Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Monday, December 17, 2012

CÓ THỂ NÀO ĐỐI THOẠI VỚI NHỮNG TÊN TRÙM CỘNG SẢN?


CÓ THỂ NÀO ĐỐI THOẠI

VỚI NHỮNG TÊN TRÙM CỘNG SẢN?

 

LÃO MÓC

 

Cuộc gặp gỡ, “đối thoại trực diện” Nguyễn Thanh Sơn, Thứ Trưởng Ngoại Giao VC kiêm Chủ Tịch Ủy Ban Người Việt Nam Ở Nước Ngoài do nghị viên Al Hoàng tức Hoàng Duy Hùng (HDH) tổ chức tại Toà Thị Sảnh thành phố Houston với sự hiện diện của các ông Võ Đức Quang (đảng Đại Việt cánh Nguyễn Lý Tưởng), Đức Đầu Bạc (Dân Xã Đảng), Phạm Ngọc Trung (Phong Trào Quốc Dân Việt Nam Hành Động do HDH thành lập) đã làm dậy lên làn sóng chống đối khắp nơi. Đã có những người biểu tình huơ súng và đặt bom trước nhà HDH - theo lời tố cáo của anh ta với cảnh sát.

 

Nhiều giáo sư, tiến sĩ, bác sĩ ở tuốt luốt bên Pháp, bên Thụy Sĩ… đã đưa ra những ý kiến về việc “có nên đối thoại với VC” trên các diễn đàn điện tử. Ông nào, bà nào cũng cứ như là bố của con chó sồm ra điều kiện nào là mấy tên trùm VC phải bỏ điều 4 Hiến Pháp, phải thả tất cả các tù nhân chính trị, phải bỏ điều 79, phải chấp nhận đa nguyên, đa đảng v.v… thì HDH mới được phép đối thoại với chúng nó!  

 

Nhà báo Nguyễn Đạt Thịnh đã công khai kêu gọi “Bãi nhiệm” nghị viên Al Hoàng.

 

Thực ra cái gọi là “đối thoại với trùm VC” không phải tới bây giờ mới có. Chuyện này đã xảy ra hồi năm 2005 khi cựu Thủ Tướng VC Phan Văn Khải và “phái đoàn bị gậy” qua Mỹ… ăn mày cứu nước. Thế là không biết bao nhiêu là nhà khoa bảng, các chính khách sa-lông, chính khách đường phố, những bình luận gia cả quỹnh, những tay theo voi hít bả mía… đã ra sức viết thư gửi Tổng Thống G.W.Bush, gửi Thủ Tướng Phan Văn Khải để được Tổng Thống Mỹ biết mặt, Thủ Tướng VC biết tên.

 

Trên tờ báo “ốc Mỹ mượn hồn Việt” Việt-Mercury ở San José thấy có “giáo sư chính trị” Vũ Đức Vượng viết thư xin Thủ Tướng Phan Văn Khải “ban” song tịch cho Việt kiều để các Việt kiều đem tiền bạc và trí óc về xây dựng nước Việt Nam xã nghĩa. “Giáo sư chính trị” chó gì mà đưa ra đề nghị cứ giống như là anh lái lợn. Nay, “tên tay sai VC” chó chết này đã về nước và được VC thưởng công cho coi cái “Chương Trình Niên Học Nước Ngoài”. Lại có cả một ông cựu Đại Tá QLVNCH viết thư xin xỏ Thủ Tướng VC chăm sóc Nghĩa trang Quân Đội QLVNCH như một di tích lịch sử. Không biết ông cựu “Tạ… Đái” này có biết ngượng ngập chút nào khi thấy nhà cầm quyền VC đã áp lực các chính phủ Indonésia, Malaysia dẹp bỏ các tấm bảng tưởng niệm thuyền nhân đã bỏ mình trên đường vượt biển tìm tự do tại Galang, Pulau Bidong?

 

Sợ cái “thiên đường xã nghĩa” của chúng nó gần chết, liều chết vượt biển chẳng may phải làm mồi cho cá, được các thuyền nhân song sót làm cho cái bảng tưởng niệm, bọn VC chó đẻ nó còn tìm mọi cách áp lực để đập bỏ, nói gì cái Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hoà là nơi chôn cất 16.000 quân nhân của Quân Đội VNCH là những người đã từng cầm súng đánh nhau với chúng nó, lại đòi chúng nó phải bảo tồn như một di tích lịch sử?! Được biết trước đó thì ông “Tạ Đái” này đã cho tạc bức tượng “Ngậm Ngùi” có người lính VNCH quỳ bên một đồng đội đã hy sinh với lời giải thích: "Anh đã mất một đồng đội, anh đã mất cả cuộc chiến, anh không còn đứng lên được nữa (sic!)”.       

