Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Tuesday, January 15, 2013

“… NHỮNG NGƯỜI LÍNH CỦA NHÂN DÂN, CÁC ANH CÒN NGỦ ĐẾN BAO GIỜ?”


 “… NHỮNG NGƯỜI LÍNH CỦA NHÂN DÂN, CÁC ANH CÒN NGỦ ĐẾN BAO GIỜ?”
 
NGUYỄN THIẾU NHẪN
 
 
Như mọi người đều biết, sau 6 tháng nổi dậy để chống lại tên bạo chúa Gadhafi của người dân Libya, phe nổi dậy đã chiếm thủ phủ Tripoli, hang ổ cuối cùng của tên bạo chúa đã ngồi trên đầu trên cổ “dân đen” và “mõ vàng đen” trong suốt 42 năm qua. Mặc dù bị săn đuổi đến tuyệt lộ, nhưng; như thành ngữ “Cà cuống chết đến… ‘phao câu’  vẫn còn cay”, từ một hầm trú ẩn nào đó ở thành phố Bani Walid, tên bạo chúa cuồng rồ vẫn điên cuồng kêu gọi quân đội của y hãy tiếp tục cuộc chiến. Tiếc thay, bọn lính đánh thuê đã bỏ y mà đi - như 8.000 tử đệ đã bỏ Sở Bá Vương Hạng Võ của thời Hán Sở tranh hùng. Và ai cũng biết ngày tàn đang đến với bạo chúa Gadhafi!
 
Chúng ta cũng còn nhớ rằng trước ngày đế quốc cộng sản Liên Xô sụp đổ, ông Boris Yeltsin, người sau này đã trở thành vị Tổng Thống đầu tiên của nền Cộng Hoà Nga đã can đảm leo lên một chiếc xe tăng thuyết phục viên Trung úy chỉ huy đừng chĩa những họng súng vào người dân Liên Xô!
 
Chế độ Cộng sản đã sụp đổ ngay tại cái nôi của nó là Liên Xô. Trước đó, các nước cộng sản tại Đông Âu cũng đã lần lượt sụp đổ sụp đổ.
 
Ngay sau khi các chế độ cộng sản tại Đông Âu sụp đổ, ông Đỗ Văn của đài BBC lúc đó,đã nhận được một bức thư viết từ thành phố Hồ Chí Minh, có nội dung như sau: 
 
“Thành phố Hồ Chí Minh ngày 15 tháng 9 năm 1992
 
Thưa chú Đỗ Văn,
Cháu là một người lính lái tăng của quân đội nhân dân Việt Nam. Cháu bạo dạn viết thư để xin nhờ chú giúp cho một việc…
…Nhờ nghe đài BBC mà chúng cháu mới biết được những điều xảy ra ở các nước Đông Âu như Ba Lan, Bulgari, Tiệp, Rumani, và nhất là ở Liên Xô hồi năm ngoái. Chúng cháu thấy ở những nước đó sao mà các chế độ Cộng sản sụp đổ quá dễ dàng khi nhân dân biểu tình đòi giải tán Đảng và Nhà Nước. Mà quân đội ở những nước đó chẳng làm gì, hoặc có khi lại theo về phía nhân dân biểu tình như ở Rumani và Liên Xô. Sau đó chúng cháu được học tập là Liên Xô và những nước Cộng Sản Đông Âu bị sụp đổ vì họ mất cảnh giác để những phần tử phản động và tay sai đế quốc Mỹ len lỏi xâm nhập vào phá hoại. Nhưng rồi cháu và bạn bè cũng không tin lắm, cứ thắc mắc rằng quân đội Liên Xô lớn mạnh như vậy mà đế quốc Mỹ lại có thể xâm nhập phá hoại đến nỗi theo chúng cả sao. Lại còn biết bao tai mắt nhân dân nữa. Như trong hàng ngũ quân đội nhân dân chúng cháu, ai mà ló mòi tuyên truyền cho Mỹ hay Trung Quốc thì chắc chúng cháu sẽ đập ngay, vậy làm sao có thể tuyên truyền được.
Thế rồi chúng cháu cũng lén lút hỏi nhau rằng nếu có biểu tình của nhân dân như ở Liên Xô và các nước Đông Âu mà chúng cháu phải đi dẹp, thì chúng cháu có bắn vào họ và húc tăng như ở Trung Quốc không. Cháu và anh em đồng đội đều lo ngại, mong điều đó đừng bao giờ xảy ra, vì chúng cháu không thể bắn vào nhân dân hay húc tăng vào họ được. Nếu lúc đó thủ trưởng và cấp chỉ huy có thúc bách lắm, chúng cháu nhất định chỉ bắn chếch lên để không ai trúng đạn và cho xe tăng tiến chậm để dân chúng biểu tình có thể tránh kịp. Nhưng nếu là học sinh biểu tình như ở Trung Quốc thì chúng cháu chưa nhất trí được là sẽ hành động như thế nào, có lẽ lúc đó anh em sẽ phải cãi cọ với nhau thôi.
Mới đây chúng cháu lại được học tập là phải tuyệt đối trung thành với Đảng và hiếu với nhân dân, phải sẵn sàng hy sinh để bảo vệ Đảng và Nhà Nước, phải cảnh giác truớc âm mưu lật đổ chính quyền vô sản của bè lũ phản động tay sai của đế quốc. Nhưng chúng cháu cứ bị giao động chao đảo là bọn đó sao mà ghê gớm đến thế được. Nếu họ là tay sai đế quốc thì nói gì nhân dân và bộ đội thì chúng cháu cũng không nghe đâu.
 
Chúng cháu hiện nay cũng hoang mang chao đảo lắm. Cứ nói chống đế quốc mà rồi những người có chức có quyền hiện nay thụ hưởng như đế quốc. Họ là những người trong Đảng mà nay đều có nhà cao cửa rộng, đi ô tô có máy lạnh, ăn xài lãng phí, dâm ô hủ hoá đủ cả. Còn nhân dân và bộ đội chúng cháu sống thiếu thốn cơ cực lắm, chú Đỗ Văn ơi…
 
Bây giờ những bọn nhà giàu nước ngoài kéo vào, cùng với các cán bộ cấp cao chiếm hết bao nhiêu nhà cao đẹp, tổ chức buôn lậu, dập dìu ăn chơi, rượu ngon gái đep. Chú cứ đọc báo Tuổi Trẻ cũng thấy là một buổi tối họ ăn chơi cả chục triệu đồng, bằng cả một gia tài mà nhiều người ao ước. Chúng cháu nghĩ đến hàng ngũ bộ đội chúng cháu đã hy sinh để bảo vệ đất nước và đem lại hạnh phúc cho nhân dân, mà nay đất nước thì người ngoài, nhất là người Tàu, kéo vào chiếm hết quyền lợi. Chỉ những người có chức có quyền và bọn buôn lậu móc ngoặc là sống tuyệt đối giàu sang sung sướng. Còn đại đa số nhân dân đói khổ, ngay ở Sàigòn mà có người mà có người phải ăn cháo với rau, đau ốm không có thuốc mà uống. Như vậy nếu nhân dân có đòi biểu tình để đổi mới, mà bảo bộ đội chúng cháu bắn súng vào họ thì chúng cháu hạ quyết tâm là không khi nào bắn như vậy. Nếu các cấp lớn trong nhà nước và quân đội không bỏ thói tham ô, không sống tiết kiệm và trong sạch, không lo cho nhân dân thoát khỏi cảnh nghèo đói, thì làm sao bảo chúng cháu lại dại dột hy sinh bảo vệ cho họ nếu nhân dân đấu tranh đòi đổi mới và trong sạch hóa guồng máy nhà nước, cho những cán bộ tham nhũng quá giàu có nghỉ việc và lấy lại bớt những tài sản quá lớn mà họ đã chiếm đoạt được…
Chúng cháu chỉ xin đồng bào từ nay đừng gọi chúng cháu là bộ đội Việt Cộng nữa. Vì chữ Việt Cộng trước đây là một điều tự hào, còn nay nhân dân cứ gọi bọn Việt Cộng, tụi Việt Cộng với sự khinh ghét là những người tham nhũng, độc ác.”
 
Đây là bức thư của một người lính lái “tank” của Quân Đội Nhân Dân của nước Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam viết gửi ông Đỗ Văn, chủ biên chương trình phát thanh Việt ngữ của đài BBC cách đây 20 năm, ngay sau khi có những cuộc nổi dậy của người dân tại các nước Cộng Sản Đông Âu.
Và, như chúng ta đã biết, các nước Cộng Sản Đông Âu cũng như sau đó ngay tại cái nôi của chủ nghĩa cộng sản là Liên Xô, chế độ cộng sản đã cáo chung.
 
