Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Wednesday, January 16, 2013

BÊN THẮNG TRẬN: GẬY ÔNG ĐẬP LƯNG TỤI BÂY


 

BÊN THẮNG TRẬN:
GẬY ÔNG ĐẬP LƯNG TỤI BÂY
 
Người ta cho rằng, bè lũ lãnh đạo ngoài Hà Nội chắc hẳn vô cùng vui sướng sau cái trò vạch áo cho người xem lưng (Bên Thắng Trận) của thằng bộ đội Trương Huy San. Tưởng như mấy cuốn quái thư ấy tượng trưng cho sự tái xác định về cái gọi là đánh cho Mỹ cút đánh cho Ngụy nhào, chứ có ai trong bọn biết rằng, Mỹ rút vì kéo tay với thằng điếm, thắng chẳng được gì, còn dân của Thiệu bỏ miền Nam củ kỷ qua Mỹ sống  …cho vui hơn!
Nhà văn Mỹ, Greenhurf O. Lain, giải Pullizer 2011, nguyên cựu binh sư Đoàn 1st Kỵ Binh bay (1st Air Cavalry Div) có nói về bầy vixi như sau: “ Nếu … lỡ lạc vào rừng sâu và xui xẻo gặp phải một con rắn Cobra cực độc và một thằng Cộng Sản Bắc Việt … (thút thít thút thít) Hãy lao thân về phía con quái Cobra để cho nó cắn chết còn hơn sống chung với thằng Cộng Sản!”. Loài bò sát Cobra có biết phải trái chi, hễ thấy cái gì lung lay trước mắt là mổ là cắn là phun nọc độc … vừa bảo vệ thân vừa có cái ăn. Cộng Sản cũng là thế, theo Greenhurf O. Lain, giải Pullizer văn học năm 2011. Thế nhưng, đám Hà Nội, vừa được tin thằng em út kiếm ra tiền … không cần biết tiền đô la hay tiền vàng bạc âm phủ, đã vội lên án thằng “hô” bằng đủ thứ đe doạ như xúi nó đi luôn …
Nguồn tin (có trả tiền) từ Văn Hoá Tư Tưởng, số 1 Bách Thảo, Hà Nội, cung cấp cho … bản đề nghị tội dành cho thằng San hô. Nguyên văn dưới đây cho thấy …
Tội thứ nhất: Không biết quản lý phóng viên thuộc quyền; không làm công tác tư tưởng lá rụng về cội cho phóng viên đi nước ngoài.
Tôi thứ hai: Thiếu sinh hoạt chi bộ để giáo dục bồi dưỡng đảng viên có hiện tượng mất chất: phản đảng, phản tổ chức.
Tội thứ ba: Tự ý đăng tải in thành sách các tài liệu mật có liên quan đến sĩ diện quốc gia …
------------------------------------------------------------------------------- và đặc phái viên thường trú của Vietnam Freedom News chỉ đọc được bấy nhiêu. Những loại tội do Thứ Trưởng Bộ Văn Hoá Du Lịch  tròng lên đầu nhà báo Trương Huy San, hay Huy Đức, tự San hô, và ghê gớm nhất là San hô sẽ bị trừng phạt theo giáo điều do ngài giáo chủ HCM chính tay biên soạn được nằm ngay trang đầu của Thánh Kinh Hồ Giáo.
Từ Nam California, cũng lại phóng viên Lê Phác Du của Vietnam Freedom News, vội vội vàng vàng xin được trực tiếp điện đàm với ngài Thứ Trưởng về những tuyên bố trừng phạt nhà báo Huy Đức.
LPD: Sao lại đảng viên phạt đảng viên? Thì ra đảng cũng có chứa chuyện phân biệt giai cấp như ở Mỹ phân biệt sắc tộc, phân biệt màu da, phân biệt màu tóc …
TT: Bắc thắng làm chủ tụi Nam mặt trận, ai cũng hiểu và tôn trọng. Đồng chí Đức là đảng viên non tuổi đảng, đáng ra phải phấn đấu cho tốt để lên đời, ai ngờ mới ra một bước đã làm tội. Kỷ luật là đúng để giữ kỷ cương và dằn mặt những tay làm phản cách lộ liễu.
LPD: Sao lại làm phản lộ liễu?
TT: (nóng lên) Ông lại muốn bênh vực thằng ấy à. Cả Cali chửi nó như chửi chó. Chửi đảng viên là chửi đảng, chửi cá nhân là chửi tập thể. Từ ngày thống nhất có ai dám chửi đảng bao giờ, chỉ có đảng chửi ra ngoài … đau thật, nhục thật! Đúng là thằng diển tuồng quá điệu bộ.
LPD: Thế còn làm phản im lìm?
TT: Lũ cán bộ có con học nước ngoài, chuẩn bị tới ngày tháng được con bảo lãnh, chuẩn bị chuyển tài sản đi … Ai còn lạ gì, thoát khỏi đất nước nầy, sống lâu bên đó là dở trò chửi Cộng Sản lên án Việt Cộng đề hoà hợp với những người bên đó! (nói nhỏ) Thật ra, cha nào cũng muốn … đi. Nầy, hồi xưa có tay nào đó nói rằng. cột đèn có chân cũng đi! Sư bố thằng ấy nói đúng ra phết.
LPD: Ông thử nêu tên vài tên làm phản im lìm xem nào…
TT: Trên chưa cho phép tiết lộ … Sao ở bên ấy ông không hỏi đám … đám nào nhỉ … à … tay Đinh Quang Anh Thái (nhà báo đếch có bằng cấp), Trần Hữu Dũng, Nguyễn Mạnh Hùng …. hay tay Chu Hạo càng có thông tin tốt hơn; Việt (Cộng) Kiều yêu nước biết nhiều hơn tụi tôi đấy. Năm nào các tay ấy chẳng về thăm, nào quà nào cáp cho các anh các chú, tay bắt miệng trao đổi đủ thứ. Chuyện ông muốn biết là chuyện nhỏ, cứ hỏi bên ấy đở tốn tiền điện thoại đường dài.
