Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Saturday, December 22, 2012

Công an CSGT và TTCĐ tự "làm luật": trắng trợn tham nhũng thu tiền xe tải vào thành phố


 


Công an CSGT và TTCĐ tự "làm luật": trắng trợn tham nhũng thu tiền xe tải vào thành phố


Hoài Nam 


Công an cảnh sát giao thông thi hành "Nghị định 71" của CP như thế nào.  Nghị định này có hiệu lực từ 10-11 sẽ phạt "rất cao" những xe vi phạm giao thông đã tạo điều kiện thêm cho công an cảnh sát giao thông sách nhiễu trấn lột người dân. Sự việc được chính báo lề phải của nhà nước phanh phui. Hãy xem loạt bài điều tra của phóng viên Hoài Nam, báo Thanh Niên, để biết sự lộng hành bất chấp luật pháp của những người chỉ biết có "còn đảng - còn mình" hiện nay ra sao. Và với chứng cớ hình ảnh rõ ràng như thế này thì quan trên liệu có còn bao che, có cần "phải xác minh điều tra nữa" hay không?!

 

 *

 

1- Cảnh sát trật tự cơ động "làm luật"

 Điều tra của Hoài Nam - Báo Thanh Niên 


Sau nhiều ngày tháng đeo bám, PV Thanh Niên đã làm rõ các đường dây của một số cảnh sát trật tự cơ động tổ chức ngã giá, nhận tiền công khai để bảo kê xe tải đi vào đường cấm, giờ cấm trong một số quận ở TP.HCM.

 

Đầu năm 2012, ở TP.HCM xuất hiện lực lượng Cảnh sát trật tự cơ động (TTCĐ) xuống đường tham gia xử phạt giao thông. Lực lượng này hoạt động tích cực, xuất hiện bất ngờ, kể cả ở những con hẻm nhỏ khiến nhà xe vi phạm trở tay không kịp. 

 

"Lúc đầu, thấy họ từ xa, cứ tưởng họ đi dẹp lòng lề đường, nhưng khi tới nơi thì bị họ xử luôn vi phạm giao thông. Mới đầu do không biết, chúng tôi cãi lại nhưng càng cãi càng bị lập biên bản, nên giờ hễ cứ nhìn thấy là hồn vía lên mây. Nhà xe nào biết điều, được họ cầm giấy tờ không lập biên bản thì chắc chắn sẽ được dặn liên hệ với sếp, là biết ngay họ muốn làm luật tháng" - T. - một nhà xe kể.

 

"Mỗi tháng ghé nhậu nha"

 

Cũng theo T., luật tháng của các cảnh sát TTCĐ này "rất mềm", trung bình mỗi đầu xe 500.000 đồng/tháng. Riêng ở Đội Cảnh sát TTCĐ Q.6 còn có "chương trình khuyến mãi" từ xe thứ 3 trở đi chỉ còn 400.000 đồng.  Nhà xe nào muốn làm luật thì trực tiếp gặp đội trưởng để ngã giá và hằng tháng phải tới quán của đội trưởng nhậu một lần. Khi hai bên thỏa thuận xong, nhà xe đóng tiền và đăng ký số xe; trước khi đánh xe vào giờ cấm chỉ cần điện thoại thông báo giờ cụ thể.

 

Trong quá trình tìm hiểu quy trình "làm luật" nói trên, PV Thanh Niên gặp được một nhân vật tên Đ. Anh này mới mua hai xe tải đưa vào địa bàn Q.6 chở hàng, nhưng không "làm luật" nên thường xuyên bị Cảnh sát TTCĐ Công an Q.6 thổi phạt. Sau đó, có người giới thiệu: "Nếu không muốn bị bắt phạt thì gặp sếp Tùng". Dù chẳng biết "sếp Tùng" là ai nhưng Đ. liều gọi điện thoại và được "sếp Tùng" hẹn tới một quán nhậu nằm trên đường Tân Hòa Đông (P.Bình Trị Đông, Q.Bình Tân).

 

17 giờ 23 ngày 16.11, Đ. cùng một đồng nghiệp có mặt theo lời hẹn. Đến nơi, Đ. mới biết quán nhậu bình dân này là của "sếp Tùng". Khi ngồi vào bàn, "sếp Tùng" khoe: "Giao thông (CSGT - PV) với trật tự cơ động anh lo được thoải mái". "Em có hai xe tải nhờ anh giúp giùm", Đ. nói ngay. Biết giá chung chi nên Đ. đưa cho "sếp Tùng" hai tờ 500.000 đồng. Nhận tiền từ tay Đ., đút tiền vào túi áo ngực, "sếp Tùng" nói thêm: "Mỗi tháng ghé nhậu nha. Anh mày là Đội trưởng TTCĐ phụ trách mảng này, giao thông Q.6 cũng lo được".

 

"Sếp Tùng" nhận tiền của Đ và cho
vào túi áo ngực - Ảnh: Hoài Nam

Sợ nghe nhầm, Đ. hỏi lại: "Tổ trưởng hả?", "sếp Tùng" nói lớn hơn: "Đội trưởng". Đ. ngạc nhiên vì vẫn chưa tin một người giữ cương vị đội trưởng lại chịu khó ngã giá trực tiếp với mình, nên hỏi thêm: "Đội phó hả?". Lúc này "sếp Tùng" bực mình quát lên: "Tao là đội trưởng chứ đội phó gì". Đ. tròn mắt, há hốc mồm, "sếp Tùng" thấy vậy cười hề hề.

 

 Cạn ly bia, để Đ. hiểu rõ hơn cái uy của mình, "sếp Tùng" giới thiệu chức năng của lực lượng Cảnh sát TTCĐ.  "Từ tháng 4 đến giờ cảnh sát TTCĐ được thổi phạt như giao thông (CSGT - PV). Nghị định 71 có hiệu lực từ 10.11 sẽ phạt rất cao. Các tuyến trên địa bàn Q.6 anh làm hết, giao thông phạt khác, anh phạt khác. Anh phạt đậu xe trên lề đường, giao thông không được phạt, xe chạy xe đậu anh bắt luôn, anh mạnh hơn giao thông là chỗ đó..." - "sếp Tùng" ra vẻ tự hào.

 

Cuối cùng Đ. gửi "sếp Tùng" thêm 400.000 đồng để lo giúp cho một xe cẩu của người bạn cũng chạy vào địa bàn Q.6.

   

2 CSGT tên Lộc và Chung đang ngã giá với Đ -
Ảnh: Hoài Nam

Để gọi điện báo ông Chánh

 

Chiều tối 19.11, PV Thanh Niên trong vai phụ xe, cùng Đ. đánh xe vào Q.6 bốc hàng, nhân dịp cũng là để kiểm chứng hiệu lực của việc "làm luật" thông qua "sếp Tùng".

 

Khoảng 18 giờ 20 thì tới ngã tư Hậu Giang - Nguyễn Văn Luông. Từ xa, nhìn thấy 6 CSGT đang làm nhiệm vụ ở đây,  Đ. sợ bị bắt nên vội tấp xe vào lề đường, giả vờ trả hàng. Thế nhưng chưa đầy 1 phút, một CSGT từ chốt đi bộ tới yêu cầu Đ. mang giấy tờ đến chốt làm việc. Khoảng 10 phút sau Đ. cùng một CSGT tên Lộc quay lại xe. Đ. nói nhỏ vào tai tôi "mấy ông CSGT đòi chung 1 chai sẽ không lập biên bản, thả xe liền". CSGT tên Lộc mở cửa trèo lên cầm vô lăng đánh xe đi, còn một CSGT khác phóng xe mô tô đặc chủng áp tải phía sau.

