Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Wednesday, January 23, 2013

Rừng Sẽ Biến Mất


 

 

Rừng Sẽ Biến Mất

(01/20/2013)

Tác giả : Trần Khải

Rừng Việt Nam đang bị tàn phá thê thảm, bất kể guồng máy kiểm lâm dầy đặc khắp các khu rừng ở quê nhà.

Tại sao như thế?

Đơn giản vì, trong khi Đảng CSVN rút ruột nhân dân, thì kiểm lâm cùng với lâm tặc vẫn thường rủ nhau đi rút ruột rừng.

Đơn giản vì kiểm lâm có lương không nuôi nổi vợ con, và chỉ có cách móc nối với lâm tặc để cùng chia sẻ quyền lợi có sẵn của núi rừng, mà không cần giở trò rút ruột các dự án nhà đất ở những thành phố lớn như các lãnh đạo – và thực tế, kiểm lâm chỉ có mộtc hút quyền lực rất xa ở bìa rừng, không thấy dính dáng gì tới những chuyện ở các thành phố lớn.

Trang blog Bauxite Việt Nam đã đăng lại một bài viết, do Nhóm Yêu quý Bảo vệ Rừng Cát Tiên gửi cho BVN “Rừng khóc” lấy từ trang Facebook của nhiếp ảnh gia Nguyễn Hữu Luận, Sài Gòn.

Câu hỏi là tại sao rừng khóc? Nhiếp ảnh gia Nguyễn Hữu Luân trên trang blog đã kèm theo nhiều hình ảnh cho thấy mức độ tang thương của rừng. Thê thảm, trần trụi, bị bứng, bị chặt, bị cưa... tới mức khốc liệt như thế, thì làm sao mà rừng không khóc được?

Tại sao gỗ bị lâm tặc đốn, bán ra mà các quan kiểm lâm vẫn lặng im?

Nhiếp ảnh gia NHL viết về tuyến ngoằn nghèo của lối gỗ lậu đi vào nhà quan như sau:

“Phải chăng cách quản lý rừng đang tồn tại nhiều vấn đề....? Gỗ vẫn đi ra khỏi rừng một cách bình thản....Tên các loài thú vẫn hiện diện trong các menu nhà hàng...

Lộ trình gỗ đi từ RỪNG vào nhà QUAN một cách hợp pháp là như sau:

– Thuê lâm tặc vào rừng chặt gỗ.

– Kiểm lâm tuần tra bắt tang vật (nhưng không bắt được người, phương tiện).

– Lập hồ sơ tịch thu gỗ tang vật, kiểm kê số lượng chuyển về khu vực trạm...

– Chuyển hồ sơ giao gỗ cho cơ quan chức năng.

– Tổ chức hội đồng bán đấu giá.

– Người mua là QUAN CHỨC với giá mua bằng giá gỗ tạp...

Đường đi hoàn chỉnh.

Rừng vẫn khóc và vẫn chết hàng ngày.

Và, Rừng Đã Khóc Thì Rừng Nào Cũng Khóc.”(hết trích)

Nhưng lâm tặc lấy gỗ lại như kiểu thảm sát. Nghĩa là giết tận, diệt tuyệt.

Do vậy, báo An Ninh Thủ Đô trong tựa đề một bài về tình hình phá rừng đã đưa một câu lên tựa đề mang nghĩa rất tượng thanh, tượng hình.

Bài viết này có tựa đề “Rừng Yok Đôn: “Hết nạc…lâm tặc vạc đến tận xương!”...” có ghi vài hình ảnh báo động như sau:

“Cạn kiệt những cây gỗ cổ thụ, lâm tặc chuyển sang khai thác theo kiểu “tận diệt” tại rừng Yok Đôn. Không kể cây gỗ non, cây thân nhỏ, cứ tiêu thụ được ngoài thị trường là lâm tặc ra tay triệt hạ.

Những ngày đầu năm 2013 này, Vườn quốc gia Yok Đôn lại nóng lên tình trạng lâm tặc khai thác trái phép gỗ quý. Tuy nhiên, bây giờ ở Yok Đôn những cây gỗ hương, căm xe, cà te cổ thụ có đường kính gốc trên dưới 1m không còn nữa, nên lâm tặc chuyển sang tận thu những cây gỗ non, khiến nhiều tiểu khu trong vườn quốc gia này trở lên xơ xác. Tính đến thời điểm này, có thể nói Vườn quốc gia Yok Đôn cơ bản không còn các loại cây gỗ quý hiếm như “trắc, cẩm, cà te”, và không lâu nữa sẽ đến “hương, căm xe, cà chít, chiu liu” bị tận diệt, vườn chỉ còn xót lại những cây gỗ tạp và thành rừng nghèo kiệt...

Dư luận đặt ra vấn đề, là tại sao Vườn quốc gia Yok Đôn có lực lượng kiểm lâm hùng hậu, đông tới 221 người, các trạm kiểm lâm rải khắp vườn và nằm ngay trong rừng. Ngoài ra còn có lực lượng kiểm lâm cơ động, kiểm lâm liên ngành túc trực 24/24 giờ trong ngày trên tuyến Tỉnh lộ 1 và trên đường sông Sê-rê-pốc, thì bằng cách nào lâm tặc có thể ra, vào rừng như ở chốn không người, ngang nhiên dùng cưa máy, xe cày, thậm chí ô tô để “cắt, xẻ, vận chuyển” ra khỏi rừng hàng nghìn m3 gỗ quý (?).

Thực tế cũng cho thấy, ngay tại vườn quốc gia này một bộ phận không nhỏ kiểm lâm có hành vi tiếp tay cho lâm tặc, kiểm lâm biến mình thành lâm tặc. Đã có trường hợp bị phát hiện xử lý. Nhưng liệu còn bao nhiêu cán bộ, kiểm lâm ở vườn này là lâm tặc mà chưa bị phát hiện, thanh lọc...”(hết trích)

Không chỉ vùng Tây Nguyên, mà ngay các tỉnh ven biển cũng bị phá rừng khốc liệt.

