Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Thursday, January 3, 2013

30 năm sau: kẻ “chiến thắng” xin qui hàng.


 

[Attachment(s) from Hien Tong included below]

   Kính thưa quý vị trên các diễn đàn,

    Kính thưa quý chiến hữu và thân hữu,

    Trước hết, chúng tôi xin được ngỏ lời cám ơn sự đồng tình vì khi chúng tôi chuyển bài của ông Đỗ thái Nhiên và sau đó đã được  Quý vị chuyển tiếp. Nay xin kính chuyển bài " 30 Năm Sau, kẻ Chiến thắng xin ng quy hàng" của tác giả Đỗ thái Nhiên.

     Trân trọng kính mời quý vị và chúng tôi cùng đọc.

     Vì bài chuyển có hình, kính xin quý vị mởi trong attch hoặc vào trong blog của chúng tội: http://quehuongvaphannguoi.blogspot.com/

      Kính chuyển

     Tống phước Hiến

 

      -------------------------------------------------------------------------

  

    

30 năm sau: kẻ “chiến thắng” xin qui hàng.

 

                                      ÐỖ THÁI NHIÊN

                                                       

           Có thể nói được rằng: mỗi người có một kiểu nhìn riêng đối với Dịch Học. Mỗi người có ngôn ngữ, cú pháp riêng để diễn tả Dịch Học. Thế nhưng, mọi người đều dễ dàng đồng ý với nhau: cuối con đường đi tìm nội dung cốt lõi của Dịch Học, con người sẽ bắt gặp hai chữ:  “PHẢN PHỤC”. Phản phục là qui luật xác định: mọi hiện tượng trên đại vũ trụ đều ẩn tàng trong nó một mầm mống chống lại chính hiện tượng đó.

Trong thái dương có thiếu âm và trong thái âm có thiếu dương. Thiếu âm, thiếu dương là các mầm mống phản phục của thái dương và thái âm. Từ rất xa xưa, ca dao Việt Nam đa khám phá ra hiện tượng phản phục:

 

                                      “Cười người chớ có cười lâu,

Cười người hôm trước, hôm sau người cười”

(Ca dao Việt Nam)

 

“Người cười” là mầm phản phục của hịên tượng “cười người”.  Câu hỏi đặt ra:Làm thế nào để con người có thể xác định được mối quan hệ tất yếu giữa lực phản phục và những chuyển mình của lịch sử? Chúng ta hãy đi tìm giải đáp cho câu hỏi vừa nêu bằng cách khảo sát bản chất chính trị của biến cố 30/4/1975 và các mầm mống phản phục của nó.

Như chúng ta đã biết, biến cố 30/4/1975 hiển nhiên là một hồ sơ tràn ngập tội ác. Nổi bật là những tội ác  sau đây:

 

          -Lợi dụng tình hình chính trị tại Hoa Kỳ gặp khó khăn, CSViệt Nam phản bội hiệp ước Ba Lê 1973, mang quân xâm chiếm toàn lãnh thổ Việt Nam Cộng Hòa.

-CSViệt Nam trả thù quân, dân VNCH bằng cách tống giam hàng trăm ngàn người trong những trại tù khổ sai dưới tên gọi “học tập cải tạo”. Trong toàn bộ lịch sử của loài người, đây là một cuộc tắm máu độc ác nhất, âm thầm nhất, nham hiểm nhất .

-CSViệt Nam cướp đoạt tài sản, nhà cửa của người dân đàng sau tấm bình phong “đánh tư sản mại bản”.

-CSViệt Nam đẩy hàng trăm ngàn người dân Việt Nam xuống đáy biển qua chương trình vượt biên “bán chính thức”. Những nạn nhân của chương trình này phải nộp vàng cho CSViệt Nam để được CS tống xuất ra biển trên những chiếc ghe thiếu hẳn những phương tiện an toàn tối thiểu.

- Hàng triệu người Việt Nam khác do không chịu nổi chế độ hà khắc của CS, đã âm thầm băng rừng, vượt biển đi tìm tự do. Khoảng 40% số người này đã phải trả giá cho hai chữ “tự do” bằng chính sinh mệnh của họ.

-CSViệt Nam xem người dân như những kẻ nô lệ của đảng CS.  Ðảng đã và đang rộn rịp bán nô lệ cho bất kỳ quốc gia nào cần nô lệ. Nô lệ của CSVN được gọi dưới mỹ danh “những người tham gia chương trình xuất khẩu lao động” hoặc “những người thành hôn với người nước ngoài”, đặc biệt là “nước Ðài Loan”.

-Kinh tế thị trường với tất cả kỹ thuật kinh tế và pháp lý tinh vi của nó chắc chắn sẽ đẩy xí nghiệp quốc doanh và đảng CSVN rơi vào tử huyệt. Vì vậy CSVN chỉ giả vờ khoác áo kinh tế thị trường  đủ để lấy lòng giới kinh tế tài chính quốc tế.
 
Trong thực tế, tại Việt Nam, ngày nay đảng CS và tay chân vẫn nắm chặt mọi ưu quyền kinh tế, vẫn cứng rắn bảo vệ guồng máy cầm quyền cực kỳ tham ô, cực kỳ phản văn hóa. Ðây là lý do giải thích tại sao Việt Nam bị các quốc gia lân bang bỏ rơi rất xa trên con đường tiến bộ. Ðây còn là tội ác kinh tế, văn hóa mà CSViệt Nam đã gây ra trên đất nước Việt Nam.

 

Tất cả những tội ác kể trên đã tạo ra trong tâm khảm của mỗi người dân Việt Nam niềm phẫn uất và ý chí phản kháng hướng về đảng CSViệt Nam. Ðó là cội nguồn của lực phản phục tiềm ẩn bên trong mối quan hệ giữa người dân và nhà cầm quyền CSViệt Nam.  Chừng nào lực phản phục kia bừng nở thành HOA TỰ DO DÂN CHỦ? Câu trả lời xin được giải bày thông qua ba tình huống bang giao quốc tế sau đây:

                                                               

                                                                          

                                                                              I.- BANG GIAO VIỆT- HOA.

                                                                              

                                                        Tổng bí thư đảng CSVN cùi gập mình trước lãnh tụ Tàu cộng

Việt ở đây là Việt Cộng. Hoa ở đây là Trung Cộng. Ðối với Việt Cộng, quyền thống trị của đảng CSVN là mục tiêu tối thượng. Nhóm chữ “quyền lợi dân tộc” chỉ được CSViệt Nam xử dụng như một khẩu hiệu tuyên truyền trống rỗng và nhàm chán. Ðầu thập niên 1990, sau khi Liên Xô và hệ thống CS thế giới tan vỡ, với ý đồ bám chặt quyền thống trị xã hội Việt Nam, nhóm lãnh đạọ CSVN đã đề nghị Trung Cộng đứng ra làm lãnh tu tối cao của các quốc gia CS còn sống sót , bao gồm: Trung quốc, Việt Nam, Cuba, Bắc Hàn. Trung Cộng lạnh lùng giữ im lặng trước đề nghị nồng nhiệt của CSVN. Những năm kế tiếp, vẫn với ý muốn chấp nhận quì gối trước Trung Cộng để được yên thân ngồi trên ngai vàng Việt Nam, CSVN đã liên tục phục vụ “Thiên triều” bằng các hành động sau đây:

 

-1999 VC ký thỏa ước nhượng một phần lãnh thổ Việt Nam cho Trung Cộng.

- 2000 VC ký thỏa ước nhượng một phần lãnh hải cho Trung Cộng.

-Ngay sau vụ  nhóm Bin Laden tấn công vào Trung Tâm Thương Mại Quốc Tế Nữu Ước và Ngũ Giác Ðài tại Hoa Thịnh Ðốn ngày 11/09/2001, VC đã cùng Trung Cộng tổ chức biểu tình gọi là “liên hoan ăn mừng chiến thắng”.