 

Trên đường đi Đ. liên tục xin tha, viên CSGT tên Lộc nói: "Muốn gì lát xuống gặp anh Chung giải quyết" và giải thích: "Đánh xe vào đây là cho ông con đường sống rồi". Tới con hẻm phía sau Bệnh viện Q.6, Lộc dừng xe mở cửa bước xuống, đi ra chỗ CSGT tên Chung đang chờ sẵn bên cạnh chiếc mô tô đặc chủng nổ máy xình xịch. Lúc ra làm việc, do quá sợ, Đ. run bần bật. Thấy vậy CSGT tên Chung hất hàm: "Sao mà run giữ vậy ông, đủ chai không?", "Em có năm trăm à, em hết tiền rồi" - Đ. trả lời. CSGT tên Chung lên giọng: "Cái miệng ông... mang giấy tờ xuống đây…".

   

Sau khi lấy 800.000đ của Đ, hai CSGT dùng mô tô dẫn
xe của Đ qua mặt đồng nghiệp ra bãi đậu - Ảnh: H. Nam

Thấy viên CSGT dọa lập biên bản, Đ. lắp bắp một hồi mới nói được: "Em... đủ tiền rồi. Em... đủ tiền rồi"; và còn cố nói thêm để mong 2 CSGT nghe được: "Em điện thoại cho anh Tùng…". Nghe đến tên "anh Tùng", CSGT tên Chung quát: "Khỏi, ông mà điện cho ông Tùng tôi lập biên bản lẹ hơn". "Thôi anh bớt cho em hai trăm, em nói với ông chủ là chung 1 chai" - Đ. năn nỉ trả giá. "Thôi được rồi, cầm lấy hai trăm đi, đưa tám trăm đây, bọn tao dắt ra luôn" - CSGT tên Chung đưa ra quyết định sau cùng.

 

Nhận tiền xong, hai CSGT chạy mô tô dẫn xe tải của Đ. ra bãi đậu an toàn. Khi đi qua ngã tư thấy đồng nghiệp đang đứng làm nhiệm vụ, CSGT tên Lộc ngồi sau dùng dùi cui ra hiệu để đồng nghiệp biết. Khi tới một bãi đậu ngay trước cửa Đội CSGT, CSGT tên Lộc lấy dùi cui hướng dẫn cho Đ. đánh xe vào đó đậu chờ tới giờ mới được đi lấy hàng.

 

Chưa tới giờ,  Đ. sốt ruột nên đánh xe đi. Trên đường về, Đ. gọi điện báo cho "sếp Tùng" biết là 2 CSGT tên Chung và Lộc vừa lấy 1 triệu đồng. Lập tức "sếp Tùng" trả lời: "Để tao gọi điện thoại báo cho ông Chánh (sếp của Chung và Lộc) biết…". Sáng 20.11 "sếp Tùng" điện thoại báo tin cho Đ.: "Nếu lần sau nó hỏi, cứ bảo cháu chú Tùng nha. Tao điện cho ông Chánh, ông Chánh chửi nó quá trời, nó qua đây năn nỉ xin lỗi tao trả lại tiền. Thằng Lộc, thằng Chung qua nhà xin lỗi tao nhờ tao lại nói ông Chánh đừng cho kiểm điểm…".

 

 2- Ngã giá ngay tại trụ sở

 Điều tra của Hoài Nam - Báo Thanh Niên


 

Nếu như Đội trưởng đội Cảnh sát trật tự cơ động Q.6 (TP.HCM) "làm luật" với chủ xe tại quán nhậu, thì Đội Cảnh sát trật tự cơ động - Công an Q.Bình Tân lại công khai hơn, tổ chức ngã giá với chủ xe ngay tại trụ sở. Sau đó chủ xe chung tiền, đọc biển số xe để "thủ quỹ" vào sổ!

 

Trong quá trình tìm hiểu nạn "làm luật" để mua đường, đi đâu, gặp tài xế nào chúng tôi cũng nghe kể vanh vách cách làm tiền trắng trợn, có tổ chức của Đội Cảnh sát TTCĐ - Công an Q.Bình Tân. Theo cánh tài xế, sau khi ngã giá xong mức chung chi hằng tháng, chủ xe phải đóng tiền, báo số lượng xe và biển số cho trung tá Thiều Quang Văn, người được coi là "thủ quỹ" của Ðội Cảnh sát TTCĐ - Công an Q.Bình Tân.

   

Trung tá Chương - người quyết định giá bảo kê
xe tải của anh H. - Ảnh: Hoài Nam

Trả giấy tờ ở quán nhậu

 

Anh H. là một tài xế xe mới bị hai cảnh sát TTCĐ bắt, nhưng không lập biên bản mà chỉ giữ giấy tờ. Trước khi cầm giấy tờ của tài xế phóng mô tô đi, hai cảnh sát còn dặn lại: "Muốn gì thì tới đội làm việc". Sáng 27.11, anh H. tới trụ sở Đội Cảnh sát TTCĐ - Công an Q.Bình Tân (nằm sát quốc lộ 1A). Vào đến phòng, H. thấy lúc này có 3 cảnh sát TTCĐ đang làm việc. Anh H. phân bua: "Hôm qua có hai anh Khoa và Mẫn giữ giấy tờ của em, nay em đến gặp để xin lại". Mấy cảnh sát nghe vậy hướng dẫn: "Muốn gặp Khoa và Mẫn thì 10 giờ mai lên".

 

Trước đó, H. đã nghe các tài xế khác nói "thấy ai tên Chương cứ đặt thẳng vấn đề", nên H. nhìn chung quanh và thấy một trung tá ngồi ở bàn làm việc có bảng tên "Nguyễn Hoàng Chương - Phó đội trưởng đội CSTTCĐ". H. đặt vấn đề luôn với trung tá Chương: "Em có 7 chiếc xe tải chạy, nhờ anh giúp đỡ". Nghe vậy, trung tá Chương liền cho H. số điện thoại của thiếu tá Hoàng Văn Khoa và dặn: "Cứ điện thoại cho Khoa xưng là cháu chú Chương, nó sẽ trả lại giấy tờ".

 

Khoảng 11 giờ, anh H. điện thoại cho thiếu tá Khoa và được hẹn đến ngã tư quốc lộ 1A và Lê Trọng Tấn. Đến nơi, thiếu tá Khoa dẫn anh H. vào một quán nhậu và gọi mấy người bạn tới cùng nhậu với anh H. Nhậu xong, thiếu tá Khoa trả lại anh H. giấy tờ xe và dặn: "Cứ gặp ông Chương nhé!".

 

Do bận nhiều việc nên hai ngày sau anh H. vẫn chưa lên gặp ông  Chương. Sáng 28.11, trung tá Chương điện thoại trực tiếp cho anh H. dặn 7 giờ sáng 29.11 lên gặp ông. Tuy nhiên, cả ngày 29.11 anh H. vẫn chưa lên được. Sáng sớm 30.11, anh H. điện thoại xin "gia hạn" thì ông Chương trách: "Cả buổi hôm qua anh chờ mãi mà mày không tới, sáng nay mày lên đi, anh đợi ở cơ quan...".

