Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Saturday, January 12, 2013

Phóng viên không biên giới chứng minh sự vô tội của blogger Paulus Lê Sơn


 


THỨ BẢY, NGÀY 12 THÁNG MỘT NĂM 2013


Phóng viên không biên giới chứng minh sự vô tội của blogger Paulus Lê Sơn


Paulus Le Son tại khóa huấn luyện về blog do Phóng viên không biên giới tổ chức, Bangkok, Thái Lan, 07/2011

Paulus Le Son tại khóa huấn luyện về blog do Phóng viên không biên giới tổ chức, Bangkok, Thái Lan, 07/2011

(SRF)

 


Trong một thông cáo công bố ngày hôm nay, 11/01/2013, tổ chức Phóng viên không biên giới, bày tỏ sự phẫn nộ về bản án đối với 14 nhà hoạt động Công giáo và Tin Lành trong phiên xử sơ thẩm hai ngày 08/01 và 09/2013 tại thành phố Vinh. Đồng thời, tổ chức này tuyên bố có thể chứng minh sự vô tội của blogger Paulus Lê Sơn, một trong ba người lãnh án nặng nhất.

 

Trong phiên xử sơ thẩm vừa qua, Tòa án Nhân dân tỉnh Nghệ An đã kết án tù 13 trong số 14 người bị đem ra xét xử với tội danh « hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân », do bị cáo buộc là đảng viên đảng Việt Tân, mà Việt Nam xem là một tổ chức khủng bố. Ba người lãnh án nặng nhất là Lê Văn Sơn, tức Paulus Lê Sơn, Hồ Đức Hòa và Đặng Xuân Diệu, mỗi người bị tuyên án 13 năm tù giam và 5 năm quản chế. Những người còn lại lãnh án từ 3 đến 8 năm tù giam và từ 2 đến 4 năm quản chế. Chỉ có một người được hưởng án treo.

 

Riêng về blogger Paulus Lê Sơn, Phóng viên không biên giới tuyên bố có thể chứng minh rằng blogger này không hề tham gia một hoạt động nào của Việt Tân, khi ở Bangkok trong thời gian từ 25 đến 30/11/2011, đơn giản chỉ là vì lúc đó, Lê Sơn dự một khóa huấn luyện do Phóng viên không biên giới tổ chức cho các blogger Đông Nam Á. Đối với Phóng viên không biên giới, rõ ràng là chính quyền Việt Nam đã sử dụng những « chứng cớ ngụy tạo » để kết án những blogger chỉ trích họ. Tổ chức này cực lực phản đối việc kết án Paulus Lê Sơn và bảy blogger khác và yêu cầu trả tự do ngay lập tức cho họ. 

 

Các tổ chức nhân quyền quốc tế khác cũng đã đồng loạt chỉ trích Việt Nam về phiên xử ở Vinh.

Trong bản thông cáo đề ngày 09/01 ngay sau khi phiên xử sơ thẩm ở Nghệ An kết thúc, tổ chức Human Rights Watch ( HRW ) cho rằng, việc kết án tù 14 nhà hoạt động nói trên đánh dấu « một sự leo thang rõ rệt trong chiến dịch trấn áp những tiếng nói chỉ trích chính quyền. » Theo giám đốc châu Á của HRW, Brad Adams, « thay vì cầm tù những người chỉ trích, chính phủ Việt Nam nên tôn vinh họ vì những nỗ lực giải quyết vô số vấn đề của đất nước, mà bản thân chính quyền cũng đã nhìn ra ». 

 

HRW yêu cầu chính quyền Hà Nội trả tự do cho những người bị kết án ở Nghệ An, cũng như hủy bỏ những cáo buộc đối với luật sư, blogger Lê Quốc Quân, bị bắt giữ cuối tháng 12 vừa qua ở Hà Nội. 

 

Tổ chức Ân xá Quốc tế cũng kêu gọi chính quyền Việt Nam trả tự do ngay lập tức và vô điều kiện cho các nhà hoạt động vừa bị kết án. Ông Rupert Abbott, nhà nghiên cứu về Việt Nam của Ân xá Quốc tế, tuyên bố : « Xuyên tạc các hành vi của các nhà hoạt động như một cố gắng lật đổ chính phủ là hoàn toàn vô căn cứ. Họ đã bị cầm tù chỉ vì đã thực hiện quyền tự do ngôn luận ». 

 

Trong một thông cáo đề ngày 09/01, Uỷ ban Bảo vệ Nhà báo CPJ ghi nhận là trong phiên xử 14 nhà hoạt động Công giáo và Tin Lành, có ít nhất 5 blogger độc lập đã bị kết án tù nặng nề, đó là Palus Lê Sơn, Hồ Đức Hòa, Đặng Xuân Diệu, Nguyễn Văn Duyệt và Nguyễn Xuân Anh. Họ là những cộng tác viên của trang mạng Truyền thông Chúa Cứu Thế, chuyên thông tin về các vụ đàn áp người Công giáo, các vụ tranh chấp đất đai giữa chính quyền với người dân và các vấn đề xã hội khác ở Việt Nam. Tổ chức CPJ lên án hành động này và kêu gọi chính quyền Việt Nam hủy bỏ những cáo buộc đối với họ trong phiên xử phúc thẩm và trả tự do cho các blogger nói trên. 

 

Về phản ứng của các nước Tây phương, ngay sau khi kết thúc phiên xử ngày 09/01, đại sứ quán Hoa Kỳ tại Hà Nội đã ra thông cáo bày tỏ mối quan ngại của họ. Bản thông cáo cho rằng « những bản án này, cùng với việc bắt giữ luật sư Lê Quốc Quân ngày 27/12/2012, và việc y án tù đối với các blogger Nguyễn Văn Hải (Điếu Cày), Tạ Phong Tần, và Phan Thanh Hải cho thấy phần nào xu hướng đáng lo ngại về nhân quyền ở Việt Nam ».

 

Bản thông cáo của sứ quán Hoa Kỳ xác định : « Hành xử của chính quyền đối với những cá nhân này tỏ ra không phù hợp với các nghĩa vụ của Việt Nam theo Công ước Quốc tế về Các Quyền Dân sự và Chính trị, cũng như các điều khoản của Tuyên ngôn Quốc tế về Nhân quyền liên quan đến tự do ngôn luận và xét xử theo đúng trình tự. Chúng tôi kêu gọi chính phủ trả tự do cho các cá nhân này và tất cả các tù nhân lương tâm khác ngay lập tức ».

 


 

 

 


Hãy nói trước ngày chết


 

 

Hãy nói trước ngày chết


Trần Trung Đạo

Hài cốt nạn nhân Mậu Thân 1968

Hài cốt nạn nhân Mậu Thân 1968


Trong lịch sử nhân loại, không có một chủ nghĩa nào tàn bạo hơn chủ nghĩa Cộng Sản. Từ khi Tuyên ngôn đảng cộng sản ra đời năm 1848 cho đến khi bức tường Bá Linh bị đập đổ vào 1989, khoảng gần 100 triệu người từ nhiều quốc gia đã bị giết. Hơn hai mươi năm qua, mặc dù ngọn lửa vô thần đã tắt trên phần lớn quả địa cầu, một góc trời phương đông lửa vẫn còn đỏ rực, nhà tù vẫn còn giam giữ nhiều người bất đồng với chế độ độc tài toàn trị và tự do vẫn là một bóng mây xa.

Người đời có thói quen kết án Stalin đã gây ra tội ác tày trời đối với nhân dân Liên Xô, Mao Trạch Đông đã giết trên 30 triệu nhân dân Trung Quốc và Pol Pot tiêu diệt một phần tư dân tộc Khmer bằng súng và cả bằng dao phay, cán cuốc. Những chuyện đó ngày nay nhân loại đều biết và tội ác của chúng không còn là vấn đề tranh cãi nữa.

Tuy nhiên, làm thế nào một nông dân có gốc gác bình thường, nếu không muốn nói là hiền lành như Mao lại có thể trở thành sát nhân của mấy chục triệu dân Trung Quốc? Làm thế nào Pol Pot, con của một điền chủ giàu có, được gởi sang Pháp ăn học, được bạn bè nhớ lại như một người nhã nhặn, lịch sự và được gọi là trí thức trong xã hội Khmer còn chậm tiến lúc bấy giờ, nhưng sau khi nắm chính quyền đã giết hai triệu dân Khmer bằng búa, dao và những cách giết người tàn bạo hơn cả trong thời Trung Cổ?

