Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Wednesday, January 23, 2013

Ðảng Cộng Sản đang tan rã


 

Ðảng Cộng Sản đang tan rã
Friday, January 18, 2013 6:27:03 PM
Ngô Nhân Dụng
 
Các chế độ cộng sản chiếm được chính quyền theo phương cách giống nhau, nhưng khi suy tàn thì mỗi đảng cộng sản tan rã theo một cách khác nhau. 
 
Các đảng cộng sản lên nắm quyền đều dùng vũ lực, như Lenin nói, “Chiến tranh là bà mụ đỡ cho cách mạng.” Hoặc Mao nói, “Súng đẻ ra quyền.” Nhưng các chế độ cộng sản ở Liên Xô và Ðông Âu khi sụp đổ thì mỗi nơi bể vỡ một kiểu. Ðảng Cộng Sản Ba Lan tự chuyển giao quyền hành cho Công Ðoàn Ðoàn Kết sau khi lâm cảnh hoàn toàn bế tắc. Ðông Ðức, Tiệp Khắc phải nhượng bộ ý nguyện của người dân, sau các cuộc biểu tình dồn dập. Hungary đã bắt đầu thay đổi từ vài chục năm rồi nhưng phải đợi đến năm 1989 mới sụp đổ, một cách ôn hòa. Cộng sản Rumania hoàn toàn nhắm mắt bịt tai, cưỡng lại đến cùng; đưa tới cái chết thảm khốc của vợ chồng lãnh tụ sau cùng. Cộng Sản Nga khởi đầu chuyện thay đổi, cốt tìm đường tự cứu vãn, hy vọng nhờ thế sẽ cai trị lâu dài hơn; nhưng cuối cùng không tự cứu nổi, biết là hết thuốc chữa. Một yếu tố quyết định tình trạng sụp đổ của các chế độ cộng sản trên là trình độ nhận thức của người dân trong các nước đó đã lên cao đến mức chín mùi. Khi chế độ cộng sản sụp đổ, mọi người đều thở phào nhẹ nhõm, kể cả các đảng viên. Không một chi bộ đảng nào đưa một ngón tay ra để cứu đảng.
Ðảng Cộng sản Việt Nam sẽ tan rã như thế nào? Ðây là một câu hỏi cần nêu lên, càng sớm càng tốt. Thứ nhất, vì điều đó chắc chắn xẩy ra, cứ theo như tình hình nội bộ ung thối của họ cũng như trình độ nhận thức của người dân Việt Nam đã lên cao. Thứ hai, vì cần đoán trước cảnh tan rã của đảng Cộng sản sẽ diễn ra làm sao thì người Việt mới có thể trù tính việc xây dựng chế độ dân chủ tự do sắp tới phải tiến hành thế nào. Cần chuẩn bị ngay từ trước, nếu không thì sẽ lúng túng kéo dài thời kỳ chuyển tiếp quá lâu, tại hại cho tương lai dân tộc. Phải nói rằng việc xóa bỏ chế độ cộng sản ở nước ta bây giờ không phải là điều khó nữa. Nhưng sau đó thì công việc xây dựng lại đất nước mới sẽ khó gấp trăm, gấp ngàn lần. Nhất là sau khi đất nước ta đã bị đảng Cộng sản phá cho hư nát từ trong ra ngoài, từ trên xuống dưới. Ðây là một đề tài người Việt Nam cần thảo luận với nhau, có thể nên viết thành cả cuốn sách ngay từ bây giờ.
Ðảng Cộng sản Việt Nam đang tan rã. Ðây là một sự thật.
Ðó là một tập đoàn tham nhũng, thối nát và hoàn toàn bất lực trước các khó khăn kinh tế của người dân. Nhưng họ nhất định khư khư ôm lấy chính quyền không chịu nhả ra. Họ sẵn sàng đàn áp những đòi hỏi của “dân oan” bị bóc lột và tiếng nói của giới trí thức trung thực muốn cứu vãn đất nước. Từ mấy năm nay trong đảng Cộng sản họ la hoảng về “diễn biến hòa bình,” chuyển sang báo động tình trạng “tự diễn biến.” Tất cả cho thấy chính họ biết ngày tàn đang sắp tới; hiện