Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Monday, December 10, 2012

Biểu tình và tính chính đáng của Đảng Cộng Sản Việt Nam


 

Biểu tình và tính chính đáng của Đảng Cộng Sản Việt Nam

Lê Chinh Vũ (Danlambao) - Thế là rốt cuộc như dự định cuộc biểu tình chống Trung Quốc 9/12/2012 đã diễn ra tại Hà Nội lẫn Sài Gòn. Tuy đã bị nhà nước ra lệnh các lực lượng công an và đám xã hội đen bố ráp và ngăn chận nhưng cuộc biểu tình của nhân dân ta tại hai thành phố đã gây được một tiếng vang nhất định cả trong lẫn ngoài nước. Theo dõi hai videos đăng trên Dân Làm Báo và tin tức từ các mạng BBC và VOA, người ta không khỏi có mốt số thắc mắc về tính chính đáng (legitimacy) của cái gọi là “chính quyền nhân dân” hiện nay.

 

Câu hỏi lớn nhất của mọi người là tại sao các lãnh đạo Việt Nam (VN) hiện nay lại cấm đoán người dân biểu tình chống ngoại xâm? Người ta có thể đưa ra một số khả năng sau đây để giải thích cho việc làm của chính phủ và Đảng Cộng Sản Việt Nam (ĐCSVN) hiện nay:

 

1. Chính quyền hay nói đúng hơn là ĐCSVN đã có những cam kết với bọn Bành Trướng Bắc Kinh là sẽ dẹp mọi cuộc biểu tình chống Trung Quốc (TQ) tại Việt Nam (VN). Điều này đã hơn một lần được công khai nói rỏ bởi ông tướng Nguyễn Chí Vịnh khi ông ta sang chầu Bắc Kình vào năm ngoái (Xem Lê Hiếu Đằng). Có phải ĐCSVN đã cam kết với Đảng Cộng Sản Trung Quốc (ĐCSTQ) là VN sẳn sang thỏa mãn các yêu sách của ĐCSTQ để đánh đổi sự hổ trợ cho độc quyền chính trị của ĐCSVN?

 

2. ĐCSVN rất sợ những sự thực về quan hệ củng như cam kết giữa các lãnh tụ hai bên đã được ĐCSVN giấu kín nhân dân từ hằng chục năm nay hé lộ bởi ĐCSTQ? Có thể nào các ông Đỗ Mười, Phạm Văn Đồng và Nguyễn Văn Linh đã cam kết điều gì quá tội lỗi đối với dân tộc Việt Nam tại Thành Đô năm 1990? 

 

3. Tương quan lực lượng quốc phòng giữa Việt Nam và Trung Quốc qúa chênh lệch (unmatched) do đó thuần phục ngoại bang là chính sách tốt nhất? Điều này ai cũng biết và Việt Nam sẽ không có khả năng đuổi kịp TQ trên phương diện này, nếu VN tiếp tục coi thường nhân dân, coi thường trí thức, coi thường những tiếng nói yêu nước như hiện nay. Cứ nhìn vào ngân sách quốc phòng của TQ thì cũng thấy ngay sự chênh lệch này. Theo báo cáo của Bộ Quốc Phòng TQ thì ngân sách quốc phòng của nước này vào năm 2011 là 91.5 tì mỹ kim (Xem BBC 4/3/2011). Ngân sách này tương đương khoảng 73.8% tổng sàn lượng của VN vào cúng năm (123.96 tỉ mỹ kim, xem World Bank). Chừng nào thì VN có được một ngân sách quốc phòng như vậy? Dựa vào phát triển tăng tốc về mặt kinh tế với cung cách làm ăn hiện nay và nạn tham nhũng từ trung ương đến địa phương? Điều này chỉ có là nằm mơ! Do đó đối sách với TQ chỉ có thể dựa vào tinh thần đoàn kết dân tộc, dựa vào một chính sách ngoại giao toàn dân, dựa vào chiến tranh nhân dân theo đúng nghĩa của nó: mối người dân là một chiến sĩ trên tất cả các mặt trận: kinh tế, ngoại giao, quốc phòng, và kể cả chống tham nhũng. Một khả năng có thể nghĩ tới là vận dụng khả năng chất xám của gìới trí thức đặc biệt là kỹ năng tin học của thế hệ trẻ VN ngày hôm nay để tiến hành việc vô hiệu hóa các hệ thống điều khiển các loại vũ khí của TQ trước khi chúng tấn công VN.

 

Câu hỏi kế tiếp là tại sao trong lúc ở Biển Đông Tàu cộng có những hành động xâm lăng một cách công khai và hung hăng như bắn giết ngư dân VN, cắt cáp tàu Bình Minh 2, tuyên bố sẽ chận và lục soát táu bè VN từ ngày 1/1/2013 mà giới lãnh đạo VN lại tiếp tục ca tụng quan hệ Việt Trung qua 16 Chữ Vàng và 4 Tốt? Không hiểu nổi! 

