Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Thursday, December 27, 2012

Đảng Cộng Sản Việt Nam đã chết





25/12/12 |

Đảng Cộng Sản Việt Nam đã chết


HammerSickle212b

Sự kiện quan trọng nhất năm 2012 đối với Việt Nam là một biến cố không được thông báo. Đó là cái chết của Đảng Cộng Sản Việt Nam. Nó đã đến như là kết quả của một tiến trình lão hóa và phân hóa chậm và liên tục.

Nói rằng ĐCSVN đã chết chắc chắn không khỏi bị nhiều người cho là lộng ngôn. Trước mắt cả thế giới nó vẫn còn đó và còn đang gia tăng đàn áp.

Tuy vậy cái thấy chưa chắc đã là cái có thực. Nó còn đó nhưng nó còn sống không? Nó đàn áp hay một thế lực nào đó nhân danh nó để đàn áp?


Một người chết lâm sàng có thể vẫn còn thở, tim có thể vẫn còn đập nhưng bộ óc đã ngưng hoạt động, không tri giác và không còn phản ứng được với thế giới bên ngoài.

Đó là đối với một con người. Đảng cộng sản là tổ chức và một chính đảng, cái chết của nó là cái chết của một chính đảng. Một tổ chức là sự kết hợp giữa những con người cùng theo đuổi một mục tiêu chung với cùng một phương thức.

Đồng thuận về mục tiêu và phương thức là sức sống của một tổ chức. Khi đồng thuận không còn, dù vì người ta không đồng ý trên những mục tiêu hay vì không đồng ý trên cách đạt muc tiêu, thì tổ chức đã chết, ngay cả khi chưa tự giải tán.

Một chính đảng là một tổ chức chính trị. Nó sống và chết như một tổ chức, chỉ khác một điều là đồng thuận của nó khó hơn vì mục tiêu của nó cao cả hơn và hành động của nó ảnh hưởng tới cả một dân tộc.

Kinh nghiệm của mọi quốc gia đã chứng tỏ rằng một chính đảng chỉ có thể xây dựng và giữ gìn được nếu được quan niệm như một kết hợp để thể hiện một tư tưởng chính trị và để thực hiện một dự án chính trị.

Khi không còn chức năng đó nó không còn lý do tồn tại và số phận chờ đợi nó là một cái chết chắc chắn. Hy vọng duy trì một đảng cầm quyền bằng quyền lợi, nhất là quyền lợi bất chính, là một hy vọng hão huyền luôn luôn bị thực tế bác bỏ.

Quyền lợi chỉ chia rẽ chứ không bao giờ đoàn kết những con người trong một chính đảng. Vả lại một chính đảng chỉ có thể có những phương tiện cần thiết để thực hiện mục tiêu chứ không thể có quyền lợi, bởi vì về bản chất nó là một môi trường để hy sinh và đóng góp chứ không phải để thụ hưởng.

Cái chết của một chính đảng khác cái chết của một con người ở chỗ nó kéo dài và không có thời điểm chính xác. Đảng mất dần sức sống và chết đứng. Nếu là một đảng đối lập nó chìm dần vào quên lãng.

Nếu là một đảng cầm quyền nó biến thành một hư cấu làm bình phong cho một chế độ độc tài cá nhân và tan biến tức khắc cùng với nhà độc tài bởi vì nó chỉ là một hư cấu.

Người ta đã thấy Tập Hợp Dân Chủ Hiến Định tại Tunisia và Đảng Quốc Gia Dân Chủ tại Ai Cập tan biến ngay sau khi Ben Ali và Mubarak bị hạ dù chúng đều là những đảng lâu đời và mới ngày hôm trước còn có hàng triệu đảng viên và hàng tỷ USD trong quỹ.

 Đó cũng đã là số phận của các đảng cộng sản Đông Âu và của đảng Baas của Saddam Hussein tại Iraq. Lý do là vì chúng chỉ là những hư cấu. Chúng được duy trì chỉ vì một lý do đơn giản là các chế độ độc tài cá nhân đều không muốn thú nhận rằng chúng là những chế độ độc tài cá nhân.

Sự chuyển hóa sang độc tài cá nhân là một chặng đường tự nhiên trong tiến trình đào thải của một chế độ độc tài đảng trị. Và đó là điều đã xảy ra tại Việt Nam. ĐCSVN đã mất lý tưởng sau ngày thống nhất khi mô hình Liên Xô mà Đại Hội IV, tháng 12 năm 1976, đã chọn thất bại một cách bi đát. Từ đó đảng cộng sản cai trị thuần túy bằng bạo lực như một lực lượng chiếm đóng và bắt đầu tiến trình phân hóa.

Nó không còn dự án nào cho đất nước cả. Các cương lĩnh của các đại hội đảng kế tiếp nhau đều nhàm chán một cách tuyệt vọng. Chúng chỉ là những bản liệt kê những mục tiêu không biết dựa vào đâu mà có và làm thế nào để đạt tới, và được viết một cách gượng gạo.

Tệ hơn nữa, chúng còn nhắc lại sự trung thành với chủ nghĩa Mác-Lênin, một chủ nghĩa đã chết và bị lên án như một tội ác đối với nhân loại.

Và rồi đảng dần dần biến thành một tập đoàn kinh doanh bất chính với những công ty và khách sạn. Tham nhũng vì thế gia tăng nhanh chóng như là hậu quả tất yếu của một đảng cầm quyền đã mất lý tưởng và đạo đức.

Năm 2012 đã chứng kiến cố gắng cuối cùng để hồi sinh đảng cộng sản. Tháng 10-2011 hội nghị trung ương 4 ra nghị quyết về “Một số vấn đề cấp bách về xây dựng Đảng hiện nay”.

Những “vấn đề cấp bách” là tham nhũng, lãng phí và chiếm đoạt của công, mua quan, bán chức, chạy tội, chạy án, chạy bằng.

Sau đó là trọn một năm chật vật phê bình và tự phê bình. Một “hội nghị cán bộ toàn quốc” gồm 1000 đại biểu trong đó có toàn bộ trung ương đảng, gần như một đại hội đảng giữa nhiệm kỳ, được triêu tập.

Bộ chính trị và ban bí thư họp 21 ngày trong bốn đợt, ba tháng. Một ủy ban được thành lập để giúp bộ chính trị và ban bí thư nghiên cứu và đúc kết những báo cáo. Sau cùng là hai tháng chuẩn bị cho hội nghị trung ương 6, hội nghị kéo dài nhất trong lịch sử đảng.

Tất cả với mục đích chỉnh đốn lại đảng để cứu đảng. Trong lịch sử các chính đảng khó có thể có cố gắng chỉnh đốn nào qui mô hơn. Nhưng kết quả đã chỉ là một con số không; không một ai bị kỷ luật cả, kể cả thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng mà bộ chính trị qui trách nặng nề. Lý do?

Đảng cộng sản không thể làm gì cả vì không còn thực chất nào cả, nó chỉ còn là một hư cấu. Kết thúc hội nghị tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đã khóc, khóc mếu máo như trong một đám tang người thân. Hơn ai hết ông hiểu rằng đảng cộng sản không còn cứu vãn được nữa.

Người ta có thể nghĩ là để tôn trọng hình thức việc khiển trách hay bãi nhiệm thủ tướng và các bộ trưởng là công việc của quốc hội, ngay cả một quốc hội bù nhìn. Nhưng kỳ họp quốc hội sau đó cũng chẳng có gì, tuyệt đối không có gì. Năm 2012 đã chứng tỏ mọi cố gắng phục hồi đảng đều vô vọng.

Cũng có thể là Nguyễn Tấn Dũng sẽ bị loại trong thời gian tới. Ông quá tệ. Nhưng nếu như thế thì kết quả cũng chỉ là thay thế chính quyền của ông Dũng bằng chính quyền của một người hay một nhóm người khác. Vai trò đảng cộng sản cũng sẽ không thay đổi vì không thể thay đổi.

Đó vẫn là một vai trò của một xác chết chưa chôn. Đảng cộng sản đã chết, chết đứng.

Tại sao cần hiểu là đảng cộng sản đã chết?

Một kết luận là để đừng mất thì giờ và công sức cho những kiến nghị với Đảng, hay trăn trở tìm cách chấn chỉnh Đảng. Vô ích và vô duyên. Giải pháp cho đất nước chỉ có thể tìm thấy ngoài đảng cộng sản.

(tháng 12/2012)

Nguồn: Thông Luận

  

 

 

 

 
 dangnguoivietyeunguoiviet.org

Philippines mua thêm trực thăng cho lực lượng hải quân


 

Thứ năm 27 Tháng Mười Hai 2012

Philippines mua thêm trực thăng cho lực lượng hải quân


Trực thăng AW109 (A109)

Trực thăng AW109 (A109)

wikipédia

Thanh Phương


Bộ Quốc phòng Philippines hôm nay thông báo sẽ mua ba trực thăng từ công ty Anh-Ý AgustaWestland trong khuôn khổ hiện đại hóa lực lượng hải quân, giữa lúc tranh chấp lãnh hải với Trung Quốc ngày càng gay gắt.

Ba chiếc trực thăng AW 109 « Power » sẽ được mua với giá 32,5 trệu euro. Theo Bộ trưởng Quốc phòng Voltaire Gazmin, việc mua ba chiếc trực thăng nói trên là nhằm tiến tới mục tiêu hiện đại hóa lực lượng Hải quân nói riêng và quân đội Philippines nói chung. Ông Gazmin tuyên bố rằng việc mua 3 trực thăng này cũng như những thiết bị quân sự khác nhằm chứng tỏ quyết tâm của quân đội Philipines bảo vệ chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của nước này.

Vốn được trang bị rất kém, quân đội Philippines trong những tháng qua đã nỗ lực tăng cường khả năng phòng thủ, đã đặt hoặc sẽ đặt mua thêm tàu tuần tra, chiến đấu cơ phản lực, máy bay vận tải và trực thăng tấn công, đồng thời tăng cường quan hệ quốc phòng với các quốc gia phương Tây như Hoa Kỳ.

Những nỗ lực này đã gia tăng kể từ khi Philippines và Trung Quốc đối đầu với nhau vào tháng tư ở khu vực bãi cạn Scarborough trên Biển Đông ( mà Manila nay gọi là biển Tây Philippines ). Philippines khẳng định bãi cạn này nằm trong vùng đặc quyền kinh tế của họ, trong khi Trung Quốc giành chủ quyền trên Scarborough, cũng như trên gần như toàn bộ Biển Đông, kể cả những vùng nằm gần bờ biển của các nước láng giềng.

 

 

 
 dangnguoivietyeunguoiviet.org

Những cái đồng hồ chết


 

 

24/12/12 |

Những cái đồng hồ chết


dht1

Bài giảng về biển Đông cho các lãnh đạo Đảng ủy khối, lãnh đạo Đảng, Tuyên giáo, Công tác chính trị, Quản lý sinh viên, Đoàn, Hội thanh niên các trường Đại học-Cao đẳng Hà Nội của “ngài” Đại tá, Phó giáo sư, Tiến sĩ, Nhà giáo ưu tú Trần Đăng Thanh-Học viện Chính trị Bộ quốc phòng thật sự đã làm nổi lên một cơn sóng phẫn nộ của mọi người. Đăng trên trang Nhật báo Ba Sàm ngày 19 tháng 12, vào cuối ngày 20, bài này đã nhận về 577 phản hồi, và vẫn đang tăng lên, trong đó mọi người không tiếc lời…chửi rủa.

Vì sao vậy? Như mọi người cũng đã nêu ra, rằng không chỉ vì cái bài giảng lộn xộn thể hiện một tư duy lộn xộn rối rắm, học hành không đến nơi đến chốn, kiến thức hỏng lỗ mỗ nhưng lại đi giảng dạy cho người khác của ngài Đại tá có lắm học hàm học vị này, nhưng bởi vì đó một thứ tư duy cũ kỹ, lạc hậu, phản động, một tầm nhìn và quan điểm chính trị, đối ngoại cực kỳ sai lầm và nguy hiểm cho đất nước, cho dân tộc VN.

Đó là, tiếp tục khẳng định, đối với TQ “ta không quên họ đã từng xâm lược chúng ta nhưng ta cũng không được quên họ đã từng nhường cơm xẻ áo cho chúng ta. Ta không thể là người vong ơn bội nghĩa…” trong khi đối với Mỹ thì “Các đồng chí nhớ người Mỹ chưa hề, chưa từng và không bao giờ tốt thật sự với chúng ta cả… Nếu có tốt chỗ này, có ca ngợi chúng ta chỗ kia, có ủng hộ chúng ta về Biển Đông chẳng qua vì lợi ích của họ. Họ đang thực hiện “thả con săn sắt, bắt con cá rô”. …tội ác của họ trời không dung, đất không tha.”

Tiếp tục khẳng định, lập trường của đảng và nhà nước cộng sản VN là “không được mất chủ quyền và quyền chủ quyền nhưng phải ưu tiên tối thượng là giữ được môi trường hòa bình.” Cũng như nỗi lo sợ lớn nhất của đảng và nhà nước cộng sản VN không phải là mất nước mà là diễn biến hòa bình, sợ các thế lực thù địch chống phá.

Gọi các cuộc biểu tình vì lòng yêu nước phản đối TQ của người dân là những “cuộc biểu tình bất hợp pháp”, ngài đại tá hăm dọa nếu trường đại học nào còn để sinh viên tham gia biểu tình “trước hết khuyết điểm thuộc về các đồng chí Hiệu trưởng và Ban Giám hiệu trường đó, trước hết thuộc về Bí thư Đảng ủy-phòng quản lý sinh viên của trường Đại học đó”.

Nhưng điều khôi hài lố bịch nhất là khi ngài đại tá nhắc đến việc sau khi Liên Xô sụp đổ, Boris Elsin lên nắm quyền đã ra hai quyết định. “Một là cấm Đảng cộng sản hoạt động, hai là không trả lương cho những người đã từng tham gia chính quyền Xô Viết.” Từ đó ngài đại tá hù dọa những người đang ngồi nghe rằng:


“Hiện nay các đồng chí đang công tác chưa có sổ hưu nhưng trong một tương lai gần hoặc một tương lai xa chúng ta cũng sẽ có sổ hưu và mong muốn mỗi người chúng ta sau này cũng sẽ được hưởng sổ hưu trọn vẹn. Và tôi đi giảng bài cho tất cả các đối tượng, bảo vệ tổ quốc Việt Nam thời XHCN hiện nay có rất nhiều nội dung, trong đó có một nội dung rất cụ thể, rất thiết thực với chúng ta đó là bảo vệ sổ hưu cho những người đang hưởng chế độ hưu và bảo vệ sổ hưu cho những người tương lai sẽ hưởng sổ hưu, ví dụ các đồng chí ngồi tại đây. Cho nên ta phải nói rõ luôn, hiện nay chúng ta phải làm mọi cách để bảo vệ bằng được Tổ quốc Việt Nam thời XHCN.”

Thật không còn biết nói gì khi đọc/nghe xong cái bài giảng của ngài đại tá!

