Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Friday, November 30, 2012

FW: Cuộc Sống cua mot so Quí Bà ở VN ngày nay


 

 

Sent: Sun, September 30, 2012 7:24:35 AM
Subject: FW: Cuộc Sống cua mot so Quí Bà ở VN ngày nay



Thời bây giờ đàn bà ăn nhậu, đi massage, đi casino và vào nhà nghỉ không còn là chuyện lạ… Bởi họ bắt đầu có tiền và ít nhiều thành đạt. Chơi hết mình, hưởng thụ hết sức là phương châm họ đặt ra. Trong các cuộc chơi họ chi đẹp có khi còn hơn đàn ông
Một lần massage nam, chuyện bo không chỉ vài trăm ngàn mà có khi cả con xe đẹp nếu cậu nhân viên kia biết bấm đúng huyệt… Biết khen tặng một câu xã giao sau khi rót ra một ly rượu cậu bé lễ tân có thể được bo cả triệu đồng…


Đi massage nam
Buổi chiều sau giờ tan làm, đang định về nhà thì điện thoại của Hoa đổ chuông. Cô nhấc máy đầu dây vang lên tiếng của Hạnh: Đi massage không?
Hai người hẹn nhau tại khách sạn OS trên phố Láng Hạ. Hạnh bảo hôm nay sẽ cho Hoa biết một thú ăn chơi mới. Xưa rồi chuyện làm food massage chỉ có xoa xoa mấy cái ở lưng và bấm vào chân đau nhói. Hôm nay sẽ có hẳn một màn từ A tới Z để tận hưởng cảm giác thật sự của massage.

Hai người lên tầng năm của khu khách sạn chuyên về dịch vụ massage. Hạnh gọi lễ tân cho hai nam nhân viên. Hai người vào hai phòng khác nhau, và đó là một thế giới khép kín tách biệt với không gian và thời
gian bên ngoài. Cậu nhân viên làm cho Hoa tên Mạnh, trông cậu cao to và khá đẹp trai. Dắt Hoa vào phòng chỉ chỗ cho cô thay đồ cậu xả nước vào bồn sục, bật phòng xông hơi… Rồi cậu bảo Hoa: “Chị vào xông hơi
trước đi, tý nữa ra bồn sục em sẽ vào kỳ lưng cho…”.

Sau 15 phút ngồi trong phòng xông với hơi xả thơm lừng Hoa cảm thấy thật khoan khoái dễ chịu. Bỏ tấm khăn quấn quanh mình cô nằm vào bồn sục. Cửa mở, Mạnh bưng ly nước trà gừng đặt lên trên mặt bàn rồi xắn tay áo. Cậu đổ xà phòng vào bồn và bắt đầu dùng tay xoa kỳ khắp người Hoa…. Một cảm giác khó tả xen lẫn nỗi ngượng ngùng. Mạnh bảo: “Chị cứ thư giãn đi, vào đây ai cũng vậy hết có gì mà ngại đâu chị…”. Sau màn tắm rửa, Mạnh lấy nước tráng qua người cho Hoa rồi bảo cô nằm lên giường.


Hoa nằm úp lưng, cảm nhận rất rõ bàn tay Mạnh mơn trớn khắp cơ thể. Có một cái gì đó làm Hoa không sao cưỡng lại nổi. Đó là lần đầu tiên cô phản bội chồng, bắt đầu cho hàng trăm lần sau này. Hoa bảo cô chỉ cảm
thấy thích thú khi đi massage thôi chứ không muốn cặp bồ. Hoa kể với tôi: “Chị thử cảm giác massage đàn ông đi mới biết em tả nó thật sự sướng thế nào. Thảo nào bọn đàn ông nghiện món này. Mình là đàn bà còn phê nữa là…”. Hoa cười đôi mắt chợt dại đi.

Có rất nhiều địa chỉ massage có đàn ông làm, phải kể đầu tiên là các tiệm massage chân nhan nhản khắp Hà Nội. Theo như những người có kinh nghiệm về massage thì đàn ông làm cho đàn bà mới tốt cho sức khỏe vì âm dương điều hòa. Những tiệm massage chân hàng ngày lúc nào cũng đông chật người. Đàn bà đi theo từng nhóm một, họ đến nằm chung một phòng, buôn chuyện và thư giãn sau một ngày làm việc.

Huyền bạn tôi là người nghiện món này. Cô bảo đi massage chân về ngủ rất ngon. Cô bật mí: Mấy đứa ở VX làm tốt lắm, chị thích nó tới tận nhà làm cho, em có số điện thoại đây này. Nhưng nhớ là lúc ông xã đi vắng đấy nhé. Cô nói nhỏ: Bọn này nếu mình thích chuyện kia là chúng cũng ok đấy. Còn nếu không chúng chỉ bấm đúng vào cái huyệt sung sướng cho chị thôi. Cô nháy mắt làm tôi bật cười.

Một lần massage chân giá 80 ngàn đồng không kể tiền bo. Tiền bo có thể năm mươi đến vài trăm ngàn đồng. Còn đi massage body như ở khách sạn OS thì giá cả đắt hơn, một lần Hoa đi là ba trăm năm mươi ngàn đồng, chưa kể tiền bo cho nhân viên. Từ hôm Hạnh dắt Hoa nếm mùi đời cô bảo chỉ riêng với Mạnh cô đã cho cậu tiền đủ mua một con xe LX rồi.

Đấu giá đàn ông

Chuyến công tác Sài Gòn hồi đầu năm để lại cho tôi một ấn tượng không thể quên. Hôm ấy tôi được tham gia một cuộc chơi của các quý bà đất Sài Thành. Đúng là Sài Gòn hoa lệ, chuyện massage nam đã là ghê trên
đất Bắc nhưng so với cuộc chơi này thì chỉ là chuyện muỗi.

Theo chân mấy chị bạn đến một câu lạc bộ nằm kín đáo trên con ngõ nhỏ của đường Trần Hưng Đạo quận nhất. Tám giờ ba mươi tối, câu lạc bộ X. đã đông người. Điều đặc biệt là toàn đàn bà. Tịnh không có một khách đàn ông nào. Chỉ có những tiếp viên chạy bàn ở đây là nam giới.

Chị Lan – một đại gia về bất động sản – ghé tai tôi nói nhỏ: Hôm nay có đấu giá đàn ông đấy. Tôi trợn tròn mắt: Đấu giá đàn ông là thế nào chị. Là em bỏ tiền ra xem cậu nào trông kha khá sẽ mua về dùng tối nay. Thì cũng giống như chuyện đấu giá đồ vật thôi mà. Cứ đợi tý đi chốc sẽ biết, nhớ là mua một anh nhé tối mà dùng không bọn chị về rồi nằm khách sạn lại buồn. Chị cười hết cỡ. Túi thịt ở cằm rung rung theo.

Chín giờ đúng, anh chàng MC thoạt trông như người mẫu HA, xuất hiện.
Thưa các quý vị sau đây là một số tiết mục văn nghệ của các người mẫu bê đê. Xin một tràng pháo tay đón chào người mẫu Phí Hoài Trinh, người mẫu Tâm Linh và người mẫu Hà Linh. Rất tiếc người mẫu Vong Linh hôm nay lại đang bay ra Văn Điển Hà Nội có buổi trình diễn khác. Những tiếng hú hét và tiếng cười xé toang căn phòng nhỏ và ngột ngạt. Màn trình diến thời trang sexy của mấy người mẫu chuyển đổi giới tính làm không khí bắt đầu nóng lên. Tiếng mở rượu lốp đốp, tiếng nhạc đập chát chúa từ những chiếc loa thùng trong các góc phòng làm đinh tai nhức óc. Một số chị em bắt đầu đứng lên uốn éo theo nhạc. Bàn chúng tôi đã uống hết ba chai Martell Cordon Bleu. Thứ rượu cognac này tuy mạnh nhưng không độc vì thuộc dòng Old classic và rất đắt. Chị Lan giải thích với tôi.

Mười giờ bắt đầu vào tiết mục chính. Sau lời giới thiệu của cậu MC ngô mặc độc "underwear" xuất hiện. Những bước đi của họ mạnh mẽ sải dài trên sân khấu. Tất cả ồ lên, tiếng vỗ tay huýt sáo có cả tiếng khóc của cô nàng nào đó đã quá say. Sau một lượt trình diễn, các chàng trai đứng thành hàng dài và MC bắt đầu đọc tên từng người: Số 01 - 24 tuổi đang là sinh viên năm cuối đại học CNTT chiều cao 1,78m, cân nặng 72 kg giá khởi điểm 500 đô la… 700 đô…. 1000 đô… lần thứ nhất, 1000 đô lần thứ 2… số 01 đã thuộc về quý bà đây.


Chúc chị một đêm thật vui vẻ. OK chúng ta tiếp nào…. Lần lượt 20 chàng trai được các chị mua hết. Có anh chàng đắt giá nhất hôm đó là số 14, cậu này theo như chị Lan kể thì đã tham gia các chương trình đấu giá ở đây nhiều lần và các chị em đều rỉ tai nhau về "kinh nghiệm" của cậu hết ý lắm. Chị Lan xuýt xoa. Chị đã trả tới 2000 đô cho số 14 vậy mà có quý bà còn ngông hơn trả một phát lên 2500 đô. Chị Lan bảo chỉ một

Tóm lại, mọi ngả đường ăn chơi của đàn bà đều không khác đàn ông là mấy. Họ ngày càng muốn khẳng định bản lĩnh đàn bà thời nay của mình bằng các trò thỏa mãn bản năng. Họ chẳng cần quan tâm xem sau các cuộc chơ đêm thôi mà giá thế là cao quá.

Nhất định cuộc khác phải mua bằng được chú em này thử xem thế nào, có đúng như thiên hạ đồn thổi không. Tối đó ở bàn chúng tôi có chị mua được một anh chàng với giá 700 đô. Anh ta sà vào bàn chúng tôi khoanh
tay nói rất lễ phép: Xin được phục vụ chủ nhân của tôi đêm nay. Chúng tôi cười ồ lên. Nhìn cậu còn rất trẻ, giọng Miền Trung hơi nặng. Cậu rót rượu cho chúng tôi và ngồi sát bên bà chủ của cậu. Mười hai giờ đêm chúng tôi ra về. Nhiều người còn ngồi lại đến sáng.

Câu lạc bộ này là điểm hẹn của những quý bà. Hàng ngày họ đến để chơi bài, nghe nhạc, uống rượu, ăn nhậu và hát karaoke. Một tháng 2 lần sẽ có những chương trình đấu giá như thế này. Có vẻ như hàng để đấu giá không đủ cung nên các chị ra về còn chép miệng ra chiều tiếc rẻ lắm.
Chị bạn định nhường cậu bé 700 đô cho tôi mang về khách sạn dùng đỡ cô đơn đêm nay - lời các chị nói, nhưng tôi từ chối.

Đàn ông sẽ đánh giá họ thế nào. Họ cũng không cần biết những cái giá của bệnh tật, của cảm xúc và của nhân cách. Bởi họ cho rằng cuộc đời thật ngắn ngủi. Ngày hôm nay đã là hôm qua của ngày mai
rồi. Họ sợ thời gian và cũng sợ sự cô đơn lạnh lẽo trong lòng mình. Họ ăn chơi để lấp đầy nó.

Càng tìm hiểu về chuyện chơi của đàn bà tôi càng thấy ghê sợ. Đó là tôi đã không dám trích dẫn hết mọi trường hợp, mọi lời nói vào trong bài viết. Bởi tôi sợ làm bạn đọc gai người. Bài phóng sự này chỉ nói
lên một phần rất nhỏ của sự thật mà tôi được biết. Thay cho một lời cảnh tỉnh với những người đàn bà đang ăn chơi thác loạn kia - bởi vì tôi cũng là một phụ nữ. Cuộc vui nào cũng sẽ kết thúc. Đằng sau nụ
cười bao giờ cũng là nước mắt. Đến một ngày bạn sẽ khóc thầm vì thấy chán bản thân mình. Bạn sẽ không còn nhận ra những giá trị đích thực của hạnh phúc. Và bạn thật đáng thương biết bao khi chỉ còn lại một
mình với nỗi cô độc.

 




--

9hUS$

Thursday, November 29, 2012

Áp Lực Quân Sự Mới Đè Nặng Lên Đông Nam Á

Áp Lực Quân Sự Mới Đè Nặng Lên Đông Nam Á

Đào Văn Bình

 

Vào ngày 25/11/2012 các trang tin điện tử BBC, Đất Việt và Reuters đã đưa tin “ Máy bay tiêm kích J-15 cất và hạ cánh thành công trên tàu sân bay Liêu Ninh của Trung Quốc”, đồng thời kèm theo đoạn Video ngắn của Đài Truyền Hình CCTV ghi lại hình ảnh chiến đấu cơ J-15 cất cánh và hạ cánh đẹp mắt giống như các máy bay của Mỹ trên các hàng không mẫu hạm. Như thế, trái với dự đoán của các nhà bình luận quân sự Tây Phương là còn lâu hải quân Hoa Lục mới học được kỹ thuật hạ cánh và cất cánh, một mắt xích then chốt của bất kỳ hàng không mẫu hạm nào.
 
Không chở theo máy bay hoặc có chở theo máy bay, mà máy bay không thể cất cánh thì hàng không mẫu hạm chỉ là chiếc quân vận hạm khổng lồ, làm mồi ngon cho máy bay và tàu chiến địch. Hai trang tin điện tử trên cũng cho rằng với thành công này, Hoa Lục sẽ sớm đưa hàng không mẫu hạm Liêu Ninh vào lực lượng tác chiến trên biển.



Hàng không mẫu hạm Liêu Ninh trước đây có tên tạm Thi Lang là chiếc tàu cũ Varyag của Ukraina mà Hoa Lục mua lại chỉ có xác, không động cơ vào năm 1998. Sau đó nó được bí mật hiện đại hóa tại Liêu Ninh mãi tới năm 2011 tin tức mới được công bố. Hiện nay một số vẫn cho rằng, đối với Mỹ thì tàu sân bay Liêu Ninh chỉ là “cọp giấy” hay thứ “hàng mã”, không thể so sánh với bất kỳ tàu sân bay nào của Hoa Kỳ. Nhưng chúng ta thử xem “con cọp giấy, đồ mã” đó nó được trang bị như thế nào.
 
 Theo Wikipedia thì hệ thống vũ khí đáng chú ý của Liêu Ninh là Type 1030 CIWS và tên lửa FL-3000N. Theo thiết kế, nó có thể được trang bị 8 súng phòng không AK-630 AA, 8 CADS-N-1 Kashtan CIWS, 12 tên lửa hải đối hải P-700 Granit SSM, 18 bệ phóng tên lửa hải đối không 3K95 Kinzhal SAM VLS, và hệ thống pháo phản lực chống tàu ngầm RBU-12000 UDAV-1 ASW.
 
Cũng theo thiết kế, nó có thể mang 26 máy bay chiến đấu và 24 trực thăng võ trang v.v..và chở theo khoảng 4000 thủy quân lục chiến.” Theo chiến lược hải quân hiện đại, một hàng không mẫu hạm thường được hộ tống bởi: 2 tuần dương hạm trang bị hỏa tiễn đạn đạo, 2 tàu trang bị hỏa tiễn phòng không và từ 1-2 tàu khu trục săn tàu ngầm. Nếu cần đánh chiếm, đổ bộ một hòn đảo hay quần đảo nào, nó có thể dẫn theo vài chiếc tàu đổ bộ khổng lồ LPD lớp 071: Với chiều dài 210 m và nặng 20.000 tấn, có bãi đáp cho 2 chiếc trực thăng và có thể mang theo tổng cộng 4 trực thăng quân sự loại Z-8 hoặc Z-9. Ngoài ra, mỗi chiếc tàu LPD lớp 071 còn có thể mang theo 4 tàu đổ bộ đệm khí, 2 tàu chiến loại nhỏ cùng 800 binh lính, 20 xe bọc thép. Tàu đổ bộ này trước đây đã thấy lảng vảng ở Trường Sa của Việt Nam và Bãi Cạn Scarborough của Phi Luật Tân, ấy là chưa kể khoảng 52 tàu ngầm loại quy ước (không mang vũ khí nguyên tử) đã và đang được triển khai từ Bắc Á, Thái Bình Dương tới Biển Nam Ân Độ.

Với hỏa lực hùng mạnh như vậy, có thể nói khi hàng không mẫu hạm Liêu Ninh được triển khai, không một quốc gia Đông Nam Á nào, kể của Úc Châu có khả năng đề kháng. Việt Nam hiện nay - với hệ thống hỏa tiễn phòng thủ bờ biển vừa cố định vừa di động Bastion (của Nga) và Brahmos (của Ấn Độ) được các nhà quân sự thế giới đánh giá rất cao nhưng cũng không thể ngăn nổi hỏa lực của Liêu Ninh khi nó tiến gần Trường Sa - nếu Việt Nam không trang bị thêm tiêm kích Sukhoi, tàu ngầm Kilo và tàu ngầm Mini tàng hình.

Chỉ cách đây ít ngày Hội Nghị Thượng Đỉnh Đông Á (EAS) 20-11-2012 đã phủ một lớp mây đen lên bầu trời ASEAN khi Hoa Lục “ rót tiền vào” và khống chế được Kampuchia khiến khối này không thể đưa vấn đề Biển Đông ra trước bàn hội nghị - dù có sự hiện diện của “đại cao thủ” Obama. Tệ hại hơn nữa, Kampuchia còn “xập xí xập ngầu” tuyên bố ASEAN đã thống nhất lập trường không đưa vấn đề tranh chấp Biển Đông vào chương trình nghị sự khiến tổng thống Phi Luật Tân phải phá bỏ nguyên tắc ngoại giao bằng cách họp báo phủ nhận. Cũng trong dịp này Tổng Thống Obama đã thăm viếng Thái Lan để xiết chặt thêm mối quan hệ hợp tác chiến lược với quốc gia đã từng là đàn em thân tín của Mỹ từ 1951.
 
Thế nhưng chỉ hai ngày sau, Thái Lan đã theo chính sách “ đưa người cửa trước, rước người cửa sau” bằng cách long trọng đón tiếp Thủ Tướng Ôn Gia Bảo với nghi thức ngoại giao dành cho Tổng Thống Obama, làm cho Mỹ ngỡ ngàng. Nhân dịp này Ô. Ôn Gia Bảo đã khánh thành Trung Tâm Văn Hóa Trung Quốc ở Bangkok, thắt chặt và mở rộng hợp tác về mọi mặt và hứa mua 5 triệu tấn gạo của Thái Lan. Hiện nay Bắc Kinh và Bangkok còn triển khai nhiều chương trình hợp tác văn hóa, giáo dục. Hiện tại, có khoảng 800,000 người Thái đang theo học tiếng Trung Hoa. Trung Quốc đã xây dựng hoàn tất 12 trường nghiên cứu về Khổng Tử tại Thái Lan. Vào ngày 17/4/2012 bà Thủ Tướng Yingluck đã đưa một phái đoàn hùng hậu tới Bắc Kinh. Trong cuộc hội kiến này, Bà Yingluck Shinawatra đã cùng Ô. Ôn Gia Bảo cam kết đưa con số ngoại thương giữa hai nước tăng lên 100 tỉ đô-la trong năm nay.
 
Theo các hãng thông tấn quốc tế, Thái Lan là nước Đông Nam Á đầu tiên ký hiệp định khung hợp tác chiến lược lâu dài với Hoa Lục.
 
Trước hình ảnh trớ trêu đó, các nhà bình luận quốc tế phải ngao ngán nói rằng Thái Lan đã theo chính sách “gió chiều nào theo chiều đó” tức sẵn sàng bỏ rơi đồng minh chiến lược nếu đồng minh chiến lược của mình suy yếu hoặc không còn thích hợp với quyền lợi lâu dài hoặc trước mắt của mình. Đài BBC đã bình luận rằng chuyến đi của Tổng Thống Obama để tham dự Hội Nghị Thượng Đỉnh Đông Á tại Nam Vang chỉ có tính hình thức. Sự thất bại của hội nghị - chia rẽ, không thống nhất được tiếng nói chung- cùng chính sách ngoại giao “đu giây” của Thái Lan đã cống hiến cho Hoa Kỳ một bài học là lôi kéo Đông Nam Á ra khỏi ảnh hưởng của Hoa Lục không dễ như Hoa Kỳ tưởng.

Đám mây đen của hội nghị thượng đỉnh Phnom Penh chưa tan thì một tin không vui lại đến: Hoa Lục vừa cho in bản đồ Trung Quốc có Đường Lưỡi Bò trên sổ xuất cảnh, công khai chà đạp luật pháp quốc tế và coi thế giới, kể cả Hoa Kỳ như “pha” - cùng lúc hàng không mẫu hạm Liêu Ninh không còn là “con ngáo ộp” nữa- mà là nguy cơ đe dọa sự tồn vong của Đông Nam Á, đặc biệt Phi Luật Tân và Việt Nam. Hoa Kỳ phải làm gì đây giữa lúc đang phải đối phó với “Vách Núi Tài Chính” (Fiscal Cliff) đứng sừng sững trước mắt và kế hoạch cắt giảm 450 tỉ đô-la ngân sách quốc phòng trong 10 năm tới?

Trong khi chờ đợi Hoa Kỳ - minh chủ võ lâm - còn ở trong “thạch thất” luyện nội công và hoàn thành bí kíp “Xoay Trục” - các nước Đông Nam Á - tức các bang phái nhỏ - hoang mang và chia thành ba phe: Phe tự võ trang và chiến đấu tới cùng, phe trung lập, và phe sợ quá phải ngả theo Hoa Lục.

Sau khi thất bại trong Chiến Tranh Việt Nam năm 1975, Hoa Kỳ rời bỏ khu vực Á Châu, đặc biệt ĐôngNam Á và tập trung toàn bộ sức mạnh vào Trung Đông để rồi lún sâu vào hai cuộc chiến tranh Irag và Afghanistan vô cùng tốn kém mà không đem lại lợi ích gì. Ba mươi lăm năm sau, Hoa Kỳ trở lại Á Châu để chứng kiến một đổi thay ngoài sức tưởng tượng. Người mà mình nâng đỡ, dỡ bỏ hàng rào ngăn cấm, đưa vào Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc và ào ạt đổ vốn đầu tư khai thác lợi nhuận, rồi biến thành hợp tác chiến lược - bỗng trở thành địch thủ đáng ngại và khống chế toàn bộ vùng mà mình đã bỏ đi và thực tể đang làm bá chủ Biển Đông và khai thác tài nguyện trái phép vùng này.
 
Trước tình hình đó, chính sách ngoại giao “không theo phe nào” trong xung đột giữa Hoa Lục - Nhật ở Biển Nhật Bản và giữa Hoa Lục- Phi Luật Tân-Việt Nam ở Biển Đông có còn thích hợp nữa không? Và chủ trương hợp tác chiến lược với Hoa Lục để sinh tồn kinh tế cùng kế hoạch “Xoay Trục” để kiềm chế Hoa Lục có mâu thuẫn với nhau không? Chưa bao giờ, ít nhất trong nửa thế kỷ qua tôi lại thấy Hoa Kỳ có một chiến lược ngoại giao lạ kỳ đến như vậy, hay Mỹ “siêu” quá không ai hiểu nổi?

Thời gian thì gấp rút, áp lực quân sự mới đang đè nặng lên Đông Nam Á nhưng chúng ta không còn cách nào hơn là kiên nhẫn chờ xem trong những ngày tháng tới Hoa Kỳ sẽ làm gì? Trong khi chờ đợi Hoa Kỳ “sẽ làm gì” các nước nhỏ muốn sinh tồn - chỉ còn cách tự lo lấy hay cầu viện một “đại cao thủ” khác có sức mạnh hơn hoặc tương với Hoa Lục. Đó là nguyên tắc nghìn đời giữa chốn giang hồ mà ngày nay thiên hạ gọi là “những vấn đề của thế giới”./.

Đào Văn Bình

 

Đấu tranh giữ nước hay não trạng của người nhược tiểu


 

Đấu tranh giữ nước hay não trạng của người nhược tiểu

Trà Mi

Một tấm hình bằng môt ngàn con chữ!

Tuần qua, trên mạng đã lan tràn tấm hình hai thanh niên da nâu mặc khố hình “bản đồ lưỡi bò”, với chú thích “Dân Phi Luật Tân ‘tinh quái’”, v.v. Không những chỉ thấy trên mạng mà có lẽ nhiều người cũng đã nhận được tấm hình như thế trong hộp điện thư với chú thích đại loại, “Dân Phi quả thật có óc hài hước. Cái mà TQ gọi là bản đồ lưỡi bò, người Châu Phi gọi là... con C!”

Rất ngắn gọn về hàng chữ chú thích cho tấm hình gởi qua email: người gởi [và người gởi lại – forward] rõ ràng không biết sự khác biệt giữa người Phi Luật Tân (“dân Phi”) và người Châu Phi. Với trình độ địa lý, chính trị, nhân văn của các chuyên gia “tuyên truyền” bằng email tầm cỡ này e cuộc vận động của họ khó đạt được kết quả mong muốn.

“Dân Phi Luật Tân ‘tinh quái’”


Trên đây là tấm hình “Dân Phi Luật Tân ‘tinh quái’”, chủ đề của bài viết.

Trước nhất, không cần phải là thám tử của CIA, FBI, KGB, MI5, CICS ..., người ta có thể nhận ra ngay một vài điều “không phải” trong tấm hình cũng như lời chú.

Không có cơ sở nào để người đăng tấm hình [không ghi nguồn] như trên có thể xác định và kết luận được hai thanh niên trong hình là người Phi Luật Tân (hay người châu Phi). Kế đến, bản đồ “lưỡi bò” trong tấm hình “Dân Phi Luật Tân ‘tinh quái’” là tấm hình sau đây, có nguồn ở www.fm974.com.au [Voice of Vietnam].

Bản đồ "Lưỡi bò”
Nguồn ảnh: fm974.com.au



Chữ dùng trong tấm hình trên đây là cách dùng tên trên bản đồ của Việt Nam [Trung Quốc, Đài Loan, Hải Nam, v.v.] Hai thanh niên “Phi Luật Tân” (hay “châu Phi”) không có lý do gì để dùng bản đồ tiếng Việt làm khố.

Tuy nhiên vẫn có người viết:

Tấm hình dân Philippines mang theo ở chỗ rất ‘nhạy cảm’ trong cuộc biểu tình chống ‘đường lưỡi bò’ thể hiện sự trưởng thành của nền dân chủ và sự tinh quái của phản ứng dân sự trước tham vọng bành trướng lãnh thổ của bá quyền Trung Quốc của người Phi, một kiểu phản ứng dân sự rất bình dân nhưng dứt khoát trong khi họ không chịu thiệt hại nhiều mặt như Việt Nam.

[Trích Trần Minh Thảo, Nghĩ vội về tuyên bố. boxitvn.net - boxitvn.blogspot.com. 28/11/2012]

Chỉ cần một vài nhấp chuột trên máy tìm ảnh Google người ta sẽ thấy sự thật và nguồn gốc của tấm hình “Dân Phi Luật Tân ‘tinh quái’”. Sau đây là kết quả.

“Dân Phi Luật Tân ‘tinh quái’”?


 

Kết quả của máy tìm ảnh Google qua những tấm hình tiêu biểu trên cho thấy:

1. Những tấm hình loại này đã có trên mạng từ khoảng 2009.
2. Đó là những tấm hình thường dùng với tính cách châm biếm hay như một ảnh khôi hài. Đối tượng có thể là một tài tử phim Ấn Độ, một chính khách (Ahmadinejad, Assad, v.v.), một võ sĩ - Anderson Silva, v.v.
3. Tấm hình “Dân Phi Luật Tân ‘tinh quái’” bị xóa hàng chữ “PicJoke.com” trên nón của người thanh niên ở tiền cảnh.

Do đó, có thể nói nhân vật “chế tạo” ra tấm hình “Dân Phi Luật Tân ‘tinh quái’” thuộc loại thiếu óc sáng tạo, bất lương, và chỉ có thể làm hàng nhái.


(Từ trái) “Dân Phi Luật Tân ‘tinh quái’”, Võ sĩ Anderson Silva, Tài tử phim Ấn Độ. Nguồn: picjoke.net.

Về nguồn gốc những tấm hình “Dân Phi Luật Tân ‘tinh quái’” mới xuất hiện trên mạng tuần qua người ta không thể tìm được một bản nào của tấm hình đó trên các trang web của báo đài hay các mạng xã hội Phi Luật Tân, dù quốc gia này cũng đang trong vòng tranh chấp biển đảo với Trung Quốc. Đặc biệt, những tấm hình “Dân Phi Luật Tân ‘tinh quái’” này chỉ xuất hiện ở các trang mạng Việt Nam; thí dụ như:

boxitvn.blogspot.ca, hoangsa.org, m.det.vn, betatouch.linkhay.com, phomuaban.vn, vnmon.com, vulep.blogspot.ca, chinhphu.tuiban.net, nguyentuongthuy2012.wordpress.com, v.v.

Đến đây, người ta có thể cho rằng người chế tạo ra tấm hình “Dân Phi Luật Tân ‘tinh quái’” là một người Việt Nam, thiếu lương thiện, thiếu sáng tạo; dùng tấm hình để kích động, tuyên truyền rẻ tiền, ứng xử tiêu biểu của một người chậm tiến, mang não trạng nhược tiểu. Đơn giản mà nói thì tác giả lắp ghép tấm hình này thuộc hàng “đá cá lăn dưa”, là dân láu cá vặt.

Thêm nữa, tấm hình “Dân Phi Luật Tân ‘tinh quái’” không phải là một sản phẩm chế tạo bằng nhu liệu Photoshop của công ty Adobe. Muốn dùng Adobe Photoshop người sử dụng cũng cần có trình độ kỹ thuật cỡ khá. Tấm hình thiếu lương thiện chú thích “Dân Phi Luật Tân ‘tinh quái’” đã được lắp ghép trong nháy mắt bằng công nghệ của trang http://picjoke.net/.

Để minh họa, dưới đây là hai thí dụ rất vô lý, lắp ghép bằng công nghệ của http://picjoke.net/, không thể có trên thực tế. Một là tấm hình hai thanh niên da nâu đeo “khố DCVOnline” diễn hành trên phố. Hai là tấm hình cũ, ông Steve Job giới thiệu iPad, đang hiển thị trang DCVOnline ngày 28 tháng 11, 2012.


