Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Thursday, January 10, 2013

Coi chừng mua nhầm vé máy bay giả ở Việt Nam


 
From: Truc Cao
Coi chừng mua nhầm vé máy bay giả ở Việt Nam
 
Một du khách vừa đâm đơn kiện ở công an địa phương về việc đã bỏ ra khoảng 40 triệu đồng, tương đương 2,000 đôla mua nhầm vé máy bay giả.
 
http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/articlefiles/160154-VN-vemaybay-010813-VNE.400.JPG
 
Tấm vé máy bay “dởm” in giống như thật. (Hình: VNExpress)
 
Báo mạng VNExpress dẫn lời bà Nguyễn Thị Bảy cho biết đã mua vé đi Thái Lan và Pháp cho một tour du lịch dài ngày tại phòng vé Prime Travel Service Co. tọa lạc tại đường Bùi Viện, quận 1, Sài Gòn.
 
Vé khứ hồi Sài Gòn-Paris, ghé lại Bangkok của bà trị giá 2,000 đôla. Tuy nhiên, đến Bangkok, bà mới tá hỏa khi biết ra chiếc vé Bangkok-Paris là giả.
 
Bà Bảy gọi điện thoại tới tấp cho đại lý hãng hàng không, phòng vé... thì mới hay tất cả những người làm việc tại Prime Travel Service Co. đều đã bỏ trốn.
 
Theo VNExpress, bà Bảy không phải là nạn nhân đầu tiên của số đại lý bán vé máy bay “dởm”.
 
Nhiều du khách đã lâm vào tình cảnh dở khóc dở cười khi mua nhầm vé giả trước đây.  
 
Trong số này, có phòng vé Én Bạc đặt văn phòng tại đường Lạc Long Quân, quận Tân Bình. Phòng vé Én Bạc đã xuất vé, thu tiền của khách đầy đủ, và cũng cất công dặn dò khách hàng tỉ mỉ về thủ tục hàng không của chuyến bay.
 
Tuy nhiên, du khách chỉ bay được chuyến đầu, sau đó thì không đi tới được nữa vì đã mua nhầm vé “dởm”.
 
VNExpress cũng cho biết, các đại lý cũng bị “đại lý con” của mình lừa: Lấy vé rồi ôm tiền bỏ trốn mất biệt.
 
VNExpress cho rằng du khách được khuyến cáo nên mua vé ở các đại lý chính thức của hãng hàng không.
 
Dù vậy, nhiều người cho biết, đại lý bán vé máy bay ở Việt Nam xuất hiện như nấm, thật-giả khó lường, không thể nào phân biệt nổi.
 
Có người còn nói, không có người bị lừa mới là lạ. (P.L.)
 
No virus found in this message.
 
 
 
 
 
 
       

__._,_.___

MẪU HẠM MỚI 22DDH CỦA NHẬT


 

 

   MẪU HẠM MỚI 22DDH CỦA NHẬT

tka23 post

Truyền thông Trung cộng ngày 8/1/2013 dẫn nguồn tin đài truyền hình Thâm Quyến, Quảng Đông cho hay, Nhật Bản đang "âm thầm chuẩn bị dùng sức mạnh quân sự để chiếm đoạt nhóm đảo Senkaku" (Thực tế nhóm đảo này đang do Nhật Bản kiểm soát), cho rằng đây là một trong những hành  động  "đáng lo ngại".

Đài truyền hình này cũng cho biết, ngày càng có nhiều bằng chứng cho thấy Tokyo đang đóng 1 chiếc hkmh loại mới rất tối tân .

Đây là một chiếc hàng không mẫu hạm mới, đối thủ hkmh Liêu Ninh trên biển Hoa Đông.

Từ những bức ảnh hiếm hoi mà phía Nhật Bản công bố về "tàu khu trục" 22DDH, giới truyền thông và phân tích Trung cộng cho rằng, đây là một chiếc hàng không mẫu hạm  đích thực, đối thủ  của chiếc hkmh Liêu Ninh trên biển Hoa Đông.
Dự án chế tạo "tàu khu trục" 22DDH mà giới truyền thông Trung cộng gọi là hàng không mẫu hạm ,được Nhật Bản bắt đầu từ tháng 1/2012.

Từ những bức ảnh hiện có, giới phân tích quân sự Trung cộng cho rằng 22DDH hội tụ rất nhiều kỹ thuật cao,  của ngành công nghiệp đóng tàu quân sự của Nhật Bản, hiện tại nó vẫn đang được tiếp tục chế tạo với tốc độ  nhanh, chỉ chưa đầy 1 năm thân tàu 22DDH đã vượt tiến độ đóng hkmh Vikrant của hải quân Ấn Độ bắt đầu trước đó 8 năm.

