Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Thursday, January 17, 2013

Bao giờ chúng ta mới thoát khỏi làm 'con tin'?


Sunday, January 6, 2013


Bao giờ chúng ta mới thoát khỏi làm 'con tin'?




Quanlambao Những thâm cung bí sử của Hội nghị Trung Ương 6 đến những ngày đầu năm mới này mới bắt đầu được 'xì xào' ở Hà Nội -Thành Phố gần 'Mặt Trời' và có tiếng là 'Thính' tai!
Người viết bài này đã chứng kiến hầu như chưa một lần nào Dân Hà Nội dự đoán sai về tình hình chính trường Việt Nam cả.

Không nói gì xa xôi, chỉ ngay trước Đại Hội 11 của Đảng cộng sản, khi mà báo chí Lề Đảng nườm nượp cổ xuý cho Những cựu Nghị Sĩ như Nguyễn Minh Thuyết, Phạm Thị Thanh Loan... yêu cầu Thủ Tướng từ chức... Người dân cả nước đâu đâu cũng đoán già, đoán non kỳ này Thủ Tướng Dũng sẽ 'về vườn', nhưng Dân Hà Nội thì khẳng định"Thủ Tướng sẽ tiếp tục tại vị"...


Khi Thủ Tướng đã 'mạnh khoẻ' trở lại và bắt đầu 'ngó nghiêng' chiếc ghế Tổng Bí Thư thì dân Hà Nội phán lạnh tanh "Đừng có mơ, đó là ghế của Ngài Nguyễn Phú Trọng - Người được chiếc lá Phật Tổ rơi xuống đầu...."

Trước Hội Nghị Trung Ương 6, cả nước hừng hực khí thế, không biết bao người đã cá độ ăn tới 100 rằng "Y tá về đuổi gà", nhưng Dân Hà Nội vẫn lạnh tanh "Đừng có lầm, 'Vẫn Như Củ'"!

Thực tế đã diễn ra đúng như tất cả những gì Dân Hà Nội phán đoán! Thế mới biết Dân Hà Nội có thâm niên tỏ tường chính trường Việt Nam.

Song sau ngày sau Hội Nghị Trung Ương 6, dân Hà Nội xem ra 'bị á khẩu' và mỗi khi mở miệng nói gì đều ngó trước, nghiêng sau vì sợ mật vụ của Hưởng và Tô Lâm rình rập đâu đó thì hôm sau không bị 'biến mất' thì giữa đường bỗng dưng bị chặn lại cảnh cáo là nhẹ, nặng thì ăn đòn nhừ tử...

Dân Hà Nội được tiếng "Sĩ phu Bắc Hà, ai cũng là Tinh, là Tướng cả", vậy mà bỗng dưng 'lưỡi' bị quẹo hết cả vì sợ 'vạ miệng'! Đến Dân Hà Nội mà còn 'vãi linh hồn' như vậy thì đừng nói chi đến xứ khác!

Mà dân Hà Thành bị 'líu lưỡi' cũng phải thôi khi biết rằng thời khắc 'Phú 89' của HNTW 6, có đến 90% vợ con hoặc chính Trung Ương Uỷ Viên hàng ngày nhận được tin nhắn đe doạ... Khổ nỗi có đến 80-90% Trung Uỷ không dính đất đai chia chác, thì cũng dính Quota, cấp dự án, cấp mỏ, mang tiền nhà nước đi cho vay lãi suất thấp hưởng chênh lệch, cho lâm tặc phá rừng... Đồng thời hàng loạt người vô tội bị tống giam mà ai cũng biết chẳng làm gì nên tội mà chỉ có một tội "Thân với ông nào đó trong BCT"! Vì vậy mà kết quả 129 vị 'Tinh Tú' nhất của Đảng đã quy hàng.

Sau HNTW6, thì đích thân Đồng chí X tiếp tục gọi điện 'réo' Viện Kiểm sát và Bộ Công An phải bắt bớ để trừ hậu hoạ. Điển hình nhất là gia đình ông Đặng Văn Thành, sau khi đã thâu tóm Sacombank, lo sợ ông Thành sẽ làm đơn kiện, Phạm Quý Ngọ vô cớ bắt luôn cả gia đình 04 người để điều tra khi Bộ Trưởng Trần Đại Quang không có ở Việt Nam để cho Nguyễn Văn Bình nhanh tay đưa Phạm Hữu Phú - Một kẻ tham gia 'cướp' Sacombank cùng Trầm Bê và Kiên, nhưng đến lúc này thì Phạm Hữu Phú đã phải làm việc cho Tô Lâm và Tướng Hưởng thông qua tên đồ đệ Nguyễn Trọng Hiếu - Tên mật vụ đã thay mặt Tô Lâm từ tay trắng trở thành Phó Chủ tịch Ngân hàng GP đại diên 'Vốn' cướp được 40% tại GP Bank!

