Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Wednesday, January 23, 2013

LỰC LƯỢNG PHÒNG VỆ NHẬT BẢN


 

LỰC LƯỢNG PHÒNG VỆ NHẬT BẢN
(Japan Ground Self-Defense Force):
 
Lực lượng Phòng vệ Nhật Bản được tổ chức thành 5 Quân khu Phòng vệ Quốc gia:
 
1
Bản đồ phân chia quân khu của Nhật Bản
  • Quân khu miền Bắc (Northern Army), BTL đặt tại Sapporo, Hokkaido
  • Quân khu miền Đông Bắc (North Eastern Army) BTL đặt tại Sendai, Miyagi
  • Quân khu miền Đông (Eastern Army) BTL đặt tại Nerima, Tokyo
  • Quân khu miền Trung (Central Army) BTL đặt tại Itami, Hyogo
  • Quần khu miền Tây (Western Army) BTL đặt tại Kumamoto, Kumamoto
Gồm có 156.000 binh sĩ chiến đấu tinh nhuệ, chia làm 8 sư đoàn bộ binh tác chiến, 1 sư đoàn thủy quân lục chiến, 1 lữ đoàn nhảy dù, 1 lữ đoàn trực thăng vận, một số lữ đoàn độc lập và khoảng 15.000 quân trong các ngành yểm trợ như: truyền tin, công binh, khí tài điện tử, quân nhu, quân y, tiếp vận, v.v… Mỗi sư đoàn trung bình có 7.000 đến 9.000 quân, mỗi lữ đoàn có từ 3.000 đến 4.000 quân.
Vũ khí cá nhân cho bộ binh có các loại Howa Type 89 có trên 110.500 khẩu, Howa Type 64 có 230.000 khẩu, súng máy Sumitomo MINIMI có khoảng 4.250 khẩu, tất cả đều sử dụng đạn 5.56 mm. Đại liên Sumitomo M2 cở 12.7 mm và nhiều các loại súng khác.
2
Súng trường Howa Type 89
 
Lực lượng Tank:
 
3
Tank Type-10
4
Tank Type-90

Gồm các loại: Hạng nhẹ hiện đại như: Type-74 (561 chiếc) trang bị pháo 105 mm nòng xoắn, 1 đại liên 7.62 mm, nặng 38 tấn; Type-90 (341 chiếc) trang bị pháo 120 mm, nặng 50 tấn, 1 phòng không 12.7 mm; Type-10 (26 chiếc) tối tân nhất, Nhật Bản có kế hoạch thay toàn bộ lực lượng Tank bằng loại Type-10, là loại Tank hàng đầu thế giới tương tự như T-90 của Nga, M1A1/A2 của Mỹ hay Leopard-2A của Đức. Trang bị pháo 120 mm và một súng phòng không 12.7 mm, nặng 50 tấn. Hệ thống điều khiển hỏa lực tối tân, máy tính đường đạn kỷ thuật số, máy đo Laser, hệ thống chỉ thị mục tiêu và quan sát ảnh nhiệt tự động cho pháo thủ và chỉ huy, hệ thống nạp đạn tự động, tổ lái giảm xuống còn 3 người. Do Mitsubishi Heavy Industries chế tạo.
 
Thiết giáp:
 
5
Xe chiến đấu bộ binh Type-89
 
6
Thiết giáp đổ bộ của TQLC Type-96
 
Thiết giáp chiến đấu bộ binh Type 89 có khoảng 70 chiếc. Type 82 và Type 87 có 350 chiếc. Các loại thiết giáp chở quân lội nước Type 73 và Type 96 có khoảng 700 chiếc. Đông đảo nhất là loại xe chiến đấu hạng nhẹ Komatsu có hơn 2.000 chiếc. Tất cả đều là thiết giáp hiện đại.
 
Pháo binh:
 
7
Pháo tự hành 203 mm Type-M110
 
8
Pháo tự hành 155 mm Type-99

Pháo tự hành 155 mm FH-70, điều khiển tự động, tầm bắn 30 km, có 480 khẩu. Pháo tự hành 155 mm Type 75 có 140 khẩu. Type 99 có 99 khẩu, tầm bắn 24 km, nặng 40 tấn, vừa xuất xưởng đầu năm 2012. Pháo tự hành 203 mm M110 số lượng không rỏ, nặng 38 tấn, tầm bắn 25 km.
Có nhiều súng cối 81 mm, 107 mm, 120 mm, đại bác không giật 106 mm gắn trên xe thiết giáp.
 
Hỏa tiển phóng loạt:
 
9
Hệ thống pháo phản lực M270 MLRS

M270 MLRS, dàn phóng 12 hỏa tiển đặt trên xe thiết giáp, tầm bắn 42 km, có khoảng 100 xe.
 
Pháo phòng không:
 
10
Pháo phòng không Oerlikon 35 mm Type-87

Pháo phòng không tự hành Oerlikon 35 mm nòng kép Type 87, tốc độ bắn cực nhanh, điều khiển hỏa lực tự động bằng Radar, đặt trên xe thiết giáp nặng 44 tấn. Do Mitsubishi Heavy Industries vừa xuất xưởng 52 chiếc hồi đầu năm 2012. Pháo phòng không tự hành M51 cở 75 mm và M42 cở 40 mm, số lượng không rỏ.
 
Hỏa tiển phòng thủ bờ biển:
 
11
Hỏa tiển phòng thủ bờ biển Type-88

Hỏa tiển Type 88, đặt trên xe với dàn 6 ống phóng hỏa tiển có đầu đạn 270 kg, tầm bắn 200 km.
 
Hỏa tiển phòng không:
 
12
Hỏa tiển phòng không MIM-14 Nike Hercules
 
Hỏa tiển phòng không tầm ngắn Type 93 dàn phóng với 8 tên lửa đặt trên xe bánh lốp do Toshiba Heavy Industries chế tạo. Hỏa tiển Nike-J là loại hỏa tiển Patriot PAC-2 của Hoa Kỳ do Nhật Bản sản xuất. MIM-3 Nike Ajax và MIM-14 Nike Hercules rất hiện đại. MIM-14 Nike có đầu đạn 270 kg, tốc độ siêu thanh Mach 3.65, tầm cao 46 km, tầm xa 140 km. Ngoài ra Nhật Bản sở hữu nhiều hỏa tiển do Hoa Kỳ cung cấp kể cả loại Tomahowk cũng như hệ thống đánh chặn hỏa tiển Aegis tân tiến nhất. Theo số liệu được công bố của Hiệp hội Kỷ sư thông tin và truyền thông điện tử Nhật Bản (IEICE) Radar MIMO có tên đầy đủ Null Steerring Bistatic MIMO Radar, có khả năng chống nhiễu cực mạnh và độ phân giải rất cao có thể phát hiện tất cả phi cơ tàng hình hiện đại nhất thế hệ thứ 5 của Trung Quốc như loại tiêm kích J-20 hoặc Su T-50 của Nga.
 
KHÔNG LỰC PHÒNG VỆ NHẬT BẢN (Japan Air Selft-Defence Force)

Không lực Phòng vệ được chia làm 4 vùng:
  • Northern Air Defence Force, đặt căn cứ tại Misawa, Aomori.
  • Central Air Defence Force, đặt căn cứ tại Iruma, Saitama.
  • Western Air Defence Force, đặt căn cứ tại Kasuga, Fukuoka.
  • SouthWestern Composite Air Division, đặt căn cứ tại Naha, Okinawa.
Gồm có 45,000 quân, với 805 phi cơ đều được sản xuất tại Nhật theo hợp đồng chuyển giao công nghệ của Hoa Kỳ: Máy bay tiêm kích Mitsubishi F-2A (62 chiếc) đạt tốc độ Mach-2 (là loại F-16 của Hoa Kỳ), chiến đấu cơ F-4EJ Phantom II (91 chiếc), F-15J (165 chiếc) là loại F-15E của Hoa Kỳ. Máy bay cảnh báo sớm E-767 (4 chiếc), E-2C Hawkeye (13 chiếc).
 
