Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Wednesday, January 2, 2013

Nầu Cháo Heo


My tháng nay mt email mi xut hin ly tên là Giác Hnh,

giachanh2012@gmail, ni tiếp con đường ca nhóm Giao Đim, dùng tài liu ngy to ca Vit Cng đ đánh VNCH.
 
Chúng tôi đã dùng tài liu chính xác đ phn chng và bác b nhng tài liu ngy to này nhiu ln, nhưng lâu lâu chúng li đem ra xài li. Giác Hnh, Trn Quang Diu, Nguyn Hu Ba, Phm Minh Tài, Hoàng Vương Đi... có th là mt người hay  mt nhóm v tinh ca nhóm Giao Đim và Sách Hiếm.

    Có người hi chúng tôi Bùi Hng Quang là ai? H sơ hot đng cho Vit Cng ca Bùi Hng Quang khá dài, chúng tôi ch nói vn tt: Hng Quang là mt trong nhng người thành lp nhóm Giao Đim và Sách Hiếm, hin ph trách t Giao Đim, mt t báo đã được Công An Vit Cng gii thiu là cơ quan tôn giáo vn ca Đng CSVN. Xin đc gi lưu ý.


---- Forwarded Message -----
From: Giac Hanh <giachanh2012@gmail.com>
To:
Sent: Tuesday, January 1, 2013 8:31 PM
Subject: [DiendanDanToc] Thông cáo, bọn đảng tội ác Cần Lao Nhân Vị đã thay màu cờ

 

Thông cáo, 

 

Cách nay hai tháng, chúng tôi có đưa ra một số tài liệu nói về bản chất của đảng CẦn lao nhân vị của Ngô Đình Nhu. Trong đó chúng tôi nói về lá Đảng kỳ của đảng Cần Lao là nền xanh ba sao đỏ tương đương với ba ngôi sao của cờ đảng của Saddam Hussein. 

 





đảng kỳ CẦn lao nhân vị 1955-1963 

 

Lưu ý rằng Đảng Cần Lao Nhân Vị có tội và đã gây ra tội ác rất lớn đối với dân tộc Việt nam chúng ta không thua đảng Cộng sản bởi ba nguyên nhân. Thứ nhất, đảng này do tên chóp bu đặc công VC Phạm Ngọc Thảo làm tuyên huấn, thứ hai, đảng Cần Lao Nhân Vị này chứa chấp bộ máy đặc công trong chóp bu chính quyền VNCH I, tất cả chủ chốt sách lược của VNCH I hoàn toàn do bọn này và gia đình họ Ngô Đình Diệm chỉ đạo đặt nền cai trị độc tài và thứ ba là chúng đa gây ra tất cả mọi tội ác mà trong đó là chúng lấy chủ nghĩa ngoại bang của Pháp, Trung Quốc, và Vatican hình thành ra đảng này để tiêu diệt mọi mầm móng chính trị quốc gia đa nguyên dân chủ thật sự. 

 

Đảng kỳ Đảng Cần lao Nhân vị.png

 

Vì bản chất độc tài bị lộ diện, và đảng này đã hoàn toàn tan rã năm 1963 cùng số mạng của ba anh em họ Ngô. 

 

Hôm nay, tôi biết được rằng trên trang web wikipedia đã thay đổi lá cờ đó, và thay vào lá cờ bản đỏ nữa trái, ba sao đỏ, và màu xanh phải đại diện cho Tả Hồng (có phải đảng CS), ba sao cho ba ngôi chúa, và màu xanh (Thanh tức là thiên). 

 

Một số tài liệu chúng tôi cũng đã gửi ra cho thấy, trong cuộc phỏng vấn Ông Mười Hương, chóp bu tình báo chiến tranh VN của VC, đã nói rõ rằng nhóm ông đã thành công khoấy động trong lòng VNCH và thành công gây chia rẽ giữa các đảng phái và họ đã thành công lợi dụng thế lực Ngô để tiêu diệt các đảng pháp chính trị Quốc gia nguy hiểm. 

 

Thông cáo này nhắc nhở các bạn đấu tranh hải ngoại hãy cảnh giác bọn đảng Cần lao hôm nay đang tiếp tục phá hoại những cái gì đây? hãy cảnh giác cụm tình báo việt cộng trong bộ máy Việt gian CẦn lao nhân vị hôm nay đang tiếp tục phá rối cộng đồng khi chúng minh danh công giáo vatican. 

 


Phạm Ngọc Thảo, tuyên huấn đảng Cần Lao Nhân Vị 

 

 

Cm Tình Báo VC A.22 Trong Dinh Đc Lp




Cụm Tình Báo VC A.22 Trong Dinh Độc Lập
Định nghĩa
Tình báo, gián điệp là người hoạt động bí mật của phe địch để dọ thám lấy tin tức về tình hình quân sự, chính trị, kinh tế hoặc tác động, phá hoại.
1* GIÁN ĐIỆP NGA Ở HOA KỲ.
Ngày 28-6-2010, ông Michael Forbiarz, phụ tá biện lý Hoa Kỳ phát biểu trước tòa án liên bang ở Manhattan là việc truy tố 10 người sinh sống ở Đông Bắc Hoa Kỳ (HK) chỉ là "Phần nổi của tảng băng" về âm mưu của cơ quan tình báo Nga SVR , hậu thân của KGB, nhằm thu thập tin tức chiến lược về HK.
Thật vậy, ông Oleg Gordievsky, 71 tuổi, một cựu chỉ huy phó đường dây điệp báo KGB ở Luân Đôn, đã đào tỵ năm 1985, cho biết là hiện có từ 40 đến 50 cặp gián điệp hoạt động dưới nhiều cái vỏ bọc khác nhau tại HK.
* Hoạt động của gián điệp Nga
Họ hoạt động theo từng đôi, giả làm vợ chồng, trà trộn vào xã hội HK, làm quen các giới chức có trách nhiệm, tạo sự quen biết lâu dài để thu thập tin tức tình báo chiến lược.
Cụ thể như về chính sách ngoại giao của tổng thống Obama đối với Nga, về lập trường của HK trong việc thương thảo thỏa ước giảm thiểu vũ khí nguyên tử với Nga, START, về Afghanistan, về Iran và chương trình nghiên cứu đầu đạn nguyên tử loại nhỏ dùng để phá hầm ngầm ở sâu dưới mặt đất.
Các điệp viên liên lạc với nhau bằng hệ thống vô tuyến trên máy điện toán xách tay (Mobile Wireless Transmission). Hai bên ngồi gần nhau để chuyền thông điệp từ máy nầy sang máy kia.
Đây là vụ phá ổ gián điệp lớn nhất từ nhiều năm nay của cơ quan FBI.
2* GIÁN ĐIỆP CỘNG SẢN TRONG CHIẾN TRANH VIỆT NAM
Trong chiến tranh, ở miền Nam, ngoài những tên VC nằm vùng, còn có những điệp viên thuộc tình báo chiến lược như Phạm Xuân Ẩn, Vũ Ngọc Nhạ, Huỳnh Văn Trọng, Lê Hữu Thuý và Phạm Ngọc Thảo.



2.1. VŨ NGỌC NHẠ
Vũ Ngọc Nhạ là nhân vật then chốt trong vụ án Cụm Tình Báo A.22 làm rung động chính quyền miền Nam năm 1969.
Tên thật là Vũ Xuân Nhã, sinh ngày 30-3-1928 tại tỉnh Thái Bình. Được kết nạp vào đảng CSVN năm 1947. Vũ Ngọc Nhạ còn nhiều cái tên khác nữa như Pière Vũ Ngọc Nhạ (tên Thánh), Vũ Đình Long (Hai Long) bí danh Lê Quang Kép, Thầy Bốn, "Ông Cố Vấn".
2.1.1. Hoạt động
Năm 1955. Xuống tàu di cư vào Nam.
Vũ Ngọc Nhạ cùng 1 số điệp viên khác trà trộn vào đoàn người di cư vào Nam. Nhạ cùng vợ và con gái xuống tàu Hải Quân Pháp cùng hàng triệu người Công giáo di cư vào Nam.
- Làm thư ký đánh máy ở Bộ Công Chánh. Chinh phục được cảm tình của Linh mục Hoàng Quỳnh và trở thành "Người giúp việc" của Giám mục Lê Hữu Từ.
Năm 1958
Tháng 12 năm 1958, Nhạ bị Đoàn Công Tác Đặc Biệt Miền Trung của Nguyễn Tư Thái, tự Thái Đen, bắt giữ và giam tại trại Tòa Khâm (Huế) để chờ điều tra xác minh. Linh mục Hoàng Quỳnh can thiệp cho nên Nhạ không bị buộc tội. 
* Người Giúp Việc của Đức Cha Lê Hữu Từ
Một khuyết điểm lớn của Đoàn Công Tác Đặc Biệt Miền Trung là giam giữ những nghi can gián điệp chung với nhau tại trại Tòa Khâm. Chính ở đó, Vũ Ngọc Nhạ đã móc nối với các "cơ sở" (những cá nhân) tình báo khác, đặc biệt là trùm tình báo VC Mười Hương.
Tạo dựng niềm tin đối với Ngô Đình Cẩn.
Năm 1959
Vũ Ngọc Nhạ làm tờ trình "Bốn Nguy Cơ Đe Doạ Chế Độ" được sự chú ý của Ngô Đình Cẩn và sau đó, của ông Nhu, ông Diệm. Do sự dự đoán chính xác về cuộc đảo chánh 11-11-1960 của tướng Nguyễn Chánh Thi, anh em ông Diệm đã chú ý đến Vũ Ngọc Nhạ.
Nhờ danh nghĩa "Người Giúp Việc" của Đức Cha Lê Hữu Từ mà Nhạ được xử dụng như là Người Liên Lạc giữa anh em Họ Ngô và giới Công Giáo di cư. Nhờ đó, Nhạ thu thập được nhiều tin tức tình báo có giá trị. Từ đó, Nhạ có biệt danh là "Ông Cố Vấn".
* Xây dựng Cụm Tình Báo Chiến Lược A.22
Sau đảo chánh 1-11-1963, thế lực Công giáo phát triển mạnh dưới tay của Linh mục Hoàng Quỳnh.
Cuối năm 1965, sự tranh giành quyền lực trong "nhóm tướng trẻ", do sự giới thiệu của LM Hoàng Quỳnh, Tướng Nguyễn Văn Thiệu đã xử dụng Vũ Ngọc Nhạ trong vai trò liên lạc giữa tướng Thiệu và Khối Công giáo. Nhạ đã khéo léo lợi dụng vai trò đó để tạo ảnh hưởng đến các chính trị gia dân sự và quân sự.
Năm 1967
Sau khi tướng Nguyễn Văn Thiệu đắc cử Tổng thống, cấp trên nhận thấy cần thiết phải mở rộng mạng lưới tình báo, thành lập Cụm A.22. (A.22 là mật danh của Vũ Ngọc Nhạ) Cụm do Nguyễn Văn Lê làm cụm trưởng, Nhạ làm Cụm Phó trực tiếp phụ trách mạng lưới. Toàn bộ Cụm A.22 được đặt dưới sự chỉ đạo trực tiếp của Nguyễn Đức Trí, chỉ huy phó Tình Báo Quân Sự ở miền Nam.
Bắt đầu, Cụm A.22 "phát triển" thêm Nguyễn Xuân Hoè, Vũ Hữu Ruật đều là những điệp viên mà Nhạ đã bắt liên lạc trong khi bị giam chung tại Tòa Khâm. Sau đó, thu nhận thêm Nguyễn Xuân Đồng và quan trọng nhất là vào đầu năm 1967, bổ sung thêm Lê Hữu Thuý (hay Thắng) mật danh là A.25.
Các điệp viên nầy được giao nhiệm vụ "Chui sâu, leo cao" nắm lấy những chức vụ quan trọng để thu thập thông tin và để tác động vào chính quyền.
Thành công của Cụm A.22 là cài được 1 điệp viên dưới quyền của Lê Hữu Thuý là Huỳnh Văn Trọng làm "Cố Vấn" cho tổng thống Thiệu.



Chính Huỳnh Văn Trọng đã cầm đầu một phái đoàn VNCH sang HK, tiếp xúc, gặp gỡ hàng loạt các tổ chức, các cá nhân trong chính phủ và chính giới HK, để thăm dò thái độ của chính phủ Johnson đối với cuộc chiến ở VN. Huỳnh Văn Trọng thu thập được nhiều tin tức tình báo chiến lược.
* Vụ án Huỳnh Văn Trọng và 42 điệp báo
CIA nhanh chóng phát hiện điều bất thường là sự tập hợp của các cá nhân là những bị can đã bị bắt giam ở Tòa Khâm.
Giữa năm 1968
Hồ sơ các cựu tù nhân ở Tòa Khâm được mở lại. Do tính phức tạp trong ngành điệp báo, CIA phải mất 1 năm mới hoàn tất hồ sơ và chuyển giao cho Tổng Nha Cảnh Sát QG VNCH.
Vào trung tuần tháng 7 năm 1969, một đơn vị đặc biệt có mật danh là S2/B được thành lập để tiến hành bắt giữ hầu hết những người của Cụm A.22.
Toàn bộ điệp viên Vũ Ngọc Nhạ, Lê Hữu Thuý, Vũ Hữu Ruật, Nguyễn Xuân Hoè, Nguyễn Xuân Đồng, Huỳnh Văn Trọng, và hầu hết những gián điệp khác, kể cả giao liên là bà Cả Nhiễm cũng bị bắt.
Riêng cụm trưởng Nguyễn Văn Lê kịp thời trốn thoát.
Cụm tình báo A.22 bị phá vở hoàn toàn.
Chính quyền Saigon rung động vì 42 gián điệp từ cơ quan đầu nảo là Phủ tổng thống cho đến các cơ quan khác, nhất là 1 "Cố vấn" của tổng thống đã bị bắt.
* Biến vụ án gián điệp thành vụ án chính trị
Đây là vụ án gián điệp lớn nhất lịch sử. Các bị can đều khai, nhất cử nhất động của họ đều là thi hành chỉ thị, là do sự uỷ thác, do lịnh của tổng thống, của các tổng trưởng, nghị sĩ, dân biểu và cả CIA nữa.
Tòa án Quân Sự Mặt Trận Lưu Động Vùng 3 CT bối rối vì không có thể gởi trác đòi những nhân chứng như tổng thống ra hầu tòa để đối chất.
Do không có đủ yếu tố để buộc tội tử hình, cho nên tòa tuyên án:
- Chung thân khổ sai:
Vũ Ngọc Nhạ, Lê Hữu Thuý, Huỳnh Văn Trọng, Nguyễn Xuân Hoè.
- Án từ 5 năm đến 20 năm tù khổ sai cho những bị can còn lại.
Khi quân cảnh dẫn các tù nhân ra xe bít bùng, thì Vũ Ngọc Nhạ quay sang nhóm ký giả ngoại quốc và thân nhân, nói lớn "Tôi gởi lời thăm ông Thiệu".
* Cho rằng CIA dàn cảnh
Một bất ngờ của vụ án là TT Thiệu không tin đó là sự thật mà cho là CIA đã dàn cảnh. Do đó, thời gian Vũ Ngọc Nhạ bị đày ở Côn Đảo thì TT Thiệu đã triệu hồi viên tỉnh trưởng Côn Sơn về Saigon và thay thế vào đó một người thân tín của mình để có điều kiện chăm sóc cho Vũ Ngọc Nhạ và Huỳnh Văn Trọng như là những thượng khách. Vì thế, Vũ Ngọc Nhạ đã đánh giá:"Đó là một cuộc dạo chơi trên Thiên Đàng".
* Tiếp tục hoạt động
Đầu năm 1973
Vũ Ngọc Nhạ và Huỳnh Văn Trọng được đưa về khám Chí Hòa, Saigon. Trong thời gian ở Chí Hòa, nhờ sự giúp đở của LM Hoàng Quỳnh, Vũ Ngọc Nhạ móc nối, bắt bắt liên lạc với nhóm "Thành Phần Thứ 3" của Dương Văn Minh.
Ngày 23-7-1973
Chính quyền VNCH trao trả Vũ Ngọc Nhạ cho Mặt Trận DTGP/MNVN với danh xưng là "Linh mục Giải Phóng".
Năm 1974



Vũ Ngọc Nhạ được CSBV phong Trung tá QĐNDVN. Tháng 4, 1974, Vũ Ngọc Nhạ trở về Củ Chi, hoạt động bí mật mục đích xây dựng lại Cụm Tình báo chiến lược, móc nối với Thành phần thứ 3 và khối Công giáo .
Ngày 30-4-1975
Vũ Ngọc Nhạ có mặt tại Dinh Độc Lập bên cạnh tướng Dương Văn Minh.
* Bị thất sủng và được tôn vinh
Ngày 30-4-1975 thân phận của Vũ Ngọc Nhạ vẫn chưa được xác nhận.
Năm 1976
Vũ Ngọc Nhạ được điều về Cục 2 Bộ Quốc Phòng với quân hàm Thượng tá.
Năm 1981
Được thăng Đại tá nhưng vẫn còn ngồi chơi xơi nước. Hàng ngày đọc các tin tức báo cáo, tổng hợp lại rồi trình lên thượng cấp, Phạm Văn Đồng, Mai Chí Thọ, Nguyễn Văn Linh.
Năm 1987
Tác giả Hữu Mai xuất bản cuốn tiểu thuyết "Ông Cố Vấn, Hồ Sơ Một Điệp Viên" ca ngợi thành tích tình báo của Vũ Ngọc Nhạ. Công chúng đã biết đến và Nhạ được phong Thiếu Tướng.
Vũ Ngọc Nhạ mất ngày 7-8-2002 tại Saigon, 75 tuổi. Phần mộ của Nhạ nằm chung với các phần mộ của các điệp viên khác như Phạm Xuân Ẩn, Đặng Trần Đức và Phạm Ngọc Thảo.




2.2. PHẠM XUÂN ẨN
* Thân thế Và Hoạt động
Phạm Xuân Ẩn sinh ngày 12-9-1927 tại xã Bình Trước, Biên Hòa, là một thiếu tướng tình báo của QĐNDVN.
Từng là nhà báo. Phóng viên cho Reuters, tạp chí Time, New York Herald Tribune, The Christian Science Monitor. 
Theo học trường Collège de Can Tho.
Năm 1948
Tham gia Thanh Niên Tiền Phong và sau đó, làm thơ ký cho hãng dầu lửa Caltex.
Năm 1950
Làm nhân viên Sở Quan Thuế Saigon để thi hành nhiệm vụ là tìm hiểu tình hình vận chuyển hàng hóa, khí tài quân sự từ Pháp sang VN. Đây là lần đầu tiên làm nhiệm vụ tình báo cùng với 14 ngàn gián điệp được cài cắm vào hoạt động.
Năm 1952
Phạm Xuân Ẩn ra Chiến Khu D và đã được bác sĩ Phạm Ngọc Thạch, Ủu viên Uỷ Ban Hành Chánh Nam Bộ giao cho nhiệm vụ làm tình báo chiến lược.
Năm 1953
Phạm Xuân Ẩn được Lê Đức Thọ kết nạp vào đảng tại rừng U Minh, Cà Mau.
Năm 1954
Phạm Xuân Ẩn bị gọi nhập ngũ và được trưng dụng ngay vào làm thư ký Phòng Chiến Tranh Tâm Lý Bộ Tổng Hành Dinh Liên Hiệp Pháp tại Camps Aux Mares (Thành Ô Ma) Tại đây, Ẩn được quen biết với Đại tá Edward Landsdale, trưởng phái bộ đặc biệt của Mỹ (SMM), trên thực tế, Landsdale là người chỉ huy CIA tại Đông Dương. cũng là trưởng phái đoàn viện trợ quân sự Mỹ (US.MAAG) tại Saigon.



Năm 1955
Theo đề nghị của Phái Bộ Cố Vấn Quân Sự Mỹ, Phạm Xuân Ẩn tham gia soạn thảo tài liệu tham mưu, tổ chức, tác chiến, huấn luyện, hậu cần cho quân đội. Tham gia thành lập cái khung của 6 sư đoàn đầu tiên của QLVNCH, mà nồng cốt là sĩ quan, hạ sĩ quan, binh sĩ người Việt trong quân đội Pháp trước đó.
Phạm Xuân Ẩn còn được giao nhiệm vụ hợp tác với Mỹ để chọn lựa những sĩ quan trẻ có triển vọng đưa sang Mỹ đào tạo, trong số đó có Nguyễn Văn Thiệu, sau nầy trở thành tổng thống VNCH.
Năm 1957
Tháng 10 năm 1957, Mai Chí Thọ và Trần Quốc Hương (Mười Hương) chỉ đạo cho Phạm Xuân Ẩn qua Mỹ du học ngành báo chí để có cơ hội đi khắp nơi, tiếp cận với những nhân vật có quyền lực nhất.
Năm 1959
Phạm Xuân Ẩn về nước, nhờ những mối quan hệ, Ẩn được bác sĩ Trần Kim Tuyến, giám đốc Sở Nghiên Cứu Chính Trị Và Văn Hóa Xã Hội (Thực chất là cơ quan mật vụ của Phủ tổng thống), biệt phái sang làm việc tại Việt Tấn Xã, phụ trách những phóng viên ngoại quốc làm việc ở đó.
Năm 1960
Từ năm 1960 đến giữa 1964, Phạm Xuân Ẩn làm việc cho hảng thông tấn Reuters. Từ 65 đến 67, Ẩn là người Việt duy nhất và chính thức làm việc cho tuần báo Time. Ngoài ra, còn cộng tác với báo The Christian Science Monitor...
Từ 1959 đến 1975
Với cái vỏ bọc là phóng viên, nhờ quan hệ rộng với các sĩ quan cao cấp, với các nhân viên tình báo, an ninh quân đội và với cả CIA , Ẩn đã thu thập được nhiều tin tức quan trọng từ quân đội, cảnh sát và các cơ quan tình báo.
Những tin tức tình báo chiến lược của Ẩn đã được gởi ra Hà Nội thông qua Trung Ương Cục Miền Nam. Tài liệu sống động và tĩ mỉ khiến cho Võ Nguyên Giáp đã reo lên "Chúng ta đang ở trong Phòng Hành Quân của Hoa Kỳ".
Tổng cộng, Ẩn đã gởi về Hà Nội 498 tài liệu gốc được sao chụp.
Giai Đoạn 1973-1975
Hàng trăm bản văn nguyên bản đã phục vụ "Hạ Quyết Tâm Giải Phóng Miền Nam " của đảng CSVN.
Phạm Xuân Ẩn là nhân vật được chèo kéo của nhiều cơ quan tình báo, kể cả CIA .
Ngày 30-4-1975, Phạm Xuân Ẩn là một trong những nhà báo chứng kiến cảnh xe tăng của VC hút đỗ cổng Dinh Độc Lâp. Từ đó cho đến vài tháng sau, các phóng viên, đồng bào và cả chính quyền mới cũng chưa biết Phạm Xuân Ẩn là một điệp viên Cộng sản.
Vợ con của Phạm Xuân Ẩn đã di tản sang Hoa Kỳ. Ẩn cũng được lịnh của cấp trên sang HK để tiếp tục hoạt động tình báo. Nhưng Ẩn đã xin ngưng công tác vì đã hoàn thành nhiệm vụ.
Do kế hoạch thay đổi, cho nên mãi 1 năm sau, vợ con của Ẩn mới có thể quay về VN bằng đường vòng Paris, Moskva, Hà Nội, Saigon.