 

Trong vô số các bài viết, thư ngỏ của các nhà khoa bảng, các chính khách sa lông, chính khách đường phố, cựu sĩ quan cao cấp của QLVNCH… ngoài đòi hỏi rất “ngầu”, rất sắt máu và uy quyền, là đòi Tổng Thống Bush:

 

"Phải đòi Thủ Tướng VC Phan Văn Khải phải cắt nghĩa tại sao có hành vi của một tổ chức tư nhân là đảng CSVN lại có thể ra lệnh cho chính quyền CHXHCNVN thực hiện trái với Bang Giao Quốc Tế Công Pháp, trái với nguyên tắc Bang giao giữa các quốc gia và có âm mưu phạm luật hình sự của Mỹ (do LM gạch đít) và “đòi hỏi Chính Phủ Liên Bang phải có câu trả lời, nhất là Bộ Ngoại Giao và Bộ Nội An” của ông giáo sư Nguyễn Văn Canh, Cố vấn của “Hội Đồng Cử Tri Người Mỹ gốc Việt”, tiền thân của cái gọi là “Liên Đoàn Cử Tri Bắc California” do ông Ngô Văn Tiệp làm Chủ Tịch, còn có đề nghị của nhà khoa bảng Lâm Lễ Trinh cũng rất là “ngầu pín, tái, nạm, gầu, gân, sách”!

 

Ông Lâm Lễ Trinh (từ nay viết tắt LLT) là người có nhiều bài viết, điểm sách, phỏng vấn về thời sự, chính trị rất công phu được đăng tải trên nhiều báo chí Việt ngữ (cả báo giấy và báo mạng).

 

Nhiều người rất ngạc nhiên khi thấy ông LLT đề nghị cộng đồng người Việt Quốc Gia tỵ nạn cộng sản nên mời Thủ Tướng VC Phan Văn Khải… đối thoại!

 

Để hỗ trợ cho chủ trương đối thoại của mình, ông LLT đã lập luận như sau:

 

“Không nên sợ đối thoại với trùm CS Phan Văn Khải… Đến nay, mỗi khi viên đại sứ VC ra khỏi thủ đô Hoa Thịnh Đốn hay một phái đoàn Cộng sản VN qua viếng Hoa Kỳ, cộng đồng chúng ta thường gởi kiến nghị phản đối và tổ chức biểu tình đả đảo chúng, rượt chúng chạy có cờ hay buộc chúng chuồn cửa hậu. Lần này, nghĩ nên áp dụng một chiến thuật khác hơn. Ngay bây giờ nên lập một ủy ban phụ trách thách đố Phan Văn Khải chấp nhận đối thoại công khai và lương thiện với khối người Việt chúng ta bất cứ tại một thành phố lớn nào trên đất Mỹ để trả lời minh bạch về một số ván đề sống chết của xứ sở. Cần chuẩn bị chu đáo kế hoạch chi tiết. Về địa điểm đối thoại, nên chọn một hí viện, ột sân vận động hay tốt hơn, một nơi lộ thiên có thể chứa trên một trăm ngàn người (100.000) (do LM in đậm và gạch đít) trật tự nghiêm minh, trước sự hiện diện đông đủ của giới truyền thông, truyền hình Hoa Kỳ v.v…”

 

Chưa hết, nhà khoa bảng LLT còn “phán” như đinh đóng cột như sau:

 

“Sức mạnh và uy tín của cộng đồng người Việt hải ngoại tùy thuộc nơi số lượng người có thể huy động được, đặc biệt nơi kỷ luật áp dụng trong buổi đối thoại dưới biểu hiệu của sự tôn trọng dân chủ pháp trị. Vì thế nên tránh những biẻu ngữ hoan hô, đả đảo, để tạo một bầu không khí khách quan và công bằng, điều mà dư luận nước ngoài chú ý…” 

 

Có nhiều phản ứng rất nặng nề trước đề nghị “đối thoại” với Thủ Tướng VC Phan Văn Khải. Xin ghi lại đây 2 phản ứng:

 

1-    Giáo sư Đinh Từ Thức cho rằng chưa chắc Phan Văn Khải đã chịu thành thật đối thoại.

Giáo sư Thức dẫn chứng việc giáo sư Lê Xuân Khoa viết bài bênh vực VC, bị người Việt hải ngoại kết án tay sai VC, nhưng báo Nhân Dân của VC đã đăng lời chỉ trích giáo sư Khoa. Giáo sư Khoa viết bài trả lời, nhưng báo Nhân Dân không chịu đăng tải. Việc cựu Thủ Tướng Võ Văn Kiệt  trả lời về tình hình đất nước bị Nguyễn Khoa Điềm, Trưởng Ban Văn Hoá Tư Tưởng Trung Ương Đảng không cho đăng tải. Và Phan Văn Khải là người không có “tín chỉ” để cộng đồng người Việt hải ngoại tin cậy. Chuyện tập họp hàng trăm ngàn người để “đối thoại” với Phan Văn Khải sẽ bị VC dùng để tuyên truyền trong nước.

 

2-    Nhà hoạt động cộng đồng Ngô Kỷ công kích thẳng thừng đề nghị của ông LLT là không tưởng, ông LLT là hạng người khoa bảng, là chính trị sa lông, nhưng đã có những đề nghị ngớ ngẩn và khôi hài. Ông Ngô Kỷ kết luận: "Đất nước VN bị mất về tay VC là do những hạng người khoa bảng ngây thơ như ông LLT!”.

 

Lão Móc hoàn toàn đồng ý với hai ý kiến của giáo sư Đinh Từ Thức và nhà hoạt động cộng đồng Ngô Kỷ về đề nghị “đối thoại” với Thủ Tướng VC Phan Văn Khải của “nhà khoa bảng” LLT.