Báo Người Đưa Tin mới mấy tuần trước đã kể về “Cận cảnh phá rừng ở Quảng Nam,” trong đó cũng dẫn lời của “Chi cục kiểm lâm tỉnh Quảng Nam cho biết, theo thống kê của các cơ quan chức năng, 10 tháng đầu năm 2011, toàn tỉnh có 321.086m2 rừng tự nhiên bị tàn phá.

Đây là diện tích rừng tự nhiên bị “cứa cổ” do nạn khai thác gỗ lậu trái phép, nạn khai thác vàng tràn lan và tình trạng phá rừng tự nhiên để làm rẫy, trồng cây công nghiệp như cao su, tiêu, tràm…”(hết trích)

Rồi tới ngay tình hình phá rừng ở đầu nguồn biên giới, theo báo động của tỉnh Hà Tĩnh, trong đó nói rằng đây là “Vụ phá rừng nghiêm trọng: Che giấu thông tin?”

Thông tấn VietnamNet cho biết qua bản tin tháng 3-2012:

“Chủ trì cuộc họp tạihuyện Hương Sơn (Hà Tĩnh) về vấn đề rừng đầu nguồn biên giới bị tàn phá, Phó Chủtịch UBND tỉnh Hà Tĩnh Lê Đình Sơn đã nói rằng, đây là vụ việc cực kỳ nghiêmtrọng, tỉnh kiên quyết chỉ đạo xử lý triệt để.

Sau khi VietNamNet thông tin về vụ phá rừng lớn chưa từng có ở Hà Tĩnh, ngày5/3, ông Lê Đình Sơn đã đến tận hiện trường vụ phá rừng nghiêm trọng tại biêngiới để kiểm tra thực tế.

Sau khi tận mắt chứng kiến số lượng gỗ khủng khiếp đã bị lâm tặc chặt hạ, một cuộc họp khẩn với các cơ quanban ngành liên quan đã diễn ra.

Theo thông tin tổng hợp từ các cơ quan chức năng, đến ngày 5/3, lực lượng chứcnăng đã tổ chức truy quét, phát hiện và thu giữ 955 phiến, lóng gỗ (chủ yếu làbê gỗ dài 3-4 mét, rộng 30-40 cm, dày 20 cm trở lên), ước tính số lượng khoảng250m3 gỗ từ nhóm 2 đến nhóm 8, tập kết rải rác ở tiểu khu 2, 12,22 thuộc rừngđầu nguồn do Công ty TNHH MTV LN&DV Hương Sơn quản lý ...

Việc truy quét rồi cũng đến lúc kết thúc, điều khiến dư luận quan tâm là tại saorừng biên giới Sơn Hồng bị phá tàn khốc như vậy trong nhiều năm qua mà các cơquan không hay biết? Mặc dù trên địa bàn có sự “góp mặt” đầy đủ của chủ rừng,kiểm lâm, chính quyền cơ sở và biên phòng?

Và ai sẽ chịu trách nhiệm?”(hết trích)

Câu hỏi nghiêm trang là ai sẽ chịu trách nhiệm đây?

Khi kiểm lâm móc nối lâm tặc, chỉ có trời mới dò ra nổi mối manh vậy.

Có lấy ra được dấu tích mối manh nào ra để điều tra nổi không?

Thấy rõ đó, ngay trước mắt đó: rừng sẽ biến mất sớm vậy.

Thế hệ con cháu khi nhìn sang các nước khác, sẽ tiếc rằng vì sao lại có một chế độ bất nhân như thế -- một lời hứa thiên đường xã hội chủ nghĩa đã đẩy mọi thứ tại quê hương chạy lệch hướng cả.

 

 

 
 dangnguoivietyeunguoiviet.org

Báo Trung Cộng Nứt Bể


 

Báo Trung Cộng Nứt Bể

(01/21/2013)

Tác giả : Vi Anh

Tuần báo Phương Nam Chu Mạt tại tỉnh Quảng Đông đã liều mình xé rào chống lại chế độ kiểm duyệt của Đảng Nhà Nước Trung Cộng. Hiện tượng đầu tiên và hiếm hoi này cho thấy đây là bọt biển dấu chỉ của làn sóng ngầm làm báo chí của Đảng, vì Đảng, do Đảng CS của Trung Quốc không nứt rạng thì cũng nứt bể.

Tổng hợp các nguồn tin độc lập của các thông tấn quốc tế cho thấy tuần báo Phương Nam bước đầu đã thắng lợi sau hai ngày lãng công, đình bản phản đối một cán bộ tuyên huấn của tỉnh ủy Quảng Đông rút một bài bình luận của tờ báo cổ võ cho tư tưởng pháp trị dựa vào hiến pháp, tựa đề «giấc mơ nhà nước pháp quyền » bằng một bài ca tụng Đảng CS cũ rích, chán phèo trong số báo đầu năm 2013. Thoả thuận không thấy công bố nhưng hiện tại người ta thấy ban biên tập đi làm lại, báo ra lại.

Không biết nội dung thoả thuận mật hay kín ra sao, nhưng trên hình thức, rõ rệt Đảng CS Trung Quốc đã lùi một bước để lắng dịu tình hình trong thời gian chuyển quyền là thời gian “quần chúng nhân dân” hy vọng và vận động cho thay đổi. TC cố gắng khu trú hoá hiện tượng hiếm hoi này không cho nó lan toả ra thành phong trào. Nhường một chút để được cái lớn hơn. Vì theo truyến thông quốc tế cho biết người dân Trung Quốc, nhưt là thành phần ưu tú, trí thức, nghệ sĩ và công dân TQ trên mạng đã cực lực ủng bộ báo Phương Nam, đang thành phong trào chống kiểm duyệt báo chí. Dân chúng, những nhà trí thức, những người dân chánh trực biểu tình bên ngoài hoan hô tờ báo và đòi cất chức cán bộ đảng viên tuyên huấn đã rút bài của báo và thay bài của đảng vào. Có tin công an cảnh sát địa phương, cánh tay của Đảng vẫn không trấn áp, chỉ can thiệp ra giữ an ninh khi một số người binh Đảng xuất hiện chống biểu tình. Một số báo và nhiều bloggers và báo điện tử, nhiều nhà trí thức khắp nước nhiệt liệt ủng hộ hành động dũng cảm của báo Phương Nam. Báo chí, thông tấn xã Tây Âu, Bắc Mỹ thông tin nghị luận rất nhiều. Nhứt định trung ương Đảng Nhà Nước ở Bắc Kinh đuợc báo cáo tường tận.

