Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Sunday, December 9, 2012

Những Kẻ Sống Không Nhà, Chết Chôn Mồ Tập Thể


Những Kẻ Sống Không Nhà, Chết Chôn Mồ Tập Thể

 

Trần Bình Nam

 

Trải bao thỏ lặn ác tà

Ấy mồ vô chủ ai mà viếng thăm. (Truyện Kiều: Nguyễn Du)

Tháng 12 năm 2011 trước ngày lễ Giáng Sinh, hai ký giả Hailey Branson-Potts và Rosanna Xia tường thuật lễ chôn tro tập thể những kẻ bất hạnh chết không người thừa nhận do quận Los Angeles tổ chức hằng năm tại nghĩa địa quận Los Angeles nằm trên ngọn đồi Boyle Heights (Vùi tro tập thể quận Los Angeles 12/2011)

Hôm Thứ Tư 5/12/2012 hai ký giả Pott và Xia tường thuật lễ chôn tập thể của 1.656 tro xác không người thừa nhận khác. Hầu hết là của những kẻ qua đời trong năm 2009 và đến hôm nay không ai thừa nhận.

Sáng sớm Thứ Tư cô Yvette Gonzales nghe tin qua đài phát thanh vội vàng cùng người anh ruột rủ 3 người bạn cùng đến dự lễ chôn tro của Mẹ bà. Bà Gonzales nói Mẹ bà thích sống lang thang ngoài đường phố và chết ngày 2/10/2009 khi bà đang ở tù . Khi được trả tự do nhà xác quận Los Angeles đã thiêu Mẹ. Từ đó đến nay bà Gonzales cố dành dụm để mang tro cốt Mẹ về chôn nhưng kinh tế khó khăn bà chưa để dành đủ.

Hôm nay bầu trời u ám, mây xuống thấp trên đồi đầy bia mộ. Mục sư Chris Ponnet, phụ trách lễ nghi tôn giáo của Bệnh viện Đại học USC thuộc quận Los Angeles chủ lễ vùi tro tập thể như ông vẫn làm trong 5 năm qua. Ông nói tuy chương trình lễ giống nhau, nhưng mỗi năm có một sắc thái, một xúc động và một nỗi buồn riêng cho những ngưòi tham dự. Những người tham dự đứng sau lưng ông gồm đại điện các tổ chức từ thiện, các tôn giáo và những kẻ từ tâm.

Sau vài lời khai mạc lễ, mục sư Ponnet nhường chỗ cho các đại diện tôn giáo làm nghi lễ : Hồi gíao, Do Thái giáo, Ấn Độ giáo và Thiên Chúa giáo và đọc kinh bằng nhiều ngôn ngữ: Đại Hàn, Anh ngữ, Tây Ban nha. Không một điếu văn, không một tên tuổi, và chỉ có một đại diện thân nhân là anh em bà Gonzales. Theo truyền thống người da đỏ, một phụ nữ đi chân đất vừa hát vừa đánh trống hướng về bốn phương trời có lúc át cả tiếng xe, tiếng tàu dưới chân đồi.

Lời thánh ca vang lên trong sương sớm:

Ngài là kẻ chăn dắt tôi
Qua đồi qua suối
Và cho tôi yên nghỉ
Nơi cánh đồng xanh tĩnh mịch này … (1)
Và lời cầu nguyện:
Ân sủng dành cho người nghèo khổ
Vì thế gian bây giờ là của họ

Xe ủi đất lấp mồ, mục sư Ponnet đặt một tấm bảng nhỏ ghi “2012” trước nấm mồ tập thể. Trong khi những người tham dự rãi hoa trên mồ, khuất sau rặng cây một phụ nữ trung niên và một người bạn trai trang phục đen ôm choàng nhau chia sẻ niềm cảm xúc dù không có ai là thân nhân của họ. Cô Selene Santiago, 34 tuổi ở Alhambra, thời thơ ấu sống cạnh đồi Boyle Heights. Vào tuổi teens mơ mộng cô hay đi lang thang nơi nghĩa địa ngắm nhìn những tấm mộ bia nghĩ đến ý nghĩa của sự sống chết . Cô Santiago không biết trong nghĩa địa này có một khu dành riêng cho những người chết cô đơn không người thừa nhận .

Cô mới biết và đây là lần đầu tiên cô tham dự lễ chôn tập thể. Chấm nước mắt với chiếc khăn giấy cô sụt sùi nói: “Những người xấu số này nghĩ gì khi nhắm mắt? Họ có biết xã hội cũng sẽ dành cho họ một sự chôn cất trong nghi lễ với những lời chúc tụng tốt đẹp nhất dành cho người giàu có con đàn cháu đống cũng như kẻ nghèo tứ cố vô thân!”

Nhiều người biết thân nhân được chôn tập thể quá muộn. Khách thăm nghĩa địa thấy bản ghi em bé Jeffrey 5 tuổi chôn năm 1966, một bản khác ghi ông Thomas chết ngày 14/3/1947 chôn năm 2000, và vài tấm bản khác ghi mờ không đọc được.

Cô Gonzales tâm sự rằng dự lễ chôn cất cho Mẹ cô cảm thấy trong lòng nhẹ nhõm. Ba năm qua mỗi lần thấy đèn lưu thông màu xanh cô lại nhớ đến Mẹ, Cô nói: “Mắt Mẹ tôi xanh như ánh đèn đường” ./.

(Viết phỏng theo bài báo: “A burial to honor unclaimed bodies” của hai ký giả Hailey Branson-Potts và Rosanna Xia đăng trên tờ Los Angeles Times ngày 6/12/2012)

Trần Bình Nam

 

Càng ngày càng bế tắc cho 600 ngàn DN


 

 

CXN_112312_1951_Không được phá sản nếu còn nợ phải thu: Càng ngày càng bế tắc cho 600 ngàn DN
Xin Pho bien rong rai



 

 

Thà rớt máy bay chết chứ không ở lại để được giải phóng bởi Cộng Sản.

Người dân miền Nam chạy giặc Giải Phóng quân (còn gọi là bọn quỷ đỏ)…..VNCH ngày xưa và nước VN dân chủ tự do trong tương lai

Trích:”Phải suy nghĩ để nhìn rõ đâu là BÓP MÉO, LỪA BỊP, CHE ĐẬY, BƯNG BÍT,
TUYÊN TRUYỀN rỗng toét,bằng những luận điệu của kẻ thắng.
LK 27/7/2012VNCH ngày xưa và nước VN dân chủ tự do trong tương lai
Từ bao lâu nay, Cộng Sản Việt Nam tuyên truyền xuyên tạc chế độ dân chủ tự do của miền nam Việt Nam trước 1975 là một chính quyền ác ôn, tay sai Đế quốc, hà hiếp áp bức nhân dân.
Những người chưa sống dưới chế độ dân chủ tự do của miền nam VN mắc tuyên truyền CS đã có thành kiến xâu, cho rằng Ngụy quyền Sài Gòn chỉ là một chính thể áp bức bóc lột, bán nước, mất lòng dân bị mọi người oán ghét nên đã sụp đổ vào ngày 30/4/1975.
Sự thực thì khác hẳn, Việt Nam Cộng Hòa bên dưới vĩ tuyến 17 trước đây rất hiền, tự do, hiếu khách. Vì quá dễ dãi, tự do không kiểm soát chặt chẽ nên CS mới có cơ hội trà trộn khắp nơi như tại nhà thờ, chùa chiền, trường học và ngay cả trong quân đội và các cơ quan công quyền. Chính vì quá tự do dễ dãi mà Cộng Sản đã đem được nhiều súng đạn và cán binh trà trộn vào Sài Gòn trong trận tấn công Tết Mậu Thân 1968.” hết trích.

Châu Xuân Nguyễn

Thành thật mà nói, tôi chỉ biết điều nầy khoảng 2 tuần nay thôi, khi một người bạn LS nói cho tôi biết rằng DN BDS bây giờ chết cứng, không được phá sản để giải quyết bế tắc, giải thể và trả nợ (ví dụ 30 đồng/100 đồng nợ) và ra đi thảnh thơi, tìm việc khác mà làm.
-
Kéo theo vòng xoắn với họ là một loạt thầu xây dựng, kéo theo với họ là một loạt cửa hàng vật liệu xây dựng, sản xuất VLXD, lao dong sản xuất VLXD, NH, thầu con về bề-tông, thép, mái nhà v.v…như bài báo dưới đây.

