Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Wednesday, January 16, 2013

TRẢ LỜI CÂU HỎI CHO " Phó Đề Đốc HỒ VĂN KỲ THOẠI".


 TRẢ LỜI CÂU HỎI CHO " Phó Đề Đốc HỒ VĂN KỲ THOẠI".


        Tôi vừa nhận được điện thư của anh Huỳnh Bá Phụng, chủ tịch tổng hội cựu quân nhân quân lực VNCH Úc Châu, đầu tiên, xin cáo lỗi với anh Phụng là cho tôi mạn phép được phổ biến, vì lá thư nầy có liên quan đế Phó Đề Đốc Hồ Văn Kỳ Thoại, tác giả của cuốn sách:" Can Trường Trong Chiến Bại" có quan hệ đến công chúng và lập trường, nhứt là tập thể quân nhân, khi đọc bài viết đăng đặc san quân nhân mới đây, cũng như cuốn  sách của ông tướng hải quân nầy.Sau đây là điện thư của anh Huỳnh Bá Phụng để ngày 14-1-2013.
" Dear Hòa ,

Hòa hãy đọc mail của ĐĐ Thoại và cho biết ý kiến về lời Hòa nói ĐĐ Thoại có nói trong sách cttcb là VC có chính nghĩa ở trang nào ? Anh đã đọc qua cuốn sách nầy nhưng không thấy có đoạn nào nói như trên , nếu Hòa nghe ai nói rồi nói lại như thế là không đúng vì dù sao NT Thoại cũng là một Tướng lảnh ,  dù mất nước rồi nhưng chúng ta không vì thế mà cá mè một lứa được , nếu ĐĐ Thoại sai và có viết như thế chúng ta có quyền phê phán . Anh thấy Hòa nên giãi thích và làm sáng tỏa v/đề nầy .

Đọc qua mail bên dưới của ĐĐ Thoại anh cảm thấy ông ấy rất bực bội vì cho rằng mình bị sĩ nhục , Hòa hãy mail và chứng minh cho ĐĐ Thoại thấy ông ấy sai ở chỗ nào và câu viết đó ở trang nào ?
Anh Phụng".

    Nếu là những chiến hữu còn giữ lập trường, thì tôi viết điện thư trao đổi với tính cách" anh em trong nhà" cùng nhau tâm sự, trao đổi kinh nghiệm, học hỏi lẫn nhau trong tinh thần tương kính; nhưng đối với phó đề đốc Hồ Văn Kỳ Thoại, thì tôi tiếc từng chữ nếu viết thư riêng như anh Phụng khuyên bảo, do tôi đã biết ông nói gì trên đài SBS từ năm 2007.Chính ông đã đánh mất lòng tin và sự kính trọng của tôi đối với một người lớn tuổi hơn, cấp chỉ huy trong quân lực VNCH, nơi mà tôi đã tình nguyện gia nhập, hiến dâng cả đời trong quân ngũ, vẫn luôn giữ vẹn lời thề:" tuyệt đối trung thành với tổ quốc"..Tuy nhiên, để làm sáng tỏ vấn đề, tôi buộc lòng phải đưa lên công chúng cùng nhau chia xẻ để rộng đường dư luận, nói thẳng, nói thật và nói hết trong tinh thần của nhà thơ Nguyễn Đình Chiểu.
" Chở bao nhiêu đạo, thuyền không khẳm.
Đâm mấy thằng gian, bút chẳng tà".

   Trong tinh thần" văn dĩ tải đạo" mà tôi đã chọn để viết báo, viết sách từ năm 1983 đến nay, châm ngôn của tôi là nói có sách, mách có chứng, trung thực, nên sau khi xuất bản 3 cuốn sách viết bằng Anh ngữ: The Dark journey: inside the reeducation camps of Vietcong, Good Evening Vietnam và nay là From Laborer to author. Từ năm 2010 đến nay, chưa thấy bất cứ nhà văn, ký giả hay người Tây Phương phản bác, vạch ra sự sai trái về nội dung, sử liệu trong ba quyển sách, trái lại có những bài viết khen ngợi của nhiều người Tây Phương. Ngoại trừ sự đánh phá điên cuồng của hai người, đọc tên là viết Việt Nam rõ ràng: đứa con gái út của đại úy Quách Dược Thanh, người bạn tù, đàn anh của tôi, bị Việt Cộng giết hại ở trại tù Vườn Đào, tôi là người vinh danh tư thái hiên ngang trước kẻ thù Việt Cộng của anh trước công luận thế giới, chớ viết bằng tiếng Việt là" mình nói mình nghe" ( tôi đang nghi ngờ là Quách Giao Hà đã bị mua chuộc?) phần phê bình của Quách Giao Hà về quyển sách đầu tay của tôi, không có nội dung trưng ra cái sai như những người bình sách, mà chủ ý là đả kích một cách ngây ngô về hai " Hồi Ký" mà qui kết cho tôi là không nói nhiều về bản thân tác giả, nhưng nói nhiều những biến cố lịch sử, sự tàn ác của giặc cộng, cuộc đời gian, dâm, ác của Hồ Chí Minh, nêu lên đối xử dã man với tù cải tạo…sách nầy:" là hồi ký, nhưng không phải là hồi ký, mà là HỒI KÝ", vì bản thân tác giả chỉ là một phần từ nhỏ trong" hồi ký của giai đoạn lịch sử đen tối".
 Đây là" chiến thuật viết" mà tôi đã bỏ ra hơn 30 năm để nghiên cứu, học hỏi, lối viết nầy gần giống như Leon Tolstoï, đại văn hào người Nga với tác phẩm" War and peace" ( chiến tranh và hòa bình). Phần lớn những người viết hồi ký thường tự đánh bóng cá nhân, gia phả….nhưng tôi không viết theo lối đó. Qua bài viết đánh phá của Quách Giao Hà trên Amazon, điều nầy chứng tỏ là một hậu duệ ung thúi quắc của 6 khóa Nguyễn Trải không có sự hiểu biết, trình độ đọc sách và phê bình, chỉ làm theo ai đó chỉ đạo sau lưng, vì kẻ thù không tìm ra bất cứ cái gì sai sự thật để vô hiệu hóa.

 Người đánh phá ngây ngô nữa là tên luật sư giả Trịnh Quốc Thiên ( tức là Trần .Đ.Thiên, còn có hổn danh là THIÊN HEO), một tên vô danh tiểu tốt ở Washington D.C, con nhái muốn thành con bò, nên sau khi hắn đánh phá quyển sách tố cáo tội ác của Việt Cộng và súc vật Hồ Chí Minh, hắn" thay đảng mà tức giận", nhưng tục ngữ có câu:" no mất ngon, giận mất khôn", lòi ra đây cũng là tên tị nạn gian, mắc mớ gì sách tố cáo tội ác cộng sản mà nhảy ra đánh phá trên Amazon, cũng chỉ nói về bìa sách, chứ không nói sách viết sai chỗ nào, nên hắn bị nhiều người vạch mặt. Ba quyển sách bằng Anh ngữ của tôi đã được một số trường đại học Âu-Mỹ, vài Bảo tàng Viện trưng bày, họ đón nhận như tài liệu trung thực, khác với Vẹm Văn Huy Đức, sách" bên thắng cuộc" viết bằng tiếng Việt, mới phát hành đã bị lòi ra nhiều gian trá, tuyên truyền, không phải chỉ có người quốc gia nhận ra, mà cả đàn anh của Huy Đức là đại tá quân hại nhân dân Bùi Tín nhìn nhận là sách chỉ đúng có 33 %, tức là 2/3 là sai sự thật.

     Do đó, nhiều lần tôi nêu ra những sự kiện đáng buồn cho người Việt hải ngoại nói chung và tập thể quân nhân nói chung về sự thay lòng đổi dạ của một số sĩ quan cao cấp như:
- Đại tướng Trần Thiện Khiêm, khen Việt Cộng tốt trong cuộc phỏng vấn trên đài truyền hình SBTN là có thật 100 %, chớ không bịa đặt, vu cáo.
-Đại tá Mai Viết Triết, ca tung Việt Cộng có chính nghĩa, dân tộc ghi nhận và biết ơn…ai cũng biết đại tá Triết viết báo đăng đàng rõ ràng.
-Đại tá Vũ Văn Lộc, người không thèm chào cờ nhân kỷ niệm 35 năm thành lập cơ quan IRCC, với hơn 200 người tham dự, trong đó có vài tướng như đề đề Trần Văn Chơn, nguyên tư lịnh hải quân. ( buồn thay là chỉ có vài người phản đối, bỏ ra về).
 
    Hay khoa bảng gộc như là giáo sư Vũ Quốc Thúc, từng là quốc vũ khanh ( bộ trưởng không bộ nào, thời Nguyễn Văn Thiệu) đã ca tung súc vật Việt Cộng, lật lọng, tàn bạo, dã man là: " chính danh, chính nghĩa và chính đáng", méo mó" ý nghĩa cao quí của ngành luật" là công bằng, tôn trọng sự thật, xé bỏ hai hiệp định quốc tế là Geneve và Paris là" chính danh, chính nghĩ và chính đáng" hay sao?. Chắc là luật pháp kiểu nầy phải bị" định hướng theo xã hội chủ nghĩa"…

     Do đó, khi tôi nhắc nhiều lần phó đề đốc Hồ Văn Kỳ Thoại trên tinparis.net  về lập trường nghiêng ngả mà vị sĩ quan cao cấp nầy đã nói, là điều có thật 100 %, dù trong cuốn" Can Trường Trong Chiến Bại" không có đoạn nào ghi, như lời anh Huỳnh Bá Phụng trong thơ, có đoạn rất là hệ thống quân giai  :" nếu Hòa nghe ai nói rồi nói lại như thế là không đúng vì dù sao NT Thoại cũng là một tướng lãnh ,  dù mất nước rồi nhưng chúng ta không vì thế mà cá mè một lứa được ".    