Bí Thư Tỉnh Ủy Quảng Đông đã đích thân kín đáo dàn xếp. Người cán bộ của Ban Tuyên Huấn của Đảng đã rút bài của báo thay bài của Đảng vào bị ngưng chức. Dù không thấy nội dung của cuộc dàn xếp, nhưng sau hai ngày lãng công của ban biên tập, biểu tình của dân chúng, những nhà báo của Phương Nam đi làm lại và báo Phương Nam ra lại.

Đảng CS đã thành công trong việc làm lắng dịu tình hình và khu trú hoá vụ việc không cho nó lan toả thành phong trào ra nhiều nơi. TC đã làm mờ đi hy vọng đổi thay của dân chúng và báo chí một cách êm đềm mà không làm mất mặt Ông Tập Cận Bình khi lên cầm quyền cách đây chưa đầy hai tháng đã nhấn mạnh đến tầm quan trọng của việc tôn trọng Hiến pháp, trên hình thức và danh nghĩa có qui định bảo đảm các quyền tự do ngôn luận và tự do xuất bản.

Xử chìm xuồng, làm im tại chỗ vụ đình công, lãng công của nhà báo và biểu tình của dân chúng chống kiểm duyệt như vậy là giúp cho ông Tập Cận Bình không giữ lới hứa mà không mang tiếng nói mà không làm, tiếng xấu đồn xa và đồn mau.

Ngoài một vài nhượng bộ nhỏ trước mắt không kỷ luật ban biên tập, không cần trấn áp cuộc biểu tình, Đảng CS được một cái lớn hơn là tiếp tục giữ vững đường lối của Đảng CS, là chận đứng phong trào phản kháng, và liên tục kiểm duyệt báo chí, sữ dụng báo chí làm phương tiện tuyên truyền cho Đảng.

Nhưng dưới cái nhìn của dân chúng phản ảnh trên truyền thông ngoài luồn trên mạng, việc xé rào của các nhà báo Phương Nam dù sao cũng là một hiện tượng tốt. Dù không tin Đảng Nhà Nước đổi mới báo chí; dù đây có thể là chiến thuật của CS, Đảng lùi một bước để tiến hai ba bước. Nhưng đây là một sự kiện, một sự thật, một thời sự hiếm hoi, cả ban biên tập, nguyên một tờ báo lớn ở Miền Nam Trung Quốc chống chế độ kiểm duyệt của Đảng CS. Mà Đảng CS không làm được gì. Dân chúng yên tâm, hết sợ và tin người ta làm được mình làm được trong việc giành lại tự do, dân chủ, nhân quyền cho mình mà CS đã tước đoạt.

Tuần báo Phương Nam Phương Chu Mạt, dù là một tờ báo toà soạn ở thủ phủ Quảng Châu, của tỉnh Quảng Đông, ở Miền Nam Trung Hoa. Nhưng đó là là một tờ báo lớn, độc giả rất đông và có uy tín khắp nước, nhiều nhà trí thức khắp nước ủng hộ. Như tờ Tuổi Trẻ của Đảng bộ và Thành Đoàn báo quán ở Saigon mà phát hành khắp nước.

Trong bầu không khí ngột ngạt, nóng bức, căng thẳng của chế độ kiểm duyệt của Đảng CS, Đảng CS làm chủ, làm cha báo chí gần nửa thế kỷ ở Trung Quốc, báo Phương Nam xé rào một có tính toán -- quả thật là một điều hiếm có, một hiện tượng lớn và đầu tiên.

Trên phương diện thời cơ, khá thuận lợi. Đây là lúc Đảng CS chuyển giao quyền hành giữa hai thế hệ. Người bàn giao lẫn nhận giao ai cũng muốn ổn định, tức không có một biến cố gì lớn xảy ra, không muốn chọc giận dân chúng.

Còn báo chí và dân chúng thì hy vọng đây là cơ hội có thể chuyển biến chính trị. Trong chánh trị mình không làm thì người khác sẽ làm nhưng làm ngược lại và hại quyền lợi của mình. Nên báo chí TQ không chờ Ô Tập Cận Bình ban ơn bố đức vì chánh trị không bao giờ xin mà được, chờ mà có, phải đấu tranh mới đựợc. Báo chí hành động trước, đưa Ô. Tập cận Bình vào thế phải nhượng bộ để có bầu không khí yên lặng khi chuyển quyền. Tâm lý chánh trị cho thấy thời điểm chưa nhận bàn giao nhà nước, chưa nắm được guống máy cai trị dân, các nhà chánh trị thường tỏ ra thân dân. Để tránh cho sự việc khỏi bị bùng nổ lớn, nhà cầm quyền thả lỏng tạm thời để thắt chặt lại sau.

Trên phương tinh thần tranh đấu cá nhân, phải nói đây là một hành động rất dũng cảm của những nhà báo, cả ban biên tập, ban quản tri và phát hành của toàn bộ tờ báo Phương Nam. Anh chị em báo chí nói chung dám lấy chén cơm manh áo của gia đình mình, tương lai nghề nghiệp của mình ra làm vật thí nghiệm. Vì người làm báo trong chế độ CS là cán bộ, đảng viên, công nhân viên ăn lương của nhà nước và tờ báo là của đảng, vì đảng, do đảng.

Trên phương diện truyền thông đại chúng, cũng phải nói những nhà báo này rất tin tưởng độc giả và “quần chúng nhân dân” là đối tượng báo chí phục vụ. Tin nơi nhận định chánh trực của độc giả và lương tri của “quần chúng nhân dân” sẽ ủng hộ mình và mong muốn có tự do báo chí, tự do ngôn luận.

