Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Saturday, November 24, 2012

Cô dâu Việt tại Đại Hàn ôm 2 con nhảy lầu tự tử chết thảm thương



 
Cô dâu Vit ti Đi Hàn ôm 2 con nhy lu t t chết thm thương
Vietnamnet – 6 giờ trước
 
Cô dâu Việt
Theo hãng thông tấn Yonhap của Hàn Quốc, một phụ nữ Việt Nam lấy chồng Hàn Quốc đã ôm hai con nhảy lầu tự tử vào hôm nay. Ba mẹ con chết ngay tại chỗ.
 
Được biết, người phụ nữ này sống cùng gia đình nhà chồng ở thành phố cảng phía nam Busan.
Ba mẹ con đã nhảy từ tầng 18 của một tòa nhà chung cư.
Cảnh sát không tiết lộ danh tính của người phụ nữ 27 tuổi này. Hai con của cô gồm có một trai, một gái. Bé gái 7 tuổi và bé trai 3 tuổi.
Theo cảnh sát Hàn Quốc, cặp vợ chồng kết hôn được 8 năm. Hiện nay, hai vợchồng đã li hôn.
Cảnh sát nói rằng người chồng (47 tuổi) đã không ngăn được người vợ và hai con nhảy lầu, vì khi đó căn phòng đã bị khóa.
Cảnh sát cho biết họ sẽ điều tra thêm các tình tiết trong thư tuyệt mệnh của người vợ được viết bằng tiếng Việt và sẽ thẩm vấn thêm người chồng về vụ việcđau lòng này.
Hiện nay, có rất nhiều phụ nữ Việt Nam lấy chồng Hàn Quốc. Tuy nhiên, một sốngười không có được cuộc sống như ý muốn, thậm chí phải hứng chịu kết cục bi thảm.
Hồi tháng 5/2011, một người chồng Hàn Quốc là nông dân đã đánh người vợ gốc Việt tới chết khi đứa con 19 ngày tuổi của họ đang nằm cạnh người vợ.
Năm 2010, một phụ nữ Việt khác đã bị chồng giết chỉ một tuần sau khi họ kết hôn. Còn năm 2008, một phụ nữ khác đã nhảy từ trên tầng cao của tòa chung cư vì bị chồng và mẹ chồng lạm dụng.

Friday, November 23, 2012

Luận về tham nhũng


 

Luận về tham nhũng


Thiện Tùng


Nít con chẳng có quyền hành, chỉ nhõng nhẽo với người thân để mong thỏa mãn   nhu cầu nào đó, với dạng  xin.  Lớn lên,  khi tạo dựng được quyền lực cỡ nào thì nhũng nhiễu cỡ ấy nhằm mưu danh đoạt lợi, với dạng  cướp.

Người không quyền lực chỉ có thể trộm cắp theo kiểu lén lút, với tội danh tham lam, tham ô. Người có quyền lực thì trộm cướp táo tợn hơn, với tội danh tham nhũng.

Bởi vậy mới có câu “Ai ơi nhớ lấy lời nầy: Cướp đêm là giặc, cướp ngày là quan”.

Hình: photos.com

Hình: photos.com

Tham nhũng có 2 dạng: tham nhũng quyền lựctham nhũng của cải vật chất (vật thể). Tham nhũng quyền lực là tiền đề của tham nhũng vật thể. Tham nhũng quyền lực chỉ là phương tiện, tham nhũng vật thể mới là mục đích. Tham nhũng là con đẻ của thể chế độc tài.  Thể chế độc tài là hình, tham nhũng là bóng – nếu không có hình thì chẳng có bóng. Chúng cùng tồn tại hoặc cùng tiêu vong.

Thói thường, người ta chú trọng phê phán tham nhũng vật thể chớ ít ai chú tâm phê phán tham nhũng quyền lực. Do nhận thức phiến diện nên phải trả giá đắt.

Ở VN ta có tham nhũng quyền lực không? Tôi xin đưa ra 3 dẫn chứng để mọi người suy luận:

. Làm thì cả dân tộc, mọi giai tầng xúm nhau, khi xong việc, Đảng CSVN xem đó là công lao chủ yếu do mình, tự đặt cho mình quyền lãnh đạo toàn xã hội,  rồi ghi thẳng vào điều 4 Hiến pháp “Đảng CSVN…lãnh đạo trực tiếp, toàn diện, tuyệt đối”.

