Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Saturday, November 24, 2012

Đảng cộng sản việt nam vẫn tiếp tục thần phục bành trướng Trung Quốc.:


 


Đảng cộng sản việt nam vẫn tiếp tục thần phục
bành trướng Trung Quốc.:


http://cdn.nguyenphutrong.net/files//2011/12//nguyen-phu-trong-tren-bien.jpg
...Hai bên khẳng định, Việt Nam và Trung Quốc tiếp tục kiên trì phương châm “láng giềng
hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai” và tinh thần “láng giềng
tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt,” từ tầm cao chiến lược và tầm nhìn toàn cục, sẽ
tăng cường giao lưu hữu nghị giữa hai nước, mở rộng hợp tác cùng có lợi trên các lĩnh
vực, trân trọng, giữ gìn, phát triển tốt quan hệ hai Đảng, hai nước Việt-Trung, thúc đẩy
quan hệ đối tác hợp tác chiến lược toàn diện Việt Nam-Trung Quốc phát triển một cách
ổn định, lành mạnh, lâu dài.

Hai bên nhất trí cho rằng, trong bối cảnh tình hình thế giới và khu vực diễn biến sâu sắc,
phức tạp, việc hai Đảng, hai nước Việt Nam-Trung Quốc tăng cường hơn nữa sự tin cậy
chiến lược, hợp tác chặt chẽ toàn diện, xử lý thỏa đáng các vấn đề còn tồn tại hay mới
nảy sinh giữa hai nước, là phù hợp với lợi ích căn bản và lâu dài của hai Đảng, hai nước
và nhân dân hai nước, có lợi cho sự nghiệp chủ nghĩa xã hội ở mỗi nước, có lợi cho hòa
bình, ổn định, hợp tác và phát triển ở khu vực và trên thế giới.
..
Tuyên bố chung về chuyến thăm chính thức Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa của
TBT Nguyễn Phú Trọng và Đoàn đại biểu cấp cao Việt Nam 11/10/2011.
BIỂN ĐÔNG - Bài đăng : Thứ bảy 24 Tháng Mười Một 2012 - Sửa đổi lần cuối Thứ bảy 24 Tháng Mười Một 2012

Trung Quốc chính thức phát hành bản đồ đầu tiên của "Thành phố Tam Sa" ngoài Biển Đông

Ảnh minh họa (DR)
Ảnh minh họa (DR)

Trọng Nghĩa  RFI

Kể từ hôm nay, 24/11/2012, các hiệu sách lớn tại Trung Quốc bắt đầu bày bán bản đồ của thực thể mà họ gọi là thành phố Tam Sa. Đây đơn vị hành chánh mà Bắc Kinh mới thành lập, để cai quản hầu như toàn bộ vùng Biển Đông, trong đó có quần đảo Hoàng Sa mà Trung Quốc đã dùng võ lực đánh chiếm từ tay Việt Nam vào năm 1974 – cũng bị Đài Loan đòi chủ quyền - và quần đảo Trường Sa hiện tranh chấp với Việt Nam, Philippines, Malaysia, Brunei và Đài Loan.
Tờ Nhân dân Nhật báo, trích tin từ Tân Hoa Xã, cho biết đây là tấm bản đồ đầu tiên cung cấp các thông tin địa chất của thành phố Tam Sa và các đảo ở Biển Đông một cách toàn diện, chính xác và cụ thể. 
Do một đơn vị chuyên trách của quân đội Trung Quốc thực hiện, và được Tổng cục Báo chí và Xuất bản Trung Quốc phê duyệt, bản đồ bao gồm các hình ảnh vệ tinh, các không ảnh, bản đồ hình thể và bản đồ hành chính của thành phố và các đảo, xuất bản với tỷ lệ xích từ 1:30.000.000 đến 1:360.000. 
Theo truyền thông Trung Quốc thì bản đồ này nhấn mạnh đến đảo Vĩnh Hưng, nơi đặt trụ sở chinh quyền thành phố Tam Sa, cũng như là 38 đảo chính và bãi đá trong vùng. Đảo này, tên quốc tế là Woody Island - Việt Nam gọi là đảo Phú Lâm – là đảo lớn nhất ở quần đảo Hoàng Sa mà Trung Quốc đánh chiếm của Việt Nam vào năm 1974, và từ đó đến nay không ngừng tìm cách áp đặt tình trạng đã rồi do chính họ tạo nên. 
Việc công bố bản đồ Tam Sa là hành vi mới nhất theo chiếu hướng cưỡng đoạt đó, nối tiếp theo các hành động như là cho thành lập cơ quan hành chính, bầu người vào cơ quan này, thậm chí đặt đơn vị quân đội đồn trú ngay tại đấy. Không những thế, Bắc Kinh còn xúc tiến việc xây dựng hạ tầng cơ sở để đưa du khách đến thăm quần đảo Hoàng Sa. 
Đây cũng là một hành động khiêu khích mới sau khi Bắc Kinh cho lưu hành hộ chiếu điện tử mới có in hình đường lưỡi bò thể hiện các yêu sách chủ quyền của Trung Quốc trên hầu như toàn bộ vùng Biển Đông.
 
 
 

Bắc Kinh bất lực trước làn sóng tự thiêu của người Tây Tạng


 


Trung quốc không bao giờ xoá được
"nước Tây Tạng độc lập" trong lòng người Tây Tạng!

Lãnh đạo đảng CSVN hãy học người Tây Tạng!
TÂY TẠNG - TRUNG QUỐC - 
Bài đăng : Thứ bảy 24 Tháng Mười Một 2012 - Sửa đổi lần cuối Thứ bảy 24 Tháng Mười Một 2012

Bắc Kinh bất lực trước làn sóng tự thiêu của người Tây Tạng

Lễ cầu siêu của giới tu sĩ lưu vong cho các nạn nhân tự thiêu (REUTERS)
Lễ cầu siêu của giới tu sĩ lưu vong cho các nạn nhân tự thiêu (REUTERS)