Bởi vì chủ nghĩa Cộng Sản trang bị cho chúng một quyền lực tuyệt đối, một niềm tin cuối cùng, một lối thoát tinh thần, một chỗ dựa lý luận để giải thích cho hành động bất nhân của chúng. Nuon Chea, người đứng hàng thứ hai của chế độ Khờ Me Đỏ chỉ sau Pol Pot, lạnh lùng trả lời báo chí, những kẻ bị giết chỉ vì họ là “kẻ thù của nhân dân”. Đơn giản vậy thôi. Chúng ăn rất ngon và ngủ rất yên dù sau một ngày ký hàng loạt bản án tử hình.

Giết một vài đối thủ thì không sao nhưng để loại bỏ hàng triệu người là chuyện khác. Stalin không thể lên tận các trại lao động khổ sai ở Siberia để bỏ đói những người chống đối y. Mao Trạch Đông không thể xuống từng trường học để tra tấn các thầy cô trong Cách Mạng Văn Hóa, Hồ Chí Minh không thể đích thân xử bắn bà Nguyễn Thị Năm trong Cải Cách Ruộng Đất. Nhưng họ có khả năng huấn luyện, đầu độc một thế hệ đao phủ thủ trẻ tuổi hăng say và cuồng tín để làm thay. Quyền lực đặt vào tay đám đao thủ phủ trẻ này chẳng khác gì con dao bén để chúng thanh toán những mối thù riêng và lập công dâng Đảng.

Tháng 10 năm 2002, nhà báo Mỹ Amanda Pike đến Campuchia để tìm hiểu nguyên nhân tội ác diệt chủng của Pol Pot đã không được làm sáng tỏ. Amanda Pike phỏng vấn bà Samrith Phum, người có chồng bị Khờ Me Đỏ giết. Theo lời kể của bà Samrith Phum, vào nửa đêm năm 1977 chồng bà bị một Khờ Me Đỏ địa phương bắt đi và giết chết vì bị cho là “gián điệp CIA”. Hung thủ chẳng ai xa lạ mà là người cùng làng với bà Samrith. Hiện nay, kẻ giết người vẫn còn sống nhởn nhơ chung một làng với bà cách thủ đô Nam Vang vài dặm nhưng không một tòa án nào truy tố hay kết án.

Với chủ trương “Dân tộc Khờ Me cần đào hố để chôn đi quá khứ” Hun Sen đã cản trở Liên Hiệp Quốc rất nhiều trong việc điều tra tội diệt chủng của chế độ Pol Pot. Hun Sen cản trở vì bản thân y cũng từng là một sĩ quan Khờ Me Đỏ. Hun Sen nhiệt tình với lý tưởng CS đến mức bỏ học theo Pol Pot khi còn trong tuổi thiếu niên. Nhiều chi tiết trong quảng thời gian từ 1975 đến 1979 của cuộc đời y vẫn còn trong vòng bí mật. Khi chôn quá khứ của Campuchia, Hun Sen muốn chôn đi quá khứ tội lỗi của mình.

Tình trạng kẻ sát nhân và gia đình những người bị sát hại vẫn còn sống chung làng, chung xóm, chung thành phố không chỉ phổ biến tại Campuchia nhưng cũng rất phổ biến tại Huế sau vụ Thảm sát Tết Mậu Thân 1968.

Số người bị giết trong vụ Thảm sát Tết Mậu Thân khác nhau tùy theo nguồn điều tra nhưng phần lớn công nhận số người bị giết lên đến nhiều ngàn người và “kẻ thù nhân dân” không chỉ là công chức chính quyền VNCH mà còn rất đông sinh viên, học sinh, phụ nữ, trẻ em và ngay cả một số giáo sư ngoại quốc. Ông Võ Văn Bằng, Nghị viên tỉnh Thừa Thiên và cũng là Trưởng Ban Truy Tìm và Cải Táng Nạn Nhân Cộng Sản Tết Mậu Thân, kể lại: “Các hố cách khoảng nhau. Một hố vào khoảng 10 đến 20 người. Trong các hố, người thì đứng, nào là nằm, nào là ngồi, lộn xộn. Các thi hài khi đào lên, thịt xương đã rã ra. Trên thi hài còn thấy những dây lạt trói lại, cả dây điện thoại nữa, trói thành chùm với nhau. Có lẽ, họ bị xô vào hố thành từng chùm. Một số người đầu bị vỡ hoặc bị lủng. Lủng là do bắn, vỡ là do cuốc xẻng.”

Tài liệu liên quan đến Thảm sát Tết Mậu Thân rất nhiều, từ điều tra của các nhà nghiên cứu nước ngoài cho đến các nhân chứng sống Việt Nam. Đến nay, thành phần được nghĩ đã gây ra biến cố đầy tang thương cho dân tộc Việt Nam này là những người Huế “nhảy núi”. Họ là những người bỏ trường, bỏ làng xóm, bỏ cố đô lên rừng theo CS và Tết Mậu Thân đã trở lại tàn sát chính đồng bào ruột thịt của mình. Họ là những kẻ vừa được giải thoát khỏi nhà giam Thừa Phủ đưa lên núi huấn luyện vài ngày rồi trở lại giết chết những kẻ bị nghi ngờ đã bỏ tù họ.

Không giống quân đội chính quy tấn công Huế, những du kích nằm vùng, những thanh niên, sinh viên, học sinh là những người sinh ra và lớn lên ở Huế, thuộc từng tên phố tên đường, biết tên biết tuổi từng người. Họ lập danh sách và đến từng nhà lừa gạt người dân bằng cách “mời đi trình diện” rồi sẽ trả về nhà ăn Tết. Những người nhẹ dạ đi theo. Mà cho dù không nhẹ dạ cũng chẳng ai nghĩ mình sắp bị chôn sống chỉ vì làm chức liên gia trưởng của năm bảy gia đình, ấp trưởng một ngôi làng nhỏ, xã trưởng của vài trăm dân. Kết quả, từng nhóm, từng đoàn người lần lượt bị đem ra “tòa án nhân dân” và kết án tử hình.

Người “nhảy núi” nổi tiếng nhất là Hoàng Phủ Ngọc Tường.

Ngày 12 tháng 7 năm 1997, Hoàng Phủ Ngọc Tường trả lời câu hỏi của nhà văn Thụy Khuê về sự liên quan của ông đối với vụ Thảm sát Tết Mậu Thân: “Sự thực là tôi đã từ giã Huế lên rừng tham gia kháng chiến vào mùa hè năm 1966, và chỉ trở lại Huế sau ngày 26 tháng 3 năm 1975. Như thế nghĩa là trong thời điểm Mậu Thân 1968, tôi không có mặt ở Huế” và ông cũng thừa nhận Thảm sát Tết Mậu Thân là có thật chứ chẳng phải “Mỹ Ngụy” nào dàn dựng “Điều quan trọng còn lại tôi xin ngỏ bầy ở đây, với tư cách là một đứa con của Huế, đã ra đi và trở về, ấy là nỗi thống thiết tận đáy lòng mỗi khi tôi nghĩ về những tang tóc thê thảm mà nhiều gia đình người Huế đã phải gánh chịu, do hành động giết oan của quân nổi dậy trên mặt trận Huế năm Mậu Thân. Đó là một sai lầm không thể nào biện bác được, nhìn từ lương tâm dân tộc, và nhìn trên quan điểm chiến tranh cách mạng”.

Khi được hỏi ai là những người phải chịu trách nhiệm, Hoàng Phủ Ngọc Tường phát biểu “Nhưng tôi tin rằng đây là một sai lầm có tính cục bộ, từ phía những người lãnh đạo cuộc tấn công Mậu Thân ở Huế” và tiếp tục nêu thêm chi tiết chính Đại tá Lê Minh, tư lệnh chiến dịch Huế Mậu Thân thừa nhận trong tạp chí Sông Hương “Dù bởi lý do nào đi nữa, thì trách nhiệm vẫn thuộc về những người lãnh đạo mặt trận Mậu Thân, trước hết là trách nhiệm của tôi.”

Tóm lại, Hoàng Phủ Ngọc Tường trong buổi phỏng vấn dành cho nhà văn Thụy Khuê xác nhận ông ta không có mặt ở Huế trong suốt thời gian Huế bị CS chiếm đóng và những kẻ sát hại thường dân vô tội là do các “lãnh đạo cuộc tấn công Mậu Thân ở Huế” chủ trương.

Tuy nhiên 15 năm trước đó, ngày 29 tháng 2 năm 1982, trong buổi phỏng vấn truyền hình dài 15 phút dành cho hệ thống WGBH, Hoàng Phủ Ngọc Tường thừa nhận việc dư luận đang tố cáo ông là đúng, nghĩa là chính ông đã có mặt tại Huế: “Tôi đã đi trên những đường hẻm mà ban đêm tưởng là bùn, tôi mở ra bấm đèn lên thì toàn là máu …Nhất là những ngày cuối cùng khi chúng tôi rút ra ..” và ông cho rằng một số người dân Huế chết thảm thương là do sự trả thù của chính người Huế với người Huế “chính nhân dân đã căm thù quá lâu, đó là những người đã bị chính nó tra tấn, chính nó đã làm cho tất cả gia đình phải bị đi ở tù ra ngoài đảo v.v. và đến khi cách mạng bùng lên họ được như là lấy lại cái thế của người mạnh thì họ đi tìm những kẻ đó để trừ như là trừ những con rắn độc mà từ lâu nay nếu còn sống thì nó sẽ tiếp tục nó gây tội ác trong chiến tranh.”

