Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Saturday, November 24, 2012

Philippines khẳng định giữ vững lập trường trước tranh chấp biển Đông


 

Ngoại trưởng Albert del Rosario:“Cái gì của chúng ta thì chúng ta phải bảo vệ”.
Còn đảng CSVN thì: Trung quốc cần lấy thì cứ lấy mà xài nhưng đừng làm rùm beng.

Philippines khẳng định giữ vững lập trường trước tranh chấp biển Đông

RFA 24.11.2012
Philippines khẳng định cần giữ vững lập trường trước các biến chuyển của tranh chấp biển Đông.
Tổng thống Benigno S. Aquino tại Hội nghị cấp cao Đông Á lần thứ 7 (EAS) tại thủ đô Phnom Penh hôm ngày 20/11. AFP
Tổng thống Benigno S. Aquino tại Hội nghị cấp cao Đông Á lần thứ 7 (EAS) tại thủ đô Phnom Penh hôm ngày 20/11. AFP
Ngoại trưởng Albert del Rosario trong một phát biểu mới đây đưa ra nhận định, lãnh đạo quân đội tương lai của đất nước này cần kiên quyết giữ vững lập trường về chủ quyền quốc gia trong các tranh chấp với Trung Quốc.
Trình bày những leo thang hồi gần đây trong vấn đề biển Đông, Ngoại trưởng Rosario cảnh báo rằng động thái in bản đồ hình lưỡi bò lên hộ chiếu của người dân Trung Quốc cho thấy sự quyết đoán của Bắc Kinh, và họ không từ nan bất cứ biện pháp nào nhằm dồn nước khác vào tình trạng khó xử.
Trước các học viên của Học viện Quân sự, ông Rosario tuyên bố “Cái gì của chúng ta thì chúng ta phải bảo vệ”.
Trong các nước đang có tranh chấp chủ quyền tại Trường Sa với Trung Quốc, Philippines là nước tỏ ra cương quyết và mạnh mẽ nhất. Manila cũng là nơi tổ chức cuộc gặp bốn thành viên ASEAN sắp tới là Việt Nam, Malaysia, Brunei và Philippines để bàn về các biện pháp giải quyết vấn đề phức tạp này.

Bangkok : Hàng chục ngàn người biểu tình đòi lật đổ chính phủ


 

Thứ bảy 24 Tháng Mười Một 2012
Bangkok : Hàng chục ngàn người biểu tình đòi lật đổ chính phủ

Bangkok : Hàng chục ngàn người biểu tình đòi lật đổ chính phủ


Cảnh sát Thái dùng lựu đạn cay để giải tán người biểu tình (Reuters)

Cảnh sát Thái dùng lựu đạn cay để giải tán người biểu tình (Reuters)

Thanh Hà


17 000 cảnh sát Thái Lan được huy động, đã dùng lựu đạn cay để giải tán đám đông và câu lưu hàng chục người trong cuộc biểu tình vào hôm nay 24/11/2012 tại thủ đô Bangkok. Pitak Siam, một tổ chức thuộc phe bảo hoàng huy động quần chúng với mục tiêu lật đổ chính quyền của bà Yingluck Shinawatra.

Đây là cuộc biểu dương lực lượng quy mô nhất kể từ khi bà Yingluck lên cầm quyền vào mùa hè năm ngoái. Theo nguồn tin cảnh sát Thái Lan, vào có khoảng từ 40 000 đến 50 000 người hưởng ứng kêu gọi của các phe bảo hoàng. Đoàn biểu tình tập trung tại quảng trường Royal Plaza, cách không xa trụ sở Liên Hiệp Quốc tại trung tâm Bangkok.

Cảnh sát đã ném lựu đạn cay về phía người biểu tình, tịch thu dao và đạn dược. Hàng chục người bị câu lưu. Trung tâm y tế cấp cứu của Bangkok cho biết có 17 người bị thương trong các cuộc xô xát hôm nay, trong đó có 7 nhân viên an ninh Thái Lan.