 

"Ba mươi hoặc một tây nghe không"

 

Biết không thoát được, 7 giờ sáng 30.11, anh H. lên gặp trung tá Chương. Khoảng 7 giờ 30, anh H. mở cửa bước vào phòng làm việc của Đội Cảnh sát TTCĐ, lúc này bên trong đội có trung tá Nguyễn Hoàng Chương (đội phó) và 3 cán bộ gồm: đại úy Võ Minh Mẫn, trung tá Võ Văn Lâm, trung tá Thiều Quang Văn.

 

Nhìn thấy anh H., trung tá Chương nói ngay:  "Mày có mấy chiếc xe, ý mày là sao mày nói luôn đi, mày đăng ký số xe ra đây để anh em tính". Anh H. phân bua: "Em có 7 chiếc xe nhưng đi vào địa bàn Q.Bình Tân chỉ có hai chiếc thôi". Nghe vậy đại úy Mẫn nói ngay: "Đăng ký 2 chiếc lỡ chiếc thứ 3 vô thì sao, phải tính, tính sổ nha". Ngồi bàn kế bên, trung tá Lâm đưa ra phương án: "Thôi kệ nó, có 7 chiếc đăng ký 2 chiếc tính 2 chiếc; còn xe ra vô, xe nào tính xe đó".

   


 


Trung tá Văn nhận tiền bảo kê xe của anh H. - Ảnh: Hoài Nam

   

Trung tá Chương vẫn gợi ý: "Mày có 7 chiếc, mày ghi số xe 7 chiếc để anh triển khai cho anh em nó tính". Nghe vậy đại úy Mẫn tiếp lời trung tá Chương: "Hỏi nó đăng ký mấy chiếc". Anh H. vẫn xin đăng ký 2 chiếc thì lập tức trung tá Chương cảnh cáo: "Có 7 chiếc đăng ký 2 chiếc hả. Nếu đăng ký 2 chiếc mà những chiếc kia vào thì ráng chịu nha…". Đại úy Mẫn tiếp: "Anh em đâu đó đàng hoàng, đăng ký hai chiếc ghi biển số xe, còn chiếc thứ 3 vào ráng chịu nha, anh em không chấp nhận, nói một là một hai là hai. Giờ sao, ông ghi số xe đi, tháng ông ủng hộ cho anh em bao nhiêu nào, nếu được thì bụp, còn không tính...?".

 

Đại úy Mẫn liên tục ngã giá với anh H.

"Mỗi xe bốn năm trăm gì đó được không" - anh H. nói. "Hai chiếc, chai nghe không, giờ sao anh Chương, hai chiếc chai…?" - đại úy Mẫn hỏi trung tá Chương. Đang ngồi ở bàn làm việc, trung tá Chương đứng dậy cầm tờ giấy nhỏ đưa cho anh H. và lệnh: "Mày ghi số xe vào đây đi, để hằng tháng rồi…". Đại úy Mẫn nhắc thêm: "Ba mươi hoặc một tây nghe không".

 

Bao luôn giờ cao điểm

 

Lúc này trung tá Văn đang ngồi ở bàn làm việc, nghe trung tá Chương nói vậy liền đứng dậy mở tủ lấy một chồng hồ sơ ra. Anh H. nói luôn: "Anh Văn, em nói trước em đi luôn giờ cấm nha anh Văn". "Rồi, giờ cao điểm thì giờ cao điểm, ông vô thì vô nhưng chỉ đơn vị này thôi, đơn vị khác là không được đâu nha".

 

Đại úy Mẫn chen thêm: "Anh em nói thẳng nha, chỉ cảnh sát trật tự thôi, còn giao thông và công chánh ông tự lo nha". "Giờ tháng mấy nhỉ, tính từ tháng 12 mỗi tháng 1 triệu..." - trung tá Văn tính toán để nhận tiền của anh H. Thỏa thuận xong, anh H. đọc số xe cho trung tá Văn ghi vào tập hồ sơ, rồi đếm 20 tờ bạc mệnh giá 50.000 đồng đưa cho trung tá Văn. Trung tá Văn đếm đủ 1 triệu đồng liền kẹp vào tập hồ sơ khá dày, cất vào tủ.

 

Sau khi "ngã giá" xong và đóng tiền "bảo kê" tháng 12 cho hai xe tải của mình đi vào giờ cấm trên địa bàn Q.Bình Tân, anh H. năn nỉ trung tá Văn: "Giờ chỉ sợ công chánh thôi. Anh Văn, sau này có nhiều xe bớt còn bốn trăm nha". "Mày biết mày đưa số xe đi, mày gửi năm trăm đây mà mày lại đưa bốn trăm, mày nói ông ý (ý nói trung tá Chương - PV).." - trung tá Văn trả lời.

 

Nghe vậy anh H. quay sang bàn trung tá Chương: "Sếp, xe nhiều bớt còn bốn trăm nha". "Mày gửi năm trăm đi, tao thương mày, giờ Nghị định 71 nó ấy rồi... Mày gửi 7 chiếc ba triệu rưỡi đi" - trung tá Chương vẫn kiên quyết.

 

Quay sang đại úy Mẫn, anh H. tiếp tục năn nỉ: "Anh Mẫn, xe nhiều tính khác đi, anh lên tiếng cái đi, anh ở ngoài đường anh bắt không à". "Ổng sếp mà, ổng là đại ca ở đây mà sao dám nói, ông nói ổng đi chứ. Tôi nói với ông nè, ông ủng hộ tôi... anh em còn đó, sau này giúp đỡ này kia không đáng là nhiêu, hiểu không. Ông thấy không, ông quá tải tụi tôi cũng xí xóa, đâu khi nào bắt ông, giờ cao điểm nữa. Còn công chánh quất ông thẳng giò, giao thông chưa chắc nó lấy kiểu vậy, tôi đây tình cảm, giao thông khác, ông tính của ông đi, còn của ông nào ông lên đấy gặp…" - đại úy Mẫn nói. (Còn tiếp)

 


 

 

 

 

Đối Thọai Với Ta – Đối Đầu Với Giặc.


 

Quý Bạn Đọc thân mến

Bài mới xin gởi đến quý vị rất mong được phổ biến rộng rãi.

Nguyễn Quang Duy


 

Đối Thọai Với Ta – Đối Đầu Với Giặc.

Nguyễn Quang Duy

 

Đối thọai thường là mặt đối mặt, bằng lời nói, bằng cử chỉ, bằng hành động hay bằng ánh mắt để trao đổi suy nghĩ. Đối thọai cũng có thể gián tiếp qua trung gian, hay qua những bài viết, những trao đổi trên các phương tiện truyền thông.

Mục đích của đối thọai là để hiểu nhau, để biết người biết ta, khi biết nhau thì mới biết cách để hành xử chính đáng, để hai bên cùng có lợi. Đương nhiên đối thọai phải hai chiều, phải tôn trọng nhau và tôn trọng những ý kiến khác biệt.

Đối đầu chỉ khác ở chỗ không tôn trọng nhau và không tôn trọng ý kiến khác biệt, con người hành xử chỉ để đạt thắng thua.

 

Với Quốc Tế

Vài tháng trước tôi và hai thành viên Khối 8406 tại Victoria đã tiếp xúc với một viên chức cao cấp ngọai giao Úc, ông cho rằng nhà cầm quyền cộng sản dường như không hiểu các nguyên tắc cơ bản về nhân quyền.
 
Tôi định giải thích với ông ta người cộng sản từ tư tưởng đã được huấn luyện để đối đầu “ai thắng ai” với họ không có đối thọai. Bởi vậy họ chẳng bao giờ tôn trọng các nguyên tắc cơ bản về nhân quyền.