Tú Anh  RFI

Nếu trong làng có người tự thiêu thì từ gia đình thân nhân, người chia buồn với tang gia cho đến cán bộ bày tỏ thiện cảm đều bị trừng phạt. Các dự án đầu tư tại thôn làng cũng bị đình chỉ. Trên đây là biện pháp mới của Bắc Kinh nhằm đối phó với phong trào tranh đấu của dân Tây Tạng sau hàng loạt chiến dịch bạo lực vô hiệu quả. Chỉ trong vòng 3 tuần của tháng 11 này, 19 người Tây Tạng đã tự thiêu.
Theo chính phủ Tây Tạng lưu vong, từ tháng ba năm 2009 đến hôm qua đã có 81 tu sĩ và người thế tục Tây Tạng tự thiêu. Chỉ riêng trong tháng 11/2012 , trong bối cảnh Trung Quốc thông báo ban lãnh đạo mới, đã có 19 vụ hy sinh bằng biện pháp bất bạo động tuyệt đối này. Chính phủ Tây Tạng lưu vong kêu gọi ông Tập Cận Bình « nhanh chóng đáp ứng nguyện vọng của người dân Tây Tạng » mà nỗi tuyệt vọng đưa họ vào con đường tranh đấu « bằng tự thiêu ».
Lời kêu gọi này rơi vào sa mạc. Theo hãng tin Asia News, Bắc Kinh ra lệnh cho chính quyền địa phương ở Thanh Hải thi hành một loạt biện pháp trừng phạt mới từ cá nhân đến tập thể : nếu xảy ra tự thiêu hay bất cứ một hình thức phản kháng nào thì từ thân nhân cho đến cả thôn làng đều bị trừng phạt.
Không kể lãnh địa Tây Tạng bị sáp nhập, tại Trung Quốc cộng đồng người Tây tạng còn sống tập trung tại ba tỉnh Tứ Xuyên, Cam Túc và Thanh Hải. Trong tháng 11 này, vào lúc đảng Cộng sản Trung Quốc huy động bộ máy an ninh kiểm soát mọi động thái của người dân, kể cả cấm xe taxi lưu thông ở Bắc Kinh hạ cửa kính, để « bảo vệ tốt » đại hội 18, thì làn sóng tự thiêu dâng cao chưa từng thấy.
Ngày khai mạc đại hội đảng 07/11/2012, một phu nữ 25 tuổi tự thiêu. Ngày 15/11/2012, ngày ông Tập Cận Bình chính thức được « bầu » làm lãnh đạo số một thì cũng tại Thanh Hải, một thiếu niên 14 tuổi tự thiêu. Trong ba tuần qua, chỉ riêng ở Thanh Hải đã có 11 vụ tự thiêu trong số 19 vụ.
Ngày 09/11/2012 tại huyện Rebkong, 5000 học sinh và thày giáo đã tuần hành biểu lộ lòng ưu ái đối với những người hy sinh và tố cáo thái độ vô cảm của chính quyền và báo chí nhà nước. Tại Dowa, sinh viên hạ cờ đỏ 5 sao của Trung Quốc treo tại học viện và của một vài cơ sở nhà nước để bày tỏ lòng phản kháng.
Sau các vụ này, Bắc Kinh chỉ thị cho Thanh Hải thi hành 5 biện pháp đối phó nghiêm ngặt.
Một là tất cả cán bộ các cấp phải tuân thủ và thi hành lệnh trừng phạt, ngưng mọi hình thức tài trợ xã hội cho thân nhân có con em tự thiêu. Cán bộ nào không chấp hành sẽ bị trừng trị để làm gương. Làng xã có cư dân tự thiêu sẽ bị ngưng tài trợ dự án đầu tư.
Thứ hai, phải điều tra, lập danh sách cán bộ bày tỏ tình liên đới với người tự thiêu như đến phúng điếu, chia buồn, dự tang lễ. Thứ ba, trừng phạt tu sĩ hay nhân viên nhà nước tham gia tổ chức tang lễ hoặc thăm viếng gia đình người tự thiêu.
Thứ tư, công an phải lập tức « điều tra và bắt ngay » những ai tham gia biểu tình hoặc hội họp đông người cầu siêu cho cho người « tự tử ». Điểm cuối cùng quy định chính quyền địa phương phải công bố chỉ thị này và bắt buộc dân tuân thủ. Ai không tuân thủ sẽ bị bắt giam và trấn áp.
Song song với chỉ thị đàn áp mới này, Bắc Kinh, qua báo chí chính thức, tung một chiến dịch truyền thông quy buộc cho Đức Đạt Lai Lạt Ma « xúi giục » tuổi trẻ tự thiêu. Từ đàn áp đến bôi nhọ, phải chăng giới lãnh đạo đảng Cộng sản Trung Quốc đã cạn ý ?
 
 

CUỘC ĐỐI ĐÁP GIỮA QUỐC VÀ DŨNG CÓ TÁC DỤNG LỢI HAY HẠI?..


 

 




 

CUỘC ĐỐI ĐÁP GIỮA QUỐC VÀ DŨNG CÓ TÁC DỤNG LỢI HAY HẠI?


Lý Trinh Châu

 

Chí ít phải có 2 yếu tố để dân Việt có thể thiêu đốt bạo quyền. Một là nội bộ cộng đảng xâu xé khốc liệt tới mức các phe không thể hòa giải với nhau được nữa, hai là mối căm phẫn và lòng ghê tởm của người dân đối với bạo cộng đạt đến tột cùng.

 

Cuộc Hỏi-Đáp giữa Dương Trung Quốc dân biểu với Nguyễn Tấn Dũng thủ tướng tại “cuốc hội” vừa qua có tác động rất LỢI. Nó giúp gia tăng tính khốc liệt trong các tranh chấp nội bộ VC, làm cho phe Sang-Trọng với phe Dũng khó có thể nhân nhượng nhau (dù họ rất biết lúc này phải nhẫn nhịn nhau mới có thể cùng sống còn). Đồng thời cuộc Hỏi-Đáp đó cũng làm dâng cao thêm mối căm phẫn và lòng ghê tởm của người dân đối với bạo cộng. Quốc với Dũng đang đập ngôi nhà VC, không bằng búa mà bằng sức máy với quả chùy ngàn cân thì sức phá hủy to tát lắm.

 

DÂN HẾT SỢ YÊU MA

 

Bất nhân bất tín bất tài - Vô luân vô sỉ vô loài vô lại... Nhà thơ Nguyễn Chí Thiện vừa mất đã kinh nghiệm thế về VC từ hơn nửa thế kỷ trước. Nhưng phải đến thời Nguyễn Tấn Dũng làm thủ tướng gây ra muôn vàn những đại họa, rồi phải đến lúc Dũng đối đáp với dân biểu Dương Trung Quốc về “văn hóa từ chức” thì dân chúng Việt Nam mới thấy tận cùng cái bản chất “bất nhân bất tín bất tài, vô luân vô sỉ vô loài vô lại” của các đảng viên cán bộ VC. Phải tỏ tường đến tận cùng bản chất ghê tởm đó rồi, người dân mới có đủ gan mà liều thân vùng lên khử trừ bạo quyền để xóa bỏ cái địa ngục trần gian XHCN này.

 

TRỌNG VỚI DŨNG SẼ LÀ NƯỚC VỚI LỬA

 

Thói thường trong các chế độ cộng sản là, Tổng bí thư cộng đảng thủ ngôi vị hoàng đế có cực quyền; tổng bí thư dung thứ con dân nào thì con dân đó được sống yên, bắt tội con dân nào thì con dân đó phải bị đày đoạ tiêu ma. Đảng CS tự đặt mình cao trên tổ quốc, bộ Chính trị là nhóm đầu lãnh lại đứng trên đảng, nhưng cao trên tất cả, trên luật pháp, trên tổ quốc, trên đảng, trên cả bộ chính trị là Tổng bí thư. Trọng đang thủ đắc vai vị quyền hành đó, và chắc rằng bụng đã nghĩ, ta mà ra tay thì tên Dũng ma đầu yêu quái kia sẽ bị bóp nát cái một. 