Cách nay vài ngày, thủ tướng Yingluck bày tỏ lo ngại người biểu tình sẵn sàng dùng vũ lực để đạt mục tiêu lật đổ chính quyền. Trong bối cảnh đó, chính phủ của bà Yingluck tăng cường quyền hạn của các lực lượng an ninh Thái Lan. Ngày 22/11/2012 chính phủ ban hành Luật an ninh nội địa đối với ba quận ở thủ đô Bangkok. Luật này có thời hạn trong 9 ngày.

AFP nhắc lại phe bảo hoàng được gọi là phe Áo Vàng trong quá khứ đã từng lật đổ nhiều chính phủ. Vương quốc Thái Lan hiện vẫn còn bị chia rẽ sâu đậm giữa một bên là các thành phần nghèo khó –chủ yếu là ở các tỉnh miền bắc và đông bắc- trung thành với thủ tướng bị lật đổ Thaksin – phe Áo Đỏ và bên kia là các thành phần trí thức, khá giả - phe Áo Vàng.

Số này xem ông Thaksin là một mối đe dọa đối với chế độ quân chủ của Thái Lan. Vào mùa xuân 2010, phe Áo Đỏ chống chính phủ đã chiếm đóng trong hai tháng liên tiếp trung tâm thủ đô Bangkok. Cuộc đọ sức đó đã kết thúc sau một đợt tấn công của quân đội, làm 90 người chết và 1 900 người bị thương. Thông tín viên Arnaud Dubus từ Bangkok phân tích về nguyên nhân dẫn tới cuộc biểu tình rầm rộ hôm nay :

« Người biểu tình đòi chính phủ của bà Yingluck Shinawatra từ chức vì hai lý do. Thứ nhất là vì trong mắt họ nội các này chỉ là một con rối trong tay thủ tướng bị lật đổ Thaksin. Ông này đã phải trốn khỏi Thái Lan để sống lưu vong và bị kết án hai năm tù vì lạm dụng quyền lực.

Lý do thứ nhì khiến người dân xuống đường hôm nay do họ tố cáo chính quyền đương nhiệm của bà Yingluck tham nhũng. Một thí dụ điển hình được người biểu tình nêu lên liên quan đến chương trình trợ giá lúa gạo có lợi cho nông dân : chương trình bị coi là quá tốn kém và chính phủ bắt người dân đóng thuế để mua chuộc cảm tình và lá phiếu của cử tri ở nông thôn.

Xét về thành phần người biểu tình : họ đến từ nhiều tầng lớp khác nhau trong xã hội, nhưng phần lớn là những người khá giả sống ở ngoại ô Bangkok. Họ cũng là những người trung thành với chế độ quân chủ và là những kẻ thù không đội trời chung của ông Thaksin. Bên cạnh đó thì cũng có khá đông những thành phần đến từ các tỉnh thành.

Các hội đoàn và tổ chức chính trị dùng xe ca chở họ đến Bangkok dự cuộc biểu tình hôm nay. Số này coi phe ủng hộ ông Thaksin là một mối đe dọa đối với chế độ quân chủ của Thái Lan. Mẫu số chung của tất cả những người này là họ đều một mực tôn thờ và sùng bái quốc vương Bhumibol ».

 

 

 

 

 

 
 dangnguoivietyeunguoiviet.org

Mỹ-Trung: Bốn, Năm Năm Tới


 

Mỹ-Trung: Bốn, Năm Năm Tới

(11/21/2012)