Khi nhà cầm quyền cộng sản thấy đối đầu không có lợi thì tìm cách lấp liếm cho xong chuyện, hay tránh né tiếp xúc. Như những ngày gần đây họ gia tăng đàn áp những người yêu nước, những người yêu dân chủ, nên họ tìm cách trì hõan các vòng đối thoại nhân quyền thường niên với Hoa Kỳ.

Không riêng chuyện nhân quyền, các hiệp định quốc tế như Hiệp Định Genève hay Hiệp Định Ba lê đều bị đảng Cộng sản xé bỏ ngay sau khi ký kết. Nhiều bằng chứng cho thấy họ đã chủ tâm xé bỏ mọi hiệp định quốc tế trước khi họ ký các Hiệp Định này. Với người cộng sản mọi thứ đều là phương tiện để giành chiến thắng.

 

Với Người Việt

Với người Việt, đảng Cộng sản luôn tìm cách tiêu diệt mọi tiếng nói bất đồng.
 
Năm 1945, khi các đảng Quốc Gia liên hiệp với cộng sản, là lúc họ cho người âm thầm bao vây và bằng vũ trang bạo lực tiêu diệt mọi tiềm năng của các đảng Quốc Gia.
 
Năm 1975, họ xé bỏ Hiệp Định Ba Lê bắt bớ và tù đày hằng trăm ngàn người miền Nam nhằm tiêu diệt ý chí của người miền Nam.
 
Năm 2006, để gia nhập Tổ Chức Thương Mãi Quốc Tế (WTO) đảng Cộng sản tỏ vẻ cởi mở dân chủ nhưng khi đã đạt được mục đích họ trở tay trấn áp người đấu tranh, bắt bớ hằng trăm người vô tội.

Ngay trong đảng Cộng sản Ủy Viên Bộ Chính trị Trần Xuân Bách được giao cho nhiệm vụ nghiên cứu “đổi mới”, ông Bách lập luận rằng cần thay đổi cả kinh tế lẫn chính trị, vì thế ông bị mất chức Ủy Viên Bộ Chính Trị, bị đuổi ra khỏi đảng và chết trong thầm lặng (ngày 1 tháng 1 năm 2006). Vì không lắng nghe ông Bách đảng Cộng sản đang đưa Việt Nam vào con đường bế tắc.

Trên chỉ là vài thí dụ điển hình. Người Việt chúng ta hằng ngày thường phải đối đầu với công an, với tham nhũng, với cửa quyền, với cường hào ác bá cộng sản, nên mỗi người chúng ta đều có nhiều kinh nghiệm đối đầu đáng nói.

 

“Trực Diện” Đấu Tranh

Nhưng lại có ba “chính trị gia” sống tại thành phố Houston Texas Hoa Kỳ, vừa bước vào một lộ trình “trực diện” đấu tranh với Thứ trưởng Bộ Ngoại giao, kiêm Chủ nhiệm Ủy ban Nhà nước về người Việt Nam Nguyễn Thanh Sơn. Đây là một lộ trình “kín”, rất “bí mật” nhưng sau đó được báo chí cộng sản “bật mí” và đang được dư luận tận tình mổ xẻ.

Khi Phóng viên Quốc Bình, Đài truyền hình BYN, phỏng vấn cả ba ông Võ Đức Quang, Nguyễn Văn Đức và Hòang Duy Hùng, mới vỡ lẽ ra cả ba “chính trị gia” Houston Texas chưa nói chuyện đựơc đàng hòang với nhau.
 
Chưa nói chuyện được với nhau thế mà họ lại liều mình đi theo lộ trình (do đảng Cộng sản đưa ra ?) “trực diện” đấu tranh. Vì đã có hằng trăm bài viết mổ xẻ đề tài, nên tôi không có ý định bình luận việc đi đêm của ba đệ tử Henry Kissinger này.

Tôi đặc biệt quan tâm đến Bản Lên Tiếng của đảng Vì Dân, một Tổ Chức Chính Trị có Trụ Sở Chính đặt tại thành phố Houston, và đã được nghị viên Hòang Duy Hùng mời “trực diện” đấu tranh nhưng đã từ chối lời mời. Bản lên tiếng như “quả bóng” đựơc thả thăm dò dư luận.
 
 Theo Bản Lên Tiếng có 7 điều “cần và đủ” để có thể đối thọai với nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam, khi các điều kiện này chưa được đáp ứng thì đảng Vì Dân sẽ tiếp tục đối đầu đấu tranh.

Xin đính kèm Bản Lên Tiếng để bạn đọc tham khảo. Bản lên tiếng kêu gọi góp ý về việc “đối thọai” với nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam, phần sau bài viết nhằm thảo luận câu hỏi có phải đảng Vì Dân quá lạc quan và xa rời thực tế khi phổ biến 7 điều nói trên hay không ?
 
Để tránh những hiểu lầm đáng tiếc bài viết này đã được gởi đến ông Nguyễn Công Bằng Tổng Thư Ký đảng Vì Dân xem trước và tùy nghi hồi đáp.

 

Hai Kinh Nghiệm Cá Nhân

Úc châu xưa nay vẫn được xem là tiền đồn chống cộng vì thế việc trực diện đối đầu với giới chức cầm quyền cộng sản là chuyện thường tình. Xin đựơc tóm tắt cùng bạn đọc hai sự kiện dưới đây:

Năm 1988 khi đảng Cộng sản cần giao thương với thế giới tự do, Úc Đại Lợi đã trở thành một cửa ngỏ để các viên chức cộng sản ra vào vận động. Khi ấy tôi đang theo học tại Trung Tâm Nghiên Cứu Phát Triển Quốc Gia thuộc Viện Quốc Gia Úc Đại Lợi vì thế tôi đã có cơ hội để “đối đầu” với Bộ Trưởng Bộ Kỹ Nghệ Võ Oanh.

Tham dự cuộc họp đa số là các giáo sư và giảng sư thuộc Viện Đại Học, sinh viên chỉ có tôi và một sinh viên du học. Sau phần giới thiệu ông Võ Oanh có đôi lời với tất cả mọi người, ông ấy quay sang anh sinh viên khuyên nhủ ít lời.
 
Trước khi sang Úc học, anh ấy là phụ giảng trường Đại Học Kinh Tế, nên nhân cơ hội đã góp ý với ông ấy đại khái như sau: anh sang học bên này thấy kinh tế chính trị Mác Lênin không còn thích hợp nữa, không có ai dạy cả, anh mong ông Oanh và chính phủ xem lại để giảm nhẹ việc giảng dạy các môn học chính trị.
 
Khi được người thông ngôn dịch lại ông Oanh lộ vẻ khó chịu.

Ông Oanh sau đó xoay sang tôi khuyên nhủ ráng học và kêu gọi về giúp nước. Tôi cám ơn ông và nói với ông ấy rằng: “Tôi học kinh kế phát triển cũng chỉ mong có ngày về gíup nước, nhưng ngày tôi trở về sẽ là ngày mà các ông không mong đợi”.
 
Khi người thông ngôn dịch lại, ông nổi giận không còn coi ai ra gì, ông dơ tay lên chỉ thẳng vào mặt tôi và đã dùng những lời thô lỗ nặng nề cũng như đe dọa: “…nếu về nước họ sẽ giết tôi như đã giết bọn phản động Hòang Cơ Minh…
 
 Khi ấy việc Tướng Hòang Cơ Minh về nước và mất là một đề tài nóng trong cộng đồng người Việt hải ngọai.