Những người dân ở những đất nước này đã có tự do, dân chủ, nhân quyền. Người dân ở những nước này không còn phải lâm vào cảnh “bên ngoài cười nụ, bên trong khóc thầm (Kiều)” tức cái hoạt cảnh “nhân dân ta ca hát trên đồng hoa” nhưng lúc nào cũng đói vêu mõm - như khi chủ nghĩa cộng sản còn ngự trị.
Tiếc thay lời kêu gọi thống thiết của người lính lái “tăng” của Quân Đội Nhân Dân gửi qua làn sóng phát thanh của đài BBC đã không được những người cầm quyền của Đảng CSVN ngó ngàng.
 
Cái thảm cảnh mà nhà báo Bút Bi viết trong tuần báo Tuổi Trẻ số 41-91 về chuyện một Trưởng phòng Vật tư của công ty Vesco ở Hà Nội, tổ chức đám ma cho một con chó, một người đàn bà 40 tuổi tâm trí bình thường đánh chết mẹ ruột của mình, tỉnh bơ tuyên bố lý do: “Già và bẩn thỉu, không giúp ích gì được cho con cái thì phải đánh chết”. Khi phóng viên đưa máy ảnh lên chụp còn biết sửa cổ áo, nhoẻn miệng cười tươi.
 
Khi ký giả Bút Bi viết:
“Đất nước nghèo rồi sẽ có ngày khá hơn, pháp luật lỏng lẻo rồi ra sẽ chỉnh đốn lại như cũ, nhưng luân lý đạo đức là cái giềng mối của dân tộc, mà hư hỏng thì cần phải nhiều thế hệ mới hồi phục… và trong lịch sử loài người đã từng có những dân tộc bị xoá sổ vì đạo lý suy đồi.”
 
Khi viết như thế, rõ ràng nhà báo Bút Bi đã làm cho độc giả thấy sự cần thiết phải “xóa sổ” cả chế độ thì mới tránh cho cả dân tộc khỏi bị xoá sổ!
 
Tiếc thay, 19 năm qua những người lãnh đạo Đảng và Nhà Nước CSVN vẫn tiếp tục làm những người vô cảm.
 
Hai mươi năm sau, những tên tham nhũng ngày trước bây giờ trở thành những tên đại tham nhũng. Những tên Minh, Trưởng phòng Vật tư của công ty Vesco I ở Hà Nội bây giờ đã tăng theo cấp số nhân và lan tràn khắp nước, từ trung ương tới điạ phương.
Những hiệu trưởng, giáo viên của nước Việt Nam Xã Nghĩa không còn làm nhiệm vụ “trồng người” mà họ lại trở thành những tên Sở Khanh, Mã Dám Sinh mua dâm nữ sinh và hành nghề mãi dâm có hệ thống và được bao che như tên Hiệu Trưởng súc sinh Sầm Đức Xương.
Trong khi người dân “chạy ăn từng bữa toát mồ hôi” thì có những “đại gia” mỗi ngày thuởng thức những tổ phở giá khoảng 80, 90 Mỹ kim/1tô.
Người đứng đầu cả nước là Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng luôn lớn tiếng kêu gọi bài trừ tham nhũng lại là chúa tham nhũng.
Chủ tịch nước Trương Tấn Sang kêu gọi phải “diệt trừ sâu tham nhũng” thì lại là “con sâu to tổ bố”.
Trộm cướp giết người một cách dã man như tên Lê Văn Luyện ở Bắc Giang giết một lúc 3 mạng người… khiến bà cựu Phó Chủ tịch nước Nguyễn Thị Bình vốn chỉ giữ vai trò bù nhìn và “vô cảm” từ trước đến nay đã phải lên tiếng báo động về tình trạng đạo đức suy đồi.     
Nói chung, toàn cảnh bức tranh của đất nước ngày càng ảm đạm, thê lương!
Trong khi đó, sau 11 cuộc biểu tình biểu lộ lòng yêu nước của người dân chống lại việc Trung Cộng chiếm đất, lấn biển thì Đảng và Nhà Nước đã tìm mọi cách dập tắt như bắt bớ, giam cầm, vu cáo một cách quái đản là “đảng viên Việt Nam canh tân cách mạng” âm mưu lật đổ chính quyền.
 
Và, qua lời tuyên bố “kiên quyết xử lý vấn đề tụ tập đông người ở Việt Nam với tinh thần không để sự việc tái diễn” của Trung Tướng Nguyễn Chí Vịnh, Phó Thứ Trưởng Bộ Quốc Phòng QĐND sau khi qua Bắc Kinh triều kiến Thượng Tướng Tàu Cộng Mã Hiểu Thiên cho thấy quyết tâm Đảng và Nhà Nước sẽ sẵn sàng dùng quân đội để đàn áp bất cứ các cuộc biểu tình chống Trung Cộng xảy ra!
 
*
Trước những hồi chuông báo tử đang vang lên từ đất nước Tunisia, Ai Cập, Lybia… Nhân dân các nước này đã đứng lên biểu tình đòi cách chức các nhà lãnh đạo độc tài với sự làm ngơ hoặc đồng tình của quân đội các nước này.
 
Dù có lên gân cách mấy, chắc chắn nhà cầm quyền CSVN đang run sợ. Bằng chứng là họ đang tăng cường quyền lực của lực lượng Quân Đội tại thành phố Sàigòn từ Bộ Chỉ Huy Quân Sự thành Bộ Tư Lệnh thành phố Hồ Chí Minh với nhiệm vụ “tăng cường sức mạnh vũ trang” để đối phó với các “lực lượng thù địch”[!]
 
Hơn lúc nào hết, mọi người trong và ngoài nước đang lắng nghe, theo dõi và hy vọng một lần nữa tiếng nói dũng mãnh của người lính lái “tăng” gửi ký giả Đỗ Văn 19 năm trước sẽ lại vang lên - như tiếng chuông bắt đầu cho hồi chuông báo tử cho chế độ Việt Cộng sau hơn 60 năm tàn hại đất nước Việt Nam.
 
*
“Để giữ được non sông, để có thể là người Việt mà không trở thành đám thiểu số khiếp nhược của một vương quốc khác, chúng ta không thể dung dưỡng một chính quyền bán nước, một chính quyền đã ngang nhiên cắt đất, cắt biển cống cho phương Bắc, đã nhục nhã biến ngọn cờ Thăng Long ngàn năm thành một mảnh vải vụn xén ra từ cái váy hồng Bắc Kinh. Chúng ta không thể bảo vệ được Tổ Quốc nếu cứ tiếp tục nuôi giữa lòng dân tộc mình một con rắn độc, cũng như Vua An Dương Vương xưa đánh mất non sông vì trót đã sinh ra và trót yêu thương đứa con gái phản tặc có tên là Mỵ Châu. Với tất cả hành vi nhục nhã mà họ đã làm, chế độ Hà Nội bây giờ đã chính thức trở thành một thứ Mỵ Châu…
… Mỵ Châu ngày nay là một con đĩ già trơ trẽn, trần truồng nằm dạng háng chờ sẵn cho phương Bắc. 
Người dân Việt phải chém cụt đầu con đĩ ấy, trước khi nó kịp trao hết nỏ thần vào tay giặc nếu chúng ta không muốn lặp lại số phận bi thảm của An Dương Vương.
Dân tộc Việt không thể làm được điều ấy, nếu Quân Đội không đứng lên với họ.
Quân đội, những người lính của nhân dân, các anh còn ngủ đến bao giờ?”
 
*
“Nằm trong chăn mới biết chăn có rận”, ông bà ta nói không sai.
 
Bài viết “Lột trần chế độ” của nhà văn Dương Thu Hương mà tôi đã trích đoạn trên đây, đã vạch trần những âm mưu, thủ đoạn của những “Thái thú tân thời” ở Bắc Bộ phủ là đem dâng đất nước VN cho TC.
Hai mươi năm trước đây, những người lính lái “tăng” đã lên tiếng.
Nay, các chế độ độc tài tại Bắc Phi, Trung Đông đua nhau mà sụp đổ.
 
Hỡi những người lính của nhân dân, các anh còn ngủ đến bao giờ mà không đứng lên xoay chiều “nòng súng nhân đạo” cứu 87 triệu người dân Việt Nam lầm than dưới ách cai trị bạo tàn, sắt máu của đảng CSVN. Và chắc chắn sẽ dẫn đến nguy cơ Bắc thuộc trong một ngày không xa?!
 
Các anh còn chờ đợi gì mà không đứng lên cứu dân, cứu nước?!
 