Nguyễn Trọng Hiếu thực hiện chiêu bài gọi điện cho từng thành viên của Sacombank tự xưng 'đệ tử Bộ Trưởng Quang" để cướp Sacombank một cách ngoạn mục. Kết quả thầy trò Nguyễn Văn Hưởng vừa được 'ăn' trọn Sacombank mà Ngài Bộ Trưởng Bộ Công An lại gánh chịu tiếng oán thán, nguyền rủa của cổ đông Sacombank...

Khi gia đình ông Thành được giải thoát sau khi vụ bắt giữ bị phát hiện thì chính ngài Thủ Tướng đã 'hạ cố' trực tiếp gọi điện yêu cầu bắt giữ tiếp cả gia đình ông Thành...

Từ đứa nhân viên đến Chủ tịch Ngân hàng đều bị đích danh Thủ Tướng gọi điện yêu cầu bắt! Xa hơn nữa có Luật sư Họ Cù khi đó ngài Thủ Tướng thận trọng hơn nên yêu cầu "Phải làm cái cớ gì đó để bắt cái thằng luật sư dám kiện tao đi...."và gần đây thì Lê Quốc Quân "nó can tội chống đối và theo đạo nên vô cùng nguy hiểm phải bắt giam nó để cảnh cáo mấy đứa khác".... Đến hiện nay thì Ngài Thủ Tướng chẳng cần kiêng dè gì nữa, thậm chí ngài thúc ép cấp dưới đến độ không thể bắt theo lệnh của đồng chí X được nữa mà phai chửi đổng lên sau những cú điện thoại của đồng chí X 'Thối không ngửi được' ... Chỉ một câu được lặp đi lặp lại "Phải bắt, phải ký đi để bắt... tại sao không bảo anh em ký đi".... Hội chứng 'Bắt' trở thành câu cửa miệng của Đồng chí X!

Nhưng một nghịch lý, khi thực tế hàng ngày hiện nay là vậy và dân Hà Nội thì đang 'vãi linh hồn' thì những Blog "Cầu Nhật Tân" giả, những tin tức hàng ngày, tranhung9.... lại tung hoả mù than thở rằng "anh ba đang bi suy yếu", thậm chí cha con nhà Hưởng còn phân công người 'Com' vào Quan làm báo "cha con y tá sắp mất chức"....

Các ngài BCT cũng 'vãi linh hồn' không kém, nhưng các ngài lo sợ bị đồng chí X đảo chính, lật đổ mang các ngài đi bắn hết như đã xảy ra bên Nga từ đầu những năm 90.... Cả nước hiện nay thật sự là con tin của Đồng chí X với những tên đồ tể gắn bó chung một xuồng "Quyền lực và đô la" Nguyễn Văn Hưởng, Nguyễn Văn Bình, Tô Lâm, Phạm Quý Ngọ, Trần Việt Tân....

Bao giờ Việt Nam mới thoát khỏi thảm hoạ 'con tin' thế này?

'Bao công' Nguyễn Bá Thanh đang khiến Dân Hà Nội đang xì xầm rằng kịch bản nào sẽ xảy ra?

Nguyễn Bá Thanh sẽ 'đỏ ngực' hay 'xanh cỏ' hay cũng lại trở cờ như Ngài Bộ Trưởng họ Phùng - Người đầu tiên 'bắn' súng yêu cầu kỷ luật đồng chí X tại BCT và cũng lại là người tự cắt cái lưỡi của mình để đến giờ cả lực lượng Quân đội nhân dân Việt Nam anh hùng xem như một 'kẻ ngoại đạo'?!

Nguyễn Bá Thanh cũng nổi lên như một anh Hùng khi chính ông là Quan chức đâu tiên lên báo công khai phê phán về Vinashin từ trước Đại hội 11, là ông Nghị nổi tiếng tại Kỳ họp thứ 4 Quốc Hội vừa qua bởi những chất vấn tại Nghị trường. Ông Bao Công này liệu có phải 'Ý Trời' phái xuống thì ông cũng cần phải có "Thượng phương bảo kiếm", cần phải có 'Triển Chiêu' và 'Công Tôn Sách' kẻo nếu không chưa kịp 'đỏ ngực' thì đã 'xanh cỏ'.

Nhưng Dân Hà Nội vẫn đang nghi hoặc "Liệu một họ Phùng thứ hai có xảy ra không"? Trước Đại hội 11, Juda Trưởng ban kiểm tra Đảng Nguyễn Đức Chi đã phản chúa 'nhận cục gạch' và thỏa thuận cho con trai cùng 'nắm tay' Nguyễn Thanh Nghị để vào dự khuyết,...Liệu sức mạnh vạn năng của đồng đô la - đại diện của Chủ nghĩa Tư Bản - 'thế lực thù địch' có chiến thắng một lần nữa?