Tác giả : Vi Anh

Một tình cờ đầy thích thú. Hai người có thể thay đổi tình hình thế giới xuất hiện đồng thời trong tháng 11 năm 2012. Ô. Obama qua cuộc phổ thông đầu phiếu của dân chúng Mỹ và đa số phiếu của cử tri đoàn của các tiểu bang một cách công khai, ngày 6 tháng 11 tái đắc cử làm tổng thống đệ nhứt siêu cường Mỹ trong bốn năm tới. Ô. Tập cận Bình được Đảng CS Trung Quốc “cộng đồng tuyển trạch” trong đại hội trung ương đảng thứ 18, họp kín như bưng, trong hội trường cửa đóng kín mít, lính gác dày đặc, ngày 14 tháng 11, trong phiên họp bế mạc, Đảng CS cho trình diện lên như Tổng Bí Thư Đảng CS độc quyền đảng trị toàn diện, kiêm Chủ Tịch Quân ủy trung ương của quân đội là lực lương vô sản chuyên chính chống đỡ cho Đảng CS. Với hai chức vụ này coi như vào tháng Ba năm sau Ông Bình sẽ đương nhiên Quốc Hội đảng cử dân bầu của TC họp thức hoá Ông làm Chủ Tịch Nước Trung Quốc, với một nhà nước rất giàu như một đệ nhị siêu cường kinh tế thế giới, với một dân số một tỷ ba người, đông nhứt hoàn cầu nhưng tỷ lệ người nghèo rất cao trên thế giới.

Đặc biệt, vào ngày Ô. Cận Bình ra mắt quốc dân và thế giới, thì người có quyền thế nhứt ở Mỹ và trên thế giới là TT Obama làm lại một chuyến đi Á châu sau chuyến đi Á châu một năm trước Ông đã công khai công bố «Tuyên bố Thái Bình dương». Trong chuyến đi thứ hai này TT Obama nhiệm kỳ hai, thăm Miến Điện để mở thêm một tiền đồn, một chốt chặn sát nách TC, thăm Thái Lan để củng cố lại tình đồng đội trong Chiến Tranh VN, đồng minh trong 60 năm và mối bang giao lâu đời 180 năm, và ghé Cao Miên, một chế độ TC đang “phóng tài hoá thu nhân tâm” của tập đoàn thống trị. Tại Miên TT Obama sẽ họp và chủ toạ phiên họp thượng đĩnh với lãnh đạo 10 quốc gia Đông Nam Á, ASEAN. Một tổ chức thể chế chánh trị hội viên rất phức tạp, từ CS như VN, Lào, độc tài cá nhân như Miên và dân chủ như Phi luật Tân đồng minh của Mỹ, dân chủ lập hiến như Thái Lan, trên đà dân chủ hoá như Miến Điện.

Chuyến đi trở lại Á châu Thái bình Dương lần này của TT Obama là để tái phát động, tăng cướng và củng cố chiến lược và chiến thuật chuyển trục quân lực và hải lực 60% của Mỹ sang Á châu, vào năm thứ hai. Cho đến nay, có thể nói là màng lưới quan hệ quân sự của Mỹ hầu như đã tỏa khắp vùng Đông Nam Á, chỉ còn một vài điểm trống trong đó có Miến Điện, một cái chốt rất cần vì nó sát TC và bị TC khống chế hàng chục năm.

Không phải một mình TT Obama đi mà Ngoại Trưởng và Bộ Trưởng Quốc Phòng Mỹ đã đi trước đến Úc, rồi bay sang Thái Lan, đi Miến Điện với Tổng Thống. Tại Úc hai người đại diện quân sự và ngoại giao của Mỹ hội đàm và hiệp ước với Úc thiết lập tại Úc dàn ra – đa cực rộng, cực mạnh giám sát vùng biền, vùng trời Á châu Thái Bình Dương và đặt một viễn vọng kính kiểm soát vùng thượng tầng khí quyển, không gian vùng Á châu Thái bình Dương.

