Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Thursday, January 24, 2013

Mỹ lo sợ chiến tranh Trung-Nhật bùng phát?


 

Mỹ lo sợ chiến tranh Trung-Nhật bùng phát?

Thứ ba 22/01/2013 14:57

Trang web Japan Today cho biết mới đây, Chính phủ Mỹ đã phát đi tín hiệu cảnh cáo đối với Chính phủ Nhật Bản, yêu cầu Lực lượng Phòng vệ Nhật Bản không được bắn pháo hiệu nhằm vào các máy bay Trung Quốc bay ở vùng trời gần quần đảo Điếu Ngư/Senkaku.


Liên quan tới việc này, nguồn tin từ Washington cho trang tin Đa chiều (HongKong) ngày 17/1 biết chính quyền của Tổng thống Mỹ Barack Obama đã ý thức được rằng nguy cơ bùng nổ xung đột Nhật-Trung do căng thẳng leo thang ở Điếu Ngư/Senkaku đã tăng cao. Nếu Chính phủ Nhật Bản áp dụng các biện pháp, trong đó có việc bắn pháo hiệu, xung đột Nhật-Trung có thể xảy ra và đó không phải là tai nạn ngoài ý muốn, mà là sai lầm trong quyết sách. Đồng thời, Mỹ cũng lo lắng bị Nhật Bản cuốn vào xung đột này.

 

Nếu máy bay Trung Quốc coi thường cảnh cáo bằng vô tuyến điện, tiếp tục xâm phạm không phận, Nhật Bản sẽ “bắn cảnh cáo” và khi đó rất có thể chiến tranh sẽ bùng phát. Trong ảnh: máy bay chiến đấu J10 của Trung Quốc

Trang Japan Today dẫn nguồn tin giấu tên cho biết yêu cầu nêu trên đã được Chính phủ Mỹ truyền đạt cho quan chức cao cấp của Chính phủ Nhật Bản sang thăm Mỹ vào thượng tuần tháng 1/2013. Do vào thượng tuần tháng 1/2013, Thứ trưởng Ngoại giao Nhật Bản Chikao Kawai sang thăm Mỹ, cho nên, rất có thể quan chức này chính là người đã nhận được yêu cầu của phía Mỹ.

Đối với việc “bắn cảnh cáo”, phía Nhật Bản cho rằng bất cứ nước nào cũng có hành động tương tự đối với các phương tiện xâm phạm không phận, coi thường cảnh cáo bằng vô tuyến điện, tiếp tục xâm phạm không phận. Tuy nhiên, theo các chuyên gia phân tích của Trung Quốc, không có cái gọi là “bắn cảnh cáo”, một khi đạn bắn ra có nghĩa là xung đột sẽ bắt đầu. Giới học giả Mỹ cũng lo lắng nếu Tokyo bắn pháo hiệu cảnh cáo máy bay Trung Quốc, có thể Bắc Kinh cho rằng đó không phải là pháo hiệu mà là viên đạn.

Hiện nay, Chính phủ Mỹ đã ý thức được rằng khả năng bùng nổ xung đột ở Điếu Ngư đã vượt qua rủi ro “súng bị cướp cò”. Nhằm ngăn chặn căng thẳng tiếp tục leo thang, giới chức Washington kêu gọi Trung-Nhật bình tĩnh trong vấn đề Senkaku/Điếu Ngư. Đồng thời, Mỹ cũng thể hiện sự kiềm chế trong phát ngôn của mình. Khi trả lời phỏng vấn của trang tin Đa chiều, Bộ Quốc phòng Mỹ nhấn mạnh Mỹ nhiều lần kêu gọi các nước tuyên bố chủ quyền đối với Điếu Ngư/Senkaku giải quyết vấn đề bằng biện pháp hòa bình. Điều quan trọng hiện nay là các bên cần có hành động tránh để cho căng thẳng leo thang và ngăn chặn khả năng hòa bình, an ninh và kinh tế khu vực bị phá hoại bởi phán đoán sai lầm.

Trợ lý Ngoại trưởng Mỹ Kurt Campbell cũng nói với Đa chiều rằng Mỹ lo lắng về những diễn biến hiện nay ở Điếu Ngư/Senkaku. Đây là vấn đề quan trọng hàng đầu được Mỹ đưa ra bàn thảo với Nhật Bản trong chuyến thăm Nhật Bản của Campbell vào tuần này. Phía Mỹ đồng thời sẽ yêu cầu Nhật Bản phải thận trọng trong hành động liên quan tới Điếu Ngư/Senkaku. Điều đáng chú ý là trong phần trả lời câu hỏi của trang tin Đa chiều, ông Campbell cố ý không đề cập tới Hiệp ước An ninh Mỹ-Nhật.