Nhưng, phải chăng đây chỉ là lập trường, quan điểm chính trị nói chung và đối ngoại nói riêng của riêng một ngài đại tá Trần Đăng Thanh? Mà sự thật sẽ nguy hiểm hơn nhiều và cũng chua xót cho đất nước, dân tộc VN hơn nhiều, nếu đây là quan điểm chung nhất quán của nhà nước cộng sản VN từ xưa cho đến tận bây giờ?

Điều đó lý giải vì sao khi nhà cầm quyền TQ từ lâu đã tự lột mặt nạ từ một “anh bạn 16 chữ vàng” của nhà cầm quyền VN thành kẻ thù muôn năm cũ của dân tộc, liên tiếp có những hành động ngang ngược, gây hấn, đầy tham vọng muốn nuốt trọn VN và khu vực biển Đông nói chung nhưng nhà cầm quyền VN vẫn xem TQ là bạn, vẫn nhịn nhục không giới hạn bởi tâm lý “không được quên ơn TQ”.

Ngược lại, vẫn xem Mỹ là kẻ thù thì nhà nước cộng sản VN mới cố tình chọc giận Mỹ và các nước tự do dân chủ trên thế giới khi bất chấp dư luận quốc tế, tiếp tục bản thành tích tệ hại về nhân quyền, đàn áp tự do dân chủ, đàn áp tôn giáo, tiếp tục lộ trình lội ngược dòng với xu hướng dân chủ tiến bộ chung trên toàn cầu. Năm nào cũng vậy, vào những ngày lễ có liên quan đến “sự nghiệp chiến đấu và chiến thắng đế quốc Mỹ”, nhà nước VN đều kỷ niệm rình rang, mới đây lại kỷ niệm 40 năm “chiến dịch Điện Biên Phủ trên không” như cố tình chọc ngoáy vào vết thương cuộc chiến VN với Mỹ, trong khi không hề dám nhắc nhở gì đến cuộc chiến tranh biên giới hay các trận hải chiến đau thương với TQ.

Nhận xét về não trạng, tư duy, tầm nhìn chính trị của các quan chức, các lãnh đạo đảng và nhà nước cộng sản VN lâu nay, có thể nói không ngoa rằng phần lớn trong số họ thật chẳng khác nào những cái đồng hồ chết đã vĩnh viễn đứng lại từ vài chục năm về trước.

Mặc cho thời cuộc thay đổi, Liên Xô và khối xã hội chủ nghĩa cũ ở Đông Âu sụp đổ, chủ nghĩa cộng sản cùng với chủ nghĩa phát xít chính thức bị lên án ở khắp nơi. Trên thế giới chỉ còn lại vài nước do đảng cộng sản duy nhất lãnh đạo trong đó chính các đảng cộng sản và các xã hội TQ, VN, Cu Ba cũng đã bị biến màu, biến hình không còn là cái đảng ban đầu cũng như những mô hình xã hội XHCN lúc đầu mà họ hướng tới nữa…

Rồi bao nhiêu sự kiện khác trên thế giới đã nổ ra, mùa xuân Ả Rập cuốn trôi đi bao nhiêu chế độ độc tài, gần đây ngay một nước độc tài cỡ như Myanmar cũng đã thay đổi, cùng lúc trong thời gian qua TQ đã kịp bộc lộ âm mưu bành trướng của họ đối với các nước trong khu vực và kịp “dạy” cho VN vài bài học, nuốt của VN một ít lãnh hải lãnh thổ…

Vậy mà các nhà lãnh đạo VN vẫn tiếp tục cái tư duy như từ những năm 60, 70 của thế kỷ XX.

Suy nghĩ của họ không chỉ cũ mèm so với thời cuộc mà còn rất khác, thậm chí hoàn toàn mâu thuẫn với nguyện vọng của nhân dân trong việc nhận định bạn, thù, cái gì là quan trọng nhất cho đất nước, cho dân tộc, hướng đi sắp tới của VN ra sao trong trật tự mới của toàn cầu v.v…

Không chỉ một ngài đại tá, những người ở cấp cao hơn cũng vậy.

Mới đây, tại Hội nghị Công an toàn quốc chiều 17 tháng 12, ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cũng nhắc lại nỗi lo ngại về các thế lực chống phá qua “diễn biến hòa bình, chiến tranh thông tin, chiến tranh tâm lý”, đồng thời “chỉ đạo lực lượng công an không để nhen nhóm hình thành các tổ chức chính trị đối lập chống phá” (“Không để nhen nhóm hình thành tổ chức đối lập chống phá”, báo Đất Việt).

Từ nhiều năm nay, một cụm từ thường xuyên xuất hiện trong hầu hết mọi bài nói chuyện về an ninh quốc phòng của các nhà lãnh đạo đảng, nhà nước cộng sản VN, thể hiện nỗi lo sợ lớn nhất và thường trực của họ là “diễn biến hòa bình” từ các nước dân chủ tác động vào VN, từ trong sự thức tỉnh của chính người dân, kể cả trong chính nội bộ đảng viên, quan chức. Nghĩa là lo sợ sự sụp đổ của đảng, của chế độ. Chứ không hề lo lắng quan tâm gì đến tình thế nghiêm trọng và nguy cơ mất biển, mất nước của VN!

Cũng mới đây, báo Quân đội Nhân dân ngày 17 tháng 2 lại có bài “Tiếp tục khẳng định vai trò lãnh đạo của đảng cộng sản VN”, nhấn mạnh việc sẽ không có thay đổi gì về điều 4 của Hiến pháp năm 1992, quy định về vai trò lãnh đạo của ĐCSVN đối với Nhà nước CHXHCN Việt Nam và toàn xã hội. Vì “Trước hết, việc này xuất phát từ tính chính đáng cầm quyền của Đảng. Đảng ta là đảng duy nhất cầm quyền. Tính chính đáng cầm quyền của Đảng là sự lựa chọn lịch sử, được nhân dân thừa nhận.”

Qua tất cả những biểu hiện rõ ràng từ trước đến nay của các thế hệ lãnh đạo đảng và nhà nước cộng sản VN từ lập trường chính trị, chính sách đối ngoại (dù bên ngoài có những lúc tưởng như nước đôi, ngả về phía Hoa Kỳ), đối nội, nhất là việc tiếp tục giành độc quyền lãnh đạo đất nước, hẳn đã cho người dân VN, nhất là những ai còn hy vọng vào sự thay đổi, thức tỉnh của họ, thấy rõ sự thật.

Nếu như trước kia trong thời chiến tranh với Mỹ và miền Nam Cộng hòa, dù phải hy sinh hàng triệu nhân mạng, phải mang cái ơn giúp đỡ của Liên Xô, Trung Quốc mà nhà cầm quyền đã bắt cả dân tộc phải trả bằng xương máu, tài nguyên cho đến đất đai của tổ tiên, họ cũng đánh, đánh chiếm miền Nam đến cùng, để giành quyền lãnh đạo đất nước, thì bây giờ họ cũng sẽ giữ cái quyền ấy đến cùng dù có phải bán rẻ lãnh thổ lãnh hải và chủ quyền đất nước.

Trước sau như một, đảng và nhà nước cộng sản VN chỉ trung thành với quyền lợi của chính nó, chứ chưa và không bao giờ vì quyền lợi của đất nước, dân tộc.

Không phải từ những luận điệu “xuyên tạc” nào của các “thế lực thù địch” mà chính từ miệng họ, từ các ông lãnh đạo cao cấp cho đến một ông đại tá như ông Trần Đăng Thanh đã tự mình nói ra.

Vậy thì còn trông chờ gì vào sự thay đổi ở họ? Tự do cho dân tộc, tương lai tươi sáng thoát khỏi nguy cơ mất nước hay vòng kềm tỏa của TQ và sự lạc hậu về mọi mặt dưới sự lãnh đạo của đảng cộng sản chỉ có thể có được, do chính người VN tự giành lấy.