 

Mới lên làm tổng bí thư được già một năm, tiếng là hoàng đế đỏ nhưng Trọng đã kịp thu tóm tích lũy được mấy vàng bạc châu báu cho xứng vị đế vương đâu, ấy vậy mà Trọng đã phải lãnh nhận cách oan uổng không biết bao nhiêu lời nguyền rủa cay nghiệt của dân chúng căm thù chế độ từ những đại họa do Dũng thủ tướng gian tham gây ra. Dân cứ rủa xả VC thôi, bị chửi nhiều nhất là người đứng đầu chế độ. Dũng thủ tướng với cả dòng họ hưởng phú qúy tột đỉnh nhờ mua quan bán tước từ bao năm nay nhưng y đâu là người đứng đầu chế độ! Trong tình cảnh tréo ngoe thế, sao Trọng chẳng tức giận đến lộn gan lên đầu? Vợ con anh em dòng họ bạn bè Trọng chắc chắn cũng mỉa mai đay nghiến Trọng rằng “anh đang làm vua nước này, anh lại có trí tuệ tiến sỹ nữa mà sao anh để cho thằng Dũng y tá miệt vườn ít học kia nó lộng hành tác yêu tác quái đến thế, chả lẽ anh thua tài kém trí nó sao?”. Bất bình tổn thương cộng với lòng căm ghét là củi bổi nung nấu quyết tâm diệt Dũng của Trọng.

 

Phải chấm dứt cái thân phận kẻ đổ vỏ này, phải triệt cho bằng được cái tên ăn ốc khốn kiếp kia. Mình là một hoàng đế đỏ có cực quyền cơ mà. Rồi Trọng đã ra tay anh hào, đã vận dụng tất cả nhân tài vật lực của các bộ máy đảng, bộ máy an ninh tình báo, bộ máy công an, bộ máy truyền thông tuyên truyền để tổ chức 3-4 cái “hội nghị trung ương cực kỳ nghiêm cẩn nội bất xuất ngoại bất nhập”, có cái ròng rã cả nửa tháng trời, chỉ với mục đích triệt Dũng. Nhưng gió đã không thuận buồm của Trọng, mà gió còn mãnh liệt thốc ngược lại xé toang cả cánh buồm cực quyền vốn có của một tổng bí thư CS. Định làm anh hào diệt Dũng tham nhũng, chẳng ngờ Trọng lại trở thành anh hề sau khi đã bị tiếng Lú trước đó. Ủy viên bộ chính trị Nguyễn Tấn Dũng được đảng cơ cấu làm thủ tướng vẫn sừng sững bình chân như vại đó, tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đã thua, thua trong tột cùng hổ nhục và vĩnh viễn mất đi cái cực quyền vốn là một quyền truyền thống của các tổng bí thư cộng đảng.

 

Ôi, còn căm hờn hổ nhục nào hơn, còn tổn thất nào hơn sự mất đi cái cực quyền của một tổng bí thưĐến đây ta đã hiểu cái nghẹn giọng muốn trào nước mắt vì uất nhục khi Trọng đọc quyết định “không kỷ luật 1 ủy viên bộ chính trị” của “hội nghị trung ương 6” hồi tháng Mười vừa qua. Suy bụng ta ra bụng người, có thể khẳng định rằng mối thù bất cộng đái thiên này giữa Trọng với Dũng, chắc chắn lúc sống không trả được thì chết xuống tuyền đài Trọng cũng ôm theo chứ không thể buông bỏ. 

 

SANG VỚI DŨNG CŨNG SẼ LÀ LỬA VỚI NƯỚC

 


Cũng như Trọng, Sang mới lên chức chủ tịch nước được già một năm nhưng đã lãnh nhận cơ man nào những lời rủa xả độc địa của dân chúng. Cũng chỉ vì tên chúa sâu dân mọt nước Nguyễn Tấn Dũng mà Sang bị dân chúng nguyền rủa oan. Về tội tày đình này của sâu chúa Dũng, Sang quyết tâm lập chí trừng trị bằng mọi giá.

 

Nhưng vai vị là chủ tịch nước nên Sang không thuận danh để vận dụng bộ máy đảng triệt Dũng được, đành phải vận dụng diễn đàn Lập Pháp bày trận địa. Song le, tình hình thì khẩn trương mà cái hiệu lực của quốc hội nếu có cũng lại cần thời gian. Và kết qủa tính tới nay là, Dũng lại đại thắng. Sang đại bại. Dũng thủ tướng vẫn trơ như đá vững như đồng, chưa bị sứt sở hay rụng sợi tóc sợi lông nào. Ngày nào đảng và nhân dân còn cơ cấu tôi làm thủ tướng thì tôi còn làm, làm như 51 năm qua, không từ chức mà cũng không chịu trách nhiệm luật pháp luật phiếc gì ráo - Dũng ngạo nghễ và thách đố qua trả lời câu hỏi của đại biểu Dương Trung Quốc.

 

Thiệt là uất nhục cho Tư Sang chủ tịch nước, kẻ đã gọi Dũng bằng ám danh “đồng chí ích-xì” khi vận động tố tham nhũng. Thái độ ngạo nghễ và giọng trả lời như thách thức của Dũng thủ tướng chả hàm ý cho toàn dân Việt Nam với cả thế giới nữa biết rằng “chủ tịch nước như Trương Tấn Sang cũng chẳng là cái con “tự do” gì” đó sao? 

      

NƯỚC DŨNG CÓ THỂ HÒA VỚI LỬA SANG-TRỌNG KHÔNG

 

Thành tích tự giải thoát 2 lần liên tiếp bẫy rập do phe Sang-Trọng giăng ra đã chứng thực Dũng là một đại gian hùng chưa từng có trong lịch sử của các đảng CS. Học vấn tuy thiếu sót bởi Dũng mới 12 tuổi đầu đã theo VC vào bưng biền rừng núi, nhưng bản lãnh gian ngoan của Dũng thì thượng thừa. Dũng là một VC, mà tất thảy các đảng CS đều là những tập hợp gian manh bạo ác; Dũng theo cộng đã tròn 51 năm nên quá thấm nhuần và biết vận dụng thành thạo tất cả mọi mưu ma chước qủy của các đảng CS khác mà VC đã học tập được.

 

Vậy thì, sau hai lần liền thoát khỏi bẫy rập cực kỳ nguy hiểm do Sang-Trọng gây ra, Dũng sẽ làm gì??? Dũng đại gian hùng sẽ vì “lý tưởng CS” xí xóa bỏ qua tất cả để tiếp tục làm đồng chí ruột thịt đầy nghĩa tình với Sang-Trọng là 2 kẻ đã làm Dũng thất điên bát đảo thừa sống thiếu chết bây lâu chăng???  Đặt mình vào vị thế của Dũng chúng ta tất đoán được Dũng sẽ giải quyết món nợ ân oán giang hồ sâu như biển nặng như núi này với phe của Sang-Trọng như thế nào. Cho nên không sợ hàm hồ mà đoan chắc rằng, Sang-Trọng với Dũng không thể đội trời chung được nữa.

 

ĐƯỢC ĐẠO DIỄN CẢ ĐÓ CHĂNG

 

Cuộc đối đáp được dàn cảnh ư? Có thể chứ, nếu cộng đảng còn đoàn kết thống nhất nội bộ và còn khả năng sáng tạo ra những mưu ma chước qủy mới lạ; hay nếu thế lực CS còn trong thời kỳ lớn mạnh.