Trần Hưng Quốc - Quan làm báo

 

Kỹ Nghệ Tuyên Truyền Cộng Sản


Kỹ Nghệ Tuyên Truyền Cộng Sản


Minh Văn 
January 10, 2013
0 Bình Luận

 
Cổ nhân có câu: “Trăm nghe không bằng một thấy”. 
 
Chỉ khi nào được chứng kiến sự việc thì chúng ta mới thực sự thấm thía và thấu hiểu nội tình. 
 
Không nên chỉ vì nghe một ai đó nói mà vội tin, nhất là trong xã hội Cộng Sản bấy giờ. Hãy xem họ làm gì và làm như thế nào, thay vì nghe họ nói như thế nào. Tốt nhất là kết hợp cả hai, để xem lời nói có đi đôi với việc làm hay không.

Gần đây trên toàn quốc, người ta thực hiện cái chương trình gọi là “Xây dựng Nông Thôn mới” do nhà nước đề xướng. Ban đầu họ nói với người dân rằng: Sẽ được dồn điền đổi thửa, thay vì những mẫu ruộng nhỏ bé trước đây thì bây giờ sẽ là những cánh đồng mẫu lớn thẳng cánh cò bay.
 
Những máy móc hiện đại sẽ chạy tới lui trên các cánh đồng như thoi dệt. Sức lao động của con người sẽ được giải phóng, nhân dân chỉ việc giành thời gian rỗi để mà vui chơi và hưởng thụ cuộc sống.

 Theo đó thì bức tranh “nông thôn mới” quả thực là sáng lạn. Ai cũng có cảm nghĩ như vậy khi nghe nhà nước nói. Lòng dân phơi phới và tràn đầy tin tưởng vào tương lai.

Ấy thế nhưng khi bắt tay vào “Xây dựng nông thôn mới” thì lòng dân như thế nào? Có thể nói họ như từ thiên đường hy vọng mà rơi xuống vực thẳm của sự thất vọng vậy. Người nông dân tưởng rằng, sau mấy chục năm phải sống cảnh “con trâu đi trước cái cày theo sau” để nuôi đảng, thì nay mình thực sự được giải phóng và đổi đời.
 
 
Hỡi ôi, nhưng khi nhà nước thực hiện cái chủ trương “vĩ đại” đó thì mới thấy người dân không được thêm cái gì cả, mà còn bị thiệt đơn thiệt kép. Nhà nước đã cho người dân tiếp tục xơi “quả lừa” như những gì trước đây họ vẫn làm với dân. Sau đây là vài mẫu đối thoại của người viết với những người dân nơi thôn cùng ngõ hẽm.

Tại mấy ngôi hàng nhỏ bán rau quả, các bà các chị đang xì xầm với nhau về chuyện chia ruộng “xây dựng nông thôn mới”. Người viết nghe họ nói vậy, cũng vui vẻ mà xen vào hỏi chị hàng rau:

- “Xây dựng nông thôn mới” thì người dân mình được gì hả chị?

- Chả được gì chú ạ, đã vậy mỗi người phải đóng thêm 170.000đ. Hộ nào nhiều người thì đóng càng nhiều.

- Vậy mình có được chia thêm ruộng không? Tổng thu nhập có được nhiều hơn?

- Không được nhiều tiền hơn, ruộng thì còn bị bớt đi chú ạ.

Bác hàng thịt thêm vào:

- Lại còn phải lao động công ích làm thủy lợi và đắp bờ nữa, chả thấy nhà nước cho dân cái gì, chỉ thấy dân mất thêm tiền và công sức thôi.

Thấy sự vô lý như vậy, người viết thắc mắc:

- Vậy thế họ nói “xây dựng nông thôn mới” là mới chỗ nào các bác nhỉ?

Cô hàng giò nói trong tiếng thở dài:

- Cái này chỉ có lên trung ương mà hỏi chú ơi, chúng tôi ở đây thì đành chịu thôi!…

Người viết toan hỏi nữa, nhưng chợt nhớ đến chuyện mấy người dân oan chỉ vì lên tận trung ương để tâu bày sự thật mà bị công an đánh đập và bắt giam nên đành thôi. Như vậy kể như cũng đã có câu trả lời đích đáng rồi.

Lần khác người viết lân la chơi nhà mấy người quen biết. Tại đây, mấy hộ dân đang tập trung làm đơn tố giác chính quyền lợi dụng chủ trương “xây dựng nông thôn mới” để cướp đất ruộng của dân.
 
Họ xôn xao ra chiều bức xúc lắm, người nào cũng lớn tiếng phản đối. Sự thể là thế này: Chính quyền địa phương nói với người dân là cần làm một con đường lớn để xây dựng nông thôn mới.
 
Vì con đường này đóng vai trò đưa máy móc cơ giới vào sản xuất nên rất quan trọng.
 