Theo Blog Song Chi (RFA)

 

 

 

 
 dangnguoivietyeunguoiviet.org

ĐỘC TÀI CSVN Ở GIAI ĐOẠN HÈN HẠ NHẤT

ĐỘC TÀI CSVN Ở GIAI ĐOẠN HÈN HẠ NHẤT
 

ĐỘC TÀI CSVN

Ở GIAI ĐOẠN HÈN HẠ NHẤT

 

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế

Geneva, 27.12.2012


 

Chúng tôi bị ám ảnh bởi câu nói trong Chân Trời Mới của Việt Tân là đấu tranh bất bạo động để tháo gỡ ĐỘC TÀI. Rồi chiêu bài đối thoại hay hòa giải hòa hợp được tung ra mà chúng tôi gọi đây là ảo tưởng muốn làm giảm bớt ĐỘC TÀI của CSVN. Những Phong trào đấu tranh đòi Nhân quyền cũng nhằm mục đích chống ĐỘC TÀI của CSVN.

Bài viết ngắn hôm nay nhằm tìm hiểu ĐỘC TÀI của Cộng sản chuyển biến qua những giai đoạn nào:

=>     Giai đoạn ĐỘC TÀI để áp đặt lên Xã hội một Ý thức hệ Chính trị

=>     Giai đoạn ĐỘC TÀI để cố thủ giữ quyền hành cho đảng

=>     Giai đoạn ĐỘC TÀI để cướp giật lợi lộc vật chất cho cá nhân

=>     Giai đoạn ĐỘC TÀI để chạy tội ăn cướp và sợ mất đi những gì đã ăn cướp được

 

Giai đoạn ĐỘC TÀI

để áp đặt lên Xã hội một Ý thức hệ Chính trị

 

Từ Cách Mạng của Lénine 1917 cho đến quyết định của Gorbatchev từ bỏ Ý thức hệ Cộng sản vào thập niên 90, việc ĐỘC TÀI mang một ý nghĩa phục vụ cho áp đặt một Ý thức hệ nhằm đi tới  “Thiên đàng trần thế“ cho Xã hội. Suốt những chục năm trường, Thế giới Cộng sản khép kín bằng những hàng rào tre, rào sắt, bằng bức tường Bá Linh… để đảng Cộng sản áp đặt một thể chế Chính trị, thực hiện một “Thiên đàng trần thế“. Nhưng vào thập niên 90, các đảng Cộng sản Nga và các nước Đông Âu thấy rõ rằng “Thiên đàng trần thế“ chỉ là ảo mộng không thể thực hiện. Dân chúng và các đảng Cộng sản Nga và Đông Aâu đã trở về thực tế và từ bỏ ảo mộng.

 

Giai đoạn ĐỘC TÀI

để cố thủ giữ quyền hành cho đảng

 

Trong khi các đảng Cộng sản Nga và Đông Aâu cùng Dân dẹp đi ảo mộng, thì đảng Cộng sản Trung quốc và đảng Cộng sản Việt Nam, dù cũng ý thức “Thiên đàng trần thế“ chỉ là ảo mộng, nhưng đã quá tham lam về quyền hành cho riêng đảng. Hai đảng này không còn nghĩ đến Xã hội nữa mà chỉ cố thủ giữ lấy quyền cai trị cho riêng đảng. Đây là giai đoạn sử dụng ĐỘC TÀI để phục vụ cho quyền hành của đảng. Độc tài mang động lực ích kỷ phục vụ cho quyền hành của riêng đảng. ĐỘC TÀI thời Lénine, Staline… mang ý nghĩa cao hơn, đó là nhằm Xã hội mà độc tài, trong khi đó ĐỘC TÀI tại Trung quốc và Việt Nam không còn mang ý nghĩa phục vụ Xã hội mà chỉ vì ích kỷ phục vụ cho quyền hành của đảng.

