Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Saturday, December 22, 2012

Tiếng Mỹ Ba Rọi


 

 

Tiếng Mỹ Ba Rọi

Đào Văn Bình

Trước năm 1954 khi tôi còn bé, sống ở Hải Phòng, thỉnh thoảng tôi nghe người lớn nói: “Cái ông đó - hoặc thằng cha đó nói tiếng Tây ba rọi” có nghĩa là cái ông/bà nào đó khi nói chuyện bằng tiếng Việt, cứ chen vào vài câu tiếng Tây… cho nó oai hoặc “dốt” tiếng Việt cho nên phải dùng tiếng Tây thay thế… làm người nghe khó chịu. Thà nói toàn tiếng Tây đi thì không sao. Nói chen tiếng Tây vào khiến bà con Miền Bắc gọi đó là nói “tiếng Tây ba rọi” với ý mỉa mai, khinh thị.

Khi tôi vào Nam năm 1954, Tây thua trận, từ từ rút hết, vả lại báo chí cũng không ưa kiếu ăn nói như thế và thường thường mỉa mai cho nên nạn nói “tiếng Tây ba rọi”cũng theo đó mà mai một. Rồi khi 500,000 lính Mỹ đổ vào Miền Nam, người ta đua nhau học tiếng Mỹ để vừa giao dịch, đi làm sở Mỹ hoặc du học v.v.. Tạp chí Mỹ, báo Mỹ, đồ/hàng Mỹ, lính Mỹ tràn ngập đường phố nhưng không bao giờ tôi nghe trên đài phát thanh hoặc đọc trên báo xuất hiện loại “tiếng Mỹ ba rọi”. Bản thân tôi từ Lớp 10 đã lấy Anh Văn là sinh ngữ chính và sáu năm đại học - đọc sách Mỹ dù không nhiều - nhưng không bao giờ mở miệng nói chen tiếng Mỹ vào câu chuyện. Thậm chí một số bạn bè sau này, du học Mỹ trở về, họ cũng không bao giờ làm thế. Xin thưa, nếu tôi nói chuyện kiểu “tiếng Mỹ ba rọi” có lẽ phải “độn thổ” với bạn bè. Quý vị nào không tin, cứ thử vào thư viện quốc gia cũ của Miền Nam xem lại sách vở, báo chí, văn chương cũ xem có loại “tiếng Mỹ ba rọi” hay không?

Thế nhưng phải công nhận rằng sự hiện diện của 500,000 lính Mỹ ở Việt Nam, cũng giống như Utapao của Thái Lan, Subic Bay của Phi Luật Tân đã bùng phát cái mà thế giới gọi là “kỹ nghệ gái điếm khổng lồ“. Những vùng Mỹ đóng quân như Pleiku, An Khê, Đà Nẵng v.v... trên là trời, dưới là quán Bar. Những cô gái bán Bar- thực chất là gái điếm trá hình, là gái quê mùa, thất học làm sao đủ Anh Văn để nói chuyện với lính Mỹ - mà người Mỹ gọi đùa là GIs - cho nên đã xuất hiện một thứ tiếng Mỹ của gái bán Bar như:

- Mama son= má/mẹ (mother)

- OK Salem= để xin thuốc lá Salem

- No Star Where = Không sao đâu (No problen! hoặc Dont worry!)

- Long time no see= Lâu quá không gặp (I havent seen you for a long time) (*)

Thế rồi sau năm 1975 dĩ nhiên đâu còn Mỹ nữa thì làm sao Mỹ có thể ảnh hưởng tới văn hóa Việt Nam? Tôi định cư vào Hoa Kỳ năm 1985. Lúc này chưa có Internet cho nên không nghe được đài phát thanh, đọc báo trong nước, vả lại tôi chưa từng về Việt Nam lần nào, cho nên hoàn toàn không biết ngôn ngữ Việt, tiếng Việt của Việt Nam bây giờ ra sao. Thế nhưng cách đây khoảng 5 năm và cho tới bây giờ, khi vào Internet đọc các trang điện tử, tôi thật “kinh hoàng” khi thấy tiếng Việt bị pha trộn với tiếng Mỹ một cách khủng khiếp, phá hoại tiếng Việt khiến tiếng Việt chẳng còn ra thể thống gì nữa. Nó giống như mình đang nhai gạo tám thơm lại cắn phải hạt sạn, đành phải nhổ miếng cơm ấy ra! Cách đây vài năm, các nhà văn hóa Pháp cũng đã lên tiếng báo động về hiện tượng “tiếng Mỹ ba rọi” có nguy cơ phá nát nét đẹp truyền thống của văn hóa và ngôn ngữ Pháp.

Tiếng Việt của chúng ta vô cùng phong phú có thể chuyển sang Việt ngữ tất cả những danh từ có nguồn gốc Pháp-Mỹ v.v… của mọi bộ môn như: khoa học, triết học, luật học, kinh tế học, xã hội học, chính trị, thương mại, ngoại giao, quân sự, kể cả văn chương, giải trí v.v.. Cứ mở tự điển hoặc vào thư viện xem sẽ thấy. Một số danh từ mà ta không có như : café, beurre, boulon, ciment, đường rail v.v.. nhưng ông bà chúng ta cũng đã không dùng nguyên mà chuyển âm cho có vẻ Việt ngữ như: cà-phê, bơ, bù-loong, xi-măng, đường rầy, v.v...

Có thể do lai căng, bắt chước “theo voi ăn bã mía” hoặc “kém” tiếng Việt hoặc kiểu cọ thời trang cho nên một số rất đông đang xử dụng loại “tiếng Mỹ ba rọi” khiến tiếng Việt thành một thứ ngôn ngữ quái đản, lai căng. Sau đây là một số tiếng Mỹ đang là “Con sâu trong nồi canh tiếng Việt”!

1) Hot news: Tin hấp dẫn không chịu dùng mà lại nói “tin đó hot lắm!”

2) Hot girls : Những cô gái ăn mặc hở hang, ăn mặc khiêu dâm

3) Ăn mặc hot: Ăn mặc hở hang, khiêu dâm

4) Hot seat: Không phải là “ghế nóng” mà là đang ở vào tình thế gian nan, vô cùng bất lợi. Ví dụ: He is in hot seat có nghĩa là: Ông ta ở vào tình thế vô cùng nan giải. Hot seat tiếng lóng còn có nghĩa là “ghế điện” dành cho tử tội.

5) Hot topic/ Hot issue: Không phải là “đề tài nóng” mà là những vấn đề đang được bàn cãi sôi nổi thường xuất hiện trong các cuộc bầu cử ở Mỹ.

6) Bản nhạc ấy hot lắm: Bản nhạc vừa xuất hiện và được ưa chuộng, bán chạy, được hát nhiều.

7) Hot line: Không phải là đường giây nóng hay lạnh mà là “đường giây thông báo khẩn cấp” thường giữa vị nguyên thủ các quốc gia có vũ khí nguyên tử như Nga-Mỹ để tránh rủi ro.

8) Thị trường đang hot: Thị trường bán rất chạy (trái với ế ẩm)

9) Tour du lịch: Chuyến du lịch, các chuyến du lịch.

10) Tôi vừa đi tour: Tôi vừa đi du lịch. Tôi vừa làm một chuyến du lịch.

11) Cho tôi một vé đi tour Hạ Long: Cho tôi một vé du lịch Hạ Long.