13
Máy bay tiêm kích Mitsubishi F-2A
 
Trực thăng gồm các loại Mitsubishi UH-60J (45 chiếc), CH-47J là loại Chinook của Hoa Kỳ (15 chiếc), KV-107. Trực thăng tấn công Cobra AH-1 (90 chiếc), AH-64 DJP Apache (11 chiếc). Một số trực thăng trinh sát và tấn công hạng nhẹ do Nhật Bản tự chế tạo Kawasaki OH-1 (38 chiếc). Trực thăng thám sát OH-6D (193 chiếc). Trực thăng vận tải UH-1H (130 chiếc). Máy bay huấn luyện có 70 chiếc các loại: F-15 DJ, T-7, T-400 và T-4. Máy bay vận tải có: Kawasaki C-1A, KC-767J và Hercules C-130H.
 
14
Trực thăng trinh sát và tấn công Kawasaki OH-1
 
Nhật Bản mua của Hoa Kỳ 42 chiến đấu cơ F-35 Lightning II A/B. Loại F-35B cất và hạ cánh thẳng đứng có thể trang bị cho 4 tàu đổ bộ trực thăng cải tiến từ các tuần dương hạm. Máy bay Kawasaki C-2 có khoảng 50 chiếc là loại tấn công mặt đất và ném bom chiến thuật.
 
15
Máy bay tiêm kích tàng hình ATD-X
 
Nhật Bản hoàn tất việc thử nghiệm và đưa vào sản xuất máy bay tiêm kích tàng hình thế hệ thứ 4.5 Mitsubishi ATD-X, và loại tiêm kích tàng hình F-X tương đương F-35 của Hoa Kỳ. Nhật Bản dự trù sẽ bắt đầu thay dần các máy bay củ lổi thời bằng các loại mới ATD-X và F-X cho Không lực Phòng vệ kể từ năm nay 2012. Với các máy bay hiện đại này khả năng của Không Lực Phòng Vệ Nhật Bản tăng lên đáng kể.
Các chuyên gia công nghiệp quốc phòng Nhật Bản dự đoán họ có thể hoàn thành trái bom nguyên tử chỉ trong vòng một năm nếu chính phủ cho phép.
 
HẢI LỰC PHÒNG VỆ NHẬT BẢN (Japanese Maritime Self-Defence Force)
 
Trước sự bành trướng của Hải quân TQ đe dọa nền an ninh Nhật Bản nên nước này chuyển hướng chiến lược từ “phòng thủ” sang thế “phản ứng răn đe”. Nhật Bản có nền kỷ nghệ đóng tàu đứng hàng thứ nhất trên thế giới, chiếm 50% hợp đồng hàng năm. Các công nghệ điện tử, vũ khí cũng là một trong những nước đứng hàng đầu thế giới nên việc phát triển Hải Lực Phòng Vệ Nhật Bản (JMSDF) dễ dàng, nhanh chóng.
Hải quân Nhật vừa thiết lập căn cứ tại đảo Tinian thuộc lãnh thổ của Hoa Kỳ ở Tây Thái Bình Dương, Nhật cũng có thỏa hiệp với Philippines để tàu chiến nước này có thể quá cảnh tại đây, điều này cho thấy hải quân Nhật vươn rộng tầm hoạt động ra Thái Bình Dương.
JMSDF có 43.000 quân, chia làm 5 vùng hải quân (Regional District)
.
Khu trục hạm:
 
16
Khu trục hạm Kongo
 
Gồm 44 khu trục hạm và khu trục hạm hỏa tiển, hiện đại nhất là loại Kongo và Kirishima, 10 hộ tống hạm hỏa tiển. Khu trục hạm Kongo trọng tải 7.250-9.485 tấn (lớn hơn nguyên bản khu trục hạm Arleigh Burke của Hoa Kỳ).Trang bị 1 hải pháo đa năng 127 mm, 2 pháo cao tốc Vulcan-Phalanx 6 nòng, 8 hỏa tiển chống hạm RGM-84 Harpoon, 90 hỏa tiển phòng không SM-2 hoặc SM-3 Block 1A, hỏa tiển chống ngầm ASROC, 2 dàn phóng ngư lôi 325 mm và có sân đáp cho 2 trực thăng chống ngầm. Chiến hạm của Nhật Bản đều còn mới chưa tới 10 tuổi, những chiếc gần đây được trang bị hệ thống chống hỏa tiển Aegis và sử dụng Radar AN/SPY-1 chung hệ thống với hải quân Hoa Kỳ. Trong một cuộc tập trận mới đây Khu trục hạm Kongo và Kirishima phối hợp đánh chặn thành công mục tiêu giả định là hỏa tiển đạn đạo trên bầu khí quyển.
 
Tàu ngầm:
 
17
Tàu ngầm Oyashio
 
Tàu ngầm loại Oyashio có 22 chiếc. Là loại tàu ngầm hiện đại có lượng giản nước 1750 -3.000 tấn, tốc độ 26 hải lý/giờ, hoạt động 90 ngày đêm. Trang bị 6 ống phóng ngư lôi 533 mm, hỏa tiển chống hạm Harpoon.
 
Tàu đổ bộ:
 
18
Tàu đổ bộ trực thăng Oosumi
 
4 Tuần dương hạm được cải tiến thành tàu đổ bộ trực thăng, là hàng không mẫu hạm loại nhỏ ngoài chuyên dùng cho trực thăng còn có thể sử dụng cho máy bay tiêm kích hiện đại F-35B như các chiếc Oosumi là niềm tự hào của hải quân Nhật. Tàu đổ bộ Oosumi trọng tải 13.000 tấn, mang theo 2 trực thăng CH-47J, 3 tàu đổ bộ đệm khí, 10 xe tank Type-90 và 330 thủy quân lục chiến trang bị đầy đủ. Tương tự như Hàng không mẫu hạm cở nhỏ ISE DDH-183, trọng tải 14.000 tấn, dành cho các chiến đấu cơ F-35B có khả năng cất cánh và hạ cánh thẳng đứng. Hải quân Nhật còn có 25 tàu đổ bộ các loại khác là phương tiện đổ bộ cho sư đoàn Thủy quân lục chiến.
 
19
Tàu sân bay ISE DDH-183
 
Nhật Bản trên đường phát triển tàu tuần dương cở lớn 20.000 tấn, có thể chở máy bay đi biển xa là tiêu biểu cho hải quân hiện đại Nhật Bản trong tương lai.
Phi cơ hải quân có 330 chiếc gồm 80 chiếc trinh sát chống ngầm P-3C, trực thăng chống ngầm SH-60J, SH-60K có 110 chiếc và 70 máy bay huấn luyện MD-500MD, MD-500ME.
 