 

Đâu là “lòng tự trọng” của quý vị? Nếu cho rằng các ông đang theo đuổi một chính sách ngoại giao lấy hoà bình và hữu nghị làm nền tảng cho việc bảo vệ đất nước trước sức mạnh đang lên của TQ thì điều này cần phải xét lại: liệu rằng bọn Bành Trướng Trung Quốc sẽ hài lòng với những gì chúng chiếm được ở Biển Đông và để yên cho VN lo phát triển kinh tế? Không bao giờ có chuyện đó! Cái lòng tham vô đáy của TQ đã được thể hiện rất rõ ràng và trắng trợn qua những tuyên bố và yêu sách mới đây (Xem BBC 6/12/2012).

 

Trên đây chỉ mới là chuyện biểu tình và quan hệ của hai đảng cộng sản. Những việc làm khác của chế độ hiện nay cũng là những bức xúc của nhân dân Việt Nam, không thể không nói tới! 

 

1. Khả năng quản lý nền kinh tế một cách tồi tệ dẫn đến thua lỗ và nợ nần chồng chất của các tập đoàn kinh doanh của nhà nước đang làm rỉ máu nền kinh tế một cách tệ hại. Một hệ thống ngân hàng nhiều bất cập. Các chính sách theo kiểu mệnh lệnh hành chánh, cùng với sự thao túng thị trường của các nhóm lợi ích. Tất cả đều dẫn đến những kết qủa tồi tệ cho nền kinh tế.

 

2. Việc mua quan bán chức từ địa phưong đến trung ương (xem Dan Tri 30/3/2012) đang tạo ra một hàng ngũ cán bộ thiếu đạo đức trong guồng mày hành chánh hiện nay. Chạy chọt tiền bạc để mua chức thì hối lộ và tham nhũng là những việc làm không thể tránh để thâu hồi lại tiền bạc đã bỏ ra. Chưa kể tới hiện tượng các nhóm lợi ích hoành hành thao túng chức quyền và địa vị trong xã hội. Hai ông Ông Nguyễn Tấn Dũng và Tô Huy Rứa làm gương rất tốt trong lãnh vực này!

 

3. Đại bộ phận đại biểu Quốc Hội hiện nay là đảng viên ĐCSVN. Như vậy những người này có phải là những đại diện chân chính do nhân dân bầu lên hay không? Mọi người dân Việt Nam biết câu trả lời này rất rõ. Quý vị đại biểu cũng biết rất rõ (Xem Dương Thu Hương).

 

4. Một hệ thống giáo dục xuống cấp một cách tệ hại, mua bán bằng cấp để gìữ chức giữ quyền, chưa nói đến ông Tiến Sĩ này ông Thạc Sĩ kia chấp hữu những mãnh bằng giả không có mốt giá trị nào trong lãnh vực học thuật (Xem Phạm Xuân Nguyên); thi cử thì học sinh liệng bài thi cho nhau trong giờ thi (Xem VNExpress). Một câu hỏi quan trọng hơn là hệ thống giáo dục có đáp ứng được nhu cầu phát triển của đất nước hay không? 

 

5. Còn hệ thống y tế? Thôi thì khỏi nói. Có tiền thì sống, không tiền thì chết. Không có chuyện lương y như từ mẫu! Hệ thống bịnh viện giành cho cán bộ thì khác, nhân dân thì khác. Quan chức có tiền thì đi nước ngoài chữa bịnh. Điều này tự các ông cũng không tin tưởng nổi phẩm chất của hệ thống bịnh viện do Đảng và chính phủ ta xây dựng nên!

 

6. Thế thì hệ thống giao thông thì sao? Cái con số tai nạn hằng năm nói lên một cách cụ thể mức độ an toàn của hệ thống giao thông Việt Nam. Theo thống kê, năm 2011 có tất cả là 44.548 vụ tai nạn giao thông với 11.395 người chết và 48.734 người bị thương (Xem Tin Mới). Lấy một ví dụ: ai có dịp đi trên con đường từ Sài Gòn về Bà Rịa thì rõ cái phẩm chất của hệ thống giao thông dưới sự lãnh đạo của Đảng ta như thế nào. 

 

7. Việc cho TQ thuê hàng chục ngàn mẫu rừng đầu nguồn trong 50 năm mà không có một đảm bảo nào về an ninh quốc phòng của đất nước. Ai dám đảm bảo rằng TQ không bí mật tiến hành xây dựng những căn cứ quân sự ở những địa điểm này? Đâu rồi những thiên tài quân sự và những chính trị gia lỗi lạc của đất nước? Đâu rồi đỉnh cao trí tuệ của loài người? Đâu rồi cái khả năng tư duy và lý luận của một con người bình thường? 

 

Do đó, suy đi nghĩ lại người ta không thể tìm thấy một lý do nào để nói lên tính chính danh của cái chế độ hiện nay! 

 

Thay đổi chế độ là điều dân tộc Việt Nam đang cần và dân chủ hoá là con đường cứu nước duy nhất. Không còn con đường nào khác!

 

Lê Chinh Vũ


 

Sunday, December 9, 2012

NỖI ĐAU ÂM THẦM CỦA PHỤ NỮ VIỆT NAM


 

    


Văn Quang - Viết từ Sài Gòn, ngày 07.12.2012

                                    

 

                  NỖI ĐAU ÂM THẦM CỦA PHỤ NỮ VIỆT NAM

 

Ở VN lúc này rất nhiều người “biết chơi internet”, nhất là mấy ông có tuổi về hưu hoặc có con cái phụng dưỡng và cả những ông chỉ còn sức phụ việc cho gia đình làm ăn buôn bán lặt vặt. Cứ rảnh là chẳng biết làm gì, vào net là thú chơi tiết kiệm nhất.

