Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Friday, December 28, 2012

Hà Nội Như Dải Lụa Đào?


 

Hà Ni Như Di La Đào?

Hình ảnh

 

Bạn thân,
Mọi chuyện của nhà nước y hệt như bàn cờ đầy tăm tối. Chúng ta là con dân, ngó hoài mà không thấy lối ra, nghe hoài mà không quán triệt nổi chính sách, chờ hoài mà vẫn đói nghèo thê thảm, lỡ có tin nhau lâu dài rồi cũng sững sờ khi thấy đất rừng và biển đảo bị Bắc Phương chiếm từng mảng.

Trong khi đó, một thời Hoa Kỳ từ cựu thù bỗng trở lại làm bạn lại là một hỷ sự, vì hàn gắn vết thương lúc nào cũng là việc đầy phước đức.

Tuy nhiên, Hà Nội lại lạng qua lạng lại y hệt như “dải lụa đào giữa chợ,” cứ phất phơ mãi, lẳng lơ hoài thôi. Chẳng ai biết tình ý thế nào.

Hôm trước, ông Đại tá-PGS-TS-NGƯT Trần Đăng Thanh, Học viện Chính trị, Bộ Quốc phòng chỉ đạo về chính sách Biển Đông cho các Hiệu trưởng Đại học, được bản tin Basamnews gỡ băng, có nói về Mỹ:

“… các đồng chí nhớ người Mỹ chưa hề, chưa từng và không bao giờ tốt thật sự với chúng ta cả ... Nếu có tốt chỗ này, có ca ngợi chúng ta chỗ kia, có ủng hộ chúng ta về Biển Đông chẳng qua vì lợi ích của họ. Họ đang thực hiện thả con săn sắt, bắt con cá rô. Họ chưa bao giờ tốt thật sự với chúng ta, tội ác của họ trời không dung, đất không tha...”

Thế là căm thù chưa dứt phải không?

Thế nhưng, báo Nhân Dân hôm Thứ Tư 26/12/2012 lại có bản tin về:

Hoạt động hữu nghị Việt Nam - Mỹ

Ngày 26-12, tại Hà Nội, Hội Việt Nam - Mỹ tổ chức Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ III, nhiệm kỳ 2012-2017. Đại hội đã thảo luận và thông qua báo cáo tổng kết nhiệm kỳ 2006-2011 và đề ra phương hướng hoạt động trong nhiệm kỳ 2012-2017; công bố danh sách các thành viên Ban Chấp hành khóa mới.

Đồng chí Nguyễn Tâm Chiến, nguyên Thứ trưởng Ngoại giao được bầu làm Chủ tịch Hội Việt Nam - Mỹ nhiệm kỳ III. Phát biểu ý kiến tại Đại hội, Chủ tịch Liên hiệp các tổ chức hữu nghị Việt Nam Vũ Xuân Hồng đánh giá cao những thành tích mà Hội Việt Nam - Mỹ đạt được trong nhiệm kỳ vừa qua; bày tỏ tin tưởng, trong nhiệm kỳ tới, Hội sẽ tiếp tục duy trì và mở rộng hoạt động nhằm thúc đẩy hơn nữa tình hữu nghị và hợp tác giữa Việt Nam và Mỹ...”

Thế là thế nào?

Có phải là chính nhà nước Hà Nội cũng đang chơi trò y hệt Tàu cộng: tay bắt tay, miệng cười chào, nhưng chân vẫn đá lung tung... hệt như cách ông Đại Tá Trần Đăng Thanh nói về Trung Quốc?

Cũng một lò võ Mác Lê thôi phải không?