LỰC LƯỢNG TUẦN DUYÊN NHẬT BẢN (Japan Coast Guard)
 
Lực lượng tuần duyên Nhật Bản bao gồm lực lượng cứu hộ trên biển (Maritime Sefety Agency) có khoảng 12.000 người. Quản lý vùng lãnh hải và đặc quyền kinh tế rộng khoảng 4.470.000 km2 biển. Chia làm 11 khu vực (Regional Coast Guard)
 
20
Bản đồ khu vực Tuần duyên của Nhật Bản
 
1st Regional Coast Guard (RCG), Otaru, Hokkaido
2 nt RCG, Siogama, Miyagi
3 rd RCG, Yokohama
4 th RCG, Nagoya
5 th RCG, Kobe
6 th RCG, Hiroshima
7 th RCG, Kitakyushu
8 th RCG, Maizuru, Tokyo
9 th RCH, Niigata
10 th RCG, Kogoshima
11 th RCG, Naha, Okinawa (chịu trách nhiệm quần đảo Senkaku).
 
21
Tàu tuần tra Nhật Bản (Japan Coast Guard)
 
Tàu tuần tra đại dương cở lớn 1.000 tấn trở lên có 121 chiếc, tàu tuần tra ven biển có 234 chiếc, tàu kéo và cứu nạn 63 chiếc. Phi cơ tuần tra biển có 27 chiếc, trực thăng tuần tra biển có 46 chiếc một số là loại Eurocopter AS-322 Super Puma.
22
Trực thăng tuần tra biển AS-322 Super Puma
 
Quần đảo Senkaku (Điếu Ngư) trong chuổi đảo thứ nhất, nằm giửa Nhật Bản và Đài Loan, nơi có nhiều hải sản và dầu khí dưới đáy biển, nó còn là vị trí chiến lược án ngử tuyến hàng hải quan trọng trên biển Hoa Đông, có thể dùng làm trạm quan sát và kiểm soát nên cả TQ lẫn Nhật Bản đều muốn chiếm giử. Quan hệ TQ và Nhật Bản mấy ngày qua vô cùng căng thẳng, nhiều người lo ngại không biết Nhật Bản có đủ khả năng chống trả không bị hải quân TQ áp đão khi chiến tranh xảy ra giửa hai cường quốc châu Á? Các chuyên gia quân sự đánh giá cao Lực lượng Phòng vệ biển của Nhật Bản. Tuy số lượng kém hơn TQ, nhưng tính năng ưu việt của các chiến hạm có thể bù đấp vào khoảng trống này, và một khi xảy ra chiến tranh thì TQ kém thế hơn vì hải quân TQ phải trải rộng, nếu tập trung lại thì để lộ ra nhiều mặt yếu rất nguy hiểm tại các vùng biển khác. Nhật Bản còn có liên minh quân sự với Hoa Kỳ nếu TQ có hành động xâm lược vào lãnh thổ Nhật thì Hoa Kỳ sẽ can thiệp. Mới đây Hoa Kỳ thiết lập hệ thống “lá chắn” để đối phó với hỏa tiển đường đạn: Một tại Nhật Bản và một tại Phillipines để bảo đảm an ninh cho các đồng minh khu vực. Đó cũng là một phần trong chiến lược tái cân bằng lực lượng của Hoa Kỳ ở châu Á và Tây Thái Bình Dương.

Trung Quốc tiếp tục chạy đua võ trang trên con đường không có điểm tới


 

Trung Quốc tiếp tục chạy đua võ trang


    trên con đường không có điểm tới 


Nguyễn Văn Huy

 

“...Như người phóng lao phải theo lao, Trung Quốc bắt buộc phải tiếp tục cuộc chạy đua võ trang trên con đường không có điểm tới, không những vừa tốn kém và vô ích mà còn mang tiếng xấu bành trướng...”

 

 


Thái độ thách đố của Bắc Kinh trong cuộc tranh chấp chủ quyền trên quần đảo Điếu Ngư (Senkaku) với Nhật Bản đang có nhiều biểu hiện bất lợi cho Trung Quốc. Thứ nhất là sự thắng cử của phe diều hâu trong cuộc bầu cử quốc hội Nhật với tân thủ tướng Shinzo Abe, người chủ trương tái võ trang lại Nhật Bản. Thứ hai là cuộc chạy đua võ trang, đặc biệt là hải quân và không quân, giữa các quốc gia trong vùng Đông Á đang gia tăng tốc độ, vượt khỏi tầm với của lực lượng quân sự Trung Quốc.

 

Tái võ trang Nhật Bản

    Trung Quốc đã hố to khi đưa cuộc tranh chấp chủ quyền trên quần đảo Senkaku/Điếu Ngư lên một tầm vóc mới : đe dọa sử dụng võ lực và kích động tâm lý bài Nhật trên qui mô toàn quốc.

    Phản ứng tự nhiên của người Nhật biểu lộ qua cuộc bầu cử quốc hội ngày 16/12/2012, đảng Tự Do Dân Chủ (LDP-Liberal Democratic Party) đã thắng lớn và giành lại chính quyền từ đảng Dân Chủ Nhật Bản (DPJ-Democratic Party of Japan). Ông Shinzo Abe, chủ tịch đảng LDP, trở thành thủ tướng.

    Khác với những thủ tướng tiền nhiệm thuộc đảng DPJ, luôn luôn tỏ ra hòa hoãn và nhượng bộ Bắc Kinh để duy trì những quan hệ thương mại với Trung Quốc, Shinzo Abe chủ trương cứng rắn với Trung Quốc để tiếng nói của Nhật Bản được tôn trọng. Phần lớn những bộ trưởng trong chính phủ của thủ tướng Shinzo Abe là những thành phần cực hữu, như phó thủ tướng đặc trách tài chánh Taro Aso, bộ trưởng kinh tế Akira Amari, thư ký chánh văn phòng Yoshihide Suga, bộ trưởng tư pháp Sadakazu Tanigaki... Chương trình cầm quyền của thủ tướng Abe cũng khá giản dị : tái võ trang và mạnh về kinh tế. Cụ thể hơn : tu chỉnh lại hiến pháp để Nhật Bản có thể tự bảo vệ và bơm 185 tỷ USD vào kinh tế để thúc đẩy tăng trưởng.

    Trong chương trình tu chỉnh hiến pháp, Shinzo Abe chủ trương hủy bỏ "Chương II : Từ khước chiến tranh, theo đóĐiều 9 : Thành tâm ước muốn một nền hòa bình quốc tế dựa trên công lý và trật tự, dân chúng Nhật Bản từ khước quyền phát động chiến tranh như là một quyền bất khả xâm phạm của dân tộc, hay quyền đe dọa, hay quyền sử dụng sức mạnh quân sự như là phương tiện để giải quyết những xung đột quốc tế. Để đạt mục đích kể trên, Nhật Bản sẽ không bao giờ duy trì các lực lượng quân sự lục quân, hải quân và không quân, hay một lực lượng quân sự nào", đặc biệt là "cho phép quốc hội ban bố tình trạng khẩn trương và trong thời kỳ khẩn trương những sắc lệnh của quốc hội là luật".

    Ngoài ra Shinzo Abe còn dự định duyệt lại Hiệp ước an ninh Mỹ-Nhật và tạo điều kiện cho giới trẻ Nhật làm quen với các loại vũ khí trong các chương trình giáo dục khi đất nước bị đe dọa. Là đệ tử ruột của cựu thủ tướng Junichiro Koizumi, người chủ trương phục hồi tinh thần võ sĩ đạo, Shinzo Abe muốn phục hồi lại quyền thăm viếng đền Yasukuni-jinja, nơi tôn vinh những người đã vì Nhật hoàng hy sinh cho tổ quốc, mà hậu ý là tôn vinh các tướng lãnh Nhật bị Hoa Kỳ xử tử sau chiến tranh, phủ nhận những hành vi vô nhân đạo của quân đội Nhật trong chiến tranh và phủ nhận các bản án tội phạm chiến tranh trong thời gian từ 1946 đến 1948.