 

Tuổi trẻ thì khỏi nói, những cô cậu “tuổi tin” giàu hay nghèo đều biết chui vào net làm đủ thứ chuyện từ mở rộng tầm hiểu biết đến những phim truyện “đen” và gặp gỡ tán tỉnh nhau qua net. Đa số vẫn là những chuyện nhảm nhí, xem ngay trên các trang báo mạng VN cũng đủ thứ hình ảnh lõa lồ của các “siêu sao, siêu mẫu, siêu khủng”… khêu gợi sự tò mò thèm muốn của lứa tuổi mới lớn.

 

                                                          

                                              Chiếc váy "trứ danh" gây phẫn nộ dư luận của người mẫu 9X Hồng Quế

 

Gần đây nhất, người mẫu Hồng Quề, tuổi 9x còn rất trẻ vậy mà trong Liên Hoan Phim Quốc Tế (LHP) tại Hà Nội vừa qua, dù không được mời, cô gái vẫn đến để khoe bộ váy ren lộ hết cả nội y, còn “mời gọi” hơn là khỏa thân toàn diện.

Không phải chỉ khi đến thảm đỏ của LHP Quốc tế Hà Nội, người mẫu Hồng Quế mới diện lộ liễu hơn cả các minh tinh màn bạc nổi tiếng sexy trên thế giới. Đã nhiều lần Hồng Quế bị chỉ trích về ăn mặc, về phát ngôn, về việc chụp ảnh nude trước kỳ thi tốt nghiệp Phổ thông trung học.

 

Đây là một hiện tượng “khát hở hang” đang có chiều hướng gia tăng trong giới trẻ VN. Hở hang để lấy tiếng hay để “câu đại gia” cũng là một cách kiếm tiền. Một số báo cũng “câu khách” bằng cách khuyến khích trò chơi này với vô số “chuyên mục” phòng the, tâm sự “chuyện ấy” khá thô tục.

 

Một thí dụ cụ thể khác, như trên tờ báo mạng  TINTUC24H.INFO ngày 04-12-2012 có mục “Ngắm vòng 1 căng đầy của Elly Trần – Ngắm Elly Trần khoe vòng 1  sexy trong những shoot ảnh mới chào đón Giáng sinh. Cùng ngắm những hình ảnh gợi cảm của cô nàng này nhé”.

 

                                                           

                                                    Vòng 1 của Elly Trần “khoe của” trên trang báo mạng

 

Trên đó phơi bầy khoảng 10 tấm hình rất khêu gợi của người đẹp. Không biết trang báo này có mục đích gi về “nghệ thuật”, chỉ biết rằng em nào xem cũng phải thèm. Cho nên ngày càng gia tăng những vụ hiếp dâm, những bi kịch tình ái của các cô cậu “vắt mũi chưa sạch”, mới 13-14 tuổi, dắt nhau vào khách sạn như đi dạo mát. Bởi vậy nên mới có nhiều gia đình cô gái VN muốn đổi đời, muốn bằng chị bằng em, bằng những nhà gạch xe mới trong thôn xóm, cho con gái lấy chồng Đài Loan, Hàn Quốc để rồi đưa đến những thảm họa không thể tồi tệ hơn. Tôi xin bàn kỹ hơn ở phần sau.

 

Chưa bao giờ nền giáo dục ở VN lại “xuống cấp” thê thảm như bây giờ. Một phần cũng do đạo đức của người lớn ngày càng suy thoái. Mục đích tối thượng của họ là tiền tài, danh vọng và nhục dục, bất chấp danh dự, bất chấp liêm sỉ. Đối với loại người này thì: “Tiền là Tiên là Phật, là sức bật của con người, là thước đo tuổi trẻ, là sức khỏe của người già…”.  Như thế thì con cái làm sao khá được.

 

Ngày tận thế, chúng ta cùng “bình đẳng trước Thượng Đế”

Nhưng ở đây tôi không đề cập đến những tệ nạn thời đại đó. Tôi chỉ nhắc sơ qua để chứng minh nhiều người VN vào internet nên mọi thông tin đều có thể đến với người dân. Tin hay không tùy theo mỗi người, tùy theo sự đánh giá nguồn tin trung thực đến đâu, họ không còn bị “dẫn dắt” theo một con đường một chiều nào nhất định. Báo chí không còn làm được vai trò “định hướng dư luận”,  làm chủ “cuộc chơi” như thời xưa nữa. Tự trong thâm tâm, người dân tự định hướng cho mình. Báo chí muốn nói gì thì nói. Nói theo chỉ thị hay nói theo kiểu “vuốt đuôi” là việc của anh, tin hay không là việc của người dân. Cho nên nói và viết theo chỉ thị không còn tác dụng gì nữa.

