Vietnam
===
=====
lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91
===
https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
Monday, December 31, 2012
Chính Trị Việt Nam Và Hội Đồng Nhân Quyền
Labels:
CHẾ ĐỘ ĐỘC TÀI
Chính
Trị Việt Nam Và Hội Đồng Nhân Quyền
(11/02/2012)
Tác
giả : Phạm
Trần
Chính
phủ Cộng Hòa Xã Hội Chủ nghĩa Việt Nam ứng cử vào Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp
Quốc, cơ quan theo dõi và bảo vệ quyền con người là một trò cười mỉa mai bôi
nhọ tên nước Việt Nam.
Có những lý do sau đây để nói như thế :
Thứ nhất, chế độ độc tài đảng trị của đảng Cộng sản Việt Nam không do dân bầu mà tự ý viết ra Điều 4 Hiến pháp để hợp pháp hóa quyền cai trị dân.
Điều này viết rằng: “ Đảng cộng sản Việt Nam, đội tiên phong của giai cấp công nhân Việt Nam, đại biểu trung thành quyền lợi của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc, theo chủ nghĩa Mác - Lê Nin và tư tưởng Hồ Chí Minh, là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội.
Mọi tổ chức của Đảng hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật.”
Bây giờ Quốc Hội do đảng cầm quyền dựng lên đang thảo luận sửa đổi bản Hiến pháp năm 1992, theo đó Chủ tịch Nước có quyền đề nghị với Quốc Hội miễn nhiệm và bãi nhiệm từ Phó Chủ tịch Nước trở xuống.
Theo lời Chủ nhiệm Ủy ban Pháp luật của Quốc hội Phan Trung Lý trình bày tại Quốc hội ngày 29-10 (2012) thì Chủ tịch Nước có quyền: “Đề nghị Quốc hội bầu, miễn nhiệm, bãi nhiệm Phó Chủ tịch nước, Thủ tướng Chính phủ; căn cứ vào nghị quyết của Quốc hội, bổ nhiệm, miễn nhiệm, cách chức Phó Thủ tướng, Bộ trưởng và các thành viên khác của Chính phủ; bãi bỏ văn bản của Chính phủ, Thủ tướng Chính phủ và các thành viên Chính phủ trái với lệnh, quyết định của Chủ tịch nước.”
Ngòai ra, Chủ tịch Nước còn có quyền : “Thống lĩnh các lực lượng vũ trang nhân dân và giữ chức Chủ tịch Hội đồng quốc phòng và an ninh; quyết định phong hàm, cấp sĩ quan cấp tướng, đô đốc, phó đô đốc, chuẩn đô đốc hải quân; bổ nhiệm Tổng tham mưu trưởng, Chủ nhiệm Tổng cục chính trị Quân đội nhân dân Việt Nam.
Căn cứ vào nghị quyết của Quốc hội hoặc của Uỷ ban thường vụ Quốc hội, công bố quyết định tuyên bố tình trạng chiến tranh. Căn cứ vào nghị quyết của Uỷ ban thường vụ Quốc hội, ra lệnh tổng động viên hoặc động viên cục bộ, công bố tình trạng khẩn cấp; trong trường hợp Uỷ ban thường vụ Quốc hội không thể họp được, công bố tình trạng khẩn cấp trong cả nước hoặc ở từng địa phương.” (Báo Người Lao Động, 29-10-2012)
Hiến pháp 1992 sửa đổi dự trù được Quốc hội thông qua trong năm 2013 sẽ dành cho đương kim Chủ tịch Nước, ông Trương Tấn Sang, một đối thủ chính trị của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, nhiều quyền quan trọng, trong đó có quyền đề nghị Quốc hội “miễn nhiệm” hay “bãi nhiệm” ông Nguyễn Tấn Dũng, nếu ông Sang có đủ lý do.
Tuy nhiên, việc bất tín nhiệm một người có chức vụ quan trọng như Thủ tướng không phải là việc dễ dàng vì phải làm theo những quy định của Nghị quyết “lấy phiếu tín nhiệm” và “bỏ phiếu tín nhiệm” sẽ được Quốc hội thông qua trong kỳ họp 5, dự trù cuối năm 2012 hay đầu năm 2013.
Theo các cuộc thảo luận tại Quốc hội thì việc “lấy phiếu tín nhiệm” chỉ là cuộc bỏ phiếu đánh giá khả năng phục vụ của một người xem có đạt tiêu chuẩn cao, trung bình hay thấp trong 2 năm liên tiếp. Sau đó, nếu người bị đánh giá chỉ được tín nhiệm dưới 50% hay thấp hơn thì sẽ bị đề nghị “bỏ phiếu tín nhiệm”.
Tiến trình “lấy phiếu tín nhiệm” cũng sẽ được thực hiện bên phía đảng vì tất cả các chức vụ lãnh đạo quan trọng, hiện nay là 49 người, đều do đảng đề nghị cho Quốc hội biểu quyết chấp thuận.
Do đó, các nguồn tin từ Việt Nam cho hay, quy chế “lấy phiếu tín nhiệm” sẽ được thực hiện song song giữa Đảng và Quốc hội và sau khi hòan tất, việc bỏ phiếu tín nhiệm sẽ thi hanh từ năm 2013.
Thời điểm 2013 rơi đúng vào giai đọan “đánh giá giữa nhiệm kỳ” đối với Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng và Ban Chấp hành Trung ương đảng khóa XI.
Do đó, rất có thể vai trò lãnh đạo của ông Nguyễn Tấn Dũng, người đã bị Bộ Chính trị đề nghị kỷ luật sẽ được đặt lên bàn cân vào lúc đó.
Ông Dũng đã thoát bị kỷ luật trong kỳ họp 6 của Ban Chấp hành Trung ương đảng kết thúc hôm 15/10/2012 với số phiếu 129/175 ủy viên chính thức không tán thành đề nghị kỷ luật cả Bộ Chính trị và Nguyễn Tấn Dũng mà theo các tin từ Việt Nam, để tránh chia rẽ và gây ra khủng hòang chính trị vào lúc Việt Nam cần có sự ổn định nội bộ.
Ủy ban Chấp hành Trung ương có tổng cộng 200 Ủy viên, trong đó có 25 Ủy viên dự khuyết.
Tuy nhiên ngay sau đó, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang đã nói với cử tri tại Sài Gòn ngày 17/10 (2012) rằng”không thi hành kỷ luật không có nghĩa là Bộ chính trị không có lỗi không phải là cá nhân đồng chí X không có lỗi.”. Nhiều người coi lời nói của ông Sang là nhắm vào cá nhân Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.
Tuy nhiên điều quan trọng cần thay đổi trong Hiến pháp mới không phải là chuyện tăng thêm quyền hành cho ông Sang hay giảm thanh thế của ông Dũng, sau khi Luật phòng, chống Tham nhũng sửa đổi đang được Quốc hội thảo luận đã chính thức tước mất chức Trưởng ban Chỉ đạo Trung ương phòng, chống tham nhũng của ông Dũng.
Ban này đã thuộc về tay Tổng Bí thư đảng Nguyễn Phú Trọng và từ nay đảng sẽ trực tiếp điều hành Ban Chỉ đạo.
Điều mà rất nhiều người Việt Nam trong và ngòai nước trông đợi là việc “hủy bỏ Điều 4 Hiến pháp” và chấm dứt vai trò độc quyền lãnh đạo đất nước của đảng CSVN để nhân dân tự quyết định lấy vận mệnh chính trị của đất nước và được tự do bỏ phiếu chọn người lãnh đạo theo thể thức dân chủ tiến bộ.
Vì vậy, chừng nào Điều 4 Hiến pháp hay vai trò lãnh đạo độc tôn, độc đảng vẫn được duy trì thì dù Quốc hội có viết mới tất cả mọi điều khoản thì bản Hiến pháp mới cũng vô gía trị và tiếp tục làm cho Việt Nam chậm tiến, tụt hậu hơn, và quyền làm chủ đất nước của dân vẫn còn là chiếc bánh vẽ !
NHÂN QUYỀN HAY BÔI NHỌ ?
Thứ hai là chuyện Chính phủ CSVN ứng cử vào Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc nhiệm kỳ 3 năm từ 2014 đến 2016. Cuộc bỏ phiếu của Liên Hiệp Quốc sẽ diễn ra vào năm 2013.
Hội đồng này có 47 nước được chia cho từng châu lục của Thế giới. Khu vục Á Châu có 13 ghế, nhưng không phải các Quốc gia được bầu vào Hội đồng đều có thành tích tốt về việc cổ võ và bảo vệ nhân quyền như tiêu chuẩn đã đề ra.
Thủ tục bỏ phiếu kín, trực tiếp chỉ cần đa số của các nước thành viên Liên Hiệp Quốc nên chuyện có nhiều quốc gia nổi tiếng vi phạm nhân quyền nghiêm trọng vẫn đắc cử vào Hội đồng này, như trường hợp Trung Cộng, Cuba và Nga Sô.
Vì vậy việc Việt Nam có thể đắc cử vẫn có cơ hội xẩy ra, nhưng không vì thế mà có thể xóa tan đi hình ảnh xấu xa của nhà nước CSVN về những vi phạm quyền con người từ xưa đến nay.