tượng tự diễn biến là có thật. Không phải tự diễn biến về tư tưởng, đường lối nào cả, vì bây giờ đâu còn ai chứa tí ti tư tưởng nào nữa! Tình trạng tự diễn biến xẩy ra trong lãnh vực cơ cấu quyền lực. Nói giản dị, là không biết ai có quyền gì, ai phải nghe theo ai; nói cách khác, thằng nào được ăn miếng lớn, thằng nào phải ăn miếng nhỏ. Nếu diễn biến hòa bình là may mắn. Bế tắc quá thì sẽ diễn biến mà không được hòa bình. Ðể giải quyết vấn đề cơ cấu quyền lực người ta đang sẵn sàng lên đài đấu võ chết thôi. Biết tình trạng suy tàn đang tiến tới trước mắt, nhưng đám người đang hưởng những đặc quyền đặc lợi không thể tự cởi các dây trói chằng chịt để thoát khỏi ngõ bí. Bởi vì hễ một tay đầu sỏ muốn cởi bỏ một chỗ này thì lập tức có tay đầu sỏ khác thấy sắp mất phần ăn, nhẩy vào phá đám, đòi cởi bỏ chỗ khác. Tóm lại, hết thuốc chữa.
Các tay đầu sỏ biết nạn tham nhũng là hố sâu sẽ chôn vùi đảng. Nhưng tham nhũng cũng là sợi dây liên kết cả đảng lại với nhau. Nếu không có tham nhũng, nếu không hy vọng dùng quyền lực để làm giầu cho gia đình, thì các đảng viên cầm quyền đâu còn thấy lý do nào để bảo vệ ách độc tài của đảng? Không thể nào chấm dứt tham nhũng nếu còn chế độ độc tài, cho nên họ chỉ còn cách dùng món võ tố tham nhũng làm khí cụ hại lẫn nhau.
Cuộc đấu đá công khai trong vụ Nguyễn Bá Thanh là một thí dụ dễ thấy nhất. Nguyễn Phú Trọng đưa Nguyễn Bá Thanh về Hà Nội coi Ban Nội Chính để dùng Thanh tấn công Nguyễn Tấn Dũng. Sau khi đem được ủy ban chống tham nhũng về trong tay, Nguyễn Phú Trọng thật ra cũng không biết có cách nào diệt phe Dũng hay không. Thanh có thể đóng vai tiên phong tấn công vào thành trì kiên cố của đồng chí Ếch.
Ðồng chí Ếch bèn ra tay trước. Thanh tra Nguyễn Ðức Hạnh tố giác những vụ thất thoát ở Ðà Nẵng, căn cứ địa của Nguyễn Bá Thanh làm thiệt hại công quỹ hàng ngàn tỷ đồng. Thủ đoạn tiết lộ bản báo cáo của thanh tra nhắm triệt hạ uy tín của Nguyễn Bá Thanh, giống như chặt chân ngựa trước khi tướng tiên phong này lên ngựa! Ngày hôm sau, phe Nguyễn Bá Thanh lập tức phản công, bác bỏ tất cả những kết luận của nhóm thanh tra.
Khi đọc cả bản báo cáo của Nguyễn Ðức Hạnh và lời phản công của đàn em Thanh là Văn Hữu Chiến, người ta thấy bản chất của chế độ trong việc bóc lột người dân. Vấn đề lớn nhất là của người dân là Ðất. Tai họa của bao nhiêu “dân oan mất đất,” của bao nhiêu anh Ðoàn Văn Vươn từ mấy chục năm nay là đảng Cộng sản đã có đủ cách bóc lột người dân qua chính sách ruộng đất để làm giầu cho nhóm lãnh tụ lớn nhỏ đang nắm quyền, từ trung ương xuống tới cấp thành phố, cấp huyện, cấp xã.
Ðọc những lời biện bạch của Văn Hữu Chiến, chúng ta thấy rõ mấy điều. Thứ nhất là các cán bộ địa phương nắm toàn quyền về việc phân phối quyền sử dụng đất. Họ định giá đất bao nhiêu, trao quyền sử dụng cho người nào, đó là lợi khí làm giầu mà họ chiếm độc quyền. Quyền của họ dựa trên Hiến Pháp, nói rằng tất cả đất, ruộng là của công, và đảng Cộng sản chiếm độc quyền lãnh đạo. Dựa trên hai điều đó, các cán bộ tha hồ thao túng các luật lệ về đất đai để làm giầu.
