Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Friday, January 18, 2013

Điều gì hủy diệt tiền đồ dân tộc?


 


THỨ NĂM, NGÀY 17 THÁNG MỘT NĂM 2013


Điều gì hủy diệt tiền đồ dân tộc?



Trần Văn Huỳnh (Danlambao) - Bản dự thảo hiến pháp sửa đổi lần đầu tiên xuất hiện Quyền con người. Đây có thể là một tiến bộ. Tuy nhiên đó cũng có thể chỉ là sự làm đẹp trên danh nghĩa cho những văn bản mà không thực sự kéo theo những tiến bộ thực chất trong việc tôn trọng và bảo vệ quyền con người tại Việt Nam.

 

Hiến pháp hiện hành dù không trực tiếp dùng từ quyền con người nhưng cũng đã hiến định không thiếu các quyền dân sự, chính trị, kinh tế, xã hội, văn hóa giống như được quy định trong hai công ước Quốc tế về các quyền Dân sự, Chính trị và về các quyền Kinh tế, Xã hội, Văn hóa của Liên Hiệp Quốc mà nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam đã ký gia nhập từ năm 1982. Nhưng đã hơn 30 năm qua từ khi gia nhập và 20 năm từ lúc bản hiến pháp1992 có hiệu lực mà những quyền đó vẫn thiếu vắng trầm trọng trong thực tế cuộc sống của công dân Việt Nam. Cá nhân tôi, một người hay đọc và cũng có điều kiện để đọc và nghe, chỉ được biết đến hai công ước nói trên từ năm 2010 trong những bài viết, quyển sách mà con tôi viết. Tôi cũng chỉ bắt đầu hiểu rõ được về quyền con người nhờ các tài liệu đó. Nhưng con tôi đã cầm tù vì đã viết nên những tài liệu để tuyên truyền cho quyền con người như vậy. Trong khi đó dù được nghe nhà nước tuyên truyền hằng ngày, mọi lúc mọi nơi về đủ thứ điều được cho là tốt đẹp nhưng tôi chẳng bao giờ nghe thấy đến quyền con người, giáo dục và hướng dẫn cho người dân hiểu và sử dụng quyền con người trong cuộc sống hằng ngày của mình. Thay vào đó là các giá trị về chủ nghĩa, về tư tưởng, về đạo đức vốn càng làm cho người dân mê muội và lệ thuộc.

 


Trong khi đó hai từ nhân quyền lại bị phát biểu, nhận định, phê phán theo những cách mà chúng khiến cho người dân cảm nhận như là một điều sai trái, là phản động, là thế lực thù địch, là lợi dụng quyền tự do dân chủ, v.v… Nói chung là làm người dân sợ hãi khi nghĩ đến nhân quyền. Nói chi đến sử dụng các quyền đó. Mới đây thôi, ngày Quốc tế Nhân quyền 10 tháng 12 năm 2012 mà bản tin thời sự 19h00 của đài truyền hình trung ương VTV tuyệt nhiên không nhắc đến một chút gì đến sự kiện này. Còn báo Nhân dân, cơ quan trung ương phát ngôn của đảng Cộng sản Việt Nam thì lại có một bài viết theo kiểu phải cảnh giác chống những luận điệu sai trái, xuyên tạc, lợi dụng nhân quyền,… Chỉ cần như thế thôi cũng đủ đánh giá được thành ý của đảng và nhà nước về quyền con người như thế nào.

 

Còn những nỗ lực tuyên truyền quyền con người của các tổ chức dân sự, các phong trào vì quyền con người thì bị ngăn chặn, thậm chí là đàn áp. Phong trào Con đường Việt Nam ngay sau khi ra đời đã dành những nguồn lực hiếm hoi của mình để biên soạn quyển sách "Câu chuyện quyền con người" nhằm giới thiệu những quyền cơ bản, bất di bất dịch, phổ quát mà Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền của Liên Hiệp Quốc đã trịnh trọng tuyên bố và bảo vệ các quyền đó cho nhân dân toàn thế giới. Cuốn sách cũng phân tích về những quyền như vậy đã được quy định thế nào trong hai công ước Quốc tế mà Việt Nam đã ký kết, và hiến định ra sao trong hiến pháp. Đây là một nỗ lực rất lớn để hướng dẫn cho người dân Việt Nam nắm bắt được quyền con người một cách dễ hiểu, gần gũi với cuộc sống thường ngày của mình.Đó cũng là sự đáp ứng lời kêu gọi của Liên Hiệp Quốc đến với từng công dân và quốc gia trên thế giới cần nỗ lực để tuyên truyền và giáo dục về quyền con người cho nhân loại. Nhà nước Việt Nam đã hoàn toàn thiếu sót với trách nhiệm đó nhưng lại thừa thải những quyết tâm để ngăn chặn nỗ lực của người khác thực hiện trách nhiệm này.