* Sau chiến tranh
Ngày 15-1-1976, trung tá "Trần Văn Trung", tức Phạm Xuân Ẩn, được phong tặng "Anh Hùng Lực Lượng Vũ Trang".
Tháng 8 năm 1978, Ẩn ra Hà Nội dự khóa học tập chính trị 10 tháng vì Ẩn "sống quá lâu trong lòng địch".
Theo Larry Berman thì Ẩn bị nghi kỵ và bị quản chế tại gia. Cấm liên lạc với báo chí ngoại quốc và cấm xuất cảnh, do cách suy nghĩ của Ẩn quá "Mỹ" và do Ẩn đã giúp bác sĩ Trần Kim Tuyến ra khỏi VN ngày 30-4-1975 .
Năm 1986
Trong 10 năm, luôn luôn có 1 công an làm nhiệm vụ canh gác trước nhà của Phạm Xuân Ẩn.
Năm 1990
Đại tá Phạm Xuân Ẩn được thăng thiếu tướng.
Năm 1997
Chánh phủ VNCS từ chối không cho Ẩn đi Hoa Kỳ để dự hội nghị tại New York mà Ẩn được mời với tư cách là khách mời đặc biệt.
Năm 2002
Phạm Xuân Ẩn về nghỉ hưu.
Con trai lớn của Ẩn là Phạm Xuân Hoàng Ân, đã du học Mỹ, hiện đang làm việc tại Bộ Ngoại Giao ở Hà Nội. Con gái của Ẩn hiện đang sống ở Hoa Kỳ.
Thất Vọng
Trong những năm cuối đời, Phạm Xuân Ẩn cảm thấy rất thất vọng vì dân chúng không được viết tự do. Ẩn trối trăn trước khi chết là, "đừng chôn ông gần những người Cộng Sản".
* Nhận định về Phạm Xuân Ẩn.
Lê Duẩn
Đã biểu dương Phạm Xuân Ẩn coi đó là 1 chiến công có tầm cỡ quốc tế.
Frank Snepp, cựu chuyên viên thẩm vấn CIA , tác giả cuốn sách Decent Interval (Khoảng cách thích đáng) nói:"Phạm Xuân Ẩn đã có được nguồn tin tình báo chiến lược, điều đó rõ ràng, nhựng chưa ai "Dẫn con mèo đi ngược" để thực hiện 1 cuộc xét nghiệm pháp y về các tác hại mà ông đã gây ra, Cơ quan CIA không có gan để làm việc đó." Hết trích.
Murrray Gart, thông tín viên trưởng của báo Time nói "Thằng chó đẻ ấy, tôi muốn giết nó".




2.3. PHẠM NGỌC THẢO
1. Thân thế
Phạm Ngọc Thảo sanh ngày 14-2-1922 tại Sàigon. Cha ông là Phạm Ngọc Thuần, một địa chủ lớn, có quốc tịch Pháp, người Công giáo. Còn có tên là Albert Thảo hoặc 9 Thảo, vì Thảo là con thứ 8 trong gia đình.
Sau khi đậu tú tài, Thảo ra Hà Nội học và tốt nghiệp kỹ sư công chánh.
Thảo tuyên bố bỏ quốc tịch Pháp và tham gia kháng chiến.
2. Hoạt động VC
Sau khi tốt nghiệp trường Võ Bị Trần Quốc Tuấn, Thảo về nhận nhiệm vụ giao liên ở Phú Yên. Một lần, Thảo đưa 1 cán bộ về Nam Bô. Đó Là Lê Duẩn, người đã có ảnh hưởng lớn về hoạt động tình báo của Thảo sau nầy.
Được bổ làm Tiểu đoàn trưởng TĐ 410, quân khu 9. (Có tài liệu nói là TĐ 404 hoặc 307). Trong thời gian nầy, Thảo hướng dẫn chiến tranh du kích cho Trần Văn Đôn, Nguyễn Khánh, Lê Văn Kim, những người sau nầy trở thành tướng lãnh của QLVNCH.
Vợ là Phạm Thị Nhậm, em ruột giáo sư Phạm Thiều, nguyên đại sứ tại Tiệp Khắc.
3. Hoạt động tình báo
Sau Hiệp Định Genève, Lê Duẩn chỉ thị cho Phạm Ngọc Thảo không được tập kết ra Bắc phải ở lại để hình thành Lực lượng thứ 3.
Từ đó, Thảo dạy học ở một số tư thục Saigon.
Phạm Ngọc Thảo đã bị Đại tá Mai Hữu Xuân, Giám Đốc An Ninh Quân Đội, lùng bắt nhiều lần nhưng đều trốn thoát. Sau cùng, Thảo về Vĩnh Long làm nghề dạy học. Tỉnh nầy thuộc địa phận của Giám mục Phêrô Ngô Đình Thục, vốn đã quen biết với gia đình Thảo từ trước. Ngô Đình Thục coi Phạm Ngọc Thảo như con nuôi và bảo lãnh cho vào dạy học ở trường Nguyễn Trường Tộ.
Năm 1956
Phạm Ngọc Thảo được phép đưa vợ con về Saigon và vào làm việc ở Ngân Hàng QG. Rồi được chuyển ngạch sang quân đội với cấp bậc Đại uý "Đồng Hóa".
Năm 1956
Do sự giới thiệu của Huỳnh Văn Lang, Tổng Giám đốc Viện Hối Đoái, Bí thư Liên Kỳ Bộ của đảng Cần Lao, Phạm Ngọc Thảo được cử đi học khóa Nhân Vị ở Vĩnh Long. Và Thảo đã gia nhập đảng Cần Lao.



4. Hoạt động trong Quân Lực VNCH
- Chức vụ Tỉnh Đoàn Trưởng Bảo An Vĩnh Long.
- Tuyên Huấn đảng Cần Lao Nhân Vị.
Thảo biết cách khai thác nghề viết báo của mình và về Binh pháp Tôn Tử. Chỉ trong vòng một năm, Thảo đã viết 20 bài báo nói về chiến lược, chiến thuật, nghệ thuật lãnh đạo chỉ huy, huấn luyện quân sự, phân tích binh pháp Tôn Tử, Trần Hưng Đạo. Những bài báo được giới quân sự chú ý và cả TT Diệm và Ngô Đình Nhu.
Năm 1957
Phạm Ngọc Thảo được chuyển về Phòng Nghiên Cứu Chính Trị Phủ Tổng thống với cấp bậc thiếu tá. Sau đó, giữ chức Tỉnh Đoàn trưởng Bảo An Bình Dương.
Năm 1960
Phạm Ngọc Thảo tham dự khóa Chỉ Huy Tham Mưu ở Đà Lạt. Giữ chức vụ Thanh Tra Khu Trù Mật.
Năm 1961
Phạm Ngọc Thảo được thăng trung tá, giữ chức Tỉnh trưởng Kiến Hòa để trắc nghiệm chương trình bình định. Thời gian nầy, Kiến Hòa (Bến Tre) trở nên ổn định không còn phục kích hay phá hoại nữa.
Tuy nhiên có nhiều tố cáo Thảo là Cộng sản nằm vùng. Thảo bị ngưng chức tỉnh trưởng Kiến Hòa và đi học khóa Chỉ Huy THam Mưu ở Hoa Kỳ.
Lý do là, Thảo đã thả hơn 2000 tù nhân đã bị giam giữ và liên lạc với bà Nguyễn Thị Định.
5. Tham gia các cuộc đảo chánh
1. Đảo chánh lần thứ nhất, 1963
Tháng 9 năm 1963, bác sĩ Trần Kim Tuyến, nguyên Giám Đốc Sở Nghiên Cứu Chính Trị (Thực chất là trùm mật vụ) và Phạm Ngọc Thảo âm mưu 1 cuộc đảo chánh Ngô Đình Diệm.
Phạm Ngọc Thảo đã kêu gọi được một số đơn vị như Quân Đoàn 3, Quân Đoàn 4, Biệt Động Quân, Bảo An sẵn sàng tham gia. Nhưng âm mưu bị nghi ngờ. Trần Kim Tuyến bị đưa đi làm Tổng Lãnh Sự ở Ai Cập.
Sau ngày đảo chánh 1-11-1963 , Đệ Nhất Cộng Hòa sụp đỗ. Phạm Ngọc Thảo thăng chức Đại tá làm Tuỳ Viên báo chí trong Hội Đồng Quân Nhân Cách Mạng. Một thời gian sau, được cử làm Tuỳ viên Văn hóa tại Tòa đại sứ VNCH ở Hoa Kỳ.
2. Đảo chánh lần thứ hai năm 1965
Đầu năm 1965, Phạm Ngọc Thảo bị gọi về nước vì Nguyễn Khánh muốn bắt Thảo. Vì thế, khi về đến phi trường Tân Sơn Nhất, Thảo đào nhiệm, bỏ trốn và bí mật liên lạc với các lực lượng đối lập để tổ chức đảo chánh.
Đảo chánh với lý do rất quan trọng mà Thảo nắm được là Nguyễn Khánh và Hoa Kỳ thỏa thuận sẽ ném bom xuống miền Bắc vào ngày 20-2-1965 . Vì vậy phải đảo chánh lật Nguyễn Khánh vào ngày 19-2-1965 .
Ngày 19-2-1965
Phạm Ngọc Thảo và Tướng Lâm Văn Phát đem quân và xe tăng vào chiếm trại Lê Văn Duyệt, đài phát thanh Saigon, bến Bạch Đằng và phi trường Tân Sơn Nhất. Tướng Nguyễn Khánh đào thoát bằng máy bay ra Vủng Tàu.
Ngày 20-2-1965
Hội Đồng các tướng lãnh họp tại Biên Hòa các tướng cử Nguyễn Chánh Thi làm chỉ huy chống lại đảo chánh. Nguyễn Chánh Thi ra lịnh cho Phạm Ngọc Thảo, Lâm Văn Phát và 13 sĩ quan khác phải ra trình diện trong 24 giờ.
Ngày 21-2-1965
Các tướng tiếp tục họp tại Biên Hòa quyết định giải nhiệm Nguyễn Khánh và cử tướng Trần Văn Minh làm Tổng Tư Lệnh QLVNCH.
Ngày 22-2-1965
Quốc trưởng Phan Khắc Sửu ký sắc lịnh bổ nhiệm tướng Nguyễn Khánh làm Đại sứ lưu động. (Một hình thức trục xuất ra khỏi nước)
Ngày 25-2-1965
Nguyễn Khánh rời Việt Nam. Phạm Ngọc Thảo bỏ trốn.
6* Bị bắt và qua đời
Ngày 11-6-1965
Quốc trưởng Phan Khắc Sửu và Thủ tướng Phan Huy Quát tuyên bố trả quyền lãnh đạo quốc gia lại cho Quân đội.
Ngày 14-6-1965
Uỷ Ban Lãnh Đạo Quốc Gia được thành lập do tướng Nguyễn Văn Thiệu làm Chủ tịch.
Phạm Ngọc Thảo phải rút vào hoạt động bí mật. Thảo cho xuất bản tờ báo Việt Tiến mỗi ngày phát hành 50,000 tờ, tuyên truyền tinh thần yêu nước chống Mỹ và Thiệu.
Phạm Ngọc Thảo có 1 hàng rào bảo vệ rộng lớn từ các Xứ Đạo Biên Hòa, Hố Nai, Thủ Đức, Saigon. Có nhiều linh mục giúp đở in ấn và phát hành. Chính quyền Thiệu-Kỳ kết án tử hình và treo giải thưởng 3 triệu đồng cho ai bắt được Thảo.
Võ Văn Kiệt (Sáu Dân) kể lại "Tôi thấy Thảo gặp khó khăn nên đi tìm anh để đưa về chiến khu, nhưng anh bảo vẫn còn khả năng đảo chánh để ngăn chận việc đế quốc Mỹ đưa quân viễn chinh vào miền Nam". (Võ Văn Kiệt)
Lâm Văn Phát ra trình diện và chỉ bị cách chức.
Phạm Ngọc Thảo phải trốn nhiều nơi, cuối cùng bị bắt tại Đan Viện Phước Lý, xã Vĩnh Thanh, quận Nhơn Trạch, Biên Hòa.
Lúc 3 giờ sáng ngày 16-7-1965, Thảo vừa ra khỏi Đan Viện Phước Lý thì bị An ninh Quân Đội phục kích bắt và đưa về 1 con suối nhỏ gần Biên Hòa để thủ tiêu. Tuy nhiên, Thảo không chết, chỉ bị ngất xĩu vì đạn trúng vào càm. Khi tĩnh dậy, Thảo lê lết về một nhà thờ và được Linh mục Cường, Cha Tuyên Uý của Dòng Nữ Tu Đa Minh cứu chữa.
Và Thảo bị phát giác, bị đưa về Cục An Ninh QĐ đường Nguyễn Bĩnh Khiêm. Thảo bị tra tấn cho đến chết vào đêm 17-7-1965. 43 tuổi.
Theo Larry Berman trong cuốn "Perfect Spy" thì TT Thiệu ra lịnh tra tấn và hành hạ Thảo cho thật đau đớn bằng cách dùng 1 cái thòng lọng bằng da, buộc quanh cổ và 1 cái khác thì siết mạnh nơi tinh hoàn. Cũng có tin nói rằng Đại uý Hùng Sùi bóp dái Thảo cho đến chết.
Phạm Ngọc Thảo có 7 con và vợ Thảo đi dạy hoc. Tất cả hiện đang sinh sống ở Hoa Kỳ. Có người con là bác sĩ ở Quận Cam, Cali.
Phạm Ngọc Thảo là 1 điệp viên đơn tuyến. Không có thượng cấp và thuộc cấp. Không thu thập tin tức mà chỉ tác động vào chính quyền.
Nhà nước CSVN truy tặng Thảo danh hiệu Liệt sĩ và quân hàm Đại tá QĐNDVN.
Cũng có nguồn tin cho rằng Phạm Ngọc Thảo là 1 gián điệp nhị trùng, nghĩa là làm việc cho CIA nữa.

Trúc Giang
Minnesota ngày 20-10-2011










 


 


 

 

Đảng Cần lao Nhân vị


Bách khoa toàn thư mở Wikipedia

Đảng Cần lao Nhân vị
Công Nông Chánh đảng
Cần lao Nhân vị Cách mạng Đảng
Đảng kỳ Đảng Cần lao Nhân vị.png
Đảng kỳ
Lãnh tụ
Ngô Đình Diệm
Chủ tịch
Ngô Đình Cẩn Phạm Ngọc Chi
Tổng bí thư
Ngô Đình Nhu
Thành lập
8 tháng 8 năm 1954
Giải tán
1963
Trụ sở
Sài Gòn
Báo chính thức
Xã hội
Tổ chức thanh niên
Đoàn Thanh niên Cách mạng
Hệ tư tưởng/
vị thế chính trị
Thuyết Nhân vị
Khẩu hiệu
Cần lao - Cách mạng - Nhân vị
Thuộc quốc gia
 Việt Nam Cộng hòa
Màu sắc chính thức
lụcđỏ

Cần lao Nhân vị Cách mạng Đảng - hay Đảng Cần lao Nhân vị - là một chính đảng tồn tại và hoạt động tại Việt Nam Cộng hòa từ năm 1954 đến tháng 11 năm 1963 do hai anh em Ngô Đình Diệm vàNgô Đình Nhu thành lập vào cuối năm 1954 tại Sài Gòn dựa trên chủ thuyết chính trị Nhân vị(Personalism) của triết gia người Pháp Emmanuel Mounier[1].

Mục lục

  [ẩn
  • 1 Chủ thuyết
  • 2 Lịch sử
    • 2.1 Tổ chức
  • 3 Xem thêm
  • 4 Tham khảo

  • Đảng ca : Nhân dân Cách mạng Việt Nam[2].

[sửa]Chủ thuyết


Đảng Cần lao Nhân vị theo dẫn giải của ông Ngô Đình Nhu đã được đề ra để làm ý thức hệ trung dung giữa tập thể chủ nghĩa của cộng sản và cá nhân chủ nghĩa của tư bản. Căn cứ theo nhận xét củaJoseph Dusserre trong cuốn Les deux fronts thì trong xã hội tư bản, con người là mối tiêu thụ cần chiếu cố, còn xã hội cộng sản thì coi con người như công cụ sản xuất. Cả hai đều bất cập dựa trên chủ nghĩa duy vật trong khi thuyết Nhân vị cho rằng con người có cả thể xác lẫn tâm linh nên phải có vị trí riêng. Ngoài nhu cầu tiêu thụ và khả năng sản xuất, con người có ý hướng thượng cao siêu.[3]

Theo chủ nghĩa Nhân vị đó thì mục đích là đạt đến "Tam Nhân", gồm:

  • Tương quan cá nhân và nội tại
  • Cá nhân và cộng đồng
  • Cá nhân và siêu nhiên

Nội tại là đào tạo bề sâu của con người gồm có tự do và trách nhiệm. Cộng đồng là phát triển bề rộng của con người gồm gia đìnhxã hộiquốc gianhân loại, và thiên nhiên. Siêu nhiên là củng cố bề cao của con người về tín ngưỡng để đạt "Chân, Thiện, Mỹ".

Để đạt mục đích "Tam Nhân" thì cần "Tam Giác" gồm cảnh giác về sức khỏe, cảnh giác về đạo đứcvà tác phong, và cảnh giác về trí tuệ.

Từ "Tam Giác", phương thức thì dùng "Tam Túc". "Tam Túc" gồm có tự túc về tư tưởng để suy luận tìm chính nghĩa, tự túc về kỹ thuật để khai thác khả năng, và tự túc về tổ chức để phát huy sáng kiến. Có chính nghĩa thì mới thu dụng được khả năng; có khả năng thì mới đóng góp sáng kiến để xây dựng và tổ chức.

Phương trình là lấy "Tam Giác" làm nền, "Tam Túc" làm phương tiện hầu thực hiện "Tam Nhân". Vì lấy con người làm gốc nên chủ nghĩa này có tên là "Nhân vị"[4].

Chủ thuyết của Đảng này chi phối nhiều chính sách và các đạo luật ban hành trong thời Đệ nhất Cộng hòa Việt Nam.

[sửa]Lịch sử


Từ 1950 Ngô Đình Nhu đã cho tập hợp một số nhân vật theo chủ nghĩa quốc gia, lập ra nhóm Tinh thần để bàn luận về chính sự. Trong số những thành viên phải kể Trần Quốc BửuTrần Văn ĐỗNguyễn Thành Nguyên. Nhóm này còn cho xuất bản tờ Xã hội, mỗi tuần một số. Thành viên cũng tổ chức những buổi họp ở Sài GònĐà LạtHuếHà Nội, và Hải Phòng.



Nghị định cho phép thành lập đảng Cần Lao thời Quốc gia Việt Nam

Năm 1953 nhóm Tinh thần chính thức gia nhập chính trường, lấy tên là Công nông Chánh Đảng. Cùng tham gia là Huỳnh Hữu NghĩaNgô Đình CẩnTrần Trung DungTrần Chánh Thành, và Nguyễn Đình Thuần. Sang đầu năm 1954 thì danh xưng Cần lao Nhân vị Cách mạng ra đời. Đảng cũng được sự ủng hộ của một số tổ chức như Phong trào Dân chúng Liên hiệp và Hội Cựu chiến binh Cứu quốc.[5]

Đảng chính thức ra mắt ngày 8 tháng 8 năm 1954 khi đảng viên ra tranh cử với tôn chỉ "Nhân vị + cộng đồng = đồng tiến".

Năm 1955 Ngô Đình Nhu lên làm thủ lãnh.[6]

[sửa]Tổ chức


Đây là một đảng có danh nghĩa công khai nhưng lại có tổ chức gần như bí mật. Các đảng viên nắm các chức vụ chủ chốt trong các cơ quan chính quyền, đặc biệt là các cơ quan an ninh và quân đội trong thời kỳ Ngô Đình Diệm nắm giữ chức vụ tổng thống.

Cùng với đảng Cần lao Nhân vị là tổ chức Phong trào Cách mạng Quốc gia dùng để điều khiển nhiều đoàn thể khác như Liên đoàn Công chức Cách mạng Quốc gia. Phong trào Cách mạng Quốc gia ở Nam phần do Ngô Đình Nhu chủ tọa trong khi Phong trào ở Trung phần thuộc sự điều khiển của Ngô Đình Cẩn.[7] Năm 1958 thì thành lập Đoàn Thanh niên Cách mạng để đào tạo nhân sự thêm sâu rộng, nhất là ở các vùng nông thôn.[7] Tính đến năm 1955 thì Đảng Cần lao Nhân vị có 10.000 đảng viên. Bốn năm sau thì con số đảng viên tăng lên thành 1.500.000.[7] Nhận xét của một số chuyên gia là Đảng Cần lao Nhân vị dùng chung một mẫu với Đảng Cộng sản Việt Nam và Phong trào Cách mạng Quốc gia được tổ chức như mặt trận Việt Minh (hoặc Mặt trận Tổ quốc Việt Nam sau năm 1954) để củng cố địa vị của đảng.[8]

Ngoài ra bên phụ nữ thì có Phong trào Liên đới Phụ nữ do dân biểu Trần Lệ Xuân lãnh đạo, mở lớp huấn luyện quân sự cho các thiếu nữ.[9]

Sau cuộc đảo chính do lực lượng tướng lĩnh thuộc Quân lực Việt Nam Cộng hòa tiến hành, lật đổ chính quyền Đệ nhất Cộng hòa và giết chết hai anh em Ngô Đình Diệm và Ngô Đình Nhu vào tháng 11 năm 1963, đảng này đã tan rã.

[sửa]Xem thêm


  • Đệ nhất Cộng hòa Việt Nam

[sửa]Tham khảo


1.     ^ Thuyết Nhân vị

2.     ^ Sáng tác của Hùng Lân

3.     ^ Huỳnh Văn Lang. Ký ức Huỳnh Văn Lang, Tập I. ?, Hoa Kỳ, 2011. tr 312-20.

4.     ^ Nguyễn Văn Minh. tr 417-30

5.     ^ Nguyễn Văn Minh. tr 428-9

6.     ^ Nguyễn Kỳ Phong. Từ điển Chiến tranh Việt Nam 1954-1975. Garden Grove, CA: Tự Lực, 2009.

7.     a b c Đảng Cần lao theo tài liệu của Bộ Quốc phòng Hoa Kỳ

8.     ^ Penniman, Howard R. tr 167

9.     ^ Duncanson, Dennis J. Government and Revolution in Vietnam. New York: Oxford University Press, 1968. tr 232

  • Dommen, Arthur. The Indochinese Experience of the French and the Americans: Nationalism and Communism in Cambodia, Laos, and Vietnam. Bloomington, IN: Indiana University Press, 2001.
  • Nguyễn Văn Minh. Dòng họ Ngô-Đình: Ước mơ chưa đạt. Garden Grove, CA: Hoàng Nguyên Xuất-bản, 2003.
  • Penniman, Howard R. Elections in South Vietnam. Stanford, CA: Hoover Institution on War, Revolution and Peace, 1972.
  • http://www.viettidemagazine.net/index.php?option=com_content&task=view&id=1114&Itemid=50

 

 

Anh chị em theo giỏi hai tên: 

 

Nguyễn Đình Hoài Việt kẻ chủ trương trả thù cho Diệm đối với nạn tấn công GHPGVNTN hôm nay, và Hồng Loan người cung cấp tài liệu. Như vậy đà quá rõ hai Alpha của đồng bọn này là ai. Ai đã cung cấp tài liệu ngụy tạo. Hồ sơ tội ác phá hoại không thể thiếu hai người này. 

 

 

Kinh Thơ

Lời Chúa là ngọn đèn soi cho con bước .

Là ánh sáng chỉ đường con đi .

(Tv.118,105 )

 

Con trịnh trọng nâng tâm hồn suy niệm

Lời Thánh Kinh mang dấu ấn tình thương,

Ca ngợi Chúa bằng thơ lòng cầu nguyện,

Cả đất trời huyền ảo ngát thơm hương.

 

Con sung mãn no say nguồn Tân Ước,

Triều đại Người, được mặc khải Thiên Quang.

Con sung sướng với hành trang lý tưởng

Chốn lưu đày đầy ân sủng Thiên Đường.

 

Con qùy lạy nhận Tin Mừng chân lý

Từ trời cao vua vũ trụ càn khôn.

Thơ Kinh Thánh là nguồn ơn triết lý

Suối hồng ân con tắm mát linh hồn .