. Để đảm bảo sự lãnh đạo trực tiếp, toàn diện, tuyệt đối, Đảng CSVN áp đặt thể thức bầu cử “Đảng chọn, Dân bầu”. Đảng “cơ cấu” gần như toàn bộ đảng viên của mình ra ứng cử vào Quốc hội, Hội đồng Nhân dân các cấp, các ngành từ Cơ sở cho đến Trung ương. Khi bầu buộc cử tri phải đảm bảo nguyên tắc “Bầu đúng, bầu đủ” – đúng là đúng người đức tài, đủ là đủ số lượng theo yêu cầu. Thế là Đảng đã chia quyền và cắt cứ lĩnh vực, lãnh địa cho đảng viên của mình cai quản.

. Đáng lẽ Quân đội và Công an phải “Trung với nước, hiếu với dân” – tức là Quân đội và Công an có thiên chức bảo vệ Đất nước và Dân tộc. Đàng nầy, Đảng CSVN ấn định trách nhiệm của Quân đội và Công an phải “Trung với Đảng, hiếu với Dân” – tức là biến Quân đội và Công an thành công cụ bảo vệ Chuyên chính vô sản. Từ đó, khiến cho Quân đội và Công an lơ là trong bảo vệ đất nước, chú tâm nhiều vào việc rình rập trấn áp dân oan, dân biểu tình yêu nước và những người bất đồng chính kiến.

Đảng ban quyền lực cho đảng viên, đảng viên cộng thêm lòng tham của mình vào thành những kẻ tham nhũng. Khi bị phê phán, truy lùng, họ chui vào nách Đảng, ló cổ ra nhìn thấy mà ứa gan. Tham nhũng lộng hành lỗi chính là do Đảng, Đảng nên tự trách mình chớ đừng tiếp tục đổ lỗi khách quan. Đảng phải tự xử lý nội bộ mình, đừng xúi dân va đầu vào đá !? Luận về vấn đề này: Tham nhũng quyền lực là mẹ đẻ của tham nhũng vật thể.  Không có tham nhũng quyền lực thì sẽ không có tham nhũng vật thể. Muốn chống có hiệu quả tham nhũng vật thể, phải triệt tiêu tham nhũng quyền lực.

Thuở chiền tranh, vào Đảng là vào Đội tiên phong chiến đấu . Ngày nay, vào Đảng như vào dân Tây. Thẻ đảng có giá trị hơn bằng đại học – bằng đại học đôi/nhiều khi thất nghiệp, có thẻ đảng thì chắc ăn như bắp. Do vậy, kẻ thất đức, bất tài bằng mọi cách luồn lách để được vào Đảng, để Đảng cơ cấu làm quan. Hễ quan thì có quyền, hễ có quyền thì có lợi: Ngoài việc được ăn trên ngồi trước, ít nhất cũng có lương khá; có phương tiện công đi lại;  được ưu đãi trong trị bịnh;  con cái được ưu tiên trong học hành và làm việc;  có chế độ tiếp khách;  chữ ký bán rất có giá trị; làm quấy nếu bị phát hiện có Đảng binh, xử lý nội bộ; lộ liễu quá không thể che được phải ra tòa thì được tòa xử theo chỉ thị Đảng; kẹt lắm phải vào tù thì ở tù cha và sẽ được tha vào kỳ đại xá gần nhất, v.v. Quan  đi liền với quyền, quyền đi liền với lợi. Chức quyền càng cao lộc bổng càng lớn. Từ đó, việc mua quan bán chức, mua cấp bằng học vị không còn là cá biệt. Người ta nói “Cưng con con hư” quả không sai.

Khi ra Hà Nội, tôi nghe người ta ngâm nga  4 câu thơ lục bát, chắc của trí thức  Bắc Hà:

Đảng là mẹ, Bác là cha,
Từ khi Bác mất Đảng ta tái chồng,

Sanh ra một lũ con đông,

Thạch Sanh thì ít, Lý Thông thì nhiều.