 

Không ai phủ nhận giá trị của những bài tham luận, biên khảo, điểm sách với cái “mác” J.D., Ph.D. sau ba chữ Lâm Lễ Trinh đã được đăng tải trên nhiều báo chí Việt ngữ trong thời gian vừa qua; nhưng đề nghị “đối thoại” với Thủ Tướng VC Phan Văn Khải một cách “công khai và lương thiện” trong “không khí trật tự nghiêm minh” trước sự hiện diện của trên 100.000 người Việt Quốc Gia tỵ nạn cộng sản tại một hội trường, một hý viện, một nơi lộ thiên” do ông LLT đề nghị là một điều không tưởng; nếu không muốn nói là hoang tưởng mà chỉ có “hạng trí thức tháp ngà” - như ông Lâm Lễ Trinh mới dám đề nghị!

 

Đề nghị này cũng hoang tưởng như ông giáo sư Nguyễn Văn Canh đòi “Tổng Thống Bush phải đòi Thủ Tướng VC Phan Văn Khải phải cắt nghĩa tại sao có hành vi của một tổ chức tư nhân là đảng CSVN lại có thể ra lệnh cho chính quyền CHXHCNVN thực hiện tar1i với Bang Giao Quốc Tế Công Pháp, trái với Bang Giao giữa các quốc gia và có âm mưu phạm luật hình sự của Mỹ”“đòi hỏi Chính Phủ Liên Bang phải có câu trả lời, nhất là Bộ Ngoại Giao và Bộ Nội An”.

 

*

Nhắc lại chuyện cũ để thấy rằng chuyện “đối thoại” với những tên trùm Cộng sản là một điều hoang tưởng!

 

Mọi người chóng quên những việc làm hoang tưởng của các ông Lâm Lễ Trinh, Nguyễn Văn Canh. Thậm chí có người còn cho rằng các ông này đã bị “tẩu hoả nhập ma” - nói theo danh từ kiếm hiệp của Kim Dung.

 

Chỉ mới đề nghị nên đối thoại với Thủ Tướng VC Phan Văn Khải mà ông LLT đã phải chịu bao nhiêu là búa rìu dư luận.

 

Nay, Al Hoàng, nghị viên khu vực F, của thành phố Houston, tức luật sư Hoàng Duy Hùng, sau khi bị “vỡ trận trực diện - đối thoại” ngày 15 tháng 10 năm 2012 tại Toà Thị Sảnh thành phố Houston, anh ta lại công khai thách thức cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản tại Houston là anh ta sẽ tiếp tục tổ chức “đối thoại” với những tên trùm VC với sự quy tụ của 5, 3 ngàn người; do đó, anh ta đã gặp phải phản ứng của cộng đồng người Việt Quốc Gia tỵ nạn cộng sản là chuyện không có gì đáng ngạc nhiên.

 

Con đường chính trị của Hoàng Duy Hùng đang lao trên triền sóng. Đó cũng là số phận của những kẻ làm chính trị hoạt đầu, ăn cháo đái bát tìm cách móc nối để hoà hợp, hoà giải, đối thoại với VC.

 

Số phận của Hoàng Duy Hùng cũng không khá gì hơn những tên chó chết Nguyễn Phương Hùng, Ecetera Nguyễn Quang Trường và đồng bọn!   

 

Chắc chắn như thế!

 

LÃO MÓC

tieng-dan-weekly.blogspot.com

Tân Thủ tướng Nhật ra tuyên bố cứng rắn với Trung Quốc


 

 

 

Tân Thủ tướng Nhật ra tuyên bố cứng rắn với Trung Quốc

Kết quả tổng tuyển cử ngày 16/12 tại Nhật vừa được công bố cho thấy, đảng Dân chủ tự do đã chiến thắng lớn, đưa ông Shinzo Abe trở lại ghế Thủ tướng. Ngay trong phát biểu đầu tiên ông Abe tỏ rõ sự cứng rắn trong vấn đề biển đảo với Trung Quốc.


Ông Shinzo Abe tỏ rõ sự cứng rắn trong vấn đề chủ quyền

Với việc giành được hơn 2/3 trong tổng số 480 ghế tại Hạ viện, liên minh của đảng Dân chủ tự do (LDP) và đảng Tân Komeito đã giành chiến thắng trong cuộc bầu cử tại Nhật diễn ra ngày 16/12. Chiến thắng này đã chính thức đưa cựu thủ tướng Nhật Shinzo Abe trở lại với chức vụ cao nhất trong chính phủ sau nhiệm kỳ đầu tiên không thành công năm 2007.

Phát biểu sau khi kết quả được công bố, ông Abe thừa nhận kết quả này chưa thực sự đồng nghĩa với việc niềm tin của cử tri vào LDP đã hoàn toàn được khôi phục. “Điều này không có nghĩa là sự tin tưởng vào LDP đã hoàn toàn trở lại. Tôi nghĩ kết quả này chỉ là một lời nói “không” với những sự không rõ ràng về chính sách của DPJ. Người dân sẽ theo dõi sát xem liệu LDP có đáp ứng được kỳ vọng của họ không”, ông Abe nói.

Trong chiến dịch tranh cử của mình, ông Abe cam kết sẽ tăng cường khả năng phòng thủ của Nhật Bản và sẵn sàng đối diện với Trung Quốc trong tranh chấp về lãnh thổ. Và trong phát biểu mới nhất, ông Abe một lần nữa bày tỏ sự cứng rắn với Trung Quốc.