Người thông ngôn đã dịch lại những lời đe dọa của ông, các giáo sư và giảng sư Viện Đại Học tỏ vẻ rất ngạc nhiên, tôi chỉ nhẹ nhàng phân bua “quý vị xem đấy, ông ấy đòi giết tôi, bản chất của những người cộng sản là thế đấy!!!”.
 
Cuộc họp xem như bế mạc, Võ Oanh không đạt được kết quả gì. Trước cuộc họp tôi đã báo cho Cộng đồng biết và sau cuộc họp cũng đã có người viết bài phổ biến rộng rãi trên báo chí.

Với tôi đây là một bài học thực tế, nhờ đó tôi nhận rõ người cộng sản không biết đối thọai là gì.
 
Guồng máy cộng sản đào tạo họ trở thành người máy nhận lệnh và ra lệnh. Võ Oanh dường như chưa bao giờ thực sự tiếp xúc với “dân”, ông ta phản ứng như máy, và vì cùng một lúc được hai người góp ý ông đã mất khả năng kiểm sóat chính mình.

Lẽ đương nhiên Võ Oanh không phải là thứ trưởng ngọai giao Nguyễn Thanh Sơn, một người đầy bản lãnh ngọai giao, và khi ấy đảng Cộng sản chưa ra Nghị Quyết 36 để hướng dẫn đảng viên biết cách ứng xử với ngừơi hải ngọai lần hồi đưa họ vào vòng kiểm sóat.
 
Dù thời gian có khác bản chất của người cộng sản vẫn không thay đổi.

Đến năm 1992, khi Võ văn Kiệt sang Úc ông Kiệt đã ngỏ lời với phía Úc làm trung gian để có 1 cuộc tiếp xúc giữa ông với Cộng đồng Người Việt Tự Do Úc Châu.
 
Khi ấy tôi đang là chủ tịch Cộng đồng Người Việt Tự Do tại thủ đô Canberra, nơi sẽ biểu tình “đón tiếp” Võ văn Kiệt vì thế tôi lại có dịp để rút tỉa vài kinh nghiệm thực tế.

Ngay sau khi tin ông Kiệt thăm Úc, tôi đã nhận được hằng trăm ý kiến. Có người điện thọai cho tôi, có người trực tiếp gặp tôi, có người còn đến cả nơi làm việc của tôi hay đến Văn Phòng Cộng Đồng để vận động.
 
Cũng có người do tôi xin ý kiến. Người lạ cũng có nhưng đa số đều là những người tôi đã biết.

Trước khi ông Kiệt sang Úc ít ngày Văn Phòng Thủ Tướng Úc đã chính thức mời tôi và chừng 10 người đại diện các hội đòan tham dự một buổi họp về lời đề nghị của ông Kiệt.
 
Dù không sửa sọan trước chúng tôi đều có chung một tiếng nói.
 
Chúng tôi từ chối công nhận ông Kiệt là đại diện cho Việt Nam và vì thế không có nhu cầu gặp ông Kiệt. Chúng tôi yêu cầu phía Úc đòi phía cộng sản phải chấp thuận gởi một phái đòan về Việt Nam điều tra nhân quyền. Đây là một công tác đã được Cộng Đồng Người Việt Tự Do Liên Bang Úc Châu đồng thuận.

Kết quả là Võ văn Kiệt đã chấp nhận một Phái Đòan Điều Tra Nhân Quyền đi Việt Nam sau đó ít lâu. Phái đòan này là phái đòan quốc tế đầu tiên được gởi sang Việt Nam. Sau đó các Tổ Chức Quốc Tế và các quốc gia khác cũng theo gương Úc đòi có những phái đòan điều tra nhân quyền. Trong một dịp khác tôi sẽ viết chi tiết hơn về sự kiện này.

So sánh Úc Châu 20 năm về trước, tình trạng thành phố Houston hôm nay không khác mấy. Đảng Cộng sản đang cần lau bộ mặt nhem nhuốc bằng những cuộc đối thọai hình thức với người Việt hải ngọai. Điều khác là tại Úc châu, chúng tôi luôn phải đối đầu với nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam, vì thế chúng tôi phải học cách đối thọai với nhau, nhờ đó chúng tôi có thể đòan kết gắn bó vừa bảo vệ cộng đồng vừa hổ trợ cho những người đấu tranh Quốc Nội.

Nếu chúng ta chưa đối thọai được với nhau, chúng ta sẽ không thể đối thọai với chính quyền Úc và không thể gián tiếp sử dụng chính quyền Úc thương lượng với cộng sản Việt Nam.
 
Ngay cả khi đã đạt được mục đích đề ra, chúng tôi cũng hiểu rõ giới hạn của thương lượng chỉ trong phạm vi nhân quyền. Việc đấu tranh cho tự do dân chủ tại Việt Nam là trách nhiệm của người Việt Nam.

 

Đối Thọai Với Nhau

Viết đến đây tôi nhận đựơc một bản tin trong Hội nghị công an ngày 17-12-2012, Nguyễn Tấn Dũng tuyên bố: “…lực lượng công an cần tiếp tục làm tốt công tác bảo vệ an ninh, trật tự xã hội trên mọi lĩnh vực và địa bàn; đấu tranh ngăn chặn kịp thời âm mưu, ý đồ kích động, gây bạo loạn của các thế lực thù địch, cương quyết không để nhen nhóm hình thành các tổ chức chính trị đối lập chống phá …” Rõ ràng nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam vẫn tiếp tục đối đầu với chúng ta bằng bạo lực và như thế không cách nào khác hơn phải chúng ta phải đối đầu với chúng.

Trở lại với Bản lên tiếng của đảng Vì Dân, nếu tôi nhận xét ông Nguyễn Công Bằng thả “quả bóng” thăm dò dư luận, rồi tôi phán rằng chỉ có trẻ con mới thích bong bóng, thì thay vì đối thọai để tìm hiểu, tôi đã chuyển sang tranh luận, rồi tranh cãi, rồi chia bè, rồi kết nhóm, rồi tự phân hóa chính mình.
 
Đối thọai do đó là một nghệ thuật và cần tự huấn luyện. Nhất là trong thời buổi thông tin tòan cầu lời đối thọai có thể nhanh chóng phổ biến rộng rãi và dễ dàng lưu trữ để đối chiếu khi cần.

Một thực tế không thể phủ nhận các Tổ Chức Chính Trị ở hải ngọai thường tự phân hóa chia phe, lập nhóm công kích lẫn nhau.
 
Sống trong một xã hội đa nguyên, mỗi người mỗi khác, ngay khi chấp nhận đứng vào một tổ chức mỗi người vẫn là những cá nhân độc lập.
 
Nếu thiếu tôn trọng sự khác biệt và không biết cách đối thọai, cá nhân dễ trở nên độc quyền tư tưởng, độc quyền chính trị. Nói cách khác tôn trọng ý kiến khác biệt và biết cách đối thọai là căn bản của sinh họat dân chủ. Càng dân chủ càng cần đối thọai.

Muốn giải thể cộng sản chúng ta phải học đối thọai. Trước hết là đối thọai với nhau để có thể liên kết hành động. Nhưng nếu chỉ đối thọai nội bộ dễ tự cô lập và trở nên cục bộ.
 
Người đấu tranh cần phải tập đối thọai với những người khác chính kiến để thêm bạn bớt thù, nhờ đó mới có thể vận dụng tòan dân đứng lên, vận dụng quân đội và cảnh sát đứng về phía tòan dân đối đầu với bạo quyền cộng sản.
 