Nếu phân tích theo thời gian và diễn biến chính trị thế giới, đặc biệt sự sụp đổ của phong trào CS quốc tế, câu trả lời của Hoàng Phủ Ngọc Tường vào năm 1982 là thành thật và sát với thực tế Mậu Thân nhất. Trong giai đoạn chuyên chính vô sản vài năm sau 1975, không chỉ ông ta mà cả các lãnh đạo CSVN vẫn nghĩ “con đường tất yếu” là con đường “tiến nhanh, tiến mạnh, tiếng vững chắc lên chủ nghĩa xã hội”. Không có một thế lực nào cản trở sức chảy của “ba dòng thác cách mạng”. Vào thời điểm 1982, Hoàng Phủ Ngọc Tường chẳng những không sợ gì phải che giấu mà còn xem đó như một thành tích cần được nêu ra. Xem đoạn phim, khuôn mặt Hoàng Phủ Ngọc Tường đằng đằng sát khí khi diễn tả việc giết một viên chức VNCH: “chỉ lấy lại mạng sống của một người, giá đó rất nhẹ và công bằng” .

Thái độ đó hoàn toàn khác với giọng ôn tồn khi ông ta nhắc lại lời của Đại tá CS Lê Minh như thay cho chính mình 15 năm sau “bây giờ, là những người lãnh đạo kế nhiệm ở Huế, phải thi hành chính sách minh oan cho những gia đình nạn nhân Mậu Thân, trả lại công bằng trong sáng và những quyền công dân chính đáng cho thân nhân của họ”. Thời gian đổi thay, lịch sử đổi thay và con người cũng thay đổi. Không phải chỉ Hoàng Phủ Ngọc Tường mà cả những cựu lãnh đạo CS Đông Âu, một thời giết người không chút xót thương, sau 1990 cũng trả lời báo chí với giọng ngọt ngào như thế.

Nhiều bạn hữu của Hoàng Phủ Ngọc Tường như tác giả Ngô Minh viết trên talawas 2008, cho rằng Hoàng Phủ Ngọc Tường “trong suốt những năm lên “xanh” ở A Lưới, Hoàng Phủ Ngọc Tường không được phân công về thành phố hay đồng bằng một chuyến nào cả” mà không biết hay cố tình bỏ qua sự kiện 26 năm trước chính Hoàng Phủ Ngọc Tường đã xác nhận mình ở Huế với những tình tiết mắt thấy tai nghe của một người trong cuộc.

Hai buổi trả lời phỏng vấn hoàn toàn trái ngược chứng tỏ Hoàng Phủ Ngọc Tường phải có một khó khăn để giải thích sự liên hệ của mình đến vụ Thảm sát Mậu Thân. Lời phát biểu của ông cho thấy một điều, những người bị giết chắc chắn biết người giết mình là ai.

Không giống Hoàng Phủ Ngọc Tường mâu thuẫn, hai ông Nguyễn Đắc Xuân và Hoàng Phủ Ngọc Phan từ trên núi theo đoàn quân CS đánh vào Huế. Hai ông không từ chối điều này nhưng đều phủ nhận đã có liên hệ gì với Thảm sát Mậu Thân. Trong bài viết nhân đọc bài “trịnh công sơn – Những hoạt động nằm vùng” Hoàng Phủ Ngọc Phan khẳng định: “Còn tôi thì có theo chiến dịch về hoạt động ở Thành nội Huế nhưng tôi không hề giết ai cả, suốt gần 10 năm đi kháng chiến cũng không hề làm thiệt mạng một con thú trên rừng chứ đừng nói là con người.”

Nhà văn Nhã Ca kết án ông Nguyễn Đắc Xuân trong Giải Khăn Sô Cho Huế vì đã “đích tay đào một cái hố, bắt một bạn học cũ có xích mích từ trước ra đứng bên hố để xử tử” và ông Nguyễn Đắc Xuân đáp lại trong bài Hậu Quả Của “Cái Chết” của tôi: “Còn tôi, một sinh viên Phật tử mới thoát ly chưa đầy một năm rưởi, không có quyền hành gì, nếu tôi muốn làm những việc như Nhã Ca viết thì cũng không thể làm được. Không ai cho tôi làm. Nếu tôi tự ý làm, làm sao tôi có thể thoát được sự phê phán của đồng chí đồng sự của tôi, đặc biệt là những người sau nầy không còn đứng trong hàng ngũ kháng chiến nữa…”

Chuyện “thoát ly chưa đầy một năm rưỡi” không chứng minh được ông ta không có quyền giết người, trái lại cũng có thể giải thích ngược, càng tham gia trễ càng phải chứng tỏ nhiệt tình cách mạng cao độ, càng phải giết nhiều người, càng phải lập nhiều công. Nói thế không phải để đánh bồi thêm một người đã ngã nhưng cho thấy lời biện bạch của ông không thuyết phục.

Trong tinh thần “Lợi ích của sự ngờ” (Benefit of the doubt), tạm cho những lời người khác kể về các ông chưa đủ bằng chứng kết tội, tuy nhiên, các ông Hoàng Phủ Ngọc Phan và Nguyễn Đắc Xuân, những thành viên tích cực của phong trào đấu tranh đô thị, hoạt động 26 ngày trong lòng thành phố Huế bị rơi vào tay các ông với nhiều ngàn người dân vô tội bị giết bằng những cách dã man hơn cả bọn diệt chủng Pol Pot mà các ông nói rằng không biết gì, không thấy gì thì trẻ con ngây thơ cũng không tin được.

Và không chỉ ba ông Hoàng Phủ Ngọc Tường, Nguyễn Đắc Xuân, Hoàng Phủ Ngọc Phan mà cả thế hệ “nhảy núi” ở Huế trong đó rất nhiều nhà nghiên cứu văn hóa, nhà văn, nhà thơ, họa sĩ, nhạc sĩ cho đến nay vẫn không biết gì, không thấy gì, không viết gì về Thảm sát Tết Mậu Thân thì quả là chuyện lạ. Hãy thử đặt mình trong vị trí của gia đình các nạn nhân vụ Thảm sát Huế, các ông có nghĩ rằng chính Hoàng Phủ Ngọc Tường, Hoàng Phủ Ngọc Phan, Nguyễn Đắc Xuân hoặc đã giết hoặc biết chắc ai đã giết thân nhân các ông các không?

Lẽ ra Thảm sát Tết Mậu Thân phải là nguồn thôi thúc cho nhiều tác phẩm văn học lớn nói lên sự đau khổ, sự chịu đựng tận cùng của đồng bào Huế nói riêng và dân tộc Việt Nam nói chung. Lẽ ra những người đang bị dư luận kết án, nếu thật sự không tham dự vào cuộc tàn sát, thay vì than mây khóc gió trong văn chương hay lao đầu vào cơm áo, nên dành phần còn lại của đời mình đi tìm cho ra cội nguồn gốc rễ để vừa giải oan cho đồng bào mà cũng minh oan cho chính mình. Gia đình nạn nhân còn đó, nhân chứng còn đó, hầm hố còn đó, bạn bè còn đó, chứng tích còn đó, chế độ còn đó. Có thể người đọc vì sự công phẫn chưa nguôi, sẽ không tin hết các điều các ông các bà viết nhưng nếu đúng rồi lịch sử sẽ tin. Nếu không làm thế, cơ chế độc tài này chắc chắn sẽ tàn lụi nhưng tên tuổi Hoàng Phủ Ngọc Tường, Hoàng Phủ Ngọc Phan, Nguyễn Đắc Xuân, Nguyễn Thị Đoan Trinh v.v.. mãi mãi vẫn là những dấu đen ngàn đời không phai.

Dư luận khắt khe nhưng không bất công. Suốt 42 năm, các ông các bà có rất nhiều cơ hội để làm sáng tỏ một sự kiện lịch sử mà các ông các bà từng tham dự, nhưng ngoại trừ việc phải trả lời vài buổi phỏng vấn rải rác đó đây, các ông các bà im lặng. Kết án lại những người kết án không phải là cách trả lời mà nhân dân Việt Nam đang muốn biết. Ông Nguyễn Đắc Xuân được gọi là “nhà Huế học” nhưng Huế không chỉ có sông Hương, núi Ngự, lăng tẩm, đền đài mà còn có Bãi Dâu, Khe Đá Mài, khu Gia Hội và hàng chục ngôi mồ tập thể khác.

