Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Wednesday, November 28, 2012

Học giả Indonesia: Trung Quốc ‘quá ngạo mạn’

Học giả Indonesia: Trung Quốc ‘quá ngạo mạn’
 


Tờ The Jakarta Globe dẫn lời học giả Aleksius Jemadu của Đại học Pelita Harapan nhận xét mặc dù có ý định tốt, song Indonesia “đã đánh giá quá cao ảnh hưởng của mình và tính toán nhầm những ý định của Trung Quốc”.


Truyền thông Indonesia đã có nhiều tin bài phản ánh dư luận ở Indonesia về Hội nghị cấp cao Hiệp hội các nước Đông Nam Á (ASEAN) lần thứ 21 và các Hội nghị cấp cao liên quan vừa kết thúc tại Phnom Penh (Campuchia).

Tờ The Jakarta Globe số ra mới đây đã có bài viết về vấn đề này, trong đó cho rằng các nhà ngoại giao hàng đầu của Indonesia đã ảo tưởng về vai trò đòn bẩy của Indonesia trong việc giải quyết vấn đề tranh chấp ở Biển Đông khi thúc đẩy cuộc thảo luận về COC tại các Hội nghị cấp cao của ASEAN và ASEAN với các đối tác tại Campuchia.

Trưởng khoa Khoa học Chính trị và Xã hội, Đại học Pelita Harapan của Indonesia, ông Aleksius Jemadu nhận xét: "Mặc dù có ý định tốt, song cần phải thực tế bởi chúng ta (Indonesia) đã đánh giá quá cao ảnh hưởng của mình và tính toán nhầm những ý định của Trung Quốc."

Theo học giả có tên tuổi này, "Indonesia nghĩ rằng có thể thuyết phục Trung Quốc chấp nhận đề xuất về COC của mình, vì hai nước có mối quan hệ rất tốt trong nhiều lĩnh vực và Indonesia đã trở thành thị trường và điểm đến đầu tư lớn nhất của Trung Quốc ở khu vực Đông Nam Á. Song chúng ta (Indonesia) đã sai, bởi chúng ta đang phải đối mặt với một quốc gia lớn và ngạo mạn.”


Thủ tướng Trung Quốc Ôn Gia Bảo. Ảnh thetimes.co.uk


Ông Aleksius Jemadu cho rằng trong khi cố gắng gây ảnh hưởng, Indonesia chỉ đạt được rất ít khi đề cập tới vấn đề tranh chấp lãnh thổ và các vấn đề chiến lược, bởi Trung Quốc sẽ không bao giờ đồng ý thảo luận đa phương về Biển Đông mà nước này đã tuyên bố là của mình và cũng sẽ không bao giờ muốn quốc tế hóa vấn đề tranh chấp khu vực biển này.

Ông cho rằng Trung Quốc sẽ tiếp tục quyết đoán giải quyết tranh chấp trên Biển Đông với các bên liên quan thông qua đàm phán song phương, trong khi các nước thành viên ASEAN, nhất là Philippines, muốn giải quyết thông qua con đường đa phương, thậm chí quốc tế hóa.

Nhiều học giả Indonesia cho rằng với vai trò dắt dẫn ASEAN vì là nền kinh tế lớn nhất và đông dân nhất trong khối, Indonesia cần phải “thực tế,” nhất là trong những gì liên quan đến Trung Quốc, trong đó đặc biệt là vấn đề Biển Đông, bởi Trung Quốc vừa tái khẳng định chiến lược vươn ra biển tại Đại hội Đảng Cộng sản lần thứ 18 mới đây./.


 

__._,_.___

Không Cho Phép Mình Quên

Không Cho Phép Mình Quên
 

 

Không Cho Phép Mình Quên

Tôi tên Nguyễn Khánh Vũ, kỹ sư điện toán cho một công ty bên Arizona. Đã tham gia với bài "Nước Mỹ và tôi" vào năm đầu tiên, và mới nhất là bài "Nước Mỹ và vợ tôi".