 

Nhưng hiện nay VC đang ở vào đoạn cuối của tiến trình đào thải, cả khối XHCN to lớn từng đè đầu cỡi cổ phân nửa nhân loại xưa kia giờ chỉ còn một nhúm 4 tên le ngoe, trâng tráo vỗ ngực đồm độp mình là CS mà thực tế đã biến chất từ lâu thành tư bản man mọi. Và, xu hướng phản tỉnh tự diễn biến trong lòng cán bộ VC qua thái độ xa lánh, tự phủ nhận rồi bỏ sinh hoạt đảng là một hiện thực nhan nhản. Cái xu hướng phản tỉnh bỏ đảng đang lên cao đó không cho phép Việt cộng dàn cảnh hay đạo diễn bất cứ trò bịp nào vì bất cứ trò bịp nào cũng có nguy cơ bị lộng giả thành chân.

 

TÀN HUNG ƠI, BÃO LỬA TRỐN VÀO ĐÂU

 

Có lẽ chưa có cuộc tranh đấu nào nó dai dẳng, nghiệt ngã, bất công, bất cân và quái đản khủng khiếp như cuộc tranh đấu Giải Cộng hiện nay. Ngót 40 năm qua chúng ta đã gánh chịu không biết bao nhiêu tổn thất về nhân tài vật lực; sự thất bại liên tục, liên tục khiến chúng ta suy giảm tinh thần lạc quan và niềm tin tất thắng. Từ chỗ sa sút tinh thần lạc quan và niềm tin ấy nên chúng ta đã thái quá trong tính hoài nghi ngờ vực. Đến khi thời cơ đã rõ ràng như tình hình hiện nay mà chúng ta vẫn hết sức dè dặt không dám tin chắc vào sự chiến thắng không thể không đến. Hưng phấn lên anh em ơi, gánh nặng như núi trên vai người chiến sĩ quốc gia sắp đến chỗ đỗ rồi, lá cộng sản đã quá vàng khô, nó PHẢI RỤNG vì không thể không rụng.

 

Lý Trinh Châu

 

 




 

 

Phát biểu của Tổng thống Obama tại Đại học YANGON



Phát biểu của Tổng thống Obama tại Đại học YANGON


                                                                            Người dịch: Huỳnh Phan - 19-11-2012



Tổng thống Barack Obama đọc diễn văn tại Đại học Yangon ở Rangoon

 

 Clashes in Gaza during cease-fire  VIDEO

 

TỔNG THỐNG OBAMA: Cảm ơn các bạn (Vỗ tay). Myanmar Naingan, Mingalaba! [Xin chào đất nước Myanmar](Tiếng cười và vỗ tay) Tôi rất vinh hạnh có mặt ở đây, tại trường đại học này và là Tổng thống đầu tiên của Hoa Kỳ đến thăm đất nước của các bạn.

 

Tôi đến đây vì tầm quan trọng của đất nước các bạn. Các bạn sống ở ngã tư đường của Đông và Nam Á. Các bạn tiếp giáp với hai quốc gia đông dân nhất hành tinh. Các bạn có một lịch sử lâu dài hàng ngàn năm và có khả năng giúp xác định vận mệnh của khu vực phát triển nhanh nhất này trên thế giới.

 

Tôi đến đây vì vẻ đẹp và sự đa dạng của đất nước các bạn. Tôi đã thấy chỉ mới ngày hôm nay bảo tháp vàng Shwedagon, và đã xúc động bởi ý tưởng vượt thời gian của lòng từ bi (metta) – niềm tin rằng thời gian của chúng ta sống trên trái đất này có thể được xác định bằng sự khoan dung và tình yêu. Và tôi biết vùng đất này vươn từ các khu dân cư đông đúc của thành phố cổ này cho đến bản quán của hơn 60.000 làng quê, từ các đỉnh núi của dãy Himalaya, các khu rừng của bang Karen vươn tới hai bờ sông Irrawady.

 

Tôi đến đây vì lòng ngưỡng mộ của tôi đối với trường đại học này. Chính ở nơi đây, tại ngôi trường này, cuộc phản đối chế độ thực dân đầu tiên đã được tổ chức. Chính ở nơi đây, Aung San đã biên soạn một tạp chí trước khi lãnh đạo phong trào độc lập. Chính ở nơi đây, U Thant đã học được những con đường của thế giới trước khi dẫn dắt thế giới tại Liên Hiệp Quốc. Ở đây, việc học tập nghiên cứu đã phát triển mạnh trong thế kỷ qua và sinh viên đứng lên đòi các quyền cơ bản của con người. Bây giờ, cuối cùng Quốc hội của các bạn đã thông qua một nghị quyết đem lại sức sống mới cho trường đại học này và nó phải giành lại sự vĩ đại của mình, bởi vì tương lai của đất nước này sẽ được xác định bằng việc giáo dục thế hệ trẻ.

 


Ông Obama gặp gỡ Tổng thống Myanmar Thein Sein

 

Tôi đến đây vì lịch sử giữa hai nước chúng ta. Một thế kỷ trước, các nhà buôn và các nhà truyền giáo Mỹ đã đến đây để tạo dựng các mối quan hệ về niềm tin, thương mại và tình hữu nghị. Và trên đất nước này trong chiến tranh thế giới thứ II, các phi công của chúng tôi đã bay tới Trung Quốc và nhiều binh lính của chúng tôi đã hy sinh mạng sống của họ. Cả hai nước chúng ta đều thoát khỏi Đế quốc Anh, và Mỹ là một trong những nước đầu tiên công nhận Liên minh độc lập Miến Điện. Chúng tôi tự hào đặt một Trung tâm Mỹ tại Rangoon và xây dựng các trao đổi qua lại với các trường học như thế này. Và qua nhiều thập kỷ của sự khác biệt, người Mỹ đã thống nhất trong tình cảm của mình đối với đất nước người dân này.

 

Trên hết, tôi đến đây vì niềm tin vào phẩm giá con người của Mỹ. Trong nhiều thập kỷ qua, hai nước chúng ta đã trở thành người xa lạ. Nhưng hôm nay, tôi có thể nói với bạn rằng chúng tôi luôn luôn vẫn hy vọng về người dân của đất nước này, về các bạn. Các bạn đã cho chúng tôi hy vọng và chúng tôi chứng kiến lòng can đảm của các bạn.

 

Chúng tôi thấy các nhà hoạt động mặc đồ trắng tới thăm gia đình các tù nhân chính trị vào chủ nhật và các nhà sư mặc áo vàng (saffron) biểu tình một cách ôn hòa trên đường phố. Chúng tôi được biết những người dân bình thường đã tổ chức các đội cứu trợ để ứng phó với một cơn bão, và được nghe tiếng nói của các sinh viên và nhịp đập của các nghệ sĩ hip-hop thể hiện tiếng nói tự do. Chúng tôi cũng biết những người lưu vong và người tị nạn không bao giờ mất liên lạc với gia đình hoặc quê quán của họ. Và chúng tôi được gợi cảm hứng từ phẩm giá kiên cường của Daw Aung San Suu Kyi, khi bà chứng minh rằng không có con người nào thực sự có thể bị bỏ tù nếu hy vọng còn cháy bỏng trong trái tim họ.