    Quân lực VNCH đã bị một số cấp chỉ huy phản bội, họ phản nên đất nước tang thương ngày nay, hiểm họa mất nước chập chờ: trung tướng Dương Văn Minh, kẻ nằm vùng cao cấp, tuân lịnh cục tình báo T-4 do Võ Văn Thời chỉ huy, cùng với đại tá Dương Văn Nhựt, tức là Mười Ty, móc nối với Dương văn Minh từ năm 1960 và chính thức công tác từ 1962, nên cuộc đảo chánh 1-11-1963 mà huề thượng Tăng Thống Thích Quảng Độ cho là:" vô tiền khoán hậu, giật sập chế độ ngoại bang..". Đây là cuộc siêu nội tuyến, cấu kết với 1 số tướng, tá, úy….khai tử đệ nhất Cộng Hòa, sát hại dã man tổng thống Ngô Đình Diệm và cố vấn Ngô Đình Nhu, đưa đất nước đến bất ổn chính trị, giải tán 16,000 Ấp Chiến Lược và hậu quả dây chuyền đưa đến ngày 30-4-1975. Ngày 30 tháng 4 năm 1975 là" đợt công tác cuối cùng" của Dương Văn Minh, khi cuộc bàn giao miền nam là do sự chỉ đạo của cục siêu tình báo A-4 cũng với Dương Văn Nhựt, tăng cường Họa Sĩ Ớt ( Huỳnh Bá Thành), kỷ sư Tô Văn Can ( liên lạc viên).  

   Chuẩn tướng Nguyễn Hữu Hạnh là kẻ nằm vùng, hợp với tên Dương Văn Minh, manh tâm" bàn giao miền nam trong vòng trật tự". Trung tướng Nguyễn Văn Thiệu, tổng tư lịnh, là kẻ giải tán quân đội một cách có sách lược làm lợi cho cộng sản:" sáng rút, chiều tái chiếm quân khu 1" làm cho các đơn vị tổng trừ bị trở thành:" bất khiển dụng" để Việt Cộng" tiến quân trên đường dài" như chỗ không người, mất luôn quân khu 2…. Nếu không, thì trận Mậu Thân lập lại trong năm 1975 và biết đâu tình hình thay đổi ngược lại, khi đoàn quân ăn cướp" giặc từ miền bắc vô đây, bàn tay nhuốm máu đồng bào" đã bị kháng cự dữ dội từ quân ( VNCH) dân là lực lượng Nhân Dân Tự Vệ, làm sao quân Bắc Việt tiến quân lâu, vì tiếp liệu, lương thực không có, như câu nói của Napoleon Bonaparte:" đoàn quân đi bằng cái bụng". Do đó, không phải bất cứ ai làm tướng lãnh, đều đáng kính, tướng phản còn nguy hại hơn lính nội tuyến trong đơn vị hơn vạn lần:" phản tướng công thành, vạn thác oan" là bài học miền nam trước 1975.
 

Một tướng lãnh hải quân như phó đề đốc Hồ Văn Kỳ Thoại mà công khai phát biểu trên đài phát thanh SBS với 3 kỳ, do chính trưởng đài Quốc Việt phỏng vấn bằng điện thoại viễn liên, vào mùa quốc hận, tháng 4 năm 2007:" công nhận và vinh danh cả hai phía: quốc gia và Việt Cộng là những người chiến đấu vì chính nghĩa của mình…".


     Người quốc gia, lính VNCH, có ai công nhận đảng cướp súc vật, bán nước, hại dân Việt Cộng là" chiến đấu vì chính nghĩa bao giờ..?". Nhưng hiếm hoi có người như phó đề đốc Hồ Văn Kỳ Thoại là công nhận điều đó công khai trên đài phát thanh, phổ biến trên toàn Úc Châu. Như vậy, nếu nói theo" tư tưởng lớn" của phó đề đốc Hồ Văn Kỳ Thoại, thì Hitler tàn sát hơn 6 triệu người Do Thái, Pol Pot tàn sát hơn 2 triệu dân Miên, Hồ Chí Minh và đồng bọn làm đất nước tan tành, hàng nhiều triệu người bị chết, hay ngày nay Trung Cộng thống trị nước Việt qua tay tập đoàn thái thú Việt Cộng trong sách lược xăm lược, đồng hóa thời đại là:" những người chiến đấu vì chính nghĩa của mình..", cuộc cải cách ruộng đất miền bắc, đánh tư sản và cướp bốc miền nam sau 1975 như  câu nói của tên Nguyễn Hộ:" nhà chúng ta chiếm, vợ chúng ta lấy, con chúng ta bắt làm nô lệ"…đều là:" chiến đấu vì chính nghĩa hay sao?". Trong xã hội, nếu cảnh sát công nhận" băng đảng cướp, Mafia, cướp bóc, giết người theo chính nghĩa của mình.." thì xã hội loạn lạc, kẻ ác được cảnh sát công nhận" chính nghĩa" nên đương nhiên là được công nhận là hợp pháp hành nghề" đầu trộm đuôi cướp"…
" Tướng tá ngày nay quá bết rồi.
Vài thằng đón gió, trở cờ thôi.
Biết ơn giải phóng: Mai Viết Triết.
Kỳ Thoại vinh danh Việt Cộng rồi.
Bỏ cả chào cờ, tên Giao Chỉ.
Thiện khiêm khen Vẹm tốt, lời tồi.
Không phải cá mè cùng một lứa.
Vạch mặt kẻ gian, sạch gióng nòi".

      Nếu tôi không làm sáng tỏ vấn đề, thì coi là tôi nói sai, chụp mũ, nói xấu ông  phó đề đốc Hồ Văn Kỳ Thoại, nên buộc lòng tôi phải nói lên sự thật" lời kẻ đăng trình" mà ông tướng hải quân, cũng là" người di tản sớm" cùng với những" đàn anh" rất là:" huynh đệ chi binh" đúng nghĩa:
" Thời thái bình quyền bính cao sang.
Lúc mất nước, hè nhau di tản".

    Do đó, tôi cũng xin lỗi phó đề đốc" can trường trong chiến bại" là được đưa lên bức điện thư, do" ngài" tướng lãnh gởi cho anh Huỳnh Bá Phụng như sau:
"Anh Phụng thân,
Có dịp liên lạc với TMH , vì đương sự là 1 quân nhân tôi cũng là 1 quân nhân, tôi yêu cầu anh làm sáng tỏ vấn đề,  do đâu mà đương sự nói là tôi nói VC có chính nghỉa, trang nào trong quyển sách? Mình không thể để 1 quân nhân đi lường gạt dư luận 1 cách vô trách nhiệm như vậy được và bôi nhọ 1 quân nhân khác dù ở cấp bậc nào, để gây hiểu lầm và chia rẽ hàng ngủ Quốc Gia. Vì anh Phụng là Tổng Hội Trưởng nên tôi thấy đây là dịp mình chĩnh đốn hàng ngủ trước khi nói chuyện đánh CS.
Ông ấy viết thư riêng cho anh thì tôi không nói gì nhưng đưa lên internet để bôi lọ 1 quân nhân khác không bằng cớ là không xứng đáng là 1 quân nhân VNCH.

hvkt."

    Phần trình bày của tôi rất" rõ hơn đêm giữa ban ngày" qua lời phát biểu của chính phó đề đốc Hồ Văn Kỳ Thoại trên đài phát thanh SBS ở Úc Châu. Phó đề đốc rất là" can trường trong viết bậy" khi viết là:" mình không thể để 1 quân nhân đi lừa gạt dư luận 1 cách vô trách nhiệm như vậy được và bôi nhọ 1 quân nhân khác dù ở cấp bậc nào, để gây hiểu lầm và chia rẻ hàng ngũ quốc gia"…Như vậy, những gì mà tôi nói về phó đề đốc Hồ Văn Kỳ Thoại là" nói có sách, mách có chứng" chớ không đi lừa gạt dư luận, bôi nhọ ông ta đâu. Nhưng chính ông phó đề đốc đã" tự lấy cứt trét vào mặt mình" trong cuộc phỏng vấn trên đài SBS Úc Châu. Lời phát biểu công nhận Việt Cộng có chính nghĩa, làm tiêu tán uy tín của một tướng một thời vang lừng" tình ca người đi biển" làm " lắc lư con tàu chính nghĩa" khi mà:" là ông phó đề đốc, Việt Cộng tâng bốc, lắc lư con tàu đêm.." và cũng là cá mè một lứa như Mai Viết Triết, Trần Thiện Khiêm…tập thể quân nhân VNCH hảy khai trừ những kẻ khen ngợi, trân quí đảng súc vật Việt Cộng càng sớm càng tốt để sạch hàng ngũ, là điều nên làm, trước khi nói đến chống Cộng Sản. Chính những quân nhân ca tụng Việt Cộng, là nội thù rất nguy hiểm, là thành phần" mặc áo ka ki, đi cùng cộng sản". Cấp bậc ngày xưa chỉ là dấu móc một quá trình của một con người, quí là còn tấm lòng trước sau như một:
" Sống vẹn sắc son cùng tổ quốc.
Chết tròn đạo nghĩa với non sông".