 

Tây Tạng: Tự Do Hay Chết


 

Tây Tng: T Do Hay Chết

 

Vi Anh

 

Hành động kềm kẹp, trấn áp dân chúng, cào bằng văn hoá, phong tục của Tây Tạng mà Trung Cộng đã làm khiến người Tây Tạng trẻ cũng như già, có đạo hay không hết sợ Trung Cộng. Thành phần thấm nhuần Phật Giáo được coi như quốc giáo cả mấy ngàn năm nay, thành phần yêu nước, thương nòi quyết tâm đấu tranh sinh tồn: Tự do hay là chết. Những người Tây Tạng ưu tú này tự thiêu để thấp sáng niềm tin, thức tĩnh lương tâm đồng bào và nhân dân cũng như chánh quyền thế giới. Những người yêu nước này dùng mạng sống của mình làm vũ khí để đấu tranh cảm tử. Và trước phong trào quyết chết để Phật Giáo và dân tộc sống còn khiến cho CS Bắc Kinh tỏ ra sợ hãi. Chỉ trong tháng 11 của năm 2012 thôi, đã có 27 người Tây Tạng tự thiêu. Tất cả đều chỉ có một ước nguyện, quyết tử để đạo pháp và dân tộc được sống trước làn sóng Hán hoá và nền cai trị đồng hoá diệt chủng Tây Tạng của Trung Cộng. Gần như một ngày có một người biến thân xác mình thành ngọn đuốc để thấp sáng niềm tin dân tộc và đánh động lương tâm Nhân Loại. Và kể từ khi một nhà sư đầu tiên tự thiêu vào tháng 2/2009 đến nay đã có khoảng một trăm người Tây Tạng tự thiêu như thế.

Đây không phải là những người tuyệt vọng, những người tự tử vì tuyệt vọng. Mà đây là những người tự chọn cái chết bằng ngọn lửa hồng. Chọn một cách bình tĩnh như nhà hiền triết Socrate bình tĩnh nhận ly thuốc độc ung dung uống, khiến bạo quyền rung sợ. Như một chiến sĩ yêu nước xông pha vào vòng lửa đạn của quân ngoại xâm để bảo vệ Tổ Quốc. Như một nhà tu lấy mạng sống của mình để cúng dường mong giải trừ pháp nạn và quốc nạn.

Báo Liberation của Pháp mới đây đã dành hai trang đi một phóng sự đặc biệt về hiện tượng này nay đã thành phong trào trong cộng đồng người Tây Tạng ở các vùng đất mà TC đã lấn chiếm và sáp nhập vào lãnh thổ của TC. Đây là những cái chết kinh hoàng và những hy sinh dũng cảm ngoài sức tưởng tượng của Con Người. Người hy sinh, cảm tử tự chế xăng vào mình, bật hột quẹt tự thiêu, nhưng chân cố bước đi, miệng cố đọc kinh, cầu nguyện cho Tây Tạng độc lập, Đức Đạt Lai Lạt Ma được về nuớc trước khi ngã gục. Trong khi đó người dân Tây Tạng và các nhà sư cầu nguyện và thường hô to Tây Tạng độc lập!

Những người tự thiêu gồm đủ các thành phần xã hội, từ nhà tu, nông dân, thanh niên, học sinh, người lao động, cho đến các nghệ sĩ người Tây Tạng, ở thành thị cũng như nông thôn. Nhưng tất cả những người này có một điểm chung là chọn cái chết bằng tự thiêu, tự hy sinh cho chánh nghĩa và nguyện vọng Tây Tạng được độc lập, Phật Giáo được tự do tu hành, Đức Đạt Lai Lạt Ma được về nước.

Theo tác giả bài phóng sự trên Liberation, là Philippe Grangereau «80% người Tây Tạng đã hiểu ý đồ của Trung Quốc là gì. Họ muốn đồng hóa, muốn triệt bỏ ngôn ngữ, văn hóa, tôn giáo, lịch sử, nhân cách của người Tây Tạng.» Những người tự thiêu này lấy cái chết của mình để ngăn chận TC thôn tính, cào bằng văn hoá Tây Tạng, để quê cha đất tổ Tây Tạng của mình không chết trước đà bánh trướng và thôn tính của TC.

Theo nhà báo này, sự kiểm soát của TC đối với người Tây Tạng vô cùng nghiệt ngã, nghiệt ngã hơn bất cứ chế độ nghiệt ngã nào mà lịch sử Nhân Loại đã từng chứng kiến. TC đàn áp, kiểm soát người dân Tây Tạng đến mức không còn sợ chết nữa theo nhận định của phóng viên Liberation của Pháp viết phóng sự này.

Về di chuyển, người Tây Tạng phải xin năm thứ giấy và bị năm thứ quân canh chừng, lục soát: quân đội , công an chìm, cảnh sát nội, cán bộ công nhân viên, và dân quân trong đó có những du đãng như ở TC và VC. Có nơi đi một khoảng đường vài cây số có cả chục nút chặn. Gắt gao hơn trong thiết quân luật nhiều.

Phóng sự nhận định theo nhân chứng Tây Tạng cho biết, “thủ phủ Lhassa không khác gì một nhà tù rộng lớn. Công an, cảnh sát khám xét người ở hầu như khắp các nẻo đường, Người Hán hiếm khi bị kiểm tra, nhưng người Tây Tạng thì không người nào thoát, ngay cả trẻ em cũng bị lục soát trong người. Để viếng một ngôi chùa thì phải đưa vào máy thẻ căn cước và bên trong lại bị khám soát. Trên một đoạn đường 500 mét thôi, bà đã đi qua 21 chốt gác của cảnh sát, 2 bót cảnh sát và 3 đội tuần tra. Công an cảnh sát được trang bị những công cụ khá đặc biệt, họ có một loại dây thòng lọng có cán dài. Có đội thì mang bình cứu hỏa, hay mặc áo có chất amiante chống lửa.”

Nhưng làn sóng chết vì đạo pháp và dân tộc của người Tây Tạng làm cho CS Bắc Kinh sợ hãi. Trấn áp của TC không ngăn được làn sóng phản kháng. Trước và sau đại hội đảng CS thứ 18 ở Bắc Kinh, TC tăng cường biện pháp áp chế, nhưng làn sóng tự thiêu của người Tây Tang tăng lên. Báo Pháp Le Monde nhận định «Sự bất lực của Bắc Kinh trước các vụ tự thiêu của người Tây Tạng», không những tăng trong thời gian đại hội Đảng CSTQ mà còn tăng chớ không giảm từ năm 2008, là năm người Tây Tạng nổi dậy, bị TC trấn áp tàn bạo như nhận định của tổ chức Internationnal Campaign for Tibet. Đến đổi cán bộ, đảng viên TC nào bị điều tới những vùng có cộng đồng người Tây Tạng là họ rất sợ. Họ lính quýnh không biết phải đối phó ra sao trước cái chết bình tỉnh của người tự thiêu, và hàng trăm hàng ngàn những vị sư và đông bào người Tây Tạng chứng kiến và hộ niệm. Công an, cảnh sát, dân phòng, dân quân, du đãng nanh vuốt của công an không thể giành xác đem giấu tránh gây náo động và cũng không giải tán được vì ít người hơn “quần chúng nhân dân” cũng có mà vì run sợ trước sự hy sinh cao quí của người tự thiêu cũng có.

Như vụ tự thiêu của Phật tử Sonam Dargye ở Rebkong ngày 14 tháng 3, tăng ni, Phật tử đến để hộ niệm và làm đám tang có tới 8000 trong một thành phố chỉ có 80,000 cư dân.

Sự hy sinh cao cả và quí báu đó trên phương diện đối nội phát huy lòng yêu nước, trọng đạo của tòan dân Tây Tạng ở trong nước và hải ngọai, từ già đến trẻ. Trên phương diện đối ngọai lương tâm Nhân Lọai bị đánh động, vấn đề TC cưỡng chế, cưỡng chiếm quốc gia dân tộc Tây Tạng, vấn đề TC đàn áp, bách hại tôn giáo, cào bằng văn hóa Tây Tạng, cưỡng bức, bức bách Hán hóa Tây Tạng -- trở thành vấn đề lương tâm của nhiều nhân dân và chánh quyền trên thế giới.

Trung Cộng càng ngăn cấm, càng bưng bít càng bị phanh phui. TC lập vòng vây cấm không cho báo chí ngọai quốc, người ngọai quốc đến những vùng đất của người Tây Tạng bị TC sáp nhập thành tỉnh hạt của TC như Tứ Xuyên trên không gian thực. Nhưng TC không thể làm việc ấy trên không gian ão nhưng rất thực qua truyền thông kỹ thuật số với Internet chuyển đi hình ảnh, thông tin, nghị luận bằng nhiều cách. Chỉ cần một cái bấm trên điện thọai cầm tay tân thời có thể sử dung như máy chụp hình, máy computer chuyển thông tin, nghị luận bằng một cái bấm, tốc độ tranh với ánh sáng.

Sau cùng, vì tự do, vì phục quốc, vì bảo tồn văn hóa, ngôn ngữ,vì quyền tự do hành đạo, phong trào ngươi dân Tây Tạng tư thiêu đã bùng lên và lan rộng. Kẻ thù xâm lược, thực dân TC gọi những người hy sinh mạng sống mình cho đạo pháp và dân tộc Tây Tạng là «quân khủng bố» tuyệt vọng. Nhưng người dân Tây Tạng, quốc gia dân tộc Tây Tạng trên nóc nhà của Trái Đất, diện tích bằng ba lần nước Pháp, coi Phật Giáo là quốc giáo, tôn vinh tăng ni, Phật tử chọn sự hy sinh bằng cách tự thiêu như là vũ khí đấu tranh giải trừ quốc nạn và pháp nạn do CS Trung Quốc đang thống trị quốc gia dân tộc mình – là những anh hùng dân tộc./.

 

Việt Nam Đi Hết Chu Kỳ


 

Việt Nam Đi Hết Chu Kỳ

 

Nguyễn Xuân Nghĩa & Vũ Hoàng RFA

 

...vét vàng bỏ chạy là chính sách mà nhiều người có chức có quyền đánh giá là khôn ngoan hơn cả...

Việt Nam đã đi hết chu kỳ tăng trưởng ngoạn mục sau khi đổi mới kinh tế 25 năm trước. Rồi sau khi gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới WTO vào năm 2007 thì cũng hết một chu kỳ hồ hởi để bước vào nhiều sóng gió vì khả năng quản lý vĩ mô quá kém của lãnh đạo. Diễn đàn Kinh tế tìm hiểu chuyện ấy trong bài tổng kết 2012 của chuyên gia kinh tế Nguyễn-Xuân Nghĩa do Vũ Hoàng thực hiện sau đây.

Vũ Hoàng: Xin kính chào ông Nguyễn-Xuân Nghĩa. Tiếp tục loạt bài tổng kết kinh tế năm 2012 và như đã hẹn, thưa ông, kỳ này chúng ta sẽ nói về tình hình kinh tế của Việt Nam. Theo thông lệ thì xin ông trình bày cho bối cảnh của cả hồ sơ này.

Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Tôi xin được đặt câu chuyện kinh tế này trong một bối cảnh dài trước khi nói đến chuyện hiện tại bất trắc và tương lai u ám.

- Những người lãnh đạo đảng Cộng sản Việt Nam đã mượn màu dân tộc để tiến hành việc gọi là "xây dựng xã hội chủ nghĩa trên cả nước" dù rằng về thực chất, họ không biết xã hội chủ nghĩa ấy là gì. Nhờ khai thác tinh thần dân tộc, họ chiến thắng năm 1975 và đòi tiến nhanh tiến mạnh tiến vững chắc lên chủ nghĩa xã hội mà vì không biết là gì nên đã xoá giỏi hơn xây và gây ra khủng hoảng trong 10 năm liền.

- Từ đó, họ biết là sai mà chưa rõ thế nào là đúng, cho nên tiến hành đổi mới một cách cầm chừng và thật ra là thả nổi cho dân chúng làm ăn từ năm 1987. Rồi họ vừa làm vừa học, và chỉ đổi mới có chọn lọc từ trên đầu xuống là từ 20 năm trước, khi Liên bang Xô viết đã tan rã.