 

Nguyễn Đình Hoài Việt

(Suy Niệm Phúc Âm)

 

http://hon-viet.co.uk/NguyenDinhHoaiViet_NhoOnChiSiNgoDinhDiem.htm

http://hon-viet.co.uk/NguyenDinhHoaiViet_TuongNiemChiSiNgoDinhDiem.htm

 


 Nguyễn Đình Hoài Việt và nhóm Diễn Đàn Giáo Dân California 

 

Phòng họp Diễn Đàn Giáo Dân - 14924 Dillow St. Westminster, CA 92683

 

http://diendangiaodan.us/baitrangdau/xuan/canhdantannien.htm


 

 

 

Xin lưu ý theo giỏi các links này: 

 

Diễn đàn giáo dân Cali 

http://www.diendangiaodan.com/ 

http://diendangiaodan.us/

 

 

Tất cả những gì họ đang phá hoại dựa vào DVD này và Đài Truyền Hình Quốc Gia  và Diễn Đàn Giáo Dân 

http://www.youtube.com/watch?v=Mb1dOgZyrvw

http://ngonsu.com/a/2012/08/03/di%E1%BB%85n-dan-giao-dan-phat-hanh-dvd-t%E1%BB%95ng-th%E1%BB%91ng-ngo-dinh-di%E1%BB%87m

 

 

 

Diễn Đàn Giáo DÂn Quảng Cáo sách của Liên Thành Yểm Trợ Quỹ Pháp Lý Truy Tố Cộng Sản Việt Nam

http://hoilatraloi.blogspot.ca/2012/01/1-7-2012-nguyet-san-dien-giao-dan.html


Biến Đng Min Trung (Nhng Bí Mt Chưa Được Tiết L Giai Đon 1966- 1968- 1972)


 

http://hoilatraloi.blogspot.ca/2012/01/1-7-2012-nguyet-san-dien-giao-dan.html

 

 


Đồng bọn của Nguyễn Đình Hoài Việt đánh phá GHPGVNTN

http://danchuahiepthong.com/index.php?option=com_content&view=article&id=2653:din-an-giao-dan-phng-vn-lm-nguyn-vn-khi-cssr&catid=315:phng-vn&Itemid=590

 

 

Con chuột chù Tàn Dư đảng Cần Lao Nhân Vị.

Trước đây Minh Huệ có nói sẽ viết bài về những con chuột chù gớm ghiếc, sau bài con chuột chù Về Nguồn phản đạo. Hôm nay, tôi sẽ nói về con chuột chù Tàn Dư đảng Cần Lao Nhân Vị.

Trước viễn ảnh sụp đổ của một chế độ, bao giờ cũng có hai thành phần nhốn nháo nhất, là thành phần cầm quyền cùng đám bầy tôi theo đóm ăn tàn, và thành phần mưu đồ lợi dụng thời cơ.

Sau khi miền Nam rơi vào tay CS, đám cầm quyền tháo chạy ra nước ngoài bỏ con đen bên bờ vực thẳm, nhờ tham nhũng màvinh thân phì gia ở hải ngoại. Đám bầy tôi theo đóm ăn tàn, đại khái là tàn dư đảng Cần Lao Nhân Vị, vì không còn tàn để ăn nên mon men cấu kết cùng thành phần mưu đồ lợi dụng thời cơ. Dù qua hơn 30 năm bọn này đã già nua lê lết, nhưng vẫn bám víu theo cuồng vọng, biết đâu còn có chút cặn thừa cho con cháu chúng về sau. Do miệt mài ôm cuồng vọng nhiều năm, cộng với tuổi đời chồng chất khiến kinh nghiệm càng nhiều, mà dã tâm càng lớn, thủ đoạn càng tàn độc.

Chính bọn chúng là những kẻ đã tiếp tay cho CS nuốt chửng miền Nam và kéo dài ách thống trị độc tài độc đảng đến ngày hôm nay.

Chế độ độc tài tàn bạo gia đình trị của giòng họ Ngô Đình, là nguyên nhân khởi thủy để đưa đến mất nước. Từ buổi ban sơ, Diệm Nhu đã dở thủ đoạn tàn bạo. Như, chiêu dụ Tướng Trịnh Minh Thề về hợp tác với chính quyền, nhưng mướn tên Tư Chột là một sát thủ thiện xạ, núp dưới chân cầu Tân Thuân để bắn chết. Mượn tình cảm gia đình của PTT Nguyễn Ngọc Thơ để chiêu dụ Tướng Ba Cụt Lê Quang Vinh về hàng, xong đem ra chém đầu. Và còn biết bao nhiêu hành động dã man, thủ tiêu đối lập, cầm tù những nhà trí thức không cùng tôn giáo và khuynh hướng với anh em họ. Khiến nhiều người vì không sống nổi dưới chế độ của họ mà hoặc chạy trốn ra ngước ngoài hoặc chạy vào bưng theo CS thành lập MTGPMN. Thử hỏi, anh làm TT, làm vua của một nước, mà dân anh không thể sống với anh, phải chạy về phía kẻ thù, thì là lỗi do ai?

Chủ trương tiêu diệt Phật Giáo của Diệm Nhu là một quốc sách chứ không phải là một lầm lỗi.Từ vấn đề lập tờ khai gia đình, hạ tầng cơ sở, đã có sự kềm kẹp đe dọa, những gia đình theo đạo Phật, nếu không khai theo đạo Thờ Cúng Ông Bà mà để là theo Phật Giáo thì coi chừng. Còn đối với thượng tầng kiến trúc, họ chỉ tin dùng người đạo Thiên Chúa, người khác đạo, nếu muốn tiến thân và giữ vững địa vị, thì phải cải đạo hoặc làm con nuôi của Diệm. Ở một đất nước 80% theo Phật Giáo, mà ngày thứ Sáu cấm thịt. Đốn mạt hơn nữa là đối với tất cả những ai bị giữ ở Ty Cảnh Sát sau 24 giờ đều phải bị cạo đầu trọc, nhằm phỉ báng những nhà tu Phật Giáo. Suốt thời Đệ Nhất Cộng Hòa không có ngôi chùa nào được xây dựng, ngoại trừ chùa Xá Lợi vì đã tiến hành xây cất từ trước khi Diệm cầm quyền. Và đạo dụ số 10, kềm kẹp Phật Giáo trong tư thế một hội đoàn. Đến năm 63từ vụ cấm treo cờ Phật Giáo, đến việc dùng xe tăng cán chết đồng bào Phật Tử, rồi hành quân càn quét chùa chiềng tự viện, bắt nhốt tất cả Chư Tăng Ni và cả những Phật Tử ủng hộ Phật Giáo. Chính Diệm Nhu đã tự ý tiêu diệt tiềm lực đấu tranh chống Cộng của đất nước. Nếu Hôi Đồng Quân Nhân Cách Mạng không thực hiện cuộc đảo chánh năm 63, thì miền Nam đã mất năm 68, chứ không đợI đến năm 75.

Xảy đến thời Đệ Nhị Cộng Hòa, Nguyễn văn Thiệu chẳng những chủ trương dùng tham nhũng để trị nước, mà thậm chí còn không biết và không dám dùng nhân tài. Chung quanh toàn là bà con họ hàng thân thích hoặc đầu trộm đuôi cướp qua quen biết giới thiệu mà tin dùng. Suốt chin năm cầm quyền không làm được một việc gì ích quốc lợi dân. Đến giờ phút dầu sôi lửa bỏng lại đem tất cả lực lượng Tổng Trừ Bị và những Sư Đoàn thiện chiến về Thủ Đô bảo vệ Ngai Vàng, và cuối cùng quyết định rút quân khỏi Ban Mê Thuột là một quyết định phi chiến thuật, để cho kẻ thù thừa thắng xông lên nuốt trọn đất nước mà còn dám sống trên cỏi đời, không dám tuẩn tiết, còn trốn chạy ra nước ngoài, còn ngoảnh mặt trước cảnh đồng bào bị bỏ rơi phải vùi thân nơi rừng sâu biển cả để tìm Tự Do.

Nhưng đám tàn dư đảng Cần Lao Nhân Vị và một thiểu số cuồng tín tôn giáo đã bất chấp nhân tính và công đạo, dù họ vẫn rêu rao về công bình, bác ái. Vì muốn chạy tội cho hai ông Tổng Thống Thiên Chúa Giáo, nên đầu tiên họ đổ tội mất nước vào tay TT Dương văn Minh. Nhưng sau đó họ tự ngớ ra, vì cách đổ lỗi vu vơ không thuyết phục. Chẳng khác nào đổ lỗi cho Obama làm cho kinh tế khủng hoảng, sau tám năm cai trị lầm lẫn của Bush con. Thành ra họ phải tìm đối tượng khác. Thì Phật Giáo chính là đối tượng thuyết phục nhất. Vì Phật Giáo có đông đảo quần chúng nhất, vì quá trình truyền đạo của Phật Giáo chưa bao giờ làm đổ một giọt máu nào.

Cho nên trải suốt thời Đệ Nhị Cộng Hòa, tức là sau thời gian chế độ độc tài gia đình trị Ngô Đình Diệm sụp đổ, không bao giờ thấy họ tưởng niệm cái gọi là ‘’Chí Sĩ Anh Minh Ngô Tổng Thống muôn năm’’ của họ. Thậm chí, trong buổi đầu của đời tị nạn, cũng không thấy họ hó hé.

Sau 20 năm đất nước rơi vào tay CS họ mới chợt ngớ ra về cái ngu ngơ của họ, đồng thời họ nghĩ rằng sau 20 năm các nhân chứng sống và thế hệ tị nạn thứ nhất hầu như đã lần lượt qua đời, thì đây chính là thời điểm cơ hội để chạy tội cho 2 Tổng Thống Thiên Chúa Giáo, bằng cách đổ tội mất nước về tay Phật Giáo. Đó là lý do mà sau này mỗi năm vào ngày kỷ niệm Cách Mạng 1.11 họ đều làm lễ truy điệu và vinh danh Ngô Đình Diệm, thật ra là để đổ tội cho  Phật Giáo làm mất nước, để lừa bịp những ngườI thiếu hiểu biết và các thế hệ sau của người tị nạn. Chúng đổ vạ đổ vấy là Phật Giáo đã lật đổ Ngô Đình Diệm, trong khi vào thờI gian đó tất chư Tăng Ni GH đều bị nhốt trong ngục tối sau trận tổng tấn công khốc liệt vào các chùa.

Và nhất là bây giờ VN đang đứng trước nguy cơ mất nước về tay Trung Cộng. Thì thành phần thứ hai, tức là thành phần mưu đồ lợi dụng thời cơ, đang nhốn nháo chuẩn bị chạy chọt để về VN kiếm ghế lãnh đạo, nếu đám tàn dư đảng Cần Lao Nhân Vị và thiểu số cuồng tín không nhân cơ hội này siết chặt tay nhau để cùng hưởng lợi thì đợi đến bao giờ?

Vì họ nghĩ cách đơn giản rằng CSVN sụp đổ, thì họ và đồng bọn sẽ là những người cầm nắm vận mệnh Quốc Gia. Không thể để cho người Phật Giáo đứng lên quyết định vận mệnh đất nước, vì trong tay của người Phật Tử đất nước sẽ phú cường và họ mất quyền lợi bán nước cho ngoại bang.

Đó là lý do chỉ trong vòng 2 năm nay, tự dưng có những kẻ từ trước đến giờ ra vẽ thân thiện với Phật Giáo, bổng nhiên trở mặt, chẳng những xoay 180 độ, mà còn thẳng cánh chụp mủ chư Tôn Đức Giáo Phẩm là CS và chửi bới bằng những lời lẽ bẩn thiểu đê tiện và hạ cấp nhất.

Thật ra họ đã chuẩn bị đến tận kẻ răng cho sách lược này rồi.

Trong khi CSVN cố bảo vệ ách thống trị, với bản chất cố hữu của họ. là tuyên truyền láo khoét, sách động chia rẽ đánh phá cộng đồng người Việt tị nạn hài ngoại. Thì 2 thành phần dư đảng Cần Lao Nhân Vị cùng đám theo đóm ăn tàn và thành phần mưu đồ lợi dụng thời cơ, đang bắt tay nhau để cùng Cộng Sản đánh gục Phật Giáo.

Sách lược của họ vô cùng thâm độc, và họ đã lừa được không ít đồng bào đồng hương Phật Tử, và nhất là thế hệ thứ hai của chúng ta.

Thí dụ họ dựng lên hình ảnh một Little Saigon là thủ phủ chính trị, để từ chúng ta qua đến thế hệ thứ 2, thứ 3 sẽ chỉ biết về một huyền thoại Little Saigon không có thật, mà quên đi thủ phủ Saigon hòn ngọc Viễn Đông của VN ngày xưa. Là nơi của những cơ quan đầu nảo của một đất nước Tự Do tiên phuông chống Cộng trên trường Quốc Tế.

Họ tìm đủ mọi cách để ngăn cản tuổi trẻ Phật Tử tham gia vào chính trường của đất nước đang định cư. Và nếu không ngăn cản được, thì cũng phải tìm đủ mọi cách để bãi nhiệm. Như trường hợp nữ nghị viên họ Nguyễn ở miền Bắc California. Vì họ thấy cô ta giúp chùa Đức Viên trước hội đồng thành phố không cho xây apartment ở khu đất trống bên cạnh, mà họ vin cớ cô ta chọn tên Saigon bỏ tên Little Saigon là chống lại Quốc Gia, chống lại cộng đồng tị nạn. Và vì biết tâm lý chống Cộng của đồng bào tị nạn, mà chúng đã chụp mũ cô ta là CS, lấy chồng là con cán bộ CS cao cấp, lấy tiền của thành phố cấp cho một dự án xây cất công cộng trao cho một ông BS Quân Y nhưng là cán bộ CS vì không có đi tù cải tạo. Trong khi cô ta chưa bao giờ về VN, cha chồng cô ta là một sĩ quan bị nhiều năm tù cải tạo, đến Mỹ qua diện HO. Trong khi dự án xây cất công cộng chỉ mới trên giấy tờ, chính quyền Thành Phố chưa hề xuất quỹ. Và trong khi ông BS nổi tiếng về Tim lại là người mà trong lúc nổ kho đạn tại trại tù Long Khánh năm 76 đã quên bản thân mình và bằng những phương tiện y tế cá nhân chåy giữa làn mưa bom đạn để cứu những bạn tù bị thương. Và trong khi cô ta làm biết bao nhiêu việc ích lợi cho cư dân khu vực, họ đều ém nhẹm., những điều họ dựng ra vu khống cho cô ta, nếu có người lên tiếng bênh vực, thì họ xúm nhau vào đánh hội đồng người ấy cho đến không còn manh giáp. Riết rồi họ mặc tình làm mưa làm gió, không ai dám lên tiếng nữa.

Thậm chí họ còn lôi một anh hề Không Quân ra để khích động và đánh lừa quần chúng. Một anh phi công trong Quân chủng Không Quân mà tất cả hội đoàn Không Quân đều tẩy chay. Vì những người trong Nghề đều biết tẩy của những hành động hề cướp máy bay, rải truyền đơn là không thể tin được. Chỉ có những người ngoài Không Quân, không biết ất giáp gì về phi cơ mới tin thôi. Cuối cùng công cuộc tuyệt thực của anh ta được phổ biến bằng những video cho thấy anh ta đã biến mất khỏi địa điểm biểu tình và tuyệt thực để có mặt ở những hàng quán trong những giờ ăn. Nhưng anh ta đã có vài chục ngàn dollards bỏ túi rồi.

Cũng như hiện tượng cuốn sách Biến Động Miền Trung đứng tên tác giả Liên Thành, đang lôi cuốn biết bao nhiêu đồng bào đồng hương Phật Tử vì mê mờ nhẹ dạ mà trở mặt với GHPGVNTN và Thầy Tổ, theo ủng hộ cho một tên Thiếu Úy Địa Phương Quân chưa có bằng Tú Tài, biệt phái sang Cảnh Sát mang quân hàm Thiếu Tá Cảnh Sát, khi bị vạch mặt láo khoét đã lẫn trốn như chuột, rồi rình dịp tổ chức hội thảo cuội với đồng bọn để gỡ gạc.

Thật ra đây là cuốn sách mà anh ta tự hài tội anh ta và hài tội cả chính quyền VNCH. Trong khi ngoài chiến trườngngười lính VNCH phải xả thân để bảo vệ đất nước, thì tại hậu phương lực lượng cảnh sát là thành phần bảo vệ dân chúng, trừ gian diệt bạo, giữ an ninh cho địa phương. Đàng này anh ta làm phó ty Cảnh Sát mà để CS vào Thành Nội như vào chốn không người. Làm cảnh sát không bảo vệ được dân, để CS bắt HT Thích Đôn Hậu dẫn đi, rồi nói ngược là HT Đôn Hậu là CS. Nói ngu như vậy mà nói được, nếu Ngài là CS nằm vùng, thì CS phải để Ngài ở lại sau khi thất trận rút đi chứ. Vì nếu Ngài nằm vùng bao nhiêu năm mà từ trên xuống dưới từ Tổng Thống đến Tổng Giám Đốc CSQG, từ cảnh sát đến an ninh đến tình báo đều không biết, thì chỉ có bọn đầu chứa giòi mới đem Ngài ra Bắc rời bỏ nhiệm sở đang hoạt động quá tốt. Chính vì Chính quyền Saigon cả 2 thời Đệ Nhất và Đệ Nhị Cộng Hòa đều dùng những người bất tài thất học vô đức như Liên Thành và đám tàn dư Cần Lao Nhân Vị mà miền Nam phải rơi vào tay CS.

Nhưng tại sao chỉ cần lý luận đơn giản như vậy là đã biết thực hư, mà nhiều người vẫn cứ bị lừa, nhất là những đồng bào đồng hương Phật Tử có người từng hết lòng ủng hộ GHPGVNTN?

Thưa, là vì chúng biết tâm lý chống Cộng, nhưng nhẹ dạ của đồng bào đồng hương, và chúng đã được giáo dục lối tuyên truyền của CS. Đó là lý do mà chúng đã cho Liên Thành đóng vai cháu của Ngài Đệ Nhất Tăng Thống Thích Tịnh Khiết, một người Phật Tử nói về Phật Giáo, vừa khả tín, vừa không bị tiếng ‘’đạo ố đạo’’.

Chư Thiện Tri Thức và đồng bào đồng hương Phất Tử nghi xem. Có phải là hết sức nhịp nhàng và ăn khớp nhau không?

Cùng lúc với hiện tượng hàng loạt Tăng Ni rời bỏ con đường cao rộng của Chánh Pháp, để theo TT Tuệ Sỹ Về Nguồn, rồi Thân Hữu Già Lam, rồi Giáo Hội Liên Châu. Là hiện tượng Biến Động Miền Trung của Liên Thành. Là hiện tượng hàng loạt những bài viết thóa mạ chụp mũ chư Tôn Đức Giáo Phẩm, bắt đầu từ nhóm Tin Paris với sự thóa mạ ĐLHT Thích Quảng Độ bằng những lời lẽ mọi rợ nhất.

Nếu CS chụp mũ ĐLHT Thích Quảng Độ thì chẳng những chúng ngu mà chúng còn tự chửi vào mặt chúng. Vì ai cũng biết nhị vị lãnh đạo GHPGVNTN Đức Cố Đệ Tứ Tăng Thống Thích Huyền Quang và Viện Trưởng Viện Hóa Đạo Thích Quảng Độ đã từng nhiều năm bị chúng đày đọa giam cầm. Người Phật Tử dù bất đồng chính kiến với Quý Ngài cũng không thể chụp mũ Quý Ngài, vì người Phật Tử phải biết phỉ báng Tăng là đi thẳng xuống địa ngục A Tỳ.

Vậy thì ai trồng khoai đất này? Nếu không phải là hai thành phần nêu trên? Và nếu chỉ chụp mũ Ngài Xư Lý Thường Vụ Viện Tăng Thống, sự chụp mũ khó có tính thuyết phục, nên chúng đã chụp mũ từ những bề trên là Ngài Đôn Hậu và Ngài Trí Quang. Vì lý do người dẫn đường đi trước sai thì người sau cũng phải sai thôi.

Và lý do chính yếu nhất, ĐLHT Xư Lý Thường Vụ Viện Tăng Thống, là người mà cả thế giới ngưỡng mộ, hành trạng và đạo hạnh của Ngài đánh động cả lương tâm nhân loại, nếu không bôi lọ Ngài, cũng phải cô lập Ngài. Thi chuyện bôi lo phải được tiến hành lớp lang, nhịp nhàng đồng bộ y như thật. Trong khi nội bộ Phật Giáo đã bị CS dùng sách lược Sư đánh Sư, Phật Giáo đánh Phật Giáo. Thì tại sao tàn dư Cần Lao Nhân Vị không tranh thủ lừa bịp để lôi kéo đồng bào Phật Tử sơ cơ nhẹ dạ phản bộI GHPGVNTN và Thầy Tổ để làm lợi cho chúng?

Cũng như gần đây, Công An CSVN có phát tán một đoạn video nhằm triệt hạ uy tín của HT Thích Không Tánh, ngay lập tức bọn tàn dư đảng Cần Lao và thiểu số cuồng tín Tôn Giáo đã chụp lấy cơ hội để bêu riếu Ngài, cùng với ý đồ bêu riếu luôn chư Tôn Đức Giáo Phẩm. Vậy mà chẳng những có nhiều đồng bào đồng hương Phật Tử tin theo, mà thậm chí một số Tăng Ni Về Nguồn cũng lấy đó làm hỉ hả. Trong khi một đứa con nít ở VN cũng biết rằng Công An và Chính Quyền CS muốn bắt ai là bắt, không có tội cũng sẽ ngụy tạo ra tội để bắt, mà một ông Sư bị bắt quả tang chứng cớ rành rành là hình ảnh trong máy quay phim, mà chúng không hề dám động chạm gì tới ông Sư này, có lạ không? Cho nên, chúng ta không thể chỉ đề cao cảnh giác trước âm mưu thủ đoạn của CS mà còn phải hết sức đề cao cảnh giác trước mọi lời lẽ, mọi hành động của đám tàn dư đảng Cần Lao và thiểu số cuồng tín Tôn Giáo này nữa.

Tàn dư đảng Cần Lao và thiểu số cuồng tín Tôn Giáo nghĩ rằng nếu không kịp hành động, rủi CS sụp đổ, thì dưới uy tín ngất trời của ĐLHT Xư Lý Thường Vụ Viện Tăng Thống, chắc chắn vai trò lãnh đạo Quốc Gia sẽ về tay của một vị Thiện Tri Thức Phật Giáo, thì tàn dư đảng Cần Lao Nhân Vị và một thiểu số cuồng tín tôn giáo sẽ có ghế nào để ngồi đây? Thật ra họ cũng không có đủ trí khôn để hiểu rằng, khi CS sụp đổ, thì người cầm nắm vận mệnh đất nước phải là người đang sống trong nước cùng với sự sắp đặt và ủng hộ của các cường quốc, chứ không thể để cho một kẻ bá vơ từ ở một đất trời Tự Do nào đó nhảy về và bước lên ngai vàng.

Thành ra, tôi mong với bài viết này, đồng bào đồng hương Phật Tử càng phải cẩn thận cân nhắc trong mọi thái độ hành xử, đừng để lọt vào bẩy lừa của đám tàn dư đảng Cần Lao mà vô tình hại Đạo hại đời. Nhất là sắp tới ngày kỷ niệm cách mạng 1.11 là ngày mà tàn dư đảng Cần Lao sẽ truy điệu và vinh danh Ngô Đình Diệm, một bạo chúa tàn ác không kém gì những bạo chúa thời xưa, sau Hồ Chí Minh, nhằm mục đích đổ vạ đổ vấy tội làm mất nước cho Phật Giáo chúng ta, rằng Phật Giáo tàn nhẩn nở giết hại một nhà đại ái quốc, một chí sĩ anh minh...