Nếu nhận rõ được điều này mới thấy tầm quan trọng của đối thọai trong công cuộc đấu tranh giải thể cộng sản.

Tôn trọng ý kiến khác biệt và biết cách đối thọai là nguyên tắc cơ bản của dân chủ vì thế muốn xây dựng dân chủ cần phải tập đối thọai.
 
Nói như thế để thấy đối thọai còn là căn bản để xây dựng và phát triển Việt Nam hậu cộng sản.

 

Người Cộng sản có nhu cầu đối thọai hay không ?

Người cộng sản không có dân chủ nên không chấp nhận đối thọai một cách chánh đáng. Phương cách suy nghĩ của họ là bằng mọi cách, bằng mọi giá phải chiến thắng.
 
Trong nội bộ họ gắn bó với nhau bằng quyền lực và quyền lợi. Với người dân họ tìm mọi cách đối đầu nhằm duy trì chế độ.

Cách đây hai tháng, hai bạn trẻ Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha vì rải truyền đơn chống tham nhũng và chống giặc Tầu xâm lựơc mà bị bắt rồi bị tù.
 
Rõ ràng người cộng sản không muốn nói chuyện đàng hòang với những người yêu nước và không cùng chính kiến.

Về nhân quyền họ sợ đối thọai với Quốc Tế. Về dân chủ họ sợ đối thọai với người dân. Họ sợ đối thọai với mọi người về mọi mặt.
 
Họ không dám bỏ điều 4 Hiến Pháp vì cho rằng như thế là tự sát. Họ cướp chính quyền và cầm quyền bằng bạo lực.
 
Để nắm giữ quyền hành họ sẵn sàng làm tay sai cho giặc Tầu xâm lược.
 
 Họ không khác gì bọn giặc.
 
Đối thọai là phải từ hai phía và nếu người cộng sản vẫn tiếp tục đối đầu với dân tộc thì đương nhiên chúng ta vẫn phải tiếp tục đối đầu với giặc.

Sau gần 70 năm cầm quyền, đảng Cộng sản đã gây biết bao tội ác và đưa đất nước vào cơn khủng hỏang trầm trọng với nguy cơ mất nước.
 
Chính Tổng Bí Thư đảng Cộng sản Nguyễn Phú Trọng và Chủ tịch Nhà Nước Trương Tấn Sang đã xác nhận tình trạng khủng hỏang đang đe dọa chế độ cộng sản. Vì thế đảng Cộng sản phải tìm kế hõan binh, trong đó có cách là “đối thọai” với một số “chính trị gia” hải ngọai.

Giới cầm quyền Cộng sản sẽ hõan binh cho đến khi nào áp lực của Quốc Tế và của người dân bắt họ phải chấp nhận trao trả quyền tự quyết cho dân tộc.
 
Khi ấy để giữ được an tòan cho họ và gia đình họ sẽ phải nói chuyện đàng hòang với dân tộc.
 
Đó là con đường khôn ngoan nhất cho họ lựa chọn. Nếu không bánh xe lịch sử sẽ nghiền nát đảng Cộng sản và giới cầm quyền.

Viết đến đây chắc bạn đọc sẽ thắc mắc quan điểm của tôi về 3 ông Võ Đức Quang, Nguyễn Văn Đức và Hòang Duy Hùng.
 
 Hãy xem các cuộc biểu tình trong nước lẫn lộn giữa ta và giặc.
 
Ở hải ngọai cũng thế, biên giới giữa ta và giặc gần như không có. Làm chính trị như 3 ông nói trên là tính sai nước cờ hay chọn sai con đường hay nối giáo giặc, bởi thế họ lãnh hậu quả là chuyện thường tình.

 

Kết Luận

Đối thọai là một nhu cầu thiết yếu con người. Đặc biệt là của những người làm chính trị muốn xây dựng một nền móng dân chủ.

Bản Lên Tiếng của đảng Vì Dân cũng là một hình thức đối thọai nhằm thăm dò quan điểm chính trị của người dân trong hòan cảnh hiện nay.
 
Lẽ đương nhiên mỗi người sẽ nhìn Bản Lên Tiếng từ một góc cạnh khác nhau và có mức độ quan tâm đánh giá khác nhau.
 
Trên thực tế chưa có một dấu hiệu nào cho thấy nhà cầm quyền cộng sản thực tâm muốn đối thọai với dân tộc.
 
 Ngược lại càng ngày họ càng gia tăng đối đầu với những người yêu nước, yêu tự do.

Vì vậy nhu cầu hiện nay là những cá nhân, những Tổ Chức Chính Trị phải đối thọai với nhau để hiểu nhau, để liên kết với nhau, để phân công công tác, để biết ta biết giặc, dồn thực lực, chủ động đẩy mạnh quá trình giải thể chế độ cộng sản và xây dựng một Việt Nam Tự Do.

Chúc bạn đọc xa gần một mùa Giáng Sinh vui vẻ và một năm mới tràn đầy hạnh phúc.

Nguyễn Quang Duy

Melbourne, Úc Đại Lợi

20/12/2012

Đính Kèm Bản lên tiếng của Đảng Vì Dân Việt Nam




 



Bản lên tiếng của Đảng Vì Dân Việt Nam

v/v: Đối thoại với nhà nước CHXHCNVN (NNVN)

Nhằm trả lời thắc mắc của nhiều người, đặc biệt là từ một số thân hữu và cơ quan truyền thông, VPLL Đảng Vì Dân Việt Nam trân trọng trình bày quan điểm và ý kiến của tổ chức về một số điều trọng yếu đã được nêu lên, như sau:

1.     Đảng Vì Dân Việt Nam chủ trương dân chủ hóa Việt Nam bằng con đường Tổng Tuyển Cử Tự Do, với sự giám sát của các cơ quan nhân quyền quốc tế. Trong tiến trình vận động, đối thoại đa phương được xem là nỗ lực cần thiết để tạo sự cảm thông, tin tưởng cho việc hợp tác nhằm tìm kiếm điều kiện tháo gỡ các bế tắc chính trị của Việt Nam.

2.     Đảng Vì Dân Việt Nam quan niệm rằng đối thoại với nhà nước CHXHCNVN (NNVN) chỉ là nỗ lực song song với các phương thức đấu tranh đang có; và không phải là một hình thức công nhận sự lãnh đạo độc quyền của đảng Cộng sản Việt Nam. Ngay cả trong thời gian diễn ra việc đối thoại, mọi sách lược đấu tranh đang có đều cần phải được tiếp tục thực hiện cho đến khi Việt Nam có tự do và dân chủ.

3.     Quan điểm của Đảng Vì Dân Việt Nam là thành phần phái đoàn tham dự việc đối thoại với NNVN phải mang tính Đại Biểu và có sự tiến cử từ các đoàn thể, cộng đồng, quý vị nhân sỹ cùng quan điểm. Đồng thời, các quan điểm, nghị trình, phương thức đối thoại đều phải được thảo luận trước và có sự đồng thuận theo nguyên tắc dân chủ.

4.     Quan điểm của Đảng Vì Dân Việt Nam là tiến trình chuẩn bị có thể được trao đổi kín đáo song việc đối thoại chính thức cần phải được thực hiện công khai ở cả trong và ngoài nước, trong tinh thần tương kính và xây dựng; đồng thời có sự chứng kiến của một số nhân sỹ và cơ quan truyền thông (được các bên đề cử).

5.     VPLL Đảng Vì Dân Việt Nam có nhận được sự thông báo, tham khảo và lời mời từ một nhân vật liên hệ đến việc gặp gỡ ngày 15/10/2012 tại thành phố Houston (Texas), song đã không nhận lời tham dự vì nhận thấy sự chuẩn bị không hội đủ yếu tố 'Cần và Đủ' như là một cuộc đối thoại đúng nghĩa, có hướng tạo lợi ích chung.

6.     Đảng Vì Dân Việt Nam kêu gọi NNVN chứng tỏ tinh thần hòa giải dân tộc và thiện chí tìm kiếm giải pháp chính trị thích hợp cho đất nước bằng cách đối thoại tiên khởi với những người bất đồng chính kiến ở trong trước. Đối với các đoàn thể đối lập ở ngoài nước NNVN hãy chính thức liên lạc, tạo điều kiện cảm thông để chuẩn bị cho một tiến trình đối thoại nghiêm chỉnh trong tương lai.

7.     Đảng Vì Dân Việt Nam luôn sẵn sàng chấp nhận là một thành phần trong số các đoàn thể sẽ tham dự đối thoại với NNVN để góp phần tìm kiếm một giải pháp chính trị thích hợp cho hoàn cảnh đất nước -- một khi mục tiêu sau cùng và các điều kiện 'Cần và Đủ' (như đã nêu trên) được thỏa đáng.

Văn phòng Liên lạc Đảng Vì Dân Việt Nam sẵn sàng tiếp nhận mọi sự trao đổi về vấn đề đối thoại và trả lời mọi thắc mắc khác trên các phương tiện truyền thông báo chí trong tinh thần xây dựng.

Trân trọng kính trình bày.

Houston ngày 01 tháng 12 năm 2012

TM. VPLL Đảng Vì Dân Việt Nam

Nguyễn Công Bằng

TTK/ĐVDVN

 

Đảng CSVN bắc cầu cho CS Trung Quốc chiếm biển Đông


 

Đảng CSVN bắc cầu cho CS Trung Quốc chiếm biển Đông



“…Đây là một cơ hội để Việt Nam giành lại biển Đông những đảng CSVN không hề lên tiếng, vì họ không còn quan tâm đến biển Đông, họ đã bán trước đó 24 năm (1958-1982) rồi, ngay khi Hồ Chi Minh còn sống!...”

 

 

Năm 1945, quân Pháp thất thủ trên chiến trường Điện Biên Phủ. Hai đảng CS Trung Quốc-Việt Nam hò reo chiến thắng. Thực dân Pháp chấm dứt đô hộ Đông Dương. Nam-Bắc Việt Nam ngồi vào hội nghị Genève 1954. Cường quốc chia cắt Việt Nam, phân định ranh giới Nam Quốc-Bắc Cộng. Trên chính trường quốc tế, người ta đã thấu hiểu CS Nga vận động chính trị cho sự chiến thắng của Việt Minh, và CS Trung Quốc cung cấp vũ trang cho Việt Minh. CS Việt Nam được Nga-Hoa nhận làm anh em. Người anh có ảnh hưởng lớn nhất đối với Việt Nam vào lúc này không ai khác hơn là Mao Trạch Đông bởi trận chiến Điện Biên Phủ do chính Mao lãnh đạo, chi viện vũ khí, tài chính, và cả nhân lực. Ngày kết thúc cuộc chiến Điện Biên Phủ cũng là ngày Hồ Chí Minh âm thầm hối hả thay mặt đảng CS Việt Nam trả lãi cho ông chủ nợ CS Trung Quốc. Theo hiệp ước bí mật "gặm nhấm biên giới đất liền phía Bắc Việt Nam", Hồ Chí Minh mở cửa, gọi mời bành trướng CS Trung Quốc nhìn vào miền đất Tây Bắc, Đông Bắc của Việt Nam.

Quả nhiên CS Trung Quốc gậm nhấm lãnh thổ Việt nam (đòi nợ cũ và mới cùng lúc, từ năm 1940 đến năm1956) qua những cuộc đi đêm, CSVN bằng lòng trao cho CS Trung Quốc nhiều làng xã tại biên giới của Việt Nam [1].

Nhưng CSTQ vẫn chưa hài lòng, buộc CSVN tiếp tục đi đêm, và đem đến cho dân tộc Việt Nam những hệ lụy tiếp nối thê thảm lâu dài. Trước đó Hồ Chí Minh đã ra lệnh cho Thủ tướng Phạm Văn Đồng ký, gửi Công-Hàm lịch sử vào ngày 14 tháng 9 năm 1958 cho Bắc Kinh; một ám hiệu mới (CSVN bắc cầu cho CS Trung Quốc chiếm biển Đông), và công nhận mọi hành động của CSTQ. Chính Bắc Kinh cũng ngạc nhiên và vui mừng bởi vì Hồ Chi Minh tặng tất cả quần đảo biển Đông một cách quá hậu hỹ!


Hồ Chí Minh nguyên tình báo Hoa Nam, hành động nào cũng rửa sạch hiện trường, nếu lịch sử Việt Nam phán xét ông thời vô tội, bởi Công hàm ký, gửi ngày 14 tháng 9 năm 1958 tặng Bắc Kinh một nhịp cầu cho CS Trung Quốc chiếm biển Đông, do ông Phạm Văn Đồng chịu trách nhiệm.

Sau khi đảng CS Trung Quốc tiếp nhận Công hàm ký ngày 14 tháng 9 năm 1958 của Phạm Văn Đồng, Bắc Kinh hả hê không còn ngần ngại trước Công pháp luật biển Quốc tế, CSTQ chuẩn bị với tay tới quần đảo Hoàng Sa bằng vũ lực. Đảng CSTQ nhờ có công hàm, triệu tập CPC thành lập kế hoạch tranh chấp biển Đông, chuẩn bị trong vòng 6 năm.

CSTQ chọn hải chiến để giải quyết biển Đông và họ khởi động chiến tranh. Sau khi nghiên cứu tỉ mỉ, CSTQ bất chấp Công pháp quốc tế, phát động hải chiến. Họ phối hợp lý thuyết và thực hành để đột chiếm những quần đảo chiến lược của Việt Nam. Năm 1974, CSTQ cho lực lượng Hải quân khởi động chiến tranh với VNCH. Vì tương quan lực lượng Hải quân không cân xứng nên cuối cùng CSTQ đánh chiếm quần đảo Hoàng Sa của VNCH.

Quần đảo Hoàng Sa rơi vào tay của CSTQ, CSVN không hề lên tiếng, chỉ vì một lý cớ đơn giản:  Bên này biên giới là nhà - Bên kia biên giới cũng là quê hương( Bên ni biên giới là mình/ Bên kia biên giới cũng tình quê hương – Tố Hữu).Công-hàm của CSVN mạc nhiện xác nhận quân đảo Hoàng Sa đã dâng cho CSTQ! Không sai trong suy nghĩ của người CS, họ đã có một sự sắp xếp trong tâm trí: thà bán nước, đổi lấy vũ khí, được miền Nam đảng sẽ vinh quang không ai phủ nhận, dù có phải nhiều lần phản bội Tổ quốc Việt Nam!

CSVN thừa biết Hoàng Sa biển Đông có rạn san hô huyền diệu và tài nguyên thiên nhiên dồi dào. Họ dâng cho CS Trung Quốc đúng với luật giang hồ: chúng ta cùng cướp. Hai kẻ đồng tâm hiệp lực cướp, CSVN cướp chính quyền, lừa dân bán nước, CSTQ cướp Hoàng Sa biển Đông, và CSVN tiếp tục vay nợ mới, nhằm đối đầu với chế độ VNCH. Riêng CSTQ cũng muốn Việt Nam kéo dài cuộc nội chiến, chủ nợ càng có thêm cơ hội để bành trướng.