Vũ Hoàng: Tức là trong phần bối cảnh, ông đã phân định ra nhiều thời kỳ khác nhau vì trình độ nhận thức và chính sách?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Thưa vâng, nếu so sánh với quá khứ trên cái trục thời gian thì tình hình kinh tế Việt Nam đã có thay đổi tương đối khá hơn 20-25 năm trước. Nhưng nếu so sánh trên cái trục không gian với các nước Đông Á khác thì Việt Nam vẫn còn lạc hậu - và thực tế thì tụt hậu từ năm năm qua và hết là một kinh nghiệm được quốc tế khen như rồng cọp để khuyến khích.

- Nhìn trong lâu dài, nếu cứ thả nổi cho người dân tự do làm ăn thì sau một giai đoạn hỗn loạn kinh tế chừng năm bảy năm, người dân Việt Nam đã có thể tìm ra con đường khác cho xứ sở, chẳng kém gì các dân tộc Á Châu khác ở chung quanh. Nhưng vì biến động trong khối Xô viết, đảng Cộng sản Việt Nam sợ bị mất quyền, họ nhân danh một ý thức hệ đã phá sản mà tiến hành cải cách có chọn lọc theo kinh nghiệm của Trung Quốc để vẫn duy trì quyền lực độc tôn của đảng và xây dựng một thứ tư bản chủ nghĩa nhà nước, cho tay chân và thân tộc của đảng viên. Vì vậy Việt Nam mới tụt hậu trong khi nền độc lập của đất nước lại bị đe dọa. Nghĩa là người ta đi tròn một chu kỳ oan nghiệt giữa hai mục tiêu đều không đạt được là độc lập quốc gia và canh tân xứ sở. Xong phần bối cảnh này ta mới đi vào cụ thể....

Vũ Hoàng: Thưa ông, đi vào phần cụ thể là như thế nào với số liệu gì làm cơ sở thẩm xét?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Việt Nam vẫn là một nước nghèo của thế giới, với lợi tức bình quân một đầu người là cỡ ngàn mốt ngàn hai đô la trong cả năm, đứng hạng 132 trong 185 nước hội viên của Ngân hàng Thế giới. Nói cụ thể thì hơn hai chục năm sau khi chính thức đổi mới, Việt Nam mới bước lên cái ngưỡng gọi là có lợi tức loại trung bình thấp.

- Nhờ đã có lợi tức loại trung bình, Việt Nam được nâng cấp cho nên hết được viện trợ ưu đãi và thực tế là đi vay không tiền lời trong khuôn khổ của Hiệp hội Phát triển Quốc tế IDA thuộc Ngân hàng Thế giới dành cho các nước nghèo. Từ năm 2007 thì phải vay Ngân hàng Thế giới theo khuôn khổ tín dụng IBRD của định chế này, dự án lần đầu tiên là vào năm 2009. Then chốt ở đây là đã lên tới mức trung bình, nhưng mà còn thấp! Cũng vì vậy, hai tuần trước, nhân hội nghị của các cơ quan và quốc gia cấp viện cho Việt Nam, lãnh đạo Hà Nội mới lại cào mặt ăn vạ rằng mức gia tăng lợi tức ấy chỉ là giả tạo vì lạm phát, chứ dân Việt Nam vẫn còn nghèo. Họ nói vậy để kèo nèo xin vay theo điều kiện ưu đãi dành cho các nước nghèo, dù rằng loại tín dụng IBRD vẫn là quá rẻ nếu so với điều kiện thông thường của thị trường.

- Chúng ta thấy ra bi hài kịch là lãnh đạo tự khoe thành tích làm cho dân giàu nước mạnh mà dân còn nghèo và nước thì yếu. Tuần qua, lãnh đạo xứ này còn tưng bừng kỷ niệm việc đánh thắng nước Mỹ vào năm 1972 với cái gọi là "Điện Biên Phủ trên không" trong khi các đại gia thì lái xe du lịch bạc triệu mà hơn 70% dân chúng vẫn chưa kiếm ra năm đô la lợi tức trong một ngày và nếu biểu tình để phản đối Trung Quốc xâm phạm lãnh thổ thì bị bỏ tù.