    Như vậy ai là kẻ" Không xứng đáng là 1 quân nhân VNCH? hở ông tướng hải quân Hồ Văn Kỳ Thoại?. Điều nầy chứng tỏ là ông thuộc loại" HỒ ĐỒ", quen thoái trấn áp cấp dưới như thời trước 1975, nay thì tình hình thay đổi, quân nhân quí nhau ở nhân cách, lập trường trước sau như một như trung tướng Ngô Quang Trưởng. 

     Đây là dịp để anh Huỳnh Bá Phụng nên" chỉnh đốn hàng ngũ" bằng cách từ nay, khi làm đặc san, không nên có bài viết của ông" can trường trong chiến bại" hay của kẻ" yêu mến quản giáo" và nhất là tránh xa những bài viết của đảng viên Việt Tân đăng trong báo lính, khi kẻ ấy không phải là quân nhân, là du học trước năm 1975, thuộc mặt trận Hoàng Cơ Minh, nay là Việt Tân, cánh Trần Xuân Ninh. 
Trước đây khi làm chủ tịch cộng đồng, đã hạ cờ vàng ba sọc đỏ, nên hai quân nhân là Huỳnh Văn Lím, Bùi Văn An đau lòng, đến thượng kỳ, và bị báo cáo với cảnh sát là" phá hoại" ( vụ nầy đăng rùm trên tờ Saigon Times ở Úc). Bất cứ đặc san, báo nào mà chứa những bài viết của những kẻ nêu trên hay đảng viên Việt Tân, làm giảm giá trị và bị hiểu lầm về lập trường. Kinh nghiệm Đặc San Đa Hiệu của trường Võ Bị, đăng bài viết của Lý Thái Hùng, tổng bí thư Việt Tân, hắn không phải là sinh viên tốt nghiệp Võ Bị, và bài viết" mơ một ngày về" của Mai Văn Tấn ( khóa 21 Võ Bị, có lý luận giống như Nguyễn Cao Kỳ về lá quốc kỳ… nên gây nhiều bất bình cho các khóa Võ Bị, là một trong những nguyên do đưa đến quyết định của ông Nguyễn Văn Chấn, khóa 9, cách chức ban biên tập Đa Hiệu, thế mà dư âm vẫn còn, dù" xin thời gian qua mau".

      Lời thật làm mất lòng, nhưng chẳng thà nói thật còn hơn che đậy những điều gian trá, là đồng lõa với những kẻ làm sai, nói bậy, làm phương hại đến chính nghĩa quốc gia, nhứt là trong thời kỳ đấu tranh tư tưởng, truyền thông với giặc cộng, trận chiến quốc-cộng vẫn tiếp diễn sau năm 1975. 

    Mỗi một chữ là viên đạn bắn vào lũ súc vật Việt Cộng, mỗi một câu văn là" chùm đạn pháo" nã trên đầu địch, mỗi một bài viết là" cuộc hành quân tư tưởng, diệt cộng" đánh tan những luận điệu tuyên truyền, láo khoét của giặc cộng. Do đó, mỗi một người Việt Nam là một" chiến sĩ " trên mặt trận truyền thông, đấu tranh tư tưởng, vạch mặt đảng súc vật, thái thú Việt Cộng. 

    Làm truyền thông không phải chỉ có giới làm báo, văn, thi sĩ…mà là của tất cả mọi người.
 Một chiến sĩ truyền thông bình thường, không phải là nhà báo, văn, thi sĩ, khi gặp Việt Cộng, nói thẳng vào mặt chúng là:" thứ bán nước" hay dùng bom Đan Mạch:" Đ.M Việt Cộng" cũng là cách để chiến đấu hữu hiệu, lịch sự với giặc là tự sát và đầu hàng vô điều kiện. Đối với thành phần đón gió, trở cờ, ăn cơm quốc gia, theo ma cộng sản, cũng cần phải dùng vũ khí truyền thông: nói mạnh, nói hết là mới trừ được họa trong hàng ngũ../.
  
 
TRƯƠNG MINH HÒA.
Ngày 15.01.2013

Việt cộng cái - Việt cộng đực cũng đều như nhau


Việt cộng cái - Việt cộng đực cũng đều như nhau

Phan Nhân

Đảng Việt cộng cũng như những con cọp dữ, cho nên dù là cọp cái, cọp đực, hay Việt cộng cái, Việt cộng đực, thì bọn chúng cũng đều giống y chang như nhau, không hề khác. Mà tại sao phải gọi bọn chúng là cái, đực. Xin thưa, tại vì bọn chúng không có nhân tính, mà chỉ có thú ác tính. Chúng nó đã từng được “giáo dục” bằng chủ thuyết Cộng sản vô thần: “vô gia đình - vô tổ quốc - vô tôn giáo”; và sau đó, chúng đã được sinh sôi trong một môi trường tràn đầy sát khí, chỉ biết giết người, lừa dối, lưu manh, lọc lừa... Bọn chúng lừa gạt hết mọi người, kể cả những người thân đã đem lòng tin cậy vào chúng, cho đến khi người ta biết tỏng về chúng rồi, chúng không lừa gạt họ được nữa, thì chúng liền giở những trò bạc ác, tiểu nhân nhất…

Ngoài ra, chúng ta cần phải nhớ rằng: chính Hồ Chí Minh đã “dạy” phải gọi là “chiến sĩ gái” chứ không được gọi là “nữ chiến sĩ”. Nghĩa là, trong xã hội của chế độ Việt cộng, thì chỉ có “trai gái”, tương tự như “đực cái”, chứ không có nam nữ.

Do đó, phải gọi Nguyễn Thị Kim Chi là một văn công cái, hay là một con Việt cộng cái, mà chính y thị đã tự hào là “người Cộng sản”; một trong những tên Việt cộng cái, Việt cộng đực đầu tiên vượt Trường sơn vào miền Nam, để xâm lăng nước Việt Nam Cộng Hòa, và để đặt những quả mìn, và chất nổ ở những nơi chốn đông người như nhà thương, trường tiểu học... giết hại trẻ thơ và những người dân lành vô tội !

Thật tội nghiệp cho những kẻ đã đội cái “mâm” của một tên Việt cộng cái lên đầu bằng những lời ca tụng, đã hít lấy, hít để những thứ vô cùng thúi, thúi hơn tất cả mọi thứ thúi bằng câu “kinh nhật tụng”: “Trên cả tuyệt vời”. Bởi vậy, cho nên Phan Nhân tui, phải sửa lại cho nó đúng: Thúi trên cả mọi thứ thúi nhất ở trên đời.

Nhưng mà Phan Nhân tui, muốn “mời” các “ngài” hãy đội, hãy hít luôn cái “mâm” của Nguyễn Thị Định, một tên Việt cộng cái trong một tấm hình chụp chung với Việt cộng cái Nguyễn Thị Kim Chi, mà theo cái “tiểu sử” do đảng Cộng sản Việt Nam đưa vào đền thờ, và đã ghi chép như sau :

“TIỂU SỬ BÀ NGUYỄN THỊ ĐỊNH:

(1920 – 1992)

Phó tổng tư lệnh quân Giải phóng miền Nam

Chủ tịch Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam.

Phó Chủ tịch Hội đồng Nhà nước.

“Bà Nguyễn Thị Định sinh ngày 15-3-1920 tại xã Lương Hòa, huyện Giồng Trôm, tỉnh Bến Tre. Bà là út của 10 anh em trong gia đình nông dân giàu lòng yêu nước và cách mạng. Thuở nhỏ, bà phải sống trong xã hội thực dân và phong kiến, gia đình đông con nên khó có điều kiện cắp sách đến trường như bao người khác. Bổn phận là anh, hơn nữa thương em nhiều nên anh Ba (Ba Chẩn) đã dạy bà học cho biết cái chữ tại nhà. Tuy không học được nhiều nhưng bà rất thông minh, nhạy cảm và hiểu biết đủ điều, thích đọc nhiều truyện, đặc biệt là truyện Lục Vân Tiên của cụ Nguyễn Đình Chiểu. Những nhân vật, những hình ảnh, những cuộc đời trong truyện gợi cho bà có một ước mơ vươn đến cuộc sống cao đẹp, gieo trong lòng bà tình thương sâu sắc đối với tầng lớp nghèo trong xã hội và căm ghét những cảnh bất công. Cứ mỗi ngày đem cơm, nước cho anh Ba trong tù, tận mắt chứng kiến cảnh lính Pháp tra tấn, đánh đập dã man, thân hình bầm tím, máu chảy loang trên nền xi măng thì lòng bà lại quặn đau như thắt. Lúc này bà mới hiểu các anh bị bắt, bị đánh đập là vì làm việc cứu nước, cứu dân, chống lại Pháp, chống lại chủ điền. Từ đó bà hiểu nhiều về nỗi nhục mất nước, người giàu ức hiếp người nghèo và cần phải chống lại chúng.

Năm 1936, vừa tròn 16 tuổi, bà bắt đầu tham gia cách mạng. Hai năm sau (1938) bà được đứng vào hàng ngũ Đảng Cộng Sản Đông Dương. Cũng trong thời gian này, bà xây dựng gia đình với ông Nguyễn Văn Bích – Tỉnh ủy viên tỉnh Bến Tre, được không bao lâu thì chồng bị Pháp bắt đày đi Côn Đảo và hy sinh tại đó. Nhận được tin chồng hy sinh, lòng căm thù của bà lại nhân gấp bội. Bất chấp con còn nhỏ, gởi lại mẹ chăm sóc, bà thoát ly tham gia họat động cách mạng tại tỉnh nhà.

