Tình
cảnh khó khăn của dân oan Trần Ngọc Anh
Thanh
Quang, phóng viên RFA
2012-11-22
Dân oan Trần Ngọc Anh quê ở Bà Rịa-Vũng Tàu
ra Bắc kêu oan và bị bệnh nặng do công an hành hung, phải điều trị tại bệnh viện
Saint Paul, Hà Nội, hiện tiếp tục gặp khó khăn.
Citizen photo
Chị Trần Ngọc Anh ở bệnh
viện Saint Paul hôm 19-11-2012.
Công an tiếp tục
sách nhiễu
Tại bệnh viện Saint Paul, Hà Nội, lúc 1 giờ
chiều hôm qua, thứ Hai ngày 19 tháng 11, dân oan Trần Ngọc Anh cho biết bà bị
lên cơn mệt, rất mệt, cũng là lúc công an ở quê bà là Bà Rịa-Vũng Tàu cùng công
an Bộ vào bệnh viện nói những lời khiến bà “rất ức” – nhưng vì mệt quá nên
không trả lời được. Dân oan Trần Ngọc Anh giải thích:
Lúc đó, tôi có nói là tôi bị chấn thương, thì họ nói ngay rằng “không, chị
bị nhẹ thôi”. Tôi mới đáp rằng chính công an đánh tôi ra nông nỗi này.
Trần Ngọc
Anh
“Vì công an đàn áp, đánh đập tôi dã
man như thế mà khi vào bệnh viện này, họ cho biết có hỏi qua bác sĩ về tình
hình sức khoẻ của tôi. Lúc đó, tôi có nói là tôi bị chấn thương, thì họ nói
ngay rằng “không, chị bị nhẹ thôi”. Tôi mới đáp rằng chính công an đánh tôi ra nông
nỗi này; nên nhẹ, nặng gì không cần biết, nhưng mà tôi bị chấn thương là sự thật.
Bây giờ, dù các ông muốn điều khiển bác sĩ như thế nào đi nữa, thì trong 3 ngày
đầu tôi bị hôn mê, hôm nay có đỡ. Tôi cũng không ngờ bác sĩ lại nói với tôi một
câu rằng “chị cảm thấy sức khoẻ có ổn thì về đi”. Tôi cho biết hiện giờ tôi
đang mệt, ói mửa nên không thể về đâu được. Công an nói là tiền chi phí hay cái
gì, ít bữa sẽ tính sau. Tôi nói là nếu chờ tiền chi phí các ông, thì tới giờ
tôi đã chết rồi. Và tôi không ngờ ở Việt Nam lại có bệnh viện như vậy. Khi tôi
trong hoàn cảnh nguy kịch thì các ông không điều trị. Nhưng khi chị em dân oan
góp tiền lại đóng một triệu thì mới điều trị cho tôi. Đó là một sự bi thảm về đạo
đức của Việt Nam hiện nay. Không nhờ chị em dân oan có lẽ giờ này tôi không còn
sống đâu!”
Theo dân oan Trần Ngọc Anh thì cụ Lê Hiền Đức,
người được giải quốc tế về chống tham nhũng tại Việt Nam, có vào bệnh viện
Saint Paul thăm. Sự hiện diện của cụ, sau cùng rồi, khiến tình cảnh của bà Ngọc
Anh có đỡ hơn trong khi một người khác từ Miền Nam đứng ra nhận trách nhiệm về trường
hợp nằm viện của dân oan này. Bà Trần Ngọc Anh cho biết:
Cụ Lê Hiền Đức thăm chị Trần Ngọc Anh ở bệnh viện Saint Paul
hôm 19-11-2012. Citizen photo.
“Cụ Lê Hiền Đức có vào đây, la lên rằng tại sao mọi người có
bệnh án mà Ngọc Anh không có bệnh án? Thì bác sĩ mới trả lời rằng “Vì bà không
phải là thân nhân của Trần Ngọc Anh nên bà không được quyền coi bệnh án”. Sáng
này có chị Hài từ Miền Nam, tự ký tên bảo lãnh đưa tôi từ bệnh viện huyện Đông
Anh ra bệnh viện Saint Paul, Hà Nội và chịu trách nhiệm, thì chị có quyền coi
bệnh án. Sau khi làm việc với bác sĩ, chị hỏi “sức khoẻ của em tôi giờ ra
sao?”. Bác sĩ mới công nhận tôi bị chấn thương, nên cho biết 3 ngày qua họ đã
tích cực điều trị cho tôi. Chúng tôi nghĩ là nhờ cụ Lê Hiền Đức nên bác sĩ mới
có cái nhìn khác một chút.”
Người dân giúp đỡ
Dân oan Nguyễn Thị Kim Liêng quê Bình Dương
cũng đang có mặt tại bệnh viện, cho biết thêm:
Từ lúc cụ Lê Hiền Đức vô đây, cho nên bệnh viện ngày hôm qua tới hôm nay
thấy cư xử với chị Ngọc Anh đỡ hơn.