Đảng là trừu tượng, như một cơ thể; đảng viên là cụ thể, như những tế bào. Đảng bảo vệ đảng viên là bảo vệ tế bào của cơ thể mình, đó là điều dễ hiểu. Đảng giết đảng viên khác nào tự sát. Rõ mối quan hệ chung riêng ấy, đảng viên mới dám làm những điều mà người ngoài Đảng không hề dám. Người ta đánh giá Đảng qua đảng viên, đảng viên tốt thì Đảng mới tốt và ngược lại.

Nói con số tròn, dân số VN hiện nay gần 90 triệu, trong đó có khoảng non 4 triệu đảng viên. Những vụ tham nhũng được phát giác, vụ nào cũng có ít nhất bốn phần năm (4/5) can phạm là đảng viên, một tỷ lệ hư hỏng trong Đảng cầm quyền đã báo động đỏ? Tế bào (đảng viên) hư nhiều như vậy, cơ thể (Đảng), nếu không vào nhà thương nhờ danh y dùng thuốc đặc trị, cứ dùng thuốc gia truyền phê tự phê,  tử vong là cầm chắc. Có lẽ biết được cơ thể Đảng có nhiểu tế bào ung thư,  Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng hô hào“Chỉnh đốn Đảng để bảo vệ chế độ” và Chủ tịch nước Trương Tấn Sang hốt hoảng kêu lên “Không phải một hai con sâu mà cả bầy sâu”.

Để vớt vát uy tín,  mỗi khi đảng viên phạm tội, Đảng vội vã khai trừ trước khi ra tòa. Bởi vậy, từ trước tới nay, chẳng có can phạm hay tù nhân nào là đảng viên cả.

Nếu có sai là tôi bạo mồm bạo miệng nói những sự thật mà Đảng CSVN chưa cho nói. Những điều tôi nói xảy ra ở khắp nơi, thừa sức kiểm chứng.

Mỹ Tho, 21/11/2012

T.T.

Tác giả gửi trực tiếp cho BVN

Tình cảnh khó khăn của dân oan Trần Ngọc Anh


 

Tình cảnh khó khăn của dân oan Trần Ngọc Anh


Thanh Quang, phóng viên RFA

2012-11-22

Dân oan Trần Ngọc Anh quê ở Bà Rịa-Vũng Tàu ra Bắc kêu oan và bị bệnh nặng do công an hành hung, phải điều trị tại bệnh viện Saint Paul, Hà Nội, hiện tiếp tục gặp khó khăn.


Citizen photo

Chị Trần Ngọc Anh ở bệnh viện Saint Paul hôm 19-11-2012.

 

 


 

Công an tiếp tục sách nhiễu


Tại bệnh viện Saint Paul, Hà Nội, lúc 1 giờ chiều hôm qua, thứ Hai ngày 19 tháng 11, dân oan Trần Ngọc Anh cho biết bà bị lên cơn mệt, rất mệt, cũng là lúc công an ở quê bà là Bà Rịa-Vũng Tàu cùng công an Bộ vào bệnh viện nói những lời khiến bà “rất ức” – nhưng vì mệt quá nên không trả lời được. Dân oan Trần Ngọc Anh giải thích:


Lúc đó, tôi có nói là tôi bị chấn thương, thì họ nói ngay rằng “không, chị bị nhẹ thôi”. Tôi mới đáp rằng chính công an đánh tôi ra nông nỗi này.

