Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Saturday, November 24, 2012

Xung quanh 2,5 kg “thuốc nổ”


 

Xung quanh 2,5 kg “thuốc nổ”


Đinh Nhật Uy, anh trai Đinh Nguyên Kha

Trong vụ án “chống phá nhà nước” của Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha hôm đầu tháng 11 có một chi tiết khác so với các vụ trước đó. Đó là công an tịch thu được “2,54 kg hóa chất và dụng cụ chế tạo thuốc nổ”.

Ngoài ra, cơ quan công an còn cho biết: “Kha còn khai được tên Thành cung cấp tài liệu chế tạo vật gây nổ. Về kiến thức nguyên lý hoạt động của các loại thuốc nổ, Kha được anh ruột của mình chỉ dẫn. Sau khi nghiên cứu, Kha đến chợ Kim Biên (Q.5 – TPHCM) mua các hóa chất đem về nhà chế tạo vật gây nổ bằng cách pha chế hóa chất, dùng điện từ bộ phận rung của ĐTDĐ kích hoạt kíp nổ. Đặc biệt, Kha đã thử nghiệm nổ thành công 3 lần tại khu vực ấp 2, xã Mỹ Phú (H. Thủ Thừa, Long An)!”

Anh của Kha được cho là người đã hướng dẫn em trai mình cách thức chế tạo thuốc nổ.

Vậy thực hư câu chuyện này thế nào?

Tường trình trên Facebook

Anh trai Kha tên Đinh Nhật Uy là người ít nhiều có dính dáng đến câu chuyện của em mình tường trình trên Facebook cá nhân như sau:

Các đồng chí liên tục sử dụng các từ “nơi cất giấu hóa chất để pha chế thuốc nổ”, “khu vực thử nghiệm thuốc nổ”, “các thiết bị kích nổ” tự ghi vào biên bản lời khai. Mẹ tôi không đồng ý, bà làm ầm ỹ lên và yêu cầu ghi lại cho đúng sự thật”.

Và sự thật của ‘cuộc thử nghiệm’ là “tui thấy nó [Kha] ngồi bẹp xuống đất, quấn 1 cục rồi bỏ vào cái lò đất tui nấu nước chỉ còn than đỏ vài cục. Lát sau tui nghe tiếng nổ và nhìn ra thấy nó cũng còn ngồi đó, cái lò tui bị bể. Tui chưởi nó, nó còn hứa đền cho tui cái lò mới. Cái lò đất nhỏ xíu cũ rồi, rất dễ bễ. Tiếng nổ thì như pháo nổ”.

Sau đó để cậu con trai khỏi nghịch dại, ba của Kha đem cất các “vật liệu nổ” gồm “Bịch màu đen chứa phân Kali , than củi và lưu huỳnh” vào một chỗ khuất sau cánh cửa. Và chính ông, tự nguyên giao nộp lại những vật này khi công an khám xét.

Anh trai Kha nói về trò nghịch dại của em “Một cái lò đất nhỏ còn vài cục than, Kha quấn thuốc nổ đen lại thành 1 cục kín mít bỏ vào lò, khoảng 3 phút sau thì phát nổ như đốt pháo”.

Hướng dẫn em trai?

Về vai trò ‘hướng dẫn’ của mình, anh Đinh Nhật Uy chia sẻ: “Vì Kha rất đam mê kỹ thuật nên nó luôn tìm tòi, học hỏi. Khi gặp vấn đề nào khó là nó hỏi tôi. Thuốc nổ củng vậy. Tôi nhớ khoảng năm 2007, Kha có nhờ tôi giải thích nguyên lý hoạt động của các loại thuốc nổ. Loại nào dễ chế tạo và loại nào dùng chế tạo pháo bông. Tôi cũng đã từng chọc phá như nó. Tôi cũng làm pháo đại, hoa thiên lúc học cấp 2 (khoảng 1996-1997). Việc em trai mình hỏi thì tôi phải chỉ dẫn thôi, đó là điều đương nhiên”.

Thực chất Kha đã mầy mò chế pháo bông đốt chơi từ nhiều năm trước và ở khu vực ai cũng biết, kể cả công an.

Nó thích chế pháo hoa vào các dịp sinh nhật của nó. Rồi nó làm pháo đại bằng cách nhồi thuốc vào ống tre, ống nước để đốt. CA phường cũng nhiều lần nhắc nhở anh em tôi về vấn đề này”.