12) Khu resort: Khu nghỉ mát, khu nghỉ dưỡng

13) Sexy: Hấp dẫn, hở hang, gợi dục. Do đó “Một cô gái có thân hình sexy” là cô gái có thân hình hấp dẫn (gợi dục, gợi sự ham muốn). Một cô gái ăn mặc sexy là cô gái ăn mặc hở hang, không đứng đắn…chẳng hạn như váy ngắn quá, áo hở ngực lồ lộ, hoặc váy mỏng/ quần mỏng lộ cả quân lót bên trong. Cô ấy có khuôn mặt sexy tức cô ấy có khuôn mặt lẳng lơ, đa tình.

14) Top: Đứng đầu, hàng đầu

15) Top Ten: Mười người/quốc gia/hãng…đứng đầu, v.v...

16) Tuổi Teen, các Teen: Chúng ta hãy xem người Mỹ đếm số từ 13 tới 19: Thirteen, fourteen, fifteen, sixteen, seventeen, eighteen và nineteen. Tất cả đều kết thúc bằng chữ teen. Như vậy “tuổi teen” là tuổi vị thành niên, dưới 20 tuổi. Và “các teen” là các trẻ vị thành niên. Do đó “teen pregnant” có nghĩa là vị thành niên mang bầu/có thai - một tệ nạn của xã hội Mỹ bây giờ cho nên phải phát bao cao su sinh lý cho học sinh là như thế đó.

17) Các show: Các buổi trình diễn văn nghệ.

18) Showbiz: Những buổi trình diễn/ giới thiệu thương mại.

19) Live music: Nhạc sống (do ban nhạc trình diễn chứ không phải nghe qua máy)

20) Live show: Chương trình trực tiếp (không phải thu hình xong rồi phát lại).

21) TV: Truyền hình, đài truyền hình,

22) Clip: Đoạn băng ngắn, đoạn video ngắn.

23) Các fan: Những người hâm mộ, kẻ hâm mộ. Nếu hâm mộ một cách điên cuồng có thể gọi là “tín đồ” như trong lãnh vực âm nhạc chẳng hạn.

24) Meeting: Cuộc biểu tình, buổi gặp gỡ, họp mặt

25) Cup: Giải. Do đó người đoạt cúp là người đoạt giải.

26) World Cup : Giải túc cầu/bóng đá thế giới

27) Tiệm Nails : Tiệm sơn móng tay, móng chân.

28) Nghề Nails : Nghề sơn móng tay, móng chân.

29) Máy ATM : Máy chuyển tiền tự động.

30) GDP: Tổng Sản Lượng Quốc Gia (Gross Domestic Product).

31) Hand made: Hàng làm bằng tay, thêu tay (không phải bằng máy).

32) Visa/Passport: Xin visa tức là xin nhập cảnh. Xin passport là xin xuất cảnh.

33) Stress: Căng thẳng thần kinh. Mới đây trên Tuổi Trẻ Online có hai tiêu đề rất “ba rọi” như sau: “Facebook có làm bạn stress?” Trời đất quỷ thần ơi! Ông nào viết bản tin này chắc là một ông Mỹ lai không biết chữ “căng thẳng thần kinh” bèn phang vào đó chữ stress cho xong ! Rồi lại một câu nữa thật kinh hồn: “Anonymous tấn công website Bộ trưởng CNTT-TT Ấn Độ” Xin thưa: anonymous là kẻ ẩn danh, dấu tên. Còn các chữ viết tắt “Bộ trưởng CNTT-TT Ấn Độ” quá bí hiểm, chỉ có mình ông ta hiểu chứ ngay trưởng ban biên tập nếu coi lại kỹ cũng chẳng hiểu ông ta viết gì!

34) Email: Điện thư.

35) Bikini: Áo tắm hai mảnh

36) Sốc (Shock): Sửng sốt, choáng váng (vì quá bất ngờ). Chữ shock đang được dùng tràn lan trong nước dùng như một thứ kiểu cọ, thời trang, làm dáng.

37) Games: Các trò chơi trên máy điện tử.

38) Ebook: Sách điện tử

39) Laptop: Máy điện tử cầm tay. Thực ra là để trên lòng (lap) khi đem ra phi trường, hoặc đi xa…không có bàn ghế.

40) Desktop: Máy điện tử để bàn.

41) Hacker: Kẻ ăn cắp hoặc phá hoại các dữ kiện của người khác qua máy điện tử, có thể tạm dịch là “tin tặc”.

42) Style: Kiểu, kiểu cọ, lối. Trên trang tin điện tử giaoduc.net.vn có một đề mục cũng rất “ba rọi” như sau: “Style “ngủ gật” của mỹ nhân trên sàn Catwalk”. Tôi không hiểu tại sao ông này không viết, “Kiểu ngủ gật của mỹ nhân trên sàn Catwalk”.

43) Cholesterol: Độc tố trong máu (gây bệnh tim)

44) Virus: Vi khuẩn, vi trùng, siêu vi trùng.

45) Mr. & Mrs. : Điều lạ lùng là trong nước bây giờ thích dùng các chữ Mr., Mrs., và Miss thay vì Ông, Bà, Cô v.v.. Trên trang điện tử Petrotimes.vn nơi phần liên lạc ghi: Mrs. Vân Anh : điện thoại… & Mrs. Đào Hương: điện thoai… trong khi đây là trang báo dành cho người Việt chứ không phải người Mỹ. Thật tôi không hiểu tại sao lại như vậy. Và còn biết bao nhiêu loại “tiếng Mỹ ba rọi “ nữa mà tôi không thể kể ra hết.

Nói về sự trân quý tiếng Việt nguyên thủy, đẹp, trong sáng, không lai căng của người Việt hải ngoại tôi xin kể cho quý vị một câu chuyện. Vì tôi là một nhà văn cho nên nhận được khá nhiều sách biếu tặng qua lại. Trước khi hưu trí vào năm 2007, tôi phục vụ cho Học Khu Oak Grove (San Jose) và tôi có đem biếu một cuốn truyện viết về trẻ thơ do một nhà văn nữ ở San Jose tặng. Người nhận sách là một cô giáo dạy thêm lớp Việt Ngữ cho học sinh Việt Nam hầu như quên hết hoặc không biết tiếng Việt. Khoảng tuần lễ sau tôi hỏi cô giáo:

- Em thấy cuốn sách thế nào?

Cô giáo trẻ trả lời ngay:

- Em vứt nó đi rồi.

- Ủa, tại sao vậy em?

Cô giáo trang nghiêm nói:

- Đây là lớp Việt Ngữ. Em dạy tụi trẻ tiếng Việt mà truyện của cô ấy viết toàn tiếng Mỹ lai căng như Mom (mẹ) Daddy (bố) thì em vứt đi chứ giữ làm gì? Tụi nhỏ cần học các chữ Bố, Mẹ chứ tụi nó đâu cần học các chữ Mom, Daddy nữa!

Nghe cô giáo trả lời thế trong lòng tuy xấu hổ vì mình đã không đọc kỹ cuốn sách trước, nhưng tôi thầm phục và cảm ơn cô giáo đã biết thế nào là dạy Việt Ngữ cho các em học sinh.