Theo đó, đường sẽ được làm rộng 12m, người xe có thể qua lại thong dong. Điều quan trọng là người dân nghe được thông tin rằng, dọc hai bên đường chính quyền sẽ cho bán đất ở, cụ thể là mỗi lô đất có giá khoảng 300 triệu đồng. Mỗi sào đất có thể chia làm ba lô như vậy. Trong khi đó họ đền bù cho người dân có con đường đi qua với giá khoảng 800 ngàn đồng/sào.
 
Người dân bấm ngón tay nhẩm tính: Nếu chính quyền bán theo giá đất ở, thì mỗi sào đất sẽ có giá gần một tỉ đồng, vậy là chính quyền có lãi cũng ngót ngần ấy tiền. Coi như đất của mình bị cướp không, thử tính xem: 1 tỷ so với 800 ngàn?
 
Người dân nóng tiết như cua bị quẳng vào nồi nước sôi. Một cụ răng đã móm mém, vừa nhả khói thuốc lào mù mịt vừa nói lớn:

- Không thể có chuyện hôm qua đang là đất của mình, mà hôm nay lại của chính quyền được. Chỉ trong một đêm mà nhà nước kiếm được mỗi sào ruộng gần 1 tỷ bạc, họ không mất công sức gì cả. Như thế có phải họ kiếm tiền quá khỏe không?

Một cụ khác co ro trong áo nâu sồng, để lộ cơ thể khẳng khiu vì cả đời chống chọi với sương gió. Sau khi tu bát nước chè ừng ực, cụ khảng khái tuyên bố:

- Còn ruộng thì mình còn có cái ăn, bây giờ nhận mấy đồng tiền đền bù rồi sau này cả nhà lấy gì mà ăn. Việc làm thì nhà nước không lo cho mình, tôi thì quyết chống đến cùng cái chủ trương cướp đất này!

Rồi vì bức xúc quá, mỗi người rộ lên một câu:

- Nếu như họ đền bù cho mình giá cao thì còn được…

- Như thế thì có khác gì cướp không?…

- Lẽ ra xây dựng “nông thôn mới” thì nhà nước phải hỗ trợ thêm cho người dân mới phải, đằng này lại còn ăn cướp của dân…

Tối nay tôi xem ti vi, tình cờ được nghe bản tin VTV1 của nhà nước đưa tin về chuyện xây dựng nông thôn mới. Cô phát thanh viên truyền hình xinh đẹp, với vẻ mặt tươi cười đang đọc bản tin có nhan đề: “Niềm vui xây dựng nông thôn mới”.
 
Họ nói rằng, khắp nơi trên cả nước người dân đang hồ hởi xây dựng nông thôn mới. Nhân dân phấn khởi và tin tưởng tuyệt đối vào chủ trương, đường lối đúng đắn của đảng và nhà nước, vì thế mà nhiều hộ dân còn hiến cả đất để làm đường giao thông nông thôn.
 
Hình ảnh minh họa là mấy chú lâu la của nhà nước đứng bên cạnh chiếc công nông đang nổ phành phạch mà phát biểu những lời đảng dạy.
 
Nói chung là niềm vui đang tràn ngập khắp làng trên ngõ dưới. Thất vọng cho người nông dân, và cũng vì quá ngỡ ngàng với cách thức tuyên truyền trơ trẽn của nhà nước nên tôi tắt phụt cái ti vi cho đỡ tức. Nhà nước đã bất chấp sự thật, họ chỉ cần tuyên truyền hình thức để lừa bịp người dân.
 
Nén tiếng thở dài, tôi tự nhủ:

- “Biết làm sao được, truyền thông độc quyền mà, nếu như có thông tin tự do thì sẽ khác…”.

 

Mấy hôm sau, một tin buồn nữa lại đến với những người nông dân chân chính mà tôi đã gặp, đó là chuyện chống đối chủ trương làm đường của họ đã thất bại. Chính quyền địa phương đã cho máy ủi và máy xúc đến để đào ruộng của dân mà làm đường.
 
Giá cả đền bù không thay đổi, trong khi giá cho mỗi lô đất ở vẫn là 300 triệu đồng.

Ti vi và báo đảng vẫn tràn ngập những thông tin về “xây dựng nông thôn mới” đầy huy hoàng tráng lệ. Trong khi đó trên những cánh đồng, người nông dân vừa đi theo cái cày vừa quất đen đét vào mông con trâu để mà trút giận, đồng thời ngâm rằng:

“Ai ơi ai hỡi có hay?
Con trâu (vẫn) đi trước cái cày (vẫn) theo sau…”

Liệu trên đời có ai lại đi làm những việc vừa mất công sức, tiền của vừa lại không được lợi ích gì không nhỉ? Ngược lại còn bị thiệt hại đủ điều. Chắc chỉ có người điên mới làm như vậy, cụ thể ở đây là những người Cộng Sản, thưa quý vị.