Vũ Hoàng: Bây giờ ta mới đi vào nguyên nhân của tình trạng ấy. Vì sao lại như vậy?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Việt Nam đã đi hết chu kỳ dễ dãi của việc chuyển hướng kinh tế ra khỏi chế độ tập trung quản lý theo kế hoạch máy móc và duy ý chí của nhà nước. Nhưng sau đó lại theo cái gọi là "định hướng xã hội chủ nghĩa" do nhà nước đặt ra, mà bên trên thì chẳng ai biết định hướng ấy là gì. Vì không hiểu ra, nên bên trong hệ thống lãnh đạo, người có chức có quyền đã có thể tự tiện vạch ra những hướng có lợi cho cơ sở, gia đình hay vây cánh của họ.

- Đã vậy, Việt Nam lại bước vào chu kỳ hồ hởi khi gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới năm 2007 mà không thấy thời điểm ấy cũng là khởi đầu của cơn chấn động lớn trên toàn cầu với ảnh hưởng dội vào Việt Nam, làm bể bóng đầu tư và đánh sụt mức đầu tư của nước ngoài. Vẫn theo nếp cũ học được từ Trung Quốc, Hà Nội đã lại gia tăng đầu tư và bơm tín dụng như liều thuốc đổ bệnh nên kinh tế vừa bị suy trầm vừa lạm phát. Lý do cơ bản của hoạn nạn này là khả năng quản lý vĩ mô quá kém với nhiều biện pháp co giật thất thường của các cơ quan chức năng. Nhưng người dân còn thấy ra rằng đấy là cơ hội cho một số đại gia bành trướng ảnh hưởng và thu vét phương tiện cho họ. Nghĩa là vì tư lợi mà làm lệch chính sách công quyền.

Vũ Hoàng: Thưa ông, dường như là từ đầu năm ngoái, lãnh đạo của Việt Nam cũng có thấy ra điều ấy với Nghị quyết 11 và một gói chính sách để đẩy lui lạm phát.

Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Thưa rằng đấy là quyết định đạp thắng để ổn định vật giá với cái giá phải trả là lãi suất quá cao làm doanh nghiệp thiếu vốn và chết kẹt khiến các ngân hàng cũng bị rủi ro mất nợ.

- Sâu xa hơn thế, lãnh đạo Hà Nội cũng thấy ra những thất quân bình trong cơ cấu kinh tế, nên từ Tháng 10 năm ngoái, Hội nghị Ban chấp hành Trung ương mới đề ra ba yêu cầu tái cơ cấu, là thứ nhất đầu tư của khu vực công, thứ hai là hệ thống tài chính và ngân hàng và thứ ba là doanh nghiệp nhà nước, trong đó, nổi cộm hơn cả là phải tái cấu trúc lại các tập đoàn kinh tế nhà nước, những trung tâm có khả năng quản trị thấp mà quyền lợi cao. Một năm đã qua rồi mà yêu cầu tái cơ cấu ấy vẫn chưa tiến hành. Bàng bạc ở trên và lồng lên tất cả là nạn tham nhũng, một thuộc tính kinh tế của chế độ độc tài.

Vũ Hoàng: Thưa ông, hậu quả ngày nay là như thế nào?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Hậu quả là ngày nay, Việt Nam đã hết thời kỳ tăng trưởng trên 7% một năm, tức là cứ 10 năm lại nhân đôi lợi tức, mà sẽ quanh quẩn ở mức 5% một năm, là phải 14 năm nữa thì lợi tức bình quân mới vượt mức hai ngàn một năm và từ nay đến đó sẽ là nhiều bất trắc. Các con số trừu tượng ấy thật ra vô nghĩa với mấy vạn doanh nghiệp của tư nhân bị vỡ nợ và hàng triệu người đang thất nghiệp. Nhiều cơ sở tư doanh không chỉ bị ngộp nợ và hàng hóa ế ẩm, tồn kho chất đống mà đã gặp cảnh ngộ gọi là "chết lâm sàng" và thị trường địa ốc bị đông lạnh.