Nhưng luật lệ về đất đai lại thay đổi như tin khí tượng, có lúc nói thế này, có lúc nói khác đi. Luật lệ lại mơ hồ, như khi nói “tùy từng thời điểm,” để các cán bộ nắm quyền tha hồ giải thích theo quyền lợi của mình. Trong vụ tranh cãi về đất đai ở Ðà Nẵng ta thấy cảnh bên nào cũng có thể biện minh cho công việc cấp phát quyền sử dụng đất của họ. Nói là thiên vị, dĩ công vi tư, làm giầu cho phe đảng cũng đúng. Nói ngược lại, cũng đúng nốt!
Tất cả chỉ vì những luật lệ về đất đai luôn thay đổi chủ yếu là lúc nào cũng giữ một ý tưởng, là mọi quyền quyết định về giao đất cho ai sử dụng đều nằm trong tay nhóm cán bộ cầm đầu ở địa phương. Các luật lệ đặt ra lung tung, chằng chéo, nhưng các cán bộ lúc nào cũng nắm nắm quyền giải thích luật theo ý mình, tức là theo quyền lợi của phe mình. Văn Hữu Chiến nêu ra một thí dụ ai cũng phải thấy là “kinh khủng,” nếu không sống trong chế độ cộng sản. Một người được giao quyền sử dụng đất với giá là 100 tỷ đồng. Nếu đi vay ngân hàng thì chỉ vay được 60 tỷ thôi. Người đó chuyển quyền cho chị em ruột, với giá mới là 600 tỷ; để có thể tới ngân hàng vay được 360 tỷ!
Không có một nền kinh tế nào trên thế giới lại để xẩy ra hiện tượng kỳ lạ như vậy! Nên nhớ là những đồng tiền mà ngân hàng đem cho vay là tiền của người dân ký thác trong đó. Nên nhớ là đất công là của toàn dân, chứ không phải do đảng Cộng sản làm ra. Bây giờ đảng nắm quyền quyết định giá bán là 100 tỷ, rồi người mua vẫn dựa theo luật lệ dùng đất cầm thế mà đi vay được 360 tỷ. Họ dùng hàng trăm tỷ bạc đó làm gì, dân chúng không ai được biết hết! Sau cùng, họ có hoàn trả được ngân hàng món tiền vay hay không, cũng không người dân nào được biết. Một chính quyền thực sự do dân cử ra, trong một xã hội tự do dân chủ và nền kinh tế có luật lệ, sẽ không bao giờ cho phép những quái thai kinh tế như vậy xuất hiện! Còn ở nước ta, người ta kể ra những chuyện như vậy lại cốt để biện minh là mình vô tội!
Vậy nguồn gốc tội lỗi nằm ở đâu? Tại sao ở nước ta câu chuyện “khủng long thời tiền sử” này lại xẩy ra? Tất cả chỉ vì đảng Cộng sản nắm toàn quyền, quyền hành vô giới hạn; cho phép các cán bộ thao túng, sử dụng đất, sử dụng đồng tiền của người dân theo quyền lợi riêng của họ!
Các lãnh tụ cộng sản đã ngồi mát ăn bát vàng như vậy từ mấy chục năm nay. Vì họ tranh giành miếng ăn, xâu xé lẫn nhau cho nên người dân mới được thấy rõ những hiện tượng kỳ quái như thế. Cuộc đấu giữa các lãnh tụ cộng sản phơi bày bộ mặt thật của chế độ.
Không biết trong thời gian tới vụ cãi lộn giữa Nguyễn Ðức Hạnh với Văn Hữu Chiến và Nguyễn Bá Thanh sẽ đi tới đâu. Không biết cuộc đấu đá giữa Nguyễn Phú Trọng, Trương Tấn Sang và Nguyễn Tấn Dũng sẽ đi tới đâu. Tất cả là dấu hiệu cho thấy họ khó “tự diễn biến” trong hòa bình được. Chế độ đang trên đường tan rã.