 

Trong những ngày này còn khá nhiều người dân Việt biết về những lời đồn đại trên internet rằng ngày tận thế là 21-12-2012. Bất kể theo tôn giáo nào, có một số người VN lo ngại, hầu như đó là những người giàu, tiếc của trời cho, nhưng cũng chỉ là sự lo ngại bâng quơ thôi, chưa đến nỗi phải mua hay thuê boong-ke như mấy ông nhà giàu Mỹ. Nhưng nếu nguồn tin đó đáng tin thì những “đại gia” ở VN cũng có thể nhảy qua Mỹ thuê cái boong-ke cho gia đình tạm trú đến sau ngày 21-12.

 

Thậm chí có một số thanh niên lại cho rằng cứ ăn chơi cho thỏa thích, tội gì mà lo.

 

Bạn Văn Bình viết:

“Chuyện gì tới cũng sẽ tới, lo làm gì cho mệt chứ”.  

 

Khang Poka viết: “Thanh niên Việt Nam vẫn ăn và chơi bời tỉnh bơ”.  

 

Phạm Thắng lạc quan: “Ngày tận thế chỉ là cái cớ để buông thả bản thân, và rằng cứ chơi đi...”.

 

Có lẽ đó là những công tử, tiểu thư con ông cháu cha lợi dụng tin đồn này để có một phen ăn chơi xả láng. Còn một số người nghèo lại rất thờ ơ, nghe để mà biết thôi.

 

Riêng số người nghèo mạt rệp VN lại bất cần đời, họ cho rằng tận thế cũng vui, bởi chúng ta sẽ cùng “bình đẳng trước Thượng Đế”. Có lẽ ít nơi nào trên thế giới có cái tâm trạng “liều” như vậy.

Cũng may, đến nay ở VN, cũng qua internet, dường như cũng chẳng ai tin vào “ngày tận thế” nữa. Họ có những vấn đề khác để buồn, để lo.

 

Nỗi đau chung của cả dân tộc trước một cái chết

Tôi chắc bạn đọc đã biết quá rõ về cái chết rất thương tâm của một người VN lấy chồng Hàn Quốc ôm 2 con cùng nhảy làu tự tử từ căn nhà 18 tầng. Xin lược thuật rất ngắn gọn:

 

Sau hơn 8 năm lấy chồng Hàn Quốc, chị Võ Thị Minh Phương lần lượt sinh ra 2 đứa con tại TP Busan. Tuy nhiên, hạnh phúc chẳng tày gang, khi mới đây, cô dâu Việt bị bạo hành, bị chồng và cả nhà chồng ngược đãi đã bế 2 con 3 và 7 tuổi nhảy từ lầu 18 xuống đất tự sát tại khu chung cư nơi gia đình sinh sống. Ba mẹ con chết ngay tại chỗ.

Nhìn hình ảnh hai đứa con xinh đẹp hồn nhiên của chị Phương cùng chết theo mẹ, cả thế giới phải đau xót và lên án chứ chẳng riêng gì ở VN.

 

                                                           

                                                     Chị Phương và chồng trong ảnh cưới cách đây 8 năm

 

Tôi không biết những người có trách nhiệm về nhân quyền, về bình đẳng xã hội, về đạo đức và nhất là về việc bảo vệ nhân phẩm của phụ nữ VN nghĩ gì và đã làm được những gì trước và sau cái chết quá thương tâm này?! Không lẽ chỉ có đôi lời chia buồn cùng tang quyền, tặng tí tiền gọi là có cho phải phép, thế là hết?!

Cần phải có những hành động mạnh mẽ, thiết thực hơn nữa, phải đòi hỏi được sự công bằng trước pháp lý cho gia đình chị Phương. Không thể để những kẻ sát nhân trực tiếp hay gián tiếp nhởn nhơ để rồi những kẻ khác lại tiếp tục hành hạ những người phụ nữ VN nghèo phải bán thân ra nước ngoài.

Dù ở đâu, họ vẫn là người Việt chúng ta. Phải bảo vệ họ một cách quyết liệt hơn.

 

Tất cả chỉ vì cái nghèo ở nông thôn ngày nay

Chị Minh Phương sinh ra ở ấp Hòa Quới, xã Hòa An, huyện Phụng Hiệp, tỉnh Hậu Giang. Mẹ chị là bà Võ Thị Ảnh đã kể lại những điều mắt thấy tai nghe trong những ngày sống tại Hàn Quốc, thăm con và chăm 2 cháu trước khi họ tử nạn.

 

                                                     

                                                  Nhìn hai đứa con xinh đẹp hồn nhiên của chị Phương cùng chết theo mẹ,

                                                  cả thế giới phải đau xót và lên án chứ chẳng riêng gì ở VN

 

Có hơn 1 năm ở xứ người cùng con gái, bà Ảnh đã kể về chàng rể Kim Yeoang Hwa (47 tuổi) khi Kim nhiều lần đánh vợ bầm tím mặt mũi.