- Nhìn lại thì Việt Nam có tăng trưởng mà thiếu phẩm chất, tương tự như Trung Quốc và thua xa các nước Đông Á khác. Đó là sự tăng trưởng bất công, không bền mà gây ô nhiễm, là làm hư hao tài nguyên quốc gia cho các thế hệ về sau. Ngay cho thế hệ này thì khoảng cách về lợi tức đã đào sâu và bị thiệt hại nhất chính là các sắc tộc thiểu số ở miền sơn cước. Đấy là vấn đề đạo lý và cũng là mối nguy khác về an ninh mà không xuất hiện từ biển Đông.

- Về viễn ảnh cho năm tới thì gánh nợ của nhà nước, kể cả các tập đoàn kinh tế nhà nước, đã thành vấn đề, nhưng nặng đến mức nào thì không ai rõ. Và hệ thống ngân hàng thì có thể sụp vì mất nợ, mà mất đến cỡ nào và ai sẽ trả thì chẳng ai hay. Mà đấy chỉ là một phần của rủi ro thôi.

Vũ Hoàng: Theo nhận định của các định chế quốc tế như Quỹ Tiền Tệ Quốc Tế và Ngân Hàng Thế Giới, thì năm tới đây Việt Nam có thể bị ba loại rủi ro như kinh tế toàn cầu bị đình trệ, vẫn còn gặp bất ổn về quản lý vĩ mô, và nếu lãnh đạo Việt Nam có cải cách thì vẫn gặp trở ngại trong thi hành. Ông nghĩ sao về những nhận định ấy?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Các định chế quốc tế ấy vẫn phải có những khuyến cáo với ngôn ngữ ngoại giao, trên cơ sở của những đánh giá tương đối vẫn là lạc quan.

- Quả thật rằng Việt Nam đã lầm lẫn nặng khi tìm sức tăng trưởng cao bằng đầu tư của công quyền trút vào khu vực kinh tế nhà nước và bằng tín dụng được cấp phát theo diện chính sách nên cũng ưu tiên trút vào các doanh nghiệp nhà nước. Vì vậy xứ này mới gặp các rủi ro trong năm tới như ông vừa nhắc đến. Nhưng rủi ro lớn nhất lại không nằm ở ba lĩnh vực đó mà là tình trạng tê liệt về chính trị vì quyền lực phe phái ở bên trong.

- Cả ba cái đầu là đảng, chính phủ và quốc hội đều nói đến cải tổ kinh tế và thực sự có những phát biểu hay can thiệp vào lĩnh vực kinh tế, tài chính và ngân hàng mà không đưa ra được một chính sách rõ rệt và nhất quán. Trong khi ấy, tay chân của ngần ấy phe phái vẫn tranh giành ảnh hưởng với nhau để bòn rút tài sản và bỏ chạy ra ngoài trước khi cả hệ thống bị sụp đổ. Tôi thiển nghĩ rằng mối nguy lớn nhất trong năm tới nằm ở đó và một thước đo của mức độ nguy ngập này chính là giá vàng. Đâu biết chừng vét vàng bỏ chạy là chính sách mà nhiều người có chức có quyền đánh giá là khôn ngoan hơn cả?

Vũ Hoàng: Xin cảm tạ ông Nghĩa về cuộc phỏng vấn kỳ này.

 

Chiến đấu cơ Mỹ sẽ phủ kín Trung Quốc


 


THỨ SÁU, NGÀY 28 THÁNG MƯỜI HAI NĂM 2012


Chiến đấu cơ Mỹ sẽ phủ kín Trung Quốc


(NLĐO)- Theo Đài RT, Mỹ dự kiến sẽ phủ quanh Trung Quốc, đối thủ kinh tế số một của mình với hạm đội chiến đấu cơ tối tân nhất trên thế giới vào năm 2017. 


