Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Wednesday, January 2, 2013

Theo một thông báo mới :-Thủy vận xa EFV của Hoa Kỳ

Theo một thông báo mới :-Thủy vận xa EFV của Hoa Kỳ




Theo một thông báo mới nhất từ giới chức quân sự Hàn Quốc thì Seoul sẽ được Washington chuyển giao một số lượng tương đối lớn Thủy vận xa EFVđể đối phó với Bắc Triều Tiên.


image


Một động thái gần nhất của Mỹ để chứng tỏ rằng Hoa Kỳ luôn rất coi trọng mối quan hệ đồng minh thân cận với Hàn Quốc chính là việc nước này đã quyết định mang Thủy vận xa EFV của mình giao cho Hàn Quốc.


image


image



Thực chất Thủy vận xa EFV chính là mẫu thủy vận xa mới nhất cho công tác hỗ trợ nhanh cho binh chủng thuỷ quân lục chiến Hoa Kỳ, được Tập đoàn EDES Group nghiên cứu chế tạo.


image


Với khả năng phát xuất từ các chuyên vận hạm hay tuần dương hạm hàng không, cùng khả năng triển khai ngoài khơi từ tàu mẹ, thủy vận xa EFV có thể di chuyển nhanh vào đất liền, mang theo một trung đội lính trang bị đầy đủ và sẵn sàng chiến đấu.


image


image


Các công tác trong khả năng thủy vận xa EFV gồm có đột nhập, truy kích, trinh sát, yểm trợ hỏa lực, tải thương hay thiết kế như bộ phận chỉ huy cơ động.


image


Thủy vận xa EFV có chiều dài 10,67m, chiều ngang 3,66m, chiều cao 3,28m (không kể tháp pháo), tổ điều khiển EFV gồm 1 tài xế, 1 xạ thủ, 1 xa trưởng và 17 lính; trang bị với 1 động cơ MTU MT 883 Ka-523 công suất thủy vận đạt 2.702 mã lực cho phép đạt vận tốc 46km/giờ, công suất lộ vận đạt 850 mã lực cho phép vận tốc tối đa 75km/giờ, tầm hoạt động trên đất liền là 523km và 120km trên mặt nước.


image


Với thiết kế nguyên bản, thủy vận xa EFV có khả năng vượt qua chướng ngại và chịu đựng hỏa lực tương đương với thiết vận xa M113A3 phiên bản nâng cấp.


image


Một chiếc EFV đang tiến hành chở quân


image


Không chỉ linh hoạt dưới nước mà EFV còn rất mạnh mẽ trên đất liền.


image


Thủy vận xa EFV được trang bị hệ thống hỏa lực khá mạnh


image


Khi ở dưới nước Thủy vận xa EFV không hề thua kém những loại thuyền máy hiệnđại nhất.


image


Thủy vận xa EFV


image


Thủy vận xa EFV được thiết kế để có thể hoạt động trong nhiều môi trường vàđiều kiện thời tiết khác nhau.


image


Phòng lái của Thủy vận xa EFV với hệ thống điện tử tối tân.


image


Bản phân tích chi tiết tính năng của EFV


image


Một chiếc Thủy vận xa EFV đang được thả từ tàu mẹ


image


Với khả năng hoạt động trên cả môi trường nước và trên đất liền Thủy vận xa EFV thực sự trở thành mối lo sợ đối với đối phương.


image


Thủy vận xa EFV là niềm kiêu hãnh của nước Mỹ.


“Phê Bình” hay “Bưng Bô” ?

“Phê Bình” hay “Bưng Bô” ?
KHONG VE VIET NAM NEU CON VIET CONG (KVVNNCVC)
MUON CHONG TÀU CONG PHAI DIET VIET CONG (MCTCPDVC)
MUON DIET VIET CONG PHAI DIET VIET GIAN (MDVCPDVG)

“Phê Bình” hay “Bưng Bô” ?
Lê Duy San

Một cuốc sách, sau khi được phát hành, nếu là một cuốn sách có giá trị, thườngđược các nhà phê bình lưu ý tới bằng những bài viết nhận định về cuốn sách đó.

Đôi khi cũng có những cuốn sách chẳng có giá trị gì, nhưng vì tình văn hữu, nên cũng được một số bạn bè tâng bốc, mà người đời thường nói là “áo thụng vái nhau”.
Dù ở trong trường hợp nào thì cũng chỉ là chuyện thường tình, chẳng có gì đáng phải tranh luận để gây nên một cuộc bút chiến.
Vậy mà cuốn sách “Bên Thắng Cuộc” của Huy Đức, do một tên Việt Cộng “con” (1) viết ra, có gì đặc biệt hơn mà lại gây nên nổi sóng, nổi sóng chứ không phải nổi tiếng trong cộng đồng người Việt tỵ nạn?

* Cuốn sách “Bên Thắng Cuộc” của Huy Đức đã nói gì?
* Tại sao cuốn sách này lại “nổi sóng”?

1/ Cuốn sách “Bên Thắng Cuộc” của Huy Đức đã nói gì?
Phải nói là bộ sách “Bên Thắng Cuộc” mới đúng vì bộ sách này gồm có 2 cuốn: Cuốn 1 nói về Giải phóng và Cuốn 2 nói về Quyền bính.

Cuốn 1 gồm có 2 phần.
Phần 1 nói về Miền Nam gồm có 7 chương: Chương 1 nói về 30 tháng 4, 1975, Chương 2 nói về Cải tạo,
Chương 3 nói về Đánh tư sản mại bản, Chương 4 nói về Nạn kiều hay nói cho đúng hơn là Nạn người Hoa kiều (Tầu), Chương 5 nói về Chiến tranh tức nói về nguyên nhân của 2 cuộc chiến tranh năm 1979 với Trung Cộng và Campuchia,
Chương 6 nói về Vượt biên và Chương & nói về Giải phóng.

