Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Friday, December 28, 2012

Tổng tư lệnh chiến dịch "Bão táp sa mạc" qua đời


 

Tng tư lnh chiến dch "Bão táp sa mc" qua đi

- Giới chức Mỹ hôm 27-12 cho biết Norman Schwarzkopf Jr., tổng tư lệnh chiến dịch Bão táp Sa mạc "đại phá quân Iraq xâm lược Kuwait dưới thời Saddam Hussein năm 1991," vừa qua đời ở tuổi 78.



Tướng Norman Schwarzkopf Jr. đã qua đời. Ảnh: AP

 

Vị tướng bốn sao có biệt danh “Norman bão táp” qua đời lúc 14 giờ 22 theo giờ địa phương (tức 2 giờ 22 ngày 28-12) tại nhà riêng ở Tampa, Florida. Nguyên nhân cái chết vẫn chưa được tiết lộ.


Ông Schwarzkopf, một cựu chiến binh Mỹ trong chiến tranh Việt Nam, từng chỉ huy hơn 540 ngàn lính Mỹ và 200 ngàn lực lượng liên quân trong cuộc chiến 6 tuần, đánh bại quân đội của Saddam Hussein, giải phóng Kuwait năm 1991 trong chiến dịch "Bão táp Sa mạc". Chiến công trong cuộc chiến vùng Vịnh này đã giúp ông nhận được nhiều huy chương của quân lực Mỹ và các nước đồng minh.


Một số chuyên gia đã ca ngợi kế hoạch của Schwarzkopf đẩy lùi lực lượng Hussein với một phong trào sâu rộng là một trong những thành tựu vĩ đại trong lịch sử quân sự.


Cựu tổng thống Mỹ George H. W. Bush, người đang được chăm sóc đặc biệt ở Texas, là người đầu tiên bày tỏ lòng tiếc thương về sự ra đi của người mà ông từng tin tưởng giao trọng trách chỉ huy chiến dịch quan trọng nói trên.

Tôi và vợ "muốn tỏ lòng thương tiếc về một người Mỹ yêu nước đích thực và một trong những chỉ huy quân sự vĩ đại nhất trong thế hệ của ông", ông Bush chia sẻ trong tuyên bố do phát ngôn viên công bố.


Trong tuyên bố của Nhà Trắng, ông Schwarzkopf được gọi là “một người Mỹ gốc”, “những di sản của ông là một quốc gia an ninh hơn nhờ lòng yêu nước tột cùng của ông”.

 (Theo Reuters)

 

THƯ NGỎ GỬI BẠN HÙYNH TẤN MẪM VÀ CÁC BẠN Y KHOA “TRANH ĐẤU NGÀY XƯA”

THƯ NGỎ GỬI BẠN HÙYNH TẤN MẪM VÀ CÁC BẠN Y KHOA “TRANH ĐẤU NGÀY XƯA”
Lê Văn Sắc

Chắc bạn Mẫm không còn nhớ câu ngày xưa tôi hỏi bạn khi bạn bị “Cảnh sát Quốc Gia” bắt khi tranh đấu, xuống đường chống Việt Nam Cộng Hòa, vào thời “thủtướng” Nguyễn Cao Kỳ.
Hôm đó, tôi gặp bạn trước cửa Văn Phòng Nhà Trường. Nhiều bạn cũng đã gặp bạn lúc đó... Nhìn bạn “ngây thơ, hiền lành, ăn nói nhỏ nhẹ”tôi thật thương bạn, vì tôi biết bạn là một trong những người có lòng với đất nước, yêu nước nhưng bạn chẳng biết được rằng cộng sản đang lợi dụng bạn cho một ý đồ khác hẳn với lý tưởng Quốc Gia Dân Tộc mà tôi và bạn đang ấp ủ trong lòng.
Thương bạn nhưng cũng chẳng dám có một lời nào khuyên bạn, vì tôi biết chung quanh bạn có nhiều Việt Cộng đang bám sát bạn, nếu tôi chỉ khuyên bạn một lời là “đừng nghe những gì cộng sản nói” thì chắc giờ này tôi đã không còn ngồiđánh máy bức thư gửi bạn đây mà đã theo GS Bác Sĩ Trần Anh, GSBS Lê Minh Trí và cả Trần Quốc Chương, người bạn cùng lớp với chúng ta, sang bên kia thế giới.
Ngày ấy, tôi rất muốn nói với bạn nhiều điều, nhưng chẳng biết nói sao mà không bị “phạm húy” với những người cộng sản hay bị cộng sản lợi dụng, nên cuối cùng tôi chỉ hỏi bạn một câu “Khi bị cảnh sát bắt, ông có bị tra tấn gì không?” thì bạn trả lời “không, tôi không bị tra tấn gì hết”...
Câu trả lời của bạn thực ra chẳng trả lời gì cả vì dù bạn có trả lời thật thì lúc đó tôi cũng vẫn không tin, và lúc đó, tôi thấy cũng chẳng giúp được gì cho bạn nên tôi lảng ra chỗkhác và lỉnh đi luôn.