Máy bay ném bom B-2 của Mỹ. Ảnh: Reuters

Theo những báo cáo gần đây từ một số nguồn tin cấp cao của Lầu Năm Góc, Washington sẽ cơ bản vây quanh đối thủ cạnh trạnh số một của mình chỉ trong 5 năm tới. Vào năm 2017, các chiến đấu cơ F-22, B-2 của Không lực và hạm đội F-35 của Lực lượng Thủy quân Lục chiến Mỹ sẽ được triển khai về phía đông.

Những thông tin đáng chú ý về kế hoạch dài hạn nói trên xuất phát từ một bài viết của nhà báo Mỹ David Axe trên tờ Wired trong tuần này, với những lưu ý rằng các cuộc phỏng vấn gần đây với giới chức Bộ Quốc phòng cho thấy kế hoạch “trung tâm chiến lược” của chính quyền Obama ở Châu Á công bố hồi đầu năm nay vẫn đang tiếp tục được chú trọng. 

Hồi tháng 6, Lầu Năm Góc tiết lộ kế hoạch tái cấu trúc quân sự Mỹ để 60% số tàu chiến sẽ hiện diện ở Châu Á Thái Bình Dương vào năm 2020. Lúc bấy giờ, Bộ trưởng Quốc phòng Leon Panetta nói rằng quyết định này không nhằm mục đích đe dọa Trung Quốc, mà chỉ là một hoạt động thông thường để đảm bảo các nguồn lực của Mỹ được bố trí một cách hợp lý.


“Có một số quan điểm cho rằng sự tăng cường của Mỹ tại Châu Á Thái Bình Dương là nhằm thách thức Trung Quốc. Tôi hoàn toàn bác bỏ những quan điểm đó”, ông Panetta khẳng định.

Hồi tháng 11, ông Panetta lại nói với Châu Á: “Chúng tôi sẽ tiếp tục đầu tư vào khu vực này” nhưng “vẫn còn rất nhiều việc phải làm ...”


Phát biểu về máy bay ném bom B-2 vào tháng trước, Chỉ huy đội không lực số 8 - Thiếu tướng Stephen Wilson nói với tạp chí Air Force rằng hạm đội sẽ luân phiên chuyển địa điểm hoạt động trên toàn thế giới với số lượng nhỏ trong vài tuần tại một thời điểm và bắt đầu với đợt triển khai ngắn ở Thái Bình Dương vào đầu năm 2013.


Thông tin trên được sáng tỏ hơn qua Bộ trưởng Panetta tại Câu lạc bộ Báo chí Quốc gia ở Washington tuần trước, ông tuyên bố "kế hoạch triển khai mới của F-22 đến Nhật Bản" và xác nhận rằng Lầu Năm Góc đang "đặt nền móng" cho F-35 tại Nhật Bản vào năm 2017.


“Chúng tôi vẫn duy trì sự lãnh đạo và hiện diện toàn cầu bằng cách xây dựng quan hệ đối tác hiện đại và năng lực đối tác trên toàn cầu, đồng thời sử dụng các cuộc triển khai luân phiên như một cách thực hành và huấn luyện với các nước khác, phát triển năng lực của họ nhằm giúp họ đảm bảo an ninh của chính mình”, ông Panneta nói.

Bài viết của Axe trên tờ Wired khẳng định: “Khi hoàn thành triển khai vào năm 2017, các chiến đấu cơ F-22, B-2 của Không lực và hạm đội F-35 của Lực lượng Thủy quân Lục chiến Mỹ không thể thoát ra khỏi tầm mắt của đối thủ kinh tế lớn nhất của Mỹ ở đây”.


“Với việc Bắc Kinh đang thử nghiệm những chiến đấu cơ “trốn” radar của riêng mình, có vẻ như đồng hồ đang đếm ngược tới thời điểm của một cuộc đấu trên bầu trời Tây Thái Bình Dương”, Axe nhấn mạnh.


 

 

 

Featured Post

Lisa Pham Vấn Đáp official-25/4/2026 /26/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link