Phần 2 Thời Lê Duẩn gồm có 4 chương: Chương 8 nói về Thống nhất, Chương 9 nói vềXé rào tức nói về việc thay đổi chính sách kinh tế từ nền kinh tế chỉ huy sang nền kinh tế thị trường theo định hướng CHCN, Chương 10 nói về Đổi mới và Chương 11 nói về Campuchia tức nói về cuộc chiến tranh với Campuchia.

Không cần đọc vào chi tiết, chỉ cần đọc tiêu đề của 11 chương của cuốn 1, chúng ta cũng đã biết biết dược hết tất cả nhưng vấn đề này, không những thế, chúng ta còn biết rõ hơn tác gỉa là khác vì chúng ta không những là nhân chứng mà còn là nạn nhân của những chính sách này.
Cứ cho là tác giả khách quan, nhưng liệu tác giả có dám viết hết những điều mình thấy, mình nghĩ không một khi tác giảchính là Việt Cộng, viết về Việt Cộng và rất có thể viết theo lệnh của Việt Cộng?

Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu đã nói một câu để đời rằng: ”Đừng nghe những gì Cộng Sản nói, mà hãy nhìn kỹ những gì Cộng Sản làm”.

Vì thế nếu có thấy một vài điều tác gỉa viết ra có vẻ khách quan, trung thực hay thấy một vài câu trả lời của các lãnh tụ Cộng Sản mà tác giả đã ghi lại mà tưởng rằng chúng (Việt Cộng) đã thay đổi “tư duy” hay đã ăn năn, hối cải.
Chúng ta nên nhớ rằng, tất cả nhưng gì chúng nói, chúng làm đều có mục tiêu, và đều dựa vào một chính sách nào đó.

Như chúng ta đã biết, ngày nay, bọn Việt Cộng không còn có thể lừa bịp đồng bào trong nước cũng như thế giới được nữa; Chính nghĩa mà bọn Cộng Sản Việt Nam rêu rao do sự tuyên truyền và lừa bịp mà có được, không còn nữa.
Chúng đã phải bấu víu vào cái xác chết thối tha Hồ Chí Minh mà chúng coi là thần tượng và những tư tưởng ăn cắp và những lời nói gian dối của ông ta mà chúng cho là chân lý.
Nhưng thần tượng của chúng cũng đã xụp đổ. Biết bao nhiêu là những thâm cung bí sử về Hồ Chí Minh và tội ác của ông ta đã được phơi bầy ra ánh sáng.
Ngày nay chỉ có những tên Việt Cộng mới gọi ông Hồ Chí Minh là Bác, là cố Chủ Tịch còn đạiđa số dân chúng đều gọi ông Hồ là thằng, thằng Hồ Chí Minh, thằng bán nước HồChí Minh hay HồDâm Tặc hay Hồ Tặc.
Chính vì vậy mà chúng đã phải ban hành nghị quyết 36 đểmong xóa bỏ được làn ranh quốc cộng. Cuốn sách mà tên Việt Cộng “con” (1) Huy Đức viết ra cũng không ngòai mục đích đó. NHưng chúng đã thất bại.

2/ Tại sao cuốn sách này lại “nổi sóng”?

Việc một cuốn sách sau khi phát hành, được độc giả khen chê là một chuyện bình thường vì đó là quyền tự do ngôn luận của mọi người.
Cuốn sách “Bên Thắng Cuộc”của Huy Đức viết đúng hay sai, chủ quan hay khách quan, chê trách hay nhục mạquân dân miền Nam (VNCH) đến đâu, tâng bốc, đề cao quân dân miền Bắc (Việt Cộng)đến đâu, cũng chẳng có gì đáng nói vì cuốn sách này do một tên Việt Cộng “con”viết về bên Thắng Cuộc là tên Việt Cộng “cha” thì dĩ nhiên phải là như thế.
Nhưng sở dĩ cuốn sách “Bên Thắng Cuộc” của Huy Đức đã “nổi sóng” vì nó đã được những tên mang danh là trí thức, lại là những người Việt tỵ nạn Cộng Sản đề cao và tâng bốc.
Như sau:
“Bên Thắng Cuộc là tác phẩm ‘thực’ nhất, cho đến thời điểm này, ghi lại một giai đoạn lịch sử khốc liệt, thông qua tư liệu, của dân tộc từ biến cố 1975 đến nay.” – Đinh Quang Anh Thái, Nhật báo Người Việt, California, USA.

“Cuốn sách phân tích tình hình Việt Nam từ năm 1975 - của một nhà báo sinh ra và lớn lên trong chế độ cộng sản - một cách chuyên nghiệp và công bằng hiếm có.
Nó là một kho tàng dữ liệu quý báu, có thể làm ngạc nhiên cả những chuyên viên theo dõi chính trị Việt Nam trong nhiều thập niên qua.” – Nguyễn Mạnh Hùng, Đại học George Mason, Virginia, USA

“Bên Thắng Cuộc của Huy Đức là quyển sách hay nhất về lịch sử Việt Nam sau 1975 mà tôi được biết.” – Trần Hữu Dũng, Đại học Wright, Ohio, USA.

Còn Tiến Sĩ Lê Mạnh Hùng thì khen nhẹ nhàng hơn:
"Trước hết phải công nhận là ông Huy Ðức đã có những cố gắng viết lên những gì mà những người miền Bắc chưa hề dám viết ra".