22DDH hiện tại đã hoàn thành phần khoang thân tàu , phía dưới sàn thép cũng như phân khoang, phòng bên trong, phần sàn thép mặt tàu là phi đạo cho chiến đấu cơ cất hạ cánh và đậu đã hoàn thành gần được một nửa.

Từ các bức ảnh chụp 22DDH mới nhất, giới phân tích Trung cộng cho rằng , đây không phải một chiếc tàu khu trục chuyên thực hiện các nhiệm vụ tuần tra, cứu nạn như phía Nhật bản vẫn nói ,mà nó đích thực là một chiếc hkmh.

Tàu 22DDH sẽ được trang bị 3 hệ thống hỏa lực cận chiến

Phalanx và 2 hệ thống phóng hỏa tiển  

RAM, mặt sàn tàu có chỗ đỗ cho `


5 chiếc trực thăng vũ trang, cùng một lúc có thể cất cánh 5 chiếc trực thăng vũ trang.

Hơn nữa, truyền thông Trung cộng lý luận, với trọng tải  27 ngàn tấn của tàu 22DDH vượt xa chiếc hàng không mẫu hạm ITS Giuseppe Garibaldi (C 551).jpg

Garibaldi (14,000tấn)của Ý hay hkmh

SNS Principe de Asturias (R11) during Dragon Hammer 92.jpg

 Asturias(17,000tấn) của Tây Ban Nha,

HMS Invincible in 1990

 

tàu Invincible (22,000 tấn)của hải quân Anh.

Động cơ chính của tàu 22DDH  là 3 động cơ đốt trong 2 kỳ công suất 112 ngàn mã lực cho tốc độ tối đa 30 hải lý/giờ.

  Tàu 22DDH không luận lớn nhỏ,  thiết kế bên ngoài ,   hệ thống vũ khí trang bị bên trong đều là,  của một chiếc hàng không mẫu hạm.

Với vai trò là chiến hạm  chống tàu ngầm viễn dương, sau khi được đưa vào trang bị tàu 22DDH có thể , nâng cao gấp đôi năng lực tác chiến chống tàu ngầm của hải quân Nhật Bản hiện nay, phạm vi tác chiến của nó cũng tăng lên gấp vài lần. Đặc biệt là khả năng tàu 22DDH được biến cải  thành một  hkmh tấn công .

Bản tin của đài truyền hình Thâm Quyến cho rằng một khi xảy ra xung đột quân sự Trung - Nhật thì lực lượng tàu ngầm Trung cộng sẽ gặp khó khăn rất lớn khi phải đối đầu với hkmh 22DDH.

  Ngoài khả năng mang theo trực thăng vũ trang máy bay trinh sát không người lái, hiện tại giới phân tích quân sự Trung cộng,  còn đang đặc biệt quan tâm theo dõi khả năng trang bị chiến đấu cơ F-35B cho 22DDH.

   Tạp chí quân sự Kanwa xuất bản tại Canada cho rằng, tàu 22DDH có khả năng mang tối thiểu  12 chiếc F-35B .


TỔNG HỢP

 

Hoa kỳ có thể vô hiệu hóa các cơ sở ngầm của Trung Quốc, 3.000 vũ khí hạt nhân


 

Kính chuyển :

      Tham vọng của Chệt là vô bờ bến cộng với tinh thần ĐẠI HÁN TỘC kiêu căng sẽ đưa cả nước Tàu xuống hố diệt vong.

      Theo tin trước đây, khi Trung cộng đứng ra thầu xây dựng con đường xa lộ Bắc-Nam nối liền Hànội Sàigòn, thay vì phải làm đường thẳng và dọc theo biển cho đỡ tốn kém, bọn Tàu đã xây xa lộ theo con đường mòn Hồ Chí Minh cũ xuyên qua dãy núi Trường Sơn.
 
Trung cộng không dùng nhân công Việt mà đưa người Tàu qua... Người ta tin rằng TC đã cho đục núi làm những hầm trú ẩn có khả năng tránh bom nguyên tử.
 
Đồng thời lập các trạm tiếp vận, kho chứa vũ khí... để chúng có thể tràn quân xuống Đông Nam Á khi cần ! Chắc chắn Hoa Kỳ cũng đã theo dõi kỹ nhứt cử nhứt động của TC.

      GÓP GIÓ 9/1/13     

----- Forwarded Message -----
From: Anh Nguyen <

Sent: Tuesday, January 8, 2013 10:04 PM
Subject: Fw: [HOATUDO] Hoa kỳ có thể vô hiệu hóa các cơ sở ngầm của Trung Quốc, 3.000 vũ khí hạt nhân
 

09/01/2013 3:55

Quân đội Mỹ được lệnh tìm cách vô hiệu hóa các cơ sở ngầm của Trung Quốc, được cho là có thể chứa đến 3.000 vũ khí hạt nhân, khi cần thiết.

Lầu Năm Góc sẽ phải xem xét cách đối phó thích hợp, nếu cần thiết thì vận dụng cả vũ khí thường lẫn công cụ hạt nhân để đối phó cái được cho là kho vũ khí ngầm trong lòng đất của Trung Quốc. Đó là yêu cầu nêu rõ trong luật Cấp phép quân sự quốc gia (NDAA) năm 2013, được Tổng thống Barack Obama ký ban hành vào tuần trước, theo nội dung của luật mới đăng toàn văn trên website GovTrack.us.
 
 
Kho vũ khí hạt nhân ?
 Vạn Lý Trường Thành ngầm của Trung Quốc1Hệ thống đường hầm ngầm theo nghiên cứu của các chuyên gia Mỹ - Ảnh: ĐH Georgetown
 
Lo ngại của Mỹ về hệ thống đường hầm dưới lòng đất của Trung Quốc xuất phát từ một báo cáo do các chuyên gia Mỹ thực hiện.
 
 
Theo trang tin Defense News, đội nghiên cứu thuộc Đại học Georgetown do Giáo sư Phillip Karber dẫn đầu đã tiến hành cuộc nghiên cứu kéo dài 3 năm để phân tích và lập bản đồ về hệ thống hầm phức hợp có tổng chiều dài gần 5.000 km của Trung Quốc.
 
Báo cáo của nhóm chuyên gia mang tên “Những hàm ý chiến lược về Vạn Lý Trường Thành ngầm của Trung Quốc”, cho biết hệ thống trên trải dài gần như toàn bộ lãnh thổ Trung Quốc với độ sâu và quy mô khác nhau, đồng thời chỉ ra một số vị trí và cửa vào tại Nam Dương thuộc tỉnh Hà Nam hay Côn Minh ở tỉnh Vân Nam.
 
 Khu vực hầm tại Côn Minh còn được cho là nơi cất giấu tên lửa liên lục địa DF-31.
 
 
Bên cạnh đó, Defense News trích báo cáo cho rằng Trung Quốc hiện có tới 3.000 đầu đạn hạt nhân được cất kỹ trong hệ thống hầm ngầm, nhiều gấp 10 lần so với dự đoán trước đó của giới tình báo Mỹ.
 
 
Thật ra, những thông tin đầu tiên về hệ thống hầm ngầm của Trung Quốc đã xuất hiện từ năm 2008. Khi đó, theo tờ Chosun Ilbo, trận động đất kinh hoàng 7,8 độ Richter tại Tứ Xuyên đã làm lộ ra đầu mối về đường hầm trong khu vực này.
 
Các nhân chứng kể lại rằng hàng ngàn chuyên gia đã xuất hiện trong vùng và rộ lên đồn đoán rằng kho vũ khí hạt nhân ngầm dưới đất đã bị ảnh hưởng bởi địa chấn.
 
 
Sau đó, Đài truyền hình trung ương Trung Quốc (CCTV) chiếu phim tài liệu giới thiệu về hệ thống đường hầm dưới lòng đất được quân đội xây dựng từ năm 1995 và “có thể chịu được các cuộc tấn công hạt nhân”.
 
Theo CCTV, các chuyên gia và người dân gọi đây là “Vạn Lý Trường Thành ngầm” nhưng không nói rõ mục đích của nó.
 
 
Tạp chí Asia-Pacific Defense của Đài Loan thì bình luận: “Các vũ khí chiến lược của Trung Quốc sẽ khó bị phát hiện và đánh chặn sớm vì chúng được cất giấu và di chuyển trong những boong ke sâu hàng trăm mét dưới lòng đất”.
 Vạn Lý Trường Thành ngầm của Trung Quốc2
 
Bên trong một đường hầm của Trung Quốc - Ảnh: Defence.pk
 
Lo ngại của Mỹ
Đạo luật NDAA 2013 có đến 3 mục 1045, 1271 và 3119 nêu bật sự quan ngại của Quốc hội Mỹ về những nỗ lực hạt nhân và hiện đại hóa quân đội của Trung Quốc.
 
Chậm nhất là đến ngày 15.8.2013, người đứng đầu Bộ Tư lệnh Chiến lược (STRATCOM), một trong 10 bộ tư lệnh tác chiến thống nhất của Mỹ, phải nộp báo cáo về “hệ thống đường hầm dưới đất được Trung Quốc sử dụng” và đưa ra kết luận rằng liệu Mỹ có đánh giá quá thấp năng lực hạt nhân của Trung Quốc hay không.
 
 
 Bên cạnh việc cung cấp thông tin về đường hầm trên, STRATCOM còn phải đưa ra những phương pháp cần thiết nhằm “vô hiệu hóa những đường hầm đó và những gì đang được cất giấu bên trong”, bao gồm cả vũ khí thường và hạt nhân.
 
Bản báo cáo cũng sẽ phải đưa ra tương quan giữa các lực lượng hạt nhân giữa Mỹ với Trung Quốc, dự đoán diễn biến trong tương lai.
 
 
Đánh giá về NDAA 2013, Defense News dẫn lời Giám đốc dự án Thông tin hạt nhân thuộc Liên đoàn Khoa học gia Mỹ Hans Kristensen cho rằng nội dung của nó phản ánh lo ngại chung của chính quyền Washington và cộng đồng tình báo nước này đối với diễn biến tại Trung Quốc.
 
Nếu báo cáo của chuyên gia Karber là đúng và Mỹ quyết xóa sổ hệ thống đường hầm nói trên, ông Kristensen cho rằng phải dùng ít nhất vài trái bom hạng nặng mới thực hiện được mục tiêu.
 
 
Trung Quốc chưa có phản ứng về đạo luật mới của Mỹ, nhưng chuyên gia Kristensen cho rằng NDAA 2013 có thể gây ra căng thẳng mới trong quan hệ song phương, tạo nên nguy cơ Chiến tranh lạnh tại Thái Bình Dương, nhất là trong bối cảnh các chuyên gia đang quan ngại về viễn cảnh chạy đua vũ trang trong khu vực.

__._,_.___

Thắng mình trước đã.


 

 


Vừa có hai sự kiện, cùng liên quan đến cuốn “Bên thắng cuộc” làm mình chú ý: (1) Tờ Pháp luật TP.HCM đăng “Cái nhìn thiên kiến về lịch sử” của Nguyễn Đức Hiển. Và (2) Liên Ủy ban chống Cộng sản, tay sai và chống tuyên vận Cộng sản ở Mỹ gửi thư mời họp để bàn bạc về chuyện tổ chức biểu tình chống tờ Người Việt phát hành cuốn sách này.

Sự kiện (1) mình biết qua trang web Ba Sàm. Sự kiện (2) mình biết qua email của một người bạn, kèm câu hỏi: Ông nghĩ sao?..

Thay vì trả lời riêng bạn qua email, mình viết vài dòng trên facebook để có thể chia sẻ với cả bạn và các bạn khác vài điều mà mình nghĩ…

1.

Hồi nhỏ, ở nhà mình có vài cuốn album để cất ảnh. Mấy cuốn album này do trường Võ bị Quốc gia ở Đà Lạt dùng làm quà. Nếu mình nhớ không lầm thì cuốn nào trên góc trái, phía trên cùng, cũng in chìm hình một sinh viên sĩ quan, kèm dòng chữ “Tự thắng – Chỉ huy”. Lúc đó, xem – nhớ nhưng thật tình, mình không hiểu tại sao trường Võ bị Quốc gia (một nơi danh giá, đào tạo sĩ quan chuyên nghiệp cho quân đội miền Nam Việt Nam trước tháng 4 năm 1975, vốn là chỗ không dễ vào, nếu vào và ra được thì vừa là sĩ quan, vừa có văn bằng cử nhân khoa học – một thời đã từng là mơ ước của mình), lại chọn “Tự thắng – Chỉ huy” làm slogan.

Lớn lên thì mình hiểu tại sao trường Võ bị Quốc gia lại chọn “Tự thắng – Chỉ huy” làm slogan. Không tự thắng chính mình thì làm người tử tế còn khó, nói gì đến chuyện chỉ huy!

2.

Khi sinh ra mình là công dân Việt Nam Cộng hòa nhưng lúc lớn lên, mình trở thành công dân Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Cũng tại vậy mà mình có nhiều người thân, người quen bị gọi là “ngụy quân, ngụy quyền”. Sau ngày “Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước”, phần lớn “ngụy quân, ngụy quyền” mất sạch mọi thứ: nhà cửa, tài sản, tương lai, một số người mất cả sinh mạng. Gia đình mình cũng thế.

Nếu ai hỏi mình: có oán Cộng sản không? Mình sẽ trả lời rằng: Có! Song đối tượng của sự oán hận đó đã khác nhiều so với trước.

Lúc đầu, mình ghét tất cả những người từ ngoài Bắc vào. Rồi oán hờn thu hẹp, mình chỉ còn căm giận cán bộ, đảng viên, bộ đội, công an. Sự căm giận này bây giờ không còn. Chính xác hơn, sự căm giận này vẫn còn nhưng nó hướng vào chủ nghĩa cộng sản và sự tồn tại của thể chế chính trị là con đẻ của nó trên xứ sở này.

Sở dĩ nhận thức của mình thay đổi liên tục như thế là nhờ sách vở, tài liệu và thực tế cuộc sống. Hồi đọc “Những thiên đường mù” của Dương Thu Hương, mình choáng váng vì hóa ra người dân miền Bắc còn khổ hơn người dân miền Nam. Mình dùng hai chữ “khổ hơn” vì ít ra, người dân miền Nam đã từng có lúc được sống “cho ra hồn người”, trước khi cùng khốn khổ, khốn nạn như nhau. Sau này, hỏi thăm một số người lớn tuổi đã từng sống ở miền Bắc trước tháng 4 năm 1975, họ bảo, thật ra, “Những thiên đường mù” chỉ khắc họa một phần sự thật, chưa lột tả được toàn bộ môi trường xã hội miền Bắc trước tháng 4 năm 1975…

Tương tự, sự căm giận bộ đội giảm dần khi cuộc chiến ở Campuchia biến một mớ bạn bè mình thành bộ đội, thương binh, có đứa trở thành liệt sĩ. Còn một thực tế khác, chẳng riêng mình mà ai cũng thấy, đó là, đa số những người đóng góp tuổi trẻ, sức lực, máu xương, thân nhân cho việc tạo lập ra chính quyền này cũng chẳng sung sướng gì hơn. Đến giờ, đâu có ít gia đình liệt sĩ, thương binh, có công cũng đã mất sạch mọi thứ.

Xét cho đến cùng, tất cả đều là nạn nhân. Ngay cả cán bộ, đảng viên cũng là nạn nhân, họ cắn răng chịu đựng đủ thứ bất toàn của hệ thống, ngửa tay nhận đồng lương chết đói và để tồn tại phải tìm đủ cách để “ăn”, vừa phải chuốc sự khinh bỉ của người bị “ăn”, vừa phải chấp nhận cho các đồng liêu khác “ăn” lại. Một kiểu “ăn lẫn nhau”, một thứ bi kịch kéo dài từ đời cha sang đời con và có thể còn tiếp tục kéo dài sang đời cháu. Họ có muốn như vậy không? Mình nghĩ là không nhưng họ chẳng có lựa chọn nào khác.


Lý do mình tóm tắt quá trình định hình và chuyển đổi nhận thức của mình, vì mình tin nó tương đồng với quá trình định hình và chuyển đổi nhận thức của nhiều người khác, trong số hàng chục triệu dân miền Nam Việt Nam trước và sau tháng 4 năm 1975. Mình chỉ là một trong hàng chục triệu số phận na ná như thế do thời cuộc tạo ra. Dù muốn hay không, hàng chục triệu số phận này đã và sẽ là một phần của lịch sử.
Bài “Cái nhìn thiên kiến về lịch sử” của Nguyễn Đức Hiển không những không đếm xỉa gì đến phần này của lịch sử mà còn bóp méo nó, nên có thể vì vậy mà bị nhiều người chửi.

Theo mình, nhìn, nghe, đọc, hỏi, nghĩ là điều cần thiết mà ai cũng nên làm. Mình tin, do đặc điểm nghề nghiệp, một nhà báo cần làm những điều này gấp nhiều lần những người bình thường, đặc biệt là khi máy tính, Internet đã trở thành phương tiện đại chúng. Tiếc là bạn Hiển ít nhìn, ít nghe, ít đọc, ít nghĩ, chỉ quen bông phèng, chớt nhả, nhận được vài lời khen, lại tưởng mình hơn người, thành ra làm điều quá phận.
Vì bạn Hiển bảo:

“Bóp méo sự thật lịch sử dù với bất cứ lý do gì thì đều là tệ hại”

... nên mình cung cấp cho bạn hai chuyện mà bạn có thể xác minh ngay và sắp tới, mong bạn cho mình biết thêm suy nghĩ của bạn về bản chất cuộc chiến, mà bạn muốn biện minh rằng chính đáng:

- Chuyện thứ nhất là vụ ném lựu đạn vào buổi lửa trại, tổ chức cho các Hướng đạo sinh, thành viên Gia đình Phật tử và học sinh các trường trung học ở Quy Nhơn, tại sân vận động Quy Nhơn (nay là thành phố Qui Nhơn, tỉnh Bình Định), vào đêm 9 tháng 1 năm 1972, để giết tỉnh trưởng Nguyễn Văn Chức nhưng ông Chức không chết, chỉ có vài chục người là giáo viên, học sinh chết, bị thương.

Người tổ chức vụ ném lựu đạn này là bà Huỳnh Thị Ngọc đã được Đảng và Nhà nước Cộng hòa XHCN Việt Nam phong tặng danh hiệu “Anh hùng Lực lượng Vũ trang” hồi Quốc khánh năm 1995, báo Quân đội Nhân dân có bài ca ngợi (tựa là “Giả điên trong tù”, đưa lên Internet hôm 16 tháng 7 năm 2007). Sau khi đọc “Giả điên trong tù”, bạn có thể tìm gặp những người dân Quy Nhơn, nay trong độ tuổi khoảng 60, để hỏi thăm và nghe thêm về bản chất – kết quả thật sự của một “chiến công”, trong cuộc chiến được bảo là chính nghĩa đó.

- Chuyện thứ hai là vụ pháo kích vào Trường Tiểu học Cộng đồng ở thị trấn Cai Lậy, tỉnh Định Tường (nay là huyện Cai Lậy, tỉnh Tiền Giang), ngày 9 tháng 3 năm 1974, khiến 32 học sinh chết tại chỗ và 55 học sinh khác bị thương. Những người dân Cai Lậy, Tiền Giang, nay trong độ tuổi khoảng 55, cũng có thể kể để bạn biết thêm về “chiến công” tệ hại này.

Những “chiến công” kiểu như vậy đã được lập trên xác rất nhiều thường dân, trong đó chủ yếu là người già, phụ nữ và trẻ em ở miền Nam (mình muốn nhấn mạnh yếu tố này). Khi thân nhân của các nạn nhân vẫn còn, làm sao có thể bảo với họ rằng, cuộc chiến do miền Bắc khởi xướng, mục tiêu chính là thiết lập “tiền đồn của phe XHCN ở Đông Nam Á” lại là cần thiết và chính đáng. Người ta chỉ mới thôi tự hào về sự tự nguyện đảm nhận vai trò “tiền đồn của phe XHCN ở Đông Nam Á” chừng 20 năm nay thôi bạn Hiển à!

Bạn Hiển,

Làm báo ở Cộng hòa XHCN Việt Nam quả thật là rất khó nhưng nếu bạn không muốn, chẳng ai có thể bắt bạn làm bồi. Ngay cả khi chấp nhận làm bồi thì ít nhất cũng có hai loại bồi. Một loại hiểu và xấu hổ vì chuyện làm bồi nên chỉ dùng bút danh. Loại còn lại vừa hám lợi, vừa chuộng hư danh tới mức mụ mẫm, nên sẵn sàng vỗ ngực, xưng tên. Nguyễn Đức Hiển, bạn thuộc loại nào vậy?

Nếu thật sự bạn vẫn muốn nuốt thêm một hoặc nhiều lần nữa những luận điệu cũ rích mà Đảng đã nhai đi, nhai lại, ụa ra, cho các loại bồi nuốt vào, rồi phun phe phè suốt mấy chục năm qua, muốn hãnh diện vì bạn vẫn còn thích làm gia súc, vẫn tự nguyện giữ bản năng tiêu hóa, “kiên quyết” không thèm tiến hóa như thế thì nó là quyền của bạn, song đừng mửa mớ luận điệu ấy ra, nó khiến nhiều người cảm thấy phiền bởi sự “kiên quyết” ấy!

3.

Giống nhiều người, mình cũng ráng kiếm một bản “Bên thắng cuộc” nhưng thú thật là mình chỉ mới lướt qua. Mình đọc chưa kỹ, do còn chờ phần sau.

Đọc chưa kỹ nhưng mình tin “Bên thắng cuộc” có khiếm khuyết, thiếu sót, thậm chí có cả những điểm chưa chính xác. Đó là điều đương nhiên, không thể tránh khỏi đối với những cuốn sách thuộc loại như “Bên thắng cuộc”. Do vậy, phân tích hay – dở, góp ý đúng – sai, đưa ra đề nghị này – khác, để cả tác giả lẫn người đọc cùng xem xét – ngẫm nghĩ thêm là điều cần thiết.

Với mình, dẫu cho còn khiếm khuyết, thiếu sót, thậm chí có cả những điểm chưa chính xác thì “Bên thắng cuộc” vẫn là một cuốn sách cần đọc, vì loại sách này giúp người đọc có một cái nhìn bao quát về chính trường – xã hội Việt Nam sau tháng 4 năm 1975. Khi đã có thể nhìn một cách bao quát, hiểu rõ hơn về những chuyện vốn chỉ nghe nói loáng thoáng, từng người có thể ngẫm nghĩ – tìm kiếm thêm thông tin để tự lý giải tại sao xã hội chúng ta đang sống lại như thế này?

Mình tin “Bên thắng cuộc” còn có tác dụng như một gợi ý, kích thích những người khác, đặc biệt là những người trong “cung đình” kể lại, nói thêm về những chuyện họ biết cho mọi người cùng biết. Mình vẫn tin rằng, mọi thay đổi tích cực cho xứ sở và dân tộc này khởi đầu từ từng người. Trước hết là kể những điều mình biết, chia sẻ những điều mình nghĩ với mọi người quanh mình. Chỉ thế thôi. Không cần phải chỉ dẫn hay thuyết phục ai rằng họ nên nghĩ gì, làm gì. Khi đã có thông tin, từng cá nhân sẽ tự đối chiếu chúng với thực tế xã hội và hoàn cảnh, cũng như nhu cầu cá nhân của họ. Tự họ sẽ thấy họ nên làm gì, làm như thế nào. Có lẽ đó mới là giá trị thực của “Bên thắng cuộc” và là đóng góp đáng ghi nhận của Huy Đức.

Điều đáng ngạc nhiên là không chỉ Đảng cầm quyền thù ghét những thứ như “Bên thắng cuộc” mà ngay cả một số người chống Đảng này ở bên ngoài Việt Nam cũng tỏ ra thù ghét nó. Mình đã thử tìm hiểu tại sao và rất ngao ngán khi nhận ra rằng, có những người thù ghét Cộng sản nhưng lối suy nghĩ, cách hành xử của họ y hệt như Cộng sản.

Đọc những bài họ viết, xem những ý kiến họ bày tỏ, những video clip quay chuyện họ làm, nghe họ nói, mình thấy phẫn nộ khi họ nhân danh “chính nghĩa”. Miền Nam Việt Nam mà mình biết không có thứ “chính nghĩa” đó.

Nửa đầu thập niên 1970 là giai đoạn miền Nam Việt Nam đỏ máu và trắng khăn tang. Hết Hạ Lào tới An Lộc, Quảng Trị, Phước Long,… Trong bối cảnh ấy, dân miền Nam vừa nghe “Thề không phản bội quê hương” (của Cục Chính huấn Quân lực Việt Nam Công hòa) với những: “…Quyết chiến! Thề quyết chiến! Quyết chiến! Đánh cho cùng dù mình phải chết. Để mai này về sau con cháu ta sống còn…”, vừa hát “Kỷ vật cho em” (thơ Linh Phương, Phạm Duy phổ nhạc): “…Anh trở về trên đội nạng gỗ. Anh trở về bại tướng cụt chân…”, vừa ngâm “Ngày mai đi nhận xác chồng” (thơ Lê Thị Ý, Phạm Duy phổ nhạc thành “Tưởng như còn người yêu”): “…Dài hơi hát khúc thương ca. Thân côi khép kín trong tà áo đen. Chao ơi thèm nụ hôn quen. Ðêm đêm hẹn sẽ chong đèn chờ nhau. Chiếc quan tài phủ cờ màu. Hằn lên ba vạch đỏ au phũ phàng…”. Hay đọc “Chiều mệnh danh Tổ quốc” (thơ Nguyễn Tất Nhiên): “…Chiều quân đội nghĩa trang. Chiều mệnh danh tổ quốc. Có muôn ngàn câu kinh. Có muôn ngàn tiếng khóc. Có chuyến xe nhà binh. Đưa ‘Thiên Thần’ xuống đất…”.