-Ngày 12 tháng 9/ 2004, VC ban hành pháp lệnh cho phép người Trung quốc với tư cách du khách (kể cả nhân viên tình báo giả dạng du khách) được quyền tự do di chuyển đến bất cứ nơi nào trên lãnh thổ Việt Nam.

-Ngoài ra, tuân lệnh Trung quốc, VC xây dựng rất nhiều cầu cống (đặc biệt là 11 cây cầu băng qua sông Hồng), phi trường, xa lộ Trường Sơn... Tất cả những phương tiện giao thông vừa kể nhằm giúp cho quân đội Trung quốc dễ dàng tràn về phương Nam Việt Nam trong trường hợp cần thiết.

 

Trên đây chỉ là một số sự việc trong muôn ngàn sự việc khác cho thấy VC đã phục vụ Trung Cộng bằng tất cả thái độ mẫn cán. Thay vì ban thưởng cho VC, Trung quốc laị lầm lì, công khai và triền miên đánh phá Việt Nam:

 

-Từ nhiều năm qua, Trung quốc không ngừng đẩy hàng lậu ồ ạt đè bẹp thị trường Việt Nam, làm cho kinh tế Việt Nam vô phương phát triển.

- Hải quân Trung quốc thường xuyên bắn giết ngư phủ Việt Nam nhằm độc chiếm vịnh Bắc Bộ.

-Trung quốc cho người xâm nhập Việt Nam để thu mua móng chân trâu, đuôi trâu với thâm ý giết chết nông nghiệp Việt Nam.

-Một số sông ngòi quan trọng của Việt Nam (đặc biệt là sông Cửu Long) có thượng nguồn từ Trung quốc. Lợi dụng vị thế địa hình vừa kể, Trung quốc không một chút ngần ngại phạm tội ác gây ô nhiễm trầm trọng môi trường sinh sống của người Việt.

 

Nói chung, Trung quốc không từ bỏ bất kỳ âm mưu hiểm ác nào có tác dụng đẩy đất nước và con người Việt Nam rơi vào hố diệt vong. Sự thể này cho chúng ta thấy: Trung quốc quyết tâm tạo mọi loại sức ép để biến VN thực sự thành một tỉnh của Trung quốc. Sống bên dưới các loại sức ép kia, CSViệt Nam thừa biết hai điều:

 

-Một là Trung quốc mãi mãi ghi nhớ Việt cộng là một tên tôi tớ phản bội. Phản bội Tàu để chạy theo Nga. Chiến tranh Hoa Việt tháng 2/1979 là vết nhơ không thể tẩy xóa được trong lịch sử bang giao VC và TC.

-Hai là, để trả hận thù cũ, một khi Việt Nam nằm gọn trong vòng tay đô hộ của Bắc xâm, Trung Cộng sẽ không dành đất sống cho VC. Ðó là hai lý do giải thích tại sao ngày nay CSViệt Nam lại phải nỗ lực tìm đường từ giã Bắc Kinh. Sau khi chia tay với Bắc Kinh, CSViệt Nam sẽ đi về đâu? Câu trả lời nằm trên mối bang giao Mỹ-Hoa.

II.- BANG GIAO MỸ- HOA.

 

Ðầu thập niên 1970 do nhu cầu tách rời Trung quốc ra khỏi Liên Xô, Hoa Kỳ đã tích cực giúp Trung quốc phát triển năng lực quân sự lẫn kinh tế. Ðầu thập niên 1990, Liên Xô và hệ thống CS thế giới tan rã. Bang giao Mỹ Hoa trở nên ngày một xấu đi, điển hình là các sự việc sau đây:

 

- Tháng 12 năm 1998, Trung quốc ký một hiệp ước hợp tác  quân sự với Taliban.Trong đó có điều khoản: Taliban cam kết chuyển giao cho Trung quốc những đầu đạn hỏa tiễn do Hoa Kỳ bắn vào các căn cứ huấn luyện của Hồi Giáo cựu đoan. Những đầu đạn này vì lý do ky thuật đã không phát nổ. Trung Quốc cần những đầu đạn kia để đánh cắp bí mật quân sự của Mỹ.

- Ngày 08/03/1999 Hoa Kỳ chính thức phản đối Trung quốc về việc Trung quốc đã gài địêp viên Wen Lee Ho vào làm việc tại căn cứ nguyên tử Los Alamos của Hoa Kỳ.

- Trước biến cố ngày 11 tháng 9 năm 2001 không bao lâu, Trung quốc ra lệnh cho cơ quan tuyên huấn của quân đội Trung quốc dịch tác phẩm “Chiến tranh không hạn chế” từ tiếng Hoa ra tiếng  Ả Rập. Bản dịch này nhằm  giúp Bin Laden huấn luyện quân khủng bố một cách tinh vi và hữu hiệu hơn. Tác giả của tác phẩm kia là Kiều Vương và Vương Tương Toại, họ là quân nhân của quân đội Trung quốc.

- Do phát triển kinh tế bừa bãi, thiếu tính toán, guồng máy kinh tế khổng lồ của Trung quốc ngày nay đang phải đối đầu với những khó khăn cực kỳ to lớn: thiếu nước, thiếu nhiên liệu, thiếu điện, lực lượng lao động già nua do chính sách mỗi gia đình một con được áp dụng từ 1979... Nhằm đương đầu với khối khó khăn vừa kể, Trung quốc một mặt xâm lấn các quốc gia lân bang, mặt khác sẵn sàng thực hiện bất kỳ hành động tàn ác nào, miễn là hành động đó đáp ứng được hy vọng cứu nguy nền kinh tế Trung Quốc. Ðó làl ý do giải thích tại sao Trung quốc bảo trợ và buôn bán vũ khí sinh hóa, nguyên tử với Bắc hàn, Iran cùng các quốc gia và tổ chức khủng bố chống Mỹ trên đất Mỹ và trên toàn thế giới. Các hành động vừa nêu chẳng những giúp Trung quốc thâu lợi nhuận mà còn tạo điều kiện để Trung quốc quấy nhiễu Hoa Kỳ. Quấy nhiễu như vậy gây  tác dụng cầm chân Hoa Kỳ ngõ hầu Trung quốc có thể một mình một ngựa tiến chiếm ngôi vị bá chủ hoàn cầu.

 

Ðối đầu với một Trung quốc ngang ngược và nham hiểm, Hoa Kỳ không thể không nghĩ đến một chính sách ngoại giao riêng dành cho Trung Quốc. Sự kiện Hoa Kỳ đón tiếp thủ tướng CSViệt Nam Phan Văn Khải là chỉ dấu  rõ ràng nhất cho thấy những toan tính mới của Mỹ hướng về Hoa .

III.- BANG GIAO MỸ - VIET.

                                                                                                

Sau một thời gian đương đầu với khủng bố, Hoa Kỳ nhận biết rằng các chế độ độc tài áp bức chính là cha đẻ của nạn khủng bố quốc tế, và rằng chỉ có chế độ dân chủ chân chính mới có khả năng giải trừ được tận gốc rễ các tệ nạn: độc tài, tham ô, buôn lậu, khủng bố...Vì vậy, trong bài diễn văn nhậm chức nhiệm kỳ II, Tổng Thống George W Bush khẳng định: “Sự tồn tại của nền tự do tại Hoa Kỳ ngày càng lệ thuộc vào kết quả tự do tại các quốc gia khác. Hy vọng tốt nhất cho nền hòa bình trong thế giới của chúng ta là sự phát triển tự do trên toàn cầu”.