LPD: Trở lại mấy tội do ông ghi ra, hình như, thằng nầy có ai đó soạn kịch bản theo gió trở cờ?
TT: Úi giời! Còn ai vào đây nữa, mụ Hạnh đấy. Anh em biết rõ do theo dõi từ lâu. Thực tế, ai ngờ thằng Đức đi một mình, mụ Hạnh không xuất cảnh, nên bên an ninh mới cho nó qua cửa khẩu. Chứ nếu cả hai trước sau đi công cán cùng lúc, chúng tôi đã lệnh cho an ninh chặn lại thu passport.
LPD: Ầm ì lên chắc thằng hô không quay về …
TT: Nhà nó chưa bán được vì anh em cho lệnh nhà đất giử lại chờ chủ. Nó không về mụ Hạnh lãnh đủ vì có công cưu mang dạy dổ từ thằng bộ đội nghèo kiết xác nay trở thành nhà báo danh tiếng lẫy lừng hơn cả … chủ tịch nước.
LPD: Ông không nhìn lại công cán thằng Đức hồi làm báo ..
TT: Úi giời, nó viết theo lệnh cha Kiệt cha Khải … mục đích so sánh cán bộ nam với cán bộ bắc nhằm gây mâu thuẩn nội bộ đảng, nhằm kéo dân theo nhóm miền nam Kiệt, Khải. Lúc đó, biết nhưng để yên cho nó lún sâu, cho các xếp nó hí hửng tiến lên. Tụi nó quên mất câu nhật tụng của đảng thời khácg chiến, “một bước lui ba bước tiến”, nên chui dần vô cửa tử. Mỹ còn bị đảng làm cho thua, huống gì ba thằng cơ hội mặt trận. Thằng ấy chỉ viết thuê chứ công cán gì.
LPD: Ngài nói hay quá … (vỗ tay)..
TT: Mấy thằng mấy con làm báo hồi ấy được nâng lên và trở thành lũ thú dữ, cho mình là lũ anh hùng chống tiêu cực, những bàn tay góp sức xây dựng đất nước bằng ngòi viết, bằng computer … cứ như là thiệt! Ai biết, bàn cờ chính trị giăng ra như cái bẫy chuột. Được thời mờ mắt nên chuột cứ thong thả chui vào bẫy. Bẫy sập chuột bi tưới nước sôi! Bài học qua biết thế nào là lễ độ chưa.
LPD: Ông .. ủa .. ngài đã đọc “Bên Thắng Trận” chưa?
TT: Tôi, đương chức Thứ Trưởng, sẽ lên Bộ Trưởng nay mai, ngu gì đọc ngu gì tìm hiểu, để các anh cho là đã gián tiếp cung cấp tài liệu cho thằng Đức, con Hạnh. (đứng lên … đằng hắng … dõng dạc) Tôi hoàn toàn không đọc không nghe không thấy. (hừ) Làm những việc đó khác nào .. đào mả Hồ Chủ Tịch (hừ) Làm Cộng Sản phải nhìn thẳng, phải thuộc nằm lòng, “ Tò mò chết chẳng ai cho .. tiền phúng điếu!”.
LPD: Vậy mụ Kim Hạnh sẽ bị …
TT: Liên đới trách nhiệm về hành vi lộn đầu lộn đuôi của thằng Đức. Ai mà chả biết Hạnh đâu Đức đó; Hạnh bán nhà cũ lên nhà mới Đức cũng lên lầu tân trang cho ra dáng .. làm lớn, Hạnh làm hội chợ Đức viết tin bài theo sát như … Dương Lễ và vợ Lưu Bình… (hừ) Mụ Hạnh năm mươi mấy mà còn sửa mũi lột da chà rổ huê … (thở dài) Hai đứa chúng nó đã bàn bạc tính toán cách thức bung tài liệu lấy đô la từ lâu rồi. Xem nào .. từ ngày mụ Hạnh lôi thằng lông bông về SGTT. Đúng vậy, tôi nhớ ra rồi. Tôi không muốn giấu anh, (không đăng nhé, hạ giọng) bên an ninh cho biết đôi lần sau thời gian theo dõi những hành động của cặp nầy … Các anh dự đoán không sai chút nào; chức đảng viên và bổng lộc dành cho không thể giử được cái đầu phản đảng. Mà cũng chán thật, bao nhiêu tay đi đi về về nước ngoài như đi chợ, chẳng trách chúng (San hô + Hạnh) bị cám dỗ nên phải đi phải chạy phải kiếm đô la, kẻo thua người.
LPD: Vậy, dưới con mắt của ngài, là vì mấy cuốn sách tai quái nên Đức chết Hạnh tiêu …
TT: Chẳng sai chút nào! Bán sách ôm tiền một mình .. chỉ có chết! Không trị nó, nó được nước như cá sấu lên cạn; ai cản được nó xuất ngoại lần nửa; nó sẽ viết về cha Triết rửa tiền bên Thái Lan; cha Dũng xây hàng loạt nhà villa tại các khu vực có giá đất cao như Hoàng Liên Sơn; nó sẽ viết nhờ đâu ngài Tổng bí có hàng trăm triệu đô gửi ngân hàng Thụy Sĩ; nó viết cha Sang tại sao mang tiếng hãm hiếp nử doanh nhân ở TpHCM; nó viết chủ tịch TpHCM là cha Hải bán đất công như thế nào; nó viết trong nầy và ngoài kia dành giật đất quận 2 bất phân thắng bại; nó viết con Lan Anh (con gái Kiệt) mua mấy căn nhà ở Oakland;  … Biết đâu, bấy nhiêu chuyện đó sẽ là cuốn thứ 4 “Bên Thắng Trận”. Ai mà biết thằng hô tình gì. Nhất lé Nhì Lùn Tam hô Tứ sún. Thằng San hô hạng 3. Các anh nhìn mặt tin người thật quá chủ quan.
LPD: Rõ là mấy cuốn sách vô giá trị tự biến thành cây gậy đập vào cặp lưng của Kim Hạnh Huy San!
…… (gấp sổ ghi chép đứng lên vặn lưng đưa tay … bắt) Xin cám ơn ngài Thứ Trưởng qua cuộc trao đổi quá thú vị. Lúc nào sang bên ấy nhớ điện cho tôi, lúc nào cũng tư thế sẳn sàng chiêu đãi ngài.
 