Rõ rằng điều cấm phá sản cho đến khi giải quyết nợ phải thu là một “đặc sản” của kinh tế thị trường định hướng XHCN. Một anh nào đó đặt ra những luật DN nầy dĩ nhiên không nghiên cứu ở những nước tư bản họ làm thế nào khi DN phải phá sản để khỏi ảnh hưởng dây chuyền đến hàng chục ngàn DN khác. Bây giờ nếu muốn sửa đựoc luật này thì phải ra QH, mất 2 hay 3 năm thi lúc đó tất cả 600 ngàn DN sẽ cùng ôm nhau Xuống Hố Cả Nước, kinh tế của đỉnh cao trí tuệ loài người là vậy.

Tôi thì đâu biết điều luật đó đâu mà nói cho chúng nó.
Những điều lạ là cả 400 ngàn DN cùng nhau chết lâm sàng mà vẫn chưa anh Chiên da Kinh tế nào của VN giơ tay lên xin phát biểu:”Em xin có ý kiến, em nghĩ lý do tất cả DN bế tắc cả đống là vì họ không giải thể, bán tài sản (liquidation their assets) để giải quyết bế tắc của những DN phụ thuộc họ.”
Đọc bài này của tôi

CXN_112112_1945_Luật phá sản của đỉnh cao trí tuệ của loài Vượn, ngụy quyền CS phản động sẽ bế tắc nền kinh tế và Xuống Hố Cả Nước

và bài nầy

CXN_111712_1939_Phá sản chính là giải pháp khơi thông nguồn vốn. Một điều kiện phá sản chỉ có Đỉnh Cao Trí Tuệ mới nghĩ ra được và giữ từ 1986

Một điều đáng chú ý là sau khi bài ngày 17.11.2012 trên của tôi ra thì ngày 20.11.2012 có bài báo dưới đây. Họ đọc bài tôi lần đầu tiên, thấy có lý rồi làm phóng sự. Đó là một nghĩa cử đứng đắn để giải quyết bế tắc kinh tế cho DN.

Melbourne
23.11.2012
Châu Xuân Nguyễn

—————–
http://nld.com.vn/20121120094323815p0c1014/khoc-rong-vi-no.htm

Thứ Ba, 20/11/2012 21:46

 

Trong vòng xoáy nợ nần, nhiều doanh nghiệp vừa là chủ nợ đối với đơn vị này nhưng lại là con nợ của doanh nghiệp khác và đều là các khoản khó đòi


Chưa bao giờ tình trạng nợ nần dây dưa lẫn nhau giữa các doanh nghiệp (DN) lại diễn ra rầm rộ và phức tạp như hiện nay. Không ít DN đòi nợ mà phải năn nỉ như đi xin, thậm chí lôi nhau ra tòa nhưng chưa chắc đã lấy được tiền. Nhiều DN điêu đứng, phải thu hẹp sản xuất, ngừng hoạt động do không còn vốn xoay xở.

Thu nợ bằng cách… lấy lại hàng

Tìm hiểu của chúng tôi cho thấy số vụ kiện tụng đòi nợ giữa các DN đang tăng lên đột biến. Tòa án các quận ở TPHCM nhận được rất nhiều đơn kiện của ngân hàng đòi nợ DN, DN đòi nợ lẫn nhau. Một lãnh đạo Sở Kế hoạch – Đầu tư TPHCM cũng cho biết sở này nhận được khá nhiều yêu cầu của tòa án các cấp đề nghị kiểm tra hồ sơ đăng ký kinh doanh của DN. “Tuy nhiên, tòa không nói rõ kiểm tra vì mục đích gì nên sở không thống kê”- vị này cho hay.

Theo các văn phòng luật sư tại TPHCM, số vụ kiện đòi nợ đặc biệt gia tăng trong vài tháng trở lại đây. Nhiều nhất là kiện đòi nợ liên quan đến lĩnh vực mua bán chứng khoán, xây dựng, chiếm dụng vốn (mua hàng không trả tiền)… với số tiền trung bình vài tỉ đến vài chục tỉ đồng/vụ. Cá biệt, những vụ kiện đòi nợ 70 – 80 tỉ đồng thường rơi vào mua bán chứng khoán và khá phức tạp vì theo đà trượt dốc không phanh của lĩnh vực này, tiền tỉ đã “ra đi không hẹn ngày về”.



Minh họa: NGUYỄN TÀI

Luật sư Lê Thành Kính, Trưởng Văn phòng Luật sư Lê Nguyễn (TPHCM), cho hay từ đầu năm đến nay, đã nhận khoảng 200 vụ tranh chấp kinh tế. Lý do dẫn đến nợ nần, kiện tụng thường là thanh toán không đúng tiến độ hợp đồng, bên mua không có khả năng thanh toán… “Đưa nhau ra tòa là việc chẳng đặng đừng nhưng vì nhiều sức ép, DN buộc phải nhờ đến sự can thiệp của pháp luật. Bản thân bên khởi kiện phải đóng án phí và trả tiền thuê luật sư nhưng chưa chắc thu hồi được nợ” – ông Lê Thành Kính nhận xét.

Mới đây, Công ty TNHH Nhà Thép T.V được tòa án một quận ở TPHCM tuyên cho tháo dỡ tất cả vật tư, khung nhà xưởng đã lắp ráp tại một dự án ở KCN Việt Nam – Singapore II, tỉnh Bình Dương để “thu hồi” số nợ gần 20 tỉ đồng. T.V là nhà thầu phụ thứ tư (chủ đầu tư thuê nhà thầu thứ nhất, nhà thầu thứ nhất thuê nhà thầu thứ hai, nhà thầu này thuê bên thứ ba là công ty Đ.H và công ty Đ.H thuê lại T.V). Vấn đề nằm ở chỗ công ty Đ.H đã nhận đầy đủ tiền từ nhà thầu phụ thứ hai nhưng không thanh toán cho Công ty T.V. Lẽ ra, Đ.H phải có trách nhiệm trả nợ cho T.V nhưng với kết luận này của tòa, công ty không những không lấy được tiền mà còn phải tốn chi phí, nhân công đến tháo dỡ vật tư, khung nhà xưởng… đem về. Chủ đầu tư trong trường hợp này cũng bị vạ lây vì đã trả đủ tiền mà vẫn bị tháo dỡ nhà xưởng.

Đòi nợ như đi xin

 Tại nhiều văn phòng luật trên địa bàn TP Đà Nẵng, gần đây, nhân viên khá bận rộn với việc tiếp nhận đơn khởi kiện đòi nợ giữa các DN. Tại Văn phòng Luật sư Đỗ Pháp (đường Yên Bái, TP Đà Nẵng), lúc nào cũng có khách hàng đến gửi đơn khiếu kiện nhờ giải quyết đòi nợ. Luật sư Đỗ Pháp cho biết các DN đòi nợ phổ biến nhất là trong lĩnh vực xây dựng hoặc liên quan. Nguyên nhân dẫn đến việc kiện tụng đòi nợ là do thời gian thi công lâu, việc thanh, quyết toán cần nhiều thời gian nên các DN xây dựng thường hay thiếu vốn và chậm vốn, dẫn đến nợ nần.