Nhiều người cho rằng chiến tranh đã kết thúc hơn 30 năm rồi, vả lại Việt cộng cũng thay đổi rồi, sao lại chống? Với tôi, những bài học, những kinh nghiệm thương đau mà thế hệ Cha Anh đã có với Việt cộng nhắc tôi phải cảnh giác luôn luôn.

Bài học số 1: Việt cộng giết người Quốc gia ngay trong thời kỳ phôi thai kháng Pháp, đánh Nhật, vì Việt cộng muốn cướp quyền lãnh đạo đất nước, để có thể toàn quyền làm tay sai cho cộng sản quốc tế trước kia, và nay cho quan thầy Trung cộng.

Bài học số 2: Trong những kỳ cải cách ruộng đất, Việt cộng đã giết biết bao người dân vô tội, giết ngay cả những người mà có lẽ chẳng bao lâu trước đó đã hào phóng bỏ ra vàng, tiền của đóng góp trong các cuộc quyên góp cho Việt cộng.

Bài học số 3: Ký kết ngưng bắn với Việt cộng chưa ráo mực thì Hồ Chí Minh xua ngay quân giết hàng ngàn đồng bào miền Nam vô tội trong Tết Mậu Thân.

Bài học số 4: Việt cộng xé ngay bản hòa đàm Paris mà chúng chỉ vừa ký.

Bài học số 5: Trường học Cai Lậy, nơi bao trẻ thơ đang ê a bên trang sách, sao lại là mục tiêu pháo kích của Việt cộng? Sao Việt cộng lại nhẫn tâm bắn vào hàng ngàn đồng bào vô tội đang trốn chạy "giải phóng quân" trên đại lộ kinh hoàng?

Bài học số 6: "Nhà nước thông báo để nhân dân đừng tin vào các tin đồn thất thiệt. Nhà nước sẽ không đổi tiền". Và việc đổi tiền, thực chất là một cuộc ăn cướp tài sản của người dân miền Nam, được tiến hành chỉ một ngày sau đó. Đây là một nhóm thổ phỉ cai trị, chứ không phải là một nhà nước pháp trị. 500 đồng tiền Việt Nam cộng hòa đổi lấy 1 đồng tiền Hồ. Việt cộng có cái gì để mà đổi?

Bài học số 7:

- "Ngày mai em sẽ chở các con đến đây thăm anh", Mẹ tôi bịn rịn chia tay Ba tôi sau khi chở Ba tôi đến địa điểm tập trung "cải tạo".

- "Em về ráng lo cho Thầy Mẹ và các con. Đêm nay chắc chắn anh sẽ bị đem đi nơi khác. Và em cũng đừng mong anh sẽ về sau 10 ngày", Ba tôi căn dặn.

- "Nhưng… cách mạng thông báo tập trung 10 ngày mà", Mẹ tôi trả lời.

Ôi thương thay cho người dân hiền lành, thật thà đất nước tôi. Và chắc đâu đó ở Hà nội, đã có một nhóm người ngồi cười khoái trá.

Trên đây là một ít trong số những bài học "cơ bản" mà tôi luôn tự nhắc mình và "không bao giờ cho phép mình quên."

Có nhiều người cho rằng Việt cộng đã thay đổi rồi. Với tôi, Việt cộng chỉ là một loài tắc kè dỏm và hạ cấp. Nó thay đổi màu để tồn tại, để tiếp tục lừa bịp, che đậy cái bản chất bất biến của chúng là tàn ác và đê hèn. Với những người cùng một dòng máu Việt thì chúng chẳng chừa một hành vi bẩn thỉu nào, nhưng với kẻ thù phương Bắc, kẻ thù mà ngàn năm trước cha ông ta đã chỉ mặt đặt tên, thì chúng lại quì gối. Khi đọc bản tin Giang Trạch Dân vào tắm ở Đà nẵng, rồi vào Saigon gặp mặt hoa kiều Chợ Lớn, sau đó mới bay ra Hà nội để gặp bọn đàn em ở Ba Đình, lòng tôi sôi sục căm hờn, tủi nhục. Với cái thằng Tàu phù này, Việt Nam xem chừng chỉ là cái ao làng của nó. Khi đọc bản tin thấy đám du khách Trung cộng phất cờ, đón đuốc thế vận trên đường phố Saigon trong khi những người dân Việt bị cô lập, bị đẩy ra xa, tôi biết rằng tôi vẫn còn sáng suốt. Tôi vẫn thấy rõ cái tồi tệ, xấu xí của Việt cộng dù đang được che đậy dưới một cái áo màu mè bên ngoài của một con tắc kè. Việt cộng đã thay đổi?

