Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Friday, January 11, 2013

Nỗi đau câm nín của các cô gái lấy chồng Đài Loan


 

Nỗi đau câm nín của các cô gái lấy chồng Đài Loan


Thanh Trúc, phóng viên RFA

2013-01-10

Tâm sự của một cô gái trẻ lấy chồng người Đài Loan, phải chăng là một bài học cho những người mẹ và những cô gái còn tuổi thơ ngây.


Hình minh họa

Đám cưới tập thể lấy chồng Đài loan - hình minh họa

 


Lời cảnh báo của người trong cuộc

Ba em nuôi vịt nhiều nên mắc nợ, mẹ em đi bán mà đâu có nuôi nỗi ba đứa em đâu, đi bán ở chỗ người ta thì bị  người ta đuổi, rồi nhà cửa thì không ổn định, nhiều chuyện rất là buồn. Ba mẹ mắc nợ ngày nào người ta cũng lại đòi tiền nên em suy nghĩ em thấy người ta đi lấy chồng qua đây rồi về cũng có tiền cho cha mẹ. Em nghĩ nếu mà em qua đây được em có thể đi làm giúp gia đình phần nào đỡ phần đó.

Và người con gái hai mươi mốt tuổi đó,  chưa bao giờ ra khỏi Châu Thành, Tây Ninh, năm 2005 lần đầu tiên lên Sài Gòn để cùng ông chồng Đài Loan bốn mươi bốn tuổi đi về Đài Trung.

Bảy năm dài nhẫn nhịn, ê chề, sợ hãi và chịu đựng, đóng vai một người vợ hạnh phúc trong hai lần đưa con về thăm cha mẹ, cô quyết định nói lên sự thật đời mình:

Với lại về trong người em không có được hạnh phúc cũng không có được hãnh diện không có được cái gì hơn người ta nên em cũng không dám ra ngoài đường.

Mục đích của em là muốn đừng có người nào thiếu suy nghĩ và dại dột giống như em, với lại đừng có quá tin những người làm mai làm mối qua bên đây. Một mình em khổ thôi, em không muốn người khác khổ giống như em nữa.

Cô đã bị gạt khi nghe lời bà Dung, một người bà con bên nội, móc nối với Thanh, một cô dâu Việt Nam ở Đài Trung về thăm nhà. Bà Dung và cô Thanh làm mai người đàn ông bốn mươi bốn tuổi, bạn của chồng Thanh ở Đài Trung, mà không bao giờ nói cho cô biết đó là một gã đàn ông bê tha, rượu

Một tờ rao vặt dán trên tường quảng cáo môi giới cô dâu Việt Nam tại Đài Loan. (ảnh minh hoạ)

Một tờ rao vặt dán trên tường quảng cáo môi giới cô dâu Việt Nam tại Đài Loan. (ảnh minh hoạ)

chè, cờ bạc, thậm chí đã có lúc ngồi tù vì say sưa và làm điều xằng bậy với phụ nữ.

Mục đích của em là muốn đừng có người nào thiếu suy nghĩ và dại dột giống như em, với lại đừng có quá tin những người làm mai làm mối qua bên đây. Một mình em khổ thôi, em không muốn người khác khổ giống như em nữa

Chị đó ở bên Đài Loan, lấy chồng Đài Loan ở gần bên nhà chồng em. Chồng chị đó ngày nào cũng uống rượu  giống như chồng em vậy, không có đi làm. Rồi chị làm mai cho em, chị nói qua đây nó làm sao kệ nó, mình có tiền được rồi. Em hỏi chị tại sao chồng em lớn tuổi mà chưa có vợ, chị nói chồng em có hiếu lắm, lo cho cha cho mẹ không có thời gian quen với bạn bè nên không có vợ.

Kết quả là chỉ trong vòng hai tháng, người đàn ông gấp đôi tuổi ấy theo cô Thanh sang Việt Nam làm đám cưới với cô:

Em chưa có lên thành phố lần nào, lần đầu tiên em đi ra mắt chồng em là em lấy luôn.

Ngoài sính lễ vòng vàng để lại cho cha mẹ, số tiền mặt năm triệu đồng của chồng đưa thì cô trao hết cho bà Dung gọi là trả ơn công khó làm mai.

Tại vì bà mai nói với em là chồng em nó chịu người khác. Em mới nói nếu mà suông sẻ chồng em cưới em thì số tiền năm triệu đó em sẽ cho bà mai.

Mãi sau, về Đài Trung, cô mới khám phá người chồng Đài Loan của cô cũng đã chi một số tiền trả ơn cho cô Thanh.

Sự thật đau lòng

Lúc chồng em về Việt Nam cưới em nó không uống rượu, nó uống sửa tươi không hà. Em nghe người ta kể đi kiếm chồng Đài Loan rất khó, nếu mà coi được thì chịu chứ để lỡ cơ hội. Thì em thấy ổng cũng được, em suy nghĩ là giúp cho cha mẹ mình là điều quan trọng nhất, còn già không sao, nhiều khi em nhỏ tuổi thì nó thương em hơn. Ổng biết cách làm bề ngoài lắm cho nên nhìn cũng không ra

Tin tức lo ngại về các cô gái đi lấy chồng Đài Loan vẫn xuất hiện trên báo chí.Báo Phụ Nữ

Tin tức lo ngại về các cô gái đi lấy chồng Đài Loan vẫn xuất hiện trên báo chí.Báo Phụ Nữ

được.

Qua bên đây em có bầu bốn tháng em mới biết chồng em uống rượu như vậy, rồi em mới nghe mấy chị ở gần đây kể là chị Thanh đó biết chồng em mới ra tù, hình như uống rượu đánh lộn với người ta rồi có đụng chạm tới một người con gái thành người ta đi thưa.

Cũng từ đó, cô vừa bụng mang dạ chửa vừa phải đối mặt hàng ngày với ông chồng vũ phu, nghiên ngập bê tha của mình:

Đi làm nghề thợ hồ, bao nhiều tiền lương thì đi đánh bài uống rượu rồi về quậy rồi chửi. Về là bắt đầu kiếm chuyện chửi em rồi nắm đầu em, em sợ em chạy. Lúc đó ông già chồng em đi mổ rồi bà má chồng đi theo nuôi, nhà chỉ có em với hai người em chồng và một người em dâu. Em sợ quá em phải vô ngủ chung với em dâu em.

Qua bên đây em có bầu bốn tháng em mới biết chồng em uống rượu như vậy,...biết chồng em mới ra tù, hình như uống rượu đánh lộn với người ta rồi có đụng chạm tới một người con gái thành người ta đi thưa

Ngày nào em dâu với em chồng em không có nhà thì em chui xuống gầm giường em ngủ, không dám mở đèn. Có bầu mà chui xuống gầm giường ngủ ở dưới, chồng đi kiếm chửi mà kiếm không thấy thì thôi. Em sợ em có bầu mà vợ chồng cự qua cự lại trúng cái bầu nên em trốn.

Em có bầu mà em phải đi làm, ban ngày đi làm, tối về chui xuống gầm giường bà má chồng ngủ dưới đó, còn nó dắt bạn bè về uống rượu rồi chửi bới tùm lum hết. Nói chuyện với em là bắt đầu có câu chửi thề trước mặt, chửi em dịch ra tiếng Việt Nam nghe kỳ lắm. Hai vợ chồng nhiều khi gây lộn hay gì đi nữa thì má chồng toàn binh chồng em không hà. Đi khám thai về em nói với chồng là con trai thì cảm giác của nó là đặng cũng không mừng mà mất cũng không lo nữa.

Tự nhủ dù sao cũng có con với người ta, cô gái trẻ cắn răng chịu đựng tánh khí thô lỗ thất thường của ông chồng rượu chè, cố gắng đi làm để dành tiền chờ ngày sinh nở, lại phải lo gởi về giúp cha mẹ trả hết nợ:

Lúc mới qua tiếng chưa rành em đi làm ở tiệm dép gần đó. Làm một tháng không bao nhiêu hết, đủ xài với gởi về cho ba mẹ phần nào đó. Bữa đó em lãnh lương được bảy ngàn tiền Đài Loan, em nghĩ chồng em không biết lo sợ nữa đẻ con không có ai lo cho em nên em để dành tiền. Em để bảy ngàn ở dưới sàn giường chồng em ở nhà rảnh không có chuyện gì làm mới lục tung đồ của em ra lấy đi uống bia ôm hết ráo .

Em có bầu mà em phải đi làm, ban ngày đi làm, tối về chui xuống gầm giường bà má chồng ngủ dưới đó, còn nó dắt bạn bè về uống rượu rồi chửi bới tùm lum hết

Cắn răng chịu đựng vì sĩ diện

Nhưng tại sao biết mình bị gạt từ nhiều phía, bị gạt từ quê nhà cho tới quê chồng, cô vẫn cắn răng chịu đựng mà không tìm cho mình một lối thoát. Tất cả, cô nói, chỉ vì vấn đề sĩ diện:

Em nghĩ bỏ con về Việt Nam cũng tội nghiệp rồi sợ mang tai mang tiếng ở bên Việt Nam, thôi ráng nhịn đắng nuốt cay để cho làng xóm người ta đừng có cười mình. Nhiều khi buồn quá em sợ em nghĩ quẩn em cũng có tâm sự chút chút cho ba mẹ nghe. Ba mẹ cũng kêu đi về nhưng em nghĩ lấy chồng không giúp ích gì được cho cha mẹ mà bây giờ mang con về em sợ khổ ba khổ mẹ rồi làng xóm người ta cười chê nên em không về.

Em làm mà không dám ăn xài, để dành gởi về cho ba mẹ trả nợ từ  từ, chỉ trả bớt nợ chứ không có giúp được gì tại bên nay em còn nuôi con em đi học nữa. Em ăn xài tiết kiệm mới có gởi về Việt Nam chứ đâu phải lấy tiền nhà nó, nhiều khi em phải nuôi ngược lại nó. Uống rượu hoài nhiều khi thiếu nợ quán bia, đi bao gái thiếu nợ rồi người ta lại nhà người ta đòi.

Bảy năm câm lặng với đứa con trai nay lên bảy tuổi và đã vào Lớp Một. Cô nghĩ mình đã hy sinh quá đủ để có thể được gần con, nhưng nỗi đau và câu hỏi tại sao phải sống trong ê chề khi lòng không muốn vẫn ám ảnh không nguôi. Nếu không có những lời yêu thương từ con trẻ thì chắc cô không vượt qua được với ông chồng lớn tuổi mà chừng như có vấn đề tâm thần:

Có một lần uống rượu xong rồi ông đánh thằng cháu, em binh thì ông nắm đầu em ổng đập vô vách tường. Ổng còn cái tật là uống rượu xong thì chửi  lộn đánh lộn với người ta rồi kêu xe cấp cứu một đêm kêu ba bốn lần, kêu công an lại nữa, liên tục vậy đó. Đi lại đẳng cái ông mướn xe tắc xi ông về, hồi uống rượu cái kêu nữa, cứ như vậy làm hoài. Nhiều khi má chồng em nói nó bị ma nhập, bả đi cúng này kia cũng không hết, em không biết nó bị cái gì.

Em nghĩ bỏ con về Việt Nam cũng tội nghiệp rồi sợ mang tai mang tiếng ở bên Việt Nam, thôi ráng nhịn đắng nuốt cay để cho làng xóm người ta đừng có cười mình

Đẻ con được ba tháng thì em đi theo người ta đi làm, gần như làm hồ vậy đó,  em mua sữa cho con, rồi con em cũng từ từ lớn. Ba chồng em trước khi mất ổng có nói là ông mất thì em khổ dữ lắm. Má chồng em hồi dọn nhà đi là em năn nỉ em khóc em kêu đừng có đi nhưng má chồng em không ở tại chồng em uống rượu về quậy hoài.

Chỉ còn đứa con trai là nguồn an ủi duy nhất của người đàn bà trẻ bất hạnh và trơ trọi này. Đã có đôi lần cô định liều dẫn con đi trốn thì mẹ chồng dọa sẽ bắt con cô và đuổi cô ra khỏi nhà vĩnh viễn:

Con em ngoan lắm, nó thương em lắm lận. Nhưng mà thấy em khổ quá, nhiều khi chồng em uống rượu rồi về chửi em ngủ không được em khóc thì nó kêu em mẹ đừng có khóc, mẹ khóc là mắt con cũng muốn khóc theo mẹ, nếu mẹ sống với ba không nỗi mẹ đi ra ngoài mẹ kiếm người khác thương mẹ như vậy là con vui được rồi.

Sáng sớm trước khi đi làm thì em chở con đi học, chiều về nó lại nhà bạn em ăn uống ở đó, về nhà đâu có ai đâu. Nhiều khi nó tủi thân nó hỏi tại sao để nó đi lại nhà người ta ăn cơm chực, ăn ngon cũng không dám đòi ăn thêm. Nó nói chuyện tội nghiệp lắm.

Phải chờ đến bảy năm cô mới quyết định liên lạc với Thanh Trúc để trình bày hoàn cảnh đáng thương của mình. Với cô, gái Việt đi lấy chồng Đài thì số người  hạnh phúc chỉ trên đầu ngón tay, còn kém may mắn và bị lạm dụng bị bạo hành thì vô số, ngay cả cô Thanh là người mai mối cho cô cũng nằm trong trường hợp đó.

Vấn đề ở đây, theo cô, là người trong cuộc không bao giờ chịu nói sự thật với gia đình với bà con hàng xóm bên nhà. Bạn bè có hỏi tới thì các cô bảo lấy chồng Đài Loan cũng ấm thân mà còn giúp cha mẹ cải thiện cuộc sống nghèo khó:

Về Việt Nam sống thời đại này là phải có tiền để làm lại từ đầu thì không có bằng bên nay. Mà em sợ về Việt Nam con em thua thiệt người ta, cũng đồng thời em đi lấy chồng bên nay mà giờ em đi về bển sợ làng xóm láng giềng người ta nói.

Bây giờ cô đi làm công trong một công ty sắt mà đồng lương cũng rất eo hẹp, lại phải nuôi báo cô một ông chồng nát  rượu:

Em cũng muốn thoát khỏi cảnh này mà em nghĩ hai mẹ con ra đường em sợ đồng lương không đủ nuôi con. Má chồng em có nói nếu mà ly dị thì bả bắt con em. Em có đi hỏi luật sư nếu em ly dị chồng em thì em có bắt được con hay không. Luật sư nói được tại vì chồng em uống rượu như vậy thì không có tư cách nuôi con em. Nhưng mà luật sư nói nếu má chồng muốn bắt con em là có thể được tại vì bà có ruộng, có đất có nhà, nếu ra tòa bà đòi bắt con em là được, ra tòa là em thua.

Đó là tâm sự, là tiếng than não nuột của của một cô dâu trong nhiều cô dâu Việt chân chất, quê mùa và cô đơn ở Đài Trung:

Bởi vậy chị em trước khi đi lấy chồng phải suy nghĩ cho thật là kỹ, đừng dại dột như em nhắm mắt đi qua đây rồi hối hận.

Câu chuyện không mới, chỉ là câu chuyện đau lòng, về một cuộc sống bị đánh mất bởi con đường nhắm mắt đưa chân đi lấy chồng nước ngoài qua môi giới chứ không qua tình yêu. Mong các bậc cha mẹ gả bán con đi xa hiểu cho nỗi khổ và sự hy sinh mà con phải chịu đựng, để thấy có khi nhà cao cửa rộng và những tiện nghi vật chất mà còn gởi về không chắc là những đồng tiền hạnh phúc và bình an của con mình.

Thanh Trúc sẽ trở lại cùng quí vị tối thư Năm tuần tới.

Theo dòng thời sự:


Không kiểm soát được các công ty môi giới hôn nhân?

Philippines tỏ quyết tâm đặt mua tàu tuần duyên của Nhật Bản


 

NHẬT BẢN - PHILIPPINES - 

Bài đăng : Thứ năm 10 Tháng Giêng 2013 - Sửa đổi lần cuối Thứ năm 10 Tháng Giêng 2013

Philippines tỏ quyết tâm đặt mua tàu tuần duyên của Nhật Bản


Ngọai trưởng Philippines Albert del Rosario tiếp đồng nhiệm Fumio Kishida (Reuters)

Ngọai trưởng Philippines Albert del Rosario tiếp đồng nhiệm Fumio Kishida (Reuters)

Trọng Nghĩa  RFI


Đến Manila từ hôm qua trong chuyến công du đầu tiên của mình từ khi nhậm chức, Ngoại trưởng Nhật bản Fumio Kishida vào hôm nay 10/01/2013 đã hội đàm với đồng nhiệm Albert del Rosario, trước khi được chính Tổng thống Philippines Benigno Aquino tiếp kiến. 

Trong bối cảnh cả Biển Đông lẫn biển Hoa Đông đều căng thẳng vì các động thái quyết đoán của Trung Quốc, lẽ dĩ nhiên vấn đề an ninh trên biển đã nổi bật trong chương trình nghị sự của hai bên, với việc Manila xác định quyết tâm mua tàu tuần tra của Nhật Bản. 

Trong một bản tuyên bố đăng trên trang web của bộ Ngoại giao Philippines, Ngoại trưởng nước này nêu rõ : « Trong lãnh vực an ninh hàng hải, chính phủ Nhật Bản đã hỗ trợ Philippines trong việc tăng cường năng lực của ngành cảnh sát biển Philippines thông qua việc phát triển nhân lực và cung cấp thêm thiết bị thông tin liên lạc rất cần thiết cho việc bảo đảm an toàn hàng hải ». 

Ông del Rosario cho biết thêm : « Việc đặt mua tàu đa chức năng (của Nhật Bản) đang được xem xét nghiêm túc ». 

Trong thời gian qua, Philippines đã ngỏ ý muốn mua 10 tàu tuần tra mới của Nhật Bản để bảo vệ vùng biển nước mình, bổ sung cho hai tàu tuần tra lớp Hamilton được tân trang lại do Mỹ cung cấp. Ý định của Manila đã được Tokyo hết sức quan tâm. Thậm chí, chính phủ Nhật Bản tiền nhiệm đã sẵn sàng dùng viện trợ cho phát triển ODA để giúp Philippines tăng cường đội tàu tuần tra của mình. 

Cả Nhật Bản lẫn Philippines đều có tranh chấp biển đảo với Trung Quốc. Trong trường hợp Nhật Bản, đó là vùng quần đảo Senkaku/Điếu Ngư trên biển Hoa Đông, còn đối với Philippines (và ba nước Đông Nam Á khác là Việt Nam, Malaysia, Brunei), thì đó là một số khu vực trên Biển Đông. 

Về phần mình, Ngoại trưởng Nhật Bản Kishida đã kêu gọi củng cố thêm quan hệ với Philippines bảo đảm hòa bình khu vực. Theo ông Kishida, trong cuộc họp với đồng nhiệm del Rosario, hai bên đều đồng ý « tăng cường quan hệ đối tác chiến lược và hợp tác trong việc định hình mọt khu vực châu Á-Thái Bình Dương hòa bình và thịnh vượng. » 

Lẽ dĩ nhiên, ngoài vấn đề an ninh trên biển, hai bên còn đề cập đến nhiều lãnh vực hợp tác song phương khác. Hiện nay, Nhật Bản là đối tác thương mại lớn nhất của Philippines, với tổng kim ngạch vượt mức 13 tỷ đô la vào năm ngoái. Tokyo cũng là nguồn cung cấp viện trợ vì phát triển hàng đầu cho Manila.

 

Trung Quốc : Tuần báo Nam Phương tiếp tục chống chế độ kiểm duyệt hiện hành


 

TRUNG QUỐC - 

Bài đăng : Thứ năm 10 Tháng Giêng 2013 - Sửa đổi lần cuối Thứ năm 10 Tháng Giêng 2013

Trung Quốc : Tuần báo Nam Phương tiếp tục chống chế độ kiểm duyệt hiện hành


Tờ Nam Phương Chu mạt (Southern Weekly) số ra hôm nay 10/01/2013 xuất hiện lại trên các quầy báo ở Quảng Đông (REUTERS)

Tờ Nam Phương Chu mạt (Southern Weekly) số ra hôm nay 10/01/2013 xuất hiện lại trên các quầy báo ở Quảng Đông (REUTERS)

Trọng Nghĩa  RFI


Một tuần lễ sau khi công khai phản đối chế độ kiểm duyệt thô bạo mà họ phải gánh chịu, vào hôm nay, 10/01/2013, tờ Nam Phương Chu mạt (tức là tuần báo Nam Phương) đã ra số mới, ngay sau số đã bị chính quyền Trung Quốc sửa chữa, kiểm duyệt.

Dù gặp phải rất nhiều sức ép trong những ngày qua, nhưng trong số vừa ra, tờ báo vẫn nhắc lại lời kêu gọi nới lỏng các biện pháp kiểm soát các phương tiện truyền thông, với lý do là với sự phổ cập của Internet, chế độ kiểm duyệt đã trở thành lạc hậu.

Một cách khéo léo, ban biên tập tờ Nam Phương đã công nhận « nguyên tắc Đảng (Cộng sản Trung Quốc) kiểm soát các phương tiện truyền thông », nhưng cho rằng cách thực hiện quyền kiểm soát đó phải « phù hợp với thời đại ». Từ ngữ « phù hợp với thời đại », chính là một khẩu hiệu được các quan chức thường xuyên sử dụng để kêu gọi hiện đại hóa đất nước.

Lời kêu gọi trên đây – dù nhẹ nhàng – nhưng vẫn thể hiện rõ lập trường của tờ Nam Phương, một cơ quan ngôn luận trụ sở ở thành phố Quảng Đông, được biết đến từ lâu như là một tờ báo có quan điểm cải tổ, với những bài điều tra có giá trị các vấn đề nhạy cảm, và thường xuyên bị guồng máy tuyên truyền Nhà nước kiểm duyệt.

Vào tuần trước, một bài xã luận đầu năm kêu gọi sự tôn trọng các quyền tự do cơ bản được Hiến pháp Trung Quốc đảm bảo, đã bị giới kiểm duyệt viết lại hoàn toàn, gây phẫn nộ nơi một phần công luận và các nhà báo – đã quyết định đình công để phản đối. Khi phiên bản không kiểm duyệt được tiết lộ, người biểu tình đã tập hợp ba ngày liên tục trước tòa soạn tờ báo tố cáo chế độ kiểm duyệt.

Cuối cùng thì chính quyền đã lùi bước phần nào vào hôm qua để trấn an dư luận : các bộ phận tuyên truyền chịu trách nhiệm tờ báo sẽ không còn can thiệp trực tiếp để sửa đổi các nội dung của bài vở trước khi công bố.

Theo thông tín viên Stéphane Lagarde tại Bắc Kinh, trong số phát hành hôm nay, dù không nói gì về sự kiện gây chấn động vừa qua, tờ Nam Phương vẫn gợi đến vụ này bằng lời kêu gọi của minh :

« Vụ việc này đã làm cho chế độ kiểm duyệt tại Trung Quốc trở thành lố bịch. Không thể thụt lùi được nữa ! Đó là thông điệp mà các nhà báo của tuần báo Nam Phương Chu mạt muốn cho mọi người được nghe thấy vào sáng nay.

Số đặc biệt đầu năm bị viết lại của tuần báo vào lúc mà các biên tập viên đi nghỉ, đã được cảm nhận như một sự sỉ nhục đối với một ban biên tập được xem là tự do nhất ở Trung Quốc.

Sự cách biệt giữa những gì người ta có thể đọc trên mạng - khó kiểm soát hơn - và những gì thường được nêu trên các phương tiện truyền thông truyền thống hiện khó thể được báo giới Trung Quốc chấp nhận. Ngày càng có nhiều người sử dụng bút hiệu để phát biểu trên các mạng xã hội, những ý tưởng mà họ không thể đăng trên tờ báo của họ.

Tuần báo Nam Phương đã viết ở trang cuối : Nguyên tắc vẫn là Đảng kiểm soát báo chí, nhưng cách thức thực hiện việc kiểm soát này phải phù hợp với thời đại của mình. Tờ báo như thế đã nhắc lại một bài viết trên tờ Nhân Dân Nhật báo, số ra ngày 07/01 vừa qua.

Tờ Nam Phương Chu mạt không trực tiếp nêu lên việc dân chúng đã động viên nhau đến ủng hộ các nhà báo trong những ngày gần đây. Nhưng thông điệp rõ ràng như trên một tờ « đại tự báo », tương tự như tựa đề một bài đăng trên trang mạng Vi bác của tờ báo : Hệ thống thay đổi, nhưng sự áp bức vẫn còn. »



Mỹ chính thức đứng về phía Nhật trong tranh chấp ở Senkaku với Trung Quốc


Mỹ chính thức đứng về phía Nhật trong tranh chấp ở Senkaku với Trung Quốc

 

Ngày 05/01 vừa qua, trang mạng Chinanews của Trung Quốc có bài viết với tiêu đề: “Obama phê chuẩn dự luật liên quan đến Senkaku, thừa nhận chủ quyền của Nhật Bản”.