Trần Ngọc Anh

“Vì công an đàn áp, đánh đập tôi dã man như thế mà khi vào bệnh viện này, họ cho biết có hỏi qua bác sĩ về tình hình sức khoẻ của tôi. Lúc đó, tôi có nói là tôi bị chấn thương, thì họ nói ngay rằng “không, chị bị nhẹ thôi”. Tôi mới đáp rằng chính công an đánh tôi ra nông nỗi này; nên nhẹ, nặng gì không cần biết, nhưng mà tôi bị chấn thương là sự thật. Bây giờ, dù các ông muốn điều khiển bác sĩ như thế nào đi nữa, thì trong 3 ngày đầu tôi bị hôn mê, hôm nay có đỡ. Tôi cũng không ngờ bác sĩ lại nói với tôi một câu rằng “chị cảm thấy sức khoẻ có ổn thì về đi”. Tôi cho biết hiện giờ tôi đang mệt, ói mửa nên không thể về đâu được. Công an nói là tiền chi phí hay cái gì, ít bữa sẽ tính sau. Tôi nói là nếu chờ tiền chi phí các ông, thì tới giờ tôi đã chết rồi. Và tôi không ngờ ở Việt Nam lại có bệnh viện như vậy. Khi tôi trong hoàn cảnh nguy kịch thì các ông không điều trị. Nhưng khi chị em dân oan góp tiền lại đóng một triệu thì mới điều trị cho tôi. Đó là một sự bi thảm về đạo đức của Việt Nam hiện nay. Không nhờ chị em dân oan có lẽ giờ này tôi không còn sống đâu!”

Theo dân oan Trần Ngọc Anh thì cụ Lê Hiền Đức, người được giải quốc tế về chống tham nhũng tại Việt Nam, có vào bệnh viện Saint Paul thăm. Sự hiện diện của cụ, sau cùng rồi, khiến tình cảnh của bà Ngọc Anh có đỡ hơn trong khi một người khác từ Miền Nam đứng ra nhận trách nhiệm về trường hợp nằm viện của dân oan này. Bà Trần Ngọc Anh cho biết:

hd_000-250.jpg

Cụ Lê Hiền Đức thăm chị Trần Ngọc Anh ở bệnh viện Saint Paul hôm 19-11-2012. Citizen photo.

“Cụ Lê Hiền Đức có vào đây, la lên rằng tại sao mọi người có bệnh án mà Ngọc Anh không có bệnh án? Thì bác sĩ mới trả lời rằng “Vì bà không phải là thân nhân của Trần Ngọc Anh nên bà không được quyền coi bệnh án”. Sáng này có chị Hài từ Miền Nam, tự ký tên bảo lãnh đưa tôi từ bệnh viện huyện Đông Anh ra bệnh viện Saint Paul, Hà Nội và chịu trách nhiệm, thì chị có quyền coi bệnh án. Sau khi làm việc với bác sĩ, chị hỏi “sức khoẻ của em tôi giờ ra sao?”. Bác sĩ mới công nhận tôi bị chấn thương, nên cho biết 3 ngày qua họ đã tích cực điều trị cho tôi. Chúng tôi nghĩ là nhờ cụ Lê Hiền Đức nên bác sĩ mới có cái nhìn khác một chút.”

Người dân giúp đỡ


Dân oan Nguyễn Thị Kim Liêng quê Bình Dương cũng đang có mặt tại bệnh viện, cho biết thêm:


Từ lúc cụ Lê Hiền Đức vô đây, cho nên bệnh viện ngày hôm qua tới hôm nay thấy cư xử với chị Ngọc Anh đỡ hơn.

Nguyễn Thị Kim Liêng

“Mấy hôm nay cũng nhờ dân oan tới khá đông. Cụ Lê Hiền Đức có lại đây, chụp hình, quay phim khiến ở đây mới đầu đòi bắt bà, và làm dữ lắm. Nhưng từ lúc cụ Lê Hiền Đức vô đây, cho nên bệnh viện ngày hôm qua tới hôm nay thấy cư xử với chị Ngọc Anh đỡ hơn. Còn mấy ngày trước, họ kiểu như không có lo. Bây giờ họ mới nhìn nhận là Trần Ngọc Anh bị tổn thương sọ não. Hồi trưa này, Ngọc Anh lại mệt, huyết áp tự nhiện tuột xuống đáng ngại, nên chúng tôi chạy kêu bác sĩ lại, vô thuốc.”