Việt Nam, dưới quyền lạnh đạo của đảng CSVN, đã bắt người vô cớ; đàn áp và bỏ tù những người bất đồng quan điểm chính trị; ngăn cấm tự do tư tưởng, tự do báo chí, tự do tôn giáo, tự do cư trú; đàn áp và bóc lột công sức lao động của công nhân, nông dân; tham gia có tổ chức buôn người; gian lận và lạm dụng xuất khẩu công nhân lao động; dung túng nạn mại dâm; cưỡng chế lao động người bị nghiện để thủ lợi; kỳ thị các tổ chức Tôn giáo không chịu đi theo nhà nước; kỳ thị có chủ trương và đối xử bất công đối với người của Chế độ Việt Nam Cộng Hòa cũ ở miền Nam trong các lĩnh vực việc làm, nhà ở , tiện nghi sức khỏe-xã hội và giáo dục; đàn áp đồng bào dân tộc không muốn đi theo và làm theo lệnh của nhà nước trong lĩnh vực Tôn giáo và di dân; cưỡng chế thanh-thiếu niên học Chủ nghĩa Cộng sản, đường lối của đảng và buộc phải gia nhập các tổ chức đòan Thanh-Thiếu niên Cộng sản Hồ Chí Minh để phục vụ đảng, nếu muốn có công ăn việc làm v.v…
Do đó, Nhà nước Việt Nam đã vi phạm các tiêu chuẩn của Hội đồng Nhân quyền là bảo vệ quyền con người và theo dõi việc thi hành quyền này của các nước hội viên Liên Hiếp Quốc để phục vụ cộng đồng nhân loại tốt đẹp hơn.
Căn cứ vào những vi phạm nhân quyền của chính phủ Việt Nam trong qúa khứ và hiện tại, thật đáng xấu hổ khi tên nước Việt Nam và nhân dân Việt Nam với truyền thống nhân bản của dân tộc đã bị chính quyền lợi dụng khi ứng cử vào Hội đồng nhân quyền nhằm che dấu những vi phạm của mình.
BẰNG CHỨNG NHÃN TIỀN
Bằng chứng mới nhất vi phạm nhân quyền của Chính phủ Việt Nam đã xẩy ra với Phóng viên Huyền Trang của Truyền Thông Chuá Cứu Thế trong ngày xử hai Nhạc sỹ yêu nước Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình hôm 30/10 (2012).
Cô Huyền Trang đã bị bắt vô cớ tại khu vực gần Tòa án.
Cô tường thuật lại : “Vào lúc 10:30, ngày 30.10.2012, tôi, Anna Huyền Trang, và một người bạn trên đường đi từ công viên Bách Tùng Diệp về lại công viên Tao Đàn, nơi bạn tôi đã gửi xe, khi đến công viên (đối diện Dinh Độc Lập) thì bị một nhóm hơn 30 người, gồm công an mặc sắc phục, an ninh mặc thường phục, dân phòng, CSGT vây quanh chúng tôi và bắt chúng tôi, họ đòi kiểm tra giấy tờ tùy thân của chúng tôi. Tôi hỏi: “Lệnh đâu mà kiểm tra giấy tờ của chúng tôi. Nếu kiểm tra giấy tờ của chúng tôi thì các anh phải kiểm tra giấy tờ tất cả những người đang có mặt tại công viên này? Tôi sẽ gọi cho cậu tôi để làm việc với các anh”, nhưng họ đã giật lấy điện thoại của tôi.
Họ lôi chúng tôi lên xe bít bùng nhưng tôi không chịu, tôi đã vịn thật chặt vào thành xe. Họ cố lôi kéo tôi vào xe nhưng không được. Cuối cùng, 3 – 4 người trong nhóm đẩy thật mạnh tôi vào xe. Họ không đóng cửa xe được vì chân tôi chắn cửa xe. Họ loay hoay mãi bằng cách 3 – 5 người ở ngoài đẩy cánh cửa xe và một người ngồi giữ tôi trong xe kéo chân tôi ra thì mới đóng cửa xe được.
Khoảng hơn 11 giờ, tôi và bạn tôi bị đưa về đồn công an phường Cầu Kho, Q.1, Sài Gòn.
Bạn tôi và tôi mỗi đứa bị giam một nơi.”
Sau đó là những màn tra khảo và nhục mạ rất hỗn xược và thô bỉ của đám Công an điều tra xúc phạm cả đến đạo Thiên Chúa mà cô Huyền Trang là một tín đồ.
Cô kể lại những giây phút hãi hùng nhất trong bài viết phổ biến công khai:
- “Họ thấy tôi nằm ì ra bàn nên thỉnh thoảng họ dùng những lời lẽ có ý làm nhục tôi như: “mày hiếp dâm nó cho tao”, người khác trả lời: “mày làm đi, sao bắt tao làm?”, người nào đó trong phòng nói: “mày lột đồ nó ra cho tao”, “hay là đêm qua làm nhiều quá nên mệt, bây giờ về đây ngủ bù”, sau đó họ phá lên cười. Còn tôi vẫn nhắm mắt, thinh lặng, lần chuỗi, đọc kinh và cầu nguyện.
Một lúc sau, một người an ninh, người đã tra vấn tôi lúc đầu, 3 lần liên tiếp, túm tóc tôi và lôi tôi lên để nói chuyện nhưng tôi vẫn nhắm mắt, im lặng, lần chuỗi, đọc kinh và cầu nguyện… Thấy thế, anh an ninh này, lại 3 lần liên tiếp nữa, túm tóc và lôi đầu tôi dậy nhưng tôi vẫn nhắm mắt, thinh lặng, lần chuỗi, đọc kinh và cầu nguyện… Anh an ninh này nói: “cho một công an viên nữ làm việc với nó, nhưng phải mặc sắc phục thì nó mới hợp tác…”
- “…Ở đây làm gì có Chúa, Chúa ở nhà thờ ấy, mày đọc kinh cũng vô ích thôi. Ở đây, Chúa không cứu được mày đâu! Mày chỉ cho tao biết Chúa là ai đi…!”.
-“…Do chị không hợp tác nên tôi mới bóp cổ chị” nói rồi chị ấy bóp cổ tôi 3 lần liên tiếp, nhưng tôi vẫn nhắm mắt, thinh lặng, lần chuỗi, đọc kinh và cầu nguyện. Ngay sau đó, họ liền lôi tôi dậy và nói chị công an khám xét người tôi. Tôi nhìn thẳng anh an ninh đối diện và nói: “Ai cho các anh khám xét người tôi, lệnh đâu?”. Họ trả lời: “Ở đây, là đồn công an, ở đây là pháp luật nên có quyền làm điều này.” Họ sốc nách tôi lên, nắm lấy tay tôi, tôi vùng vẫy vì không chấp nhận hành vi của họ… nhưng họ vẫn khám xét áo quần tôi thì có 76.000 đồng trong người, cái khẩu trang, cái mũ và cái áo khoác.”
-“… Tiếp theo, họ sỉ nhục Lm Giuse Đinh Hữu Thoại và các Cha DCCT: “Các Cha có lấy vợ và sinh con không mày?, Chắc là mày là vợ hay con của ông Thoại chứ gì? Một lũ phản động…”. Họ nói tiếp: “Nhìn mặt mày sáng sủa lắm mà, sao ngu thế! Chúng nó cho mày tiền, hay hứa cho mày đi nước ngoài phải không, nên mày mới đi với lũ phản nước? Chúng mày muốn chống cộng à! Không chống được đâu, chỉ có Mỹ mới chống được thôi, em à!…”. Nghe mà cay đắng trong lòng nhưng tôi vẫn nhắm mắt, thinh lặng, lần chuỗi, đọc kinh và cầu nguyện….”
-“… Khoảng 14:15, một nhân viên công an phường mặc thường phục, áo sơ mi ngắn tay, áo bỏ trong quần, hỏi: “có thông tin gì về nó chưa?” Một người nói: “con này nó lì, nó câm, nó điếc và nó lang thang vì nó không cho biết tên…”, người khác nói: “kêu một đứa bị sida vào đây, chích cho nó một mũi, cho nó bị sida luôn, phường này xì ke và sida nhiều lắm.”
-“… Sau đó, chú công an viên liền nói: “gọi chị ấy lên (người đàn bà to con, tôi không biết tên) để làm việc với nó”. Người đàn bà này “chào hỏi” tôi bằng cách lay cho tôi mở mắt nhưng tôi vẫn nhắm mắt, thinh lặng, lần chuỗi, đọc kinh và cầu nguyện. Một người trong nhóm nói: “Nó bị câm và điếc từ khi vào đây, không chịu nói và không chịu mở mắt.” Cô ta liền búng vào lỗ tai tôi 3 cái, sau đó lấy tay kẹp chặt lỗ mũi của tôi, nhưng tôi vẫn nhắm mắt, thinh lặng, lần chuỗi, đọc kinh và cầu nguyện…”
-“… Trong phòng tắm, cô ta yêu cầu tôi “cởi quần áo ra”, tôi nói: “cô không có quyền gì khám xét người cháu. Lệnh đâu?”, tôi hỏi tiếp: “nếu là con gái cô thì cô sẽ làm gì?”, cô ta trả lời: “do cô xem cháu là con của cô nên chính tay cô khám xét người cháu, nếu là người khác, sẽ kêu mấy thằng kia vào khám…”.
-“… Khoảng 18 giờ, có 6 người đàn ông to con và lực lưỡng, trong đó gồm: anh an ninh trẻ, 2 anh dân phòng và 3 người nữa, không biết rõ họ là ai, nói với tôi: “từ sáng đến giờ, cô không khai cô là ai, làm gì và ở đâu nên chúng tôi cần lấy vân tay của cô”. Tôi trả lời: “các anh không có quyền lấy vân tay của tôi”. Một trong số họ ngồi lăn mực và nói: “nếu cô không hợp tác cho chúng tôi lấy vân tay, thì làm sao chúng tôi biết cô ở đâu, tên là gì, làm gì… Nói nhẹ nhàng cô không nghe, chúng tôi sẽ cưỡng chế cô”. Tôi kiên quyết: “các anh không có quyền lấy vân tay của tôi”. 3 người đàn ông xông đến, bẻ hai bàn tay của tôi ra, họ càng cố gắng bẻ hai bàn tay của tôi thì tay tôi càng nắm chặt. Họ không thể bẻ tay tôi ra được. Một lúc sau, anh chàng lăn mực nói: “Không thể dùng cách này với nó được, bỏ nó ra”. Họ chụp hình tôi, tôi cho chụp. Trong khi họ bẻ tay tôi, tôi đã cầu nguyện với Thiên Chúa, xin Chúa giúp con, Chúa ơi!