Nhằm khẳng định quyết tâm dân chủ hóa toàn cầu, Tổng Thống George W Bush đưa ra hai thông điệp:

 

-Thứ nhất: Nói với các nhà cầm quyền độc tài áp bức: “ Những lãnh tụ của các chính quyền có thói quen cai trị lâu năm cần biết rằng: để phục vụ nhân dân, quý vị phải học đặt niềm tin nơi nhân dân của quý vị. Hãy bắt đầu con đường tiến bộ và công bằng thì Hoa Kỳ sẽ đi bên cạnh quý vị.”

-Thứ hai: nói với những người đấu tranh cho tự do, dân chủ: “ Những người cách mạng dân chủ gặp phải cảnh bắt bớ, đàn áp, tù đày hoặc lưu vong, xin quý bạn có thể hiểu rằng: Hoa Kỳ nhìn thấy quý bạn là ai: là những lãnh tụ tương lai trên quốc gia tự do của quý bạn.”

 

Mục tiêu quan trọng hàng đầu của chương trình dân chủ hóa toàn cầu do Hoa Kỳ phát động chính là Trung Quốc. Muốn vậy, Hiệp Chủng Quốc phải ưu tiên vô hiệu hóa những mưu toan quấy phá an ninh quốc tế của Trung quốc. Từ kế hoạch vô hiệu hóa vừa kể, Hoa Kỳ chọn CSViệt Nam như một đồng minh thân cận, kiểu Pakistan. Nếu Pakistan có chung biên giới với Iran và Afghanistan thì Việt Nam có chung biên giới với Trung quốc.
 
 Ðó là lý do giải thích tại sao ngày 3 tháng 2 năm 2005, từ San Francisco trong một bài thuyết trình in sẵn, ông Michael W Marine, đương kim Ðại Sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam, long trọng xác nhận: “ Hoa Kỳ tôn trọng chủ quyền, sự toàn vẹn lãnh thổ của Việt Nam và kiên quyết chống lại bất cứ nỗ lực nào nhằm chia rẽ hay gây rối biên giới của Việt Nam. Trái lại, chúng ta có lợi ích chung trong việc bảo đảm an ninh khu vực và trên thế giới. Mối quan hệ hợp t ác trên lãnh vực quốc phòng hiện nay của chúng ta là những bước đi đầu tiên nhằm tìm ra một phương cách phù hợp để cả hai nước có thể cùng nhau đối phó với những thách thức an ninh trong thế kỷ 21.”

 

Ðể củng cố lòng tin tưởng của người Mỹ và người Việt đối với chính sách ngoại giao mới trong bang giao Việt Mỹ, Ðại Sứ Michael W Marine nhấn mạnh: “ Mặc dầu cả hai quốc gia chúng ta đã có lịch sử không thuận hợp, song một sự kiện rõ ràng là cả Việt Nam lẫn Hoa Kỳ hiện không có dị biệt nào về mặt chiến lược.”

Không còn nghi ngờ gì nữa, CSViệt Nam cần chạy trốn hiểm họa Bắc thuộc lần thứ tư. Hoa Kỳ cần một đồng minh cản bước tiến của Trung quốc. Hai cái “cần” vừa kể cộng lại với nhau tạo thành bang giao Việt Mỹ 2005. Sự có mặt của Thủ Tướng Phan Văn Khải tại Hoa Kỳ vào tháng 6 năm 2005 là dấu hiệu mở đầu công cuộc đổi chủ của CSViệt Nam. Từ chủ Tầu, VC chạy qua chủ Mỹ. Ngày 30 tháng 4 năm 1975, lợi dụng bàn cờ chính trị quốc tế, VC tự nhận mình là kẻ chiến thắng và gọi Mỹ là kẻ chiến bại. Ba mươi năm sau: 30/4/2005 cũng chính bàn cờ chính trị quốc tế đã buộc CSViệt Nam phải quy phục Hoa Kỳ. Quyết định quy hàng của CSViệt Nam đã đẩy chế độ độc tài này đối diện với hai giai đoạn lịch sử:

 

- Giai đoạn I: còn gọi là giai đoạn trăng mật giữa Mỹ và VC. Tại gia đoạn này có thể Hoa Ky đáp ứng một số yêu sách của CSViệt Nam về kinh tế cũng như về nhu cầu tăng cường sức mạnh quân sự.

-Giai đoạn II: đây là giai đoạn CSViệt Nam phải đồng loạt nhận lãnh hai loại áp lực:

 

                + Áp lực từ phía chính phủ Mỹ: muốn thi hành hữu hiệu vai trò lá chắn đối với Trung quốc, CSViệt Nam phải là một nhà cầm quỳên không tham ô, luật pháp phải tinh vi và khoa học. Nói ngắn và gọn, CSViệt Nam phải dân chủ hóa theo đúng chủ trương đã được xác định trong bài diễn văn nhậm chức tổng thống nhiệm kỳ II của ông George W Bush.

                + Áp lực từ phía nhân dân Hoa Ky ø(đặc biệt là người Mỹ gốc Việt): tại Hoa Kỳ dầu là Dân Chủ hay Cộng Hòa, không thể có nhà cầm quyền nào dám coi thường lá phiếu của người dân bằng cách dùng đồng tiền thuế của người dân để nuôi dưỡng dài hạn một chế độ độc tài và tham ô kiểu CSViệt Nam. Vì vậy bang giao Việt Mỹ hiểu theo nghĩa Việt Nam là Pakistan tại Ðông Nam Á, chắc chắn sẽ bị cử tri Hoa Kỳ gây áp lực nặng nề, nhằm buộc Mỹ phải dân chủ hóa Việt Nam, với tốc độ làm chóng mặt chế độ độc tài. Sỡ dĩ vị trí của người Mỹ gốc Việt trên địa bàn áp lực chính trị tại Mỹ được bài viết này nhấn mạnh là vì đó là một thực tế chính tri mà Hà Nội không thể chối bỏ. Ngày 17/04/2005 trên báo Thanh Niên của CSViệt Nam chính Lê văn Bàng thứ trưởng bộ ngoại giao của Ha Nội đã phải xác nhận:” Vai trò của cộng đồng người Việt ở Hoa Kỳ trong mối quan hệ giữa Hoa Thịnh Ðốn và Hà Nội là rất quan trọng.”

 

Dưới cả hai loại áp lực kể trên, CSViệt Nam không thể không quy hàng thể chế tự do dân chủ. Ðó là chân ý nghĩa của bài viết: 30 năm sau, kẻ chiến thắng xin quy hàng. Ðó còn là sức mạnh hiển nhiên của lực phản phục được diễn tả bằng những chuyển mình của lịch sử.

 

                                                                                                                   ÐỖ THÁI NHIÊN

         Tặng và lưu ý cho vợ chồng tên Việt gian Nguyễn phương Hùng

 

                  

 

     

Nguyễn Phương Hùng cúi đầu, khom lưng     Hai tên Mỹ gian phản quốc Julius và                  

hèn hạ trước tên chủ Nguyễn Thanh Sơn,       Ethel Rosenberg, bị tử hình vào ngày                                                                                

 thứ trưởng ngoại giao việt cộng                     19 tháng 6-1953 vì tội làm gián điệp

                                                                     ăn cắp bí mật vũ khí bom nguyên tử,                

                                                                          bán cho Liên sô

                     

     

2013 : Thế trận từ biển Hoa Đông đến Biển Đông


 