Đời sống của một dân tộc không chỉ gồm những thời đẹp đẻ, vinh quang mà còn cả những giai đoạn đau buồn, tủi nhục. Tại sao ông không viết? Phải chăng những người “nhảy núi” ở Huế cũng giống như Hun Sen hay tên Khờ Me Đỏ giết chồng bà Samrith Phum năm 1977, đang cố chôn đi quá khứ ? Sự im lặng của các ông các bà không phải là một công án thiền mà là lời tự tố cáo lớn tiếng nhất.

Dân tộc Việt Nam đã trải qua nhiều thời kỳ suy vi và phân hóa nhưng sự kiện một số người dã tâm tàn sát nhiều ngàn người Việt khác trong chỉ vài tuần bằng các phương tiện phi nhân chưa từng có như ở Huế là lần đầu. Vết thương Mậu Thân sẽ không bao giờ lành một khi tội ác chưa được đưa ra ánh sáng. Nền tảng của hòa giải là công lý và sự thật chứ không phải che đậy và lãng quên.

Nhiều tác giả đã viết về Thảm sát Mậu Thân. Những dữ kiện trong bài viết này không có gì mới mà đã được nhắc đi nhắc lại. Dụng ý của kẻ viết bài này chỉ muốn nhấn mạnh một điều rằng, nhiều trong số những người “nhảy núi” còn sống ở Huế hay trong và cả ngoài nước, nhưng chắc không sống bao lâu nữa. Tuổi tác của các ông các bà đều trên dưới bảy mươi. Thời gian còn lại như tiếng chuông ngân đã quá dài. Tất cả sẽ là không. Các ông các bà ra đi không mang theo gì cả nhưng sẽ để lại rất nhiều. Vẫn biết con người khó tự kết án chính mình nhưng các ông, các bà vẫn còn nợ dân tộc Việt Nam, nhất là các thế hệ mai sau, câu trả lời cho cái chết của nhiều ngàn dân Huế vô tội.

Ngọn nến trước khi tắt thường bật sáng, vì tương lai dân tộc, các ông các bà hãy sáng lên sự thật một lần trước ngày chết.

Trần Trung Đạo

Chặt đầu em bé. Bánh vẽ nhân quyền …


 

   Chặt đầu em bé. Bánh vẽ nhân quyền …
   Saudi Arabia vừa mới chặt đầu em bé Philippine nghèo đi ở đợ.
   Tội nghiệp cho em bé nghèo, phải xa cha mẹ, xa anh chị em, xa bạn bè, xa quê hương, đi tận xứ người xa lắc để kiếm sống, nhưng phải chết vì thơ dại.
   Người Việt chống Cộng hay ra rả về nhân quyền nghĩ được gì về cái chết đáng thương của em bé này không ?
   Nghèo và thơ dại hay nói chung nghèo và dốt thì sẽ chết theo đủ mọi kiểu. Thậm chí, một dân tộc nghèo và dốt sẽ bị lừa gạt cho ăn những chiếc bánh vẽ dân chủ với nhân quyền trong khi thực chất là bất ổn và chiến tranh núp sau bánh vẽ sẽ làm chết người hàng loạt và làm chết cả tương lai của dân tộc.
   Như những sự việc ở Việt Nam Cộng Hòa là điển hình của chiếc  bánh vẽ dân chủ với nhân quyền, phải không ? Tổ chức giết hại TT Ngô Đình Diệm, đe dọa sinh mạng TT Nguyễn văn Thiệu là đã can thiệp thô bạo chủ quyền một đất nước, đã biến đất nước ấy thành nô thuộc và đã vi phạm nghiêm trọng khái niệm dân chủ trong khi bánh vẽ nhử ra là dân chủ. Đoạt lấy chủ quyền, đổ hàng triệu tấn bom đạn trên một đất nước nghèo làm hủy hoại môi trường và giết hại hàng triệu sinh linh, nhân quyền như thế còn tệ hơn bánh vẽ. Dân tộc thì nghèo dốt, lại tiếp tục chạy theo những chiếc bánh vẽ, lại chia rẽ nhau vì những chiếc bánh vẽ, lại tiếp tục làm mồi cho những bất ổn và chiến tranh, thế là tương lai tiêu tan và mờ mịt ! Than ôi, một dân tộc hèn kém đến độ không biết gì là bánh thực hay bánh vẽ ! ! !
   Khách Quan.
 
Tham khảo tin BBC sau đây :

Ả Rập Saudi tử hình người giúp việc nhà

Cập nhật: 04:05 GMT - thứ năm, 10 tháng 1, 2013

 Ả Rập Saudi tử hình người giúp việc nhà

Cập nhật: 04:05 GMT - thứ năm, 10 tháng 1, 2013
Giới chức Ả Rập Saudi đã chặt đầu một phụ nữ giúp việc nhà Sri Lanka vì tội giết chết một đứa bé mà cô chăm sóc hồi năm 2005 trong vụ án bị các nhóm nhân quyền lên án.
Rizana Nafeek đã bác bỏ rằng cô không giết hại bé trai bốn tháng tuổi.
Những người ủng hộ cô nói cô chỉ mới 17 tuổi vào thời điểm xảy ra vụ việc. Họ nói rằng xử tử cô là vi phạm quyền trẻ em được quốc tế công nhận.
Chính phủ Sri Lanka đã lên án vụ hành quyết này mà họ nói rằng được thực hiện bất chấp việc họ đã nhiều lần xin ân xá.
Thế giới lên án’
Bộ Nội vụ Ả Rập Saudi cho biết hôm thứ Tư ngày 9/1 rằng Nafeek bị xử tử vì đã làm chết ngộp một em bé sau khi cãi vã với mẹ của em bé này tại thị trấn al-Dwadmi.
Quốc hội Sri Lanka đã dành một phút mặc niệm cô hôm 9/1.
Cùng với thông tin về vụ hành quyết này, ngày 9/1 Tổ chức lao động quốc tế (ILO) ra thông báo rằng cần có luật khẩn cấp để bảo vệ những người giúp việc nhà tốt hơn.
Theo tổ chức này thì chỉ có khoảng 10% những lao động giúp việc nhà – khoảng 5,3 triệu người – được bảo vệ bởi các luật lao động ở mức độ như công nhân trong các lĩnh vực khác.
Tại Sri Lanka, vụ hành quyết Nafeek đã châm ngòi cho cuộc tranh luận về an toàn cho các công dân của nước này đi làm việc ở Trung Đông và về sự đói nghèo đã đẩy những người dân trong đó có Nafeek phải đi xuất khẩu lao động.
Trong một thông cáo, Bộ Ngoại giao Sri Lanka cho biết Tổng thống Rajapakse và chính phủ đã lên án vụ xử tử ‘bất chấp mọi nỗ lực ở cấp cao nhất và sự lên án của người dân trong nước và thế giới’.
Ông Ranjan Ramanayake, nghị sỹ đối lập vận động cho quyền lợi của những công nhân Sri Lanka đi xuất khẩu lao động, đã gọi chính quyền Ả Rập Saudi là ‘những kẻ độc tài’ vốn không bao giờ hành quyết người Mỹ hay người châu Âu mà chỉ dám đụng đến người châu Á và châu Phi.
Vị nghị sỹ này cũng lên án Chính phủ là đã không làm được gì nhiều để đảm bảo các quyền lợi pháp lý của Nafeek. Các quan chức chính phủ đã bác bỏ cáo buộc này.
Cha mẹ của Nafeek đã nhiều lần thỉnh nguyện Quốc vương Abdullah ân xá cho con gái họ. Cha cô hiện nằm viện còn mẹ cô thì quá đau buồn nên không thể nói gì về vụ việc, các quan chức cho biết.
‘Bị ép nhận tội’
Nafeek bị kết tội hồi năm 2007 là đã giết hại một bé trai bốn tháng tuổi mà cô đã trông nom vào năm 2005.
Cô nói lúc đầu cô nhận tội là do bị ép buộc và không có sự hỗ trợ ngôn ngữ. Những người ủng hộ cô cũng nói rằng cô không có sự hỗ trợ của luật sư trước khi bị kết tội.
Các nhóm nhân quyền như tổ chức Ân xá quốc tế và Theo dõi nhân quyền đã lên án chính quyền Ả Rập Saudi về cách xử lý vụ việc, trong khi những nhà hoạt động nhân quyền ở Sri Lanka nói rằng đã có những vấn đề nghiêm trọng về phiên dịch khi mà Nafeek nhận tội.
Họ cũng nói rằng việc cô bị hành quyết là vi phạm Công ước Liên Hiệp Quốc về quyền trẻ em mà Ả Rập Saudi đã phê chuẩn.
“Ả Rập Saudi là một trong số chỉ ba nước trên thế giới xử tử phạm nhân vì những tội mà họ phạm khi còn là trẻ em,” Nisha Varia, nhà nghiên cứu cao cấp về nữ quyền của tổ chức Theo dõi nhân quyền, nói.
“Rizana Nafeek chỉ là một nạn nhân nữa của những thiếu sót nghiêm trọng trong hệ thống tư pháp của Ả Rập Saudi.”
Phóng viên BBC Charles Haviland ở Sri Lanka đã đến quê nhà của Nafeek hồi năm 2010. Lúc đó ông đã nhìn thấy giấy khai sinh ghi rõ ngày tháng năm sinh của cô.
Ông nói rằng nếu giấy khai sinh đó là thật thì Nafeek còn là người vị thành niên vào thời điểm cô bị cáo buộc phạm tội.
Cũng theo phóng viên của chúng tôi thì dường như các công ty xuất khẩu lao động Sri Lanka đã làm giả tuổi cho Nafeek để cô nhận được việc ở Ả Rập Saudi.
 

Kính chuyển để Quý Vị tham khảo phổ biến rộng rãi khắp thế giới kể cả trong nước.


 

Ô. VI ANH : "VIỆT KIỀU, KẺ THÙ CỦA CSVN" - Gs NGUYỄN THỊ HIỀN GÓP Ý :" TƯỚNG VIỆT CỘNG PHÙNG QUANG THANH NGU XUẪN & ĐIÊN RỒ" - PHÁP LÊN ÁN CSVN VI PHẠM TRẦM TRỌNG NHÂN QUYỀN - ÂN XÁ QUỐC TẾ CHỈ TRÍCH NẶNG NỀ CSVN - PHÓNG VIÊN KHÔNG BIÊN GIỚI ĐÒI CSVN TRẢ TỰ DO CHO CÁC TÙ NHÂN LƯƠNG TÂM - SỨ QUÁN HOA KỲ NÓI CSVN KHÔNG TÔN TRỌNG TUYÊN NGÔN QUỐC TẾ NHÂN QUYỀN - DÂN BIỂU SANCHEZ PHẢN ĐỐI BẢN ÁN CỦA CSVN

Kính chuyển để Quý Vị tham khảo phổ biến rộng rãi khắp thế giới kể cả trong nước.

Tướng Việt cộng PHÙNG QUANG THANH có mắt mà không thấy, có tai mà không nghe, đã ngu xuẫn, điền rồ tuyên bố : “Đối với nước ta, các thế lực thù địch tiếp tục đẩy mạnh các hoạt động chống phá bằng chiến lược Diễn biến hòa bình sử dụng các chiêu bài dân chủ, nhân quyền, dân tộc, tôn giáo, thúc đẩy tự diễn biến, tự chuyển hóa, hòng làm thay đổi chế độ chính trị ở nước ta; khi có cơ hội, chúng sẵn sàng phát động chiến tranh xâm lược.”





Toàn thể kiều bào hải ngoại và các người tị nạn CSVN khắp thế giới và cộng đồng quốc tế đều đồng thanh  :

- lên án, tố cáo đảng CSVN độc tài, đảng trị vi phạm trầm trọng nhân quyền, tự do, dân chủ, Hiến Pháp Việt Nam và các Luật Lệ Quốc Tế,

- đòi các Lãnh đạo, đảng và nhà nước CSVN phải nghiêm túc thực thi nhân quyền, tự do, và dân chủ thực sự để đoàn kết dân tộc chống Tàu cộng sản xâm lược.

Tại sao Tướng Thanh lại xuyên tạc sự thực cho rằng họ là thế lực chống nhà nước. Họ chỉ chống nhà nước vì đảng CSVN lãnh đạo phi nhân, tàn bạo, độc ác, dã man, vì bảo vệ Đảng CSVN nên xữ dụng luật rừng khủng bố, đán áp đồng bào để độc quyền bán nước cho Tàu cộng và bò tù hàng ngàn người dân yêu nước.

Có nước tự do, dân chủ, văn minh nào trên thế giới chỉ có độc nhất một đảng lãnh đạo toàn bộ LẬP PHÁP, HÀNH PHÁP, TƯ PHÁP hay không ? Hay chỉ có trong các nước cộng sản mà thôi? Có nước nào người dân đòi NHÂN QUYỀN, TỰ DO, DÂN CHỦ, chống Tàu cộng xâm lược mà các Lãnh đạo CSVN và Tướng VC TRẦN Quang Thanh cho là "THẾ LỰC THÙ ĐỊCH HAY KHÔNG"? Chỉ có những kẻ phản quốc, phãn dân, tay sai ngoại bang mời tuyên bố như vậy. Nếu nhà nước và các Lãnh đạo CSVN không làm tay sai cho Tàu cộng, yêu nước, thương dân, tôn trọng nhân quyền, tự do, dân chủ, thì chỉ có những kẻ điên rồ mới chống đối!!

Nếu nhà nước CSVN tôn trọng nhân quyền thì Hoa Kỳ không cần phải đặt điều kiện tiên quyết : "CSVN muốn mua vũ khí phải tôn trọng nhân quyền và trả tự do cho các tù nhân tôn giáo, chính trị, dân oan và các đồng bào yêu nước". Thế Tướng Thanh cho rằng Liên Hiệp Quốc, Nghị Viện Châu Âu, Liên Hiệp Quốc, Nghị Viện Châu Âu, TỔNG THỐNG HOA KỲ OBAMA, THỦ TƯỚNG ĐỨC, THỦ TƯỚNG CANADA, THƯỢNG VIỆN, HẠ VIỆN HOA KỲ và CÁC NƯỚC TỰ DO khi lên tiếng can thiệp về NHÂN QUYỀN cho Việt Nam và đòi trả tự do cho các tù nhân nạn nhân CSVN là "THẾ LỰC THÙ ĐỊCH" là "THẾ LỰC THÙ ĐỊCH"  là "THẾ LỰC THÙ ĐỊCH" là "THẾ LỰC THÙ ĐỊCH" thì đảng CSVN là "THẾ LỰC PHẢN ĐỘNG, PHẢN QUỐC, PHẢN DÂN, TAY SAI TÀU CỘNG".

Chúng tôi gửi kèm theo đây các tin tức liên quan đến cộng đồng quốc tế lên tiếng tố cáo CSVN vi phạm trầm trọng nhân quyền để Tướng VC Thanh tham khảo và mở mắt to ra mà nhìn thế giới bên ngoài tiến bộ, văn minh vượt bực và đầy tình thương nhân loại không độc ác như đảng CSVN!!!

Mong bài tuyên bố của Tướng VC PHÙNG Quang Thanh sẽ được dịch ra gửi báo động Liên Hiệp Quốc, Nghị Viện Châu Âu, cộng đông Quốc tế, Chỉnh phủ các nước tự do và truyền thông báo chí biết lời tuyên bố vô ý thức, bóp méo sự thật, đánh lừa dư luận của tên Tướng viêt cộng đại bịp bợm này.
Gs NGUYỄN Thị Hiền

Việt Kiều, Kẻ Thù Của CSVN

(01/10/2013)

Tác giả : Vi Anh

Ngày 29-12, CSVN làm lễ kỷ niệm 40 năm chiến thắng “Điện Biên Phủ trên không”, điều mà Quân Lực Mỹ gọi là chiến dịch Linebacker II , chỉ có 11 ngày với tên the 11- Day War. Nhưng báo quốc tế lúc bây giờ gọi là 12 ngày đêm (từ 18 đến 30-12-1972) Mỹ trải thảm xuống CS Bắc Việt.

Phía CS Bắc Việt ban đầu rêu rao trên báo Báo Đảng đã diệt được 81 máy bay các loại, trong đó có 34 máy bay B-52. Nhưng sau đó báo Quân đội của Đảng CS nói ít lại, chỉ bắn rơi 23 máy bay B-52, bắt sống nhiều phi công Mỹ."

Còn phía Mỹ, các nhà phân tích tiêu biểu như sử gia của Không Quân Mỹ Walter J. Boyne nói có 15 B-52 bị bắn hạ và 8 phi công Mỹ "bị giết khi tham chiến hoặc chết vì vết thương, 25 mất tích, 33 bị bắt làm tù binh chiến tranh, và chỉ có 26 được cứu thoát trước khi rơi bị bắt sống".

Các giới chức quân chính Mỹ cho đến nay vẫn cho rằng chiến dịch này đã đem lại 'thắng lợi quân sự' và đã buộc Bắc Việt quay lại hoà đàm vốn bị bế tắc ở Paris. Như Bà Rebecca Grant sưu khảo viết trên báo Airforce Magazine tháng 12/2012 cho biết “Các đội bay của B-52 xuất kích cả thảy 729 lần trong đêm... Cho đến khi chiến dịch kết thúc, Bắc Việt Nam đã quỳ gối, nói như lời của Cố vấn an ninh quốc gia Henry A. Kissinger. Họ đã sẵn sàng ký vào văn bản hòa đàm gồm cả phần trao trả tù binh Mỹ."