“Trung Quốc đang thách thức thực tế rằng những quần đảo đó là lãnh thổ vốn có của Nhật Bản. Mục tiêu của chúng tôi là ngăn chặn sự thách thức đó. Chúng tôi không có ý định làm xấu đi quan hệ giữa Nhật Bản và Trung Quốc”.

Đồng thời ông khẳng định cả hai bên cần “chia sẻ sự công nhận rằng việc có một mối quan hệ tốt là lợi ích của cả hai nước”.Trung Quốc hiện hơi thiếu sự ghi nhận này. Tôi muốn họ có suy nghĩ mới về những lợi ích từ mối quan hệ chiến lược”. Theo lịch trình, ông Shinzo Abe sẽ chính thức được bổ nhiệm làm Thủ tướng Nhật trong một phiên họp đặc biệt dự kiến diễn ra trong tuần tới.

Phản ứng trước kết quả cuộc bầu cử với chiến thắng rõ ràng của ông Abe, hãng thông tấn Tân Hoa Xã của Trung Quốc cảnh báo rằng “một Nhật Bản yếu về kinh tế nhưng giận dữ về chính trị sẽ không chỉ làm tổn thương cho đất nước này mà còn tổn thương cả khu vực cũng như toàn thế giới”.

Đồng thời cơ quan truyền thông của chính phủ Trung Quốc kêu gọi các lãnh đạo Nhật có “lập trường vững chắc về chính sách đối ngoại”, thay vì “nghiêng theo những quan điểm hiếu chiến trong nước và gây sự với các nước láng giềng”.

__._,_.___

TIỀN LÀM ĐỘNG TÂM, TIỀN SINH BẤT TỊNH


 

Tỳ-Khưu Thích-Chân-Tuệ
Chủ Nhiệm PHTQ.Canada.


Các Thầy Thích Đủ Thứ” đã biến
Chuà Chiền Cửa Phật thành các “siêu thị Phật” !!!

TIỀN LÀM ĐỘNG TÂM, TIỀN SINH BẤT TỊNH

Tỳ-Khưu Thích-Chân-Tuệ

Tu hành trong hoàn cảnh kinh tế thị trường hiện nay rất khó. Tu trong xã hội Âu Mỹ với nền kinh tế thực dụng càng khó hơn.

Dịch xây chùa và phấn đấu làm trụ trì của các tu sĩ Việt nam tại các xứ Âu Mỹ đang diễn ra như một chiến trường. Tiền! Tiền! Tiền! trở thành tiếng réo gọi, át tiếng cầu kinh và niệm chú. Các thầy đã biến chùa chiền thành các “siêu thị Phật”. Thầy chưa có chùa thì lo vận động chạy đôn chạy đáo mua đất mua nhà xây chùa dựng tượng. Thầy có chùa rối thì có bao nhiêu là dự án xây dựng để kêu gọi Phật tử đóng góp.

Đồng tiền đã làm cho cửa Thiền thành chợ Trời buôn thần bán thánh. Không có cách kiếm tiền phàm tục nào ngoài đời mà không có trong các chùa: Xổ số, lô tô, đại nhạc hội, tiệc ăn uống gây quỹ, bán đấu giá, ký sổ cúng dường hàng tháng, mượn vốn không lời… đang trở thành bệnh dịch biến cửa chùa là nơi tôn nghiêm thành nhà hàng bán đồ ăn, biến sân chùa thành sân khấu cho ca sĩ hát hỏng nỉ non uốn éo, biến Phật đài trang nghiêm thành nơi bán và ký gởi tượng Phật. Tất cả những phương tiện hoằng dương chánh pháp thiêng liêng của Phật giáo Đại thừa đang biến thành dịch vụ thương mãi.

- Cầu siêu : tiền.
- Dâng sớ cầu an : tiền.
- Ma chay, giỗ kỵ : tiền.

Xuống cấp thấp nhất là các thầy thu tiền và bỏ tiền vào túi. Hình ảnh đọa lạc nhất là có những thầy chuyên nghiệp lên sân khấu, cầm micro thay vì nói pháp thì thao thao nói lời thuyết phục vận động xin tiền. Ôi, hồng ân Tam Bảo, long thần hộ pháp làm sao mà tha thứ được.

Những Phật tử mê tín, đầu óc mù mờ u tối đã xem các thầy chùa như Phật thánh. Họ không hiểu rằng đưa phương tiện vật chất vào tay nhà tu la đang làm thay cho ma quỷ tới phá đường tu thanh tịnh của quý thầy.
Khi đầu óc đã dính mắc lo nghĩ tới tiền, tới chùa to tượng lớn, tới thế giới màu mè hình tướng thì vô hình chung nhà tu đã không còn an trú trong giới luật.

Đạo Phật Việt Nam đang đi sai đường trầm trọng vì đang lâm vào hai tình trạng cực đoan.
Số các thầy sống ở “cõi trên” thì lo nói toàn những chuyện cao siều huyền hoặc.
Số các thầy đang đoạ lạc vào thám ái thì biến đạo Phật thành mê tín dị đoan để làm phương tiện kiếm tiền.