 
Thứ năm 03 Tháng Giêng 2013
2013 : Thế trận từ biển Hoa Đông đến Biển Đông
 
Quần đảo Senkaku / Điếu Ngư, ảnh chụp 13/12/2012 (REUTERS)
Quần đảo Senkaku / Điếu Ngư, ảnh chụp 13/12/2012 (REUTERS)
Năm 2012 vừa qua là năm Trung Quốc "tiếp cận" với chính sách tái định vị của Mỹ tại Châu Á Thái Bình Dương. Đây cũng là năm mà Bắc Kinh đẩy mạnh các biện pháp "xác định chủ quyền" tại Hoa Đông với Nhật Bản và Biển Đông với bốn nước Đông Nam Á gồm Việt Nam và Philippines, Brunei và Malaysia. Dự báo tình hình 2013 ra sao ? Liệu tránh khỏi xung đột tại hai điểm nóng này hay không ?
Ngày đầu năm 2013 là khởi điểm hiệu lực của đạo luật Biển của Việt Nam khẳng định chủ quyền tại hai quần đảo Hoàng sa và Trường sa. Ngày này cũng là lúc Trung Quốc thi hành quyết định cho phép hạm đội hải giám và cảnh sát biển bố trí lực lượng tuần tra, tăng cường thêm hai khu trục hạm và một chục tàu chiến cải trang, truy bắt những ai « vi phạm vùng lãnh hải » của mình.
Theo lời báo động của một thuyền trưởng tàu cá Việt Nam, Lê Văn Ninh trên tờ Tiền Phong ngày 01/01/2013, thì « Trung Quốc đã xua hàng ngàn tàu cá ra Biển Đông và tàu chiến của họ mở rộng không gian kiểm soát. Trong tương lai gần ngư dân Việt Nam sẽ không còn ngư trường để đánh bắt ». Không rõ lời yêu cầu của vị thuyền trưởng tàu cá ĐNa 90072 muốn thấy « cảnh sát biển Việt Nam bảo vệ ngư dân » có được chính quyền lắng nghe hay không ?
Về phần Trung Quốc, thông qua Hoàn Cầu Thời Báo, đảng Cộng sản Trung Quốc khẳng định là Hoa Kỳ huy động đồng minh lập vòng đai bao vây Trung Quốc. Tại Bắc Kinh, Học viện nghiên cứu xã hội, cơ quan tư vấn của chính phủ Trung Quốc dự báo sẽ không tránh khỏi xung đột quân sự với Nhật Bản.
Trong khi đó, nhà báo Peter Lee, trên Asia Times nhận định là Hoa Kỳ và các quốc gia đồng minh chỉ muốn đón chào Trung Quốc như là một là một đối tác tin cậy trong một trật tự thế giới mới nếu Bắc kinh chấp nhận luật chơi của Tây phương : dân chủ hóa chế độ chính trị, giải thể lãnh vực kinh tế quốc doanh và tuân thủ luật lệ kinh tế tư nhân với mục tiêu trung hạn là chế độ độc tài phải sụp đổ. Trung Quốc dân chủ cũng là ước mong của các nước lân bang đang bị tham vọng bá quyền đe dọa.
Tuy nhiên, trước mắt, vào năm 2013, ngoại trừ Nhật Bản nhờ có sức mạnh quân sự và thế liên minh với Mỹ, chắc chắn sẽ là năm đầy rủi ro cho các nước Asean đang nằm trong chính sách chia để trị và áp đảo của Bắc Kinh. Từ Sydney, nhà báo Lưu Tường Quang phân tích những nguyên nhân và hậu quả của « tình hình căng thẳng tại Biển Hoa Đông và Biển Đông »
Nhà báo Lưu Tường Quang : « Cảnh sát Hải Nam và tàu hải giám của Trung Quốc bắt đầu kiểm soát, bắt giữ, trừng phạt những người bị gọi là vi phạm chủ quyền lãnh hải của họ. Năm 2013 là một năm quan trọng …tiếp theo năm 2012 Asean bị chia rẽ vì ông Hun Sen của Cao Miên theo đuổi quyền lợi riêng tư làm lá bài cho Trung Quốc hơn là quyền lợi chung của Asean.
Trong năm 2013, Brunei là quốcgia yếu kém nhất về quân sự và ngoại giao trở thành chủ tịch Asean. Trong hoàn cảnh như vậy, Trung Quốc sẽ một mặt khai thác Brunei cũng như đã khai thác ông Hun Sen và thứ hai là sẽ khống chế Biển Đông, đồng thời sử dụng quyền lực mềm và cứng để chia rẽ Asean và do vậy Việt Nam sẽ tiếp tục ở trong hoàn cảnh bất lợi…
Hoàn cầu Thời báo cho là Hoa Kỳ bao vây Trung Quốc. Vậy trong thế trận tranh giành chủ quyền của Trung Quốc biển Hoa Đông và Biển Đông đâu là điểm đâu là diện ?
Cái nguyên nhân sâu xa là do sự trổi dậy không hòa bình của Trung Quốc. Trung Quốc tố cáo Hoa Kỳ ảnh hưởng được Hàn Quốc, Nhật Bản, Singapore, Philippines, Thái lan, Úc và một phần chính sách hướng đông của Ấn Độ để « bao vây Trung Quốc ». Nhưng một cách khách quan, sự kiện « tái định vị » của Mỹ tại châu Á Thái Bình dương là « hậu quả » của sự trổi dậy không hòa bình của Trung Quốc chứ không phải Hoa Kỳ muốn trở lại châu Á Thái Bình dương để bao vây Trung Quốc, điều mà Hoa Kỳ lúc nào cũng cải chính.
Về « diện », Trung Quốc tranh chấp dữ dội với Nhật Bản tại Hoa Đông và với Việt Nam và Philippines tại Biển Đông nhưng hoàn cảnh tại hai nơi khác nhau và do vậy hậu quả cũng khác nhau. Thứ nhất, Nhật là cường quốc kinh tế thứ ba thế giới. Tuy không phải là cường quốc nguyên tử như Trung Quốc nhưng Nhật Bản có hải quân hùng mạnh hàng thứ tư thế giới. Một yếu tố quan trọng khác là giữa Nhật và Mỹ có Hiệp ước quân sự hỗ tương….
Trung Quốc giờ đây xem tranh chấp tại Senkaku /.Điếu Ngư bước vào giai đoạn mới, đem cả tàu hải giám đi vào vùng biển và phi cơ thám thính xâm phạm không phận Senkaku, cho nên không thể loại trừ một cuộc chạm trán cục bộ nhưng một cuộc chiến tranh lớn khó xảy ra. Còn tại Biển Đông, Việt Nam không có sức mạnh quân sự đương đầu với Trung Quốc. Điểm thứ hai, về chính sách, Việt nam xác quyết chủ quyền nhưng không có biện pháp bảo vệ chủ quyền. Do vậy chắc không xảy ra va chạm tại Biển Đông, không phải vì Trung Quốc không dám sử dụng vũ lực nhưng vì Việt Nam né tránh sử dụng quyền chủ quyền.
Thủy chung với Trung Quốc ?
Gần đây, Phó giáo sư Tiến sĩ Trần Đăng Thanh, thuộc Học viện chính trị, bộ Quốc phòng làm tôi thất vọng. Ông nói một điều mà ai cũng hiểu và đồng ý là Hoa Kỳ trở lại châu Á Thái Bình Dương là vì quyền lợi của Mỹ. Ông bảo « không thể vô ơn bạc nghĩa với Trung Quốc » là một việc vô cùng vô trách nhiệm. Mỹ trở lại Đông Nam Á là vì quyền lợi Mỹ thì đúng nhưng khi Trung Quốc đè bẹp, khống chế Việt Nam tại Biển Đông thì là vì quyền lợi của Việt Nam hay sao ? Việt Nam không có phản ứng thích nghi bảo vệ chủ quyền. Ngư dân Việt Nam tại Miền Trung sẽ tiếp tục là nạn nhân của chính sách đàn áp của Trung Quốc ».

CSVN CHÓ NGẬM CỤC XƯƠNG! ĐỨA NÀO HẢI NGOẠI LIẾM TRÔN NÓ ?!


CSVN CHÓ NGẬM CỤC XƯƠNG!

ĐỨA NÀO HẢI NGOẠI LIẾM TRÔN NÓ ?!