Trên phương diện tình hình thời đại, tiến bộ khoa học kỹ thuật của thời đại Tin Học, kỹ thuật số đang biến Trái Đất thành xóm nhà và các nước những láng giềng, báo chí không thể để bị nhốt trong nhà tù lớn là chế độ CS được nữa. Lương tâm Con Người mang danh là người, lương tâm chức nghiệp của người làm báo không cho phép nhà báo được dân chúng coi là người nắm đệ tứ quyền trong cao trào dân chủ bị CS hủ hoá thành kẻ “an phận thủ thường,” Đảng đặt đâu ngồi đó, Đảng bảo sao làm vậy, Đảng bảo nói gì thí nói nấy nữa.

Đã đến lúc báo chỉ trong chế dộ CS phải vùng lên, nổi dậy, bung ra. Kinh tế đã chuyển sang kinh tế thị trường. Dân dễ thở hơn. Lịnh của Đảng dần mất hiệu lực cưỡng hành, cán bộ, đảng viên ở địa phương vì quyền lợi riêng biến lịnh thành “lạc”. “Quần chúng nhân dân” nếu không làm ngơ lịnh đảng được thì mua chuộc làm ngược lại.

Báo Le Figaro của Pháp nhận định «Làn gió tự do báo chí thổi từ phía Nam đến Bắc Kinh không hề bị suy yếu». Nó phát huy và lan rộng như làn sóng “chuyển hệ tư duy” CS sang kinh tế thị trường. Như ở Việt Nam, các nhà theo dõi thới cuộc nhận thấy “tư duy” đó biến thành thái độ và hành động xuất phát từ Miền Nam Việt Nam – đúng ra là từ Đồng Bằng Sông Cửu Long, Miền Tây Nam Việt lan rộng ra Hà nội, khiến mấy đời Thủ Tướng đều là người Nam từ miển Nam “Bắc tiến” ra nắm guồng máy của chế độ ở Hà nội. Liệu làn gió tự do báo chí xuất phát từ Quảng Đông ở Miển Nam Trung Quốc có lan ra Miền Bắc, Bắc Kinh – làm bể nền báo chí của TC hay không?



  

 

 

 

 
 dangnguoivietyeunguoiviet.org

Tuesday, January 22, 2013

Trung Quốc liệu có dám tự đào hố chôn mình?


Kính chuyển.

 

ĐXD

 
12:00:am 21/01/13 | Tác giả: Nguyễn Hoàng Hà

Trung Quốc liệu có dám tự đào hố chôn mình?


Mấy ngày báo chí Trung quốc tuyên bố sẵn sàng chiến tranh với Nhật.
 
Như mạng tin Sankei ngày 16.1 cho biết, Thiếu tướng Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc Bành Quang Khiêm tuyên bố trên truyền thông Trung Quốc rằng, chỉ cần Nhật Bản bắn một phát đạn vào máy bay Trung Quốc sẽ đồng nghĩa với việc Nhật Bản khai chiến. “Trung Quốc không thể chờ đến phát đạn thứ hai mà sẽ lập tức phản công” – ông nói. Còn Thiếu tướng La Viện – Phó Tổng Thư ký Hiệp hội Khoa học quân sự – ngày 15.1 cũng tuyên bố trên mạng tin của tờ People’s Daily rằng: “Chúng ta hoàn toàn không sợ chiến tranh với Nhật Bản” nếu Nhật chỉ cần bắn một viên đạn thì Trung quốc sẽ trả đũa gấp 100 lần.
 
Hay đi xa hơn nữa, như ông Đại tá không quân Đới Húc, thuộc Đại học Quốc phòng Trung Quốc đang triển khai học thuyết: “Để đối phó với Lực lượng Phòng vệ trên không Nhật Bản, không quân Trung Quốc cũng cần tung chiến đấu cơ” v.v… và vân vân.

Nhưng và dư luận thế-giới đều cho rằng đó là hành động “rung cây dọa khỉ” mà thôi bởi những lý do khác còn lớn hơn nhiều nếu xẩy ra một cuộc chiến Trung Nhật mà Trung quốc phải tính đến, đó là:

1, Trước tiên người ta cho rằng cuộc chiến mà Trung quốc phát động tấn công Nhật bản sẽ buộc Hoa kỳ phải vào cuộc và sau đó cả châu Âu cũng vào cuộc theo. Kinh tế Trung quốc bị phong tỏa. 6.000 tỷ mà Mỹ vay của Trung quốc lập tức sẽ biến mất tiếp sau đó là tất cả các tài khoản của Trung quốc tại các nhà bank ở Mỹ và Canada, châu Âu v.v… sẽ bị đóng băng tức khắc, các quốc gia sẽ đi đến cam kết không buôn bán cho Trung quốc, thiệt hại kinh tế lên gấp hàng chục lần số tiền Mỹ đã vay.

Đây là cơ hội nghìn vàng để Mỹ và các nước châu Âu lấy lại vị thế đang suy sụp của mình. “ Bây giờ hoặc không bao giờ có lại cơ hội này và một ngày mai không xa, Trung quốc sẽ là một cường quốc số một thế giới không chỉ bằng kinh tế mà cả về quân sự.”

2, Còn nếu bị bao vây kinh tế, với một tỷ dân sống chủ yếu bằng xuất khẩu hàng hóa trên khắp hoàn cầu, Trung quốc sẽ lao xuống dốc nhanh chóng và chỉ một vài năm qua đi, họ sẽ kiệt quệ và những mâu thuẫn phát sinh trong chính Trung quốc sẽ bùng nổ. Trước tiên sẽ là cuộc nổi dậy của người Duy-Ngô-Nhĩ, người Tây-Tạng và sau đó là có nguy cơ Hồng kông sẽ dễ dẫn đến tuyên bố độc lập.

3, Với Việt nam chắc chắn sẽ là cơ hội tốt cho mình để khỏi lo một tên “đầu mấu bành trướng” đầy nguy hiểm và hung hăng ở bên cạnh chỉ luôn luôn nhăm nhe cắn thịt mình, hàng ngày đang nhe răng ra gặm dần từng phần đảo biển của mình gây ra làn sóng bất bình dâng cao của người việt nam trong và ngoài nước. Người ta nhắc đến nhiều hòn đảo tại Hoàng sa và Trường sa đã bị quân đội Trung quốc xâm chiếm và chiếm đống từ những năm 1972 tới ngày nay.

