Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Saturday, January 19, 2013

HOÀNG SA, TRƯỜNG SA LÀ CỦA VIỆT NAM !CHO DÙ NAY ĐÃ BỊ TRUNG CỘNG CƯỠNG ĐOẠT BẰNG VŨ LỰC


 

HOÀNG SA, TRƯỜNG SA LÀ CỦA VIỆT NAM !

CHO DÙ NAY ĐÃ BỊ TRUNG CỘNG CƯỠNG ĐOẠT BẰNG VŨ LỰC

                                                                                                          MƯỜNG GIANG

 

 

           

            Theo bản tin của UPI-AFB ngày 23-9-1958, thì vào ngày 14-9-1958, thủ tướng Bắc Việt là Phạm Văn Ðồng đã ký văn kiện có phê chuẩn của chủ tịch nước Hồ Chí Minh xác quyết rằng : ‘ Chính phủ VNDCCH tôn trọng quyết định, lãnh hải 12 hải lý cũng như hai quần đảo Hoàng Sa-Trường Sa, chính là hai đảo Tây Sa-Nam Sa của Trung Hoa ’. Tiếp theo ngày 22-9-1958 đại sứ VC tại Bắc Kinh là Nguyễn Khang dâng văn kiện xác nhận điều trên, do Phạm Văn Ðồng ký lên thiên triều.

 

             Tháng 5-1976, trên tờ Sài Gòn Giải Phóng của Ngô Công Ðức, Lý Quý Chung.. vẫn còn đăng lời xác nhận của CSVN rằng ‘ Hoàng Sa-Trường Sa là của Trung Cộng’. Khôi hài hơn, báo trên còn viết tiếp ta và Tàu sông liền sông núi dính núi, nên Hoàng Sa-Trường Sa của ai cũng thế thôi, nên nếu VN muốn lấy lại đảo lúc nào, Bắc Kinh cũng sẵn sàng giao trả ‘ Nhưng có lẽ bi thảm nhất vào ngày 14-3-1988, Hải quân VN đã giao tranh đẳm máu với Tàu đỏ tại Trường Sa để bảo vệ số đảo còn lại của ta, từ sau ngày 30-4-1975. Ngay sau đó, trên tờ Nhân Dân số ra ngày 26-4-1988, Hà Nội đã không dám tố cáo sự kiện lịch sử này trước công luận quốc tế, ngược lại vẫn ngoan cố bao che cho tội bán nước của Hồ Chí Minh năm 1958 là đúng. Bởi có vậy, Trung Cộng lúc đó mới viện trợ súng đạn, gạo tiền và cả triệu quân, để CS Bắc Việt có phương tiện và hậu thuẩn đánh chiếm VNCH từ 1955-1975.

 

            Gần một thế kỷ bị Pháp đô hộ (1884-1954), đã độc quyền ký kết nhiều hiệp ước song phương cũng như các công ước quốc tế, về luật biển, hải đảo và biên giới giữa các nước. Năm 1885, Pháp ký với Mãn Thanh hiệp ước Thiên Tân, hủy bỏ sự liên quan giữa Nhà Nguyễn VN và Trung Hoa, hủy bỏ ấn phong vương, phân định lại đường ranh giới bằng cọc cắm và bản đồ. Năm 1887, Pháp và Trung Hoa lại ký Hiệp Ước Brévié, phân ranh vùng Vình Bắc Phần, từ Trà Cổ (Móng Cáy), dọc kinh tuyến Ðông 108. Theo đó, phía tây đảo Bạch Long Vĩ là lãnh hải của VN, phía đông là của Trung Hoa. Về sự tranh chấp hai quần đảo Hoàng SaTrường Sa, cũng được quốc tế giải quyết năm 1982 dựa theo công ước luật biển. Tháng 11-1993, công ước trên được LHQ phê chuẩn và thi hành vào năm 1994, với 170 quốc gia công nhận, trong đó có Trung Cộng và VN.

 

            Từ sau ngày 30-4-1975, CSVN lúc nào cũng rêu rao  về độc lập tự do, vẹn toàn lãnh thổ. Thế nhưng mọi sự đã lộ nguyên hình khi thành tích bán nước cho Tàu, phản bội quê hương bị toàn dân trong và ngoài nước phanh phui. Nhờ đó, mọi người mới biết trong năm 1999 và 2000, Ðổ Mười, Lê Khả Phiêu, Võ Văn Kiệt, Nông Ðức Mạnh, Trần Ðức Lương, Phan Văn Khải, Nguyễn Mạnh Cầm, Nguyễn Tấn Dũng và hầu hết Chính trị Bộ, đã lén lút  ký kết 2 Hiệp Ước bất bình thường, vô lý, phản bội dân tộc, trong sự Bán Ðất Biên giới và Bán Vịnh Bắc Phần cho giặc Tàu.

 

             Tóm lại, tất cả những ký kết điều hoàn toàn sai trái về công pháp quốc tế và đạo lý dân tộc, đi ngược lại truyền thống hòa bình, tự chủ, không lấy thịt đè người của bản tuyên ngôn nhân quyền của Liên Hiệp Quốc. Tất cả đều là những âm mưu xâm lăng, hay nói đúng hơn chính Hồ Chí Minh và CSVN đã rước voi Tàu về dầy mã Việt, ngay từ khi bắt đầu nhận viện trợ của Trung Cộng năm 1950 cho tới cuộc chiến Ðông Dương lần thứ 2 (1960-1975) chấm dứt. Trung Cộng lợi dụng quân viện và nhất là trong cuộc chiến biên giới năm 1979 giữa Việt-Trung, đã xua hàng triệu dân Tàu gốc thiểu số tại các tỉnh biên giới, lấn đất dành dân,sâu trong nội địa VN. Theo báo chí ngoại quốc, VC đã bán cho Trung Cộng tại biên giới Việt Hoa hơn 15.600 km2 và 20.000 km2 lãnh hải trong vịnh Bắc Phần.. Do đó tại Miền Bắc ngày nay, VN đã mất hẳn những địa danh hồn thiêng sông núi như Ải Nam Quan, Thác Bản Giốc, và Ðồng Ðăng với Phố Kỳ Lừa

 

             Thời Pháp thuộc, Nam Quan được gọi là Porte de Chine. Sau năm 1954, Mao Trạch Ðông đổi thành Mục Nam Quan, riêng VC gọi là Cửa Hữu Nghị. Trong dòng sông lịch sử, suốt mấy ngàn năm qua, Nam Quan là nơi chứng kiến bao cuộc tang dâu máu lệ. Ngày xưa, tại nơi này, Mạc Ðăng Dung quì gối dâng đất cho nhà Minh để được làm vua nước Nam. Bây giờ lịch sử lại tái diễn qua sự kiện CSVN liên tục lén lút bán biên giới và lãnh hải, hải đảo cho giặc Tàu để vinh thân, phì gia, bảo vệ đảng cọng sản.              

 

            Từ năm 1930 tới nay chỉ vì lợi lộc cá nhân và đảng hệ, mà đảng CS đã cõng voi về đầy xéo đất nước, làm cho voi quen đường, chẳng những lấn đất dành biển, mà còn ngổ ngáo sử dụng một mình một chợ thượng nguồn các con sông thiêng của VN, từ sông Hồng, sông Ðà, Lô, Thái Bình ở Bắc Phần cho tới sông Cửu Long tại miền Nam. Thảm kịch trên làm cho nước ta, bao chục năm qua chịu không biết bao nhiêu thiên tai bảo lụt, gây thiệt hại mùa màng tật bệnh, vì những chất độc hại của Tàu đổ xuống các dòng sông, theo nước xuống tận đồng bằng sông Hồng, sông Cửu trước khi ra biển.

 

            Dân chúng VN bao đời sống nhờ biển cá, CS ngày nay đem biển bán cho giặc Tàu, khiến cho nguồn lợi thủy sản bị hao hụt trầm trọng, tài nguyên dưới đáy biển bao đời, nay thuộc về ngoại bang. Tháng 1-2005, ngư dân tỉnh Thanh Hóa hành nghề trong Vịnh Bắc Việt , đã bị lực lượng quân sự của Trung Cộng bắn giết một cách tàn nhẫn tận tuyệt, bất chấp lòng nhân đạo và luật lệ của quốc tế. Thảm kịch đau lòng tủi nhục trên làm cho cả nước, ai cũng rớt nước mắt vì thường đồng bào mình. Tiếp theo là việc Trung Cộng khai thac dầu hỏa trong vùng lảnh hải và thềm lục địa của VN, cố tình gây nạn tràn dầu, ô nhiễm chất phế thải, khiến cho đồng bào dọc miền duyên hải, từ bắc vào nam gánh chịu. Ðó là chưa nói tới, ngư dân VN hàng ngày bị Tàu cấm hành nghề , vì biển củ đả bị đảng bán cho giặc, vịnh Bắc Việt trở thành Vịnh Hải Nam của người Tàu.