    Cũng nên biết sau khi bị Hoa Kỳ đánh bại năm 1945 và áp đặt bản hiến pháp hòa bình năm 1947, các chính quyền Nhật Bản tập trung vào việc phục hồi và phát triển kinh tế, nền an ninh của Nhật Bản nằm dưới quyền bảo vệ của Hoa Kỳ. Đó là những gì đã xảy ra cách đây 60 năm.

    Bước vào năm 2013, tình hình đã rất khác. Bàn cờ chiến lược của thế giới đã thay đổi rất nhiều : khu vực Châu Á - Thái Bình Dương không còn là độc quyền của Hoa Kỳ, Trung Quốc đang có khuynh hướng bành trướng ra Biển Đông bằng cách chiếm giữ những nguồn tài nguyên dưới lòng biển, bất chấp chủ quyền của các quốc gia trong khu vực và đe dọa sự qua lại của các tàu bè trong khu vực. Trong khi Hoa Kỳ, mặc dù vẫn là cường quốc kinh tế và quân sự lớn nhất thế giới, vừa ra khỏi hai cuộc chiến Iraq và Afghanistan đầy tốn kém và đang lúng túng phục hồi nền kinh tế trì trệ, không còn đủ khả năng bảo vệ Nhật Bản như trước. Tái võ trang Nhật Bản không những không còn là một trở ngại đối với Hoa Kỳ và các quốc gia đồng minh Châu Âu mà còn là một hy vọng đối với các quốc gia nhỏ bé và yếu kém hơn trong khu vực. Do đó những tu chỉnh và ý định duyệt lại những hiệp ước đã ký với Hoa Kỳ của chính quyền Shinzo Abe nằm trong lô gích tái võ trang Nhật Bản và có nhiều triển vọng trở thành hiện thực trong năm 2013  này.

    Để thực hiện những chủ trương trên, chuyến công du đầu tiên của thủ tướng Shinzo Abe không phải là sang Hoa Kỳ hay các quốc gia phát triển Châu Âu mà là ba quốc gia ASEAN : Việt Nam, Thái Lan và Indonesia, địa bàn đầu tư tương lai của các doanh nhân Nhật sau khi rút khỏi Trung Quốc trong những ngày sắp tới. Chuyến viếng thăm này còn có thêm ý nghĩa là trấn an hai quốc gia đang có tranh chấp chủ quyền với Trung Quốc trên Biển Đông, đó là Indonesia và Việt Nam. Theo thủ tướng Shinzo Abe, tranh chấp chủ quyền trên quần đảo Senkaku không chỉ là vấn đề của Nhật Bản mà cả với các quốc gia Đông Nam Á : phải chặn đứng tham vọng bành trướng của Trung Quốc ra Biển Đông và buộc Trung Quốc tôn trọng những nguyên tắc về quyền ứng xử trên biển (DOC-Declaration of Conduct).

    Thật ra Nhật Bản đã và đang thực hiện chương trình tái võ trang từ nhiều năm qua, đặc biệt là hải quân, dưới hình thức tân trang và thay thế những tàu tuần tiểu của Đội Phòng Vệ (SDF-Seft Defence Forces) đã cũ và lỗi thời (so với Hoa Kỳ). Theo tuần san quốc phòng IHS Jane’s Defence Weekly của Mỹ, ngày 27-1-2012, Nhật Bản vừa cho hạ thủy một tàu khu trục (destroyer) mang tên 22DDH, dài 248 m, trọng tải 19500 tấn, tốc độ 30 hải lý/giờ, trị giá hơn một tỷ USD. Trên nguyên tắc, đây là một tàu chở trực thăng có khả năng vận chuyển 14 trực thăng, 50 xe chiến đấu và 4000 binh lính, tương đương với hàng không mẫu hạm Cavour của Ý, dài 244 m, hay Charles de Gaulle của Pháp, dài 267 m. Trong thực tế, chỉ trong một thời gian ngắn tàu DDH này có thể trở thành hàng không mẫu hạm, vì tất cả trang thiết bị quân sự trên tàu đều được thiết kế như một hàng không mẫu hạm, nghĩa là tất cả các tầng hầm và thang máy có thể vận chuyển 12 phản lực cơ chiến đấu tàng hình F35B lên và hạ cánh thẳng như trực thăng. So với hàng không mẫu hạm Liêu Ninh (dài 304 m, trọng tải 60000 tấn, tốc độ 32 hải lý/giờ) mà Trung Quốc vừa cho hạ thủy, tàu khu trục DDH22 nhẹ hơn, luớt nước nhanh hơn và được trang bị tối tân hơn. Cũng nên biết hiện nay Nhật Bản đang đóng 5 tàu chở trực thăng loại này : 2 tàu Hyuga (11 trực thăng) và 2 tàu DDH22 (14 trực thăng), tất cả sẽ đi vào hoạt động vào năm 2014-2016.

    Ưu điểm của Nhật Bản trong chương trình tái võ trang này là khả năng tự sản xuất, không cần mua bằng sáng chế của bất cứ ai. Khi cần, chỉ trong một thời gian ngắn các đại tổ hợp tư nhân Nhật Bản có thể sáng chế và sản xuất các loại tàu chiến, chiến đấu cơ, phi đạn, tàu ngầm tiên tiến nhất thế giới. Nhắc lại, Nhật Bản đã làm chủ kỹ thuật chế tạo động cơ tàu ngầm không tiếng động từ thập niên 1980 (công ty Toshiba bị trừng phạt vì bán cho Liên Xô kỹ thuật chế tạo động cơ tàu ngầm không tiếng động năm 1987). Do đó, yêu cầu tái võ trang chỉ là hình thức vì trong thực tế Nhật Bản đã và đang xúc tiến chương trình này từ năm 2005 để ứng phó với sự gia tăng ngân sách quốc phòng của Trung Quốc.

    Trừ khi bị tấn công bằng hạt nhân, chiếc ô dù bảo vệ của Mỹ hiện nay chỉ còn là hình thức, Nhật Bản đủ khả năng tự vệ và giáng trả đích đáng mọi tấn công trên không, trên biển và trên đất liền bằng các loại vũ khí chính quy (conventional). Hệ thống phòng không của Nhật có thể nói ngang với Hoa Kỳ và Do Thái.

 

Chạy đua võ trang trong khu vực Châu Á - Thái Bình Dương

    Theo một báo cáo gần đây của Trung Tâm Nghiên Cứu Chiến Lược và Quốc Tế (CSIS-Center for Strategic and International Studies) của Mỹ, trong năm 2012 ngân sách quốc phòng của các quốc gia Châu Á vượt hẳn Châu Âu. Năm 2011, ngân sách quốc phòng của 5 quốc gia hàng đầu Châu Á đã tăng gấp đôi so với năm 2000 : hơn 224 tỷ USD, bằng 87% tổng số chi phí quốc phòng của toàn Châu Á (260 tỷ USD), theo đó Trung Quốc : 89,8 tỷ, Ấn Độ : 37,3 tỷ, Nhật Bản : 58,4 tỷ, Nam Hàn : 29 tỷ và Đài Loan : 10 tỷ. Theo dự đoán của tuần san quốc phòng Jane’s Defence, ngân sách quốc phòng của Trung Quốc tăng trung bình từ 13 đến 15%/năm từ hơn 20 năm qua, từ 119,8 tỷ USD năm 2012 lên tới 238 tỷ USD năm 2015. Đối với dư luận quốc tế, sự gia tăng đều đặn ngân sách quốc phòng của Trung Quốc là bất bình thường, do đó cần phải đề phòng.