NGUYỄN THIẾU NHẪN
tieng-dan-weekly.blogspot.com

__._,_.___

BÊN THẮNG TRẬN cuốn 3: NHỮNG CON LỪA Ở CALIFORNIA


 

BÊN THẮNG TRẬN
cuốn 3: NHỮNG CON LỪA Ở CALIFORNIA
 
          LÊ PHÁC DU
          Mới đây, nhà báo bộ đội Cộng Sản, Trương Huy San tự Huy Đức theo danh thiếp, và San hô do đồng nghiệp không ưa thằng răng hô lên đời đặt cho, cho hay sẽ cho ra cuốn sách thứ 3: Những Con Lừa Ở California! Đức nói với các đồng (chí) nghiệp ở Nam California, sách sẽ do Nhà Xuất Bản Kim Đồng in và phát hành với sự đồng ý của Ban Văn Hoá Tư Tưởng Trung Ương và Bộ Văn Hoá Du Lịch của nước Việt Nam Cộng Sản.
          Sau thành công dữ dội thu được từ hai cuốn Bên Thắng Trận, theo tác giả, số thu được khoảng trên dưới 30.000 đô la Mỹ cộng với hàng chục ngàn lời, thư, khen ngợi đồng tình của các cộng đồng người Việt tại New York, Washington, California, Alaska, Hawaii, Kentucky, Arkansas … Nhà báo bộ đội Cộng Sản Huy Đức tiếp tục cho ra đời cuốn sách thứ 3 Bên Thắng Trận với tựa đề: Những Con Lừa Ở California! Cũng theo dự kiến của những nhà quảng cáo cho Đức tại Nam California, cuốn thứ 3 sẽ là một quả bom địa chấn trong làng báo hải ngoại, chắc chắn sẽ thu được số lợi nhuận cao hơn bất kì một tác phẩm nào của các văn hào Mỹ từ trước tới nay, và cao hơn cả cuốn Thánh Kinh của Hồ Giáo là điều không cần bàn cãi.
          Phóng viên Lê-Phác-Du (LPD) của Vietnam Freedom News*, South California, nhân chuyến công tác tại Havard đã tận dụng cơ hội gặp nhà báo Cộng Sản Huy Đức (HĐ) để xin phỏng vấn về những chuyện động trời do Đức đưa ra với tinh thần yêu nước, yêu CNXH và yêu … đạo do Hồ Chí Minh làm giáo chủ.
-LPD: Thưa ông, số lợi nhuận cao sẽ thu từ cuốn sách Bên Thắng Trận, cuốn thứ 3, sẽ là bao nhiêu?
-HĐ: Ôi dào, chẳng bao nhiêu so với vài cú ăn chơi của thằng Cường Đô La, chỉ chừng 200.000 đô la thôi. Nhưng xin ông đừng đưa lên báo kẻo tôi bị đám ở nhà ghen tức thì mệt sức phải nhín ra đi mua …Viagara tặng.
LPD: Thế Cường Đô La là thằng nào?
: Thằng con rơi của cha Triết ấy mà; tằng tẹo với con mụ Phượng lòi ra thằng quái ấy. Úi giời, nó vung đô la như … Công Tử Bạc Liêu! Ông thật chưa nghe về thằng con chủ tịch nước à. Ông là con lừa!
LPD: Xin lỗi ông về sự tò mò của báo .. giới, ông sẽ sử dụng số “công sức” ấy như thế nào? Tôi muốn mọi người học kinh nghiệm tiêu xài của ông.
: Thì … mua nhà rồi cho thuê. Mua xe .. chở thuê …
LPD: Ấy sao lại cho thuê chở mướn là thế nào, xin cướp lời ông …
: Cho thuê lấy tiền thuê xài còn tiền căn nhà vẫn giử nguyên, còn chở thuê khách ra phi trường kiếm thêm khỏi đóng thuế. Ông có biết housing không …
LPD: Dạ housing thế nào ạ, thưa ông Đức.
: Đếch có thu nhập sẽ nhờ anh em đồng liêu đồng đạo chạy nhà ở free. Có housing là sẽ có tem phiếu thực phẩm (food-stamp) và tiền trợ cấp khó khăn. Ông ở Mỹ mà ngu như lừa! Nầy, sao ông nhập tịch Mỹ mà không về bên ấy lấy vợ được tiền.
LPD: À..à .. sao lấy mà được?
: Đúng là con lừa. Ông đọc Bên Thắng Trận mà đầu óc cứ u tối như … Mỹ thua trận. Về bên ấy tìm mẹ nào goá chồng có của muốn qua Mỹ thì cưới. Kinh doanh theo kiểu vốn tự có thế mà không biết.
LPD: Thưa ông Đức, quảng cáo và bán sách trên Amazone mất bao nhiêu tiền?
: Chúng nó lo giùm chứ tôi có mất xu nào. Giúp tôi là giúp đảng, giúp văn hoá Việt... Cộng nẩy nở ở nước ngoài và làm cho các anh các chú bên nhà nở mày nở mặt. Thú thật, chuyến qua Mỹ thành công đại thành công, đi đến đâu tôi cũng được nể trọng. Ban Giám Hiệu Havard sướng ra mặt vì lần đầu tiên có một nhà báo nổi tiếng tham dự khóa học “How To Do Jack” hay “Làm Sương Cho Sáo”, nhà báo Cộng Sản, kẻ thù cũ, nhưng được thật nhiều độc giả mua sách. Tôi quên nói với ông, cộng đồng người Việt tại khu vực gần Nhà Trắng đã đưa đơn kiến nghị với USIS giử tôi ở lại. Họ không muốn mất một nhà lịch sử lừng danh. Nếu USIS không OK họ sẽ biểu tình.
LPD: Vậy là ông về hay ở lại?
: Khó thật. Nhà cửa bên ấy bỏ cho ai. Đã nhờ người bán chưa biết được không. Thôi... tùy thích, ở lại Mỹ bao che, về nhà đảng che bao. Nói chung, tới lúc nầy bể chuyện rồi. Dân Việt ở Cali khôn thật. Họ biết sách tuyên truyền bôi xấu chế độ cũ. Ở lại, do hàm răng hô dễ nhận diện, tôi sợ có ngày ra đường bị ăn đòn hội chợ. Chán thật, xứ sở gì ai có răng hô thì niềng, kiếm thằng đồng dạng khó hơn đào mả lấy răng vàng. Nghĩ tới việc ở lại làm Mỹ phải niềng răng sửa mặt tốn tiền quá tiếc, tiếc ơi là tiếc.
LPD: Thế bên nào là bên thắng trận, tôi vẫn chưa hiểu ý …
: Chúng tôi chứ ai vào đây nữa… tiếc cho em .. ủa cô Kim Hạnh. Ngoài kia các chú trung ương rất ghét đám làm báo miền Nam học đòi kiểu sống tiểu tư sản nên triệt hết cho thoả tức. Hết báo hết đâm thọt hết tuyên truyền dân chủ cho Mỹ nghe. Ngoài Bắc thắng trận chứ còn gì nữa.
LPD: Cuốn 3, sao tựa đề có dính líu đến súc vật?
: Mấy anh bên ấy muốn rút tôi về sau khi hoàn thành nhiệm vụ. Hai cuốn đầu cho biết cảm tình của dân… vận nằm vùng đối với đảng, còn cuốn thứ 3 nói về súc vật... đó là cám ơn quý đồng chí nằm vùng bên nầy đã tận tình giúp tôi làm trọn kế hoạch... Tận tình như con lừa đối với chủ. Con lừa dễ bảo dễ dậy như mấy anh em đồng chí ở Nam Cali. Con lừa ấy là lời nói yêu ấy mà. Con lừa, hay là anh chị nằm vùng từ hồi 75. Cuốn sách thứ 3 là lời cảm ơn của đảng và nhà nước đối với cộng đồng người Việt … Cộng tại Mỹ quốc cờ hoa!
LPD: Đại diện cho Vietnam Freedom News. Xin cám ơn về cuộc phỏng vấn và cám ơn về những tình cảm của đảng và nhà nước đã dành cho cộng đồng người Việt … Cộng tại California …
: Sao, sao … báo ông cũng là báo của đảng à?
LPD: Ủa, thế người làm hẹn phỏng vấn không giới thiệu nhân thân của báo nầy là thế nào à! Vâng, chúng tôi là báo Việt Nam Cộng Tự Do, tiếng nói của dân nằm vùng di tản theo đuôi hồi tháng 4/75 theo lệnh đảng. Cũng không quên cho ông biết, số thu được từ hai cuốn sách là do các “chi bộ” vận động lấy lòng các anh bên nhà và tạo danh tiếng cho ông. Gia đình ông bà con cháu quý đồng chí nằm vùng, nay đã nhập tịch, không bao giờ quên tổ quốc XHCN đã nuôi dạy cưu mang và cho đi Mỹ bằng tàu vượt biên do các đồng chí Công An Biên Phòng giả dạng hải tặc Thái bố trí …nhà nào cũng mua một cuốn, có nhà mua cả chục cuốn để lấy điểm yêu nước yêu CNXH.
: Ơ ơ …
LPD: Ông lại ngạc nhiên à, đúng là tôi đang nói chuyện với một con lừa. Chuyện nầy ai ai cũng biết. Còn ông, khoe khoang là bộ đội Cộng Sản, là dân trên chúng tôi, thế mà không biết gì. Ông Đức ơi, ông đúng là con lừa! Xin cám ơn ông.
 