Chuyện “thử nghiệm nổ” được anh Uy cho biết: “Về việc làm được pháo bông để đốt thì hầu như bạn bè nào của Kha cũng biết. Gia đình tôi cũng biết. Nhưng vì là pháo bông nên không ai la rầy làm gì. Việc đốt pháo hay thử pháo thì Kha làm công khai ngoài của Công Ty, nhà hàng xóm, hoặc gom 5-6 đứa xóm lại đốt cho tụi nó xem rồi quay phim lại làm trò hề”.

Liên lụy

Anh Đinh Nhật Uy hiện điều hành công ty trách nhiệm hữu hạn AT do anh thành lập và đã hoạt động được hơn 3 năm qua. Đây là công ty chuyên buôn bán, sửa chữa bảo hành máy tình và các thiết bị điện tử khác. Bản thân Đinh Nguyên Kha vừa là sinh viên tin học vừa thực tập tay nghề ngay trong cửa hàng của anh trai. Nhưng báo chí, khi đưa tin đã “dìm hàng” Kha thành “thợ sửa vi tính”. Sau vụ việc trên, công ty đã bị khám xét, thu giữ máy móc, thiết bị và phải ngưng hoạt động.

Anh Uy cho biết: “Tôi bị rút giấy phép kinh doanh vào sáng ngày 5-11-2012 với lý do dính líu đến vụ án chính trị, không đủ năng lực quản lý để hoạt động. Các khách hàng lớn và chủ yếu là cơ quan nhà nước đơn phương cắt hợp đồng mua bán và bảo trì định kỳ vì cho tôi là một công ty không an toàn. Cơ quan thuế lên thu hồi toàn bộ hóa dơn chứng từ của tôi”.

Để tiếp tục kế sinh nhai cho mình và gia đình, anh Uy đã xin lập công ty khác, sau khi giải thể công ty cũ, nhưng đã bị từ chối.

Hiện cuộc sống gia đình gặp khó khăn kinh tế, dường như nhà cầm quyền có ý chặn mọi cánh cửa với gia đình anh. Khách hàng, người quen, đối tác đều ngại ngần, lẩn tránh. Anh Uy cho biết, chưa biết làm gì trong tương lai.

Cam kết

Đinh Nhật Uy nói mới đây, cơ quan điều tra đã mời anh lên, bắt cam kết một số điều liên qua tới vụ án của em mình.

Cụ thể: “Không đăng những tin gây ảnh hưởng đến đô bí mật của an ninh điều tra. Không đăng tin trong các cuộc làm việc của gia đình với cơ quan điều tra. Không tiếp xúc với báo đài thế giới về các vụ việc đã nêu trên nhất là VOA, SBTN…”

Mục đích của gia đình không có gì khác ngoài việc muốn đính chính lại các thông tin sai lầm do báo chí và cơ quan điều tra đưa ra, nhằm trả lại sự thật cho câu chuyện “thuốc nổ”.

Thực chất, câu chuyện ‘thuốc nổ” mà báo chí làm rùm beng chỉ là màn kịch dàn dựng hoặc do chuyên môn quá kém cỏi của cơ quan điều tra.

Có thể, rồi cũng như 2 cái bao cao su trong vụ án Cù Huy Hà Vũ, 2,5kg “thuốc nổ’ sẽ biết khỏi bản cáo trạng sau này, nhưng nó sẽ là bài học cho sự tỉnh táo của dư luận trước những “bằng chứng” của cơ quan an ninh đưa ra.

© Đàn Chim Việt

Hộ chiếu «lưỡi bò» Trung Quốc: Đã đến lúc phải có giải pháp quyết liệt hơn


 


Đảng cộng sản việt nam vẫn ngậm miệng
ăn lương cuả bành trướng Trung quốc.