Trong hoàn cảnh cuộc chiến Trung Nhật xẩy ra thì chắc chắn phải chọn con đường dời xa Trung quốc, tránh quốc gia này như tránh hủi vì Việt nam có hoàn cảnh tương tự với người Nhật đều là nạn nhân của chính sách bành trướng của Bắc kinh vì vậy rất cảm thông với người dân Nhật trong cuốc chiến đấu chính nghĩa để bảo vệ chủ quyền đảo biển của mình.

4, Ấn-độ thì sao? Người mà có hoàn cảnh còn thậm tệ hơn Việt nam luôn bị Trung quốc o-bế, xâm chiếm lãnh thổ, ngay lập tức họ cũng sẽ đòi các vùng mà Trung quốc đang chiếm đóng của họ từ cuộc chiến trước đây.

5, Cuối cùng thì Bắc Triều-tiên cũng bỏ Trung quốc mà đi vì thời cơ thống nhất với Nam-hàn đã đến. Trung quốc không thể níu kéo được.

Bởi thế những lời tuyên bố vừa qua của Trung quốc là rỗng tuếch và chỉ là sự rung cậy dọa khỉ mà thôi. Mà có khi đây chính là một kịch bản hay mà Mỹ và các nước vốn không ưa Trung quốc, hoặc đang bị Kinh tế Trung quốc đè lấn lại cho đây là một cơ hội ngàn vàng. Trung quốc sẽ thất bại thảm hại về mọi mặt, bị cô lập gấp trăm lần như hiện nay.

Một quan chức cấp cao của Trung Quốc đã kêu gọi Nhật Bản đàm phán về quần đảo tranh chấp Điếu Ngư (Nhật Bản gọi là Senkaku) – China Daily ngày 17.1 đưa tin. Tuy nhiên, trước đó nhiều tướng tá quân đội Trung Quốc tuyên bố sẽ chiến tranh với Nhật.

Phát biểu trong cuộc gặp cựu Thủ tướng Nhật Bản Yukio Hatoyama, ông Giả Khánh Lâm – Chủ tịch Hội nghị Chính trị hiệp thương nhân dân toàn quốc Trung Quốc – cho rằng, hai nước nên giải quyết tranh chấp liên quan đến Điếu Ngư/Senkaku thông qua đối thoại và tham vấn.

Ông Giả Khánh Lâm được xem là quan chức cao cấp nhất Trung Quốc công khai đưa ra lời kêu gọi như trên.

Tuy nhiên, phản ứng trước thông tin nói trên, Người phát ngôn Chánh Văn phòng Nội các Nhật Bản Yoshihide Suga cho biết, chính phủ của Thủ tướng Abe không chấp nhận, nói rằng bình luận của ông Hatoyama không phản ánh lập trường của Chính phủ Nhật Bản, đồng thời lấy làm tiếc vì một cựu thủ tướng lại đưa ra những phát ngôn như vậy”. Trước đó, Nhật Bản nhiều lần kiên quyết từ chối lời kêu gọi đàm phán của Trung Quốc về quần đảo tranh chấp. Nhật Bản luôn khẳng định nắm giữ chủ quyền các đảo này và không có gì để thương lượng với Trung Quốc.

Một biểu hiện tính kiên quyết đứng về đồng minh Nhật của mình bà Ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton hôm 18-1 cảnh báo Trung Quốc không nên thách thức sự kiểm soát của Nhật Bản đối với quần đảo Senkaku.
 
 Phát biểu tại cuộc họp báo sau cuộc gặp người đồng cấp Ngoại trưởng Nhật Bản Fumio Kishida đang ở thăm Washington, bà Clinton tái khẳng định sự ủng hộ của Mỹ dành cho Nhật Bản trong cuộc tranh cãi với Trung Quốc về chủ quyền Senkaku.
 
Bà nhấn mạnh: “Dù Mỹ không đứng về phía nào về vấn đề chủ quyền của Senkaku, chúng tôi thừa nhận quần đảo này đang thuộc sự quản lý của Nhật Bản. Chúng tôi phản đối mọi hành động đơn phương nhằm phá hoại sự quản lý đó”.

Nhật nhiều lần phải đuổi tầu TQ khỏi khu vực quần đảo Senkaku

Nhật nhiều lần phải đuổi tầu TQ khỏi khu vực quần đảo Senkaku

Trong khi đó, Trợ lý Ngoại trưởng Mỹ về vấn đề Đông Á Kurt Campbell – người đang đến thăm Tokyo – đã kêu gọi Nhật và Trung Quốc giải quyết tranh chấp, nói rằng sự ổn định trong khu vực đang bị đe dọa. “Chúng tôi mong muốn rằng hai bên giải quyết êm thấm thông qua con đường ngoại giao”. Tuy nhiên, ông Campbell nhấn mạnh Mỹ sẽ không đóng vai trò hòa giải.

Trước tình thế đó, Trung quốc đã có lời lẽ xuống tháng và đề nghị với Nhật đàm phán về vấn đề chủ quyền về các đảo đang có tranh chấp này. Ông Tần Cương bộ trưởng ngọa giao Trung quốc đã phải xuống giọng tuyên bố: “Trung Quốc luôn chủ trương giải quyết tranh chấp biển, đảo giữa các nước liên quan thông qua đối thoại song phương” – ông Tần nói. “Trung Quốc luôn chủ trương giải quyết tranh chấp biển, đảo giữa các nước liên quan thông qua đối thoại song phương” – ông Tần nói. “Trung Quốc luôn chủ trương giải quyết tranh chấp biển, đảo giữa các nước liên quan thông qua đối thoại song phương” – ông Tần nói.

Giận cá chém thớt, Trung quốc đã có lời chỉ trích Mỹ rất gay gắt trên báo Tân Hoa Xã ngày 19-1 khi cho rằng: “ tuyên bố Mỹ đang khuyến khích chính phủ “thiên hữu nguy hiểm” ở Nhật Bản và “phản bội” lại cam kết giữ lập trường trung lập về vấn đề quần đảo Senkaku/Điếu Ngư.