Nguyễn
Thị Kim Liêng
“Mấy hôm nay cũng nhờ dân oan tới khá
đông. Cụ Lê Hiền Đức có lại đây, chụp hình, quay phim khiến ở đây mới đầu đòi bắt
bà, và làm dữ lắm. Nhưng từ lúc cụ Lê Hiền Đức vô đây, cho nên bệnh viện ngày
hôm qua tới hôm nay thấy cư xử với chị Ngọc Anh đỡ hơn. Còn mấy ngày trước, họ
kiểu như không có lo. Bây giờ họ mới nhìn nhận là Trần Ngọc Anh bị tổn thương sọ
não. Hồi trưa này, Ngọc Anh lại mệt, huyết áp tự nhiện tuột xuống đáng ngại,
nên chúng tôi chạy kêu bác sĩ lại, vô thuốc.”
Dân oan Trần Ngọc Anh nhắc lại rằng bà là một
người dân không tham gia bất cứ một đảng phái nào, mà cũng không tuyên truyền
chống phá nhà nước VN này. Nhưng bà không hiểu tại sao lúc nào họ cũng “chiếu cố”
, đánh đập, hành xử đối với bà “vô cùng dã man”. Dân oan Trần Ngọc Anh nhận
xét:
“Họ cho người dân đi khiếu kiện là đối
kháng với họ, nên lúc nào cũng sẵn sàng dùng đòn nham hiểm để đối phó. Lúc nào
họ cũng nhân danh là đảng viên của đảng Cộng Sản học tập và làm theo tấm gương
đạo đức của Hồ Chí Minh. Nhưng tôi nghĩ tôi quá xấu hổ sống trên một đất nước gọi
là độc lập, tự do, hạnh phúc; một đất nước gọi là có đảng vinh quang lãnh đạo
mà vô chính phủ như vầy. Tôi quá là đau khổ khi có hai người anh liệt sĩ đã hy
sinh cho nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam này (khóc). Nhưng cuối cùng, đến giờ
phút này, họ đàn áp, đánh đập tôi như thế (khóc). Họ còn tung tin xuyên tạc rằng
tôi là phản động.”
Bà
con dân oan chăm sóc chị Trần Ngọc Anh ở bệnh viện Saint Paul hôm 19-11-2012.
Citizen photo.
Theo
dân oan Trần Ngọc Anh thì hiện công an không lộ mặt ra, nhưng canh chừng 24/24.
Bà Ngọc Anh cho biết đang buồn một điều là công an – theo lời bà – “giả nhân,
giả nghĩa”, khi một mặt, họ ra tới bệnh viện này để động viên, nói là sẽ trả
đất cho bà, nhưng mặt khác, họ tung tin ở quê tôi của bà rằng bà là phần tử
phản động, làm chính trị, đang bị công an giam giữ. Và bà Trần Ngọc Anh lên
tiếng với công luận:
“Nhân đây tôi cũng xin thưa với quý Đài,
quý khán thính giả, là sau khi tôi bình phục, tôi không bao giờ lùi bước trước
nhà cầm quyền CSVN này. Tôi không bao giờ lùi bước, dù những hành động dã man của
chính quyền CSVN này đối xử với dân oan chúng tôi. Đó là một sự sai lầm. Chúng
tôi có một ý chí cao, rất mạnh mẽ. Họ càng đàn áp bao nhiêu thì chúng tôi càng
căm thù và uất hận bấy nhiêu. Ngày xưa, tôi nghĩ cha ông của chúng tôi từng hy
sinh – chấp nhận hy sinh để đổi lại cái gọi là tự do, hạnh phúc là sai lầm.
Nhưng bây giờ chúng tôi chấp nhận hy sinh bằng bản thân, kể cả cuộc sống, tính
mạng, chúng tôi cũng không cần. Như vậy thì không có gì có thể cản trở con đường
đấu tranh của chúng tôi để đòi công lý và nhân quyền, đòi lại nguồn sống mà
chính quyền cộng sản VN này tước đoạt.”
Thưa quý vị, giữa lúc dân oan Trần Ngọc Anh
cùng nhiều dân oan khác ra Bắc kêu oan về đất đai và lâm nạn như vậy, thì
Blogger Nguyễn Anh Dũng, nhà giáo, cựu chiến binh trong nước đang “Xin thắp một
nén nhang” khi ông nhìn những tấm ảnh chụp cụ bà Hà Thị Nhung 76 tuổi, quê tỉnh
Thanh Hóa, “nằm chết dưới đất mà mắt vẫn không nhắm được bởi sự oan ức, tại vườn
hoa Lý Tự Trọng, nơi được coi là trung tâm quyền lực của chế độ CS”. Vẫn theo
blogger Nguyễn Anh Dũng thì “người bình thường cũng khó cầm lòng, xót thương
cho một con người có công với chế độ, đã phải chịu một cái chết tức tưởi của một
dân oan”.
Theo dòng thời sự: