Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Tuesday, December 25, 2012

Nhựt: Nhứt Quyết Giữ Đảo


Nhựt: Nhứt Quyết Giữ Đảo

(12/21/2012)

Tác giả : Vi Anh

Thế nước, lòng dân Nhựt đã rõ ràng: Nhựt nhứt quyết bảo vệ đảo bất cứ giá nào, một tấc đất không nhường Trung Cộng, dù phải núi xương sông máu để giữ gìn. Thực vậy, bằng lá phiếu đa số tuyệt đối dồn cho Đảng Tự do, Dân chủ - PLD của Ô. Shinzo Abe và hai đảng bảo thủ kiên minh, trên phương diện chủ quyền quốc gia, người dân Nhựt đã bày tỏ lập trường rõ rệt đất nước không thể và không bao giờ là một đề thương lượng và ủy quyền cho chánh phủ mới bảo vệ đảo Senkhaku với bất cứ giá nào.

Đảng Tự do, Dân chủ sau Đệ Nhị Thế Chiến đã cùng người dân Nhựt biến đau khổ, tang thương và tủi nhục của một dân tộc chưa biết đầu hàng là cái gì, trong nửa thế kỷ đã đưa nước Nhựt thành một đệ nhị siêu cường kinh tế. Gần đây sau ba năm đối lập, Đảng Dân chủ Tự do trở lại cầm quyền qua cuộc bầu cử được người dân Nhựt ủng hộ, thắng với đa số tuyệt đối. Đảng Dân chủ Tự do chiếm được ít nhất 294 ghế dân biểu trên tổng số 480 dân biểu ở Hạ Viện. Đa số này có thể trở thành áp đảo hơn 2/3 Hạ Viện vì đảng Công Minh, Tân Komeito, đồng minh với Đảng Dân chủ Tự do cũng chiếm được cả chục ghế. Và đảng Phục Hưng, một đảng chính trị do ông Shinto Ishahara, cựu đô trưởng Tokyo và ông Toru Hashimoto, thị trưởng Osaka thành lập từ Đảng Dân chủ Tự do tách ra, cách nay vài tháng, chiếm được 54 ghế - cũng là cánh hữu, bảo thủ với tinh thần quốc gia rất cao, cùng nguồn gốc với Đảng Dân chủ Tự do.

Với đa số cơ hữu và liên minh thân cận có tính áp đảo đó, mọi dự luật, quyết định, hành vi chánh phủ của cánh Bảo Thủ, của Thủ Tướng Shinzo Abe, nhứt là những vấn đề liên quan đến chủ quyền quốc gia sẽ được Quốc Hội ủng hộ và thông qua dễ dàng. Ngay khi Thượng Viện phủ quyết giao hoàn về Hạ Viện thì Hạ Viện cũng đủ túc số để tái biểu quyết thông qua trở thành luật để Thủ Tướng thi hành.

Và Ô. Shinzo Abe chắc chắn sẽ là Thủ Tướng của Nhụt những ngày sắp tới với một lập trường quốc gia dân tộc kiên định, với một dĩ vãng gắn bó sâu sắc với niềm tin dân tộc. Ngay trong cuộc họp báo đầu tiên sau khi đắc cử, ngày 17/12/2012, Ông tuyên bố khẳng khái là không đàm phán với Trung Quốc về chủ quyền Senkaku. Người Lãnh đạo Đảng Tự do-Dân chủ - PLD nhấn mạnh: «Quần đảo Senkaku là một phần lãnh thổ Nhật Bản. Nhật Bản sở hữu và kiểm soát các đảo này chiếu theo luật pháp quốc tế. Đó là điều không thể đàm phán». Nhật Bản «không có tranh chấp lãnh thổ với Trung Quốc. Chúng ta sẽ kiên quyết bảo vệ quần đảo Senkaku và vùng biển của chúng ta». Trước đó Ông cũng từng nói Nhật Bản sở hữu và hiện đang nắm quyền kiểm soát quần đảo Senkaku và không có lý do gì để thương nghị vào lúc này.“ Trung Quốc phản đối việc các đảo này là một phần lãnh thổ không thể tách rời của Nhật Bản. Mục tiêu của chúng tôi là phải chấm dứt sự đòi hỏi này.”

TC phản ứng liền. Ngày 17/12/2012, phát ngôn viên bộ Ngoại giao Trung Quốc tuyên bố «rất lo ngại» về ban lãnh đạo mới của Nhật Bản và cũng khẳng định, quần đảo Điếu Ngư/Senkaku là thuộc lãnh thổ Trung Quốc.

