Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Thursday, December 6, 2012

Định hướng người dân quên kẻ thù Trung Quốc


 

 

Định hướng người dân quên kẻ thù Trung Quốc

Khánh An, phóng viên RFA
2012-12-05
Trung Quốc đang ngày càng có nhiều bước leo thang trong việc khẳng định chủ quyền của Bắc Kinh ở toàn bộ khu vực Biển Đông khiến cho Việt Nam và các nước láng giềng rất bất bình.
Photo courtesy of tienphongonline
Tàu Bình MInh 2 hoạt động trên vùng biển Việt Nam
 
 
 
Hôm nay, Khánh An mời ba người tham gia vào chương trình. Trước tiên mời các bạn tự giới thiệu.
Thi: Mình tên Thi, đến từ Sài Gòn.
Hành Nhân: Mình là Hành Nhân, đang làm việc và sinh sống tại Sài Gòn.
Huỳnh Công Thuận: Tôi là blogger Huỳnh Công Thuận, cũng ở Sài Gòn.

Chính quyền lạm nhụt chí dân

Khánh An: Vâng, chào đón các bạn một lần nữa đến với chương trình. Bây giờ để bắt đầu, Khánh An muốn hỏi các bạn, với những hành động gần đây của Trung Quốc, bản thân các bạn có ý kiến như thế nào?
Huỳnh Công Thuận: Trung Quốc cố tình lập ra thành phố Tam Sa, rồi bắt ngư dân… Mỗi khi có những việc đó xảy ra thì mới có biểu tình chống nó. Gần đây nhất, mới cách đây mấy ngày, nó lại cắt cáp tàu Bình Minh 02. Mọi người đều biết, cả thế giới biết, riêng báo chí trong nước là không đưa tin, hôm nay mới đưa một tin nho nhỏ thôi là “làm đứt cáp”, chứ cũng không dám nói là “cắt cáp” nữa.
Cái vô lý là trong khi Trung Quốc nó gây hấn thì đáng lẽ chính quyền phải là người đầu tiên chống nó chứ, đằng này không, chính quyền lại đi chống là những người chống Trung Quốc. Riết như vậy người ta sẽ sinh ra chán nản. Bây giờ tinh thần yêu nước nó còn chứ không phải không, nhưng không muốn đi biểu tình để cho mấy anh an ninh, công an đàn áp nữa. Nó vô ích. Chính quyền này đúng là làm nhụt chí của người dân Việt Nam rồi. Gọi những người chống Trung Quốc là những người chống chính quyền thì còn gì nữa đâu mà nói. Nếu mai mốt mà có sự cố lớn xảy ra thì coi như nước mình sẽ tan sớm, cũng như thời Hồ Quý Ly vậy, chỉ có tự trói tay ra mà dâng mạng thôi chứ không làm gì khác được nữa hết. Tại sao mình lại sợ nó kỳ cục vậy?
Khánh An: Vâng, cám ơn anh Huỳnh Công Thuận. Thế còn bạn Thi, bạn Hành Nhân, ý kiến của các bạn như thế nào về sự kiện Trung Quốc lại một lần nữa cắt cáp tàu Bình Minh 02, sau những lần xảy ra vào năm ngoái?
