Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Tuesday, December 4, 2012

Quan hệ phức tạp giữa Hoa Kỳ và quốc gia Israel


 

Quan h phc tp gia Hoa K và quc gia Israel

 

Hùng Tâm


Người ta thường nghĩ là cộng đồng người Mỹ gốc Do Thái có ảnh hưởng quá mạnh trong xã hội Hoa Kỳ qua nhiều lãnh vực như nghệ thuật, truyền thông, tài chánh, và tất nhiên là chính trị.




Nhiều người trong chúng ta còn tin rằng vì muốn bảo vệ Do Thái mà Henry Kissinger, một trí thức và chiến lược gia người Mỹ gốc Do Thái, đã cam tâm bán đứng miền Nam. Cách suy luận ấy không phản ảnh thực tế và có thể khiến chúng ta phân vân khó hiểu trước những biến cố của thời sự. Gần đây nhất là vụ xung đột trên Dải Gaza (xin đề nghị là nên viết Dải Gaza thay vì dải Gaza, vì là phiên dịch từ Gaza Strip).

Vì vậy, “Hồ Sơ Người Việt” kỳ này xin nói về mối quan hệ Hoa Kỳ-Do Thái và trước hết về cách gọi tên.
“Quốc gia Israel” của người Do Thái được thành lập vào năm 1948 trên một khu vực địa dư gọi là Palestine, xưa kia là của người Do Thái nhưng từ thế kỷ thứ bảy đã do người Hồi Giáo cai trị và trở thành vùng định cư của người Á Rập từ thế kỷ 19. Dân Á Rập trên khu vực này được gọi là người Palestine và họ sống chung với người Do Thái, được đế quốc Anh đưa về đó từ cuối thế kỷ 19. Khi Ðế quốc Anh lấy vùng đất Palestine cho người Do Thái lập ra quốc gia Israel, mâu thuẫn giữa dân Do Thái và dân Á Rập Hồi Giáo đã bắt đầu. Lúc đó, Hoa Kỳ thực sự vô can, và còn có chính sách đối nghịch với Israel vì chính quyền Do Thái tại đây đã ngả theo Liên Bang Xô Viết. Nghịch lý ấy từ thời Chiến Tranh Lạnh là điều ít ai nhìn tới, hoặc nói ra.
Quốc gia Israel

Dân tộc nào cũng bị địa dư hình thể chi phối trong vùng sinh hoạt truyền thống mà ta tạm gọi là “bản địa.” Dân Do Thái cũng vậy, đã nhận cái nghiệp phân chia và chinh chiến từ thời Thượng cổ, trước Tây lịch, cho đến thời cận đại vào thế kỷ 19 và hiện đại, kể từ năm 1948.

Vào thời Thượng cổ, người Do Thái cổ (Hebrew) đã hai lần lập ra nước Israel trên một dẻo đất hẹp và nghèo giữa biển Ðịa Trung Hải và sông Jordan. Từ tiền kiếp họ phải sống chung với các sắc tộc khác, đã bị các đế quốc lân bang khuất phục và xua đuổi khỏi vùng bản địa. Thậm chí là bị gán tội giết đấng Cứu Thế và sau này còn bị diệt chủng. Họ là những người sinh ra đã mất quê hương và nhìn về bản địa như Vùng Ðất Hứa. Nhưng do địa dư hình thể, vùng đất ấy lại rất khó bảo vệ giữa các sắc tộc đông đảo khác. Tâm tính cương cường nhẫn nại, và thậm chí quỷ quyệt mà nhiều người gán cho dân Do Thái cổ và tân (Jews), có thể xuất phát từ hoàn cảnh éo le đó.

Chi tiết đáng chú ý khác là dẻo đất khô cằn này lại có ba khu vực với ảnh hưởng trên ba cách ứng xử khác nhau. Khu vực duyên hải là nơi thuận tiện cho việc buôn bán và tạo ra một lớp thương nhân có tinh thần xin tạm gọi là “quốc tế” trước khi nhân loại tìm ra chữ này. Khu vực miền Bắc là nơi có bình nguyên và đồi núi nên là vùng đất của nông dân và chiến binh. Khu vực miền Nam của Thánh địa Jerusalem là vùng sa mạc khó sống nhất, đất dung thân của chiến binh và kẻ chăn nuôi. Chiến tranh, canh nông mục súc và thương mại là những đặc tính bẩm sinh từ địa dư hình thể.