Theo giới phân tích cho biết, Ông Shinzo Abe nổi tiếng là một chính trị gia rất quan tâm đến vấn đề lãnh thổ, chủ quyền, nhậy cảm với những ý tưởng dân tộc chủ nghĩa. Xuất thân từ một gia đình vô cùng gắn bó với vận mạng nước Nhựt. Ông ngoại từng là Thủ Tướng, thân phụ từng là ngoại trưởng, và chính Ông cũng từng là thủ tướng Nhựt. Là một người mới 58 tuổi, nhưng đã từng để lại nhiều dấu ấn trong lịch sử phục hồi thế lực và danh dự nước Nhựt. Ông là người ủng hộ quyết liệt việc sửa đổi Hiến pháp chủ hòa do Mỹ áp đặt từ thời sau Thế Chiến 2. Sửa hiến pháp Nhựt không có quân đội, không có Bộ Quốc Phòng mà chỉ có Lực lượng phòng vệ, Bộ Phòng Vệ Dân sự thành một nước Nhựt có Quân đội Nhật Bản và Bộ Quốc Phòng để phát triển bộ máy quân sự, chánh qui hoá quân đội Nhựt.

Trong cuộc tranh cử, ông Abe kích thích lòng nhiệt huyết bảo vễ quốc gia dân tộc, giang sơn gấm vóc, nhấn mạnh chủ nghĩa quốc gia qua việc phát triển một quân đội mạnh hơn. Ông còn cho biết đảng Dân chủ Tự do ủng hộ việc quốc hữu hoá và có thể xây các toà nhà trên các đảo Senkhaku, một hành động chắc chắn sẽ khiêu khích Trung Quốc.

Trước một thông điệp quá rõ ràng qua lá phiếu đa số tuyệt đối của nhân dân Nhựt, trước một chánh quyền do cánh bảo thủ, thầm nhuần tinh thần quốc gia dân tộc và một thủ tướng bảo thủ cứng rắn và cương quyết bảo vệ chủ quyền, bờ cõi bất cứ giá nào như TT Shinzo Abe, TC tỏ ra hết sức lo ngại, nhưng tỏ ra kẻ cả khuyến cáo, khuyên răn, vừa nhéo vừa xoa. Tân Hoa Xã, tiếng nói của Đảng Nhà Nước CS Trung Quốc bình luận, chia rẽ chánh quyền với nhân dân Nhựt. Nói nếu Nhựt thực hiện ý muốn của nhân dân và đảng phái muốn đối phó cứng rắn với Trung Quốc thì sẽ tai hại cho quan hệ của Tokyo với các nước láng giềng, làm tăng thêm nguy cơ chính trị và quân sự hóa trong khu vực. Và Tân Hoa xã còn tỏ ra kẻ cả nói Bắc Kinh có lời khuyên phe thắng cử Nhật Bản hãy phát triển xây dựng một chính sách ôn hoà, thực tế và lâu dài, cho phép làm dịu quan hệ của Nhật Bản với các quốc gia lân bang.

Nhìn Nhựt mà buồn tủi, đau khổ cho số phận nước nhà Việt Nam dưới chế độ cai trị độc tài đảng trị toàn diện của CSVN. Nhựt ít bị TC lấn chiếm biển đảo hơn VN. Bản đồ lưỡi bò trên thông hành TC không có liếm đảo Senkhaku của Nhựt. Thế mà nhân dân Nhựt thay đổi chánh phủ để đối phó cương quyết và hữu hiệu hơn với TC.

Còn ở VN Đảng Nhà Nước CSVN cai trị Miền Bắc trên nửa thế kỷ, Miền Nam một phần ba thế kỷ. Đất, đảo, và biển VN bị TC xâm lấn dài dài. Ngư dân VN bị TC bắn, bắt giết hàng trăm. Mà Đảng Nhà Nước CSVN ngồi đó co tay, bất động, trừ những lời tuyên bố chủ quyền sáo mòn, vô hiệu quả. Còn người dân VN nào bày tỏ lòng yêu nước, chống xâm lăng thì Đảng Nhà Nước CSVN trừng trị thẳng tay, một cách “cực kỳ nghiêm khắc” theo lịnh “định hướng dư luận” mà quan thầy TC đã phán./.

 

 

 

 
 dangnguoivietyeunguoiviet.org

Từ Chống TC Đến Chống VC?





Từ Chống TC Đến Chống VC?