Họ lại ngồi thương lượng với tôi nhưng tôi nhìn họ chằm chằm và kiên quyết không đồng ý cho họ lấy vân tay. Họ nói: “Cô tên là gì”. Tôi trả lời: “Tôi là phóng viên Truyền thông Chúa Cứu Thế”. Một an ninh mắng xối xả vào mặt tôi: “Ai công nhận chúng mày là nhà báo hả? Thẻ tác nghiệp của chúng mày đâu? Một lũ ăn không ngồi rồi, rồi rủ nhau phản động hả?…”.
“…Ngay lúc đó, hai bàn tay tôi vẫn nắm chặt, anh an ninh trẻ lại bẻ hai tay tôi ra đằng sau, tôi liền lấy chân đạp bàn đang để mực và giấy tờ, cho nó rớt xuống đất. Liền đó, ba bốn người gì đó cùng nhau, dùng sức, bẻ hai bàn tay tôi ra, tôi bị ngã xuống đất và cầu xin Chúa: “Xin Chúa đừng cho họ hại con, Chúa ơi!”. Họ càng dùng sức nhưng vẫn không thể nào bẻ hai bàn tay tôi ra được. Ngay sau đó, anh dân phòng đeo mắt kính, không phải anh dân phòng tôi đã trò chuyện, hét lên: “đéo mẹ mày, Chúa của mày à, thì này Chúa của mày nè, vứt mẹ nó đi…” Anh ta liền giựt lấy tràng hạt của tôi, tôi đã đeo vào cổ tay mấy vòng trước khi họ cưỡng chế tôi, tràng hạt của tôi đã bị đứt rồi, nên tôi yêu cầu: “Các anh phải tìm lại cho tôi dây tràng hạt đã đứt. Nếu anh không tìm lại cho tôi, Thượng Đế sẽ trừng phạt gia đình các anh. Tôi tìm tràng hạt là để cứu gia đình các anh đấy. Tìm lại cho tôi!”. Anh an ninh trẻ vội vàng đi tìm lại tràng hạt cho tôi. Tràng hạt đủ cả nhưng Thánh Giá đã bị đứt rồi!
Cuối cùng, theo lời Huyền Trang kể, đám Công an nói: “Trả mày điện thoại, mày về đi”. Tôi lấy áo khoác, mũ và quần áo trên người tôi phủi bụi những sự ác đã diễn ra tại đồn công an, vì của ai cái gì thì trả lại cho người đó cái ấy. Tôi chào anh dân phòng, mà tôi đã trò chuyện, chúc anh và gia đình anh luôn hạnh phúc mà ra về lòng đầy bình an trong sự quan phòng đầy tình yêu thương của Chúa.”
Với nhân chứng Huyền Trang còn rất mới, liệu Chính quyền CSVN có đường nào cãi không vi phạm quyền con người và nhân phẩm của người nữ phóng viên tự do cản đảm này không ?
Huyền Trang là người may mắn còn sống sót và có phương tiện để viết lại những khổ nhục mà cô đã trải qua dưới nanh vuốt của những Công An mang nhiều tính không phải của lòai người.
Nhưng còn cả vạn người dân vô tội khác đã bị dày xéo trong ngục tối lao tù CSVN không ai biết đến từ xưa đến nay thì sao ?
Những oan hồn ấy bây giờ đang ở đâu hay họ cũng loanh quanh đâu đó trong các phòng tra tấn Công An của một Nhà nước đang hớn hở chờ ngày được bước vào Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc mà không hề biết liêm sỉ và tư cách của mình ở đâu trong lương tâm nhân lọai và con người Việt Nam ?
Phạm Trần
(11/012)
Có những lý do sau đây để nói như thế :
Thứ nhất, chế độ độc tài đảng trị của đảng Cộng sản Việt Nam không do dân bầu mà tự ý viết ra Điều 4 Hiến pháp để hợp pháp hóa quyền cai trị dân.
Điều này viết rằng: “ Đảng cộng sản Việt Nam, đội tiên phong của giai cấp công nhân Việt Nam, đại biểu trung thành quyền lợi của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc, theo chủ nghĩa Mác - Lê Nin và tư tưởng Hồ Chí Minh, là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội.
Mọi tổ chức của Đảng hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật.”
Bây giờ Quốc Hội do đảng cầm quyền dựng lên đang thảo luận sửa đổi bản Hiến pháp năm 1992, theo đó Chủ tịch Nước có quyền đề nghị với Quốc Hội miễn nhiệm và bãi nhiệm từ Phó Chủ tịch Nước trở xuống.
Theo lời Chủ nhiệm Ủy ban Pháp luật của Quốc hội Phan Trung Lý trình bày tại Quốc hội ngày 29-10 (2012) thì Chủ tịch Nước có quyền: “Đề nghị Quốc hội bầu, miễn nhiệm, bãi nhiệm Phó Chủ tịch nước, Thủ tướng Chính phủ; căn cứ vào nghị quyết của Quốc hội, bổ nhiệm, miễn nhiệm, cách chức Phó Thủ tướng, Bộ trưởng và các thành viên khác của Chính phủ; bãi bỏ văn bản của Chính phủ, Thủ tướng Chính phủ và các thành viên Chính phủ trái với lệnh, quyết định của Chủ tịch nước.”
Ngòai ra, Chủ tịch Nước còn có quyền : “Thống lĩnh các lực lượng vũ trang nhân dân và giữ chức Chủ tịch Hội đồng quốc phòng và an ninh; quyết định phong hàm, cấp sĩ quan cấp tướng, đô đốc, phó đô đốc, chuẩn đô đốc hải quân; bổ nhiệm Tổng tham mưu trưởng, Chủ nhiệm Tổng cục chính trị Quân đội nhân dân Việt Nam.
Căn cứ vào nghị quyết của Quốc hội hoặc của Uỷ ban thường vụ Quốc hội, công bố quyết định tuyên bố tình trạng chiến tranh. Căn cứ vào nghị quyết của Uỷ ban thường vụ Quốc hội, ra lệnh tổng động viên hoặc động viên cục bộ, công bố tình trạng khẩn cấp; trong trường hợp Uỷ ban thường vụ Quốc hội không thể họp được, công bố tình trạng khẩn cấp trong cả nước hoặc ở từng địa phương.” (Báo Người Lao Động, 29-10-2012)
Hiến pháp 1992 sửa đổi dự trù được Quốc hội thông qua trong năm 2013 sẽ dành cho đương kim Chủ tịch Nước, ông Trương Tấn Sang, một đối thủ chính trị của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, nhiều quyền quan trọng, trong đó có quyền đề nghị Quốc hội “miễn nhiệm” hay “bãi nhiệm” ông Nguyễn Tấn Dũng, nếu ông Sang có đủ lý do.
Tuy nhiên, việc bất tín nhiệm một người có chức vụ quan trọng như Thủ tướng không phải là việc dễ dàng vì phải làm theo những quy định của Nghị quyết “lấy phiếu tín nhiệm” và “bỏ phiếu tín nhiệm” sẽ được Quốc hội thông qua trong kỳ họp 5, dự trù cuối năm 2012 hay đầu năm 2013.
Theo các cuộc thảo luận tại Quốc hội thì việc “lấy phiếu tín nhiệm” chỉ là cuộc bỏ phiếu đánh giá khả năng phục vụ của một người xem có đạt tiêu chuẩn cao, trung bình hay thấp trong 2 năm liên tiếp. Sau đó, nếu người bị đánh giá chỉ được tín nhiệm dưới 50% hay thấp hơn thì sẽ bị đề nghị “bỏ phiếu tín nhiệm”.
Tiến trình “lấy phiếu tín nhiệm” cũng sẽ được thực hiện bên phía đảng vì tất cả các chức vụ lãnh đạo quan trọng, hiện nay là 49 người, đều do đảng đề nghị cho Quốc hội biểu quyết chấp thuận.
Do đó, các nguồn tin từ Việt Nam cho hay, quy chế “lấy phiếu tín nhiệm” sẽ được thực hiện song song giữa Đảng và Quốc hội và sau khi hòan tất, việc bỏ phiếu tín nhiệm sẽ thi hanh từ năm 2013.
Thời điểm 2013 rơi đúng vào giai đọan “đánh giá giữa nhiệm kỳ” đối với Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng và Ban Chấp hành Trung ương đảng khóa XI.
Do đó, rất có thể vai trò lãnh đạo của ông Nguyễn Tấn Dũng, người đã bị Bộ Chính trị đề nghị kỷ luật sẽ được đặt lên bàn cân vào lúc đó.
Ông Dũng đã thoát bị kỷ luật trong kỳ họp 6 của Ban Chấp hành Trung ương đảng kết thúc hôm 15/10/2012 với số phiếu 129/175 ủy viên chính thức không tán thành đề nghị kỷ luật cả Bộ Chính trị và Nguyễn Tấn Dũng mà theo các tin từ Việt Nam, để tránh chia rẽ và gây ra khủng hòang chính trị vào lúc Việt Nam cần có sự ổn định nội bộ.