Năm 1940, bà lại bị Pháp bắt và biệt giam tại nhà tù Bà Rá, tỉnh Sông Bé (nay thuộc tỉnh Bình Phước). Ba năm tù cũng là ba năm họat động kiên cường, bất khuất của bà trong nhà tù. Năm 1943, ra tù trở về Bến Tre, bà liên lạc với tổ chức Đảng, chính quyền cách mạng của tỉnh và tham gia giành chính quyền vào tháng 8-1945. Tuy còn ít tuổi nhưng nhờ có ý chí kiên cường, lòng yêu nước mãnh liệt, lại nhiều mưu trí nên bà được Tỉnh ủy chọn làm thuyền trưởng chuyến đầu tiên vượt biển ra Bắc báo cáo với Đảng và Bác Hồ về tình hình chiến trường Nam bộ và xin vũ khí chi viện. Từ đó tên tuổi của bà đỏ thắm “đường Hồ Chí Minh trên biển”.

Trong thời kỳ chiến tranh chống Mỹ-Diệm ác liệt, với luật 10/59 của Ngô Đình Diệm, địch cứ truy tìm quyết liệt, chúng còn treo giải thưởng cho ai bắt được bà. Nhưng chúng đã không làm gì được bà vì bà luôn thay hình đổi dạng, có lúc giả làm thầy tu, thương buôn, lúc làm nông dân… và luôn được sự đùm bọc của những gia đình cơ sở cách mạng, của những người mẹ, người chị để qua mắt kẻ địch. Sự thắng lợi của phong trào Đồng Khởi Bến Tre (17-1-1960) đã trở thành biểu tượng kháng chiến kiên cường bất khuất, tiêu biểu cho phong trào cách mạng miền Nam, chuyển từ thế phòng ngự, bảo toàn lực lượng, sang thế tấn công, dẫn đến thắng lợi hoàn toàn. Đồng Khởi Bến Tre còn thể hiện rõ phương châm đánh địch bằng ba mũi giáp công, đặc biệt là phong trào đấu tranh chính trị, binh vận của đội quân tóc dài. Năm 1961, bà được bầu làm Hội trưởng Hội Liên hiệp Phụ nữ giải phóng miền Nam, đã có công rất lớn trong việc xây dựng và phát huy tác dụng “Đội quân tóc dài”, làm cho quân thù vô cùng run sợ. Thượng tướng Trần Văn Trà nói bà là người “Có tài thao lược, ý chí cao, nghệ thuật điều hành của đội quân tóc dài, vừa hình thành tổ chức, vừa tác chiến ngay tại chiến trường vô cùng phức tạp và đã đem lại chiến thắng vẻ vang”.

Sinh thời, Đại tướng Nguyễn Chí Thanh đã từng nói: “Một người phụ nữ đã chỉ huy thắng lợi cuộc Đồng Khởi ở Bến Tre thì người đó rất xứng đáng được làm tướng và ở trong Bộ Tư lệnh đánh Mỹ”. Năm 1965, bà được phong quân hàm Thiếu tướng quân đội nhân dân Việt Nam, và được giao giữ chức Phó Tổng Tư lệnh quân giải phóng miền Nam đến năm 1975.

Mặc dù là tướng, nhưng bà rất nhân ái, rộng lượng, bao dung, sống chan hòa với mọi người, luôn thể hiện đậm nét là một người đồng đội, người chị, người mẹ hiền, tận tụy chăm sóc từ cơm ăn, áo mặc cho các chiến sĩ nhất là nam giới; những nỗi đau, mất mát và sự hy sinh cao cả của nhân dân được bà cảm nhận và chia sẻ một cách tinh tế và kịp thời. Có thể nói, cái tên chị Ba, cô Ba đã quen thuộc, thân thương, không chỉ với các tầng lớp phụ nữ và nhân dân trong nước, mà còn với bạn bè năm châu. Bà đã từng tự xác minh, làm rõ sự thực để xử lý những vụ tiêu cực, vi phạm quyền lợi của người dân. Từng thăm hỏi, chia sẻ buồn vui với nhiều địa phương, nhiều tầng lớp nhân dân, phụ nữ từ già tới trẻ, từ nơi ăn, nơi làm tới nơi hoạn nạn khó khăn, cả những trại tù, trường cải tạo lao động bà cũng không nề hà. Mỗi chuyến đi để lại cho bà những bức xúc, những việc phải làm.

Từ sau ngày miền Nam được giải phóng, thống nhất đất nước, Bà Nguyễn Thị Định đã giữ nhiều chức vụ trọng trách mới cùng Đảng và Nhà nước ta lãnh đạo thành công việc thực hiện công cuộc đổi mới, phát triển đất nước. Bà luôn quan tâm tới việc đào tạo, sử dụng cán bộ, đáp ứng nhu cầu đổi mới của nền kinh tế. Bà ủng hộ phương thức làm ăn mới, tạo điều kiện giúp đỡ cho các cán bộ trẻ có năng lực quản lý phát huy được tính năng động, mang lại hiệu quả kinh tế. Nhờ vậy, ở thời điểm đó, Trung ương Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam đã có những thay đổi tích cực, khẳng định được vai trò của cán bộ phụ nữ, không chỉ trong công tác xã hội, mà cả trong quản lý kinh tế, mà công ty du lịch Hoà Bình là một ví dụ cụ thể.

Về sống ở thủ đô trong không khí hoà bình với những tiện nghi đầy đủ hơn, bà vẫn giữ được tác phong quần chúng sâu sát như ngày ở chiến trường. Bà luôn luôn quan tâm đến cấp dưới, đến mọi người xung quanh, thương yêu những người bất hạnh, bênh vực và bênh vực tới cùng những người bị ức hiếp, bị oan ức. Công việc của nhà nước, của Hội đã choán hết thời giờ, thế nhưng mỗi khi bước chân về nhà, thấy bà con từ các tỉnh xa về, các chú, các bác nông dân, các bà, các chị bế cả con nhỏ ngồi chờ nơi cổng, bà lại tiếp họ. Không chỉ nhận đơn rồi bảo người ta về, chờ đợi kết quả mà bà trực tiếp lắng nghe họ trình bày những nổi oan khúc, những điều phi lý bất công, mất dân chủ mà họ phải chịu đựng.

Bà luôn giữ mối thâm tình với những đồng chí cũ từng vào tù, ra tội nay đã về nghỉ hưu, già yếu, bệnh tật, nhất là những người quá nghèo cực và nhớ ơn những cơ sở, những người đã từng cưu mang, bảo bọc, nuôi giấu mình trong những ngày cách mạng bị dìm trong đêm đen khủng bố của kẻ thù. Khi thì chiếc áo ấm, xấp vải, chiếc khăn quàng, lọ thuốc, gói bột ngọt…bà gởi đến tận tay từng người, từng nhà. Của có khi chẳng đáng là bao, nhưng cái quý giá là tấm lòng, là cái tình, sự thủy chung gói ghém bên trong.

Mặc dù công tác bận rộn, nhưng bà vẫn không xao lãng trách nhiệm đối với gia đình. Bà đích thân lặn lội về tận Đại Điền (huyện Thạnh Phú, Bến Tre), đón bà mẹ chồng lúc ấy đã hơn 70 tuổi đang sống với hai đứa cháu còn nhỏ dại trong túp lều bằng lá, bữa đói, bữa no về nhà chung sống. Tuy bà không trực tiếp chăm sóc hàng ngày, nhưng mỗi khi đi công tác xa về, bà vẫn nhớ quà cho mẹ, khi thì chiếc khăn, khi thì gói trầu cau. Ngồi ăn cơm chung, bà thường gắp từng miếng ngon mời mẹ dùng, vì thế mẹ chồng quý bà không khác gì con đẻ. Đối với các cháu nội ngoại, bà đều thương yêu như nhau, bà rất tế nhị, không gây tâm lý cậy dựa, nhờ vả, nhắc nhở mọi người tự cố gắng học hành, lao động, không xao lãng việc chung, làm ăn chân chính, ngay thẳng.

Bên cạnh đó, trong sự nghiệp giải phóng dân tộc, nhất là sự nghiệp đổi mới đất nước bà quan hệ và làm việc với nhiều nước trên thế giới. Những hoạt động đối ngoại năng động, giàu nhiệt tình và sáng tạo của bà có sức chinh phục mạnh mẽ trái tim của nhiều bè bạn quốc tế. Bà nhận được nhiều phần thưởng cao quý mà Đảng và Nhà nước ta cũng như thế giới đã trao tặng.

Bác Hồ nói: “Phó Tổng tư lệnh quân giải phóng miềm Nam là cô Nguyễn Thị Định, cả thế giới chỉ nước ta có vị tướng quân gái như vậy. Thật vẻ vang cho cả miền Nam, cho cả dân tộc ta”.

Trung với Đảng, hiếu với dân suốt đời hy sinh cho sự nghiệp cách mạng cao cả, trước lúc mất (2 ngày), bà còn đến thăm và làm việc với lãnh đạo tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu nhưng do tuổi cao, sức yếu, lại thêm căn bệnh đau tim nên lúc 22 giờ 50 phút ngày 26 tháng 8 (tức 28/7 âm lịch) năm 1992, bà đã vĩnh biệt chúng ta và yên nghỉ tại Nghĩa trang Thành phố HCM.