(12/22/2012)

Tác giả : Vi Anh

Điện thoại bằng thẻ dấu số và dấu tên để bảo vệ nguồn tin là thân hữu trong nước cho biết và khuyên: “Bình tĩnh ai ơi, khéo giữ lòng. Đừng vội nghe những gì mấy ông chuyên biểu tình chống Việt Nam Cộng Hoà ngày xưa đã ngậm miệng ăn tiền theo Việt Cộng mấy chục năm bây giờ tái xuất giang hồ, giở trò kêu gọi diễn tuồng biểu tình chống Trung Cộng tại Nhà Hát Lớn.” Bây giờ họ tuyên bố tá lả bùng binh trước và sau cuộc biểu tình như chống TC rồi chống Việt Công nhu nhược. Họ giả bộ đó, họ làm bộ như biểu tình chống TC rồi chống VC. Thấy vậy chớ không phải vậy đâu, họ còn tệ hơn vậy nữa. Họ kêu gọi biểu tình “cuội” đó, họ tạo cơ hội xì xú páp bất mãn của người dân dùm cho Đảng Nhà Nước. Họ lấy dân làm bàn đạp cho CS Hà nội xin xỏ TC đừng làm hại tài sản của Đảng CSVN như cắt cáp thăm dò của tàu Bình Minh 2 thuộc tập đoàn quốc doanh Petro VN đó. Những Hồ ngọc Nhuận, Hùynh tấn Mẫm là “vua đi đêm” ban ngày biểu tình chống chánh quyền Kỳ, tối lấy tiền và phương tiện của Ô. Kỳ để gọi là “Phát Triển Đời Mới” do đường dây là một đàn anh theo và làm cho Ô Kỳ bí mật cấp. Thời Ô. Thiệu ban ngày biểu tình chống TT Thiệu, tối lò dò gặp mấy tay Mỹ xin “đồ” Xây Dựng Nông Thôn.

Họ là người cũ của VNCH, được vào đảng CS, họ sợ đảng còn hơn đảng viên chánh tông nữa. Họ kêu gào nhưng họ không đi biểu tình, viện lẽ bị “bất động hoá” ở nhà dù họ muốn đi thì với kinh nghiệm tránh né họ thừa sức qua mặt công an. Như Huỳnh tấn Mẫm được giao nhiệm vụ đến diễn tuồng kêu gọi lớp trẻ, đã ra khỏi nhà trước một ngày, tĩnh bơ tới Nhà Hát Lớn có sao đâu”.

Hai cuộc biểu tình chống TC ở Hà Nội và Sài Gòn vào ngày 9-12 bị nhà cầm quyền Đảng Nhà Nước CSVN trấn áp, giải tán không kéo dài được nửa tiếng đồng hồ. Chỉ sau hai ngày sau năm người đứng tên trong ban tổ chức kêu gọi biểu tình ở Saigon, Bác sĩ Huỳnh Tấn Mẫm, Giáo sư Tương Lai, Cựu Dân biểu Hồ Ngọc Nhuận, Lê Công Giàu, Luật gia Lê Hiếu Đằng tỏ vẻ “làm dữ”. Họ ra một “'Tuyên bố phản đối hành vi trấn áp thô bạo vi phạm pháp luật xâm phạm nghiêm trọng quyền công dân.”

Những người có tên đề họ để này được công dân không gian ảo của tin học và xa lộ thông tin Internet ngưỡng mộ như những “trí thức yêu nước”, những sĩ phu vì dân. Hai đài phát thanh quốc tế có chương trình tiếng Việt có lẽ vì thế gọi quí vị này là “nhân sĩ trí thức”.

Còn những người từng sống trong chế độ Việt Nam Cộng Hoà thì không còn lạ gì mấy người tự xưng là thành phần thứ ba này, chuyên ăn cơm Quốc Gia mà thờ ma Cộng Sản này. Đó là những người “sống và làm việc” biểu tình chống “Mỹ cứu nước”, chống chánh quyền Việt Nam Cộng Hoà” . Và khi CS Bắc Việt vào được Saigon thì làm cán bộ, đảng viên, công nhân viên cho Đảng Nhà Nước CS. Tiêu biểu như Ô. Mẫm là Chủ Tịch Tổng Hội Sinh Viên Saigon Gia Định, thành Bác sĩ Phó Chủ Tịch Hội Chữ Thập Đỏ của Thành Phố thời CS. Ô Hồ ngọc Nhuận Cựu Dân biểu VNCH trở thành “đại biểu nhân dân” của cái gọi là Quốc Hội “đảng cử dân bầu” một khoá rồi sau về nằm im với chức Phó Chủ Tịch Mặt Trận Tổ Quốc. Ông Lê hiếu Đằng trở thành Luật Gia, Phó Chủ Tịch Mặt Trân Tổ Quốc. Ông Tương Lai Giáo sư Viện trưởng Viện Khoa học- Xã hội của VNCS tham gia trong nhóm Tư Vấn cho Thủ Tướng Việt Cộng Võ văn Kiệt và Phan văn Khải. Nói tóm lại trong nhóm năm người trong ban tổ chức kêu gọi biểu tình này đa số là những người đã từng giúp cho Việt Cộng thời VNCH và làm việc cho VC thời CS Bắc Việt nắm chánh quyền.