 

            Bổng thấy không cầm nổi nước mắt khi tình cờ đọc lại một bài thơ cũ của một tác giả nào đó ngợi ca cuộc đấu tranh trường kỳ của Dân Tộc Việt :

 

‘ Nhớ những thuở cầm Hồ đoạt sáo

Nhạc Bình Ngô, ca Quỳnh Uyển rập rình

Thuở Hồng Bàng rẽ nước rạch hoang

Vận nhiễu nhương nằm gai nếm mật

Nay ta hát một thiên ái quốc

Yêu gì hơn yêu nước nhà ta

Trang nghiêm bốn mặt sơn hà

Ông cha ta để cho ta chạm vàng

Trải bao lớp tiền nhân dựng mở

Bốn ngàn năm dãi gió dầm mưa

Làm trai đứng ở trên đời

Sao cho xứng đáng giống nòi nhà ta

Ghé vai gánh đỡ sơn hà

Sao cho tỏ mặt mới là trượng phu..”

 

1-TÌNH HỮU NGHỊ VIỆT TRUNG “ 4 TỐT, 16 CHỮ VÀNG “ :

 

            Ngày nay sau 37 năm chiến tranh chấm dứt nhưng nhìn lại thực trang VN, một nước không nhỏ ở Ðông Nam Á, với dân số gần 90 triệu người, có nhiều tiềm năng kinh tế như hải sản, lúa gạo, dầu khí và khối nhân lực trẻ trung, thông minh.. không thua một nước nào trong vùng. Thế nhưng tới giờ đất nước vẫn nghèo đói, xã hội suy đồi , thân phận người phụ nữ VN bị hạ thấp đọa đầy giữa vũng bùn ô nhục nhất thế giới.

 

            Tất cả thảm trạng trên từ đầu tới cuối đều có tương quan nhân quả vơi đảng CSVN qua vai trò lảnh đạo đất nước bằng thể chế độc tài thối nát, quan chức tham nhũng, già nua cuồng tín, đạo đức suy đồi nhưng đam mê quyền năng, tham vọng bè phái, trình độ thoái hoá.. càng lúc càng đi ngược dòng, qua các kỳ đại hội trung ướng đảng từ 1976-2013. Ðối với nhân loại, chủ nghĩa cộng sản được coi như cội nguồn mọi tội ác trên đời nhưng Việt Cộng vẫn tiếp tục tôn sùng Lê-Mác, trong khi đó chính người Nga đã vứt tượng lẫn chế độ Sô Viết vào thùng rác.

 

            Tìm đường vào lịch sử VN cận đại sau bức màn đỏ tại bắc bộ phủ, thực tế sẽ làm cho mọi nguời khựng điếng khi đối diện với một tâp đoàn tự xưng là lãnh đạo đất nước từ trước tới nay, mặt thật chỉ là một lũ âm tướng hung thần, kết phe tụ đảng, võng lọng lạy bái lẫn nhau. Chúng kiên định quyết tâm tiến lên xã hội chủ nghĩa, kiên quyết đâu tranh với các tư tưởng đa nguyên chính trị, không để hình thành tổ chức chính trị đối lập nào. Cuối cùng là ‘ Trung Quốc vĩ đại đối với chúng ta, không chỉ là người đồng chí mà còn là người thầy tín cẩn đã cưu mang chúng ta nhiệt tình, để chúng ta có được ngày hôm nay thì ‘ CHỦ QUYỀN HOÀNG SA THUỘC TRUNG QUỐC HAY THUỘC TA CŨNG VẬY THÔI (???).

 

            Bao chục năm qua, mặc cho hàng trăm ngàn sinh mạng của đồng bào trôi vào miệng cá trên đường tìm tự do, mặc cho hàng trăm ngàn sinh mệnh của quân công cán cảnh VNCH bị đầy đọa chết thảm trong tù ngục, mặc cho triệu triệu người dân cả nước sống lầm than đói lạnh vì chính sách bạo tàn, mặc cho hàng trăm ngàn thiếu nữ khắp nước bị xô đẩy vào xó đời nhục hận vì vũng bùn XHCN. Ðảng vẫn cứ coi ‘ quê hương là chùm khế ngọt ‘ để tận lực sử dụng như một công cu riêng, phụng sự cho quyền năng của chúng được mãi mãi trường tồn. Tóm lại ‘ Tổ quốc quê hương, tình đồng bào ruột thịt.’ mà đảng có trách nhiệm duy nhât và lớn lao tự nguyện gánh vác THỰC CHẤT chỉ lợi dụng ÐỂ TRIỄN DƯƠNG Ý THỨC HỆ XHCN, chứ không bao giờ tạo sự ỔN ÐỊNH HẠNH PHÚC VÀ THĂNG TIẾN cho dất nước và dân tộc VN.

 

            Cho tới cuối thế kỷ XX quyền cai tri VN vẫn nằm trong một vài tên lãnh đạo CS già nua trong Bộ chính trị có từ thời chiến cuộc Ðông Dương lần thứ 2 như HCM, Lê Duẩn, Phạm Văn Ðồng, Võ Nguyên Giáp, Lê Ðức Thọ, Trường Chinh.. và chia làm 2 phe theo Nga hay Tàu Ðỏ. Năm 1967 Khruschev bị hạ bệ tại Liên Xô, phe Lê Duẩn-Lê Ðức Thọ lúc đó đang theo Mao, đã lợi dụng thời cơ, tạo ra vụ án xét lại để triệt hạ gần như toàn bộ vây cánh của Võ Nguyên Giáp (theo Nga). Chính cá nhân HCM cũng bị Lê Duẩn lấn quyền nên chỉ còn biết an phận để được làm ‘ bác ‘ trên giấy tờ, còn Giáp thì gần như mất hết chức vụ khi HCM chết năm 1969.

 

            Sau ngày 30-4-1975 cưởng chiếm được VNCH và làm chủ cả nước, thế lực của Duẩn-Thọ càng mạnh với nhiều vây cánh bao trùm Bộ Chính trị và quân đội, trong kỳ đại hội đảng lần thứ 4 (1976) . Nghị quyết của đảng lần này là ‘ nắm vững chuyên chính vô sản, phát huy quyền làm chủ tập thể nhân dân lao động.. ’ để đảng kiểm soát cả nước bằng bộ máy công an, từ trung ương đến tận tổ dân phố, qua các biện pháp như sổ hộ khấu, phiếu mua lương thực, giấy thông hành.. nhưng biện pháp hữu hiệu nhất của chế độ là ‘ tố cáo lẫn nhau ‘ để được lập công cho đảng, cho phẩm chất đạo đức cách mạng. Giai đoạn này Lê Duẩn theo Nga nên thẳng tay thanh trừng phe theo Trung Cộng như Hoàng Văn Hoan, Chu Văn Tấn, Lê Quảng Ba.. Hậu quả gây nên cuộc chiến biên giới giữa Việt-Miên và Tàu đỏ (1977-1985).

 

            Tháng 3-1982 đảng lại nhóm họp đại hội trung ương lần thứ V, cũng chỉ với mục đích tăng thêm quyền lực của nhóm Duẩn-Thọ và kiên quyết theo Nga Sô để tiến nhanh tiến mạnh tiến vững chắc lên XHCN. Kỳ này ngoài số cán bộ già nua cũ, trong bộ chính trị còn có thêm Võ văn Kiệt, Ðổ Mười, Lê Ðức Anh.. còn Võ Nguyên Giáp bị loại khỏi chính quyền và mất luôn chức bộ trưởng quốc phòng, Nguyễn Văn Linh cũng bị ra rìa hạ tầng công tác.

 

            Ðể làm vừa lòng chủ mới, CSVN vào năm 1985 cho dựng tương Lê Nin cao 5m tại Hà Nội, còn việc nuớc thì hoàn toàn rập theo khuôn mẫu Liên Xô. Về hiến pháp, bỏ câu mở đầu trước đây mượn từ miệng Mao Trạch Ðông, đồng thời thêm vào cuốn Ðiều Lệ ÐảngTrung Quốc là kẻ thù lâu đời và nguy hiểm nhất ‘.Trong bản tu chính Hiến pháp cũng ghi ‘ Vừa trải qua 30 năm chiến tranh giải phóng, đồng bào ta thiết tha mong muốn có hòa bình để xây dựng tổ quốc nhưng lại phải đương đầu với bọn bá quyền Trung Quốc xâm lược cùng bè lũ tay sai của chúng tại Kampuchia ‘. Ngoài ra còn gọi sự kiện theo Nga là ‘ Hòn đá tảng ‘.Trong khi đó chính ông chủ Nga là Brezhnev đã từ lâu đi đêm với Trung Cộng, Hoa Kỳ lẫn khối ASEAN để giao dịch kinh tế, chính trị, hậu thuẩn.

 

            Những năm đó VN đói khổ triền miên vì chính sách kinh tế quốc doanh định hướng theo XHCN. Tại Nga năm 1982 Brezhnev chết, Andropov và Chermenko kế vị cũng không giải quyết được sự suy sụp của đế quốc Liên Xô sắp tói. Tháng 3-1985 Gorbachev lên nắm quyền, phải cứu đảng cứu nước bằng chính sách Cởi Trói (Glasnov) và Tái Cấu Trúc (Perestroika). Quan trọng nhất là Nga chịu hòa hoản cả Trung Cộng lẫn Hoa Kỳ để sinh tồn.