Chánh quyền Úc và Mỹ không ai nói ra, nhưng thiên hạ trong đó có TC của Ô. Tập cận Bình biết Mỹ đang lập một vòng vây thiên la địa võng đối với TC. Đảng CS vi thế đang cử những người bảo thủ lên ngôi cữu ngũ, trao quân quyền sớm cho người mới lên, bớt số người trong thường vụ bộ chánh trị để Ô Tập cận Bình được tăng quyền và dễ quyết định, ít cãi vả, bàn luận. Thường vụ Bộ Chánh trị trước 9 nay giản luợc còn 7. Trong 7 người thì 5 là lập trường bảo thủ, thuộc ảnh hưởng của “phái Đảng” của Ô Giang trạch Dân cựu tổng bí thư. “Phái Đoàn” của Ô. Hồ cẩm Đào ở vùng ven biển, nặng đổi mới, rộng mở cửa mất ảnh hưởng. Chức Chủ Tịch quân ủy trung ương thông thường người tiền nhiệm còn giữ một hai năm để giữ ảnh hưởng và kềm cặp người mới. Nay Ô Hồ cẩm Đào phải giao liền cho Ô Tập cận Bình vì tình hình Mỹ hướng về Á châu bao vậy TC, ngăn chận TC trên đà bành trướng trở thành «cường quốc biển», tranh giành thế hải thượng của Mỹ. Điều đó cho thấy nhiêm kỳ 5 năm sau của Ô. Tập cạn Bình có đầy thách thức lớn trên phương diện đối ngoại là vấn đề Biển Đông, đối với Mỹ.

Còn TT Obama cũng vậy, tài thao lược ngoại giao, quân sự hải ngoại của Ông sẽ được đánh giá cao hay thấp năm trong việc đối phó với TC và giành lại thế thương phong ở Á châu cho Mỹ sau khi Mỹ hầu như bỏ trông Á châu Thái Bình Dương sau Chiến tranh VN. Một khuyết điểm lớn đối với các đồng minh ở vùng Đông Nam Á khiến đang xảy ra nhiểu tranh chấp về biển đảo do TC lấn chiếm.

Mối lo lớn của Mỹ là sợ TC kiểm soát con đường hàng hải huyết mạch từ eo biển Mã lai lên bắc Á châu Thái Bình Dương nơi hàng trăm ngàn quân Mỹ còn trú đóng tại Nhựt và Nam Hàn, nơi hàng hoá Mỹ luân chuyển với một khối lượng lớn nhứt hoàn cầu.

Cuộc đối phó của TT Obama đối với TC không còn thuần túy ở lãnh vực vận động nữa. Chưa thành công khi Ông đã cố gắng vận động TC giảm giá đồng tiền của TC, kiện TC tại WTO hai lần nhiều hơn so với TT Bush, và gò ép sao cho TC chấp nhận luật chơi của một quốc gia trổi dậy một cách văn minh và có trách nhiệm trong cộng đồng thế giới, như lời Ông tranh luận với ứng cử viên TT Romney.

Trên mặt trận kinh tế chống TC,TT Obama đang đi xa hơn. Ông đang bao vây kinh tế TC qua việc Mỹ chủ trương hiệp ước đối tác Thái Bình Dương. Đã có mười mấy nước Á châu, Mỹ Châu Thái Bình Dương tham dự, kể cả VNCS cũng có mặt, nhưng TC một nước lớn nhứt nằm trên bờ Thái bình Dương bị mặc thị loại trừ, không có mặt. Cho đến nay, có thể nói là màng lưới tương quan quân sự, kinh tế của Mỹ đã tỏa khắp vùng Đông Nam Á, và Bắc Á châu Thai Bình Dương, nối kết qua đến Ấn độ.

Thông thường tổng thống Mỹ trong nhiệm kỳ hai, hết tái ứng cử được nữa, không lo về phiếu nữa, thường có khuynh hướng để lại một dấu ấn sâu đậm trong lịch sử. Phải chăng TC là một môi trường tốt cho TT Obama tạo một thành tích để đời trong lịch sử Mỹ và thế giới.