“Cuốn sách Bên Thắng Cuộc của ông khi đưa ra đã gây được nhiều ồn ào trong dưluận vì được coi như là đã trung thực dám kể lại những gì xảy ra tại miền Nam trong suốt hơn 10 năm đầu sau ngày 30 tháng 4 với những đau khổ của người dân miền Nam dưới chế độ cai trị của miền Bắc”.

“…cuốn Bên Thắng Cuộc cũng là một cố gắng lớn của tác giả, và đối với những người còn sống tại Việt Nam, đây là một cuốn sách rất có ích vì nó cho họ biết một sốkhía cạnh về quá khứ mà họ vẫn bị che giấu”.

Không những thế, cuốn sách “Bên Thắng Cuộc” của Huy Đức còn được một tờ báo mang danh là của Người Việt tỵ nan quảng cáo một cách qúa lố.

Một cuốn sách chưa phát hành mà đã dám nói là 1st best seller on Southeast Asia History và 2nt best seller on Asia History và lại còn dám nói rằng “tài liệu mật chưa từng công bố” .
Trong 11 chương của cuốn 1, thì hầu hết dân miền Nam đều biết, không là nạn nhân thì cũng là nhân chứng, cần gì phải công bố? Chỉ có tác gỉa coi là mật vì lúc đó tác giả mới có 13 tuổi còn mải mê đánh bi, đánh đáo nên khộng biết?
(1)
Tóm lại, cuốn “Bên Thắng Cuộc” của Huy Đức chẳng có gì đáng nói và cũng chẳng có gì gọi là “tài liệu mật chưa từng công bố” để đáng xem vì đây chẳng qua cũng chỉ là một cuốn sách của một tên Việt Cộng viết về những chính sách của Viết Cộng sau ngày 30 tháng 4 năm 1975 như bao nhiêu cuốn sách khác do Việt Cộng viết.
Tuy nhiên tôi cũng cám ơn tác giả Huy Đức vì nhờ cuốn sách này mà tôi thấy các ông trí thức Đinh Quang Anh Thái, Nguyễn Mạnh Hùng và Trần Hữu Dũng đáng được vinh danh là những Việt Kiều bưng bô bằng miệng nổi danh nhất trong năm 2012.
Mong rằng các ông sẽ nhận được bằng Tưởng Niệm của chính quyền bán nước Việt nam trong một ngay gần đây.

(1) Theo Wikipedia thì Huy Đức tên thật la Trương Huy San, người Hà Tĩnh, sinh năm 1962.


Đọc “Bên Thắng Cuộc” hay "Quá Trình Phá Hoại Kinh Tế Miền Nam"


 

Đc Bên Thng Cuc 
hay "Quá Trình Phá Hoi Kinh Tế Min Nam"
Tiến sĩ Đinh Xuân Quân


Quyển sách 'Bên Thắng Cuộc' của Huy Đức đã, đang và sẽ tạo nhiều tranh luận cho người đọc trong và ngoài nước. Hiện nay quyển sách này mới chỉ có thể mua trên Amazon (phiên bản tin học). Cuốn 1, có tên là Giải Phóng, gồm 2 phần và 11 chương:



Phần I: 


Chương 1: Ba Mươi Tháng Tư - Miền Nam - Đi từ bưng biền - Xuân Lộc - Tướng Big Minh - Trại Davis - Nguyễn Hữu Hạnh - Sài Gòn trong vòng vây - Xe tăng 390 - Đầu hàng - Tuẫn tiết;
Chương 2: Cải tạo Những ngày đầu “Ngụy Quyền” - “Ngụy Quân” - “Đoàn tụ” - “Phản động” - Tù và cải tạo - “Thăm Nuôi” - “Học Tập”;
Chương 3: Đánh tư sản “Chiến dịch X-2” - Đổi tiền - “Gian thương” - “Cải tạo công thương nghiệp tư doanh” Hai gia đình tư sản - Kinh tế mới;
Chương 4: Nạn Kiều Đội quân thứ năm Hiệp định Geneva “Chổi ngắn không quét xa” - Hoàng Sa - Sợ “con ngựa thành Troy” - “Nạn Kiều” “Phương án II” - “Ban 69” - Vụ Cát Lái;
Chương 5: Chiến tranh - Biên giới Tây Nam - Pol Pot - Đi dây - Khmer Đỏ và Campuchia dân chủ - “Kẻ Thù Lịch Sử” - Thất bại trong tấn công ngăn chặn (Pre-emptive War) “Nhất Biên Đảo” - “Áo lính lại khoác vào ngay”;
Chương 6: Vượt biên - “Vượt biên” - Từ “trí thức yêu nước” - Đến “thường dân” - Trước khi tới biển - Đường tới các trại tị nạn -
Chương 7: “Giải Phóng” - Sài Gòn thay đổi - Kinh tế mới Đốt sách - Cạo râu - “Cách mạng là đảo lộn” - Lòng người - Những người được sinh ra không đúng cửa - “Cánh cửa” Thanh niên Xung phong - “Nổi loạn” - “Sài Gòn lại bắt đầu ghẻ lở” -

Phần II: Thời Lê Duẩn 
Chương 8: Thống nhất Nước Việt Nam là một - “Bắc hóa” - Chủ nghĩa xã hội - “Con đường của Bác” - “Mỗi người làm việc bằng hai” - Lê Duẩn và mối tình miền Nam - Chấp chính và chuyên chính -
Chương 9: Xé Rào - Bế tắc - Mậu dịch quốc doanh - Máy bỏ không, công nhân cuốc ruộng - Tháo gỡ - Nghị quyết Trung ương 6 - Bù giá vào lương - Cắm cờ xé rào - Khoán chui - Ông Kiệt xé rào, ông Linh lãnh đạn - “Ai thắng ai” -
Chương 10: Đổi mới - Hội nghị Đà Lạt - Nhóm giúp việc mới - Người của những khúc quanh lịch sử - Từ chính sách Kinh Tế Mới - Đến chọc thủng thành trì bao cấp Giá-Lương-Tiền - Nã pháo vào bộ tổng - Khép lại trang sử Lê Duẩn - Vai trò của Mikhail Gorbachev Tuyên ngôn đổi mới - Bàn tay Lê Đức Thọ - Phút 89 -
Chương 11: Campuchia - “Pot ở đầu phum ta cuối phum” “Xuất khẩu cách mạng” - Tư tưởng nước lớn - Bị cô lập - Phương Bắc - Hội nghị Thành Đô - Campuchia thời hậu Việt Nam.

