Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Saturday, January 5, 2013

Mạt vận


 


Thái thú trung quốc Nguyễn Chí Vịnh.

Mạt vận

Thùy Dương

Tôi dùng chữ Đảng viết hoa vì ở đất nước chúng ta chỉ có một đảng duy nhất vừa lãnh đạo vừa cầm quyền, các đảng khác bị cấm tiệt, thậm chí những đảng được Đảng dựng lên làm hoa lá cành trước kia như Đảng Dân chủ, Đảng Xã hội cũng đã được “làm xong vai trò lịch sử” và bị giải tán.
Trong những nước Đảng yêu thương nhất có anh Cuba và anh Triều Tiên, còn anh Tàu thì vừa giận vừa thương và vừa sợ. Chữ sợ được Tuyên giáo bôi son trát phấn, nhưng dù son phấn thế nào thì cả nước ai cũng biết, có lẽ chữ sợ cũng nên viết hoa luôn chăng.
Từ Triều Tiên đến tư duy hiện nay
Nói đến Triều Tiên, người ta nghĩ ngay đến hình ảnh đói kém của dân chúng, hình ảnh lãnh tụ cha truyền con nối như thời phong kiến, hình ảnh nạn đói năm 1945 mà những con người tiều tụy đáng thương cứ xông vào nhà vừa xin ăn vừa hăm dọa nếu không được ăn thì liều mạng.
Ở đất nước 23 triệu nhân khẩu đó chất chứa những gì là phản tự nhiên nhất: cậu Thái tử vừa quá tuổi hai mươi, hôm trước còn học một nước tư bản đang giãy chết, thì hôm sau khi cha chết, trở thành lãnh tụ, từ một anh sinh viên chưa có được bằng cấp gì thì hôm sau trở thành Đại tướng, dân Triều Tiên phải “trả ơn, trả công của cố chủ tịch Kim Chang In và thực hiện đúng lời dặn của Chủ tịch Kim Chang In”.
Thế mà Tuyên giáo ta hết lời ngợi khen, tấm tắc: “Như vậy là ta phải nói công tác tuyên truyền của họ vô cùng giỏi, vô cùng là nhạy bén. Họ tôn thờ lãnh tụ đến mức độ như vậy.” (tuyên bố của ông Đại tá Trần Đăng Thanh, người xứng đáng được đặt tên mới là “Đồng chí kia cất cái báo đi nhé, cất kính đi! Tôi nói như vậy mà vẫn đọc báo, không nên như vậy”).
Chỉ cần nói đến Triều Tiên như thế thôi cũng làm nổi bật được tư duy hiện nay của Tuyên Giáo, của Đảng. May thay cho đất nước này là Tuyên giáo của ta, Đảng của ta vô cùng kém nên đất nước chúng ta không phải là Triều Tiên, một đất nước “nghèo đến nỗi cán bộ cấp Cục, cấp Trung ương đi nước ngoài phải đến Cục Đối ngoại mượn giày, mượn cà vạt, mượn complê, mượn vali đi công tác nước ngoài xong về lại trả lại cái Cục Đối ngoại đấy.” (cũng nhắc lại lời ông Đại tá nói trên).
Cũng cần nhắc lại cho các đồng chí lãnh đạo nhớ mãi: thời bao cấp, Việt Nam cũng không khác gì Triều Tiên là mấy. Hãy đọc lại hồi ký “Viết về bè bạn” của nhà văn từng ở tù Bùi Ngọc Tấn để thấy những nhà văn phải bán máu kiếm sống để không mất nhân cách của mình: “Bán máu thành công, Tường [Dương Tường] nghĩ ngay đến Mạc Lân. Mạc Lân bán được. Bán đều. Thừa thắng xông lên, Tường kéo Châu Diên đi. Nhưng đến Châu Diên thì thất bại. Máu Châu Diên không đông. Mới chọc kim lấy máu để thử, rút mũi kim ra máu đã chảy đầy bắp tay, chảy xuống nền nhà lênh láng đỏ lòm. Mọi người nhìn vào đều sợ. Châu Diên hoảng, vớ vội nắm bông băng chạy vào nhà vệ sinh cho khuất rồi băng ở trong ấy.”
Hãy xem hình ảnh “thời bao cấp” đăng trên báo Tiền Phong gần đây, để thấy thoát ra được thời bao cấp là một ơn huệ mà Allah, Chúa, Phật, đã ban cho chúng ta. Chúng ta đã tạm thoát được bàn tay của mấy cái anh lãnh đạo vừa nghèo rách vừa kiêu căng chẳng khác gì Triều Tiên là mấy:
Chào 61 đỉnh cao muôn trượng
Ta đứng đây mắt nhìn tám hướng,
Trông lại ngày xưa trông tới mai sau
Trông Bắc trông Nam trông cả địa cầu.
(Tố Hữu, nhà thơ, Ủy viên Bộ chính trị)
Hiện nay, Đảng cứ hùa theo Trung Quốc để ủng hộ mấy tay độc tài từ Lybia đến Syria mà không rút ra bài học vừa mới đây thôi: khi tên độc tài Mouammar Kadhafi bị lật, Đại sứ quán của ta ở đó bị những người đòi tự do bao vây đập phá, làm đại sứ và nhân viên phải chạy thoát thân, xấu hổ cho cả đất nước.
Đừng để miệng thế gian nói câu “Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã”. Hãy nhớ bài học này để đừng bị động ở Iran, Syria, thậm chí ở Cuba là viện “bảo tàng sống” thứ hai về chủ nghĩa xã hội mà không ai muốn xóa bỏ để còn làm bài học cho con cháu.
Giận, thương, sợ
Đó là nói đến anh Trung Quốc. Đảng vừa giận, vừa thương và vừa sợ.