Kinh nhờ Chư Thiện Tri Thức, phổ biến rộng rải bài viết này đến tất cả đồng bào đồng hương Phật Tử, trong cũng như ngoài nước, kể cả phe nhóm Về Nguồn, (vì sự việc TT Tuệ Sỹ chủ trương hợp tác với CS cũng là do CS đưa ra viễn họa của tàn dư đảng Cần Lao và thiểu số cuồng tín Tôn Giáo để lay động ông và vì ông không dùng tâm Phật để làm việc Phật, nên mới lạc đường- nếu có dịp sẽ nói trong một bài khác) để mọi người cùng biết những thủ đoạn đê hèn bẩn thỉu của tàn dư đảng Cần Lao và thiểu số cuồng tín Tôn Giáo, hầu tránh sự việc vô tình phản Đạo hại đời. Và mong rằng khi có bất cứ kẻ nào muốn cãi chầy cãi cối, thì quý vị cứ dùng bài này mà đập vào mặt họ, không cần phải đôi co cho bận trí. Xin cảm ơn quý vị đã dành thờI gian để đọc hết bài này.

Minh Huệ27.06.2010

================ 

 

Vu cáo? Phá hoại? Gây chia rẽ? Độc tài tôn giáo? 

 

Mục tiêu của Hội Công giáo Cứu quốc Việt Nam: “Mở rộng Việt-nam công giáo cứu quốc hội. Cố cảm hoá quần chúng các hội Phật Thầy và Cao đài.” 

Giác Hạnh

---------- Forwarded message ----------

From: nguyen kimluan <nguyenkimluan56@yahoo.fr>

 

Nếu nhà Ngô không tiêu diệt nội lực dân tôc ( VN QD Đảng, ĐV QDĐ, Dân Xã Đảng, Hòa Hảo, Cao Đài) mà biết đoàn kết dân tộc, thực hiện dân chủ, để chống họa xâm lăng của CS Đệ Tam Quốc Tế thì hẳn là không có ngay tang 30/04/75.

Nkl.

 

De : Gop gio <gopgionews@yahoo.com

 

 

 

LẠI VẪN TRÒ VU CÁO RẺ TIỀN !

       Lại vẫn trò MA GIÁO tiếp tục đổ tội cho Phật Giáo “đâm sau lưng 2 chánh thể VNCH” và làm mất miền Nam !

       Đâm sau lưng 2 chính thể VNCH và làm mất miền Nam chính là tên phản quốc Ngô Đình Diệm và bọn giáo gian Cố Đạo Cần Lao !

Đây là bằng chứnghãy mở mắt nhìn cho kỹ :

       1.- Tên Việt gian Ngô Đình Diệm cuồng tín tôn giáo, cùng dòng họ Ngô  của y đã lợi dụng Đức Hồng Y Spellman và người Mỹ để lên cầm quyền hầu có điều kiện mở rộng nước Chúa, diệt các tôn giáo khác; tiêu diệt các Đảng phái Quốc gia, Lực lượng Hoà Hảo, Cao Đài… là những tiềm năng kháng Cộng mạnh mẽ của nhân dân miền Nam.

       Nếu còn Hoà Hảo, Cao Đài, VNQDĐ, Đại Việt, Dân Xã Đảng… thì CS Hànội không thể chiếm được miền Nam. Dứt khoát là vậy.

       2.- Năm 1963, vì Ngô Đình Diệm định bắt tay với Hồ Chí Minh… đuổi Mỹ, thống nhứt VN, Diệm làm Phó Chủ tịch cho Hồ.. cho nên mới bị chết thảmĐó cũng là ý Chúa ?

       3.- Để trả thù cho Diệm, năm 1975 bọn Việt gian Cố Đạo Cần Lao tiếp tay cho CS miền Bắc xâm lăng miền Nam. Bọn Cố Đạo huy động các nhà thờ trên toàn quốc phát động chiến dịch xuống đường ồ ạt  lật đổ TT Nguyễn Văn Thiệunộp miền Nam cho Cộng sản !!! Bọn Cố đạo Cần lao đã “thành công” mục đích trả thù Mỹ, trả thù Phật Giáo, trả thù TT Nguyễn Văn Thiệu giết ông Diệm !  Không sai !

Đó là bằng chứng cụ thể 100% không thể chối cãi !

      4. Sau 1975 ra hải ngoại, cũng chính bọn Việt gian Cố Đạo Cần Lao dựng xác chết tên Diệm dậy, phát động chiến dịch “Phục hồi tinh thần Ngô Đình Diệm” biến các nhà thờ thành “Chiến Khu” tiếp tục Chống Mỹ, chống Phật Giáo và chống người Quốc Gia lưu vong. Bọn Cha Cố thân Cộng nầy công khai kêu gọi giáo dân “Thôi đừng chống Cộng nữa ! Cộng sản nó cũng là con cái của Chúa ! Hãy làm mục vụ đô la để xây dựng đất nước !”

Đó cũng là sự thực 100%

      5.- Bằng chứng rõ rệt nhứt là bọn Cha Cố Cần Lao thân Cộng CẤM treo cờ vàng Quốc Gia tại các nhà thờ ở hải ngoại, viện dẫn lý do “Lá Cờ Vàng của chế độ VNCH đã chết”. Bọn Cố Đạo Cần Lao cùng đám chiên lai chồn cuồng tín ngu ngốc, chúng không thấy có tất cả hơn 100 thành phố tại 22 tiểu bang trên đất Mỹ, trong đó cả Thống Đốc và Hạ Viện tiểu bang, nơi có người Việt cư ngụ, đã Công Nhận Lá Cờ Vàng là “Di Sản Tinh Thần và là Biểu Tượng của người Mỹ gốc Việt”. Các nhà thờ là của giáo dân tị nạn CS chung tiền, phải vay tiền ngân hàng trả góp để dựng lên… Như vậy nhà thờ là TÀI SẢN riêng của Giáo dân Tị nạn, dứt khoát không phải của Giáo hội Công giáo Hoa Kỳ, lại càng không phải của CS Hànội. Vì thế giáo dân có quyền treo cờ vàng “biểu tượng tinh thần”  của người Việt tị nạn trên các nhà thờ của họ mà chẳng ai có quyền cấm đoán. Bọn Cố Đạo Cần Lao lấy quyền gì ?  Chính bọn Cố Đạo Cần Lao cũng sống bám vào giáo dân tị nạn. Nếu giáo dân tị nạn không cúng dường hàng tuần để vỗ béo “các cha” thì tiền đâu để các cha cố sống phè phỡn trên mồ hôi và nước mắt của con chiên tị nạn?

     Như  vậy rõ ràng việc CẤM treo cờ vàng là hành động phản bội người Quốc gia, là biểu hiện tính bất nhân, bất nghĩa của bọn giáo gian Cố Đạo Cần Lao và đám chiên lai chồn cuồng tín ngu đần chỉ biết “đức vâng lời” !

     Lạy Chúa tôi ! Không nói ra cũng là đồng loã với tội ác !

            GÓP GIÓ

 

========== 

..hiện nay có nhóm người, muốn ngụy tạo lịch sử để thỏa mãn nhu cầu tâm lý tội lỗi. Họ sợ bị lịch sử đưa ra đứng trước vành móng ngựa về tội đã vì quyền lợi của gia đình, của tổ chức, của tôn giáo mà họ hoặc lớp tiền bối họ từng là thủ hạ nhúng tay vào tội ác ủng hộ một triều đại tham tàn. Muốn tẩy đi vết nhơ mà phe đảng của họ hay của lớp cha anh họ đã di hằn máu lệ oan nghiệt trên dòng sống lịch sử, họ phải ngụy tạo, đánh tráo lịch sử hầu đổi thay diện mạo. Họ không ngần ngại nhẫn tâm phao vu, biến nạn nhân thành tội nhân, cũng  không ngần ngại tô son trát phấn, ngụy tạo để tôn vinh tên bạo chúa, kẻ tội đồ vốn từng là thủ lãnh, là ân nhân của họ thành bậc anh hùng. Bất cứ ai không cùng đường đi với họ, muốn nói lên sự thật thì sớm muộn kẻ đó cũng sẽ trở thành nạn nhân của họ, và họ sẽ dùng loại ngôn ngữ dơ dáy nhất, hạ tiện nhất, kể luôn cả văng thề chưởi tục để triệt hạ. Hành động vu khống mạ lị tục tằn đã nói lên nhân thân của họ cũng như kẻ mà họ tôn sùng.

          Thoạt đầu, chúng tôi nghĩ nhóm người nầy cũng chỉ là những tên vô lại, tập họp dưới gậy chỉ huy của dư đảng Cần lao hồi sinh qua các diễn đàn: Ba cây trúc, Nói thật, nói thẳng; hay “trùng hợp” kế sách của cộng sản như các nhóm: Giao điểm, Hồn Nước (của Việt Thường), hay từ cá nhân những kẻ ưa sử dụng loại ngôn ngữ của phường “đá cá lăn dưa” như Phạm trọng Luật tức Joseph Phạm tức chính khí Việt, TS Hồng Lĩnh, csqg<phudacuy, Tuấn Phan, tieudietcs, Kim âu Hà văn Sơn, Tôn thất Sơn, Mathew Trần, Hàn gian Trần lệ Tuyên, Đặng Phúc, Trần tâm Trực, Bửu Nguyễn, Tâm Cao Nguyễn đăng Trình, mới  tăng viện thêm Trần trung Chính, Trần văn Ngà và dĩ nhiên không thể thiếu Đặng văn Nhâm, Nguyễn Cần tức Lữ Giang tức Tú Gàn kẻ vinh dự được ông Đỗ Thái Nhiên đặt chho mạo hiệu đầy đủ bản sắc:”Đặc Công Truyền Thông” . Đứng mũi chịu sào cho nhóm nầy là Liên Thành, tên được thuê chưởi mướn. Hai con bài úp là cựu tướng Nguyễn Khắc Bình và cựu Đại tá CSQG Trần Minh Công vì lượng giá sai, cùng với Liên Thành xông ra và bị cháy tên ngay trong đợt pháo tấn công Phật giáo đầu tiên.

          Cương lĩnh của nhóm nầy là phải hóa thân cho Ngô đình Diệm thành thánh, hóa phép thay đổi Ngô triều từ chế độ khủng bố, độc tài tàn ác, kỳ thị thành chế độ thuộc loại “Nghiêu Thuấn” bên Tàu. Muốn thay đổi diện mạo như thế, tất nhiên họ phải kết án nạn nhân! Nạn nhân không những “đáng tội chết” mà còn phải chịu trách nhiệm về một tội lớn hơn là đã dám tìm cách… thoát chết! khôi hài hơn, họ kê thêm tội vì nạn nhân thoát chết mà Miền Nam phải mất vào tay cộng sản.

          Vậy nạn nhân của họ là ai ?,Họ là ai?

           Xin thưa, Phật giáo Việt Nam là nạn nhân!  Và” Họ” là những kẻ hoặc hậu duệ những kẻ đã từng đầy quyền lực trong chế độ Ngô triều, những kẻ dã tâm đồng hóa Tổ Quốc với Ngô Triều theo kiểu “Yêu Nước là Yêu Ngô Tổng Thống.!” Họ là những kẻ thọ hưởng ơn phước của Ngô triều. Họ là những kẻ mang tham vọng xóa sổ Phật giáo để tôn giáo họ trở thành tôn giáo duy nhất, bằng bạo lực với phương kế hung hãn và lưu manh nhất cố gắng kết thúc chương trình “Thập giá và lưỡi gươm” đã có từ tổ phụ của họ.

============= 

Lịch sử  Không thể ngụy tạo bằng sự dối trá

 

Trần Việt

 

“Lịch sử bị bóp méo cũng nguy hiểm chẳng khác chi tội giết người bởi nó    giết chết sự thật, giết chết cả niềm tin của cả một thế hệ.” (GS Hà văn Thịnh Tản Mạn Mùa Hè Tuesday, 15 May 2012 14:17  Calitoday.com)

***

 Thỉnh thoảng tôi vẫn thường nghe nói:”Để lịch sử phán xét”. Nhưng lịch sử có thật thường là sự thật không?

Câu trả lời, giá trị sự thật của lịch sử phải dựa vào sự can trường của những chứng nhân. Lịch sử thường được thuật lại bằng chữ viết, bằng lời kể, đôi khi cũng có sự góp mặt của âm nhạc (hò, vè...) hội họa (tranh vẻ), và luôn cả loại ngôn ngữ bình dân như cao dao, tực ngữ…. Tùy vào hoàn cảnh xã hội do những nhà ái quốc lãnh đạo hay kẻ gian ác cầm quyền thao túng mà lịch sử có khi bị sửa đổi, hay đàng hoàng, hiên ngang trên từng trang giấy, hoặc phải truyền khẩu đợi khi có điều kiện thì những sự kiện ngay thẳng lại được trở về trên những trang giấy.

          Thí dụ như khi Gia Long lên ngôi vua thì những lần thất trận,vua tôi Nguyễn Ánh thua liểng xiểng, chạy trối chết, lưu lạc tha phương phải quỵ lụy cầu cạnh ngoại nhân. Nhưng đến khi vua Quang Trung băng hà, người kế vị còn non kém thì đại đế Quang Trung liền bị triều đình nhà Nguyễn miệt thị, bị xem là “giặc”. Nhà Nguyễn cố tìm cách phủ nhận những giá trị thật của vua Quang Trung. Nếu họa hoằn phải ghi, thì sử gia triều Nguyễn cũng thiếu trung thực, không đầy đủ và dùng những từ ngữ biếm nhẻ, miệt thị. Hay thời thực dân Pháp, những nhà cách mạng Việt Nam như lãnh tụ Nguyễn Thái Học đảng trưởng Việt Nam Quốc Dân Đảng, cùng 12 đồng chí liệt sĩ hiên ngang đền nợ nước tại pháp trường Yên bái, thì bọn xâm lược Pháp ghi là thuộc thành phần bất hảo. Hoặc như dưới triều đại Ngô đình Diệm, những nhà ái quốc chống Pháp, chống cộng sản nhưng bị nghi ngờ tài giỏi hơn, hoặc không biểu lộ sự thuần hóa đều bị gia đình ông Ngô đình Diệm hoặc dùng tòa án với bản án định sẳn để giết chết, thủ tiêu, hoặc giam cầm tù tội.

Nhưng cuối cùng, dù dưới những bàn tay sắt vấy máu của thời phong kiến triều Nguyễn, thời xâm lăng của thực dân Pháp, thời giáo dân Thiên Chúa vì quyền lợi mà phản quốc đồng lõa với thực dân Pháp cướp nước, thời mà sử gia linh mục Thiên Chúa giáo La mã Trần Tam Tỉnh gọi là thời “Thập Giá Và Lưỡi Gươm”, hay khi người dân thoát khỏi bàn tay đẫm máu của mật vụ Ngô triều thì sự thật phải được trả lại cho lịch sử. Cũng như thế, trong tương lai gần, khi chề độ tàn bạo,tạo dựng bằng lưu manh dã  man, trang sử Việt nam phải ghi rõ ràng, rành mạch tội ác của cộng sản.

Theo tôi, lịch sử là những sự kiện được ghi lại đầy đủ và trung thực không phải vì mục đích duy nhất là đòi hỏi một sự trả thù theo kiểu “răng đền răng, mắt đền mắt”, mà để những thế hệ về sau lấy đó làm kinh nghiệm, làm bài học, tránh gây khổ nạn cho dân tộc, làm mất đi đạo lý và tiềm năng giữ nước, đó là tình nghĩa đồng bào, là hồn  thiêng sông núi.

          Thế nhưng, hiện nay có nhóm người, muốn ngụy tạo lịch sử để thỏa mãn nhu cầu tâm lý tội lỗi. Họ sợ bị lịch sử đưa ra đứng trước vành móng ngựa về tội đã vì quyền lợi của gia đình, của tổ chức, của tôn giáo mà họ hoặc lớp tiền bối họ từng là thủ hạ nhúng tay vào tội ác ủng hộ một triều đại tham tàn. Muốn tẩy đi vết nhơ mà phe đảng của họ hay của lớp cha anh họ đã di hằn máu lệ oan nghiệt trên dòng sống lịch sử, họ phải ngụy tạo, đánh tráo lịch sử hầu đổi thay diện mạo. Họ không ngần ngại nhẫn tâm phao vu, biến nạn nhân thành tội nhân, cũng  không ngần ngại tô son trát phấn, ngụy tạo để tôn vinh tên bạo chúa, kẻ tội đồ vốn từng là thủ lãnh, là ân nhân của họ thành bậc anh hùng. Bất cứ ai không cùng đường đi với họ, muốn nói lên sự thật thì sớm muộn kẻ đó cũng sẽ trở thành nạn nhân của họ, và họ sẽ dùng loại ngôn ngữ dơ dáy nhất, hạ tiện nhất, kể luôn cả văng thề chưởi tục để triệt hạ. Hành động vu khống mạ lị tục tằn đã nói lên nhân thân của họ cũng như kẻ mà họ tôn sùng.

          Thoạt đầu, chúng tôi nghĩ nhóm người nầy cũng chỉ là những tên vô lại, tập họp dưới gậy chỉ huy của dư đảng Cần lao hồi sinh qua các diễn đàn: Ba cây trúc, Nói thật, nói thẳng; hay “trùng hợp” kế sách của cộng sản như các nhóm: Giao điểm, Hồn Nước (của Việt Thường), hay từ cá nhân những kẻ ưa sử dụng loại ngôn ngữ của phường “đá cá lăn dưa” như Phạm trọng Luật tức Joseph Phạm tức chính khí Việt, TS Hồng Lĩnh, csqg<phudacuy, Tuấn Phan, tieudietcs, Kim âu Hà văn Sơn, Tôn thất Sơn, Mathew Trần, Hàn gian Trần lệ Tuyên, Đặng Phúc, Trần tâm Trực, Bửu Nguyễn, Tâm Cao Nguyễn đăng Trình, mới  tăng viện thêm Trần trung Chính, Trần văn Ngà và dĩ nhiên không thể thiếu Đặng văn Nhâm, Nguyễn Cần tức Lữ Giang tức Tú Gàn kẻ vinh dự được ông Đỗ Thái Nhiên đặt chho mạo hiệu đầy đủ bản sắc:”Đặc Công Truyền Thông” . Đứng mũi chịu sào cho nhóm nầy là Liên Thành, tên được thuê chưởi mướn. Hai con bài úp là cựu tướng Nguyễn Khắc Bình và cựu Đại tá CSQG Trần Minh Công vì lượng giá sai, cùng với Liên Thành xông ra và bị cháy tên ngay trong đợt pháo tấn công Phật giáo đầu tiên.

          Cương lĩnh của nhóm nầy là phải hóa thân cho Ngô đình Diệm thành thánh, hóa phép thay đổi Ngô triều từ chế độ khủng bố, độc tài tàn ác, kỳ thị thành chế độ thuộc loại “Nghiêu Thuấn” bên Tàu. Muốn thay đổi diện mạo như thế, tất nhiên họ phải kết án nạn nhân! Nạn nhân không những “đáng tội chết” mà còn phải chịu trách nhiệm về một tội lớn hơn là đã dám tìm cách… thoát chết! khôi hài hơn, họ kê thêm tội vì nạn nhân thoát chết mà Miền Nam phải mất vào tay cộng sản.

          Vậy nạn nhân của họ là ai ?,Họ là ai?

           Xin thưa, Phật giáo Việt Nam là nạn nhân!  Và” Họ” là những kẻ hoặc hậu duệ những kẻ đã từng đầy quyền lực trong chế độ Ngô triều, những kẻ dã tâm đồng hóa Tổ Quốc với Ngô Triều theo kiểu “Yêu Nước là Yêu Ngô Tổng Thống.!” Họ là những kẻ thọ hưởng ơn phước của Ngô triều. Họ là những kẻ mang tham vọng xóa sổ Phật giáo để tôn giáo họ trở thành tôn giáo duy nhất, bằng bạo lực với phương kế hung hãn và lưu manh nhất cố gắng kết thúc chương trình “Thập giá và lưỡi gươm” đã có từ tổ phụ của họ.

           Như đã kính thưa, thoạt đầu  chúng tôi nghĩ đó chỉ là bọn người bất lương. Dĩ nhiên, sự bất lương đó cũng có lúc làm dơ bánh xe lịch sử. Nhưng bất ngờ hơn, khi tôi được một người bạn tặng tập: “Nguyệt San Diễn Đàn Giáo Dân” số 125 tháng 4/2012. Tôi là loại độc giả “đụng”, nghĩa là thấy thì đọc, chứ không thường xuyên. Không phải riêng Nguyệt san Diễn Đàn Giáo Dân mà hầu như các loại báo magazine. Trước đây, tôi có lần tôi ghé tòa soạn để mua mấy quyển sách, được hầu chuyện với ông Trần phong Vũ chủ bút của tập san nầy, ông ngỏ ý muốn tặng tôi quyển sách mà ông là tác giả, dường như là quyển ”Vị Giáo Hoàng Của Tôi”. Tôi không dám có ý kiến về vị Giáo Hoàng nỗi tiếng nầy. Bởi tác phẩm lấy tên “Vị Giáo Hoàng Của Tôi”, nhưng tôi tự xét niềm tôn kính về ngài chưa tròn đầy, nên tôi không nhận Ngài là “Giáo Hoàng của Tôi” và tôi không  nhận sách biếu. Về sau, tôi nghe ông nói chuyện trong các diễn đàn hội luận, tôi có đọc vài bài viết của ông, trong diễn đàn “Nữ Vương và Công Lý”. Tôi thấy vui, vì tôi nghĩ ông Trần phong Vũ thuộc vào loại “Trí Thức Thiên Chúa Giáo” với ý nghĩa tốt đẹp. Tôi hy vọng ông sẽ nhận định được trách nhiệm trí thức Thiên Chúa Giáo chọn con đường phục vụ Dân Tộc, để từ đó, xóa đi những vấn đề mà “Thập Giá và Lưỡi Gươm” đã để lại những sự kiện lịch sử chưa được hài hòa giữa những giáo dân Thiên Chúa Giáo và Phật Giáo. Nếu biết sử dụng cơ hội lịch sử hôm nay, những tín đồ Thiên Chúa Giáo và Phật Giáo đều là nạn nhân cộng sản đang có nhiều cơ hội gỡ bỏ những bất hòa vốn có từ dĩ vãng. Nhưng kỳ vọng ấy vut tắt sau khi tôi đọc bài viết “Xuất Hiện Bất Ngờ Cuốn DVD Đầu Tiên Về TT Ngô Đình Diệm” của ông Minh Võ tại các trang 61 và 89. Bằng hình thức rất trang trọng, ông Trần phong Vũ dành nguyên trang 60 để giới thiệu. Toàn trang nầy ghi: Phim Tài Liệu Lịch Sử - (Trần Việt chú  thích: dấu – có nghĩa là xuống hàng) 3000 DVD về cố TT Ngô Đình Diệm – Của tác giả Trần Quang và nhà sản xuất LIVIDO - Ấn Bản Đặc Biệt Toàn Bộ (Tập 1&2) - Nhân dịp Quốc Hận 30 tháng 4 (phần nầy chiếm khoảng 1/3 trang). 1/3 trang chính giữa gồm dải màu máu đỏ bị cắt khoảng giữa bởi vòng tròn lớn có in chân dung ông Ngô đình Diệm, đối diện chân dung là bản đồ VIETNAM với ba lân quốc LAOS, THAILAND và CAMBODIA kèm tên những địa phương. Nối hai mảnh, phía bên dưới ghi TỔNG THỐNG – NGÔ ĐÌNH DIỆM. Gần sát cùng ghi: TRI ÂN LIVIDO & TÁC GIẢ - Các tài Liệu Đã Trích dẫn . dưới hàng nầy có gạch ngang và ghi tiếp: Thân Tặng Độc Giả & Người Việt Quốc gia.