Một sự kiện rõ ràng như hai với hai là bốn, Linebacker II của Mỹ chấm dứt ngày 29 tháng 12 và đến ngày 8 tháng 1/1973, mọi bên trong đó có CS Bắc Việt tẩy chay, đều đã có mặt trở lại phòng hòa đàm ở Paris."

Ngày 29/12 năm 2012, gần 40 năm sau, trước tình hình sôi động biển đảo của VN bị TC xâm lấn một cách thô bạo, CSVN làm lễ kỷ niệm chiến thắng – một lễ CSVN nâng lên cấp quốc gia rất long trọng, CSVN long trọng mời Trung Cộng và Nga hậu duệ của Liên xô CS tham dự. Trung tướng Viktor Bondarev, Tư lệnh Không quân Liên bang Nga và Thiếu Tướng Vương Nghĩa Sinh, Phó Tham mưu trưởng Không quân của Quân Giải phóng TC tham dự được CSVN đối xử như quốc khách.

Trước hai vị tướng quốc khách đặc biệt danh dự, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang đọc diễn văn, hết lời ca ngợi “Đây là sự kiện lịch sử trọng đại, biểu tượng chiến thắng của bản lĩnh, trí tuệ và chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam.”

Còn Bộ trưởng Quốc phòng của VNCS Đại tướng Phùng Quang ca ngợi TC và Liên xô tận mây xanh: “Thắng lợi của cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước của nhân dân Việt Nam mà đỉnh điểm là chiến dịch 12 ngày đêm vào tháng 12-1972 có sự giúp đỡ chí tình, chí nghĩa của hàng nghìn chuyên gia, cố vấn quân sự Xô-viết.” Kỷ niệm chiến thắng B-52 là dịp để Đảng Nhà Nước CSVN nhớ 'công ơn' của Liên Xô và Trung Quốc và tội ác của 'đế quốc Mỹ'. Đại Tướng Thanh còn thiết tha “đề nghị các đơn vị của Trung Quốc và Liên bang Nga hợp tác nhiều hơn nữa, tiếp tục giúp đỡ Việt Nam trong công tác đào tạo, huấn luyện sĩ quan, đặc biệt là sĩ quan phòng không”.

Nhưng có một vài điều đặc biệt hơn về vị đại tướng có nhiệm vụ điều binh, khiển tướng, chịu trách nhiêm an ninh quốc phòng cho Việt Nam CS này. Một là Ông không hé môi nói một chữ nào về tình hình biển đảo VN bị TC xâm lấn trong cơ hội long trọng về quốc phòng này. Hai là trái với luận lý CS tình hình mới nhiệm vụ phải mới, Ông đại tướng này vẫn còn “tư duy” theo lối mòn cũ khi Ông còn là sĩ quan cấp úy trong Chiến Tranh chống Mỹ cứu nước. Ba và quan trọng nhứt là, Ông Bộ Trưởng Quốc Phòng CS này vẫn coi người dân Việt, đồng bào của Ông ở Bắc, ở Nam, ở Trung và ở hải ngoại không theo Đảng là lực lượng thù địch không số 1 thì cũng số hai, của Đảng Nhà Nước CSVN.

Không phải Ông chỉ nói thôi mà còn viết để lời nói bay đi chữ viết ở lại trên tạp chí Quốc phòng Toàn dân. Đại tướng Phùng Quang Thanh liên kết tinh thần “chống đế quốc Mỹ” trong chiến tranh VN để chống lực lượng thù địch bây giờ. Ông lên án Diễn biến hòa bình và cho đó là hình thái của một cuộc chiến tranh xâm lược nhắm vào VNCS. Ông khẳng định, “Đối với nước ta, các thế lực thù địch tiếp tục đẩy mạnh các hoạt động chống phá bằng chiến lược Diễn biến hòa bình sử dụng các chiêu bài dân chủ, nhân quyền, dân tộc, tôn giáo, thúc đẩy tự diễn biến, tự chuyển hóa, hòng làm thay đổi chế độ chính trị ở nước ta; khi có cơ hội, chúng sẵn sàng phát động chiến tranh xâm lược.”

Ông gián tiếp nhựt lịnh cho tòan quân, cho tất cả lực lượng vũ trang VNCS phải “chủ động đấu tranh làm thất bại chiến lược Diễn biến hòa bình của các thế lực thù địch” trước rồi rồi sau đó mới chống “các hành động xâm phạm chủ quyền, lãnh thổ của Tổ quốc”.

Nói một cách khác, chính sách và chiến thuật quốc phòng của vi Bộ Trưởng Quốc phòng của VNCS này, cánh tay của quân ủy trung ương của Đảng Nhà Nước CSVN quan niệm “Việt kiều” là kẻ thù số 1, phải chống trước. Rồi mới tới kẻ thù số 2 xâm phạm chủ quyền, lãnh thổ của Tổ quốc nhưng Ông không dám nói ra là TC.

Và quan niệm chiến tranh của Đại Tướng Phùng Quang Thanh, Bộ Trưởng Quốc Phòng của VNCS cũng cho thấy, CSVN rất sợ chiến lược của người dân Việt dùng “quyền lực mềm” của tự do, dân chủ, nhân quyền để “diễn biến hoà bình,” chuyển biến, chuyển hoá chế độ độc tài toàn trị của CSVN. Quyền lực mềm đó có vẻ êm nhưng rất thấm, làm bầm gan tím ruột chế độ CSVN vì nó là khắc tinh, hủy thể của CSVN. Bao lâu, nơi nào có tự do, dân chủ, nhân quyền thì độc tài dưới mọi hình thức không có, không còn lý do tồn tại./.

Pháp lên án vụ xử 14 nhà hoạt động nhân quyền ở Việt Nam



DR

Thanh Phương


Bộ Ngoại giao Pháp hôm nay 11/01/2013 vừa ra tuyên bố lên án việc chính quyền Việt Nam kết án tù nặng nề 14 nhà hoạt động Công giáo và Tin Lành trong phiên xử tại thành phố Vinh hai ngày 08 và 09/01.

Phát ngôn viên bộ Ngoại giao Pháp Philippe Lalliot nhắc lại rằng : « Chính quyền Việt Nam đã có những quyết định tương tự trong những tháng gần đây ». Đối với ông Lalliot, những quyết định như vậy « vi phạm nghiêm trọng nhân quyền, đặc biệt là quyền tự do ngôn luận và tự do lập hội ».

Phát ngôn viên bộ Ngoại giao Pháp nhấn mạnh rằng các quyền tự do này được bảo đảm bởi Công ước Quốc tế về các quyền Chính trị và Dân sự, mà Việt Nam tham gia. Mặt khác, hiệp hội ASEAN cũng vừa thông qua Tuyên ngôn Nhân quyền, nhằm thúc đẩy việc tôn trọng nhân quyền ở châu Á.

 

Ân Xá Quốc Tế chỉ trích bản án nặng nề, kêu gọi trả tự do cho các TNCG Công giáo và Tin lành

Phóng viên không biên giới chứng minh sự vô tội của blogger Paulus Lê Sơn


Paulus Le Son tại khóa huấn luyện về blog do Phóng viên không biên giới tổ chức, Bangkok, Thái Lan, 07/2011

Paulus Le Son tại khóa huấn luyện về blog do Phóng viên không biên giới tổ chức, Bangkok, Thái Lan, 07/2011

(SRF)

Thanh Phương


Trong một thông cáo công bố ngày hôm nay, 11/01/2013, tổ chức Phóng viên không biên giới, bày tỏ sự phẫn nộ về bản án đối với 14 nhà hoạt động Công giáo và Tin Lành trong phiên xử sơ thẩm hai ngày 08/01 và 09/2013 tại thành phố Vinh. Đồng thời, tổ chức này tuyên bố có thể chứng minh sự vô tội của blogger Paulus Lê Sơn, một trong ba người lãnh án nặng nhất.

Trong phiên xử sơ thẩm vừa qua, Tòa án Nhân dân tỉnh Nghệ An đã kết án tù 13 trong số 14 người bị đem ra xét xử với tội danh « hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân », do bị cáo buộc là đảng viên đảng Việt Tân, mà Việt Nam xem là một tổ chức khủng bố. Ba người lãnh án nặng nhất là Lê Văn Sơn, tức Paulus Lê Sơn, Hồ Đức Hòa và Đặng Xuân Diệu, mỗi người bị tuyên án 13 năm tù giam và 5 năm quản chế. Những người còn lại lãnh án từ 3 đến 8 năm tù giam và từ 2 đến 4 năm quản chế. Chỉ có một người được hưởng án treo.