Khi có cơ hội trở về tái lập quốc gia Israel từ năm 1948, người Do Thái từ bản địa và tứ xứ đã phải kết hợp ngần ấy bài toán về an ninh và kinh tế lẫn xã hội, và tìm ra giải pháp tồn tại nhờ ngoại giao.

Mấy ngàn năm lịch sử của người Do Thái đã để lại nhiều bài học. Thứ nhất, họ mà thiếu đoàn kết bên trong là quốc gia bị diệt vong. Thứ hai, họ có thể đương cự với các sắc dân khác ở chung quanh, nhưng không đủ sức đối đầu với các đế quốc rộng lớn ở xa hơn, như Ðế quốc Babylone, Ðế quốc Ba Tư, Ðế quốc Macedonia, Ðế quốc La Mã, Ðế quốc Thổ và cả Ðế quốc Anh. Thứ ba, nếu đồng tâm và giải trừ được sức ép ở gần, họ vẫn phải liên kết với các cường quốc ở xa để tồn tại. Cường quốc ở xa có thể là Liên Xô, hay Hoa Kỳ.

Israel giữa hai khối

Quốc gia Israel thành hình vào năm 1948 là sau những xung đột và dàn xếp giữa hai đế quốc ở xa, Ðế quốc Ottoman bị tan rã năm 1919 và Ðế quốc Anh, một loại siêu cường toàn cầu trong thế kỷ 19, trước khi một siêu cường toàn cầu khác xuất hiện, là Hoa Kỳ. Khi Israel ra đời, cả Liên Xô và Hoa Kỳ đều nhìn thấy ở đó một cơ hội bành trướng vào “Phương Ðông,” khu vực mà các nhà địa dư và chính trị học gọi là “Levant,” bên trong có một cốt lõi là xứ Israel của dân Do Thái.

Khi tái lập quốc, nhiều người Do Thái là di dân đến từ nước Nga, họ mang theo kiến thức “xã hội chủ nghĩa” và cách tổ chức của chế độ Xô viết. Vì lý do tư tưởng hay ý thức hệ, họ chủ trương xây dựng xã hội chủ nghĩa, nhưng với màu sắc Do Thái, chứ không vì lý tưởng vô sản quốc tế. Nhưng, quốc gia Israel cũng thành hình nhờ tiền bạc của người Do Thái tại Hoa Kỳ. Và chính quyền Mỹ thời ấy tin rằng nhờ ảnh hưởng này mà sẽ chi phối Israel trên một bàn cờ rộng lớn của cả khu vực Levant và toàn cầu.

Thật ra, cả hai siêu cường này chưa có một chính sách rõ rệt với Israel và đấy là cơ hội cho chính quyền Israel giải quyết nhu cầu ưu tiên của mình, theo kiểu Do Thái, lạnh lùng và thực dụng. Ðấy là thành tích của David Ben Gurion, bậc quốc phụ của Israel hiện đại.

Vì vậy mà đã có lúc Israel liên minh với hai đế quốc tàn lụi là Anh và Pháp để phong tỏa kênh đào Suez của Ai Cập, khi ấy còn là chư hầu của Liên Xô, dưới sự lãnh đạo của Nasser. Và vì thế mới gây mâu thuẫn với chính quyền Hoa Kỳ thời Tổng Thống Cộng Hòa Eisenhower. Cũng do chủ trương bảo vệ độc lập một cách rất độc đáo, Israel ngả theo Pháp trên trận tuyến “chống Mỹ” và chỉ thay đổi đối sách với Hoa Kỳ từ năm 1967. Trở thành đồng minh của Mỹ, khi Nasser cũng đã xoay chiều và ra khỏi quỹ đạo Xô Viết.