 

Khi tôi nhậm chức tổng thống, tôi đã gửi một thông điệp tới những chính quyền cai trị bằng sự sợ hãi. Tôi đã nói, trong bài phát biểu mở đầu, “Chúng tôi sẽ chìa tay ra nếu quý vị sẵn sàng thả lỏng nắm tay của quý vị”. Và hơn một năm rưỡi qua, một sự chuyển đổi nhanh chóng đã bắt đầu, khi một chế độ độc tài trong năm thập kỷ qua đã nới lỏng sự kìm kẹp của mình.

 

Dưới quyền Tổng thống Thein Sein, mong muốn thay đổi đã được đáp ứng bởi một chương trình cải cách. Hiện nay một lãnh đạo dân sự đang đứng đầu chính phủ, và Quốc hội đang khẳng định chính mình. Liên đoàn Quốc gia vì Dân chủ vốn từng bị đặt ra ngoài vòng pháp luật, đã đứng lên trong cuộc bầu cử, và bà Aung San Suu Kyi là một đại biểu Quốc hội. Hàng trăm tù nhân lương tâm đã được trả tự do, và lao động cưỡng bức đã bị cấm. Các thỏa thuận ngừng bắn bước đầu đã đạt được với quân đội các nhóm sắc tộc, và các luật mới tạo điều kiện cho một nền kinh tế cởi mở hơn.

 

Vì thế, hôm nay, tôi giữ lời hứa của mình và mở rộng tình thân hữu. Bây giờ nước Mỹ đã có Đại sứ tại Rangoon, cấm vận đã được nới lỏng, và chúng tôi sẽ giúp xây dựng lại một nền kinh tế có thể tạo ra cơ hội cho người dân, và có tác dụng như một động lực tăng trưởng cho thế giới. Nhưng cuộc hành trình đáng chú ý này chỉ mới bắt đầu, và còn nhiều điều phải tiếp tục. Cải cách được đưa ra từ trên cùng của xã hội phải đáp ứng nguyện vọng của những công dân hợp thành nền tảng của nó. Những đóm lửa lung linh của sự tiến bộ mà chúng ta đã thấy không phải bị tắt đi – chúng phải được sáng thêm, chúng phải trở thành một sao Bắc Đẩu soi sáng cho mọi người dân của đất nước này.

 

Và thành công của các bạn trong nỗ lực đó thì quan trọng đối với Hoa Kỳ, cũng như đối với tôi. Mặc dù chúng ta ở những nơi khác nhau, chúng ta cùng có những giấc mơ chung: được chọn lựa lãnh đạo của chúng ta, được chung sống hòa bình với nhau, được hưởng một nền giáo dục và có một cuộc sống tốt, yêu thương gia đình và cộng đồng của chúng ta. Đó là lý do tại sao tự do không phải là một ý tưởng trừu tượng, tự do chính là điều làm cho tiến bộ loài người có thể xảy ra, không chỉ ở các thùng phiếu, mà còn trong cuộc sống hàng ngày của chúng ta.

 

Franklin Delano Roosevelt, một trong những Tổng thống vĩ đại nhất của Mỹ, đã hiểu rõ sự thật này. Ông xác định cứu cánh của Mỹ là điều gì đó hơn cái quyền bỏ phiếu. Ông hiểu dân chủ không chỉ là việc đi bầu. Ông kêu gọi thế giới nắm lấy bốn quyền tự do cơ bản: tự do ngôn luận, tự do thờ phượng, tự do thoát khỏi sự bức bách của nhu cầu vật chất, và tự do thoát khỏi sự sợ hãi. Bốn quyền tự do này củng cố lẫn nhau, và bạn không thể hoàn toàn thực hiện một mà không thực hiện tất cả chúng.

Vì vậy, đó là tương lai mà chúng ta tìm kiếm cho chính mình, và cho tất cả mọi người. Và đó là những gì tôi muốn nói chuyện với các bạn hôm nay.

 

Trước tiên, chúng tôi tin vào quyền tự do bày tỏ để tiếng nói của những người dân bình thường có thể nghe được thấy, và các chính phủ phản ánh ý chí của họ – ý chí của nhân dân.

Tại Hoa Kỳ, hơn hai thế kỷ, chúng tôi đã làm hết sức mình để giữ lời hứa này cho tất cả các công dân của chúng tôi – giành được tự do cho những người bị bắt làm nô lệ, mở rộng quyền bầu cử cho phụ nữ và người Mỹ gốc châu Phi, bảo vệ các quyền của người lao động được có tổ chức.

Và chúng tôi nhận ra rằng không có hai quốc gia nào đạt được những quyền đó theo đúng cùng một cách, nhưng đất nước của các bạn sẽ mạnh hơn nếu biết dựa trên sức mạnh của toàn dân là điều không có gì bàn cãi. Đó là điều cho phép các quốc gia thành công. Đó là điều mà cải cách đã bắt đầu làm.

Thay vì bị đàn áp, quyền của người dân được tụ họp với nhau bây giờ phải được tôn trọng đầy đủ. Thay vì bị kiềm chế, bức màn kiểm duyệt các phương tiện truyền thông phải tiếp tục được tháo dỡ.

 

Và khi các bạn thực hiện những bước này, các bạn có thể dẫn tới sự tiến bộ. Thay vì bị lờ đi, các công dân phản đối việc xây dựng đập Myitsone đã được lắng nghe. Thay vì bị đặt ra ngoài vòng pháp luật, các đảng phái chính trị đã được phép tham gia. Các bạn có thể thấy tiến bộ đã được thực hiện. Như một cử tri đã nói trong các cuộc bầu cử quốc hội ở đây, “Cha mẹ và ông bà của chúng tôi chờ đợi điều này, nhưng không bao giờ thấy nó tới”. Và bây giờ bạn có thể nhìn thấy nó. Bạn có thể nếm mùi vị của tự do.

 

Và để bảo vệ tự do của tất cả các cử tri, những người nắm quyền phải chấp nhận những ràng buộc. Đó là những gì mà thể chế ở Mỹ được thiết kế để thực hiện. Hiện giờ, Mỹ có thể có quân đội mạnh nhất thế giới, nhưng nó phải chịu sự kiểm soát dân sự. Trên cương vị Tổng thống Hoa Kỳ, tôi đưa ra quyết định để quân đội thực hiện, không phải điều ngược lại. Là Tổng thống và Tổng Tư lệnh, tôi có trách nhiệm đó bởi vì tôi chịu trách nhiệm đối với nhân dân.

 

Ngược lại, bây giờ trên cương vị Tổng thống, tôi không thể chỉ việc áp đặt ý chí của tôi lên Quốc hội – Quốc hội Hoa Kỳ – mặc dù đôi khi tôi ước mình có thể làm điều đó. Ngành lập pháp có quyền hạn riêng và đặc quyền riêng của nó, và do đó, họ kiểm soát quyền lực của tôi và cân bằng quyền lực của tôi. Tôi bổ nhiệm một số quan toà, nhưng tôi không thể bảo họ phán quyết như thế nào, bởi vì tất cả mọi người ở Mỹ từ một đứa bé đang sống trong nghèo đói cho tới tôi, Tổng thống Hoa Kỳ – đều bình đẳng trước pháp luật. Và một quan toà có thể đưa ra quyết định về việc liệu tôi có tôn trọng luật pháp hay vi phạm pháp luật. Và tôi hoàn toàn chịu trách nhiệm trước luật đó.