Nhưng sau gần 40 năm im hơi lặng tiếng, lần đầu tiên những người này đứng ra công khai, đương trường kêu gọi biểu tình chống TC thì bị Việt Cộng ngăn chận, trấn áp bằng những hình thức cũ rích của công an CS. Thực sự muốn tránh thì dễ như ăn cháo bào ngư ở Chợ Cũ. Như Bs Huỳnh tấn Mẫm nói ở trên. Nhứt là với Cựu Dân biểu Hồ ngọc Nhuận muốn tránh thì dễ như móc khăn musoa trong túi ra vậy. Anh từng là lý thuyêt gia, kế hoạch gia, vua biểu tình cùng với DB Kiều Mộng Thu với “hai bàn tay lá đổ” nơi người đàn ông trong các cuộc biểu tình chống VNCH dưới nhiều hình thức như “Ký giả ăn mày”, “chống tham nhũng,” v.v...

Nhưng với kinh nghiệm đầy mình để luồng lọt, len lỏi đi biểu tình, ban tổ chức có 5 người, chỉ có 1 người gọi là “uốn mình qua ngõ hẹp” là Bs Mẫm đến được Nhà Hát Lớn. Chỉ có Bs Mẫm rời khỏi nhà ngày trước, chèm dè, ngày sau tới Nhà Hát Lớn tập trung biểu tình được. Nhưng nghe nói cũng bị đám du đãng phá biều tình chen lấn suýt té trên bậc thềm của Hạ nghị Viện VNCH khi xưa.

Còn số người kia thì bị công an bất động hoá, vô hiệu hoá bằng nhiều hình thức cũ rích của công an CS: mời đến cơ quan công an “làm việc”, viếng thăm kềm chân tại nhà, bao vây không ra khỏi cửa.

Nhưng tất cả năm người trước và sau cuộc biều tình đều tuyên bố tá lả bùng binh, chống TC “mút mùa lệ thủy” tỏ vẻ “chơi xả láng sáng về sớm” đối với TC và “chơi qua cho biết mùi hoa” đối với VC vậy.

Cả hai “vua” biểu tình Nhuận, Mẫm thời VNCH vận dụng xảo thuật “đối lập” để cuộc biểu tình hấp dẫn, bằng cách yêu cầu nhà cầm quyền ủng hộ và ra biểu tình với dân, dù thừa biết có đi ngược đi nữa thì Bí Thư Thành Ủy, Chủ Tịch Ủy Ban Thành phố cũng không thể ra dự.

Hai chuyên viên biểu tình này nói rang rảng trên đài phát thanh RFI của Pháp và RFA của Mỹ những lời cò mồi cho hồi hai thời hậu biểu tình. Ông Nhuận nói trên RFI nếu “Chánh quyền Thành Phố, Chánh quyền Việt Nam … cứ để cho Trung Quốc nói láo trước thiên hạ về những điều chúng không có, về những gì chúng cướp giựt của chúng ta …”, là chúng ta “đắc tội với tổ tiên, là đắc tội với các thế hệ mai sau.” Ông Mẫm nói trên RFI, “Còn nếu mà ngăn cản thì người ta thấy Đảng và Nhà nước chỉ làm một mình, giống như là có một cái quyền tối thượng.”

Hồi hai hậu biểu tình có vẻ như từ chống Trung Cộng đến chống Việt Cộng ở Saigon với những lời “Tuyên bố phản đối hành vi trấn áp thô bạo vi phạm pháp luật xâm phạm nghiêm trọng quyền công dân.”

Một số trong năm Ông này còn không tiếc lời khi tường thuật những hành động của công an. Giáo sư Tương Lai kể bị mời về phường để làm việc. Ông ra một tuyên bố cá nhân Ông phản đối hành động của nhà cầm quyền thành phố trấn áp thô bạo, vi phạm quyền tự do công dân.