Bà kể lại: “Có hôm Phương đi làm về, bát chén chưa kịp rửa, con cái khóc lóc. Nó tắm rửa cho 2 đứa con rồi cho chúng ăn. Nhìn thấy nhà cửa bẩn, chồng nó bóp cổ, đấm bầm dập cả 2 mắt”. Có lần, em gái Kim Yoeng Hwa xông vào nhà cầm tóc, nhấn đầu chị Phương vào bình nước và liên tục lăng mạ. Việc chị Phương bị đánh đập, hành hạ diễn ra thường xuyên…

 

Đọc hàng tin này và nhìn hình ảnh ba mẹ con rồi đọc lá thư tuyệt mệnh của cô gái, không một người VN nào không cảm thấy bùi ngùi, cùng với sự căm phẫn. Tất cả cũng vì cái nghèo của người nông dân, điều đó thì chẳng có gì phải bàn. Điều đáng suy nghĩ là tại sao đến bây giờ người dân nông thôn ngày càng nghèo đi ?! Xin các nhà làm “kinh tế vĩ mô” và “kinh tế thực dụng” vẫn “thuyết giảng” về tài kinh bang tế thế hãy trả lời câu hỏi này trước khi nói đến những chuyện “vĩ mô” khác.

 

Hãy nghĩ đền những vùng nông thôn nghèo VN trước đã. Bà Nguyễn Thị Tuyết Loan – Phó Chủ tịch Hội Liên hiệp phụ nữ tỉnh Hậu Giang cho biết, trên toàn tỉnh có 10.000 phụ nữ lấy chồng ra nước ngoài, trong đó lấy chồng Hàn Quốc chiếm khoảng 6.000 người. Con số đó là nhiều hay ít hay không đáng quan tâm? Đấy là vấn đề thời đại rất cấp bách, vấn đề đạo đức và danh dự của cả một dân tộc, chứ không phải chỉ là chuyện nông thôn của một địa phương.

 

Con số phụ nữ Việt tự tử và bị chồng đánh chết ngày càng nhiều

Bây giờ chúng ta hãy điểm lại những nguồn tin bi đát, vừa đáng thương, vừa đáng giận vừa đáng xấu hổ này.

 

- Cô dâu  Phạm Thị Thanh Trúc (SN 1982, quê tại huyện Tiểu Cần, tỉnh Trà Vinh), bị người chồng Đài Loan giết chết vào tháng 12-2011.

 

                                               

                                    Cô dâu Phan Thị Thanh Trúc bị người chồng Đài Loan giết chết vào tháng 12-2011.

 

- Cách đây hơn 4 năm, Trần Thị Lan, 22 tuổi, một thiếu nữ Cần Thơ lấy chồng Hàn Quốc, cũng nhảy lầu tự vẫn đúng vào chiều 30 Tết. Cái chết diễn ra khi Lan mới sang nhà chồng chưa đầy một tháng và cảm thấy không hợp với cuộc sống ở đây.

 

- Bên cạnh một số trường hợp cô dâu Hàn nhảy lầu tự tử, còn có những người bị chính người đầu ấp tay gối với mình đánh đập cho tới chết.

 

Năm 2010, từng xảy ra vụ án mạng cũng tại xứ sở Kim Chi. Người đàn ông Hàn Quốc tên Jang 47 tuổi đã đánh chết vợ là Thạch Thị Hoàng Ngọc, người Việt Nam, chỉ một tuần sau khi cô làm vợ. Hai người làm đám cưới sau khi gặp gỡ qua một công ty hôi giới hôn nhân ngoại.

 

- Tháng 5 năm 2011, một phụ nữ tên Hoàng Thị Nam (Hàm Tân, Bình Thuận) cũng bị chồng sát hại tại nhà riêng ở Gyeongsangbuk, Hàn Quốc. Một nguồn tin cho biết chị Nam nói tiếng Hàn rất kém nên không thể giao tiếp, chia sẻ nhiều, đặc biệt là đi vào chi tiết những khía cạnh trong cuộc sống. Người chồng khai nhận với cảnh sát là đã giết vợ trong cơn nóng giận sau một cuộc cãi vã…

 

Đấy là những nạn nhân đã chết tức tưởi, không biết ở nơi xứ lạ còn bao nhiêu người phụ nữ VN khác còn đang bị đối xử tàn nhẫn mà chưa có dịp chết hoặc trốn khỏi nơi thê thảm không khác ngục tù? Con số đó không biết nói.

 

Gần đây có vài tờ báo loan tin có nhiều cô gái VN sống hạnh phúc bên những ông chồng Hàn. Tất nhiên, số người đó cũng có và chỉ là chuyện tự nhiên thôi, lập gia đình có hạnh phúc, chẳng có gì lạ, không thể vì thế biện minh được cho hầu hết những trường hợp khác còn trong tăm tối.

 

Những “ hội đoàn phụ nữ” VN đã làm gì để ngăn chặn tình trạng này? Có người nói, mỗi cô gái VN lấy chồng Hàn Quốc, lấy Đài Loan Singapore phải mang theo bên mình một “kim chỉ nam” hướng dẫn khi bị bạo hành phải làm những gì. Trình báo ở đâu và được quyền dùng điện thoại di động ở mọi nơi mọi lúc, nhà chồng không được phép tước đoạt phương tiện này của các cô dâu. Những hội đoàn Phụ nữ VN cần phải có hành động thực tế và cương quyết hơn bảo vệ nhân phẩm, quyền sống cho người cùng phái với mình. Tất nhiên chính quyền VN cũng không thể đứng ngoài, chỉ có vài lời chia buồn, vài thủ tục lấy lệ rồi quên.