Tiếng nói và chữ viết là gia tài văn hóa của một quốc gia do bao thế hệ cha ông sáng tạo, vun sới, gọt tỉa, chọn lựa, gìn giữ. Rồi nó lại được phong phú hóa bởi thi ca và tiểu thuyết, âm nhạc, kịch nghệ. Nhu cầu hội nhập đã khiến tiếng Anh tràn vàoViệt Nam như một đợt sóng thần không sao ngăn nổi. Nhưng nếu nghĩ đến tương lai của dân tộc thì nó cần phải được các học giả, các nhà văn hóa, nhà giáo dục, các nhà văn, nhà báo có kiến thức về ngoại ngữ chuyển ngay nó sang tiếng Việt một cách chính xác và đứng đắn để công chúng xử dụng và không để loại “tiếng Mỹ ba rọi” phá nát tiếng Việt yêu quý ngàn đời của chúng ta.

Đào Văn Bình
(California 17/12/2012)

(*) Các GIs trở về từ Viêt Nam gặp nhau nói tràn lan câu “Long time no see” khiến một thời gian sau trở nên phổ thông và đã được Đại Học Harvard công nhận là ngôn ngữ chính/chuẩn mực của Hoa Kỳ.

 

Việt Nam và Mỹ

Việt Nam và Mỹ
Nguyễn Hưng Quốc
Trên nguyên tắc, có lẽkhông có nước nào hân hoan chào đón chính sách trở lại châu Á của Mỹ cho bằng Việt Nam.

Hân hoan vì đó là điều Việt Nam cần nhất hiện nay. Để đương đầu với âm mưu bành trướng của Trung Quốc, Việt Nam cần nhất ba điều kiện: một là lòng dân, hai là tiềm lực quân sự và ba là đồng minh. Chính quyền Việt Nam đã hy sinh điều kiện thứ nhất vì không dám chấp nhận rủi ro dẫn đến xu hướng dân chủ hoá và cũng không dám chống lại các sức ép từ phía Trung Quốc.
Việt Nam chỉ cố gắng tập trung vào điều kiện thứ hai, nhưng do ngân sách giới hạn, các thứ vũ khí Việt Nam có thể mua sắm được chỉ là một phần rất khiêm tốn so với Trung Quốc; hơn nữa, do nhiều ràng buộc từ Mỹ, Việt Nam cũng không thể mua sắm được những trang thiết bị hiện đại nhất mà họ đang cần. Bởi vậy, điều kiện thứ ba trở thành thiết yếu.

Trong mấy năm qua, Việt Nam đã nỗ lực rất nhiều trong việc tìm kiếm đồng minh, từ các quốc gia trong khối Đông Nam Á đến Nga, Ấn Độ và Úc. Tuy nhiên, rõ ràng không có quốc gia nào trong số đó thực sự là đối thủ của Trung Quốc. Và cũng không có nước nào vì Việt Nam sẵn sàng chấp nhận đối đầu với Trung Quốc trừ phi họ nhận được sự đồng ý và hỗ trợ từ một nước thứ ba: Mỹ.
Do đó, có thể nói, với Việt Nam, đồng minh duy nhất có thể giúp đỡ trên thế trận với Trung Quốc chính là Mỹ. Không có nước nào khác.

Ngay cả khi chính quyền Việt Nam đã chuẩn bị tinh thần để bán mình cho Trung Quốc, họ cũng vẫn cần Mỹ. Để ít nhất có lý do cò kè giá cả trong cuộc bán mìnhấy.

Dĩ nhiên, Mỹ cũng cần Việt Nam.

Ở vùng châu Á - Thái Bình Dương, Mỹ đã có sẵn một số đồng minh chiến lược: Úc, Nhật, Hàn Quốc và Philippines. Trong các nước này, nước được Mỹ tin cậy nhất chắc chắn là Úc, kế tiếp là Philippines; nước có tiềm lực kinh tế mạnh nhất là Nhật.
Riêng Hàn Quốc, tuy có quan hệ rất gần gũi với Mỹ, có lẽ sẽ không đóngđược vai trò gì quan trọng trong trận chiến Mỹ - Trung, nếu trận chiến ấy xảy ra, lý do là, trong trường hợp đó, Trung Quốc đã có sẵn một lá bài vô cùng hữu hiệu để ngăn chận, thậm chí, phá hoại Hàn Quốc: Bắc Hàn.
Mỹ đang ráo riết tìm kiếm một số đồng minh khác. Ấn Độ, một nước lớn, ngay bên cạnh Trung Quốc, vốn là đối thủ của Trung Quốc, chắc chắn sẽ là mục tiêu đầu tiên. Có điều, Ấn Độ,một mặt, lúc nào cũng ở tình trạng bị phân hóa trầm trọng, mặt khác, vốn có truyền thống phi liên kết từ lâu; lại bị lấn cấn bởi quan hệ giữa Mỹ và Pakistan, ít có hy vọng nhiệt tình đi với Mỹ trừ trường hợp họ bị Trung Quốc trực tiếp đe dọa.
Trong các nước thuộc khối Đông Nam Á, Campuchia, Lào, Myanmar và Thái Lan khá lừng chừng. Chỉ có Indonesia, Malaysia và Việt Nam là còn đểngỏ khả năng hợp tác với Mỹ.

Tuy nhiên, nếu tranh chấp giữa Mỹ và Trung Quốc bùng nổ, mặt trận đầu tiên chắc chắn là trên Biển Đông; ở đó, nước có vị trí chiến lược quan trọng nhất chính là Việt Nam.
Có thể nói một cách đơn giản thế này: Mỹ sẽ thua trận ở Biển Đông nếu Việt Nam, một cách tự nguyện hay bị cưỡng bức, để mất Trường Sa và vùng biển của mình. Việt Nam, do đó, dù muốn hay không, cũng trở thành một tiền đồn của Mỹ ở vùng châu Á - Thái Bình Dương trong các thập niên sắp tới. Như thời Chiến tranh lạnh.

Tuy nhiên, quan hệ giữa Việt Nam và Mỹ sẽ là một thứ quan hệ đầy oái oăm và trắc trở. Oái oăm: đó là thứ quan hệ giữa hai cựu thù. Người ta hay nói: Mỹkhông có bạn hay thù vĩnh viễn. Tất cả đều có tính giai đoạn. Bởi vậy, các xungđột đẫm máu trước năm 1975 sẽ không có ảnh hưởng gì nhiều đến các nỗ lực xây dựng quan hệ đồng minh mới giữa hai nước.
Nhưng vấn đề giữa hai nước chủ yếu là vấn đề tâm lý và ý thức hệ. Về tâm lý: người ta có thể không còn thù nghịch với nhau, nhưng cũng chưa sẵn sàng để tin cậy nhau. Về ý thức hệ, người ta vẫn cònđối nghịch nhau. Sự đối nghịch ấy trở thành trầm trọng hơn ở những bảng giá trịmà hai quốc gia theo đuổi, đặc biệt trong những vấn đề liên quan đến nhân quyền.