 

Dù còn non trẻ nhưng với sự giúp đỡ của những người ủng hộ, phong trào Con đường Việt Nam đã hoàn thành được cuốn sách nói trên bằng tiền túi của những người sáng lập và khởi xướng phong trào. Sau đó nó được in ấn ở Mỹ và tổ chức ra mắt tại đó để kêu gọi những tấm lòng tương trợ của đồng bào hải ngoại giúp để có kinh phí nhằm phát hành với số lượng lớn để người dân Việt Nam có được một tài liệu thân thiện, dễ hiểu về quyền con người. Thế nhưng việc làm đó bị cho là phi pháp ở Việt Nam. Chỉ vì anh Lê Thăng Long nhận được vài chục cuốn sách này từ Mỹ để gửi tặng cho một số người thân quen và dự định dùng nó làm mẫu để đăng ký xuất bản ở Việt Nam mà đã bị cơ quan an ninh làm việc và yêu cầu chấm dứt. Lý do duy nhất mà họ đưa ra là cuốn sách đó chưa được kiểm duyệt văn hóa phẩm nhập khẩu nên tặng một quyển sách như vậy là phạm pháp, dù chính họ cũng thừa nhận nội dung của quyền sách là tốt và không có vấn đề gì. Nhiều năm làm công tác đối ngoại tại sở Văn hóa thông tin TPHCM, tôi chưa từng nghe thấy một nhận định vô luật vô lối như vậy. Nếu như thế thì phải có hàng tá quan chức phạm pháp khi đi nước ngoài mang về những quyển sách được tặng chưa được kiểm định văn hóa, ngay cả đối với những cuốn ca ngợi Hồ Chí Minh.

 

Việc sử dụng quyền con người của các cá nhân cũng bị ngăn chặn có hệ thông và đàn áp thẳng tay không chỉ đối với những người muốn tham dự những phiên tòa để ủng hộ những người bị xét xử vì đã dũng cảm sử dụng quyền con người mà còn với cả những người đã từng sử dụng những quyền đó để xuống đường và góp phần xây dựng nên chế độ này vì lý tưởng tự do và độc lập. Nhưng cái mà họ nhận được bây giờ không chỉ là sự đàn áp mà còn bị xúc phạm nhân phẩm - giá trị cao nhất mà quyền con người hướng đến. Đó là chưa kể hàng triệu việc vi phạm nhân quyền xảy ra hàng ngày khắp mọi nơi trong các lĩnh vực dân sự, kinh tế, xã hội, văn hóa. Học sinh không được đảm bảo giờ nghỉ ngơi, nông dân không được đảm bảo quyền sở hữu ruộng đất, công nhân không được đảm bảo quyền đình công và tự lập công đoàn, người dân và doanh nghiệp không được tự do mua bán vàng miếng, v.v… là những việc không tôn trọng quyền con người vốn là những nguyên nhân tạo ra các vấn nạn hiện nay - từ kinh tế yếu kém đến tham nhũng, khiếu nại đất đai, xét xử oan sai, giáo dục, đạo đức xuống cấp, chủ quyền quốc gia bị đe dọa, v.v…

 

Căn nguyên của những vấn đề trên là do người dân không được hướng dẫn và tạo điều kiện để sử dụng quyền con người của mình. Thế nhưng một cuộc thi tìm hiểu quyền con người đầu tiên ở Việt Nam nhằm khơi dậy hiểu biết và ý thức này cho nhân dân thì không những không được khuyến khích mà còn bị ngăn chặn. Trong một lần làm việc với sĩ quan an ninh, tôi không nghe họ đưa ra được cơ sở pháp lý nào để chứng minh được rằng một cuộc thi như vậy là phạm pháp hoặc cần giấy phép. Điều mà họ viện dẫn để quy kết là những tờ rơi cổ động cho cuộc thi chính là truyền đơn. Không hiểu họ suy nghĩ thế nào, nếu tờ rơi đó bị cho là để tuyên truyền chống chế độ thì chế độ đó xem quyền con người là kẻ thù, là thù địch rồi. Đó là chưa kể các giám khảo cuộc thi bị gây áp lực thường xuyên đến mức một vị đã phải xin lỗi rút lui. Một số thí sinh dùng tên thật cũng bị đe dọa để phải xin rút lại bài dự thi.