Ủy ban Chấp hành Trung ương có tổng cộng 200 Ủy viên, trong đó có 25 Ủy viên dự khuyết.
Tuy nhiên ngay sau đó, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang đã nói với cử tri tại Sài Gòn ngày 17/10 (2012) rằng”không thi hành kỷ luật không có nghĩa là Bộ chính trị không có lỗi không phải là cá nhân đồng chí X không có lỗi.”. Nhiều người coi lời nói của ông Sang là nhắm vào cá nhân Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.
Tuy nhiên điều quan trọng cần thay đổi trong Hiến pháp mới không phải là chuyện tăng thêm quyền hành cho ông Sang hay giảm thanh thế của ông Dũng, sau khi Luật phòng, chống Tham nhũng sửa đổi đang được Quốc hội thảo luận đã chính thức tước mất chức Trưởng ban Chỉ đạo Trung ương phòng, chống tham nhũng của ông Dũng.
Ban này đã thuộc về tay Tổng Bí thư đảng Nguyễn Phú Trọng và từ nay đảng sẽ trực tiếp điều hành Ban Chỉ đạo.
Điều mà rất nhiều người Việt Nam trong và ngòai nước trông đợi là việc “hủy bỏ Điều 4 Hiến pháp” và chấm dứt vai trò độc quyền lãnh đạo đất nước của đảng CSVN để nhân dân tự quyết định lấy vận mệnh chính trị của đất nước và được tự do bỏ phiếu chọn người lãnh đạo theo thể thức dân chủ tiến bộ.
Vì vậy, chừng nào Điều 4 Hiến pháp hay vai trò lãnh đạo độc tôn, độc đảng vẫn được duy trì thì dù Quốc hội có viết mới tất cả mọi điều khoản thì bản Hiến pháp mới cũng vô gía trị và tiếp tục làm cho Việt Nam chậm tiến, tụt hậu hơn, và quyền làm chủ đất nước của dân vẫn còn là chiếc bánh vẽ !
NHÂN QUYỀN HAY BÔI NHỌ ?
Thứ hai là chuyện Chính phủ CSVN ứng cử vào Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc nhiệm kỳ 3 năm từ 2014 đến 2016. Cuộc bỏ phiếu của Liên Hiệp Quốc sẽ diễn ra vào năm 2013.
Hội đồng này có 47 nước được chia cho từng châu lục của Thế giới. Khu vục Á Châu có 13 ghế, nhưng không phải các Quốc gia được bầu vào Hội đồng đều có thành tích tốt về việc cổ võ và bảo vệ nhân quyền như tiêu chuẩn đã đề ra.
Thủ tục bỏ phiếu kín, trực tiếp chỉ cần đa số của các nước thành viên Liên Hiệp Quốc nên chuyện có nhiều quốc gia nổi tiếng vi phạm nhân quyền nghiêm trọng vẫn đắc cử vào Hội đồng này, như trường hợp Trung Cộng, Cuba và Nga Sô.
Vì vậy việc Việt Nam có thể đắc cử vẫn có cơ hội xẩy ra, nhưng không vì thế mà có thể xóa tan đi hình ảnh xấu xa của nhà nước CSVN về những vi phạm quyền con người từ xưa đến nay.
Việt Nam, dưới quyền lạnh đạo của đảng CSVN, đã bắt người vô cớ; đàn áp và bỏ tù những người bất đồng quan điểm chính trị; ngăn cấm tự do tư tưởng, tự do báo chí, tự do tôn giáo, tự do cư trú; đàn áp và bóc lột công sức lao động của công nhân, nông dân; tham gia có tổ chức buôn người; gian lận và lạm dụng xuất khẩu công nhân lao động; dung túng nạn mại dâm; cưỡng chế lao động người bị nghiện để thủ lợi; kỳ thị các tổ chức Tôn giáo không chịu đi theo nhà nước; kỳ thị có chủ trương và đối xử bất công đối với người của Chế độ Việt Nam Cộng Hòa cũ ở miền Nam trong các lĩnh vực việc làm, nhà ở , tiện nghi sức khỏe-xã hội và giáo dục; đàn áp đồng bào dân tộc không muốn đi theo và làm theo lệnh của nhà nước trong lĩnh vực Tôn giáo và di dân; cưỡng chế thanh-thiếu niên học Chủ nghĩa Cộng sản, đường lối của đảng và buộc phải gia nhập các tổ chức đòan Thanh-Thiếu niên Cộng sản Hồ Chí Minh để phục vụ đảng, nếu muốn có công ăn việc làm v.v…
Do đó, Nhà nước Việt Nam đã vi phạm các tiêu chuẩn của Hội đồng Nhân quyền là bảo vệ quyền con người và theo dõi việc thi hành quyền này của các nước hội viên Liên Hiếp Quốc để phục vụ cộng đồng nhân loại tốt đẹp hơn.
Căn cứ vào những vi phạm nhân quyền của chính phủ Việt Nam trong qúa khứ và hiện tại, thật đáng xấu hổ khi tên nước Việt Nam và nhân dân Việt Nam với truyền thống nhân bản của dân tộc đã bị chính quyền lợi dụng khi ứng cử vào Hội đồng nhân quyền nhằm che dấu những vi phạm của mình.
BẰNG CHỨNG NHÃN TIỀN
Bằng chứng mới nhất vi phạm nhân quyền của Chính phủ Việt Nam đã xẩy ra với Phóng viên Huyền Trang của Truyền Thông Chuá Cứu Thế trong ngày xử hai Nhạc sỹ yêu nước Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình hôm 30/10 (2012).
Cô Huyền Trang đã bị bắt vô cớ tại khu vực gần Tòa án.
Cô tường thuật lại : “Vào lúc 10:30, ngày 30.10.2012, tôi, Anna Huyền Trang, và một người bạn trên đường đi từ công viên Bách Tùng Diệp về lại công viên Tao Đàn, nơi bạn tôi đã gửi xe, khi đến công viên (đối diện Dinh Độc Lập) thì bị một nhóm hơn 30 người, gồm công an mặc sắc phục, an ninh mặc thường phục, dân phòng, CSGT vây quanh chúng tôi và bắt chúng tôi, họ đòi kiểm tra giấy tờ tùy thân của chúng tôi. Tôi hỏi: “Lệnh đâu mà kiểm tra giấy tờ của chúng tôi. Nếu kiểm tra giấy tờ của chúng tôi thì các anh phải kiểm tra giấy tờ tất cả những người đang có mặt tại công viên này? Tôi sẽ gọi cho cậu tôi để làm việc với các anh”, nhưng họ đã giật lấy điện thoại của tôi.
Họ lôi chúng tôi lên xe bít bùng nhưng tôi không chịu, tôi đã vịn thật chặt vào thành xe. Họ cố lôi kéo tôi vào xe nhưng không được. Cuối cùng, 3 – 4 người trong nhóm đẩy thật mạnh tôi vào xe. Họ không đóng cửa xe được vì chân tôi chắn cửa xe. Họ loay hoay mãi bằng cách 3 – 5 người ở ngoài đẩy cánh cửa xe và một người ngồi giữ tôi trong xe kéo chân tôi ra thì mới đóng cửa xe được.
Khoảng hơn 11 giờ, tôi và bạn tôi bị đưa về đồn công an phường Cầu Kho, Q.1, Sài Gòn.
Bạn tôi và tôi mỗi đứa bị giam một nơi.”
Sau đó là những màn tra khảo và nhục mạ rất hỗn xược và thô bỉ của đám Công an điều tra xúc phạm cả đến đạo Thiên Chúa mà cô Huyền Trang là một tín đồ.
Cô kể lại những giây phút hãi hùng nhất trong bài viết phổ biến công khai:
- “Họ thấy tôi nằm ì ra bàn nên thỉnh thoảng họ dùng những lời lẽ có ý làm nhục tôi như: “mày hiếp dâm nó cho tao”, người khác trả lời: “mày làm đi, sao bắt tao làm?”, người nào đó trong phòng nói: “mày lột đồ nó ra cho tao”, “hay là đêm qua làm nhiều quá nên mệt, bây giờ về đây ngủ bù”, sau đó họ phá lên cười. Còn tôi vẫn nhắm mắt, thinh lặng, lần chuỗi, đọc kinh và cầu nguyện.
Một lúc sau, một người an ninh, người đã tra vấn tôi lúc đầu, 3 lần liên tiếp, túm tóc tôi và lôi tôi lên để nói chuyện nhưng tôi vẫn nhắm mắt, im lặng, lần chuỗi, đọc kinh và cầu nguyện… Thấy thế, anh an ninh này, lại 3 lần liên tiếp nữa, túm tóc và lôi đầu tôi dậy nhưng tôi vẫn nhắm mắt, thinh lặng, lần chuỗi, đọc kinh và cầu nguyện… Anh an ninh này nói: “cho một công an viên nữ làm việc với nó, nhưng phải mặc sắc phục thì nó mới hợp tác…”
- “…Ở đây làm gì có Chúa, Chúa ở nhà thờ ấy, mày đọc kinh cũng vô ích thôi. Ở đây, Chúa không cứu được mày đâu! Mày chỉ cho tao biết Chúa là ai đi…!”.