LÊ PHÁC DU
(thực hiện)
 
 

ĐẢNG CÔNG SẢN VIỆT NAM LÀ MỘT ĐẢNG CÁCH MẠNG HAY LÀ MỘT ĐẢNG CƯỚP?


ĐẢNG CÔNG SẢN VIỆT NAM LÀ MỘT ĐẢNG CÁCH MẠNG HAY LÀ MỘT ĐẢNG CƯỚP?

 

Để có thể xác định được tính chất của đảng cộng sản Việt Nam, trước hết chúng ta thử tìm hiểu thế nào là một đảng cướp và thế nào là một đảng cách mạng.

Sau đó, xem xét những gì đảng cộng sản Việt Nam đã làm trong thời gian qua, để có thể rút ra một cái nhìn trung thực và khoa học hơn.

 

I. Sự khác biệt giữa Đảng cướp và đảng cách mạng.

 

1. Về mục đích: Cả hai đảng đều có ý lấy lại quyền làm chủ những gì mà đối phương đang sở hữu

2. Về phương tiện: Cả hai dùng bạo lực

3. Về phương cách đối xử sau khi thành công:

  A. Đảng cướp: Sau khi tiêu điệt được đối phương, đảng cướp chiếm tài sản, và chia cho đồng bọn theo tỉ lệ vai vế.

  B. Đảng cách mạng:  Sau khi thành công, đảng cách mạng trao tất cả những gì đã lấy được của đối phương, trao trả lại cho dân chúng. Tuyệt đối không lấy làm của riêng, không chia phần cho đảng viên của mình. Quyền lợi của đảng viên cũng  cùng có giá trị như quyền lợi của một trong những ngườii dân.

 

II. Xét rằng:

 

1. Kể từ năm 1958, đảng cộng sản Việt Nam quyết tâm tiến chiếm Miền Nam từ trong tay của chính quyền Việt Nam Cộng Hòa

2. Với sự trợ sức đác lực từ vũ khí đến nhân sự của đảng cộng sản Nga Tàu,...đảng công sản Bắc Việt dùng vũ lục tiến chiếm Miền Nam

3. Kể từ ngày 30 tháng 4 năm 1975, sau khi chiếm được Miền Nam, cộng sản Bắc Việt đã tiến hành:

 A. Cướp lấy tài sản của Nhân Dân Miền Nam đem chia cho các đảng viên. Từ nhà cửa, công thự, ruộng đất cho đến công ăn việc làm tại các công sở , ngành nghề.

 B. Đảng cộng sản không trả lại quyền lãnh đạo đất nước cho nhân dân . Đảng cộng sản độc quyền phân chia các đảng viên chiếm giữ tất cả các chức vụ chủ chốt trong đời sống sinh hoạt chính trị, văn hóa và xã hội.

 

III. Kết luận:

 

Từ những nhận xét vừa nêu trên, chúng ta kết luận:

 

ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM LÀ MỘT ĐẢNG CƯỚP.

 

Katumtran

 

2013/1/14 Gia Cat <

 

 

 

 

 

Sách “Bên Thắng Cuộc” truyền đạt sự thật gì? (I)

Tựa đề và những gợi ý của tác giả trong bài Vì sao tôi viết                              

 

  Lê Quế Lâm


 

Trước 1975, tôi được Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa phân công làm công tác khai thác tài liệu Cộng sản để phục vụ nhu cầu chiến tranh. Sau khi nghiên cứu, tôi làm tờ trình: mô tả tài liệu xuất xứ từ đâu, thu được trong trường hợp nào, nội dung nói gì và cuối cùng là nhận xét và đề nghị. Tờ trình được gởi lên thượng cấp tùy nghi sử dụng. Nay sách Bên Thắng Cuộc của Huy Đức -một nhà báo cộng sản đang làm công tác nghiên cứu ở Mỹ, được phổ biến rộng rãi, gây tranh luận sôi nổi trong và ngoài nước. Vì nghiệp cũ đeo đẳng, tôi đọc Bên Thắng Cuộc, ghi nhận những sự kiện nào khả dĩ làm sáng tỏ lịch sử, có lợi cho đất nước, để trình bày với độc giả giúp đồng bào suy tư và xử sự mà mục tiêu tối hậu là nhằm giải nạn cho dân tộc, đưa đất nước tiến lên.


 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trong bài “Vì sao tôi viết” tác giả cho biết tựa đề bộ sách xuất phát từ cái ý của nhà thơ Nguyễn Duy trong hai câu thơ: “Suy cho cùng trong mỗi cuộc chiến tranh/Bên nào thắng thì nhân dân đều bại”. Như thế “bên thắng cuộc là cộng sản thì nhân dân bại”. Từ nghịch lý đó, Huy Đức viết bộ Bên Thắng Cuộc, coi “đây là công trình của một nhà báo mong mỏi đi tìm sự thật”. Vì theo tác giả “Không ai có thể đi đến tương lai một cách vững chắc nếu không hiểu trung thực về quá khứ, nhất là một quá khứ mà chúng ta can dự và có phần cộng đồng trách nhiệm”.

 

Hai thập niên trước, khi xuất bản quyển “Việt Nam-Thắng và Bại”, tôi đã có ý nghĩ: Ngày 30/4/1975, những người Quốc gia chủ trương hòa giải và hòa hợp dân tộc đã ra lịnh Quân đội Cộng hòa buông súng, mời Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa MNVN vào Sài Gòn nhận chính quyền, để tránh đổ máu cho đồng bào. Người Quốc gia đã chấp nhận cái bại để nhân dân thắng, nhưng những người CS miền Bắc lại giành cái thắng đó để phục vụ ngoại bang, nhân dân tất phải bại. Một dân tộc trường tồn gần suốt 50 thế kỷ qua, thì không thể nào bại được, chỉ có những chế độ phản dân hại nước phải bị đào thãi để dân tộc tiến lên. Một khi sự thật lịch sử được sáng tỏ, việc đào thãi sẽ diễn tiến suôn sẻ.

 

Vì tương lai dân tộc, Huy Đức viết tập sách Bên Thắng Cuộc với mong mỏi đi tìm thật. Cá nhân tôi, một người Bên Bại Cuộc, cũng vì đất nước ngày mai, xin góp ý với Bên Thắng Cuộc để góp phần làm sáng tỏ sự thật.

 

Câu thơ “Bên nào thắng thì nhân dân đều bại” của ông Nguyễn Duy, hàm ý Bên Cộng sản cũng như Bên Quốc gia nếu thắng thì nhân dân đều bại. Nhận định đó không mấy chính xác, vì lẽ bản chất của hai Bên hoàn toàn khác nhau. Bên Quốc gia đấu tranh cho dân tộc, mang lại dân chủ tự do, bảo vệ quyền tư hữu của đồng bào. Trái lại, Bên Cộng sản đấu tranh cho Quốc tế CS, áp đặt chế độ độc đảng độc tài, tước bỏ quyền tư hữu của nhân dân. Vã lại, người Quốc gia ở MN không hề chủ trương giải phóng miền Bắc vì tuân thủ HĐ Genève 1954. Họ chỉ cầm súng để tự vệ. Khi khối CS yểm trợ miền Bắc, HK phải nhảy vào vòng chiến giúp kết thúc chiến bằng bằng giải pháp hòa bình không có kẻ thắng người bại.

MN chỉ kỳ vọng, sau khi chiến tranh chấm dứt, HĐ Paris 1973 ra đời, nhân dân MN với quyền tự quyết sẽ tạo dựng một thể chế chính trị theo như ý nguyện của họ. Chính phủ MN do nhân dân bầu chọn sẽ hiệp thương với Chính phủ miền Bắc để xúc tiến việc thống nhất đất nước qua một tổng tuyển cử dân chủ tự do. Khát vọng đó bị dập tắt bởi biến cố 30/4/1975. Đất nước đã thống nhất dưới sự lãnh đạo của CS, chiến tranh vẫn xảy ra không phải với thực dân đế quốc mà với đàn anh Trung Cộng và người đồng chí láng giềng Khmer Đỏ.