Phần chủ yếu quan trọng mục đích sản xuất DVD nầy được cẩn thận ghi bằng chữ đen đậm, rất rõ như sau:

·                 “Nén Hương Lòng Kính dâng lên Cố TT Ngô Đình Diệm cùng những Anh Linh Tử Sĩ đã hy sinh vì chính nghĩa dân Tộc…”

·                 “…Mong ước và hy vọng rằng sẽ có nhiều bạn trẻ, qua cuốn DVD nầy, có thể nhìn ra thực tế lịch sử để góp sức vào việc giải oan và vinh danh một vị Tổng Thống…”

·                 “Gần nửa thế kỷ đã trôi qua, kể từ ngày TT Diệm bị thảm sát, nước ta vẫn chưa có một nhà lãnh đạo nào xứng đáng hơn ông.”

                        Tác giả Trần Quang

·       “Thật là quá sức tưởng tượng của tôi..”

                     Nhà biên khảo Minh Võ

·       Phim nầy được hoàn thành bởi một Phật Tử, một người tàn tật

                    Livido

                    (Xin xem chi tiết nơi trang 61) – hết trang dẫn

       Trang 61 ông Minh Võ tường thuật những giai đoạn từ lúc có người lạ, chưa hề biết gọi điện thoại kính cẩn xin làm đàn em vì phục lăn tài thổi đu đủ, đánh tráo kiểu bài ba lá của đàn anh Minh Võ.

        Căn cứ vào trang viết tường thuật  của Minh Võ về DVD nầy, chúng tôi có chút ý kiến thô thiển:

         1/ Minh Võ ghi:“Tấm hình gia đình cựu đại thần Ngô đình Khả chụp sau khi cụ bị cách chức về quê làm ruộng,. Trong hình có ba người con dưới 10 tuổi  đi chân đất, ăn mặc như con nhà nông nghèo”. Minh Võ “hờn dỗi” viết – “chắc chắn những người nào nghĩ gia đình vị đại thần nầy là tay sai của thực dân đàn áp bóc lột dân lành không thích nhìn thấy tấm hình nầy”.(hết trích).

          */ Ý kiến riêng:

           a/ Giả thử ông Ngô đình Khả thanh liêm, khi bị biếm chức thì người con cả là Ngô đình Khôi một tham quan nhờ hưởng tập ấm nên đã là Tổng đốc Quảng Nam và cũng là nghĩa tế của Thượng thư Nguyễn hữu Bài, một nhân vật Thiên Chúa giáo quyền nghiêng một cõi, không lẻ quyền uy và giàu sang như thế mà để cha me, em út nghèo khổ. Vả lại khoảng thời gian nầy thì ông Thục đang học tại chủng viện Thiên Chúa Giáo, nếu nghèo e khó lòng vào học chủng viện,

          c/ Ngược thời gian, việc chụp hình thời ấy không dành cho dân dã. Ngay cả những  hào phú, vương quyền cũng cần lắm mới đụng tới “phó nhòm”, vậy ông Ngô đình Khả chụp để làm gì mà cho vợ con ăn mặc như thế, nếu không để thay lời cầu xin thực dân Pháp mủi lòng cảm động mà hạ cố cho kẻ nô bộc được nhờ!

          d/ Theo ông Minh Võ, trong thời gian ông Ngô đình Khả bị biếm thì gia đình ông Khả sống bằng nghề nông, nhưng không nói ở đâu, diện tích canh tác?

    2/ Ông Minh Võ cho biết trong DVD có hình “người mẹ đang vạch vú cho con bú” vì tham gia bỏ phiếu (nguyên văn đoạn tả chân của ông Minh Võ chứng minh người dân tích cực theo ông Diệm). Nếu theo lập luận nầy thì Việt cộng cũng được người dân ủng hộ, chính quyền do chúng ngụy tạo qua cái gọi là bỏ phiếu đã là dân chủ rồi? Bọn thảo khấu mang mặt nạ dân chủ thường có hành tích giống nhau.

          Để tạm chấm dứt, qua phần khác, chúng tôi kính mời quý vị nhận diện ông Ngô đình Khả là cha của các ông “hét ra lửa, mữa ra khói”. Khét tiếng bạo chúa  là Khôi,Thục, Diệm, Nhu, Cẩn:

     *- / Ngô Đình Khả từng làm võ quan từ triều Đồng Khánh, theo Nguyễn Thân một người hợp tác với chính phủ Bảo hộ (thuộc Pháp) đàn áp các phong trào chống Pháp như nhóm Văn Thân của ngự sử Phan Đình Phùng ở Nghệ An và Hà Tĩnh (Ngô Đình Khả Bách khoa toàn thư mở Wikipedia)

     *-/ Tháng 6-1895: Ngô đình Khả theo Nguyễn Thân đi đánh dẹp tổ-chức “Văn Thân” của Phan Đình Phùng ở vùng Hà-Tĩnh/Nghệ-An. Tháng 12-1895: Ngự-sử Phan Đình Phùng từ-trần, Ngô Đình Khả cho đào mộ Phan Đình Phùng, đốt xác, trộn tro với thuốc bắn xuống sông La (có thể là sông LAM?) cho mất dấu tích (Trích từ “Huế và Ngô Gia” của Hoàng Long Hải)

     *-/    “Nếu hoạt-động của hai em tôi được chứng-tỏ là có hại cho quyền-lợi của nước Pháp, thì – với tư-cách của một giám-mục, của một người An-Nam, và với tư-cách là người con của một gia-đình mà phụ-thân tôi (Ngô Đình Khả) đã nhiều lần liều mạng sống cho nước Pháp trong các cuộc hành-quân mà cha tôi đã cầm đầu dưới quyền Nguyễn Thân, chống lại các kẻ nổi loạn do Phan Đình Phùng chỉ-huy, tại Nghệ-An và Hà-Tịnh – tôi, tự đáy lòng, không chấp-nhận (hoạt-động của các em tôi)...(thư của Ngô đình Thục Giám-Mục Vĩnh-Long, gửi cho Toàn-Quyền Jean Decoux vào mùa hè năm 1944)   

    *-/ Sau đây là nguyên nhân có câu “Đày vua, không Khả”:

“ Thành-tích đánh giết các nhà ái-quốc chống Pháp (một cách độc-địa, hèn-hạ như trên) thì bọn thực-dân cũng như dân-chúng đã thấy rõ-ràng.  Còn về thành-tích do-thám phá-hoại nội-tình triều-đình Việt-Nam thì sao?

       Ngô Đình Khả được Pháp phong chức "Tổng-Quản Cấm-Thành" tức là Cảnh-Sát Công-An Đại-Nội.Trong một cuộc họp tại Tòa Khâm-Sứ Pháp vào lúc 4:15 chiều ngày 14-8-1906, có mời các Thượng-Thư Bộ Lại, Bộ Lễ, Bộ Binh, Bộ Hộ, Bộ Hình, và Bộ Công của triều-đình Việt Nam tham-dự, tài-liệu của Pháp có ghi:

          "Ngài Thượng-Thư Bộ Lại lưu ý là ông Ngô Đình Khả, chỉ-huy Thị-Vệ, đảm-trách tổng-cai-quản hoàng-cung, sẽ phải được mời tham-dự, để ông ấy cung-cấp tất cả các tin-tức tài-liệu liên-quan đến các nhân-vật kia, mà ông ta hiểu-biết tận-tường hơn bất-cứ người nào khác..."

          Nhất cử nhất động của Vua Thành-Thái đều bị ông Ngô Đình Khả theo-dõi, ghi-nhận, và báo-cáo lên quan thầy Pháp. Nếu Pháp đày Vua Thành-Thái (ra khỏi hoàng-thành) thì ông Khả sẽ mất hoàn-cảnh và cơ-hội rình-rập vị vua yêu nước này, để lập-công với chủ (như Giám-Mục Ngô Đình Thục sau này đã kể công). (lexuannhuan.tripod.com/ NgoDinhDiem.html)

          Qua những phần khác trong bài viết thì cũng chỉ lập lại những gì có nơi trang giới thiệu. Vì vậy, xin gộp chung và xin có chút ý kiến như sau:

          a/ Cái gian xảo của Trần Phong Vũ là đồng hóa bạo chúa Ngô triều và Anh Linh Tử Sĩ đã hy sinh vì Chính Nghĩa Dân Tộc .

            Xin xác định rằng cái chết của anh em ông Ngô đình Diệm là cái chết “gieo nhân gặt quả”. Tham vọng dựng Ngô triều, anh em ông Ngô đình  Diệm đã nhúng vào biết bao nhiêu tội ác tày trời. Một cái chết cá nhân trong  gia đình bạo chúa Ngô đình Diệm đổi bao nhiêu ngàn người dân, ông Trần Phong Vũ chưa vừa lòng sao? Mật vụ, thủ tiêu, vu cáo, chín hầm…,đã từng là vũ khí xây dựng ngai vàng cho Ngô triều! Món nợ máu nhà Ngô vay người dân chẳng đã dần dần báo ứng đó sao? Tại sao các ông Diệm, Nhu, Cẩn phải đền tộ?, Tại sao gần như gia đình Ngô đình Nhu phải chết bất đắc kỳ tử. Thật là:Thiên Võng khôi khôi, sơ nhi bất lậu!.

          Những kẻ suy tôn nhà Ngô, kêu oan cho ba anh em ông Diệm, Nhu, Cẩn có biết chỉ riêng tại miền Trung thôi, số nạn nhân đã bị Ngô tirều giết chết hơn ba trăm ngàn người (300.000) :” Số người mà tại Thừa Thiên, Quảng Nam, Quảng Ngãi, Qui Nhơn và Khánh Hòa ... đã bị cán bộ Cần Lao giết, vì vu cho là Cộng Sản, phá hoại chế độ... đã được kiểm kê vào các năm 1964 - 65 là 300.000 (ba trăm ngàn) người! Hơn ba trăm ngàn người bị chết oan, để rồi chỉ có một mình Cẩn ở miền Trung đền tội, thật là điều bất công cùng cực!.(trích từ đảng cần lao của Chu Bằng Lĩnh132. 133, 134 )

          b/ Trần Phong Vũ đang làm tiếng kêu của loài cú, sau khi rĩa được thịt người lại còn đòi nạn nhân hoặc con cháu nạn nhân phải vinh danh tên cú đồ tể thì thật oái ăm! Nhưng cú là con vật, chúng rĩa xác người để sống, còn Ngô triều xây uy quyền đế nghiệp trên xác đồng bào!Nếu không quá cuồng tín, thì Trần Phong Vũ ắt phải biết đường ngay nẻo chính. Nhưng Trần phong Vũ lại là môn đồ của Nhạc Bất Quần. Chỉ lừa đời được thời gian, chiếc mặt nạ ngụy quân tử đã rơi xuống để lộ bản chất thật, khuôn mặt thật và tâm địa thật của Trần phong Vũ.

          c/ Ngô Đình Diệm là nhà lãnh đạo ư? Ngô Đình Diệm nhờ vào tập ấm, nên có điều kiện vào quan trường. Vì theo đuổi giấc mơ quyền lực nên Ngô đình Diệm đã từng phủ lạy ông Cường Để vì tin rằng ông Cường Để sẽ được phát xít Nhật đẩy lên ghế làm vua. Đến khi biết Nhật chẳng thí cho ông Cường Để chút xơ múi gì, thì Ngô đình Diệm quay sang bái lạy ông Bảo Đại. “Trung thần bất sự nhị quân” (Tôi trung không thờ hai chúa), nếu Ngô đình Diệm là  bậc chính nhân, không lẻ Ngô đình Diệm không biết liêm sĩ của kẻ sĩ? Trên đường bôn ba mưu bá đồ vương, Ngô đình Diệm hết chầu hầu tòa thánh Vatican, đến chực hầu hồng y Spellmen. Khi cờ đến tay, bắt chước cộng sản, cũng nhân danh quyền lợi Quốc gia Dân tộc để quy tụ những anh tài của đất nước, khi đã vững vàng nghiệp đế thì ám sát thủ tiêu, tù đày gây biết bao máu lệ oan khốc. Song song với bàn tay máu là chiếc gậy chăn dắt. Chế độ Ngô triều một mặt sát hại, hủy diệt tinh hoa dân tộc, mặt khác đào tạo nên nhóm hèn thần để từ đó biến thành hung thần, lùa toàn dân vào con đường hèn hóa. Nhân tài bị khiếm rụng là hậu quả của chế độ Ngô triều tham tàn. Do tham vọng quyền lực Ngô đình Diệm phải “lê gót” thì con đường hèn mạt đó chẳng có gì để phải suy tôn.

Đất nước vẫn tiếp tục sản sinh ra những người con ưu tú. Những người con của Mẹ Việt Nam đang là những nhân vật lãnh đạo ở những quốc gia họ cư ngụ trên rất nhiều địa hạt. Trong nước, những danh nhân dũng liệt vẫn anh hùng đang mưu lược đương đầu với bạo quyền cộng sản, dành quyền sống cho dân tộc. Bậc lão niên thì có Cụ Thích Quảng Độ, Đệ VTăng Thống GHPGVNTN, cụ Lê Quang Liêm lãnh đạo Giáo Hội Phật giáo Hòa Hảo, trẻ hơn một chút thì có BS Nguyễn Đan Quế, Linh mục Nguyễn văn Lý, Linh Mục Chơn Tín, ông Hà Sĩ Phu, trung niên thì có Luật Sư Cù Huy Hà Vũ, Đỗ Phương Nam và mới đây có Việt Khang. Từ thử thách với gian nguy họ sẽ trở thành nhà Lãnh đạo chính danh chứ không núp vào vạt áo ngoại nhân hoặc khom lưng nép mình dưới cánh quạ đen như gia tộc Ngô đình kể từ Ngô đình Khả.

     Hãy nghe Giám mục Ngô đình Thục kể về anh em dòng họ Ngô đình với thực dân Pháp:” “Tôi nêu ra điều này khi xét thấy rằng phụ-thân tôi (Ngô Đình Khả) đã từng được vinh-dự phục-vụ nước Pháp dù sinh-mạng bị hiểm-nguy, và khi xét đến quá-trình lâu dài của các em tôi (Khôi, Nhu), một quá-trình được hình-thành bằng lòng tận-tụy vô-bờ của các em tôi đối với nước Pháp, mà không sợ phải hy-sinh mạng sống của mình cho nước Pháp...”

          Hãy nghe ông Cao thế Dung một tín đồ Thiến Chúa giao nhận định:” Ông Diệm dung dưỡng gián điệp Việt Cộng nhưng lại triệt hạ ba lực lượng chống Cộng” (Source: Việt Nam Ba Mươi Năm Máu Lửa, trang 480-497, 1991)

Đề nghị các ông Minh Võ, Trần phong Vũ hai người làm hoạt náo viên giới thiệu DVD, cùng với ông Trần Quang tác giả DVD nầy nên có  thêm tài liệu , Đảng Cần Lao của Chu bằng Lĩnh (cựu đảng viên Cần lao), Chín Năm Máu Lửa dưới chế độ Gia Đình Trị Ngô Đình Diệm của Nguyệt Đam&Trần Phong (nạn nhân của Ngô triều) và …nhiều lắm, như “100 kẻ Bạo ngược độc ác và Độc tài nhất trong Lịch sử nhân loại của Nigel Cawthorne” trong đó có tên lãnh tụ anh mình đầy những máu dân lành Ngô đình Diệm của các ông đấy.

          d/ Cần lao là phải lưu manh, nên chúng ta không ngạc nhiên khi Minh Võ gân cổ ca tụng kẻ làm ra cái DVD nầy là một Phật Tử.! Tôi nhớ khi còn trong trại tù cộng sản, những tên đê hèn làm tay sai cho giặc cộng làm antenna, làm trật tự thi đua như Thiếu tá Nguyễn xuân Tùng đã từng là Giám đốc chương trình Ky tô hữu băng tầng AM.1190 phát thanh về ban đêm (bạn của ông Trần phong Vũ chủ nhiệm Nguyệt san Diễn đàn giáo Dân), thậm chí đánh chết bạn đồng tù và cũng từng là chiến hữu chung chiến hào như giáo dân Thiên Chúa giáo Bùi đình Thi, họ là Sĩ quan đấy, họ là giáo dân Thiên Chúa giáo đấy. Đừng bắt chước Liên Thành kẻ đã vì muốn được vợ mà cải đạo (vợ Liên Thành là con gái của bà Maria Mộng Hoa, có tiệm chụp hình trước cửa Thượng Tứ), Nếu là Phật tử làm sao Liên Thành dám trú ngụ tại khu “Thanh Bồ Đức Lợi” Đà Nẳng (sau khi bàn giao chức vụ Chỉ Huy Trưởng CSQG Thừa Thiên - Huế!?) .Dùng trò xảo thuật bỉ ổi, lấy danh nghĩa Phật tử để tuyên dương bạo chúa Gia Đình Trị Ngô đình Diệm, kẻ manh tâm giết đồng bào, đồng đạo của mình, kẻ đang quyết liệt ra tay tiêu diệt tôn giáo của mình để thay vào tôn giáo “Lưỡi Gươm Và Thành Giá” (tác phẩm của Linh Mục Trần Tam Tĩnh). Trò chơi nầy vừa hèn, vừa ngớ ngẩn, tồi lắm, đáng khinh lắm.

    Nếu quả thật ông Ngô Đình Diệm là chính nhân, là lãnh tụ kiệt xuất thật thì cần gì phải là kê khai tác giả theo đạo nào! Khi nói tác giả làm bộ phim để gọi là vinh danh ông Ngô đình Diệm là một Phật tử thì hai ông Minh Võ và Trần Phong Vũ đã trực tiếp xác nhận chế độ Ngô đình Diệm là chế độ đã gây tội ác với Phật giáo rồi!.

        Tự xưng là Phật tử mà không biết tôn giáo mình bị kẻ thù hung hản kỳ thị, rắp tâm tiêu diệt? Bằng chứng à? Đạo dụ số 10 đó, đọc đi!, dân số Thiên chúa giáo chiếm tỷ lệ khoảng trên dưới 15% mà có đến hai Nha Tuyên Úy (Tin Lành và Thiên Chúa giáo La mã), còn Phật giáo chiếm tỷ lệ từ 60% đến 80%, nhưng tại sao không có Nha Tuyên Úy? Chương trình phát thanh trên các đài phát thanh Quốc gia đến địa phương, Phật Giáo có được không? Hay một năm chỉ được vài giờ trong ngày đại lễ Phật đản mà còn phải tùy theo chỉ thị từ cấp trung ương? Thậm chí, ngày kỷ niệm Đức Phật Đản Sanh, một ngày lễ tối thiêng liêng của Phật giáo, ông Ngô đình Diệm còn rắp tâm loại bỏ trong các ngày lễ lớn của chế độ! Tại sao lễ ngân khánh của ông Giám Mục Ngô đình Thục thì cờ quạt Vatican treo nghênh ngang. Còn đại lễ Phật Đản Sanh thì cấm? Tại sao chế độ gia đình trị  mở cuộc hành quân đồng loạt không phải tấn công cộng sản mà tấn công chùa, bắt bỏ tù những sư sãi, học sinh, ông già bà lão trong tay không tất sắc rồi quẳng súng vào chùa đổ vấy cho Phật giáo là cộng sản?Lãnh tụ anh minh gì mà kỳ quái thế? Phật tử gì mà kỳ quái thế? Họa chăng chỉ có lãnh tụ loại Trụ Vương bên Tàu, hay Lê Long Đĩnh Việt Nam? Họa chăng chỉ những kẻ mặc áo Phật tử Cân lao như Lê trọng Quát, Cao xuân Vỹ.để làm phấn son trang trí cho chế độ hung hãn sắc máu Ngô triều. Đừng quên “phật tử” Cao xuân Vỹ nhận lệnh hung thần Ngô đình Nhu trong bộ tham mưu hành quân tấn công các chùa viện trong đêm 20.8.1063, hay như Phật tử mạo hóa Liên Thành vì tiền mà đem cả danh dự cá nhân lẫn dòng họ ra đánh đổi.

          Tên Cần Lao mạo danh Phật tử Trần Quang và Cân Lao Minh Võ, ngụy trí thức Cân Lao, giáo đồ Thiên Chúa Trần phong Vũ hãy nghe:”Đảng Cần Lao của Cẩn càng phát triển thì sự khủng bố đối với Phật Giáo miền Trung và đối với các Đảng Quốc Gia càng ác liệt”(Chu Bằng Lĩnh - Đảng Cần lao trang 132. 133, 134)

     Chuyện trò với hai nhà Thiên Chúa Giáo Minh Võ và Trần Phong Vũ như thế cũng tạm đủ. Chúng tôi sẽ trở lại vấn đề nầy khi có dịp. Tạm chia tay với các ông Minh Võ và Trần phong Vũ chuyên viên tráo bài ba lá. Nhưng chúng tôi quá tiếc khi nhận diện được ông Trần phong Vũ, một người mà cá nhân chúng tôi nghĩ rằng ông đang ngồi trên ghế nhân sĩ Thiên Chúa Giáo và ông sẽ làm những gì cần phải làm cho lịch sử Thập Giá bớt màu máu và lưỡi gươm sắc cạnh như Linh Mục TRẦN TAM TỈNH Viện sĩ viện hàn lâm Hoàng Gia Canada, Giáo sư Đại học Laval tỉnh Quebec - Canada)  đã nói.

     Hôm nay tên ngụy quân tử Thiên Chúa giáo Trần phong Vũ đã tự làm rơi chiếc nạ khi lợi dụng hoàn cảnh đơn chiếc của thi sĩ Nguyễn Chí Thiện khi lâm trọng bịnh và rơi vào trạng thái hôn mê, rồi lâm chung, khi lợi dụng cái chết của thi sĩ Nguyễn Chí Thiện để “đánh cướp linh hồn" của ông Nguyễn Chí Thiện, để gia tăng nhân số cho '"nước thiên đường", để từ đó con chiên Trần phong Vũ được cầu bầu công trạng hưởng được nhiều "nhan thánh chúa. Trần phong Vũ thật quá tồi./-

 

                        Trần Việt

========================= 

Xin lưu ý theo giỏi các links này: 

 

Diễn đàn giáo dân Cali 

http://www.diendangiaodan.com/ 

http://diendangiaodan.us/

 

 

Tất cả những gì họ đang phá hoại dựa vào DVD này và Đài Truyền Hình Quốc Gia  và Diễn Đàn Giáo Dân 

http://www.youtube.com/watch?v=Mb1dOgZyrvw

http://ngonsu.com/a/2012/08/03/di%E1%BB%85n-dan-giao-dan-phat-hanh-dvd-t%E1%BB%95ng-th%E1%BB%91ng-ngo-dinh-di%E1%BB%87m

 

 

 

Diễn Đàn Giáo DÂn Quảng Cáo sách của Liên Thành Yểm Trợ Quỹ Pháp Lý Truy Tố Cộng Sản Việt Nam

http://hoilatraloi.blogspot.ca/2012/01/1-7-2012-nguyet-san-dien-giao-dan.html


Biến Đng Min Trung (Nhng Bí Mt Chưa Được Tiết L Giai Đon 1966- 1968- 1972)


 

http://hoilatraloi.blogspot.ca/2012/01/1-7-2012-nguyet-san-dien-giao-dan.html

 

 


Đồng bọn của Nguyễn Đình Hoài Việt đánh phá GHPGVNTN

http://danchuahiepthong.com/index.php?option=com_content&view=article&id=2653:din-an-giao-dan-phng-vn-lm-nguyn-vn-khi-cssr&catid=315:phng-vn&Itemid=590

=================== 

Anh chị em theo giỏi hai tên: 

 

Nguyễn Đình Hoài Việt kẻ chủ trương trả thù cho Diệm đối với nạn tấn công GHPGVNTN hôm nay, và Hồng Loan người cung cấp tài liệu. Như vậy đà quá rõ hai Alpha của đồng bọn này là ai. Ai đã cung cấp tài liệu ngụy tạo. Hồ sơ tội ác phá hoại không thể thiếu hai người này. 

 

 

Kinh Thơ

Lời Chúa là ngọn đèn soi cho con bước .

Là ánh sáng chỉ đường con đi .