 

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế

Geneva, 31.12.2012. Cập nhật 03.01.2013


 

Tôi sẽ vạch ra những tên đó và sẵn sàng nói ra tất cả những lý do mà tôi gọi những đứa ăn cơm QUỐC GIA mà luồn trôn liếm đít chó đói CSVN qua những chiêu bài giả tạo như: “Hoà Giải Hòa Hợp“, “Đối thoại“, “Bất Bạo động trường kỳ!”, “Thỉnh nguyên thư lên Chính quyền VN“, “Vì khúc ruột ngàn dậm“… :

=>     Báo NGƯỜI VIỆT

=>     Nhóm Trần Nhân Tông ngụy tạo

=>     Nhữn tên thả hỏa mù trống rỗng Nhân quyền, Dân chủ

=>     Al Hoàng (Hoàng Duy Hùng) muốn làm tiền và quảng cáo danh hão

=>     …………

 

         Khi con chó đói ngậm được cục xương,  nó tìm chỗ xa lánh vì sợ mất cục xương, mắt liếc nhìn tứ phía xem có chó khác thấy nó ngậm cục xương hay không. Nếu có chó khác đến gần định hớp cục xương, thì nó gầm gừ và cắn, dù đó là mẹ của nó. CSVN cả lũ lúc này giống như đàn chó đói, mỗi con do THAM NHŨNG, LÃNG PHÍ, dành cho mình được cục xương béo bở. Chúng nghi kỵ mọi người có thể nhìn thấy chúng ngậm cục xương và sẵn sàng cắn bằng Điều 88 cho vào tù. Đó là ĐỘC TÀI CSVN ngày hôm nay nhằm bảo vệ tài sản đã cướp giật được.

         Trên đây là tóm gọn mà chúng tôi sẽ khai triển trong bài viết hôm nay.

Những Phong trào đấu tranh cho Nhân quyền nhằm cái quyền đầu tiên là TỰ DO cá nhân, nghĩa là chống lại ĐỘC TÀI. Gần suốt Thế kỷ 20 và sang Thế kỷ 21 này, người dân của những nước gọi là Cộng sản phải sống dưới ĐỘC TÀI của nhóm người cai trị.

Những hô hào đấu tranh cho Nhân quyền, dù được hỗ trợ bằng ngoại giao của những Chính quyền nước ngoài, để đạt tối thiểu quyền TỰ DO cá nhân liệu có thể thắng tình trạng ĐỘC TÀI đang được đảng CSTQ và đảng CSVN chủ trương hay không ? Một số nhà tranh đấu đưa ra biến cố Cộng sản Nga và các nước Cộng sản Đông Âu đã từ bỏ ý thức hệ Cộng sản để hy vọng thắng ĐỘC TÀI hiện hành tại Trung quốc và Việt Nam.

Việc Nga và các nước Đông Âu từ bỏ Cộng sản khác với Trung quốc và Việt Nam hiện nay bởi lẽ cái ĐỘC TÀI ở Nga và Đông Âu thời ấy khác với cái ĐỘC TÀI ở Trung quốc và Việt Nam hiện nay. ĐỘC TÀI của Nga và của Đông Âu là độc tài áp đặt một Ý thứ hệ trong khi ấy ĐỘC TÀI ở Trung quốc và ở Việt Nam hiện nay là độc tài bảo vệ tài sản đã cướp giật được ngập họng. Con chó đang ngậm cục xương rồi, thì khó lòng cướp lại cục xương nó đang ngậm.

Vì vậy nếu đấu tranh đòi hỏi Nhân quyền bằng lý luận bất bạo động hay ngoại giao, thì phải biết rõ rằng ĐỘC TÀI Cộng sản ngày nay khác ĐỘC TÀI Cộng sản thời sụp đổ Nga và Đông Âu.

Chúng tôi xin bàn tới hai điểm chính sau đây:

=>     Phân biệt ĐỘC TÀI Cộng sản qua những giai đoạn từ 1917 đến nay

=>     Khó thắng ĐỘC TÀI Cộng sản hiện nay bằng lý luận Nhân quyền hay “đối thoại“

 

Phân biệt ĐỘC TÀI Cộng sản

qua những giai đoạn từ 1917 đến nay

 

Chúng tôi nghĩ rằng rất hiếm có thứ ĐỘC TÀI chỉ vì độc tài, nghĩa là độc tài như một thỏa mãn vui thú cá nhân. Có lẽ chỉ có con người điên loạn mới chủ trương ĐỘC TÀI vì độc tài. Nói như vậy có nghĩa là ĐỘC TÀI có những lý do của nó. Từ Cách Mạng Cộng sản 1917 cho đến nay, ĐỘC TÀI Cộng sản có những lý do chuyển biến theo từng giai đoạn:

*        Giai đoạn ĐỘC TÀI để áp đặt lên Xã hội một Ý thức hệ Chính trị

*        Giai đoạn ĐỘC TÀI để cố thủ giữ quyền hành cho đảng

*        Giai đoạn ĐỘC TÀI để cướp giật lợi lộc vật chất cho cá nhân

*        Giai đoạn ĐỘC TÀI để chạy tội ăn cướp và sợ mất đi những gì đã ăn cướp được

 

Giai đoạn ĐỘC TÀI

để áp đặt lên Xã hội một Ý thức hệ Chính trị

 

Từ Cách Mạng của Lénine 1917 cho đến quyết định của Gorbatchev từ bỏ Ý thức hệ Cộng sản vào thập niên 90, việc ĐỘC TÀI mang một ý nghĩa phục vụ cho áp đặt một Ý thức hệ nhằm đi tới “Thiên đàng trần thế“ cho Xã hội. Suốt những chục năm trường, Thế giới Cộng sản khép kín bằng những hàng rào tre, rào sắt, bằng bức tường Bá Linh… để đảng Cộng sản áp đặt một thể chế Chính trị, thực hiện một “Thiên đàng trần thế“. Nhưng vào thập niên 90, các đảng Cộng sản Nga và các nước Đông Âu thấy rõ rằng “Thiên đàng trần thế“ chỉ là ảo mộng không thể thực hiện. Dân chúng và các đảng Cộng sản Nga và Đông Au đã trở về thực tế và từ bỏ ảo mộng.

 

Giai đoạn ĐỘC TÀI

để cố thủ giữ quyền hành cho đảng

 

Trong khi các đảng Cộng sản Nga và Đông Au cùng Dân dẹp đi ảo mộng, thì đảng Cộng sản Trung quốc và đảng Cộng sản Việt Nam, dù cũng ý thức “Thiên đàng trần thế“ chỉ là ảo mộng, nhưng đã quá tham lam quyền hành cho riêng đảng. Hai đảng này không còn nghĩ đến Xã hội nữa mà chỉ cố thủ giữ lấy quyền cai trị cho riêng đảng. Đây là giai đoạn sử dụng ĐỘC TÀI để phục vụ cho quyền hành của đảng. Độc tài mang động lực ích kỷ phục vụ cho quyền hành của riêng đảng. ĐỘC TÀI thời Lénine, Staline… mang ý nghĩa cao hơn, đó là nhằm Xã hội mà độc tài, trong khi đó ĐỘC TÀI tại Trung quốc và Việt Nam không còn mang ý nghĩa phục vụ Xã hội mà chỉ vì ích kỷ phục vụ cho quyền hành của đảng.

 

Giai đoạn ĐỘC TÀI

để cướp giật lợi lộc vật chất cho cá nhân

 

Bí lối về Kinh tế, Dân chúng đói ăn, nên hai đảng Cộng sản Trung quốc và Việt Nam  buộc lòng phải mở cửa để kiếm cơm từ Thế giới Tự do. Quyền hành mà hai đảng cố thủ giữ lấy trên đây trở thành một phương tiện để những cá nhân đảng viên cướp giật Lợi lộc vật chất cho riêng mỗi người, bất chấp đau khổ của Xã hội và ngay cả bất chấp mang tai tiến cho đảng. Tham nhũng, Lãng phí lan tràn mà Hội nghị Trung ương 6 CSVN và Đại Hội 18 của đảng CSTQ buộc lòng phải thú nhận để Dân chúng thấy những thối nát của đảng. Từ giai đoạn phục vụ Ý thức hệ cho Xã hội, đến giai đoạn cố thủ giữ quyền hành cho riêng đảng bất chấp Xã hội, ĐỘC TÀI ở giai đoạn thứ ba này chỉ nhằm phục vụ cho việc cướp bóc của chung thành của riêng cho từng cá nhân đảng viên.