Thật ra, các thầy ra ngoài giới luật chỉ là nạn nhân. Thủ phạm chính là những người mang danh Phật tử mà không chịu hiểu Phật, đem vật chất làm sa đọa các thầy.

Xin các thầy tỉnh táo lại để khỏi trễ đường tu.

Xin các đạo hữu Phật tử hãy cùng nhau đứng ra xây chùa dựng tượng. Nhưng tuyệt nhiên xin đừng làm xa đọa quý thầy bằng cách đưa tiền, chính là đưa thuốc độc đến cho bậc chân tu.

Đức Phật và Thánh chúng ngày xưa ngày ngày khất thực, chỉ cần có miếng ăn đạm bạc ngày một bữa mà nuôi sống xác thân để thanh tịnh tu hành.
Các thầy ngày nay ăn uống có kẻ hầu người hạ, bữa chính bữa phụ thật là đã lạc đường quá xa về xứ Phật.

Đôi điều chân thật nói ra, xin các thầy và Phật tử hoan hỷ suy gẫm.

Ý NGHĨA LỄ CẦU NGUYỆN

Tỳ-Khưu Thích-Chân-Tuệ

( VP.PHTQ.CANADA )

Trong các buổi lễ, Chư Tôn Đức cầu nguyện gì?

Trong các buổi lễ, Chư Phật Tử cầu nguyện gì?

Nghi lễ có tác dụng rất lớn đối với các tôn giáo. Phật giáo dù không coi trọng, nhưng nghi lễ vẫn chi phối phần lớn các sinh hoạt Phật sự, đôi khi còn là hoạt động chính của một ngôi chùa, để đáp ứng nhu cầu của quần chúng và nhu cầu hoằng pháp.

Đối với cá nhân, khi lâm vào hoàn cảnh bức bách, khổ đau, bất trắc, bất như ý, con người thường cầu nguyện cho tai qua nạn khỏi, tìm sự bình yên trong tâm hồn qua cầu nguyện.

Lời cầu nguyện này chỉ giúp tâm trí được bình yên tạm thời.
- Nếu con người có học hiểu giáo lý của đạo Phật, thâm hiểu luật nhân quả, biết rằng :

" Mọi chuyện gì xảy đến cho mình, đều do chính mình đã tạo nghiệp nhân trước đây, giờ phải nhận nghiệp quả, nghiệp báo (gọi chung là quả báo). "

- Việc may mắn đến, mình biết ngay rằng:
" đó là phước báo, do việc thiện lành chính mình đã làm."

- Việc không may xảy đến, mình biết ngay rằng:
" đó là quả báo, do việc bất thiện chính mình đã làm. "

- Theo chánh pháp, nên biết rằng:
" chỉ có phước báo mới làm giảm bớt hay tiêu trừ quả báo mà thôi ! "


Cầu nguyện cho tai qua nạn khỏi, mà không tu nhân tích phước, không tu tâm dưỡng tánh, không dừng các nghiệp bất thiện, phỏng có được gì ?

Thí dụ :
- Chúng ta lỡ mượn nợ tiêu xài rồi (tạo nghiệp), bây giờ phải đền trả (gặp xui xẻo), chỉ có cách lấy tiền tiết kiệm (phước báo). Không có tiền tiết kiệm thì phải cầu nguyện trúng số để trả nợ chăng ?!

- Người có phước báo nhiều, dù gặp tai nạn lớn lao như rớt máy bay, động đất, vẫn sống sót, gọi là số may mắn quá.
- Người có phước báo ít hơn, phải chịu thương tích hay xây xát chút đỉnh, gọi là còn hên quá. - Người không có phước báo thì lãnh đủ quả báo.


Thời đức Phật còn tại thế, khi chư vị thánh tăng phải đền trả các nghiệp báo cuối cùng, đức Phật dạy trong Kinh Pháp Cú, như sau :

Dù lánh lên non núi,

Xuống biển hay vào hang

Khi nghiệp báo đã mang

Không ai tránh thoát khỏi.


Theo quan niệm Phật giáo, cầu nguyện không phải là van xin đức Phật, Bồ tát, thần thánh, hay năng lực linh thiêng huyền bí nào cả.

Cầu nguyện là tập trung tâm trí, nhất tâm chuyển đổi vọng niệm mê lầm, xấu ác trở nên thanh tịnh.
Cầu nguyện là một cách định tâm, định ý để chuyển hóa lòng mình, lòng người.

Cầu nguyện vì thế chính là phương pháp quán chiếu, nhìn lại con người thật của mình, quan sát tâm tình, trừ khử tà kiến mê tín, khát vọng phàm tình, ích kỷ nhỏ nhen, ỷ lại yếu đuối.
Nếu hiểu chính xác ý nghĩa cầu nguyện, thì :
- Cầu nguyện là một phương pháp tu tập, có giá trị tương đương với phương pháp thiền định, quán chiếu tự tâm.

- Cầu nguyện cho thế giới hòa bình, chúng sanh an lạc, là lời cầu nguyện vị tha, đúng chánh pháp, trưởng dưỡng từ bi và trí tuệ.

- Cầu nguyện cho mình, gia đình mình, đoàn thể mình, tôn giáo mình, là lời cầu nguyện vị kỷ, phi chánh pháp, không từ bi & trí tuệ.