Thế rồi “danh tiếng” của bạn càng ngày càng nổi cho đến ngày “Saigòn được giải phóng”, mà theo tôi là ngày tai họa đã chụp xuống miền Nam và làm những thân nhân miền Bắc của tôi và các thân nhân Miền Nam tập kết của bạn đã phải khóc mà nguyền rủa chúng ta vì đã để miền Nam rơi vào tay Việt Cộng, làm mất hy vọng Miền Nam giải phóng Miền Bắc...
Ngày ấy, uy tín bạn lên cao ngất và bạn đượcđưa ra ứng cử vào Quốc Hội Việt Cộng, Dương Văn Đầy được làm Phó Chủ Tịch Quận Nhất Saigòn... còn Nguyễn Huy Diễm làm Bí Thư Trường Đại Học Y Dược (lúc đó chính phủ mới đổi tên như vậy), và các bạn Nguyễn Giang, Vũ Công quay về học lại y khoa...


Ngày nay, nghe tin bạn cùng các anh Hồ Ngọc Nhuận, Tương Lai, Lê Công Giàu, Lê Hiếu Đằng đã can đảm đứng ra công khai lên tiếng chống lại sự sai lầm của “nhà nước” Việt Nam, tôi nửa mừng nửa lo. Mừng vì các bạn đã đến lúc phải ra mặt lên tiếng sau khi biết mình sai lầm, bị lừa gạt...
Lo vì tôi thấy các bạn vẫn chưa phối hợp hành động được với các bạn khác, ấy là chưa kể việc các anh em đang“tranh đấu” ở trong nước chưa biết bỏ cái tôi mà chung lưng, đấu cật mà tranhđấu, các anh em vẫn ‘tranh đấu trong cục bộ”...
Ngòai Hùynh Tấn Mẫm và các anh Hồ Ngọc Nhuận, Tương Lai, Lê Công Giàu, Lê Hiếu Đằng, Nguyễn Quôc Thái ra, sao chưa thấy những tên khác đứng chung hàng ngũ? Những Dương Văn Đầy, Nguyễn Huy Diễm, Vũ Công, Nguyễn Giang, Nguyễn Văn Sơn, Lý Thiện Sanh, GS Ngô Văn Ân, Nguyễn Đình Đầu đâu mà sao chưa thấy cùng các bạn ấy lên tiếng?
Có lần theo dõi trên báo chí truyền thông, thấy GS Trần Ngọc Ninh cho biết Nguyển Huy Diễm đã“chán” lắm rồi, đã hiểu rồi... Chắc chắn các bạn đã hiểu rồi, đả chán lắm rồi nhưng chúng ta chỉ chán, chỉ hiểu rồi thì chưa đủ vì chúng ta phải có trách nhiệm và bổn phận với Quốc Gia Dân Tộc, phải trả lại món nợ mà chúng ta đã gây ra cho tổ quốc dân tộc, cho giống nòi...
Chúng ta phải biết cộng tác với nhau, phải biết xóa bỏ những dị biệt tôn giáo, dị biệt về tư tưởng chính trị mà cộng tác với nhau, tiêu diệt chủ thuyết phản dân tộc, phản nhân lọai, nhân quyền... Chúng ta phải biết thương yêu những người lầm đường lạc lối để kết hợp được lực lượng như Liên Sô đã kết hợp được các người “cộng sản” để chung lưng đấu cật, cởi bỏ cái chủ thuyết, cái gông cùm Cộng sản ấy như Gorbachev, như Yelsin thì chúng ta mới thắng được.
Chúng ta thấy gì trong các phong trào tranh đấu vừa qua? Khi Phật Giáo tranh đấu thì Công Giáo đứng nhìn; khi Công Giáo làm mạnh thì Phật Giáo im lặng, biểu tình tại gia! Chúng ta chưa biết phối hợp lực lượngđấu tranh khắp nơi khắp chốn. Khi nhà thờ kéo chuông báo động thì chuông chùa im tiếng, Khi Hà Nội Tranh đấu thì Saigòn im lặng...
Nay đã thấy Saigòn Hà Nội cùng phát động tranh đấu nhưng vẫn chỉ có 2 cục bộ, chưa có Huế, Đàlạt, Đà Nẵng, Hội An, Nha Trang, Thái Bình, Nam Định, Nghệ An, Hà Tĩnh, Cần Thơ, Bạc Liêu, Sóc Trăng... Nổi dậy từng cục bộ thì “nhà nước” vận dụng công an cảnh sátđến dẹp dễ dàng...
Chỉ khi phải đối phó với phong trào nổi dậy khắp nơi thi công an, cảnh sát mới bị phân tán lực lượng, mới không đủ lực lượng đàn áp, và mới làm cho quân đội tin tưởng có cơ hội can thiệp.
Chúng ta đang ngồi ngó nhau, chờ nhau mà không tự mình làm, tự mình cộng tác, đóng góp... Bó đũa xé lẻthì dễ bị bẻ gẫy. bài học cha ông dậy ngày xưa chúng ta phải đem thực hành thì mới mong đấu tranh thành công.
Chỉ có trong nước mới chặt được chân bọn Cộng sản vô thần, phản bội dân tộc... vì các bạn đang ở gần cái chân ấy.