Với 72 tuổi đời, 56 năm họat động cách mạng trung kiên, mẫu mực, suốt đời phấn đấu vì sự nghiệp giải phóng dân tộc, giải phóng phụ nữ, với đức tính khiêm tốn, vị tha, nhân hậu, giản dị, dịu hiền và luôn gắn bó mật thiết với nhân dân, bà Ba Định là người phụ nữ tiêu biểu nhất, xứng đáng với tám chữ vàng mà Bác Hồ kính yêu đã tặng cho phụ nữ Việt Nam “Anh hùng, bất khuất, trung hậu, đảm đang”.

Để tri ân công lao đóng góp của nữ tướng Nguyễn Thị Định. Ngày 30-8-1995, bà được Nhà nước Cộng hoà Xã hội chủ nghĩa Việt Nam truy tặng danh hiệu anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân. GS Trần Văn Giàu nói “Những người như chị sống làm tướng, chết thành thần”. Đúng vậy, đền thờ bà đã được xây dựng và khánh thành vào ngày 20-12-2003 để nhân dân đến viếng và thắp hương tưởng niệm. Tiếp đến, ngày 8-4-2007, Bộ Quốc phòng đã tặng tượng đồng chân dung nữ tướng (cao 1m75, nặng 1.025 kg) trong trang phục áo bà ba, khăn rằn quấn cổ đặt tại đền thờ”.

Nguồn: “từ Nhà xuất bản Phụ nữ và Bảo tàng tỉnh Bến Tre”

Images intégrées 1

Nguyễn Thị Kim Chi với Nguyễn Thị Định

Đấy, các “ngài” có thấy cái bản mặt của Việt cộng cái Nguyễn Thị Kim Chi và Việt cộng cái Nguyễn Thị Định trong tấm hình chụp chung, và các “ngài” có ngửi thấy được mùi gì từ cái “mâm” của Nguyễn Thị Định và cái “mâm” của Nguyễn Thị Kim chi hay không ? Thơm, hay: Thúi Trên cả mọi thứ thúi ? . Dzậy thì, đừng chần chờ chi nữa, mà các “ngài” hãy vào trong cái gọi là “đền thờ”, để quỳ xuống, và hãy dập đầu sát đất mà lạy trước tượng của “nữ tướng” Việt cộng cái Nguyễn Thị Định đi, vì “Trên cả tuyệt vời”!

Mà kể ra, thì cũng thiệt hết sức tội nghiệp cho những “ngài” chỉ biết đánh hơi mà tâng bốc, mà đội những cái “bàn thờ” của những tên Việt cộng cái, Việt cộng đực lên trên đầu, và “Trên cả bàn thờ” của mình. Những kẻ này, không hề có lý tưởng gì cả, mà chỉ biết chờ có một tên Việt cộng dù là cái hay đực mà chỉ cần chúng “thở xì” ra một hơi “ít… ít…xịt…”, là liền ôm lấy mà hít hà khen “thơm... thơm quá”. Những “hiện tượng” này, chúng ta cần phải biết rằng : trước khi đưa những tên Việt cộng ra sân khấu chính trị để tô điểm cho một chế độ tàn bạo, thì đảng Việt cộng đều phải đưa những tên đảng viên Cộng sản tuyệt đối trung thành với “đảng ta” phải có những lời tuyên bố với tuyên con…thiệt kêu, thiệt nổ như trung tiện, ấy, ấy, hổng phải, là trung liên… ; để rồi sau đó, sẽ xuất đầu lộ diện, sẽ được ra hải ngoại để đứng cùng với những tổ chức lừa bịp, để trở thành những “nhà tranh đấu nhân quyền” theo cái kiểu như Việt Tân (VT) dzậy.

Images intégrées 2

Nguyễn Thị Kim Chi (Trái) cùng “đội văn công giải phóng”.

Còn đây là tên văn công Việt cộng cái Nguyễn Thị Kim Chi đang hướng chung lòng với khẩu AK và “đội văn công giải phóng”. “Thơm” quá, phải không, vì “Trên cả tuyệt vời” ? Hãy ôm lấy, bợ lấy, mà ngửi đi, hít đi, ngửi và hít cả khứu giác và vị giác, vì như thế, nó mới thấm, thấm sâu vào tận từng tế bào của mũi, của lưỡi. Ôi ! cái mùi quá ư là “Trên cả tuyệt vời” !

Mà “tuyệt vời” thiệt, đối với những kẻ suốt đời chỉ biết chuyên môn bưng bô, đội đĩa, liếm trên, liếm dưới cho những tên Việt cộng cái, Việt cộng đực, Việt cộng già, Việt cộng trẻ… Tất cả đều là một lũ : Thúi trên tất cả mọi thứ thúi nhất ở trên đời.

Colorado, 14/01/2013

Phan Nhân

Tuesday, January 15, 2013

Chống tham nhũng ở Việt Nam là tự sát?


 

Chống tham nhũng ở Việt Nam là tự sát?

Thanh Quang, phóng viên RFA
2013-01-14
Tháng 5 năm 2012, Ban chỉ đạo phòng chống tham nhũng được sắp xếp lại, trực thuộc Bộ Chính trị dưới quyền Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, thay vì Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.
AFP photo
Các ông Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Tấn Dũng và Trương Tấn Sang (từ trái qua) tại kỳ họp Quốc hội hàng năm hôm 22/10/2012 tại Hà Nội.
 
 

Ông Nguyễn Bá Thanh là ai?

Hôm 28 tháng 12 vừa rồi, Bộ Chính trị quyết định bổ nhiệm ông Nguyễn Bá Thanh, Bí thư Thành uỷ Đà Nẵng, làm Trưởng Ban Nội chính Trung ương về phòng chống tham nhũng – diễn biến mà công luận mô tả là nhằm giảm bớt thêm nữa quyền lực của chính phủ Nguyễn Tấn Dũng.
Giữa lúc có ý kiến lạc quan dựa trên “thành quả” của ông Nguyễn Bá Thanh trong việc phát triển TP Đà Nẵng, cùng cá tính được cho là “anh hùng hảo hớn” của ông có thể giúp cải thiện xã hội, thì hai tác giả Thu Hương và Duy Tân, qua bài “Nguyễn Bá Thanh ‘ra Ba Đình’: Gian hùng trị tham nhũng ?”, đã cảm nhận ngay một “sự ngỡ ngàng” để rồi sau đó thấy “xót thương cho cái nước Việt mình rõ ràng là đã hết nhân tài nên nhà cầm quyền vẫn quanh đi quẩn lại chỉ dùng mấy gương mặt mốc đã cũ xì” – mà nói theo lời nhà thơ Huy Cận: “Quanh quẩn mãi giữa vài ba dáng điệu. Tới hay lui vẫn chừng ấy mặt người”.
Nhắc lại chuyện người quen cũ của Nguyễn Bá Thanh chúng ta mới thấy cái tàn bạo của người cộng sản Nguyễn Bá Thanh, ăn tiền cũng là ông mà bỏ tù người ta cũng là ông luôn.
Bloggers Thu Hương và Duy Tân
Vẫn theo nhị vị tác giả vừa nói, “đất nước mình gần 90 triệu dân nhưng đi theo chủ nghĩa cộng sản xơ cứng bao năm nay nên có nhân tài cũng không thể nào ngoi lên nổi. Để rồi những lãnh đạo của gần 90 triệu dân Việt mình vẫn là những tên quan tham, gian hùng có cỡ”, “càng khiến ảo vọng về một xã hội dân chủ văn minh ngày càng xa vời”.
Qua bài “Định mệnh lót cho ông chữ ‘Bá’ ”, blogger Cánh Cò lưu ý tới vai trò vừa là Chủ tịch vừa là Bí thư của ông Nguyễn Bá Thanh chẳng khác nào một “lãnh chúa miền Trung”.
Blogger Quốc Uy “thử bàn chút chơi” về kẻ “gian hùng trị tham nhũng”, nhận thấy sự hiện diện của ông Nguyễn Bá Thanh tại Ba Đình tạo nên thế “chân vạc” như trong thời Tam Quốc tranh hùng bên “xứ lạ”, tức, theo phân tích của tác giả Quốc Uy, đó là “tương tác giữa 3 phía, ông Nguyễn Bá Thanh, ông Nguyễn Tấn Dũng và ông Nguyễn Phú Trọng” trong khi “ông Trương Tấn Sang có thể phụ vào cho ông Trọng mà thôi”.
Trước khi trở lại với thế “chân vạc” này, chúng ta hãy theo dõi – nói theo lời 2 bloggers Thu Hương và Duy Tân – “những chiêu thức đang được chính quyền VN đạo diễn” để “bố trí một gian hùng như Nguyễn Bá Thanh vào Bộ Chính trị”. Khi phân tích về chuyện “dùng kẻ gian hùng để lật tên tham nhũng”, 2 tác giả Thu Hương và Duy Tân không khỏi liên tưởng đến “một người quen cũ” từng “cùng hội cùng thuyền” của ông Nguyễn Bá Thanh là ông Phạm Minh Thông, nguyên giám đốc Công ty Hợp doanh Xây dựng và Kinh doanh Nhà Quảng Nam, Đà Nẵng. Sau khi mô tả ông Phạm Minh Thông là người hiền lành, có trí thức, với vợ hiền, con ngoan, đã “bung ra làm ăn” thành công lớn, nhất là khi Đà Nẵng tách tỉnh, trở thành đô thị trực thuộc trung ương hồi năm 1997 với một “đại công trường và chủ tịch TP Nguyễn Bá Thanh vừa là đồng chí vừa là cánh hẩu” của ông Thông.
Nhưng rồi trong vụ án cầu Sông Hàn có tổng kinh phí 105 tỷ thời giá 1999, ông Phạm Minh Thông là người duy nhất bị án tù giam 40 tháng trong khi các đồng phạm khác chỉ bị án treo vì ông Thông “ không giữ im lặng mà khai ‘lung tung’ rằng đã hối lộ cho Nguyễn Bá Thanh, nên Toà án muốn sửa tính ba hoa của ông bằng món quà 3 cuốn lịch rưỡi”, trong khi số tiền thất thoát không biết “nó chạy đàng nào”. Vẫn theo hai tác giả vừa nói thì “dân xây dựng cơ bản khu vực miền Trung ai cũng biết Nguyễn Bá Thanh ăn dầy, giá thông thường là 10% trên tổng vốn đầu tư” – “những món lại quả của các chủ thầu mới thấy cái sướng của các ông quan dân”. Tác giả phân tích tiếp:
Nhắc lại chuyện người quen cũ của Nguyễn Bá Thanh chúng ta mới thấy cái tàn bạo của người cộng sản Nguyễn Bá Thanh, ăn tiền cũng là ông mà bỏ tù người ta cũng là ông luôn. Mà những người bị bỏ tù cũng là những đồng chí cùng hội cùng thuyền của ông chứ chẳng phải ai xa lạ. Cách đây mười mấy năm, Nguyễn Bá Thanh đã tàn bạo như vậy rồi cho nên gần đây ông xuống tay hạ độc thủ thiếu tướng công an Trần Văn Thanh ... Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng đã bí đường binh với Nguyên Tấn Dũng nên cực chẳng đã mới phải chơi con bài Nguyễn Bá Thanh… Một kẻ tham nhũng và gian ác như vậy mà vẫn được nhiều người dân Việt Nam mến mộ coi là một làn gió mới thì thật là nực cười trong tai họa.