- Nếu ai cầu cũng được như ý, thế giới sẽ loạn, nhân sanh đảo điên, không làm việc cầu giàu có, không tu hành cầu vãng sanh, không học hành cầu đỗ đạt, các bên thù nghịch cầu nguyện đối phương biến mất, trái đất chỉ còn thú vật, đất đá, cây cỏ ! (Thảm họa của sự cầu nguyện phi chánh pháp là như vậy đó !)

- Trong chiến tranh thế giới I và II, hai phe lâm chiến đều làm lễ cầu nguyện long trọng, xin Thượng đế giúp phe mình chiến thắng đối phương. Thượng đế bèn nghe theo lời cầu nguyện này, nên hai phe đều tả tơi thê thảm. (Đó là thảm họa của sự cầu nguyện phi chánh pháp !)

- Đạo Phật trải qua nhiều năm tháng truyền bá xuyên qua nhiều quốc độ, nên mang cái vỏ mê tín của tôn giáo, và lập ra nhiều nghi thức, lễ hội, để tiếp cận với quảng đại quần chúng đang sống trong vô minh.

Giáo lý đạo Phật rất siêu việt, nhiệm mầu khi áp dụng trong đời sống, không buộc ai phải thờ lạy, cúng kiến đức Phật với tâm cầu khẩn van xin, vòi vĩnh như đứa bé thơ.
Trái lại, đức Phật dạy:
" Tôn thờ Như Lai mà không hiểu Như Lai, chính là phỉ báng Như Lai vậy."


- Ngày nay, người theo đạo Phật, tu sĩ cũng như cư sĩ, nhân danh phát huy tín tâm của Phật tử, bày ra đủ thứ nghi lễ rườm rà, phức tạp, tạo vẻ linh thiêng huyền bí, giải thích hiện tượng thiên nhiên phi chánh pháp, đem kinh sách chữ nghĩa hù dọa những người ít hiểu biết, không thuyết giảng chánh pháp, lại tuyên truyền tà pháp. Chẳng hạn như: người ngồi xe lăn, chỉ nhờ tín tâm với tượng Phật ngọc mà phục hồi, đi đứng bình thường !

Tóm lại, người Phật tử dù tại gia hay xuất gia, có chút phước báu, có chút trí tuệ, ngoài tín tâm ban đầu qua các hình thức lễ hội, sinh hoạt Phật giáo, nên phát tâm tìm hiểu cốt tủy của lời Phật dạy, hướng tín tâm đến chỗ chánh tín.
Không nên tiếp tục để các tà sư - mang hình tướng xuất gia hay tại gia - hướng dẫn tín tâm ban đầu đến chỗ mê tín.

- Từ mê tín đến cuồng tín, chỉ cách một sợi tơ !

Mong lắm thay ! ! !

Tỳ-Khưu Thích-Chân-Tuệ ,
Chủ Nhiệm PHTQ.CANADA

Cuộc tiếp xúc ngắn với một du sinh Việt nam


                  Cuộc tiếp xúc ngắn với một du sinh Việt nam


Tối thứ tư nào tôi cũng có giờ đi học nhảy đầm trong Uni Sportschule, khóa rất đông sinh viên Đức lẫn ngoại quốc, gọi là „ nhảy đầm „ cho nó sang nhưng đúng ra đó là một loại thể thao lướt chân theo điệu nhạc trầm bổng thật là thú vị, chúng tôi rất thích tập các loại thể thao này như học nhảy điệu chachacha, Foxtrot hay theo điệu Valse chầm chậm, Bebop v.v. với những điệu xoay rất ư là „lãng mạn„.

Ra khỏi phòng tập người đổ mồ hôi lấm tấm, gặp cơn gió đêm tháng 11 mát lạnh vào da mặt, lá trên cành cây rơi xuống bay nhảy bên lề đường. Màn đêm trong „làng Uni„ êm đềm. Tôi gọi đây là làng University nghe hay hơn là khu đại học, vì nó to như một cái làng thu nhỏ, ai đi lang thang trong những dãy nhà này hay đang ngồi dưới ánh đèn chăm chú làm cái gì đó cũng mang nét thu hút, gây một hình ảnh sống động trong êm đềm của làng đại học tại nước Đức.

 

Tôi có cảm tưởng cuộc sống của người Đức như một thiên đường hạnh phúc. Trong „làng Uni „ này ngoài các môn khoa học kỹ thuật bạn còn có thể ghi danh học thêm các môn thể thao như học nhảy đầm, khóa dậy Internet (Power Point, Word, Latex, Exel, Photoshop), ngoài ra còn có dạy Tai Chi hay đánh kiếm, bơi, Jazz, Aerobic, nghĩa là muốn gì cũng có và giá cả tương trưng dành cho sinh viên cũng không đắt là bao. Ai có ý chí học hỏi là có đầy đủ phương tiện.