 

Nhiều đêm tôi đã bị mất ngủ nghĩ về vận mệnh dân tộc này sẽ như thế nào trong một đất nước mà những quyền cơ bản của nhân dân dễ dàng bị xâm phạm và không một ai phải chịu trách nhiệm trước pháp luật cho những sự vi phạm đó - vi hiến, vi phạm luật Việt Nam lẫn quốc tế. Chúng được thực hiện một cách có tổ chức, hệ thống mà không có bất kỳ cá nhân hay tổ chức tội phạm xã hội nào có được. Người vi phạm còn được trả lương và thưởng nếu có thành tích tốt.

 

Tuy nhiên đọc những bài dự thi "Quyền con người và Tôi" thì trong tôi lại sáng lên những niềm hy vọng. Những bài viết đó chứng minh một sự tồn tại tự nhiên trong sâu thẳm của từng con người về quyền con người và khát vọng đối với những quyền thiêng liêng đó. Họ có thể không biết về Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền, về các Công ước Quốc tế về Quyền con người hay cả Hiến pháp Việt Nam. Nhưng họ vẫn hiểu được rằng những quyền đó thuộc về họ và họ đã bị tước đoạt. Họ khát khao tự do và nhân phẩm của mình cũng như mong muốn những giá trị đó cho người khác. Không cần lý luận phức tạp nhưng họ cũng biết được những vấn nạn mà họ gặp phải trong cuộc sống hằng ngày là điều liên quan đến sự thiếu tôn trọng quyền con người. Tích cực hơn, họ nhìn thấy được giá trị của quyền con người trong mục tiêu làm cho cuộc sống của mình và đất nước tốt đẹp hơn.

 

Dù không nhiều, được 42 bài dự thi nhưng tôi tin đó là những hạt giống đầu tiên đã nảy mầm và sẽ nhanh chóng đơm hoa kết trái rồi lan tỏa đến hàng ngàn rồi hàng triệu những hạt giống khác. Gần đây người dân nói và hành động vì quyền con người nhiều hơn hẳn so với trước. LỜI KÊU GỌI THỰC THI QUYỀN CON NGƯỜI THEO HIẾN PHÁP TẠI VIỆT NAM đã có hơn 2000 chữ ký là một điểm son đáng trân trọng.

 

Với tôi những nỗ lực của các cá nhân và tổ chức nhằm khơi dậy ý thức và thúc đẩy sự tự tin sử dụng quyền con người cho nhân dân thì quan trọng và thiết thực hơn nhiều so với việc sửa đổi hiến pháp mà không đi kèm với thực tâm thay đổi nạn cường quyền, lối hành xử coi thường nhân quyền của các cơ quan công quyền. Nỗ lực trước thì chắc chắn sẽ dẫn đến sự thay đổi thực chất và tốt đẹp cho xã hội, trong khi cái sau sẽ chỉ là lợi dụng quyền con người để tạo ra một vật trang sức mà thôi.

 

Vì xét cho cùng, Freedom is not free, tự do không tự nhiên mà có, nó đòi hỏi từng người phải mong muốn nó và giành lấy nó bằng sự tự tin sử dụng quyền con người của mình. Đó cũng là lý do vì sao kẻ thù của nó luôn phải làm cho con người sợ hãi. Đó cũng là một tội lỗi nghiêm trọng nhất vì nó hủy diệt tiền đồ của cả một dân tộc.

 


 

 

 


__._,_.___

Điếu Cày tố cáo sự phi pháp của phiên tòa (3)


 


THỨ NĂM, NGÀY 17 THÁNG MỘT NĂM 2013


Điếu Cày tố cáo sự phi pháp của phiên tòa (3)


 



VRNs (17.01.2013) – Sài Gòn – Sau khi nhận được Bản án sơ thẩm, blogger Nguyễn Văn Hải – Điếu Cày đã có đơn kháng cáo, ký ngày 28.09.2012. Trong Bản kháng cáo, blogger Điếu Cày tố cáo sự sai trái của toàn bộ quá trình tố tụng của Công an, Viện kiểm sát và Tòa án đối với anh.