(Tv.118,105 )

 

Con trịnh trọng nâng tâm hồn suy niệm

Lời Thánh Kinh mang dấu ấn tình thương,

Ca ngợi Chúa bằng thơ lòng cầu nguyện,

Cả đất trời huyền ảo ngát thơm hương.

 

Con sung mãn no say nguồn Tân Ước,

Triều đại Người, được mặc khải Thiên Quang.

Con sung sướng với hành trang lý tưởng

Chốn lưu đày đầy ân sủng Thiên Đường.

 

Con qùy lạy nhận Tin Mừng chân lý

Từ trời cao vua vũ trụ càn khôn.

Thơ Kinh Thánh là nguồn ơn triết lý

Suối hồng ân con tắm mát linh hồn .

 

Nguyễn Đình Hoài Việt

(Suy Niệm Phúc Âm)

 

http://hon-viet.co.uk/NguyenDinhHoaiViet_NhoOnChiSiNgoDinhDiem.htm

http://hon-viet.co.uk/NguyenDinhHoaiViet_TuongNiemChiSiNgoDinhDiem.htm

 


 Nguyễn Đình Hoài Việt và nhóm Diễn Đàn Giáo Dân California 

 

Phòng họp Diễn Đàn Giáo Dân - 14924 Dillow St. Westminster, CA 92683

 

http://diendangiaodan.us/baitrangdau/xuan/canhdantannien.htm


==================== 

 

Thư gởi Võ Văn Sáu, Chủ báo Góp Gió - Thư cậy đăng có trả tiền.
Chúng tôi một nhóm Thi Văn Thân Hữu LY TAO hải ngoại nhiệt liệt ủng hộ và tán đồng quyết định của toàn thể Quân Dân Cán Chính VNCH thuộc Khối Tinh Thần Ngô Đình Diệm cư ngụ tại Tiểu Bang Wasington State sẽ truy tố tên Việt gian Võ văn Sáu, tức Góp Gió và đồng bọn ra trước ánh sáng công lý về tội vu khống , mạ ly làm tổn thương danh dự của cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm và các vị anh hùng tử sĩ quân lực VNCH Vị Quốc Vong Thân .
Đã đến lúc quý vị cần thực thi đúng lời lãnh tụ Anh Hùng truyền dạy :
“ Tôi tiến, hảy tiến theo tôi,
Tôi thoái , hãy giết tôi
Tôi chết hãy báo thù tôi “
Ngô Đỉnh Diệm.
.
Làm tại California Hoa Kỳ ngày 15/11/2011.
TM. NHÓM THÂN HỮU LY TAO HẢI NGOẠI
NGUYỄN ĐÌNH HOÀI VIỆT
 
Ngô chí sĩ, người anh hùng vĩ đại,
Đã ra đi còn để lại tiếng thơm
Như mặt trời, người ngự trị trong tim
Lòng thế hệ muôn ngàn năm tưởng nhớ.
Ngô Tổng Thống, đệ nhất người dân cử
Đã khai sinh nền móng sử Cộng Hòa,
Làm vẻ vang dân tộc Việt Tự Do
Xây dựng nước Việt cơ đồ nhung gấm.
Ngô Chí Sĩ, người anh hùng chết thảm
Do bàn tay nhóm phản loạn phi nhân.
Vì tham tiền, đành bán rẻ lương tâm,
Gây xáo trộn dâng miền Nam cho Cộng.
Cầu Thượng Đế cho linh hồn Tổng Thống
Vị anh hùng vì Tổ Quốc vong thân,
Được đời đời vui tận hưởng Thiên Nhan,
Và sống mãi trong lòng dân bất tử.
Nhân kỷ niệm ngày tang chung quốc giỗ,
Toàn quân dân đoàn kết nhớ ơn Ngài
Xin dâng lên nén hương qúy lòng người
Lời cảm tạ với cả trời thương nhớ!
 NGUYỄN ĐÌNH HOÀI VIỆT
(Thơ Máu Và Nước Mắt)
image
 
 
Tức

 

 

WESTMINSTER - Ngày 25 Tháng Mười Hai, một cuộc họp báo của Cộng Ðồng Phật Giáo Nam California được tổ chức tại chùa Huệ Quang, Santa Ana, để bày tỏ lập trường trước những nội dung được phát liên tục trên “Ðài Truyền Hình Quốc Gia Việt Nam,” làn sóng 57.10.

 

Chư Tôn Ðức trong Chủ Tọa Ðoàn cầu nguyện trước khi khai mạc cuộc họp báo. (Hình: Nguyên Huy/Người Việt)

Cuộc họp báo có mặt các Hòa Thượng Thích Chơn Thành, Thích Nguyên Trí, Thích Quảng Thanh cùng một số vị Hòa Thượng, Tăng Ni trong Cộng Ðồng PGVN Nam California cùng các Nhân Sĩ Lê Khắc Lý, Cư Sĩ Huỳnh Tấn Lê...

Hòa Thượng Thích Quảng Thanh mở đầu cuộc họp báo: “Trong thời gian gần đây, một đài truyền hình lấy tên là 'Quốc Gia Việt Nam' đã có những luận điệu xúc phạm Phật Giáo và phỉ báng một số cá nhân trong tôn giáo này. Cuộc họp báo hôm nay là để Cộng Ðồng Phật Giáo VN Nam California bày tỏ lập trường chung trước những luận điệu ấy, đồng thời cũng luận bàn những giải pháp đối phó nếu những luận điệu ấy còn tiếp tục.”

Tiếp đó Hòa Thượng Thích Quảng Thanh đề cập đến vấn đề “thế nào là xúc phạm tôn giáo, thế nào là xúc phạm phỉ báng cá nhân.” Theo hòa thượng, những người trong Ðài 57.10 đưa chuyện tự thiêu của Hòa Thượng Thích Quảng Ðức mà cho rằng đó là một sự ép buộc, đổ cho Phật Giáo trách nhiệm lật đổ chế độ Ngô Ðình Diệm, đưa đến mất miền Nam sau này... Chuyện đã đi vào lịch sử với nhiều tài liệu chứng rõ cuộc tranh đấu của Phật Giáo lúc ấy chỉ nhằm tìm sự công bình là phải có một Giáo Hội được hoạt động tự do như Giáo Hội bên Thiên Chúa Giáo. Việc chế độ Ngô Ðình Diệm sụp đổ là do bên tướng lãnh VNCH. Nay nhắc lại với những lời lẽ xuyên tạc, phỉ báng, các luận điệu ấy là xúc phạm đến Phật Giáo.”

Hòa Thượng Thích Quảng Thanh với chiếc camera ghi lại chứng cớ về luận điệu đả phá Phật Giáo được phát trên đài 57.10. (Hình: Nguyên Huy/Người Việt)

“Sự phỉ báng tôn giáo của nhóm người này là liên quan đến các Giáo Hội Phật Giáo và toàn thể Phật tử.” Hòa Thượng Quảng Thanh lên tiếng.

Phản bác những luận điệu của nhóm người trên làn sóng truyền hình 57.10, Hòa Thượng Thích Quảng Thanh cũng nêu sự công bình trong phê phán.

Tiếp tục sự phản bác nội dung của một số chương trình của đài 57.10, Hòa Thượng Thích Chơn Thành, trong Chủ Tọa Ðoàn, vốn là một nhân chúng lịch sử, cho rằng “những diễn biến của Việt Nam lúc bấy giờ là nằm trong kế hoạch Domino của người Mỹ. Người Mỹ để mất miền Nam là để đánh tan chủ nghĩa cộng sản. Qua bài học này, nếu như có người Việt Nam nào sau này làm được tổng thống Việt Nam thì phải nhớ hai điều, một là phải có tự do và dân chủ, hai là không tham quyền cố vị.”

Hòa Thượng Thích Nguyên Trí, cũng trong Ban Chủ Tọa Ðoàn, phát biểu: “Cộng sản muốn chúng ta phân hóa càng nhiều càng tốt. Trước sự việc này, chúng ta nên họp bàn kỹ lưỡng trước khi có quyết định chung, đừng để rơi vào tình trạng 'Chén kiểu xô với chén sành.'”

Hòa Thượng Thích Nguyên Trí cũng xác định buổi họp báo là nhằm để Cộng Ðồng Phật Giáo Nam California bày tỏ lập trường trước những xúc phạm tôn giáo của một nhóm người trên một cơ quan truyền thông.

Cư Sĩ Huỳnh Tấn Lê phát biểu về những giải pháp có thể có để đối phó là tiếp xúc với chủ đài có làn sóng 57.10 nhằm lưu ý chủ đài về tình trạng đánh phá tôn giáo trong cộng đồng, đồng thời liên lạc với các tổ chức trong cộng đồng như Hội Ðồng Liên Tôn, cộng đồng các tôn giáo bạn, đặc biệt là các tổ chức Công Giáo cùng các tổ chức tranh đấu, chống Cộng để xin sự đóng góp chống sự xúc phạm tôn giáo, làm phân hóa trong cộng đồng.

Cựu Ðại Tá Lê Khắc Lý, một Phật tử, cũng đóng góp ý kiến cho rằng “Ðài 57.10 có những luận điệu xấc láo, hạ cấp nhằm chia rẽ tôn giáo để cộng đồng hải ngoại quên đi tình hình nguy cấp ở Việt Nam trước sự xâm chiếm lãnh hải lãnh thổ của Trung Cộng mà CSVN đã bất lực. Tôi chưa nói họ là cộng sản, nhưng lời lẽ, luận điệu của họ làm lợi cho cộng sản. Lịch sử đã sang trang. Hơn 45 năm đã qua mà còn giở lại sử cũ chỉ là để gây chia rẽ tôn giáo và phân hóa cộng đồng đúng như tinh thần Nghị Quyết 36 của cộng sản. Chúng ta phải chặn đứng nó lại.”

Tiếp đó, nhiều Tăng Ni và Phật tử cũng lên tiếng đóng góp bày tỏ lập trường phản bác nội dung trên đài 57.10.

Kết thúc buổi họp báo sau gần ba tiếng đồng hồ, Hòa Thượng Thích Nguyên Trí nêu câu hỏi rằng mọi người có mặt có đồng ý tiến hành những thủ tục hành chánh để ngoại giao đối phó với những người chủ trương đả phá Phật Giáo hay không, tất cả Tăng Ni và Phật tử có mặt đều đồng thuận và đã ký vào một danh sách thỏa thuận tiến hành những biện pháp đối phó.

Nguyên Huy/Người Việt

=========== 

Làm sao so sánh diệm với Gandhi? 

 

Một tên láo gian độc tài gia đình trị - ngụy lãnh tụ cướp công bán nước cầu vinh làm tay sai cho ngoại bang thi hành diệt chủng các môn phái Quốc gia cùng chiến tuyến - vừa phản chúa vừa gian xão ngụy quân tử, thì lấy gì so sánh với một người tài ba hiền hòa đấu tranh giành độc lập cho dân tộc bằng giải pháp ôn hòa? 

 

Cứ cho là tôi nói sai. Các bạn nghĩ sao khi so sánh bài thơ này của Diệm có ba dạng khác nhau. Cái nào thật sự là thơ của diệm? 

 

--------------------- 

Đã đến lúc quý vị cần thực thi đúng lời lãnh tụ Anh Hùng truyền dạy :

“ Tôi tiến, hảy tiến theo tôi,

Tôi thoái , hãy giết tôi

Tôi chết hãy báo thù tôi “

Ngô Đỉnh Diệm.

Bản thơ trên do "Nguyễn Đình Hoài Việt" phổ biến kêu gọi đám hoài ngô trả thù cho diệm. 

----------------- 

Tôi tiến, hãy theo tôi;
tôi lùi, hãy bắn tôi;
tôi chết, hãy trả thù cho tôi.
Tôi không phải là thần thánh,
tôi chỉ là một người bình thường,
tôi chỉ biết thức khuya, dậy sớm làm việc,
một lòng hiến dâng đời tôi cho đất nước và dân tộc.

Ngô Đình Diệm

 

Bản này do Phạm Phong Dinh  lập lại

------------------------------------------------- 

 

Nhân quả, hay vận nước, hay ý Trời? Mỗi năm đến ngày 1/11

TỔNG THỐNG NGÔ ĐÌNH DIỆM

 

Khi tôi tiến, hãy theo tôi;

tôi lùi, hãy bắn tôi;

tôi chết, hãy noi gương tôi.

Tôi không phải là thần thánh,

tôi chỉ là một người bình thường,

tôi chỉ biết thức khuya, dậy sớm làm việc,

một lòng hiến dâng đời tôi cho đất nước và dân tộc.

Ngô Đình Diệm

(Bản này để dùng cho ngày cúng cô hồn ngô đình diệm. Diệm từ trên trời nhìn xuống thế gian xem bọn con cháu TRẢ THÙ ???. 
Như vậy quá rõ, bọn này cố công trả thù cho Diệm để Diệm được vui. Toàn là một lũ hận thù chứ có phải đấu tranh Nhân quyền, dân chủ đâu???

 

 

Một con người tài đức, thì không bao giờ nói chuyện trả thù. Còn một tên đại gian đại ác xa cơ thất thế thì ôm mối hận, trước khi chết kêu bọn tay sai trả thù đúng theo văn hóa của bọn Tàu. 

 

Giưỡng như đây là văn hóa của bọn tà đạo bởi thần thánh của chúng cũng phải viết kinh cựu ước sai giò chúng phải quăn thùn rác dùng làm tài liệu nghiên cứu mà thôi, và cũng chính thần thánh của chúng cũng phải tuyên bố "hãy đem kẻ thù của ta ra giết trước mặt ta" = y chang "nếu ta chết hãy trả thù cho ta". 

 

Đấy có phải là một tôn giáo khủng bố tiêu diệt văn hóa đạo đức Việt tộc? 

 

Giác Hạnh

========= 

Ủy ban Đoàn kết Công giáo Việt Nam tuyên bố là "đại diện cho phong trào yêu nước của người Công giáo Việt Nam"[2], được thành lập "nhằm mục đích đoàn kết rộng rãi mọi người Công giáo, cùng toàn dân xây dựng bảo vệ Tổ quốc, bảo vệ hoà bình, được xác quyết theo tinh thần Thư chung 1980 của Hội đồng Giám mục Việt Nam “Sống Phúc âm giữa lòng dân tộc để phục vụ hạnh phúc của đồng bào” và nhiều Thư chung sau đó", trong đó có những phong trào thi đua "Kính Chúa - yêu nước" và "sống tốt đời, đẹp đạo"...[3].

Ủy ban Đoàn kết Công giáo các tỉnh, thành đã phối hợp với Mặt trận Tổ quốc các cấp triển khai đến các Ban Đoàn kết Công giáo, các xứ, họ đạo, khu dân cư Công giáo thực hiện 10 nội dung (7 tốt đời, 3 đẹp đạo) của phong trào thi đua

về vận động tôn giáo thể thao ghi rõ:“Mở rộng Việt-nam công giáo cứu quốc hội. Cố cảm hoá quần chúng các hội Phật Thầy và Cao đài.

Và chủ trương đó được thể hiện bởi bọn đảng cần lao công giáo qua các chiến dịch đánh Bình Xuyên diệt Cao Đài, đánh phá các đảng phái Quốc gia thân Phật giáo.

 

Ủy ban Đoàn kết Công giáo Việt Nam

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia


Ủy ban Đoàn kết Công giáo Việt Nam
Thành lập
tháng 3, 1955
Địa điểm
Việt Nam
Chủ tịch
Nguyễn Công Danh
Phó Chủ tịch kiêm Tổng Thư ký
Phan Khắc Từ
Tổ chức chủ quản
Mặt trận Tổ quốc Việt Nam
Chi nhánh
39 Ban Đoàn kết địa phương
Nhân viên
127 Ủy viên

Ủy ban Đoàn kết Công giáo Việt Nam là một tổ chức chính trị - xã hội tại Việt Nam, là một tổ chức thành viên của Mặt trận Tổ quốc Việt Nam. Tuy thành viên của Ủy ban là các giáo dân và một số chức sắc Công giáo, nhưng Ủy ban này không trực thuộc Giáo hội Công giáo tại Việt Nam.


Mục lục

  [ẩn
  • 1 Lịch sử hình thành
  • 2 Nhiệm vụ và hoạt động
  • 3 Cơ cấu tổ chức và Thành phần lãnh đạo
  • 4 Quan hệ với giáo hội
  • 5 Xem thêm
  • 6 Chú thích
  • 7 Tài liệu tham khảo

[sửa]Lịch sử hình thành

Tiền thân của tổ chức này là Hội Công giáo Cứu quốc Việt Nam, một tổ chức tập hợp tín đồ Công giáo chống thực dân và đế quốc, là thành viên củaMặt trận Việt Minh. Nghị quyết của Hội nghị Trung ương Đảng Cộng sản Đông Dương ngày 14, 15 tháng 8 năm 1945 về vận động tôn giáo thể thao ghi rõ:“Mở rộng Việt-nam công giáo cứu quốc hội. Cố cảm hoá quần chúng các hội Phật Thầy và Cao đài.”[1]. Khi Cách mạng tháng 8 nổ ra, nhiều tín đồ Công giáo Cứu quốc tham gia giành chính quyền cũng tham gia vào thành phần của chính quyền mới.

Tuy nhiên, sự hợp tác nhanh chóng thay đổi, đặc biệt từ sau sắc chỉ của Giáo hoàng Piô XII năm 1949, cấm người tín đồ Công giáo cộng tác với người theo chủ nghĩa cộng sản, phạt vạ tuyệt thông bất cứ người Công giáo nào gia nhập đảng Cộng sản. Các thành viên Công giáo Cứu quốc bị phân hóa thành 2 nhóm. Một nhóm chịu ảnh hưởng của Giám mục Tađêô Lê Hữu Từ hoạt động tách rời khỏi sự kiểm soát của chính quyền Việt Minh, có xu hướng vũ trang cho giáo dân, tổ chức thành những đội vũ trang Tự vệ Công giáo, biến các giáo khu thành những chính quyền tự trị, ngoài sự kiểm soát của chính quyền Việt Minh; thậm chí để đổi lấy quyền tự trị, chấp nhận thỏa hiệp với người Pháp để chống chính quyền Việt Minh, thậm chí nhận cả súng đạn của người Pháp để trang bị cho lực lượng Tự vệ Công giáo, cùng quân Pháp thực hiện các cuộc càn quét tiêu diệt quân Việt Minh.

Nhóm còn lại, vẫn đi theo Việt Minh, tham gia phong trào đấu tranh giành độc lập dân tộc. Vì vậy nhóm này không đứng trên danh nghĩa của Hội Công giáo Cứu quốc nữa mà hình thành một tổ chức riêng với tên gọi Ủy ban Liên lạc những người Công giáo Việt Nam yêu Tổ quốc, Yêu hòa bình, gọi tắt làỦy ban Liên lạc Công giáo toàn quốc. Nhóm này vận động các giáo dân tham gia phong trào kháng chiến chống Pháp của Việt Minh cho đến khi chính quyền Việt Minh giành được thắng lợi và kiểm soát hoàn toàn miền Bắc.

Từ ngày 8 tháng 3 đến ngày 11 tháng 3 năm 1955, Đại hội đại biểu những người Công giáo yêu nước được tổ chức tại Hà Nội. Trong Đại hội này, linh mục Vũ Xuân Kỷ - người sáng lập Ủy ban - được tôn làm Chủ tịch Ủy ban Liên lạc Công giáo. Hoạt động của Ủy ban được mở rộng hơn trong thời gianChiến tranh Việt Nam.

Tại miền Nam, tháng 4 năm 1961, một tổ chức tương tự Ủy ban Liên lạc Công giáo toàn quốc được thành lập với tên gọi Hội Những người Công giáo kính Chúa yêu nước và sau đó gia nhập Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam. Tổ chức này tập hợp các giáo dân và chức sắc Công giáo ủng hộ Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam, chống lại chính quyền Việt Nam Cộng hòa.

Sau khi Việt Nam thống nhất, từ ngày 8 tháng 11 đến ngày 10 tháng 11 năm 1983, một đại hội đại biểu thống nhất của Ủy ban Liên lạc Công giáo toàn quốc tại miền Bắc và Hội Những người Công giáo kính Chúa yêu nước tại miền Nam được tổ chức tại Hà Nội, thành lập Ủy ban Đoàn kết Công giáo Yêu nước Việt Nam.

Bảy năm sau, một đại hội đại biểu được tổ chức từ ngày 10 tháng 10 đến ngày 12 tháng 10 năm 1990, đã đổi tên Ủy ban thành Ủy ban Đoàn kết Công giáo Việt Nam.

[sửa]Nhiệm vụ và hoạt động

Ủy ban Đoàn kết Công giáo Việt Nam tuyên bố là "đại diện cho phong trào yêu nước của người Công giáo Việt Nam"[2], được thành lập "nhằm mục đích đoàn kết rộng rãi mọi người Công giáo, cùng toàn dân xây dựng bảo vệ Tổ quốc, bảo vệ hoà bình, được xác quyết theo tinh thần Thư chung 1980 của Hội đồng Giám mục Việt Nam “Sống Phúc âm giữa lòng dân tộc để phục vụ hạnh phúc của đồng bào” và nhiều Thư chung sau đó", trong đó có những phong trào thi đua "Kính Chúa - yêu nước" và "sống tốt đời, đẹp đạo"...[3].

Ủy ban Đoàn kết Công giáo các tỉnh, thành đã phối hợp với Mặt trận Tổ quốc các cấp triển khai đến các Ban Đoàn kết Công giáo, các xứ, họ đạo, khu dân cư Công giáo thực hiện 10 nội dung (7 tốt đời, 3 đẹp đạo) của phong trào thi đua [4]

[sửa]Cơ cấu tổ chức và Thành phần lãnh đạo

Cho đến năm 2007, Ủy ban Đoàn kết Công giáo Việt Nam thành lập được 39 Ban Đoàn kết Công giáo tại các địa phương với 460 linh mục tham gia [5]

Trong "Đại hội Đại biểu những người Công giáo Việt Nam xây dựng và bảo vệ Tổ quốc lần thứ V" tổ chức tại Thành phố Hồ Chí Minh tháng 11 năm 2008, Đại hội đã bầu 127 người vào UBĐKCG Việt Nam nhiệm kỳ V (trong đó có 74 linh mục, 4 tu sĩ) và 30 người vào Đoàn Chủ tịch do linh mục Nguyễn Công Danh làm Chủ tịch và linh mục Phan Khắc Từ làm Phó Chủ tịch kiêm Tổng Thư ký [6]

Cơ quan thông tin của Ủy ban là các tờ báo: "Công giáo và dân tộc" (Tổng biên tập là Phan Khắc Từ) và "Người Công giáo Việt Nam" (Tổng biên tập là Trần Công).