Thân ái kính chào anh em và tòan thể nhân dân trong nước...

BS Lê Văn Sắc
28-12-2012
__._,_.___

Cầu Cho Người Thiện Tâm


 

Cầu Cho Người Thiện Tâm

(12/25/2012)

Tác giả : Vi Anh

“Bình an dưới thế cho người thiện tâm”, là một thông điệp Giáng Sinh cho người trần thế. Giáng Sinh bây giờ vừa là lễ đạo vừa là lễ đời,không những ở Tây Phương và cả ở Đông Phương nữa. Ở Mỹ sau lễ Tạ Ơn, là đến ngày Thứ Sáu Đen, bắt đầu mùa mua sắm Christmas, Năm Mới gởi thiệp chúc mừng và treo đèn trang trí nhà cửa ăn Giáng Sinh và Tết Dương Lịch, cả chục ngày. Người Việt Nam trong thời tự do trước đây hay thời CS gần đây, ở nước nhà VN mỗi lần cuối năm trời trở mát là mỗi lần mừng Giáng Sinh, người thì như lễ đạo, người thì như lễ đời. Nếu không tất cả thì cũng đại đa số đều đã nghe, nhớ câu hát Giáng Sinh “Bình an dưới thế cho người thiện tâm”.

Thiện tâm với cá nhân, với gia đình, và với xã hội, với tôn giáo mình đang sống đời và đạo là một đức tính. Nhưng thiện tâm thiết thực và thiết tha hơn là thiện tâm đối với quốc gia dân tộc.

Con người là một linh vật có khả năng liên tưởng siêu việt. Không có liên tưởng thì không có thơ văn, nghệ thuật, khoa học, kỹ thuật.

Con người cũng là một linh vật siêu việt có giác quan thứ sáu, thần giao cách cảm, người Trung Hoa tưởng tượng thành “thiên lý nhãn và thiên lý nhĩ”.

Nên trong mùa Giáng Sinh, người Việt hải ngoại, nhứt là người Mỹ gốc Việt hưởng Giáng Sinh bình an, đoàn tụ, sung túc không ít thì nhiều nhứt định có nghĩ đến những người thiện tâm với quốc gia dân tộc đang gặp khó khổ ở nước nhà VN, theo qui trình liên tưởng cư an tư nguy và chia xẻ với những người khó khổ qua thần giao cách cảm cầu nguyện, tưởng nghĩ.