Hai chục năm đảo điên từ thời lập quốc (1948-1967) cho thấy Israel không hoàn toàn là chư hầu của Mỹ và Hoa Kỳ không thể chi phối được mọi quyết định của chính quyền Israel. Hoặc ngược lại, dân Do Thái tại Mỹ không thể xoay chuyển nổi đối sách của Hoa Kỳ theo cái hướng có lợi cho Israel mà phương hại cho quyền lợi lâu dài trường cửu của nước Mỹ. Hai quốc gia lớn nhỏ này có chung một lý tưởng là dân chủ, nhưng hành xử theo quyền lợi riêng. Và dù rằng là một xứ rất nghèo và tùy thuộc vào viện trợ Hoa Kỳ, Israel vẫn tính toán riêng, đôi khi còn gây khó cho chính quyền Mỹ.

Một chi tiết khác cũng cần nhắc đến là đa số người Mỹ gốc Do Thái, từ nghệ sĩ đến tài phiệt, đều thiên về đảng Dân Chủ với tinh thần chủ hòa và phản chiến. Trong khi vì sự tồn vong của mình, chính quyền Israel đã có lúc lấy quyết định chủ chiến, mà nhiều người nông cạn cho rằng đấy là lập trường Cộng Hòa.

Sự thể khách quan là hai quốc gia này có hai hoàn cảnh địa dư, an ninh và kinh tế khác biệt ở hai lục địa khác nhau. Vì hoàn cảnh và mục tiêu riêng, đôi khi Israel có hành động bất lợi cho nước Mỹ và cũng bị chi phối bởi những quyết định bất lợi từ phía Hoa Kỳ. Nước Mỹ cần có một đồng minh Do Thái vững mạnh tại Trung Ðông để bảo vệ sự ổn định trong khu vực chiến lược này. Cũng vì nhu cầu ổn định có tính chất chiến lược, Hoa Kỳ muốn Do Thái phải thỏa hiệp và hợp tác với các nước lân bang như trong nhiều đợt hòa giải trước đây (Hòa ước Camp David dưới thời Jimmy Carter chẳng hạn), đôi khi quá mức an toàn theo cách nhìn của Israel.

Sau mấy chục năm đồng sàng dị mộng mà vẫn keo sơn gắn bó, quan hệ giữa hai nước đã có thay đổi.

Những nan đề mới

Trong nhiều thập niên liền, Hoa Kỳ có lúc ăn nói phũ phàng với Israel là dưới các chính quyền Cộng Hòa của Richard Nixon, Gerald Ford và George H. W. Bush (ông Bush cha) qua các Ngoại Trưởng Henry Kissinger và James Baker: sự yểm trợ của Hoa Kỳ không là miễn phí và vô điều kiện! Ðấy là khi quyền lợi của nước Mỹ được coi là tối thượng và tình nghĩa đồng minh là chuyện ngoại giao bề ngoài. Chuyện ấy, người Việt ta không thể quên được.

Ngày nay sự thể đã khác vì có cả triệu người tham dự vào tiến trình lý luận và quyết định qua không gian điện tử và truyền thông tức thời. Không ứng cử viên tổng thống nào, dù là Barack Hussein Obama lại muốn tự gây khó cho mình và bị rủi ro thất cử khi khiêu khích cộng đồng người Mỹ gốc Do Thái bằng ngôn ngữ nhuốm mùi “tối hậu thư” kiểu đó cho xứ Israel.

Ở tại chỗ, chính quyền Israel cũng có thay đổi, với xu hướng quốc gia và bảo thủ nay đã vào dòng chính và sẽ tồn tại khá lâu. Họ nhất quyết bảo vệ an ninh của Israel, không thể nhượng bộ và càng khó nhượng bộ khi cộng đồng Palestine lại chia hai. Phe ôn hòa của đảng Fatah chỉ kiểm soát được Tây ngạn sông Jordan (West Bank) và tiếng nói cực đoan của lực lượng Hamas trên Dải Gaza mới trở thành đại diện chân chính. Lực lượng đó lại có sự yểm trợ của Syria, Iran và cả Egypt, nay đang do phe Huynh Ðệ Hồi Giáo và Tổng Thống Mohamed Mursi lãnh đạo.