*

Đã có nhiều nhận xét về cuốn “Bên Thắng Cuộc” về phần chính trị, về những sai lầm trong nội dung, và chúng ta đã nghe một số chỉ trích, chê bai. Riêng đối với người viết này thì ta cần biết lịch sử cận đại VN qua nhiều phía kể cả về phần kinh tế. Muốn tranh đấu ta phải hiểu đối thủ và do đó phải tìm hiểu và phân tích những thành công và thất bại của họ ở chỗ nào?

Người ta nói lịch sử thường được viết theo những người thắng cuộc nhưng từ 1975 đến nay đã bao nhiêu tài liệu được giải mật và nay cuộc chiến tại VN được đánh giá qua nhiều khía cạnh mới. Người ta nói có sách, mách có chứng nhưng với điều kiện là sách viết đúng, không tuyên truyền. “Bên Thắng Cuộc” đã mang một ánh sáng mới cho những trang sử cận đại Việt Nam khi tác giả đã cố gắng có cái nhìn cân bằng – trung thực mặc dù thiếu phân tích.

Dưới khía cạnh kinh tế ta có thể xem cuốn sách như một nguồn tài liệu và có ghi lại nhiều điều hữu ích cho sự nghiên cứu lịch sử hay tài liệu tra cứu. Nó cho thấy là chính các chính sách kinh tế ngây thơ “của một nền kinh tế tập trung bao cấp” đã phá kinh tế miền Nam. Và sự yếu kém về kinh tế vẫn tiếp tục đến ngày nay vì “tư duy” trên nền tảng kinh tế chỉ huy với não trạng rất hẹp hòi của giới lãnh đạo.

Cuốn sách được viết bằng giọng rất bình thản, khách quan, khác hẳn ký ức của nhiều người đã trải qua những tình huống cay đắng của bên thua trận, trong đó có người đang viết những dòng này. Những chính sách sau ngày 30/4/75 của những “đỉnh cao trí tuệ của Bộ Chính Trị” đã thực thi tại miền Nam, đã lộ rõ trong quyển sách này.
 
Nó cho thấy những suy nghĩ thô sơ, hiểu biết quá lạc hậu về các vấn đề quản trị một đất nước, nhất là về quản lý kinh tế.

Thật vậy quyển sách có trên 3 chương (chương 3, 9 và 10) nói về kinh tế mà ta có thể gọi là “quy trình phá hoại kinh tế miền Nam” qua việc áp đặt một cách máy móc guồng máy “tập trung bao cấp” vào kinh tế.
 
Chương 3 kể lại quy trình phá hoại kinh tế VN bởi tập thể Bộ Chính Trị qua việc cải tạo kinh tế. “Theo nhận thức của những người cộng sản, đánh đổ giai cấp tư sản là bước đi tất yếu, là nhiệm vụ của “cuộc cách mạng dân tộc dân chủ nhân dân”. Chưa đầy ba năm sau khi chủ nghĩa xã hội được áp dụng ở miền Nam, các nhà doanh nghiệp, với tên gọi mới là “tư sản”, đã phải trải qua hai lần bị “đánh”.

Các “Chiến dịch X-2” ngày 10-9-1975, việc “Đổi tiền” ngày 22 và 23-9-75, khi đồng tiền cũ của chế độ Sài Gòn đã được thay thế bởi đồng tiền mới được coi là “chiến dịch” còn gọi là “X-3” trong đó mỗi hộ gia đình được đổi tối đa 100.000 đồng tiền với 500 đồng tiền VNCH ăn một đồng tiền mới Ngân hàng [nói theo kinh tế thì đây là một cuộc đổi tiền bóc lột]. Ngày 3-9-1975, Ngân hàng tuyên bố “Công khố phiếu (miền Nam) không còn giá trị”, [Chính quyền giải thích: “Các loại công khố phiếu dù của các ngân hàng hay của tư nhân là những giấy nợ của Nguyễn Văn Thiệu vay để thêm ngân sách cho guồng máy chiến tranh, nay Nguyễn Văn Thiệu và bè lũ đã mang tiền của tháo chạy, Chánh quyền Cách mạng hiện đang quản lý tài sản của toàn dân]

Các chiến dịch “Đánh tư sản” - “Chiến dịch X-2”, việc đổi tiền (X-3), việc đánh “Gian thương” hay việc “Cải tạo công thương nghiệp tư doanh.” Tác giả kể lại một cách bình thản một số sự kiện đã đưa đến sự phá hoại kinh tế miền Nam qua việc áp đặt các chính sách “XHCN” được áp dụng một cách ngây thơ – nếu không nói là mù quáng trong vấn đề cải tạo công thương nghiệp tại miền Nam.

Chương 9 kể lại quy trình tìm mò các giải pháp kinh tế do những bế tắc của kinh tế tập trung bao cấp của VN qua việc “Xé Rào.” Chỉ mấy năm sau 1975, những người như ông Võ Văn Kiệt nhận ra là các chính sách cơ chế “tập trung quan liêu bao cấp” cho kinh tế thất bại và họ đã phải tìm cách “xé rào” để giải quyết các bế tắc của kinh tế VN.
 