 

Quan niệm sâu xa, nhiều gia đình Hàn Quốc coi thường cô dâu Việt?

Thật ra, người dân Việt cảm thấy bị xúc phạm nặng nề trước lối đối xử vô nhân đạo của cả cái gia đình chú rể người Hàn Quốc, dù cho chú rể có quỳ xuống xin lỗi cũng chẳng nói lên được điều gì, ngoài điều hắn muốn “chạy tội”, nhỏ chút nước mắt cá sấu. Sao khi vợ con anh ta còn sống anh ta không có lấy một chút tình thương, coi vợ như con vật. Đối với một con vật, con người cũng không thể hành động như thế được.

 

Tất nhiên, người Việt không vì thế mà hận thù với cả dân tộc Hàn Quốc vốn coi trọng lễ nghĩa và tình yêu gia đình. Nhưng họ yêu gia đình người Hàn, chứ không phải đối với người dân nước khác về làm dâu con trong gia đình họ. Với người nước khác về làm dâu trong gia đình Hàn, họ coi như mua được con trâu, con bò hay đúng nghĩa là một con nô lệ. Nô lệ tình dục và nô lệ lao động. Có thể biện minh rằng không phải tất cả mọi gia đình Hàn Quốc đều như thế, điều đó đúng, nhưng trên quan niệm chung thì ít nhiều các gia đình Hàn Quốc hay Đài Loan cũng có một chút ý nghĩ này, không công khai thì cũng ngấm ngầm trong tận cùng tư tưởng. Bởi thực tế cái “vật” mà họ mang về là thứ đi mua chứ không có tí tình nghĩa nào hết. Thật ra thì “tiên trách kỷ, hậu trách nhân”, nhưng tôi chỉ nói đến một chút quan niệm chung mà thôi. Khó mà rũ bỏ được quan niệm âm thầm này khi con người chỉ là vật mua bán ngoài đường. (Ngoại trừ những cuộc tình của các cô chân dài, các cô trong Showbiz thì không kể, họ yêu nhau cứ việc lấy nhau).

 

Nỗi đau riêng của người ở chung cư có con lấy chồng Hàn

Tôi nói chung một sự thật rất thật, người bình dân VN rất căm phẫn. Đừng vì “ngoại giao” hay vì lịch sự hão mà che giấu sự thật này. Mai này nếu một chú rể Hàn Quốc bị đánh chết tại VN thì sao nhỉ? Chuyện có thể xảy ra lắm chứ. Đừng nghĩ rằng có ai đó khơi dậy lòng hận thù giữa các dân tộc. Chúng ta lường trước mọi sự việc vẫn hơn.

 

Nhiều người ngồi ở quán cà phê đầu đường chỉ bàn tán và tỏ lòng căm tức, nhưng trong chung cư tôi ở, có vài nhà có con gái lấy chồng Đài Loan và Hàn Quốc lại có nỗi lo sợ riêng rất đáng thương mà những người ngồi ở quán cà phê không hiểu được.

 

Một buổi tôi cuối tuần vừa qua, tôi ra hành lang hóng mát, thấy một gia đình thắp hương xí sụp cầu khấn khá lâu, tôi để ý thấy một nhà khác cũng lập bàn thờ ra ngoài hành lang khấn vái như vậy. Hàng xóm nói với nhau những gia đình này có con lấy chồng Đài Loan và Hàn đang lo ngại sau cái tin cô gái ở Hàn Quốc ôm 2 con tự tử. Tôi hiểu được nỗi lo lắng, xót xa của những gia đình này mà không thể tâm sự cùng ai được. Tôi và những người hàng xóm nhớ lại những khuôn mặt thơ ngây của mấy cô gái trong chung cư đã bị gả sang Hàn Quốc và Đài Loan. Bà hàng xóm tôi năm nay gần 50 tuổi, vừa bằng tuổi cái chung cư này, rơm rớm nước mắt, chỉ biết thốt lên: “Tội nghiệp chúng nó quá chú ơi”.

 

Tôi phải an ủi bà: “Biết đâu mấy đứa nó giàu sang, hạnh phúc thì sao”. Bà hàng xóm chỉ lắc đầu ngao ngán: “Giàu cũng không ham chú ạ”. Nhưng nói đến đây thấy bà mẹ của cô con gái lấy Đài Loan đi ngang, bà hàng xóm liền im bặt.

Người mẹ có con lấy chồng Đài, cúi mặt ngượng ngùng đi nhanh xuống cầu thang. Bà biết rằng hàng xóm đang nói về chuyện con bà và người vừa tự tử. Nỗi đau ấy tôi tưởng như nỗi đau của chính mình, một cư dân của khu chung cư này, không đến nỗi nghèo lắm vậy mà vẫn có vài cô gái lấy chồng Hàn.

 

Vậy ở các làng quê có tới hàng trăm ngàn cô gái bị “bán đúng pháp luật” như thế còn đau, còn lo sợ ngấm ngầm đến thế nào! Họ đau, họ lo sợ cho con cái mình mà không dám bày tỏ cùng ai. Có phải là nỗi đau nhục của cả dân tộc không? Đến bao giờ mới chấm dứt được những nỗi đau âm thầm này? Chỉ có mỗi cách là làm cho đời sống người nông dân khá lên. Câu hỏi này dành cho tất cả những “nhà chức trách” VN.