Obama ký dự luật liên quan đến Senkaku/Điếu Ngư

Theo thông tin từ “”White House” sáng 03/01, Tổng thống Mỹ Barak Obama đã ký duyệt “Dự luật ủy quyền quốc phòng” Mỹ năm 2013. Trong lúc trả lời phỏng vấn, ông Obama đã bóng gió nói là: “Một số điều khoản của đạo luật này có liên quan đến quyền hạn quản lý ngoại giao quốc gia của Tổng thống Mỹ", đồng thời tuyên bố đạo luật có liên quan đến Senkaku/Điếu Ngư bắt đầu chính thức có hiệu lực.

Trung  Quốc lo lắng khi Mỹ cung cấp F-16 C/D cho Đài Loan

Trong đạo luật này, lần đầu tiên Mỹ đã thêm vào nội dung: “Bảo vệ Senkaku phù hợp với điều thứ 5 trong hiệp ước an ninh Nhật - Mỹ” và ghi rõ cụm từ: “Hoa Kỳ sẽ không chấp nhận hành động đơn phương của một nước thứ 3”. Việc ông Obama ký duyệt đạo luật này cũng đồng nghĩa với việc Chính phủ Mỹ đã từ bỏ lập trường “không thiên lệch bên nào” trong vấn đề giải quyết tranh chấp quần đảo Senkaku/Điếu Ngư giữa Nhật Bản và Trung Quốc, đồng thời ủng hộ mạnh mẽ chính phủ Nhật Bản trong vấn để chủ quyền lãnh thổ ở Senkaku.

Trước đó, trong một buổi họp báo thường kỳ diễn ra ngày 27/12/2012, người phát ngôn của Bộ Quốc phòng Trung Quốc Dương Vũ Quân phát biểu, dự luật này đã can thiệp thô bạo vào chủ quyền và công việc nội bộ của Trung Quốc, Chính phủ Trung Quốc kiên quyết phản đối. Bộ ngoại giao Trung Quốc cũng bày tỏ lập trường về vấn đề này: “Về vấn đề Senkaku, có những thế lực đang mưu toan "đục nước béo cò", số khác thì ảo tưởng "cáo mượn oai hùm", đây đều là những cố gắng vô ích mà thôi”.

633 tỷ USD ngân sách quân sự đã được phê duyệt

Việc Tổng thống Mỹ ký “Đạo luật ủy quyền quốc phòng” cũng đồng nghĩa với duyệt chi ngân sách quốc phòng Mỹ năm 2013 là 633 tỷ USD, ủy quyền cho chính phủ Mỹ sử dụng 528 tỷ USD làm ngân sách quốc phòng cơ bản để Bộ Quốc phòng Mỹ chi cho các hoạt động nghiên cứu, phát triển; mua sắm vũ khí, trang bị mới và duy trì bộ máy chiến tranh khổng lồ. Ngoài ra, đạo luật này còn bao gồm khoản kinh phí 17 tỷ USD trao cho Bộ Năng lượng Mỹ phát triển vũ khí hạt nhân, 88 tỷ còn lại được sử dụng cho các hoạt động quân sự ở nước ngoài.

Đạo luật này có 2 điều khoản liên quan đến Trung Quốc, nhưng đã được che đậy rất khéo léo với vỏ bọc “ý kiến Quốc hội”, Tổng thống Mỹ không thể cưỡng lại. Trong 2 điều này, có 1 điều khoản là phía Hoa Kỳ công nhận quyền quản lý hành chính của Chính phủ Nhật Bản đối với các đảo và quần đảo của Nhật và nhắc lại cam kết “Mỹ phải đảm nhận bảo vệ an ninh cho Nhật Bản” được quy định trong điều thứ 5 của “Hiệp ước an ninh Nhật – Mỹ”.

Điều khoản thứ 2 có liên quan mật thiết đến Trung Quốc là Mỹ bán các máy bay chiến đấu tiên tiến F-16C/D hoặc một loại máy bay có tính năng tương tự cho Đài Loan - Trung Quốc.

 

Featured Post

Lisa Pham Vấn Đáp official-25/4/2026 /26/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link