 

            Trước sự kiện sắp bị Nga ruồng bỏ, đảng CSVN lại Nghị Quyết vào ngày 13-8-1986 rằng ‘ đảng ta ngợi ca sự hợp tác toàn diện Việt-Xô nhưng cả hai nước sẳn sàng bình thường hóa quan hệ ngoại giao với Trung Quốc’. Mặc cho VC nói gì thì nói, TC cứ tiếp tục cuộc chiến biên giới giữa hai nước, kéo dài từ 1979 tới nay, chiếm nhiều đất đai của ta trong đó có núi Faka và Núi Ðất thuộc tỉnh Hà Giang.

 

            Cuộc cờ đang thế bí thì Lê Duẩn chết năm 1986, đã giúp CSVN có cơ hội trở cờ bằng cách đưa Trường Chinh thuộc phe theo Tàu đỏ lên thế chức tổng bí thư đảng cùng với Nguyễn Văn Linh vừa bị loại cũng được vào lại bộ chính trị. Lê Ðức Thọ cùng phe nhóm Duẩn vẫn còn mạnh nhưng vì nhu cầu PHẢI THEO TÀU nên chịu đứng bên trong hậu trường làm Thái Thượng Hoàng quyết định tất cả quyền lực cả nước như HCM thuở trước. Thâm độc hơn, Thọ đề nghị với Ðồng và Chinh vì tuổi già nên từ bỏ quyền lực nhường lại cho lóp trẻ, mà phần lớn thuộc vây cánh của Thọ đã cài sẳn như Lê Ðức Anh, Ðổ Mười, Nguyễn Văn Linh.. Tóm lại năm 1986 qua sự suy sụp của đế quốc Nga, làm cho ý thức hệ đảng CSVN gần như lung lay tới tận gốc. Vì vậy một mặt phải ‘ Ðổi mới hay là chết’ và trước hết phải quay lưng lại để Ôm Tàu Ðỏ. Có như vậy đảng mới mong sống còn.

 

            Nên đại hội đảng lần thứ VI (1986-1991), qua bài diễn văn của Gorbachev tại Vladivostok (Hải Sâm Uy) ngày 28-7-1986, công bố chính sách mới của Nga tại Châu Á Thái Bình Dương, trong đó mục đích chính là ‘ lập lại quan hệ ngoại giao bình thường với Trung Cộng’. Ðó là lý do CSVN cũng ‘ Ðổi Mới Tư Duy, Bỏ Nga Quay Lại Thần Phục Tàu Ðỏ ‘.Kỳ này Nguyễn Van Linh làm tổng bí thư, Phạm Hùng làm thủ tướng với các phụ tá Ðổ Mười, Võ Văn Kiệt, còn Lê Ðức Anh làm bộ trưởng quốc phòng. Bộ ba Chinh, Dồng, Thọ đôn lên làm cố vấn tối cao. Năm 1988 Phạm Hùng chết, Kiệt và Mười lần lượt thay thế chức. Giai đoạn này VN tuy đang đổi mới kinh tế nhưng vì viện trợ từ Nga và Ðông Âu bị cắt nên vẫn gặp nhiều khó khăn. Mặt khác Trung Cộng ở phía bắc vẫn tiếp tục đánh phá biên giới để gián tiếp cảnh cáo VC không được liên hệ bình thường hóa với Mỹ trước Tàu đỏ.

 

            Năm 1989 liên tiếp từ Ba Lan, Tiệp Khắc tới Hung Gia Lợi đều từ bỏ thiên đàng xã nghĩa. Ngày 9-11-1989 bưc tường ô nhục Bá Linh bị giựt xập, nước Ðức thống nhất, đồng lúc vợ   chồng bạo chúa Ceauscescu của Lổ Mã Ni bị dân chúng và quân đội treo cổ. Tin tức xấu về thế giới cộng sản dồn dập từng giờ, khiến cho bọn chóp bu lãnh đạo đảng hoảng hốt lo sợ tới số phận của mình, trước biển tội ác đã gây ra cho đất nước và dân tộc Việt suốt bao chục năm qua. Ngày 10-4-1990 CSVN họp để công bố sự sụp đổ của chủ nghĩa cộng sản trên toàn thế giới là do ‘ âm mưu thâm độc của đế quốc Mỹ, qua thủ đoạn diễn biến hòa bình ‘.Do đó để cứu đảng, cứu nước, cứu dân .. thì NHU CẦU CẤP BÁCH BẰNG MỌI GIÁ PHẢI LIÊN KẾT VỚi TRUNG CỘNG ÐỂ BẢO VỆ XHCN. Trong khi đó cả nước ai cũng biết Trung Cộng từ trước tới nay chỉ biết có lợi ích của chúng chứ không phải vì XHCN. Tất cả đều nằm trong những tính toán chiến lược chỉ có lợi cho Tàu mà thôi.

 

            Nhưng nói gì thì nói, theo Linh, Mười, Anh, Dồng Sĩ Nguyên, Ðoàn Khuê, Nguyễn Ðức Bình, Phạm Hùng.. thì ‘ Trung Cộng dù có bá quyền cướp đoạt đất đai lãnh hải đảo biển của VN, thì cũng là một nước XHCN, nên VN nay phải cần tìm đủ mọi cách để hàn gắn lại tình đồng chí thắm thiết giữa hai nước đã bị sứt mẽ vừa qua. Có vậy đảng ta và đảng Tàu mới hy vọng sát cánh bên nhau gây dựng lại phong trào chủ nghĩa cộng sản đệ tam trên thế giới ‘.

 

            Ngày 29-8-1990 đánh dấu sự kiện đảng CSVN qui phục đảng CS Tàu, qua việc Nguyễn Văn Linh, Ðổ Mười, kể cả Phạm Văn Ðồng được Giang Trạch Dân, Lý Bằng gọi tới chầu thiên triều tại Thành Ðô (Tứ Xuyên) để giải quyết vấn đề Kampuchia mà không nói gì tới vụ bình thường hóa ngoại giao cũng như vấn đề đang tranh chấp giữa hai nước tại biên giới và hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của VN tại Ðông Hải. Năm 1991 lại đại hội đảng lần thứ VII (1991-1996). Kỳ này hầu hết phe cánh theo Tàu đều nắm giữ các chức vụ quan trọng trong bộ chính trị gồm Mười (tổng bí thư), Lê Ðức Anh (chủ tịch nước) , Kiệt (thủ tướng) , Doàn Khuê (bộ trưởng quốc phòng) và Phan Văn Khải, Nông Ðức Mạnh.. Thế lực cả nước hầu như nằm trong tay Bộ đội và Công an thuộc phe bảo thủ. Nguyễn Cơ Thạch thuộc phe thân Mỹ bị loại và mất chức bộ trưởng ngoại giao theo lệnh của Tàu đỏ. Ngày 5-11-1991 Ðổ Mười và Võ Văn Kiệt sang chầu Bắc Kinh để ký thông cáo chung về bình thường hóa ngoại giao giữa hai nước nhưng không phải để ‘ môi hở răng lạnh và đồng chí chứ không phải đồng minh ‘ như trước.

 

             Võ Văn Kiệt tiếp tục chính sách đổi mới kinh tế nhưng đồng thời vẫn tuân thủ theo đường lối chuyên chính của đảng CSVN qua Hiến Pháp 1992, điều 4 tái xác nhận chính sách ‘ kinh tế thị trường theo định hướng XHCN và đảng CSVN luôn trung thành với chủ nghĩa Mác Lê và tư tưởng HCM ‘.Quân đội VN trong giai đoạn này trở thành một thế lực mạnh trong bộ chính trị nhưng tất cả tiềm năng chiến đấu chỉ được sử dụng để làm kinh tế, cho nên lảnh thổ của tổ tiên đâucòn ai bảo vệ. Vì vậy dần mòn lọt vào tay giặc Tàu là vậy đó.

 

            Trong lúc đảng mê sảng vì được gần gũi trở lại với đông phương hồng để học tập và làm chỗ dựa lưng vững chắc thì giặc Tàu qua thế mạnh kinh tế và quân sự, ngày càng công khai lấn chiếm lảnh thổ và tài nguyên của VN trên Ðông Hải, để giành giựt khai thác dầu-khí, sử dụng thủy lộ quốc tế ngang qua lảnh hải của nước ta dọc theo miền duyên hải từ nam lên bắc. Người Mỹ cũng đã trở lại VN để làm giàu, từ nhiệm kỳ đầu của TT Bill Clinton (1991) . Ngày 3-2-1994 Hoa Kỳ bãi bỏ lệnh cấm vận VN sau đó bình thường hóa ngoại giao tới thương mại song phương. Lúc này quyền hành cả nước nằm trong tay tam đầu chế Mười, Anh và Kiệt. Mỗi người lại có phe nhóm riêng để được theo Tàu hay Mỹ, nên giành giựt thanh toán nhau một cách khốc liệt.

 

            Ngoài HCM và Phạm Văn Đồng,còn có Lê Khả Phiêu cũng công khai bán nước cho Trung Cộng, trong thòi gian y làm tổng bí thư từ tháng 2-1999. Chính Phiêu đã nhượng bộ Tàu qua các hiệp ước ký kết về biên giới trên bộ tới biển đảo lảnh hải vùng đánh cá.. Ngày 19-11-2000 trước khi mản nhiệm kỳ tổng thống, vợ chồng Bill Clinton đến thăm VN qua lời mời của chủ tịch nước Trần Ðức Lương. Tại Hà Nội, Clinton được Phiêu lên tiếng thuyết giảng một bài học dài lịch sử VN và khoe chiến tranh với Mỹ đã gây được thành tích cho XHCN. Còn báo chí thì viết ‘ chúng ta phải luôn nhớ rằng bản chất của Mỹ là chống lại chủ nghĩa cộng sản nên chúng vẫn chưa hề từ bỏ diễn biến hòa bình ‘.