Đảng cộng sản việt nam là bè lũ bán nước
cho quan thầy Trung quốc vì sự sống còn
cuả đảng CSVN.Không ai đỡ lưng cho một
chế độ độc tài toàn trị ngoài một chế độ độc
tài toàn trị-đại ca với điều kiện phải thần
phục toàn diện ngụy trang dưới những
mỹ từ bốn tốt-16 chữ vàng.

http://cdn9.truongsahoangsa.info/files/2012/10/nguyen-tan-dung-tq-241012.jpg
Nguyễn Tấn Dũng tiếp  Bộ trưởng Bộ Công an Trung Quốc Mạnh Kiến Trụ (23/10).
Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng tiếp Bộ trưởng Bộ Công an Trung Quốc Mạnh Kiến Trụ.
 Nguyễn Phú Trọng tiếp Bộ trưởng Bộ Công an Trung Quốc Mạnh Kiến Trụ ngày 23/10/2012.
Tổng Bí thư đánh giá cao kết quả Hội nghị “Hợp tác phòng, chống tội phạm lần thứ ba giữa
 Bộ Công an Việt Nam và Bộ Công an Trung Quốc” vừa diễn ra tại Hà Nội cũng như những
thỏa thuận hợp tác giữa hai Bộ Công an hai nước; đề nghị hai Bộ Công an hai nước không
chỉ giúp đỡ nhau về vật chất, kỹ thuật, hợp tác chống tội phạm,
bảo vệ an ninh của mỗi
nước mà cần hết sức coi trọng việc trao đổi kinh nghiệm, học tập lẫn nhau.
TRUNG QUỐC - BIỂN ĐÔNG - Bài đăng : Thứ sáu 23 Tháng Mười Một 2012 - Sửa đổi lần cuối Thứ sáu 23 Tháng Mười Một 2012

Hộ chiếu «lưỡi bò» Trung Quốc: Đã đến lúc phải có giải pháp quyết liệt hơn

Hộ chiếu mới của Trung Quốc (trái) và hộ chiếu cũ (DR)
Hộ chiếu mới của Trung Quốc (trái) và hộ chiếu cũ (DR)
DR

Thụy My  RFI

Nhà cầm quyền Bắc Kinh vừa cho phát hành loại hộ chiếu điện tử mới, trong đó có in bản đồ có hình lưỡi bò, biểu thị yêu sách chủ quyền của Trung Quốc trên hầu như toàn bộ Biển Đông, trong đó có cả Hoàng Sa và Trường Sa. Chính quyền Việt Nam, Philippines, Đài Loan và Ấn Độ đã nhanh chóng lên tiếng phản đối với các mức độ khác nhau.
 
Về phía người dân Việt Nam, thủ đoạn mới của Trung Quốc cũng đã làm cho dư luận hết sức xôn xao. Vừa trở về từ Ấn Độ và Nepal hôm nay 23/11/2012, ông Nguyễn Văn Mỹ, giám đốc công ty dã ngoại Lửa Việt tại Thành phố Hồ Chí Minh cũng đã dành thì giờ trao đổi với RFI Việt ngữ về vấn đề này, với tư cách một công dân Việt.
Ông Nguyễn Văn Mỹ - TP Hồ Chí Minh
 