Ai cũng biết, trong nhiều trường hợp, chính phủ Mỹ sẵn sàng bất chấp vấn đềnhân quyền trong quan hệ quốc tế. Nhưng trường hợp đó có lẽ sẽ không xảy ra đối với Việt Nam. Lý do, bất cứ quan hệ nào đối với Việt Nam cũng đều trở thành mối quan tâm của đại đa số dân chúng nước Mỹ, nơi những vết thương về tâm lý vẫn chưa lành lặn hoàn toàn. Dân chúng Mỹ có thể làm ngơ trước các quan hệ bất thường giữa chính phủ Mỹ với nhiều quốc gia độc tài khác, ví dụ như Pakistan hiện nay.
Nhưng họ sẽ không thể làm ngơ nếu nước ấy là Việt Nam, nơi 58.000 lính Mỹ đã bỏ mạng và hàng trăm ngàn người khác bị thương cho lý tưởng dân chủ.Chính phủ Mỹ chắc chắn sẽ không thể bất chấp các vết thương tâm lý ấy. Điều đó sẽ trở thành một khó khăn lớn cho Việt Nam.

Có thể nói, một cách tóm tắt, hai khó khăn lớn nhất để Việt Nam có thể trởthành đồng minh của Mỹ trong trận chiến chống lại Trung Quốc là:

Thứ nhất, Việt Nam phải thuyết phục được phần lớn dân chúng Mỹ là họ chấp nhận một số bảng giá trị chung của loài người văn minh hiện nay, nghĩa là, ít nhất, tôn trọng nhân quyền và bảo đảm các điều kiện tối thiểu của dân chủ.

Nhưng chấp nhận nhân quyền và dân chủ, dù một cách chừng mực, cũng có nghĩa là chấp nhận nguy cơ mất sự độc quyền của đảng và cùng với nó, vô số các quyền lợi khác của họ.

Thứ hai, trong mối quan hệ lịch sử đặc biệt giữa Việt Nam và Mỹ, như đã phân tích ở trên, con đường tiến tới liên minh không thể chỉ giới hạn giữa hai chính phủ, mà phải mở rộng ra cả hai dân tộc, nghĩa là phải công khai.
Nhưng công khai thì sẽ bị Trung Quốc phá. Phá bằng ngoại giao và kinh tế không được thì họdùng biện pháp quân sự trước khi Mỹ có bất cứ cam kết nào với Việt Nam.


Friday, December 21, 2012

VIỆT CỘNG CÒN, NƯỚC SẼ MẤT.




KHONG VE VIET NAM NEU CON VIET CONG (KVVNNCVC)
MUON CHONG TÀU CONG PHAI DIET VIET CONG (MCTCPDVC)
MUON DIET VIET CONG PHAI DIET VIET GIAN (MDVCPDVG)

VIỆT CỘNG CÒN, NƯỚC SẼ MẤT.

Lê Duy San

Sau năm 1975, mặc dầu thù ghét bọn Việt Cộng đến tận xương tủy, nhưng cũng có một số người, nhất là dân miền Nam, thầm phục bọn Việt Cộng đã làm được một việc mà trước kia chính phủ miền Nam Việt Nam đã không làm được đó là đuổi được đám Tầu Chợ Lớn ra khỏi Việt Nam. Nhưng kể từ khi chúng (Việt Cộng) bị Trung Cộng “dậy cho một bài học” vào tháng 2 năm 1979 và cưỡng chiếm quần đảo Trường Sa vào ngày 14 tháng 3 năm 1988 khiến Nguyễn Văn Linh, Tổng Bí Thư của đảng CSVN phải lậy lục Trung Cộng xin hòa hay nói cho đúng hơn là xin hàng Trung Cộng vào năm 1990.
 
Việc này làm người ta nghĩ rằng việc làm của chúng trước kia chẳng có gì là đáng phục, mà trái lại còn di hại cho đất nước nhiều hơn: đó là việc chúng phải dâng Ải Nam Quan, Thác Bản Giốc và cả chục ngàn cây số vuông ở miến Bắc VN, hàng trăm ngàn cây sô vuông lãnh hải trong đó cò 2 quần đảo Hòang Sa và Trường Sa cho Trung Cộng.
 
Không những thế, nếu trước kia, chúng đuổi đi dược vài trăm ngàn Tầu quốc gia, thì nay, chúng lại mở cửa cho Tầu Trung cộng sản tự do vào VN cả triệu tên, khiến cho có thể đưa tới nguy cơ mất nước. Vì thế nhiều người ưu tư tới đất nước đã tự hỏi: Nước VN còn hay đã mất? Nếu còn thì liệu có giữ được không?

Có người nói rằng nước đã mất rồi, và đã mất từ lâu. Ông giáo sư Trần đình Ngọc còn nói rõ ràng rằng Hồ Chí Minh đã bán nước tứ ngày 3/2/1930. Đây chắc chỉ là những lời nói để mà nói.
 
 Năm 1930, nước Pháp đã chiếm Việt Nam làm thuộc từ lâu, nước Việt Nam đâu còn nữa mà để cho Hồ Chí Minh bán? Vả lại Hồ Chí Minh lúc bấy giời còn đang lang thang, cầu bơ, cầu bất, du thủ, du thục, đâu đã có danh phận gì ngòai chức Chủ Tịch đảng Cướp CSĐD mới có vài trăm đảng viên, mà đòi bán nước cái nỗi gì.

Hơn nữa, tuy ngày nay Việt Nam đã mất thác Bản Giốc, Ải Nam Quan và cả chục ngàn cây số vuông ở biên giới Việt Hoa và cả trăm ngàn cây số vuông hải phận ở biển Đông, nhưng đứng trên phương diện luật pháp và quốc tế thì VN vẫn còn.
Bởi vì tên Việt Nam vẫn còn trên bản đồ thế giới. Nước Việt Nam vẫn được các quốc gia trên thế giới công nhận và Việt Nam vẫn là một thành viên của Liên Hiệp Quốc. 

Nhưng liệu Việt Nam sẽ còn tồn tại đến bao giờ? Điều này thật khó nói trước, có điều chắc chắn rằng Việt Cộng còn, Việt Nam sẽ mất, hay nói cho rõ hơn là: Chế độ Cộng Sản Việt Nam còn thì nước Việt Nam sẽ mất về tay Trung Cộng vì những lý do sau:

* Chính quyền VN thì hèn với giặc, ác với dân và coi dân như kẻ thù.

* Tinh thần yêu nước của người dân VN không còn, tự ái dân tộc cũng mất.

* Dân tộc chia rẽ trầm trọng, không những ở trong nước mà ngay tại hải ngọai.

1/ Chính quyền VN thì hèn với giặc, ác với dân và coi dân như kẻ thù.

Thực vậy, Việt Nam từ xưa tới nay, chưa có một chính quyền nào lại hèn nhát và khiếp như ngụy quyền cộng sản Việt Nam hiện nay.

 Ngụy quyền Cộng Sản Việt Nam coi Trung Cộng như Mẫu Quốc, đi đâu cũng phải trình báo quan thày Trung Cộng, làm gì cũng phải báo cáo quan thày Trung Công. Dân Trung Cộng tự do ra vào VN như đi chợ, không cần chiếu khán, tự do hành nghề, không cần giấy phép và chọn gái VN làm vợ như đi chợ mua mấy con chó, con mèo?
Dân Trung Cộng tự do lập những khu tự trị bất khả xâm phạm giống như mấy tòa Đại Sứ, Lãnh Sự của ngọai quốc, công an Việt Cộng không quyền xâm phạm.

Ngụy quyền Cộng Sản Việt Nam để mặc cho Trung Cộng ngang nhiên lấn chiếm đất đai, lộng hành trong hải phận mà không dám đương đầu hay phản đối, dù chỉ bằng đường lối ngọai giao. Ngư dân VN đánh cá trong vùng hải phận VN cũng bị Trung Cộng ngang nhiên bắt giữ cả người lẫn ghe thuyền, cá thì tịch thu, người thì bắt nộp phạt mới chịu tha.