Những biến cố gọi là Mùa Xuân Á Rập từ đầu năm 2010 đã đảo lộn cục diện Trung Ðông và đặt ra nhiều bài toán sinh tử cho Israel. Nổi bật là ảnh hưởng rất lớn của Iran và các lực lượng võ trang quá khích do Iran yểm trợ, như Hezbollah tại Lebanon hay Hamas trên Dải Gaza. Rắc rối không kém là lập trường có tính nước đôi của Ai Cập. Lãnh đạo xứ này không còn là Hosni Mubarak thân Mỹ mà là Mohamed Mursi của lực lượng Huynh Ðệ Hồi Giáo.

Lần đầu tiên từ thời lập quốc, Israel thấy an ninh của mình bị đe dọa từ miền Nam, từ Dải Gaza tiếp cận với bán đảo Sinai và xứ Ai Cập. Với các hỏa tiễn tầm xa như Fajr (Bình Minh) do Iran cải chế từ hỏa tiễn Liên Xô và Trung Quốc, lực lượng Hamas trở thành mối nguy bất lường và nếu các hỏa tiễn này lại có đầu đạn nguyên tử do Iran cung cấp thì xứ Israel không có tương lai. Trong khi ấy, dân Á Rập vẫn sinh con đẻ cái, có dân số ngày càng đông, và Iran vẫn chưa từ bỏ kế hoạch chế tạo võ khí hạt nhân. Mà Mùa Xuân Á Rập vẫn có thể nở hoa Hồi Giáo.

Các chế độ độc tài và thân Mỹ bị lật đổ khiến nhiều xu hướng Hồi Giáo có dịp lên thay, với chủ trương chống Mỹ và quyết liệt hơn với xứ Israel. Chiều hướng ấy không bắt đầu từ năm 2010 mà trước đó khá lâu. Trong cuộc bầu cử năm 2005 tại Palestine, phe Hamas đã thắng lớn, đến độ còn muốn nổ súng để truất quyền lãnh đạo của lực lượng Fatah và chính quyền Palestine tại “thủ đô” Ramallah trên Tây ngạn sông Jordan. Mỗi khi có tự do chọn lựa, dân Hồi Giáo tại Trung Ðông lại chọn hướng chống Mỹ và diệt trừ Israel!

Với Hoa Kỳ, đấy là một trong nhiều đề tài tranh luận hay tranh cử. Với Israel, đấy là chuyện sinh tử của lẽ tồn vong.

Kết luận của hồ sơ rắc rối này là những gì?

Cộng đồng người Mỹ gốc Do Thái và quốc gia Israel không thể sai khiến được nước Mỹ khiến lãnh đạo Mỹ phải lấy những quyết định bất lợi cho Hoa Kỳ. Hai quốc gia này đều cần đến nhau và vận dụng lẫn nhau để giải quyết mục tiêu của mình. Trong việc vận dụng, truyền thông báo chí cũng là một phương tiện. Chỉ là một phương tiện.

Vì lẽ sinh tử, Israel cần đến sự bảo vệ của Hoa Kỳ, nhưng cũng ý thức được giới hạn của sự bảo vệ ấy, nên phải tự lo lấy thân. Có khi bằng những giải pháp quân sự liều lĩnh mà Hoa Kỳ ở nơi an toàn hơn thì gọi là phiêu lưu và có đầy rủi ro.

Hoa Kỳ đã tưởng là sẽ rút chân khỏi bãi mìn Trung Ðông để nhìn về Ðông Á. Chuyện không dễ. Trong thế giới Trung Ðông ấy, chống Mỹ đang là khẩu hiệu ăn khách.

Vì lẽ đó, chúng ta càng nên theo dõi những biến động chính trị tại Ai Cập khi Tổng Thống Mohamed Mursi muốn gia tăng quyền lực và gặp sự chống đối rất mạnh của các thành phần khác. Kết quả tại đây sẽ chi phối an ninh của Israel và có khi gây khó cho chính quyền Mỹ.

Tôi sẽ phải về


 

 

 

   Kính thưa quý vị trên diễn đàn,

  Những tên chóp bu cộng sản, mỗi lần gặp sự phản kháng của cộng đồng Người Việt tỵ nạn cộng sản Việt Nam ở bất kỳ quốc gia nào thuộc khối Tự Do, chúng đều ngụy biện cho sự gian trá, tham nhũng bằng cách giải thích rằng Việt Nam bây giờ khác xưa, cứ về rồi sẽ biết.
 