 

Và tôi mô tả hệ thống của chúng tôi tại Hoa Kỳ bởi vì đó là điều mà các bạn phải vươn tới trong tương lai mà các bạn xứng đáng được hưởng – một tương lai trong đó dù chỉ một tù nhân lương tâm cũng là quá nhiều. Bạn cần phải vươn tới một tương lai ở đó pháp luật thì mạnh hơn so với bất kỳ nhà lãnh đạo đơn lẻ nào, bởi vì nó chịu trách nhiệm đối với người dân. Các bạn cần phải vươn tới một tương lai mà không có trẻ em nào bị biến thành một người lính và không có phụ nữ bị bóc lột, và trong đó luật pháp bảo vệ họ ngay cả khi họ đang dễ bị nguy khốn, ngay cả khi họ yếu đuối, một tương lai trong đó an ninh quốc gia được củng cố bởi một quân đội phục vụ dưới quyền chỉ huy dân sự và Hiến pháp bảo đảm rằng chỉ có những người do dân bầu mới có thể cai trị.

 

Trên hành trình đó, Mỹ sẽ nâng đỡ các bạn từng bước trên đường- bằng cách sử dụng sự trợ giúp của chúng tôi để làm xã hội dân sự mạnh lên, bằng cách lôi kéo quân đội của các bạn nâng cao tính chuyên nghiệp và quyền con người, và bằng cách hợp tác với các bạn khi các bạn nối kết sự tiến bộ của các bạn hướng tới dân chủ với phát triển kinh tế. Vì vậy, thúc đẩy cuộc hành trình đó sẽ giúp bạn theo đuổi quyền tự do thứ hai – niềm tin rằng tất cả mọi người cần được tự do, thoát khỏi sự thúc bách bởi các nhu cầu vật chất.

 

Đánh đổi ngục tù của sự bất lực bằng nỗi đau của một dạ dày trống rỗng là chưa tương xứng. Nhưng lịch sử cho thấy rằng các chính phủ của dân, do dân và vì dân là mạnh hơn rất nhiều trong việc tạo ra sự thịnh vượng. Và đó là quan hệ đối tác mà chúng tôi tìm kiếm với các bạn.

 

Khi những người bình thường có tiếng nói về tương lai của họ, thì đất của bạn không dễ bị tướt đoạt. Và đó là lý do tại sao cải cách phải bảo đảm rằng người dân của quốc gia này có thể có hầu hết những quyền sở hữu cơ bản đó – quyền sở hữu mảnh đất mà các bạn sống trên đó và làm việc ở đó.

 

Khi tài năng các bạn được cởi trói, thì cơ hội sẽ được tạo ra cho tất cả mọi người. Mỹ đang bãi bỏ lệnh cấm các công ty kinh doanh tới làm ăn ở đây, và chính phủ các bạn đã bãi bỏ các hạn chế về đầu tư và đã thực hiện các bước mở cửa nền kinh tế. Và bây giờ, khi nhiều của cải hơn đổ vào đất nước của các bạn, chúng tôi hy vọng và mong rằng nó sẽ nâng nhiều người lên hơn. Không thể chỉ giúp những người ở tầng lớp trên, mà còn phải giúp tất cả mọi người. Và kiểu tăng trưởng kinh tế đó, tất cả mọi người trong đó đều có cơ hội – nếu bạn làm việc chăm chỉ, bạn có thể thành công – đó là điều làm cho một nước thay đổi nhanh chóng khi phát triển.

 

Tuy nhiên, kiểu tăng trưởng đó chỉ có thể được tạo ra nếu tham nhũng bị bỏ lại phía sau. Để đầu tư dẫn đến cơ hội, cải cách phải thúc đẩy ngân sách minh bạch và công nghiệp do tư nhân làm chủ.

 

Lãnh đạo bằng cách nêu gương, Mỹ khẳng định rằng các công ty của chúng tôi đáp ứng các tiêu chuẩn cao về sự cởi mở và minh bạch nếu họ làm ăn ở đây. Và chúng tôi sẽ làm việc với các tổ chức như Ngân hàng Thế giới để trợ giúp các doanh nghiệp nhỏ và thúc đẩy một nền kinh tế cho phép các doanh nghiệp, doanh nhân nhỏ phát triển mạnh và cho phép người lao động giữ lấy những gì họ kiếm được. Và tôi rất hoan nghênh quyết định mới đây của chính phủ các bạn tham gia vào tổ chức mà chúng tôi gọi là Quan hệ Đối tác Chính phủ mở rộng của chúng tôi, để người dân có thể kỳ vọng về sự chịu trách nhiệm và biết được chính xác các khoản tiền được chi tiêu như thế nào và hệ thống chính phủ vận hành ra sao.

 

Trên hết, khi tiếng nói của các bạn được chính phủ nghe thấy, có nhiều khả năng các nhu cầu cơ bản của các bạn sẽ được đáp ứng. Và đó là lý do vì sao cải cách phải vươn tới cuộc sống hàng ngày của những người đang đói và những người đang bệnh, và những người sống không có điện, nước. Và ở đây, nước Mỹ cũng sẽ thực hiện phần của mình trong việc hợp tác với cácbạn.

 

Hôm nay, tôi tự hào thành lập lại phái bộ USAID của chúng tôi ở đất nước này, đó là cơ quan dẫn đầu về phát triển của chúng tôi. Và Hoa Kỳ muốn làm một đối tác trong việc giúp đất nước này vốn từng là vựa lúa châu Á, tái lập năng lực nuôi sống người dân, chăm sóc người bệnh, giáo dục trẻ em, và xây dựng thể chế dân chủ khi các bạn tiếp tục con đường cải cách.

Đất nước này nổi tiếng với nguồn tài nguyên thiên nhiên, và chúng phải được bảo vệ chống lại khai thác bừa bãi. Và chúng ta hãy nhớ rằng trong một nền kinh tế toàn cầu, nguồn tài nguyên lớn nhất của một nước là người dân. Vì vậy, qua việc đầu tư vào các bạn, quốc gia này có thể mở cánh cửa cho sự thịnh vượng hơn thêm nhiều – bởi vì mở khóa tiềm năng của một quốc gia phụ thuộc vào việc trang bị năng lực cho tất cả mọi người, đặc biệt những người trẻ.

 

Đúng như giáo dục là chìa khóa cho tương lai của nước Mỹ, nó cũng sẽ là chìa khóa cho tương lai của các bạn. Và vì vậy chúng tôi mong muốn hợp tác với các bạn, như chúng tôi đã và đang làm với nhiều nước láng giềng của các bạn, để mở rộng cơ hội và đào sâu thêm các trao đổi qua lại giữa các sinh viên của chúng ta. Chúng tôi muốn sinh viên từ đất nước này đến Hoa Kỳ học hỏi chúng tôi, và chúng tôi muốn sinh viên Mỹ đến đây học hỏi các bạn.

Và sự thật này dẫn tôi đến quyền tự do thứ ba mà tôi muốn thảo luận: sự tự do thờ thờ phượng – tự do thờ phượng như các bạn muốn, và quyền của các bạn đối với phẩm giá con người cơ bản.