Lê Phác Du
(thực hiện)
 
 
From: nghiem nguyen <laomoc247@gmail.com>
Subject: Fwd: Fwd: Fw: BÊN THẮNG TRẬN cuốn 3: NHỮNG CON LỪA Ở CALIFORNIA **LÊ PHÁC DU
To: "tien nguyen" <nguyenngoctien_6@yahoo.com>, "kiemai le" <kiemai36@sbcglobal.net>
Date: Tuesday, January 15, 2013, 5:16 PM
 
---------- Forwarded message ----------
From: thanhle giai <giaithanhle@yahoo.com>
Date: 2013/1/15
Subject: Re: Fwd: Fw: BÊN THẮNG TRẬN cuốn 3: NHỮNG CON LỪA Ở CALIFORNIA **LÊ PHÁC DU
To: nghiem nguyen <laomoc247@gmail.com>



--- On Tue, 1/15/13, nghiem nguyen <

     
 
        BÊN THẮNG TRẬN: GẬY ÔNG ĐẬP LƯNG TỤI BÂY
 
Người ta cho rằng, bè lũ lãnh đạo ngoài Hà Nội chắc hẳn vô cùng vui sướng sau cái trò vạch áo cho người xem lưng (Bên Thắng Trận) của thằng bộ đội Trương Huy San. Tưởng như mấy cuốn quái thư ấy tượng trưng cho sự tái xác định về cái gọi là đánh cho Mỹ cút đánh cho Ngụy nhào, chứ có ai trong bọn biết rằng, Mỹ rút vì kéo tay với thằng điếm, thắng chẳng được gì, còn dân của Thiệu bỏ miền Nam củ kỷ qua Mỹ sống  …cho vui hơn!
Nhà văn Mỹ, Greenhurf O. Lain, giải Pullizer 2011, nguyên cựu binh sư Đoàn 1st Kỵ Binh bay (1st Air Cavalry Div) có nói về bầy vixi như sau: “ Nếu … lỡ lạc vào rừng sâu và xui xẻo gặp phải một con rắn Cobra cực độc và một thằng Cộng Sản Bắc Việt … (thút thít thút thít) Hãy lao thân về phía con quái Cobra để cho nó cắn chết còn hơn sống chung với thằng Cộng Sản!”. Loài bò sát Cobra có biết phải trái chi, hễ thấy cái gì lung lay trước mắt là mổ là cắn là phun nọc độc … vừa bảo vệ thân vừa có cái ăn. Cộng Sản cũng là thế, theo Greenhurf O. Lain, giải Pullizer văn học năm 2011. Thế nhưng, đám Hà Nội, vừa được tin thằng em út kiếm ra tiền … không cần biết tiền đô la hay tiền vàng bạc âm phủ, đã vội lên án thằng “hô” bằng đủ thứ đe doạ như xúi nó đi luôn …
Nguồn tin (có trả tiền) từ Văn Hoá Tư Tưởng, số 1 Bách Thảo, Hà Nội, cung cấp cho … bản đề nghị tội dành cho thằng San hô. Nguyên văn dưới đây cho thấy …
Tội thứ nhất: Không biết quản lý phóng viên thuộc quyền; không làm công tác tư tưởng lá rụng về cội cho phóng viên đi nước ngoài.
Tôi thứ hai: Thiếu sinh hoạt chi bộ để giáo dục bồi dưỡng đảng viên có hiện tượng mất chất: phản đảng, phản tổ chức.
Tội thứ ba: Tự ý đăng tải in thành sách các tài liệu mật có liên quan đến sĩ diện quốc gia …
------------------------------------------------------------------------------- và đặc phái viên thường trú của Vietnam Freedom News chỉ đọc được bấy nhiêu. Những loại tội do Thứ Trưởng Bộ Văn Hoá Du Lịch  tròng lên đầu nhà báo Trương Huy San, hay Huy Đức, tự San hô, và ghê gớm nhất là San hô sẽ bị trừng phạt theo giáo điều do ngài giáo chủ HCM chính tay biên soạn được nằm ngay trang đầu của Thánh Kinh Hồ Giáo.
Từ Nam California, cũng lại phóng viên Lê Phác Du của Vietnam Freedom News, vội vội vàng vàng xin được trực tiếp điện đàm với ngài Thứ Trưởng về những tuyên bố trừng phạt nhà báo Huy Đức.
LPD: Sao lại đảng viên phạt đảng viên? Thì ra đảng cũng có chứa chuyện phân biệt giai cấp như ở Mỹ phân biệt sắc tộc, phân biệt màu da, phân biệt màu tóc …
TT: Bắc thắng làm chủ tụi Nam mặt trận, ai cũng hiểu và tôn trọng. Đồng chí Đức là đảng viên non tuổi đảng, đáng ra phải phấn đấu cho tốt để lên đời, ai ngờ mới ra một bước đã làm tội. Kỷ luật là đúng để giữ kỷ cương và dằn mặt những tay làm phản cách lộ liễu.
LPD: Sao lại làm phản lộ liễu?
TT: (nóng lên) Ông lại muốn bênh vực thằng ấy à. Cả Cali chửi nó như chửi chó. Chửi đảng viên là chửi đảng, chửi cá nhân là chửi tập thể. Từ ngày thống nhất có ai dám chửi đảng bao giờ, chỉ có đảng chửi ra ngoài … đau thật, nhục thật! Đúng là thằng diển tuồng quá điệu bộ.
LPD: Thế còn làm phản im lìm?
TT: Lũ cán bộ có con học nước ngoài, chuẩn bị tới ngày tháng được con bảo lãnh, chuẩn bị chuyển tài sản đi … Ai còn lạ gì, thoát khỏi đất nước nầy, sống lâu bên đó là dở trò chửi Cộng Sản lên án Việt Cộng đề hoà hợp với những người bên đó! (nói nhỏ) Thật ra, cha nào cũng muốn … đi. Nầy, hồi xưa có tay nào đó nói rằng. cột đèn có chân cũng đi! Sư bố thằng ấy nói đúng ra phết.
LPD: Ông thử nêu tên vài tên làm phản im lìm xem nào…
TT: Trên chưa cho phép tiết lộ … Sao ở bên ấy ông không hỏi đám … đám nào nhỉ … à … tay Đinh Quang Anh Thái (nhà báo đếch có bằng cấp), Trần Hữu Dũng, Nguyễn Mạnh Hùng …. hay tay Chu Hạo càng có thông tin tốt hơn; Việt (Cộng) Kiều yêu nước biết nhiều hơn tụi tôi đấy. Năm nào các tay ấy chẳng về thăm, nào quà nào cáp cho các anh các chú, tay bắt miệng trao đổi đủ thứ. Chuyện ông muốn biết là chuyện nhỏ, cứ hỏi bên ấy đở tốn tiền điện thoại đường dài.