Dân oan Trần Ngọc Anh nhắc lại rằng bà là một người dân không tham gia bất cứ một đảng phái nào, mà cũng không tuyên truyền chống phá nhà nước VN này. Nhưng bà không hiểu tại sao lúc nào họ cũng “chiếu cố” , đánh đập, hành xử đối với bà “vô cùng dã man”. Dân oan Trần Ngọc Anh nhận xét:

“Họ cho người dân đi khiếu kiện là đối kháng với họ, nên lúc nào cũng sẵn sàng dùng đòn nham hiểm để đối phó. Lúc nào họ cũng nhân danh là đảng viên của đảng Cộng Sản học tập và làm theo tấm gương đạo đức của Hồ Chí Minh. Nhưng tôi nghĩ tôi quá xấu hổ sống trên một đất nước gọi là độc lập, tự do, hạnh phúc; một đất nước gọi là có đảng vinh quang lãnh đạo mà vô chính phủ như vầy. Tôi quá là đau khổ khi có hai người anh liệt sĩ đã hy sinh cho nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam này (khóc). Nhưng cuối cùng, đến giờ phút này, họ đàn áp, đánh đập tôi như thế (khóc). Họ còn tung tin xuyên tạc rằng tôi là phản động.”

378552_250.jpg

Bà con dân oan chăm sóc chị Trần Ngọc Anh ở bệnh viện Saint Paul hôm 19-11-2012. Citizen photo.

Theo dân oan Trần Ngọc Anh thì hiện công an không lộ mặt ra, nhưng canh chừng 24/24. Bà Ngọc Anh cho biết đang buồn một điều là công an – theo lời bà – “giả nhân, giả nghĩa”, khi một mặt, họ ra tới bệnh viện này để động viên, nói là sẽ trả đất cho bà, nhưng mặt khác, họ tung tin ở quê tôi của bà rằng bà là phần tử phản động, làm chính trị, đang bị công an giam giữ. Và bà Trần Ngọc Anh lên tiếng với công luận:

Nhân đây tôi cũng xin thưa với quý Đài, quý khán thính giả, là sau khi tôi bình phục, tôi không bao giờ lùi bước trước nhà cầm quyền CSVN này. Tôi không bao giờ lùi bước, dù những hành động dã man của chính quyền CSVN này đối xử với dân oan chúng tôi. Đó là một sự sai lầm. Chúng tôi có một ý chí cao, rất mạnh mẽ. Họ càng đàn áp bao nhiêu thì chúng tôi càng căm thù và uất hận bấy nhiêu. Ngày xưa, tôi nghĩ cha ông của chúng tôi từng hy sinh – chấp nhận hy sinh để đổi lại cái gọi là tự do, hạnh phúc là sai lầm. Nhưng bây giờ chúng tôi chấp nhận hy sinh bằng bản thân, kể cả cuộc sống, tính mạng, chúng tôi cũng không cần. Như vậy thì không có gì có thể cản trở con đường đấu tranh của chúng tôi để đòi công lý và nhân quyền, đòi lại nguồn sống mà chính quyền cộng sản VN này tước đoạt.”

Thưa quý vị, giữa lúc dân oan Trần Ngọc Anh cùng nhiều dân oan khác ra Bắc kêu oan về đất đai và lâm nạn như vậy, thì Blogger Nguyễn Anh Dũng, nhà giáo, cựu chiến binh trong nước đang “Xin thắp một nén nhang” khi ông nhìn những tấm ảnh chụp cụ bà Hà Thị Nhung 76 tuổi, quê tỉnh Thanh Hóa, “nằm chết dưới đất mà mắt vẫn không nhắm được bởi sự oan ức, tại vườn hoa Lý Tự Trọng, nơi được coi là trung tâm quyền lực của chế độ CS”. Vẫn theo blogger Nguyễn Anh Dũng thì “người bình thường cũng khó cầm lòng, xót thương cho một con người có công với chế độ, đã phải chịu một cái chết tức tưởi của một dân oan”.


Theo dòng thời sự:



 

Tàu: Một tân Đế quốc thực dân hay thời Xuân Thu Chiến quốc?


 

 

 

 21/11/12 |

Tàu: Một tân Đế quốc thực dân hay thời Xuân Thu Chiến quốc?




Từ nhiều năm nay, tuy tự thừa nhận là quốc gia đang phát triển, Tàu không giấu thái độ hóng hách, kiêu căng do mức phát triển với 2 số liên tục suốt trong thời gian dài. Nhiều nhà phân tách đã không bỏ qua trường hợp nước Tàu để tìm hiểu và dự đoán tương lai.