Ông Nguyễn Minh T., giám đốc công ty TNHH Thành Đ., cho biết đơn vị ông cung ứng mặt hàng sơn cho một công ty xây dựng công trình trên địa bàn TP Đà Nẵng với số tiền hợp đồng 5 tỉ đồng. Mặc dù gói thầu đã xây dựng xong từ lâu nhưng công ty kia vẫn chưa chịu trả đủ tiền nên buộc lòng ông phải kiện ra tòa để đòi nợ. “Cực chẳng đã mới chọn giải pháp này, chứ thưa kiện phiền hà lắm” – ông Minh T. tâm sự. Còn ông Nguyễn Văn T., phó giám đốc công ty cổ phần LV, cũng cho biết đơn vị ông nhận thi công toàn bộ phần kết cấu, kiến trúc, hệ thống điện, cấp thoát nước, chống sét… cho một công trình viễn thông nằm trên địa bàn TP Đà Nẵng nhưng bàn giao đã lâu, chủ đầu tư vẫn còn nợ số tiền gần 1,5 tỉ đồng chưa chịu trả…

Ông Trần Thanh H., giám đốc một công ty xây dựng ở TPHCM, than: “Chúng tôi vừa là chủ nợ nhưng đồng thời cũng đang là con nợ của nhiều đơn vị khác”. Nguyên nhân, theo ông H., là do chủ đầu tư chậm thanh toán với các đơn vị thi công nên dẫn đến việc đơn vị thi công không có tiền trả nợ cho bên cung ứng vật tư. “Cứ như vậy, nợ lòng vòng lẫn nhau trong lĩnh vực xây dựng đang rất phổ biến mà không biết khi nào mới gỡ được”- ông Trần Thanh H. bộc bạch.

  Thắng kiện vẫn phải… chờ tiếp
Tình trạng tòa đã xử, bản án có hiệu lực thi hành nhưng con nợ không có khả năng trả tiền, không thi hành án cũng không phải là chuyện lạ. Chẳng hạn, công ty CP dầu thực vật B.A (Bình Dương) kiện đòi nợ Công ty TNHH C.M.T (TPHCM) hơn 1,1 tỉ đồng. Tuy nhiên sau đó, công ty C.M.T không thi hành án nên công ty B.A lại phải khiếu nại thì nhận được thông báo là C.M.T hoạt động không hiệu quả, không còn tài sản gì và số dư tài khoản cũng không còn đủ để thi hành án… Muốn lấy được tiền, công ty B.A phải cung cấp thêm thông tin về tài sản, tài khoản, thu nhập hợp pháp của con nợ để Chi cục Thi hành án dân sự tiến hành xác minh, xử lý. Nếu không cung cấp được thì phải chờ đến khi nào công ty C.M.T có tiền trả nợ sẽ tính tiếp.
T.Nhân

 Kỳ tới: Tháo gỡ vòng luẩn quẩn

THANH NHÂN – HOÀNG DŨNG

Mô Hình Sụp Đổ của Chế Độ Cộng Sản tại VN


 

Mô Hình Sụp Đổ

của Chế Độ Cộng Sản tại VN

*Quốc Phùng

     Có rất nhiều chỉ dấu báo trước sự cáo chung của chế độ Cộng Sản tại Việt Nam. Những thực trạng xãy ra tại VN hiện nay rất phù hợp và tương tự như tình hình ở Liên Sô và các nước Đông Âu trước khi tan rã. Ta thử lược qua vài chỉ dấu đưa đến sự sụp đổ của chế độ CS tại VN trước khi bàn đến sự sụp đổ này sẽ diễn ra trong bối cảnh như nào.

Sai Lầm Về Chủ Nghĩa Đưa Đến Chính

Sách Khinh Miệt Toàn Dân

     Từ ngàn xưa trong đạo trị quốc, từ Đông sang Tây bao giờ một quốc gia muốn cường thịnh, xã tắc cơ đồ muốn bền vững, cấp lãnh đạo đều phải lấy dân làm trọng. Do đó mà Mạnh Tử hơn 2.300 năm trước đã có câu “Dân vi quý, Xã Tắc thứ chi, Quân vi khinh”. Câu nói trên có ý rằng Dân là quý (trọng) nhất, kế đến là Sơn Hà Xã Tắc (Quốc Gia) và sau cùng mới đến Vua (Người Lãnh Đạo). Đế quốc La Mã được hùng cường trong một thời gian dài cũng là nhờ biết tổ chức xã hội theo mô thức dân chủ và lấy ý kiến của dân (Citizen) làm chính sách.

     Chủ nghiã Cộng Sản, về căn bản đã không tôn trọng con người. Lý tưởng Cộng Sản là mục tiêu tối thượng trong khi con người chỉ là phương tiện thực hiện cải tạo xã hội. Phối hợp với Biện Chứng Pháp, con người rõ ràng chỉ là công cụ để thực hiện chủ nghĩa không tưởng đó mà thôi.

     Vì quá quen thuộc với cách hành xử độc đoán và coi rẽ người dân, Cộng Sản Việt Nam đã vi phạm trầm trọng nguyên tắc lấy dân làm gốc mà tất cả các nước Dân Chủ Tự Do đều tôn trọng. Bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền của Liên Hiệp Quốc (1) là một văn kiện xiển dương nhân quyền quan trọng nhất của nhân loại ngày nay. Việt Nam là thành viên Liên Hiệp Quốc nhưng hoàn toàn không tôn trọng Bản Tuyên Ngôn Nhân Quyền này. Đó là sự khinh miệt các quyền căn bản của toàn dân Việt Nam và lừa dối thế giới.

     Từ nguyên thủy, đảng CSVN nắm quyền cai trị toàn dân không qua bất cứ một cuộc bầu cử dân chủ nào. Không một chức vụ công quyền từ thượng tầng đến cơ sở mà người dân được quyền ứng cử, ngoài trò hề “Đảng cử, Dân bầu”, kể cả Quốc Hội đại diện cho dân. Điều 83 của Hiến pháp CSVN 1992 xác định “Quốc hội là cơ quan đại biểu cao nhất của nhân dân, cơ quan quyền lực Nhà nước cao nhất của nước Cộng Hoà XHCN Việt Nam… Quốc hội thực hiện quyền giám sát tối cao đối với toàn bộ hoạt động của Nhà nước”. Nhưng người dân có được quyền tự ứng cử làm Đại Biểu Quốc Hội hay không? Luật sư Cù Huy Hà Vũ đã từng nạp đơn xin ứng cử làm Đại Biểu Quốc Hội nhưng không bao gìờ được đảng cầm quyền chấp thuận. Không cho người dân thường được quyền tham chính, đó là một sự khinh miệt trầm trọng nhất vai trò của người dân trong hệ thống công quyền của CSVN.

     Những quyền căn bản khác của người dân như quyền được biết những Hiệp Ước ký kết với ngoại bang về biên giới lãnh thổ và lãnh hải, quyền được thể hiện lòng yêu nước qua việc biểu tình phản đối ngoại bang chiếm cứ biển đảo của Việt Nam đều bị cấm đoán. Những quyền công dân khác như quyền có ý kiến về việc khai thác Bauxite gây nguy hại môi trường ảnh hưởng trực tiếp đến ngưới dân, chưa kể đến vấn đề an ninh quốc gia. Việc cho ngoại bang thuê rừng đầu nguồn làm thiệt hại tài nguyên và có nguy cơ mất đất biên giới vĩnh viễn. Dự án Đường Cao Tốc vay mượn tốn kém phải trả hàng mấy thế hệ. Thất thoát tài sản quốc gia qua tập đoàn Vinashin hàng chục tỷ USD v..v… Người dân thường lúc nào cũng bị cấm đoán không được bàn tới vì đó là “bí mật quốc gia” hoặc “vấn đề nhạy cảm”. Đây là sự khinh miệt vai trò của người công dân trước sự tồn vong của đất nước. Quyền tự quyết tối thượng của dân tộc để được bảo vệ tổ quốc và bảo vệ các thế hệ tiếp nối mai sau bị ngăn cấm một cách trắng trợn.

     Những quyền căn bản khác được minh định trong bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền luôn luôn bị chà đạp. Chẳng hạn quyền Tự Do Ngôn Luận: Cả một xã hội hơn 80 triệu con người Việt Nam tuyệt đối không có lấy một tờ báo hay cơ quan truyền thông tư nhân nào! Những quyền khác như Tự Do Tín Ngưỡng, Tự Do Tư Tưởng, Tự Do Phát Biểu, Tự Do Lập Hội v..v… hoàn toàn bị kềm chế! Đó là sự kinh miệt quốc dân và lừa dối dư luận.