23/11/2012
by Thụy My
 
More
 
 
RFI : Kính chào ông Nguyễn Văn Mỹ, rất cám ơn ông đã nhận trả lời phỏng vấn. Thưa ông, ông có cảm nghĩ như thế nào về hành động Trung Quốc in bản đồ có hình lưỡi bò lên hộ chiếu ?
Ông Nguyễn Văn Mỹ : Tôi vừa đi công tác ở Ấn Độ và Népal, nên chỉ mới nắm thông tin một cách tổng quát thôi. Nhưng điều đó thì bản thân tôi không hề ngạc nhiên, chỉ có điều họ đưa ra như vậy là rất sớm. Tức là chuyện đó trước sau gì cũng làm thôi. Mà phải chăng đây là cái món quà đầu tiên ra mắt thế giới của Tập Cận Bình.
Tại sao tôi không ngạc nhiên ? Bởi vì thật ra tham vọng của Trung Quốc thể hiện rẩt là rõ. Một mặt thì họ nói rằng họ không gây chiến, họ hết sức ôn hòa và tôn trọng các nước khác ; mà họ luôn luôn làm ngược lại. Tức là trong khi những tranh chấp đó chưa hề được giải quyết thì họ đơn phương tuyên bố là cái đó của họ. Mà điều này là trái với thông lệ ngoại giao, thể hiện tinh thần nước lớn. Người Việt mình dùng cái từ là « cả vú lấp miệng em » đó. Cái này gần như là bản chất của Trung Quốc.
Tháng trước tôi vừa đi Quảng Châu và Hải Nam về. Thì phải nói rằng là Trung Quốc đã đạt được rất nhiều thành tựu về kinh tế cũng như quản lý. Nhưng mà bên cạnh đó thì cũng đó những điều mà người nước ngoài họ rất là khó chịu.
Cái tinh thần bài Nhật, được hiểu ngầm gần như được sự hậu thuẫn của chính quyền, rất là quyết liệt. Hướng dẫn viên địa phương khuyến cáo chúng tôi không nên vào các nhà hàng Nhật để ăn, không vào các cửa hàng của Nhật để mua bán, bởi vì có thể bị hiểu lầm là người Nhật, và có thể bị hành hung. Một cái đất nước nếu mà có tinh thần tôn trọng nhau thì không thể giải quyết bằng cái kiểu đó được !
Việc thứ hai, tại sao tôi bảo là không ngạc nhiên. Bởi vì chúng tôi đi làm việc, khi vào các cơ quan nhà nước của Trung Quốc thì thấy một điều rất là rõ. Sau lưng bàn làm việc của nhân viên họ, và đặc biệt lãnh đạo của họ, luôn luôn có cái bản đồ hình lưỡi bò to đùng ! Và trên tất cả các tài liệu do họ phát hành, từ du lịch cho tới kinh tế…luôn luôn có hình lưỡi bò.
Họ kêu gọi đàm phán nhưng bản thân họ không thèm đàm phán, họ xem như cái đó đương nhiên là của họ rồi. Và tôi cho rằng đó là thái độ thách thức không chỉ Việt Nam, mà thách thức cả thế giới, khó mà chấp nhận được.
Trung Quốc có rất nhiều mặt mạnh, và thật ra nếu họ ôn hòa, thật lòng tôn trọng các nước khác một chút, thì họ có thể làm bá chủ thế giới, thay vì cái thái độ mà mình gọi là hung hăng, hiếu chiến hiện nay. Thái độ của họ rất thiếu tôn trọng các nước khác, kể cả những nước láng giềng có bề dày truyền thống hữu nghị như Việt Nam thì họ cũng chẳng thèm tôn trọng.
Cho nên đó là thách thức của cả thế giới. Và Trung Quốc họ làm là có ý đồ rõ ràng, bài bản từ đầu tới cuối. Một cái chiến lược có thể nói là trong vòng bao nhiêu năm, chứ không phải là làm một cách tự phát, theo nhiệm kỳ hoặc là theo một cá nhân nào đó.
RFI : Như vậy theo ông Việt Nam phải đối phó như thế nào ?
Trong những năm kháng chiến chống Pháp trước đây, Hồ Chí Minh có nói một ý rất hay, là « Chúng ta càng nhu nhược thì kẻ thù càng lấn tới ». Hiện nay mình chưa nói Trung Quốc là kẻ thù, nhưng rõ ràng trong quan hệ đối ngoại song phương cũng vậy. Mình càng nhu nhược thì đối phương họ càng lấn tới. Và cha ông mình cũng thường nói là « Mềm nắm, rắn buông ».