Trong lúc CSVN đánh VNCH, CSTQ có đủ thời gian để xây dựng hạ tầng cơ sở tại quần đảo Hoàng Sa, và lệnh cho các nhân viên hàng hải nghiên cứu toàn thời gian về quyền hạn trên biển Đông. Họ tự động tô thêm những nét đậm về luật biển và vẽ thêm những đốt lưỡi bò trên biển Đông và tự cho đây là của riêng của CS Trung Quốc! Trên thực tế CS Trung Quốc đã vi phạm chủ quyền biển Đông của Việt Nam.


Đảo Trăng Khuyết 172 hải lý, thuộc quần đảo Hoàng Sa. Có vịnh thiên nhiên, được dân cư và ngư phủ vinh danh Vịnh Trăng Khuyết. Thiên tạo cho đất nước Việt Nam một vịnh chiến lược quân sự tại biển Đông, nơi che chở sự an toàn cho Tổ quốc và phát triển kinh tế mạnh qua ngư nghiệp v.v... Nguồn tư liệu: Huỳnh Tâm năm 1973.

CS Trung Quốc viện dẫn cùng nhau khai thác biển Đông, tìm bằng mọi cách phân chia quyền lợi trên mặt pháp lý. Họ đề bạt một số ý kiến trong hội nghị Thành Đô Tứ Xuyên ngày 3 tháng 9 năm 1990 và các nhà lãnh đạo Việt Nam tự trói tay đầu hàng không muốn tranh chấp lãnh hải, rơi vào bẫy của CSTQ, lại không cậy nhờ đến tư vấn của chuyên gia Quốc tế, nên họ bị CSTQ khai thác tối đa. CS Trung Quốc chỉ mong chờ có thế để ôm lấy cả biển Đông. Để không bội ước với anh Hai phương Bắc, đảng CSVN đã và đang đàn áp bất cứ những ai cản trở CSVN kinh doanh bán đất nước, coi khinh dân tộc Việt Nam.

Sở dĩ CS Trung Quốc chiếm được lãnh hải của Việt Nam là do quyền lợi của nhóm lãnh đạo CSVN đã được phân chia tử tế. Năm 1982, Liên Hợp Quốc thông qua hệ thống luật biển, "Công ước LHQ về Luật biển". Đây là một cơ hội để Việt Nam giành lại biển Đông những đảng CSVN không hề lên tiếng, vì họ không còn quan tâm đến biển Đông, họ đã bán trước đó 24 năm (1958-1982) rồi, ngay khi Hồ Chi Minh còn sống!

Sau trận chiến Điện Biên Phủ, CSTQ có một hồ sơ khác đề ngày 04 tháng 9 năm 1958 tuyên bố về lãnh hải rằng: "Chiều rộng của lãnh hải nước Cộng hòa nhân dân Trung Quốc có 12 hải lý trong vùng lãnh hải của Trung Quốc, và hải đảo đến bờ biển đất liền, dọc theo bờ biển nối cạnh bên ngoài của mỗi điểm trên đảo, đường thẳng giữa các đường cơ sở, mở rộng ra bên ngoài từ đường cơ sở 12-dặm vùng biển lãnh hải của Trung Quốc...".

Tuyên bố này quả là hồ đồ, một kẻ cướp đang vịn vai Công hàm của tên cướp khác để làm nền tảng pháp lý cho việc chiếm đóng biển Đông.

Bất chấp các điều khoản luật biển Quốc tế, kẻ bành trướng, vốn bản tính làm càn, đo vạch chu vi lãnh hải bằng cảm tính. Tiếp theo rối rắm ngày 25 tháng 2 năm 1992, CS Trung Quốc công bố đầu tư “khu vực biển Đông", một khu vực không thuộc chủ quyền của CS Trung Quốc.

Một câu hỏi lý thú đốp vào mặt CS Trung Quốc: "Chủ quyền lãnh hải và vùng tiếp giáp lãnh hải, nơi nào chính xác là của Trung Quốc?". Người CS Trung Quốc né tránh không trả lời vì đường lãnh hải không rõ ràng. Đó chỉ là lời của một tên cướp chạy la làng. Ngày 15 tháng 5 năm 1996, CS Trung Quốc hối hả gia nhập "Công ước LHQ về Luật biển". Cùng ngày CS Trung Quốc tuyên bố rằng: "Vùng lãnh hải của phần lục địa có đường cơ sở lãnh hải với Hoàng Sa".

Năm 1998, CS Trung Quốc ban hành "Cộng hòa Nhân dân, độc quyền khai thác khu kinh tế, thềm lục địa...gồm lãnh hải và các khu vực xa hơn vùng biển lân cận, từ bề rộng đo được của các đường cơ sở lãnh thổ cho đến 200 dặm biển...".

Như vậy CS Trung Quốc đã thành lập đường cơ sở lãnh hải đến 200 hải lý, được khai báo rõ ràng.

CSTQ còn đi xa hơn, cho in lưỡi bò biển Đông vào sách giáo khoa, giảng dạy từ cấp Tiểu học đến Trung học, và việc CS Trung Quốc công bố chính thức đường lưỡi bò trên bản đồ của Trung Quốc, loan truyền cả nước với cốt truyện dài về "dòng truyền thống vùng lãnh hải của Trung Quốc".

Chính người dân ở đảo Nam Hải còn không hiểu ý đồ của CSTQ! Nói về độc quyền khu kinh tế, CSTQ cho rằng: "Thềm lục địa và lãnh hải xa 350 hải lý". CSTQ gọi là "Tam Sa" gồm những đảo cực Nam của Trung Quốc. CSTQ còn la lớn: "350 hải lý một đại lục đến Biển Đông, cực nam của đảo James Shoal, có hơn 2.000 km, có diện tích hơn 100 triệu km vuông, biển Nam quá lớn thuộc vùng lãnh hải của Trung Quốc?" [2].

Nếu vậy CSTQ có một lãnh hải rộng lớn, bao trùm ngoài đại lục, gồm các đảo Đài Loan, đảo Bành Hồ, quần đảo Điếu Ngư, đảo Cát Đông, quần đảo Hoàng Sa, quần đảo Trung Sa và quần đảo Nam Sa v.v...hơn 5.000 hòn đảo. Nói chung CSTQ độc quyền biển Đông và nói riêng cả bờ biển của VN cũng thuộc của CSTQ! Thảo nào bờ biển của hình chữ S, ngày nay người dân Việt khó bước chân đến gần.

Quần đảo Hoàng Sa-Trường Sa nay tranh chấp với CSTQ sẽ được giải quyết như thế nào? Nhân dân Việt Nam phải nhất quyết, chất vấn đảng CSVN, cho ra lý lẽ ... Xuống đường là một biểu thị chất vấn để tìm cách phục hồi, CSTQ phải trả lại Hoàng Sa-Trường Sa ở biển Đông về vị trí của Ông-Cha ta đã từng xây dựng giang sơn này. Chúng ta con dân máu Việt giữ nước là bổn phận, con đường phía trước vì dân tộc cho mai sau.

Huỳnh Tâm

Tham khảo:

[1] - Bộ Ngoại giao Trung Quốc.

[2] - Hồ sơ Thềm lục địa Trung Quốc.

Featured Post

Lisa Pham Vấn Đáp official-25/4/2026 /26/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link