Tôi may mắn có một người cha sáng suốt với những phân tích sắc bén, thuyết phục. Ông luôn là người đầu tiên tôi tìm đến để tham khảo và hỏi ý kiến khi nghe hoặc đọc thấy những biến động nào trong xã hội. Là một cựu quân nhân trong quân lực Việt Nam Cộng Hòa, ở tuổi ngoài 70, ông vẫn canh cánh trong lòng chuyện vận mạng đất nước. "Muốn chống cộng mình phải hoặc là có tiền hoặc là có quyền", Ba tôi nói. Và trong tình thế không có cả hai, ông vẫn chống cộng theo cách riêng. Ông hun đúc tinh thần yêu nước cho con cháu trong gia đình qua các câu chuyện kể, qua những nhận định tình hình, nhắc nhở con cháu tỉnh táo trước những mưu chước của Việt cộng. Ông nhắc con cháu dành chút thời gian thắp một nén nhang, đặt một ít hoa, nơi đài chiến sĩ Việt-Mỹ nhân ngày Chiến Sĩ Trận Vong. Ông cố gắng đến với các cuộc biểu tình nghiêm túc trong cộng đồng. "Mình đến dù không làm được gì nhưng mình phải đến để thể hiện chính kiến của mình, đồng thời động viên anh em", Ông thường nói như vậy. Ông đến với các buổi ra mắt sách có liên quan đến lịch sử, đến quân đội và luôn ủng hộ mua sách từ những đồng tiền ít ỏi Ông nhận được hàng tháng. Tôi được nghe rất nhiều lần từ những người bạn của Ông, từ sơ giao đến thân tình, "Mỗi lần gặp anh, tôi hiểu ra nhiều vấn đề quá".

Tôi luôn cố gắng theo Ba tôi tham gia các cuộc biểu tình nghiêm túc trong cộng đồng. Tôi phụ giúp giảng dạy Việt ngữ cho các em nhỏ với hy vọng góp một bàn tay phá vỡ cái nghị quyết 36 mà Việt cộng đã và đang cố gắng thực hiện tại hải ngoại qua sách báo, qua các chương trình ca nhạc của chúng. Tôi tranh thủ giờ ăn trưa trong công ty, để viết bài và tham gia tranh luận trên các diễn đàn với cố gắng "giành dân, lấn đất" với Việt cộng trên mạng điện toán. Tôi luôn mua băng gốc các chương trình ca nhạc, các tài liệu lịch sử để ủng hộ các trung tâm, các cơ sở có đường hướng chống Cộng rõ ràng. Tôi cố gắng giải thích cho các con tôi khi chúng thắc mắc về lá cờ máu chúng thấy trong sách báo.

Bạn bè tôi, có người cho tôi chống cộng cực đoan. Là người Việt nên tôi vẫn nhớ Ông Bà ngày xưa có dạy "một câu nhịn, chín câu lành". Tôi cũng cho mình là một người Công giáo kiên định và vâng phục. Chúa tôi có dạy rằng "Nếu có kẻ tát con má bên phải, con hãy đưa má bên trái cho kẻ đó tát".