Người ta đang theo dõi thế giới thay đổi sâu xa và khủng hoảng tài chánh sẽ góp phần làm gia tăng ảnh hưởng của tốc độ sự vận hành của thế giới. Sức mạnh kinh tế của những quốc gia kỹ nghệ phát triển xưa đang suy thoái để nhường chỗ cho những nước đang phát triển, trong đó có Tàu đứng đầu.

Tình hình này, theo nhiều nhà kinh tế học, sẽ còn kéo dài trong nhiều năm nữa. Tuy nhiên cũng có không ít những nhà kinh tế học khác lại quả quyết sự cầm cự của những quốc gia đang phát triển chống lại tình trạng khủng hoảng chung sẽ không kéo dài được lâu. Trong số những nhà kinh tế này, Ông Nouriel Roubini, nhà chuyên môn dự báo những thảm họa quốc gia, hồi tháng 4 vừa qua, đã lên tiếng nhận xét về mô hình phát triển trung quốc. Theo ông, “Trung quốc không thể đứng vững được lâu hơn và sẽ sụp đổ, rất có thể sau năm tới 2013″. Vì không có một nước nào trên thế giới có thể sản xuất để đem 50 % sản lượng nội địa đưa vào đầu tư mà không tạo ra những quá tải đối với khả năng sản xuất và không đẻ ra những tín dụng xấu.

Ông Francis Fukuyama, nhà chánh trị học, xã hội học và triết học của Mỹ, tiên đoán một cách quả quyết hơn ”Tôi nghĩ cái hệ thống ở Tàu sẽ nổ tung một lúc nào đó” vì theo ông, “tương lai nước Tàu không có gì chắc chắn. Sự cứng rắn của hệ thống chánh trị càng ngày sẽ đụng chạm mạnh với sự nhanh chóng của tin tức qua những mạng xã hội”. Mà đụng chạm thì phải bùng vỡ thôi.

Như trong năm rồi, tai nạn xe lửa cao tốc xảy ra, nhà cầm quyền Bắc kinh theo thói quen giấu dân chúng, cho chôn giấu tất cả vết tích của vụ việc. Nhưng dân chúng dồn dập đưa tin với cả đầy đủ hình ảnh. Nhà cầm quyền Bắc Kinh sau cùng phải thừa nhận sự thật tệ hại đó.

Nhà cầm quyền ở Bắc kinh cũng biết rõ những khó khăn và nguy hiểm sanh tử cho chế độ độc tài của họ nên họ nỗ lực tìm giải pháp khắc phục để tồn tại.

Chúng ta sẽ xem qua những khó khăn và khả năng đối phó để duy trì chế độ độc tài của Bắc Kinh. Trong bài này, chúng ta thử thấy Tàu có phải là một thứ Đế quốc thực dân kiểu mới hay không?

Chánh sách đối ngoại của Bắc kinh

Chưa bao giờ chỉ trong hai năm mà những trao đổi ngoại thương giữa Tàu và Phi châu gia tăng lên tới 89 %, một kỷ lục mới. Bắc Kinh, đồng thời, cũng tuôn hàng hóa, có chất độc nhiều ít không biết, tràn ngập qua Phi châu đen. Mục đính là để thu về nhiên vật liệu cung ứng cho nhu cầu sản xuất của Tàu. Để bảo đảm nguồn năng lượng, Bắc kinh còn đầu tư mạnh vào các nước Phi châu có dự trữ nhiên liệu để khai thác. Khi đẩy mạnh chánh sách này, Bắc kinh không quên trấn an các quốc gia Phi châu, vốn cựu thuộc địa của Tây phương, là Bắc kinh không bao giờ muốn thiết lập chế độ thực dân như trước kia.

Tại Diễn đàn Hợp tác kỳ 4 giữa Tàu và Phi châu tổ chức ngày 19 tháng 7 tại Bắc Kinh, Hu Jintao tuyên bố để xác định chánh sách đối ngoại của Tàu “Tàu là một trong những nước lớn nhất của thế giới đang phát triển, và Phi châu là một lục địa lớn gồm nhiều quốc gia. Nhân dân Trung hoa và Phi châu thắt chặt những mối quan hệ bình đẳng, thật lòng, hữu nghị và cùng yểm trợ nhau trong sự phát triển chung”.