Minh Văn


Triệu Con Tim (Million Hearts)


Thủ tướng Nhật thăm Việt Nam với hai trọng tâm kinh tế và an ninh


 

 
NHẬT BẢN - VIỆT NAM - 
Bài đăng : Thứ tư 16 Tháng Giêng 2013 - Sửa đổi lần cuối Thứ tư 16 Tháng Giêng 2013

Thủ tướng Nhật thăm Việt Nam với hai trọng tâm kinh tế và an ninh

Thủ tướng Nhật Shinzo Abe thăm Việt Nam nhằm thắt chặt quan hệ song phương (REUTERS)
Thủ tướng Nhật Shinzo Abe thăm Việt Nam nhằm thắt chặt quan hệ song phương (REUTERS)

Trọng Nghĩa  RFI

Thủ tướng Nhật Shinzo Abe đến Hà Nội vào hôm nay, 16/12/2013, trong khuôn khổ một chuyến ghé thăm trong vòng 24 tiếng đồng hồ, mà trọng tâm là thảo luận về việc thắt chặt thêm quan hệ kinh tế và an ninh giữa hai bên.
 
Giới phân tích ghi nhận ý nghĩa của việc tân Thủ tướng Nhật đã dành chuyến công du ngoại quốc đầu tiên của ông cho Việt Nam, nước cùng chia sẻ với Nhật Bản mối quan ngại về các hành động bành trướng của Trung Quốc trên vấn đề chủ quyền biển đảo.
 
Sau khi duyệt qua hàng quân danh dự, Thủ tướng Shinzo Abe đã có ngay một cuộc tiếp xúc với đồng nhiệm Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng. Theo chương trình dự kiến, ông Shinzo Abe còn tiếp xúc với nhiều lãnh đạo cao cấp khác của Việt Nam, trước khi lên đường thăm hai thành viên nặng ký khác trong ASEAN là Thái Lan vào ngày mai, 17/01 rồi Indonesia kể từ ngày 18/01. 

Phát biểu sau cuộc họp với Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, ông Abe xác định là Việt Nam và Nhật Bản phải « đóng một vai trò tích cực hơn trong việc duy trì hòa bình và an ninh khu vực ».    

Theo lời Thủ tướng Nhật Bản, cả Tokyo lẫn Hà Nội đều sẽ hướng tới việc hợp tác chặt chẽ hơn với nhau, trong đó có việc phát huy một quan hệ đối tác chiến lược song phương, để đối phó với các « thách thức khu vực »,

Về phía Việt Nam, trong cuộc họp báo chung, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng xác nhận là hai nước đều mong muốn là tất cả các tranh chấp trong khu vực phải được giải quyết « thông qua thương lượng hòa bình, trên cơ sở luật pháp quốc tế ».
Trên bình diện kinh tế, Việt Nam chiếm một vị trí quan trọng trong nỗ lực của Tokyo nhằm giảm bớt sự lệ thuộc vào Bắc Kinh, đặc biệt trong hướng chuyển dịch đầu tư từ Trung Quốc qua các nước khác.

Vào năm 2012, Nhật Bản trở thành nhà đầu tư nước ngoài hàng đầu tại Việt Nam, với các khoản đầu tư to lớn trong lĩnh vực ngân hàng, sản xuất hàng dành cho xuất khẩu cũng như hàng tiêu dùng nhắm vào tầng lớp trung lưu đang lớn lên nhanh chóng. 

Nhật Bản cũng là quốc gia cung cấp nhiều viện trợ nhất cho Việt Nam, đồng thời quan hệ chính trị và an ninh giữa hai bên càng lúc càng được tăng cường trong bối cảnh Tokyo đang nỗ lực củng cố các mối quan hệ khu vực nhằm tạo ra đối trọng với một nước Trung Quốc ngày càng quyết đoán. 

Phát biểu với các phóng viên trước lúc lên đường qua Việt Nam, ông Shinzo Abe – người vừa giành được chiến thắng áp đảo trong cuộc bầu cử quốc hội Nhật hồi tháng trước với quan điểm cứng rắn trên vấn đề tranh chấp lãnh thổ với Trung Quốc, xác nhận : « Môi trường chiến lược trong khu vực Châu Á-Thái Bình Dương hiện đang trải qua những chuyển biến năng động…

 Trong quá trình thay đổi này, quan hệ chặt chẽ hơn với các nước ASEAN sẽ góp phần duy trì hòa bình và ổn định của khu vực, và điều đó là vấn đề lợi ích quốc gia của Nhật Bản. » 

Tokyo và Bắc Kinh đang căng thẳng với nhau do tranh chấp chủ quyền trên quần đảo Senkaku/Điếu Ngư ngoài biển Hoa Đông hiện do Nhật Bản kiểm soát. Việt Nam và Trung Quốc cũng tranh chấp hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa ngoài Biển Đông, với hàng loạt những hành động cứng rắn trong nhiều năm gần đây của Bắc Kinh nhằm áp đặt chủ quyền Trung Quốc, bất chấp phản đối của các láng giềng, đặc biệt là của Việt Nam và Philippines.
 