 

Đất nước này, cũng giống như đất nước của tôi, được thiên nhiên phú cho sự đa dạng. Không phải mọi người đều giống nhau. Không phải tất cả mọi người đến từ cùng một khu vực. Không phải tất cả mọi người thờ phượng theo cùng một cách. Tại các thành phố và thị trấn của các bạn, có đền, chùa, nhà thờ [đạo Ki tô] và nhà thờ đạo Hồi đứng cạnh nhau. Hơn một trăm nhóm sắc tộc đã là một phần của câu chuyện của các  bạn. Tuy nhiên, trong đất nước này, chúng tôi đã nhìn thấy một số cuộc nổi dậy kéo dài nhất thế giới, đã làm mất vô số mạng sống và xé rời nhiều gia đình và cộng đồng , và ngăn chặn con đường phát triển.

 

Không có quá trình cải cách nào thành công mà không có hòa giải dân tộc. (Vỗ tay) Bây giờ các bạn có một thời khắc của cơ hội đáng kể để chuyển các cuộc ngừng bắn thành một giải pháp lâu dài, và theo đuổi hòa bình ở nơi mà các mâu thuẫn vẫn còn nán lại, kể cả ở bang Kachin. Những nỗ lực này phải dẫn đến một nền hòa bình công chính và lâu dài hơn, bao gồm cả việc trợ giúp nhân đạo cho những người có nhu cầu, và một cơ hội cho những người di tản trở về quê.

 

Hôm nay, chúng ta nhìn vào vụ bạo động gần đây tại bang Rakhine vốn đã gây ra quá nhiều đau khổ, và chúng ta thấy sự nguy hiểm của tình trạng căng thẳng tiếp tục ở đó. Đã quá lâu, người dân của bang này, kể cả sắc dân Rakhine, phải đối mặt với cái nghèo và sự khủng bố nghiền nát. Nhưng không có sự biện minh nào cho hành động bạo lực chống lại người dân vô tội. Và người Rohingya giữ cho chính họ – giữ bằng chính họ cùng một phẩm giá như các bạn, và tôi giữ.

 

Hòa giải dân tộc sẽ cần thời gian, nhưng vì lợi ích chung của nhân loại, và vì tương lai của đất nước này, cần phải ngăn chặn sự kích động và ngăn chặn bạo lực. Và tôi hoan nghênh việc chính phủ cam kết giải quyết các vấn đề của sự bất công và tinh thần trách nhiệm, và tiếp cận trợ giúp nhân đạo và quyền công dân. Đó là một tầm nhìn mà thế giới sẽ ủng hộ khi các bạn tiến về phía trước.

 

Mọi quốc gia đều vật vã trong việc xác định quyền công dân. Mỹ đã có cuộc tranh luận lớn về những vấn đề này, và những cuộc tranh luận đó vẫn tiếp tục cho đến ngày nay, bởi vì chúng tôi là một quốc gia của những người nhập cư – những người đến từ mọi nơi trên thế giới. Nhưng những gì chúng tôi đã học được ở Mỹ là có một số nguyên tắc mang tính phổ quát, áp dụng cho tất cả mọi người dù hình dáng các bạn ra sao, dù các bạn đến từ đâu, dù các bạn đang theo tôn giáo nào. Quyền của người được sống mà không bị các mối đe dọa rằng gia đình của họ có thể bị tổn hại hoặc nhà ở của họ có thể bị đốt cháy chỉ vì họ là ai hoặc họ đến từ đâu.

Chỉ có người dân của đất nước này cuối cùng có thể định nghĩa sự hợp nhất của các bạn, có thể định nghĩa một công dân của đất nước này có nghĩa là gì. Nhưng tôi có niềm tin rằng khi các bạn làm điều đó, các bạn có thể nhận được sự đa dạng này như là một điểm mạnh chứ không phải là một điểm yếu. Đất nước của các bạn sẽ mạnh hơn vì có nhiều nền văn hóa khác nhau, nhưng các bạn phải nắm bắt cơ hội đó. Các bạn phải nhận ra thế mạnh đó.

 

Tôi nói điều này bởi vì đất nước của tôi và cuộc sống của riêng tôi đã dạy cho tôi về sức mạnh của sự đa dạng. Hoa Kỳ là một quốc gia của những người theo đạo Kitô, người Do Thái, người đạo Hồi, đạo Phật, đạo Ấn và người không có đạo. Câu chuyện của chúng tôi được định hình bằng mọi ngôn ngữ, làm giàu bằng mọi nền văn hóa. Chúng tôi có những người có gốc gác từ mọi miền trên thế giới. Chúng tôi đã nếm trải vị cay đắng của cuộc nội chiến và sự phân biệt, nhưng lịch sử của chúng tôi cho chúng tôi thấy rằng sự thù hận trong lòng con người có thể vơi đi, các lằn ranh giữa các chủng tộc và các bộ tộc sẽ phai dần. Và những gì còn lại là một sự thật đơn giản: e pluribus unum [từ nhiều thành một]- đó là những gì chúng tôi nói ở Mỹ. Từ số nhiều đó, chúng tôi là một quốc gia và chúng tôi là một dân tộc. Và sự thật đó , lặp đi lặp lại, làm cho sự hợp nhất của chúng tôi mạnh mẽ hơn. Nó đã làm cho đất nước chúng tôi mạnh mẽ hơn. Nó là một phần trong những điều đã làm nước Mỹ vĩ đại.

 

Chúng tôi đã sửa đổi Hiến pháp để mở rộng các nguyên tắc dân chủ mà chúng tôi yêu mến. Và tôi đứng trước các bạn hôm nay với cương vị Tổng thống của quốc gia mạnh nhất trên trái đất, nhưng thừa nhận rằng màu da của tôi đã từng bị từ khước quyền bầu cử. Và như thế điều đó sẽ cho bạn một ý thức nào đó rằng nếu đất nước của chúng tôi có thể vượt qua sự khác biệt thì các bạn cũng có thể. Mỗi người bên đất nước này là một phần của câu chuyện của các bạn, và các bạn nên nắm giữ điều đó. Đó không phải là nguyên nhân của sự yếu kém, đó là sức mạnh – nếu bạn nhận ra nó.

Và điều đó dẫn tôi đến quyền tự do cuối cùng mà tôi sẽ thảo luận hôm nay, và đó là quyền của tất cả mọi người được sống (tự do) thoát khỏi sự sợ hãi.

 

Trong nhiều cách, sợ hãi là lực cản ngăn chặn giữa con người và những ước mơ của họ. Sợ sự xung đột và vũ khí chiến tranh. Sợ một tương lai khác lạ với quá khứ. Sợ những thay đổi sắp xếp lại trật tự xã hội và nền kinh tế của chúng ta. Sợ những người trông có vẻ khác ta, hoặc đến từ một nơi khác lạ, hoặc thờ phượng theo một cách khác. Trong một vài giai đoạn đen tối nhất, lúc bà Aung San Suu Kyi bị cầm tù, bà đã viết một bài  về thoát khỏi sự sợ hãi. Bà nói sợ mất mát làm hỏng những người nắm lấy nó – “Sợ mất quyền lực làm hủ bại những người sử dụng nó, và sợ bị trừng phạt quyền lực làm đồi bại những ai phụ thuộc quyền lực”.