Thi: Đánh giá hành động mới đây của Trung Quốc hôm thứ Sáu, 30/11, là bước tiếp theo của những hành động leo thang gây hấn của Trung Quốc. Đầu tiên là thành lập thành phố Tam Sa, sau đó là xây dựng trên thành phố Tam Sa các công trình, mới đây là cho in bản đồ đường lưỡi bò lên hộ chiếu của công dân Trung Quốc và hành động mới đây là cắt cáp tàu Bình Minh 02, em cho đó là những hành động leo thang nhằm âm mưu khẳng định đường lưỡi bò 9 đoạn trên Biển Đông, âm mưu thôn tính Biển Đông của Trung Quốc. Em nghĩ Trung Quốc sẽ không dừng lại ở hành động này, sẽ càng lấn tới nếu như Việt Nam chỉ phản ứng về mặt ngoại giao bình thường như ông Lương Thanh Nghị phát ngôn trên truyền hình.
Chính quyền này đúng là làm nhụt chí của người dân Việt Nam rồi. Gọi những người chống Trung Quốc là những người chống chính quyền thì còn gì nữa đâu mà nói.
Huỳnh Công Thuận
Em thấy đợt này báo chí lắng xuống nhiều hơn, không làm rầm rộ như đợt 26/5 năm ngoái khi lần đầu tiên tàu Bình Minh bị cắt cáp. Em thấy trên một số trang điện tử những bài về tàu Bình Minh 02 vẫn còn nhưng được đưa về các trang sau và phải search trên Google này kia mới kiếm thấy. Em nhìn nhận là chắc có sự chỉ đạo nào đó làm giảm nhẹ những tin, bài về chuyện Trung Quốc lần này để làm giảm dư luận xuống khi có phái đoàn của Đảng Cộng Sản Trung Quốc sang thăm Việt Nam. Em đánh giá như vậy.
Khánh An: Vâng. Bạn Hành Nhân thì có ý kiến thế nào?
Hành Nhân: Dạo gần đây, Trung Quốc càng ngày càng làm quá đáng và công luận thế giới đều lên tiếng về chuyện đó. Qua đó họ muốn thăm dò phản ứng của những nước liên quan xem coi thế nào. Ấn Độ hay Philippines họ phản đối rất mãnh liệt, còn đối với Việt Nam mình còn è dè, đường lối ngoại giao của mình còn nhũn nhặn quá mức. Mình còn không dám gọi thẳng ra đó là hành động gây hấn nữa. Một vài ngày sau báo chí mới đưa tin, mà đưa tin chỉ là họ gây đứt cáp cho mình. Chính điều này làm cho dân chúng cảm thấy chán nản lắm. Như Philippines thì chính quyền ủng hộ nhân dân, chính quyền phản đối và nhân dân hỗ trợ hết mình để lên tiếng việc đó. Còn đối với Việt Nam, chính quyền tỏ ra nhu nhược, yếu hèn. Người dân thì chuyện chính trị họ coi đó là chuyện xa vời, không phải việc của họ.
Trong tuyên truyền của nhà nước thì cứ kêu để cho Đảng và Nhà nước lo, riết như vậy thì làm cho lòng dân ngày càng thờ ơ, vô cảm với những chủ quyền biển đảo là những chuyện rất thiết thực với đất nước mình. Hồi xưa tinh thần của người dân rất yêu nước, rất quật cường, nhưng bây giờ thì thôi kệ. Mấy ổng nói là để mấy ổng lo thì thôi để mấy ổng lo, mình quan tâm làm gì. Quan tâm vô rồi gặp phiền phức, bị công an theo dõi, gây khó khăn cho công việc này kia, cho nên người dân không quan tâm nữa. Năm ngoái cả nước sục sôi xuống đường biểu tình, năm nay thấy không, việc cắt cáp tàu Bình Minh 02 dân biết chửi um sùm trên mạng rồi thôi.