Phải chăng Ô. Tập cận Bình, con của một nhà cách mạng CS lập quốc công thần, từng đi xây dựng căn cứ Diên An với Ô. Mao Trạch Đông khi “hạ trào cách mạng”, từng là Phó Thủ Tướng cho Ô. Mao trạch Đông và cũng từng bị trù dập thê thảm cũng bởi Ô. Mao trạch Đông, sau được Ô. Đặng tiểu Bình sử dụng đưa đi đổi mới kinh tế ở một tỉnh.

Tuổi trẻ và trưởng thành của Ô. Tập cân Bình là một hoàng tử đỏ bị thất sủng, bị dìm tận đất đen, nhưng Ông đã cố gắng vươn lên. Ông được những người bạn tiền bối của ngươi cha thương mến nâng đỡ, được một ca sĩ nỗi danh vốn là môt nữ quân nhân lên tới hàng tướng lãnh của quân đội TC thương yêu, và được một số “quần chúng nhân dân” tin tưởng nhờ dĩ vãng thăng trầm hiểu mà vươn lên được, nên hiểu biết dân tình TC.

Giới chuyên phân tích về TC sư vụ hy vọng Ô. Tập cân Bình sẽ vì quyền lợi quốc gia, quyên lợi nhân dân trong đó có quyền lợi đảng sẽ tìm cách này hay cách khác cởi mở hơn, cải cách sâu rộng hơn, hoà nhập hơn với Tây Phương.

Và Mỹ cũng học được bài học CS, chuẩn bị chiến tranh là củng cố hoà bình, sẽ cùng TC nương nhau mà sống, tiếp tục lãnh đạo Thế giới, ít nhứt trong nhiểm kỳ 4 năm của Ô. Obama và 5 năm của Ô Tập cận Bình./.

  

 

 

 

 
 dangnguoivietyeunguoiviet.org

Chuyện Cơm Có Thịt, Cơm Có Dòi


 

Chuyện Cơm Có Thịt, Cơm Có Dòi

(11/22/2012)

Do một bức thư thỉnh nguyện gởi lên bộ trưởng Bộ Xã Hội của “nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam” để xin cứu xét đơn cho mau được thành lập một quỹ cứu trợ gọi là “Cơm Có Thịt”, với sự tham gia đóng góp của người Việt ở bốn phương, mà người ta mới biết hiện nay tại quê nhà bữa cơm của trẻ em tại trường học ở những vùng xa thành phố chỉ là cơm chan với canh rau nhợt nhạt, không có chút cá thịt gì cả.

Theo nội dung của thư thỉnh nguyện này thì đơn đã được nộp đúng thủ tục nhưng đã hơn năm tháng rồi mà vẫn chưa được cứu xét vì lý do “cấp trên quá bận nhiều công tác”. Trước tình trạng này, người ta cảm thấy khó hiểu vì đây là một nước tự xưng là xã hội chủ nghĩa nhưng việc chăm sóc dinh dưỡng cho trẻ em lại không được chú trọng từ căn bản, dầu rằng nhà nước vẫn thường công bố trên sách báo những thành tích vẽ vang về phương diện này.

Nhưng người ta cũng nhận thấy, qua báo chí và truyền hình, một hình ảnh thật trái ngược là các vị lãnh đạo nhà nước như thủ tướng, phó thủ tướng, bộ trưởng…, thì bên cạnh việc chưng diện bảnh bao đúng điệu, mặt mủi lúc nào cũng hồng hào mập béo, chứng tỏ có được một sự dinh dưởng quá đầy đủ. Các bà thì lại còn thường ngày phấn son loè loẹt, phưng phức thơm ngát mùi nước hoa, chứng tỏ một sự tiêu xài xa xỉ trong lúc người dân đang cùng cực..