Một học giả Washington nói với trang tin Đa chiều rằng việc Mỹ không đề cập tới Hiệp ước An ninh Mỹ-Nhật trong bối cảnh tình hình Điếu Ngư/Senkaku căng thẳng tuy sẽ làm Nhật Bản cảm thấy nuối tiếc, nhưng không làm thay đổi quan hệ Mỹ-Nhật cũng như sự tồn tại của hiệp ước này. Chính quyền Mỹ cho rằng vào thời điểm này, dù có nhấn mạnh tới Hiệp ước An ninh Mỹ-Nhật thì cũng không có ích lợi gì đối với tình hình căng thẳng ở Điếu Ngư/Senkaku.

Ngoài ra, theo nghiên cứu viên cao cấp Bonie Glaser của Trung tâm Chiến lược Quốc tế Mỹ (CSIS), khả năng xảy ra xung đột ở biển Hoa Đông ngày một lớn. Tình hình căng thẳng hiện nay ở Điếu Ngư/Senkaku không chỉ tồn tại rủi ro “súng bị cướp cò”, mà còn đối mặt với rủi ro “cố tình đối kháng”. Trung Quốc và Nhật Bản đang thách thức giới hạn đỏ của nhau. Nếu Trung Quốc tiếp tục cử máy bay tới Điếu Ngư/Senkaku và Nhật Bản bắn pháo hiệu cảnh cáo, Bắc Kinh sẽ có hành động tiếp theo. Trong bối cảnh tình hình căng thẳng ở Điếu Ngư/Senkaku leo thang, ông Glaser cho rằng khả năng Mỹ bị cuốn vào xung đột Nhật-Trung sẽ trở thành sự thật. 

Xem thêm các bài viết về tình hình Biển Đông tại đây

Mỹ ra dự thảo nghị quyết trừng phạt Bắc Triều Tiên sau vụ phóng tên lửa


 

 

Thứ ba 22 Tháng Giêng 2013

Mỹ ra dự thảo nghị quyết trừng phạt Bắc Triều Tiên sau vụ phóng tên lửa


Hỏa tiễn Unha-3 (Milky Way 3) trước khi phóng, 13/12/2012.

Hỏa tiễn Unha-3 (Milky Way 3) trước khi phóng, 13/12/2012.

REUTERS/KCNA

Đức Tâm


Ngày hôm qua 21/01/2013, các nguồn tin ngoại giao cho biết là Hoa Kỳ đã gửi tới các thành viên Hội Đồng Bảo An một dự thảo nghị quyết lên án vụ phóng tên lửa tầm xa hồi tháng 12 năm ngoái của Bắc Triều Tiên và mở rộng các biện pháp trừng phạt nước này.

Dự thảo này là kết quả đàm phán giữa Mỹ và Trung Quốc. Cho dù Bắc Kinh không đồng ý đưa ra thêm các trừng phạt mới mà chỉ mở rộng các biện pháp hiện hành, nhưng đây là một vố đau đối với chính quyền Bình Nhưỡng.

Một nhà ngoại giao, xin dấu tên, cho AFP biết, Hội Đồng Bảo An sẽ ra lệnh trừng phạt Cơ quan Không gian Bắc Triều Tiên, một số tổ chức, doanh nghiệp của nước này và cả một số cá nhân.

Dự thảo nghị quyết có thể sẽ được Hội Đồng Bảo An thông qua vào ngày mai, 23/01.

Ngay sau khi Bình Nhưỡng phóng tên lửa tầm xa, dưới danh nghĩa phóng vệ tinh lên quỹ đạo, hồi tháng 12 năm ngoái, Hội Đồng Bảo An đã họp khẩn cấp, ra thông cáo lên án hành động của Bắc Triều Tiên, đồng thời quyết định tiếp tục các cuộc thương lượng về những biện pháp trừng phạt nước này.

Hoa Kỳ, với sự ủng hộ của Hàn Quốc và Nhật Bản, đã đề nghị có thêm những trừng phạt mới, nghiêm khắc hơn đối với Bắc Triều Tiên, nhưng Trung Quốc kêu gọi Hội Đồng Bảo An có phản ứng thận trọng.

Cuối cùng, Bắc Kinh chấp nhận là Hội Đồng Bảo An sẽ ra một nghị quyết thay vì chỉ ra một tuyên bố, mở rộng các biện pháp trừng phạt, nhưng không đề ra thêm các trừng phạt mới.