Thì tôi nghĩ rằng có lẽ đã đến lúc mình phải có những giải pháp mạnh mẽ hơn, quyết liệt hơn. Bởi vì mình là người đụng chạm trực tiếp nhất, bị ảnh hưởng nhiều nhất, chứ còn các nước khác không bị trực tiếp như mình. Cho nên coi như mình là nạn nhân đi, mà mình không lên tiếng mạnh mẽ, mình phản ứng một cách yếu ớt, hoặc là chấp nhận chuyện đó là bình thường, thì khó mà đòi hỏi thế giới, bạn bè đồng tình ủng hộ mình. Và nhân dân sẽ trách Nhà nước là tại sao những việc như thế mà chúng ta lại không có cách gì hành xử.
Thật ra mình làm cái này không phải chỉ cho mình không thôi, mà cả cho những nước đang bị Trung Quốc o ép, cho cả bạn bè thế giới, và thậm chí giúp đỡ nhân dân Trung Quốc. Bởi vì suy nghĩ thật lòng, tôi cũng có qua Trung Quốc, có tiếp xúc thì không phải là người Trung Quốc nào cũng nghĩ như thế đâu. Họ cũng muốn hòa bình, hữu nghị anh em. Nếu càng sa vào những tranh chấp quyết liệt như thế, thì tất cả đều bị thiệt hại. Và điều đó là mình cũng giúp cho nhân dân Trung Quốc tránh khỏi những chuyện bị đầu độc, bị nhồi nhét những điều không có thực của lịch sử.
RFI : Về mặt cụ thể, không biết lượng khách du lịch Trung Quốc mỗi năm vào Việt Nam là bao nhiêu, chẳng lẽ không cho họ vào ? Còn nếu cho thì coi như mặc nhiên chấp nhận bản đồ hình lưỡi bò của họ, có phải không thưa ông?
Cái đó thì vì mình không phải là Nhà nước, mình chỉ có ý kiến thôi. Còn Nhà nước chắc họ cũng có những phương án đối phó, chưa biết là thế nào, và dựa trên cơ sở nào thôi. Nhưng lượng khách Trung Quốc vào Việt Nam hiện nay đông nhất là đường bộ, đi qua ngõ các cửa khẩu bằng giấy thông hành. Và lượng khách này thật ra là khách đi chơi qua Việt Nam, thì không phải là khách quan trọng đâu.
Lượng khách đi bằng đường hàng không qua Việt Nam cũng không phải là nguồn khách lớn tới mức mà chúng ta sợ bị ảnh hưởng, và chi tiêu của họ cũng không phải là nhiều. Khách Trung Quốc đi đến đâu thì ồn ào, và xin lỗi là, khách châu Âu họ cũng ngại, họ tránh ra. Thậm chí giả sử khách Trung Quốc mà có đông tới mức có thể áp đảo chăng nữa, thì cũng không phải vì cái chuyện đó mà chúng ta có thể bán rẻ chủ quyền lãnh thổ, cũng như uy tín của cả đất nước.
Cho nên theo tôi, mình không phải là Nhà nước, thì mình không thể đề ra chủ trương, nhưng nếu với tư cách công dân thì mình có quyền kiến nghị. Còn nghe hay không là chuyện quản lý của Nhà nước, đó là chuyện khác nữa. Tổ tiên mình đã dạy rồi, mềm nắm rắn buông. Khi có tranh chấp thì chúng ta mềm mỏng, kiên nhẫn nhưng mà không nhu nhược. Và chúng ta càng nhún nhường thì có khi đối thủ lại càng lấn tới – đây là quy luật của cuộc sống rồi, và nó chỉ bất lợi cho mình thôi.
Bản thân tôi trước hết với tư cách công dân, tôi nghĩ rằng có mấy biện pháp mình có thể thực hiện. Một là, việc đầu tiên về phía Nhà nước, mình sẽ gởi công hàm phản đối – chuyện đó là đương nhiên rồi – và thông báo lộ trình cho họ. Nếu trong vòng bao lâu mà anh vẫn sử dụng cái hộ chiếu đó, thì tôi sẽ không cấp nhập cảnh cho anh. Cái thứ hai, trong lúc chờ thay đổi hộ chiếu, mình có thể sẽ thu hồi cái hộ chiếu đó không cho sử dụng, cấp tạm cho một cái giấy thông hành gì đó, rồi về mình trả lại.
Tôi nghĩ rằng từ chối khách Trung Quốc cũng không có gì ghê gớm cả. Chính cái thái độ hung hăng của Trung Quốc đã làm cho một lượng khách du lịch Việt Nam cũng không muốn đi Trung Quốc. Người Trung Quốc tự làm cô lập mình - mất một lượng khách khá lớn đến Trung Quốc, mất một lượng bạn bè lâu nay có tình cảm với nhân dân Trung Quốc, qua những thành tựu mà họ đạt được về quản lý, về kinh tế…