 “Bên ngoài thì giặc dã, bên trong thì bức bối, đói kém, không khí càng trở nên ngột ngạt, nhất là từ giữa năm 1978. Lượng người bỏ nước ra đi càng lúc càng tăng, cỗ xe như đang lao xuống dốc mà không ai nhìn thấy chân phanh ở đâu…”
 
Các bế tắc kinh tế do mậu dịch quốc doanh - Máy bỏ không, công nhân cuốc ruộng và cách nào VN đã cố tháo gỡ các khó khăn kinh tế do việc áp dụng hệ thống “bao cấp” tại VN. [Ông Kiệt không phải chờ quá lâu để chứng kiến những gì mà chủ nghĩa xã hội mang lại cho Sài Gòn.
 
Đại hội Đảng lần thứ IV đề ra mục tiêu: “Năm 1980 đạt ít nhất hai mươi mốt triệu tấn lương thực quy thóc, một triệu tấn thịt hơi các loại”.] Trên thực tế là, tại vựa lúa Đồng Bằng Sông Cửu Long, sau khi “cưỡng bức tập thể hóa”, sau khi máy cày, máy kéo của tư nhân bị đưa vào hợp tác xã, tập đoàn đã trở nên tàn phế, mặc kệ các chỉ tiêu Đại hội, sản lượng lương thực, thực phẩm giảm mạnh.
 
[Nhưng gạo lại để ẩm mốc ở Long An trong khi dân Sài Gòn vẫn đói.] Quyển sách nói đến “Nghị quyết Trung ương 6” hay việc nhận ra nguyên nhân đất nước khó khăn là vì "những khuyết điểm chủ quan” và chủ trương xóa bỏ ngay những chính sách chế độ bất hợp lý, gây trở ngại cho sản xuất, khuyến khích việc phát triển sản xuất, …
 
Chương này cũng nói về vấn đề xé rào và khoán chui và hai lần đổi tiền năm 1985. Quyển sách cũng nhắc lời của KS Dương Kính Nhưỡng (cựu Bộ trưởng của VNCH) một cách rất chí lý: cần phải có luật lệ mới quản lý được một đất nước.

Hậu quả các chính sách kinh tế “tập trung bao cấp” là “Cuộc sống của những người dân ở hậu phương cũng trăm bề khó khăn:
 
Cây đinh phải đăng ký /
 Trái bí cũng sắp hàng /
Khoai lang cần tem phiếu /
Thuốc điếu phải mua bông /
 Lấy chồng phải cai đẻ /
Bán lẻ chạy công an /
 Lang thang đi cải tạo /
Hết gạo ăn bo bo /
Học trò không có tập...”
 
Nhờ tình trạng này cho nên chương 10 nói về Đổi mới - Hội nghị Đà Lạt - Nhóm giúp việc mới - Người của những khúc quanh lịch sử Từ chính sách Kinh Tế Mới - Đến chọc thủng thành trì bao cấp Giá-Lương-Tiền - Nã pháo vào bộ tổng - Khép lại trang sử Lê Duẩn - Vai trò của Mikhail Gorbachev - Tuyên ngôn đổi mới - Bàn tay Lê Đức Thọ - Phút 89. Đây là quy trình tìm cách giải quyết các khó khăn của kinh tế VN.

Tác giả này trong bài (1) được viện ISEAS của đại học Singapore xuất bản đã chứng minh là đến 1972, không ai của “nhóm đỉnh cao trí tuệ” của BCT tại VN có một mảnh bằng bằng Đại Học. Hậu quả của việc quản lý yếu kém của lãnh đạo có “Mác xít nhưng trình độ quá thấp” [đỏ hơn chuyên] là những tai hại mang đến cho đất nước VN. 

Một điểm đáng lưu ý là tác giả Huy Đức đã dùng chữ Tuẫn Tiết để chỉ cái chết của các tướng lãnh miền Nam như Lê Văn Hưng, Nguyễn Khoa Nam, Phạm Văn Phú, Lê Nguyên Vỹ hay Đại tá Đặng Sĩ Vinh, những người đã tự kết liễu đời mình vào thời điểm miền Nam sụp đổ. Theo tác giả thì nhiều quân nhân VNCH vô danh đã tìm đến cái chết trong danh dự những ngày sau đó.

Tác giả cũng đã trích dẫn huyền thọai về Hồ Chí Minh và bà Nguyễn Thị Năm do Hoàng Tùng dàn dựng.
 
Chương Nạn kiều trong sách làm sáng tỏ việc tổ chức cho người Hoa vượt biên để gom vàng của nhà nước. Phương án II cũng giúp chúng ta thấy bao nhiêu thảm cảnh đã xảy ra, trong sách ghi lại: “Người di tản được đóng vàng để công an mua thuyền hoặc đóng thuyền cho đi mà không sợ bị bắt hay gây khó khăn.
 
Việc thực hiện Phương án II chỉ do ba người là bí thư, chủ tịch và giám đốc công an tỉnh quyết định. Công an được giao làm nhiệm vụ đứng ra thu vàng và tổ chức cho người di tản”.

Quyển sách cho thấy Đảng Cộng Sản là một tổ chức vô cùng tàn bạo mà lại rất yếu kém về chuyên môn. Người cộng sản VN mang bộ mặt đạo đức giả, mị dân, nhưng cũng có nhiều người cố gắng tìm giải pháp khi bế tắc.

