mục đích tiêu diệt tinh thần đấu tranh chống chế độ độc tài, đòi dân chủ, tự do và nhân quyền cho dân tộc VN, mà cụ thể là bỏ lá cờ của Việt Nam Cộng Hòa.

Bài viết trên trang Người Việt Online ngày 9-10-2012 với tựa đề “Chúng tôi là nhân dân”, ông Ngô Nhân Dụng kêu gọi biểu tình bỏ Cờ Vàng trên khắp thế giới.


Trích lời của Ngô Nhân Dụng: “Năm nay đồng bào ở Đức bắt đầu, sang năm khắp nơi sẽ cùng tham dự, người VN sẽ xuống đường cùng một ngày, buổi sáng ở Berlin, ở Paris, buổi chiều ở Sidney, Melbourne, hay ban đêm ở Washington, Los Angeles, Houston. Một cuộc biểu tình ban ngày hay một đêm thắp nến lần lượt vòng quanh trái đất, những người con nước Việt sẽ cho thấy mối đồng tâm nhất trí trước mối đe dọa tổ quốc bị chà đạp”. “Chúng tôi xin góp lời mời đồng bào Việt Nam ở nước Đức và các nước châu Âu, cùng góp mặt với bà con tại Munchen, như Thục Quyên đang kêu gọi: “Mọi người sẽ đến tham dự cuộc biểu tình trong “Một ngày cho Tổ Quốc Việt Nam”. (Ngô Nhân Dụng. Ngưng trích)


2* Phản ứng của người Việt tỵ nạn Cộng Sản ở Đức

Ông Nguyễn Hữu Dõng, một người Việt tỵ nạn Cộng Sản ở Cộng Hoà Liên Bang Đức đã phổ biến một bức thơ đề ngày 14-10-2012, gởi cho nhà bình luận Ngô Nhân Dụng trên báo Người Việt, đã nêu ra những câu hỏi, yêu cầu ông nầy trả lời về việc ông kêu gọi người Việt trên khắp thế giới tham gia biểu tình mà không mang cờ VNCH., như đã trích trên.


Ông Dõng cho biết, người Việt Nam ở Đức đã biết quá rõ về người kêu gọi biểu tình nầy thuộc thành phần nào, từ lâu rồi. Mặc dù ông Nguyễn Hữu Dõng không nêu tên người ấy là ai, nhưng ai ai cũng biết họ thuộc về thành phần Vịt kiều yêu quái, trí thức bưng bô, những cây viết nón cối, những Nhạc Mất Quần, những cơ quan truyền thông dép râu như người vẹm Ca li, ka bê xê hà nội (kbc hà nội)…


Ông Dõng cho biết, Diễn đàn NgườiViệt.de ở Đức là “cơ quan truyền thông trên mạng lưới Internet của toà đại sứ CSVN tại Đức”.


Việc liên hệ của báo Người Việt với VC trong nước thì đã được chứng minh rõ ràng trong thời gian qua, và ông Ngô Nhân Dụng cũng đã từng viết bài ca ngợi tên VC Võ Văn Kiệt trước kia.

Tóm lại, đó là câu chuyện hiễn nhiên và bình thường vì theo chủ trương của người sáng lập ra tờ Người Việt, mà đã chụp hình làm việc với Nguyễn Tấn Dũng hồi năm 1988.


3* Cờ Vàng

Cờ Vàng ba sọc đỏ của VNCH là biểu tượng cho ý chí đấu tranh vì chính nghĩa, để đòi dân chủ, tự do và nhân quyền cho dân tộc Việt Nam. Đó là chống chế độ độc tài Cộng Sản đang cai trị trong nước, vì thế, Việt Cộng luôn luôn tìm mọi cách tiêu diệt tinh thần và ý chí đó bằng cách loại bỏ Cờ Vàng.