Khủng Hoảng Kinh Tế Gây Ra Bởi Tập

Đoàn Bất Tài Tham Nhũng

     Việt Nam được cai trị bởi 15 Ủy Viên Bộ Chính Trị và 160 Ủy Viên Trung Ương đảng CSVN. Đây là một tập đoàn hoàn toàn được bè phái cất nhắc dựa trên lòng trung thành và phe cánh nên khả năng và học vấn chỉ là yếu tố phụ thuộc. Không một Ủy Viên nào được người dân tín nhiệm bầu lên nên điều hiển nhiên là các Ủy Viên này không có bổn phận phải phục vụ nhân dân mà chỉ có nghĩa vụ với bè phái và người đở đầu mà thôi!

     Đại đa số trong 15 thành viên Bộ Chính Trị đều có trình độ học vấn rất thấp và không thông hiểu các định luật kinh tế, không có khả năng ngoại ngữ để nghiên cứu. Hầu hết chưa vượt qua trình độ Trung Học Phổ Thông nhưng theo danh sách cung cấp bởi đảng CSVN cho biết trong 15 thành viên này, 5 người có bằng Tiến Sĩ, 10 người còn lại đều có bằng cử nhân hoặc cao hơn. Thật ra hầu hết đều là những bằng cấp được gọi là “Tại Chức”, có nghĩa là vừa công tác vừa học thêm. Một cán bộ cao cấp càng cần giữ thể diện với nhân dân và thuộc cấp nên vấn đề bằng cấp cũng ưu tiên thuộc về diện “chính sách”.

     Với một tập đoàn lãnh đạo toàn “trí thức” của Bộ Chính Trị đảng CSVN như vừa kể, cộng thêm quyền lực tuyệt đối không một cơ quan nào kiểm soát được, kể cả Quốc Hội, guồng máy tham nhũng mặc tình vơ vét. Từ tài sản công biến thành của riêng qua chính sách “Hoá Giá”(bán rẽ cho cán bộ), đất đai tài sản nhân dân bị “Quy Hoạch” (bồi thường rẻ mạt giống như xung công) chuyển giao cho “Tập Đoàn” gồm toàn thân nhân giòng họ của Lãnh Đạo. Cho thuê biển, thuê rừng. Đơn cử một thí dụ: Dự án “đường cao tốc Bắc Nam” sau khi hoàn tất tốn khoảng 56 đến 60 tỉ USD, nếu tính theo lạm phát phí tổn có thể cao hơn. Như vậy hợp đồng khi duyệt ký Thủ Tướng được bao nhiêu phần trăm? Nên nhớ chỉ 1% thôi cũng đã là 600 triệu USD rồi. Đó cũng là lý do vì tranh ăn nên phe “Thủ Tướng” bị thất thế tại Quốc Hội.

     Với trình độ kém cỏi và lòng tham lam vô độ như thế, nền kinh tế Việt Nam XHCN không “Xuống Hố Cả Nước” mới thật là chuyện lạ!

Khát Vọng Dân Chủ Của Toàn Dân

     Khát vọng Dân Chủ là bản năng tự nhiên của tất cả mọi dân tộc trên hoàn vũ, không riêng gì dân tộc Việt Nam. Trong lúc cả thế giới đang tiến dần đến Toàn Cầu Hóa, internet được sử dụng rộng rãi khắp mọi nhà thì tại Việt Nam và Trung Quốc tường lửa hiện diện khắp mọi nơi. Yahoo và Google bị ép buộc phải cung cấp tin tức của các nhà bất đồng chính kiến. Tuy nhiên, khát vọng Dân Chủ tại Việt Nam lúc nào cũng bỏng cháy qua các nhà hoạt động Dân Chủ, đa số là trí thức gồm Bác Sĩ, Luật Sư, Nhà Văn, Ký Giả, Linh Mục, Thượng tọa… Nhiều nhà tranh đấu bị bắt bớ, tù đày và bị quản thúc tại gia như Phạm Hồng Sơn, Nguyễn Vũ Bình, Trần Khải Thanh Thủy, Lê Thị Công Nhân, Nguyễn Văn Lý, Thích Quảng Độ, Lê Công Định, Trần Huỳnh Duy Thức, Cù Huy Hà Vũ… Tội của họ là yêu nước và đòi hỏi Tự Do, Dân Chủ và Nhân Quyền cho dân tộc Việt Nam.

     Các Bloggers mấy năm gần đây gần như không còn sợ hãi. Nhiều người bị bắt giam như Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, anh Ba Sàigòn tức luật sư Phan Thanh Hải v..v…hoặc bị hăm dọa như Mẹ Nấm Lê Thị Như Quỳnh, Người Buôn Gió Bùi Thanh Hiếu…

    Qua những nhận định trên về tính cách độc tài toàn trị đưa đến kinh miệt người dân, tập đoàn bất tài tham nhũng khiến đất nước cạn kiệt tài nguyên, kinh tế càng khủng hoảng đời sống người dân càng khốn khó, cộng thêm với khát vọng Dân Chủ của toàn dân… Tất cả sẽ kéo theo sự sụp đổ của chế độ. Câu hỏi đặt ra là: CSVN Sẽ Sụp Đổ Theo Cách Thế Của Liên Sô Năm 1990?

Boris Yeltsin tuyên bố sự cáo chung của chủ nghiã CS

     Tình hình Việt Nam ngày càng gần giống như tình trạng Liên Sô trước khi sụp đổ. Sự đổi mới nửa vời, thiếu cởi mở chính trị, tham nhũng lan tràn, đồng tiền mất gía và nạn lạm phát trầm trọng, nhất là gía cả thực phẩm lên cao cùng cực. Sự phẩn nộ của toàn dân, kể cả một số cán bộ đảng CS, gần như không còn kềm chế nổi.

     Tháng 5 năm 1990 gió đổi chiều trên Liên Bang Sô Viết. Boris Yeltsin được bầu làm chủ tịch chủ tịch đoàn Sô Viết Tối Cao (chủ tịch Quốc Hội Liên Bang) và Mikhail Gorbachev đang làm Tổng Bí Thư đảng kiêm Chủ Tịch nước. Do chính sách Glasnost (cởi mở và tự do phát biểu) và Perestroika (tái cấu trúc) mà nhóm bảo thủ chống lại Gorbachev và muốn làm đảo chánh. Trước đó một năm, Đặng Tiểu Bình, một lãnh tụ cấp tiến Trung Hoa Đỏ, vào tháng 6-1989 đã ra lệnh cho quân đội thẳng tay tàn sát phong trào dân chủ tại Thiên An Môn. Tháng 8-1991 khi Gorbarchev bị giữ tại Crimea. Boris Yeltsin và đám đông dân chúng can đảm chống lại phe “đảo chánh”. Đài truyền hình ABC phát hình toàn thế giới cảnh Diane Sawyer phỏng vấn Boris Yeltsin bên trong toà nhà Sô Viết Tối Cao trong khi đoàn chiến xa bao vây bên ngoài sẵn sàng nhả đạn. Tình hình cực kỳ căng thẳng. Một vụ Thiên An Môn thứ nhì sắp sửa xãy ra trong cái nôi Cộng Sản? Nhưng sau đó, lực lượng “đảo chánh” rút lui trước khí thế của đám đông dân chúng quyết tâm bảo vệ nền Dân Chủ non trẻ vừa mới thành hình. Chế độ Cộng Sản coi như cáo chung! Trước ống kính truyền hình, Boris Yeltsin đứng trên chiến xa bên ngoài toà nhà Quốc Hội đọc bài diễn văn trong đó có một câu để đời “Cộng Sản không thể nào sửa chữa mà cần phải đào thải nó”. Cả thế giới thở phào nhẹ nhõm. Thành trì Cộng Sản đã thực sự sụp đổ từ đây! Chấm dứt 40 năm chiến tranh lạnh mấy lần suýt hủy diệt nhân loại bởi vũ khí hạt nhân.