 

            Thái độ ngoại giao khiếm nhã của Phiêu thực chất chỉ để lấy lòng nịnh bợ Tàu đỏ , đồng thời trấn an phe nhóm thân Trung Cộng. Sau cùng Phiêu bị mất chức trong kỳ đại hội đảng lần thứ IX (2001-2006) nhường quyền bán nước lại cho Nông Ðức Mạnh (tổng bí thư) , Nguyễn Văn An, Trần Ðức Lương, Nguyễn Minh Triết, Nguyễn Phú Trọng, Trương Tấn Sang và Nguyễn Tấn Dũng.. tiếp tục tới nay vẫn không thay đổi.

 

2 - QUẦN ÐẢO HOÀNG SA VÀ TRƯỜNG SA CỦA VN TỪ LÂU ÐỜI :

 

             Hoàng Sa và Trường Sa, theo chính sử cũng như những tài liệu của ngoại quốc như Ðại Nam thực lục, Ðại Nam nhất thống chí của Quốc Sử quán triều Nguyễn, Hoàng Việt địa dư chí thời vua Minh Mạng, Quảng Ngãi tỉnh trí của các Tuần Vũ Nguyễn Bá Trác và Nguyễn Ðình Chi, Quảng Ngãi nhất thống chí của Lê Ngại.đều đề cập tới và xác nhận đó là lãnh thổ lâu đời của Ðại Việt. Với các tác phẩm ngoại quốc gồm nhiều thiên ký sự của các giáo sĩ Thiên Chúa trên tàu Amphitrite viết năm 1701, của Ðô Ðốc Pháp tên là D’Estaing viết năm 1768 rằng :’ Sự giao thông giữa đất liền và các đảo Paracel (Hoàng Sa) rất nguy hiểm, khó khăn nhưng Người Ðại Việt chỉ dùng các thuyền nhỏ, lại có thể đi lại dễ dàng.’ Nhưng quan trọng nhất, là tác phẩm viết về Hoàng Sa của Ðổ Bá tự Công Ðạo, viết năm Chính Hòa thứ 7 (1686), trong đó có bản đồ Bãi Cát Vàng :’ Ðảo phỏng chừng 600 dặm chiều dài và 20 dặm bề ngang. Vị trí nằm giữa cửa Ðại Chiêm và Quyết Mông. Hằng năm vào cuối mùa đông, các chúa Nguyễn Ðàng Trong, cho Hải Ðội Hoàng Sa gồm 18 chiến thuyền đến nơi tuần trú.’ Năm 1776, trong tác phẩm ‘ Phủ Biên tạp lục’, Lê Quý Ðôn đã viết một cách rõ ràng :’ Trước đây, các Chúa Nguyễn đã đặt Ðội Hoàng Sa 70 suất, tuyển lính tại Xã An Vĩnh, cắt phiên mỗi năm vào tháng 2 ra đi, mang theo lương thực 6 tháng. Dùng loại thuyền câu nhỏ, gồm 5 chiếc, mất 3 ngày 3 đêm, từ đất liền tới đảo.’ Tóm lại Hoàng Sa và Trường Sa thuộc lãnh thổ của VN ngay khi người Việt từ đàng ngoài tới định cư tại Phủ Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi vào khoảng thế kỷ thứ XV sau tây lịch. Hai quần đảo trên nằm ngoài khơi Ðông Hải : Hoàng Sa ở phía bắc và Trường Sa nằm về cực nam gần Côn Ðảo.

 

+ ÐỘI HOÀNG SA :

 

            Theo sử liệu cũng như nhân chứng thì buổi trước, Ðội Hoàng Sa tập trung tại Vươn Ðồn, để luyện tập cũng như sửa chữa thuyền bè và nhận lệnh thượng cấp. Trước khi xuất quân, Ðội đến Miếu Hoàng Sa tế lễ. Ðây là một ngôi nhà gồm 3 gian, làm bằng gỗ tốt, lợp tranh dầy, mặt Miếu quay ra cửa Sa Kỳ, trước có 2 cây gạo cổ thụ. Trong Miếu thờ Một Bộ Xương Cá Ông rất lớn. Theo người địa phương, hơn 300 năm về trước, Ông lụy tại Hoàng Sa nhưng đã được Hải Ðội dìu về đất liền. Sau ba năm chôn cất, những người lính thỉnh cốt vào thờ trong Miếu . Từ đó về sau, hằng năm vào tháng 6, khi những người lính ,mãn phiên từ Hoàng Sa trở về, dân làng tổ chức cúng lễ tại Miếu, gọi là ‘ Ðánh Trống Tựu Xôi’.

 

            Từ thị xã Quảng Ngãi, qua cầu Trà Khúc, bỏ quốc lộ 1 rẻ vào quốc lộ 24B, ngang qua Làng Sơn Mỹ dưới chân Núi Thiên Ấn chừng 5 km, thì rẽ vào một con đường đất đỏ, chạy giữa sông Kinh và rừng dương sát biển. Ðó là xã Tịnh Kỳ, thuộc Huyện Sơn Tịnh, nơi khai sinh Hải Ðội Hoàng Sa khoảng mấy trăm về trước, thời các Chúa Nguyễn Nam Hà, thuộc Ðại Việt. Theo Quảng Ngãi địa dư chí, vùng đất này trước năm 1898 thuộc trấn Bình Sơn. Năm Thành Thái thứ 10, tách ra thành 2 Huyện Bình Sơn và Sơn Tịnh.. Sau tháng 8-1945, khu Tịnh Kỳ được hoàn thành bởi ba xã An Kỳ-An Vịnh và Kỳ Xuyên. Xưa vùng này là một cù lao nằm cách đất liền, phải dùng ghe vào các bến Mỹ Khê, Chợ Mới, Sa Kỳ hay xa hơn là Thị Xã Quảng Ngải và các Thị Trấn Ba Gia, Ðồng Ké, Sông Vê, Ba Tơ. Từ năm 1993, qua việc xây dựng nhà máy lọc dầu Dung Quất nên hải cảng Sa Kỳ đã được mở rộng, đồng thời với con đường  chạy từ cầu Khê Kỳ, qua Cửa Lở tới Kỳ Xuyên. Có lẽ do địa thế sông nước bao quanh, nên từ mấy trăm năm về trước, Các Vị Chúa Nguyễn đã chọn An Vĩnh làm căn cứ  đặt Hải Ðội Hoàng Sa, với nhiệm vụ bảo vệ hải đảo, cũng như khai thác các tài nguyên ngoài Ðông Hải. Ðình làng An Vĩnh trước đây rất đồ xộ, là nơi Xuân thu nhị kỳ cúng tế những người lính Hoàng Sa, nay đả đổ nát chỉ còn lại Chiếc Cổng Tam Quan. Ðiều này đủ để minh chứng với thế giới, việc Quần Ðảo Hoàng Sa-Trường Sa là lãnh thổ lâu đời của Ðại Việt. Người Tàu chỉ ỷ vào sức mạnh và tờ văn khế bán nước của Phạm Văn Ðồng năm 1958, để cướp chiếm nước ta, như sau này chúng đã làm tại biên giới Việt Trung và Lãnh Hải trong Vịnh Bắc Việt.

 

            Ở đây, hiện còn nhà thờ Cai Ðôi Phạm Quang Ánh, là người được Vua Gia Long cử ra Hoàng Sa năm 1815, đo đạc, khảo sát lộ trình và tổ chức Hải Ðội. Ông được nhà Nguyễn phong chức Thượng Ðẳng Thần khi mất. Tóm lại, từ thời các Chúa Nguyễn (1558-1783), nhà Tây Sơn (1788-1802), Nhà Nguyễn (1802-1945), đã có Hải Ðội Hoàng Sa. Ðặc biệt, năm 1836, Minh Mạng thứ 17, quần đảo Paracel hay bãi cát vàng, được Công Bộ đặt tên là ‘ Bản Quốc Hải Cương Hoàng Sa Xứ, Tối thị Hiểm Yếu’.

 

            Từ năm 1954, Hoàng Sa là một đơn vị hành chánh thuộc tỉnh Quảng Nam-VNCH, được Tiểu Ðoàn 1/TQLC bảo vệ. Từ năm 1959 tới 1974, Ðảo do các Ðơn Vị DPQ/Quảng Nam trú đóng. Quần Ðảo Trường Sa ở phía Nam, cũng là một đơn vị hành chánh của tỉnh Phước Tuy và do DPQ của tỉnh này bảo vệ, cho tới ngày 30-4-1975.

 

3- TRUNG CỘNG CƯỚP CHIẾM HOÀNG SA CỦA VN :

 

            Thật sự người Tàu chỉ chú ý tới hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của VN từ đầu thế kỷ XX vì dầu hỏa, khí đốt và vị trí chiến lược của hai đảo trên. Sự tranh dành cướp chiếm bắt đầu từ thời VN bị thực dân Pháp đô hộ, vì mất chủ quyền nên không còn binh lực để bảo vệ lãnh thổ riêng của mình.