    Nhưng đề phòng bằng cách nào ? Chỉ có một câu trả lời : chạy đua võ trang.

    Cuộc chạy đua võ trang này không tình cờ, nó bắt đầu từ năm 2005 khi ngân sách quốc phòng Trung Quốc vượt hẳn Nhật Bản và đứng hạng thứ hai sau Hoa Kỳ (739,3 tỷ USD năm 2011). Trước sự gia tăng không bình thường này, vì Trung Quốc không bị một đe dọa nào, các quốc gia trong khu vực Châu Á - Thái Bình Dương đã đồng loạt gia tăng ngân sách quốc phòng từ 10 đến 15%/năm, đặc biệt trong ba lãnh vực : phi đạn tầm xa, hải quân và không quân để không bị bỏ rơi trong cuộc chạy đua võ trang này. Một vài thí dụ : Ấn Độ dự trù mua 126 phi cơ chiến đấu Rafale của Pháp (12 tỷ), Nhật Bản đặt mua 42 phi cơ tàng hình F35 của Mỹ (21 tỷ), Nam Hàn dự tính mua 60 phi cơ chiến đấu mới, Đài Loan tân trang lại 145 phi cơ F16 (3,7 tỷ), Indonesia mua hơn 20 phi cơ F16 tân trang. Những trang bị này rất tốn kém, vượt khỏi tầm tay của những quốc gia nghèo và yếu kém hơn.

    Tuy nhiên cho dù có nghèo hơn, trước sự đe dọa quân sự của Trung Quốc, các quốc gia đang có tranh chấp chủ quyền với Trung Quốc như Việt Nam, Indonesia và Philippines cũng buộc phải gia tăng ngân sách quốc phòng : Việt Nam : 3,3 tỷ USD (tăng 8,92%), Indonesia : 8,1 tỷ USD (tăng 8,8%), Philippines : 2,3 tỷ USD, Malaysia : 4,3 tỷ USD, để tân trang hoặc mua các loại máy bay chiến đấu, trực thăng, tàu ngầm, tàu tuần tiễu, phi đạn phòng không, hệ thống truyền tin mới hơn.

    Những quốc gia không liên quan trực tiếp đến những tranh chấp chủ quyền đất đai và hải đảo với Trung Quốc như Nga và Hoa Kỳ cũng không đứng yên. Vị trí chiến lược và tiềm năng kinh tế của vùng Đông Á quá lớn để Nga và Hoa Kỳ không thể bỏ qua. Tổng thống Vladimir Putin cho biết Nga dự trù chi 780 tỷ USD trong 10 năm để tân trang lại quân đội, chủ yếu là sản xuất 400 đầu đạn liên lục địa, 600 chiến đấu cơ đời mới Sukhoi T50 và các loại tàu chiến mới để hiện diện tích cực hơn tại Châu Á - Thái Bình Dương. Tổng thống Barack Obama cho biết trọng tâm quốc phòng của Hoa Kỳ trong những năm tới hướng về Châu Á - Thái Bình Dương, nghĩa là tăng cường hợp tác quân sự với Nam Hàn, Nhật Bản và Úc để cân bằng cán cân quân sự với Trung Quốc.

    Cuộc chạy đua võ trang này có lợi cho ai? Ngoài những mục tiêu chiến lược nhắm tới : duy trì vai trò cường quốc quân sự quốc tế và hù dọa đối phương, cuộc chạy đua này không mang lại lợi lộc cho ai cả. Tất cả những loại vũ khí mới này rất tốn kém, vấn đề là chúng có thể mới ngày hôm nay nhưng sẽ lỗi thời ngày mai, do đó phải thường xuyên thay thế. Cái vòng lủng củng này không bao giờ chấm dứt nếu không có một cuộc chiến tranh đại qui mô thật sự để tiêu thụ lượng vũ khí tồn kho. Nhìn lại lượng vũ khí của các cường quốc quân sự Mỹ, Nga và Trung Quốc hiện nay, nếu không bán lại cho những quốc gia nghèo yếu hơn thì phải hủy bỏ. Những nghĩa địa máy bay quân sự của Mỹ, tàu ngầm của Nga và xe tăng của Trung Quốc là một phí phạm ngân sách lớn. Số lượng vũ khí hạng nhẹ của Trung Quốc bán cho các quốc gia nghèo và các tổ chức phiến loạn tại Châu Phi, Châu Á và Nam Mỹ đang làm thiệt mạng và tàn tật cho hàng ngàn người mỗi ngày.

    Trong cuộc chạy đua này, có lẽ Hoa Kỳ chiếm ưu thế hơn những cường quốc quân sự khác nhờ bán vũ khí, nhưng số nợ mà Hoa Kỳ vay để đầu tư vào quốc phòng đang đè nặng lên vai dân chúng Mỹ, do đó không thể tiếp tục kéo dài. Nhưng quốc gia chịu nhiều áp lực nhất có lẽ là Trung Quốc, những lợi tức mang lại hàng trăm tỷ USD mỗi năm nhờ bắt dân chúng thắt lưng buộc bụng để xuất khẩu không được dùng để đem lại phúc lợi cho dân chúng như làm trong sạch hóa bầu trời, kéo dài tuổi thọ của người dân, nâng cao mức sống. Mặc dù là cường quốc kinh tế và quân sự thứ nhì sau Hoa Kỳ, lợi tức đầu người Trung Quốc thuộc vào hạng trung bình hoặc nghèo : 8 500 USD/năm, hạng 121/226 quốc gia (WB 2011). Đó là chưa kể khối lượng nhân sự và những kỹ thuật tiên tiến nhất được sử dụng để sản xuất và sáng chế những loại vũ khí mới thay vì đầu tư kiến thức để phát minh ra những sản phẩm mới.

    Bắc Kinh đã hố to khi khởi đầu cuộc chạy đua võ trang này. Với khối lượng khổng lồ quân nhân, xe quân sự, tàu chiến và chiến đấu cơ đủ loại đang có trong tay, nếu không phát động một cuộc chiến tranh qui mô, chi phí bảo trì và bảo hành là một gánh nặng lớn : hơn phân nửa ngân sách quốc phòng hàng năm dùng để trả lương, mua xăng dầu và bảo trì dụng cụ chiến tranh. Như người phóng lao phải theo lao, Trung Quốc bắt buộc phải tiếp tục cuộc chạy đua võ trang trên con đường không có điểm tới, không những vừa tốn kém và vô ích mà còn mang tiếng xấu bành trướng.

Nguyễn Văn Huy

Nguồn :  Thông Luận  

 

 

__._,_.___

Philippines mang TQ ra tòa quốc tế


 

Philippines mang TQ ra tòa quốc tế

Cập nhật: 08:12 GMT - thứ ba, 22 tháng 1, 2013
Ngoại trưởng Albert del Rosario
Tranh chấp Biển Đông đang gây căng thẳng
Philippines cho hay đã mang tranh chấp chủ quyền với Trung Quốc tại Biển Đông ra cho tòa quốc tế phân xử.
Ngoại trưởng Philippines Albert del Rosario nói với các phóng viên tại Manila chiều thứ Ba 22/1 rằng chính phủ Manila đã chính thức đưa tranh chấp Biển Đông, mà nước này gọi là Biển Tây Philippines, ra tòa án quốc tế.