Quyển sách này giúp hai phe (thắng và thua, nói tóm là dân VN) tái khẳng định sự thật qua những việc gì đã xẩy ra từ 1975 đến nay. Vì mù quáng hay ngây thơ theo một chủ nghĩa mà VN đã phải trải qua bao vấn nạn – bao khó khăn, hoàn toàn phá kinh tế miền Nam chỉ vì … “quá ngu xuẩn vì duy ý chí.”

Cái tên sách "Bên Thắng Cuộc" có lẽ cũng nói lên cái thâm ý của tác giả Huy Đức, là không coi sự thắng trận của miền Bắc là một cái gì quá vĩ đại và tuyệt đối. Hai chữ "thắng cuộc" cho người đọc cái cảm giác đó chỉ là một cái gì ở tầm cỡ nhỏ, tạm thời, trong khi dòng chảy phong phú và đa dạng của lịch sử ngày càng cho thấy cái chính nghĩa lại thuộc bên thua cuộc là miền Nam.
 
Nhân quyền, tự do về tư tưởng, tín ngưỡng, ngôn luận, cư trú và về kinh tế v.v... là những đặc điểm vốn đã là nền tảng cho chế độ miền Nam, ngày càng là các đòi hỏi bức thiết của mọi tầng lớp dân chúng Việt Nam hiện tại, sau gần 40 năm chế độ cộng sản được áp đặt cho cả nước, nhất là hiện tượng phụ thuộc vào Trung Cộng ngày càng rõ rệt, và việc "đảng đàn anh" đương nhiên coi Hoàng Sa và Trường Sa là của họ.

Vào thời điểm này ai thắng ai thua không còn là điều quan trọng, mà việc tái khẳng định sự thật lịch sử, để từ đó sửa chữa các sai lầm và đưa đất nước đến độc lập, thịnh vượng và dân chủ mới là điều đáng quan tâm nhất cho tất cả người dân Việt Nam.
 
Quyển sách này chính là bước đầu giúp việc đánh giá lại “giấc mơ XHCN” mà tác giả cho thấy đã mang bao tai họa cho dân VN. Người viết bài này cũng đã sống tại Việt Nam giai đoạn sau 1975, từ tù cải tạo đến việc bị phân biệt đối xử bị coi là loại công dân hạng hai, cho đến khi vượt biển tìm được tự do; và sau đó còn có dịp về làm việc tại Việt Nam trong chương trình phát triển của Liên Hiệp Quốc (UNDP) nhằm giúp cải tổ hành chánh và kinh tế.
 
Với các kinh nghiệm đã trải qua, người viết đánh giá là ngoài vài sai lầm nhỏ, quyển sách này đã cố nói lên được nhiều sự thật. Nó cần phải được đọc nhiều lần một cách cẩn thận, để hiểu được những gửi gắm của tác giả, trong khi chờ đọc nốt cuốn thứ hai của Huy Đức.

1. The Political Economy of the Vietnamese Transformation Process, Contemporary South East Asia, Volume 22, Number 2, Institute of South East Asia Studies, August 2000.

at 12/29/2012 01:58:00 PM
Ts. Đinh Xuân Quân



Mời click vào link để đọc thêm nhiều ý kiến:


 





Đối "địt"

Đối "địt"


 

 

Đối "địt"

Xin lỗi Diễn Đàn !...

Lâu nay, thoạt đầu, có người dùng chữ "Đối đầu trực diện" ....rồi tiếp theo được tán lăng nhăng, nào là "Đối thoại" ..là "Đối kháng" ...rồi không biết đối gì nữa, được dùng xả láng. Ở đây, sẵn đó, tôi thêm vào từ Đối "địt" cho đủ bộ.

* Đối địch

   Chống lại với quân địch (Từ điển Đào Duy Anh)

* Đối "địt"

   Chống lại với cái "địt" của giặc.

  (1) Giặc "Địt" cái gì?

  - Mậu Thân, hai bên đình chiến, nhưng giặc "địt" ra cuộc chiến tết Mậu Thân, làm bao nhiêu thường dân bị chết lây. Riêng, quân Giải phóng bị thiệt hại lớn đến phải rút lui qua biên giới Miên

  - Với Hiệp định Paris 1973, giặc "địt" ra cuộc tấn công năm 1975

  - Địch nói: "Sau chiến thắng, sẽ xây dựng hơn mười khi xưa" ...và rồi giặc  "địt" ra cái gì ?. Đánh tư sản mại bản ...để đẻ ra tầng lớp Tư bản đỏ.

  - Giặc nói "Dân tộc VN là một" ...để rồi giặc "địt" ra cái gì ?. Nhốt tù cải tạo quân dân chinh miền Nam

    ......

    ..... (giặc "địt" ra nhiều thứ lắm!)

    Nhưng cái "địt" tệ hại nhất là: hô hào đánh đuổi giặc Mỹ, nhưng trong nội bộ Đảng, chúng nói  huỵch toẹt là " ..chiến đấu cho Liên Xô và Trung Quốc" !!!...."

     Sau năm 1975 đến nay, chúng "địt" đủ thứ khác

   - Giặc nói "Đoàn kết, đoàn kết, đại đoàn kết .."rồi chúng giết hại các tướng tá của chúng, những người chống lại đường lối của đảng CS. Giết bằng đủ cách, như bệnh nặng, rớt máy bay .v.v..

   - Công thần của chúng như điệp viên Phạm Ngọc Ẩn, chúng "bịt mồm" cho đến gần chết, mới tuyên dương công trang ..và thăng cấp

   - Công thần của chúng như Hoàng Minh Chính, chúng cho du đãng chọi cứt vào nhà.

   - Dòng giõi công thần như Cù huy Hà Vũ, bị chúng nhốt tù vì tội "chơi gái"

   - Dân oan khiếu kiện, chúng chẳng thèm giải quyết. Vụ Tiên Lãng, chúng xử tội là bắn giết nhân viên công lực làm nhiệm vụ.