 

            - 1907 Tổng đốc Quảng Châu đòi chủ quyền trên đảo Hoàng Sa.

            - 1909 Hải quân Nhà Thanh tới Hoàng Sa hai lần, cắm cờ trên đảo và bắn 21 phát đạn đại bác để thị oai.

            -Ngày 30-4-1921, chính quyền Quảng Ðông ký văn thư số 831 tự động sáp nhập quần đảo Hoàng Sa của VN vào đảo Hải Nam nhưng đã bị Triều đình Huế phản đối dữ dội vào năm 1923.

            - Năm 1933 , Pháp vì bị báo chí trong nước phản đối dữ dội, nên đã đem hải quân ra đánh đuổi quân Tàu chiếm lại quần đảo Hoàng Sa, lập đồn binh, cầu tàu, đài khí tượng trên hai đảo chính Hoàng Sa, Trường Sa.

            - Tháng 12/1946 Ðài Loan lợi dụng việc giải giới Nhật, đã chiếm đảo Phú Lâm trong nhóm Tuyên Ðức thuộc quần đao Hoàng Sa. Ðảo này lại lọt vào Trung Cộng khi Mao Trạch Ðông chiếm lục địa Trung Hoa.

            - Ngày 4/12/1950 Chu Ân Lai lớn tiếng đòi hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của VN.

            - Năm 1956 Trung Cộng lén lút chiếm thêm đảo Linh Côn trong quần đảo Hoàng Sa, đang thuộc chủ quyền VNCH.

            - Ngày 21/12/1959 Hải quân VNCH với sự trợ chiến của Tiểu đoàn 1 Thủy Chiến Lục Chiến đã đánh Tàu Cộng , chiếm lại các đảo Cam Tuyền, Duy Mộng, Quang Hòa trong nhóm Nguyệt Thiềm, bắt giữ 84 tù binh và 5 thuyền binh nguy trang tàu đánh cá. Ngày 27/2/1959 Trung Cộng sau khi thua trận, đã ra thông cáo mạt sát Chính phủ VNCH xâm phạm chủ quyền của Tàu, vì chính Hô Chí Minh cũng như Pham văn Ðồng đã chính thức xác nhận bằng văn kiện, là hai quần đảo trên qua tên Tây Sa, Nam Sa là lãnh thổ của Trung Hoa. Tuy nhiên để giữ hòa khí giữa hai nước, Tổng Thống Ngô Ðình Diệm đã thả hết số tù binh trên về nước.

 

            Từ ngày 4-9-1958, Trung Cộng vẽ bản đồ mới và tuyên bố lãnh hải của mình là 12 hải lý. Bản tuyên cáo này chỉ có Bắc Hàn công nhận đầu tiên. Tại Bắc Việt, Hồ Chí Minh họp đảng để nhất trí và ban lệnh cho Phạm Văn Ðồng , ký nghị định công nhận ngày 14-9-1958. Ngày 9-1-1974, Kissinger tới Bắc Kinh mật đàm với Mao Trạch Ðông, được cho coi văn kiện mà Phạm Văn Ðồng đã ký xác nhận , hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của VNCH, chính là hai đảo Tây Sa-Nam Sa của Tàu. Theo văn kiện và tuyên cáo lãnh hải 12 hải lý, thì chính VNCH đã chiếm đất của Trung Cộng, từ năm 1958, do VC làm chứng và xác nhận. Ðược cơ hội vàng ròng, tên cáo già Kissinger tương kế tựu kế, nhân danh Nixon, bật đèn xanh, cho Mao đánh VNCH, đề thu hồi lãnh thổ.

 

            Tính đến năm 1974, khi xảy ra trận hải chiến Hoàng Sa, Hải quân VNCH rất hùng hậu với quân số trên 40.000 người (sĩ quan, hạ sĩ quan, binh sĩ) , phân thành 5 vùng duyên hải và 2 vùng sông ngòi. Hải quân có một hạm đội gồm 83 chiến ham đủ loại. Ðể bảo vệ các sông ngòi, kênh rạch ở Nam phần, Hải quân đã thành lập 4 Lực lượng dặc nhiệm hành quân lưu động, gồm LL tuần thám 212, LL thủy bộ 211, LL trung ương 214 và LL đặc nhiệm 99. Ngoài ra còn Lực lượng Duyên phòng 213, Liên đoàn Tuần giang, 28 Duyên đoàn, 20 Giang đoàn xung phong, 3 Trung tâm Huấn Luyện Hải quân và nhiều căn cứ yểm trợ khắp nơi. Khi xảy ra cuộc hải chiến, Ðề đốc Trần Văn Chơn là tư lệnh Hải quân. Tóm lại Hải quân VNCH rất hùng mạnh trong vùng Ðông Nam Á.

 

             Sau khi đạt được thắng lợi ngoại giao với Hoa Kỳ qua cặp Nixon-Kissinger, đồng thời với sự đồng lỏa của Việt Cộng, nên giặc Tàu quyết tâm chiếm cho bằng được hai quần đảo ngoài khơi Ðông Hải của VNCH. Dã tâm càng lớn từ năm 1973, sau khi được tin các hảng dầu thăm dò cho biết vùng này có trử lượng rất lớn về dầu khí. Lúc đó VNCH cũng đã bắt đầu ký nhiều hợp đồng, cho phép các hảng dầu tới hai vùng đảo trên khai thác.Thế là ngày 11-1-1974, Trung Cộng lại tuyên bố chủ quyền trên hai quần đảo Hoàng Sa-Trường Sa. Ngày 19-1-1974, bất thần Trung Công tấn công Hoàng Sa, gây nên trận hải chiến tuy ngắn ngủi nhưng đẫm máu. Trung Cộng dù chiếm được đảo nhưng thiệt hại gấp 3 lần VNCH.

 

            Cuộc hải chiến chấm dứt, các chiến hạm của VNCH đều rút lui, vì Hoàng Sa đã thất thủ. Bấy giờ giặc Tàu mới bắt đâu thu dọn chiến trường và xua quân chiếm đóng tất cả các đảo. Về phía VNCH còn kẹt lại trên đảo, gồm Trung đội DQP.Quảng Nam, các quân nhân Hải quân, 7 Sĩ quan  trong toán khảo sát địa chất, 4 nhân viên sở khí tượng và 1 người Mỹ làm việc ở Tòa lãnh sự Hoa Kỳ thuộc Quân đoàn 1. Tổng cộng là 42 người, đều bị giặc bắt làm tù binh, giải về thành phố Quảng Châu và giam trong một trại tù, cạnh dòng sông Sa Giang. Ðây cũng chính là nơi mà hơn mấy chục năm về trước, anh hùng Phạm Hồng Thái đã gieo mình tự vẫn, để không bị sa vào tay giặc Pháp sau khi ném bom ám sát hụt Merlin, toàn quyền Ðông Dương đang có mặt tại Hồng Kông. Lúc đó đúng 8 giờ sáng ngày mồng một tết nguyên đán, thời gian hạnh phúc nhất của các dân tộc Á Ðông vui xuân theo âm lịch, trong đó có VNCH. Riêng 42 tù binh VN liên tục bị bọn an ninh Trung Cộng , tra vấn, bắt buộc phải nhận tội là đã chiếm đóng bất hợp pháp lãnh thổ của Tàu. Nhưng rồi không biết vì sao, Ðặng Tiểu Bình ra lệnh phóng thích tất cả, đưa tới Hồng Kông để mọi người hồi hương.

 

            Lịch sử lại tái diển, ngày 14-3-1988, Trung Cộng lại nổ súng vào Hải quân VN tại quần đảo Trường Sa. Trong cuộc hải chiến ngắn ngủi này, vì bộ đội CSVN được lệnh không chống trả, nên chỉ phản ứng có lệ, vì vậy phía Trung Cộng không có ai bị tử thương cũng như tàu chìm. Ngược lại, phía VN có nhiều tàu chiến bị chìm, gồm : Chiến Hạm Thượng Hải của Tàu viện trợ , 1 Tuần Dương Hạm củ của VNCH để lại, 1 Hải Vận Hạm của Nga Sô viện trợ và trên 300 lính Hải quân bị thương vong một cách oan uổng.

 

            Mạnh được yếu thua là phương châm xử thế lâu đời của Trung Hoa. Bởi thế qua suốt mấy ngàn năm lập quốc, vì thái độ trên đã làm cho nước Tàu loạn lạc triền miên hầu như thời nào cũng có. Tóm lại người Hán dù là ai chăng nửa, chắc sẽ chẳng bao giờ quên đuợc nổi hận nhục trong thời gian nước Tàu bị liệt cường xâu xé từng mảnh. Người Anh đã chiếm Hồng Kông làm thuộc địa, còn Thượng Hải là tô giới. Tại đâythực dân đã lập bảng niêm yết nghiêm cấm, không cho người Hoa và Chó vào vườn hoa hay những nơi công cộng, dành cho người ngoại quốc. Trước cảnh đau hận của dân tộc Hán, một học giả Nhật đã cảm khái viết :

 

‘ Á lục tiên hiền, ưng nhất tiếu

Anh nhân diệt hoản, sở cầm tù

Tùng kim hoán cải, công viên bảng

bất cám Anh nhân, cập cẩu lai ‘.