Ông Lê Hiếu Đằng kể bị bất dộng hoá ở nhà, cá nhân Ông 'Tố cáo và đòi hỏi bí thư Lê Thanh Hải, chủ tịch Lê Hoàng Quân trả lời về hành động trấn áp trí thức hôm ngày 9 tháng 12'.

Và hai ngày sau cuộc biểu tình bị trấn áp, năm Ông Mẫm, Nhuận, Tương Lai, Giàu, Đằng ra một tuyên bố chung, công khai phổ biến trên mạng, công khai lên án nhà cầm quyền đã “chà đạp lên luật pháp, các hành vi thô bạo trấn áp công dân” và đòi hỏi chủ tịch Ủy ban Nhân dân thành phố Hồ Chí Minh tiến hành kiểm tra và có giải pháp thích đáng đối với những cán bộ phạm pháp, vi phạm quyền công dân.”

Chắc chắn nếu là người dân thuần túy hay tôn giáo thuần túy, những công dân độc lập, những nhân sĩ trí thức chân chính, năm ông này nói như vậy là “xộ khám”, vào trại tù Phan Đăng Lưu biệt giam hay Chí Hoà kiên giam “gỡ lịch” vài năm là cái chắc.

Nhưng nếu chịu khó tinh ý quan sát một chút, thì thấy CS Hà nội giả bộ nhắm mắt làm ngơ nhưng dàn dựng rất kỹ lưỡng. Không “báo đài” nào trong nước thông tin, nghị luận về những lời tuyên bố của những “nhân sĩ trí thức” này. Chỉ có truyển thông “lề trái” trên Internet, chỉ có truyền thông quốc tế nhứt là của Pháp và Mỹ đi thông tin, nghị luận, làm phỏng vấn, phóng sự có thể nói là quá thừa nữa. Điều đó chứng minh là CS Hà nội muốn cho quốc tế thấy dân chúng VN chống TC, VN có tiếng nói của dân, thành phần đối lập của VNCH được hoạt động – như VNCS có dân chủ vậy.

Nhưng dàn dựng của CS có mức độ, chỉ hé một chút, giở nấp vung một tí để xì bất mãn của nhân dân thôi. Chớ tuyệt đối không để đám đối lập của VNCH dù thân Cộng làm lợi cho CS Bắc Việt thời Chiến tranh VN, “ăn quen nhịn không quen”. CS Hà nội để cho họ kêu gọi mà không để cho họ hành động, chỉ biều tình một chút là dẹp ngay.



  

 

 

 

 
 dangnguoivietyeunguoiviet.org

Tận Thế Qua Rồi


 

 

Tận Thế Qua Rồi

(12/23/2012)

Tác giả : Trần Khải

Vậy là qua rồi. Tận thế không xảy ra. Mọi chuyện vẫn bình thường. Mưa thuận gió hòa nhiều nơi trên thế giới, chỉ trừ tuyết ngập miền Trung Tây Hoa Kỳ làm hoãn, huỷ bỏ nhiều chuyến bay.

Nhưng tuyệt vời là tại quê nhà, mọi người đều xem chuyện tận thế như một dịp để mở tiệc uống bia. Không thấy ai lo sợ -- tất nhiên, chỉ trừ những nỗi lo thường ngày về kinh tế, về mất mùa, về nợ xấu kinh doanh, về thất nghiệp... nhưng các mối lo này không phải là chuyện tận thế, vì ai cũng biết “nỗi lo thiên đàng xã hội chủ nghĩa” đó vốn vừa là bản chất, vừa là hiện tượng của đất nước thời Hồ+ vậy.

Tuy nhiên, một thiên đàng xã hội chủ nghĩa khác lại sôi động chuyện tận thế và do vậy, công an liền biểu diễn màn bạo lực chuyên chính.

Bản tin RFI kể rằng tại Trung Quốc, có gần 1.000 thành viên giáo phái bị bắt. RFI kể:

"Theo tờ Tân Kinh báo xuất bản tại Bắc Kinh hôm nay 20/12/2012, gần một ngàn tín đồ của giáo phái «Thượng đế toàn năng», một giáo phái Thiên chúa giáo đã tiên đoán nhiều tai họa sẽ diễn ra vào ngày tận thế theo lịch của người Maya ngày 21/12, đã bị bắt tại nhiều tỉnh của Trung Quốc.

Ngoài 400 người đã bị bắt tại tỉnh Thanh Hải hôm thứ Ba 18/12, có 357 thành viên khác của giáo phái trên «là đối tượng bị điều tra và đã bị trừng phạt» tại Quý Châu, một tỉnh nghèo ở miền tây nam.