Người Việt Hải ngoại với cuộc sống sung túc, Giáng sinh đi mua sắm, đoàn tụ gia đình, giải trí vui chơi sau một năm làm việc, vì thế làm sao khỏi nhớ đến những đồng bào đang ngục tù, đang đau khổ trong nước chỉ vì có thiện tâm với đất nước và nhân dân VN. Tiêu biểu như một vị chân tu như Hòa Thượng Quảng Độ học hành xuất sắc, tiếng Anh làu thông, được tín đồ Phật Giáo tôn kính như tăng thống có thể sống như một đời an lành, thừa thải tiện nghi. Một Hội Trưởng Phật Giáo Hòa Hảo từng là sĩ quan cấp tá, tỉnh trưởng, dân biểu, có thể đi HO sang Mỹ dễ như như ăn cháo để sống cuộc đời an nhàn. Một Lm Nguyễn văn Lý, có họ đạo, có nhà thờ thừa sức sống một đời đầy đủ vật chất và tinh thần. Một luật sư Lê thị công Nhân, một luật sư Nguyễn xuân Đài có ăn học, có văn phòng luật sư thừa sức sống sung túc. Một nhà báo Điếu Cày, có nhà cho mướn, viết blog rất hay có thể viết báo kiếm tiền. Một Đỗ Nam Hải, Nguyễn Khắc Toàn, LM Phan Văn Lợi, Lê Nguyên Sang, Trương Minh Đức, nhà văn Nguyễn Xuân Nghiã, cô Phạm Thanh Nghiên, ông Phạm Văn Trội và nhà giáo Vũ Hùng với sự ăn học thừa sức có mức sống cao nếu sống bình thường. Một Ls Lê công Định được học bổng Fulbright của Mỹ, làm việc cho nhiều cơ sở kinh doanh ngoại quốc thù lao rất cao. Cô Phạm Thanh Nghiên, anh Ngô Quỳnh vì thương nước bị TC chiếm tọa kháng ở nhà vì thương đồng bào đi Thanh Hóa thăm ngư dân Việt Nam. Anh Nguyễn Tiến Trung từng du học ở Pháp vì vận động dân chủ có thể bị án tử hình.

Nhưng tất cả những người có thiện tâm vì đạo pháp và dân tộc, có thiện chí với dất nước và nhân dân VN ấy bị CS Hà nội sách nhiễu, trấn áp, quản thúc tại gia, bắt giam, kêu án tù theo Điều 88 hay điều 79 Bộ Luật Hình Sự, hình phạt từ tù đày cho đến tử hình. Chỉ vì điều mà CS gán cho quí vị ấy cái tội đấu tranh một cách ôn hòa cho tự do tôn giáo, tự do, dân chủ, nhân quyền cho đồng bào, cái tội lên tiếng bất bạo động khi giang sơn gấm vóc VN bị quân Tàu xâm lấn. Và CS làm nhục những người yêu nước, thương dân ấy, những tù nhân lương tâm, tù chánh trị ấy bằng thủ tục hình sự hóa và chối bỏ đó không phải là tù chánh trị.

Nhà Tù CS – Trung Cộng cũng như Việt Cộng – sau khi đổi mới kinh tế mà khóa chặt chánh trị, dù ở đầu thế kỷ 21 và thiên niên kỷ thứ 3, vẫn là nơi ác nghiệt nhứt.

Hàng trăm ngàn người Việt cựu tù cải tạo đang vui vẻ ăn Giáng Sinh ở Mỹ, qua tin tức báo chí ngoại quốc nhận thấy thấy ngục tù của TC, VC bây giờ có khác gì ngục tù cải tạo của CS Hà nội mấy chục năm trước đâu. Như ở số 4 Phan đăng Lưu do CS làm ra hiện nay vẫn còn ở Saigon. Một người từng ở đó có một bài thơ Đường: “Biệt giam độc lắm bạn tù ơi, Thiếu thốn, thúi hôi, bị tách rời. Đêm trắng muỗi kêu đòi nợ máu, Ngày dài phòng kín nấu thân đời. Tóc râu hơn khỉ, người thua chó, Cùm xích vướng chân, cổ nghẹn lời. Nằm đụng cầu tiêu, ngồi bó gối. Cô đơn đến nỗi muốn kêu trời.”

Tất cả những người đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền, già trẻ bé lớn, nam nữ, tôn giáo, trí thức bây giờ bị bắt vào đều bị biệt giam như thế.

Còn tù ở các trại thì đỡ hơn, có nắng, có gió nhưng bị cưỡng bức lao động như tù khổ sai, biệt xứ nhưng khác thời Pháp một cái là CS bỏ đói, bỏ khát thê thảm và tra tấn tâm hồn tù nhân một cách ghê gớm qua các buồi học tập chánh tri và “ thu hoạch”.

CS là chế độ người tù phải cất nhà tù để nhốt mình, thân nhân gia đình phải thăm nuôi tù. Người tù trồng trọt mà không được ăn. Một củ khoai mì nhổ lén bị quản giáo phát giác, hay ăn ten “bá cáo” là cả một trận đòn thù của quản giáo, trật tự, nhiều ngày biệt giam, kiên giam, ra chỉ còn xương với da.