Mất một lượng khách khá lớn từ Việt Nam và từ các nước có mâu thuẫn trực tiếp, với lại cả những người bình thường nữa. Bây giờ làn sóng không thích người Trung Quốc không phải chỉ có ở Việt Nam và Đông Nam Á không đâu, mà nó lan ra cả châu Phi ! Cả châu Âu, cả Mỹ. Thì cái đó lợi bất cập hại.
Cho nên tôi nhắc lại là đã đến lúc mình cần có thái độ mạnh mẽ và dứt khoát hơn, để khẳng định chủ quyền. Chúng ta không hung hăng, mình hết sức là kiên nhẫn, nhưng không có nghĩa là bạc nhược. Anh nói một đằng làm một nẻo thì dù tôi là nước nhỏ hơn, nhưng mà về mặt pháp luật tôi bình đẳng. Sau lưng Việt Nam có cả nhân dân thế giới nữa mà. Ở cái thời đại hiện nay, không phải như hồi xưa mà muốn nói gì thì nói, muốn làm gì thì làm.
RFI : Tóm lại là theo ông, chính quyền Việt Nam cần có thái độ dứt khoát và căn cơ hơn ?
Đã đến lúc mà chúng ta, về phía Nhà nước, cũng cần phải có biện pháp mạnh mẽ hơn trong việc giáo dục. Đền Preah Vihear tranh chấp với Thái Lan, thì tôi đi qua Campuchia tôi thấy tất cả trên toàn lãnh thổ Campuchia họ trương một cái pa-nô « Preah Vihear là của chúng ta ! ». Thì tại sao mình không dám trương một cái bảng to đùng « Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam » trên khắp cả nước Việt Nam ?
Mình có chứng minh lịch sử, thì tại sao Trung Quốc họ làm như thế mà mình không làm ngược lại cho nhân dân mình biết cái chuyện đó là chuyện không đúng. Và không chỉ làm với nhân dân trong nước mà còn với nhân dân thế giới biết rằng, chuyện đó là người Trung Quốc sai. Chứ không thể bây giờ Trung Quốc muốn làm gì thì làm, còn ta thì cứ im lặng. Im lặng ở đây không phải là vàng nữa, mà có nghĩa sẽ là bùn !
Với tư cách công dân thì tôi muốn là có thái độ mạnh mẽ, dứt khoát hơn, chứ không thể làm theo kiểu đối phó hiện nay. Từ trong tài liệu sách giáo khoa, trong các văn bản gởi ra nước ngoài, tất cả mọi cái…nếu Trung Quốc họ không đưa vào, ta tranh chấp thì ta tôn trọng. Nhưng vì Trung Quốc đã làm như thế bao nhiêu năm nay rồi.
Thậm chí tôi nhớ là trong một lần vào Việt Nam để giới thiệu chương trình du lịch Trung Quốc tại khách sạn Rex, Thành phố Hồ Chí Minh, thì người Trung Quốc đưa ngay tài liệu có đường lưỡi bò vào trong đó luôn. Không ai để ý, nhưng tới lúc về nhà mình mở tài liệu ra mới hết hồn. Thì phải nói là họ ngang ngược không còn chỗ nào mà nói nữa cả !
Nhân dân Việt Nam sẽ có những phán xét đối với những chính sách của Nhà nước trong việc đối phó. Mà đừng hy vọng rằng Trung Quốc thay đổi. Rất khó, cực kỳ khó !
Hồi nãy tôi có nói mình sẽ thông báo cho họ một thời hạn để họ thay đổi. Đó là về mặt pháp lý mình phải làm cho đúng thủ tục, chứ không phải đùng một cái mình ngưng không cho người ta vô, và để người ta không trách mình sau đó. Chúng tôi đã có thời hạn cho anh rồi, mà anh vẫn khăng khăng như thế thì thôi.
Anh vô nhà tôi mà anh lại bảo là nhà của anh thì ai mà chấp nhận. Ai mà lại đi tiếp một cái người, mà xin lỗi, phải dùng cái từ hơi nặng là, ai mà đi tiếp kẻ cướp bao giờ !
RFI : Xin rất cảm ơn ông Nguyễn Văn Mỹ, giám đốc công ty dã ngoại Lửa Việt tại Thành phố Hồ Chí Minh, đã dành thì giờ trả lời cuộc phỏng vấn hôm nay của chúng tôi.
 