Giận là vì cùng đồng chí với nhau mà chẳng xem đàn em ra gì, “cứ đá lung tung” (chữ của ông Đại tá tuyên giáo nói trên). Thậm chí TBT đã tỏ hết thiện chí ruột gan bằng cách cấm ngặt bọn biểu tình yêu nước khẳng định Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam lấy cớ rằng đó là yêu nước bất hợp pháp, yêu nước không xin phép, bằng cách rỉ nhỏ với Hồ Cẩm Đào là Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam, nhưng nếu các đồng chí không đồng ý thì xin đồng chí cho phép chúng ta cùng ra tòa. Nhún đến thế, bỏ luôn sĩ diện quốc gia, chúng cũng không đếm xỉa gì đến, cứ đem tàu ra cắt cáp và lấn chiếm Biển Đông buộc đàn em phải ú ớ rằng đã có “Đảng và Chính phủ lo”. Nhưng lo cái gì? Cứ bị gặm nhắm biển đảo như thế thì lo là lo cái gì? Chẳng lẽ chỉ lo nhân dân uất ức đứng lên lật đổ?
Thương là vì, lại tính toán kinh tế, anh Trung Quốc tuy có thể chiếm đất, chiếm biển nhưng không chiếm Đảng. Đảng mà mất thì quyền lợi kinh tế cũng không còn, sổ lương hưu chắc không giữ được. (Ông Đại tá nói trên đã dọa rồi nhé).
Đảng thương anh Trung Quốc vì chỉ có anh Trung Quốc mới thông cảm được việc xem Tổ quốc sau Đảng, điều đó đã rõ lắm rồi. Anh Trung Quốc có muốn dùng “Tiền-hàng-vàng-gái, tiền-hàng-vàng-trai” gì cũng qua, chỉ mong sao anh cho phép đàn em vuốt mặt là mọi việc đều hữu hảo.
Sợ là gì? Chữ sợ đáng để viết hoa. Tựu trung là sợ, nhưng chữ sợ này được diễn giải tùy theo thời kỳ, tùy theo hoàn cảnh.
Hiện nay sợ là vì Trung Quốc “không phải giấu mình chờ thời nữa“, “sức mạnh hải quân Trung Quốc tới đâu thì biển của Trung Quốc tới đó“.
Một nỗi sợ khác là đất nước dưới sự lãnh đạo của Đảng đang tả tơi như lời vị Đại tá tuyên giáo: “Đất nước chúng ta đang bộn bề công việc. Nào là Nghị quyết trung ương 3 tổ chức lại nền kinh tế, Nghị quyết Trung ương 4 một số vấn đề cấp bách về xây dựng Đảng, Nghị quyết Trung ương 5, 4 kết luận và một nghị quyết, đang rất nhiều vấn đề, đang phải chống một loại giặc, mà là giặc vô hình nhưng rất tác hại đó là giặc nội xâm. Bây giờ báo cáo các đồng chí, rất nhiều người hỏi tìm được người bệnh rồi, bốc được thuốc rồi nhưng mà ai uống thuốc đầu tiên? Tìm được người bệnh rồi, bốc đúng thuốc rồi, bảo người bệnh uống nhưng người bệnh lại không uống. Khó thế! Báo cáo các đồng chí như vậy. Nên xin thưa với các đồng chí, nội trong đất nước chúng ta, kinh tế vĩ mô thì vậy, kinh tế vi mô thì vậy, đối nội thì vậy, đối ngoại thì vậy…” tình hình bi đát như vậy Đảng sợ không thể đối đầu với Trung Quốc để bảo vệ biển đảo.
Ban Tuyên giáo ra sức bôi son trét phấn cho nỗi sợ của Đảng rằng: “ưu tiên tối thượng phải giữ được môi trường hòa bình“, rằng “không làm tổn hại đến quan hệ hai nước“, rằng “không quên họ đã từng xâm lược chúng ta nhưng ta cũng không được quên họ đã từng nhường cơm xẻ áo cho chúng ta. Ta không thể là người vong ơn bội nghĩa“…
Nói gì thì nói, cứ loạn ngôn đi, chúng ta đã mất Hoàng Sa, một phần Trường Sa, một phần biển trên Vịnh Bắc Bộ nơi được che đậy bằng mỹ từ “cùng khai thác”, và bây giờ đang mất dần Biển Đông, ngày 1/1/2013 mất luôn quyền đánh bắt cá, quyền thăm dò dầu khí trên vùng biển thuộc chủ quyền của mình mà Trung Quốc gộp vào đường lưỡi bò của họ khi họ tự cho phép kiểm soát tất cả các tàu, cụ thể là của Việt Nam.
Sợ quá hóa hèn. Tư duy bảo vệ tổ quốc bị nhụt từ từ trong khi Trung Quốc ngày càng lấn lướt. Nỗi sợ át cả tiếng kêu của dân rằng Đảng ơi, Đảng hãy dựa vào dân mà bảo vệ tổ quốc, đừng sợ Tàu, đừng sợ dân, đừng bôi vôi trét trấu vào mặt tiền nhân khi mang họ ra để ngụy biện cho nỗi sợ của mình. Khi đã quyết tâm không sợ, khi đã nhất quyết bảo vệ tổ quốc thì tiếng hát cũng có thể át tiếng bom. Đảng còn nhớ không?
Ở đây nhân việc ông Tuyên giáo Đại tá quân đội tuyên bố trước những người mà ông gọi là nguyên khí của đất nước để tự tôn vinh: “Tôi bảo với các đồng chí, mấy vị biểu tình ấy viết đơn tình nguyện ra Hoàng Sa, Trường Sa đi xem có đi không hay lúc đó lại kêu em đau khớp, kêu em đau dạ dày., tôi thấy cần phải nói một lần cho rõ: giữa những người biểu tình và quân đội thì quân đội phải tình nguyện, phải được chỉ định ra tiền tuyến, không thể ngược lại.
Bổn phận của quân đội là bảo vệ tổ quốc, họ lãnh lương của nhân dân được nhân dân trả tiền hưu trí, họ được luyện tập để đánh nhau khi cần thiết, họ có vũ khí để bảo vệ nhân dân, nếu cần đi bất cứ nơi nào để bảo vệ đất nước, đồng bào, họ cũng phải đi và đó là bổn phận của họ chứ chưa nói đến vấn đề tình nguyện.