Riêng về blogger Paulus Lê Sơn, Phóng viên không biên giới tuyên bố có thể chứng minh rằng blogger này không hề tham gia một hoạt động nào của Việt Tân, khi ở Bangkok trong thời gian từ 25 đến 30/11/2011, đơn giản chỉ là vì lúc đó, Lê Sơn dự một khóa huấn luyện do Phóng viên không biên giới tổ chức cho các blogger Đông Nam Á. Đối với Phóng viên không biên giới, rõ ràng là chính quyền Việt Nam đã sử dụng những « chứng cớ ngụy tạo » để kết án những blogger chỉ trích họ. Tổ chức này cực lực phản đối việc kết án Paulus Lê Sơn và bảy blogger khác và yêu cầu trả tự do ngay lập tức cho họ. 

Các tổ chức nhân quyền quốc tế khác cũng đã đồng loạt chỉ trích Việt Nam về phiên xử ở Vinh.

Trong bản thông cáo đề ngày 09/01 ngay sau khi phiên xử sơ thẩm ở Nghệ An kết thúc, tổ chức Human Rights Watch ( HRW ) cho rằng, việc kết án tù 14 nhà hoạt động nói trên đánh dấu « một sự leo thang rõ rệt trong chiến dịch trấn áp những tiếng nói chỉ trích chính quyền. » Theo giám đốc châu Á của HRW, Brad Adams, « thay vì cầm tù những người chỉ trích, chính phủ Việt Nam nên tôn vinh họ vì những nỗ lực giải quyết vô số vấn đề của đất nước, mà bản thân chính quyền cũng đã nhìn ra ». 

HRW yêu cầu chính quyền Hà Nội trả tự do cho những người bị kết án ở Nghệ An, cũng như hủy bỏ những cáo buộc đối với luật sư, blogger Lê Quốc Quân, bị bắt giữ cuối tháng 12 vừa qua ở Hà Nội. 

Tổ chức Ân xá Quốc tế cũng kêu gọi chính quyền Việt Nam trả tự do ngay lập tức và vô điều kiện cho các nhà hoạt động vừa bị kết án. Ông Rupert Abbott, nhà nghiên cứu về Việt Nam của Ân xá Quốc tế, tuyên bố : « Xuyên tạc các hành vi của các nhà hoạt động như một cố gắng lật đổ chính phủ là hoàn toàn vô căn cứ. Họ đã bị cầm tù chỉ vì đã thực hiện quyền tự do ngôn luận ». 

Trong một thông cáo đề ngày 09/01, Uỷ ban Bảo vệ Nhà báo CPJ ghi nhận là trong phiên xử 14 nhà hoạt động Công giáo và Tin Lành, có ít nhất 5 blogger độc lập đã bị kết án tù nặng nề, đó là Palus Lê Sơn, Hồ Đức Hòa, Đặng Xuân Diệu, Nguyễn Văn Duyệt và Nguyễn Xuân Anh. Họ là những cộng tác viên của trang mạng Truyền thông Chúa Cứu Thế, chuyên thông tin về các vụ đàn áp người Công giáo, các vụ tranh chấp đất đai giữa chính quyền với người dân và các vấn đề xã hội khác ở Việt Nam. Tổ chức CPJ lên án hành động này và kêu gọi chính quyền Việt Nam hủy bỏ những cáo buộc đối với họ trong phiên xử phúc thẩm và trả tự do cho các blogger nói trên. 

Về phản ứng của các nước Tây phương, ngay sau khi kết thúc phiên xử ngày 09/01, đại sứ quán Hoa Kỳ tại Hà Nội đã ra thông cáo bày tỏ mối quan ngại của họ. Bản thông cáo cho rằng « những bản án này, cùng với việc bắt giữ luật sư Lê Quốc Quân ngày 27/12/2012, và việc y án tù đối với các blogger Nguyễn Văn Hải (Điếu Cày), Tạ Phong Tần, và Phan Thanh Hải cho thấy phần nào xu hướng đáng lo ngại về nhân quyền ở Việt Nam ».

Bản thông cáo của sứ quán Hoa Kỳ xác định : « Hành xử của chính quyền đối với những cá nhân này tỏ ra không phù hợp với các nghĩa vụ của Việt Nam theo Công ước Quốc tế về Các Quyền Dân sự và Chính trị, cũng như các điều khoản của Tuyên ngôn Quốc tế về Nhân quyền liên quan đến tự do ngôn luận và xét xử theo đúng trình tự. Chúng tôi kêu gọi chính phủ trả tự do cho các cá nhân này và tất cả các tù nhân lương tâm khác ngay lập tức ».

Amnesty International


Các bài liên hệ



Cùng tác giả:




Ngày 9 tháng 1 năm 2013

Thả ngay 13 nhà hoạt động bị kết tội vô lý – ngưng trấn áp các nhà bất đồng chính kiến

Việc kết tội và kết án nặng nề 13 nhà hoạt động Công giáo ôn hòa tại Việt Nam hôm nay là một cái tát vào nền công lý và một phần của chính sách bóp nghẹt tự do ngôn luận ngày càng leo thang, Ân Xá Quốc Tế lên tiếng như thế.

Một tòa án tại tỉnh Nghệ An ngày hôm nay đã kết án 13 nhà hoạt động từ 3 đến 13 năm tù về những cáo buộc liên quan đến "các hoạt động nhằm lật đổ" chính quyền. Một người trong nhóm bị án tù treo.

"Chúng tôi kêu gọi giới chức trách Việt Nam thả những nhà hoạt động này ngay lập tức và vô điều kiện," ông Rupert Abbott, chuyên viên về Việt Nam của tổ chức Ân Xá Quốc kêu gọi. "Diễn giải một cách sai lạc các hoạt động của những người đấu tranh này là lật đổ chính quyền là một điều vô lý - họ đã bị tù đày chỉ vì thực thi quyền tự do ngôn luận.

14 nhà hoạt động ra tòa – 12 nam và 2 nữ – bị bắt giam nguyên thủy vào giữa năm 2011 vì bị tình nghi có liên hệ đến tổ chức chính trị Việt Tân, một tổ chức cổ xúy thay đổi chính trị một cách ôn hòa tại Việt Nam, mà chính quyền Việt Nam đã gián nhãn là khủng bố.

Trong số những người hoạt động có sinh viên, bloggers, những nhà hoạt động xã hội và những người ủng hộ tù nhân lương tâm Cù Huy Hà Vũ, đã bị bắt vào tháng Tư năm 2011 vì bị nghi là đã "phổ biến tài liệu chống nhà nước" sau khi ông kêu gọi đa nguyên đa đảng qua những bài viết trên mạng.

"Năm ngoái chúng ta đã thấy chính quyền Việt Nam gia tăng đàn áp những người bất đồng chính kiến và những nhà tranh đấu ôn hòa," ông Abbott phát biểu.

Ông tiếp tục: "Việc kết án 14 nhà hoạt động vừa qua là biểu hiện của một xu hướng rất đáng lo ngại, và chỉ dấu cho thấy sự đàn áp này sẽ kéo dài trong năm 2013.

AI Index: PRE01/010/2013

* * *

 

Sứ quán Hoa Kỳ lên tiếng về 14 bloggers Dòng Chúa Cứu Thế bị kết án tại Nghệ An

Sứ quán Hoa Kỳ


Các bài liên hệ



Tuyên bố về việc kết án 14 blogger Dòng Chúa Cứu Thế ở Tỉnh Nghệ An

9/1/2013

Chúng tôi vô cùng quan ngại khi hay tin Toà án Nhân dân Tối cao Tỉnh Nghệ An đã kết án 14 blogger Công giáo Dòng Chúa Cứu Thế về các tội danh liên quan đến việc họ thực hiện các quyền tự do ngôn luận. Những blogger này đã bị kết án về tội danh "lật đổ chính quyền" (Điều 79) và nhận án tù từ 3 đến 13 năm.

Những bản án này, cùng với việc bắt giữ luật sư hoạt động vì nhân quyền kiêm blogger Lê Quốc Quân kể từ ngày 27/12/2012, và việc giữ nguyên án tù đối với các blogger Nguyễn Văn Hải (còn gọi là Điếu Cày), Tạ Phong Tần, và Phan Thanh Hải cho thấy phần nào của một xu hướng đáng lo ngại về nhân quyền ở Việt Nam.

Hành xử của chính quyền đối với những cá nhân này tỏ ra không phù hợp với các nghĩa vụ của Việt Nam theo Công ước Quốc tế về Các Quyền Dân sự và Chính trị, cũng như các điều khoản của Tuyên ngôn Quốc tế về Nhân quyền liên quan đến tự do ngôn luận và xét xử theo đúng trình tự. Chúng tôi kêu gọi chính phủ trả tự do cho các cá nhân này và tất cả các tù nhân lương tâm khác ngay lập tức.