Năm 1979, Đặng Tiểu Bình thay đổi đường lối cộng sản hướng về phát triển kinh tế. Ngày nay, nhà cầm quyền ở Bắc kinh giữ ưu tiên cho tăng trưởng kinh tế. Để bảo đảm nguồn nhiên liệu không bị gián đọan, Bắc Kinh không ngần ngại quan hệ ngoại giao với những chánh quyền độc tài và tham nhũng. Họ còn yểm trợ những chánh quyền này như trước đây các chánh quyền thực dân đã dựng lên và nuôi dưỡng. Vì những chánh quyền này còn thì nguồn cung cấp nhiên liệu còn. Vả lại, xưa nay, ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, có gì lạ!.

Hơn nữa, cộng sản vốn là con đẻ của Đế quốc tư bản. Vào đầu thế kỷ trước, các công ty lớn các nước tư bản thắc chặc mối quan hệ với giới lãnh đạo các nước có tài nguyên thiên nhiên như dầu hỏa, khoán sản, cao su, …

Phải chăng thật lòng không muốn giẫm lên những bước chân thực dân củ mà Hu Jintao đã cho các nước Phi châu quan hệ với Tàu vay 20 tỷ đô-la trong 3 năm để mở mang nông nghiệp, hệ thống hạ tầng cơ sở và xí nghiệp nhỏ. Lúc nào giới chức Bắc kinh cũng tuyên bố là không hề can thiệp vào nội bộ các quốc gia bạn. Theo dự tính, tới năm 2035, Tàu phải cần 11, 6 triệu thùng dầu / ngày và qua 5 năm sau, mức tiêu thụ sẽ tăng lên bằng Huê kỳ trong lúc đó, Tàu chỉ có khả năng tự túc nhiên liệu cho ¼ nhu cầu. Nhu cầu nhiên liệu ngày trở thành sinh tử cho giới lãnh đạo Bắc Kinh.

Ông Le Yucheng, Thứ trưởng Ngoại giao, không gấu giếm mối lo ngại lớn của nhà cầm quyền “Bổn phận của nước Tàu là đảm bảo một đời sống đàng hoàng cho 1, 3 tỷ người dân của mình. Quí vị có thấy đó là cái thách thức vô cùng lớn không và là áp lực vô cùng nặng nề đè lên chánh phủ không. Tôi không thấy có gì khác là đáng kể hơn. Tất cả phần còn lại chỉ phụ thuộc vào cái ưu tiên quốc gia này”. Tức vì nhu cầu nhiên vật liệu để phát triển, Tàu phải tăng cường quan hệ ngoại giao với các nước Phi châu, Nam Mỹ, khối cựu Liên-xô và Trung đông.

Đó là mục tiêu hàng đầu của chánh sách đối ngoại hiện nay. Mục tiêu ngoại giao này, để bảo đảm nguồn cung cấp không bị gián đoạn vì nội chiến, sự thay đổi chế độ ở đó, được đảng và Chánh phủ, Ngân hàng Nhà nươc và cả Quân đội yểm trợ. Riêng về nguồn dầu hỏa, Chánh phủ chỉ thị các Công ty Quốc doanh gấp rút đầu tư khai thác các mỏ dầu ở ngoại quốc.

Việc đầu tư luôn luôn đi kèm với những khoản cho vay rẻ, giúp xây dựng cơ sở thể thao, giải trí, những bữa chiêu đãi huy hoàng tại Bắc Kinh và cả quân sự nữa. Các nước như Angola, Venezuela, Soudan, Zimbabwe đều được hưởng những lợi lạc này khi bắt tay “làm ăn” với Tàu . Họ nhận từ 2 tỷ tới 20 tỷ đô-la vay rẻ hoặc sự yểm trợ quân sự.

Như vậy làm sao hiểu được lời tuyên bố của Hu Jintao là Tàu ngày nay không thiết lập chế độ thực dân như Tây phương trước đây khi họ ngày càng can thiệp sâu vào nội tình các nước cung cấp nhiên vật liệu cho họ để bảo vệ quyền lợi của họ nơi đây?