Đà Nẵng thay đổi ra sao

000_Hkg4663258-250.jpg
Một công trình bắt đầu xây dựng tại thành phố Đà Nẵng năm 2011. AFP photo
Nhắc đến chuyện ông Nguyễn Bá Thanh “xuống tay hạ độc thủ thiếu tướng công an Trần Văn Thanh” khiến blogger Cánh Cò chưa quên “ Ông tướng này chẳng những không làm gì được lãnh chúa Đà Nẵng mà trái lại còn bị chơi ra trò khi đang hôn mê bất tỉnh trên giường bệnh viện vẫn bị đẩy ra trước vành móng ngựa”. Vẫn theo blogger Cánh Cò, chiêu này cho thấy “tính chất gian hùng” của một thủ lĩnh chính trị thừa sức quật ngã những ai dám chống lại ông ta. Trong bài “Định mệnh lót cho ông chữ ‘Bá’ ”, tác giả Cánh Có lưu ý tiếp:
Vụ án Cồn Dầu là một mặt khác của sự ổn định mà ông Thanh sẵn sàng áp dụng. Người dân Cẩm Lệ ở cửa ngõ tây nam thành phố Đà Nẵng còn nhớ như in cái chết tức tưởi của anh Thành Năm sau khi giáo dân Cồn Dầu chống lại chính quyền phường Hòa Xuân giải tỏa trắng 430 hecta để thực hiện dự án khu du lịch sinh thái Hòa Xuân. Nằm trong địa bàn phường, thôn Cồn Dầu với diện tích 100 hecta cũng bị giải tỏa lấy mặt bằng phục vụ dự án. Anh Năm bị công an trả về gia đình sau khi lấy khẩu cung và hai ngày sau thì qua đời trong tình trạng không thể nào thương tâm hơn.
Hai tác giả Thu Hương và Duy Tân chua chát rằng “ông Nguyễn Bá Thanh có tài mị dân, từ kẻ tham nhũng gian hùng thượng thặng mà sử dụng đồng tiền ăn cướp tuyên truyền bài bản để cả nước bây giờ hân hoan bái phục như người cha khai sinh ra ‘thành phố đáng sống nhất VN’ ” thì “quả là VN mình với Con Rồng Cháu Tiên đã đến hồi mạt vận rồi”. Tác giả lưu ý rằng những gì thiên hạ đánh giá ông Nguyễn Bá Thanh đã làm được cho Đà Nẵng “thực ra chỉ là bề nổi và hoàn toàn chưa xứng tầm với thành phố này”, khi “thành quả của Nguyễn Bá Thanh tựu trung lại chỉ là giải tỏa, quy hoạch xây dựng Đà Nẵng với nhà cao đường thoáng mà thôi, còn các tiêu chí như ‘đào tạo tài năng trẻ, biến Đà Nẵng thành trung tâm của cả miền Trung...’ mà báo chí tung hô chẳng cái nào ra hồn cả”. Tác giả mô tả:
Cả một thành phố rùng rùng chuyển động, nháo nhào xây cất, nháo nhào đầu cơ. Dân tứ xứ nghe đồn thổi cũng đổ đến kiếm ăn mới ra diện mạo Đà Nẵng bây giờ, và đấy là những gì bàn dân thiên hạ dễ thấy khi đến Đà Nẵng. Nếu bạn leo lên đỉnh Sơn Trà mà cầm ống nhòm nhìn xuống và chiêm nghiệm một bức tranh tổng thể, bạn sẽ thấy Đà Nẵng có vẻ là một thành phố đẹp trong số những tỉnh thành của Việt Nam nhưng bị bê tông hóa quá nhiều mà thiếu màu xanh. Không gian công cộng cũng rất ít nếu không nói là không có. Các khu dân cư chẳng có mấy vườn hoa, công viên hoặc khu vui chơi. Sân vận động cũng biến đâu mất hết. Trong thời buổi kinh tế khó khăn, bất động sản đóng băng bạn sẽ thấy rất nhiều khu quy hoạch bị bỏ hoang. Xen lẫn trong đám hoang tàn đó là những khu dân cư được hình thành như những đám da beo loang lổ.
Trong thời buổi kinh tế khó khăn, bất động sản đóng băng bạn sẽ thấy rất nhiều khu quy hoạch bị bỏ hoang. Xen lẫn trong đám hoang tàn đó là những khu dân cư được hình thành như những đám da beo loang lổ.
Bloggers Thu Hương và Duy Tân
Đó là chưa kể, vẫn theo tác giả, ngư nghiệp thì gần như phá sản, du lịch thì chẳng đầu tư gì mấy ngoài vài ngôi chùa với tượng Phật to “tổ bố”, Công viên nước trên đường 2 tháng 9 lỗ “chỏng gọng”, dẹp tiệm hồi nào không hay, mấy công trình khách sạn ven biển cứ để “trùm mền chiếm đất”, khu du lịch sinh thái Cồn Dầu bị thẳng tay đàn áp khiến nhiều giáo dân phải tỵ nạn tận Thái Lan, Đà Nẵng bây giờ quán nhậu và nhà nghỉ mọc lên như nấm…Như vậy, tác giả lưu ý, “Thành phố nhỏ như Đà Nẵng mà ông Thanh chỉ làm được có thế thì mong gì xoay chuyển được cả một quốc gia”. Và tác giả khẳng định:
Bàn cờ chính trị Việt Nam còn đầy sự ly kỳ và sinh mệnh của dân tộc Việt Nam vẫn như chuông nặng treo mành chỉ. Với bản chất của một kẻ gian hùng, chúng ta đừng mong một sớm một chiều họ sẽ phút chốc hóa thành thiên nga thánh thiện để đem tự do dân chủ cho nhân dân. Tất cả chỉ là sự đấu đá trong nội bộ của họ nhằm duy trì vị thế quyền lực cũng như tình trạng độc Đảng chuyên chế.