Nguồn: Đại Sứ Quán Hoa Kỳ tại Việt Nam

DB Sanchez phản đối bản án giáng xuống 14 Thanh Niên Yêu Nước

VP DB Loretta Sanchez



Các bài liên hệ



Cùng tác giả:



Ngày 9 tháng 1, 2013

DB SANCHEZ LÊN TIẾNG PHẢN ĐỐI BẢN ÁN CỦA 14 NGƯỜI YÊU NƯỚC TẠI VINH

GARDE GROVE, CA – Dân Biểu Liên Bang Loretta Sanchez (CA-46), đồng Chủ tịch Nhóm Congressional Caucus on Vietnam hôm nay lên tiếng phản đối mạnh mẽ trước bản án phi lý của các nhà yêu nước tại Vinh -Việt Nam. Dân Biểu Sanchez cũng lên án phiên toà bất công được nhà cầm quyền Việt Nam dựng lên để xét xử Lê Văn Sơn, Hồ Đức Hoà, Nguyễn Xuân Anh, Nông Hùng Anh, Nguyễn Đình Cương, Đặng Xuân Diệu, Thái Văn Dung, Nguyễn Văn Duyệt, Nguyễn Đặng Minh Mẫn, Đặng Ngọc Minh, Trần Minh Nhật, Nguyễn Văn Oai, Hồ Văn Oanh, và Nguyễn Đặng Vĩnh Phúc.

"Trong hai ngày qua, nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam đã đem 14 nhà tranh đấu cho nhân quyền ra xét xử, họ bị cáo buộc với tội danh ‘hoạt động lật đổ chính quyền’. Nhưng trên thực tế, họ chỉ tranh đấu cho sự công bằng xã hội và tham gia biểu tình ôn hoà phản đối sự xâm phạm lãnh hải của Trung Quốc. Kết quả cuối cùng của một hệ thống tư pháp bất công trong vụ án lật đổ này là một tuyên án 100 năm tù bị giáng trên 14 nhà yêu nước.

"Có lẽ chúng ta không nên ngạc nhiên với bản tuyên án này nhưng chúng ta nên cảm thấy phẫn nộ! Nếu chúng ta tìm hiểu về những người vừa bị kết án, hầu hết trong số họ chỉ độ tuổi 20 hoặc 30. Họ là những người con, anh, chị trong gia đình, những người bạn tốt, những người sống vì đức tin, và là những thành viên có trách nhiệm trong xã hội - họ đã tranh đấu cho những gì họ tin sẽ mang lại sự tốt đẹp cho đất nước.

Tình trạng đàn áp nhân quyền tại Việt Nam là một thách thức đối với lương tâm của thế giới. Bản án đã làm dư luận quốc tế phẫn nộ, là một biểu tượng rõ ràng cho thấy nhà cầm quyền Việt Nam không chấp nhận sự bất đồng chính kiến của người dân. Rõ ràng là nhà nước Việt Nam không tôn trọng chính sách và khuyến nghị nghiêm túc của Hoa Kỳ. Đây là lý do tại sao Hoa Kỳ cần phải hành động ngay lập tức trước những sự đàn áp nhân quyền tồi tề ngày càng gia tăng ở Việt Nam.

"Tự do và dân chủ chỉ có ý nghĩa nếu chúng ta biến những lý thuyết nhân quyền thành hành động, và tôi sẽ tiếp tục kêu gọi các bạn đồng nghiệp tại Quốc Hội vận động Chính Quyền Obama để họ cùng lên tiếng trước những sự đàn áp nhân quyền tồi tệ ngày càng gia tăng ở Việt Nam.

# # #

 

9 January 2013

Viet Nam: Release 13 activists jailed on baseless charges, stop crackdown on dissidents

The conviction and heavy sentencing of 13 peaceful Catholic activists in Viet Nam today flies in the face of justice and is part of an escalating government crackdown on freedom of expression, Amnesty International said.

A court in Nghe An province today sentenced the 13 activists to between three and 13 years’ imprisonment on charges of undertaking “activities aimed at overthrowing” the government. One other activist was given a suspended sentence.

“We urge the Vietnamese authorities to release the activists immediately and unconditionally,” said Rupert Abbott, Amnesty International’s Researcher on Viet Nam.

“To misconstrue the activities of the activists as trying to overthrow the government is baseless – they have been imprisoned only for exercising their right to freedom of expression.”

The 14 activists who stood trial – 12 men and two women – were first arrested in mid-2011 on suspicion of ties to the US-based political party Viet Tan, a group calling for peaceful political reform in Viet Nam, which the Vietnamese government has labelled as terrorist.

Among the activists are students, bloggers, community workers and supporters of prisoner of conscience Cu Huy Ha Vu, who was imprisoned in April 2011 for allegedly “spreading anti-state propaganda” after calling for a multi-party system in online articles.

“Last year saw the Vietnamese government step up its crackdown on government critics and peaceful activists,” said Abbott.

“The convictions of the 14 activists illustrate a deeply worrying trend, and suggest that the crackdown is set to continue in 2013,” he said.

AI Index: PRE01/010/2013

http://www.amnesty.org/en/for-media/press-releases/viet-nam-release-13-activists-jailed-baseless-charges-stop-crackdown-dissid

GARDE GROVE, CA – Congresswoman Loretta Sanchez (CA-46), Co-Chair of the Congressional Caucus on Vietnam,today issued a strong statement in support of human rights and democracy in Vinh, Vietnam. Rep. Sanchez also condemned the Vietnamese authority’s sentencing of fourteen human rights defenders: Ho Duc Hoa, Dang Xuan Dieu, Paulus Le Son, Nguyen Van Duyet, Nguyen Van Oai, Ho Van Oanh, Nguyen Dinh Cuong, Nguyen Xuan Anh, Thai Van Dung, Tran Minh Nhat, Nong Hung Anh, Nguyen Dang Vinh Phuc, Nguyen Dang Minh Man and Dang Ngoc Minh.

“For the past two days, the Vietnamese Communist authorities have put 14 human rights defenders on trial, where they were charged of subversion and trying to overthrow the government. In reality, they were only strong advocates for social justice and they peacefully demonstrated against Chinese territorial aggression. The final product of an unjust criminal justice system in this subversion case was a verdict of 100 years imprisonment forced upon 14 patriots.

“Perhaps we should not be surprised by the outcome, but we should be outraged! Because if you look at these 14 human rights defenders, most of them are in their 20’s and early 30’s, they are sons, daughters, brothers, sisters, loyal friends, faithful and all responsible members of the society - they fought for what they thought were right for their country.

“The situation in Vietnam is a challenge to the conscience of the world. It has drawn international outrage as an emblem of the Vietnamese authority’s intolerance of dissent. It is clear that the Vietnamese government did not take our policies and recommendations seriously. This is the reason why the United States must take serious action against the Government of Vietnam for their continuous human rights violations.

“Freedom and democracy only have meaning if we’re willing to put those principles into action, and I will continue to call on my colleagues to urge President Obama’s Administration to take a stand against the abuses taking place in Vietnam and elsewhere.”

Congresswoman Loretta Sanchez is proud to represent California’s 46th Congressional District, which includes the cities of Anaheim, Santa Ana, and parts of the cities of Garden Grove and Orange in Orange County. She serves as Ranking Member of the House Armed Services Subcommittee on Strategic Forces and the second ranked Democrat on the Committee on Homeland Security. Rep. Sanchez is also a member of the fiscally conservative Blue Dog Coalition and sits on the bipartisan, bicameral Joint Economic Committee.

 

Statement on the Conviction of 14 Redemptorist Bloggers in Nghe An Province

Jannuary 9, 2013

We are deeply troubled by reports that the Supreme People’s Court of Nghe An Province convicted 14 Catholic Redemptorist bloggers on charges related to their exercise of their rights to freedom of expression. These bloggers were convicted of “subversion of the administration” (Article 79) and sentenced to prison terms ranging from 3-13 years.

These convictions, along with the detention of human rights lawyer and blogger Le Quoc Quan since December 27, 2012 and the upholding of sentences against bloggers Nguyen Van Hai (also known as Dieu Cay), Ta Phong Tan, and Phan Thanh Hai, are part of a disturbing human rights trend in Vietnam.

The government’s treatment of these individuals appears to be inconsistent with Vietnam’s obligations under the International Covenant on Civil and Political Rights, as well as the provisions of the Universal Declaration of Human Rights relating to freedom of expression and due process. We call on the government to release these individuals and all other prisoners of conscience immediately.

# # #

Featured Post

Lisa Pham Vấn Đáp official-25/4/2026 /26/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link