Kính thưa Ông Bà,

Việt cộng ngày xưa đày Ba con nơi rừng sâu, chỉ thả về khi Ba con khập khễng trên đôi nạng gỗ với một bệnh án sống thêm được vài tháng là hết. Mấy chị em con bị xếp vào hàng cuối cùng trong xã hội vì "trúng" đủ mọi "tiêu chuẩn" của Việt cộng, dân Bắc di cư-đạo Công giáo-con Ngụy quân Ngụy quyền. Ngày xưa Việt cộng gọi chúng con là đĩ điếm bám chân đế quốc thì nay là "khúc ruột ngàn dặm", một khúc ruột mà hàng năm có thể gửi về trong nước gần 10 tỉ tiền đế quốc. Bao nhiêu đồng bào nghèo lê lết sống bên Cambodia hay còn kẹt lại ở Philippines, bao nhiêu công nhân làm tôi mọi khắp nơi, bao nhiêu cô gái bán thân khắp vùng Đông Nam Á, thì sao không là "khúc ruột"?

Trước, Việt cộng giết dân miền Bắc trong "cải cách ruộng đất", chôn sống dân miền Trung trong Mậu Thân, đày đọa, thủ tiêu quân cán chính miền Nam sau ngày "giải phóng", nay Việt cộng lại tiếp tục cướp đất của bao người dân thấp cổ, bé miệng, tiếp tục tàn phá quê hương, phá bỏ đạo đức làm người. Người dân đã chẳng những "một nhịn", mà trăm ngàn "nhịn", mà "lành" vẫn không thấy.

Ông Bà kính,

làm sao có "lành" với quỷ?

Lạy Chúa,

Việt cộng đánh đồng bào con thê thảm trong "cải cách ruộng đất". Việt cộng chôn sống đồng bào con trong Tết Mậu Thân. Việt cộng đánh gia đình con và biết bao gia đình miền Nam tan nát sau "ngày giải phóng". Việt cộng đẩy đồng bào con ra biển Đông và hàng ngàn người đã bỏ mình, đã ô nhục, nhơ nhớp dưới tay hải tặc. Nay Việt cộng tiếp tục đánh phá các cộng đồng hải ngoại, nơi chúng con đang xây dựng lại cuộc sống mới cho thế hệ mai sau.

Lạy Chúa,

chẳng những cả hai má chúng con đã để cho Việt cộng tát, mà toàn thân, lục phủ ngũ tạng cũng tang thương. Thì nay xin Chúa cho con theo câu "có lúc con phải hiền như con trừu, có khi con phải khôn ngoan như con rắn". Tôi có cực đoan không khi tôi chống Cộng hay Việt cộng đã thay đổi chăng?

Tôi sẽ còn chống cộng ngay cả khi Việt cộng không còn trên quê hương tôi.
Ngày quê hương thanh bình, tôi sẽ về lại vùng quê Mỹ Tho hiền hòa, mở một ngôi trường dạy học cho các em nhỏ. Và lồng trong những bài học Việt văn, toán học, tôi chắc chắn sẽ kể cho các em nghe những tội ác của Việt cộng, nhắc cho các em những kinh nghiệm thương đau của cha ông, với một hy vọng các em sẽ không bao giờ để cái chủ nghĩa CSVN quái thai này xuất hiện một lần nữa trên đất nước thân yêu dưới bất kỳ hình thức nào.

Tôi viết bài này trong niềm tưởng nhớ người Chú, người Cậu, những sĩ quan anh dũng của quân lực Việt Nam cộng hòa hy sinh trong cuộc chiến, những đứa em và bà con xa gần chết trên biển Đông, vì lý tưởng tự do.

NGUYỄN KHÁNH VŨ


Hoa Kỳ không công nhận hộ chiếu «lưỡi bò» của Trung Quốc


 

HOA KỲ - TRUNG QUỐC - Bài đăng : Thứ ba 27 Tháng Mười Một 2012 - Sửa đổi lần cuối Thứ ba 27 Tháng Mười Một 2012

Hoa Kỳ không công nhận hộ chiếu «lưỡi bò» của Trung Quốc


Hộ chiếu mới của Trung Quốc với bản đồ “hình lưỡi bò”.