LPD: Trở lại mấy tội do ông ghi ra, hình như, thằng nầy có ai đó soạn kịch bản theo gió trở cờ?
TT: Úi giời! Còn ai vào đây nữa, mụ Hạnh đấy. Anh em biết rõ do theo dõi từ lâu. Thực tế, ai ngờ thằng Đức đi một mình, mụ Hạnh không xuất cảnh, nên bên an ninh mới cho nó qua cửa khẩu. Chứ nếu cả hai trước sau đi công cán cùng lúc, chúng tôi đã lệnh cho an ninh chặn lại thu passport.
LPD: Ầm ì lên chắc thằng hô không quay về …
TT: Nhà nó chưa bán được vì anh em cho lệnh nhà đất giử lại chờ chủ. Nó không về mụ Hạnh lãnh đủ vì có công cưu mang dạy dổ từ thằng bộ đội nghèo kiết xác nay trở thành nhà báo danh tiếng lẫy lừng hơn cả … chủ tịch nước.
LPD: Ông không nhìn lại công cán thằng Đức hồi làm báo ..
TT: Úi giời, nó viết theo lệnh cha Kiệt cha Khải … mục đích so sánh cán bộ nam với cán bộ bắc nhằm gây mâu thuẩn nội bộ đảng, nhằm kéo dân theo nhóm miền nam Kiệt, Khải. Lúc đó, biết nhưng để yên cho nó lún sâu, cho các xếp nó hí hửng tiến lên. Tụi nó quên mất câu nhật tụng của đảng thời khácg chiến, “một bước lui ba bước tiến”, nên chui dần vô cửa tử. Mỹ còn bị đảng làm cho thua, huống gì ba thằng cơ hội mặt trận. Thằng ấy chỉ viết thuê chứ công cán gì.
LPD: Ngài nói hay quá … (vỗ tay)..
TT: Mấy thằng mấy con làm báo hồi ấy được nâng lên và trở thành lũ thú dữ, cho mình là lũ anh hùng chống tiêu cực, những bàn tay góp sức xây dựng đất nước bằng ngòi viết, bằng computer … cứ như là thiệt! Ai biết, bàn cờ chính trị giăng ra như cái bẫy chuột. Được thời mờ mắt nên chuột cứ thong thả chui vào bẫy. Bẫy sập chuột bi tưới nước sôi! Bài học qua biết thế nào là lễ độ chưa.
LPD: Ông .. ủa .. ngài đã đọc “Bên Thắng Trận” chưa?
TT: Tôi, đương chức Thứ Trưởng, sẽ lên Bộ Trưởng nay mai, ngu gì đọc ngu gì tìm hiểu, để các anh cho là đã gián tiếp cung cấp tài liệu cho thằng Đức, con Hạnh. (đứng lên … đằng hắng … dõng dạc) Tôi hoàn toàn không đọc không nghe không thấy. (hừ) Làm những việc đó khác nào .. đào mả Hồ Chủ Tịch (hừ) Làm Cộng Sản phải nhìn thẳng, phải thuộc nằm lòng, “ Tò mò chết chẳng ai cho .. tiền phúng điếu!”.
LPD: Vậy mụ Kim Hạnh sẽ bị …
TT: Liên đới trách nhiệm về hành vi lộn đầu lộn đuôi của thằng Đức. Ai mà chả biết Hạnh đâu Đức đó; Hạnh bán nhà cũ lên nhà mới Đức cũng lên lầu tân trang cho ra dáng .. làm lớn, Hạnh làm hội chợ Đức viết tin bài theo sát như … Dương Lễ và vợ Lưu Bình… (hừ) Mụ Hạnh năm mươi mấy mà còn sửa mũi lột da chà rổ huê … (thở dài) Hai đứa chúng nó đã bàn bạc tính toán cách thức bung tài liệu lấy đô la từ lâu rồi. Xem nào .. từ ngày mụ Hạnh lôi thằng lông bông về SGTT. Đúng vậy, tôi nhớ ra rồi. Tôi không muốn giấu anh, (không đăng nhé, hạ giọng) bên an ninh cho biết đôi lần sau thời gian theo dõi những hành động của cặp nầy … Các anh dự đoán không sai chút nào; chức đảng viên và bổng lộc dành cho không thể giử được cái đầu phản đảng. Mà cũng chán thật, bao nhiêu tay đi đi về về nước ngoài như đi chợ, chẳng trách chúng (San hô + Hạnh) bị cám dỗ nên phải đi phải chạy phải kiếm đô la, kẻo thua người.
LPD: Vậy, dưới con mắt của ngài, là vì mấy cuốn sách tai quái nên Đức chết Hạnh tiêu …
TT: Chẳng sai chút nào! Bán sách ôm tiền một mình .. chỉ có chết! Không trị nó, nó được nước như cá sấu lên cạn; ai cản được nó xuất ngoại lần nửa; nó sẽ viết về cha Triết rửa tiền bên Thái Lan; cha Dũng xây hàng loạt nhà villa tại các khu vực có giá đất cao như Hoàng Liên Sơn; nó sẽ viết nhờ đâu ngài Tổng bí có hàng trăm triệu đô gửi ngân hàng Thụy Sĩ; nó viết cha Sang tại sao mang tiếng hãm hiếp nử doanh nhân ở TpHCM; nó viết chủ tịch TpHCM là cha Hải bán đất công như thế nào; nó viết trong nầy và ngoài kia dành giật đất quận 2 bất phân thắng bại; nó viết con Lan Anh (con gái Kiệt) mua mấy căn nhà ở Oakland;  … Biết đâu, bấy nhiêu chuyện đó sẽ là cuốn thứ 4 “Bên Thắng Trận”. Ai mà biết thằng hô tình gì. Nhất lé Nhì Lùn Tam hô Tứ sún. Thằng San hô hạng 3. Các anh nhìn mặt tin người thật quá chủ quan.
LPD: Rõ là mấy cuốn sách vô giá trị tự biến thành cây gậy đập vào cặp lưng của Kim Hạnh Huy San!
…… (gấp sổ ghi chép đứng lên vặn lưng đưa tay … bắt) Xin cám ơn ngài Thứ Trưởng qua cuộc trao đổi quá thú vị. Lúc nào sang bên ấy nhớ điện cho tôi, lúc nào cũng tư thế sẳn sàng chiêu đãi ngài.
 