4* Những lập lờ trong bài viết của Ngô Nhân Dụng


4.1. Lập lờ 1. Hoà hợp dân tộc

Lập lờ. Cùng một cụm từ “Chúng ta là nhân dân, chúng ta là một dân tộc” (Wir sind das Volk, wir sind ein Volk) mà một nhà báo ở Châu Âu và ông Ngô Nhân Dụng lại trình bày khác nhau. Ông nhà báo châu Âu cho rằng cái khẩu hiệu đó được người Đông Đức hô lên trong cuộc biểu tình ngày 9-10-1989, chống lại chế độ Cộng Sản của Eric Honecker. Trái lại, Ngô Nhân Dụng thì cho rằng cái khẩu hiệu đó trong ngày nước Đức thống nhất.


Từ ngữ chủ yếu là 2 chữ “Thống Nhất”.


Mở đầu cho việc bỏ Cờ Vàng là căn cứ vào ngày quốc khánh, kỷ niệm nước Đức thống nhất, thống nhất giữa Đông và Tây Đức, tức là thống nhất giữa người Đức sống dưới chế độ Cộng Sản Đông Đức và người Đức tự do ở Tây Đức.

Từ việc người Đức dưới chế độ CS và người Đức tự do thống nhất với nhau, bài viết kêu gọi người Việt tự do và người Việt trong nước, như sau: “Chúng ta, những người con của Mẹ Việt Nam chẳng bao giờ thôi ràng buộc với nhau bằng sợi dây thiêng liêng của tình nghĩa đồng bào, dù nghìn trùng xa cách, dù hoàn cảnh sống đang một vực một trời”. Câu nầy hoàn toàn đúng, cũng như “quê hương là chùm khế ngọt” cũng đúng hoàn toàn, nhưng nó bị lạm dụng để tuyên truyền chính trị, là hãy về nước phục vụ đảng “góp phần xây dựng quê hương”.


Đây là việc mà Thục Quyên đang làm, là không sử dụng Cờ Vàng trong ngày biểu tình 20-10-2012 tại Munchen, Đức, và thành lập “Một ngày cho Tổ Quốc Việt Nam”.


4.2. Lập lờ thứ 2. Lập lờ giữa định nghĩa của nhân dân và của dân tộc


Câu “Chúng ta là một nhân dân, chúng ta là một dân tộc” thì đúng đối với người Đức, vì họ cùng một dân tộc và người ở Đông Đức đã đạp đỗ chế độ Cộng Sản để trở về trở thành nhân dân của chế độ tự do. Nhưng đối với người Việt Nam mang quốc tịch Đức, sống ở Đức, thì không thể là nhân dân của nước Việt Nam Cộng Sản được.


Trước hết, định nghĩa của hai chữ “nhân dân” và “dân tộc” hoàn toàn khác nhau.

Nhân dân luôn luôn đi kèm theo đối tượng của nó là chính quyền, nhà cầm quyền hay nhà nước. Nhân dân của một nước bao gồm tất cả những người mang quốc tịch của nước đó.

Trái lại, dân tộc là những sắc tộc có cùng chung một ngôn ngữ, một truyền thống văn hoá, kết hợp lại sống trong một quốc gia. Người Việt Nam mang quốc tịch nước ngoài có thể tự nhận mình là người VN, là dân tộc VN, nhưng không có thể tự cho mình là nhân dân của nước Cộng Hoà XHCN Việt Nam được.

Về mặt pháp lý, những người VN mang quốc tịch Đức là công dân Đức, là người dân của nước Đức, đối với chính quyền thì họ là nhân dân Đức, nhưng những người Việt nầy không bao giờ là nhân dân của nước VNCS được.

“Chúng ta, những người con của Mẹ Việt Nam chẳng bao giờ thôi ràng buộc với nhau bằng sợi dây thiêng liêng của tình nghĩa đồng bào, dù nghìn trùng xa cách, dù hoàn cảnh sống đang một vực một trời” Rõ ràng là ý đồ hoà hợp dân tộc.

Trường hợp thống nhất của người Đức hoàn toàn khác biệt với ý đồ và chủ trương của Thuc Quyên. Đó là, người Đông Đức đạp đỗ bức tường ô nhục, nổi dậy đập tan chế độ độc tài CS, để trở về thống nhất với người Đức tự do ở Tây Đức.