                                                                                      *

Có người thắc mắc: tại sao tựa sách không là Bên Chiến Thắng hay Bên Thắng Trận? Tôi nghĩ, đây cũng là sự lựa chọn có chủ ý của tác giả. Thắng trận hay chiến thắng là việc trọng đại, thắng giặc để bảo vệ sự tồn vong của đất nước như Trần Hưng Đạo chiến thắng quân Nguyên, Vua Quang Trung đại thắng quân Thanh...Còn Đại thắng Mùa Xuân của Đại tướng Văn Tiến Dũng đâu phải chiến thắng giặc? Nếu là giặc Mỹ thì họ đã rút hết khỏi Nam Việt Nam hồi cuối tháng 3/1973. HĐ Paris 1973 đã qui định: công việc miền Nam do hai bên miền Nam cùng nhau giải quyết, không có sự can thiệp từ bên ngoài. Hành động “giải phóng” miền Nam của CS Miền Bắc, khiến những người trực tánh gọi thẳng đó là quân ăn cướp, quân cướp nước.

 

Trong Bình Ngô Đại Cáo, Nguyễn Trãi viết “Đem đại nghĩa để thắng hung tàn. Lấy chí nhân để thay cường bạo”. Miền Nam không phải là giặc Minh, nhưng cách đối xử của những người chiến thắng đã chứng minh: họ chính là giặc Minh ngày nay nên mới có những hành động hung tàn và cường bạo như vậy. Giặc Minh đây là giặc nhà Minh bên Tàu chớ không phải giặc Hồ Chí Minh, dù ông Hồ đã cầu viện Tàu, và áp dụng cái hung tàn cường bạo của Tàu đối với nhân dân miền Bắc trong cải cách ruộng đất và nhân dân miền Nam sau 30/4/1975. Nhưng đó là “bạo lực cách mạng” là “chuyên chính vô sản” -sách lược của CS để giành chính quyền và bảo vệ chính quyền. Chí nhân và Đại nghĩa của tiền nhân không còn chỗ đứng trong thời CS.

 

Theo thiễn ý của tôi, nhà báo Huy Đức dùng chữ Bên Thắng Cuộc (BTC) là chính xác, có dụng ý. Cộng sản thắng cuộc xung đột hay cuộc tranh chấp trong nội bộ dân tộc. Và từ đó dân tộc bại, nhưng BTC không có tinh thần thượng võ như người Quốc gia -nhường sân cho kẻ khác. Nhưng nhường cho ai? Thông thường là qua thủ tục bầu cử, nhưng BTC đã tước bỏ quyền tự quyết của nhân dân được đánh giá là “thiêng liêng bất khả xâm phạm phải được tất cả các nước công nhận” như HĐ Paris 1973 đã ghi. BTC phải dựa vào bạo lực chuyên chính của Đảng CS để bảo vệ quyền lực. Miến Điện và Lybya đã từng áp dụng. Nhưng vấn nạn lớn của dân tộc VN là Đảng CSVN lại “hợp tác toàn diện” với Đảng CSTQ qua “phương châm 16 chữ vàng” và “láng giềng 4 tốt”.

 

Vì tình hữu nghị Việt Trung, CSVN đã ký hai hiệp ước trên bộ và trên biển hồi cuối thập niên 1990. Hậu quả là ải Nam Quan, một phần thác Bản Giốc và hàng chục cây số vuông ở Vịnh Bắc Việt lọt vào tay TC. Ngoài ra VN khó có thể thu hồi hai quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa về đất mẹ vì Công hàm năm 1958 của Phạm Văn Đồng. TQ đã giữ tình hữu nghị với các triều đại phong kiến VN trong gần 10 thế kỷ qua, nhưng họ không thể hữu nghị với Đảng CSVN đã phản bội họ, bị lên án là “vong ân bội nghĩa”. Đất nước muốn tiến lên, vai trò của Đảng CSVN phải chấm dứt. Huy Đức viết BTC vì chủ đích “hiểu trung thực về quá khứ” mới có thể “đi đến tương lai một cách vững chắc”, góp phần cho đại cuộc hưng quốc.

 

Nói BTC là quân cướp nước, ăn cướp cũng không sai, vì sau hiệp định Genève 1954, hai miền Nam Bắc là hai quốc gia riêng biệt. Sau “chiến dịch HCM giải phóng Sài Gòn”, BTC mở tiếp “chiến dịch” X-2 đánh tư sản mại bản tức giới tư bản lớn có giao dịch với tư bản nước ngoài như các công ty xuất nhập cảng. Huy Đức viết: “Tối 10/9/1975, “tin chiến thắng” liên tục được báo về “Đại bản doanh” của Trung ương Cục đóng tại Dinh Độc lập. Con số bị bắt cho đến khi ấy vẫn tăng lên. Các đoàn đưa ra những con số chi tiết: hàng chục triệu tiền mặt, hàng chục ký vàng, cả “kho” kim cương, hàng vạn mét vải và cả một cơ sở chăn nuôi gồm “7000 con gà, thu hoạch 4000 trứng mỗi ngày”.

 

“Trước chiến dịch X-2, chính quyền đã “bắt 92 tên tư sản mại bản đầu sỏ, đã mời ra làm việc 47 người. Đã có ba bỏ trốn và một tự sát”. Phó Bí thư TƯC Nguyễn Văn Linh còn đòi “thanh toán hết giai cấp tư sản” và tỏ ra chưa thỏa mãn với con số “sáu mươi tên tư sản” bị đánh đợt đầu của Chiến dịch X-2. Ông Linh yêu cầu nghiên cứu thêm để “nói đánh sáu mươi tên nhưng thực tế sẽ lan ra cả ngàn tên”.

 

Hơn 10.000 công nhân, học sinh, sinh viên đã được điều động áp sát các mục tiêu. Ông Mai Chí Thọ tuyên bố: “Một tên tư sản Hoa có thể có từ 500 đến 1 ngàn lượng vàng. Qua chiếm lĩnh và khai thác ta mới hỏi sơ chứ chưa lục xét, chưa truy sâu nên có thu được vàng và ngoại tệ, nhưng so với số chúng đã có thì chưa bao nhiêu. Vì vậy, các đoàn cần đi sâu lục soát hơn nữa trong nhà chúng để truy vàng bạc và ngoại tệ. Phải dựa vào quần chúng, người làm công ở mướn phát động họ để phát hiện nơi giấu cất. Ở các tỉnh Miền Tây, trong tuần lễ thứ hai của tháng 9-1975 cũng có tới “hơn năm mươi tay gộc tư sản mại bản đã bị bắt giữ”. Năm 1976, một đợt “đánh tư sản” lại được tiến hành, lần này tập trung hơn vào giới tư sản người Hoa”. (hết trích)

 

Qua các chi tiết trên, có thể ước tính số vàng cướp được đợt đầu (9/1975). Nguyễn Văn Linh nói “đánh cả ngàn tên” chính là cái lịnh phải thực hiện, nên huy động đến 10 ngàn công nhân sinh viên học sinh tham gia “chiến dịch” X-2. Mai Chí Thọ tuyên bố mỗi tư sản Hoa có thể có từ 500 đến 1000 lượng vàng. Lấy trung bình mỗi tư sản có 750 lượng, số vàng bị tịch thu là 750 ngàn lượng, chưa kể kim cương, đá quý và tích sản như nhà phố, biệt thự, hãng xưởng, tiệm buôn...còn gấp cả chục lần.  

 

Tiếp theo “chiến dịch X-2” là “chiến dịch X-3” (đổi tiền) cũng diễn trong cuối tháng 9/1975. “Quyết định đổi tiền được báo Sài Gòn Giải Phóng coi là để kết thúc “30 năm sống dơ và chết nhục của đồng bạc Sài Gòn”. Không biết “tủi nhục” đã mất đi bao nhiêu sau Chiến dịch X-3, nhưng rất nhiều tiền bạc của người dân miền Nam đã trở thành giấy lộn. Kể từ sáng 23/9/1975, những ai còn đồng bạc của chính quyền Sài Gòn cũ mà chưa đăng ký thì coi như hết giá trị”. Ông Phạm Văn Tư chỉ là một chủ trại cưa khá “có tiếng” ở thị trấn Sông Mao. Khi ở Sài Gòn, “tư sản mại bản” bị đánh, địa phương bắt đầu quản lý trại cưa của ông. Do thường xuyên cần tiền cho trại cưa hoạt động nên khi ấy nhà ông có tới ba bao tải tiền mặt trị giá gần 7.000 lượng vàng. Đến ngày đổi tiền, du kích bao vây nhà ông, bắc loa tuyên bố: “Nội bất xuất, ngoại bất nhập”. Hôm sau, những bao tiền đó bị ném tung ra, bay trắng cả vườn”.