 

Giai đoạn ĐỘC TÀI

để chạy tội ăn cướp và sợ mất đi những gì đã ăn cướp được

 

Khi mỗi cá nhân đảng viên, nhất là lãnh đạo cao cấp, đã cướp giật bẩn thỉu ngập họng rồi, thì tự họ nẩy sinh một mặc cảm tội lỗi. Những người mang mặc cảm tội lỗi thì sợ sệt đủ điều: sợ Xã hội trừng phạt mình, sợ chính những đảng viên khác tố cáo mình và sợ nhất là sợ mất đi những gì đã cướp giật được. Trong Thánh Kinh của dân Do thái, cái sợ của Cain sau khi đã giết em mình là Abel, là cái sợ theo mình ở bất cứ nơi nào. Đó là cái sợ từ mặc cảm tội lỗi. Hội nghị Trung ương 6 CSVN không lấy được quyết định gì mà Xã hội đòi hỏi  bởi lẽ chính những cá nhân đến họp mang mặc cảm tội lỗi giống nhau và không dám quyết định trừng phạt người khác. ĐỘC TÀI của CSVN trong giai đoạn này chỉ là cái phản ứng của những con người mang mặc cảm tội lỗi và lo sợ mất những gì đã cướp giật được. Bài giảng thuyết mới đây của Trần Đăng Thanh , khi nói về Sổ hưu, cho thấy mối lo sợ mất đi những lợi lộc vật chất của mỗi đảng viên. ĐỘC TÀI trong giai đoạn này của CSVN là phản ứng của những kẻ tội lỗi sợ sệt.  Họ kết án, bỏ tù bất cứ ai mà họ nghĩ rằng có thể khui ra những bẩn thỉu của họ và làm cho họ mất đi những gì đã cướp giật được. Đây là thứ ĐỘC TÀI đốn mạt nhất của một kẻ tội lỗi không còn biết đâu là phải trái lúc đưa ra những biện pháp ĐỘC TÀI.

 

Khó thắng ĐỘC TÀI Cộng sản hiện nay

bằng lý luận Nhân quyền hay “đối thoại“

 

Xin nhắc lại hình ảnh những con chó đói, khi chúng đã ngậm cục xương rồi, thì khó lòng giật lại cục xương mà chúng ngậm.

Nhìn những cuộc lật đổ ĐỘC TÀI như HUSSEIN, BEN ALI, MOUBARAK, KHADAFFI, với những khó khăn đưa đến đổ máu. Đây là những nhà Độc tài đã vơ vét tài sản quốc gia cho mình và cho gia đình đến ngập họng. Những nhà độc tài này biết tình trạng phải đi đến nguy hiểm ngay cho tính mạng của mình, nhưng đã liều chết để bảo vệ tài sản đã cướp giật được và cuối cùng họ đã chết thực sự vì tiếc của cải đã cướp giật được.

Nói như vậy để chúng ta ý thức rằng cuộc đấu tranh đòi Nhân quyền để có được TỰ DO hiện nay là cuộc đấu tranh chống lại thứ ĐỘC TÀI của cả một tập đoàn (đảng) không còn lý tri suy xét phải trái, mà chỉ còn đê hèn cố thủ liều chết để bảo vệ tài sản vật chất đã cướp giật được.

 

Sự sụp đổ Cộng sản Nga và các nước Đông Âu

 

Một số người ngỡ ngàng thấy sự sụp đổ này đã diễn ra bất ngờ và mau chóng. Thực ra ĐỘC TÀI thời ấy là thứ độc tài mang ảnh hưởng triết học. Những Triết gia thường độc tài và luôn luôn lý luận để đánh bại những triết thuyết đi trước và tìm mọi lý luận để độc tôn lý thuyết của mình.

Lénine, nhà chính trị, làm Cách Mạng 1917 theo một ý thức hệ Xã hội phát xuất từ những Triết gia. ĐỘC TÀI của Lénine và Staline… là để áp đặt một khuôn mẫu quyền hành cai trị và một tổ chức xã hội mà họ tin tưởng sẽ đưa đến “Thiên đàng trần thế“. Vào những năm 90, chính những đảng viên Cộng sản thấy rằng “Thiên đàng trần thế“ như một ảo mộng không bao giờ có được. Việc từ bỏ Cộng sản tại Nga và tại Đông Âu chỉ là việc dân chúng và số đông chính những đảng viên Cộng sản thấy rằng mình phải ra khỏi ảo mộng để trở về với thực tế mà điển hình là dạ dầy của họ rỗng tuếch.

Sự sụp đổ của Nga và Đông Âu xẩy ra bất ngờ và mau chóng vì cái nhận thức phải từ bỏ ảo mộng Cộng sản đã chín mùi. Từ bỏ ĐỘC TÀI áp đặt Ý thức hệ lên Xã hội ở bình diện lý luận triết học dễ dàng hơn là từ bỏ ĐỘC TÀI khi con người trở thành đê hèn mù quáng không còn lý luận, mà chỉ còn khăng khăng bám lấy vật chất như con chó ngậm cục xương và  dám chết theo với tài sản đã cướp giật được một cách bất chính.

 

Khó khăn sụp đổ ĐỘC TÀI đê hèn CSVN hiện nay

 

Ngày nay, khi tháo gỡ ĐỘC TÀI, khi đối thoại hòa giải hòa hợp với ảo tưởng làm giảm ĐỘC TÀI, khi nhân danh Nhân quyền để chống ĐỘC TÀI, phải biết rõ cái ĐỘC TÀI hiện nay của CSVN là phản ứng điên loạn của một kẻ mang mặc cảm tội lỗi và sợ sệt mất đi những gì đã cướp giật được.

         Ở cái thời từ bỏ ĐỘC TÀI tại Nga và Đông Âu, dân đứng lên, không cần phải bạo động, mà chỉ cần làm Cách Mạng xanh hay Cách Mạng nhung, dân đã có hậu thuẫn tâm lý của cả quân đội, công an, thậm chí của một số đông đảng viên đảng Cộng sản vì chính họ đã vỡ mộng “Thiên đàng traan thế“ được hứa hẹn để họ phải thi hành ĐỘC TÀI áp đặt Ý thức hệ. Nhưng với ĐỘC TÀI hiện nay tại Việt Nam và tại Trung quốc, dân chúng không thể chỉ dùng lý luận, khiếu nại, bất bạo động, Cách Mạng xanh hay nhung… mà đòi được Nhân quyền, có được TỰ DO bởi vì cái ĐỘC TÀI ngày nay là của những kẻ đê hèn, táng tận lương tâm, ăn cướp tài sản quốc gia, thậm chí nhà đất của những dân nghèo. Họ không còn ĐỘC TÀI vì Ý thức hệ nữa, mà ĐỘC TÀI vì bảo vệ những gì đã cướp giật được. Họ tìm cách bắt giữ và bỏ tù tất cả những ai muốn moi móc ra cho quần chúng biết sự bẩn thỉu gian lận của họ. Thậm chí họ sẵn sàng sử dụng sức mạnh công an, quân đội để tàn sát những ai đòi Công lý, Nhân quyền, TỰ DO chống lại ĐỘC TÀI chỉ vì họ sợ mất đi những tài sản đã cướp giật được.