Nhà nước cần mạnh tay hơn

bao-chi-sothongti-250.jpg
Báo chí Việt Nam đã đồng loạt phản đối Trung Quốc in hình bản đồ “đường lưỡi bò” lên hộ chiếu. RFA files
Khánh An: Vâng. Như các bạn nhận xét và dư luận cho rằng phản đối của Việt Nam là khá yếu ớt. Vậy thì phía nhà nước Việt Nam phải có những hành động như thế nào thì các bạn mới cho là đủ mạnh?
Thi: Theo như em thì Việt Nam nếu có phản ứng hay gì khác thì cũng chỉ là phản ứng bị động. Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam Lương Thanh Nghị cứ lên tiếng, rồi nó cũng trôi qua, trôi qua thôi. Vùng Biển Đông lãnh hải của Việt Nam 200 hải lý là quyền chủ quyền của Việt Nam, quyền tài phán ở thềm lục địa của Việt Nam, tại sao lại không tăng cường tàu kiểm ngư, tàu cảnh sát biển hay tàu chiến để đẩy đuổi tàu cá của Trung Quốc tiến càng ngày càng sâu vào lãnh hải của Việt Nam khai thác cá trái phép.
Chúng ta chặn đứng việc đó thì sẽ không phải phản ứng mạnh mẽ hơn hay gì trước những hành động leo thang của Trugn Quốc. Chúng ta chặn ngay từ đầu thì sẽ không có vụ tàu Bình Minh 02, không có vụ này vụ kia, vụ 23.000 tàu cá Trung Quốc tràn ngập khắp trên Biển Đông, trong khi nó tăng cường kiểm soát, bắt bớ ngư dân Việt Nam như vậy. Em cho là những hành động có đi chăng nữa cũng chỉ là những hành động thụ động, yếu ớt trước những hành động có tính toán, những bước đi, âm mưu có tính toán càng ngày càng leo thang của Trung Quốc.
Nói về phản ứng của Việt Nam thì nói “yết ớt” còn chưa đủ nữa, mà gần như là khuyến khích nó (TQ) làm việc đó nữa.
Huỳnh Công Thuận
Khánh An: Vâng. Cám ơn ý kiến của Thi. Còn anh Thuận thì sao?
Huỳnh Công Thuận: Nói về phản ứng của Việt Nam thì nói “yết ớt” còn chưa đủ nữa, mà gần như là khuyến khích nó (TQ) làm việc đó nữa. Trong khi nó mới ra lệnh cho tàu của nó được quyền xét những tàu dân sự của nước ngoài mà đi vô vùng biển nó tự nhận là của nó, thì Philippines mà rờ tới là mặc dù nó yếu so với Việt Nam mình, nhưng nó phản ứng mạnh mẽ lắm. Những nước khác như Đại Hàn, Nhật, anh vi phạm là nó bắt nhốt anh luôn chứ đừng có nói. Việt Nam thì có cái này tôi nói thật ra luôn là trong khi Trung Quốc nó gây hấn với mình, nhân dân phản ứng, bức xúc lên đi biểu tình thì không cho, cấm đoán, báo chí đài phát thanh, cơ quan ngôn luận của nhà nước lại không đưa những vấn đề đó ra, không cho dân biết, lại giấu diếm đi, “làm đứt cáp”, nói chuyện nghe vô duyên quá!
Thứ hai, mình với Trung Quốc bây giờ là đang trong thời kỳ chiến tranh ngầm với nhau. Nó lấn đất, lấn biển mình là chiến tranh rồi còn gì nữa mà không nói nó, cứ đem thằng Mỹ, thằng Pháp, thằng Tây mấy chục năm trước đem ra kể hoài để cho dân nó quên chuyện trước mắt mà cứ nhớ chuyện ngày xưa, trong khi cần phải đi qua ngoại giao với Mỹ, với các nước Âu châu để tìm ngoại viện. Nhưng một mặt đài truyền hình cứ đưa ra bữa nay đánh Mỹ, mai đánh Pháp, mấy cái phim đời xưa ra không à. Còn những người đánh chống Trung Quốc thì không bao giờ được nhắc tới. Cả những người chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa trước mà chết trong trận Hoàng Sa ngày 19/11/1974 đó, không bao giờ được nói tới. Cả những người chết trong trận Trường Sa năm 1988 cũng vậy luôn.
Đó mới là chiến tranh ngoại xâm chứ. Cái đó rõ ràng là định hướng để dân thường người ta không để ý, người ta quên đi chuyện trước mắt, không nghĩ Trung Quốc đang đánh mình. Nó đánh từ kinh tế, biển, từ đồ ăn, thức uống, đồ lậu, cho tới ba cái tiền giả là cũng do Trung Quốc đưa ra không. Mà không nói gì hết trơn, còn bắt tay cám ơn Trung Quốc đã giúp đỡ Việt Nam hữu hảo nữa thì còn gì để mà nói.