 

Anh viết: "Đây là một vụ án có quá nhiều vi phạm trong quá trình điều tra:

 

1. Khám xét nhà 57/31 Phạm Ngọc Thạch, P. 6, Q.3 của bà Dương Thị Tân là người không liên quan gì đến vụ án. Địa chỉ này không phải là nơi đăng ký hộ khẩu thường trú của tôi trước khi bị bắt lần đầu, 19.04.2008.

 

2. Ngăn cản luật sư tham gia trong quá trình điều tra. Thông báo chậm trễ (3 tháng). Không cấp giấy chứng nhận bào chữa trong quá trình điều tra, mà không đưa ra được quyết định cấm luật sư tham gia trong quá trình điều tra của VKSND TP.HCM.

 

3. Ngang nhiên tước đoạt quyền lợi chính đáng của bị can, phá hoại chính sách nhà nước đối với bị can, lừa dối bị can, cản trở không cho bị can thực hiện quyền khiếu nại, tố cáo. Cụ thể:

 

- Tôi được chuyển từ trại giam PA 92 đến trại giam B34, Bộ công an, ngày 12.11.2010 đến ngày 29.04.2011. Trại giam B34, BCA không thông báo nơi giam giữ tôi cho gia đình tôi theo quy định pháp luật.

 

- Trại PA 92 vẫn tiếp tục lừa dối gia đình tôi để nhận quà và tiền gởi lưu ký của gia đình tôi ở trại PA 92 mỗi tháng hai lần. Hậu quả là trong suốt thời gian tôi bị giam giữ ở trại giam B34 BCA, tôi không được gia đình thăm nuôi theo chính sách của nhà nước đối với bị can.

 

Sau hơn 3 tháng đấu tranh với những sai phạm của an ninh điều tra, tôi đã tuyệt thực để phản đối với yêu cầu:

 

+1. Phải để luật sư tham gia trong quá trình điều tra.

 

+2. Phải thông báo cho gia đình tôi đến thăm nuôi tôi tại trại giam B34 BCA, và thực hiện đầy đủ chính sách nhà nước đối với bị can. Chấm dứt lừa dối gia đình tôi tại trại giam PA 92.

 

Tôi yêu cầu trại giam B34 BCA cung cấp giấy viết để viết đơn khiếu nại, tố cáo nhưng không được đáp ứng. Cuộc tuyệt thực kéo dài 28 ngày cho đến ngày 06.03.2011, lúc đó, trại giam B34 mới đưa tôi đi cấp cứu ở bệnh viện 30.04″.

 

Ngoài ra anh Nguyễn Văn Hải còn đưa ra nhiều điều vi phạm nghiêm trọng về tố tụng. Một trong những vấn đề đó là phiên tòa "không chứng minh được sự không liên hệ giữa người bị hại và người tiến hành tố tụng. Bị hại do bản cáo trạng nêu là Đảng cộng sản VN. Những người tiến hành tố tụng có phải là đảng viên Đảng cộng sản VN hay không?"

 

Từng vấn đề blogger Điếu Cày đề cập chứng tỏ từng giai đoạn của tiến trình tố tụng vi phạm luật nghiêm trọng. Có dấu hiệu, những người nhân danh luật pháp để xét xử đã xem thường, như không có, luật pháp mình đang dùng xét xử. Tất cả chỉ diễn tả ý chí của nhà cầm quyền muốn bỏ tù công dân, mà không cần có căn cứ pháp luật nào cả.

 

Sau đây là nguyên văn 3 trang của bản kháng cáo do anh Nguyễn Văn Hải – Điếu Cày viết tại trại PA 92.

 





 





 






Nguồn :http://www.chuacuuthe.com/?p=45500

 

 

 

Hé lộ ‘Khối kim cương’ kiềm tỏa Trung Quốc trên biển


 

Thủ tướng Nhật

Hé lộ ‘Khối kim cương’ kiềm tỏa Trung Quốc trên biển


Thủ tướng Nhật Shinzo Abe có bài đăng trên tạp chí chính trị kinh tế Project Syndicatte nói về các thách thức an ninh trên biển.


Đại dương - 'hồ nước Bắc Kinh'

Mùa hè năm 2007, phát biểu tại Hội trường Trung tâm của Tòa nhà Quốc hội Ấn Độ, với tư cách là Thủ tướng Nhật Bản, tôi đã nói đến “Sự hội tụ của hai đại dương” - một cụm từ mà tôi đã lấy lại tiêu đề bài viết của Hoàng tử Dara Shikoh của đế quốc Mughal, đã được các nhà lập pháp ủng hộ mạnh mẽ. Năm năm sau, tôi càng tin rằng những gì tôi đã nói là hoàn toàn chính xác.