 

Giai đoạn ĐỘC TÀI

để cướp giật lợi lộc vật chất cho cá nhân

 

Bí lối về Kinh tế, Dân chúng đói ăn, nên hai đảng Cộng sản Trung quốc và Việt Nam  buộc lòng phải mở cửa để kiếm cơm từ Thế giới Tự do. Quyền hành mà hai đảng cố thủ giữ lấy trên đây trở thành một phương tiện để những cá nhân đảng viên cướp giật Lợi lộc vật chất cho riêng mỗi người, bất chấp đau khổ của Xã hội và ngay cả bất chấp mang tai tiến cho đảng. Tham nhũng, Lãng phí lan tràn mà Hội nghị Trung ương 6 CSVN và Đại Hội 18 của đảng CSTQ buộc lòng phải thú nhận để Dân chúng thấy những thối nát của đảng. Từ giai đoạn phục vụ Ý thức hệ cho Xã hội, đến giai đoạn cố thủ giữ quyền hành cho riêng đảng bất chấp Xã hội, ĐỘC TÀI ở giai đoạn thứ ba này chỉ nhằm phục vụ cho việc cướp bóc của chung thành của riêng cho từng cá nhân đảng viên.

 

Giai đoạn ĐỘC TÀI

để chạy tội ăn cướp và sợ mất đi những gì đã ăn cướp được

 

Khi mỗi cá nhân đảng viên, nhất là lãnh đạo cao cấp, đã cướp giật bẩn thỉu ngập họng rồi, thì tự họ nẩy sinh một mặc cảm tội lỗi. Những người mang mặc cảm tội lỗi thì sợ sệt đủ điều: sợ Xã hội trừng phạt mình, sợ chính những đảng viên khác tố cáo mình và sợ nhất là sợ mất đi những gì đã cướp giật được. Trong Thánh Kinh của dân Do thái, cái sợ của Cain sau khi đã giết em mình là Abel, là cái sợ theo mình ở bất cứ nơi nào. Đó là cái sợ từ mặc cảm tội lỗi. Hội nghị Trung ương 6 CSVN không lấy được quyết định gì mà Xã hội đòi hỏi  bởi lẽ chính những cá nhân đến họp mang mặc cảm tội lỗi giống nhau và không dám quyết định trừng phạt người khác. ĐỘC TÀI của CSVN trong giai đoạn này chỉ là cái phản ứng của những con người mang mặc cảm tội lỗi và lo sợ mất những gì đã cướp giật được. Bài giảng thuyết mới đây của Trần Đăng Thanh , khi nói về Sổ hữu, cho thấy mối lo sợ mất đi những lợi lộc vật chất của mỗi đảng viên. ĐỘC TÀI trong giai đoạn này của CSVN  là phản ứng của những kẻ tội lỗi sợ sệt.  Họ kết án, bỏ tù bất cứ ai mà họ nghĩ rằng có thể khui ra những bẩn thỉu của họ và làm cho họ mất đi những gì đã cướp giật được. Đây là thứ ĐỘC TÀI đốn mạt nhất của một kẻ tội lỗi không còn biết đâu là phải trái lúc đưa ra những biện pháp ĐỘC TÀI.

Khi tháo gỡ ĐỘC TÀI, khi đối thoại hòa giải hòa hợp với ảo tưởng làm giảm ĐỘC TÀI, khi nhân danh Nhân quyền để chống ĐỘC TÀI, phải biết rõ cái ĐỘC TÀI hiện nay của CSVN là phản ứng điên loạn của một kẻ mang mặc cảm tội lỗi và sợ sệt mất đi những gì đã cướp giật được.

 

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế

Geneva, 27.12.2012

Featured Post

Lisa Pham Vấn Đáp official-25/4/2026 /26/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link