Một mặt khác, tin tức trong nước cũng còn cho biết là bửa cơm của công nhân ở các công xưởng, dù là có vốn đầu tư ngoại quốc đi nữa, vẫn thường có dòi trong các món ăn. Lý do chắc chắn là do sử dụng nguyên liệu, nhất là thịt cá, đã quá hư thối. Nghe nói, trước đây, bửa cơm của công nhăn các nhà máy cũng vì quá đạm bạc, thiếu cá thịt, nên bị công nhân phản đối đòi cải thiện.

Cũng trước đây không lâu, trong những chương trình truyền hình xrm được ở nước ngoài, người ta được nhìn thấy hình ảnh đời sống ăn ờ hằng ngày vô cùng cơ cực của công nhân các nhà máy ở các khu công nghệ bên cạnh thủ đô Hà Nội. Chổ ở thì vô cùng chật chội và tồi tệ, ăn uống thì vô cùng đạm bạc. Người ta cũng nhìn được cảnh trẻ em phải bươi rác để kiếm thức ăn ở một làng miền nam Việt Nam.

Ngày nay thì bửa cơm công nhân đã được cải thiện với thêm cá thịt. Nhưng là cải thiện với nguyên liệu thịt cá hư thối cho nên có dòi trong các món ăn. Dĩ nhiên công đoàn, cơ quan chính thức để điều khiển các tập thể công nhân, phải biét những chuyện tồi tệ này nhưng chắc là vì có chỉ thị từ cấp trên nên phải cho ém nhẹm những chuyện này vì cần lấy lòng các chủ đầu tư.

Chính vì vậy mà người ta nhận thấy, cùng với gà lậu, hàng tấn tấn thịt và mỡ hư thối được nhập vào Việt Nam, phần lớn là từ Trung Quốc. Chắc chắn là những nguyên liệu hư thối này đã và sẽ được sử dụng để làm những món ăn cho người dân nghèo khó trong nước, đặc biệt là cho công nhân trong các nhà máy trên toàn quốc, mà các món ăn được thấy có dòi như vậy.

Trước hai tình trạng trên, một bên là cơm không có cá thịt cho trẻ em ở trường học, một bên là cơm có dòi cho công nhân, đều là biểu tượng của xã hội Việt Nam hiện nay. Người ta còn nhớ, vào sau năm 1975, những khẩu hiệu của nhà nước đề cao rằng trong vòng 5-10 năm nữa, mọi người dân trong nước sẽ có đời sống sung sướng, no ấm vời đầy đủ với cơm cá thịt, bơ sữa…

Nay đã sau gần 40 năm rồi mà người ta thấy chỉ có thành phần lãnh đạo của đảng là được như vậy mà thôi. Còn người dân bình thường thì có phần cơ cực hơn trước đó nhiều. Không hiểu những lãnh đạo của đảng Cộng Sản Việt Nam hiện nay có nhớ đến những khẩu hiệu mà họ đề cao trước đó hay không và có nhận biết được sự mâu thuẩn đang diễn ra trước mắt hay không. Hay đó chỉ là chiêu bài để phĩnh gạt người dân.

Hiện nay, để có được sự đầu tư của nước ngoài, nhà nước Việt nam đang dùng yếu tố “lao động rẽ” như căn bản để quyến rũ các doanh nghiệp sản xuất nước ngoài đầu tư vào để giới lao động có công ăn việc làm và nhà nước cộng sản mới đứng vững. Do đó, ngoài việc “cướp đất để làm nhà máy” và “bóc lột sức lao động”, nói theo thành ngữ của chế độ cộng sản, bửa cơm công nhân có dòi là hậu quả tất nhiên của sự triệt để khai thác yếu tố “lao động rẽ” của công nhân Việt Nam hiện nay.

Trước vấn đề này, nhóm lãnh đạo của đảng Cộng Sản Việt Nam sẽ viện cớ là người dân cần phải hy sinh trong giai đoạn này vì nhà nước cần phải huy động các nguồn tài nguyên, kể cả đất đai và đồng tiền, để triễn khai những dự án phát triễn cho đất nước.