 

Đến năm 1978, một đợt đánh tư sản nữa diễn ra mang tên “Cải tạo công thương nghiệp tư doanh”. “Nếu như đối tượng của Cách mạng chỉ có 92 nhà tư sản giàu có nhất miền Nam thì sau năm 1975, nền kinh tế vẫn còn cơ hội để hồi sinh. Nhưng, hai năm rưỡi sau, “giai cấp tư sản” lại bị “đánh” trong một chiến dịch mới được gọi là “Cải tạo Công Thương nghiệp Tư doanh”, một chiến dịch được ông Đỗ Mười triển khai với “bàn tay sắt”. Đầu năm 1978, chức trưởng Ban Cải tạo mà ông Nguyễn Văn Linh đang nắm giữ được TBT Lê Duẩn trao lại cho ông Đỗ Mười. Ngày 16/2/1978, sau khi TT Phạm Văn Đồng ký “Chỉ thị 115”, ông Đỗ Mười đưa quân tập kết vào Sài Gòn để bắt đầu kế hoạch. Sáng 23/3/1978, khi người dân Sài Gòn chưa kịp thức dậy thì trước những cửa tiệm, lớn có, nhỏ có, đã lố nhố từng tốp thanh niên, mặt mày nghiêm trọng. Họ chỉ chờ chủ nhà thức dậy là ập vào, kiểm kê, niêm phong hàng hóa và bắt đầu chốt giữ.

 

“Để phân biệt tư sản mại bản với tư sản dân tộc, ông Nguyễn Nam Lộc, ủy viên Tuyên-Văn- Giáo của Liên hiệp Công đoàn Thành phố nói: “Ở đây ta không đi sâu vào giải thích danh từ. Ta chỉ hiểu tư sản dân tộc đại để là những người bỏ vốn ra kinh doanh vừa có lợi cho họ vừa có lợi cho dân tộc. Họ không dựa vào thế lực kinh tế chính trị của ngoại bang hay tay sai của ngoại bang”. Ông Võ Văn Kiệt nhận xét: “Cách cải tạo tư sản thương nghiệp mà anh Đỗ Mười làm, cũng không khác gì đánh tư sản mại bản nhưng tràn lan hơn”.

 

Tại Sài Gòn, 28.787 hộ tư sản bị cải tạo, phần lớn bị “đánh” ngay trong bốn ngày đầu với 6.129 hộ “tư sản thương nghiệp”, 13.923 hộ “trung thương”. Những tháng sau đó có thêm 835 “con phe”, 3.300 “tiểu thương ba ngành hàng”, 4.600 “tiểu thương và trung thương chợ trời” bị truy quét tiếp. Có những gia đình tư sản giấu vàng không kỹ, lực lượng cải tạo tìm được, khui ra, vàng chất đầy trên chiếu”. (hết trích)

 

Qua các chi tiết trên, nếu chỉ tính 6129 hộ tư sản thương nghiệp, mỗi hộ trung bình có khoảng 300 lượng vàng. Tổng số vàng bị tịch thu gần 2 triệu lượng (6129 x 300 = 1,838,700 lượng). Hàng chục vạn tư sản miền Nam không những bị “tước đoạt tài sản”, mà còn bị buộc phải rời thành phố đi các khu Kinh tế mới.

 

Cũng năm 1978, chính quyền thực hiện “Phương án II là một trong những biện pháp “nghiệp vụ” nhằm đưa “đối tượng ra khỏi điểm nóng” -đối tượng là cả triệu người Hoa đang sống ở VN. Chỉ rất ít người được biết đến Phương án II. Tuy là phó bí thư thường trực Thành ủy Thành phố Hồ Chí Minh, ông Trần Quốc Hương cũng chỉ được nghe giám đốc Sở Công an thành phố cho biết. Phương án II là một kế hoạch được “phổ biến miệng để giữ bí mật”, theo đó: Người di tản được đóng vàng để công an mua thuyền hoặc đóng thuyền cho đi mà không sợ bị bắt hay gây khó khăn. Việc thực hiện Phương án II chỉ do ba người là bí thư, chủ tịch và giám đốc công an tỉnh quyết định. Công an được giao làm nhiệm vụ đứng ra thu vàng và tổ chức cho người di tản. Ở Sài Gòn, theo Phó Bí thư Thường trực Thành ủy Trần Quốc Hương: “Chúng tôi không đuổi mà thông báo ai muốn rời VN thì đăng ký, hơn 90% người Hoa ở Thành phố đã đăng ký ra đi”.

“Cho dù không phải là người Hoa, nhưng năm 1979, ông Nguyễn Thành Đệ vẫn được móc nối đăng ký “xuất cảnh bán chính thức”. Gia đình ông chín người, phải đóng cho chủ “tàu 224” tổng cộng 200 lượng vàng thay vì chỉ đóng tám lượng một người theo quy định. Ngày 17/6/1979, gia đình ông Đệ xuống Minh Hải để chuẩn bị lên tàu, nhưng không may cho ông, vừa xuống tới nơi thì có lệnh tạm ngưng thực hiện Phương án II. Nghĩ mình ra đi theo hướng dẫn của nhà nước hẳn hoi, gia đình ông cùng nhiều người khác ráng nán lại để đòi lại số vàng đã nộp. Nhưng, “bắc thang lên hỏi ông giời”.

 

Sau gần hai tháng chờ vàng, gia đình ông quay lại Sài Gòn, mới biết ngày 23/6/1979, tức là chỉ sau sáu ngày ông Đệ về Minh Hải, căn nhà 21-23 Tô Hiến Thành đã bị Quận 10 “quản lý”. Gia đình ông được “xét sử dụng tầng trệt nhà 23” và được “chiếu cố” không phải trả tiền thuê nhà… mình. Chính quyền Quận 10 “quản lý” căn nhà 21-23 là chiểu theo Chỉ thị 14 ngày 2/4/1977 của Thành phố, theo đó: “Xử lý tạm thời tài sản của những người trốn đi nước ngoài bị bắt”. (hết trích)

Miền Nam có trên một triệu người Hoa, số đăng ký rời VN hơn 90%. Nếu chỉ 10% đóng vàng để ra đi an toàn, mỗi người 8 lượng, số vàng chính quyền thu được qua “Phương án II” cũng lên đến 700.000 lượng. Sở dĩ đề cập đến những số vàng tịch thu khổng lồ, tôi nghĩ đến nổi bất hạnh của dân tộc. Người ta thường nghe nói “CS cướp của nhà giàu để chia cho người nghèo”, nhưng số vàng này không phải để giúp đồng bào miền Bắc vốn xơ xác sau chiến tranh. Có lẽ đã dùng để đầu tư đưa đất nước “tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc lên chủ nghĩa xã hội”. Tháng 12/1986 trong Báo cáo chính trị tại Đại hội VI, Tổng bí thư Trường Chinh thừa nhận: “Mười năm qua chúng ta đã phạm nhiều sai lầm”. Một là vấn đề kinh tế, “vì rập khuôn mô hình Liên Xô coi công nghiệp nặng là nhiệm vụ then chốt, nên hàng loạt dự án đồ sộ như cơ khí Hà Nội, than Cẩm Phả, các nhà máy xi măng đã hút hết vốn đầu tư, nhưng hiệu quả rất thấp. Đây là quan điểm duy ý chí...”

Trong bút ký Đông Âu năm 1990, ký giả Vĩnh Phú đài BBC đã ghi âm cảm nghĩ của một số trí thức VN mà ông đã gặp ở Ba Lan. Họ là những học sinh ưu tú, thi đậu vào các đại học và được tuyển chọn sang Ba Lan du học. Đề cập đến tình trạng suy thoái của đất nước, họ gay gắt lên án: “Lý thuyết của CS là ngu nhất, tốn kém nhất, chọn con đường gì kỳ lạ vậy. Đáng lẽ phải tìm cách gì nhanh nhất, thế mà lại chọn con đường trường kỳ kháng chiến. Bây giờ xây dựng XHCN thì VN là một nước nghèo nhất, cực kỳ lạc hậu. Mà xây dựng XHCN là gì? Lấy công nghiệp nặng làm nồng cốt để từ đó phát triển nông nghiệp. Tại sao lại dốt nát đến mức độ như thế? Muốn xây dựng công nghiệp phải có cái gì đã, phải có cơ sở vật chất, phải có tiền, phải có tiềm lực về khoa học kỹ thuật, phải có cán bộ v.v...Xây dựng công nghiệp tốn kém nhất mà số tiền quay vòng lại lâu nhất, sao mà ngu như thế. Cái đó là cái sai hoàn toàn. Cuộc cải cách ruộng đất đã sai. Tất cả những chính sách áp dụng từ trước đến nay đều sai hết”.

                                                                                       *

Ngoài ra, có người còn thắc mắc tại sao Bên Thắng Cuộc không viết gì về những gì đã xảy ra trước ngày 30/4/1975? Tác giả đã viết: “Cuốn sách này bắt đầu từ ngày 30/4/1975. Ngày mà tôi, một cậu bé 13 tuổi...” Có lẽ, vì lý do đó ông không lạm bàn cuộc chiến giải phóng MN. Tuy nhiên, ông đã tham gia cuộc chiến (giải phóng) Campuchia, nên đã viết về cuộc chiến này trong Chương 9, kết thúc Cuốn 1 Bên Thắng Cuộc.