Mỹ và Trung Quốc mong muốn dự thảo nghị quyết này được thông qua trước khi Hàn Quốc đảm nhận chức chủ tịch Hội Đồng Bảo An, kể từ đầu tháng Hai tới. Liên Hiệp Quốc đã ra những nghị quyết trong các năm 2006 và 2009, trừng phạt Bắc Triều Tiên sau khi nước này tiến hành các vụ thử hạt nhân và phóng thử tên lửa tầm xa.

 

 

 

 
 dangnguoivietyeunguoiviet.org

Tranh chấp Biển Đông : Philippines điệu Trung Quốc ra trước tòa án Liên Hiệp Quốc





Thứ ba 22 Tháng Giêng 2013

Tranh chấp Biển Đông : Philippines điệu Trung Quốc ra trước tòa án Liên Hiệp Quốc


Ngoại trưởng Philippines Albert Del Rosario thông báo với báo giới quyết định của Manila đưa tranh chấp với Trung Quốc ra tòa án quốc tế, Manila, 22/01/2013.

Ngoại trưởng Philippines Albert Del Rosario thông báo với báo giới quyết định của Manila đưa tranh chấp với Trung Quốc ra tòa án quốc tế, Manila, 22/01/2013.

REUTERS/Department of Foreign Affairs

Trọng Nghĩa


Trong một cuộc họp báo vào hôm nay, 22/01/2013, Ngoại trưởng Philippines Albert del Rosario cho biết là nước ông đã khiếu nại trước một tòa án trọng tài Liên Hiệp Quốc về các đòi hỏi chủ quyền của Trung Quốc tại vùng Biển Đông. Các yêu sách của Bắc Kinh đã phạm vào các vùng mà Manila tuyên bố chủ quyền. Đại sứ Trung Quốc tại Philippines đã được thông báo về sự kiện này.

Giải thích về quyết định của Philippines, Ngoại trưởng Albert del Rosario xác định : « Philippines đã sử dụng gần như cạn kiệt mọi con đường chính trị và ngoại giao nhằm giải quyết một cách hòa bình các tranh chấp biển đảo với Trung Quốc... Chúng tôi hy vọng rằng các thủ tục trọng tài sẽ đạt tới một giải pháp lâu bền ».

Ông del Rosario cho biết là Manila đã thông báo cho đại sứ Trung Quốc tại Philippines về việc chính quyền Manila đã kiện Trung Quốc trước tòa án trọng tài trong khuôn khổ Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển năm 1982 (UNCLOS 1982) mà cả hai nước đều đã phê chuẩn.

Theo Ngoại trưởng Philippines, đơn khiếu nại do nước ông đệ trình trước tòa án Liên Hiệp Quốc đã xác định tính chất hoàn toàn bất hợp pháp của cái gọi là « đường chín đoạn » của Bắc Kinh, phác họa chủ quyền lãnh thổ của Trung Quốc trên Biển Đông, gộp luôn các vùng biển và hải đảo sát cạnh các nước láng giềng.

Văn kiện này đồng thời yêu cầu Trung Quốc "chấm dứt các hoạt động phi pháp, vi phạm quyền chủ quyền và quyền tài phán của Philippines trong khuôn khổ công ước UNCLOS 1982 ».

Xin nhắc lại là, Trung Quốc hiện đòi hỏi chủ quyền trên hầu như toàn bộ vùng Biển Đông, nhân danh những cái gọi là « thực tế và bằng chứng lịch sử », bất chấp tuyên bố chủ quyền trong cùng khu vực của các láng giềng như Philippines cũng như Việt Nam, Brunei, Malaysia, và Đài Loan.

Để xác lập chủ quyền của mình, Trung Quốc không ngần ngại dùng võ lực đánh chiếm các hòn đảo do nước khác kiểm soát. Vào năm 1974, họ thôn tính toàn bộ quần đảo Hoàng Sa từ tay Việt Nam, đến năm 1988, họ đánh chiếm thêm một số đảo khác cũng của Việt Nam tại vùng Trường Sa.

Philippines cũng là nạn nhân của chính sách đó. Vào giữa thập niên 1990, Trung Quốc đã thành công trong việc lần lần chiếm hữu bãi Vành Khăn (Mischief Reef) ngoài Trường Sa mà Philippines kiểm soát. Sau nhiều thất bại liên tiếp trong việc vận động ngoại giao để đòi lại, Manila đã đành phải chấp nhận tình trạng đã rồi.