 

            Liên Bang Sô Viết nay đã tan rã, chỉ còn lại đế quốc Trung Hoa là một tập hợp của nhiều vùng đất của các dân tộc Mãn, Mông, Tạng, Hồi và Bách Việt , bị người Hán xâm lăng và cưởng chiếm . Một đất nước mênh mông với hàng ngàn dân tộc dị chủng, luôn mang thù hận và nghi kỵ, Trung Hoa không sớm thì muộn cũng sẽ bị tan rã như các đế quốc La Mã, Ai Cập, Thổ Nhỉ Kỳ, Mông Cổ, Hung Nô và gần nhất là Ấn Ðộ, Nam Tư và Liên bang Sô Viết.

 

            Dân tộc Việt trong dòng sông lịch sử, cũng đã chấp nhận luật chơi ‘ mạnh được yếu thua’, cho nên nay vì bất hạnh bị CS hèn mạt cầm quyền, đã phải liên tục mất mát đất đai biển đảo vào tay giặc Tàu. Nhưng lịch sử luôn là sự trùng hợp, chắc chắc con cháu người Việt trong tương lai gần, sẽ quật khởi chiếm lại tất cả lãnh thổ. kể cả hai quân đảo Hoàng Sa và Trường Sa, bị VC dâng bán cho giặc khi cầm quyền. Thời nhà Trần, quân Ðại Việt dưới tài lãnh đạo của các vua Trần và Hưng Ðạo Ðại Vương, một lòng tử chiến nên cuối cùng đã chiến thắng quân Mông-Nguyên ba lần, khi chúng xâm lăng Ðại Việt. Nhờ vậy :ngày nay ta mới có :

 

‘ Nam quốc sơn hà , Nam đế cư

tiệt nhiên định phận tại thiên thư

như hà nghịch lỗ lai xâm phạm

nhữ đẳng hành khan thử bại hư ‘

 

            Thương biết bao những anh hùng vị quốc, trong đó có những chiến sĩ Hải quân năm nào, đã anh dũng chống giặc Tàu xâm lăng, như tổ tiên ta đã bao đời banh thây đổ máu để có ‘ Nam quốc sơn hà, nam đế cư ‘. Nay Biển Đông đang dậy sóng, Hoàng Sa Trường Sa đã mất vào tay giặc Tàu đỏ. Trong lúc Việt Cộng chỉ đánh giặc miệng và bi hài nhất qua vụ “ VN thi hành luật biển theo công ước 1992 từ ngày 1/1/2013” hay luôn miệng kêu gọi ngoại bang như Nga, Ấn Độ, Nhật..tới bảo vệ lãnh hải và các đảo của mình sau khi tuyên bố “ Mỹ là kẻ thù đang diễn biến hòa bình, còn Trung Cộng mới chính là đại ân nhân phải đời đời nhớ ơn (lời Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Chí Vịnh, Nguyễn Đăng Thanh..) “ .

 

            Hỡi ôi trong khi Biển Đông và Hải Đảo của VN lần hồi mất hết vào tay giặc Tàu. Trong khi Hải tặc Trung Cộng chẳng khác gì bọn cướp biển Somalie ở Vịnh Eden (Sừng Châu Phi) công khai cướp giết và khủng bố ngư dân VN từ Mống Cấy vào tới Hà Tiên, thì CSVN chỉ biết bắt bớ, bỏ tù và đe dọa người dân trong nưóc, cấm Đồng Bào chống  “ Giặc Tàu xâm Lặng “, lại còn ra lệnh không được biểu tình hay phát biểu, viết lách bất cứ một điều gì có liên quan tới phương Bắc, kể cả những sử liệu, di tích và chiến công của những bộ đội Bắc Việt trong cuộc chiến Chống Tàu tại biên giới Hoa Việt từ 1979-1985 và ngoài hải đảo Trường Sa 1988.

 

            Hơn 800 về trước khi nhiều nước trên thế giới còn ăn lông ở lỗ thì Dân Tộc Việt đã biết “ Hợp Quần Gây Sức Mạnh “ qua Hội Nghị Diên Hồng thời Trần chống giặc Nguyên-Mông. Ngày nay Người Việt trong và ngoài nước tuy có bị CSVN kềm kẹp bịt miệng, khủng bố nhưng mọi người cũng đã biết sử dụng những phương tiện truyền thông và văn nghệ để nối kết “ Triệu Con Tim, Một Tấm Lòng “ thề giựt xập chế độ phi nhân đảng trị, thối nát tham nhũng, bán nước cầu vinh của đảng Hồ. Sông có thể cạn, núi cũng sẽ mòn vì thời gian còn chân lý thì bất di bất dịch “ VN ngày nào còn đảng búa-liềm, ngày đó dân tộc vẫn sồng dưới ách nô lệ của giặc Tàu “.

 

 

TÀI LIỆU THAM KHẢO :

 

-Bài viết của GS. Trần Ðại Sỷ, Trần Gia Phụng, Chính Ðạo.

-Nam Quốc Sơn Hà

-Lê Công Phụng giải thích về sự bán nước cho Tàu

-Pham Phong Dinh ‘Chiến Sử VNCH’

-Hải Chiến Hoàng Sa của NS.Ðoàn Kết.

-Sau bức màn đỏ của Hoàng Dung

-Huynh Đệ Tương Tàn – Phạm Quốc Bảo dịch

-Diễn Đàn Dân Làm Báo, Biển Đông, Nguyệt San KBC Hải Ngoại..

 

 

Viết từ Xóm Cồn Hạ Uy Di

Tháng Giêng 2013

MƯỜNG GIANG

Với đội ngũ « dư luận viên », Việt Nam hy vọng dập tắt tiếng nói phản kháng trên mạng


 

VIỆT NAM - NGÔN LUẬN - 

Bài đăng : Thứ sáu 18 Tháng Giêng 2013 - Sửa đổi lần cuối Thứ sáu 18 Tháng Giêng 2013

Với đội ngũ « dư luận viên », Việt Nam hy vọng dập tắt tiếng nói phản kháng trên mạng


Phiên xử các nhà hoạt động xã hội tại thành phố Vinh - Nghệ An, ngày 09/01/2013

Phiên xử các nhà hoạt động xã hội tại thành phố Vinh - Nghệ An, ngày 09/01/2013

AFP PHOTO/Vietnam News Agency

Thanh Phương  RFI


Mặc dù đã ngăn chận các trang web, bỏ tù nhiều blogger, xách nhiễu gia đình họ, nhưng chính quyền Việt Nam vẫn không kiểm soát được toàn bộ thông tin trên Internet, cho nên Hà Nội phải sử dụng cả một đạo quân gọi là « dư luận viên » để dập tắt những tiếng nói phản kháng.

Tại Hội nghị công tác tuyên giáo toàn quốc 2012 ngày 09/01 vừa qua tại Hà Nội, trưởng ban Tuyên giáo Thành ủy Hà Nội Hồ Quang Lợi tiết lộ là chính quyền thành phố đã tổ chức một đội ngũ 900 « dư luận viên » trên toàn thành phố, cũng như tổ chức « nhóm chuyên gia » đấu tranh trực diện trên mạng Internet, tham gia bút chiến trên mạng, nhằm chống « luận điệu xuyên tạc của các thế lực thù địch ». Ông Lợi còn cho biết, đến nay đội ngũ « dư luận viên » đó đã xây dựng được 19 trang tin điện tử, hơn 400 tài khoản trên mạng. Đây là lần đầu tiên, chính quyền Hà Nội chính thức thừa nhận sử dụng phương pháp này của Trung Quốc.

Một nữ blogger giải thích với hãng tin AFP : « Mỗi khi tôi viết bất cứ gì gây chú ý, họ liền lên tiếng để "định hướng dư luận". Lập luận của họ thường là " hãy câm miệng lại và tin tưởng chính phủ ". Họ không hề tham gia tranh luận nghiêm chỉnh, mà chỉ chuyên ngụy biện và nói xấu cá nhân ».

Người thì viết : « Đừng nghe những luận điệu của bọn phản động nước ngoài. Đó là những kẻ do chế độ cũ trả tiền xuyên tạc và gây bất ổn xã hội ». Một « dư luận viên » khác thì tự hỏi : « « Nếu những thế hệ trước mất tin tưởng vào chính phủ như các bạn hiện nay, thì làm sao bây giờ các bạn có thể truy cập mạng Facebook được ? Nếu như thế thì làm sao chúng ta trước đây có thể thắng trận Điện Biên Phủ được ? ».

Hãng tin AFP trích lời ông Phil Robertson, phó giám đốc đặc trách châu Á của Human Rights Watch, bình luận rằng « những chính quyền đàn áp nhân quyền như Việt Nam lại lập các nhóm lính trên mạng để phổ biến quan điểm của chính phủ, thì quả là một điều mỉa mai ».

AFP nhắc lại rằng, vốn vẫn bị tổ chức Phóng viên không biên giới xếp trong danh sách « kẻ thù của Internet », chế độ Hà Nội trong những năm gần đây đã giam cầm nhiều blogger, những người đã dám khai thác không gian tự do trên mạng, đối lại với một hệ thống báo chí chính thức bị kiểm soát chặt chẽ.