 

Tác giả viết tiếp trong bài “Vì sao tôi viết” coi như lời Tựa của sách: “Nhưng hình ảnh miền Nam đến với tôi trước khi tôi có cơ hội rời làng quê nghèo đói của mình. Trên quốc lộ Một bắt đầu xuất hiện những chiếc xe khách hiệu Phi Long thỉnh thoảng tấp lại bên những làng xóm xác xơ. Một anh chàng tóc ngang vai, quần loe, nhảy xuống đỡ khách rồi đu ngoài cánh cửa gần như chỉ trong một giây trước khi chiếc xe rú ga vọt đi. Những gì được ra từ những chiếc xe đò Phi Long thoạt đầu thật đơn giản: mấy chiếc xe đạp bóng lộn xếp trên nóc xe; cặp nhẫn vàng chóe trên ngón tay một người làng tập kết vừa về Nam thăm quê ra; con búp bê nhựa -nhắm mắt lại khi nằm ngửa và có thể khóc oe oe- buộc trên ba lô của một anh bộ đội phục viên may mắn.

 

“Những cuốn sách của Mai Thảo, Duyên Anh... được các anh bộ đội giấu dưới đáy ba lô đã giúp bọn trẻ chúng tôi biết một thế giới văn chương gần gủi hơn Rừng Thẳm Tuyết Dày hay Thép Đã Tôi Thế Đấy...Những chiếc máy Akai, radio cassettes được những người hàng xóm tập kết mang ra, giúp chúng tôi biết những lính xa nhà, đêm tiền đồn còn nhớ mẹ, nhớ em, chớ không chỉ có “đêm Trường sơn nhớ Bác”. Có một miền Nam không giống như miền Nam trong sách giáo khoa của chúng tôi.

 

“Tôi vẫn ở lại miền Bắc, chứng kiến thanh niên quê tôi đắp đập, đào kênh trong những năm “cả nước tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc lên chủ nghĩa xã hội”. Chứng kiến khát vọng “thay trời, đổi đất sắp đặt lại giang san” của những người vừa chiến thắng trong cuộc chiến ở miền Nam...Chứng kiến những con kênh đó không những vô dụng với chủ nghĩa xã hội mà còn gây úng lụt quê tôi mỗi mùa mưa tới.

 

“Năm 1983 tôi có một năm huấn luyện ở Sài Gòn trước khi dược đưa tới Campuchia làm chuyên gia quân sự. Trong một năm ấy... tôi bắt đầu biết đến rạp chiếu bóng, nhạc viện và sân khấu ca nhạc. Cho dù, đã kiệt quệ sau 8 năm “giải phóng”, Sài Gòn với tôi vẫn là một “nền văn minh”. Những năm ấy, góc phố nào cũng có mấy bác xích lô, vừa mỏi mòn đợi khách vừa kín đáo đọc sách. Nhiều người trong số họ mới ở trong các trại cải tạo trở về. Tôi bắt đầu tìm hiểu Sài Gòn từ câu chuyện của những bác xích lô quen như vậy...”

 

Những dòng hồi ức của tác giả diễn tả những ý nghĩ của một thiếu niên bắt đầu không lớn, biết nhận thức, khiến tôi nhớ lại những kỷ niệm lúc tôi vừa 12 tuổi. Năm 1953 tôi rời làng quê ở quận Cần Giuộc tỉnh Chợ Lớn đến Mỹ Tho học trung học. Tôi đáp chuyến xe của hãng Cosara, đậu trước bịnh viện Sài Gòn, trước mặt phía trái là Chợ Bến Thành. Lần đầu tiên tôi thấy chiếc xe đưa khách sang trọng, ghế bọc nệm, như những xe bus sau này, chỉ thiếu trang bị ti vi, máy lạnh mà thôi. Cũng lần đầu tiên tôi thấy cảnh phồn hoa của đô thị. Từ đó, mỗi năm tôi thấy Sài Gòn ngày càng phát triển, một phần nhờ sự có mặt của đồng bào miền Bắc di cư năm 1954 và sau đó là nhờ viện trợ của Mỹ. Năm 1970, tôi theo học một khóa chuyên môn ở Singapore. Tôi thấy cảnh trí ở trung tâm Singapore cũng xinh đẹp nhưng chưa thể sánh với Sàigòn trong khu vực từ chợ Bến Thành hướng về Thảo Cầm Viên và Sở Thú Sàigòn. Còn phố xá thương mãi của Sài Gòn vượt trội hơn Singapore nhiều. Đó là điều tự nhiên, vì từ đầu thế kỷ 20, Sài Gòn đã được thế giới coi là Hòn ngọc Viễn Đông. Vả lại, như Trần Bạch Đằng đã nói: vì mưu đồ thực hiện chủ nghĩa thực dân mới, Mỹ đã “biến miền Nam VN thành một tủ kính trưng bày sự phồn vinh và nền tự do kiểu Mỹ ở Đông Nam Á”.   

 

Năm 1983, Huy Đức đến Sài Gòn và nhận xét: “Cho dù kiệt quệ sau 8 năm “giải phóng”, Sài Gòn với tôi vẫn là một “nền văn minh”. Cũng năm này, tôi trở lại Sài Gòn sau gần 8 năm “cải tạo” ở đất Bắc. Tôi không còn đến rạp chiếu bóng, nhạc viện và sân khấu như Huy Đức, mà lang thang kiếm sống. Tôi gặp lại người bạn cũ cùng nhiệm sở -anh Âu Dương Tác đang đạp xích lô, sau hơn 7 năm cải tạo. Anh mừng rỡ: “Mầy lên xích lô, tao đưa mầy đi một vòng để nhìn lại cảnh cũ sau 7, 8 năm ở tù”. Tôi bùi ngùi thấy cảnh xuống dốc của nền văn minh Sài Gòn. Năm sau tôi vượt biên thành công, sống cuộc đời tự do ở xứ người. Còn Huy Đức lại mặc áo lính để tham chiến ở Campuchia. Anh tường thuật cuộc chiến này, sao nó giống như cuộc chiến VN mà tôi là chứng nhân và dày công nghiên cứu.

 

Trong bài “Vì Sao Tôi Viết”, tác giả đã viết “Không chỉ thường dân, cho đến đầu thập niên 1980, nhiều chính sách làm thay đổi số phận của hàng triệu sinh linh như “Phương án II, như Z30 cũng chỉ được quyết định bởi một vài cá nhân, nhiều người là ủy viên Bộ Chính trị, cũng không được biết. Nội bộ người Việt Nam đã có nhiều đụng độ, tranh cãi không cần thiết vì chỉ có thể tiếp cận với lịch sử qua những thông tin được cung cấp bởi nhà trường và bộ máy tuyên truyền. Không chỉ các thường dân, tôi tin, những người cộng sản có lương tri cũng sẽ đón nhận sự thật một cách có tránh nhiệm”.

Theo gợi ý của tác giả, tôi tìm hiểu Phương án II Z30 là gì” đã làm thay đổi số phận của hàng triệu sinh linh chỉ được quyết định bởi một vài cá nhân.

 

Cuối cùng, Huy Đức còn đặt một vấn đề lớn “Cuốn sách của tôi bắt đầu từ ngày 30/4/1975, ngày nhiều người tin là miền Bắc đã giải phóng miền Nam. Nhiều người thận trọng nhìn lại suốt hơn ba mươi năm, giật mình với cảm giác bên được giải phóng hóa ra lại là miền Bắc. Hãy để các nhà kinh tế chính trị học và các nhà xã hội học nghiên cứu kỹ hơn hiện tượng lịch sử này”.

                                                                                  *

Sau khi đọc bài “Vì sao tôi viết”, tôi xem qua Mục lục cuốn 1 Bên Thắng Cuộc đề cập những vấn gì? Nội dung có 9 chương, bắt đầu Chương 1: Ba mươi tháng Tư, rồi tuần tự các chương tiếp: Cải tạo, Đánh tư sản, Nạn kiều, Chiến tranh, Vượt biên, Giải phóng, Thống nhất, Xé rào, Đổi mới và cuối cùng Chương 9: Campuchia.  Qua đó, độc giả dù thuộc thế hệ trẻ, không phải là chứng nhân của giai đoạn lịch sử vừa qua, cũng có thể mường tượng được những gì xảy ra trên đất nước khởi đầu từ ngày Ba Mươi Tháng Tư (Chương I). Tướng Big Minh -người chủ trương hòa giải dân tộc, ra lịnh binh sĩ VNCH buông súng, mời đại diện Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa Miền Nam VN vào Sài Gòn để ông bàn giao chính quyền. Nhưng quân CS Bắc Việt bắt ông phải tuyên bố đầu hàng. Không chịu nhục, 5 tướng lãnh và một số quân nhân QLVNCH đã “tuẩn tiết”. Sau đó, CS thực hiện những gì được tác giả đề cập trong 4 chương kế.