[sửa]Quan hệ với giáo hội

Theo quan điểm của một số học giả, Ủy ban Đoàn kết Công giáo Việt Nam được cho là tổ chức theo mô hình của Hội Công giáo Yêu nước Trung Quốc[7], dù Ủy ban được hình thành trước và thiên về tính chất dân tộc xã hội hơn là tôn giáo. Ủy ban Đoàn kết Công giáo cũng không được Hội đồng Giám mục Việt Nam công nhận là tổ chức thuộc Giáo hội Công giáo vì là một tổ chức chính trị - xã hội hoạt động dưới sự kiểm soát của chính quyền và những người lãnh đạo, nhân viên của Ủy ban này không do Giáo hội Công giáo bổ nhiệm[8]. Vì thế, các giám mục Việt Nam không đồng ý các linh mục tham gia vào ủy ban này.[9]

Khi Ủy ban tổ chức Hội nghị lần đầu tiên tại Hà Nội, ngày 11 tháng 3 năm 1955, Khâm sứ Tòa Thánh là John Dooley đã gửi văn thư số 1024/89 cho các giáo phận ở miền Bắc nói rõ: “Theo nhiều nguồn tin đáng tin cậy, tôi có bổn phận cho các Đấng bậc trong Giáo hội hay rằng, những hoạt động này đều ở bên ngoài hệ thống của Giáo hội, không được phép của Đấng bản quyền ‘Các linh mục có trách nhiệm trong các hoạt động ấy ở trong hoàn cảnh không hợp lệ” [10]

Hồng y Angelo Sodano - Quốc vụ khanh Tòa Thánh, trong văn thư đề ngày 20 tháng 5 năm 1992 gửi Giám mục Phaolô Maria Nguyễn Minh Nhật - Chủ tịch Hội đồng Giám mục Việt Nam lúc đó, có viết về Ủy ban : "Một tổ chức vừa có tính chất công dân, vừa có tính chất chính trị có nguy cơ gây lẫn lộn giữa giáo hội và tổ chức chính trị[11]

[sửa]Xem thêm


·         Công giáo tại Việt Nam

·         Hội Công giáo Yêu nước Trung Quốc


[sửa]Chú thích


1.     ^ Nghị quyết Toàn quốc Hội nghị Đảng Cộng sản Đông-dương

2.     ^ Các thành viên của Mặt trận Tổ quốc Việt Nam

3.     ^ UBĐKCGVN cùng cộng tác và chia sẻ với Mặt trận

4.     ^ Đồng bào Công giáo phát huy truyền thống yêu nước, Vietnamplus, 16/02/2012

5.     ^ Tăng cường hiệu quả hoạt động của Ủy ban Đoàn kết Công giáo Việt Nam, Công an nhân dân, 04/01/2007

6.     ^ Đại hội V Uỷ ban đoàn kết công giáo Việt Nam thành công tốt đẹp, Ban Tuyên giáo Trung Ương, 20/11/2008

7.     ^ No sign of improvement for Vietnamese Church life

8.     ^ Report: Vietnamese government’s effort to establish rival ‘Patriotic Church’ has failed

9.     ^ Relationship Between The State and The Catholic Church in Vietnam

10.   ^ Bước đầu tìm hiểu về mối quan hệ giữa nhà nước và Giáo hội, GS Đỗ Quang Hưng chủ biên, Nxb Tôn giáo, H. 2003, trang 160. Dẫn lại tại [1]

11.   ^ Công giáo không tham gia chính trị

Thế Nào Là Tiếng Việt Trong Sáng?


From: Binh Dao <
To:
Sent: Wednesday, January 2, 2013 10:20 AM
Subject: Thế Nào Là Tiếng Việt Trong Sáng?

 

 

Thế Nào Là Tiếng Việt Trong Sáng?
 
Chữ viết và tiếng nói là phương tiện truyền đạt giữa con người và con người. Loài vật chắc cũng có tiếng nói qua những âm thanh như: hót, kêu, gầm, hú, sủa… để truyền đạt cho nhau nhưng loài vật không có chữ viết.
 
Con người do trí thông minh, do bản năng tiến hóa, lại có ý thức, sau khi sáng tạo ra chữ viết, lần hồi biết tổng hợp, gọt giũa để biến thành văn chương. Còn tiếng nói cũng cải tiến không ngừng. Ngôn ngữ đi như bóng với hình với văn chương, từ thô thiển trở thành thanh tao, từ thẳng thừng trở nên bóng bẩy, từ thô lỗ trở nên ý nhị. Có thể nói văn chương càng phát triển bao nhiêu thì ngôn ngữ càng đẹp bấy nhiêu. Tư tưởng càng phát triển bao nhiêu thì văn chương và ngôn ngữ càng phong phú bấy nhiêu.
 
Thế nhưng muốn nắm bắt được tinh hoa ngôn ngữ của dân tộc dứt khoát là phải có giáo dục. Một đứa trẻ không được đi học vẫn nói được, nói liến thoắng đủ điều nhưng không viết được và chắc chắn ngôn ngữ rất nghèo nàn và thường mang âm hưởng “chợ đời” chứ không có những ngôn từ của một đứa trẻ được cắp sách đến trường mà ngày xưa gọi là “cửa Khổng sân Trình”. Không những phải học hết Lớp 12 phổ thông mà còn phải bước lên đại học nữa.
 
Một người không thế có tiếng Việt phong phú nếu không học qua các bộ môn như lịch sử, triết học, tôn giáo, luật học, kinh tế học, tâm lý học, chính trị học, xã hội học, nhân chủng học, khảo cổ học, kiến thức về quân sự, ngoại giao... và ít nhất cũng phải biết qua các tác phẩm văn chương lớn của đất nước - cổ cũng như kim.
 
Chỉ cần dành chút ít thời giờ đọc và nhớ ba tác phẩm như Kiều, Cung Oán Ngâm Khúc và Chinh Phụ Ngâm thôi thỉ vốn Việt Ngữ của chúng ta cũng đã phong phú thêm biết là bao nhiêu.
Viết thì ai cũng có thể viết được. Nói thì ai cũng nói được nhưng xin nhớ cho trong bất kỳ quốc gia nào cũng có hai loại: Ngôn ngữ thượng lưu và ngôn ngữ bình dân; văn chương bác học và chương bình dân.
 
-Ngôn ngữ thượng lưu là lời nói văn vẻ, ý nhị, nhẹ nhàng, lễ  độ, dễ nghe, thâm thúy. Còn ngôn ngữ bình dân không phải là xấu, chân tình nhưng mộc mạc, thường thì cọc cằn, thô lỗ và không giữ gìn ý tứ.
-Văn chương bác học là văn chương cầu kỳ, gọt giũa, xử dụng nhiều ẩn dụ, điển tích.
 
           Còn văn chương bình dân không cầu kỳ, nghe là hiểu ngay không cần phải suy nghĩ nhiều. Có một điểm chung là dù loại văn chương hay ngôn ngữ nào đi nữa thì nó cũng phải trong sáng, thông dụng và dễ hiểu.
Theo dòng lịch sử, dân tộc ta đã tiếp nhận nhiều nền văn hóa bên ngoài du nhập vào. Trải qua 1000 năm Bắc Thuộc, tổ tiên chúng ta đã không để mất gốc - mà Việt hóa tinh hoa của học thuật, ngôn ngữ Trung Hoa, biến nó thành tiếng Hán-Việt khiến tiếng Việt trở nên phong phú. Rồi thì 100 thuộc Pháp, cha ông chúng ta cũng không để tiếng Việt bị lai căng. Dựa vào tinh hoa của nền văn chương Pháp, từ đó giản dị hóa, trong sáng hóa tiếng Việt.
 
Còn ngày hôm nay, văn hóa Mỹ không vào Việt Nam bằng các tác phẩm văn chương, học thuật mà bằng đồng đô-la, Cola Cola, trò chơi (Games), phim ảnh gợi tình, bạo lực và bắn giết. Sách vở du nhập vào không phải là các tác phẩm văn học, học thuật tư tưởng lớn mà là các tạp chí về sắc đẹp, thời trang, son phấn, nước hoa, quần áo lót v.v.. tràn vào như thác lũ.
 
 Qua thương mại, qua các trang điện tử, quảng cáo và giải trí cùng với sự bùng nổ của kỹ nghệ truyền thông,  tiếng Việt có nguy cơ trở nên một thứ lai căng hổ lốn trong chớp nhoáng. Xin nhớ cho văn hóa Mỹ là một nền văn hóa áp đảo bởi vì nó là một nền văn hóa tiêu thụ đánh ngay vào thị hiếu cấp thời của con người cho nên các quốc gia chậm tiến nghèo khổ không sao cưỡng lại được. Trước nguy cơ đó đã nảy ra tiếng kêu cứu về tiếng Việt trong sáng.
 
            Nói về tiếng Việt trong sáng thì dễ nhưng nội dung của “tiếng Việt trong sáng” là gì? Theo thiển ý, sự trong sáng của tiếng Việt bao gồm nhiều yếu tố như:
-Không lai căng tức không chen tiếng Tây, tiếng Mỹ vào.
-Không tối nghĩa.
-Không gây hiểu lầm.
-Giản dị. (không cầu kỳ, rắc rối)
-Lịch sự, thanh tao.
            Trong khi chúng ta chưa có viện hàn lâm, tạm thời dựa vào các tiêu chuẩn này, chúng ta thử “chẩn bệnh” một loại tiếng Việt mới đang được xử dụng tràn lan ở trong nước và hải ngoại. Loại tiếng Việt mới này chen tiếng Mỹ,  sáng chế những danh từ  kỳ quặc, khó hiểu mang tính khoe khoang, làm dáng.
1)      Nội y: Tại sao lại phải dùng chữ khó vậy? Đây chỉ là thứ quần áo lót /đồ lót của đàn ông hay đàn bà.
2)      Triều cường: “Triều cường làm ngập đường phố Hà Nội.”  Tại sao không dùng chữ nhẹ nhàng và dễ hiều hơn “ Nước dâng cao làm ngập đường phố Hà Nội.”
3)      Các thiết bị siêu trường siêu trọng: Các thiết bị nặng và dài. Các thiết bị quá nặng và quá dài.
4)      Xe container: Xe vận tải hạng nặng, xe tải hạng nặng.
5)      Các container: Các kiện hàng, thùng hàng
6)      Bunker/Boong-ke: Hầm trú ẩn.
7)      Blog: Trang tin chuyên đề/ trang chuyên đề. Blogger: Người viết trang chuyên đề.
8)      Audio-visual: Âm thanh & hình ảnh/ phần âm thanh & hình ảnh.
9)      Bình ắc-quy: Bình điện. Sạc (Charge): Tiếp điện, nạp điện.
10)  Trái cherry to, đỏ mọng…Xin nhắc khéo báo phapluattp.vn rằng cherry là trái anh đào.
11)  Mát-xa (Massage): Đấm bóp, nghề đấm bóp.
12)  Ảnh nude: Ảnh khỏa thân, lõa thể.
13)  Hot girls :  Gái ăn mặc hở hang, khiêu dâm.
14)  Ăn mặc hot: Ăn mặc hở hang, khiêu dâm.
15)   Ảnh hot: Ảnh có cảnh khiêu dâm hoặc gái ăn mặc hở hang, khiêu dâm.
16)  Bản nhạc ấy hot lắm: Bản nhạc đang được ưa chuộng.
17)  Thị trường đang hot: Thị trường bán rất chạy (trái với ế ẩm)
18)  Top ten: Mười…đứng đầu. Mười hạng đầu.
19)  Email: Điện thư.
20)  Logo:  Huy hiệu.
21)  Mít-tinh: Cuộc biểu tình, buổi tập họp.
22)  Tiêm vaccine: Trích ngừa, chủng ngừa.
23)  Logic: Thuận lý, hợp lý, lý đương nhiên (không cần tranh biện).
24)  Clip: đoạn băng, đoạn thu hình ngắn. Mỹ định nghĩa clip: “A short part of a movie or television program...”
25)  Một số danh từ quân sự: Nên sử dụng danh từ có sẵn trong ngôn ngữ Việt vừa mạnh vừa sắc gọn: Ví dụ: Tàu pháo = Pháo hạm; Tàu tuần dương= Tuần dương hạm; Tàu hộ tống= Hộ tống Hạm; Tàu khu trục = Khu trục hạm & Trục lôi hạm; Tàu khinh tốc= Khinh tốc hạm; Tàu vận tải= Quân vận hạm; Cảng quân sự= Quân cảng. Ví dụ:  Quân Cảng Cam Ranh để phân biệt với Thương Cảng Cam Ranh;  Đội tàu= Hạm Đội. Ví dụ: Hạm Đội Phú Quốc, Hạm Đội 7 v.v..
26)  Bắt khẩn cấp:Cảnh sát bắt khẩn cấp…” nghe nó kỳ làm sao ấy. Tại sao không dùng “Cảnh sát đã bắt ngay, bắt gấp nghi phạm…” hoặc “Tòa ra lệnh tức tốc bắt ngay can phạm
27)  Đóng mới: Đóng tàu là đóng tàu mới rồi, chẳng ai đóng tàu cũ cả cho nên thêm chữ ”mới” là thừa.
28)  Cà- phê đểu: Đây là loại “cà-phê giả” nhưng cách dùng chữ của tác giả khiến người đọc hơi khó chịu. Xin nhớ cho có nhiều cách để diễn tả cùng một sự kiện, cách thì thanh tao, cách thì thô tục. Khi một đất nước tiến lên thì mọi thứ cũng phải tiến lên kể cả ngôn ngữ. Ngày nay hình như trên thế giới người ta dần dần loại bỏ những ngôn từ nghe có vẻ kỳ thị, xúc phạm, khinh rẻ hoặc gây ấn tượng bạo động. Chẳng hạn chữ nigger (mọi đen) ở Mỹ không ai dám nói nữa vì nó dùng để hạ thấp người Da Đen. Con người không thể ăn mặc thời trang, đi xe lộng lẫy, ở biệt thự, son phấn đầy người mà lại nói năng thô bỉ. Ngôn ngữ của một dân tộc có “văn hiến” thì mỗi ngày phải mỗi đẹp hơn và thanh tao hơn. Cho nên theo tôi một số ngôn từ sau đây như: đồ đểu, đồ con đĩ, đồ thất học, đồ hèn, đồ ngu, thằng mọi, đồ mất dạy, tiên sư cha mày v.v.. cũng cần phải loại bỏ trong ngôn ngữ Việt Nam.
29)  Hoành tráng: Ngày nay ở Việt Nam cái gì cũng “hoành tráng” làm cho một số tính từ diễn tả vẻ đẹp lần hồi trở nên bị “tuyệt chủng”chẳng hạn như: Một ngôi nhà bề thế, một phòng hội khang trang, một khu chợ ngăn nắp, một kiến trúc trang nhã, một lâu đài tráng lệ, một cuộc diễn binh hùng tráng, một cung điện nguy nga, một ngọn núi hùng vĩ, một ngôi chùa cổ kính v.v…Nếu tất cả những tính từ trên được thay bằng hai chữ “hoành tráng” thì tiếng Việt sẽ ra sao?
30)  Rất đẳng cấp: Cầu thủ đó rất đẳng cấp, bộ quần áo rất đẳng cấp, chiếc xe thuộc loại đẳng cấpBộ kho tàng ngôn ngữ Việt không còn chữ nào để thay cho hai chữ “đẳng cấp” nữa sao? Tại sao không nói: Cầu thủ nhà nghề, cầu thủ quốc tế, cầu thủ đắt giá; bộ quần áo đắt tiền; xe thuộc loại sang v.v.. Ngoài ra tự thân hai chữ “đẳng cấp” chỉ có nghĩa là “thứ bậc” như “đẳng cấp thấp”, “đẳng cấp cao” chứ  nó không có nghĩa là cao, giỏi, sang. Từ Điển Việt Nam do nhà xuất bản Văn Hóa Thông Tin ấn hành năm 2000 nơi trang 291 định nghĩa: đẳng cấp là thứ, bậc, hạng trong xã hội như đẳng cấp xã hội.
 
31)  Phỏng vấn trực tuyến: Chữ tuyến nghe có vẻ hình học. Nào là trung tuyến, tiếp tuyến v.v…Tại sao không dùng “phỏng vấn trực tiếp” hoặc “giải đáp trực tiếp” tức không qua trung gian nào, mà trực tiếp trên truyền hình hoặc họp báo chứ không chờ tới ngày mai hoặc trả lời bằng thư.
 
32)  Văn hóa ẩm thực: Văn hóa bao gồm nhiều lãnh vực như: cách ăn uống, y phục, nói năng, lễ nghi, chữ viết, giao tiếp, cư xử v.v…Nếu nói văn hóa ẩm thực thì chẳng lẽ lại có thêm văn hóa lễ hội, văn hoá y phục nữa sao? Vậy nói “văn hóa ẩm thực” là không đúng. Đó chỉ là các món ăn và cách ăn uống mà thôi. Khi chúng ta du lịch Hòa Bình chẳng hạn, ngoài việc ngắm phong cảnh, dĩ  nhiên chúng ta còn muốn thưởng thức các món ngon, lạ, độc đáo của đồng bào Mường và chỉ có thế. Nếu nói, “Chúng ta khám phá văn hóa ẩm thực của đồng bào Mường” nghe có vẻ “ghê gớm” quá.
 
33)  Giải phóng mặt bằng: Nên thay bằng “giải tỏa mặt bằng” cho nó nhẹ nhàng. Chính phủ có thể giải tỏa một khu ổ chuột để chỉnh trang đô thị. Nhưng nếu nói “ Giải phóng một khu ổ chuột” có thể gây hiểu lầm là cứu dân ở đây ra khỏi cuộc đời lầm than như “giải phóng nô lệ” chẳng hạn.
 
34)  Cảng biển: Nghe rất lạ tai. Tại sao không dùng “hải cảng”? Còn “cảng bay” tại sao không dùng “ phi cảng” ? Trong nước hiện có “Cảng Hàng Không Quốc Tế Đà Nẵng”. Rút gọn hơn chúng ta có thể dùng “Phi Cảng Quốc Tế Đà Nẵng”.
 
35)  Báo vietnamnet.vn: “Những ‘bí mật’ trong hầm đường bộ Hải Vân” Sao dùng chữ “khó” quá vậy? Xin đơn giản thành “Những ‘bí mật’ trong đường hầm Đèo Hải Vân.” giống như “đường hầm Thủ Thiêm”. Nếu chúng ta viết “hầm đường bộ Thủ Thiêm” thì độc giả sẽ nghĩ sao?
 
36)  Cũng báo vietnamnet.vn:Hội chứng hot girl nude giữa thiên nhiên”. Thực ra tác giả muốn đưa tin: Có một “bệnh dịch” hoặc “thói bắt chước” tạp chí dâm ô Mỹ chụp hình cởi truồng ngoài trời (để nổi tiếng) nhưng lại dùng một đoạn văn thật kỳ lạ.
 
37)  Báo phunutaday.vn:  “Thành phố….vừa điều chuyển hai công chức không ’vừa lòng’ dân”. Chữ “điều chuyển” nghe chưa quen, nên nói là “thuyên chuyển”. Nếu trong quân đội thì nói là “thuyên chuyển tới một đơn vị khác”. Còn hai chữ “điều động” thì có nghĩa là điều động binh lực, nhân lực, điều động một lực lượng an ninh v.v..
 
38)  “Bố nghiện ma túy giết con 10 tháng tuổi”: Chữ tuổi ở đây là thừa mà chỉ cần viết “Bố nghiện ma túy giết con mới 10 tháng” thì ai cũng hiểu. 
 
39)  Người cao tuổi được mua vé xe buýt trợ giá”. Nên viết “Người cao tuổi được giảm vé xe buýt”. Viết  báo cốt ở nhẹ nhàng, giản dị, dễ hiểu.
 
40)  Báo giaoduc.net.vn có tựa đề: “Bé sơ sinh hai đầu ở Sóc Trăng đã tử vong”. Chữ “tử vong” có nghĩa là chết. Còn “thương vong” có nghĩa là vừa chết vừa bị thương. Vậy tại sao không dùng hai chữ “đã chết” cho nó nhẹ nhàng hơn?
 
41)  Cận cảnh (close-up) là ảnh chụp gần, kề sát mặt. Nếu không phải là ảnh chụp gần mà chỉ là khoảng cách bình thường thì không được dùng hai chữ “cận cảnh”.
 
42)  Chùm ảnh: Chữ “chùm” làm chúng ta liên tưởng tới chùm nho, chùm nhãn, dính chùm v.v…Vậy thì nên dùng chữ “một loạt hình ảnh”, “một số hình ảnh”. Ví dụ: Một số hình ảnh về đại hội…
43)  Tiền boa: Nói đầy đủ là “pour boire” theo cách lịch sự của người Pháp  coi đó chỉ là chút “tiền trà nước”. Vậy thì nên dùng tiền trà nước thay vì “tiền boa” vì ông Tây đã rời Việt Nam lâu lắm rồi.  
44)  Minh họa (Illustrated): Là hình vẽ của họa sĩ để diễn tả, trình bày một cuốn sách, một câu truyện. Nếu ngoài bìa cuốn sách ghi “Illustrated by” có nghĩa là “Vẽ bởi họa sĩ”. Nếu ghi “ photography by”có nghĩa “Hình ảnh của”.
 
Ví dụ, trong một bài viết nói về Khu Trục Hạm Lý Thái Tổ mà chúng ta không có tấm hình của chiếc này và thay thế bằng tấm hình của chiếc khu trục hạm khác thì chúng ta không được ghi “Hình minh họa” mà chỉ cần ghi chú ở dưới tấm hình “Đây là hình ảnh khu trục hạm ABC một loại tương tự” thì độc giả hiểu ngay.  
 
Ngày nay câu “ hình minh họa” được dùng tràn lan ở trong nước để phụ chú dưới tấm hình…như thế là hoàn toàn sai. Xin nhớ cho minh họa có nghĩa là vẽ ra, diễn tả bằng tranh chứ không phải bức hình thật hoặc bức hình thay thế. Nếu không biết thì cứ mở  sach vở, báo chí Nhật, Mỹ, Nga… ra mà học thì biết ngay.
 
45)  Trồng cây xanh: Trồng cây là đủ rồi bởi vì cây nào lá chẳng xanh? Nói thêm “xanh” là thừa. Nói “trồng cây xanh” chẳng khác nào nói “Trồng gấc đỏ”. Xin thưa gấc nào mà chẳng đỏ? Chúng ta thường nói “Đỏ như gấc”. Tuy nhiên cũng phải để ý là có khá nhiều loại cây lá không xanh mà nâu hoặc nâu đậm. Nếu “trồng cây xanh” thì chẳng lẽ không trồng các loại này sao? Ngày xưa các cụ đã chế giễu cách dùng văn thừa thãi và trùng lập qua hai câu thơ:
Nửa đêm giờ tý canh ba.
Vợ tôi con gái đàn bà nữ nhi.
46)  Báo Tuổi Trẻ đi một tiêu đề như sau “Cầu thủ bóng đá VN luôn luôn thua thiệt cầu thủ ngoại khi tranh chấp bóng tay đôi do hạn chế về thể lực và thể hình.” Câu văn này nặng nề giống như dịch lại từ một đoạn văn từ báo Hồng Kông, Đài Loan. Người ta nói “tranh bóng” chứ  không nói “tranh chấp bóng”.
 
                Chữ “ tranh chấp” nên dành cho tranh chấp quyền lực, tranh chấp lãnh thổ. Ngoài ra các chữ “thể  lực và thể hình” nghe “đao to búa lớn quá” không thích hợp trong lãnh vực thể thao. Chúng ta có hai chữ “sức vóc” vừa giản dị vừa dễ hiểu tại sao không dùng?
 
               Xin thưa “sức” là sức khỏe,  “vóc” là sự cao lớn, tầm vóc. Nếu thay bằng hai chữ này, bỏ bớt những chữ thừa thì câu văn sẽ gọn nhẹ, từ 27 chỉ còn 19 chữ “Cầu thủ Việt Nam khi tranh bóng luôn luôn lép vế/thua cầu thủ nước ngoài do sức vóc kém.
 
47)  Báo giaoduc.net.vn: “Cô gái xinh đẹp hát ca trù làm xiêu lòng người nghe.” Ông phóng viên nào đó dùng chữ “xiêu lòng” không đúng. Xiêu lòng có nghĩa là mới đầu không bằng lòng, sau thuyết phục, nói mãi thì “xiêu lòng” tức thuận theo.
 
Tôi cũng đã xem đoạn băng này. Thực ra trong cuộc thi hát, cô thí sinh này còn trẻ, xinh xắn, mới 18 tuổi, mà hát được ca trù (cũng tàm tạm) cho nên chinh phục được hoặc tạo thiện cảm nơi khán giả chứ không phải làm “xiêu lòng” khán giả.
 
48)  Đắng lòng trước cảnh…: Từ trước đến giờ chưa có sách vở nào viết “đắng lòng” cả mà chỉ thấy viết “Đau lòng trước cảnh…”
 
Xin quý ông/bà làm ơn coi lại hai từ này. Bà Huyện Thanh Quan viết “Nhớ nước đau lòng con cuốc cuốc, chứ bà không viết “Nhớ nước đắng lòng con cuốc cuốc”.
 