Trong thời kỳ năm cũ sắp qua năm mới, trong bầu không khí Giáng Sinh lễ đạo và đời, con người là sinh vật linh thiêng có khả năng cư an tư nguy, giác quan thứ sáu, thần giao cách cảm. Người dân Việt nhứt là người ở hải ngoại may mắn đang cư an nếu dành một phút tư nguy, cầu nguyện, tưởng nhớ đến những đồng bào có thiện tâm lớn đối với quốc gia dân tộc. Thì Hoàng Thiên bất phụ hảo tâm nhơn. Ơn Trên Chúa, Trời, Phật sẽ vận lực càn khôn chuyển thiện tâm của người dân Việt cho những người có thiện tâm với quốc gia dân tộc đang ở tù CS./.

  

 

 

 

 
 dangnguoivietyeunguoiviet.org

Đảng Điên Lên Với Truyền Thông Xã Hội


 

 

Đảng Điên Lên Với Truyền Thông Xã Hội

 

Phạm Trần

 

Đảng và Nhà nước Cộng sản Việt đã thật sự bối rối trước sự bành trướng và sức mạnh của các trang báo cá nhân đang lấn át và làm mất uy tín các báo chính thức không còn xứng đáng làm nhiệm vụ thông tin nữa.

Chuyện này đã bộc lộ ngày gần đây qua 2 trường hợp cụ thể:

NGUYỄN THẾ KỶ BÊNH TẦU

Thứ nhất là vụ Tầu khảo sát địa chấn Bình Minh 02 thuộc Tập đoàn Dầu khí Việt Nam (PVN) bị 2 tầu đánh cá của Trung Cộng “cắt cáp” trên vùng biển gần đảo Cồn Cỏ trong vùng Vịnh Bắc Bộ của Việt Nam ngày 30/11/2012.
Bằng chứng: Báo Năng Lượng Mới (Petro Times) của Tập đòan dầu khí Việt Nam, trong số ra ngày 3/12/2012, đã trích lời ông Phạm Việt Dũng, phó trưởng ban Tìm kiếm Phăm Dò của PVN xho biết : “Lúc 4 giờ 5' sáng ngày 30/11/2012, tàu Bình Minh 02 của Việt Nam khi đang khảo sát đã bị 2 tàu TQ lao vào phá hoại, cắt cáp địa chấn tại vùng biển cách đảo Cồn Cỏ 43 hải lý.”

Tin này đã được hàng loạt các báo, kể cả Việt Nam Thống Tấn Xã đăng nói rõ tầu Bình Minh 2 bị “cắt cáp”.

Thế mà ông Nguyễn Thế Kỷ, Phó Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương, đã vội vã họp giao ban với các báo để “cải chính dùm cho Trung Cộng” rằng: “Cái việc mà cái tàu Bình Minh 02 bị đứt cáp ấy. Thì cái việc này là việc mà hai cái tàu giã cào của Trung Quốc chạy phía sau gây đứt cáp, chứ không phải là cắt cáp. Cái chuyện này chúng ta đã nói với nhau rồi. “Cắt” hay là “đứt” cáp thì hai cái chuyện này bản chất nó khác nhau, bằng hai cái động tác nó khác nhau, và bản chất nó khác nhau. Ở đây không phải là chúng ta sợ chúng ta nói chệch đi, mà thực sự nó là như thế.” (BasamNews)

Người dân tin ai ? Tất nhiên ai mà tin được mồm mép của ông Nguyễn Thế Kỷ. Người ta phải tin lời ông Phạm Việt Dũng, phó trưởng ban Tìm kiếm Phăm Dò của PVN chứ.

Ông Nguyễn Thế Kỷ bảo ông không sợ để “nói chệch đi” cho khỏi mất lòng những người “vừa là đồng chí vừa là anh em” Trung Cộng, nhưng chẳng nhẽ ông Phạm Việt Dũng đã “bịa” ra chuyện Bình Minh 2 bị tầu cá Trung Cộng “cắt cáp” để “vu oan cáo vạ” cho anh hàng xóm nổi tiếng nói một đàng làm một nẻo như từng rêu rao trong phương châm 16 chữ “láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai” và tình thần 4 tốt “láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt”?

Ban Tuyên giáo Trung ương không những chỉ ra lệnh cho báo chí sửa “bị cắt cáp” thành “gây đứt cáp” mà còn bắt các báo đăng tin “cắt cáp” phải báo cáo lý do tại sao đã bất tuân lệnh để nhận phạt hành chính (phạ tiền) và nhận kỷ luật đảng là thứ hình phạt nặng hơn, có thể từ mất chức, bị giáng cấp hoặc thuyên chuyển.