Hòa bình, ổn định và tự do hàng hải ở Thái Bình Dương là vấn đề không thể tách rời đối với sự ổn định, hòa bình và tự do hàng hải ở Ấn Độ Dương. Sự phát triển của mỗi bên thực sự tác động lớn tới mối quan hệ chặt chẽ của cả khu vực hàng hải này. Nhật Bản, một trong những quốc gia có nền dân chủ lâu đời nhất tại châu Á, luôn đóng vai trò bảo vệ lợi ích chung cho cả hai vùng biển.

Tuy nhiên, Biển Đông dường như đang bị biến thành “hồ nước của Bắc Kinh”, được cho là đủ sâu để quân đội Trung Quốc triển khai tàu ngầm tấn công chạy bằng năng lượng hạt nhân, có khả năng phóng tên lửa mang đầu đạn, rồi xây dựng các tàu sân bay đe dọa các nước láng giềng.

Đó là lý do tại sao Nhật Bản không thể đứng yên trước bất cứ động thái mà Trung Quốc gọi là các cuộc tập trận “bình thường” trên vùng biển quần đảo Senkaku (Điếu Ngư - P.V). Những hành động của Trung Quốc không thể đánh lừa được bất cứ ai.

 Thủ tướng Nhật Bản Shinzo Abe.
Thủ tướng Nhật Bản Shinzo Abe.

Các hoạt động của tàu hải quân Trung Quốc đi vào vùng biển tiếp giáp với lãnh thổ của Nhật Bản cũng không thể được bỏ qua. Bằng việc tăng cường sự hiện diện trên vùng biển này thường xuyên, Trung Quốc dường như đang tìm cách thiết lập thẩm quyền của mình xung quanh những đảo, quần đảo mà họ tự nhận là có chủ quyền từ lâu.

Nhật Bản đang ở đây vì thể Biển Đông sẽ được phát triển tích cực hơn. Tự do hàng hải, một vấn đề quan trọng đối với các quốc gia kinh tế như Nhật Bản và Hàn Quốc sẽ được kiểm soát hơn trên vùng biển này.

Quan ngại về một những phát sinh trên vùng biển này, tôi đã trao đổi với chính phủ Ấn Độ về sự cần thiết của họ khi cùng với Nhật Bản bảo vệ tự do hàng hải ở trên Thái Bình Dương và Ấn Độ Dương. Tôi phải thừa nhận rằng, từ năm 2007 tới nay, tôi đã không dự đoán được sự phát triển của hải quân và sự bành trướng lãnh thổ của Trung Quốc lại diễn ra với tốc độ “chóng mặt” như vậy.

Các cuộc tranh chấp trên vùng Biển Hoa Đông và Biển Đông mà Trung Quốc đang “quấy” nay đã trở thành một ưu tiên hàng đầu trong chính sách đối ngoại của Nhật Bản trong đó có việc tăng cường tầm nhìn chiến lược quốc gia. Nhật Bản, quốc gia có nền dân chủ về hàng hải đã trở thành đối tác phù hợp của nhiều quốc qua.

Khối kim cương

Tôi đã vạch ra một chiến lược hàng hải trong đó Úc, Ấn Độ, và một phần của Mỹ (tiểu bang Hawaii) sẽ trở thành “khối kim cương”, bảo vệ cộng đồng hàng hải từ Ấn Độ Dương đến Tây Thái Bình Dương. Tôi cũng đã chuẩn bị một khoản đầu tư lớn nhất có thể và Nhật Bản cũng sẽ nằm trong “khối kim cương" an ninh này.

Tôi cũng xác định, Úc và Ấn Độ, đối tác của Đảng Dân chủ Nhật Bản (DPJ) từ năm 2007 vẫn sẽ là đối tác của Nhật Bản trong thời gian tới.

Ấn Độ, cường quốc ở khu vực với hòn đảo Andaman và Nicobar ở phía tây eo biển Malacca thực sự là khu vực lớn mạnh (khoảng 40% hoạt động thương mại quốc tế diễn ra ở đây). Nhật Bản hiện đang tham gia đối thoại song phương với Ấn Độ về vấn đề quân sự.