 
 

tin "tức mình " CUA GẠCH VN


 

 

 

 

VVBAC

 

 

Cua gạch cũng bị bơm phoócmôn!

Cập nhật lúc :7:03 PM, 21/11/2012

Gạch chính là lòng đỏ trứng vịt, pha bột mỳ, trộn với chất bảo quản có thành phần phoócmôn có thể giữ được một số ngày trong mai mà không chảy, không phân hủy, không biến màu và con cua không chết.

Một trong những món hấp dẫn của đồ biển là cua gạch: Cua gạch hấp; cua gạch rang me; cua gạch xào miến; cua gạch hấp xôi trắng... So với cua thịt, cua gạch luôn đắt hơn từ 30 - 50 nghìn đồng/kg bởi vì hàm lượng đạm từ gạch cua cao và màu sắc trình bày cho món ăn cũng gợi cảm hơn.

Tiếc thay, trên nhiều thị trường hải sản bây giờ, nhan nhản cua gạch rởm!

Cô Kh - một đầu mối chuyên cung cấp hải sản từ Hạ Long cho một số nhà hàng của Hà Nội - tiết lộ: "Lấy đâu ra cua gạch bãi (cua tự nhiên) mà lắm thế. Kể cả cua đưa về từ ngoài đảo cũng là cua nuôi hết. Là cua nuôi thì mới bõ công bơm ra hàng loạt cua gạch được. Cho nên cua cái con nào mai cũng gồ lên toàn gạch, thoải mái săm soi. Mỗi cua đực không "bơm" được, thương lái mới phải chịu".

Vậy thì thứ "gạch bơm" kia là thứ gì? - theo cô Kh - đó chính là lòng đỏ trứng vịt, pha bột mỳ, trộn với chất bảo quản có thành phần phoócmôn có thể giữ được một số ngày trong mai mà không chảy, không phân hủy, không biến màu và con cua không chết. Cũng giống như bao nhiêu thứ thực phẩm hoặc trái cây bị đầu độc bởi hóa chất, món cua gạch cũng chẳng làm người ăn chết ngay.

Tuy nhiên, cua gạch "bơm" không dễ qua mặt các bà nội trợ khá giả và sành sỏi. Mỗi người đều có cách phân biệt riêng để tránh bị lừa.

  Lấy đâu ra cua gạch bãi (cua tự nhiên) mà lắm thế.
Lấy đâu ra cua gạch bãi (cua tự nhiên) mà lắm thế.

Bà N.T.T - chủ một nhà hàng hải sản tươi sống đường Nguyễn Văn Cừ - TP.Hạ Long - mách nhỏ: "Trong ba loại cua gạch thường thấy trên các chợ đô thị vùng biển hiện nay gồm cua phía nam, cua phía bắc và cua Trung Quốc. Loại trừ chuyện đắt rẻ, cần phân biệt cua phía nam màu đồng hun. Cua phía bắc và cua Trung Quốc màu xanh xám. Muốn biết gạch thật giả, chỉ cần cầm con cua lên, khẽ nạy diềm mai phía cuối sẽ nhìn thấy khá rõ: Gạch thật màu son tươi, còn gạch giả thì màu đỏ nhạt hơi thiên xanh. Nếu lớ ngớ, tốt nhất nên mua cua thịt, đừng tham cua gạch".

Nhưng không chỉ có những người nội trợ khờ khạo, khách ăn nhà hàng không tinh cũng mắc lừa như bỡn. Thứ cua "bơm" sau khi nấu nướng bày ra nếu là miến nước thì gạch vàng nhợt nhạt, vón cục và sùi hạt kiểu súplơ, nhai bã và nhạt thếch. Nếu là món rang me, gạch thường đỏ tím, hơi lẫn xanh, cũng sùi hạt gạo, bết cứng và bã. Khác hẳn thứ gạch thật đỏ như son, càng nhai càng thơm mùi đặc hữu của gạch cua bể, bùi khé cổ. Một khi đã là món cua gạch (thật), trong đám cỗ vùng biển trước kia, chủ nhà thường đưa ra sau cùng, tránh cho người ăn khỏi cảm giác đầy và ngán. Nhưng bây giờ, quả thật con cua gạch đang bị đánh lộn sòng thành thứ thực phẩm bất lương.

Ông N - thợ mỏ hưu trí của Hà Lầm - than phiền: "Cả năm được một ngày hầu vợ ốm, ra chợ rước ngay phải cân cua gạch "dởm", về bửa ra còn bị bà lão mắng cho. Vừa đau vừa nhục mà không biết kêu ai!".

Mua cua, cũng còn phải để ý cả cái dây trói nữa. Thói thường, người mua mải ngắm cua mà quên cái dây trói. Con cua to ngót 1kg nhưng tháo dây ra có khi chỉ còn 5 lạng. Phát khiếp về mấy thứ dây trói như tàu chuối khô, cói bện, thừng vải, loại nào cũng ngâm cho sũng nước để tăng cân. Thành ngữ mới: "Gian như trói cua" là để chỉ các ông bà này vậy!

 

 

Ði đâu cũng thấy.. Tàu

SẼ CHẾT VÌ TÀU CHỆT!