         Chúng tôi có hai xác tín rằng:

=>     Chỉ đấu tranh cho Nhân quyền bằng lý luận, bằng ngoại giao, bằng bất bạo động, chúng ta khó lòng thắng ĐỘC TÀI Cộng sản ngày nay vì họ đã mất lý luận mà trở thành đê hèn bảo vệ những gì đã cướp giật được giống như chó đói đang ngậm cục xương. Còn “đối thoại“, “hòa hợp hòa giải“ với những kẻ đê hèn, chỉ còn biết mù quáng bảo vệ những gì đã cướp giật được, đó chỉ là công việc thiêu thân trước những kẻ không còn lý luận nữa.

=>     Chỉ còn một con đường duy nhất: Dân chúng NỔI DẬY để cứu lấy chính cuộc sống của mình  bằng chôn vùi đảng cướp CSVN, những kẻ đã cướp giật tài sản quốc gia và nhà đất của dân nghèo để làm tài sản riêng. Đảng cướp này nay trở thành đê hèn, dùng đủ mọi biện pháp ĐỘC TÀI để chận họng những ai muốn phanh phui ra tài sản cướp giật của họ. Quần chúng NỘI DẬY phải cho những tên cướp này thấy SỨC MẠNH của mình, nếu không chúng sẽ liều chết để bảo vệ tài sản cướp giật của chúng.

 

Kết luận

 

         Đại tá Giáo sư Trần Đăng Thanh đã ngu xuẩn tiết lộ bí mật cái ĐỘC TÀI đê hèn của CSVN:

*       Kiên trì giữ đảng CSVN và Cơ chế hiện hành vì lý do sợ mất Sổ hưu (cục xương) mà đảng viên (đàn chó) đang ngậm;

*       Nịnh Trung quốc, dù phải bán lãnh thổ lãnh hải, cốt ý để Trung quốc che chở cho sự tồn tại của đảng và Cơ chế mà tiếp tục bảo tồn Sổ hưu, nắm chặt lấy những gì đã cướp giật được như lũ chó súc vật ngậm chặt lấy cục xương..

         Tất cả chỉ vì muốn ngậm chặt lấy cục xương, mặc cho đất tổ tan tành và dân tộc đau khổ ! Đó là thái độ của loài lục súc, loại chó đói đang ngậm cục xương, sẵn sàng gầm gừ cắn chính mẹ của chúng khi tới gần vì sợ mất cục xương.

 

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế

Geneva, 31.12.2012. Cập nhật 03.01.2013

DÂN CHÚNG ĐÃ BẮT ĐẦU NỔI DẬY ĐỂ DỨT BỎ CƠ CHẾ CS BIỂN THỦ


 
DÂN CHÚNG ĐÃ BẮT ĐẦU
NỔI DẬY
ĐỂ DỨT BỎ CƠ CHẾ CS BIỂN THỦ
 
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
Geneva, 03.01.2013
 
Trong năm 2012, nhất là sau Hội Nghị Trung ương 6 CSVN, đảng Cộng sản sợ sệt rõ rệt những phản ứng có thể đi đến bạo loạn của quần chúng. Nguyễn Tấn Dũng đã khuyến cáo Công an phải canh chừng sự thành hình của đối lập, kiểm soát chặt chẽ những “tuyên truyền chống lại nhà nước“ ! Tại Trung quốc, đã từ năm 2010, Oân Gia Bảo đã lên tiếng về bạo loạn xã hội và chính trong Đại Hội 18 đảng CSTQ, Hồ Cẩm Đào dành phần lớn bài diễn văn cho Tham nhũng như định mệnh dẫn đến bạo loạn xã hội và làm tan rã Chính trị.
 
DỘC TÀI hiện hành đẩy mạnh
xác tín về một cuộc NỔI DẬY
 
Trong bài Quan Điểm viết ngày 31.12.2012 và Cập nhật hôm nay 03.01.2013, chúng tôi đã phân tích cái ĐỘC TÀI hiện hành ở Trung quốc cũng như ở Việt Nam là thứ ĐỘC TÀI nhằm bảo vệ vật chất riêng tư mà mỗi đảng viên Cộng sản đã biển thủ được cho riêng mình. Chúng tôi đã ví với đàn chó đói, khi ngậm được cục xương, thì chúng khó lòng nhả ra. Đây là lý do bất lực cải cách Cơ chế tại Việt Nam cũng như tại Trung quốc giống như những con chó đói khi ngậm được cục xương thì khó lòng nhả ra. Cái bất lực này mỗi ngày mỗi đẩy quần chúng tới NỔI DẬY.
Gần đây, Đại tá Giáo sư Trần Đăng Thanh đã giảng một bài và trong đó Oâng đã ngu xuẩn để lộ ra cái tâm địa chó má của đảng CSVN  như sau:
*       Kiên trì giữ đảng CSVN và Cơ chế hiện hành vì lý do sợ mất Sổ hưu (cục xương) mà đảng viên (đàn chó) đang ngậm;
*       Nịnh Trung quốc, dù phải bán lãnh thổ lãnh hải, cốt ý để Trung quốc che chở cho sự tồn tại của đảng và Cơ chế mà tiếp tục bảo tồn Sổ hưu, nắm chặt lấy những gì đã cướp giật được như lũ chó súc vật ngậm chặt lấy cục xương..
         Tất cả chỉ vì muốn ngậm chặt lấy cục xương, mặc cho đất tổ tan tành và dân tộc đau khổ! Đó là thái độ của loài lục súc, loại chó đói đang ngậm cục xương, sẵn sàng gầm gừ cắn chính mẹ của chúng khi tới gần vì sợ mất cục xương.
Từ cái ĐỘC TÀI hiện hành của loại chó đói ngậm cục xương đó, chúng tôi đi đến hai xác tín sau đây:
=>     Chỉ đấu tranh cho Nhân quyền bằng lý luận, bằng ngoại giao, bằng bất bạo động, chúng ta khó lòng thắng ĐỘC TÀI Cộng sản ngày nay vì họ đã mất lý luận mà trở thành đê hèn bảo vệ những gì đã cướp giật được giống như chó đói đang ngậm cục xương. Còn “đối thoại“, “hòa hợp hòa giải“ với những kẻ đê hèn, chỉ còn biết mù quáng bảo vệ những gì đã cướp giật được, đó chỉ là công việc thiêu thân trước những kẻ không còn lý luận nữa.
=>     Chỉ còn một con đường duy nhất: Dân chúng NỔI DẬY để cứu lấy chính cuộc sống của mình  bằng chôn vùi đảng cướp CSVN, những kẻ đã cướp giật tài sản quốc gia và nhà đất của dân nghèo để làm tài sản riêng. Đảng cướp này nay trở thành đê hèn, dùng đủ mọi biện pháp ĐỘC TÀI để chận họng những ai muốn phanh phui ra tài sản cướp giật của họ. Quần chúng NỘI DẬY phải cho những tên cướp này thấy SỨC MẠNH của mình, nếu không chúng sẽ liều chết để bảo vệ tài sản cướp giật của chúng.
Khi nhìn những cuộc Cách Mạng Hoa Nhài tại Bắc Phi và Trung Đông chống lại cùng thứ ĐỘC TÀI bảo vệ những tài sản biển thủ được, có người đặt câu hỏi tại sao Dân chúng Việt Nam hay Trung quốc chưa NỔI DẬY ?
Thực ra cuộc NỔI DẬY tại Việt Nam và Trung quốc đã bắt đầu bằng những manh nha phản kháng của tâm trí, bằng những uất ức chống bất công, bằng những thái độ khgông tin tưởng. Những biểu lộ bằng hành động đã bắt đầu: Dân Oan xuống đường, Đoàn Văn Vươn ném bom, những vụ dân đánh Công an, đốt nhà, lật xe những nhân viên nhà nước đến đàn áp, trí thức cũng đã công khai phản kháng, thậm chí xuống đường. Những hành động cá nhân hay nhóm của quần chúng phản kháng mỗi ngày mỗi tăng cường.
Một cuộc tổng NỔI DẬY phải được manh nha. Góp gió mới thành bão. Nếu những cơn gió nhỏ mỗi ngày mỗi tăng, thì đến một lúc góp lại sẽ thành bão.
CSVN trong mấy năm nay đã chứng kiến những cơn gió nhỏ mỗi ngày mỗi tăng và chúng rất sợ hãi một ngày nào đó CƠN BÃO NỔI DẬY sẽ quét sạch chúng. Tại Trung quốc cũng vậy, năm 2010, trước Quốc Hội, Oân Gia Bảo đã cảnh cáo về tương lai một cuộc bạo loạn của dân chúng. Trong Đại Hội đảng 18 vừa rồi tại Bắc Kinh, Bài Diễn Văn của Hồ Cẩm Đào nói chính yếu về tình trạng Tham Nhũng sẽ đi đến Bạo Loạn Xã hội để đi đến định mệnh tiêu diệt Cơ chế.
Điều xác tín về một cuộc NỔI DẬY tại Việt Nam mà chúng tôi nói trên đây không phải là không có căn cứ. Không phải chỉ riêng chúng tôi nói tới mà tại Trung quốc hiện nay, giới Trí thức cảnh báo Nhà Nước về viễn tượng bạo loạn dân chúng dựa trên dữ kiện thực tế Xã hội trước những đàn áp của Cơ chế bóc lột.
 