Quân đội ta đã kiên cường thực hiện nhiệm vụ người lính trong chiến tranh. Hà cớ gì ông Đại tá quân đội lại đùn đẩy cho thường dân.
Kiểu nói như trên của ông Đại tá quân đội là một kiểu nói loạn ngôn. Lấy đầu làm đuôi! Là quân nhân, ông Đại tá phải tình nguyện trước, nếu cần, có thể chỉ định ông ra trước, nếu sợ thì ông đùn đẩy các đồng nghiệp quân đội của ông chứ không được đùn đẩy thường dân là những người không được đào tạo để cầm súng.
Câu nói ra từ cửa miệng của một ông Đại tá quân đội thật làm hổ danh quân đội Việt Nam anh hùng. Hay là vì trong quân đội, ông Đại tá này chỉ giữ vai trò bảo vệ Đảng thay vì bảo vệ Tổ quốc nên chỉ biết đánh võ mồm?
Có lối thoát nào để bảo vệ Tổ quốc không?
Trước hết phải khẳng định rõ ai là bạn ai là thù.
Năm 1920, ông Hồ Chí Minh dự hội nghị của Đảng Xã hội Pháp tại Tours. Hội nghị này chia Đảng Xã hội ra làm hai đảng do bất đồng chính kiến: Đảng Xã hội cũ và một đảng mới là Đảng Cộng sản theo Đệ tam quốc tế. Ông Hồ theo Đảng Cộng sản. Người ta kể lại rằng khi được hỏi tại sao ông theo Đệ tam, ông trả lời giản dị là vì Đệ tam chủ trương giải phóng thuộc địa nên ông theo.
Tại sao những người lãnh đạo Đảng hiện nay không đặt một câu hỏi giản dị không kém: “Giữa Trung Quốc và Mỹ ai đang lấn chiếm biển đảo Việt Nam?”. Câu trả lời là Trung Quốc. Trung Quốc chứ không phải là Mỹ.
Nếu là hậu duệ của Chủ tịch Hồ chí Minh thì không được chạy theo Trung Quốc mà phải kết bạn với Mỹ để đối trọng với bọn xâm lấn. Chạy theo Trung Quốc là phản lại tư tưởng Hồ Chí Minh.
Mỹ là chưa bao giờ cướp đất của ai.
Trung Quốc mưu mô dùng Việt Nam đánh Mỹ đến người Việt Nam cuối cùng, ép Việt Minh phải chịu chia cắt đất nước, không muốn thấy một Việt Nam mạnh thì đến nay ai cũng tận mục sở thị hết rồi. Các hồi ký của những người có trọng trách trong mỗi thời đã kể lại rất rõ.
Vì lý do nào mà trong khi đánh trống thổi kèn tuyên truyền học tập theo tư tưởng Hồ Chí Minh nhưng lãnh đạo Đảng lại chạy ngược theo Trung Quốc? Phải chăng vì tâm lý sợ?
Có thể khẳng định rằng với quá trình chiến tranh chống thực dân Pháp, chống can thiệp Mỹ, chống Polpot và chống cuộc chiến do Đặng Tiểu Bình muốn dạy cho Việt Nam một bài học, Quân đội anh hùng ta cóc sợ Trung Quốc.
Phải chăng tâm lý sợ này có nguyên nhân nơi cái chăn êm nệm ấm đang có?
Phải chăng bọn “cõng rắn cắn gà nhà” đã chui sâu, leo cao trong Đảng để đưa ra chiêu bài “Ưu tiên tối thượng là phải giữ được môi trường hòa bình” thậm chí biển đảo có mất, dân tộc có bị nhục?
Bằng mọi cách chúng ru ngủ nhân dân, từ giấu nhẹm đến làm giảm tình tiết xâm lược cho Trung Quốc, từ chỗ không cho nhân dân bảo vệ đất nước đến việc thóa mạ, ngăn chặn, bắt bớ, tù đày những người yêu nước. Có ở đất nước nào mà yêu nước lại có việc yêu nước bất hợp pháp như ở đất nước chúng ta? Pháp luật nước ta ngăn chặn yêu nước ư? Đất nước chúng ta quả đến thời mạt vận nên lãnh đạo mới đưa ra những phân biệt yêu nước lụn bại đến thế!
Nếu không phải là bọn “cõng rắn cắn gà nhà” thì tại sao xem chống Trung Quốc là chống Đảng?
Khi dựa vào dân và cùng nhân dân bảo vệ tổ quốc thì đây là một việc đáng tuyên dương, Đảng không việc gì phải sợ. Uy tín của Đảng sẽ lên cao chứ không xuống thấp như hiện nay.
Có một lối thoát cho Đảng. Cho Đảng chứ không phải cho bọn “cõng rắn cắn gà nhà“. Lối thoát đó là biết dựa vào sức dân, biết cùng nhân dân làm nên lịch sử. Dựa vào dân thật sự thì chẳng những sẽ bảo vệ được tổ quốc, mà còn thừa sức chống lại giặc nội xâm là tham nhũng mà bao nhiêu nghị quyết chỉnh đốn đều bị tham nhũng vô hiệu hóa đến độ Đảng xa rời nhân dân như hiện nay, từ đó sợ chống Trung Quốc là chống chính mình.
Đảng đã có được hơn 70 năm sinh tồn mà quá khứ nặng công hơn tội. Đến nay vì xa rời nhân dân nên Đảng bây giờ nặng tội hơn công. Lòng người ta thán, nhìn đâu cũng thấy kẻ thù, nhìn đâu cũng sợ nhân dân chống mình. Đảng còn có thể gượng dậy lấy lại lòng tin nếu thật sự biết dựa vào dân. Uy tín của Đảng sắp chạm đáy rồi, hãy cố ngoi lên mà nắm lấy tay dân, thời gian không còn để chờ đợi nữa đâu.
T. D.
Tác giả gửi trực tiếp cho BVN.