     Hiện nay Hoa Kỳ đang thay đổi chính sách tại Á Châu và nhất là tại Đông Nam Á. Hoa Kỳ đã có thái độ cứng rắn hơn với Trung Cộng trong khi xích lại gần hơn với Việt Nam. Mọi người Việt từ quốc nội cho đến khắp mọi nơi trên thế giới cùng bày tỏ niềm hân hoan và hy vọng cho cuộc liên minh và đối đầu mới này. Tuy nhiên, chúng ta vẫn hoài nghi về tính khả thi này của CSVN. Đây là một chế độ chuyên chế, độc tài toàn trị và cực kỳ tham nhũng. CSVN muốn kéo dài thời gian thống trị hết đời con sang đến đời cháu vinh thân phì gia nên ngày càng lệ thuộc Trung Cộng và càng tỏ ra nhu nhược đớn hèn. CSVN chấp nhận thà mất Nước chứ không để mất Đảng!!! Rất khó cho cấp lãnh đạo CSVN phải hy sinh quyền lực và đời sống vương giả để chịu hy sinh cho nền độc lập vững bền cho dân tộc bằng cách bước ra khỏi quỹ đạo Trung Cộng. Sau đại hội 11, đảng CSVN cũng vẫn ở vào vị trí chư hầu như từ trước đến nay vì các lý do sau:

     - Chưa có một lãnh tụ CSVN nào đủ tầm vóc thực hiện đổi mới như Mikhail Gorbachev qua Perestroika và Glasnost. Người lãnh đạo đó phải dám nói “không” với CS Trung Hoa và thực hiện đúng mức chính sách liên kết với Hoa Kỳ và Đông Nam Á để bảo vệ tổ quốc. Phải chấp nhận có tiếng nói đối lập và lắng nghe đối lập. Phải bỏ điều 88 bộ luật hình sự dùng để khép tội những nhà bất đồng chính kiến và để đàn áp các Bloggers. Người lãnh tụ đó phải có bản lãnh và can đảm từ chức như Gorbachev đã làm khi Liên Bang Sô Viết tan rã. Một vài nhà phân tích ngoại quốc cho rằng Nguyễn Chí Vịnh có thể đóng được vai trò này. Tuy nhiên, hầu hết mọi người Việt Nam cả trong lẫn ngoài nước đều rất hoài nghi về tâm địa và thủ đoạn của Vịnh. Không khéo đây là một Lê Chiêu Thống tân thời sẳn sàng đem dâng sơn hà cho giặc…Phải chờ sau đại hội 11 để Vịnh chính thức vào Trung Ương đảng và sau đó được đề cử vào Bộ Chính Trị. Nhưng phần chắc là vận mạng dân tộc sẽ thê thảm hơn nhiều trước thành tích của Vịnh trong Tổng Cục 2 (tình báo quân đội) và những thập thò trao đổi tin tức với Cục Tình Báo Hoa Nam.

     - Cấp lãnh đạo CSVN chưa sẵn sàng từ bỏ quyền lực để chấp nhận một lãnh tụ kiểu “Boris Yeltsin Việt Nam”. Điểm qua các thành phần lãnh đạo CSVN tham gia đại hội 11 sắp tới, ta chỉ thấy xoàng xỉnh, không một khuôn mặt sáng gía nào có thể mạnh dạn đứng ra bảo vệ sự độc lập của Quốc Hội (dù đó chỉ là Quốc Hội bù nhìn được đề cử bởi Mặt Trận Tổ Quốc). Quốc Hội CSVN phải thực sự giám sát việc làm của đảng CSVN. Phải có kiến thức để hiểu biết vấn đề quốc gia. Phải lắng nghe ý kiến của giới trí thức và chuyên gia Việt Nam cả trong lẫn ngoài nước. Các vấn đề lớn như dự án Bauxite rất nguy hại cho an ninh quốc phòng, môi trường và cả về kinh tế. Cho thuê đất đai biên giới và rừng đầu nguồn, hủy diệt thảm thực vật gây ngập lụt cho hạ lưu và có nguy cơ mất luôn phần đất cho thuê vì dân Tàu định cư vĩnh viễn trên đất đó. Dự án Đường Cao Tốc vay mượn phải trả đến đời con cháu cũng chưa dứt… Quốc Hội đó phải có trách nhiệm và biện pháp bảo vệ lãnh thổ, lãnh hải và hải đảo như Hoàng Sa và Trường Sa, vô hiệu hoá các công hàm ngoại giao và hiệp định biên giới mà chính quyền CSVN đã ký kết với Trung Cộng…Tóm lại Quốc Hội đó phải có thực quyền để bảo vệ quyền lợi cho dân tộc Việt Nam chứ không phải làm bình phong cho đảng CSVN dể bề thao túng.

     Chắc chắn là chế độ CSVN phải sụp đổ. Nhanh hay chậm tùy hoàn cảnh và thời cơ. Nhưng nếu CSVN không sụp đổ một cách ôn hòa theo cách thế của Liên Sô vì thiếu lãnh đạo tầm cở và có bản lĩnh. Vậy mô thức sụp đổ tương tự nào có thể xãy ra cho CSVN ? Sau đây là những vấn nạn của chế độ này và các hệ quả của nó đưa đến mô hình sụp đổ:

1.- Lòng dân căm phẩn vì “Đại Họa Mất Nước”:

Cuộc Cách Mạng Toàn Dân. Dân chúng

Romania tay không đương cự với chiến xa

     Chúng ta vẫn có lý do khi tin rằng tập đoàn lãnh đạo CSVN từ thượng tầng cho đến các cấp vẫn “mũ ni che tai”, lo tom góp tài sản riêng cho gia đình, dòng tộc để chuyển ra nước ngoài. Họ ý thức rất cao một phong trào quần chúng trên địa bàn rộng lớn sẽ nổ ra bất cứ lúc nào. Lòng dân đang nung nấu là vấn đề không thể chối cãi hay che dấu được. Với bản chất ươn hèn với ngoại bang nhưng

Khi Huỳnh Tấn Mẫm kêu gọi “biểu tình”!



 

Khi Huỳnh Tấn Mẫm kêu gọi “biểu tình”!

Hàn Giang Trần Lệ Tuyền

Khi nói đến Huỳnh Tấn Mẫm, một đảng viên Cộng sản, kẻ đã thi hành chỉ thị của đảng Cộng sản Hà Nội, nên đã một thời, từng mai phục trong tổ chức Sinh viên, học sinh tại Thủ đô Sài Gòn, để đánh phá chính phủ Việt Nam Cộng Hòa.

Những “thành tích” ấy, nó đã bắt đầu từ trong thời gian âm thầm vận động, để hình thành cái gọi là “Tổng hội Sinh viên, học sinh” tại Sài Gòn. Cho đến ngày 02/08/1969, là ngày “ra mắt” của “Ban chấp hành nhiệm kỳ 1969-1970” tại giảng đường chính Trường nông lâm súc, và Trần Văn Tiến, “phó viện trưởng Viện đại học Sài Gòn, đã ký “giấy chứng nhận Tổng Hội sinh viên, học sinh”.

Trong cái gọi là “Ban chấp hành” này, gồm có 07 người; trong đó, có 04 “thành đoàn” CS:

1- “Chủ tịch Nguyễn Văn Quỳ (Nông lâm súc).

2- Phó Chủ tịch Nội vụ Huỳnh Tấn Mẫm (phó chủ tịch ban đại diện Y khoa).

3- Phó tổng thư ký Nguyễn Hoàng Trúc (Nông lâm súc).

4- Thủ quỹ Nguyễn Thị Yến (Văn khoa).

Sau đó, khi Nguyễn Văn Quỳ tốt nghiệp ra trường, thì Huỳnh Tấn Mẫm “được đề cử” làm “quyền chủ tịch”.

Nên biết, ngay từ khi còn nằm trong phôi thai, thì “ban vận động” đã biết rõ, là Nguyễn Văn Quỳ sẽ phải ra trường, nên đã để cho “nhân vật” chính Huỳnh Tấn Mẫm làm “phó chủ tịch nội vụ”, để nằm chờ cho đến lúc xuất đầu lộ diện. Bởi vì, người làm chính trị, cần phải biết lúc nào cần phải ẩn, và lúc nào mới được hiện…

“Ban chấp hành” của Huỳnh Tấn Mẫm, đã từng tổ chức những cuộc nổi loạn công khai chống phá chính phủ Việt Nam Cộng Hòa theo từng giai đoạn như sau đây:

- Đầu năm 1969, Huỳnh Tấn Mẫm đã “lãnh đạo” sinh viên “chống quân sự học đường”. Nghĩa là chống thi hành Quân dịch, không cho các thanh niên, là công dân của nước Việt Nam Cộng Hòa lên đường nhập ngũ, tòng quân, để bảo vệ non sông, bảo vệ tự do, bảo vệ đồng bào, và chống lại cuộc xâm lăng của đảng Cộng sản Bắc Việt, là đảng cầm quyền của nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa.