Trí thức Trung quốc cảnh báo về
những BẠO LOẠN xã hội
 
Chúng tôi xin trích đăng Bản Tin dưới đây để cho thấy rằng việc dân chúng NỔI DẬY và sẵn sàng sử dụng bạo động không phải chỉ có ở Việt Nam, mà ngay ở Trung quốc. Đó là ĐỊNH MỆNH phát sinh từ trong lòng của hai Cơ chế giống hệt nhau tại mỗi nước.
“Giới trí thức Trung Quốc kêu gọi cải tổ chính trị để tránh cách mạng bạo động
Đức Tâm
“Một nhóm học giả có tên tuổi tại Trung Quốc đã gửi thư ngỏ cảnh báo ban lãnh đạo đảng Cộng sản về nguy cơ đất nước rơi vào một cuộc « cách mạng bạo động », nếu chính phủ không đáp ứng những đòi hỏi của người dân và không cho phép tiến hành các cải cách chính trị vốn đã bị trì hoãn từ lâu.
Theo Reuters, 73 học giả, viện sĩ hàn lâm, giáo sư tại các trường đại học có danh tiếng, luật gia, trong số này có những người đã nghỉ hưu, nhấn mạnh rằng cải cách chính trị đã không theo kịp cải cách kinh tế.
Bức thư viết: « Nếu các cải cách mà xã hội Trung Quốc đang rất cần ... tiếp tục ngưng trệ không có tiến bộ, nạn tham nhũng chính thức và sự bất bình sẽ ngày càng lớn ... thì một lần nữa, Trung Quốc lại bỏ lỡ cơ hội để cải tổ một cách hòa bình và sẽ rơi vào tình trạng xáo trộn, hỗn loạn của một cuộc cách mạng bạo động ».
Bức thư ngỏ được lưu hành trên internet từ đầu tháng 12, tuy nhiên, những bài viết trên báo chí Trung Quốc nhắc đến bức thư này đã bị rút xuống.
Theo những người ký tên vào bức thư, chính phủ dưới sự lãnh đạo của đảng Cộng sản Trung Quốc từ năm 1949, cần phải khuyến khích dân chủ và sự độc lập của hệ thống tư pháp, đẩy mạnh cải cách thị trường.
Ông Hạ Vệ Phương (He Weifang), giáo sư luật pháp ở Đại học Bắc Kinh, một trong những người ký tên vào bức thư, cho rằng các đề nghị trong bức thư là có chừng mực, nhưng đã đến lúc cần phải thực hiện, vào lúc ông Hồ Cẩm Đào chuẩn bị chuyển giao chức Chủ tịch nước cho ông Tập Cận Bình, người vừa được chỉ định làm Tổng bí thư đảng Cộng sản Trung Quốc, nhân Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ 18 hồi tháng 11 vừa qua. Theo vị giáo sư này, Trung Quốc đang ở thời điểm thay đổi ban lãnh đạo. Người dân hy vọng tiếp tục có những bước tiến nếu tiến hành cải cách hệ thống chính trị.
Trong số những người ký tên vào thư ngỏ có ông Trương Tư Chi (Zhang Sizhi), nguyên là luật sư của Giang Thanh, vợ Mao Trạch Đông, người cầm đầu « Tứ nhân bang », lãnh đạo cuộc Cách mạng Văn hóa Trung Quốc (1966-1976) gây ra một thời kỳ hỗn loạn khủng khiếp tại Trung Quốc.
Vào giữa tháng 12, khoảng 65 học giả, luật sư và các nhà hoạt động nhân quyền cũng đã ký tên vào một thư ngỏ kêu gọi các lãnh đạo cấp cao của đảng Cộng sản Trung Quốc khai báo tài sản của họ và coi đây là biện pháp cơ bản để chấm dứt nạn tham nhũng.
Sau đại hội Đảng 18, các nhà phân tích tìm kiếm xem có những tín hiệu nào cho thấy là ban lãnh đạo mới có ý định cải cách chính trị hay không, như nới lỏng hơn quyền tự do ngôn luận, tự do thông tin trên internet, thử nghiệm mô hình dân chủ hoặc trả tự do các tù chính trị. Thế nhưng, Bắc Kinh vẫn không chấp nhận bất kỳ sự đối lập nào với vai trò của đảng Cộng sản, đặt ổn định, tức bảo đảm quyền lãnh đạo của Đảng, lên trên hết. Không hề có tín hiệu khả quan nào theo hướng thông thoáng hơn về chính trị, cho dù tân Tổng bí thư Tập Cận Bình cố gắng tạo dựng cho mình hình ảnh một nhà lãnh đạo mềm dẻo, cởi mở hơn so với người tiền nhiệm.
Trong bối cảnh đó, các học giả ký tên kêu gọi cải cách chính trị cảnh báo ban lãnh đạo mới ở Bắc Kinh rằng dân chủ, Nhà nước pháp quyền và sự tôn trọng nhân quyền là một xu thế của thế giới không gì ngăn cản nổi. Bức thư viết: « Lịch sử 100 năm đẫm máu và bạo lực của Trung Quốc - đặc biệt là bài học đau đớn và bi kịch của cuộc Cách mạng Văn hóa trong một thập niên, cho thấy là một lần nữa chúng ta đang đi ngược trào lưu dân chủ, nhân quyền, chính phủ quản lý theo Hiến pháp và pháp luật, người dân sẽ phải hứng chịu thảm họa và không thể có ổn định chính trị và xã hội ».
Đầu tháng 12, một cơ quan trực thuộc Ngân hàng Trung ương Trung Quốc cho công bố một bản nghiên cứu, báo động về hố ngăn cách giàu nghèo trong xã hội, mầm mống của sự bất bình và bạo động. Theo đó, tại Trung Quốc, hệ số GINI, thước đo mức độ bất bình đẳng trong phân phối thu nhập của cải trong xã hội, đã tăng từ 0,421 trong năm 2000 lên 0,61 trong năm 2010.
Hệ số GINI dao động từ 0 – hoàn toàn bình đẳng – đến 1, bất bình đẳng tuyệt đối về giàu nghèo. Theo giới chuyên gia, hệ số GINI 0,6 trong một xã hội không dân chủ, toàn trị, báo hiệu nguy cơ rất cao về bất ổn xã hội.”
 
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
Geneva, 03.01.2013
 
 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link