Các bài liên quan

Chủ đề liên quan

Đây là diễn biến rất quan trọng liên quan đến Việt Nam, một trong các quốc gia cũng tuyên bố chủ quyền tại khu vực này.
Việc xét xử của tòa quốc tế nếu thực hiện được sẽ tạo tiền lệ cho các tiến trình phân định tranh chấp khác.
Ông del Rosario cho hay Bộ Ngoại giao Philippines đã triệu tập Đại sứ Trung Quốc tại Manila Mã Khắc Thanh tới để thông báo cho bà về quyết định trên.
Trung Quốc vốn nhiều lần phản đối việc mang tranh chấp quanh bãi cạn Scarborough ra tòa quốc tế, nói đây là chủ đề song phương giữa Trung Quốc và Philippines.
Tình hình quanh bãi cạn mà Trung Quốc gọi là Hoàng Nham căng thẳng từ năm ngoái, khi Bắc Kinh gửi nhiều tàu thuyền tới nơi đây.
Tháng 6/2012, Manila đã phải rút tàu của mình về.
Ông del Rosario nói Philippines "đã cạn kiệt tất cả các giải pháp chính trị và ngoại giao nhằm giải quyết thông qua đàm phán hòa bình với Trung Quốc".
Ông cũng nói ông hy vọng tòa quốc tế sẽ đưa lại giải pháp lâu bền cho tranh chấp.

__._,_.___

Bản dịch bài diễn văn của Tổng thống Obama trong lễ tuyên thệ nhậm chức nhiệm kỳ 2


 

Bản dịch bài diễn văn của Tổng thống Obama trong lễ tuyên thệ nhậm chức nhiệm kỳ 2


Tôi thấy có 5 chữ God trong cả bài. Ông nói:

“Đồng bào thân mến, lời tuyên thệ tôi đã đưa ra trước đồng bào hôm nay, giống như lời tuyên thệ đã được  đưa ra bởi những người  phục vụ tại điện Capitol, là một lời thề đưa ra với Thượng Đế và đất nước, không đưa ra với đảng hoặc phe nhóm; do đó, chúng ta phải thực thi một cách trung thành lời thề đó trong suốt thời gian chúng ta phục vụ.”

Cuối bài diễn văn có câu:

“Xin cảm ơn, cầu xin Thượng Đế ban phúc lành cho mọi người, và xin Ngài mãi mãi ban phúc lành cho Hiệp Chúng Quốc Hoa Kỳ.”

Các “vệ tinh” của nhóm Giao Điềm sẽ chống?

Đọc nhanh quá, tôi chưa nhìn thấy hết những ẩn ý sau các mỹ từ. Xin gởi đến các bạn để theo dõi.

ooOOoo

Mỗi lần chúng ta tể tựu để một tổng thống tuyên thệ nhậm chức, chúng ta đều chứng kiến sức mạnh bền vững của bản Hiến pháp của chúng ta. Chúng ta khẳng định sự hứa hẹn của nền dân chủ của chúng ta. Chúng ta nhớ lại rằng những gì gắn kết đất nước này với nhau không phải là mầu da của chúng ta hay những đức tin tôn giáo hay nguồn gốc tên tuổi của chúng ta. Ðiều làm chúng ta khác biệt – điều làm  chúng ta thành người Mỹ – là sự trung thành với một ý niệm, được ghi  rõ vào bản tuyên ngôn cách đây hơn 2 thế kỷ:

“Chúng ta xem những chân lý sau đây là hiển nhiên, đó là tất cả mọi người sinh ra đều bình đẳng, rằng họ được Ðấng tạo hóa ban cho một số quyền bất khả xâm phạm, trong số đó có quyền sống, quyền được tự do và quyền mưu cầu Hạnh phúc.”​

Tổng thống Obama phát biểu trong buổi lễ tuyên thệ nhậm chức nhiệm kỳ 2

 

Hôm nay chúng ta tiếp tục cuộc hành trình vô hạn, để nối liền ý nghĩa các từ ngữ ấy với thực tế của thời đại chúng ta. Bởi vì lịch sử nói với chúng ta rằng mặc dù các chân lý đó có thể  là hiển nhiên, chúng chưa bao giờ tự thể hiện được, và rằng mặc dù tự do là một ân sủng của Thượng Ðế, con dân của Ngài phải tranh đấu để có được tự do trên trái đất này. Những người yêu nước năm 1776 đã không tranh đấu để thay thế sự tàn bạo của một nhà vua bằng những đặc quyền của một thiểu số hay bằng quyền cai trị của một đám đông. Họ cung hiến cho chúng ta một nền Cộng hòa, một chính phủ của dân, do dân và vì dân, và giao cho mỗi thế hệ nhiệm vụ bảo vệ an toàn cho tín điều lập quốc của chúng ta.

Trong hơn hai trăm năm qua, chúng ta đã làm được điều đó.

Qua  xương máu đã đổ ra vì roi vọt và đao kiếm, chúng ta đã hiểu được rằng không có liên minh nào được xây dựng trên các nguyên tắc tự do và bình đẳng có thể sống còn với tình trạng một nửa nô lệ và một nửa tự do. Chúng ta đã tự làm mới chúng ta, và quyết tâm cùng nhau tiến lên phía trước.

Cùng nhau, chúng ta đã xác quyết rằng một nền kinh tế hiện đại đòi hỏi phải có các đường hỏa xa và các xa lộ để đẩy nhanh sự đi lại và thương mại; phải có các trường ốc và đại học để đào tạo công nhân của chúng ta.

Cùng nhau, chúng ta đã nhận ra rằng một thị trường tự do chỉ có thể thịnh vượng khi có các quy luật để bảo đảm sự cạnh tranh và công bằng.

Cùng nhau, chúng ta đã xác quyết rằng một đất nước vĩ đại phải chăm sóc cho những người dễ bị tổn thương, và bảo vệ người dân tránh được những rủi ro và bất hạnh tệ hại nhất trong cuộc sống.

Qua tất cả mọi biến cố, chúng ta chưa bao giờ từ bỏ sự hoài nghi của chúng ta về quyền lực trung ương, chúng ta cũng chưa bao giờ bị rơi vào ảo tưởng cho rằng mọi căn bệnh của xã hội đều có thể được một mình chính phủ chữa trị. Vinh danh sáng kiến và kinh doanh; đặt trọng tâm vào sự lao động cần cù và trách nhiệm cá nhân là những yếu tố hằng cửu trong bản chất của chúng ta.

Nhưng chúng ta luôn hiểu rằng khi thời buổi thay đổi thì chúng ta cũng phải thay đổi; rằng sự trung thành với các nguyên tắc kiến tạo của chúng ta đòi hỏi phải có những cách đáp ứng mới cho những  thách thức mới; rằng bảo toàn các quyền tự do cá nhân chung cuộc đòi hỏi phải có hành động tập thể. Vì nhân dân Mỹ không thể đáp ứng được các nhu cầu của thế giới hôm nay bằng cách đơn phương hành động, cũng giống như quân nhân Mỹ không thể nào đối phó được với các lực lượng của chủ nghĩa phát xít hay cộng sản bằng súng hỏa mai và các đội dân quân. Không ai có thể một mình đào tạo được tất cả các giáo viên toán và khoa học mà chúng ta cần có để trang bị cho trẻ em chúng ta đối phó với tương lai, hay xây dựng các đường sá và mạng luới và các phòng thí nghiệm để mang công ăn việc làm và doanh nghiệp mới vào đất nước của chúng ta. Ngày nay, hơn bao giờ hết, chúng ta phải cùng nhau làm những việc này, trong tư cách một đất nước, một dân tộc.