(Từ trái) Hình minh họa “Khố DCVOnline”, Steve Job và DCVOnline. Nguồn: picjoke.net/© DCVOnline

Dù công hàm 1958 là kết quả của sự ngu xuẩn và nô lệ nhưng biển đảo vẫn là của Việt Nam, vì thế, đương nhiên, mọi người Việt đều có quyền lên tiếng phản đối bản đồ chín gạch của Trung Quốc. Tuy vậy, người Việt Nam không phải hạ mình ứng xử như hàng nhược tiểu, láu cá, bất lương trong cuộc tranh đấu giữ nước - dù ở trên mạng hay trên diễn đàn ngoại giao quốc tế.

__._,_.___

5 Nghị Viên Garden Grove Cấm Cửa Vĩnh Viễn VC Đến Thành Phố


5 Nghị Viên Garden Grove Gia Hạn Nghị Quyết:
Cấm Cửa Vĩnh Viễn VC Đến Thành Phố

(11/28/2012) (Xem: 28)


5 Nghị Viên Thành Phố Garden Grove choàng khăn cờ VNCH trong cuộc họp gia hạn vô thời hạn Nghị  Quyết cấm cản Việt Cộng tới thành phố.
 
 (Photo V  Quang cảnh đồng hương Việt tham dự trong phòng họp của  Thành Phố Garden Grove. (Photo VB)

GARDEN GROVE (VB) --Vào lúc 6 giờ 30 phút tối Thứ Ba, ngày 27 tháng 11 năm 2012, Hội Đồng Thành Phố Garden Grove với 5 Nghị Viên đã bỏ phiếu đồng  thuận gia hạn Nghị Quyết vĩnh viễn không hoan nghênh, cấm cửa  CSVN đến thành phố.

Được biết vào ngày 21 tháng 5 năm 2004, Hội Đồng Thành Phố Garden Grove đã thông qua Nghị Quyết số 8565-04 có nội dung không hoan nghênh, không đón tiếp, không tài trợ cho chi phí an ninh và không bảo đảm an toàn cho các viên chức CSVN đến thành phố này.

Điểm đặc biệt của Nghị Quyết được gia hạn hôm Thứ Ba là vô thời hạn và như thế không có thời gian hạn định về hiệu lực của nghị quyết, nghĩa là nghị quyết sẽ được thi hành vô thời hạn tại thành phố Garden Grove.

Tham dự cuộc họp thông qua Nghị Quyết nói trên là 5 nghị viên Thành Phố Garden Grove gồm Thị Trường  William Daltonm và các nghị viên Bruce A. Broadwater, Steve Jones, Dina Nguyễn, và Kris Beard.

Về phiá cộng đồng người Việt tị nạn tham dự cuộc họp của thành phố để thông qua nghị quyết gồm có Hòa Thượng Thích Chơn Thành, Viện Chủ  Chùa Liên Hoa; Hòa  Thượng Thích Quảng Thanh, Viện Chủ Chùa Bảo  Quang; đại diện Hội Đồng Liên Tôn gồm Hòa Thượng Thích Minh Nguyện, Giám Mục Trần Thanh Vân, và Huynh Trưởng Tâm Hòa Lê Quang Dật; ngoài ra còn có sự hiện diện của Luật Sư Nguyễn Xuân Nghĩa, Chủ Tịch Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Nam Cali; Luật Sư Trần Sơn Hà, Phó Chủ Tịch Ngoại Vụ Cộng Đồng Người Việt Quốc  Gia Nam Cali; ông Bùi Đẹp, Phó Chủ Tịch Nội Vụ Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Nam Cali; Cựu Đại Tá Lê Khắc Lý, Chủ Tịch Lâm Thời Cộng Đồng Người Việt Nam Cali; bà Minh Nguyệt, Phó Chủ Tịch Cộng Đồng Người Việt Nam Cali; và đại diện các hội đoàn, đoàn thể, các cơ quan truyền thông báo chí, và hơn 200 đồng hương.

Cũng cần nhắc lại rằng vào tối ngày 20 tháng 11 năm 2012 vừa rồi, 7 nghị viên Thành Phố Santa Ana cũng đã đồng thuận bỏ phiếu thông qua Nghị Quyết ngăn cản cán bộ CSVN đến thành phố này. Ngoài ra Thành Phó Westminster cũng đang thi hành nghị quyết cấm cửa Việt Cộng như vậy từ mấy năm nay.


 

__._,_.___

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link