Dân Trung Quốc làm giàu ở trong nước để đưa tài sản sang nước ngoài


 

 
TRUNG QUỐC - 
Bài đăng : Thứ ba 15 Tháng Giêng 2013 - Sửa đổi lần cuối Thứ ba 15 Tháng Giêng 2013

Dân Trung Quốc làm giàu ở trong nước để đưa tài sản sang nước ngoài

Môt cửa hàng đại lý bán xe hơi đăt tiền kiểu Jaguar tại Bắc Kinh (REUTERS)
Môt cửa hàng đại lý bán xe hơi đăt tiền kiểu Jaguar tại Bắc Kinh (REUTERS)

Anh Vũ  RFI

Nhật báo Le Figaro hôm nay có bài phóng sự điều tra mang tiêu đề « Những người Trung Quốc chỉ nghĩ đến bỏ chạy khỏi đất nước mình khi đã giàu có ». Theo một điều tra nghiên cứu gần đây của Ngân hàng Trung Quốc, một nửa số người giàu có ở Hoa Lục tính đến chuyện di cư ra nước ngoài.
 
Ở Trung Quốc giờ đây người giàu có ngày càng đông, nhưng đồng thời cũng có xu hướng ngày càng nhiều người trong số họ đưa gia đình sang định cư ở các nước phương Tây.

Mục đích là để gia đình con cái được sống và giáo dục trong những điều kiện tốt hơn và nhất là để bảo toàn tài sản kiếm được ở trong nước.

Đây là một xu hướng đang phổ biến đến mức mà ở Trung Quốc người ta gọi họ là những « doanh nhân tay không ». Họ ở lại một mình kiếm tiền trong nước, còn tài sản và gia đình thì được chuyển dần ra nước ngoài để chuẩn bị cho một tương lai ổn định.


Theo Le Figaro, mới đây trên các trang mạng xã hội ở nước này, một cư dân mạng tung ra một câu hỏi khiến người ta phải suy nghĩ và tranh luận: « Có bao nhiêu người nước ngoài đang lãnh đạo chúng ta ? ».

Các bình luận sau đó tập trung vào trường hợp bà Trương Lan, một tỷ phú nổi tiếng trong lĩnh vực nhà hàng, bị phát giác có hộ chiếu nước ngoài.


Theo tờ báo, phát hiện trên không làm dư luận ngạc nhiên, nhất là thực tế này đã trở nên phổ biến trong giới đại gia giàu có ở Trung Quốc.

Trường hợp của bà Trương Lan chỉ như là một chất xúc tác làm nóng lên các tranh luận và bất bình trong dân chúng, nhất là bởi vì bà Trương Lan là thành viên của Hội nghị Hiệp thương Chính trị Nhân dân Trung Quốc, một tổ chức chính trị có quyền lực của chế độ Bắc Kinh.


Ở Trung Quốc, bà Trương Lan nổi tiếng như một ngôi sao doanh nhân. Bà được gọi là « nữ hoàng nhà hàng » với khối tài sản ước tính khoảng 380 triệu euro. Bà còn nổi tiếng là người ái quốc, khi cách đây 20 năm đã từ chối không vào quốc tịch Canada để về nước làm ăn. Vậy mà bây giờ người ta phát hiện bà có hai quốc tịch, trong khi luật pháp Trung Quốc không thừa nhận việc này. Mới đây bà đã phải từ chức khỏi Hội nghị Chính hiệp Nhân dân.


Le Figaro nhận định, trường hợp của bà Trương Lan phản ánh một nghịch lý ở Trung Quốc hiện nay. Trong một thế giới mà kinh tế đang ảm đạm, thì ở Trung Quốc người ta có vẻ như dễ làm giàu hơn cả, điều này đã lôi cuốn cả thành phần Hoa kiều đổ về nước làm ăn. Nhưng một khi đã tạo dựng được một khối tài sản lớn rồi thì người ta lại chỉ nghĩ cách làm sao cất giấu, bảo toàn được tài sản và thậm chí cả tính mạng của mình.


Tất nhiên an toàn hơn cả là ở ngoại quốc. Năm ngoái, một điều tra nghiên cứu của Ngân hàng Trung Quốc cho biết, một nửa số người có của ở Trung Quốc tính chuyện di cư ra nước ngoài.

Trong số này có một triệu người có tài sản từ 1 triệu euro trở lên, 14% trong số họ đã tiến hành các thủ tục cho dự định đó. Gần một phần ba có các dự án đầu tư ở hải ngoại với mục đích chuẩn bị cho cuộc sống trong tương lai của họ tại đó.