TQ cảnh báo Mỹ về quần đảo Senkaku


 

TQ cảnh báo Mỹ về quần đảo Senkaku


Cập nhật: 06:23 GMT - thứ hai, 21 tháng 1, 2013


Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc Tần Cương

Người phát ngôn Tần Cương kêu gọi Hoa Kỳ phát ngôn cẩn trọng

Trung Quốc vừa lên tiếng cảnh báo Hoa Kỳ về điều mà Bắc Kinh gọi là "can thiệp vào vấn đề Điếu Ngư", đồng thời nói Washington cần phát ngôn một cách cẩn trọng.

Hôm thứ Sáu 18/1, Ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton nói với các nhà báo sau cuộc gặp với Ngoại trưởng Nhật Bản Fumio Kishida, rằng Hoa Kỳ "phản đối bất kỳ hành động đơn phương nào" có thể ảnh hưởng tới quyền kiểm soát của Nhật Bản đối với quần đảo mà Tokyo gọi là Senkaku.

Các bài liên quan



Chủ đề liên quan



Giới quan sát cho đây là phát biểu chứng tỏ sự thiên vị Nhật Bản trong quan điểm của Washington về vấn đề Senkaku.

Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc Tần Cương hôm Chủ nhật 20/1 nói: "Bình luận [của Ngoại trưởng Clinton] hoàn toàn tảng lờ các sự thật lịch sử và không phân biệt được phải trái".

Ông Tần cũng nói Mỹ không thể chối bỏ trách nhiệm lịch sử trong vấn đề này.

Dân tộc cực hữu


Trong khi đó, giới học giả của Trung Quốc lên tiếng cảnh báo rằng Hoa Kỳ đang tiếp tay cho phe dân tộc chủ nghĩa cực hữu ở Nhật Bản.

Ông Đổng Mạn Viễn, Phó Viện trưởng Viện Nghiên cứu Quốc tế của Trung Quốc, nói phát biểu của bà Hillary Clinton rõ ràng nghiêng về phía Nhật.

Tiếp theo sau phát biểu này, theo ông Đổng, "Tokyo sẽ mạnh bạo hơn trong việc có các hành động khiêu khích mới, và tình hình sẽ càng thêm mất ổn định".

"Một cuộc xung đột lớn nổ ra quanh chủ quyền quần đảo, kéo theo đối đầu giữa Trung Quốc và Mỹ, hẳn không có lợi cho phía Mỹ."

"Một cuộc xung đột lớn nổ ra quanh chủ quyền quần đảo, kéo theo đối đầu giữa Trung Quốc và Mỹ, hẳn không có lợi cho phía Mỹ."

Đổng Mạn Viễn, Phó Viện trưởng Viện Nghiên cứu Quốc tế của Trung Quốc

Tuy nhiên, ông Đổng Mạn Viễn cũng cho rằng bà Clinton sắp mãn nhiệm, "nên chúng ta cần để ý xem người sẽ giữ chức bộ trưởng ngoại giao, ông John Kerry, có tiếp tục chính sách hiện tại hay không".