Lê Phác Du
(thực hiện)

 
----- Forwarded Message -----
From: nhan nguyen <
     
Sent: Monday, January 14, 2013 7:16 PM
Subject: BÊN THẮNG TRẬN cuốn 3: NHỮNG CON LỪA Ở CALIFORNIA **LÊ PHÁC DU
 
BÊN THẮNG TRẬN
cuốn 3: NHỮNG CON LỪA Ở CALIFORNIA
 
          LÊ PHÁC DU
          Mới đây, nhà báo bộ đội Cộng Sản, Trương Huy San tự Huy Đức theo danh thiếp, và San hô do đồng nghiệp không ưa thằng răng hô lên đời đặt cho, cho hay sẽ cho ra cuốn sách thứ 3: Những Con Lừa Ở California! Đức nói với các đồng (chí) nghiệp ở Nam California, sách sẽ do Nhà Xuất Bản Kim Đồng in và phát hành với sự đồng ý của Ban Văn Hoá Tư Tưởng Trung Ương và Bộ Văn Hoá Du Lịch của nước Việt Nam Cộng Sản.
          Sau thành công dữ dội thu được từ hai cuốn Bên Thắng Trận, theo tác giả, số thu được khoảng trên dưới 30.000 đô la Mỹ cộng với hàng chục ngàn lời, thư, khen ngợi đồng tình của các cộng đồng người Việt tại New York, Washington, California, Alaska, Hawaii, Kentucky, Arkansas … Nhà báo bộ đội Cộng Sản Huy Đức tiếp tục cho ra đời cuốn sách thứ 3 Bên Thắng Trận với tựa đề: Những Con Lừa Ở California! Cũng theo dự kiến của những nhà quảng cáo cho Đức tại Nam California, cuốn thứ 3 sẽ là một quả bom địa chấn trong làng báo hải ngoại, chắc chắn sẽ thu được số lợi nhuận cao hơn bất kì một tác phẩm nào của các văn hào Mỹ từ trước tới nay, và cao hơn cả cuốn Thánh Kinh của Hồ Giáo là điều không cần bàn cãi.
          Phóng viên Lê-Phác-Du (LPD) của Vietnam Freedom News*, South California, nhân chuyến công tác tại Havard đã tận dụng cơ hội gặp nhà báo Cộng Sản Huy Đức (HĐ) để xin phỏng vấn về những chuyện động trời do Đức đưa ra với tinh thần yêu nước, yêu CNXH và yêu … đạo do Hồ Chí Minh làm giáo chủ.
-LPD: Thưa ông, số lợi nhuận cao sẽ thu từ cuốn sách Bên Thắng Trận, cuốn thứ 3, sẽ là bao nhiêu?
-HĐ: Ôi dào, chẳng bao nhiêu so với vài cú ăn chơi của thằng Cường Đô La, chỉ chừng 200.000 đô la thôi. Nhưng xin ông đừng đưa lên báo kẻo tôi bị đám ở nhà ghen tức thì mệt sức phải nhín ra đi mua …Viagara tặng.
LPD: Thế Cường Đô La là thằng nào?
: Thằng con rơi của cha Triết ấy mà; tằng tẹo với con mụ Phượng lòi ra thằng quái ấy. Úi giời, nó vung đô la như … Công Tử Bạc Liêu! Ông thật chưa nghe về thằng con chủ tịch nước à. Ông là con lừa!
LPD: Xin lỗi ông về sự tò mò của báo .. giới, ông sẽ sử dụng số “công sức” ấy như thế nào? Tôi muốn mọi người học kinh nghiệm tiêu xài của ông.
: Thì … mua nhà rồi cho thuê. Mua xe .. chở thuê …
LPD: Ấy sao lại cho thuê chở mướn là thế nào, xin cướp lời ông …
: Cho thuê lấy tiền thuê xài còn tiền căn nhà vẫn giử nguyên, còn chở thuê khách ra phi trường kiếm thêm khỏi đóng thuế. Ông có biết housing không …
LPD: Dạ housing thế nào ạ, thưa ông Đức.
: Đếch có thu nhập sẽ nhờ anh em đồng liêu đồng đạo chạy nhà ở free. Có housing là sẽ có tem phiếu thực phẩm (food-stamp) và tiền trợ cấp khó khăn. Ông ở Mỹ mà ngu như lừa! Nầy, sao ông nhập tịch Mỹ mà không về bên ấy lấy vợ được tiền.
LPD: À..à .. sao lấy mà được?
: Đúng là con lừa. Ông đọc Bên Thắng Trận mà đầu óc cứ u tối như … Mỹ thua trận. Về bên ấy tìm mẹ nào goá chồng có của muốn qua Mỹ thì cưới. Kinh doanh theo kiểu vốn tự có thế mà không biết.
LPD: Thưa ông Đức, quảng cáo và bán sách trên Amazone mất bao nhiêu tiền?
: Chúng nó lo giùm chứ tôi có mất xu nào. Giúp tôi là giúp đảng, giúp văn hoá Việt... Cộng nẩy nở ở nước ngoài và làm cho các anh các chú bên nhà nở mày nở mặt. Thú thật, chuyến qua Mỹ thành công đại thành công, đi đến đâu tôi cũng được nể trọng. Ban Giám Hiệu Havard sướng ra mặt vì lần đầu tiên có một nhà báo nổi tiếng tham dự khóa học “How To Do Jack” hay “Làm Sương Cho Sáo”, nhà báo Cộng Sản, kẻ thù cũ, nhưng được thật nhiều độc giả mua sách. Tôi quên nói với ông, cộng đồng người Việt tại khu vực gần Nhà Trắng đã đưa đơn kiến nghị với USIS giử tôi ở lại. Họ không muốn mất một nhà lịch sử lừng danh. Nếu USIS không OK họ sẽ biểu tình.
LPD: Vậy là ông về hay ở lại?
: Khó thật. Nhà cửa bên ấy bỏ cho ai. Đã nhờ người bán chưa biết được không. Thôi... tùy thích, ở lại Mỹ bao che, về nhà đảng che bao. Nói chung, tới lúc nầy bể chuyện rồi. Dân Việt ở Cali khôn thật. Họ biết sách tuyên truyền bôi xấu chế độ cũ. Ở lại, do hàm răng hô dễ nhận diện, tôi sợ có ngày ra đường bị ăn đòn hội chợ. Chán thật, xứ sở gì ai có răng hô thì niềng, kiếm thằng đồng dạng khó hơn đào mả lấy răng vàng. Nghĩ tới việc ở lại làm Mỹ phải niềng răng sửa mặt tốn tiền quá tiếc, tiếc ơi là tiếc.
LPD: Thế bên nào là bên thắng trận, tôi vẫn chưa hiểu ý …
: Chúng tôi chứ ai vào đây nữa… tiếc cho em .. ủa cô Kim Hạnh. Ngoài kia các chú trung ương rất ghét đám làm báo miền Nam học đòi kiểu sống tiểu tư sản nên triệt hết cho thoả tức. Hết báo hết đâm thọt hết tuyên truyền dân chủ cho Mỹ nghe. Ngoài Bắc thắng trận chứ còn gì nữa.
LPD: Cuốn 3, sao tựa đề có dính líu đến súc vật?
: Mấy anh bên ấy muốn rút tôi về sau khi hoàn thành nhiệm vụ. Hai cuốn đầu cho biết cảm tình của dân… vận nằm vùng đối với đảng, còn cuốn thứ 3 nói về súc vật... đó là cám ơn quý đồng chí nằm vùng bên nầy đã tận tình giúp tôi làm trọn kế hoạch... Tận tình như con lừa đối với chủ. Con lừa dễ bảo dễ dậy như mấy anh em đồng chí ở Nam Cali. Con lừa ấy là lời nói yêu ấy mà. Con lừa, hay là anh chị nằm vùng từ hồi 75. Cuốn sách thứ 3 là lời cảm ơn của đảng và nhà nước đối với cộng đồng người Việt … Cộng tại Mỹ quốc cờ hoa!
LPD: Đại diện cho Vietnam Freedom News. Xin cám ơn về cuộc phỏng vấn và cám ơn về những tình cảm của đảng và nhà nước đã dành cho cộng đồng người Việt … Cộng tại California …
: Sao, sao … báo ông cũng là báo của đảng à?
LPD: Ủa, thế người làm hẹn phỏng vấn không giới thiệu nhân thân của báo nầy là thế nào à! Vâng, chúng tôi là báo Việt Nam Cộng Tự Do, tiếng nói của dân nằm vùng di tản theo đuôi hồi tháng 4/75 theo lệnh đảng. Cũng không quên cho ông biết, số thu được từ hai cuốn sách là do các “chi bộ” vận động lấy lòng các anh bên nhà và tạo danh tiếng cho ông. Gia đình ông bà con cháu quý đồng chí nằm vùng, nay đã nhập tịch, không bao giờ quên tổ quốc XHCN đã nuôi dạy cưu mang và cho đi Mỹ bằng tàu vượt biên do các đồng chí Công An Biên Phòng giả dạng hải tặc Thái bố trí …nhà nào cũng mua một cuốn, có nhà mua cả chục cuốn để lấy điểm yêu nước yêu CNXH.
: Ơ ơ …
LPD: Ông lại ngạc nhiên à, đúng là tôi đang nói chuyện với một con lừa. Chuyện nầy ai ai cũng biết. Còn ông, khoe khoang là bộ đội Cộng Sản, là dân trên chúng tôi, thế mà không biết gì. Ông Đức ơi, ông đúng là con lừa! Xin cám ơn ông.
 