Giới trẻ nghĩ gì?

vietnam_china_hanoi_5jun11-250.jpg
Giới trẻ Hà Nội trong một lần biểu tình chống Trung Quốc.
Khánh An: Vâng. Vậy bản thân các bạn là công dân Việt Nam, các bạn nghĩ là mình nên làm gì?
Huỳnh Công Thuận: Mình thấy những chuyện sai trái, những chuyện tạm gọi là “tổ quốc lâm nguy”, thì cá nhân tôi nói thật cũng không làm chuyện gì lớn lao, nhưng những người bạn quen biết của tôi ngoài đời người ta không rành về mạng internet, bị chặn không vô được thì tôi sẽ nói cho người ta biết về vấn đề đó trong khả năng của tôi. Tôi nói như cái chuyện tàu Bình Minh bị cắt cáp vào ngày 30 này, tôi nói mấy ngày nay thì người ta tin nhưng người ta kiếm không được cái nguồn đó vì tất cả các mạng bị chặn hết trơn.
Em mong muốn chính quyền nhà nước Việt Nam ngày càng có những hành động mạnh mẽ hơn để đáp trả lại những hành động, những bước leo thang gần đây của Trung Quốc.
Bạn Thi
Khánh An: Vâng, cám ơn hành động mà anh đã làm. Khánh An tin là mặc dù nó nhỏ nhưng sẽ có hiệu quả lớn lắm nếu điều này được nhân rộng. Còn bạn Thi thì sao?
Thi: Bất cứ công dân ở một đất nước có chủ quyền nào khi mà đất nước bị xâm phạm chủ quyền thì người dân đều tỏ ra thái độ bất bình, phẫn nộ về những hành động đó. Là một người dân của đất nước Việt Nam thì càng bất bình hơn trước hành động gây hấn lần này của Trung Quốc, em không biết nói gì hơn là chia sẻ với người thân, bạn bè cho người ta hiểu rõ hơn bộ mặt thật của Trung Quốc và mong muốn chính quyền nhà nước Việt Nam ngày càng có những hành động mạnh mẽ hơn để đáp trả lại những hành động, những bước leo thang gần đây của Trung Quốc.
Khánh An: Vâng, cám ơn các bạn rất nhiều đã tham gia vào chương trình.

Theo dòng thời sự:

 
 

Một Cách Giữ Nguời Kiểu Mới Của Cộng sản Việt Nam


 

 
Dáng kiếp !!!
 
 
Matthew Trn:
 
Quan dim cũa tôi liên quan vic "V thăm Vietnam  .. hay v Vitnam d chơi" d fãi gp các tr ngi như: fin hà, tn tin, b lường gt, lo âu, b za nt, bc mình, mt thi zan, có khi fãi lãnh cã thương tích hay t vong.. etc ..là zo chính mình to ra ..
 
Hãy trách mình ch khoãi fãi trách thng VC.
 
Người Vit hãi ngoi trong hng chc năm qua, dã dược kãnh zác là dng v Vietnam khi còn có VC.. Thế mà vn có người v VN d chuc ly fin toái  moi mc ..thì ráng mà chu..
 
Dáng kiếp ..
 
  
From: Yen Son <
Sent: Wed, September 26, 2012 7:22:10 AM
Subject: Fw: Về VN chơi cần biết: Một Cách Giữ Nguời Kiểu Mới Của Cộng sản Việt Nam
 
 
 Mt Cách Gi Ngui Kiu Mi Ca Cng sn Vit Nam
 
Việt Hoàng

Bài này được viết với lý do thông báo cho người Việt, khi về VN nếu có xảy ra nhũng sự việc tương tự thì chúng ta biết cách sử trí.

Sau tin tức của đài RFA ngày 13 tháng 8 năm 2012 về việc một Việt kiều Đức về Việt Nam đã bị chặn ở cửa khẩu phi trường Tân Sơn Nhất mặc dù anh ta đã có Visa, tôi đã liên lạc được với anh và được anh cho biết sự thật như sau:

Vào ngày 9 tháng 8 năm 2012 anh Vương Trí Tín đã đáp chuyến máy bay của hãng hàng không Emirates đến phi trường Tân Sơn Nhất lúc 19:30 giờ, sau khi nhận Visa tại phi trường thì anh ta đến cửa khẩu để vào nước. ở đây họ không cho anh vào và nói là Visa bị trục trặc và yêu cầu anh quay trở lại văn phòng nơi đã cấp Visa để hỏi nguyên nhân. Tại nơi đây Công An cục xuất nhập cảnh đã mời anh vào phòng "làm việc". Sau nhiều cuộc thẩm tra với những câu hỏi được lập đi lập lại nhiều lần như:

"Anh tên gì? "

"Sinh năm bao nhiêu?"