- Vào đêm Noel 1969, tại “Nông lâm súc” đã tổ chức “đêm văn nghệ Hát cho đồng bào tôi nghe”, có triển lãm tranh chiến tranh, khơi dậy lòng “căm thù giặc”. “Giặc”, đây là Huỳnh Tấn Mẫm đã gọi Quân-Cán-Chính Việt Nam Cộng Hòa đều là “giặc”!

- Đầu tháng 03/1970, Huỳnh Tấn Mẫm và 38 sinh viên khác đã bị Cảnh sát Quốc Gia bắt. Ngày 10/03/1970, các sinh viên thuộc “Tổng hội” của Mẫm đã tổ chức cuộc “bãi khóa” với “khẩu hiệu “chống tăng giá giấy”; nhưng thực ra, là chống chính quyền về sự bắt giữ Huỳnh Tấn Mẫm và 38 sinh viên của Mẫm.

- Ngày 23/03/1970, “Tổng hội” đã cho ra đời “Tổng đoàn sinh viên, học sinh Sài Gòn”, và tuyên bố “tiếp tục nhiệm vụ của ban chấp hành Tổng hội sinh viên, học sinh” của Huỳnh Tấn Mẫm trước đó. Và Lê Văn Nuôi (đại diện học sinh Cao Thắng) được “đề cử” làm “Chủ tịch Tổng đoàn sinh viên, học sinh” .

- Ngày 01/05/1970, một “Đại hội sinh viên, học sinh toàn miền Nam” đã được “khai mạc” với con số được công bố là “5.000 người tham dự”, với khẩu hiệu: “Sinh viên, học sinh chống Mỹ-Thiệu”.

- Ngày 13/06/1970, do áp lực của “thành phần thứ ba. Trong số ấy, có Gs Lý Chánh Trung lại cầm đầu cuộc tuyệt thực chống 'đàn áp Sinh viên học sinh' tại Viện Đại học Sài Gòn, gồm một số giáo chức và phụ huynh, một số sư cô thuộc tịnh xá Ngọc Phương của ni sư Huỳnh Liên, bà Thơm (má của Huỳnh Tấn Mẫm), một số Sinh viên học sinh, Ls. Nguyễn Long (Chủ tịch Phong trào Dân tộc Tự quyết), Ls. Trần Ngọc Liễng (Chủ tịch Lực lượng Quốc gia Tiến bộ), Nguyễn Văn Cước (Chủ tịch nghiệp đoàn Hỏa xa), Thượng tọa Thích Mãn Giác, TT Nhật Thường... và nhóm “Đối Diện” của Linh mục Chân Tín, nên Huỳnh Tấn Mẫm được trả tự do, mà còn được giao căn biệt thự số 207, đường Hồng Bàng, Sài Gòn, để làm “Trụ sở Tổng hội”.

Một điều khác, vì muốn tranh quyền với cựu TT. Nguyễn Văn Thiệu, nên cựu tướng Nguyễn Cao Kỳ đã cho Huỳnh Tấn Mẫm được hoạt động ngay trong dinh của mình.

Ngày 30/04/1975. Khi Cộng sản Bắc Việt đã cưỡng chiếm nước Việt Nam Cộng Hòa, thì là lúc “hiện”, nên Huỳnh Tấn Mẫm và cả “dân biểu” Hồ Ngọc Nhuận đã công khai đón mừng “giải phóng quân”, và Huỳnh Tấn Mẫm cũng đã công khai mình là đảng viên đảng Cộng sản VN. Sau đó, Mẫm tiếp tục theo học ngành y; “rồi được bầu làm “đại biểu quốc hội rồi giữ chức Chủ tịch Mặt trận Tổ quốc TP.HCM, Tổng biên tập báo Thanh Niên… “và năm 2010, Mẫm đã sang Nga học và bảo vệ Tiến sĩ Triết học tại Viện Hàn lâm Khoa học”. Còn Hồ Ngọc Nhuận, sau 30/4/1975, đã là “Ủy viên trung ương mặt trận tổ quốc”; “phó chủ tịch mặt trận tổ quốc TP. HCM”.

Cho đến thời gian sau này, là lúc cần phải “ẩn” . Chính vì thế, nên Huỳnh Tấn Mẫm đã đóng vai trò “trả thẻ đảng”, nhưng vẫn hoạt động đắc lực trong đảng cộng sản Hà Nội.

Và đến thời điểm gần đây, là lúc Huỳnh Tấn Mẫm cần phải “hiện. Bởi vậy, Huỳnh Tấn Mẫm đã tái xuất với những lời kêu gọi “biểu tình chống Tầu…”

“Chống Tầu”. Nhưng tại sao, vào năm 1974, khi Tầu cộng xua quân đánh chiếm Hoàng Sa, kể cả chiếm cứ Trường Sa và sự hiện diện của quân giặc Tầu kể từ sau năm 1954, tại miền Bắc, và sau ngày 30/4/1975, trên cả ba miền của đất nước, mà Huỳnh Tấn Mẫm vẫn không hề lên tiếng.

Riêng về đảng Cộng sản Hà Nội, thì người viết đã từng nói: hơn ba mươi bảy năm trôi qua, kể từ khi dùng súng đạn của Tầu, của Nga để cưỡng đoạt nước Việt Nam Cộng Hòa, và đã nắm quyền thống trị cả nước, trong khi vẫn nói” Hoàng Sa-Trường Sa là của Việt Nam”. Như vậy, thì tại sao những kẻ cầm quyền, kể từ Lê Duẩn, Phạm Văn Đồng, Trương Tấn Sang, Nguyễn Tấn Dũng … cũng như các hàng tướng lãnh cao cấp của đảng Cộng sản Hà Nội, tất cả đều không hề dám bén mảng tới Hoàng Sa và Trường Sa, dù chỉ một lần.

Những điều đã nêu trên, đã chứng minh rằng: Đảng Cộng sản Hà Nội thực sự không có chủ quyền trên cả hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Đồng thời, mặc nhiên đã công nhận Hoàng sa-Trường sa là của giặc Tầu. Vì những lẽ ấy, nên đảng Cộng sản Hà Nội không dám đặt chân lên Hoàng Sa-Trường Sa, vì sợ “vi phạm chủ quyền” của giặc Tầu.

Nên nhớ, đảng Cộng sản Hà Nội, với cả triệu đảng viên, với quân đội, công an và vũ khí “tối tân” như đã quảng cáo, mà vẫn không hề có một lần chứng tỏ trước toàn dân về cái “chủ quyền” trên quần đảo Hoàng Sa-Trường Sa và trên cả ba miền đất nước. Chẳng những như thế, mà suốt bao nhiêu năm qua, cứ mỗi lần bọn giặc Tầu có bắt đánh, giết chết ngư dân Việt, thì đảng Cộng sản VN cũng chỉ biết lên tiếng cho có lệ, rồi cũng vẫn gọi dạ bảo vâng, đúng như thân phận của một chư hầu.

Qua những sự kiện đã chứng minh một cách rõ ràng như thế, thì Huỳnh Tấn Mẫm, và Hồ Ngọc Nhuận, kẻ đã được chỉ thị của đảng Cộng sản, để phải chui vào Hạ Viện của Việt Nam Cộng Hòa để hoạt động Cộng sản hợp pháp. Như thế, thì hiện nay, khi Huỳnh Tấn Mẫm và Hồ Ngọc Nhuận lên tiếng “kêu gọi biểu tình chống Tầu”, thì chắc chắn, đó chỉ là những màn kịch kế tiếp của hai diễn viên Huỳnh Tấn Mẫm và Hồ Ngọc Nhuận, đã do sự đạo diễn của đảng Cộng sản Hà Nội, để trấn an người dânViệt đã và đang phẫn uất trước đại họa diệt vong của Dân Tộc, qua từng bước Hán hóa, như mọi người đều đã thấy.