 Ngụy quyền Cộng Sản Việt Nam không dám để cho sinh viên, học sinh biểu tình đả đảo Trung Cộng xâm chiếm Hòang Sa, Trường Sa và bắt giam những người biểu tình?
Bia tưởng niệm những bộ đội Việt Cộng hy sinh trong cuộc chiến với Trung Cộng vào năm 1979 cũng phải đục bỏ. Bộ luật nào của VN cũng phải in cả 2 thứ tiếng Trung Cộng và VN.

 Trái lại đối với dân thì chúng thật độc ác, dã man và tàn bạo vô chừng. Quan chức chính quyền thì thi đua tham nhũng, ăn hối lộ. Tên nào cũng thi đua vơ vét của dân để có tiền ăn chơi hoặc cho con em chốn tránh ra ngọai quốc dưới hình thức du học, nhất là Hoa Kỳ, để tẩu tán tiền bạc.
Công an thì coi dân như kẻ thù, hơi một chút là đánh đập, bắt giam, bỏ tù. Đi xe máy mà không đội mũ an tòan cũng có thể bị đánh chết như trường hợp anh Nguyễn Văn Khương ở Bắc Giang bị thiếu úy công an Nguyễn Thế Nghiệp đánh bể đầu chết vì không đội mũ bảo hiểm vào ngày 23 tháng 7, 2010, ông Trịnh Xuân Tùng ở Hà Nội cũng vậy, bị trung tá công an Nguyễn Văn Ninh đánh gẫy cổ chết vào tháng 2/2011 và nhiều trường hợp tương tự khác. Là con của một tù nhân lương tâm hay người bất đồng chính kiến cũng có thể bị công an cho côn đồ chém trọng thương như trường hợp của anh Phan Nguyễn Trọng Tú con của nhà bất đồng chính kiến Phan Ngọc Tuấn ở Phan Rang vào ngày 18/9/2012.
Một nhà văn trong nước, ông Hùynh Ngọc Tuấn, trong bài “Không Giống Ai”, đã viết: “Lực lượng “công an nhân dân” thì coi dân như cỏ rác, buồn buồn thì đánh chết một vài người dân cho vui, mục đích là để thị uy. Nếu dư luận trong nước và quốc tế có phản ứng mạnh quá thì cũng xử cho lấy lệ để bịt miệng công luận rồi đâu lại vào đó. Hãy nhìn những cái chết thê thảm của một số nạn nhân trong mấy năm gần đây thì rõ”.

2/ Thần yêu nước của người dân VN không còn, tự ái dân tộc cũng mất.

Dân số Thủ Đô Hà Nội bây giờ ít ra cũng phải trên 5 triệu người và dân số thành phố Saigon ít ra cũng phải gần 8 triệu. Vậy mà số người tham dự của mỗi cuộc biểu tình để biểu lộ lòng yêu nước và   chống Trung Cộng xâm lược, kể cả một số công an chìm, nổi và những người qua đường vì hiếu kỳ đứng coi, cũng chưa tới 500 người. Nếu không kể những người già cả và trẻ em, tính theo tỷ lệ thì con số người thực sự đi biễu tình cũng không tới 1/10,000. Vậy thì còn 9999 phần 10,000 kia đâu?

Đành rằng ngụy quyền cộng sản VN là một chính quyền hèn với giặc, ác với dân, nên người dân rất sợ. Nhưng tại sao chinh quyền bảo hộ của thực dân Pháp trước kia, cũng ác ôn, cũng tàn bạo, nhưng vẫn có những ông vua như Hàm Nghi, Duy Tân, Thành Thái ra mặt chống đối, vẫn có nhưng cuộc nổi dậy chống Pháp như Nguyễn Trung Trực, Đinh Công Tráng, Phan Đình Phùng, Đề Thám, Nguyễn Thái Học v.v…?

Một người dân trong nước đã tự hỏi:

“Chính quyền hiện hành có còn là chính quyền của dân tộc VN hay không ? Tự hỏi để rồi ngầm trả lời :Không, không, không.,Chính quyền này không phải là của dân tộc VN, mà là chính quyền của đảng cộng sản VN ! Tôi và bao bậc cha mẹ khác lẽ nào đưa con mình đi cầm súng để bảo vệ đảng nô lệ như thế này ??? Tôi đã rớt nước mắt. Tệ hại quá, tôi phải “nướng” con tôi cho lũ cầm quyền phản dân tộc này? Tôi sẽ phải làm thế nào ?

  Thực ra thì chính Cộng Sản Việt Nam không phải là chính quyền của người dân từ lâu, ngay từ khi mà tên Hồ Chí Minh cướp được chính quyền từ tay chính phủ Trần Trong Kim. Nhưng trong thời kỳ chiến tranh từ 1945 tới 1975, lòng yêu nước của dân tộc VN vẫn còn và vẫn hăng say và nồng nhiệt. Chính vì thế mà chúng vẫn bịp bợm và lợi dụng được để chiến thắng miền Nam với sự ủng hộ triệt để của Liên Sô và Trung Cộng . Ngày nay, chúng không còn cần lòng yêu nước của người dân VN nữa.
Chúng chỉ cần làm sao giữ được Đảng để hưởng thụ. Không những thế, chúng còn muốn tiêu diệt hẳn lòng yêu nước của người dân bằng chính sách hủ hóa (ăn chơi xả láng) để chúng dễ bề cai trị. Người dân đã được dậy ngay từ khi biết mới nói, từ lúc mới cắp sách đi học là: “Yêu nước là yêu Đảng, yêu chủ nghĩa xã hội. Vì thế chúng ta không lấy làm lạ tại sao những cuộc biểu tình quan trọng như vậy lại chỉ có lác đác vài trăm người trong khi những chốn ăn chơi trụy lạc nhỏ bé cũng có cả ngàn người tham dự.

Không những lòng yêu nước bị đui chột mà còn bị chính quyền cấm đóan. Cũng trong bài “Không Giống Ai”, nhà văn Hùyng Ngọc Tuấn viết: “Lòng yêu nước có thể nói là di sản quý báu của người VN mà tổ tiên của chúng ta trao truyền từ đời này sang đời khác, chưa có một triều đại một chính quyền nào “kiểm duyệt” lòng yêu nước chứ đừng nói đến chuyện thủ tiêu, ngăn cấm hay độc quyền.
Vậy mà ngày hôm nay trước hành động hiếu chiến và ngang ngược của bọn bành trướng Bắc Kinh, người dân Hà Nội, Sài Gòn đã tự nguyện xuống đường để cho thế giới biết là nhân dân VN không hèn yếu không vô trách nhiệm với quốc gia, vậy mà đã bị chính nhà cầm quyền “của dân, do dân, vì dân” đàn áp, bắt bớ, vu khống và chụp mũ . Điều này chắc làm cả thế giới kinh ngạc và khó hiểu là VN đang được điều hành bởi một chính quyền đại diện cho ai ?