Hiện Bắc Kinh đang chuẩn bị đón tiếp một quan chức cấp cao của liên minh cầm quyền tại Nhật, người được cho sẽ chuyển tới lãnh đạo Trung một bức thư nhằm cải thiện quan hệ giữa đôi bên.

Natsuo Yamaguchi, lãnh đạo đảng Tân Komeito trong liên minh cầm quyền với đảng Tự do Dân chủ, cho hay sẽ mang thư tay của Thủ tướng Shinzo Abe tới Bắc Kinh.

Ông Yamaguchi nói với các phóng viên sau cuộc gặp với ông Abe rằng cả hai ông đều thống nhất rằng đàm phán chính trị là "bước đi đầu tiên" để hàn gắn quan hệ.

Hãng thông tấn Kyodo dẫn lời ông nói ông hy vọng sẽ chuyển thư tận tay tới Tổng bí thư Đảng CSTQ Tập Cận Bình trong chuyến thăm bốn ngày tới Trung Quốc.

Hiện chưa rõ Bắc Kinh có chấp thuận cho ông Yamaguchi được tiếp kiến ông Tập hay không.

Báo Mainichi Shimbun của Nhật thì nói ông Yamaguchi có thể sẽ đề đạt việc tổ chức cuộc gặp thượng đỉnh giữa hai nước.

Báo chí Trung Quốc cảnh báo những việc làm này sẽ vô tác dụng nếu như các động thái của Nhật Bản và đồng minh Hoa Kỳ tiếp tục làm tình hình thêm căng thẳng.

Năm 1971, Hoa Kỳ đã công nhận quyền kiểm soát Senkaku của Nhật.

Trung Quốc : Kiểm duyệt báo chí theo kiểu « ném đá giấu tay »


 

TRUNG QUỐC - 
Bài đăng : Chủ nhật 20 Tháng Giêng 2013 - Sửa đổi lần cuối Chủ nhật 20 Tháng Giêng 2013

Trung Quốc : Kiểm duyệt báo chí theo kiểu « ném đá giấu tay »

Biểu tình ủng hộ các nhà báo của tuần báo Nam Phương Chu mạt ở Quảng châu chống kiểm duyệt báo chí, ngày 9/1/2013.
Biểu tình ủng hộ các nhà báo của tuần báo Nam Phương Chu mạt ở Quảng châu chống kiểm duyệt báo chí, ngày 9/1/2013.
REUTERS/Bobby Yip