Mèo nào cắn mỉu nào

thanhnien-250.jpg
Ông Nguyễn Bá Thanh tại buổi gặp gỡ với doanh nghiệp và ngân hàng tại Đà Nẵng hôm 06/01/2013. Photo courtesy of thanhnien.com
Trở lại “thế chân vạc” khi “lãnh chúa miền Trung” Nguyễn Bá Thanh hiện diện tại Ba Đình, tác giả Quốc Uy nêu trên nhận định về sự tương tác 3 phía giữa các ông Nguyễn Bá Thanh, Nguyễn Tấn Dũng và Nguyễn Phú Trọng, với Trương Tấn Sang hợp lực ông Trọng:
Ông Thanh đúng là đối thủ xứng đáng của ông Dũng, cân sức cân tài. Hai ông đều tham nhũng và đều mưu mẹo nhưng tham nhũng thì ông Dũng hơn, mưu mẹo thì ông Thanh hơn. Về phe cánh thì ông Dũng hơn, bù lại ông Thanh có thể dựa thế vào nhóm Trọng - Sang. Hai con hổ tương đương, vẫn gờm nhau, có đánh nhau không hay lại lựa nhau để thỏa hiệp chia quyền? Nếu thỏa hiệp thì phe Trọng-Sang nguy to. Vì thế xem việc Đảng dùng ông Bá Thanh để đối phó với ông Dũng quả là phương án 5 ăn 5 thua, kể cũng mạo hiểm.
Liên kết Trọng - Thanh có một điểm vướng: Ông Trọng bám lý thuyết cổ hủ và thân Tàu rõ ràng, đó là 2 nhược điểm trước dư luận, ông Thanh thực dụng và chưa có tiếng xấu đầu hàng Tàu, liệu có dại gì kết với cánh hàng Tàu để bị mang tiếng? Nếu ông Thanh có dựa vào ông Trọng thì cũng chỉ thời gian đầu. Ông Trọng thì không thể đảo ngược quan điểm thân Tàu, nhưng hai ông Thanh và Dũng sẽ có thái độ ứng xử thế nào với Tàu, với Mỹ, đó chính là ẩn số có thể gây đột biến, chưa chắc đã là đột biến với Tàu nhưng là đột biến trong sắp xếp quyền lực nội bộ VN.
Theo blogger Cánh Cò thì khi ra Hà Nội, nếu ông Nguyễn Bá Thanh vẫn duy trì bản tính quyết đoán và không sợ hãi, ông sẽ gặp phản ứng mạnh từ thế lực thân TQ và các nhóm lợi ích dựa vào Bắc Kinh, mà tướng Nguyễn Chí Vịnh là một điển hình khi ông tướng này công khai đề cao TQ, “hạ bệ” Mỹ cùng những người biểu tình chống phương Bắc.
Ông Thanh đúng là đối thủ xứng đáng của ông Dũng, cân sức cân tài. Hai ông đều tham nhũng và đều mưu mẹo nhưng tham nhũng thì ông Dũng hơn, mưu mẹo thì ông Thanh hơn.
Tác giả Quốc Uy
Giữa lúc có nhiều ý kiến bày tỏ lạc quan sẽ có luồng gió mới thổi tới xã hội VN khi lãnh chúa miền Trung Nguyễn Bá Thanh ngồi vào ghế trưởng ban chống tham nhũng, blogger Quốc Uy lưu ý rằng “Thời nay, các quan chức trong đảng và trong chính phủ ngoài mặt chống tham nhũng nhưng bên trong luôn liên kết với tham nhũng và bảo vệ tham nhũng chóp bu, vì như thế chính là bảo vệ mình”.
Tác giả Quốc Uy nêu lên câu hỏi rằng như vậy ông Bá Thanh sẽ chống tham nhũng hay không? Rồi Tác giả tự giải đáp “Thoạt đầu tất nhiên là có, nhưng chỉ chống tham nhũng cấp dưới hoặc lợi dụng chống tham nhũng để chống phe khác mình. Còn về lâu dài thì “ông thánh” cũng không chống được tham nhũng của chính thể này, vì tham nhũng chính là nguồn gốc sức mạnh của họ và mục tiêu của họ. Trong chính thể này, kẻ cầm quyền nào chống tham nhũng là tự sát”.

Theo dòng thời sự:

MẶT THẬT HUY ĐỨC - MỤC ĐÍCH SÁCH BÊN THẮNG CUỘC


MẶT THẬT HUY ĐỨC -

MỤC ĐÍCH SÁCH BÊN THẮNG CUỘC

 

LÃO MÓC

 

1. MẶT THẬT CỦA NHÀ BÁO HUY ĐỨC:

 

“…Ở Mỹ, người Mỹ sẽ hỏi Huy Đức là thằng nào? Ở Việt Nam khá nhiều người đọc báo biết thằng ấy, nó là thằng “bộ đội cụ Hồ”, được người nhà, cán bộ có chức vụ, gởi gắm làm báo. Huy Đức tên thật Trương Huy San, biệt danh “San Hô”, do đồng nghiệp Tuổi Trẻ đặt cho một cách khinh miệt, “vì thằng San có hàm răng trên hô lộ vễnh môi”!

 

Thực tế, hầu hết những đề tài mang tính “chống tiêu cực” được Ban Biên Tập giao cho San Hô độc quyền khai thác; phần edit do chính mụ Kim Hạnh, cựu dân công Cục R, quá biết cách làm vừa lòng Văn Hoá Tư Tưởng về phần nội dung bài vở, biết o bế và làm vừa lòng người gởi gắm San Hô, biết copy các hình thức trình bày mặt báo, biết copy các cách “xào nấu pha chế” thông tin của báo nước ngoài… Những thủ thuật nghề nghiệp trong hoàn cảnh nghèo nàn của báo chí, nói chung, đã cung ứng tin tức sự kiện nóng và lạ trên mặt báo, làm cho lớp dân cũ và lớp dân mới, được thỏa tính tò mò.

 

Vũ Kim Hạnh con nuôi của Mai Chí Thọ, phó Bí thư Thành ủy kiêm An ninh Nội chính, nên thoải mái sức khai thác những mớ thông tin được Ba Thọ chỉ thị cung cấp riêng cho báo Tuổi Trẻ (TT). Nhờ đấy, TT theosát hệ thống cơ cấu chính quyền cấp phường xã nhằm phản ảnh những tiêu cực để lấy lòng ngưòi đọc. Hàng chục, hàng trăm, hang ngàn phản ánh phát hiện của TT về những mặt không tốt của chính quyền hạ tầng không khác gì thêm con mắt thứ ba của thành ủy. Về thông tin kinh tế, TT theo dõi biến chuyển về giá trị đất đai, nhà cửa chung cư xây dựng mới, các khu quy hoạch, và nêu lên những cái tốt của ủy ban trong công tác chỉnh trang thành phố, cùng cung cấp sự quan sát khá rõ cho các quan chức ủy ban TT hơn hẳn các đồng nghiệp về mặt tin bài nhờ có nguồn cung cấp. Nhìn chung, thông tin tuy có hạn chế, nhưng giúp cho TT mặc sức làm tình làm tội những ai bị các anh Ủy Ban không ưa, những cá nhân trong các phe nhóm yếu thế từ quận tới thành phố.

 

Kim Hạnh ném San Hô ra thị trường thông tin đạt kết quả tốt. Những bài phóng sự điều tra mang tính tiêu cực đăng nhiều kỳ nhiều ngày thu hút số lượng độc giả khá lớn. TT - nổi tiếng là tờ báo chống tiêu cực và những bái báo vạch mặt các nhân vật tiêu cực, những con vật tế thần, được nhà báo Huy Đức thực hiện… rất can đảm. Từ tuần/3 lần phát hành vọt lên báo ngày/tờ, TT phất lên dẫn đầu về lượng phát hành. Chính nhờ tiếng tăm được chị Hạnh ra sức xây dựng theo chỉ đạo của bác Ba, Huy Đức được đặc quyền phỏng vấn trò chuyện với các nhân vật có tiếng trong nam ngoài bắc, ngang cơ hoặc dưới quyền Nguyễn Văn Linh, Lê Khả Phiêu, Mai Chí Thọ, Võ Trần Chí… Phó Tổng biên tập TT năm 1997, P. Huỳnh, có lần cho biết cách thực hiện những chủ đề mang tính tư liệu chính trị, “Để tích cực tránh lỗi, từng câu hỏi trong bài phỏng vấn các nhân vật có chức, đều do biên tập soạn thảo, và được gật đầu thông qua với những đóng góp của các bậc trên… và thằng Đức thi hành!”

 

Cũng nhờ vậy, với vốn khôn mảnh vốn có của một tay bộ đội, Huy Đức nhanh chóng tự biến thành “tên nhà báo làm tiền” những “nạn nhân” được TT lên danh sách sau nầy:

 

"Các Giám đốc kinh doanh phát triển nhà quận huyện, giới kinh doanh, các nhà sản xuất tiểu thủ công nghiệp, các giám đốc ngân hàng, và cả dân xuất khẩu. Xin nêu một ví dụ, các khu quy hoạch đều được TT đưa tin, săn sóc tiến độ thi công, tìm hiểu nguồn kinh phí đầu tư và dự tính dùm các khoản lợi nhuận. Nhìn chung, công trình xây dựng nào cũng không ít thì nhiều cũng có vấn đề! Huy Đức tìm gặp để… tìm hiểu về kinh phí đầu tư, về vốn vay ngân hàng, về các công trình phụ nhà villa…về giá bán, về những diện nào là ưu tiên được mua những căn nhà trệt… Sau những câu hỏi bắt mạch, hứa hẹn tin bài làm công trình nổi bật, hù doạ nghiệp vụ nhẹ nhàng, tiếp theo là gợi ý cho em anh Ba tòa soạn, bà con chị Tổng biên tập… cần mua một căn nhà để ở! Qua vài cuộc tiếp xúc, có cái được có cái không, thằng “San Hô” có trong tay một số căn chung cư, villa… mua theo giá hữu nghị. Trong thời điểm giá nhà đất ngày càng tăng, San Hô chỉ cần kiếm thân chủ bán trao tay! “Chưa tới 10 năm làm báo, cứ nhìn tài sản của thằng San Hô là đủ biết!”, Sỹ H., phóng viên thể thao nói so sánh. Còn H. Ngọc, chuyên mục nhà đất báo Sàigòn Tiếp Thị, kể rằng, “Nguyễn Phụng Thiều, nguyên Gám đốc kinh doanh nhà Tân Bình, có lần cho biết “báo TT đưa tin trước nhất về công trình chung cư Bàu Cát, Huy Đức là khách hàng đầu tiên.”

 

Bài bản như thế cũng được thực hiện và áp dụng với giới sản xuất, giới kinh doanh, ngân hàng, và giới đầu tư. Nhìn quảng cáo vài chục trang, đủ nói lên sự hiệu quả. Kim Hạnh, Huy Đức, một cặp hung nô Nam Bắc, một mô hành làm báo và lấy quảng cáo cực kỳ hiệu quả thời kỳ 1993-1997!