 

Đừng vì những chuyện lớn như chuyện cái hộ chiếu in hình đường lưỡi bò lố bịch, ngu xuẩn cùng những hành động gây hấn ngày càng trâng tráo, láo xược của Trung Quốc và những luật lệ mới được ban hành đã gặp ngay những phản ứng quyết liệt của người dân… mà quên đi những chuyện tưởng là nhỏ, nhưng là nỗi phẫn uất chung âm thầm trong nhân dân. Tiếc rằng bài báo có hạn nên tôi sẽ đề cập đến những vấn đề đó trong những bài sau.

Văn Quang

Canada đồng ý bán công ty dầu khí Nexen cho Trung Quốc


 

Canada đồng ý bán công ty dầu khí Nexen cho Trung Quốc

Trụ sở công ty dầu khí Nexen ở Calgary, Alberta, Canada

Trụ sở công ty dầu khí Nexen ở Calgary, Alberta, Canada

REUTERS

Tú Anh


Tập đoàn dầu khí nhà nước Trung Quốc CNOOC sẽ chi ra 15,1 tỷ đôla để mua lại công ty dầu khí Nexen đứng hàng thứ 10 của Canada. Sự kiện này gây lo ngại, vì Trung Quốc có thể chiếm lấy kỹ thuật khai thác dầu hỏa trong cát nhựa và dưới đáy biển sâu. Phản ứng của Hoa Kỳ sẽ là chốt chận sau cùng, không cho Trung Quốc chen chân vào ngành dầu khí Bắc Mỹ chiếm lấy công nghệ, quay về khai thác Biển Đông.


Sau hai lần triển hạn thời gian thảo luận, ngày 07/12/2012 vừa qua, chính phủ bảo thủ Canada bật đèn xanh bán hai công ty của khai thác năng lượng của Canada là Nexen và Progres Energy cho hai tập đoàn dầu khí châu Á.

Tập đoàn dầu khí nhà nước Trung Quốc CNOOC mua lại công ty Nexen với giá 15,1 tỷ đôla Mỹ trong khi Petronas của Malaysia bỏ ra 5,2 tỷ đôla để làm chủ Progres Energy.

Điều đáng chú ý là chính phủ Canada cho biết, đây là một quyết định khó khăn, phải cân nhắc giữa nhu cầu phát triển kinh tế và quyền lợi chiến lược của quốc gia. Thủ tướng Stephen Harper tuyên bố, tuy « Canada mở cửa cho doanh nghiệp nhưng không có nghĩa là bán đứng đất nước cho ngoại bang ». Theo AFP, điều này hàm ý, từ nay về sau, Canada sẽ giới hạn cho phép nước ngoài chen chân vào lãnh vực chiến lược này. Trong cuộc họp báo tại Quốc hội, thủ tướng Canada và cũng là dân biểu ở thành phố Calgary « thủ đô » dầu khí liên bang, cảnh báo « sự kiện các công ty nước ngoài kiểm soát các mỏ dầu hỏa cát nhựa đã lên đến mức ….không còn có lợi cho Canada nếu mở cửa thêm ».

Đối với Trung Quốc, « đèn xanh » của Canada là một món quà vô giá. CNOOC hoan nghênh quyết định của Ottawa và dự phóng là « lợi thế và nhân sự tuyệt vời của Nexen sẽ trợ giúp rất nhiều cho các hoạt động của tập đoàn dầu khí Trung Quốc trên thế giới ».

Theo nhận định của hãng tin Bloomberg, cường quốc kinh tế thứ hai thế giới đang tìm cách « bảo đảm » nguồn năng lượng để phục vụ cho nhu cầu vô tận của họ đúng vào lúc Canada, cũng vì quyền lợi « tối thượng » chủ trương đường hướng mới « bán ít hơn cho Hoa Kỳ, bán nhiều hơn cho châu Á ».

Vấn đề là còn chờ xem phản ứng của Mỹ. Sau khi Liên Hiệp Châu Âu bật đèn xanh cho Canada, chưa rõ phản ứng của cơ quan đặc trách hồ sơ cạnh tranh của Hoa Kỳ sẽ như thế nào ?

Trong thỏa thuận với Canada, tập đoàn dầu khí Trung Quốc được Nexen chuyển giao một số công nghệ khai thác khí đá phiến và khảo sát thăm dò dầu khí « dưới đáy biển sâu ». Giám đốc nghiên cứu của cơ quan Mirae Asset Securities HK Ltd., từ Hồng Kông cho biết : « Công nghệ dầu khí của Nexen trong vịnh Mêhicô sẽ giúp tập đoàn dầu khí nhà nước Trung Quốc khai thác Biển Đông trong tương lai ».

Nhận định này là một lời cảnh báo cho nhiều quốc gia Đông Nam Á mà biển đảo nằm trong « đường lưỡi bò » của Bắc Kinh.

 

Mông Cổ Gia Nhập OSCE : Mỹ Mừng, Trung Quốc Lo


 
Mông Cổ Gia Nhập OSCE :
        Mỹ Mừng, Trung Quốc Lo
 
 
Là một nước láng giềng án ngữ phía Bắc Trung Quốc, việc Mông Cổ gia nhập OSCE có nghĩa là nước này đã ngả theo Mỹ mà rời xa Trung Quốc.
 