Trong khi đó thì cũng rất trơ trẽn là phía Việt Nam đã không dám bắt các tầu đánh cá của Trung Cộng đã gây ra tại nạn để xử phạt và ông Nguyễn Thế Kỷ cũng không dám bàn đến bất cứ biện pháp trả đũa nào của phiá Việt Nam.

Trong khi các báo nhà nước phải “ngậm đắng nuốt cay” thì báo mạng xã hội,hay truyền thông xã hội, của nhiều cá nhân ở Việt Nam đã đồng loạt nổi lên tấn công lập luận “đổi trắng thay đen” của Ban Tuyên giáo Trung ương, qua lời ông Nguyễn Thế Kỷ, trước hành động xâm phạm chủ quyền lãnh hải và khiêu khích, phá họai của các tầu cá Trung Cộng đang công khai đánh bắt tự do trên vùng biển của Việt Nam.

Chuyện hàng ngàn tầu đánh cá Trung Cộng được các tầu Hải quân ngụy trang là tầu Hải giám có võ trang hộ tống bảo vệ xâm nhập đánh bắt dọc bờ biển Việt Nam từ lâu không xa lạ gì với ngư dân Việt Nam, nhưng cũng cái “Ban Tuyên giáo sợ Tầu” của Việt Nam đã ra lệnh cho báo nhà nước chỉ được viết là “các tầu lạ” khi chúng tấn công thuyến cá của Việt Nam trong vùng Hòang Sa và Trường Sa.

Sự sợ hãi nêu tên các tầu thủ phạm của Trung Cộng đã để lộ một tinh thần nhu nhược của nhà nước Việt Nam trước áp lực của Bắc Kinh.

BIỀU TÌNH CHỐNG TẦU

Thứ hai là chuyện báo nhà nước không dám viết gì về hai cuộc biểu tình chống Trung Cộng diễn ra tại Sài Gòn và Hà Nội ngày 9/12/2012. Tuy chuyện này không mới nhưng đã gây chú ý cho các báo ngọai quốc của mặt ở Việt Nam, sau một thời gian vắng bóng các cuộc biều tình chống Trung Cộng của người dân.

Càng được dư luận bên ngòai Việt Nam quan tâm theo dõi khi một nhóm 42 nhà Trí thức ở Sài Gòn, phần đông trong số họ đi theo Cộng sản và đã từng hoạt động trong hàng ngũ Thanh niên, sinh viên, trí thức miền Nam chống Chính quyền Việt Nam Cộng hòa và Hoa Kỳ trong thời gian chiến tranh trước năm 1975, tiêu biểu như Bác sỹ Huỳnh Tấn Mẫm, Luật sư Lê Hiếu Đằng và cựu Dân biểu VNCH Hồ Ngọc Nhuận đã phản đối mãnh liệt khi họ bị bao vây, giam tại nhà và bị cấm xuống đường biều tình chống Tầu ngày 9/12/2012.

Báo chí của nhà nước cũng không viết một chữ về hành động lịch sử của 42 Trí thức.

Phản ứng của 42 Trí thức rất rõ ràng. Họ phản đối là chuyện tất nhiên, nhưng họ còn cam kết tiếp tục “đấu ranh” như lời viết của Luật sự Lê Hiếu Đằng (nguyên Phó Tổng Thư ký UB TƯ Liên minh các Lực lượng Dân tộc, Dân chủ và Hòa bình VN, nguyên Phó Chủ tịch Mặt trận Tổ quốc Việt Nam TPHCM. Hiện là Phó Chủ nhiệm Hội đồng Tư vấn về Dân chủ và Pháp luật thuộc UBTƯMTTQVN)

Ông Lê Hiếu Đằng nói : “Rõ ràng những hành động ngăn chặn, trấn áp nêu trên đối với những người tham gia các cuộc biểu tình, mitting chống bành trướng Bắc kinh là đi ngược lại ý chí, nguyện vọng của nhân dân TP, là xem thường lợi ích của đất nước, xem thường nền độc lập, chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của VN.

Điều cuối cùng tôi xin nói ở đây là dù đứng trước bạo lực, cường quyền nào anh em chúng tôi cũng không nao núng,lùi bước vì một khi đã dấn thân là chấp nhận hy sinh.” (ngày 16.12.2012).