Trong mục đích này, Tàu không ngần ngại yểm trợ những chế độ độc tài, tham những vừa quân sự vừa ngoại giao cấp Liên Hiệp quốc. Iran là một trường hợp cụ thể. Với những nước khác, Bắc Kinh chủ trương bắt lấy vài người trong Chánh quyền hoặc cả Chánh quyền bằng mua chuộc. Những người trong Chánh quyền thì giàu nhờ tiền của Tàu nhưng dân chúng thì không hưởng được gì qua cách ngoại giao này.

Như ở Angola, người dân chỉ sống không quá 2 đô-la / ngày. Ở Zimbabwe, khi ủng hộ chế độ độc tài đàn áp dân của Robert Mugabe, giúp huấn luyện và tổ chức an ninh để bảo vệ chế độ, Tàu nhằm tậu đất đai trồng trọt và khai thác khoán sản, đá quí. Cách Tàu có mặt ở Phi châu không khác gì họ đang tung hoành ở Việt Nam qua đảng cộng sản Hà Nội. Đảng viên cộng sản giàu có nhờ bán đất đai, khoáng sản cho Tàu trong lúc đó dân chúng Việt Nam ngày càng nghèo thêm. Đất nước sẽ không còn của Việt Nam nữa.

Tàu có phải Đế quốc thực dân kiểu mới?

Tổng thống Nam Phi nhận định rõ “cách ngoại giao của Tàu như vậy không thể tồn tại được về lâu về dài”.

Theo báo cáo của Ủy Ban Phát triển Âu châu, Tàu đổ xô đầu tư vào Phi châu, khai thác đất đai nông nghiệp, khoáng sản, xây dựng hạ tầng cơ sở, …cho mọi người cảm tưởng Phi châu đang hưởng phúc lợi.

Bắc kinh đang giúp giựt dậy nền kinh tế Phi châu và Phi châu bắt đầu phát triển. Năm 2005, một nghiên cứu khác đưa ra một hình ảnh Phi châu tương phản. Mười bốn nước sản xuất dầu hỏa và khoáng sản bán cho Tàu có được thặng dư về ngoại thương. Ba mươi nước khác, trái lại, buôn bán bị thua lô vì thị trường của họ tràn ngập hàng hóa tiêu dùng rẻ tiền của Tàu, giết chết những nhà sản xuất nội địa. Đây cũng là hình ảnh của Việt Nam ngày nay.

Trong trao đổi giữa Tàu và Phi châu, cái hố ngăn cách giữa nước được và nước thua thiệt ngày càng thêm khoét sâu và rộng ra không tránh khỏi gây ra ở đây đó sự bất mãn trong dân chúng. Bản báo cáo kết luận “Với đa số các quốc gia Phi châu, lời tuyên bố của nhà lãnh đạo Bắc Kinh đem lại hi vọng rất lớn, nhưng thực tế chẳng có gì hết vì không tạo ra được những điều kiện phát triển thật sự” nhằm phúc lợi cho dân chúng vốn nghèo đói triền miên của vùng kém mở mang.

Khi Tàu tới Phi châu hay những nơi khác chỉ nhằm tìm nguyên vật liệu, ủng hộ những chế độ độc tài tham nhũng địa phương để sai khiến chúng bảo vệ quyền lợi của mình, không nghĩ tới quyền lợi thật sự của dân chúng ở những nơi đó thì cách ứng xử này không thể bênh vực cho Tàu không phải là Đế quốc thực dân giống như các thế lực thực dân Tây phương trước kia.

Riêng ở Việt Nam, Tàu kết hợp với đảng cộng sản Việt Nam thành một thế lực thực dân kiểu mới đàn áp, bóc lột nhân dân Việt Nam, cướp của dân tới từng cộng rau muống cuối cùng. Thế lực mới này, không có tên nào khác chính xác hơn để gọi, đó là bọn hán ngụy.

© Nguyễn văn Trần

© Đàn Chim Việt

 
 dangnguoivietyeunguoiviet.org

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link