Lê Phước  RFI

Hồi tháng 10/2012, tạp chí Anh New Statesman đã dành hồ sơ đặc biệt về hiện tượng kiểm duyệt báo chí tại Trung Quốc. Rồi sau vụ tờ Nam Phương Chu Mạt ở Quảng Đông bị kiểm duyệt hồi đầu tháng Giêng này, hồ sơ nói trên đã được dân mạng Trung Quốc chuyển thành file PDF và hiện được lan truyền trên các trang blog tại Trung Quốc.
Tạp chí Courrier International số ra tuần này trích dẫn hồ sơ nói trên với bài viết chạy tựa : « Kiểm duyệt không để lại dấu vết ». Hiện tượng kiểm duyệt báo chí tại Trung Quốc không phải là chuyện mới mẻ gì, thế nhưng, cách thức kiểm duyệt thì dường như cũng ngày càng có vẻ « hội nhập » với sự phát triển các công nghệ hiện đại. Trước kia, khi nhà cầm quyền cần nhắc nhở điều gì thì gửi công văn bằng giấy trắng mực đen đến tòa soạn hay cá nhân có liên quan. Thế nhưng, theo bài viết, khoảng vào cuối nhiệm kỳ của ông Giang Trạch Dân, (làm tổng bí thư Trung Quốc từ 1989-2002), Đảng Cộng Sản Trung Quốc siết chặt kiểm soát truyền thông. Và một sự thay đổi đã đến. Đó là việc các cơ quan hữu trách không kiểm duyệt bằng văn bản hay thư tín như trước kia, mà bắt đầu kiểm duyệt bằng cách điện thoại chỉ đạo trực tiếp hay nhắn tin SMS.
Sự thay đổi trên được giải thích là do lệnh kiểm soát được siết chặt, nên các yêu cầu kiểm duyệt ngày càng nhiều. Trong khi đó, để ra chính thức một văn bản giấy phải qua rất nhiều cửa với rất nhiều khâu vô cùng phức tạp. Bởi thế, kiểm duyệt bằng cách điện thoại trực tiếp hay bằng tin nhắn SMS là tiện mọi bề, vừa nhanh vừa hiệu quả.
Tiếp đến, bài viết cho hay, ở thời đại Hồ Cẩm Đào (từ 2002 đến 2012), việc kiểm soát truyền thông vẫn tiếp tục, nhưng tăng cường kiểm duyệt bằng cách không để lại dấu vết. Bài viết nêu rõ, các cơ quan hữu trách điện thoại cho bên có liên quan để đưa ra chỉ thị nhưng rất thường xuyên yêu cầu bên nhận không được ghi lại dấu vết với cách nhắn gửi đại khái là : «Đừng ghi lại trên văn bản cuộc nói chuyện của chúng ta ! Đừng để lại dấu vết trên văn bản. Điều mà tôi vừa ra lệnh phải được giữ kín giữa chúng ta. Đừng bao tiết lộ tên cơ quan hay tên quan chức đã chỉ thị ». Và bằng cách đó, sự kiểm duyệt của chính quyền được giữ kín như bưng.
Một độc chiêu kiểm duyệt khác được bài viết nhắc đến đó việc nhà cầm quyền cài người tin cậy vào các tờ báo để thu thập thông tin một cách bí mật. Một cách kiểm duyệt khác nữa, là nhà cầm quyền bổ nhiệm người của mình đứng đầu các hãng truyền thông và các tờ báo lớn. Theo tác giả của bài viết này, thì từ Đại hội 18 vừa rồi của Đảng Cộng Sản Trung Quốc, nhà cầm quyền đã cho bổ nhiệm những cựu quan chức của mình vào nắm giữa các vị trí trọng yếu của tập đoàn Nam Phong, tập đoàn này trực tiếp quản lý hai tờ báo Nam Phương Chu Mạt và Nam Phương Đô Thị.
Kiểm duyệt tiền tiêu và kiểm duyệt hậu kỳ
Hai cách kiểm duyệt khác tại Trung Quốc cũng được bài viết đề cập. Cách thứ nhất, nhà cầm quyền thực hiện chính sách « đọc phản biện » những tờ báo. Các cơ quan tuyên huấn địa phương báo cáo định kỳ về nội dung chính của báo chí, kèm theo đó là những đề xuất xử lý các bài báo mà họ cho là không thích hợp. Trên cơ sở đó, nhà cầm quyền sẽ có quyết định xử lý. Đây là cách kiểm duyệt hậu kỳ.
Cách kiểm duyệt thứ hai trong loại này là kiểm duyệt đầu vào. Tức nhà cầm quyền bổ nhiệm người của họ vào ban biên tập các tờ báo lớn. Những người này có quyền đọc lại và kiểm tra tất cả các bài viết của tờ báo có liên quan trước khi phát hành.
Như vậy, hiện tại, việc kiểm duyệt tại Trung Quốc ngày càng tinh vi với mục đích là không để lại dấu vết nào. Một cách kiểm duyệt không kèn không trống nhưng rất hiệu quả. Trong bối cảnh đó, tác giả kết luận : các phương tiện truyền thông tại Trung Quốc ngày càng xa quyền tự do báo chí và tự do ngôn luận, ngày càng xa sự thật và công lý.
Hoa Kỳ đổi hướng chính sách ngoại giao
Nhìn về nước Mỹ, tờ Financial Times tại Luân Đôn có bài nhận định về chính sách ngoại giao của tổng thống Barack Obama, được Courrier International dẫn lại với dòng tựa : « Đổi hướng chính sách ngoại giao ».
Tổng thống Obama đã bổ nhiệm ông Chuck Hagel làm bộ trưởng Quốc phòng, và ông John Kerry làm bộ trưởng Ngoại giao. Một nhân vật khác cũng đáng chú ý, đó là ông Brennan. Ông này sẽ rời vị trí cố vấn chống khủng bố của Nhà Trằng để về lãnh đạo Cục tình báo liên bang (CIA). Tờ báo nhận định, ba người này sẽ tạo thành một ê-kíp bao gồm những người am hiểu chính trường Mỹ đến tận chân tơ kẽ tóc, họ có nhiều kinh nghiệm trên chính trường, trong lĩnh vực tình báo và về kinh nghiệm trận mạc.