 

Thiên bất dung gian! Kim Hạnh bị các anh Văn Hóa Tư Tưởng ngoài kia bãi chức Tổng biên tập vì tội dám cho đăng bài vi phạm điều cấm kỵ của đảng. Anh T. báo Thanh Niên, cho hay, “Kim Hạnh thừa thắng xông lên đăng chuyện Bác Hồ có vợ! Tin này do tay chồng là Nguyễn Văn Phước, Phó Tổng biên tập báo Nhân Dân cung cấp, vì Phước tính là TT “nóng” hơn Nhân Dân. Ai ngờ đâu đi quá nên bị trúng đòn!”

 

Kim Hạnh văng, Huy Đức cũng mất thế phải muối mặt chạy về Thanh Niên năn nỉ xin việc. Thọ H., pháng viên xã hội nói “nhóm biên tập ghét thằng San Hô khỏi phải ra tay!” Một sự thật được phun ra, chẳng ai ở TT ưa Huy Đức và báo giới nói chung cũng khinh ghét tên San Hô. Vinh Q. về hưu, từng phụ trách quảng cáo Sàigòn Times cho biết “đa số anh em giới đầu tư, ngân hàng, xuất nhập khẩu, từ 92 tới 97, khi được hỏi về cha Huy Đức, tất cả đều lắc đầu, khinh miệt. Có người còn nói, “… thằng đó viết bài mắc tiền, còn đòi thêm quảng cáo!”  

(Trích “Bên Thắng Trận: Những Tín Đồ Ăn Cướp” - Anh Đức – VNNB số 6729- 12-1-2013)

 

2. MỤC ĐÍCH CỦA SÁCH “BÊN THẮNG CUỘC”:

 

Đã có nhiều bài viết về quyển sách “Bên Thắng Cuộc”. Tôi xin đăng tải lại ý kiến của bác sĩ Trần Văn Tích gửi ông Nguyễn Quang Duy xin góp ý với nhà văn Sơn Tùng, khi ông này đưa bài viết của ông Sơn Tùng lên diễn đàn điện tử, nguyên văn như sau:

 

“Kính thưa ông Nguyễn Quang Duy,

Kính xin ông vui lòng rộng lượng cho tôi góp chút ý mọn cùng bạn đọc trên mạng sau khi đọc bài của ông Sơn Tùng.

Tôi cũng chủ trương như một số người Việt chống Cộng khác là chưa đọc và không đọc Bên Thắng Cuộc (BTC). Tôi không biết đọc sách đó để làm gì. Nhưng qua bài điểm sách của tác giả Lê Mạnh Hùng tôi ngẫu nhiên may mắn đọc được một đoạn trích dẫn nguyên văn từ sách BTC.

 

Qua đoạn văn đó ông Huy Đức kể rằng ngay những ngày tháng đầu tiên sau 30-4-75 ông Lê Duẩn đã chủ trương thế này, ông Tố Hữu đã chỉ thị thế kia. Về chuyện lập chính phủ  ở Miền Nam mới “giải phóng” nhằm loại bỏ triệt để ảnh hưởng của “tàn dư đế quốc Mỹ”. Đọc đoạn văn đó tôi tự dưng cảm thấy mình bị ông Huy Đức đè nghiến xuống đất, nhét vào đầu tôi những chi tiết, những tin tức, những dữ kiện, những dật sự, những sử biện do ông ấy ghi lại và tôi bị bắt buộc phải chấp nhận sự thật sự thực; ông Huy Đức nói thế là tiô phải tin thế, ông ấy không cần chứng minh gì sất. Nghe nói ông Huy Đức cũng kể nhiều chi tiết khi phỏng vấn bà Lê Duẩn đã nói như vầy như vầy và ông ấy ghi lại như vầy như vầy. Người đọc trong đó có tôi chỉ có việc dạ dạ nghe ông ấy kể, coi như là thiên kinh địa nghĩa; tuyệt đối không có gì để mà nghi ngờ, băn khoăn, thắc mắc gì hết!

 

Khi sử gia Nguyễn Thế Anh muốn thông báo cùng độc giả chi tiết lịch sử theo đó chàng thanh niên Nguyễn Tất Thành từng nộp đơn xin học Trường Thuộc Điạ của Pháp thì ông Nguyễn Thế Anh phải vào thư viện Pháp lục tìm cho ra chính lá đơn của Nguyễn Tất Thành gửi cho chính quyền Pháp hiện đang lưu trữ trong thư viện rồi xin chụp phóng ảnh, xin thị thức tính chính xác của bản phóng ảnh (pour copie conforme) trước khi công bố.

Ông Nguyễn Thế Anh hành động như vậy thì tôi tin, phải tin, không tin cũng không được. Đằng này ông Huy Đức chỉ có hai tai trơn và hai tay trơn, ông ấy muốn kể hươu kể vượn gì cũng được hết, vậy là sao tôi tin nổi ông ấy? Huống chi bản thân ông Huy Đức cnũg có khi không tin các tài liệu dẫn chứng do mình sử dụng! Chẳng hạn khi tác giả BTC trực tiếp trả lời e.mail của Thiếu Tá Thủy Quân Lục Chiến Lê Quang Liễn. Chính ông Huy Đức (chứ không phải ai khác) bảo rằng một số bài báo viết về QĐVNCH trên báo chí trong nước thường mang tính tuyên truyền! 

 

Và liệu tác giả có nói được một nửa sự thật như ông Sơn Tùng đánh giá không? Theo tôi thì không. Ông Huy Đức chỉ dành một phần rất nhỏ sách mình nhằm kể những sự thật hiển nhiên, những sự thật theo kiểu La Palice: những sự thật mà hàng triêụ người biết rõ hơn ông ấy vì đã từng là chứng nhân và nạn nhân; còn phần lớn các chương trong sách BTC thì dành cho những chuyện không có gì bảo đảm là trung thực với sự thật cả. Tỷ lê fifty-fifty của ông Sơn Tùng quá lạc quan dẫu rằng tất nhiên đây chỉ là một cách diễn đạt mà thôi, chứ không thể nào duy danh định nghĩa được.   

 

Tôi không ngạc nhiên về cung cách viết sách kỳ khôi kỳ cục của ông Huy Đức. Lỗi không phải ở ông ấy. Ông Bùi Tín - vốn xuất thân từ một môi trường giống ông Huy Đức - từng kể có ông Trung Tướng VNCH nào đó bảo với ông ấy rằng nếu Miền Nam thắng trận có khi người Quốc gia  còn đối xử với người Cộng sản còn tàn bạo hơn kia mà!

 

Nhưng tôi ngạc nhiên tại sao có những người như Tiến sĩ Trần Hữu Dũng, nhà báo Đinh Quang Anh Thái, Tiến sĩ Nguyễn Mạnh Hùng có thể nồng nhiệt giới thiệu sách BTC khi tác giả của nó muốn ghi lại một số dữ kiện lịch sử nhưng lại không hề biết đến phương pháp luận sử học. Tôi vốn tin tưởng rằng 3 vị tôi vừa kể cao danh quí tính là nhũng ngòi bút cự phách và quí vị thông hiểu lĩnh vực fallacies hơn hẳn tôi thập bội.

 

Riêng việc ông Chu Hảo khen sách này hay thì tôi cho là chuyện thường tình”.

*

Qua phần trình bày của tác giả Anh Đức, chắc chắn độc giả đã thấy rõ mặt thật của nhà báo VC Huy Đức!

 

Với ý kiến đóng góp của bác sĩ Trần Văn Tích, mọi người đều nhìn rõ mục đích của quyển sách Bên Thắng Cuộc chỉ là để tuyên truyền, bàu chữa cho bọn lãnh đạo chóp bu của CSVN chứ chẳng phải như những lời xưng tụng một cách lố bịch của một vị Tiến sĩ: "Cuốn sách sẽ là một sự thích thú cho tất cả mọi người Việt Nam ưu tư với quê hương, nay muốn nhìn lại chính cuộc đời mình, gia đình mình, trong gần 40 năm qua, nhưng nó cũng là một kho tư liệu hết sức dồi dào, mới mẻ, cực kỳ quý báu cho những sử gia nghiên cứu về Việt Nam”.

 

*

“… Nhưng thú vị nhất, hoạt cảnh “Lục súc tranh công”, y như các puzzle ráp lại trước mắt cộng đồng người Việt, những nhà quảng cáo cho Trương Huy San, Huy Đức, San Hô (không biết đã niềng răng chưa, chứ mụ Kim Hạnh đã nâng sửa mũi), đã ào ạt xuất đầu lộ diện, đã gián tiếp tự nhận mình là một tên trong BTC và tự lột vỏ Mỹ để hiện hình là bọn VC nằm vùng.

 

THS, HĐ, San Hô, một thằng làm báo thiếu đạo đức nghề nghiệp, một thằng bộ đội hiện hình kẻ thù ngày cũ, lợi dụng sự tò mò của những ai chưa biết, viết về những chuyện cũ kỷ hơn 30 năm để móc đô-la của người Việt tại Mỹ, rõ ràng, có quá nhiều người đã trúng kế dân vận của một tên “hăng rô” lưu manh chữ nghĩa”.

 

Xin mượn ý kiến của tác giả Anh Đức để kết luận bài viết này.

 

LÃO MÓC
tieng-dan-weekly.blogspot.com                                              

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link