Nhật Bản cũng đã bắt tay vào các cuộc hội đàm chính thức ba bên trong đó có Mỹ. Chính phủ Ấn Độ cũng thể hiện được tầm nhìn chính trị của mình bằng việc nhất trí với Nhật Bản trong việc thăm dò, khai thác đất hiếm sau khi Trung Quốc đã đưa vấn đề đất hiếm vào vấn đề ngoại giao.

Tôi sẽ mời Anh và Pháp tham gia vào việc tăng cường an ninh châu Á bởi tôi tin nền dân chủ trên các vùng biển sẽ được thay đổi nếu có sự diện diện của họ. Vương quốc Anh hiện đang hướng tới các thỏa thuận quốc phòng đối với một nhóm gồm các nước Malaysia, Singapore, Úc và New Zealand.

Tôi muốn Nhật Bản tham gia vào nhóm này, thực hiện các cuộc đàm phán với các thành viên về quân sự và có thể phối hợp tập trận với các quốc gia ở quy mô nhỏ hàng năm. Trong lúc này, hạm đội Thái Bình Dương của Pháp tại Tahiti tuy ngân sách nhỏ nhưng vẫn luôn thể hiện được sức mạnh của quân đội nước này.

Điều này nói rằng, Nhật Bản sẽ cân bằng về vấn đề an ninh, quân sự với nhiều cường quốc chứ không riêng đối với Mỹ. Trong thời gian Mỹ tái cân bằng chiến lược quân sự tại châu Á Thái Bình Dương, Mỹ cũng cần tới Nhật cũng như Nhật cần Mỹ.

Trong trận động đất, sống thần, thảm họa hạt nhân năm 2011, quân đội Mỹ đã cứu trợ nhân đạo cho đất nước chúng tôi. Quan hệ Mỹ Nhật có thể nói là đóng vai trò quan trọng không chỉ đối với khu vực mà đối với toàn cầu.

Tôi phải thừa nhận rằng, mối quan hệ của Nhật đối với quốc gia láng giềng Trung Quốc là một yếu tố quan trọng ảnh hưởng tới hạnh phúc của người Nhật Bản. Tuy nhiên, để cải thiện mối quan hệ Trung - Nhật, trước tiên, Nhật Bản phải thắt chặt mối quan hệ với các bên ở Thái Bình Dương, thực hiện đúng các quy tắc pháp luật, tôn trọng quyền của các bên.

Tôi tin chắc rằng trong năm 2013 và những năm tiếp theo, khu vực châu Á-Thái Bình Dương sẽ thịnh vượng và ổn định hơn.

 

Xét lại hệ thống chính trị của Việt Nam


 

Xét lại hệ thống chính trị của Việt Nam


Benedicy J. Tria Kerkvliet
Australian National University
26-11-2012
Người dịch: Nguyễn Quốc Khải

Mặc dầu là một nước có một đảng, hệ thống chính trị của Việt Nam thông thường đáp ứng nguyện vọng của nông dân, công nhân, và những người người khác để cải thiện tình trạng kinh tế, xã hội, và chính trị.

Có nhiều thay đổi quan trọng trong 25 năm vừa qua – đặc biệt là thay thế nền kinh tế chỉ huy bằng nền kinh tế thị trường và bãi bỏ nông nghiệp tập thể bằng sản xuất gia đình – là kết quả của áp lực đòi hỏi thay đổi từ dưới lên trên mà giới lãnh đạo Đảng CSVN mặc nhận.

Tuy nhiên không rõ là Đảng CSVN và chánh phủ của đảng bây giờ có đáp ứng một cách thích đáng hay không đối với những đòi hỏi ngày càng nhiều về việc cải thiện hơn nữa đời sống của đa số dân chúng.

Hình (Reuters): Khoảng 1,000 nông dân biểu tình vào ngày 24-4-2012 để phản đối việc chiếm đoạt khoảng 500 mẫu đất nông nghiệp của hơn 4,000 gia đình tại huyện Văn Giang, tỉnh Hưng Yên, gần Hà Nội. Hơn 3,000 cảnh sát và công an thường phục đã được huy động để dẹp cuộc biểu tình. 20 dân làng đã bị bắt giam theo bài tường thuật vào ngày 26-4-2012 của AP: “Vietnam detains 20 following mass land eviction.”