-“…Do chị không hợp tác nên tôi mới bóp cổ chị” nói rồi chị ấy bóp cổ tôi 3 lần liên tiếp, nhưng tôi vẫn nhắm mắt, thinh lặng, lần chuỗi, đọc kinh và cầu nguyện. Ngay sau đó, họ liền lôi tôi dậy và nói chị công an khám xét người tôi. Tôi nhìn thẳng anh an ninh đối diện và nói: “Ai cho các anh khám xét người tôi, lệnh đâu?”. Họ trả lời: “Ở đây, là đồn công an, ở đây là pháp luật nên có quyền làm điều này.” Họ sốc nách tôi lên, nắm lấy tay tôi, tôi vùng vẫy vì không chấp nhận hành vi của họ… nhưng họ vẫn khám xét áo quần tôi thì có 76.000 đồng trong người, cái khẩu trang, cái mũ và cái áo khoác.”
-“… Tiếp theo, họ sỉ nhục Lm Giuse Đinh Hữu Thoại và các Cha DCCT: “Các Cha có lấy vợ và sinh con không mày?, Chắc là mày là vợ hay con của ông Thoại chứ gì? Một lũ phản động…”. Họ nói tiếp: “Nhìn mặt mày sáng sủa lắm mà, sao ngu thế! Chúng nó cho mày tiền, hay hứa cho mày đi nước ngoài phải không, nên mày mới đi với lũ phản nước? Chúng mày muốn chống cộng à! Không chống được đâu, chỉ có Mỹ mới chống được thôi, em à!…”. Nghe mà cay đắng trong lòng nhưng tôi vẫn nhắm mắt, thinh lặng, lần chuỗi, đọc kinh và cầu nguyện….”
-“… Khoảng 14:15, một nhân viên công an phường mặc thường phục, áo sơ mi ngắn tay, áo bỏ trong quần, hỏi: “có thông tin gì về nó chưa?” Một người nói: “con này nó lì, nó câm, nó điếc và nó lang thang vì nó không cho biết tên…”, người khác nói: “kêu một đứa bị sida vào đây, chích cho nó một mũi, cho nó bị sida luôn, phường này xì ke và sida nhiều lắm.”
-“… Sau đó, chú công an viên liền nói: “gọi chị ấy lên (người đàn bà to con, tôi không biết tên) để làm việc với nó”. Người đàn bà này “chào hỏi” tôi bằng cách lay cho tôi mở mắt nhưng tôi vẫn nhắm mắt, thinh lặng, lần chuỗi, đọc kinh và cầu nguyện. Một người trong nhóm nói: “Nó bị câm và điếc từ khi vào đây, không chịu nói và không chịu mở mắt.” Cô ta liền búng vào lỗ tai tôi 3 cái, sau đó lấy tay kẹp chặt lỗ mũi của tôi, nhưng tôi vẫn nhắm mắt, thinh lặng, lần chuỗi, đọc kinh và cầu nguyện…”
-“… Trong phòng tắm, cô ta yêu cầu tôi “cởi quần áo ra”, tôi nói: “cô không có quyền gì khám xét người cháu. Lệnh đâu?”, tôi hỏi tiếp: “nếu là con gái cô thì cô sẽ làm gì?”, cô ta trả lời: “do cô xem cháu là con của cô nên chính tay cô khám xét người cháu, nếu là người khác, sẽ kêu mấy thằng kia vào khám…”.
-“… Khoảng 18 giờ, có 6 người đàn ông to con và lực lưỡng, trong đó gồm: anh an ninh trẻ, 2 anh dân phòng và 3 người nữa, không biết rõ họ là ai, nói với tôi: “từ sáng đến giờ, cô không khai cô là ai, làm gì và ở đâu nên chúng tôi cần lấy vân tay của cô”. Tôi trả lời: “các anh không có quyền lấy vân tay của tôi”. Một trong số họ ngồi lăn mực và nói: “nếu cô không hợp tác cho chúng tôi lấy vân tay, thì làm sao chúng tôi biết cô ở đâu, tên là gì, làm gì… Nói nhẹ nhàng cô không nghe, chúng tôi sẽ cưỡng chế cô”. Tôi kiên quyết: “các anh không có quyền lấy vân tay của tôi”. 3 người đàn ông xông đến, bẻ hai bàn tay của tôi ra, họ càng cố gắng bẻ hai bàn tay của tôi thì tay tôi càng nắm chặt. Họ không thể bẻ tay tôi ra được. Một lúc sau, anh chàng lăn mực nói: “Không thể dùng cách này với nó được, bỏ nó ra”. Họ chụp hình tôi, tôi cho chụp. Trong khi họ bẻ tay tôi, tôi đã cầu nguyện với Thiên Chúa, xin Chúa giúp con, Chúa ơi!
Họ lại ngồi thương lượng với tôi nhưng tôi nhìn họ chằm chằm và kiên quyết không đồng ý cho họ lấy vân tay. Họ nói: “Cô tên là gì”. Tôi trả lời: “Tôi là phóng viên Truyền thông Chúa Cứu Thế”. Một an ninh mắng xối xả vào mặt tôi: “Ai công nhận chúng mày là nhà báo hả? Thẻ tác nghiệp của chúng mày đâu? Một lũ ăn không ngồi rồi, rồi rủ nhau phản động hả?…”.
“…Ngay lúc đó, hai bàn tay tôi vẫn nắm chặt, anh an ninh trẻ lại bẻ hai tay tôi ra đằng sau, tôi liền lấy chân đạp bàn đang để mực và giấy tờ, cho nó rớt xuống đất. Liền đó, ba bốn người gì đó cùng nhau, dùng sức, bẻ hai bàn tay tôi ra, tôi bị ngã xuống đất và cầu xin Chúa: “Xin Chúa đừng cho họ hại con, Chúa ơi!”. Họ càng dùng sức nhưng vẫn không thể nào bẻ hai bàn tay tôi ra được. Ngay sau đó, anh dân phòng đeo mắt kính, không phải anh dân phòng tôi đã trò chuyện, hét lên: “đéo mẹ mày, Chúa của mày à, thì này Chúa của mày nè, vứt mẹ nó đi…” Anh ta liền giựt lấy tràng hạt của tôi, tôi đã đeo vào cổ tay mấy vòng trước khi họ cưỡng chế tôi, tràng hạt của tôi đã bị đứt rồi, nên tôi yêu cầu: “Các anh phải tìm lại cho tôi dây tràng hạt đã đứt. Nếu anh không tìm lại cho tôi, Thượng Đế sẽ trừng phạt gia đình các anh. Tôi tìm tràng hạt là để cứu gia đình các anh đấy. Tìm lại cho tôi!”. Anh an ninh trẻ vội vàng đi tìm lại tràng hạt cho tôi. Tràng hạt đủ cả nhưng Thánh Giá đã bị đứt rồi!
Cuối cùng, theo lời Huyền Trang kể, đám Công an nói: “Trả mày điện thoại, mày về đi”. Tôi lấy áo khoác, mũ và quần áo trên người tôi phủi bụi những sự ác đã diễn ra tại đồn công an, vì của ai cái gì thì trả lại cho người đó cái ấy. Tôi chào anh dân phòng, mà tôi đã trò chuyện, chúc anh và gia đình anh luôn hạnh phúc mà ra về lòng đầy bình an trong sự quan phòng đầy tình yêu thương của Chúa.”
Với nhân chứng Huyền Trang còn rất mới, liệu Chính quyền CSVN có đường nào cãi không vi phạm quyền con người và nhân phẩm của người nữ phóng viên tự do cản đảm này không ?
Huyền Trang là người may mắn còn sống sót và có phương tiện để viết lại những khổ nhục mà cô đã trải qua dưới nanh vuốt của những Công An mang nhiều tính không phải của lòai người.
Nhưng còn cả vạn người dân vô tội khác đã bị dày xéo trong ngục tối lao tù CSVN không ai biết đến từ xưa đến nay thì sao ?
Những oan hồn ấy bây giờ đang ở đâu hay họ cũng loanh quanh đâu đó trong các phòng tra tấn Công An của một Nhà nước đang hớn hở chờ ngày được bước vào Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc mà không hề biết liêm sỉ và tư cách của mình ở đâu trong lương tâm nhân lọai và con người Việt Nam ?
Phạm Trần
(11/012)
Sunday, December 30, 2012
Làm thế nào để góp phần
Labels:
CHẾ ĐỘ ĐỘC TÀI
Làm thế nào để
góp phần
Xây dựng Xã hội
Dân sự tại Việt nam ?
(Bài góp ý nhân cuộc Hội
thảo ngày 3 tháng 11 tại thành phố Santa Ana, Orange County miền Nam
California)
Đoàn Thanh Liêm
*
* *
Được sự đồng ý của Ban
Tổ chức cuộc Hội thảo, tôi xin hạn chế việc trình bày vào khía cạnh thực hành
của công cuộc Xây dựng Xã hội Dân sự (XHDS) tại Việt nam trong giai đọan hiện
nay vào đầu thế kỷ XXI.
I - Để bắt đầu,
xin điểm qua về tình hình sinh họat của XHDS tại Việt nam hiện nay.
A - Như ta đã biết
XHDS là một khu vực thứ ba mà cùng với khu vực Nhà nước và khu vực Thị trường
Kinh doanh hợp thành cái Không gian Xã hội do con người sống hợp quần với nhau
trong xã hội mà tạo lập ra. Định nghĩa này có thể viết ngắn gọn dưới dạng một
công thức như sau :
Không gian Xã hội =
Nhà nước + Thị trường Kinh doanh + XHDS.
( The Social Space =
the State + the Marketplace + the Civil Society)
Như vậy, XHDS bao gồm
mọi tổ chức, đơn vị nào mà đều có 3 tính chất sau đây : a/ phi chính phú
(non-governmental)
b/ bất vụ lợi (non-profit)
c/ tự nguyện (voluntary)
Và trong mối tương
quan đối với chính quyền Nhà nước, thì XHDS vừa đóng vai trò làm Đối tác
(counterpart) – như trong lãnh vực từ thiện nhân đạo - và vừa làm Đối trọng
(counterbalance) – như trong việc bảo vệ công bằng xã hội, bảo vệ nhân phẩm
nhân quyền của người công dân.