Bài xã luận của Tân Hoa Xã nhằm phản ứng lại lời cảnh báo ngầm của Mỹ rằng Bắc Kinh không được thách thức quyền kiểm soát của Nhật Bản đối với Senkaku.

Trong khi đó, Nhật Bản ngày 19-1 đã lên tiếng phản đối Trung Quốc sau khi ba tàu hải giám nước này tiến vào vùng lãnh hải gần quần đảo Senkaku sáng cùng ngày.

Với Việt nam thì đang tiếp nhận tầu ngầm mua của Nga để thể hiện sự quyết tâm bảo vệ chủ quyền lãnh hải của mình va đã bầy tỏ thái độ ủng hộ Nhật trong vấn đề giải quyết lãnh hải bằng biện pháp hòa bình, không thể dùng vũ lực. Philipine thì cũng đã quyết định đặt mua 4 tầu chiến hiẹn đại của Nhật để bảo về đảo biển của mình đang tranh chấp với Trung quốc.
 
Như thế, tin hiệu nắn gân các có tranh chấp chủ quyền về đảo biển của Trung đã khống cho thấy kết quả như họ mong đợi mà trái lại càng làm cho các nước đó liên kết lại với nhau thành một khối thống nhất để đối phó với Trung quốc kiên quyết hơn. Trong khi đó dư luận quốc tế lên án Trung quốc mạnh mẽ hơn và Trung quốc đang bị cô lập trên hồ sơ chủ quyền đảo biển này. Đường lưỡi bò chưa thò đã có nguy cơ bị cắt đứt. Thật là việc “” lấy đá tự đập chân mình”.

Người ta đã thấy Trung quốc ôm chân kêu đau khi mà mọi quốc gia ở Đông Nam Á phê phán thái độ hung hăng của Trung quốc và không còn mặn mà với lời chào mời tự do mậu dịch mà họ đang ve vãn gương ra và họ cũng đã cay đắng nhận thấy hình ảnh thủ tướng Nhật được chào đón rất nồng hậu qua chuyên sđi vừa qua va các quốc gia mà ông thủ tướng Nhật đến đều ủng hộ quan điểm của Nhật về giải quyết tranh chấp đảo biển bằng biện pháp hòa bình, lên án hành động đe dọa dùng vũ lực.
 
Đặc biệt Trung quốc đang nhìn thấy quan hệ Nhật Việt đang phát triển mạnh mẽ hơn bao giờ hết bên cạnh các quan hệ khác như Ấn Việt, Hán Việt và Mỹ Việt v.v…Trung quốc đang bị cô lập, đang chơi vơi một mình trên sấn khấu quốc tế.

Hãy chờ xem Trung quốc đang đào hố chôn chính mình.

Ngày 19 tháng 1 năm 2013.

© Nguyễn Hoàng Hà

© Đàn Chim Việt

 

Cha chung cũng có người khóc


 

Cha chung cũng có người khóc

___________________________________________________________________________________________________________

Chu Thập


Kỳ nghỉ Giáng Sinh và đầu năm Dương lịch vừa qua, tôi theo người thân làm một chuyến du ngoạn lên miền Bắc tiểu bang NSW. Với tôi, có đi là có học. Một sàng khôn thì chưa hẳn đã có, nhưng ít nhứt tôi cũng đã học được một số điều nhỏ để tự nhắc nhở phải sống tốt đẹp và ra người tử tế hơn.

Úc đại lợi vốn có vô số thắng cảnh để ngắm. Nhưng trong chuyến đi vừa qua, đập vào mắt tôi lại không phải là những cảnh núi rừng, ao hồ hùng vĩ mà là những chuyện nhỏ. Chẳng hạn như tại thị trấn Antiene, nơi có hai nhà máy phát điện được giải nhiệt bằng một hồ nước nhân tạo khá lớn, tôi thấy có một cái trụ nhỏ được dựng lên ở cổng ra vào của một bãi cắm trại (caravan park) có ghi vài điều kiện đại khái như: mỗi chiếc xe phải trả 5 đô, lấy ticket và bỏ tiền vào hộp “honesty box”. Những “cửa tiệm” không có người đứng bán hàng nhưng được thay thế bằng một cái hộp kêu gọi tự giác như thế thì tôi rất thường thấy dọc đường ở vùng quê Úc đại lợi. Nay thì tôi lại thấy một cái hộp như thế ngay ở cổng ra vào của một bãi cắm trại được hội đồng thành phố quản lý. Quả là chuyện hiếm thấy. Nhìn xung quanh tôi không thấy có bất cứ chiếc máy thu hình tự động nào để theo dõi những người ra vào cả. Bên trong thì lại có đủ mọi tiện nghi tối thiểu cho một cuộc cắm trại như nhà vệ sinh, nhà tắm v.v.

Tôi cứ tưởng chuyện tự giác trả tiền khi vào bãi cắm trại là sáng kiến riêng của trị trấn nhỏ Antiene. Nhưng đi xa hơn về hướng Bắc, tôi cũng thấy một hiện tượng tương tự tại một bãi cắm trại lớn xung quanh Đập Chaffey ở gần Tamworth. Cũng với giá cả tương tự, cũng với cái hộp “honesty box”. Riêng trong cái bãi cắm trại rộng lớn này, ngoài những tiện nghi tối thiểu, những người cắm trại còn được hưởng thêm một thứ xa xỉ khác là nước nóng trong các phòng tắm. Chỉ cần một người bỏ vào một lỗ khóa nhỏ một đô là 5 phòng tắm đều có nước nóng!