Trước tiên đến với ông chủ mới của Lầu năm Góc, tờ báo viết : ông Hagel vốn là cựu thượng nghị sĩ của đảng Cộng hòa. Ông được xem là một chính trị gia « cánh trung », từ dùng để phân biệt với phe « tân bảo thủ » của đảng Cộng hòa, những người mà đã đưa nước Mỹ vào cuộc chiến Irak. Tờ báo cho biết, khi ấy, ông Hagel đã ra sức phản đối cuộc chiến này.
Còn ông Kerry thì Financial Times cho rằng, ông này đại diện cho trường phái cẩn trọng và thực tế trong chính sách ngoại giao. Đặc biệt, hai ông Kerry và Hagel đều là cựu binh tham chiến tại Việt Nam, vì thế Financial Times nhấn mạnh, điều đó sẽ khiến cho hai ông cân nhắc cẩn trọng việc cử quân đi tham chiến ở nước ngoài. Một cựu quan chức Hoa Kỳ tóm lược về hai nhân vật nói trên như sau: Ê kíp này sẽ không ưu tiên cho giải pháp quân sự, mà sẽ tập trung vào giải pháp ngoại giao.
Bàn về tân lãnh đạo CIA Brennan, tờ báo cho biết, việc bổ nhiệm ông này chứa đựng một vài nguy cơ chính trị, nhất là trong ba hồ sơ: tra tấn, máy bay không người lái và Yemen. Hồi nhiệm kỳ đầu, tổng thống Obama đã từng dự định bổ nhiệm ông Brennan vào ghế lãnh đạo CIA, nhưng khi đó ông này bị chỉ trích vì đã từng ủng hộ « các kỹ thuật hỏi cung » gắn liền với việc tra tấn dưới thời tổng thống Bush.
Ngoài ra, ông Brennan còn là một trong những người ủng hộ chính việc sử dụng máy bay không người lái tấn công các mục tiêu khủng bố trong nhiệm kỳ đầu của tổng thống Obama. Ông Brennan cũng chính là là người phụ trách hồ sơ Yemen của chính phủ, tức ở nước mà Mỹ đã sử dụng nhiều máy bay không người lái nhất.
Tuy vậy, theo Financial Times, việc bổ nhiệm ông Brennan nắm giữ CIA chủ yếu là vì ông có nhiều kinh nghiệm chống khủng bố vì đã từng là cố vấn chống khủng bố của Nhà Trắng. Hơn nữa, khi còn giữ chức cố vấn chống khủng bố, ông Brennan là người giữ vai trò then chốt trong chiến dịch tấn công và hạ sát Ben Laden, một hồ sơ được xem là chiến công nổi bật nhất trong nhiệm kỳ đầu của tổng thống Obama.
 