Không những lòng yêu nước của người dân VN bây giờ không còn mà ngay cả tự ái dân tộc cũng mất. Trước kia (1975) gia đình VN nào, có con gái lấy chồng ngọai quốc đều lấy làm xấu hổ (mắc cở) với họ hàng, làng xóm.
Nay thì trái lại, gia đình VN nào có con gái lấy được chồng ngọai quốc, không những không xấu hổ mà còn lấy làm hãnh diện, không những hãnh diện với họ hàng mà cả với làng xóm. Họ hàng, làng xóm cũng không coi đó là đều xấu mà còn coi đó như một tấm gương sáng để cho con cháu bắt chước, noi theo. Đành rằng ngày nay thế giới mở rộng, việc lấy người ngọai quốc là chuyện bình thường, nhưng coi đó là một tấm gương sáng để con cháu noi theo thì thật là hết chỗ nói.

Sau mấy chục năm sống dưới chế độ Cộng Sản, người dân VN bây giờ chỉ biết Tiền, Tiền và Tiền. Cha con, mẹ con, anh em có thể giết nhau vì Tiền. Bạn bè có thể giết nhau vì Tiền. Thày trò có thể giết nhau vì tiền.
 Chủ tớ có thể giết nhau vì Tiền. Học sinh, sinh viên cũng có thể vì tiền mà đi bán dâm hay làm đĩ đực. Hoa hậu hay người mẫu cũng có thể bán dâm vì tiền như trường hợp hoa khôi Thiên Kim từng môi giới cho Hoa Hậu Mỹ Xuân đi bán dâm với một “đại gia” tại khách sạn ở TP.Vũng Tàu với giá 2.500 USD. Thiên Kim lấy 1,000 USD, còn Mỹ Xuân hưởng 1,500 USD. Vợ cũng có thể vì tiền mà ngọai tình.

Thùy Linh, một người dân ở Hà Nội viết: Mình bỗng thương Mỹ Xuân, Hồng Hà, Thiên Kim và các cô gái bị chà đạp thêm nhiều lần sau các chuyên án điều tra, bóc dỡ đường dây mại dâm này. Chính xã hội là nguyên nhân gây nên cơn “thèm tiền” đến điên loạn. Nếu xếp thang bậc cho cơn thèm khát tiền thì quan chức đứng số Một. Họ bất chấp tất cả để lao vào kiếm tiền, các nhiệm kỳ chưa đủ còn bố trí cả vợ, con cùng tham gia. Hầu như không có quan chức nghèo, chỉ chưa là tất cả các quan chức đều có thể gọi là tỷ phú đôla mà thôi.”

…………

“Càng xa hoa càng trở thành tấm gương để tạo nên một lối sống cho lớp trẻ “noi theo”.

Đắm chìm trong cuộc sống tất cả điên đảo vì tiền mà bảo tuổi trẻ nên có thái độ điềm tĩnh với tiền, vật chất thì khác gì rao giảng đạo đức suông? Rất ít người thoát khỏi tấm lưới bủa vây của tiền bạc.

Và để có được cuộc sống cho bằng người ta, tất nhiên cần tiền. Không thể kiếm tiền bằng các dự án, chính sách như quan chức, đại gia thì đương nhiên phải bán những gì mình có.”

Người nghèo thì sẵn sàng làm bất cứ nghề gì, miễn sao kiếm được tiền để sống, kể cả nghề buôn lậu, ma cô, đĩ điếm đã đành, mà ngay kẻ đã có tiền cũng có thể làm những nghề này để chóng giầu hơn để hưởng thụ dược nhiều hơn, dưa tới gần như cả nước sa đọa. Nhà tan không cần biết. Nước mất không cần hay. Đó là thái độ của người dân VN bây giờ.

3/ Dân tộc chia rẽ trầm trọng.

Dân Việt Nam không phải là một dân tộc thuần chủng. Miền Bắc thì có một số lai Tầu, tương lai sẽ có nhiều hơn,  miền Trung thì lai Chiêm, miền Nam thì lai Miên. Tôn giáo thì có Phật Giáo, Công Giáo v.v…Sau 1975, dân VN cũng chia làm 2 hạng: hạng người đã sống dưới chế độ Cộng Sản và hạng người đã sống dưới chế độ VNCH. Dù một vài chục năn nữa, số người sống dưới chế độ VNCH có chết hết thì cũng vẫn còn  hai hạng: hạng là đảng viên CS và hạng không phải là đảng viên cộng sản. 
Vì thế thật khó mà có sự đòan kết. Đành rằng khi tổ quốc lâm nguy, chúng ta có thể gạt bỏ tất cả những dị biệt để đòan kết chống giặc. Nhưng đó là trường hợp chính quyền là chính quyền của dân, biết lo cho dân và biết bảo vệ dân. Chính quyền Cộng Sản quyền cộng sản không phải là chính quyền của dân mà là chính quyền của đảng cộng sản nên chỉ biết lo cho đảng, bảo vệ đảng. Còn dân chúng (Việt Cộng) coi như kẻ thù.

Vì thế, một người dân trong nước đã nói: “Cầm súng bảo vệ đất nước thì tôi không sợ.
Còn cầm súng, hi sinh con cái chúng tôi cho quyền lợi riêng của đảng cộng sản VN thì khác nào sự ngu xuẩn, hơn nữa, đó là sự nhục nhã !
Còn nếu không đưa con đi nghĩa vụ, tôi sẽ bảo nó trốn cách nào? Giá như gia đình tôi có tiền của như đám cán bộ nắm quyền, tôi sẽ “chạy” được cho con ra nước ngoài du học. Hàng triệu gia đình như gia đình tôi phải chạy ăn từng bữa thì làm gì có khả năng cao sang đó? Chúng tôi sẽ đưa con cái chúng tôi trốn đi đâu? Tôi đang phải trốn chạy, ngay trên chính quê hương VN của mình sao???

Tóm lại, với ba lý do trên, nếu Việt Cộng còn, hay nói cho rõ hơn, nếu chế độ cộng sản Việt Nam còn, nước Việt Nam chắc chắn sẽ mất dù chiến tranh có xẩy ra với Trung Cộng hay không.

Đọc lịch sử VN, chúng ta thấy Việt Nam đã ba lần mất nước. Nhưng cả ba lần chúng ta đều lấy lại được vì tinh thần yêu nước của dân ta thời ấy vẫn còn, tự ái dân tộc của dân ta thời ấy rất cao. Hơn nữa tất cả ba lần mất nước đó đều do ngọai xâm xâm chiếm và chính quyền do chính người ngọai quốc đứng đầu cai trị.
Còn lần này, nếu chuyện mất nước xẩy ra thì thật là khó lòng lấy lại được vì nước mất là do chính bọn Việt Cộng dâng cho Tầu. Chính quyền cai trị cũng vẫn chính là bọn Việt Cộng bán nước làm tay sai cho Tầu nắm giữ thì tự hỏi dân làm sao lấy lại được nếu chúng không tự tan dã hay tự tiêu diệt lẫn nhau?

Tháng 8/2012

 

Về cuốn Bên Thắng Cuộc Chớ Tưởng Bở!!!

Subject: Về cuốn Bên Thắng Cuộc

Chớ Tưởng Bở!!!
ĐỗVăn Phúc

Cuốn sách Bên Thắng Cuộc của nhà báo Huy Đức vừa phổ biến trên internet đã gây ra những phản ứng sôi nổi trong cộng đồng người Việt tị nạn trong mấy ngày qua.