SỰ THẬT VÀ GỈA DỐI

Tất nhiên lời tuyên bố của ông Lê Hiếu Đằng cũng như của nhiều người khác cũng chỉ được các báo cá nhân của “truyền thông xã hội” ở trong nước truyền đi. Các nhà báo tự do này cũng là tác gỉa của các bản tin, hình ảnh tường thuật diễn tiến của hai cuộc biều tình tại Sài Gòn và Hà Nội ngày 9/12 và các cuộc biều tình trong suốt hai năm 2011 và 2011 từ Sài Gòn ra Hà Nội.

Họ cũng đóng vai chính trong việc truyền đi khắp thế giới tin và hình ảnh các cuộc đàn áp nông dân trong các vụ cưỡng chế đất đai của gia đình ông Đòan Văn Vươn ở Tiên Lãng (Hải Phòng), trong vụ Văn Giang (Hưng Yên) và Vụ Bản (Nam Định) và mới đây ở Quảng Ninh, v.v…

Và cũng nhờ truyền thông xã hội mà thế giới bên ngòai mới nhìn thấy rõ “nét mặt” của lực lượng Công an, dân phòng và “bọn xã hợi đen”, đòan viên Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh được nhà nước sử dụng đàn áp đồng bào Công giáo ở Giáo điểm Con Cuông, ở Đồng Chiêm, Loan Lý, Thái Hà và tấn công vào đồng bào đi khiếu kiện, dân oan v.v…

Sự “vắng mặt” có lệnh của làng báo nhà nước trong các biến cố lịch sử này đã được phản ảnh chân thật trong cay đắng tại Cuộc hội thảo về vai trò của “truyền thông xã hội” đối với báo chí do Trung tâm nghiên cứu truyền thông phát triển (RED) tổ chức sáng 24/12 tại Hà Nội.

Nhà báo Đào Tuấn, Báo Lao động đã thể hiện tâm tư của ông với tư cách cá nhân một người làm báo viết blog, sau khi đọc được bản tin của BBC nói về sự “vắng tin” của làng báo Việt Nam trong cuộc biểu tình ngày 9/12/2012.

Ông nói : “ Lòng tự trọng khiến tôi tin những người làm báo ở Việt Nam cảm thấy bị tổn thương. Bởi với bất cứ lý do gì, báo chí đang mặc nhiên coi như không nghe, không biết, không thấy sự kiện người dân xuống đường phản đối Trung Quốc. Nếu báo chí là người chép sử của hiện tại, thì với cách thức chúng ta im lặng ngày hôm nay, 100 năm sau, những thế hệ con cháu sẽ lại gặp những khoảng trống trong lịch sử?” (BasamNews)

DÂN KHÁT TỰ DO

Nhà văn, Blogger Phạm Viết Đào, Nguyên Trưởng phòng Thanh tra, Sở Văn hóa Thông tin Hà Nội cũng tham gia hội nghị phát biểu: “Chúng ta đang sống trong một đất nước, một thể chế mà ngay cả những con người bình thường nhất, ít phải chịu chức phận xã hội cũng có rất hiếm cơ hội, điều kiện để bộc bạch, được chia sẻ với những người xung quanh những suy nghĩ thật lòng trên các phương tiện truyền tin đại chúng; từ con người bình thường đến những người có những chức phận cao, lớn đều quen rèn và tự khép mình trong khuôn khổ tổ chức: tổ chức đảng, các đoàn thể, thanh niên, phụ nữ, phường xã…và cứ cuối năm cuối quý, từ bé cho đến lớn, từ trẻ cho tới già khi bình bầu xếp loại thành viên của tổ chức bao giờ cũng có một mục, mục tự đánh giá về ý thức tổ chức, ý thức chấp hành kỷ luật của cái tổ chức mà anh tự nguyện hoặc buộc phải tham gia…; trong khi đó thì ý thức chấp hành luật pháp lại không phải là thứ lúc nào cũng được đề cao, phổ cập…

Đó chính là lý do khi mà inernet phát triển, tạo cửa mở cho mỗi cá nhân có điều kiện giao lưu, giao tiếp với thế giới bên ngoài, bày tỏ chính kiến của mình; chính vì thế nên Internet nó có sức hấp dẫn mãnh liệt. Internet đã thật sự tạo nên một cuộc cách mạng về quan hệ xã hội không chỉ đối với một xã hội khép kín như ở Việt Nam mà cả thế giới đã có truyền thống dân chủ cởi mở hơn… Bởi nhu cầu giao tiếp, nhu cầu trao đổi, chia sẻ thông tin, chính kiến, cảm xúc là một nhu cầu không có điểm dừng đối với thế giới văn minh; xã hội càng phát triển, nhu cầu này càng phát triển theo cấp lũy thừa…”

Vì vậy, ông đề nghị: “Chúng ta phải tìm cơ chế, giải pháp để các nhà báo khi viết tin bài được bộc lộ chính kiến của mình, cảm xúc của mình như các blogger, có như thế báo chí mới gần với độc giả, mới truyền tải, cập nhật được hơi thở gấp gáp của đời sống xã hội.”