"Về Việt Nam có chuyện gì và dự định ở bao lâu?"

"Anh về Việt Nam đã bao nhiêu lần rồi?" và "Anh về VN sẽ ở đâu?"

Mặc dù những câu hỏi này hành khách vào VN đã phải khai khi xin Visa, nhưng họ vẫn hỏi đi hỏi lại, điều này sẽ làm cho người bị hỏi bị khủng hoảng tinh thần. Vì khi một người cứ phải trả lời những câu hỏi giống nhau thì sau một vài lần là họ bị nervous. Đây là một thủ đoạn của CSVN vẫn thường áp dụng để khống chế tinh thần người bị hỏi cung.

Sau hơn hai tiếng đồng hồ cứ lập đi lập lại những câu hỏi như thế qua nhiều người (tổng cộng là 4 nhần viên, họ lần lượt thay nhau ra hỏi cung). Trong thời gian này thì anh Tín đã điện thoại ra bên ngoài báo cho gia đình biết là Visa bị trục trặc còn đang chờ đợi để được giải quyết. Đến lượt người nhân viên thứ tư của CACK (công an cửa khẩu) sau khi hỏi những câu như thế ngoài ra ông này đã hỏi mượn điện thoại di động của anh T. Vì nghĩ là họ đang giải quyết thủ tục Visa cho mình vào, nên nếu họ hỏi mượn điện thoại mà mình không đưa họ mượn, thì đây có thể cũng là 1 cái cớ để họ kiếm chuyện, do đó anh T. đã đưa điện thoại của anh cho tên này. Sau khi cầm điện thoại của anh T. thì hắn mới nói:

"Xin thông báo cho anh được biết là, nhà nước VN không hoanh nghênh anh vào VN."

Anh T. mới hỏi: "Với lý do gì mà tôi không được vào?"

Tên (công an cửa khẩu) CACK này trả lời: "Không có lý do !"

Anh T. "Vậy anh đưa lại điện thoại cho tôi để tôi thông báo cho gia đình tôi biết."

CACK: "Không, anh không được sử dụng điện thoại."

Anh T.:"Ở VN cấm xài điện thoại hay sao?"

CACK: "Việt Nam không cấm xài điện thoại, nhưng trường hợp của anh đặc biệt."

Anh T.:"Nhưng anh phải trả lại điện thoại cho tôi để tôi báo gia đình chứ để họ đợi cả đêm hay sao."

CACK: "Anh không cần phải lo, gia đình anh sẽ được thông báo."

Anh T.:"Nhưng tôi phải thông báo cho toà Đại Sứ Đức của tôi."

CACK: "Anh không được dùng điện thoại."

Anh T.:"Nếu anh giữ điện thoại của tôi thì anh phải làm giấy biên nhận cho tôi."

CACK: "Tôi đâu có giữ điện thoại anh làm gì, tôi chỉ mượn tạm thời, sau khi thủ tục giấy tờ của anh xong tôi sẽ trả lại."

Sau đó thì tên CACK dẫn anh T. ra lại phía bên ngoài nơi có dãy ghế để khách xin Visa ngồi đợi và hắn dặn một nữ CA canh chừng không cho anh T. lien lạc với một ai để mượn điện thoại hoặc nhờ họ điện thoại dùm.

Nhưng sau nhiều lần cố gắng tìm cách liên lạc thì anh T. đã gặp hai anh chị ở Mỹ về chơi cũng nhận Visa tại phi trường, nên họ ngồi đợi nơi dãy ghế đó. Được biết là anh chị này sống ở Philadelphia, họ đã nhắn tin đến với gia đình anh T.

Tên CACK sau khi đi vào văn phòng khoảng nửa tiếng sau đó thì quay ra với bản quyết định không cho nhập cảnh, văn bản này được viết bằng hai thứ tiếng (Việt và Anh), nhưng được biết là bản bằng tiếng Việt có những điều không đúng với bản tiếng Anh nên anh T. không đồng ý ký tên. Họ cũng không đưa cho anh giữ một bản phụ nào, mặc dù trước đó anh T. có hỏi thì nhận được trả lời là: "Dĩ nhiên chúng tôi sẽ đưa anh giữ một bản."