Rất nhiều người Việt hải ngoại tỏ vẻ vui mừng khi đọc thấy Huy Đức viết ra rõ ràng đầy chi tiết những sựkiện lớn như (1) Cải tạo Công thương nghiệp, (2) Nạn kiều người Hoa, (3) Tù cải tạo... để gần như chê trách, lên án những người cầm quyền Cộng Sản; đồng thời khi viết về các lãnh tụ, quân nhân miền Nam, tác giả lại dùng những từ ngữ có tính trân trọng (như gọi Tổng Thống Thiệu, Đại Tướng Cao Văn Viên, Quân LựcVNCH...).
Họ bày tỏ sự hài lòng và phổ biến qua điện thư, diễn đàn để giới thiệu như là một tác phẩm có tính khách quan, phản kháng lại với nhà cầm quyền Việt Cộng.

Lại không ít người thìbày tỏ sự nghi ngờ, dè dặt; và thậm chí có người lên án tác phẩm như một phươngtiện tuyên truyền kín đáo của Hà Nội nhằm dễ dàng xâm nhập vào cộng đồng chống Cộng ở hải ngoại.

Trước tiên, chúng ta cầnbiết rằng hiện nay đang có nhu cầu giải độc, và tác giả lại là một người từ trong lòng xã hội CS, do đó, có quan điểm, góc nhìn hạn chế hoặc rất khác với chúng ta trong các vấn đề chính trị xã hội Việt Nam cận đại.

Đảng Cộng Sản Việt Nam,sau hơn nửa thế kỷ cai trị đã gây ra vô vàn tội ác đối với Tổ quốc và nhân dân.
Đó là điều hiển nhiên, không ai có thể phủ nhận hay biện minh, dù là người trong nước, người từng tham gia, ủng hộ cho Cộng Sản.

Ngày nay, trước cao trào dân chủ của nhân dân, những người Cộng sản đang tìm cách tẩy rửa những tội ác tày đình, những vết nhơ bạo lực đểxoa dịu quần chúng bằng cách đổ lỗi về những sự tàn bạo, vô lương của chínhsách cai trị lên đầu những cá nhân hoặc đã qua đời, hoặc đã rời những chức vụ trong đảng và chính quyền.

Để biện minh cho nhữngtội ác mà Hồ Chí Minh đảng Cộng Sản đã gây ra cho dân tộc trong hơn nửa thế kỷ qua, hầu hết những người cựu cán bộ Cộng Sản mà chúng ta biết đến qua danh xưng“phản tỉnh” đều tập trung vào việc lên án các bọn thủ phạm gây ác là “thoáihoá, biến chất...”
Họ cho rằng những tội ác đều là hiện tượng trong những hoàn cảnh, giai đoạn nào đó.
Như thế, có khác nào họ mặc thị cho rằng những đảng viên CS không biến chất đều là những người tốt.
Họ gần như hoàn toàn không nhìn thấy cái ác vốn là bản chất của chủ nghĩa CộngSản và được thi hành thông qua những đảng viên thuần thành.

Khi đề cập đến việc quátàn khốc trong việc đánh tư sản, tác giả Huy Đức gán tội ác đó cho cá nhân Đỗ Mười là người chỉ huy chiến dịch đánh tư sản, trong lúc nêu ra những than phiền của Võ Văn Kiệt, Nguyễn Văn Linh và các đảng viên cao cấp khác; coi những đảngviên CS này không nhuốm máu dân lành vô tội.

Theoông Nguyễn Văn Trân, viện trưởng Viện Kinh tế Trung ương: “Khi bắt đầu chiến dịch,Bộ Chính trị chuyển anh Nguyễn Văn Linh sang làm Dân vận  rồi đưa anh Đỗ Mười vào vì anh Đỗ Mười đã làm cải tạo công thương nghiệp ở Hà Nội.
Anh Mười vào SàiGòn áp dụng y chang những gì đã làm ở miền Bắc trong năm 1960”.
Theo ông Hoàng Tùng: “Năm 1955, khi đánh tư sản ở  Hải Phòng, Đỗ Mười cũng cho xóa sạch”.
Ông Hoàng Tùng thừa nhận là thoạt đầu ông đã cùng ông Đỗ Mười vào Nhà khách Trung ương tại Sài Gòn (T78), viết bài ủng hộ chiến dịch này, nhưng sau thấy Đỗ Mười đánh cả tiểu thương ông bỏ về. Ông Mười hỏi: “Sao về?”.
Hoàng Tùng nói: “Tôi theo anh, tôi sa lầy”.

Sự thật thì việc đánh tư sản ở miền Nam năm cũng là sự lặp lại việc đánh tư sản đã xảy ra ở miền Bắc hàng chục nămtrước.
Cũng là phó bản của chến dịch cải cách ruộng đất đã làm chết oan ức hàngtrăm ngàn nông dân trong thhời gian 1953-1954.

(BênThắng Cuộc, trang 45)

Huy Đức cố tình quên rằngcái chính sách căn bản của chế độ lấy học thuyết Cộng Sản làm kim chỉ nam; dựa trên hai phạm trù đấu tranh giai cấp và bạo lực cách mạng.

Những người miền Nam,nói rộng ra, những người không Cộng Sản đều có cách nhìn độ lượng, đa phương; do ảnh hưởng lối giáo dục dân chủ tự do, và những giáo lý đầy nhân ái của cáctôn giáo.
Phe Quốc Gia dù có chính nghĩa, có những thành viên học cao, hiểu rộng,được đào tạo đến nơi đến chốn; nhưng lại có cách nhìn dễ dãi, hời hợt trong cácvấn đề chính trị.
Vì thế, liên tiếp trong nhiều thập niện, trước hoặc sau 1975,trong chiến tranh võ lực cũng như chiến tranh chính trị, đều nhiều lần sụp vào cái bẫy lắt léo của Cộng Sản mà đã dẫn đến mất miền Nam cũng như đang bị VC lấnsân tại hải ngoại.

Trong khi đó, những ngườiCộng Sản thì luôn luôn nghi kỵ, nhìn sự việc bằng một lăng kính quan điểm soimói tận tường để không bị sơ hở.
Và cũng thế, khi hành động hay phát ngôn, họ đều thận trọng chọn lựa sao cho mục đích chính trị của họ phải hàm chứa trong từngviệc làm, từng câu, từng chữ.

Tác giả Huy Đức sinh ra ở miền Bắc, mới 13 tuổi khi Cộng Sản chiếm miền Nam.
Chắc chắn ông ta đã hấp thụ giáo dục của đảng CS và từng “phấn đấu” để trở thành đoàn viên, đảng viên đảngCộng Sản.
Vì nếu không là đoàn viên, thì không dễ gì trở thành một nhà báo; vànếu không phải là đảng viên, thì nhà báo đó không dễ gì gần gủi với các cấplãnh đạo chóp bu để trò chuyện, phỏng vấn. Nên nhớ, năm 1983, Huy Đức đã được chọn đi Kampuchea với tư cách chuyên gia quân sự.

Dĩ nhiên, cũng như cáccán binh Cộng Sản khi tiếp xúc lần đầu với miền Nam phồn thịnh, họ đều vỡ mộngvà nhìn nhận một thực tại cay đắng.
Đó là sự thua kém mọi mặt của chế độ miền Bắc mà tuyên truyền bịp bợm của Cộng Sản đã che đậy, lừa bịp họ.
Những Dương ThuHương, Nguyễn Khắc Toàn, Trần Anh Kim cũng đã từng viết ra những điều trên. Nayđến lượt Huy Đức.