Nhà văn còn thẳng thắn bảo rằng: “Việt Nam không có báo tư nhân, mỗi tờ báo kể cả báo điện tử đều là tiếng nói của một cơ quan cấp Bộ và Hội đoàn thể có vai vế; tiếng nói, tôn chỉ mục đích đã được mặc định kể cả báo Nhân Dân có đề thêm vào Tiếng nói của nhân dân cũng chỉ là đề mang tính xã giao, hình thức, đãi bôi…Do nét đặc thù này của đời sống báo chí Việt Nam như vậy nên dẫn tới tình cảnh người dân Việt phải cam chịu cái sự đói khát, khô hạn dài dài về về nhu cầu chia sẻ thông tin, chính kiến, xúc cảm cá nhân…Chưa kể có lúc những ý kiến trái chiều với một cơ quan chức năng nhà nước, chức năng nào đó của Đảng bị xem như là một thứ hành vi vi phạm Luật hình sự và bị kỵ húy thậm chí còn bị truy cứu…” (BasamNews)

Tuy nhiên, đối với nhà nước CSVN thì việc để cho các nhà báo của truyền thông xã hội tự do “hòanh hành” không thể nào chấp nhận được nên cần phải có luật để kiểm soát.

Đó cũng là ý kiến của ông Lưu Đình Phúc, Trưởng phòng quản lý báo chí Trung ương- Cục Báo chí- Bộ Thông tin-Truyền thông đưa tại hpội nghị này.

Ông đề xuất cần phải: “Tăng cường hơn nữa công tác thanh, kiểm tra, xử lý vi phạm, đặc biệt là sự phối hợp giữa các cơ quan chức năng có liên quan và của cả hệ thống chính trị; cần xây dựng kế hoạch đấu tranh phản bác các luận điệu tuyên truyền sai trái, phản động trên các blog, mạng xã hội, theo đó, mặt công tác này phải được triển khai thường xuyên, có trọng tâm, trọng điểm, có tính chiến lược và chiến thuật.”

Tuy nhiên nhà nước đã hòan tòan thất bại trong việc thi hành Nghị định số 97/2008/NĐ-CP ngày 28 tháng 08 năm 2008 của Chính phủ về “quản lý, cung cấp, sử dụng dịch vụ Internet và thông tin điện tử trên Internet”.

Do đó, một Nghị định mới đã được sọan thảo và phổ biến lấy ý kiến của các giới chuyên môn, kể cả Bộ Công an và Ban Tuyên giáo nhưng xem ra cũng chưa tìm ra giải pháp nào chấp nhận được.

Trong khi đó thì các mạng báo cá nhân của Truyền Thông Xã Hội tiếp tục phát triển ngày một nhanh và lan rộng sang nhiều tầng lớp trong xã hội khiến cho đảng và nhà nước không sao chống đỡ được.

Vũ khí duy nhất đang được Bộ Công an áp dụng là coi tất cả những bài viết không hợp mắt đảng là âm mưu chống phá Việt Nam của các “thế lực thù địch” hay “diễn biến hòa bình”, dù rằng tất cả mọi người trong hệ thống cai trị, kể cả Tổng Bí thư đảng Nguyễn Phú Trọng, chỉ biết lơ-tơ-mơ “diễn biến hòa bình” là biện pháp lật đổ không cần võ trang!

Nhưng tuyệt nhiên giới cầm quyền ở Việt Nam lại không phân biệt được nguy hiểm nào hơn giữa 3 lực lượng : “thế lực thù địch”, “kẻ nội thù” và những kẻ đang “cõng rắn cắn gà nhà”.

Ấy là chưa kể loại “nuôi ong tay áo” đang ra rả hô hào nhớ ơn kẻ đã “xâm lăng đất nước mình” đến mấy chục lần!

Phạm Trần

 

__._,_.___

Featured Post

Lisa Pham Vấn Đáp official-25/4/2026 /26/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link