Hộ chiếu mới của Trung Quốc với bản đồ “hình lưỡi bò”.

REUTERS/Stringer

Thanh Phương  RFI


Hoa Kỳ tuyên bố không chấp nhận bản đồ « gây tranh cãi » in trên hộ chiếu mới của Trung Quốc, mà hiện đang bị nhiều nước láng giềng, đặc biệt là Việt Nam phản đối kịch liệt. Bản đồ in trên hộ chiếu mới của Trung Quốc, được sử dụng từ tháng 5 vừa qua, bao gồm nhiều vùng lãnh thổ mà Bắc Kinh đang tranh chấp chủ quyền với các nước Việt Nam, Philippines, Đài Loan, Nhật Bản, Ấn Độ, đặc biệt là có phần bản đồ đường « lưỡi bò », bao phủ gần như toàn bộ khu vực Biển Đông.

Từ nhiều ngày qua, để tỏ thái độ phản đối, công an Việt Nam ở một số cửa khẩu quốc tế đã từ chối đóng dấu visa vào hộ chiếu mới của các du khách Trung Quốc nhập cảnh Việt Nam, mà chỉ cấp giấy thị thực rời cho họ. Chính quyền New Delhi cũng đã trả đũa bằng cách đóng dấu bản đồ của Ấn Độ lên hộ chiếu của khách Trung Quốc. Việt Nam cũng như những nước khác có tranh chấp chủ quyền lãnh thổ với Bắc Kinh sợ rằng đóng dấu visa lên hộ chiếu Trung Quốc chẳng khác gì công nhận bản đồ in trên đó. Nhưng Hoa Kỳ hôm qua đã trấn an các nước này là Washington không công nhận bản đồ đó, cho dù đối với họ, về mặt kỹ thuật pháp lý, hộ chiếu mới của Trung Quốc vẫn có giá trị.

Trong cuộc họp báo thường kỳ ngày 26/11/2012, phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ Victoria Nuland tuyên bố rằng bản đồ « sai lạc » in trên hộ chiếu mới của Trung Quốc không được Hoa Kỳ chấp nhận. Bà Nuland nhắc lại lập trường của Washington rằng Biển Đông là vấn đề « cần được đàm phán giữa các bên có liên quan, giữa ASEAN và Trung Quốc, và một hình ảnh trên hộ chiếu không thay đổi lập trường đó ».

Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Mỹ nói thêm rằng có những chuẩn mực quốc tế căn bản cần phải được đáp ứng trong một tấm hộ chiếu và những tấm bản đồ « sai lạc » không thuộc các chuẩn mực đó. Theo bà Nuland, « xét về mặt kỹ thuật pháp lý, bản đồ này không có ảnh hưởng gì đến tính hợp lệ của hộ chiếu trong việc cấp visa nhập cảnh vào Mỹ ».

Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Mỹ tuyên bố : "Tôi không chắc là chúng tôi sẽ có dịp thảo luận với phía Trung Quốc hay không. Thành thực mà nói, chúng tôi chỉ bắt đầu chú ý đến vấn đề này từ cuối tuần qua, khi hộ chiếu đó bị nhiều nước phản đối. Xuất phát từ quan điểm một số nước coi hộ chiếu mới của Trung Quốc là hành động khiêu khích, chúng tôi sẽ trao đổi ( với Trung Quốc ) về việc này, nhưng chỉ là nói về yếu tố kỹ thuật trên hộ chiếu ».

Cho tới nay, lập trường của Hoa Kỳ vẫn là không ủng hộ bên nào trong tranh chấp chủ quyền Biển Đông, mà chỉ chú trọng đến việc bảo vệ quyền tự do lưu thông hàng hải ở khu vực này, xem đây là vấn đề quyền lợi quốc gia đối với Mỹ. Washington cũng chủ trương là tranh chấp Biển Đông phải được thảo luận tại các diễn đàn đa phương, trong khi Bắc Kinh không chấp nhận « quốc tế hóa » vấn đề này, mà chỉ muốn giải quyết trên cơ sở song phương với các nước có liên quan. Trong cuộc họp thượng đỉnh Đông Á vừa qua tại Phnom Penh, bất chấp phản đối của Trung Quốc, Tổng thống Obama đã nêu lên vấn đề Biển Đông, kêu gọi các bên giảm căng thẳng ở khu vực này.