49)  Báo giaoduc.net.vn: “Chi phí dao động từ 30.000 USD đến 60.000 một năm”. Chữ ‘dao động” ở đây  thừa. Chỉ cần viết “Chi phí khoảng từ 30,000 USD đến 50,000 USD một năm” là người ta hiểu rồi. 
 
50)  Cũng lại giaoduc.net.vn: “NoithatVP đang thanh lý các sản phẩm tủ xuất khẩu sang thị trường Nhật Bản.” Trời ơi! Các sản phẩm tủ là gì?
 
           Tại sao không viết, “các loại tủ” cho ngắn gọn và dễ hiểu? Ngoài ra chữ “thanh lý” làm người đọc liên tưởng tới sự “thanh lý môn hộ” tức truy lùng, giết những kẻ phản nghịch trong các môn phái (cũng giống như “thanh trừng” vậy).
 
       Do đó chúng ta nên thay thế bằng các chữ giản dị hơn như “giải quyết” hoặc”bán hết” hoặc “tống hết”. Nếu thế thì câu văn sẽ tạm gọn nhẹ như sau: “NoithatVP đang muốn bán/giải quyết hết tất cả các loại tủ xuất cảng sang Nhật Bản.”
 
51)  Báo phunutoday.vn: Trong tiết trời lạnh giá, boots cao cổ có lẽ là lựa chọn hàng đầu.”  Chẳng lẽ tiếng Việt không có chữ nào để dịch chữ boots sao? Xin thưa đó là “giầy cao cổ” hoặc “giầy ống”. Thật lạ lùng! Bao kẻ sống xa quê hương mấy chục năm trời mà vẫn tha thiết với tiếng Việt tinh ròng, trong khi kẻ ở trong nước tiếng Anh tiếng Pháp chẳng bao nhiêu, lại tập viết lối văn hổ lốn chen tiếng Tây tiếng Mỹ vào.
 
52)  Báo vnEpress.net: Có một tựa đề “Gu đàn ông của phụ nữ qua từng độ tuổi.” Xin thưa “gu” (gout) có nghĩa là “sở thích”. Ý của tác giả muốn nói,Sở thích của phụ nữ về đàn ông tùy tuổi tác.” nhưng lại diễn tả bằng một câu văn thật trúc trắc. Rồi Thời Báo Kinh Tế Saigon OnlineChương trình truyền hình càng lắm scandal thì rating tăng vọt.” Thật lai căng hết chỗ nói! Giống hệt như trẻ con nói tiếng Việt ở Mỹ.
 
53)  Báo Vietnamnet.vn: “Việt Nam trong cuộc chơi quyền lực Mỹ- Trung. Cuộc chơi quyền lực chính là cuộc đọ sức. Tại sao không dùng hai chữ ấy cho giản dị và sáng sủa hơn?
 
54)  Trang BBC tiếng Việt ngày 1/1/2013: Ít nhất 60 người đã bị dẫm đạp chết...”  Ý tác giả muốn nói “ Ít nhất 60 người dẫm đạp lên nhau mà chết..” nhưng lại dùng một câu văn khiến độc giả có thể hiểu 60 người này bị voi hoặc trâu bò dẫm đạp lên mà chết! Xin nhớ cho khi dùng chữ “bị” tức thể thụ động thì phải nói bị cái gìnhư : bị voi giày, bị xe cán, bị trâu bò húc chết v.v.. Chính mình làm thì không dùng chữ “bị”.
 
55)  Trang VOA tiếng Việt : Hàng ngàn fan ở Đài Loan đã đến xem buổi ca nhạc..” ; “trang web xã hội”; “vi rút trong bao tử”; “không chịu gia hạn visa”; “một chương trình doping chuyên nghiệp…và còn rất nhiều nữa. Xin thưa fan người hâm mộ, vi rút  là siêu vi trùng, visa nhập cảnh, doping dùng thuốc kích thích. Trang báo mang tên “tiếng Việt” mà thực tế lại là “tiếng Việt lai Mỹ”.
Tạm kết luận:
Viết một bài báo, một bản tin, đặt một tựa đề không phải dễ. Mình viết ra rồi cần có chủ bút/chủ biên duyệt lại. Ở Mỹ mà viết bậy, viết kém thì tiêu tan sự nghiệp, chỉ có nước tìm nghề khác kiếm ăn. Viết bậy, viết nhảm, viết thiếu đứng đắn làm giảm giá trị người viết và xúc phạm độc giả.
 
Nói về chuyện viết văn thiếu đứng đắn tôi có một kỷ niệm thời thơ ấu lúc còn học Lớp Đệ Thất (Lớp 6) năm 1955 ở trong Nam như sau: Trong một bài luận văn mô tả một buổi đi câu tôi đã dùng hai chữ “khoái tỉ” tiếng mà bọn trẻ Miền Bắc hay dùng lúc bấy giờ có nghĩa là “sung sướng”.
 
Chấm bài xong thầy Nguyễn Tri Tài - người Huế - gọi tôi lên nói, “Chữ khoái tỉ không được đứng đắn, con không nên dùng.” Nghe thầy nói vậy tôi “ngộ” ra ngay và cho tới ngày hôm nay, dù đã hơn nửa thế kỷ, tôi vẫn  nhớ lời thầy là phải dùng chữ cẩn thận khi viết văn.
 
Đừng tưởng lời nói hay bài viết sẽ qua đi như một cơn gió thoảng - mà nó còn “tạo nghiệp”- nghiệp lành hay nghiệp dữ - tức gây tác hại cho người khác và cho chính mình theo giáo lý nhân-quả của nhà Phật. Trong cuốn hồi ký của một nhà văn xuất bản ở hải ngọai - một ông chuyên viết truyện dài đăng trên báo hằng ngày mà Miền Nam lúc bấy giờ gọi là viết “feuilleton”. Ông thường chen vào truyện một vài chi tiết khiêu dâm, gợi dục để “câu” độc giả trẻ.
 
Một ngày kia cô con gái về khoe với ông, “ Ba ơi! Con bạn học của con đọc tới cái đoạn…mà ba viết, nó thích quá rùng cả mình !!!” Nghe con gái nói thế ông toát mồ hôi, không ngờ những gì  mình viết ra đã ảnh hưởng đến chính cô con gái cưng.
 
Từ đó ông không bao giờ dám viết văn theo cái kiểu chen vào những chi tiết khiêu dâm nữa.  Hiện nay chữ “nhí” đang được dùng tràn lan trong nước. Xin nhớ cho chữ “nhí” là tiếng lóng dùng để chỉ “nhỏ, bé” có ý diễu cợt, không đứng đắn. Nếu dùng không đúng chỗ sẽ làm tổn thương người ta.
 
Dù là trẻ em cũng có nhân cách của trẻ em. Chẳng hạn nếu chúng ta nói “ca sĩ tí hon”, “nhạc sĩ thần đồng”, “chú tiểu nhỏ”,  “con chim bé bỏng” nghe có vẻ thanh tao hơn là “ca sĩ nhí”, “nhạc sĩ nhí”, “chú tiểu nhí”, “con chim nhí”. Làm phóng sự, viết bản tin phải viết một cách trung thực, nghiêm túc, không bông đùa, châm chọc hoặc khôi hài vô ý thức. Bài viết sẽ bộc lộ tư cách và trình độ của người viết. Người xưa nói, “Văn tức là người”.
 
Ngôn ngữ và văn chương là tài sản vô giá do tiền nhân để lại, chúng ta phải có trách nhiệm bảo tồn và phát huy cho mỗi ngày thêm sáng đẹp. Do giao tiếp với nhiều nguồn văn hóa ngoại lai, những chữ nào có thể dịch sang Việt Ngữ thì phải cố mà dịch cho được để giữ gìn ngôn ngữ và văn chương Việt cho thuần khiết.
Chen tiếng ngoại quốc vào tiếng Việt một cách bừa bãi khiến tiếng Việt trở nên lai căng, hổ lốn. Muốn thế thì phải học hỏi và nhất là phải cẩn thận và viết với tinh thần trách nhiệm. Trách nhiệm có nghĩa là hiểu được hậu quả của những gì mình viết ra.
 
Nếu không giỏi thì cứ học theo người xưa mà viết ra, cố “sáng chế” tức viết bậy, viết nhảm.  
 
Chúng ta không nên đùa rỡn, nói mạnh hơn là phá hoại ngôn ngữ và chữ viết của dân tộc. Học tiếng nước ngoài là để giao dịch, làm ăn buôn bán và nghiên cứu những kiến thức mà sách Việt không có.
 
 Học tiếng nước ngoài không có nghĩa là để về hủy hoại tiếng mẹ đẻ hoặc thỉnh thoảng “xổ” ra vài tiếng để chứng tỏ mình văn minh hơn đời hoặc có vẻ “Mỹ” đây. Người Mỹ có bắt chước ai đâu? Họ đứng trên đôi chân của họ.
 
 Tại sao ta phải tự ti mặc cảm về ngôn ngữ của dân tộc mình? Chuyện “nói tiếng Tây ba rọi” đã xưa lắm rồi và bị mỉa mai suốt thời kỳ Thực Dân Pháp còn đô hộ nước ta. Sau hết, cũng xin nhớ cho muốn giữ gìn tiếng
 
Việt trong sáng thì tâm hồn mình cũng phải trong sáng trước đã. Tâm hồn trong sáng là tâm hồn của một người yêu nước Việt và tiếng Việt. Khi mình nói mình yêu cha mẹ tức là phải làm sao cho cha mẹ sung sướng. Còn khi mình nói mình yêu tiếng Việt có nghĩa là mình phải làm sao cho tiếng Việt mỗi ngày mỗi trở nên sáng đẹp, thanh tao.
Đào Văn Bình
(California ngày 02/01/2013)
 
 
 

Một chế độ ngày càng lăng nhục con người !!!

Một chế độ ngày càng lăng nhục con người !!!
Xã luận bán nguyệt san Tự do Ngôn luận số 162 (01-01-2013)
Câu chuyện của cô Nguyễn Hoàng Vi, một blogger dân chủ kiên cường bị đám công an côn đồ làm nhục tại đồn phường Nguyễn Cư Trinh, Sài Gòn hôm 28-12, nhân phiên tòa phúc thẩm 3 thành viên Câu lạc bộ Nhà báo Tự do, quả đã gây chấn động và phẫn nộ nơi đồng bào Việt Nam từ trong ra tới ngoài nước và cả công luận quốc tế nữa.
Tuy nhiên, đấy chỉ là một trong muôn vàn biểu hiện của việc đảng và nhà cầm quyền CSVN đã và đang lăng nhục bằng nhiều cách mọi con người, mọi công dân đang phải sống trên nước Việt.
Đứng trước viễn cảnh chủ nghĩa ngày càng bị bêu riếu và sẽ bị vứt bỏ, chế độ ngày càng bị kinh tởm và sẽ bị tiêu diệt, đảng ngày càng bị khinh ghét và sẽ bị đào thải, Cộng sản đang dồn hết tàn lực để trấn áp, để chà đạp những ai đang sống trong vòng kềm tỏa của nó hầu níu kéo thêm cho mình thời gian tồn tại. Chúng ta hãy cùng nhau điểm qua những kiểu lăng nhục mà CSVN đang ngày càng tung ra đối với nhân dân và đất nước.



1- Văn minh hiện thời của nhân loại công nhận mọi con người đều có nhân phẩm mà trước hết là sống với một bản tính tự do, có những nhân quyền mà trước hết là sống trong một đất nước dân chủ.
Sự lăng nhụcđầu tiên do đó đến từ những nhà cầm quyền chủ trương chế độ độc tài, nhất làđộc tài toàn trị. Và đấy là điều mà CSVN đang thực hiện.
Đang khi nhân loại năm châu ngày càng đi vào xu hướng toàn cầu hóa về dân chủ, như thấy qua các cuộc cách mạng chống độc tài tại Trung Đông và Bắc Phi, qua sự chuyển dần từng bước theo đường dân chủ tại Miến Điện và qua cuộc chiến khử bạo tàn hiện nay tại Syria, thì đảng cầm quyền tại Việt Nam, dù mất hết uy tín trước nhân dân do bất lực và bất tài, lại càng ra sức củng cố ách thống trị của mình hòng giữ lấy ngai vàng và túi bạc.
Họ dùng đủ mọi cách để đè bẹp, lăng nhục cuộc đấu tranh ngày càng mãnh liệt của nhiều công dân trong nước nhằm phản đối lối hành động, phê phán kiểu cai trị và chất vấn quyền lãnh đạo tuyệt đối toàn diện của đảng, hầu đòi lại quyền tự do cho con người, quyền tự quyết cho dân tộc, quyền toàn vẹn lãnh thổ cho quốc gia.
Thái độ khinh bỉ khát vọng tự do dân chủ của toàn dân đã ngang nhiên bày tỏ qua Tuyên bố của Hội nghị lần 6 Ban Chấp hành TWđảng khẳng định đảng là lực lượng lãnh đạo duy nhất của đất nước, qua phát biểu gần đây của tay Thủ tướng độc tài nhất quyết không để hình thành các tổ chức chính trị đối lập, qua cái gọi là “trưng cầu dân ý về sửa đổi Hiến pháp 1992”trong đó việc giữ lại điều 4 đã là ngón đòn chặn họng, là cú tát vào mặt toàn thể nhân dân!



2- Tiến bộ hiện thời của nhân loại xác nhận nền kinh tế thị trường (với các công ty tư nhân cạnh tranh lành mạnh và phi độc quyền) là phương thức tốt hảo để phát triển đất nước về mặt vật chất, mang lại công ăn việc làm cho vô khối người dân và cơm no áo ấm cho đại đa số gia đình.
Chính sự no cơm ấm áo này là một trong những yếu tố làm nên tự do và nhân phẩm.
Thế nhưng, CSVN vẫn cứ chủ trương kinh tế nhà nước là chủ đạo, công ty quốc doanh là ưu tiên, một đàng để đảng viên và thân tộc có nhiều thuận lợi nhất hầu thao túng kinh tế, làm giàu dễ dàng, một đàng để giữ nhân dân trong tình trạng nếu không đói khổ triền miên thì cũng đầu tắt mặt tối mưu sinh hòng đảng yên tâm thống trị. Và đây chính là một sự lăng nhục con người.
Trong thực tế tại Việt Nam, đường lối kinh tế ấy của đảng quả đã giúp cho đảng viên cán bộ, đặc biệt cao cấp, ngày càng trở nên giàu sụ, thành giai cấp tư bản đỏ, nắm các tổng công ty, đại tập đoàn, ngân hàng lớn.
Nhưng chính việc lợi dụng quyền lực lẫn ưu ái của đảng, việc tung tiền do tham nhũng ra mua đất đai nhà cửa, đầu cơ chứng khoán và bất động sản, việc làm kinh tế chỉ nhằm tư lợi bản thân gia đình chứkhông phục vụ đồng bào xã hội, đã giết chết các công ty vừa và nhỏ do tư nhân làm chủ, dẫn tới tình trạng tổng sản lượng nội địa ngày càng đi xuống, đồng tiền Việt từ từ mất giá trị, hàng trăm ngàn doanh nghiệp tư nhân bị giải thể,kéo theo sự đổ vỡ của chính các công ty nhà nước và khiến tuyệt đại đa số nhân dân lâm cảnh khốn cùng.
Dù vậy, sau Hội nghị TW 6, đảng tiếp tục duy trì chính sách kinh tế bất công và sai lạc đó, nhằm giúp các công ty của đảng viên bù lỗtrả nợ, tạo điều kiện cho đảng viên tiếp tục vơ vét làm giàu, bất chấp dân tìnhđiêu linh khốn khổ.
Đẩy tuyệt đại đa số nhân dân vào cảnh thê thảm kinh tếnhư thế là một sự lăng nhục không thể chấp nhận.
3- Thành tựu hiện thời của nhân loại là đã xác định mọi con người đều được thủ đắc và hưởng dụng các quyền dân sự, chính trị, kinh tế, văn hóa và xã hội (xem hai Công ước quốc tế nhân quyền do Ðại hội đồng LHQ ban hành năm 1966).
Từ đó, pháp luật của mọi quốc gia đều có mục tiêu cổ vũ,bảo vệ, tăng cường các quyền con người và quyền công dân ấy. Thế nhưng, đảng CSVN tiếp tục coi mọi bộ luật và toàn thể hệ thống tư pháp là công cụ bảo vệquyền lực độc đoán của mình hơn là cổ vũ nhân quyền và bênh vực lẽ phải. Hầu hết mọi văn bản pháp luật (liên quan đến 5 quyền cơ bản và tổng quát nói trên)được đưa ra hay tu chính chẳng hề nhắm đến quyền lợi chính đáng của công dân mà chỉ để củng cố quyền uy của đảng.
Điều này thấy rõ trong các phiên tòa chính trị xét xử các công dân dám lên tiếng phản đối bất công bạo hành của người nhà nước,đòi lại đất đai, nhà cửa, tài sản bị cán bộ đảng viên cướp đoạt, đấu tranh cho các quyền tự do tôn giáo, bầu cử, ngôn luận, lập hội bị đảng tước đoạt…, chống ngoại bang xâm lấn bằng biểu tình, viết bài, sáng tác nhạc, rải truyền đơn…
Tại các phiên tòa đó, công an điều tra, viện kiểm sát công tố, chánh thẩm và bồi thẩm luôn nhất nhất tuân lệnh đảng, không ngừng câu kết hiệp đồng với nhau đểchỉ làm một việc là kết tội, là trừng phạt với những bản án định sẵn; các luật sư thì bị ngăn cản tác nghiệp từ nghiên cứu hồ sơ đến biện hộ trước tòa; các bịcáo bị tước các quyền cơ bản như hỗ trợ tâm lý, cố vấn pháp luật, bào chữa bản thân; thân nhân bằng hữu của họ thì bị cấm tham dự phiên tòa, thậm chí bị hành hung lăng nhục.
Các vụ sơ thẩm và phúc thẩm năm qua là những bằng chứng sờ sờ.Chưa hết, trại giam tiếp tục đối xử khắc nghiệt với nhiều tù nhân lương tâm đểbuộc họ phải nhận tội, hầu lường gạt công luận rằng luật pháp và án xử nhà nước là chính đáng.
Đó quả thật là sự lăng nhục công lý lẫn phẩm giá con người cách trắng trợn.



4- Kể từ xa xưa, mà đặc biệt hiện nay, các chế độnhân bản và văn minh đều tôn trọng quyền tư hữu tài sản, nhất là tư hữu đấtđai. Vì đó là một trong những điều kiện để bảo vệ tự do và nhân phẩm.
Thếnhưng, từ gần 60 năm trên thực tế và hơn 20 năm trên pháp lý, đảng CSVN luôn chủ trương “đất đai thuộc toàn dân do nhà nước đại diện sở hữu”. Chính sách bất công trắng trợn, đường lối cùng cực phi lý, quan niệm hư ảo lừa bịp này đã tước bỏ cái quyền cơ bản và chính đáng của nhân dân mà lịch sử và nhân loại nghìn nămđều công nhận.
Chính sách đó thực tế đã tạo điều kiện cho quan chức, cán bộ,đảng viên địa phương cướp trắng gia sản tổ tiên, công sức xương máu của hàng chục triệu dân lành qua chiêu bài “quy hoạch đô thị”, “phát triển kinh tế”,“xây dựng công nghiệp”…
Nó đã đẩy hàng triệu gia đình vào đường cùng (đến nỗi có kẻ đã phản ứng với ít nhiều bạo lực), lâm cảnh vô nghề vô nghiệp, dở sống dởchết, con cái mờ mịt tương lai.
Đó là chưa kể nó khiến nhân dân lo âu hồi hộp tại nơi đang sống vì không biết sẽ bị bứng lúc nào, và nông dân chẳng thèm làm cho đất đai đang thuê mướn của nhà nước thêm màu mỡ.
Khốn thay, hội nghị Trungương 6 và Dự thảo Luật đất đai sửa đổi vẫn ngoan cố bám giữ chính sách sai lầmđó và duy trì tình trạng thê thảm này.
Đẩy nhân dân vào sự lệ thuộc nhà nước và vào sự bấp bênh cuộc sống như thế, khiến người ta không thể an cư lạc nghiệp, là một sự lăng nhục quyền sống của con người.



5- Cũng kể từ xa xưa, mà đặc biệt hiện nay, các chế độ nhân bản và văn minh đều tôn trọng quyền tự do tôn giáo. Vì đó cũng là một trong những điều kiện để nhân phẩm quý cao được thăng tiến và nhân tính thiêng liêng được bảo toàn.
Điều này đương nhiên đòi buộc các chính quyền phải công nhận cho các tổ chức tôn giáo, tức các giáo hội, được quyền có quy chế pháp nhân, quyền độc lập trong tổ chức, quyền tự do trong sinh hoạt, quyền rao giảng giáo lý cho quần chúng, quyền tham gia việc giáo dục giới trẻ và quyền hoạt động cứu trợ xã hội. Thế nhưng, CSVN vẫn luôn nuôi ý đồ biến các Giáo hội thành công cụphục vụ chế độ.
Sau thất bại trong việc tiêu diệt tôn giáo bằng bạo lực vũ khí, họ chuyển sang bạo lực hành chánh. Đảng chỉ thí ban các thứ tự do tôn giáo phụtùy như tổ chức lễ hội, xây dựng điện thờ, cho chức sắc ra ngoại quốc (nhưng chỉ đối với những ai không có vấn đề với chế độ) nhằm lừa gạt công luận, còn những thứ tự do tôn giáo chủ yếu và đích thật nói trên thì hầu như chẳng có trên lý thuyết lẫn hiện thực.
Pháp lệnh Tín ngưỡng Tôn giáo và Nghị định 92 áp dụng Pháp lệnh này chỉ là một sợi dây thòng lọng ngày càng siết cổ tôn giáo để biến các Giáo hội hoặc thành những cơ thể thiếu máu hoặc thành những công cụ ngoan ngoãn. Nhiều sự cố đau lòng (tức các cuộc đàn áp) luôn xảy ra cho mọi Giáo hội.
Chạm tới tôn giáo như thế là chà đạp và lăng nhục một trong những nền tảng của phẩm giá con người: đạo đức cõi lòng và tâm linh hướng thượng.

6- Còn nhiều kiểu lăng nhục nhân dân của CSVN nữa.
Thời sự nhất là việc đảng tăng cường “giáo dục” nhân dân về “lòng biết ơn, tình hữu nghị” đối với Trung Quốc và ru ngủ nhân dân hãy “để đảng và nhà nước lo chuyện bang giao” với cái nước lớn luôn nuôi mộng thôn tính VN này. Giành quyền lo việc nước vào tay mình, ngăn cản trấn áp tất cả mọi biểu hiện về lòng ái quốc chống quân xâm lược (từ nghiên cứu lịch sử đến hội họp thảo luận, từ phát biểu báođài đến đăng bài trên mạng, từ giăng biểu ngữ đến rải truyền đơn, từ kiến nghịvăn bản đến xuống đường biểu tình…), đảng CSVN thực ra chỉ mong thỏa hiệp với lũ cướp nước để được yên thân, muốn ung dung làm thái thú Tàu để giữ quyền lực, cam tâm đem bán đất nước để mua phú quý.
Đó là một sự lăng nhục khôn cùng chẳng những với đồng bào mà còn với Tiên tổ.

Kết: Phẫn nộ và lên tiếng về chuyện cô Nguyễn Hoàng Vi bị làm nhục là điều chính đáng và cần thiết.
Nhưng việc đó chính đáng và cần thiết hơn biết bao trước những kiểu lăng nhục mà CS đang làm đối với Tổ quốcđất nước, nhân dân đồng bào như vừa thấy, những kiểu lăng nhục còn ngàn lần sâu rộng hơn, thấm thía hơn, tai hại hơn.
Chẳng lẽ toàn dân cứ đứng yên cho chúng xúc phạm?
(NPH tô đậm)
BAN BIÊN TẬP

Featured Post

Lisa Pham Vlog -19/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link