Trong một bài viết dài8 trang in chữ nhỏ, không có tựa đề của nhà báo Phạm Đình Trọng đã nêu ra nhiều vấn đề sai lầm, tội ác của nhà cầm quyền Hà Nội để lên án sâu sắc bọn lãnh đạo,và chính ông ta cũng thú nhận chủ nghĩa CS là sai lầm.
Có lẽ vì các luận điểm đó mà một nguyệt san của lính VNCH tại Nam Cali đã đăng với lời giới thiệu nồngnhiệt như một sự việc hiếm có...
Nhưngcó ít nhất bốn đoạn trong bài viết, tác giả đã ca ngợi một thời kỳ lẫm liệt, mộtkhí thế dũng mãnh “toàn dân một lòng” trong cuộc chiến “Chống Mỹ cứu nước” và mặcthị vinh danh những lãnh đạo CS thời đó như Hồ Chí Minh, Trường Chinh, Phạm VănĐồng...

Nếu con em những ngườilính VNCH nói riêng, và đồng hương tị nạn nói chung, tin rằng một khi báo lính đã chọn đăng thì bài đó chắc chắn đáng tin cậy về những chi tiết lịch sử; họ sẽ có cái nhìn vô cũng sai lạc về bản chất cuộc chiến tranh Việt Nam, và chắc sẽ đemlòng tôn kính đối với bọn lãnh tụ CS thời đó.
Hõ sẽ coi những người lính VNCHchỉ là bọn đánh thuê của ngoại bang, trong khi đảng CS có công giải phóng dântôc!!!

Vì cuốn sách dày nhiều trang, chứa đựng nhiều vấn đề; mà bài viết này thì chỉ có hạn, chúng tôi chỉxin trích dẫn ra một đoạn sau để thấy tác giả Huy Đức đang chuyển cái tội ác của đảng CSVN qua vai “một vài cá nhân” , vì“nhiều người là ủy viên Bộ Chính trị cũngkhông được biết”.
Ông ta cũng cho rằng ngoài bọn thoái hoá biến chất gây tội đó, thì “những người cộng sản có lương tri cũng sẽ đón nhận sự thật một cách có trách nhiệm”

Không chỉ thường dân, cho đến đầu thập niên 1980, nhiều chính sách làm thay đổi số phận của hàng triệu sinh linh như “Phương án II”4, như “Z30”5 cũng chỉ được quyết địnhbởi một vài cá nhân, nhiều người là ủy viên Bộ Chính trị cũng không được biết.
Nội bộ người Việt Nam đã có nhiều đụng độ, tranh cãi không cần thiết vì chỉ có thể tiếp cận với lịchsử qua những thông tin được cung cấp bởi nhà trường và bộ máy tuyên truyền.
Không chỉ các thường dân, tôi tin, những người cộng sản có lương tri cũng sẽđón nhận sự thật một cách có trách nhiệm.

(Bên ThắngCuộc, trang 9)

Trong chương 2 nói về“cải tạo”, là một kế hoạch trả thù thâm độc, tàn ác của “Phía Thắng Cuộc”, HuyĐức chỉ mới dám nhận rằng Cho tới đầu thập niên 1990, quan điểm của Đảng về việc tập trung cải tạo vẫn còn khắc nghiệt

(BTC,trang 38)

Vì đã có nhiều nhà bìnhluận lên tiếng về cuốn sách Phía Thắng Cuộc, phân tích trên nhiều khía cạnh nội dung; chúng tôi không dám đi xa hơn mà chỉ nêu lên một điểm chính:

Huy Đức là người sinhra, lớn lên, được giáo dục trong chế độ CS, từng phục vụ đắc lực chế độ. Ngày này,nếu anh nhìn thấy và nói lên được đôi chút sự thật thì chúng ta cũng ghi nhậnthiện ý đó.
Nếu không khe khắt để nhìn đây là tác phẩm có tính tuyên truyền khéoléo, che đậy, gỡ nguy cho đảng CS, thì cũng phải nhận rằng Huy Đức còn nhiều giới hạn mà những điều anh viết ra tuy có thật, nhưng chưa nêu ra hết cái gốc, cái nhân của sự việc.
Đó là sự tàn bạo bản chất của chủ nghĩa Cộng Sản và những kẻtôn thờ chủ nghĩa đó.

Nhưng chúng tôi cũng cám ơn Huy Đức đã tiết lộ nhiều tên tuổi miền Nam mà trước đây chúng tôi tuy biết làViệt Gian, Việt Cộng, nhưng thiếu bằng chứng cụ thể.
Nay do chính một nhà báoViệt Cộng viết ra thì coi như chắc nịch (trường hợp Trần Kiêm Đoàn hiện định cư ở acramento, California).

Ở Huế, chiều ngày 21-9-1975, Hiệu phó kiêm Bí thư Đoàn trường Nguyễn Tri Phương Trần Kiêm Đoàn được Thành đoàn Huế giao phối hợp với Đoàn trường Đồng Khánh, dẫn200 đoàn viên theo cửa Thượng Tứ vào Đại Nội.
Trước khi đi, Thành đoàn ra lệnh:“Chuẩn bị khăn gói, thức ăn ba ngày, sẵn sàng chiến đấu”.
Ông Đoàn kể: “Tụi tôi hồi hộp: Mỹ quay lại hay binh lính Sài Gòn nổi dậy?
Tới 3 giờ sáng thì mới haytin sáng mai đổi tiền.
Khi ấy tôi còn trẻ, hào hứng với những cái mới nên nghenói một đồng tiền mới giá trị bằng 500 đồng tiền cũ cũng có cái gì đó tự hào.
Sáng ra vẫn tả xung hữu đột đôn đốc đoàn viên hoàn thành nhiệm vụ”.

(BTC,trang 41)

Mấy năm trước đây, khi Hoàng Minh Chính lên tiếng công khai chống đảng; đã có nhiều người Việt hải ngoại tang bốc, tôn sùng ông ta, thậm chí còn áo dài khăn đóng quỳ lạy trước di ảnh của ông ta mà quên rằng ông ta chỉ chống đảng đương quyền chứ không hề chống lại chủ nghĩa Cộng Sản.
Thái độ vồn vập này cũng được dành cho cả Nguyễn Văn Trấn, Nguyễn Hộ, Bùi Tín… là bọn đồ tể đã nhuốm bao nhiêu máy đồng đội, đồng bào chúng ta .
Những người Quốc Gia đang hoạt động rất cần thiết phải đọc những bài vở, sách báo của CS để nghiên cứu nội tình của họ; biết khai thác những chi tiết mới để làm lợi cho sự đấu tranh.
Nhưng luôn phải tỉnh táo để nhận thấy những mục tiêu thầm kín qua những câu văn có vẻ như đứng ở “phe mình”

Xin phép mượn một thành ngữ bình dân để kết luận cho bài này

Chớ tưởng bở!!!

Đỗ Văn Phúc

December 19, 2012.


Michael Do (Do Van Phuc) webpage:
www.michaelpdo.com Vietnamese Communists must render FREEDOM, DEMOCRACY and HUMAN RIGHTS to the people before a political defeat would cost them their livelihood and even their lives.

Featured Post

Lisa Pham Vấn Đáp official-25/4/2026 /26/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link