Một chuyện nhỏ khác cũng khiến tôi suy nghĩ không ít về tinh thần tự giác và tôn trọng công ích của người dân Úc. Một bữa trưa, chúng tôi mua một ít lương khô và lái xe lên một nơi được xem là đỉnh cao của vùng có một tên gọi nghe rất hùng vĩ là “hanging rocks” (những tảng đá treo). Có lẽ không phải là một địa điểm du lịch nổi tiếng được nhiều du khách tìm đến, cho nên nơi này chỉ được trang bị sơ sài bằng vài ba cái bàn và một số ghế. Sau bữa cơm trưa dã chiến, tôi tìm cái thùng rác để ném các đồ thừa vào. Thấy thiếu một “thiết bị” tượng trưng cho văn minh, tôi định “vô tư” như người Hà nội thời xã hội chủ nghĩa để ném đại rác rưởi vào rừng, nhưng lại nhìn thấy một tấm bảng có hàng chữ viết đủ rõ để ai cũng có thể đọc được: xin vui lòng mang rác về nhà để tránh cho chim chóc và thú rừng không bị nhiễm độc!
 
Tôi cảm thấy hổ thẹn vì cái thói quen bừa bãi thiếu trách nhiệm của mình. Nhìn xung quanh, tôi không thấy có bất cứ một dấu hiệu nào cho thấy có người đã vô tư “xả rác” ở nơi công cộng này. Hình ảnh của cái hộp “honesty box” ở những bãi cắm trại tôi vừa mới đi qua, cộng với tình trạng sạch sẽ ở một nơi vắng vẻ như thế này khiến tôi thầm phục người Úc. Họ dạy cho tôi bài học về tự giác, tự trọng và dĩ nhiên tinh thần tôn trọng công ích. Ai bảo “cha chung không ai khóc”! Thật ra, tôn trọng công ích cũng chính là nghĩ đến quyền lợi riêng tư của mình. Chính vì mọi người đều biết tôn trọng công ích mà ai cũng được hưởng những điều mà công ích mang lại cho mỗi người.

Nghĩ về công ích, tôi cũng liên tưởng đến quyền tư hữu. Chỉ trong những xã hội trong đó công ích được tôn trọng thì quyền tư hữu mới được thực sự nhìn nhận. Giàu có bao nhiêu cũng được. Chiếm hữu bao nhiêu cũng được. Quyền tư hữu không có giới hạn. Tôi có ý nghĩ ấy khi được vào “ tham quan” một khu rừng nơi chúng tôi có ý định qua đêm và săn bắn. Từ lâu nay tôi cứ nghĩ hễ “rừng” thì phải là lâm viên quốc gia. Nhưng khu rừng trong đó chúng tôi phải dùng chiếc Hilux để đi một phần ba chu vi mà đã mất hơn cả tiếng đồng hồ, lại thuộc về một tư nhân.
 
Người chủ của nông trại, vốn là một người Nam Phi đến Úc lập nghiệp từ hơn 2 thập niên qua, hãnh diện nói rằng đây là công lao mồ hôi nước mắt của ông chứ không phải là tài sản của ông bà để lại. Rộng gần 2 ngàn mẫu tây, nông trại này chỉ để nuôi khoảng 1500 con bò. Trung bình, mỗi con bò chiếm được một không gian hơn cả mẫu. Thật ra, cơ ngơi này chỉ là trung bình. Có những nông trại còn rộng gấp 5,10 lần khu rừng mà chúng tôi đã thăm viếng.

Thấm mệt và xương cốt hầu như muốn rớt ra khỏi thân thể sau hơn một tiếng đồng hồ ngồi lắc lư trên chiếc xe Ute, tôi chợt có ý nghĩ: người ta chiếm hữu một khu rừng rộng lớn như thế có lẽ không phải để khai thác hay thu lợi, mà chỉ để nhìn ngắm cho thỏa thích mà thôi. Không thiếu những người chỉ cảm thấy hạnh phúc vì chiếm hữu được nhiều hơn người khác.

Có lẽ văn hào Leo Tolstoy của Nga đã muốn mỉa mai cái niềm “hạnh phúc” ấy qua câu chuyện ngắn kể về một tá điền nghèo được ông chủ cho chạy được bao nhiêu thì được bấy nhiêu đất đai. Từ sáng tinh sương, con người suốt đời không có được một tấc đất làm của riêng đã hăm hở chạy. Ông chạy cho đến kiệt sức và ngã quỵ xuống. Mắt ông hoa lên để không còn có thể quay nhìn lại và thấy được phần đất mình đã chiếm hữu được. Cuối cùng, người tá điền nghèo đã nhắm mắt xuôi tay trước khi còn đủ sức để cắm dùi và thể hiện quyền làm chủ đất đai của mình. Có lẽ chỉ có người điên mới hành động một cách ngu xuẩn như nhân vật tá điền trong câu chuyện của văn hào Tolstoy. Thật ra, tôi cho rằng chiếm hữu hay đắc thủ của cải vật chất đến độ “quên ăn quên ngủ” chỉ vì đam mê chiếm hữu hay vì quyền lực thống trị có lẽ cũng là một thái độ khờ dại.

Tôi có ý nghĩ ấy khi nhìn vào cách tiêu xài của võ sĩ quyền anh nổi tiếng nhứt thế giới hiện nay là Floyd Mayweather. Trước đây, người võ sĩ 36 tuổi này được người ta đặt cho cái tên là “Pretty Boy”. Nay nhiều người đã có lý để gọi anh là ông “Money” (Tiền!). Ai mà chẳng tham tiền. Nhưng tay vô địch quyền anh này muốn tỏ rõ cho nhiều người thấy rằng anh “đấm đá” là để có nhiều tiền và được tạp chí Forbes “vinh danh”.Với 5 lần vô địch thế giới, năm vừa qua, anh đã được tạp chí này bầu chọn làm lực sĩ có doanh thu cao nhứt thế giới. Đây là tước hiệu mà danh thủ đánh Golf Tiger Wood đã chiếm giữ trong 11 năm liên tiếp.

Với tài sản lên đến 115 triệu đô, Mayweather không biết làm gì khác hơn là khoe ra cho mọi người thấy. Anh ít khi dùng thẻ tín dụng mà chỉ thích xài tiền mặt. Mỗi lần mua sắm, anh tung ra từng cuộn giấy bạc $100. Trong các hộp đêm, anh có thói quen rải tiền cho đám đông. Trong các cận vệ của anh, có một người chuyên mang theo từng bao tiền để anh đánh cá, thường là trong các trận thể thao và trong các sòng bài tại Las Vegas. Dạo tháng 9 năm ngoái, anh “nổi tiếng” hơn khi bỏ ra $2.9 triệu để đánh cá trong một trận Football của Mỹ (x. The Australian, phụ trương thể thao, 5-6/1/2013).