Hình (Reuters): Khoảng 1,000 nông dân biểu tình vào ngày 24-4-2012 để phản đối việc chiếm đoạt khoảng 500 mẫu đất nông nghiệp của hơn 4,000 gia đình tại huyện Văn Giang, tỉnh Hưng Yên, gần Hà Nội. Hơn 3,000 cảnh sát và công an thường phục đã được huy động để dẹp cuộc biểu tình. 20 dân làng đã bị bắt giam theo bài tường thuật vào ngày 26-4-2012 của AP: “Vietnam detains 20 following mass land eviction.”

Chứng cớ của những đòi hỏi như vậy có rất nhiều và nó có thểthấy được rõ ràng hơn so với giai đoạn từ giữa thập niên 1970 đến giữa thập niên 1980 bởi vì trong giaiđoạn này những công dân Việt Nam ít khi công khai nói lên sự bất mãn. Bây giờ, gần như hàng ngày, những công dân chán ghét, thông thường tức giận, biểu tình trước những văn phòng của nhà nước và của Đảng CSVN tại Hà Nội, thành phố HCM và những nơi khác. Những người dân quẫn trí thường phải đi xa để hi vọng làm cho chinh quyền tỉnh hay quốc gia nghe những khiếu nại của họ, đọc những đơn thỉnh cầu và đáp ứng một cách thuận lợi đối với những sự phê phán của họ.

Trong những cuộc biểu tình, gồm từ vài chục người đến trên một ngàn người, những tham dự viên mang theo những tranh cổ động, trưng lên những biểu ngữ và phổ biến danh sách liệt kê những khiếu nại cho bất cứ ai họ có thể vươn tới. Họ thông thường mặc quần áo mang những hàng chữ hay những bức hình tóm tắt những khiếu nại và cầu xin của họ. Những sự chỉ trích của những người biểu tình liên quan thông thường nhất đến việc chiếm đoạt dất canh tác của họ bởi những viên chức địa phương và tỉnh và họ chỉ được bồi thường rất ít trong khi đó đất này được đem bán cho những nhà đầu tư và phát triển đất đai với những số tiền rất lớn và những nguồn lợi khác. Quan điểm chung của những người biểu tình là những viên chức tham nhũng này không chỉ cướp đất đai mà còn cướp cả cuộc sống của họ (2).

Trên Internet, người ta có thể dễ dàng tìm thấy hàng trăm chuyện, những bài bình luận và những cuộc phỏng vấn bởi và về người dân Việt chỉ trích đích danh những chính sách của chính phủ, những cơ quan và các viên chức. Internet cũng chứa đựng những bài tường thuật về công nhân đình công đòi được trả lương và điều kiện làm việc tươm tất. Ngoài ra, trên Internet còn có những bài tiểu luận của những người theo chủ nghĩa quốc gia dân tộc chửi rủa chính phủ Việt Nam vì không làm gì nghiêm chỉnh để chống lại những cuộc xâm phạm vào lãnh thổ Việt Nam và bóc lột tài nguyên thiên nhiên trên đất nước Việt Nam của Trung Quốc.

Chính quyền Việt Nam có lắng nghe những lời chỉ trích chính trị công khai này và những chỉ trích khác hay không? Họ có đáp ứng một cách nhiệt tình và trách nhiệm hay không? Những cuộc thăm dò trên toàn quốc và những nguồn tin tức khác cho thấy rằng chỉ có vài cơ quan là tốt còn phần đông là không (3).

Chính quyền thiết lập những bức tường lửa để ngăn chặn những trang mạng phổ biến những tài liệu trái ngược với quan điểm và lợi ích của nhà nước.Những trang mạng cá nhân của những người chỉ trích không phải là những mục tiêu duy nhất. Nhà nước chiếu cố cả đến Facebook, mạng BBC tiếng Việt, Đài Á Châu Tự Do, Radio France Internale và một vài hệ thống truyền thông lớn trên thế giới. Trong khi những người Việt Nam khôn khéo có thể tìm cách vượt qua được những hàng rào cản của chính phủ, nhiều công dân khác bị chặn lại.