Điểm đến của những người giầu này là các nước như Canada, Úc hay Hoa Kỳ. Trong năm 2011, hơn 150 nghìn người Trung Quốc đã được cấp thẻ thường trú ở nước ngoài và theo các báo cáo về vấn đề di cư quốc tế thì con số trên tiếp tục có xu hướng tăng mạnh.

Không chỉ những người giàu có mới tính chuyện bảo toàn tương lai ở bên ngoài biên giới Trung Quốc, mà cả những tầng lớp khá giả khác, khi có đủ điều kiện là họ hướng ra ngoại quốc, trong đó có không ít những cán bộ, quan chức chính quyền cũng muốn tương lai con cái họ được bảo đảm hơn ở nước ngoài.

Thực tế này nói nên điều gì trong xã hội Trung Quốc ?

Đó chính là tâm lý bất an của những người giàu có đối với tài sản và gia đình họ. Một cán bộ của một ngân hàng lớn ở Trung Quốc bình luận « Ở đây (Trung Quốc) người ta vẫn biện minh một cách khiên cưỡng bởi sự cấp thiết duy trì ổn định xã hội.

 Điều này được ngầm hiểu rằng chế độ đang rất mong manh…. Không có gì là bảo đảm 100% cho tài sản của chúng tôi một ngày nào đó lại không bị tịch biên ».


Tuần báo Nam Phương Chu mạt tại Quảng Đông mới đây đã có bài điều tra về hiện tượng này mà tờ báo gọi là « làn sóng di cư lần thứ 3 » từ sau các cải cách của Đặng Tiểu Bình.

Lần đầu là làn sóng di cư của các sinh viên sau năm 1980. Đợt thứ hai liên quan đến cán bộ có trình độ trí thức cao. Đợt thứ ba là của những người giàu có muốn bảo toàn tương lai.


Quan chức chính quyền cũng chuẩn bị bãi đáp ở ngoại quốc
Theo Le Figaro, giờ đây cuộc sống ở bên ngoài biên giới còn hấp dẫn các quan chức chính quyền.

Họ cũng đã bắt đầu tìm cách đưa gia đình ra định cư ở ngoại quốc. Với những cán bộ tham nhũng, người ta có thể dễ dàng hiểu được lý do chuẩn bị bãi đáp là nhằm đề phòng sự truy đuổi của pháp luật hay các vụ thanh toán nội bộ.


Năm ngoái, ở Trung Quốc người ta đã nói nhiều vụ ông Vương Quốc Cường bí thư huyện Phong Thành tỉnh Liêu Ninh đào tẩu sang Hoa Kỳ.

Khi cảm thấy bị các cuộc điều tra tham nhũng đe dọa, ông này đã ôm hơn 25 triệu đô la chạy sang Mỹ đoàn tụ cùng gia đình vợ con đã định cư ở đó từ trước.

Le Figaro cũng cho biết thêm, các trang mạng Trung Quốc vẫn thường hay nói đến những chuyến máy bay đi châu Âu hay Hoa Kỳ đã phải quay lại vì « lý do kỹ thuật ».

 Nhưng thực ra đó là những vụ bắt giữ các cán bộ cao cấp đào thoát. Tháng 8 năm ngoái, một chiếc Boeing 747 đi New York sau 7 giờ bay đã phải quay lại Bắc Kinh. Các cư dân mạng Trung Quốc khẳng định vụ này nhằm ngăn chặn 25 ủy viên trung ương định chạy trốn. Tuy nhiên, chính quyền đã phủ nhận thông tin này.

Chuyện các quan chức bỏ chạy ra nước ngoài không chỉ gây phiền toái về mặt chính trị cho chế độ mà còn làm thiệt hại không nhỏ về tài chính. Theo Le Figaro, một nghiên cứu của ngân hàng trung ương Trung Quốc gần đây tiết lộ trong vòng chưa đầy 20 năm đã có 18 nghìn cán bộ chính quyền nước này đã bỏ trốn ra nước ngoài sau khi biển thủ tổng số tiền lên tới chín chục tỷ đô la. Có điều khá thú vị là điểm đến của họ cũng phân cấp rõ rệt.

Các cán bộ cấp cao thì bay đến Hoa Kỳ, Canada hay Úc. Cán bộ cấp thấp thì đi Nga, Thái Lan hoặc chọn Hồng Kông để chuyển tiếp sang các nước phương Tây khác.

Gần đây, người ta nói nhiều đến sự tàn lụi của phương Tây và sức trỗi dậy mạnh mẽ của Trung Quốc, nhưng Le Figaro kết luận : cái thế giới phương Tây già cỗi có vẻ vẫn còn sức hấp dẫn với người Trung Quốc.