 

Nghĩ vội về Tuyên bố ([*])


 

Nghĩ vội về Tuyên bố ([*])


Trần Minh Thảo


1/ Dân Phi luật Tân ‘tinh quái’


Bành trướng Bắc Kinh phát hành ‘hộ chiếu lưỡi bò’ gây ra phản ứng ngược của quốc tế. Hoa Kỳ cũng không chấp nhận thứ hộ chiếu ‘lưỡi bò’ đó với lý do vùng lãnh thổ trong đường lưỡi bò là vùng tranh chấp.

Vùng tranh chấp hay vùng xâm lược còn tùy cách nhìn của mỗi quốc gia nhưng với trách nhiệm chính trị, Hoa Kỳ nên có thái độ minh bạch và cần mạnh mẽ tuyên bố Trung Quốc xâm lược Hoàng Sa của Việt Nam năm 1974. Hoa Kỳ có tư cách và bằng chứng để tuyên bố như vậy. Muốn thu phục nhân tâm thì trước sau gì Hoa Kỳ cũng phải tuyên bố như vậy.

Trong các quốc gia bị tấm hộ chiếu nhục mạ thì Ấn Độ và Philippines có phản ứng rất cân xứng.

Tấm hình dân Philippines mang theo ở chỗ rất ‘nhạy cảm’ trong cuộc biểu tình chống ‘đường lưỡi bò’ thể hiện sự trưởng thành của nền dân chủ và sự tinh quái của phản ứng dân sự trước tham vọng bành trướng lãnh thổ của bá quyền Trung Quốc của người Phi, một kiểu phản ứng dân sự rất bình dân nhưng dứt khoát trong khi họ không chịu thiệt hại nhiều mặt như Việt Nam.

2/ Ủng hộ hay phản đối?

Tháng 5/1912, Trung Quốc phát hành hộ chiếu lưỡi bò. Tháng 11/2012 người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam họp báo phản đối Trung Quốc vi phạm chủ quyền Việt Nam.

Báo chí chính thống, mạng xã hội, các trang blog cá nhân… kịch liệt lên án, phanh phui các ngóc nghách thâm độc của chủ nghĩa bành trướng sau tấm hộ chiếu lưỡi bò mà dân Phi Luật Tân dùng để che hạ bộ trong cuộc biểu tình chống bành trướng.

Hôm nay, ngày 27/11/2012 tôi được xem bản Tuyên bố chính thức phản đối nhà cầm quyền Trung Quốc in hình ‘lưỡi bò’ lên hộ chiếu công dân  (BVN) của 150 nhân sĩ trí thức trong ngoài nước. Tôi tán thành, ủng hộ bản Tuyên bố, giá như…

Thực ra từ khi nhóm dự thảo Tuyên bố đưa bản thảo lên mạng lấy ý kiến chỉnh sửa, tôi được biết có nhiều ý kiến tham gia xây dựng bản dự thảo. So sánh bản dự thảo và bản chính thức tôi thấy có sự ‘lột xác’gần như hoàn toàn. Giá như bản Tuyên bố chính thức cắt bỏ đoạn trích dưới đây thì hoàn hảo:

Chúng tôi ủng hộ tuyên bố ngày 22-11-2012 của người phát ngôn Bộ Ngoại giao nước CHXHCNVN, trong đó nêu rõ: “Việc làm trên của Trung Quốc đã vi phạm chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, cũng như chủ quyền và quyền tài phán của Việt Nam đối với các vùng biển liên quan đến Biển Đông”.