Lệnh cuả Thái thú trung quốc Nguyễn Chí Vịnh:

không nên biểu tình chống Trung Quốc

Công An CS Hay Dâm Tặc Rừng Hoang


 

 

Công An CS Hay Dâm Tặc Rừng Hoang

 

 Vi Anh


Bác Hồ nhìn L....ầm

Bác Hồ đang ngồi trên cao
Chợt nhìn xuống tưởng bác Mao...
Cười khì ,
Rằng : "sao mặt bác rậm rì
Lúc bác còn sống có gì...mọc đâu ?"
Bác Mao ở xa lắc đầu
"Lão Hồ dê cụ thấy râu mắt...mờ"

 

Nghe phóng sự truyền thanh của Đài RFA ngày 29-12- 2012 “Công an xâm phạm thân thể một nữ blogger tại đồn”, do biên tập viên Mặc Lâm thực hiện, có âm chứng của nạn nhơn là nữ blogger Hoàng Vi mà chưa tin lỗ tai mình. Phải mở web của RFI kiểm chứng lại, để rồi tự hỏi tại sao Công an của CSVN hành động còn bạo ngược, tàn nhẫn hơn dâm tặc rừng hoang nữa.

Ngay trong trụ sở công an phường, trước mắt cán bộ, đảng viên nam nữ cảnh sát công an, an ninh CS, giữa ban ngày ban mặt, tại thành phố mà CS lấy tên ông tổ Hồ chí Minh của họ để đặt, mà Công an CS họ công nhiên hành động cuồng dâm, cưỡng dâm, ghiền sờ mó, làm nhục phụ nữ, công xúc tu sỉ (attentat à la pudeur publique) làm chuyện tục tiểu như thế này đây.

Ngày 28 tháng 12, khi Toà án TPHCM xử phúc thẩm xử ba blogger Điếu Cày, Tạ Phong Tần và Anh Ba Sài Gòn, thì công an CS không những bắt, thẩy nữ blogger Hoàng Vi lên xe cây, đánh đập đã rồi còn chở về đồn làm nhục cô một cách không thể tưởng được. Họ xúm lại lột quần áo Hoàng Vi để quay phim, nói là để kiểm tra thử có giấu tang vật phản động trong người hay không.

Một lúc sau vẫn chưa thỏa mãn, họ lại ập vào lột quần áo của nữ blogger này một lần nữa, và lần này còn thọc tay vào chỗ kín của cô, nói là kiểm tra xem có giấu tang vật trong đó hay không.

Phóng sự có âm chứng do chính nạn nhân là nữ blogger Hoàng Vi tường thuật. Sau đây một số lời blogger Hoàng Vi trần thuật trên trang blog của Cô và trên Đài Phát Thanh của Mỹ rất bén nhậy và sát với thời cuộc VNCS là đài RFA.“Hoàng Vi kể rằng: “Hành Nhân Vũ Sĩ Hoàng thì bị họ túm lấy, đè cổ anh đó xuống và họ đấm vào mặt làm anh bị rách môi, và họ khiêng anh như là khiêng heo quăng tống lên xe… Trên xe họ tiếp tục đánh đập anh Sĩ Hoàng và tôi, sau đó họ chở tôi về đồn công an phường Nguyễn Cư Trinh, còn Vũ Sĩ Hoàng thì bị họ chở đi đâu tôi không biết nữa…

“Họ nhào vào giữ chặt tôi và lột đồ tôi ra.Trong khi các phụ nữ cưỡng bức lột đồ tôi thì đám công an nam đứng nhìn, trong phòng cũng có mà ngoài phòng cũng có. Có một người cầm máy camera quay lại hết toàn bộ sự việc.

Khi họ mới vừa giơ máy camera lên là tôi biết được ý định của họ không phải là vu vạ nữa, mà thực sự là họ muốn làm nhục mình để qua sự việc đó mình thấy mình bị tổn thương nhiều quá, mình bị mất nhiều quá thì mình chùn bước và mình bỏ cuộc thôi. Khi nhận ra thủ đoạn của họ, âm mưu của họ như vậy.. Tôi nói lớn lên là “Quay đi! Quay nhớ post lên mạng để tôi và mọi người thấy được sự đê tiện của các người”, và bắt đầu từ đó tôi giữ tư thế và thái độ rất bình thản, và điềm nhiên cho họ quay. Quay một chặp xong thì mọi người bỏ ra ngoài hết, bỏ lại mình tôi trong phòng.

Sau đó họ quay lại và tiếp tục dùng biện pháp mạnh hơn. Họ nói là họ còn muốn tìm đồ vật gì đó trên người tôi mà tôi vẫn còn giấu trên người. Họ nói họ đề nghị lột hết tất cả đồ luôn tức là cả đồ lót của tôi luôn. Họ còn đòi khám xét cả chỗ kín của tôi.

Tôi không đồng ý điều đó, nhưng mà họ vẫn làm. Họ có số đông, tôi chống cự lại hết sức nhưng mà vẫn không lại họ. Bốn người họ nắm chặt lấy tay lấy chưn tôi và khiêng tôi lên bàn, kéo chưn kéo tay tôi dang ra và lột hết đồ tôi ra. Họ thọc tay vào chỗ kín của tôi. Xong rồi họ buông ra. Lúc đó tôi mệt quá, tôi ngồi thừ một lúc. ..”

Thôi đã quá đủ thái độ và hành động của bọn công an này. Hết nói nổi bọn công an CS hành động như bọn dâm tặc rừng hoang, cuồng dâm, cưỡng dâm, ghiền sớ mó phự nữ, coi phụ nữ như đồ chơi, làm nhục phụ nữ giữa ban ngày ngay trong đồn công an ở phường Nguyển cư Trinh là trung tâm thánh phố.

Họ tự tung tự tác như chỗ không người còn tệ hơn loài dã thú giữa rừng hoang. Dã thú động tình, làm tình có mùa; còn đực không hành hạ con cái, không quậy phá bộ phận sinh dục cực nhậy của con cái như bọn công an và mật vụ mà CS gọi là an ninh đã làm tại Phương Nguyển cư Trinh của cái thành phố mang tên Hồ chí Minh của CSVN.

Kinh nghiệm những nhà đấu tranh trong nước cho biết trấn áp những nhà trí thức, bất đồng chính kiến, đấu tranh, CS (An Ninh Nội Chính) dùng mật vụ mà họ gọi là an ninh của Đảng nằm trong sở công an. Bọn này quyền thế rất lớn. Họ có quyền trưng dụng cảnh sát, công an khu vực, giao thông, phưòng, huyện, v.v.,. sử dụng trụ sở công an sở tại để đưa người họ bắt vào để bất động hoá, cô lập khỏi quần chúng và điều tra sơ khởi trước khi đưa về cơ quan của họ.

Thế mà Thủ Tướng của cái chế độ CSVN này là Nguyễn tấn Dũng lại tin tưởng giao nhiệm vụ an dân, nội chính cho công an CSVN. Trong hội Nghị Công An Toàn Quốc tại Hà Nội ngày 17/12/ 2012 Thủ tướng Dũng đích thân Ông đến tham dự, đọc “báo cáo chánh trị”, “giao nhiệm vụ” công an “Đấu tranh ngăn chặn kịp thời âm mưu, ý đồ kích động, gây bạo loạn của các thế lực thù địch, cương quyết không để nhen nhóm hình thành các tổ chức chính trị đối lập chống phá và đi ngược lợi ích của đất nước, của nhân dân.”

Sở dĩ Công an CS ngang tàn, ác độc với dân như thế – là vì Đảng Nhà Nước CSVN. Đảng đã thuần hoá họ với nhiều đặc quyền đặc lợi, quá đầy đủ, sung sướng, và mặc thị dành cho họ một chỗ đứng cao hơn pháp luật, cho họ sử dụng mọi phương tiện công quyền. Bù vào đó công an phải làm công cụ riêng cho Đảng CSVN, với nhiệm vụ “chủ yếu” là bảo vệ Đảng Cộng sản với bất cứ giá nào.

Mà Đảng CSVN thí lúc này hơn lúc nào hết thấy quyền bính của mình bị người dân thách thức từ hình thức đến nội dung, tận gốc rễ, từ bắc chí nam. Do đó công an, cảnh sát càng hung hăng bảo vệ đảng, tàn ác với dân. Đảng càng bao che cho công an cảnh sát bằng thái độ và hành động “bất động” (non- action), không trừng trị công an lộng hành, lộng quyến, tàn ác với dân.

Công an cảnh sát được thể của Đảng thêm lộng quyền, lộng hành, phi pháp. Cái vòng lẩn quẩn oan nghiệt của cái ác cứ bung ra. Vô phúc ai vào tay công an là “từ chết tới bị thương”, kể cả người có học, nhà khoa học, luật sư, bác sĩ, trí thức đến phó thường dân bị cướp đất cướp nhà thành “dân oan”. Từ thành thị, chí nông thôn, suốt từ bắc chí nam, qua trung, lên cao nguyên, khắp nước.