Nhưng qua những hậu quả tệ hại vô cùng khủng khiếp như muôn nghìn tỷ đồng đã bị hoang phì một cách vô tư phi lý vì có sự bảo kê thúc đẩy cho việc làm ăn bê bối và tham nhũng ở các tập đoàn kinh tề như Vinashin, Vinalines…, các doanh nghiệp nhà nước, các ngân hàng lớn.

Vì vậy, viễn ảnh của một đời sống sung túc cho người dân trở nên thật quá xa vời, nếu không muốn nói là vô vọng trong vì hoàn cảnh nợ nần mà đất nước và con cháu của moi người dân phải gánh trả đang chồng chất cao ngất như hiện nay.

Gần đây nữa, việc xây dựng đập Sông Tranh 2 ở Quảng Nam cũng cho them một hậu quả như vậy nữa. Do việc “thông đồng ăn chia” với nhau mà việc khảo xét cơ bản, thiết kế cũng như thi công cho cả đến việc nghiệm thu đánh giá công trình với vốn đầu tư trên năm nghín tỷ đồng đều đã được thực hiện một cách không kỹ càng chính chắn, nếu không muốn nói là vô cùng cẩu thả.

Hậu quả tất nhiên là công trình đã không những làm phung phí trên năm nghìn tỷ đồng từ tiền của người dân một cách vô ích mà còn đang có thể làm nguy hại đến gần 40.000 sinh mạng người dân đang sinh sống ở hạ lưu trong trường hợp đập này bị vỡ ra.

Tuy nhiên, dù có những sự việc bê bối tày trời xãy ra rành rành trước mắt như vậy, nhưng người ta vẫn thấy “đương sự chính của vấn đề”, đúng ra là phải nhận chịu trách nhiệm mà từ chức, thì lại vẫn thấy nhỡn nhơ bình thản vì không bị một chế tài gì cả.

Cùng lắm thì ra trước cái quốc hội của đảng nói mấy lời xin lỗi là quốc hội phải chấp thuận cho “huề cả làng”. Cái quốc hội này, vì vậy, thay vì truy xét chế tài đối với những việc làm bê bối như vậy, thì lại đang phải cho bàn luận để sửa đổi cái hiến pháp nhưng cũng chỉ nhằm gia tăng sự độc tôn quyền cai trị đất nước cho đảng Cộng Sản.

Từ những sự việc trên, người ta nhận thấy nếu chỉ lấy một phần nhỏ của những số tiền mà những kẽ vô tài cán nhưng được đảng bảo kê thúc đẩy cho hoang phí khủng khiếp đến hiện nay sử dụng vào việc gia tăng dinh dưởng cho trẻ em, vốn là mầm non của đất nước, thì hiệu quả của sự đầu tư này cho sự phát triễn đất nước sau này là có ý nghĩa chắc chắn.

Còn nếu, đảng và nhà nước Cộng Sản không muốn làm việc này thì hãy chấp thuận mau lẹ, không phải chần chừ, để cho cái quỹ cứu trợ “Cơm Có Thịt” với sự tham gia đóng góp của người Việt ở bốn phương được mau thành lập và hoạt động để qia tăng dinh dưởng cho trẻ em trong nước hiện trông thấy rất ốm yếu, chứ không được mập mạnh như những lãnh đạo của đảng và nhà nước.

Nhưng nếu quỹ cứu trợ này được chấp thuận thành lập nhưng với điều kiện có sự tham gia chỉ đạo của đảng vào thành phần nhân sự hoạt động thì cũng có cái nguy cơ là các món ăn cho bửa cơm trẻ em ở trường học sẽ có dòi như trường hợp bửa cơm công nhân.

Vấn đề là các lãnh đạo đảng và nhà nước Việt Nam hiện nay có còn cái lương tâm của con người hay không.

Võ Ngọc Phước

  

 

 

 

 
 dangnguoivietyeunguoiviet.org

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link