 

Hễ tối thứ tư tôi không ăn cơm nhà mà vào quán cơm sinh viên ăn, tại nơi đây thỉnh thoảng tôi có dịp tiếp xúc với vài cô cậu sinh viên Việt nam khác, người sinh trưởng và lớn lên bên này hay là sinh viên từ Việt nam sang học xong rồi về cũng có. Tr. là một cậu đến từ Hà Nội người rất gầy, nhỏ, nhanh nhẹn hay cười, đang theo học Informatik ( điện toán), nhận ra cậu là người Á châu nên tôi cầm mâm cơm của mình theo sau và ngồi cùng bàn ăn với câu Tr. Thế là câu chuyện gẫu bắt đầu, xin kể lại quý thân hữu nghe:



- Em là Việt nam hả? (vì rất có thể mình lầm với người Tàu hay Đại Hàn)
- Dạ vâng.
- Em sang đây học lâu chưa, ngành gì vậy?
- Em sang được bốn năm rưỡi rồi, tháng 3 sang năm em xong. Em học computer về „ phần mềm „ ạ.
- Em sang năm về rồi kia à? nhanh nhỉ. Ở đây em có đi đâu chơi không? Có bạn bè Đức nhiều không?

- Dạ không! ( Lắc đầu nhăn mặt, ngập ngừng nói ) em biết là thiếu sót nhưng ...em chỉ cắm cổ học thôi cô ạ.
- Trời sang đây những 5 năm mà không có quen ai cả sao, có coi truyền hình Đức không, hiểu hết các tin tức thế giới đang xảy ra gì không?
- Dạ không, em không coi TiVi, không có tiếp xúc với ai hết, chỉ quen độ năm sinh viên Việt trong khu đại học này thôi!
- Trời, vậy làm sao em hiểu người Đức họ sống như thế nào, tư duy của họ ra sao! Phí phạm quá, sang du học phải len vào môi trường sống để học hỏi thực tế chứ, mai kia nhỡ có hãng Đức sang Việt nam em leo lên chức giám đốc dễ như chơi. Phải cố học tiếng Đức cho nhiều vào.
- Cảm ơn cô có lời khuyên cháu, vâng, em biết nhưng...
- Thiếu người hướng dẫn hả?
Tr. gật gù im lặng, tôi hỏi tới:

- Em mỗi năm mỗi về phép hả? Học xong có muốn ở lại tìm việc không? Có người làm giấy gia hạn ở lại trong Uni viết dự án tiến sĩ đó.
- Dạ vâng em mỗi năm mỗi về ạ, em có người yêu chờ bên nhà nên không thích ở lại đâu. Xong Bachelor là em về. Học đến thế là đủ rồi ạ.
- Ừ học cao quá về Việt nam mình thiếu phương tiện, thiếu máy móc cho nên chẳng tốt. Tôi cười thông cảm hỏi tiếp: Bố em ngày xưa làm ngành gì?
- Dạ bố em làm „ tên lửa" xưa có du học bên Liên Sô trước kia ạ.



Trố mắt ngạc nhiên trong đầu tưởng tượng ra đầu mũi tên thấm dầu phụt ra lửa bắn bằng cung gỗ hihi....ai dè tên lửa cậu ấy nói có nghĩa là „chế tạo hỏa tiển „. 

Tôi reo lên: „ Ồ bố con đều giỏi, cha là nhà khoa học từng du học bên Liên sô về hẳn thế em mới có điều kiện sang bên đây du học như thế. Em quả may mắn quá „. Suy nghĩ chút rồi tôi hỏi tiếp: „ Em sang đây chắc đã có dịp nhìn thấy nhiều về đời sống Tây phương em có nguyện vọng gì để xây dựng một nước Việt nam khá hơn không ? Nhưng em lại không hiểu tiếng Đức nhiều thì làm sao?„
Gãi đầu ngập ngừng nói:

- Em nói và đọc hầu hết bằng tiếng Anh ạ ! Em thấy rằng đất nước mình hiện nay đang làm rất tốt rồi, sao các cô chú cứ đòi hỏi Việt nam phải làm nhanh hơn, tốt hơn, làm sao làm nổi.
- Đâu, cô có đòi hỏi làm nhanh hơn đâu. Cô chỉ muốn ở nhà có công bằng hơn chút xíu thôi mà. Em thử nghĩ bao nhiêu người được gửi sang ngoại quốc du học như các em ? Và bao nhiêu phần trăm dân số của mình nghèo không có tiền trả học phí trường học, con gái bán bar làm điếm, bệnh tật không có tiền chữa....Cô nghĩ nước mình độ 15 % là thành phần trí thức – như em - còn lại là 85 % ít học và nghèo. Em không thấy bất công sao? 


Cậu trố mắt nhìn tôi nói chậm:

-Cô quan tâm tình hình đất nước nhỉ? 

-Từng giây từng phút đó em trai! (bỗng dưng tôi gọi cậu bằng em trai ngọt sớt, vì cậu đáng tuổi con gái lớn của tui mà), con của cô hồi còn bé ở nhà sau buổi cơm trưa trước khi bật TiVi lên là phải có giờ Học Việt Ngữ, cô đã truyền cho các con mình tiếng mẹ đẻ và lòng yêu nước Việt, mặc dù là sinh trưởng bên này đó.
- Hay quá nhỉ, từ trước đến nay chúng cháu cứ tưởng những Việt Kiều rất quá khích với quá khứ, nên ....