LÊ PHÁC DU
(thực hiện)
 
 
 

ĐÉO KHÁ


 

                                          ĐÉO KHÁ

 

 

                                                                                                          Duyên-Lãng Hà Tiến Nhất

 

            Dàn kèn ống đu đủ của Nghị Quyết 36 thổi chưa dứt bài ca “Bên Thắng Cuộc” của văn nô Huy Đức thì lập tức lại trổi liền bài “Người CS chân chính nghệ sĩ ưu tú Nguyễn Thị Kim Chi.” Bần bút muốn tắt các cái ống loa đi, vì “làng xóm đang cần sự yên lặng để nghỉ ngơi” mà không được, nên đành phải hét to lên vài tiếng để cho bà con được yên và cho bớt lình xình cái bụng. Người nghệ sĩ ưu tú? Ưu tú thế nào, theo tiêu chuẩn và cách đánh giá của VGCS thì bần bút không biết nên không có ý kiến, mà chỉ lý xem “người CS chân chính” nó chân chính như thế nào thôi.

 

            Chả cần phải suy nghĩ gì sất cả, cũng khẳng định ngay được rằng làm “đéo” gì có cái gọi là “người CS chân chính.” Dám thách cả làng bưng bô chúng nó xem có đứa nào tìm ra được, dù chỉ một tên thôi - một tên CS chân chính - thì bần bút thề sẽ bẻ bút, gác kiếm về qui ẩn, từ nay trở đi không viết nữa, dù chỉ một nửa chữ cắn làm đôi. Còn nữa, bần bút sẽ tôn kẻ đó làm sư phụ và nguyện sẽ cúc cung hầu hạ đến suốt đời. Dám thề độc đấy, chết biết liền.

 

            Dân gian người ta thường nói: Rau nào sâu nấy. Thằng Tây thì bảo: Tel père tel fils, telle marmite tel couvert. Và Chúa dậy: Cây xấu không sinh ra trái tốt… Thấy không? Đông Tây, đạo đời đều quan niệm như thế cả, vậy mà lại có một bọn mang danh tỵ nạn, ca cải lương để xu nịnh VGCS rằng đảng viên CS Nguyễn thị Kim Chi là một người CS chân chính thì mới lạ. Cả nước, người ta chửi VGCS là một đảng mafia, cướp của giết người, lưu manh bịp bợm, ác ôn côn đồ. Một đảng phái như thế thì làm sao sản sinh ra được đảng viên chân chính? Suy nghĩ kỹ đi, ở bầu thì tròn, ở ống thì dài, ả nghệ sĩ Kim Chi được tôi luyện trong cái lò côn đồ thổ phỉ, không có lý đùng một cái (từ chối nhận bằng khen của tên thủ tướng) trở thành người CS chân chính? Chứng minh được VGCS là một đảng chân chính, thì ả ca nô Kim Chi là một đảng viên chân chính. OK bần bút thừa nhận liền. Thế nhưng cải đảng VGCS có phải là một đảng phái chân chính không? Có ai dám khẳng định, cứ giơ tay lên!

 

            Có lẽ lại phải giải thích đảng chân chính là cái gì thì mới vừa lòng những tên hèn hạ đang cầm cu cho chó dái. Dù là bình dân bá tánh thôi, nhưng ai cũng hiểu được rằng, một đảng chính trị chân chính khẳng định trước hết phải mang tính dân tộc cái đã. Đảng chân chính được lập ra chỉ để phục vụ cho các quyền lợi của quốc gia. Đó là nền độc lập của dân tộc, bảo vệ chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của đất nước, đem lại no cơm ấm áo và cuộc sống hạnh phúc cho nhân dân. Đảng VGCS có thế không? Cái đảng thổ phỉ này như chính nó tuyên ngôn, là một đảng mang tính quốc tế chứ không có tính dân tộc. Nhiệm vụ của nó như tên Hồ Chí Minh khẳng định là vâng lệnh Liên Sô, hoàn thành sứ mệnh cộng sản hóa toàn cõi Đông Dương. Về sau khi Liên Sô sụp đổ, nó bán lãnh thổ và biển đảo cho Trung cộng, tước đoạt hết mọi quyền làm người và còn nô lệ hóa nhân dân VN. Những sự thể này rõ ràng mọi người đều nhìn thấy và bất cứ ai cũng có thể kiểm chứng được qua thực tế và bằng các văn kiện cùng là lịch sử của đảng CSVN. Như vậy thì lấy lý do gì mà bảo rằng VGCS là một đảng phái chân chính. Đã không phải là một đảng chân chính thì làm sao có đảng viên chân chính.