Cũng theo Tân Kinh báo, thì 37 tín đồ cũng đã bị bắt ở thành phố Phật Sơn gần Quảng Đông, trong đó có 27 người bị tống giam; và mấy chục thành viên khác bị câu lưu ở thành phố Vô Tích tỉnh Giang Tô, trong số đó 11 người vẫn đang bị giam giữ. Nhiều vụ bắt bớ khác cũng diễn ra ở Nội Mông, Giang Tây, Phúc Kiến và Tân Cương.

Tân Kinh báo cho biết thêm, Thượng đế toàn năng được thành lập vào đầu thập niên 90 ở Hà Nam, bị xếp vào danh sách các giáo phái cấm hoạt động từ năm 1995, và người sáng lập là Triệu Vệ Sơn (Zhao Weishan) đã bỏ trốn sang Mỹ..."(hết trích)

Cũng lạ, điều để suy nghĩ: có thể tại Việt Nam cũng có những người giáo pháí này, hay giáo phái tương tự bị công an bắt, nhưng tin bị ém, không ai biết? Vì một thời đã có những tin đồn này, tin đồn kia... và rồi nhiều tín đồ một số giáo phái Cơ Đốc đã "tụ tập chờ đợi" và rồi bị công an truy bắt.

Không lẽ dịp thế giới sôi nổi chuyện tận thế mà tại Việt Nam laị êm ru bà rù?

Báo Dân Trí đã kể chuyện tuổi trẻ VN đón tin này tưng bừng, không lo lắng gì. Bản tin tưạ đề “Dân mạng đón "tận thế" vui như đón... Tết” đã kể:

“Từ đêm qua tới sáng nay (21/12), cư dân mạng đã trải qua nhiều cung bậc cảm xúc vì "tận thế", từ hồi hộp theo dõi từng phút như đón giao thừa cho tới thất vọng vì không thấy "tận thế" đâu.

Đêm qua, hàng nghìn người đã thức trắng, đón đợi "cái kết của loài người", hay còn gọi là "Ngày tận thế". Trên các diễn đàn, các bạn trẻ đua nhau lập chủ đề bàn tán về các kiểu tai nạn, đại hoạ mà loài người có thể gặp phải. Mạng xã hội Facebook cũng tràn ngập các dòng status (trạng thái) nói về tin đồn “tận thế”.

Cộng đồng mạng chăm chú lắng nghe động tĩnh từ khắp nơi trên thế giới. Thậm chí, nhiều người còn đếm ngược từng phút tới thời khắc 0h ngày 21/12. Ngay tại thời điểm này, sắc màu của "ngày tận thế" vẫn đang bao trùm Facebook.

Tuy nhiên, điều kì lạ là trong giờ phút "tận thế", cư dân mạng Việt Nam lại tỏ ra háo hức khác thường, thay vì lo lắng, căng thẳng. Bầu không khí nhộn nhịp này khiến cho nhiều người liên tưởng tới thời khắc Giao thừa, đón Tết hàng năm.

Nhưng cũng do kỳ vọng quá nhiều nên cư dân mạng càng thất vọng khi tới tận sáng nay 21/12, vào thời điểm 10-12h theo như tính toán (cộng lệch múi giờ) của một số người, vẫn chưa có hiện tượng gì đặc biệt xảy ra tại Việt Nam...”(hết trích)

Nhưng tuyệt vời là một bài phân tích trên báo Xã Luận về thế tận của túc cầu VN.

Bài viết tưạ đề “Bóng đá Việt trong ngày “tận thế”...” viết, trích:

“Hôm nay là một ngày không như mọi ngày. Ngày mà cả thế giới đang bán tín bán nghi có hay không ngày tận thế, theo dự đoán của người Maya. Nếu đúng, có nghĩa, tất cả trở về số 0, với cát bụi...

...Bây giờ nói đến chuyện thể thao. Bóng đá ta đang phải trả giá sau 12 năm chuyên nghiệp phát triển chỉ thiên về khai thác, tận thu, thay vì luôn chăm sóc, tái tạo để cơ thể nền bóng đá chuyên nghiệp phát triển tỷ lệ thuận.

Nhiều đội bóng truyền thống thực sự đã rơi vào tình trạng “tận thế”, hoặc đang hành trình trở về với số 0. Nhiều cầu thủ cũng đang trả giá, khi không biết quý trọng cái nghề của mình. Giờ đây, nghề cầu thủ đã không còn hái ra tiền, không còn là niềm mơ ước của bao ông bố, bà mẹ.