Gần đây nhất, ba blogger nổi tiếng Nguyễn Văn Hải ( Điếu Cày) Phan Thanh Hải ( Anhbasaigon ) và Tạ Phong Tần đã bị y án tù từ 3 đến 12 năm trong phiên xử phúc thẩm ngày 27/12. Năm ngoái, thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã yêu cầu công chức không được xem 3 trang web chỉ trích đích danh ông.

Nhưng, các blogger cười nhạo những nỗ lực của chính quyền. Một blogger nói với AFP : « Họ nghĩ là có thể định hướng được dư luận, nhưng họ lầm to. Người dân đâu có ngốc như thế ». Kinh tế càng khủng hoảng, nỗi bất mãn của dân chúng càng tăng. Blogger này nhấn mạnh : « Nhiều người hiện giờ không dám công khai bày tỏ quan điểm vì sợ gặp rắc rối. Nhưng trong thâm tâm, họ không hài lòng ».

Việc lập ra đội ngũ hàng trăm « dư luận viên » còn bị giới blogger chỉ trích về mặt chi phí. Trưởng ban Tuyên giáo Thành ủy Hà Nội Hồ Quang Lợi không nói rõ là các « dư luận viên » nói trên có được trả lương hay không, nhưng chắc là chẳng có ai làm việc này không công. Bằng chứng là vào cuối tháng 12 năm ngoái, Ủy ban Nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh thông báo sẽ trả tiền « phụ cấp trách nhiệm » cho các « cộng tác viên dư luận xã hội » của thành phố này. Như vậy, việc thành lập các đội ngũ « dự luận viên » để chống các « luận điệu xuyên tạc của thế lực thù địch » sẽ làm tăng thêm gánh nặng ngân sách cho Nhà nước, vào lúc kinh tế Việt Nam đang gặp nhiều khó khăn, đời sống người dân thêm khốn đốn.


KHI CÁC BÁO, ĐÀI THIÊN CỘNG LỔN NHỔN BÒ RA


 

KHI CÁC BÁO, ĐÀI THIÊN CỘNG LỔN NHỔN BÒ RA

 

LÃO MÓC

 

Không phải tới ngày 11-1 năm 2013, biên tập viên  Mặc Lâm của đài RFA (đài Á Châu Tự Do) mới ra mặt thiên Cộng khi phỏng vấn nữ văn công VC Nguyễn Thị Kim Chi với cái tựa đề rất ư nịnh bợ: "Nhân cách cao quý của một nghệ sĩ”. Trong bài “Hễ thấy gió” bình luận gia Kiêm Ái đã phân tích rõ câu tuyên bố rất “chảnh” của bà Kim Chi nhắm vào Thủ Tướng VC Nguyễn Tấn Dũng chính là cái đòn “gậy ông lại đập lưng bà” là bởi vì chính đảng Cộng sản do “Bác Hồ” của bà Kim Chi “đã và đang làm nghèo đất nước, đã và đang làm khổ nhân dân”!

 

Trước đó, đài này đã ca tụng sách “Bên Thắng Cuộc” (BTC) của nhà báo VC Huy Đức lên tới tận mây xanh.

 

Không phải tới tháng 1 năm 2013, nhật báo Người Việt mới ra mặt quảng cáo và phát hành quyển sách BTC để tuyên truyền cho VC.       

 

Trước đó, ngày 2-7 năm 2012 ký giả Vũ Quý Hạo Nhiên, Phụ tá Chủ bút nhật báo Người Việt cho đăng tải “Thư độc giả” Sơn Hào hạ nhục “VNCH và bè lũ là tay sai của đế quốc Mỹ”, mà ngay từ năm 2010 và trước đó đài BBC, nơi mà Vũ Qúy Hạo Nhiên thụ huấn một khoá huấn luyện nghịệp vụ (theo tiết lộ của Trần Đông Đức, một cộng tác viên của báo Người Việt ở miền Đông Hoa Kỳ, một blogger của đài này trong một bài viết) đã làm chuyện này.

 

Tháng 5 năm 2010, khi lòng phẫn nộ của người dân Việt Nam trong cũng như ngoài nước sôi sục lên vì chuyện Trung Cộng chiếm đất, lấn biển do sự khiếp nhược, thần phục của Đảng và Nhà Nước CSVN thì trên chương trình Việt ngữ của đài phát thanh BBC mà có người gọi là  B(ọn) B(ọ) C(hét), B(ọ)n B(ợ) C(ộng) “tên tay sai VC nằm vùng tại hải ngoại (?)” Nguyễn Giang đã làm loãng dư luận chống đối bằng cách phỏng vấn “tên Tướng nằm vùng” trong QLVNCH là Nguyễn Hữu Hạnh.

 

Tên này thì cũng giống như (cố) “Thiếu Tướng” Nguyễn Cao Kỳ. Cha mẹ đặt tên rất đẹp, rất có ý nghĩa nhưng lại làm chuyện… hổng giống ai! Một tên thì tên “Cao Kỳ” nhưng lại đi làm chuyện “Lùn Tì”. Một tên là “Hữu Hạnh” nhưng lại đi làm chuyện “Vô Hạnh”.

Khi được đài Bọn Bọ Chét hỏi câu hỏi cò mồi:

 

“Thưa ông, một thế hệ người VN cảm thấy rằng họ bị Mỹ phản bội và bỏ rơi. Họ sẽ nghĩ như thế nào khi chứng kiến nỗ lực của chính phủ VN hiện tại trong quá trình thúc đẩy quan hệ vối Hoa Kỳ?”

 

thì anh Tướng nằm vùng “bạc đầu, đen óc” bèn “nổ”:

 

Hiện tại VN đang cố gắng thúc đẩy quan hệ với tất cả các nước trên thế giới, như là các nước lớn như Trung Quốc, Nga, Mỹ… Đảng CSVN cũng đang cố gắng làm thế nào để hòa hợp với tất cả các nước. Tôi nghĩ tôi chẳng có ước muốn gì cao hơn là làm sao để Việt Nam hoà nhập với thế giới một cách tốt đẹp.”

 

Đúng là anh Tướng “bạc đầu, đen óc”. Anh chỉ là một tên tay sai chứ là cái thá gì mà ước muốn cái này, cái khác?   

Tên tay sai VC nằm vùng ở đài Bọn Bọ Chét “gà” tiếp:

 

“Có ý kiến cho rằng hiện nay, trong các vấn đề nóng thí dụ như bảo vệ biển đảo VN trước đe dọa của ngoại bang, thì VN phải dựa vào Hoa Kỳ, vào trợ giúp của Hoa Kỳ. Liệu suy nghĩ đó có khả thi không, thưa ông?

 

Thì anh Tướng nội gián bèn “nổ sảng” như sau:

 

“Mỹ cũng chỉ là một nước, một quốc gia có thể liên quan trong vấn đề này thôi.

Cần phải xem lại lịch sử cái thời mà chính quyền Nguyễn Văn Thiệu làm mất Hoàng Sa (1974). Mỹ cũng ở đó, mà có giúp gì không? Chính quyền Nguyễn Văn Thiệu đánh nhau với Trung Quốc rồi để mất đảo như thế nào, vai trò các nước ra sao, phải xem lại. Tranh chấp biển là vấn đề phức tạp, liên quan tới nhiều quốc gia, Biển Đông chẳng phải của riêng nước nào, nhiều nước liên quan (chủ quyền). Trông chờ một nước giúp mình thì chắc không phải dễ. Đây cả là một quá trình tranh đấu của nhiều nước.”

 

“Chính quyền Nguyễn Văn Thiệu đánh nhau với Trung Quốc rồi để mất đảo?…”

 

Linh hồn của cố Trung Tá Nguỵ Văn Thà và những sĩ quan, binh sĩ Hải quân VNCH đã chết trong trận hải chiến Hoàng Sa nếu có linh thiêng xin hiện về bóp họng, bóp hầu tên Tướng “bạc đầu, đen óc” ăn đàng sóng, nói đàng gió này!

*

Chưa hết! Sau khi chọc cười thính giả bằng những trò diễu dở của anh hề già “bạc đầu đen óc” Nguyễn Hữu Hạnh, “tên VC nằm vùng” ở đài Bọn Bọ Chét lại “đạo diễn” cho ả “Tiến sĩ (đĩa) mén” Đỗ Ngọc Bích (ĐNB) viết một bài viết xuyên tạc bóp méo lịch sử, mạ lị tiền nhân, xúc phạm lịch sử oai hùng của cả một dân tộc.

 

Xin mời nghe ả “Tiến sĩ (đĩa) mén” ĐNB xuyên tạc lịch sử:

 

“Chúng ta quen nghe “Lịch sử VN 4.000 năm dựng nước,” liệu có bao giờ tự hỏi xem cái con số 4.000 năm ấy lấy ở đâu ra? Liệu có đúng như vậy không? Mảnh đất VN có hình thù thế nào trước thời Triệu Vương? Một thực tế là lịch sử VN suốt hơn 2.000 năm từ thời Triệu Đà đến thời Nguyễn, cho dù thỉnh thoảng có tuyên bố “Sông núi nước Nam, Vua Nam, ở” thì Việt Nam vẫn luôn luôn là một phần của Trung Quốc”.