 

            Có thể có người lại hỏi, như vậy thì những Gorbachev, Yeltsin v.v. không phải là những người CS chân chính sao? Câu hỏi rất hay, nhưng nên biết, Yeltsin, Gorbachev, những người này họ đã từ bỏ đảng CS Liên Sô và chống lại đảng CS Liên Sô. Tựu chung xin giải thích như thế này. Bao lâu một đảng viên đảng CS còn mang “lý tưởng” đảng, phục vụ đảng dù là gián tiếp, và chưa từ bỏ tư cách đảng viên thì họ không thể là con người chân chính được. Trừ khi người đảng viên đã từ bỏ tư cách đảng viên của họ, sống cuộc sống đạo đức của con một người bình thường thì họ sẽ là người chân chính. Bần bút xin nhấn mạnh, “con người chân chính” chứ không phải “người CS chân chính.”

 

            Chuyện bọn bưng bô tôn vinh ả ca nô Kim Chi là người CS chân chính từ đâu mà có?

 

            Cụ Nguyễn Văn Vĩnh chê người VN cái gì cũng cười, nhưng xem ra còn thiếu sót. Phải nói thế này mới đầy đủ, người VN ta ai nói gì cũng nhe răng ra cười, chứng tỏ họ đã nghe và đã đồng ý, lại ưa nghe những kẻ có thế, có quyền, nhiều chữ nghĩa phét lác, và nhất là lại có tính “sính đồ ngoại,” khoái nghe bọn ngoại nhân bịp bợm. Một ông có cái mác Tiến Sĩ nói dễ được người ta nghe hơn là một anh cu ly cu leo. Dân tỵ nạn ưa huờ theo tờ báo lớn hơn là một tờ tabloid. Anh ký giả của một tờ báo ngoại, đài ngoại  nói dễ tin hơn một anh nhà báo quèn làm cho các tờ báo chợ. Bọn ký giả đầu bò của đài ngoại thổi ả Kim Chi thành người CS chân chính và được một số bà con tin cũng là do cái tinh thần vọng ngoại đó của người mình. Trường hợp “người CS chân chính, nữ nghệ sĩ ưu tú Kim Chi” thử đưa ra vài chữ “nếu” nghe chơi cho đỡ buồn xem chân chính ở chỗ nào. Giả sử trước kia khi Nguyễn Tấn Dũng còn ngồi trên lưng ngựa, hắn không trao bằng khen mà trao cho ả Kim Chi cái bọc mang chừng vài chục ngàn dollars xem người nghệ sĩ ưu tú này có từ chối không. Ả vừa lậy vừa cám ơn rối rít là cái chắc. Khẳng định như thế. Chỉ khi nào chó chê cứt thì lũ cán bô đảng viên VGCS mới chê tiền. Lấy lửa thử vàng, lấy vàng thử đàn bà có bao giờ sai đâu. Ả ca nô Kim Chi từ chối cái bằng khen của 3 Dũng cũng có thể vì hai bàn tay 3 Dũng bốc cứt thối quá trời. 3 Dũng cầm tấm bằng khen dính cứt mà trao ai mà dám nhận. Tờ giấy dính cứt từ tay 3 Dũng tèm lem vừa dơ lại vừa thối, chịu không nổi nên ca nô Kim Chi chê là phải. Giả sử có một tên lãnh đạo nào khác mới chỉ bốc cứt có một tay, lấy tay kia chưa dính cứt mà trao bằng khen để xem ả nghệ sĩ ưu tú có nhận không. Khẳng định y thị sẽ nhận, bởi vì y thị chỉ chửi một mình 3 Dũng tham nhũng, hại dân thôi chứ có chửi mấy đứa khác đâu. Nếu là một con người chân chính (chưa nói là CS) thì năm 1975 khi vừa ra trường, y thị đã chẳng hăm hở xung phong vô Nam làm văn công giải phóng. Mà có vô vì mù lòa không biết thì khi vô rồi cũng phải mở mắt ra mà nhìn cho biết chứ. Người ta thấy ả nghệ sĩ ưu tú theo chân bọn xâm lược vô Saigon cũng hăm hở vồ, vơ, vét vác về có khác gì lũ cướp có súng đâu. Cho đến bây giờ y thị vẫn hãnh diện về chuyện đó, và vẫn một lòng một dạ với đảng, với “bác” kia mà. Đọc phỏng vấn của nhà đại truyền thông đài ngoại thì biết chứ chẳng phải bần bút vu oan giá họa cho y thị. Cái hành vi từ chối nhận bằng khen của 3 Dũng hiển hách đến nỗi anh truyền thông đài ngoại phải thổi y thị từ một tên cộng sản cùi hủi lên thành một người CS chân chính (chu choa), và một anh tiến sĩ già bưng bô, chủ tịch cái gọi là Phong Trào Giáo Dân VN (nhưng chỉ có một mình hắn) đội đĩa y thị lên đến tận tầng mây xanh mà rằng: Bà mẹ cách mạng lão thành nghệ sĩ ưu tú Kim Chi đã chỉ điểm đào tận gốc tróc tận rễ  tham nhũng … (ý muốn nói 3 Dũng.) Thật là tởm không thể tưởng tượng nổi. Người CS chân chính có ngon sao không chơi 3 Dũng lúc hắn còn trên lưng ngựa? Đợi đến lúc hắn ngã ngựa mới dám xỉ nhục hắn. Dễ thường như thế thì được coi là người CS chân chính sao?

 

            Bài viết ngắn trên đây văn phong có phần du côn du kéo, lời lẽ thô tục, thiếu lễ độ,  không xứng với một người cầm bút có tư cách. Vâng, đúng thế. Bần bút xin thừa nhận và xin chịu lỗi với quí bạn đọc. Tuy là con nhà bình dân quê mùa, nhung dù sao trước giờ bần bút viết lách cũng biết kính trọng chữ nghĩa thánh hiền và tôn trọng độc giả. Lần này chỉ vì cố ý viết cho bọn Việt gian và VC đọc nên mới phải dùng đến hạ sách này, chẳng qua cũng chỉ vì nhập gia phải tùy tục đấy thôi. Vả lại bần bút cũng phải nhớ lời dậy của cha ông ta “đi với bụt mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy” mà ứng biến. Cái lối viết này là theo trường phái người trong nước gọi là “Văn Hóa Đéo” bắt nguồn từ câu chuyện sau đây, xin kể lại hầu quí bạn đọc:

 

Văn Hóa Đéo

 

            Lần đầu tiên, mới tới Hà Nội, tôi không khỏi bỡ ngỡ, khi tìm nhà của một người quen làm trưởng một khu phố Văn Hóa  thấy có mấy đứa trẻ con đang nô đùa ngòai ngõ, tôi hỏi:

-   Này  các cháu có biết nhà ông xã trưởng khu phố Văn Hóa ở đâu không?