Các hot girl hẳn nhiên cũng phân vân nếu như phải có sự lựa chọn giữa anh cầu thủ và chàng kỹ sư. Ai đó ví von so sánh, V-League nói chung đang trở về vạch xuất phát năm 2000, cũng không phải là quá lời.

Hôm nay ngày tận thế ư? Điều đó không quan trọng và bất hạnh bằng việc dù vẫn sống, nhưng đang phải lầm lũi trên hành trình trở về với số 0...”(hết trích)

Bùi ngùi cho nền bóng đá Việt đang mấp mé (hoặc đã vào?) hố sâu tận thế.

Dịp này, cũng gợi nhớ rằng mấy tháng trước, trên trang Dự đoán kinh tế VN, đã có bài viết tựa đề “Ngày tận thế của kinh tế Việt Nam đang tới gần” đăng ngày 30-9-2012, trong đó nhìn “tận thế” nghĩa là kinh tế sụp đổ, trong đó có dẫn ra vài vụ:

“...Ngày 28/09/2012, cơ quan xếp hạng tín dụng Moodys tuyên bố đánh sụt hạng tín dụng 8 Ngân hàng TMCP của Việt Nam xuống hạng Caa1 và mức tín nhiệm quốc gia Việt Nam xuống mức B2...

Nhưng VN bị xuống B2, tức là thua Angola (Ba3), Bangladesh (Ba3), Mông cổ (B1), Senegal (B1), Sri Lanka (B1), Trinidad (Baa1), Tunisia (Baa1). (Wikipedia)

Có tin mừng: bằng Cambodia!

Tại Á châu, VN thua Bangladesh, Mông cổ, Sri Lanka, thì coi như đội sổ, may là còn anh Cambodia đứng chung cho đỡ buồn.

VN ta hay chê các nước Phi châu là “mọi đen”.

Nay, TÍN DỤNG, tức mức độ tin cậy của đồng tiền, của nền KT, tài chánh, TRÁI PHIẾU, VN đều thua xa lắc các nước này...

------
Trong nước, không 1 ngân hàng nào có thể đòi nợ VINASHIN. Họ chây lỳ không trả, cho dù hồi còn tiền bạc dư dã. Và làm gì có việc tịch thu tài sản phát mãi, vì đó là “tài sản XHCN”, ai dám đụng vào? (Vietstock, 27/08/2010)

Thế là ngân hàng đành cộng tiền lời vô tiền vốn, làm “sạch” sổ sách, và chính họ tự trả lương cho họ rất cao, vì họ vẫn tính như thu được số tiền lời không đòi được.

Các ngân hàng cho VINASHIN vay gần 100 ngàn tỉ đồng, tiền lời hàng năm có lúc 25 ngàn tỉ đồng, các ngân hàng tha hồ “chia lợi tức” trên số tiền lời này, cho dù không thu về 1 xu!

Quan chức ngân hàng giàu sụ, họ tự trả lương cho họ hàng tỉ đồng hàng tháng, chưa kể biết bao áp phe, tiền lót tay, các mánh mung làm ăn khác.

Và thế là nợ toàn quốc chồng chất lên nhau như núi, mỗi năm tăng mấy chục %, cho đến nay hơn Tổng sản lượng quốc gia đến 50%, tiền lời chiếm 20% GDP – theo con số chính thức...”(hết trích)

Dù vậy, thông tấn VnExpress trong bản tin hôm Thứ Năm 20-12-2012 cũng ghi nhận tình hình trái nghịch tại VN. Hầu hết cư dân ở Sài Gòn và Hà Nội không tin chuyện tận thế, nhưng lại có người ở Đà Nẵng kêu gọi lên núi để tránh sóng thần tận thế. Bản tin "'Ngày tận thế' không làm người Việt lo sợ" trích:

"Hầu hết người Việt Nam không tin 21/12/2012 là ngày thế giới hủy diệt, nên sẽ xem nó là "một ngày như mọi ngày", lo toan cho cuộc sống, việc làm, tiền lương...

Chị Phan Thu Trang, sống ở khu vực Đền Lừ, Hoàng Mai, Hà Nội thắc mắc không biết vì sao mà lại có người tin ngày mai là tận thế được.

Chị Trang kể, mấy ngày nay, ở công ty, mọi người luôn bắt đầu câu chuyện vui liên quan đến ngày tận thế như"đi ăn đi không mai không kịp, làm gì làm gì mai tận thế rồi đó".