Nhưng ác lai thí ác báo, chính cái ác công an CS, của chế độ độc tài đảng trị toàn diện của Đảng CS mà công an là hiện thân, sẽ là chất nổ làm cho chế độ nổ chụp hay nổ bùng thành cuộc cách mạng xã hội, chánh trị./.( Vi Anh)

 

__._,_.___

Friday, January 4, 2013

Hồ Chí Minh Tự Thú: Tôi Thực Hiện Công Tác Quốc Tế Cộng Sản


 

Hồ Chí Minh Tự Thú: Tôi Thực Hiện Công Tác QTCS


 

Hồ Chí Minh Tự Thú: Tôi Thực Hiện Công Tác QTCS

Hồ Chí Minh Tự Thú: Tôi Là Nhân Viên Lãnh Lương Của Quốc Tế Cộng Sản - Thực Hiện Các Công Tác Bành Trướng Chủ Nghĩa Cộng Sản Do Quốc Tế CS Giao Phó Với Lương Công Tác: 100 Mỹ Kim/tháng. (năm 1924).


Qua những tài liệu của chính Hồ Chí Minh viết và đã được CSVN ấn hành và xuất bản trong cuốn Hồ Chí Minh toàn tập (12 tập); đọc kỹ các tài liệu này chúng ta thấy một điều rất rõ ngay từ những năm đầu tiên khi Hồ đến Liên Xô - các năm 1924, 1925 - Hồ Chí Minh không đến với Liên Xô bằng tinh thần đi tìm một con đường cứu nước như CSVN đã tuyên truyền rằng "Bác đã thét lên khi đọc thấy Luận Cương Về Các Vấn Đề Thuộc Địa của Lenin - và Bác nói rằng đây chính là con đường cứu nước!"

Mà thực chất cho thấy "bác Hồ vĩ đại" đến với Liên Xô với tư cách của một người đi tìm công ăn việc làm - đi làm tay sai để phục vụ cho quyền lợi của đế quốc Liên Xô, chứ không phải cho quyền lợi đích thật của Việt Nam. HCM được trả lương - chứ không nhịn đói - để đi làm các công tác bành trướng chủ nghĩa cộng sản tại vùng Đông Nam Á. Trả lương không đủ thì HCM kêu này là trả ít quá. Tất cả mọi báo cáo HCM viết đều hoàn toàn gởi về cho Quốc Tế Cộng Sản và qua các báo cáo đó, chúng ta mới thấy rõ bản chất thật của HCM: nhân viên của Quốc Tế Cộng Sản - một công cụ của đế quốc Liên Xô dùng để bành trướng chủ nghĩa cộng sản vùng Đông Nam Á.

Đây là bức thư của HCM gởi cho Quốc Tế Cộng Sản yêu cầu lương công tác $100 Mỹ Kim một tháng ở thời điểm 1924:

THƯ GỪI BAN CHẤP HÀNH QUỐC TẾ CỘNG SẢN

Từ lúc tôi tới Mátxcơva đã có quyết định rằng sau 3 tháng lưu lại ở đây, tôi sẽ đi Trung Quốc . Bây giờ đã là tháng thứ chín tôi lưu lại và tháng thứ sáu tôi chờ đợi, vậy mà việc lên đường của tôi chưa được quyết định. Vậy chuyến đi sẽ là một chuyến đi để khảo sát và nghiên cứu.
Thiết lập những quan hệ giữa Đông Dương và Quốc tế Cộng sản.
B- Thông báo cho Quốc tế Cộng sản về tình hình chính trị, kinh tế và xã hội của thuộc địa này.
C- Tiếp xúc với các tổ chức đang tồn tại ở đó, và
D- Tổ chức một cơ sở thông tin và tuyên truyền.
Tôi hành động thế nào để hoàn thành nhiệm vụ này? Số tiền cần thiết cho sự ăn ở của tôi sẽ là bao nhiêu? - Hẳn là tôi sẽ phải đổi chỗ luôn, duy trì những mối liên hệ với các giới khác nhau, trả tiền thư tín, mua những ấn phẩm nói về Đông Dương, tiền ăn và tiền trọ, v.v., v.v.. Tôi tính rằng, sau khi tham khảo ý kiến các đồng chí người Trung Quốc phải có một ngân sách xấp xỉ 100 đôla Mỹ mỗi tháng, không kể hành trình Nga - Trung Quốc (vì tôi không biết giá vé).

Ngày 11-4-1924.

Hồ Chí Minh Toàn Tập - tập 2




Qua bức thư nói nói trên chúng ta thấy gì? Một HCM nói hỏi sếp lớn rằng "Tôi hành động thế nào để hoàn thành nhiệm vụ này?" Nghĩa là công tác đi Trung Quốc của HCM đã được chính Quốc Tế Cộng Sản quyết định từ trước cho nên trong lá thư HCM mới viết rằng khi đến Moscow, HCM đã nhận được quyết định đi Trung Quốc, nhưng sau 6 tháng vẫn chưa thấy có quyết định gì cả. Điều này chứng tỏ rằng tất cả việc quyết định thành lập đảng cộng sản ở vùng Đông Nam Á nằm trong kế hoạch bành trướng thuộc địa của đế quốc Liên Xô. Liên Xô bành trướng và nô lệ hoá các quốc gia vùng Đông Nam Á qua chiêu bài thực dân kiểu mới: nô lệ về ý thức hệ. Thay vì đem quân đi chiếm đóng thuộc đia, Liên Xô thực hiện chiến dịch tiến chiếm thuộc địa bằng cách dùng tay sai bản xứ, nhưng lần này khoát lên trên nó một bình phong mới: bình phong ý thức hệ! Liên Xô không phải tốn một tên lính nào, cũng như một giọt máu nào cả cả trong kế hoạch chiếm thuộc điạ mà có thể nhuộm đỏ cả một vùng đất!