Một điều rất oái oăm nữa là, họ bắt giam anh T. và bắt anh phải trả 90 US Dollar, với lý do sử dụng phòng nghỉ. Ban đầu thì anh T. không chấp nhận điều này và nói sẽ ngồi lại ở dãy ghế nơi hành khách ngồi đợi Visa, đến lúc quay về Đức. Nhưng họ lại nói với anh rằng:

"Anh lên phòng nghỉ ngơi cho khoẻ, ở đó có điện thoại, anh muốn ăn gì thì gọi điện thoại đặt người ta sẽ đem tới cho anh."

Họ giải thích: „90 Dollar là tiền để trả cho hai nhân viên phục vụ, mỗi giờ 9 Dollar, nếu ở chỉ 3 tiếng cũng phải trả 90, mà nếu ở đến 24 tiếng cũng trả 90 Dollar.“

Vì đang cần điện thoại để nhắn tin gia đình nên anh T. bằng lòng trả tiền để lên phòng. Ba nhân viên An Ninh có đeo súng đem anh T lên phòng và sau đó khoá cửa lại, trong phòng dĩ nhiên không có điện thoại như họ đã nói. Trong hơn 24 tiếng đồng hồ họ thay tất cả 5 ca gác, mỗi ca hai nhân viên An Ninh.

Nơi phòng giam có tất cả 6 giường, có một Menu để khách bị giam có thể đặt đồ ăn, nếu muốn ăn thì nhân viên AN sẽ gọi phone đặt. Anh T. cho biết là thực đơn ở đây đựơc tính bằng US Dollar, so ra mắc hơn cả đi ăn ở nhà hàng ngay Saigon, điều này nhân viên AN ở đó cũng xác nhận.
 

 
Trong thời gian CACK ở phi trường Tân Sơn Nhất giam giữ anh T. thì gia đình anh đã thông báo cho những người bạn Đức của anh để nhờ họ liên lạc với Toà lãnh sự Đức ở Saigon. Ở đây nhân viên Lãnh sự quán Đức đã nhiều lần liên hệ với các cấp thẩm quyền, nhưng họ trả lời là không có giữ ai tại phi trường với tên họ như thế. Những người bạn Đức của anh T. nhận được trả lời cùa LS Đức từ Saigon như thế thì họ quả quyết:

"Gia đình của ông T đã hơn 10 tiếng đồng hồ không liên lạc được với ông ta, chúng tôi cũng thế."

LSQ Đức: "Việt Nam họ chỉ luôn luôn nói một nửa sự thật. Nhưng các ông yên tâm, đến ngày mai mà các ông cũng như gia đình ông ta vẫn chưa có tin thì chúng tôi sẽ làm việc trực tiếp với chính quyền VN."

Trong thời gian bị giam giữ CACK đã giữ Vali của anh cũng như Passport, vé máy bay và điện thoại. Đến lúc ra phi cơ để bay trở về nước thì nhân viên An Ninh dẫn ra và giao anh cho nhân viên hãng hàng không Emirates, chuyến bay dừng ở Dubai trước khi về Đức tại đây cũng có nhân viên ra dẫn anh T về một nơi và dặn là không được đi đâu chỉ ngồi tại đó đợi đến giờ máy bay gần bay sẽ có người đến dẫn đi. Tại phi trường Frankfurt thì họ mới giao Passport, vé máy bay (thì mới lấy hành lý được)... điều này cho chúng ta thấy anh bị canh giữ như một tội phạm nguy hiểm.

Qua câu chuyện trên của anh Tín thì chúng ta thấy CSVN vẫn luôn gian xảo, lừa lọc và thủ đoạn mọi thứ, họ cứ cho người bị nạn hy vọng, nên vào bẫy lúc nào không biết.

- Trước khi tuyên bố không cho nhập cảnh thì lấy cớ là mượn điện thoại, sau khi nắm lấy được phương tiện liên lạc của người bị nạn thì lúc đó mới tuyên bố không cho nhập cảnh.