Tham nhũng trở nên lan rộng hơn một cách dễ chứng minh, không phải chỉ ở cấp địa phương mà còn ở những cấp cao nhất (4). Hàng loạt những chiến dịch của chính phủ, những chỉ thị và những bài diễn văn chống tham nhũng chỉ tạo được ít hiệu quả trong vài năm vừa qua.Theo những người chỉ trích và ngay cả một vài đại biểu Quốc Hội, một lý do quan trọng là những cơ quan phụ trách chống tham nhũng khoan nhượng tham nhũng hoặc chính các cơ quan này cũng tham nhũng. Một số người Việt thông thạo tin tức nói rằng ngay chính thủ tướng có những viên chức tham nhũng ở xung quanh và theo nhiều lời đồn đãi, ông ta quá giầu có so với những thứ mà lương của một viên chức suốt đời làm việc cho nhà nước có thể cung cấp.

Những vụ tịch thu đất đai (và nạn tham nhũng đi kèm theo) là mục tiêu của trên 70% của những khiếu nại trên giấy tờ mà những cơ quan của nhà nước đã nhận được trong những năm vừa qua. Tuy vậy, bản thảo của luật đất đai tu chính mà chính quyền đã phổ biến vào tháng 9, 2012 không đề cập gì đến đòi hỏi chính của những người chỉ trích là không được lấy đất của nông dân để làm lợi cho những người phát triển đất đai và đầu tư. Họ lập luận rằng nếu đất cần phải được thu hồi cho một dự án công – thí dụ xây cất xa lộ quan trọng hay một căn cứ quân sự – nông dân cần phải được bồi thường thỏa đáng.

Về vấn đề bang giao với Trung Quốc, chính quyền Việt Nam nói rằng họ đang dùng những đường dây ngoại giao để đối phó với những vụ xâm nhập của Trung Quốc. Tuy nhiên, chính quyền Việt Nam tiếp tục công khai ca ngợi Trung Quốc là người bạn thân của Việt Nam, đổi xử với chính quyền Trung Quốc một cách kính trọng tột bực và với lễ nghi hoành tráng. Trong khi đó chính quyền Việt Nam lại đe dọa đồng bào của mình, những người tham gia biểu tình trong hàng trăm lần trong hai năm vừa qua để chống những hành động của Trung Quốc gây thiệt hại cho Việt Nam. Gần đây, một tòa án tại thành phố HCM đã xử hai người chống đối. Họ làm bài hát chỉ trích phản ứng của nhà nước Việt Nam đối với sự xâm nhập vào lãnh thổ của Việt Nam trong Biển Hoa Nam và kêu gọi người Việt tham gia những cuộc tập hợp để phản đối. Tòa xét thấy cả hai người này phạm tội phổ biến tuyên truyền chống nhà nước và kết án một người bốn năm tù và người kia sáu năm tù (7). Bản án này chỉ là một trong nhiều thí dụ cho thấy rằng, chính quyền Việt Nam bắn người đưa thư thay vì giải quyết những khiếu nại và phê bình chính đáng.

Còn có hi vọng rằng chính phủ của Đảng CSVN một lần nữa sẽ đáp ứng nhiều hơn và ít đàn áp hơn, mặc dù hiện tại triển vọng kém lạc quan hơn so với quá khứ.

Benedict J. Tria Kerkvliet là giáo sư danh dự của phân khoa Thay Đổi Chính Trị và Xã Hội của School of International, Political and Strategic Studies thuộc Australian National University. GS Kerkvliet viết khá nhiều sách về Việt Nam, trong đó có ba cuốn mới nhất là (a) The Power of Everyday Politics: How Vietnamese Peasants Transformed National Policy; (b) Beyond Hanoi: Local Governments in Vietnam; và (c) Getting Organized in Vietnam: Moving in and around The Socialist State.

© Nguyễn Quốc Khải


—————————————–
Chú thích:

(1) Benedict J. Tria Kerkvliet, “The Power of Everyday Politics: How Vietnamese Peasants Transformed National Policy,” Cornell University Press, 2005.
(2) AFP, “Vietnam farmers protest land lost to satellite city,” February 10, 2012.
(3) Central Committee of the Vietnam Fatherland Front, Commission on People’s Petitions – National Assembly, UNDP, “Vietnam Provincial Governance and Public Administration Performance Index, 2011-2012.” 2012.
(4) Le Hong Hiep, “Vietnam’s fight against corruption: a self-defeating effort?” VNU, November 6, 2012.
(5) Vũ Hoàng, “Chống tham nhũng: 7 năm chưa kết quả,” RFA, 16-11-2012.
(6) Le Hong Hiep, “Vietnam confronts the Chinese ‘charm offensive’,” VNU, February 1, 2012.
(7) UPI, “Vietnam jails musicians for propaganda,” October 31, 2012.

 

 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link