Qua bức thư trên, HCM đã tự thú nhận rằng ông ta chính là nhân viên của Quốc Tế Cộng Sản, lãnh lương để thực hiện công tác này. Lương mà HCM đòi hỏi vào năm 1924 là $100 Mỹ Kim một tháng. Nên nhớ là ở thời điểm 1924, lương một giáo sư đại học ở Mỹ chỉ có $40 Mỹ Kim một tháng. Tiền mua một con trâu đi cày ở Việt Nam lúc bấy giờ chỉ $10 Mỹ Kim một con. Trong khi lương công tác của HCM đòi là $100 Mỹ Kim một tháng! Năm 2006, tức 82 năm sau tính từ năm 1924, lương công nhân của Việt Nam làm việc tại các doanh nghiệp Việt Nam sản xuất giày, các hàng may may mặt được nâng lên là $51 Mỹ Kim/ tháng sau khi đã phải tranh đấu đình công cả tháng trời. Đấy là chưa tính các khoảng thuế bị CSVN trừ đi, và các khoảng tiền nghĩ nhà vì bệnh. Công nhân Việt Nam phải làm việc trong một điều kiện khắc nghiệt, có lúc đến 10 giờ đồng hồ một ngày! Ngược lại nếu lương công tác của HCM được tính lại với tất cả khoảng lạm phát trong 82 năm qua thì số tiền tương đương chắc chắn hơn lượng một công nhân cả chục ngàn lần.

Với số lương cao như thế cho mỗi lần công tác, chúng ta không ngạc nhiên khi thấy rằng sau này HCM đã triệt hạ tất cả các đối thủ của ông - như Lê Hồng Phong chẳng hạn - chỉ vì sợ rằng những cán bộ đó sẽ ngọi lên dành lấy địa vị tay sai số 1 của ông.

"Bác Hồ Vĩ Đại" chẳng hề nhịn đói để tìm đường cứu nước. Chẳng qua "Bác chỉ đi làm lao động nước ngoài"; nhưng nghề lạo động của Bác là nghề "bành trướng ý thức hệ cộng sản!.

Đi làm cách mạng - tìm được cứu nước của "Bác Hồ vĩ đại" - không khổ chút nào cả, ngược lại được Quốc Tế Cộng Sản cung cấp nơi ăn chốn ở. Khi được cấp nhà nhỏ quá thì HCM than và không đồng ý, kều nài phải xét lại và cho một chổ ở thoải mái hơn. Trong thư kêu nài về nhà ở, HCM viết:

Gửi ĐồNG CHí PÊTƠRỐP, Chủ TịcCH BAN PHƯƠNG ĐÔNG

Tôi đã nhận được bức tối hậu thư của Sở quản lý nhà giục phải trả 40 rúp 35 côpếch về chỗ ở của tôi, không có thì tôi sẽ bị đưa ra toà. Trong những tháng, tháng mười hai, tháng giêng và tháng hai tôi thuê phòng số 176, ở đây bao giờ cũng có 4 và 5 người thuê. Ban ngày thì tiếng ồn liên tục ngăn trở tôi làm việc. Ban đêm tôi bị rệp ăn thịt, không cho tôi nghỉ ngơi. Từ tháng ba, tôi nhận một phòng nhỏ, rất nhỏ. Sở quản lý nhà buộc tôi gánh 13 rúp 74 cho tháng ba, và 11 rúp 61 cho những tháng sau.

So sánh không gian hẹp và trang bị nội thất quá đơn sơ với các phòng khác rộng hơn nhiều, tiện nghi hơn, có nhiều đèn, điện thoại, tủ, ghế bành dài, phòng tắm, v.v. và tiền thuê thoả đáng thì giá mà người ta muốn buộc cho tôi là hoàn toàn đáng công phẫn. Vì vậy tôi xin đồng chí vui lòng làm một cuộc điều tra. Và sau cuộc điều tra đó, với mọi quyết định của mọi toà án, tôi tuân theo tinh thần của đồng chí về công bằng và bình đẳng.
3-1924

Hồ Chí Minh Toàn Tập - tập 2


Tại sao cứ mỗi lần có chuyện gì, HCM lại phải viết thư cho ban Phương Đông của Quốc Tế Cộng Sản? Ngay cả nơi ăn chốn ở cũng viết báo cáo? Chỉ có một lời giải thích duy nhất: HCM là nhân viên của Quốc Tế Cộng Sản - là tay sai của đế quốc Liên Xô.

Cái tội của HCM là đem mâu thuẫn của đế quốc - tư bản và cộng sản - vào Việt Nam tạo nên cuộc chiến tranh huynh đệ trong mấy chục năm qua. Đất nước Việt Nam đã bị tụt hậu chỉ vì có sự hiện diện của đảng CS. Nhưng cái tội lớn nhất vẫn là cái tội làm tay sai cho Liên Xô thừa lệnh của ông sếp - Quốc Tế Cộng Sản - cấy hạt nhân cộng sản vào Việt Nam!

 

 

Tại sao nhà nước CS Việt Nam sợ biểu tình?


 

Ti sao nhà nước CS Vit Nam s biu tình?

Nguyễn Hưng Quốc


Thái độ của chính quyền Việt Nam trước các cuộc biểu tình chống Trung Quốc tại Sài Gòn và Hà Nội có thể tóm gọn vào một chữ: Sợ.

Nhưng tại sao họ lại sợ?