Thế hệ người Mỹ ngày nay từng được trắc nghiệm qua các cơn khủng hoảng đã giúp củng cố quyết tâm và chứng tỏ sự bền bỉ của chúng ta. Một thập niên chiến tranh sắp kết thúc. Một cuộc phục hồi kinh tế đã bắt đầu. Các khả năng của nước Mỹ là vô hạn, bởi lẽ chúng ta có tất cả các phẩm chất mà thế giới không biên cương này đòi hỏi: tuổi trẻ và sự thúc đẩy; sự đa dạng và cởi mở; khả năng vô hạn chấp nhận rủi ro và biệt tài làm mới. Thưa quốc dân đồng bào, chúng ta được chuẩn bị cho giờ phút này, và chúng ta sẽ nắm bắt được thời cơ – bao lâu mà  chúng ta cùng nhau làm điều đó.

Bởi lẽ, người dân chúng ta hiểu rằng đất nước chúng ta không thể thành công khi một số người càng ít làm ăn rất khá giả trong khi một số người càng đông phải chật vật để kiếm sống. Chúng ta tin rằng sự thịnh vượng của nước Mỹ phải được đặt trên những  đôi vai rộng của giới trung lưu ngày càng đông. Chúng ta biết rằng nước Mỹ thịnh vượng khi mỗi một người có thể tự lập và tự hào về công việc của mình; khi lương hướng nhờ lao động lương thiện giải phóng các gia đình ra khỏi cảnh khốn cùng.

Chúng ta trung thành với tín điều của chúng ta rằng khi một em bé gái sinh ra trong cảnh nghèo khó nhất biết rằng em cũng có cơ may thành công như bất cứ ai khác, bởi vì em là người Mỹ, em được tự do, bình đẳng, không phải trong mắt Thượng Ðế mà cả trong  mắt của chính chúng ta.

Chúng ta hiểu rằng các chương trình cũ mòn của chúng ta không còn thích hợp để đáp ứng các nhu cầu của thời đại chúng ta. Chúng ta phải nắm giữ được những ý tưởng và công nghệ mới để tái tạo chính phủ, cải tổ thuế khóa, cải cách trường học, và đem lại sức mạnh cho công dân với những kỹ năng họ cần có để làm việc cần cù hơn, học hỏi nhiều hơn, và thành đạt cao hơn. Nhưng trong khi các phương tiện có thay đổi, thì mục tiêu của chúng ta vẫn bền vững: đó là một quốc gia biết tưởng thưởng cho nỗ lực và quyết tâm của mỗi một người dân Mỹ. Ðó là điều mà giờ phút này đòi hỏi. Ðó là điều đem lại ý nghĩa thực sự cho tín điều của chúng ta.

Chúng ta, những người dân, vẫn tin rằng mọi công dân đều xứng đáng được hưởng một mức độ cơ bản về an ninh và phẩm giá. Chúng ta phải có những chọn lựa khó khăn là giảm thiểu chi phí về chăm sóc y tế và mức thâm hụt ngân sách. Nhưng chúng ta bác bỏ niềm tin cho rằng nước Mỹ phải chọn lựa giữa việc chăm lo cho thế hệ đã xây dựng đất nước này và việc đầu tư cho thế hệ sẽ xây dựng tương lai của đất nước. Vì chúng ta nhớ những bài học của quá khứ, khi những năm cuối đời phải sống trong cảnh nghèo khổ, và phụ huynh của một đứa trẻ bị khuyết tật không tìm được nơi nương tựa. Chúng ta không tin rằng ở đất nước này, tự do được dành riêng cho những người may mắn, hay hạnh phúc chỉ dành cho một số ít người. Chúng ta thừa nhận rằng cho dù chúng ta sống một cách có trách nhiệm tới đâu, bất cứ ai trong chúng ta, bất cứ lúc nào, cũng có thể bị mất việc, hay đau ốm bất chợt, hay nhà cửa bị cuốn đi vì một cơn bão. Những điều chúng ta cam kết với nhau – qua các chương trình Medicare, Medicaid và An sinh Xã hội - những thứ này không làm hao mòn sáng kiến của chúng ta; mà thật ra chúng đem lại sức mạnh cho chúng ta. Chúng không biến chúng ta thành một đất nước của những người chỉ biết dón nhận; chúng khai phóng chúng ta để chấp nhận những rủi ro giúp làm cho đất nước này vĩ đại.

Chúng ta, những người dân, vẫn vững tin rằng những  nghĩa vụ của chúng ta trong tư cách là nguời Mỹ không phải chỉ là đối với bản thân chúng ta mà còn đối với cả hậu thế. Chúng ta sẽ đối phó với nguy cơ biến đổi khí hậu, vì chúng ta biết rằng nếu không làm như thế thì chúng ta sẽ phản bội con cháu chúng ta và thế hệ tương lai. Một số người vẫn phủ nhận sự phán xét đầy thuyết phục của khoa học, nhưng không một ai có thể tránh khỏi tác động khủng khiếp của các đám cháy dữ dội, của nạn hạn hán làm tê liệt sản xuất,  của những trận bão dữ dội. Con đường đi tới các nguồn năng lượng bền vững sẽ dài và đôi khi khó khăn. Nhưng nước Mỹ không thể cưỡng lại sự chuyển tiếp này; chúng ta phải lãnh đạo nó. Chúng ta không thể nhường cho các quốc gia khác loại công nghệ sẽ cung cấp năng lượng  cho công ăn việc làm mới và các công nghiệp mới – chúng ta phải đòi cho được sự hứa hẹn của nó. Ðó là cách thức chúng ta sẽ duy trì sức sống kinh tế và kho tàng quốc gia của chúng ta – đó là các khu rừng và thủy lộ của chúng ta; các vùng trồng trọt và các ngọn núi tuyết phủ của chúng ta. Ðó là cách thức chúng ta sẽ bảo vệ hành tinh của chúng ta, được Thượng Ðế giao phó cho chúng ta chăm sóc. Ðó là điều sẽ đem lại ý nghĩa cho tín điều mà cha ông chúng ta đã từng tuyên bố.

Chúng ta, những người dân, vẫn tin rằng an ninh bền vững và hoà bình lâu dài không đòi hỏi chiến tranh bất tận. Những nam nữ quân nhân can trường của chúng ta, từng được tôi luyện trong lửa chiến tranh, có kỹ năng và anh dũng không ai ánh kịp. . Công dân chúng ta, đau buồn tiếc nhớ những người thân của chúng ta đã hy sinh, biết quá rõ cái giá phải trả cho tự do. Việc thấu hiểu sự hy sinh của họ sẽ mãi mãi giúp chúng ta cảnh giác chống lại những kẻ muốn làm hại chúng ta. Nhưng chúng ta cũng thừa kế di sản của những người đã dành được hòa bình chứ không phải chỉ thắng lợi trong chiến tranh, những người đã biến các kẻ thù truyền kiếp thành những người bạn trung kiên nhất, và chúng ta cũng phải mang theo những bài học đó vào thời đại này.