Một đứa trẻ trai, trạc trên dưới 10 tuổi, ngước nhìn tôi bằng ánh mắt xấc láo, ranh mãnh, đáp gọn lỏn:

-   Biết, nhưng đéo chỉ!

Tôi lắc đầu đi sâu vào ngõ Văn Hóa, gặp một thanh niên hỏi:

-   Anh ơi, anh có biết nhà ông trưởng khu phố Văn Hóa này ở chỗ nào không anh?

Gã trẻ tuổi này chẳng thèm dòm ngó gì đến tôi, trả lời cộc lốc:

-   Đéo biết!

Khi gặp ông trưởng khu phố Văn Hóa, tôi đem chuyện này kể cho ông ta nghe với lời than thở:

-   Anh ạ, các bậc phụ huynh ở đây đã không dạy dỗ con em hay sao mà để chúng nó ăn nói với người khách lạ thô bỉ đến thế hả anh?! Chẳng cần suy nghĩ gì, ông trưởng khu phố Văn Hóa đã thuận miệng trả lời tôi ngay:

-   Có dậy đấy chứ, nhưng chúng nó đéo nghe.

Lúc ấy cô con gái của ông bạn tôi là cô giáo, dạy môn văn, vừa đi dạy về vừa tới đem chuyện ấy ra kể lại. Thay vì trả lời trực tiếp cho tôi, cô giáo xin phép thuật lại một câu chuyện như sau:

-   Hôm ấy cháu giảng bài văn, có đoạn kể thành tích anh hùng và dũng cảm của nhân dân ta đã đánh gục Tây, đánh nhào Mỹ vv.... Cuối cùng, cháu kêu một em học trò trai lớn nhất lớp, bảo nó cắt nghĩa hai chữ “dũng cảm” là gì. Nó đứng suy nghĩ một lúc rồi đáp gọn lỏn:

-   Nghĩa là … là … đéo sợ.

Sau đó cháu lại có cuộc tiếp xúc với ông bộ trưởng giáo dục và đào tạo, liền đem chuyện thằng bé học trò đã cắt nghĩa 2 chữ "dũng cảm" là "đéo sợ" cho ông nghe . Nghe xong, ông bộ trưởng tỏ vẻ đăm chiêu, ra điều suy nghĩ lung lắm. Cuối cùng, ông ngắm nghía nhìn tôi, rồi gật gù như một triết gia uyên bác vừa khám phá ra một chân lý, chậm rãi đáp:

-  Ừ, mà nó cắt nghĩa như thế cũng đéo sai!!!

Đấy, bây giờ luân lý, đạo đức của con người dưới chế độ này như thế đấy. Rồi đây, các thế hệ trẻ miền Nam cũng vậy thôi! Làm sao tránh được? …Đất nước ta thế này thì đéo khá!

 

            Bần bút xin mượn câu kết của câu chuyện làm lời kết cho bài viết.

 

Duyên-Lãng Hà Tiến Nhất

 

Trung Quốc chuẩn bị chiến tranh?


Trung Quốc chuẩn bị chiến tranh?

Cập nhật: 08:42 GMT - thứ ba, 15 tháng 1, 2013



 

Quân đội Trung Quốc kêu gọi nâng cao tính chiến đấu

Nhật báo Giải phóng quân Nhân dân Trung Quốc (PLA) cho hay Bộ Tổng tham mưu quân đội nước này muốn tổ chức thêm nhiều cuộc tập trận, đồng thời kêu gọi các tướng lĩnh và binh sỹ sẵn sàng cho khả năng xảy ra chiến tranh trong năm 2013.

Trong một chỉ thị về tập huấn quân sự năm 2013, Bộ tổng tham mưu nói PLA quyết tâm nâng cao tính chiến đấu bằng cách tổ chức nhiều cuộc tập trận giống như thật trên thao trường.

Các bài liên quan


Chủ đề liên quan


Lý do để quân đội kêu gọi chuẩn bị tinh thần chiến đấu là do căng thẳng đang gia tăng giữa Trung Quốc và Nhật Bản tại Biển Hoa Đông. Tuy nhiên, một số bình luận viên cho rằng đây chỉ là những lời lẽ tuyên truyền.

Nhật báo của PLA dẫn chỉ thị của Bộ Tổng tham mưu nói rằng: "Năm 2013, mục tiêu đặt ra cho toàn quân đội cũng như lực lượng quân cảnh là nâng cao khả năng tác chiến và chiến thắng..."

Chỉ thị năm nay được xem là trái ngược với chỉ thị năm ngoái, vốn chú trọng các hoạt động tập trận chung và phối hợp giữa các đơn vị khác nhau của quân đội.

Giới quan sát chú ý tới hai từ "đánh trận", được nhắc đi nhắc lại tới 10 lần trong bản chỉ thị chỉ dài chưa đầy 1.000 từ. Cụm từ này không xuất hiện trong chỉ thị năm 2012.

Cũng có nhận định rằng sở dĩ có sự chuyển dịch trong chính sách quân sự của Trung Quốc là vì ông Tập Cận Bình vừa lên thay ông Hồ Cẩm Đào làm chủ tịch Quân ủy Trung ương.

Cần phải nhắc tới một sự thực là không chỉ Trung Quốc, mà Nhật Bản cũng ráo riết thực hiện các cuộc tập trận. Mới nhất, hôm Chủ nhật 13/1, lực lượng phòng vệ Nhật Bản tổ chức diễn tập quy mô lớn với sự tham gia của 20 chiến đấu cơ, 300 lính và 33 chiến xa tại thao trường Narashino.

 

Câu chuyện bà Trần Thị Hài-RFA


Trung Quốc tiếp tục leo thang ở Biển Đông-RFA


VN Sẽ là Tây Tạng hay Duy Ngô Nhĩ thứ hai?-RFA


 

VIDEO NHAC ĐẤU TRANH

 

MÁU NHUM HOÀNG SA-KimTuyen


T QUC LÂM NGUY-KimTuyen


T QUC RÉO GI-KimTuyen


QUÊ HƯƠNG TÔI AI DÂNG BÁN CHO GIC TÀU? - KimTuyen


HÃY XUNG ĐƯỜNG ĐNG BÀO ƠI-Vng C -KimTuyen


TRIỆU CON TIM - TRÚC HỒ


ANH LA AI – Ca Nhac si Viet Khang


 VIET NAM TOI DAU – Ca Nhac Si Viet Khang


 


__._,_.___

Featured Post

Bản Tin Cuối Ngày-19/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link