Hoặc chỉnh sửa một tí như sau: “Chúng tôi không thể hài lòng trước tuyên bố chậm trễ ngày 22-11-2012 của người phát ngôn Bộ Ngoại giao nước CHXHCNVN, tuy nội dung tuyên bố thì hoàn toàn đúng: “Việc làm trên của Trung Quốc đã vi phạm chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, cũng như chủ quyền và quyền tài phán của Việt Nam đối với các vùng biển liên quan đến Biển Đông”.

Đoạn trích đó trong bản Tuyên bố đã ra mắt, trên danh nghĩa chính thức là để phản đối Trung Quốc nhưng vô hình trung lại ủng hộ việc làm chậm trễ của Nhà nước Việt Nam mà nhân dân không thể tán đồng (với tôi là như thế). Âm mưu thâm hiểm của Bắc Kinh về đường lưỡi bò thì Việt Nam là nước bị đe dọa nghiêm trọng nhất. Vì thế, việc phản ứng chậm trễ của Nhà nước Việt Nam phải bị lên án gay gắt hơn ý đồ xỏ xiên của chính Bắc Kinh.

Nếu toàn tâm toàn ý vì độc lập dân tộc và toàn vẹn lãnh thổ thì Nhà nước Việt Nam phải phản đối hộ chiếu lưỡi bò ngay hồi tháng 5/2012 và lập tức triệu hồi Đại sứ ở Bắc Kinh về nước báo cáo sự việc. Việc đó đồng nghĩa với việc hạ thấp quan hệ ngoại giao. Đó cũng là việc phải làm nếu Nhà nước Việt Nam có trách nhiệm chính trị đối với đất nước (là một hình thái tự trọng chính trị).

Cứ để đoạn này trong “Tuyên bố” thì có thể suy ra “Tuyên bố” phản đối TQ nhưng chủ đích ngầm là để ‘ủng hộ’ sự chậm trễ khó hiểu của Nhà nước Việt Nam. Một phát ngôn sau 6 tháng nói lên điều gì? Nhân sĩ trí thức Việt Nam có nên ủng hộ sự chậm trễ vậy không? Có lẽ đó là hỏng hóc kỷ thuật của Nhóm khởi xướng bản Tuyên bố?

Cũng trên BVN hôm nay (27/11/2012) có bài phỏng vấn ông Lê hiếu Đằng do GS Nguyễn Huệ Chi thực hiện. Bài phỏng vấn đề cập đến một hành vi phản đối dân sự rất tích cực trước sự hèn hạ – hộ chiếu lưỡi bò – của chủ nghĩa bành trướng, là nên bày tỏ quyết tâm chống Trung Quốc xâm lược bằng các hình thức xuống đường có tổ chức và trật tự ở nhiều địa phương trong nước.

Nên chăng bản Tuyên bố cần thêm vào ý này: nhân dân Việt Nam giành toàn quyền tiến hành các phản ứng dân sự thích đáng cho đến khi nhà cầm quyền Bắc Kinh hủy bỏ hộ chiếu lưỡi bò và tham vọng nô dịch Việt Nam?

Phản ứng dân sự là hành vi của lòng yêu nước, yêu công lý vừa là hoạt động rèn đúc ý chí, tình cảm, ý thức vì nước vì dân cho các tầng lớp nhân dân trước hết và chủ yếu cho thanh thiếu niên – chủ nhân tương lai của đất nước.

Hai đề xuất vội sau khi xem “Tuyên bố”:

(1) Nhà nước Việt Nam phải triệu hồi Đại sứ tại Bắc Kinh về nước để tường trình vụ ‘hộ chiếu lưỡi bò’ và thông báo sự việc cho toàn dân biết.

(2) Nhà nước Việt Nam phải bảo hộ việc người dân tổ chức các cuộc “phản ứng dân sự” như Nhà nước Philippines đối xử với dân của họ

T.M.T.

Tác giả gửi trực tiếp cho BVN

 

Featured Post

Bản Tin Cuối Ngày-19/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link