Thục Quyên thì trái lại, chủ trương bỏ Cờ Vàng của người Việt tự do để trở về dưới chế độ Cộng Sản. Đây là một lập lờ, lắc léo, lươn lẹo.

Việc kêu gọi “hoà giải hoà hợp dân tộc” tự nó sai từ cái căn bản, bởi vì, giữa người Việt hải ngoại và người Việt trong nước không có mâu thuẩn nào, thù hận nào, hoặc ganh ghét nào cả. Hàng năm, có hàng trăm ngàn người về thăm quê hương, gởi về VN hàng chục tỷ đô la.

Giữa người Việt trong nước và ở ngoài nước không có một rào cản hay ngăn cách nào cả.

Người Việt trong nước không có hận thù hoặc mâu thuẩn nào với người Việt hải ngoại. Người miền Nam cũng không oán ghét gì đối với người dân miền Bắc và người Việt ở nước ngoài luôn luôn hướng về đồng bào của mình trong nước với tình tự dân tộc.

Trước nổi khổ của đồng bào mình trong nước, do nghèo đói và bịnh tật, thì nhiều cá nhân, tổ chức thực hiện những công tác cứu trợ. Đồng bào hải ngoại, lạc quyên, đóng góp trong tinh thần lá lành đùm lá rách, hướng về đồng bào thân yêu của mình. Cao cả hơn nữa, ý nghĩa hơn nữa, là những cuộc vận động liên tục để cho dân tộc VN có được những quyền căn bản của con người, quyền công dân, mà người VN ở thế kỷ 21 rất xứng đáng được hưởng. Đó là chế độ dân chủ, tự do. Nhiều người dũng cảm, dấn thân vào “hang cọp”, chấp nhận tù đày, chịu đựng tra khảo cũng chỉ vì cái lý tưởng mang dân chủ, tự do cho đồng bào của mình ở trong nước.


4.3. Truyền thống thương yêu đùm bọc lẫn nhau của người Việt Nam


Người Việt Nam cư xử với nhau như tình anh em ruột thịt, được thể hiện qua ý nghĩa của 2 chữ “Đồng bào”. Là cùng chung một bào thai được sanh ra. Cùng một cha là Lạc Long Quân, một mẹ là Âu Cơ. Đó là anh em ruột thịt. Thương mến, đùm bọc nhau trong tinh thần “lá lành đùm lá rách”, “một con ngựa đau cả tàu không ăn cỏ”. Bảo bọc nhau, thương yêu giúp đở nhau “nhiễu điều phủ lấy giá gương, người chung một nước phải thương nhau cùng”. “Thương người như thể thương thân”…Miền Trung bão lụt, miền Nam cứu trợ. Ngay cả khi phải ăn bo bo dài dài, cũng thể hiện tình đồng bào “lá rách đùm lá nát”.


Còn việc đối với đảng Cộng Sản VN, cộng đồng người Việt tỵ nạn Cộng Sản có những phong trào dân chủ và nhân quyền, đấu tranh chống chế độ độc tài Cộng Sản, nói cho gọn là Chống Cộng, chỉ có mục đích duy nhất là kiến tạo một nước VN dân chủ, tự do, trong đó các quyền công dân được bảo đảm đúng như điều 69 của Hiến pháp CS năm 1992 đã qui định. Các quyền con người trong nội dung của Bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền mà CSVN đã ký tên cam kết thi hành khi xin gia nhập Liên Hiệp Quốc.


Người Việt hải ngoại chỉ lên tiếng kêu gọi “Nhân Quyền cho VN”, “Dân Chủ cho VN” chớ không nhắc tới hành động cướp của giết người của đảng CSVN sau tháng 4 năm 1975, trong việc đánh tư sản, cải tạo thương nghiệp, đổi tiền, cướp tài sản nhân dân và tài sản của các tôn giáo, đuổi người đi kinh tế mới để cướp nhà đất…


4.4. Lập lờ 3. Gian lận nước đôi


Tại sao “Một ngày cho Tổ Quốc Việt Nam” mà lại trương khẩu hiệu Hoàng Sa/Trường Sa là của VN?