 

Ði đâu cũng thấy.. Tàu


By huyphuong · November 23, 2012 · No comments
Chuyện đời thường · Tagged: Featured, Made in China

 

Người Việt chúng ta thường nói: “Ở đâu có khói là ở đó có người Tàu!” thật cũng không sai bao nhiêu. Từ Móng Cáy, Hải Phòng cho đến tận Năm Căn, Cà Mau hay Kontum, Pleiku ở đâu cũng có người Tàu, nhỏ thì có tiệp chạp-pô, tiệm hủ tiếu, lớn thì lò bánh mì, đại lý gạo, đường, dầu lửa…Người Tàu nhờ tài hối lộ nên hầu như nắm vững huyết mạch và lũng đoạn nền kinh tế quốc gia, ngay cả thời VNCH, đến mùa làm bánh Trung Thu, Chợ Lớn thu gom đường, không kiếm ra 100gr đường uống cà phê.

Chạy sang Mỹ, thì thành phố nào cũng có China Town, đi đâu cũng thấy nhà hàng Tàu, đi du lịch dài ngày, ngán thức ăn Mỹ, thấy một nhà hàng Tàu, mừng hớn hở như gặp… mẹ!

Mấy năm nay ở Mỹ rộ lên phong trào tẩy chay thực phẩm nhập cảng từ lục địa Trung Cộng, chống hàng hóa Trung Cộng (vì người Việt còn dễ dãi với Đài Loan). Không dùng thực phẩm Trung Cộng còn dễ, nhưng tẩy chay hàng Trung Quốc coi bộ khó khăn, ngay cả đồng phục của đoàn lực sĩ Hoa Kỳ tại Bắc Kinh cũng “made in China,” chưa chừng ngay cả lá cờ Mỹ cũng được may tại Tàu. Tất cả địa điểm du lịch nổi tiếng trên thế giới từParisđến Nữu Ước, những món quà kỷ niệm nho nhỏ như tháp Eiffel hay Tượng Thần Tự Do đều được đặt làm tạiChina, không còn gì là ý nghĩa của những món quà địa phương. Vào Home Depot mua một cái búa, vào Micheal mua cái khung ảnh cũngChina. Cái áo anh đang mặc và cả cái cà vạt đẹp đẽ kia cũng…China. Hôm qua vào Jo Ann mua một chai xà phòng rửa tay bán sale, vô ý, về đến nhà mới thấy hàng chữ “made inChina,” mua cái đồng hồ báo thức cũng vớ phải “made inChina.”

Không thể kể hết ở đây những cửa hiệu ở Mỹ bán sản phẩm nhập từ Tàu mà phải nói hầu như tất cả. Nhân công rẻ mạt, chủ nhân tham lời, chính phủ không có đường lối cứng rắn, lại nợ nần, giờ này làm sao ngăn chặn nổi sản phẩm “Made in China” đang tràn ngập nước Mỹ.

Ghét Trung Cộng đến nỗi không muốn đi du lịch Tàu mặc dầu giá vé rẻ mạt, xiệc Tàu cũng chê, văn nghệ ca nhạc Tàu cũng ghét, nhưng câu chuyện sau đây thì hết thuốc chữa: Tuần rồi mấy đứa con mời bố mẹ đi xem trình diễn “Circle du Soleil” trình diễn ở rạp Dolby trên đại lộ danh tiếng Hollywood, chương trình mang tên Iris, mô tả thời phôi thai của nghệ thuật thứ bảy tại  kinh đô điện ảnh. Tưởng có gì mới lạ, nhưng sau một vài màn trình diễn múa may, hài hước của các diễn viên da đen da trắng, có hai màn chính của buổi trình diễn này cũng lại là Tàu, mà mình mang máng đã xem ở đâu đó. Đó là màn uốn dẽo và làm tháp người, được khán giả hoan hô nhiệt liệt (!)

Trong 72 diễn viên của chương trình Iris thì đã có khoảng 20 vũ công nam nữ Tàu, có lẽ được Ban Giám Đốc Cirque du Soleil sang tận Trung Cộng mua về. Tưởng chán hoành thánh Tàu, định đi ăn vài cái “paté chaud” để thay đổi khẩu vị, nhưng không ngờ sau vài lớp vỏ, bên trong toàn là xíu mại… Chợ Lớn.

Ra khỏi rạp có cảm tưởng như mình bị lừa, đến tận Hollywood cũng gặp lại Tàu, vậy thì chạy đâu cho khỏi thấy… Tàu?

 

 

__._,_.___

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link