Nước Pháp một mình trên tuyến đầu ở mặt trận Mali
Với cuộc can thiệp quân sự vào Mali, nước Pháp như đang ở trong không khí chiến tranh thực sự. Phủ kín trang nhất của hầu hết các báo Pháp ra hôm nay là những bức hình quân đội Pháp triển khai ra trận.

Các bình luận, những câu hỏi vẫn tiếp tục được các báo đặt ra trong ngày thứ 5 tham chiến tại quốc gia châu Phi này. Mối quan ngại lớn hiện nay là Pháp đang phải một mình trên tuyến đầu của chiến trường Mali.

Le Figaro chạy tựa « Mali : Cuộc can thiệp Pháp còn kéo dài ». Libération đặt vấn đề « Mali : Những câu hỏi về cuộc can thiệp ».

 Còn tựa lớn của báo La Croix « Tại sao Pháp can thiệp vào Mali? ».

Trước tiên, về câu hỏi liệu nước Pháp có lý khi can thiệp quân sự vào Mali hay không ? Nhật báo Le Figaro trả lời là Có.

Theo Le Figaro, « Tới cứu giúp Mali để ngăn không để khu vực Sahel trở thành thánh địa khủng bố, nước Pháp đóng vai trò cần phải có trong phạm vi lân cận của mình.

Quyết tâm được thể hiện bằng việc tổng thống Pháp phát động chiến dịch quân sự là đáng được hoan nghênh ».

Nhật báo Le Monde cũng tán đồng quan điểm trên, tờ báo viết : « Ông Hollande đã chấp nhận nguy hiểm khi can thiệp quân sự. Ông đã đúng khi đội quân thánh chiến cực đoan đang tiếp tục tiến xuống phía nam đe dọa thủ đô Bamako mà ở đó một đội quân rệu rã cùng với một chính quyền yếu ớt của Mali không thể đủ khả năng chống đỡ ». Theo tờ báo thì quyết định can thiệp quân sự của Pháp là đúng lúc và dũng cảm.
Trong khi đó, xã luận của báo La Croix với tiêu đề « Trên tuyến đầu » đặt một câu hỏi khác : « Quân đội Pháp ở mặt trận đang chờ tăng viện. Nhưng chờ bao lâu nữa ? Các đồng minh châu Âu và Hoa Kỳ ủng hộ Pháp ở Liên Hiệp Quốc, nhưng sự hỗ trợ của họ có vẻ kín đáo và rất hạn chế. Còn những người bạn ở Tây Phi thì vẫn lập lờ giữa quyết tâm và thận trọng. »

Libération cũng khẳng định thêm : « Quan tâm hàng đầu của Paris là quân đội của các nước châu Phi triển khai chậm.

Trên nguyên tắc những đơn vị đầu tiên của những nước châu Phi ủng hộ Mali trong những ngày tới phải được triển khai, nhưng đến giờ chưa có gì là chắc chắn. Hơn nữa các đơn vị này rất khó có thể sẵn sàng chiến đấu ít nhất là trong vòng ba tháng tới ».

Tờ báo tỏ lo ngại rằng nếu như thự sự nước Pháp tham chiến, nhân danh loại trừ khủng bố chứ không phải vì lợi ích riêng của mình, nhưng người ta không hiểu tại sao các đồng minh của họ lại vắng bóng trên thực địa. Nước Pháp đang cần sự hậu thuẫn của quốc tế trong chiến dịch này. Pháp chưa thấy lợi đâu mà đã thấy nguy hiểm tiềm tàng đe dọa bị các phần tử cực đoan tấn công ở trong nước.

Mối đe dọa khủng bố trên đất Pháp là có thực
Một câu hỏi nữa lại đặt ra cho nước Pháp lúc này là liệu Pháp có bị đe dọa trực tiếp ? Nhật báo Le Parisien khẳng định đe dọa khủng bố là có thực với hàng tựa « các phần tử Hồi giáo cực đoan đe dọa nước Pháp ».

 Theo tờ báo thì cần phải đánh giá « rất nghiêm túc khả năng của các chiến binh Hồi giáo cực đoan.

Trước hết, bởi vì chúng đã thu thập được rất nhiều vũ khí tồn đọng trong lúc chế độ Kadafi sụp đổ. Tiếp nữa là bởi vì những kẻ cuồng tín sẵn sàng chết cho lý tưởng chống phương Tây.

Chúng hoàn toàn có khả năng hành động và gieo rắc sợ hãi không những chỉ ở bên trong mà còn cả ở bên bên ngoài mảnh đất của chúng».

Libération dẫn
 phân tích của các chuyên gia chống khủng bố cho rằng, việc một mình can thiệp quân sự càng làm cho Pháp trở thành kẻ thù duy nhất và gia tăng nguy cơ trả đũa của các phần tử Hồi giáo cực đoan.

Như vậy, khi tham chiến tại Mali, nước Pháp đang một mình đối phó với hai mặt trận.
 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link