- Không có lệnh bắt giam mà lại thu giữ đồ dùng cá nhân (điện thoại di động cũng như Passport, vé máy bay, giấy tờ tuỳ thân) và cắt đứt liên lạc với người thân.

- Giam giữ người trái phép không có lệnh giam, với lý do là đễ phục vụ canh giữ anh ninh cho khách.

- Và vì nhân viên An Ninh phải bảo vệ an ninh cho "khách" nên "khách phải trả tiền phòng (phòng giam)

- Cho thông tin không đúng khi nhân viên Lãnh sự điện thoại hỏi. Theo luật Quốc Tế nếu giam trên 24 tiếng đồng hồ phải báo cho Lãnh sự quán, nếu giữ công dân của họ. Ở đây nhân viên Lãnh sự đã điện hỏi, nhưng họ lại đưa thông tin sai.

Trong lúc bị giam giữ anh T. đã được nhân viên AN cho biết là trong thời gian gần đây do ở Việt Nam tình hình không được ổn định (vì có nhiều cuộc biểu tình), nên những ai hay thường về Việt Nam hoặc mới về sẽ bị đặt nghi vấn, và nếu họ nghi thì sẽ không cho nhập cảnh VN và trục xuất về nước. Như thế thì qua điều này cho chúng ta biết được là tình hình đấu tranh trong nước đã có biến chuyển.

Trên đây là mẫu chuyện thật của anh Tín đã kể lại, khi tôi liên lạc với anh. Còn một điều rất đáng buồn khi nghe anh kể lại, sau khi trở về Đức và liên lạc với gia đình ở VN thì được biết bà mẹ của anh ta khi nghe con mình về thăm ngày hôm trước bà khoẻ và vui hẳn ra, đến hôm anh tới VN thì bà đòi đi đón con mình mặc dù bà bệnh nằm liệt giường cả hơn nửa năm nay, nhà anh phải chiều ý bà và bế bà cụ xuống duới nhà để chờ con, nhưng người con đã không được vào VN để về thăm mẹ mình. Xin cầu đấng thiêng liêng cho cụ có sức khoẻ để đợi ngày đứa con mình về thăm, ngày ấy không còn xa đối với anh cũng như đối với người Việt yêu chuộng Tư Do.

Việt Hoàng
      
 
       

Lời kêu gọi biểu tình chống Trung Quốc xâm lược - Ngày 9/12/2012


 

Lời kêu gọi biểu tình chống Trung Quốc xâm lược - Ngày 9/12/2012


Nhật Ký Yêu NướcTổ quốc đang lâm nguy, ngư dân đang chịu bao đau thương, danh dự dân tộc Việt Nam đang bị sỉ nhục, chúng ta không thể vô cảm. Đồng bào hãy cùng nhau đứng lên xuống đường đả đảo Trung Quốc xâm lược, phản đối đường lưỡi bò, bảo vệ máu thịt Việt Nam, bảo vệ sự toàn vẹn lãnh thổ và biển đảo quê hương, và chứng tỏ danh dự của dân tộc thông qua từng người biểu tình. Đây chính là cơ hội rất tốt để huy động công luận thế giới, gắn kết đồng bào Việt Nam bất kể chính kiến, đảng phái, tôn giáo, trong hay ngoài nước... hễ ai mang dòng máu Việt Nam đều gánh trên vai trách nhiệm với Tổ quốc...

 

*

 

Kính thưa toàn thể đồng bào!

 

Dân tộc Việt Nam là một dân tộc hòa hiếu nhưng bất khuất. Nhà nước ta đã nhân nhượng, nhưng càng nhân nhượng thì Trung Quốc càng lấn tới. Họ đã quyết dã tâm cướp biển đảo của chúng ta.