Trước hết xin nói về nghĩa của 2 chữ Tổ Quốc. Tổ quốc là quốc gia cộng với giá trị tinh thần của dân tộc, bao gồm truyền thống văn hoá và phong tục, tình nghĩa đồng bào. Quốc gia được cấu tạo bởi 3 yếu tố: lãnh thổ, dân tộc sống trên lãnh thổ, và chính quyền cai trị.

Tóm lại, yếu tố chính của Tổ quốc là dân tộc, là đồng bào. “Một ngày cho Tổ Quốc” ở đây phải là một ngày cho đồng bào VN, mà dân tộc VN đang cần tự do, dân chủ, nhân quyền, như vậy mục tiêu trước mắt là phải đòi trả tự do cho những anh hùng dân chủ như Tạ Phong Tần, Điếu cày Nguyễn Văn Hải, AnhBaSG Phan Văn Hải, Việt Khang, Cù Huy Hà Vũ…


Việt Cộng trong nước đang tung ra một chiêu bài mới là “di dời mục tiêu” do đám Việt gian thực hiện, cụ thể là chuyển hướng đấu tranh vào việc chống Trung Cộng, thay vì chống Việt Cộng. Người Việt trong nước bị cấm biểu tình chống Trung Cộng, nhưng chủ trương cho người Việt ngoài nước biểu tình chống Trung Cộng.


Nói về việc chống Trung Cộng.


Bài viết của Ngô Nhân Dụng kêu gọi không mang Cờ Vàng, biểu tình để “vạch rõ thái độ hung hãn bành trướng của Trung Cộng trước con mắt của cả thế giới”. “Thái độ hung hãn của Trung Cộng” ai ai cũng biết, thế thì vạch rõ thái độ đó, là làm việc tào lao, vô ích. Trường Sa, Hoàng Sa là của VN, sự thật nầy ai ai cũng biết, thế thì hô khẩu hiệu làm gì cho vô ích. Nếu cho rằng hô khẩu hiệu HS/TS là của VN, để cảnh tĩnh, để chỉ trích VC về thái độ hèn nhát với kẻ thù, thì tại sao không biểu tình trực tiếp lên án VC là hèn nhát? Lập lờ là ở chỗ nầy.

Biểu tình “vạch rõ thái độ hung hãn của Trung Cộng” có được một chút kết quả nào không? Có làm rớt một sợi lông nào của bọn Tàu khựa hay không?

Việt Cộng đã cắt đất dâng biển cho TC, thế thì tại sao không biểu tình kết tội bọn bán nước?

Chống Trung Cộng cái gì khi mà VC luôn luôn ca ngợi TC là bạn bè tốt, láng giềng tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt kèm theo 16 chữ vàng?

Chống TC cái gì khi mà VC mở cửa rước đồng chí tốt vào nhà? Đó là mở những con đường cao tốc từ Bắc Kinh, Vân Nam đến Hà Nội, Cao Bằng, Lạng Sơn.

Chống TC cái gì khi mà VC xác định người người đã giết ngư dân VN trên biển là những tàu lạ, người lạ? Chống tàu lạ là chống ai đây?


Tóm lại, VC chủ trương di dời mục tiêu, để cho sức lực yếu ớt của vài triệu người Việt hải ngoại chống lại một cường quốc khổng lồ ở Á châu.


Có một phương hướng đấu tranh rất cụ thể là:

Muốn diệt Tàu Cộng thì phải diệt Việt Cộng

Muốn diệt Việt Cộng thì phải diệt Việt gian.