 

Đó là nỗi sợ hãi mà bạn có thể để lại đằng sau. Chúng ta thấy rằng cơ hội ở các nhà lãnh đạo đang bắt đầu hiểu rằng quyền lực đến từ việc thoả mãn những hy vọng của dân, chứ không phải những sợ hãi của dân. Chúng tôi nhìn thấy điều đó ở những công dân khẳng định rằng lần này phải khác, rằng lần này thay đổi sẽ đến và sẽ tiếp diễn. Như bà Aung San Suu Kyi đã viết: “Sợ không phải là trạng thái tự nhiên của con người văn minh”. Tôi tin điều đó. Và hôm nay, các bạn đang cho thế giới thấy rằng sự sợ hãi không phải là trạng thái tự nhiên của cuộc sống ở đất nước này.

 

Đó là lý do vì sao tôi có mặt ở đây. Đó là lý do vì sao tôi đến Rangoon. Và đó là lý do vì sao những gì xảy ra ở đây rất quan trọng – không những đối với khu vực này mà còn đối với cả thế giới. Bởi vì các bạn đang bước vào một cuộc hành trình có khả năng truyền cảm hứng cho rất nhiều người. Đây là một thử nghiệm liệu một quốc gia có thể chuyển sang một vị thế tốt đẹp hơn.

Hoa Kỳ là một quốc gia Thái Bình Dương, và chúng tôi thấy tương lai của chúng tôi cũng ràng buộc với những quốc gia và các dân tộc này ở phía Tây của chúng tôi. Và khi nền kinh tế của chúng tôi hồi phục, chính đây là nơi mà chúng tôi tin rằng chúng tôi sẽ tìm thấy sự tăng trưởng to lớn. Khi chúng tôi kết thúc cuộc chiến tranh đã chi phối chính sách đối ngoại của chúng tôi trong một thập kỷ, khu vực này sẽ là một trọng tâm cho những nỗ lực của chúng tôi để xây dựng một nền hòa bình thịnh vượng.

 

Ở đây trong khu vực Đông Nam Á, chúng tôi nhìn thấy tiềm năng cho sự hội nhập giữa các quốc gia và người dân. Và với cương vị Tổng thống, tôi đã nắm lấy ASEAN vì lý do vượt ngoài thực tế là tôi đã sống một khoảng thời thơ ấu của tôi tại khu vực này, ở Indonesia. Bởi vì với ASEAN, chúng tôi thấy các nước đang trên đà phát triển – các nước đang lớn mạnh, và các nền dân chủ đang trỗi dậy; các chính phủ đang hợp tác với nhau; tiến bộ đang xây dựng trên sự đa dạng khắp các đại dương, các đảo, các cánh rừng và thành phố, các dân tộc thuộc mọi chủng tộc và mọi tôn giáo. Đây là những gì thế kỷ 21 nên như thế nếu chúng ta có đủ can đảm bỏ qua một bên sự khác biệt của chúng ta và đi tới phía trước với một ý thức quan tâm và tôn trọng lẫn nhau.

Và ở đây tại Rangoon, tôi muốn gửi một thông điệp tới khắp châu Á: Chúng ta không cần phải vạch rõ bằng ngục tù của quá khứ. Chúng ta cần phải nhìn về tương lai. Đối với lãnh đạo Bắc Triều Tiên, tôi đã đưa cho một sự chọn lựa: hãy dẹp bỏ vũ khí hạt nhân và chọn con đường hòa bình và tiến bộ. Nếu quý vị làm như thế thì quý vị sẽ thấy có một bàn tay rộng mở từ Hoa Kỳ.

 

Vào năm 2012, chúng ta không cần phải bám vào sự phân chia Đông, Tây, Nam, Bắc. Chúng tôi hoan nghênh sự trỗi dậy hòa bình của Trung Quốc, láng giềng phía Bắc của các bạn, và Ấn Độ, láng giềng phía Tây của các bạn. Liên Hiệp Quốc – Hoa Kỳ sẽ làm việc với bất kỳ quốc gia nào, dù lớn hay nhỏ, muốn đóng góp cho một thế giới hòa bình và thịnh vượng hơn; công chính và tự do hơn. Và Hoa Kỳ sẽ làm bạn với bất kỳ quốc gia nào tôn trọng các quyền của công dân mình và có trách nhiệm về luật pháp quốc tế.

 

Đó là đất nước, đó là thế giới mà bạn có thể bắt đầu xây dựng ở đây tại thành phố lịch sử này. Quốc gia này vốn bị cô lập quá nhiều, có thể cho thế giới thấy sức mạnh của một khởi đầu mới, và chứng minh một lần nữa rằng cuộc hành trình tới dân chủ đi đôi với phát triển. Tôi nói điều này trong khi biết rằng vẫn còn có vô số người trên đất nước này, những người không được hưởng những cơ hội mà nhiều bạn ngồi đây được hưởng. Có hàng chục triệu người sống không có điện. Có những người tù lương tâm vẫn đang chờ đợi được thả ra. Có những người tị nạn và di tản trong các trại mà ở đó hy vọng vẫn còn là điều gì đó xa xôi khó với tới.

 

Hôm nay, tôi nói với các bạn, và tôi nói với tất cả mọi người có thể nghe tiếng nói của tôi – rằng Hoa Kỳ ủng hộ các bạn, kể cả những người đã bị lãng quên, những người bị tước đoạt, những người đang bị tẩy chay, những người nghèo khổ. Chúng tôi mang câu chuyện của các bạn trong đầu của chúng tôi và hy vọng của các bạn trong tim của chúng tôi, bởi vì trong thế kỷ 21 với sự lan toả của công nghệ và việc phá vỡ các rào cản, tuyến đầu của tự do nằm bên trong phạm vi các quốc gia và các cá nhân, không chỉ nằm giữa chúng.

 

Như một cựu tù nhân đã nói với đồng bào của ông: “Chính trị là công việc của các bạn. Nó không chỉ dành cho [các] nhà chính trị”. Và chúng tôi có một thành ngữ ở Hoa Kỳ rằng văn phòng quan trọng nhất trong một nền dân chủ là văn phòng công dân – không phải Tổng thống, Chủ tịch QH, mà là công dân. (Vỗ tay).

Vì vậy, cuộc hành trình này có thể có vẻ bất thường và khó khăn, đầy thử thách và đôi khi bực bội  nhưng cuối cùng, các bạn, các công dân của đất nước này, là những người phải xác định tự do có nghĩa là gì. Các bạn là những người sẽ phải nắm bắt tự do, bởi vì một cuộc cách mạng thực sự của tinh thần bắt đầu trong mỗi trái tim của chúng ta. Nó đòi hỏi các loại can đảm mà rất nhiều nhà lãnh đạo của các bạn đã thể hiện.

 

Con đường phía trước sẽ được đánh dấu bằng những thách thức rất lớn, và sẽ có những người chống lại sức mạnh của sự thay đổi. Nhưng tôi đứng đây với sự tự tin rằng những gì đang xảy ra ở đất nước này là không thể đảo ngược, và ý chí của người dân có thể nâng đất nước này lên và tạo nên một ví dụ tuyệt vời cho thế giới. Và các bạn sẽ có Hoa Kỳ là một đối tác với các bạn trên cuộc hành trình dài đó. Cezu tin bad de [Xin cám ơn các bạn]. (Vỗ tay).

Cảm ơn các bạn. (Vỗ tay)

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link