Cá nhân chúng tôi tuy đã hơn 19 năm năm kể từ ngày đành ôm hận ly hương, chúng tôi vẫn chưa về lại lần nào. Chưa về không có nghĩa là không về. Nhưng về trong tư thế gì mới là chuyện cần phải suy nghĩ.

  Kính thưa quý vị, đó là ý chính trong bài thơ mà hôm nay chúng tôi kính gởi đến quý vị với ước mong được qúy vị chia sẻ, và kính xin được quy vị chuyển tiếp.

   Bài nầy chúng tôi có lưu lại trong blog :http://quehuongvaphannguoi.blogspot.com và cũng gởi kềm theo trong attchment.

   Trân trọng

    Tống phước Hiến

-----------------------------------------------------------------------------------------

 

        

                Tôi sẽ phải về

                           Tống Phước Hiến

 

                                       

                                     

 

Anh hỏi tôi:

     - Bao giờ tôi trở lại,

       Vì ra đi, dạo ấy cũng lâu rồi ?

 

    -Nhắc Quê-hương, mấy ai chẳng bồi-hồi,

      Chẳng nhớ lại thời ấu thơ diễm tuyệt!

 

Anh hỏi tôi:

 - Bao giờ tôi trở lại,

   Thăm phố phường, thăm lối cũ, đường quen?

 

- Tôi nhớ lắm thuở niên thiếu thần tiên,

   Kỷ-niệm ấy chảy hoài trên mạch sống.

 

Tôi nói rõ:

 - Sẽ có ngày tôi trở lại !

           Dẫu đói nghèo, nhưng vẫn mãi Quê hương,

          Nơi Tiền-nhân đã không tiếc máu xương,

          Nơi Ðất Mẹ với ngàn sao diễm lệ.

 

Anh hỏi tôi:

         - Sao thơ tôi nhiều chất lửa,

          Như hờn căm, như hừng hực oán thù?

                                     Anh hỏi tôi:

   - Những năm tháng lao tù,

     Sao cứ giữ cho lòng thêm trĩu nặng ?

                                      Nói với anh,

                                              người gợi tôi câu hỏi,

  Làm tôi thêm tê tái nhịp tim rung.

  Cám ơn - người nòi giống chung cùng,

  Ðã nhắn nhủ, giúp tôi đừng phiêu lạc!

                                              Quê-Hương - tôi nhớ lắm,

         Không lúc nào tôi không nhớ Việt-Nam !

   Tôi vẫn về, vì nỗi nhớ miên man

   Tôi vẫn về mỗi đông sang, nắng hạ !

           Ngày ra đi - nhìn Non Sông tuyệt-vọng,

         Trái tim tôi đã hẹn với trời quê.

 

   Tôi quả quyết,

  tôi phải có ngày về

  Ðể lấy lại những gì tôi đã mất !

 

   

  

 Này anh ơi:

                                           Thơ tôi không chất chứa

      Chẳng căm hờn, và cũng chẳng oán thù.

      Dù đời tôi gãy đổ bởi lao tù,

  Vì tôi muốn máu oan khiên ngưng chảy!

      Thơ của tôi mang nỗi niềm ngưỡng phục,

      Những Anh-Hùng Liệt-Nữ thuở xa xưa;

      Không so đo, không quản ngại nắng mưa,

      Ðã ngã xuống cho bờ tre mương lúa !

 

 

 

      Thơ của tôi,

           xót đau bao cuộc sống,

             Ðời dân tôi thèm chiếc bánh, manh quần.

      Những cuộc đời quằn quại kiếp nô dân,

             Ðầy tăm tối và muôn ngàn phẫn hận !

            

 

            

 

                                          Thơ của tôi,

     chỉ góp phần sự thật,

     Những tù đày, những oan khuất điêu tàn.

            Những mảnh đời phiêu dạt lầm than,

            Mà mộng ước miệt mài cùng tăm tối !