Mỹ tăng cường cung cấp viện trợ với khối lượng lớn cho Mông Cổ.
Ảnh moveoneinc.com

Theo báo “Thái Dương” (Hong Kong) ngày 25/11, việc Mông Cổ tuyên bố chính thức gia nhập “Tổ chức An ninh và Hợp tác châu Âu” (OSCE) và trở thành nước thành viên thứ 57 của tổ chức này có thể là một động thái bất lợi cho Trung Quốc.
 
Đây là kết quả sau nhiều năm lôi kéo của Mỹ. Kể từ đầu thế kỷ 21, Mông Cổ - vốn là quốc gia luôn bị đánh giá thấp trong con mắt người Mỹ - bỗng dưng được Washington ngày càng coi trọng. Đáng nói hơn là Mỹ đã tổ chức nhiều cuộc tập trận chung với Mông Cổ. Năm 2005, Tổng thống Mỹ khi đó là George W. Bush đã cùng Bộ trưởng Quốc phòng D. Rumsfeld lần đầu tiên đã thăm chính thức Mông Cổ, nâng mối quan hệ song phương lên tầm cao mới. Mông Cổ coi Mỹ là “nước láng giềng thứ ba” quan trọng nhất, trong khi Mỹ cũng rất mong muốn trở thành “nước láng giềng thứ ba” của Mông Cổ.
 
Do từng học tập tại Đại học Harvard của Mỹ, Tổng thống Mông Cổ đương nhiệm Tsakhia Elbegdorj tiếp thu sâu sắc  văn hóa Mỹ. Sau khi lên nắm quyền năm 2009, ông Elbegdorj càng đẩy nhanh các bước tăng cường quan hệ song phương với Mỹ, để Mông Cổ dựa nhiều hơn vào Mỹ. Năm 2011, Tổng thống Elbegdorj thăm chính thức nước Mỹ và nhận được sự đón tiếp hết sức trọng thị của Washington. Cũng trong năm đó, Phó Tổng thống Mỹ Joe Biden thăm Mông Cổ. Các cuộc thăm viếng lẫn nhau của lãnh đạo cấp cao hai bên đã nâng sự tin tưởng lẫn nhau về chính trị giữa Mỹ và Mông Cổ lên tầm cao nhất trong lịch sử. Ngoài ra, dưới sự chủ đạo của Mỹ, Mông Cổ bất ngờ được bầu làm nước Chủ tịch luân phiên của “Khối cộng đồng chung các quốc gia dân chủ”, được đẩy lên vị trí “đầu sóng, ngọn gió” trong việc thực thi các vấn đề dân chủ trên thế giới.
 
Trong thời gian thăm Mông Cổ hồi tháng 7/2012, Ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton đã có bài phát biểu ấn tượng, trong đó tán dương Mông Cổ là điển hình về dân chủ ở châu Á, đã hình thành sự đối lập rõ nét với một số quốc gia trong khu vực. Tuy không chỉ rõ quốc gia nào, song cùng với sự khen ngợi Mông Cổ, những lời lẽ của bà Hillary rõ ràng nhằm chỉ trích, công kích Trung Quốc. Ngoài việc các quan chức cấp cao chú trọng thăm viếng Mông Cổ, Mỹ cũng tăng cường cung cấp viện trợ với khối lượng lớn cho Mông Cổ.
 
Theo tờ “Thái Dương”, Mỹ ra sức lôi kéo Mông Cổ là để thông qua nước này mà đạt được mục đích chiến lược của mình, giành được những lợi ích lớn hơn nhiều, biến Mông Cổ trở thành tuyến đầu mới của Mỹ trong chiến lược tổng thể kiềm chế Trung Quốc. Trong kế hoạch của Mỹ, nếu như có thể khiến Mông Cổ kết thành đồng minh với Mỹ thì giá trị của mối quan hệ đồng minh này không hề thua kém giá trị của các mối quan hệ đồng minh Mỹ-Nhật hay Mỹ-Hàn. Mông Cổ có vị trí địa lý hết sức quan trọng, nếu như quân đội Mỹ có thể tiến vào đồn trú tại đây, biên giới trên bộ của Trung Quốc sẽ trực tiếp bị phơi ra trước sự uy hiếp của Mỹ. Điều nguy hiểm là Mông Cổ cách thủ đô Bắc Kinh của Trung Quốc không xa. Khi phải đối mặt với Mỹ ở Mông Cổ, Trung Quốc sẽ không còn bất kỳ quân bài nào có thể sử dụng.
 
Theo báo “Thái Dương”, sau khi Mông Cổ đã chính thức gia nhập OSCE, bước tiếp theo, Mỹ chắc chắn sẽ tìm cách để đưa Mông Cổ gia nhập NATO và đây cũng là điều mà Mông Cổ hướng tới. Xu thế này hiện gần như không còn cách gì để ngăn cản và sớm muộn cũng sẽ trở thành hiện thực.
 
Rất có thể, trong vài năm tới, Mông Cổ sẽ trở thành một chiến trường mới của cuộc đọ sức Trung-Mỹ.
 
 

 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link