 

Trung Quốc chiếm trọn vẹn quần đảo Hoàng Sa cùng nhiều đảo ở quần đảo Trường Sa và ngày càng tỏ ra ngang ngược. Họ trắng trợn thành lập cái gọi là “thành phố Tam Sa” mà phạm vi của nó bao trùm toàn bộ hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa và 80% diện tích Biển Đông. Họ mặc sức bắt bớ, đánh đập, giết hại ngư dân Việt Nam, đâm chìm tàu cá, phá hoại ngư cụ, giam tàu đòi tiền chuộc. Họ huy động hàng chục nghìn tàu tận thu hải sản, đặt giàn khoan thăm dò khai thác tài nguyên biển Đông, gọi thầu dầu khí trên vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam, rồi tập trận diễu võ dương oai đe dọa chiếm nốt phần còn lại của quần đảo Trường Sa. 

 

Đặc biệt, ngày 30/11 vừa qua, Trung Quốc lần thứ 3 ngang nhiên cắt cáp tàu khảo sát địa chấn của Tập đoàn Dầu khí Việt Nam ngay trên vùng biển chủ quyền Việt Nam. Mới đây họ còn ngạo mạn đưa ra quyết định triển khai lục soát tàu thuyền trên biển Đông và trắng trợn tuyên bố với thế giới rằng quyết định này là để nhằm vào ngư dân Việt Nam. Trung Quốc lại vừa tung chiêu thâm độc in hình bản đồ chữ U chín đoạn lên hộ chiếu điện tử kiểu mới để cấp cho công dân của họ. Chúng ta đang buộc phải đối mặt với tình thế là cả tỉ công dân Trung Quốc lê cái lưỡi bò đi khắp thế giới, và tất nhiên, ở ngay tại Việt Nam khi mà chính phủ chưa có giải pháp mạnh tay.

 

Chúng ta sẵn sàng đàm phán nhưng chúng ta có quyền đương nhiên bằng mọi cách khẳng định mạnh mẽ chủ quyền lãnh thổ và biển đảo của mình. Và một điều tối quan trọng: đất nước này là của nhân dân Việt Nam, chúng ta không có quyền phó thác hết chuyện bảo vệ chủ quyền quốc gia cho đảng và nhà nước.

 

Tổ quốc đang lâm nguy, ngư dân đang chịu bao đau thương, danh dự dân tộc Việt Nam đang bị sỉ nhục, chúng ta không thể vô cảm. Đồng bào hãy cùng nhau đứng lên xuống đường đả đảo Trung Quốc xâm lược, phản đối đường lưỡi bò, bảo vệ máu thịt Việt Nam, bảo vệ sự toàn vẹn lãnh thổ và biển đảo quê hương, và chứng tỏ danh dự của dân tộc thông qua từng người biểu tình. Đây chính là cơ hội rất tốt để huy động công luận thế giới, gắn kết đồng bào Việt Nam bất kể chính kiến, đảng phái, tôn giáo, trong hay ngoài nước... hễ ai mang dòng máu Việt Nam đều gánh trên vai trách nhiệm với Tổ quốc.

 

Khi mà quân bành trướng Bắc Kinh xâm phạm bờ cõi Việt Nam suốt hơn nửa thế kỷ, liên tục kể từ năm 1956 (năm 1956 Trung quốc đã chiếm một phần quần đảo Hoàng Sa), và ngày càng leo thang nghiêm trọng, thì chúng ta không thể ngồi im. Tình đoàn kết trong nghĩa đồng bào là thứ vũ khí mạnh mẽ nhất, thông minh nhất để chiến thắng bất cứ kẻ thù nào.

 

Dân tộc Việt Nam không đời nào chịu khuất phục!

 

Đứng lên trong nghĩa đồng bào

Miệng thét đả đảo, tay cao ngọn cờ

Những loài cướp nước đừng mơ

Những quân bán nước vong nô đừng hòng

Các con của Mẹ một lòng

Việt Nam quyết thắng, quang vinh muôn đời!

Mẹ Việt Nam ơi, chúng con đứng bên Người! 

 

*

 

Thời gian: bắt đầu lúc 9h. Chủ Nhật 9/12/2012

Địa điểm: trước cửa Nhà Hát Lớn - Hà Nội. 

Tuần hành đến Đại Sứ quán Trung Quốc - số 46 đường Hoàng Diệu.

 

♥ Đề nghị đồng bào chia sẻ lời kêu gọi này vì Tổ quốc ♥

 

 


 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link