     ...........

     ...........

      Kể làm sao cho hết. Nhất là đối với thành phần "Bất đồng chính kiến" chẳng hạn xử nặng các Blogger như Điếu Cày .v.v.. Nhốt tù tổng cộng 11 năm với hai nhạc sĩ  Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình. Gần nhất là nhục mạ và hành hung Nguyễn Hoàng Vi ....

    - Điều nặng nề nhất là miệng nói "đoàn kết, hoà giải" nhưng giặc"địt" ra bằng cách muốn xan bằng Nghĩa trang Quân đội Biên Hoà.

    - Chẳng tệ hại nào hơn là luôn nối đoàn kết mà giặc lại "địt" ra việc phá nghĩa trang của người Việt tị nạn tại các trại tị nạn vùng Đông Nam Á.

      ......

      ......

      Gần đây nhất, chúng cho anh Thứ Trưởng N.T.Sơn nào đó "địt" ra nào là: " ..tôi cũng góp ý với chính quyền phải bảo tồn Nghĩa Trang Biên Hoà .v.v." rồi cái gì gì nữa ...

      Tại sao nói là "Ông Thứ Trưởng nào đó" ...vì mọi người đã hiểu rõ hệ thống chức quyền của đảng CS rồi mà. Dù ông trưởng trong ngành nào đó, cũng không có quyền quyết định bằng ông Bí thư của ngành đó. Ngoài ông Bộ trưởng, họ có 5(7) ông Thứ Trưởng, để làm việc lót đường cho Bộ trưởng. Ông Thứ nói gì sai, ông Thứ khác thay. Rồi, kể cả ông Bộ Trưởng, nếu có tuyên bố gì lệch lạc quá đổi, sẽ bị thay bằng ông Bộ khác thôi. Vấn đề lớn của đất nước phải do mười mười mấy ông trong Bộ chính Trị quyết định. Do đó, giả dụ ông NC.Kỳ có "friend" với "ngài" NT.Dũng chẳng hạn, cũng chẳng đến đâu.

 (2) Ta “địt” cái gì?

      Có nhiều cá nhân, tổ chức trước đây cũng đã đối “địt” với giặc hay lắm. Chẳng hạn họ gửi thư đến Bộ chính trị đảng CS Việt Nam, ra ý kiến với nhóm người này thế này thế nọ.

       Gần đây, có Nghị viên HD.Hùng cũng “địt” ra lắm trò.

Thoạt kỳ thủy, ai cũng khen ông này có lòng yêu nước khi về lại VN theo yêu cầu của đảng ông ấy, làm một mưu toan nào đó. Nhưng, sau đó, trò “địt” của ông ấy trở nên khó hiểu

·         Chưa được một năm rưỡi, được CS thà ra, sau khi hơn 300 đảng viên cùng đảng bị CS bắt. Những đảng viên đó, án thấp nhất là 10 năm. Có người đã chết trong tù. Khi về Mỹ, viết sách, anh chàng cho rằng, vì VC cần bang giao với Mỹ, và Mỹ (có lẽ muốn “cứu bồ” một Tổng-Thống-tương-lai của VN) nên hai bên ngầm thoả thuận và hắn ta được ân xá.

·         Tuyên bố sẽ cùng với một người  bên Pháp, với số tiến quyên góp của đồng bào khoảng 100.000 đô la, sẽ làm được một Thiên An Môn tại VN. Anh chàng hứa sẽ hoàn trả nhưng rồi sự việc đi vào quên lãng.

·         Nhận 100.000 (200.000) đô/tháng qua một người làm việc cho hệ thống an ninh tình báo của CS, qua một tiết lộ của đồng chí của hắn.

·         Đả kích đảng Dân Tộc (chính phủ NH.Chánh) và Đảng Việt Tân (tiền thân là MT Hoàng Cơ Minh), cho rằng, một đảng giả danh chống Cộng và đảng kia thân Cộng.

·         Sau khi trở thành Nghị viên, lập ra tổ chức mới gọi là Cộng đồng toàn quốc Liên bang Hoa Kỳ.

·         Họp với mấy ông “tuồng chèo” 9 liên đảng nào đó để thành tổ chức nào đó, gọi là đại diện cho người Việt nước ngoài.

·         Qua vai trò Nghị viên, phối hợp phe nhóm, tạo ra cuộc gặp mặt Thứ Trưởng CS NT.Sơn.

          Dĩ nhiên, ban hoà tấu này cần được nhiều người, nhiều nhóm cùng “địt”. Chẳng hạn, ông nào đó từ VN qua, ca bài “hoà hợp hoà giải”, chẳng hạn: “…"tôi chỉ mong mọi người ưu tiên đặt nặng tinh thần dân chủ đa nguyên và sự đoàn kết trong cộng đồng. Muốn đoàn kết để có sức mạnh hầu chiến thắng cộng sản thì phải tôn trọng sự khác biệt và đa dạng, nghĩa là cho phép người khác được suy nghĩ,hành động khác với mình. Nếu khác với mình là mình chống đối, thì e rằng mình đang làm giống hệt bọn cộng sản mà chính mình đang chống.". Rồi ông Tiến sĩ này, Tiến sĩ kia viết bài, đăng mạng, hoan nghênh việc làm của Nghị viên kia, bằng lối này, giọng điệu khác. Sau cùng, quyển sách “Bên thắng cuộc” ra đời đúng lúc.

          Kể ra Nghị Viên “địt” ra cũng nhiều thứ, nhưng thật sự, chẳng cái “địt” nào chọi được với cái “địt” (gian xảo, lường gạt) của giặc Cộng.