 

              

                

 

                                           Hỡi những Người thân thiết của tôi ơi,

      Tôi chưa về, vì tôi muốn chung vai;

      Ðòi Tự-Do, đòi áo cơm, sự thật,

      Ðòi Việt-Nam cất cánh đến tương lai.

 

                                           Hãy đứng lên ,

    ta xoay ngang vòng nạng,

    Quá lâu rồi, những tủi nhục cơ hàn.

    Hãy đòi lại bốn ngàn năm lịch sữ,

    Hãy vùng lên cho Tổ-Quốc sang trang !

 

                                         Ðường lưu lạc, mang nỗi buồn  da diết,

    Tóc ngả màu, trắng bạc với thời gian.

    Tôi vẫn biết, đời trăm lối gian nan,

    Nhưng trên hết, vẫn nỗi buồn vong quốc!

 

              

  

                                   Tôi hỏi anh;

  Bàn tay anh giờ đã:

          Ngưng hung tàn, bạo ngược với anh em.

  Bàn tay anh, đầy vết máu lấm lem,

          Và anh đã, có lần nào hổ thẹn !

 

                                 Ngày tôi về

triệu bàn tay nắm chặt,

triệu tấm lòng, chỉ chung một niềm vuị

 

                                                Việt Nam ơi:

               Bây giờ ta ngẩng mặt,

     Ta mừng reo:

               Ta đã được làm Người!

 

                                                                            

Liên đoàn Ả Rập dự báo chế độ Syria sẽ « sụp đổ » bất cứ lúc nào


 
 
   
 
  • SYRIE : Tin nóng từ Paris: Mỹ Pháp tăng cường áp lực lên chế độ độc tài đảng tri Baas (Đảng xã hội Alouite phục hưng Syrie thân Nga (liên sô)) và ủng hộ mạnh Conseil National Syrien (CNS Hội đồng quốc gia Syrien ) qua Đại sứ quán đặt tại Paris nhằm lật đổ  chính quyền độc tài Bachar Al Assad tháng tới ! Kế hoạch  " Đại Trung Đông + Bắc phi dân chủ " của Tây phương đang triển khai tốt. 
Mùa Xuân Arabe tiến công, Hương hoa Nhài phưởng phất ở Miến điện gần kề Việt Nam.TS
SYRIA -
Bài đăng : Thứ hai 03 Tháng Mười Hai 2012 - Sửa đổi lần cuối Thứ hai 03 Tháng Mười Hai 2012 http://www.viet.rfi.fr/quoc-te/20121203-lien-doan-a-rap-du-bao-che-do-syria-se-%C2%AB-sup-do-%C2%BB-bat-cu-luc-nao
 

Liên đoàn Ả Rập dự báo chế độ Syria sẽ « sụp đổ » bất cứ lúc nào

Tổng thư ký Liên đòan Ả Rập Nabil al-Arabi .
Tổng thư ký Liên đòan Ả Rập Nabil al-Arabi .
REUTERS/Asmaa Waguih

Tú Anh

Tổng thư ký Liên đoàn các quốc gia Ả Rập nhận định là chế độ Damas đã rệu rã trước thế tấn công của đối lập võ trang Syria. Trả lời phỏng vấn AFP, nhà ngoại giao Nabil al-Arabi tuyên bố là hôm nay « chiến sự xảy ra ngay tại thủ đô Damas » và sau 20 tháng xung đột « lực lượng nổi dậy đã thắng thế rõ rệt do vậy sẽ có một biến cố nào đó xảy ra trong nay mai ».
Theo nhận định của Tổng thư ký Liên đoàn Ả Rập Nabil al- Arabi thì chế độ của Tổng thống Syria Bachar Al-Assad sắp cáo chung. Phe nổi dậy đã mỗi ngày mỗi tiến triển từ « quân sự đến chính trị ». Liên Minh đối lập Syria, được Liên đoàn Ả Rập công nhận là đại diện chính thức của Syria quyết định « tiến tới ». Theo ông thì chắc chắn sẽ « xảy ra một biến cố quan trọng » trong nay mai, tức là sự « sụp đổ » của chế độ Damas.
Tổng thư ký Liên đoàn Ả Rập cũng than phiền chính phủ Nga vẫn ủng hộ Damas, ngăn chặn mọi sáng kiến của Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc. Tuy nhiên ông nhận định một đồng minh khác của Damas là Trung Quốc bắt đầu có dấu hiệu « mềm dẻo » hơn.
Trong lĩnh vực ngoại giao, hôm nay, tổng thống Nga Vladimir Putin đến Thổ Nhĩ Kỳ trong bối cảnh bang giao hai nước căng thẳng. Ankara ủng hộ phe nổi dậy tại Syria trong khi Maxcơva hậu thuẫn chế độ Al-Assad.
Thổ Nhĩ Kỳ đã dàn đại pháo, xe tăng dọc theo biên giới với Syria. Theo Reuters, hôm nay 03/12/2012 nhiều phi cơ chiến đấu F 16 đã được tăng cường ở vùng biên giới sau một loạt đạn đại bác của quân đội Syria rơi vào lãnh thổ Thổ Nhĩ Kỳ.