Trước năm 1975, thì
tại miền Nam Việt nam vẫn tồn tại một khu vực XHDS có những đặc tính như trên –
mặc dù vì hòan cảnh chiến tranh nên có những hạn chế này nọ vì lý do chính trị
quân sự.
B – Tại Việt nam hiện
nay, thì vì chính sách độc tài tòan trị của đảng cộng sản (totalitarian
dictatorship) bao trùm lên mọi lãnh vực chính trị, kinh tế và cả văn hóa tư
tưởng nữa - nên khu vực XHDS cũng bị đảng cộng sản lũng đọan thao túng thông
qua những tổ chức “ngọai vi của đảng” – cụ thể điển hình như Hội Liên hịệp Phụ
nữ, Đòan Thanh niên Cộng sản, Mặt trận Tổ quốc, Hội Nhà văn v.v… Kể cả trong
lãnh vực tôn giáo, thì cũng có đủ thứ tổ chức do đảng trực tiếp dật giây điều
khiển mà nhân gian gọi là các thứ “Phật giáo quốc doanh”, “Công giáo quốc
doanh” v.v…
Từ khi nắm được chính
quyền trong tay, thì đảng cộng sản Việt nam đã luôn luôn áp dụng hòan tòan theo
mô hình của Liên Xô, Trung cộng là : “Đảng cộng sản lãnh đạo tuyệt đối và tòan
diện” – như họ đã ghi rõ ràng trong điều 4 Bản Hiến pháp.
II – Vậy thì chúng ta
phải làm thế nào để góp phần vào công cuộc xây dựng XHDS ở Việt nam?
Xin quý vị chú ý :
Câu hỏi này nêu chủ điểm là “Góp phần vào công cuộc xây dựng XHDS”, đó là bàn
về vai trò của chúng ta là trên 4.5 triệu người Việt hải ngọai mà hiện đang
sinh sống phân tán ở trên 60 quốc gia tại khắp thế giới. Cho nên công việc xây
dựng XHDS chính yếu đó là phải do 90 triệu người dân hiện đang sinh sống tại quê
hương Việt nam đóng vai trò chủ động đích thực – còn người ở hải ngọai như chúng
ta đang ở đây, thì chỉ có thể đóng vai trò phụ họa yểm trợ cho công cuộc xây
dựng vô cùng lớn lao đó mà thôi (supporting role).
A – Trước hết là rút
kinh nghiệm xây dựng cụ thể thiết thực của cha ông chúng ta được thể hiện trong
truyền thống dân tộc từ ngàn xưa.
Từ xa xưa, cha ông
chúng ta vẫn thường nói : “Phép vua thua lệ làng” – tức là xác nhận một tình
trạng thực tế là : Chính quyền trung ương dù bao trùm lên tòan thể quốc gia,
thì cũng phải nhường bước cho chính quyền địa phương tại các thôn xã. Tình
trạng này, người ta gọi là chế độ địa phương tự trị (local autonomy) – tức là
địa phương có thẩm quyền riêng biệt của mình, mặc dầu vẫn chịu sự chi phối và
lãnh đạo của chính quyền trung ương.
Mà như ta đã biết, từ
nhiều thế kỷ trước tại nước ta chỉ có nền kinh tế nông nghiệp với năng suất rất
thấp kém, nên ngân sách của chính quyền trung ương cũng như địa phương cũng rất
hạn chế eo hẹp. Do đó mà không thể cung ứng cho nhu cầu họat động mạnh mẽ của
guồng máy chính quyền như trong các quốc gia phát triển ngày nay. Vì thế, tại
mỗi thôn xã thời trước như vào đầu thế kỷ XIX, thì chính quyền địa phương cũng
chỉ có dăm ba người được trả lương để lo việc điều hành mọi công việc hành
chánh thông thường của làng xã mà thôi. Và hầu hết các việc khác, thì do những
vị kỳ mục, những vị tôn trưởng - là những người nằm ngòai guồng máy công quyền
mà lại có uy tín đức độ tại địa phương - đứng ra tổ chức vận động bà con
góp công sức và tiền của ra để cùng nhau thực hiện những dự án cụ thể có ích
lợi thiết thực cho tòan thể cộng đồng thôn xã đó.
Trong bài viết trước
đây nhan đề là “XHDS tại Nông thôn Việt nam thời xưa”, tôi đã có dịp phân tích
chi tiết về tình hình sinh họat trong xã hội cổ truyền tại các vùng nông thôn
trước đây. Nay tôi chỉ xin nhắc sơ qua về mấy đặc điểm của XHDS vào thời xa xưa
tại Việt nam.
Điều đáng chú ý
nhất là vai trò lãnh đạo cộng đồng do các vị tôn trưởng đảm nhận. Các vị tôn
trưởng này gồm những vị có uy tín, được sự tin cậy yêu mến của dân làng – mà
điển hình là những thầy đồ dậy dỗ hướng dẫn các môn sinh tại địa phương, những
vị lãnh đạo tinh thần trong các tổ chức tôn giáo, những thân hào nhân sĩ xuất
thân từ các “danh gia vọng tộc” v.v... Họ vừa có tài năng trí tuệ, vừa có đức
độ và nhiều vị còn có tài sản tương đối khá giả để mà “người góp sáng kiến, góp
công sức – người góp của” để cùng nhau hòan thành những dự án cụ thể có ích lợi
cho bà con trong cộng đồng. Đặc biệt các cụ đồ nho, thì ngay các vị quan lại ở
địa phương cũng phải nể trọng vì đó là sư phụ của chính bản thân mình hay của
các bạn cũng làm quan lại đồng liêu với mình.
Đó là các vị sĩ phu,
những nhà trí thức vừa cùng sinh sống chung với quần chúng nhân dân, chia sẻ
mọi nỗi khó khăn vất vả của các thành viên trong tập thể xóm làng - và vừa dấn
thân nhập cuộc trong những công việc thường ngày cùng với dân làng ngay tại hạ
tầng cơ sở ở địa phương. Bởi thế, mà giới kẻ sĩ luôn luôn được xã hội trọng
vọng và được xếp vào bậc cao nhất trong tập thể như dân gian vẫn thường gọi :
“Sĩ, Nông, Công, Thương”. Cụ Nguyễn Công Trứ vào hồi đầu thế kỷ XIX đã ghi rõ
vai trò tiêu biểu đáng kính đáng trọng của kẻ sĩ trong xã hội cổ truyền trong
bài “Kẻ Sĩ” - như chúng ta đều đã được học ở nhà trường dưới chế độ Việt nam
Cộng hòa trước năm 1975. Những vị sĩ phu có công với xóm làng thì thường được
người dân biết ơn và lập miếu thờ trong các cơ sở gọi là “Miếu Tiên Hiền”.
Nhưng điều thật
đáng buồn là ngày nay tại Việt nam, sau gần 70 năm dưới chế độ độc tài chuyên
chế của đảng cộng sản, thì qua các chiến dịch như “Cải cách Ruộng đất”, “Tập
thể hóa Nông nghiệp” - tất cả khu vực nông thôn của chúng ta đều đã bị tàn phá
tan hoang với tầng lớp lãnh đạo bị tiêu diệt tòan bộ. Và thay vào đó là các
đảng viên, các công an, cán bộ Nhà nước tạo thành một “guồng máy kềm kẹp” rất
chặt chẽ khắc nghiệt - khiến làm tê liệt mọi sáng kiến cải thiện xã hội mà tầng
lớp kẻ sĩ thời xưa vẫn ra tay thi thố để góp phần xây dựng sự an vui hưng thịnh
của xóm làng.
Do vậy, mà gần như đại
bộ phận giới sĩ phu trí thức của Việt nam hiện nay, thì đều là những người sinh
sống tại các thành thị. Lớp người này được tiếp cận với thế giới văn minh ở bên
ngòai nhiều hơn – đặc biệt là có thể sử dụng internet để trao đổi tin tức với
bà con bạn hữu ở khắp nơi trên thế giới. Nhờ đó mà họ cũng bớt được sự sợ hãi
đối với cơ quan an ninh mật vụ của nhà nước, điển hình như nhiều người trẻ đã
dám trực diện tranh đấu đòi tự do dân chủ và nhân quyền cho người dân Việt nam.
Nhất là họ còn tỏ thái độ chống đối với quân xâm lược Trung quốc, bất chấp sự
đàn áp tàn bạo của chính quyền cộng sản hiện nay đang là tay sai của chế độ
bành trướng bá quyền ở Bắc kinh.
Và điều đáng phấn khởi
hơn nữa, đó là hiện đang có hàng ngàn các bloggers xuất hiện trên các trang
mạng on-line để phổ biến thông tin và quan điểm suy nghĩ nhận định của mình
cung ứng cho khối quần chúng mỗi ngày một thêm đông đảo – có thể lên tới con số
hàng triệu người – trong cái không gian mạng lưới điện tử hiện đại (cyberspace)
– mà công an cộng sản dù tinh vi thâm độc đến mấy đi nữa, thì cũng không thể
làm sao ngăn chặn phá phách tiêu diệt cho hết được nữa. (Tình trạng này đã được
nói đến trong bài “XHDS trong thời đại Internet” phổ biến vài năm trước đây).
Đó quả thật là một
khía cạnh lạc quan cho công cuộc tranh đấu cho sự Tòan vẹn Lãnh thổ, cho Tự do,
Dân chủ, cho sự Công bằng Xã hội, cũng như cho Nhân phẩm và Nhân quyền của nhân
dân Việt nam chúng ta vào đầu thế kỷ XXI ngày nay vậy.