 

Chương II: Cải Tạo. Thực chất là bỏ tù những người thuộc chế độ cũ, đày họ đến những vùng rừng thiêng nước độc từ Nam chí Bắc, có nhiều người bị giam giữ 17 năm. Sau cải tạo là Đánh Tư Sản (Chương III). Đây là thành phần giúp kinh tế miền Nam phồn thịnh, nhưng bị Bên Thắng Cuộc “đánh” để tước đoạt tài sản của kẻ thù giai cấp. Tiếp theo là Nạn Kiều (Chương IV) Những người Hoa sinh sống ở VN lâu đời, sở trường của họ là buôn bán, đã giúp miền Nam phát triển. Nay họ trở thành nạn nhân của Bên Thắng Cuộc xuất phát từ mối hận của Lê Duẩn đối với Chu Ân Lai đã thỏa hiệp với HK bán đứng CSVN để kết thúc chiến tranh VN. Những hành động kỳ thị, xua đuổi người Hoa của CSVN khiến TC phản ứng, gây ra chiến tranh với Campuchia và TC. Đó là nội dung Chương V: Chiến Tranh. Hậu quả của những hành động trên khiến đồng bào phải tìm mọi cách bỏ nước ra đi tìm tự do. Đó là nội dung Chương VI: Vượt Biên.

 

“Có hàng triệu đã bỏ nước ra đi, nhưng hàng triệu người miền Nam vẫn chọn con đường ở lại, rồi chính họ sẽ có những trải nghiệm đáng nhớ về “giải phóng”. Cuộc chiến tranh được gọi là giải phóng có thực sự giải phóng sau những gì mà những người cộng sản áp dụng tại miền Nam hay không?” Đó là chương VII: Giải Phóng. Tôi sẽ tình bày trong bài kế tiếp.

                                                                                                                 

Lê Quế Lâm

 

Giáo sư toán 'điểm huyệt' Đảng Cộng sản


 

Kính chuyển để rộng đường dư luận.

Giáo sư toán 'điểm huyệt' Đảng Cộng sản

Cập nhật: 15:25 GMT - thứ hai, 14 tháng 1, 2013
  •  
Giáo sư Hoàng Xuân Phú
GS Hoàng Xuân Phú là Tổng biên tập Tạp chí Toán học VN
Một giáo sư đứng đầu tạp chí toán học ở trong nước vừa lên tiếng chỉ ra những điểm mà ông cho là 'tử huyệt của chế độ' và thách thức Đảng cộng sản đổi mới.
Trong Bấm bài viết trên blog cá nhân hôm 11/01/2013, Giáo sư Hoàng Xuân Phú cho rằng có hai "tử huyệt" mà chế độ muốn bảo vệ là "quyền lãnh đạo của Đảng Cộng sản đối với nhà nước và xã hội" và "quy định đất đai thuộc sở hữu toàn dân."

Các bài liên quan

Chủ đề liên quan

Giáo sư Phú, Tổng biên tập Tạp chí Toán học Việt Nam viết:
"Dư luận càng muốn hủy bỏ hoặc sửa đổi hai quy định đó, thì họ càng kiên quyết bảo lưu. Chúng nằm trong định hướng bất di, bất dịch của lãnh đạo đảng, và được tái thể hiện tại Điều 4 và Điều 57 của dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992."

Lãnh đạo độc tôn?

Ông phê phán các lập luận của chính quyền về tính hợp thức, hợp hiến của quyền lãnh đạo độc tôn của đảng:
"Không thể lấy công lao trong một giai đoạn quá khứ để bù lại cho hiện tại yếu kém, với bao sai lầm, tội lỗi, và áp đặt cho cả tương lai vô định."
"Không thể coi quyền lãnh đạo đất nước của bất kỳ đảng phái nào là đương nhiên, và vì vậy không thể ghi điều đó vào Hiến pháp. Vả lại, nếu quyền đó đã là đương nhiên, được mọi người mặc nhiên thừa nhận, thì cũng chẳng cần ghi vào Hiến pháp làm gì, để khỏi gây phản cảm một cách không cần thiết."
Về điểm được ông gọi là "tử huyệt" thứ hai của chế độ liên quan tới "sở hữu toàn dân về đất đai" nhưng "do nhà nước thống nhất quản lý", bài blog nhận xét:
"Càng duy trì sở hữu toàn dân về đất đai, thì càng gia tăng oán hận của Dân, càng sinh sôi tham nhũng trong tầng lớp lãnh đạo, và càng đẩy nhanh quá trình tự hủy diệt của chế độ."
"Đảng cộng sản phải tuân theo quy luật"
GS Nguyễn Minh Thuyết bình luận ý kiến của GS Hoàng Xuân Phú trên bài blog hôm 11/1/2013 và hy vọng Đảng biết tuân theo quy luật.
Bạn cần mở JavaScript lên và cài phần mềm Flash Player mới nhất để nghe/xem.
Bình luận với BBC về bài blog này, Giáo sư Nguyễn Minh Thuyết, nguyên Đại biểu Quốc hội, cho rằng hai nội dung mà GS Phú đề cập tựu chung chỉ là một vấn đề:
"Giáo sư Phú đặt ra hai vấn đề mà ông gọi là 'tử huyệt,' nhưng tách ra làm hai cho rõ, chứ theo tôi hai vấn đề đó chỉ là một thôi. Đó là dân chủ."
Tuy cách đặt vấn đề của tác giả được cho là thẳng thắn, trực diện và mạnh mẽ, giáo sư Thuyết cho rằng bài blog nằm trong phạm vi một chủ trương về tiếp thu ý kiến đóng góp sửa đổi Hiến pháp của chính quyền:
"Có lẽ đề tài bài viết của Giáo sư Phú được gợi ra từ việc lấy ý kiến của nhân dân, về bản Hiến pháp sửa đổi bắt đầu từ 01 tháng Giêng vừa rồi.
"Theo ông Phan Trung Lý, Chủ nhiệm Ủy ban Hiến pháp của Quốc hội, thành viên của Ủy ban Sửa đổi Hiến pháp mới, trong lần lấy ý kiến nhân dân về Hiến pháp này, là không có vùng cấm.
"Những vấn đề mà Giáo sư Hoàng Xuân Phú đặt ra, từ trước đến nay vẫn được cho là nhạy cảm, nhưng nay đặt vấn đề lấy ý kiến nhân dân về Hiến pháp sửa đổi, thì cũng không có vùng cấm nào cả.
Tuy nhiên, Giáo sư Thuyết cho rằng việc tác giả bài blog đặt vấn đề và việc chính quyền và đảng tiếp thu ra sao là "hai chuyện khác nhau."

Kêu gọi gỡ bỏ

"Quy định đất đai thuộc sở hữu toàn dân và do Nhà nước quản lý như cỗ máy khổng lồ, từng phút từng giờ đùn ra hàng đống thuốc nổ, nén chặt vào lòng Dân"
Trong bài blog, sau khi phân tích các vấn đề được cho là "tử huyệt" của chế độ, tác giả kêu gọi Đảng cộng sản mạnh dạn "gỡ bỏ" các quy định về quyền chính trị và kinh tế độc tôn ra khỏi Hiến pháp. Ông viết:
"Quy định trong Hiến pháp về quyền lãnh đạo đương nhiên của ĐCSVN đối với Nhà nước và xã hội tưởng để đảng trường tồn, nhưng lại là điều khoản khai tử của ĐCSVN, khai tử khỏi lòng Dân và khai tử khỏi cuộc sống chính trị.
"Quy định đất đai thuộc sở hữu toàn dân và do Nhà nước quản lý như cỗ máy khổng lồ, từng phút từng giờ đùn ra hàng đống thuốc nổ, nén chặt vào lòng Dân."
Tác giả cho rằng các quy định này "giống loại ma túy cực độc, có thể thỏa mãn cơn nghiện tham lam vô biên của giới cầm quyền," nhưng chúng "cũng tăng tốc quá trình tự hủy diệt của ĐCSVN và chế độ do đảng dựng nên."
"Vì vậy, nếu muốn bảo vệ ĐCSVN và chế độ này, thì cần phải nhanh chóng loại bỏ hai quy định đó ra khỏi Hiến pháp," ông kêu gọi.
Giáo sư Phú cũng đưa ra cảnh báo: "Ngược lại, nếu muốn gạt bỏ sự lãnh đạo của ĐCSVN, thì có thể sẽ sớm được toại nguyện, nếu tiếp tục duy trì hai quy định ấy trong Hiến pháp, bởi lẽ không có cách phá nào nhanh hơn là tự phá."

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link