Tôi cướp lời Tr.:

- Ngại đến gần nói chuyện tâm tình đồng hương chứ gì?
- Dạ vâng, nhưng cô lại khác hẳn. Cháu thích như vậy hơn.
- Quá khích làm gì ? Giờ này nếu ta còn phân chia thù hận thì bao giờ mới khá, chúng ta hãy nhìn vào hiện tại và tương lai thôi. Cho cô hỏi, cậu nghĩ thế nào về bọn Tàu xâm chiếm đất biển của ta?
- Ồ...sao lại gọi là „ bọn Tàu „? Đối với chúng cháu trong lối suy nghĩ không có Phe Nó và Phe Ta....Cả văn hóa của mình là xuất xứ từ Trung quốc nước mình không thể tách riêng ra khỏi Trung quốc được!
- ???????????? Ủa cậu là người Tàu hay Việt?
- Dạ, cháu là người Việt ạ.
- Người Việt mà chấp nhận ngang xương tất cả văn hóa, truyền thống cổ truyền Việt Nam là „ của Tàu „ ư ?
- Chứ gì gì nữa mà cô cãi!?
- Vậy cậu chấp nhận Bọn Tàu Nó xâm chiếm vụ TS HS là chuyện hiển nhiên không cần phải lên tiếng phản đối sao?

-Vậy chứ Việt nam mình nhỏ quá làm sao chống lại Trung quốc to đùng sát bên, cháu hỏi cô? Ta làm thế nào để không có chiến tranh và mất nước xảy ra là hay rồi.
- Cô hiểu chứ, nước mình nhỏ bé Tàu nó muốn chiếm bất cứ lúc nào như đã chiếm Tây Tạng, chính vì thế nước mình mới đặt hy vọng vào những nhà trí thức tiến bộ của thế hế sau như các cháu đây.

 

Cô thì dạy con yêu nước Việt học tiếng Việt trong thời gian lưu vong, còn các cháu về nước phải làm gì trong khả năng mình chớ.


- Cô ạ....chúng cháu chỉ có hy vọng lo cho bản thân cháu, nói cô đừng buồn, cháu chỉ lo học xong, ra trường về kiếm việc làm và lo cho gia đình. Thế là hết bổn phận công dân. 

 

****

Tôi như bị rơi tõm vào cuối sân vận động âm u. Thất vọng làm tôi hết biết phải nói gì nữa rồi. Ta đặt hy vọng vào ai đây? Vào thành phần trí thức Việt nam ư? Sự nhồi sọ mang ân huệ của Tàu đã giúp Miền Bắc thắng cuộc chiến tranh Nam Bắc. Ơn sủng ấy đã in sâu trong tâm khảm các em rồi. Còn tôi, tôi chạy theo khối Tự Do sao tôi không tin tưởng hoàn toàn vào Hoa Kỳ nhỉ ? Thật thà mà nói tôi không tin Hoa kỳ vì họ đã bỏ rơi miền Nam Việt nam.

 

Hiện nay cho dù ngài tổng thống anh hùng nào lên đi nữa, chính sách của họ là ưu tiên cho đất nước, nhân dân của họ, quyền lợi của họ, nhưng Tàu đã làm gì cho nước Việt sao em sinh viên ấy lại đặt tin tưởng nơi Tàu như thế ?? Vì quyền lợi riêng tư ư? Em không nhìn thấy tràn lan thực phẩm của Tàu có pha hóa chất, dân Trung quốc còn bị bịnh thì nói chi đến dân Việt mình, ngày nay Tàu còn đem mấy thứ sữa có chất Melamine ấy sang viện trợ cho trẻ em đói bên Phi châu nữa đó em không biết sao ?

 

Trên trái đất này có trăm nghìn vấn nạn để giải quyết. Từ Iran, Afgahnistan, Israel, Nam Hàn Bắc Hàn, Nga và các xứ ở Âu châu....Khủng hoảng kinh tế không phải chỉ riêng nước nào bị ảnh hưởng nhiều hay ít mà là cả khối quốc gia trên thế giới bị lôi cuốn vào trong ấy, nên thế giới ngày nay phải tiến gần lại với nhau tập họp và tìm biện pháp giải quyết khó khăn chung.

 

Ngài tổng thống Obama mới đắc cử ngày 04.11.08 này không thể nào đóng cửa chỉ lo chuyện quốc gia mình bỏ mặc những nơi khác, rút quân mình ra khỏi các vùng xôi đậu nơi mà người dân nơi ấy đang cần bảo vệ của Thế giới về Nhân quyền, về An ninh, xã hội, y tế, trường học được xây dựng từ đổ nát, những nơi bị bọn Taliban đàn áp, quyền phụ nữ bị chà đạp bất công. Sự toàn cầu hóa hiện nay mong san bằng cái nghèo giàu bất công trên thế giới này cũng là hành động thật tuyệt vời, em hiểu không?

Một câu của Tr. làm tôi suy nghĩ „ Làm sao ta có thể tách rời Việt nam ra khỏi Trung quốc và đứng một mình được „. Ah thì ra em ấy nói nước Việt nam cs "của em" không thể nào tách ra khỏi ảnh hưởng khối cs Trung quốc được, trong khi tôi đứng trong khối tự do nhưng tôi lại cũng là người Việt như em. Tai tôi nghe văng vẳng tiếng nhạc của trường đại học Đức giúp cho tôi vững tâm bền chí, trong khi phút tâm tình ngắn ngủi với cậu du sinh từ Việt nam sang làm cho tôi hoang mang không có lối thoát.  



Cả hai chúng tôi rẽ đi về hai hướng dưới màn đêm.

Võ thị Trúc Giang Lúa9
06.11.2008



 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link