Chúng ta sẽ bảo vệ nhân dân chúng ta và tôn trọng các giá trị của chúng ta bằng sức mạnh của vũ khí và chế độ pháp quyền. Chúng ta sẽ chứng tỏ sự can đảm tìm cách giải quyết các mối bất đồng với các nước khác một cách hòa bình – không phải vì chúng ta ngây thơ truớc các hiểm hoạ mà chúng ta phải đối mặt, mà bởi vì sự giao tiếp có thể dẹp bỏ sự nghi kỵ và sợ hãi một cách bền vững hơn. Nước Mỹ sẽ vẫn là trụ cột của những liên minh hùng mạnh tại mọi nơi trên địa cầu; và chúng ta sẽ đổi mới các thể chế đã mở rộng khả năng của chúng để xử lý khủng hoảng ở nước ngoài, bởi vì không một ai có lợi ích trong một thế giới hoà bình nhiều hơn là quốc gia mạnh nhất trên thế giới này. Chúng ta sẽ ủng hộ nền dân chủ từ châu Á cho đến châu Phi; từ châu Mỹ cho đến Trung Ðông, bởi vì các quyền lợi của chúng ta và lương tâm của chúng ta đòi hỏi phải hành động nhân danh những người mong muốn tự do. Và chúng ta phải là một nguồn hy vọng cho những người nghèo khó, những người đau yếu, những người bị gạt ra ngoài lề, những nạn nhân của thành kiến – nhưng không phải chỉ vì lòng từ thiện, mà vì nền hòa bình trong thời đại của chúng ta đòi hỏi sự thăng tiến liên tục của những nguyên tắc mà tín điều  chung của chúng ta mô tả: đó là sự dung chấp và cơ hội, nhân phẩm và công lý.

Chúng ta, những người dân, tuyên bố ngày hôm nay rằng chân lý hiển nhiên nhất - tất cả chúng ta được sinh ra bình đẳng- vẫn còn là ngôi sao dẫn đường cho chúng ta, giống như nó đã dẫn đường cho tổ tiên của chúng ta trải qua Seneca Falls, Selma, và Stonewall, giống như nó đã dẫn đường cho tất cả những người nam và nữ, được ca ngợi hay hay không được ai biết đến, đã để lại dấu chân dọc theo quảng trường vĩ đại này, để nghe một nhà giảng thuyết nói rằng chúng ta không thể độc hành; để nghe một vị Vua  tuyên bố rằng tự do cá nhân của chúng ta được gắn bó chặt chẽ với các quyền tự do của mọi người trên trái đất.

Đã đến lúc thế hệ của chúng ta có nhiệm vụ thực hiện những gì những người đi tiên phong đã bắt đầu. Bởi vì cuộc hành trình của chúng ta sẽ không hoàn thành cho đến khi nào vợ của chúng ta, mẹ và con gái của chúng ta, có thể kiếm sống tương xứng với nỗ lực của họ. Cuộc hành trình của chúng ta sẽ không hoàn thành cho đến khi những anh chị em đồng tính của chúng ta được đối xử như bất cứ ai khác theo pháp luật – bởi vì nếu chúng ta thật sự sinh ra bình đẳng, thì chắc chắn lòng yêu thương mà chúng ta dành cho nhau cũng phải bình đẳng. Cuộc hành trình của chúng ta sẽ không hoàn thành cho đến khi không có một công dân nào bị buộc phải chờ đợi hàng giờ mới có thể hành xử quyền bầu cử. Cuộc hành trình của chúng sẽ ta không hoàn thành cho đến khi chúng ta tìm được cách tốt hơn để chào đón những người nhập cư đầy phấn đấu và hy vọng vẫn nhìn nước Mỹ như là một vùng đất của cơ hội; cho đến khi các sinh viên và kỹ sư giỏi giang thuộc thành phần này được thu nhận vào lực lượng lao động của chúng ta, thay vì bị trục xuất khỏi đất nước chúng ta. Cuộc hành trình của chúng ta sẽ không hoàn thành cho đến khi tất cả các trẻ em của chúng ta, từ các đường phố của thành phố Detroit cho đến những ngọn đồi của dãy núi Appalachia, các con đường yên tĩnh của thị trấn Newtown, biết rằng họ đang được chăm sóc, yêu thương, và luôn luôn an toàn không bị nguy hiểm.

Nhiệm vụ của thế hệ chúng ta là làm cho các lời nói này, các quyền này, các giá trị này về cuộc sống, tự do, và mưu cầu hạnh phúc, trở thành hiện thực cho mọi người Mỹ. Việc trung thành với các tài liệu lập quốc của chúng ta không đòi hỏi chúng ta phải đồng ý về tất cả các mặt của cuộc sống; nó không có nghĩa là tất cả chúng ta phải định nghĩa tự do chính xác trong cùng một cách, hoặc theo cùng một con đường chính xác để có được hạnh phúc. Tiến bộ không bắt buộc chúng ta phải giải quyết các cuộc tranh luận kéo dài nhiều thế kỷ về vai trò của chính phủ cho mọi thời, nhưng nó đòi hỏi chúng ta phải hành động trong thời đại của chúng ta.

Bây giờ là lúc chúng ta phải quyết định, chúng ta không thể chậm trễ. Chúng ta không thể nhầm lẫn giữa chủ nghĩa tuyệt đối và nguyên tắc, hoặc thay thế chính trị bằng sự phô trương, hoặc xem việc nói năng bất nhã là tranh luận hợp lý hợp tình. Chúng ta phải hành động, vì chúng ta  biết rằng công việc của chúng ta sẽ không hoàn hảo. Chúng ta phải hành động, vì biết rằng những thắng lợi của hôm nay sẽ chỉ là một phần, và chính những người sẽ đứng ở đây trong 4 năm, 40 năm tới, và 400 năm sẽ có nhiệm vụ thăng tiến tinh thần bất diệt đã được trao lại cho chúng ta từ một sảnh đường ở Philadelphia.

Đồng bào thân mến, lời tuyên thệ tôi đã đưa ra trước đồng bào hôm nay, giống như lời tuyên thệ đã được  đưa ra bởi những người  phục vụ tại điện Capitol, là một lời thề đưa ra với Thượng Đế và đất nước, không đưa ra với đảng hoặc phe nhóm; do đó, chúng ta phải thực thi một cách trung thành lời thề đó trong suốt thời gian chúng ta phục vụ. Nhưng các lời tôi đã nói ngày hôm nay không khác so với những lời tuyên thệ được thực hiện mỗi lần một người lính thi hành nhiệm vụ, hoặc một người nhập cư muốn thực hiện giấc mơ của mình. Lời thề của tôi không khác lời thề tất cả chúng ta đưa ra trước lá cờ đang tung bay phía trên và lấp đầy trái tim chúng ta với niềm tự hào.

Đó là những lời thề của công dân, và lời thề đó tượng trưng cho niềm hy vọng lớn nhất của chúng ta.

Đồng bào và tôi, với tư cách là những công dân, có sức mạnh để định hướng cho vận mệnh của đất nước này.

Đồng bào và tôi, với tư cách là những công dân, có nghĩa vụ để hình thành các cuộc tranh luận của thời đại chúng ta - không phải chỉ bằng những lá phiếu chúng ta bỏ, mà bằng những tiếng nói chúng ta cất lên để bảo vệ những giá trị cổ xưa và các lý tưởng lâu bền nhất của chúng ta.

Mỗi người trong chúng ta hãy tiếp nhận, bằng nghĩa vụ thiêng liêng và niềm vui tuyệt vời, những gì được xem là quyền bẩm sinh lâu bền của chúng ta. Qua nỗ lực chung và mục đích chung, với niềm đam mê và lòng tận tụy, chúng ta hãy đáp lại tiếng gọi của lịch sử, và mang ánh sáng quý giá đó của tự do tiến vào một tương lai bất định.

Xin cảm ơn, cầu xin Thượng Đế ban phúc lành cho mọi người, và xin Ngài mãi mãi ban phúc lành cho Hiệp Chúng Quốc Hoa Kỳ.

 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link