 

Chưa hết, hãy nghe ả “Tiến sĩ (đĩa) mén” ĐNB nó sỉ nhục tiền nhân:

 

“Họ không nhận ra được rằng Việt Nam thực ra cũng là một phần trong da thịt của Trung Quốc, chia sẻ nguồn gốc văn hóa và tư tưởng, và nhận được khá nhiều ân huệ từ Trung Quốc trong suốt hơn 20 năm chiến tranh (1950-1975)”. Người dân VN bắt nguồn từ Trung Quốc, Vua của Việt Nam cũng khởi tổ từ người Trung Quốc, coi Vua Trung Quốc như anh, như cha… từ Ngô Quyền, Đinh Bộ Lĩnh, hay Lý Công Uẩn, rồi các gia tộc họ Trần, Lê, Nguyễn, v.v… Chúng ta đã bao giờ tự hỏi mình xem lịch sử VN mà chúng ta học có đúng là lịch sử không?

Những blogger đấu tranh cho chủ quyền lãnh thố đã bao giờ đọc Đại Việt Sử Ký (Lê Văn Hưu), Đại Việt Sử Lược (tác giả khuyết danh đời Trần), hay Đại Việt Sử Ký Toàn Thư (Ngô Sĩ Liên), hay Việt Nam Sử Lược (Trần Trọng Kim), ở dạng nguyên bản, chưa qua biên soạn, cắt xén chưa?

Họ tin rằng Hoàng Sa và Trường Sa thuộc về VN trên cơ sở nào, hay chỉ biết thế từ sách giáo khoa lịch sử VN và từ các thông tin trên đài báo chính thống VN lưu hành từ sau 1975?”

*

Tất cả những người Việt Nam yêu nước trong cũng như ngoài nước đã lên tiếng về bài viết xuyên tạc lịch sử của ả “Tiến sĩ (đĩa) mén” ĐNB.

Giáo sư Phan Huy Lê, Viện Trưởng viện Sử học VN thì dứt khoát cho rằng những lời lẽ trong bài viết của  ĐNB là không đáng bàn tới. Giáo sư Hà Văn Thịnh thì cho rằng bài viết hoàn toàn sai

Về chức danh “Tiến sĩ” của ĐNB thì giáo sư Ngô Vĩnh Long hiện đang giảng dạy tại đại học Main, Hoa Kỳ cho biết ĐNB chủ là một nghiên cứu sinh chứ hoàn toàn không phải là Tiến Sĩ hay giáo sư giảng dạy tại đại học Yale như ả công bố.

 

Việc ghi “chức danh học vị Tiến sĩ” ĐNB đã phơi bày ý đồ của Nguyễn Giang qua thư của ĐNB, như sau:

 

"Đọc lại bài của mình, tôi rất “choáng” vì thấy, không những BBC đưa sai thông tin về cá nhân tôi mà còn chẳng biên tập chỉnh sửa gì hết, ngoại trừ đặt nhiều câu chữ trong dấu ngoặc kép để làm tăng độ kịch tính và trưng cái tít mà tôi không hề viết “Một nhà nghiên cứu quan hệ quốc tế và Việt học tại hải ngoại cảnh báo về tinh thần dân tộc “Mù quáng ở người Việt” khiến bài viết trở nên ngông nghênh kiêu ngạo hơn”.

 

Nguyễn Giang, tên tay sai VC nằm vùng ở đài Bọn Bọ Chét đã cường điệu về “học vị” của ĐNB đưa bài viết xuyên tạc lịch sử của ĐNB và che chắn bằng những dòng chữ: "Đây chỉ là những luận điểm trái chiều, mang tính phản biện mà thôi” với mục đích tuyên truyền chống lại phong trào yêu nước đang dâng lên cao độ trong giới thanh niên, sinh viên Việt Nam trong nước.

 

Cũng như trước đó, tên này đã dùng tên tướng nằm vùng Nguyễn Hữu Hạnh “xuyên tạc” là chính quyền Nguyễn Văn Thiệu đã đánh nhau với Trung Cộng và để mất Hoàng Sa. Trong khi trong thực tế, chính Hồ Chí MinhPhạm Văn Đồng mới là chính phạm trong việc “dâng” hai đảo này cho quan thầy TC qua bức thư công nhận bản tuyên bố về lãnh hải của TC gửi cho Tổng lý Quốc Vụ Viện TC lúc đó là Chu Ân Lai.

 

Như chúng ta đã biết, trước thái độ hèn mạt của “những tên Thái Thú hồn Việt xác Tàu” trong Bộ Chính Trị của đảng CSVN, thanh niên, sinh viên, trí thức, văn nghệ sĩ trong nuước đồng loạt lên tiếng phản đối. Cả TC lẫn VN đều lo ngại phong trào dâng cao sẽ giật sập chế độ do đó chúng đã sử dụng bọn côn đồ xã hội đen khủng bố đánh đập dã man các nhà tranh đấu cho dân chủ, báo chí “lề phải” nhất loạt đánh phá phong trào yêu nước.

 

Việc tung bài viết lên internet, trên các cơ quan truyền thông như BBC, VOA, RFA… với những luận điệu mà các cơ quan này gọi là “trái chiều, phản biện” để chống lại Tổ Quốc, phủ nhận cội nguồn, phản bội dân tộc để làm giảm khí thế tranh đấu.  

 

Bài viết xuyên tạc lịch sử “ca tụng Trung Cộng là cha, là anh” của ả “Tiến sĩ (đĩa) mén” ĐNB được Nguyễn Giang đưa lên BBC có ý đồ tuyên truyền xâm nhập văn hóa Hán để nô dịch dân tộc chúng ta.

 

Việc đưa bài viết của ả “Tiến sĩ (đĩa) mén” ĐNB lên đài Bọn Bọ Chét là việc làm xuyên tạc bóp méo lịch sử, mạ lị tiền nhân, xúc phạm đến lịch sử oai hùng của cả một dân tộc. Đây là một việc làm phản bội dân tộc, thi hành kế xâm thực văn hóa của thực dân mới TC với sự tiếp tay của những “An Nam Quốc Vương tân thời” của đảng CSVN là việc làm không thể tha thứ.

 

Cùng với việc hiến đất, dâng biển, cho thuê rừng đầu nguồn, chấp thuận khai thác bauxte, lập phố Tàu giữa tỉnh Việt, thao túng kính tế VN… cộng với cuộc xâm lăng không tiếng súng là xuyên tạc lịch sử, xâm thực văn hoá cho thấy Việt Nam đang đứng trước thảm hoạ diệt vong!   

*

“Tôn giáo, văn hóa, ngôn ngữ và nhân cách của các thế hệ Tây Tạng, vốn quý giá hơn mạng sống của họ, nay đã gần như bị tiêu diệt! Đảng CS và Nhà Nước Trung Cộng đã biến Tây Tạng thành một “địa ngục trần gian!”

 

Lời kêu gọi trầm thống, bi thiết của Đức Đạt Lai Lạt Ma là lời báo động về TƯƠNG LAI ĐẤT NƯỚC VIỆT NAM TRƯỚC CUỘC XÂM LĂNG KHÔNG TIẾNG SÚNG mà Trung Cộng - tên thực dân mới, đang thực hiện trên đất nước VN với sự tiếp tay của chính Đảng và Nhà Nước CSVN và bọn tay sai nối giáo cho giặc!

 

Âm mưu này đã lộ rõ sau những cuộc biểu tình chống TC chiếm đất, lấn biển tại Hà Nội và Sàigòn vào năm 2012 đã bị đàn áp khốc liệt và bóp chết trong trứng nước cuộc biểu tình lần thứ 12 với lời tuyên bố “sắt máu” là “sẽ không để những cuộc biểu tình yêu nước xảy ra” của Thứ Trưởng Quốc Phòng VC Nguyễn Chí Vịnh. Và âm mưu này càng lộ rõ hơn với chuyến đi Bắc Kinh triều kiến Hồ Cẩm Đào, Hoàng Đế Trung Quốc tân thời của Tổng bí thư VC Nguyễn Phú Trọng.

Và mới đây, được tái xác định với những lời tuyên bố của những tên Nguyễn Đăng Thanh, Nguyễn Chí Vịnh.

*

Việc nhiều cá nhân, tổ chức, hội đoàn người Việt tỵ nạn cộng sản khắp nơi lên tiếng kêu gọi biểu tình tẩy chay nhật báo Người Việt qua những việc làm lợi cho VC của báo này từ nhiều nă nay là một việc làm thiên kinh, điạ nghĩa và thiết thực nhất để ngăn chận những cuộc xâm lăng không tiếng súng mà bọn VC, tay sai VC và tay sai của tay sai VC đang ráo riết thực hiện khắp nơi tại hải ngoại.

 

Điều này cũng cho thấy dù đã phải bỏ ra rất nhiều công sức và tiền bạc nhằm “thôn tính” cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản tại hải ngoại; nhưng cái gọi là Nghị quyết 36 của chúng đã hoàn toàn thất bại.

 

Những báo, đài thiên Cộng tại hải ngoại đã phải lổn nhổn bò ra trước ánh sáng của Lẽ Phải và Sự Thật!   

 

LÃO MÓC

tieng-dan-weekly.blogspot.com

 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link