           Còn nếu cho rằng, với những hành động đã được khám phá và minh chứng ở trên, trò “địt” vừa rồi, gọi là “đối đầu trực diện”, cũng chẳng qua chỉ là một phần nhỏ, góp chung vào bản hoà tấu của CS mà thôi.

 (3) Người Việt ở hải ngoại có “đối đầu trực diện” với CS không?

      Trước khi trả lời câu hỏi này, chúng ta xét một vài sự việc đả xảy ra trước kia.

·         Những năm 1980 là năm của những cá nhân, tổ chức người Việt ở nước tìm cách xâm nhập vào VN, với mục đích có tính quân sự, dùng bạo động lật đổ nhà nước CS.

·         Sau đó cho đến nay, không một ai nghĩ rằng, chủ lực thay đổi bên trong VN là do người Việt ở nước ngoài thực hiện. Ai còn nghĩ điều này là đã đi xa sự thật. Cũng như hiện trạng bây giờ ở VN, bọn cầm quyền đã là một dạng Thái Thú mới. Nếu ai cho rằng, bọn này còn phân vân không biết “Theo Mỹ hay theo Trung Quốc” hoặc “Theo Mỹ mất đảng, theo TQ mất nước” thì đó quả là một phân vân hết sức ngây thơ !...

·         Người Việt hải ngoại, lâu nay, với lòng phẫn uất đối với những việc làm tay sai của bọn cầm quyền, đã thực hiện nhiều hình thức phản đối: biểu tình, đốt đuốc, ký Thỉnh Nguyện thư …v.v.. Những việc này không trực tiếp diệt giặc, nhưng đã khiến chúng phải tìm phương đối phó. Nhờ thế, phần nào chúng chùn tay trong việc đàn áp người trong nước. Nhờ thế, khi công du, chúng không dám công khai tiếp xúc với người dân. Nhờ thế, những người chống đối trong nước, khi có cơ hội vượt thoát, còn có đất dung than, chẳng hạn, trường hợp Nguyễn Chính Kết.

·         Chúng có “sợ” người chống đối trong nước không?. Các bản án dành cho những người này đã trả lời

·         Chúng có “sợ” người ngoài nước không?. Sợ chút chút. Nhưng khi lớp người có tuổi đời từ những năm 1940 …trở đi, từ từ “đứt bong”, chúng sẽ tha hồ tung hoành ngang dọc. Nhất là khi chúng được tiếp tay với những thế hệ hai (hai rưỡi) kiểu HD.Hùng!...

·         Tại sao chúng muốn “lấy lòng” người Việt hải ngoại?

      Chúng không “sợ”, nhưng tại sao muốn “lấy lòng”?

      Là vì chúng muốn tịch thu luôn kho tàng vô giá là sự đóng góp tài sảnkiến thức của lớp trẻ trong tương lai.

      Do đó, Nghị quyết 36 được ra đời và được bọn “nằm vùng” “thân Cộng”..cùng bọn ham danh, háo lợi thực thi.

     Trả lời cho câu trên (3), điều này tùy theo cách nhìn của mỗi người. Nhưng, có hai mặt mạnh mà chúng ta cần khai triển (đã được ứng dụng, nhưng có nơi chưa làm đúng mức)

1.    Tổ chức các lớp học Việt Ngữ càng hiệu quả càng tốt.

     CS trong nước đưa văn nghệ sĩ ra ngoài trình diễn, cốt làm thay cho chúng chổ yếu này.

2.    Các trang mạng, các facebook phải được tăng cường về phẩm chất

      Nên có các mục góp ý của người xem nơi các trang này. Khuyến khích ý kiến và cổ động viết bài (nhất là các vấn đề thời sự, chính trị) nơi bạn đọc bình thường (các ngòi viết “cứng” dĩ nhiên đóng góp phần trụ cột)

      Những gì chúng ta làm lâu nay (biểu tình, Thỉnh nguyện thư …họp mặt, thảo luận v.v…) cứ được tiếp tục duy trì càng nhiều càng tốt. Chúng ta hãy làm đúng chức năng của một hậu phương vững mạnh. Hậu phương này vững chắc sẽ tiếp sức mạnh về tinh thần và cả về vật chất (quyên góp, ủng hộ ..v.v..) cho tiền tuyến (là sự phản kháng trong nước). Một khi hậu phương “bỏ ngõ” hay “buông súng” …thì chắc chắn tiền tuyến sẽ bỏ ngang và thua cuộc.

      Tóm lại, khi địch không “chân thật” với chúng ta (hoà hợp hoà giải ngay với các thành phần đối kháng trong nước) mà lại giở trò xảo quyệt, tuyên bố lung tung (“địt” bậy bạ) với người hải ngoại, thì mất công đâu chúng ta phải “địt” lại cho mất sức. Còn những kẻ chuyên làm chuyện “đại diện cộng đồng” vớ vẫn, muốn “địt” với chúng, họ muốn gọi việc làm của họ là “đối đầu trực tiếp” hay gì gì đi nữa …chúng ta phải vạch rõ trắng đen. Nếu cá nhân, đoàn thể nào làm được việc bãi nhiệm những người đại diện cử tri nhưng làm trò “vớ vẫn”, đó là một công trạng. Kể ra, khi họ làm được việc này, họ đã làm một việc hết sức tốt đẹp; bởi, ngược lại, đối với người CS, những thành phần, khi đã được chúng kết án “Phản bội”, hậu quả chỉ là việc bị thủ tiệu mà thôi. Dù chúng ta hiện nay không thực hiện được ngay, nhưng đến ngày bọn CS đã săn được thỏ, những "con chó săn" cũng bị làm thịt!!!....

 

Đặng Quang Chính

Oslo 01.01.2013

22:45

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link