Có hai lý do chính:

Thứ nhất, họ không muốn làm phật lòng Trung Quốc. Trong các cuộc họp cấp cao giữa hai nước, bao giờ người ta cũng hứa hẹn là không khích động quần chúng để làm trầm trọng thêm các mâu thuẫn hiện có. Lời hứa ấy, Trung Quốc không cần giữ: báo chí nước họ tha hồ chửi bới Việt Nam, thậm chí, đe dọa tấn công Việt Nam; nhưng riêng Việt Nam thì Việt Nam phải giữ. Giữ vì sợ. Cái sợ của người yếu thế.

Nhưng lý do thứ hai này, theo tôi, mới quan trọng nhất: chính quyền Việt Nam sợ đám đông.

Sợ vì nhiều lý do.

Thứ nhất, đám đông nào cũng vận động theo luật quán tính. Đã được tự do biểu tình lần thứ nhất, họ sẽ xuống đường biểu tình lần thứ hai, rồi lần thứ ba, rồi lần thứ tư. Cứ thế, tiếp tục.

Thứ hai, đám đông, tự nó, là một lực hút. Từ một trăm, nó rất dễ trở thành một ngàn; và từ một ngàn, nó cũng rất dễ trở thành mười ngàn, vài chục ngàn, thậm chí, vài trăm ngàn người. Các phương tiện truyền thông hiện đại như điện thoại di động, với nhiều chức năng gắn liền với nó, càng làm mức độ tập trung người gia tăng nhanh chóng. Các cuộc cách mạng ở Trung Đông và Bắc Phi trong năm 2011 chứng minh cho điều đó. Qua các mạng truyền thông xã hội, tốc độ tập hợp dân chúng trong các cuộc biểu tình nhanh chóng đến độ vượt ra ngoài sự chuẩn bị cũng như tưởng tượng của bất cứ một lực lượng chính trị nào, theo hay chống, trong hay ngoài nước. Chúng giống như những đám mây, thoạt đầu, còn lẻ loi, sau, cứ ùn ùn từ đâu kéo đến, làm đen nghịt cả bầu trời. Đến lúc ấy, không ai có thể kháng cự lại được nữa. Kể cả những tên độc tài khát máu nhất.

Thứ ba, đám đông, tự bản chất, là phi lý tính. Đứng một mình, người ta thường rất tỉnh táo, biết tính toán, biết cân nhắc lợi hại, và do đó, biết sợ. Nhưng khi nhập vào đám đông, tất cả những tính toán ấy đều rất dễ biến mất. Người ta bị hút vào tập thể. Ở tập thể ấy, quan trọng nhất là người dẫn đầu. Nhà văn Nguyễn Viện, trong bài “Năm năm nhìn lại các cuộc biểu tình”, kể lại: Trong cuộc biểu tình chống Trung Quốc đầu tiên tại Sài Gòn vào ngày 9/12/2007, trong lúc mọi người còn e dè, phân vân, lưỡng lự, sợ sệt, hai nhà thơ Phan Bá Thọ và Vương Văn Quang liều lĩnh tiến lên, từ Nhà Văn hóa Thanh niên băng qua đường đến sát Tòa Tổng Lãnh sự Trung Quốc. Mọi người ùa theo. Thế là cuộc
biểu tình bùng nổ.

Thứ tư, cũng do bản chất phi lý tính ấy, đám đông nào cũng chứa đựng đầy bất trắc. Nó có thể biến tướng và biến dạng bất cứ lúc nào. Từ việc chống Trung Quốc, nó có thể biến thành chống chính quyền Việt Nam. Từ việc biểu tình một cách ôn hòa, nó có thể biến thành bạo động. Từ biểu tình nó rất dễ trở thành cách mạng. Xin lưu ý: nguy cơ này chỉ xảy ra ở các nước độc tài. Ở các nước dân chủ, biểu tình chủ yếu là để chống lại một chính sách. Ở các nước độc tài, người ta vừa chống lại các chính sách lại vừa chống lại cả thể chế.

Có thể vì sợ hãi hay vì một tính toán mang tính chiến lược, người ta thường đè nén ý đồ thay đổi thể chế để chỉ tập trung vào chính sách. Nhưng sự đè nén ấy rất dễ bùng vỡ vì một nhân tố rất ngẫu nhiên nào đó. Ví dụ, chỉ cần một người nào đó bỗng dưng hô đả đảo chính quyền, người ta rất dễ hô theo: Nội dung và mục tiêu của cuộc biểu tình sẽ thay đổi hẳn. Trong nháy mắt. Hoặc chỉ cần công an hay cảnh sát, khi đàn áp cuộc biểu tình, nặng tay một chút, khiến có ai đó chết ngay tại chỗ, tất cả sự điềm tĩnh của đám đông sẽ biến mất. Thế vào đó là sự phẫn nộ. Khi một đám đông phẫn nộ, không ai có thể biết trước hậu quả.

Chính vì thế, chính quyền Việt Nam mới sợ.

Mà thật ra, không phải chỉ có Việt Nam. Tất cả các chính quyền độc tài đều sợ đám đông.

Nhưng vì sợ như thế mà chống đối và đàn áp các cuộc biểu tình đầy chính nghĩa của dân chúng, chính quyền lại ở trong một tình thế đầy nguy hiểm khác: Họ sẽ biến thành một lực lượng phi chính nghĩa, chỉ biết đàn áp những người yêu nước. Bằng cách ấy, họ, một mặt, bị cô lập trước nhân dân; mặt khác, bị nhìn như những thế lực tiêu cực: nhẹ, là hèn trước “nước lạ”; nặng hơn, là đã toan tính bán nước.

Đằng nào cũng nguy hiểm.

 

 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link