Chúng ta, những người Việt Quốc Gia yêu nước chân chính, đã từng bị đảng Cộng sản lừa gạt trong suốt mấy chục năm qua rồi. Chính vì thế, xin chớ bao giờ đi vào quỹ đạo của đảng Cộng sản Hà Nội.

Paris, 07/12/2012

Hàn Giang Trần Lệ Tuyền

-----------------------------------------------

Huỳnh Tấn Mẫm và cuộc gặp với tướng Nguyễn Cao Kỳ, Dương Văn Minh

 

Với vai trò quyền Chủ tịch Tổng Hội sinh viên Sài Gòn, Huỳnh Tấn Mẫm đã gặp gỡ nhiều lấn với Phó thủ tướng Nguyễn Cao Kỳ và đại tá Dương Văn Minh nhằm phục vụ cho những hoạt động cách mạng và phong trào đấu tranh của Sinh viên- học sinh Sài Gòn.

Tham gia cách mạng

Huỳnh Tấn Mẫm tham gia hoạt động cách mạng rất sớm. Năm 1958, khi 15 tuổi, đang học lớp Đệ ngũ (lớp 8) trường Pétrus Ký, Mẫm được kết nạp vào tổ chức bí mật do Nguyễn Văn Chí (Sáu Chí) lãnh đạo. Tại đây, Mẫm từng được giao công tác rải truyền đơn chống chính phủ và năm 1960 được kết nạp vào Hội Liên hiệp Thanh niên Giải phóng Sài Gòn-Gia Định.Ngày 3-2-1966, Huỳnh Tấn Mẫm được kết nạp vào Đảng Nhân dân Cách mạng Việt Nam (sau này là Đảng Cộng Sản) do ông Nguyễn Ngọc Phương và Phan Đình Dinh (tức Chín Kế, thuộc Đoàn ủy Sinh viên Khu Sài Gòn - Gia Định) giới thiệu.


Huỳnh Tấn Mẫm- Một trong những lãnh đạo của phong trào đấu tranh của sinh viên- học sinh ở Sài Gòn

Học giỏi và có những hoạt động xã hội được nhiều người chú ý, khi theo học đại học Y khoa Sài Gòn, Huỳnh Tấn Mẫm được bầu làm Phó Chủ tịch Tổng hội sinh viên Sài Gòn, tham gia hoạt động công khai trong phong trào đấu tranh của sinh viên miền Nam do Thành Đoàn bí mật chỉ đạo. Sau này, người giữ vai trò là Chủ tịch Tổng Hội sinh viên Sài Gòn ra trường, Huỳnh Tấn Mẫm được bầu là quyền Chủ tịch của tổ chức trên.

“Sở dĩ cấp trên đồng ý cho tôi ra hoạt động công khai tong phong trào này vì cấp trên nhận ra rằng cần có một mặt trận, một lực lượng đấu tranh công khai ngay trong lòng địch mà mà lực lượng đó phải hợp pháp và được chính quyền ở miền Nam thừa nhận. Và cuộc đấu tranh do lực lượng đó khởi xướng phải liên tục. Lực lượng đó chính là đội ngũ sinh viên ở miền Nam. Khi tôi giữ vai trò Phó chủ tịch của Tổng hội sinh viên Sài Gòn thì đã làm được ba ý đồ mà cấp trên đưa ra. Một là duy trì cuộc đấu tranh của chúng tôi công khai và liên tục. Hai là tập hợp và mở rộng thêm lực lượng, thành phần tham gia tranh đấu cùng chúng tôi, trong đó có những thành phần của tôn giáo, thậm chí là anh em thương binh của chế độ miền nam cũng tham gia. Ba là lôi kéo gây chia rẽ đội ngũ kẻ địch, như lôi kéo Phó tổng thống Nguyễn Cao Kỳ, đại tá Dương Văn Minh”.- ông Huỳnh Tấn Mẫm nhớ lại.

 

Huỳnh Tấn Mẫm (bên phải hình) và tác giả

Sau chiến dịch Mậu Thân 1968, tình hình chính trị miền Nam lúc đó trở nên căng thẳng. Chính quyền Nguyễn Văn Thiệu quyết định thành lập Sư đoàn sinh viên bảo vệ thủ đô. Tiếp đó, Thiệu ra chủ trương chương trình Quân sự học đường, buộc tất cả sinh viên phải tham gia các khóa học quân sự. “Lúc đó, cấp trên đã nhận định, đoán biết ý đồ của địch là sẽ bắt sinh viên đi lính, chống lại cách mạng. Do đó Thành Đoàn chỉ thị chúng tôi phải tìm cách phá chương trình này. Chúng tôi đã tổ chức nhiều cuộc biểu tình trong giới sinh viên, yêu cầu bãi bỏ Quân sự học đường. Phong trào được hưởng ứng mạnh mẽ của mọi tầng lớp và nhanh chóng lan rộng ra. Sau này, khi tôi bị bắt vì một vụ phản bội, phong trào đấu tranh vẫn diễn ra mạnh mẽ, liên tục”.- ông Huỳnh Tấn Mẫm kể lại.

Khi được thả ra cùng hơn 30 người trong nhóm hoạt động của ông đã bị bắt trước đó, ông vẫn tổ chức đấu tranh đòi bãi bỏ việc quân sự hóa học đường, nhưng chính quyền Thiệu vẫn cương quyết không từ bỏ. Thiệu còn ra lệnh, sinh viên nào không có chứng chỉ Quân sự học đường không được lên lớp. Trước tình hình đó, Thành Đoàn một lần nữa lại nhanh chóng chuyển hướng hoạt động đấu tranh của lực lượng sinh viên. Huỳnh Tấn Mẫm nhận chỉ thị là để sinh viên đi vào quân trường, tham gia vào chương trình học đường quân sự, rồi tìm cách phá từ bên trong.

Từ trong các quân trường, phong trào đấu tranh của sinh viên lại dấy lên, mạnh mẽ hơn dưới một hình thức khác. Họ tụ họp nhau lấy vạt giường đốt, rồi ca hát suốt đêm, những sĩ quan nào khắc nghiệt với sinh viên thì liền bị trùm mặt lại rồi đánh… Do bị để ý từ trước, địch nghi Huỳnh tấn Mẫm chỉ đạo những vụ đấu tranh này và anh bị bắt giam năm ngày. Trong năm ngày đó, phong trào đấu tranh vẫn diễn ra, không có chứng cớ và lý do, chúng phải thả anh ra.

Lôi kéo Nguyễn Cao Kỳ và Dương Văn Minh

Nhờ sự giúp đỡ của dân biểu (giờ gọi là nghị sĩ hoặc đại biểu Quốc hội) Hồ Ngọc Nhuận, chủ nhiệm báo Tin Sáng, một tờ báo có thiện cảm với cách mạng, Huỳnh Tấn Mẫm tới gặp Phó tổng thống Nguyễn Cao Kỳ, đề nghị ông Kỳ can thiệp để bãi bỏ chương trình Học đường quân sự.


Tướng Nguyễn Cao Kỳ- cựu Phó Thủ tướng VNCH Đại tá Dương Văn Minh- cựu Tổng thống VNCH- ảnh tư liệu

Ông Mẫm kể : “Lúc chúng tôi tới gặp ông Kỳ, ông hỏi: “Tôi nghe người ta nói mấy anh là Cộng sản có phải không?”. Lúc đó tôi nhanh miệng hỏi lại ổng: “Họ nói vậy thì ngài có tin không?”. Nghe vậy, ông Kỳ im lặng. Thực chất, ông Kỳ cũng biết chúng tôi là Cộng sản, nhưng ông muốn hợp tác với chúng tôi để tạo áp lực với Tổng thống Thiệu. Sau đó, ông Kỳ hỏi: “Mấy anh cần gì ở tôi?”. Tôi nói: “Thưa ngài Phó tổng thống, như ngài thấy đó, chương trình Quân sự học đường đang gây sự bất bình lớn torng sinh viên và công chúng. Nếu nó không bị dẹp bỏ thì tình hình sẽ không yên ổn đâu. Do vậy, chúng tôi thay mặt cho họ đề nghị ngài kiên nghị với Tổng thống Thiệu tạm hoãn hoặc bãi bỏ chương trình này đi thì tình hình mới yên được”.