Một tài liệu hữu ích mong quí vị xem nhanh kẻo tụi VC nó xoá



Tiến sĩ Dương Thu Hương phát biểu trước Quốc Hội Cộng Sản VN:... cái mới không có, cái củ không sửa được, các anh đưa đất nước đi về đâu?

Kinh tế thị trường thêm cái đuôi XHCN là cái gì?

Dân chủ là người dân được phép nói, nhưng dân nói lại bị bỏ tù, thì đâu là dân chủ?

Tại sao không lưu tâm đến quyền lợi nhân dân, lại đặt quyền lợi giai cấp lên trên hết?

Nào là công nghiệp hiện đại đưa VHXH lên tầm cao; nhưng chưa lúc nào văn hóa VN lại đồi trụy đến thế...

Tôi rất xấu hổ khi nói rằng Quốc Hội là cơ quan quyền lực cao nhất, nhưng đại biểu không dám phát biểu thì quyền lực cao nhất ở chỗ nào?

Pháp luật đang bị vi phạm nghiêm trọng, có ai dám chống tham nhũng đâu?

Bản cáo trạng còn dài, mời đọc và nghe tiếp...

PV

Link này hay lắm ,quí vị xem ngay kẻo tụi VC nó xoá đấy

Kính


Subject: Fw: Một tài liệu hữu ích






Betreff: WG: bà Duong Thu Huong : Viet Nam ngay nay



Kinh chuyển

đến quý bạn, qúy anh chị em một tài liệu hữu ích: bài phát biểu cùa bà Dương Thu Hương (đại biểu quôc hội của CS VN, đừng nhầm với nữ văn sĩ Dương Thu Hương trùng tên) Bài tham luận của bà vỏn vẹn chưa đến 30 phút nhưng đã tường trình rất đầy đủ về mọi khía cạnh ở quê hương chúng ta sau 38 năm Cộng Sản thống trị.
Bài có thể được coi như là một bản tường trình về đất nước, tương tư như "Rede zur Lage der Nation" của thủ tướng Đức hay "State of the Union Address" của tổng thống Mỹ.
Xin các bạn bỏ 30 phút ra nghe bà Dương Thu Hương qua 2 links dưới đây (xin coi nhanh, kẻo bị xóa):


17A - Bà Dương Thu Hương: Hội thảo Góp ý Văn kiện Đại hội Đảng lần thứ 11



17B - Bà Dương Thu Hương: Hội thảo Góp ý Văn kiện Đại hội Đảng lần thứ 11



Phải thành thưc nhận xét là chỉ những người đi từ trong lòng chế độ và có đầu óc cấp tiến, như bà Dương Thu Hương và nhiều người yêu nước khác nữa còn đang bị giam cầm, mới giải thể được Cộng Sản để dân chủ hóa và canh tân đất nước.
Chúng ta ở hải ngoại chỉ giữ một vai trò khiêm nhường, yễm trơ cho người trong nước. Nhận xét này có quá sai hay không, cần được bổ túc, sửa chữa?
Xin các bạn cho feedback nhé!


Thân kính


TS Dương Hồng Ân
----------------------------------------

17A - Bà Dương Thu Hương: Hội thảo Góp ý Văn kiện Đại hội Đảng lần thứ 11
 
 
 


Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link