 

Trung Quốc xác nhận bỏ cải tạo lao động trong năm nay



Phát xít Trung quốc xoá tông tích ?
TRUNG QUỐC - 
Bài đăng : Thứ hai 21 Tháng Giêng 2013 - Sửa đổi lần cuối Thứ hai 21 Tháng Giêng 2013

Trung Quốc xác nhận bỏ cải tạo lao động trong năm nay

Một trại 'cải tạo lao động' ở Trung Quốc
Một trại 'cải tạo lao động' ở Trung Quốc
DR

Tú Anh  RFI

Biện pháp « cải tạo lao động » giam người tùy tiện tại Trung Quốc sẽ bị hủy bỏ trong năm nay. Trong bản tin hôm nay 21/01/2013, China Daily, trích lời một viên chức trong ngành luật pháp xác nhận quyết định này chỉ còn chờ « biểu quyết » của quốc hội vào tháng ba tới.
Bị dân chúng phản đối mạnh mẽ, chính quyền Trung Quốc sẽ dẹp bỏ một biện pháp cưỡng chế độc đoán tự cho quyền giam người suốt 4 năm trong trại cãi tạo lao đông. Người xác nhận tin này là Trần Ký Bình Phó giám đốc Trung Quốc Pháp Học Hội, trên báo đảng China Daily.
Theo ông Trần Ký Bình, thì trong một phiên họp quan trọng, cơ quan Pháp luật Trung Quốc đã đồng ý là tạm thời phải giới hạn biện pháp « lao cải » trong khi chờ đợi quốc hội « hủy bỏ ». Nhân vật này giải thích rằng Trung Quốc ngày nay là một nhà nước có « hệ thống pháp lý tốt » nên không cần đến giải pháp « lao động cải tạo » ban hành năm 1957 trong thời kỳ đảng củng cố quyền lực.
Theo AFP, Quốc hội Trung Quốc, trong vai trò bù nhìn sẽ nhóm họp vào tháng ba năm nay.
Từ đầu năm nay, đây là lần thứ ba tin hủy bỏ « lao động cải tạo » được báo chí Trung Quốc đề cập đến sau khi lãnh đạo Tập Cận Bình nhìn nhận là đảng Cộng sản đang đứng trước « vấn đề nhức nhối » là « xa rời quần chúng ».
Theo số liệu chính thức, hiện có khoảng 60.000 người đang bị lao động cải tạo từ 6 tháng đến một năm mà không có bản án. Các nhà dân chủ lên án chính quyền địa phương dùng biện pháp lao cải để bịt miệng dân oan và những tiếng nói phản biện.
AFP đương cử một trường hợp oan ức gây phẫn nộ trong công luận là vụ bà Tăng Hội, một bà mẹ 40 tuổi ở Hồ Nam, có con gái 11 tuổi bị bắt cóc hãm hiếp, rồi buộc làm gái điếm. Khi bà thưa kiện thủ phạm thì chính bản thân bà bị phạt « cải tạo » 18 tháng, trong khi các quan chức cán bộ địa phương liên can vào đường dây tội ác vẫn an toàn.
Trước làn sóng phản đối của cộng đồng mạng thông tin điện tử, nạn nhân được tự do và thứ sáu vừa qua, đại diện đảng Cộng sản đã đến thăm, cam kết sẽ điều tra, để xoa dịu người phụ nữ bất hạnh này.
Hồi đầu tháng này, cựu bộ trưởng công an Mạnh Kiến Trụ, ủy viên bộ chính trị Trung Quốc, chủ nhiệm ban « chính trị và luật pháp » là người đầu tiên được đài truyền hình nhà nước trích dẫn thông báo chủ trương bỏ « lao cải ». Tin này tức khắc bị gỡ xuống nhưng ngày hôm sau China Daily loan báo sẽ có « cải cách ».

__._,_.___

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link