B – Kinh nghiệm học
được từ các quốc gia dân chủ tiến bộ trên khắp thế giới ngày nay.
Người Việt hải ngọai
hiện nay đang sinh sống tại khắp các châu lục, như tại Nhật bản, Đại Hàn, Đài
Loan ở Á châu, ở Úc châu, ở Đông Âu, ở Tây Âu, ở Bắc Mỹ châu và cả ở châu Mỹ La
tinh. Hầu hết đó là các quốc gia có chế độ dân chủ vững mạnh, có nền kinh tế
phát triển phồn thịnh, cũng như có truyền thống văn hóa nở rộ khởi sắc. Và đặc
biệt, tại các quốc gia này, thì đều có một khu vực XHDS sinh họat rất phong phú
đa dạng – mà không hề bị chính quyền tìm cách hạn chế kiềm hãm hay gây chuyện
làm khuynh lóat lũng đọan – như ta thấy hiện nay ở các nước cộng sản như Bắc
Triều Tiên, Trung quốc và dĩ nhiên là ở cả Việt nam nữa.
1 - Lấy thí dụ riêng
tại nước Mỹ là nơi chúng ta có đến gần 2 triệu người Việt đang cư ngụ sinh sống
(trong số này phần lớn đều đã có quốc tịch Mỹ) - thì hiện có đến hàng triệu các
tổ chức phi-chính phủ (NGO =non- governmental organisations) và hàng 3 triệu
các nhóm nhỏ (small groups). Các NGO đều phải đăng ký với cơ quan nhà nước để
được hưởng quy chế miễn thuế (tax-exempt). Còn các nhóm nhỏ, thì không cần phải
đăng ký, vì họ cũng khộng cần được miễn thuế – lý do đơn giản là họ chi tiêu
rất ít. Người Việt Tỵ nạn chúng ta được tự do tổ chức thành các hội đòan
đủ mọi lọai – chuyên về sinh họat tương trợ ái hữu, văn hóa, tôn giáo, xã hội
và cả về mặt chính trị nữa. Chúng ta đều có tự do họat động thỏai mái như bất
kỳ người công dân Mỹ nào - mà không hề bị ảnh hưởng của nạn kỳ thị phân biệt vì
lý do chủng tộc, tôn giáo hay vì bất cứ lý do gì khác.
Khi gặp điều gì bất
đồng ý hay bị đối xử bất công áp bức, thì chúng ta có thể áp dụng nhiều hình
thức tranh đấu hợp pháp và bất bạo động nhằm đòi hỏi quyền lợi chính đáng cho
cá nhân hay cho tập thể của mình. Ta có thể dùng phương thức “vận động hành
lang” (lobby) để kêu gọi sự hỗ trợ của giới chức trong cơ quan lập pháp cũng
như hành pháp và tư pháp của chính quyền Liên bang hay Tiểu bang - để họ cứu
xét lại những đòi hỏi chính đáng của chúng ta. Người dân cũng có thể phát biểu
trên cơ quan báo chí truyền thông, với các tổ chức bảo vệ nhân quyền – điển
hình như với ACLU (Hiệp hội Nhân quyền Mỹ = American Civil Liberties Union),
Human Rights Watch, Amnesty International v.v...
Cái kinh nghiệm thực
tế sinh động này cần được phổ biến sâu rộng đến với bà con ở bên quê nhà để họ
tham khảo và tùy nghi áp dụng trong các họat động xây dựng tích cực và cụ thể
trong hòan cảnh đặc thù của mỗi địa phương tại Việt nam.
2 – Trường hợp
của các nước ở Đông Âu cũng rất đáng chú ý.
Các quốc gia này đã rũ
bỏ được chế độ độc tài cộng sản từ cuối năm 1989 với sự sụp đổ của Bức tường Bá
Linh. Và trong hơn 20 năm qua, người dân ở vùng này đã dần dần khôi phục lại
được khu vực XHDS một cách rất vững vàng ngọan mục. Và công cuộc chuyển hóa dân
chủ tại đây đã dứt khóat trở thành một quá trình không thể nào mà lại có thể
đảo ngược lại được nữa (irreversible processus) – tức là không thể nào mà trở
lại với chế độ độc tài chuyên chế cộng sản như dưới thời sắt máu của Stalin
được nữa.
Nói chung, thì sự
thành công của người dân tại Đông Âu như vậy là nhờ vào sự tranh đấu bền bỉ
kiên cường trong nhiều thập niên trước đó – điển hình như những cuộc nổi dậ
liên tiếp ở Hungary năm 1956, ở Tiệp khắc năm 1968 (được gọi là Mùa Xuân
Praha), rồi đến các Phong trào Đòan kết Solidarnosc ở Ba lan, Phong trào Hiến
chương 77 ở Tiệp khắc vào cuối thập niên 1970 v.v…
Trên phương diện quốc
tế, ta cần ghi nhớ ảnh hưởng của Thỏa ước Helsinki được ký kết vào năm 1975
giữa các quốc gia Âu châu, kể cả các nước trong khối Xô Viết, thì thỏa ước này
đã tạo ra được một cơ sở pháp lý và chính trị rất thuận lợi cho sự phát triển
của phong trào tranh đấu Nhân quyền ngay tại các nước độc tài cộng sản – để rồi
đưa tới thắng lợi cuối cùng vào năm 1989 như chúng ta đã thấy.
Kinh nghiệm “Xây dựng
và Phục hồi XHDS” quý báu này từ các nước “cựu cộng sản” ở Đông Âu cũng như ở
15 quốc gia tách biệt ra từ Liên bang Xô Viết cũ sẽ rất có ích cho Việt nam
chúng ta trong giai đọan “hậu cộng sản” sắp tới vậy.
III – Để tóm lược lại.
Việc xây dựng XHDS là
công trình rộng lớn của tòan thể khối quần chúng nhân dân - thông qua hàng
ngàn, hàng vạn những tổ chức và đơn vị có đủ cả 3 tính chất : phi chính phủ,
bất vụ lợi và tự nguyện. Đó là một quá trình liên tục, lâu dài và gian khổ nữa
– chứ đó không thể là một việc làm đơn giản dễ dãi như chuyện trở bàn tay ra mà
thành công được.
Ngay từ hồi đầu thế kỷ
XX, cách nay cỡ 100 năm, nhà cách mạng ái quốc Phan Châu Trinh đã hô hào tòan
dân phải cùng dấn thân nhập cuộc vào cả 3 mặt trận rộng lớn được tóm gọn trong
khẩu hiệu : “ Nâng cao Dân trí + Chấn hưng Dân khí + Cải tiến dân sinh”. Thì cả
ba mặt trận đó vẫn còn có giá trị rõ rệt cho công cuộc xây dựng và phục hồi lại
XHDS trên quê hương đất nước ta ngày nay vào thế kỷ XXI vậy.
Cụ thể, chúng ta phải
chuẩn bị gấp rút ngay từ lúc này – dù đất nước hiện vẫn còn đang bị sự kềm kẹp
ngặt nghèo thâm độc của đảng cộng sản ngoan cố với chủ trương phản dân bán
nước. Cũng như cụ Phan đã lên tiếng kêu gọi ngay giữa lúc nước Việt nam đang bị
thực dân Pháp xâm chiếm đô hộ và áp đặt một chế độ đàn áp dã man tàn bạo.
Nói cho rõ ràng và
ngắn gọn hơn, thì người Việt hải ngọai chúng ta cần tiếp tục hỗ trợ tích
cực hơn nữa đối với mọi dự án cụ thể thiết thực của bà con trong nước trong
lãnh vực tranh đấu chống kẻ thù ngọai xâm là Trung cộng, cũng như chống bè lũ
nội xâm là Việt cộng. Cũng như sát cánh với công cuộc tranh đấu đòi Công bằng
Xã hội, đòi Tự do, Dân chủ và Nhân quyền của đại khối dân tộc là bà con máu mủ
ruột thịt thân yêu của tất cả mọi người chúng ta.
Dĩ nhiên là chúng ta
vẫn nên tiếp tục hỗ trợ những công việc xã hội từ thiện nhân đạo – cụ thể như
cứu trợ nạn nhân thiên tai bão lụt, giúp đỡ người bị tật bệnh nan y như bệnh
phong cùi, bệnh HIV/AIDS, hỗ trợ các đồng bào sắc tộc thiểu số, giúp đỡ về y tế
giáo dục, về dậy nghề cho người dân ở những vùng sâu vùng xa kém phát triển
v.v…
Hàng ngũ cộng sản hiện
đang có dấu hiệu suy thóai rệu rã - do nạnbè phái tham nhũng đã trở thành căn
bệnh quá nặng nề trầm trọng - do sự bất tín nhiệm của đa số quần chúng nhân dân
trước sự gian trá lường gạt tầy đình của giới lãnh đạo của đảng. Và nhất là còn
do sự xâu xé mâu thuẫn đấu đá lẫn nhau trong nội bộ của đảng mà hiện đã đến mức
độ không còn có thể hàn gắn cứu chữa được nữa.
Đó là cơ hội đang chín
mùi, rất thuận lợi cho công cuộc tranh đấu nhằm giải thể lọai trừ vĩnh viễn cái
chế độ vô luân, bất nhân và thất đức đã hòanh hành tàn phá đất nước ta từ gần
70 năm qua vậy./
Costa Mesa, Tháng Mười
Một 2012
Đoàn Thanh Liêm
Phút giây chứng kiến chồng nằm chết với đôi tay bị còng
Labels:
CHẾ ĐỘ ĐỘC TÀI
THỨ SÁU, NGÀY 14 THÁNG MƯỜI HAI NĂM 2012
Phút giây chứng kiến chồng nằm chết với
đôi tay bị còng
Lê Tú - Khi đến nơi, bà Lệ thấy chồng nằm bất tỉnh
trên một tấm bạt và không hề thấy bóng dáng lực lượng công an.