Sau đó, chương trình Quân sự học đường đã được Thiệu ra lệnh tạm hoãn. Và lực lượng Tổng hội sinh viên Sài Gòn đã thành liên minh với Nguyễn Cao Kỳ. Họ được tướng Kỳ giao hẳn dinh Phó tổng thống để làm trụ sở hoạt động. Vào ngày 3-10-1971, theo lời ông Mẫm, Nguyễn Cao Kỳ đã bí mật giao 5.000 lựu đạn MK3 (loại lựu đạn để luyện tập, chỉ gây nổ, không sát thương) cho họ ném vào những tụ điểm đặt thùng phiếu để phá cuộc bầu cử độc diễn của phe Thiệu.

Trước ngày bầu cử này ít hôm, Huỳnh Tấn Mẫm suýt bị bắt. Lúc đó anh tới họp báo ở khu vực chùa Vĩnh Nghiêm (nằm trên đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa- q.3- TP.HCM) thì bị cảnh sát ngụy bao vây. Tình thế nguy cấp, Mẫm liền gọi cho ông Hồ Ngọc Nhuận nhờ giúp đỡ. Ông Nhuận liền gọi cho tướng Kỳ. Ít phút sau, hai chiếc xe quân cảnh chở theo hai trung tá đi cùng với xe của ông Nhuận đã tới đưa Mẫm lên xe. Mẫm ngồi xe với ông Nhuận, hai xe quân cảnh, một xe đi trước dẹp đường, một xe bọc hậu để tránh sự truy đuổi của cảnh sát. Sau một đoạn đường dài, đoàn xe đỗ lại nơi chợ Bến Thành, Huỳnh Tấn Mẫm bước ra xe, len lỏi trong các con hẻm để tìm tới cơ sở.

Sau đó, đại tá Dương Văn Minh đã cho người tới đón Huỳnh Tấn Mẫm về ở tại dinh thự của ông. Mẫm ở lại đó trong sáu tháng. Thời gian này, giữa Huỳnh Tấn Mẫm và ông Dương Văn Minh đã có nhiều cuộc trò chuyện.

Ông Huỳnh Tấn Mẫm, nhớ lại: “Trong những cuộc nói chuyện có lần tôi đề nghị ông Dương Văn Minh vào thành phần thứ ba, nhưng ông từ chối và nói: “Qua (tiếng miền Nam, có nghĩa như tôi- NV) biết mấy em là Cộng sản, nhưng qua không thể là thành phần thứ ba được. Qua phải trở thành thành phần thứ hai, thay thế cho ông Thiệu và ông Kỳ thì mới có hi vọng hòa hợp, hòa giải dân tộc được”. Nói chuyện cùng ông Dương Văn Minh, tôi nhận ra rằng ông Dương Văn Minh ngày càng ý thức được rằng đế quốc Mỹ muốn duy trì chiến tranh lâu dài”. Sau này, nhờ sự đầu hàng sớm và vô điều kiện của Tổng thống Dương Văn Minh mà cuộc chiến đỡ tang thương hơn.

Một thời gian sau khi rời khỏi dinh của ông Dương Văn Minh, ngày 5-1-1972, khi Huỳnh Tấn Mẫm tới đại học Y khoa Sài Gòn để chuẩn bị cho những hoạt động cách mạng tiếp theo thì bị bắt. Ngày 28-4-1975, Tổng thống Dương Văn Minh ra lệnh trả tự do cho ông.

Sau giải phóng, ông tiếp tục theo học ngành y.

Rồi ông được bầu làm đại biểu quốc hội rồi giữ chức Chủ tịch Mặt trận Tổ quốc TP.HCM, Tổng biên tập báo Thanh Niên… Ông qua Liên Xô (cũ) học và bảo vệ Tiến sĩ Triết học tại Viện Hàn lâm Khoa học. Năm 2010, cùng bạn bè, ông lập ra trường chuyên biệt Khai Trí chuyên giáo dục những trẻ em tự kỷ.

NGUYỄN THỊNH

------------------------------------------------------------

BBC Tiếng Việt

Thêm kêu gọi biểu tình chống Trung Quốc

Cập nhật: 07:58 GMT - thứ sáu, 7 tháng 12, 2012

Trên các mạng xã hội Việt Nam tiếp tục có kêu gọi biểu tình chống Trung Quốc vào Chủ nhật 9/12, lần này ở TP Hồ Chí Minh.

Một nhóm 42 nhân sỹ, trí thức TP HCM hôm thứ Sáu 7/12 gửi ra thông báo “Về việc tổ chức mít tinh phản đối những hành động gây hấn những ngày gần đây của nhà cầm quyền Trung Quốc”.

Thông báo có chữ ký của các vị như Huỳnh Tấn Mẫm, Hồ Ngọc Nhuận, Lê Công Giàu, Lê Hiếu Đằng và GS Tương Lai... nói rõ họ sẽ “tổ chức mít tinh tại Nhà hát lớn Thành phố vào lúc 8 giờ 30 sáng ngày Chủ nhật 9/12/2012 để biểu thị ý chí và thái độ của nhân dân Thành phố trước những hành động gây hấn ngang ngược, phi pháp của nhà cầm quyền Trung Quốc”.

Thông báo này cũng kêu gọi “đồng bào, nhân sĩ, trí thức, thanh niên, sinh viên, học sinh hưởng ứng và tham gia hoạt động được tổ chức sáng 9/12/2012 để phản đối những hành động gây hấn, khiêu khích trắng trợn của nhà cầm quyền Trung Quốc”.

Những người tổ chức cho hay trong cuộc mít tinh họ sẽ sử dụng các khẩu hiệu: “Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam”, “Cực lực phản đối những hành động gây hấn gần đây của nhà cầm quyền Trung Quốc” và “Cần có những biện pháp hiệu quả bảo vệ ngư dân và chủ quyền biển đảo Việt Nam”.

Họ cũng yêu cầu chính quyền TP HCM có biện pháp hỗ trợ an ninh cho điều mà họ gọi là hoạt động yêu nước này.

Ngăn chặn biểu tình

Sau vụ cắt cáp tàu Bình Minh 02 năm 2011, ở TP HCM cũng đã có biểu tình chống Trung Quốc.

Tuy nhiên khác với Hà Nội, nơi trong suốt mùa hè 2011 diễn ra nhiều cuộc tuần hành, ở đô thị lớn nhất Việt Nam chỉ có hai cuộc.

Cuộc đầu tiên hôm 5/6/2011 có sự tham gia của hàng nghìn người, nhưng con số người tham gia hoạt động hôm 12/6 giảm đáng kể sau khi giới chức có biện pháp ngăn cản.

Đã có nỗ lực ngăn chặn biểu tình

Một người tham gia tuần hành ở TP HCM lúc đó nói với BBC rằng cơ quan công an đã “chia cắt” đoàn biểu tình làm nhiều nhóm nhỏ. Sau khi bị phân tán,đến khoảng sau 11 giờ hoạt động cũng chấm dứt.

Lực lượng an ninh ở TP HCM bị cáo buộc đã bắt đi một số người.

Sau lần đó, không có thêm tuần hành phản đối Trung Quốc ở TP HCM.

Sau khi các lời kêu gọi được tung ra trên mạng lần này, những người tự gọi là 'biểu tình viên' cũng cảnh báo nhau về các phương thức ngăn cản biểu tình của an ninh Việt Nam.

Một trong những người tham gia nhiều cuộc tuần hành, Nguyễn Lân Thắng, viết trên trang Facebook cá nhân: “Mỗi khi có lời kêu gọi biểu tình, việc đầu tiên là các hồng vệ binh ào ạt đánh phá, bôi nhọ bằng các thủ thuật nguỵ biện tinh xảo...”

“Bước 2, cảnh sát khu vực, tổ trưởng dân phố lùng sục khắp các hang cùng ngõ hẻm để lôi bọn tích cực biểu tình ra giáo dục... Bước 3, các chốt dân phòng được thiết lập nhằm ngăn chặn từ xa... Bước 4, đài báo loan tin là mọi việc vẫn trong tầm kiểm soát, mọi việc đã có Đảng và nhà nước lo...”

“Mình dự báo kịch bản vẫn theo các bước như thế...”

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link