Đúng là xài tiền như nước. Dĩ nhiên, người ta sẽ bảo: tiền của tôi tôi xài, mắc mớ gì đến các người mà thắc mắc! Quả vậy, đồng tiền liền khúc ruột. Quyền tư hữu gắn liền với quyền được xử dụng của cải. Tiền của tôi, tôi muốn làm gì mặc tôi. Tôi cất giữ khư khư cho riêng tôi cũng được, mà phung phí cũng được.

Thật ra, lương tri và lẽ thường dường như không cho phép tôi suy nghĩ như thế. Liệu tôi có thể “yên tâm” để khư khư ôm lấy tài sản của tôi hay phung phí tiền của khi xung quanh tôi có vô số người đang đói khát không? Có thể đây là suy nghĩ mà cứ sau mỗi mùa nghỉ Giáng Sinh và Đầu Năm Dương Lịch, báo chí thường gợi lên cho chúng ta khi nhìn lại cách mua sắm thức ăn trong một năm qua. Theo báo The Sydney Morning Herald, mỗi năm người dân Úc phung phí khoảng 8 tỷ Úc kim về thức ăn. Ông John Dee, người sáng lập tổ chức “Do Something” (Hãy làm một cái gì đi!) cho biết: trung bình, mỗi năm, mỗi một gia đình Úc phí phạm khoảng $1036 tiền thức ăn. Một cách cụ thể, trên toàn quốc, mỗi năm có khoảng 4 triệu tấn lương thực bị quăng vào thùng rác. Nếu biết tính toán và tiết kiệm, số tiền dùng để mua số thức ăn bị quăng vào thùng rác có thể đủ để nuôi sống một gia đình trong một tháng và đủ để trả tiền điện cho một gia đình trong 6 tháng. Chỉ riêng tại tiểu bang New South Wales, số thực phẩm bị quăng vào thùng rác chiếm đến 38 phần trăm lượng rác rưởi trong mỗi gia đình.

Theo ông Dee, sở dĩ người dân Úc hiện nay phung phí thức ăn là vì họ đã đánh mất những kỹ năng mà các thế hệ trước đã đắc thủ được. Ông cũng nói rằng phung phí thức ăn cũng ảnh huởng đến cả nền kinh tế: ném một ký lô thịt bò vào thùng rác chẳng hạn, là phí phạm cả ngàn lít nước dùng để sản xuất ra một ký thịt bò! (x.SMH, 23/12/2012)

Trên đây chỉ là cái nhìn kinh tế. Nhìn rộng hơn, có lẽ cũng phải nói rằng phí phạm thức ăn, một cách nào đó, cũng có nghĩa là sống mà không nghĩ đến vô số những người nghèo trên thế giới hằng đêm phải đi ngủ với cái bụng trống rỗng. Đây là thực tế mà ở mỗi độ cuối năm, khi nhìn lại núi lương thực bị quăng vào thùng rác tại Úc đại lợi, tôi thường mang ra để suy nghĩ và tự vấn lương tâm. Sống mà dửng dưng trước sự đói khát và khốn khổ của người đồng loại thì có khác gì thú vật, bởi vì nói như ông tổ của chủ nghĩa cộng sản, chỉ có thú vật mới “quay mặt làm ngơ trước nỗi khổ của đồng loại để chăm sóc cho bộ da riêng của mình”. Thật là đau lòng khi nhìn vào cách ăn xài của giai cấp “tư bản đỏ” thường được gọi là đại gia tại Việt nam hiện nay.
 
Theo báo “Người Đưa Tin” trong nước được báo mạng Calitoday trích dẫn, trong khi đại đa số người dân Việt nam hiện nay phải thắt lưng buộc bụng để chống chọi với cơn khủng hoảng kinh tế thì vẫn có những đại gia vung tay để hưởng thụ những bữa ăn trị giá bằng thu nhập cả năm của một người lao động. Đó là chưa so sánh với cảnh khốn khổ của những người nghèo cùng trong xã hội.

Chỉ có một xã hội trống rỗng những giá trị tinh thần mới sản sinh ra một hạng người vô tâm như thế. Có lẽ trên thế giới và trong ngôn ngữ của các dân tộc, không đâu người ta xử dụng từ “sở hữu” nhiều cho bằng ở Việt nam hiện nay. Động từ đơn giản và dễ hiểu nhứt là “có” đã hầu như được thay thế bằng cái chữ bự này. Nói rằng một cô người mẫu “sở hữu” một đôi chân dài tới…nách, nghe còn tạm chấp nhận được.
 
Đàng này, người ta lại còn bảo một đại gia nào đó “sở hữu” một cô vợ là người mẫu. Trong một xã hội trong đó ngay cả con người cũng có thể trở thành sự vật để chiếm hữu và dĩ nhiên để xử dụng thì còn đâu là nhân phẩm và những giá trị tinh thần như tình liên đới, sự chia sẻ.

Nhân một chuyến đi về hướng Bắc tiểu bang New South Wales, ghi nhận một vài lời nhắc nhở về tự giác và tự trọng, học được bài học về sự tôn trọng công ích nơi người Úc, tôi nghiệm ra rằng công ích đích thực đòi hỏi con người cũng phải tưởng nghĩ đến người khác, nhứt là những người cần được giúp đỡ. Quê hương thứ hai của tôi chưa phải là thiên đàng tại thế.
 
Nhưng ít ra ở đây, cứ đi một ngày đàng là tôi học thêm một bài học về làm người và làm một người “hạnh phúc” thực sự chứ không chỉ trên khẩu hiệu được ghi ở đầu mỗi công văn, đơn từ hay giấy tờ hành chánh. Và niềm hạnh phúc mà tôi có thể cảm nhận được và luôn được thúc đẩy để tìm kiếm chính là trong mọi sự luôn biết tưởng nghĩ đến người khác.

Chu Thập

 

Featured Post

Bản Tin Cuối Ngày-19/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link