3 ngày sau khi xảy ra sự việc công an huyện Yên Thế bắt sới gà
khiến ông Bùi Văn Lợi (SN 1967, ở phố Gia Lâm, Bố Hạ, Yên Thế, Bắc Giang) tử
vong do bị bắn, không khí tang thương kèm theo nỗi bức xúc của những người thân
vẫn chưa hề nguôi ngoai.
Vận trên người tấm áo xô, khăn tang, bà Vũ Thị Lệ (SN 1969) vợ của
ông Lợi chan chứa nước mắt kể lại: “Vào khoảng 14h hôm xảy ra sự việc (ngày
10/12), chồng tôi bảo sang phố Thống Nhất để xem chọi gà vì ở đó có một nhà mới
thường xuyên tổ chức chọi gà và rất nhiều người kéo đến xem. Vậy mà chỉ hơn 2
tiếng sau đó, có người hoảng hốt báo tin chồng tôi bị công an bắn chết. Vội vã
chạy đến nơi, tôi thấy chồng đã nằm bất tỉnh, trên người đầy máu và hai tay
đang bị khóa bằng còng số 8. Tôi như muốn ngất tại chỗ trước cảnh tượng đó”.
Bà Vũ Thị Lệ và chị Bùi Thu Trang đau đớn trước
cái chết của ông Lợi
Điều đáng nói là theo bà Lệ, khi đến nơi thấy chồng bà nằm bất
tỉnh trên một tấm bạt và không hề thấy bóng dáng lực lượng công an, bà cũng
không biết là ai đã khiến chồng mình ra nông nỗi như vậy rồi bỏ mặc, không đưa
đi bệnh viện. Sau đó, bà Lệ được nhiều người dân giúp đỡ gọi một chiếc taxi và
đưa ông Lợi đến bệnh viện nhưng đã quá muộn.
“Tôi có hỏi người dân có mặt ở hiện trường, ai cũng bảo công an
đến bắt sới bạc, chồng tôi bỏ chạy và bị còng tay bắt
lại. Vậy mà không hiểu sao ông ấy lại bị bắn chết”, bà Lệ đau đớn giãi bày.
Cùng trong tâm trạng đau đớn, chị Bùi Thu Trang (SN 1989) con gái
ruột của nạn nhân, cho biết: “Khi vào viện, các bác sĩ nói bố tôi đã bị tử vong
từ trước. Vết đạn đi từ bụng trái sang lá lách phải phân thành 4 lỗ, xuyên
thủng phổi và lá lách. Đặc biệt trên mắt bố tôi có vết thâm đen do bị đánh. Sau
khi khám nghiệm tử thi, tới 23h cùng ngày, thi thể của bố tôi được chuyển về để
làm thủ tục mai táng theo phong tục địa phương”.
Chị Trang còn kể, khi xảy ra sự việc, do sự tắc trách của phía
công an nên vô số người dân đã kéo đến đông nghịt tại hiện trường để yêu cầu
làm rõ cái chết của ông Lợi.

Toàn cảnh khu vực xảy ra vụ đuổi bắt và nổ súng
bắn chết ông Lợi
Qua tìm hiểu, người đã nổ súng bắn chết ông Lợi là Thượng sĩ
Nguyễn Duy Tùng (SN 1989), là cán bộ công an thuộc đội hình sự của công an
huyện Yên Thế (Bắc Giang), vào ngành từ tháng 9/2009. Sau khi xảy ra sự việc,
phía công an huyện Yên Thế đã yêu cầu giải trình lại toàn bộ sự việc. Phía Bộ
công an cũng đã có chỉ đạo phải làm rõ vai trò của ông Lợi, làm rõ về việc nổ
súng gây chết người xem thực sự có phải do “cướp cò” hay không.
Mặt khác, trong quá trình thu thập thông tin về vụ việc, nhiều
người dân ở phố Thống Nhất cho biết ở huyện Yên Thế có rất nhiều nơi tổ chức
chọi gà và việc đánh bạc cũng có. Sới gà nơi xảy ra vụ việc ông Lợi bị bắn chết
là của nhà anh Nguyễn Tiến Dương (SN 1971, ở phố Thống Nhất, Bố Hạ, Yên Thế,
Bắc Giang) mới mở 3 tuần, còn vô số sới gà rải rác trong huyện đã tồn tại từ
lâu nhưng chưa bị “sờ gáy”.
Sở dĩ có nhiều sới gà trong
địa bàn huyện Yên Thế bởi lẽ nơi đây từ lâu đã nổi tiếng về thương hiệu “gà
đồi” Yên Thế. Do có lợi thế về đồi bãi rộng lớn, có nhiều tán cây như vải
thiều, bạch đàn che bóng mát nên người dân nơi đây đã phát triển mạnh việc nuôi
gà. Nhiều gia đình còn
tiến hành nuôi thêm cả giống gà chọi vừa để phục vụ nhu cầu thực phẩm đồng thời
cũng bán cho những người có thú vui chơi gà chọi. Theo con số thống kê mới đây,
huyện Yên Thế có tới gần 5 triệu con.
LÊ TÚ
Theo Infonet
Subscribe to:
Comments (Atom)
Popular Posts
-
Duoi day la 33 truyen ngan cua Tieu Tu ma mot so truyen qui vi da doc qua that tham thia.Xin chia se voi qui vi.Thiet nghi nhung vi nao chu...
-
5 điều cần biết về loại virus chết người không thuốc chữa Mới vừa đây, sự...
Popular Posts
-
Duoi day la 33 truyen ngan cua Tieu Tu ma mot so truyen qui vi da doc qua that tham thia.Xin chia se voi qui vi.Thiet nghi nhung vi nao chu...
-
Cảnh đẹp : Những hàng tre / Nhật Điểm thu hút của Kyoto - Arashiyama khu vực danh lam thắng cảnh hải trình,sưu tầm.
-
Vaclav Havel - Chờ Tự Do Trần Quốc Việt (Danlambao) dịch - Lời người dịch: Tên vở kịch nổi tiếng nhất của nhà viết ...
-
Kính thưa các bạn bỏ đảng, Thiển nghĩ, bỏ đảng là khuynh hướng thời đại tại VN . Tuy nhiên bỏ đảng rồi ngồi yên hay chỉ lo tới mình m...
NEWS HTD.
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
LISA PHẠM - Khai Dân Trí Số https://www.youtube.com/results?search_query=LISA+PH%E1%BA%A0M+-+Khai+D%C3%A2n+Tr%C3%AD+S%E1%BB%91+
Popular Posts
-
Danh Mục Audio Truyện Nghe Trực Tiếp (online) Không Donwload Chân Thành Cảm Ơn Chú8 Hà, Đông Hà, Trái Táo, Yên Như, Biển Và Em, Mai Vân ...
-
From: Mai G. Pham < Subject: Sự thật về ác tăng thích Thích Chân Quang Date: Tuesday, April 23, 2013, 3:17 AM Giới thiệu ph...
-
Cái chết của Cha ruột Nguyễn Tấn Dũng , Tướng Nguyễn Chí Thanh Hy vọng anh ba Dũng chăn Vịt ở Kiên Giang sẻ trả thù cho cha mình vì bị ...
-
Đỗ Mười kết luận phải khai trừ ông Giáp Vào cuối thâp kỷ 60, trước và sau khi ông Hồ chết, nội bộ ĐCSVN xảy ra “Vụ Án Xét L...
-
Vaclav Havel - Chờ Tự Do Trần Quốc Việt (Danlambao) dịch - Lời người dịch: Tên vở kịch nổi tiếng nhất của nhà viết ...
-
Phát biểu của Tổng thống Obama tại Đại học YANGON Ngườ...
-
Duoi day la 33 truyen ngan cua Tieu Tu ma mot so truyen qui vi da doc qua that tham thia.Xin chia se voi qui vi.Thiet nghi nhung vi nao chu...
-
bon. VN chung' ta la` da^n dden nen khong lo bi. ai chui vao` computer phanh phui: - co' bao nhieu nha` - co' ...
-
[ Attachment(s) from Can Bui included below] Thưa quí vị trên DD, Đọc email của ô. Phách gửi cho ô. Ngô Kỳ, tôi thấy nhữn...
-
Subject: Fw: Nhung Tien Doan 2012 http://multiply.com/m/item/vulep:journal:955 http://multiply.com/m/item/vulep:journal:955 ...
My Link
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
Cách tự kiểm tra xem mình có nhiễm virus COVID-19 không (?) - NT2K4FL Nếu không muốn nhận Email này Xin cho biết để chấm rứt.Cám ơn * Please delete my address before sending this document out. * On ...6 years ago
-
Diễn hành Tết Canh Tý trên đại lộ Bolsa, Little Saigon - ---------- Forwarded message --------- From: *Le Hiep* Date: Mon, Jan 27, 2020 at 8:26 PM Subject: Fw: Diễn hành Tết Canh Tý trên đại lộ Bolsa, Little Sai...6 years ago
-
Thuc phẩm được cảnh báo là chất gây ung thư, ăn càng ít càng tốt - ( Cảm ơn bạn đã chuyển . Có vài ý kiến thô thiển : 1 - những thức ăn quá hạn ( out of date ) dù còn dùng được , cũng nên liệng bỏ . Đừng t...6 years ago
-
-
-