5* Có dấu hiệu thành lập thành phần thứ ba


Việc tập họp thành lập “Một ngày cho Tổ Quốc” là một kế hoạch lâu dài mà Ngô Nhân Dụng cho rằng sẽ được tổ chức hàng năm, theo như lời ông nói: “Chúng ta sẽ phải chọn một ngày trong năm tới, hẹn trước với nhau cùng tổ chức những cuộc biểu tình như vậy, vào mùa Xuân hay mùa Thu. Năm nay đồng bào ở Đức bắt đầu, sang năm khắp nơi sẽ cùng tham dự” (Ngô Nhân Dụng) Rõ ràng là cái ông Ngô nầy kêu gọi thành lập và tổ chức những cuộc tập họp hàng năm, gồm những người không mang cờ CS và những người không mang cờ VNCH, mà VC cho đó là thành phần thứ ba.


Cuộc vận động nầy mang tính chiến lược trên toàn thế giới mà ông Ngô bắn phát súng mở màn.


6* Tại sao phải thành lập thành phần thứ ba?


Trước đây, tay sai nằm vùng bị lật mặt nạ là tay sai Việt Cộng, thì bị tẩy chay, bị xa lánh, cô lập hết làm ăn gì được nữa, nên bây giờ phải thay đổi chiến thuật. Triệt hạ Cờ Vàng bằng những người tự nhận không phải là CS, bởi vì họ được phép chửi cả CS trong việc triệt hạ Cờ Vàng, đó là “thành phần thứ ba” hay là nhóm “Một ngày cho Tổ Quốc Việt Nam”.


Vừa mở màn thì đã bị khám phá, lật tẩy bởi một người Việt tỵ nạn Cộng Sản ở Đức, ông Nguyễn Hữu Dõng. Thay hình đổi dạng, ngụy trang cách gì thì cũng bị lật tẩy, vì chung quy thì cũng chỉ có những bộ mặt quen thuộc đó thôi, những bộ mặt Vịt Kiều Yêu Quái, những cây viết bưng bô, những Nhạc Mất Quần, những cơ quan truyền thông dép râu như người vẹm kali, kbc hà nội…


7* Kết luận


Hành động rõ ràng đầu tiên của “Một ngày cho Tổ Quốc Việt Nam” là loại bỏ Cờ Vàng, theo đúng chủ trương của đảng CSVN, nhưng nếu bỏ Cờ Vàng mà kêu gọi “Dân chủ cho VN”, “Nhân quyền cho VN” kêu gọi trả tự do cho những anh hùng dân chủ như Cù Huy Hà Vũ, Tạ Phong Tần, Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, AnhBaSG Phan Văn Hải, TS Nguyễn Quốc Quân, Việt Khang, Trần Vũ Anh Bình, SV Nguyễn Phương Uyên... thì tạm chấp nhận được.

Trái lại, bỏ Cờ Vàng để hô khẩu hiệu “TS/HS là của VN”, để “vạch rõ thái độ hung hãn của Trung Cộng” thì đúng là thái độ lập lờ, đánh lận con đen.

Tóm lại, bài bản của VC thì cũng thế thôi, cũ rich. Lợi dụng tình yêu quê hương, tình dân tộc của người Việt hải ngoại, dùng chiêu bài hoà giải hòa hợp dân tộc để tiêu diệt ý chí đấu tranh, trước hết là loại bỏ Cờ Vàng.


Vì sợ bị lột mặt nạ làm tay sai cho VC, nên xúc tiến hình thành nhóm người thứ ba của tổ chức “Một ngày cho Tổ Quốc Việt Nam”. Cũng như trong chiến tranh Việt Nam hồi trước 1975, thành phần thứ ba tự nhận mình không phải là Việt Cộng, mà hễ ai vạch mặt về hành động tuyên truyền đánh phá, thì dùng biện pháp bắn tỉa, tức là đâm đơn ra toà kiện về tội chụp mủ Việt Cộng, tức là mạ lỵ và phỉ báng.


Lời lẻ tuyên truyền tinh vi lập lờ nầy được trình bày dưới dạng mà Trúc Giang tôi cho là công thức 50/50, tức là nửa trắng nửa đen. Nửa trắng là công khai chửi VC, nửa đen là lập lờ, ám chỉ để triệt hạ Cờ Vàng, tức là tiêu diệt chính nghĩa đấu tranh đòi tự do và nhân quyền cho một nước Việt Nam.


Trúc Giang

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link