Chị và mọi người cơ quan đều không tin vào câu chuyện ngày tận thế. "Nếu có ngày đó chẳng nhẽ lãnh đạo và nhà khoa học lại không có hành động hay biện pháp gì".

Đồng tình quan điểm, chị Trần Lâm Thao, ở xã Hợp Lý, huyện Lập Thạch, Vĩnh Phúc cho rằng, nếu ngày đó có thật, thì chắc mọi người sẽ rộn ràng đi mua sắm, tìm đủ biện pháp để cứu vãn tình thế, chứ không im ắng như thế này.

Cô Nguyễn Ngọc Anh, 60 tuổi, ở quận Hải Châu, Đà Nẵng kể lại, ở thành phố này từng có người đến kêu gọi mọi người lên núi mới may mắn thoát được ngày tận thế, nhưng cô không tin. "Khi nghe thông tin tôi chỉ cười, tôi nghĩ họ chưa hiểu hết về bộ lịch của người Maya trước đây".

"Tôi nghĩ các bạn trẻ nên dừng làm việc đó tốt hơn là ngồi tán gẫu mấy chuyện khiến người lo sợ", cô Ngọc Anh bày tỏ..."(hết trích)

Thiệt lạ, không biết mấy bác Đà Nẵng tin chuyện tận thế này có thực sự lên núi ẩn núp hay không.

Nhưng hiển nhiên là, lịch sử đã qua hàng triệu trận động đất, hàng triệu trận sóng thần, hàng triệu dịch bệnh tàn phá nhân loại rồi... vậy mà có tận thế gì đâu.

 

 

 

 
 dangnguoivietyeunguoiviet.org

Kính tặng quý vị Lịch năm 2013


 

        Kính tặng quý vị Lịch năm 2013 và kính nhờ quý vị phổ biến.

 

ĐẢNG CÔNG SẢN VIỆT NAM LÀ MỘT ĐẢNG CÁCH MẠNG HAY LÀ MỘT ĐẢNG CƯỚP?

 

Để có thể xác định được tính chất của đảng cộng sản Việt Nam, trước hết chúng ta thử tìm hiểu thế nào là một đảng cướp và thế nào là một đảng cách mạng.

Sau đó, xem xét những gì đảng cộng sản Việt Nam đã làm trong thời gian qua, để có thể rút ra một cái nhìn trung thực và khoa học hơn.

 

I. Sự khác biệt giữa Đảng cướp và đảng cách mạng.

 

1. Về mục đích: Cả hai đảng đều có ý lấy lại quyền làm chủ những gì mà đối phương đang sở hữu

2. Về phương tiện: Cả hai dùng bạo lực

3. Về phương cách đối xử sau khi thành công:

  A. Đảng cướp: Sau khi tiêu điệt được đối phương, đảng cướp chiếm tài sản, và chia cho đồng bọn theo tỉ lệ vai vế.

  B. Đảng cách mạng:  Sau khi thành công, đảng cách mạng trao tất cả những gì đã lấy được của đối phương, trao trả lại cho dân chúng. Tuyệt đối không lấy làm của riêng, không chia phần cho đảng viên của mình. Quyền lợi của đảng viên cũng  cùng có giá trị như quyền lợi của một trong những ngườii dân.

 

II. Xét rằng:

 

1. Kể từ năm 1958, đảng cộng sản Việt Nam quyết tâm tiến chiếm Miền Nam từ trong tay của chính quyền Việt Nam Cộng Hòa

2. Với sự trợ sức đác lực từ vũ khí đến nhân sự của đảng cộng sản Nga Tàu,...đảng công sản Bắc Việt dùng vũ lục tiến chiếm Miền Nam

3. Kể từ ngày 30 tháng 4 năm 1975, sau khi chiếm được Miền Nam, cộng sản Bắc Việt đã tiến hành:

A. Cướp lấy tài sản của Nhân Dân Miền Nam đem chia cho các đảng viên. Từ nhà cửa, công thự, ruộng đất cho đến công ăn việc làm tại các công sở , ngành nghề.

B. Đảng cộng sản không trả lại quyền lãnh đạo đất nước cho nhân dân . Đảng cộng sản độc quyền phân chia các đảng viên chiếm giữ tất cả các chức vụ chủ chốt trong đời sống sinh hoạt chính trị, văn hóa và xã hội.

 

III. Kết luận:

 

Từ những nhận xét vừa nêu trên, chúng ta kết luận:

 

ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM LÀ MỘT ĐẢNG CƯỚP.

 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link