Miền Nam Việt Nam hồi đó mà mình biết cũng có tham nhũng, hối lộ, phe phái và nhiều điều bất toàn khác nhưng đó là chỗ mà những “Thề không phản bội quê hương”,… có thể đứng chung cùng những “Kỷ vật cho em”, “Ngày mai đi nhận xác chồng”, “Chiều mệnh danh Tổ quốc”,… Nhiều “Thiên Thần” chấp nhận ra trận, rồi đi luôn vào lòng đất để những người còn lại được quyền làm những chuyện có vẻ như rất mâu thuẫn ấy. Đó là điều khiến miền Nam Việt Nam khác xa miền Bắc Việt Nam.

Miền Nam Việt Nam hồi đó mà mình biết, không có những kẻ “bảo vệ chính nghĩa quốc gia” bằng cách “đụ mẹ”, “đéo bà” người khác chỉ vì họ không nói, không làm điều những kẻ đó muốn nghe, muốn thấy.

Cũng không có những kẻ, một tay giương cao quốc kỳ Việt Nam Cộng hòa, tay còn lại tụt quần, chổng mông vào mặt người khác giữa nơi công cộng để khẳng định quyết tâm… chống Cộng sản.

Miền Nam Việt Nam hồi đó mà mình biết, tuy chống Cộng nhưng vẫn tiếp nhận “Tiếng gọi công dân” (tên nguyên thủy là “Thanh niên hành khúc”) của Lưu Hữu Phước – một cán bộ Cộng sản cao cấp – làm Quốc ca, sau khi kế thừa chính thể Cộng hòa Tự trị Nam kỳ. Mình nghĩ chỉ chi tiết này thôi có lẽ cũng đủ để biết tinh thần, quan niệm của miền Nam Việt Nam hồi đó ra sao.

Với những gì mới biết về những cá nhân, những nhóm cựu công dân miền Nam Việt Nam, bây giờ đang chống Cộng theo kiểu chống hết mọi thứ, bất kể tình – lý, chỉ để thiên hạ biết mình đang “bảo vệ chính nghĩa quốc gia”, mình tự hỏi, không biết bao giờ thì những ông, những bà này sẽ chống hát Quốc ca Việt Nam Cộng hòa, vì tác giả của bài hát này là một Việt cộng cao cấp? Có nên xem chuyện hát “Tiếng gọi công dân” đã và đang diễn ra ở những nơi có cựu công dân Việt Nam Cộng hòa là một hình thức tuyên vận của Cộng sản và rất cần chống ngay lập tức hay không?

Mình tin sẽ không có ai trong số các ông, các bà đó dám cổ súy chuyện này. Nếu không dám và chắc là không dám thì “chính nghĩa” mà qúy vị tạo ra, nhảy múa để “bảo vệ” rõ ràng là chưa (không thể) ổn. Xin qúy vị hãy xem lại lối nghĩ, cách hành xử của qúy vị.

Tuy số lượng của những vị này chẳng đáng là bao trong khối người Việt đang phải sống bên ngoài Việt Nam nhưng mình không thể không nói. Kiểu chống hết mọi thứ chỉ để thiên hạ biết mình đang “bảo vệ chính nghĩa quốc gia” của những vị này, không chỉ làm hoen ố hình ảnh miền Nam Việt Nam ngày xưa.

Chúng đang được Đảng CSVN khai thác triệt để nhằm chống nguy cơ “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong cán bộ, đảng viên của họ. Đặc biệt là vào lúc này, khi hệ thống đã mục ruỗng, thông tin đa chiều đang làm cho nhận thức cán bộ, đảng viên thay đổi và nhiều người bắt đầu “muốn làm một cái gì đó” thì những bài viết, ý kiến, hành động cực đoan của những vị này trở thành một món quà quý.

Chúng đã và đang được sử dụng để minh họa cho những lời răn đe, kêu gọi kiểu như: “Bỏ điều 4 Hiến pháp là tự sát”; “Còn Đảng, còn mình”; “Quân đội là của Đảng và phải bảo vệ Đảng”; “Bảo vệ chế độ XHCN là bảo vệ sổ hưu”.
Đinh Việt
Mời đọc thêm:
 
Vài nét về tác giả Đinh Việt:
 
Đinh Đồng Phụng Việt (sinh 22 tháng 2, 1968), được biết nhiều hơn với tên tiếng Anh như Viet Dinh, Viet D. Dinh, hoặc ngắn gọn Đinh Việt, là Trợ lý Bộ trưởng Tư pháp (Assistant Attorney General) Hoa Kỳ từ 2001 đến 2003, tác giả đạo luật chống khủng bố PATRIOT Act sau sự kiện 11 tháng 9. Hiện nay ông là giáo sư Đại học Georgetown và tham gia hội đồng điều hành của tập đoàn News Corporation.

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link