Kể từ tháng Tư năm 2012, Bắc Kinh như lại áp dụng chính sách gặm nhắm đó đối với bãi Scarborough ở khu vực Macclefiels Bank ngoài Biển Đông – tên Philippines là Panatag, nhưng tên Trung Quốc là Hoàng Nham. Lần này, Philippines có dấu hiệu phản ứng quyết liệt hơn, không ngừng tố cáo, trên các diễn đàn quốc tế và khu vực, hành vi bành trướng của Bắc Kinh.

Trong thời gian gần đây, Manila đã đe dọa là sẽ điệu Bắc Kinh ra trước Tòa án Quốc tế về các hành động lấn lướt chủ quyền tại vùng Biển Đông. Với quyết định được loan báo hôm nay, Philippines cho thấy là họ không chỉ nói suông.

Theo lời Ngoại trưởng Albert del Rosario vào hôm nay, sở dĩ Philippines phải viện đến biện pháp này, đó là vì thái độ thiếu hợp tác của Trung Quốc : « Trong nhiều dịp kể từ năm 1995, Philippines đã thảo luận với Trung Quốc để giải quyết các tranh chấp (biển đảo) một cách hòa bình, (nhưng) cho đến ngày nay, triển vọng đạt được một giải pháp vẫn xa vời ». 

 

 

 

 
 dangnguoivietyeunguoiviet.org

Quyền tự do bất khả phân: Tự do cá nhân, tự do chính trị, tự do kinh tế


Quyền tự do bất khả phân: Tự do cá nhân, tự do chính trị, tự do kinh tế


 

Douglas Bandow


Phạm Nguyên Trường dịch 

Hầu như ai cũng ủng hộ tự do. Ít nhất là họ nói rằng họ ủng hộ tự do. Các chính trị gia hùng hồn khi nói về những quyền tự do của nước Mĩ nói chung. Không khó tìm những người ủng hộ quyền tự do ngôn luận và tự do dân sự. Các chiến sĩ nhanh chóng đứng lên chống lại những mối đe dọa đối với quyền riêng tư. Và hầu hết mọi người đều cảm nhận được bằng trực giác rằng những quyết định riêng tư của cá nhân và gia đình là những quyết định không liên quan gì tới chính phủ hết.

Nhưng khi nói về quyền tự do kinh tế thì nhiều người lại thay đổi ngay giọng điệu. Cứ như thể tự do kinh tế không đáng quan tâm vậy. Thực vậy, khía cạnh này của tự do dường như bị loại ra, dễ bị nhà nước kiểm soát và điều tiết. Một số người nồng nhiệt tuyên bố trung thành với tự do lại ngậm miệng khi thấy quyền sở hữu, quyền kinh doanh và tự do kí kết hợp đồng bị tấn công.

Sống cuộc đời bạn bằng hầu bao của bạn

Hiện nay Quốc hội và các cơ quan lập pháp của nhà nước (Mĩ – ND) đang tìm mọi cách để điều khiển cuộc sống của chúng ta. Một số mệnh lệnh dân chủ đó nhắm vào cả công việc riêng tư lẫn hoạt động kinh tế của chúng ta. Thí dụ Chương trình “cải cách” y tế trao quyền cho chính phủ để họ có thể tăng cường kiểm soát những quyết định về mặt bảo vệ sức khỏe của chúng ta cũng như chúng ta phải chi tiền cho việc này như thế nào.

Như vậy, công việc chính mà những nhà làm luật này làm là lèo lái nền kinh tế. Họ đưa ra những lý do cao thượng: tạo ra công ăn việc làm, đảm bảo công bằng, xóa đói giảm nghèo. Mấu chốt là gần như tất cả những gì họ làm đều đòi hỏi chính phủ phải vi phạm quyền tự do kinh tế.

Các nhà làm luật ít khi công nhận rằng họ đang hạn chế quyền tự do của bất kì ai. Họ thường tuyên bố rằng phải bảo vệ người tiêu dùng. Trên thực tế, giới tinh hoa chính trị đã tạo ra hai loại quyền tự do: những quyền tự do quan trọng và tự do kinh tế. Nếu vấn đề là quyền tự do chỉ trích chính phủ, quan hệ tình dục, lựa chọn bạn đời hoặc bảo vệ cuộc sống cá nhân riêng tư thì ít nhất hầu hết các chính trị gia cũng đều nói rằng đây là những quyền tự do quan trọng, cần phải bảo vệ. Trong khi đó một số người ủng hộ một cách quyết liệt sự can thiệp vào kinh tế lại khẳng định rằng những quyền tự do cá nhân vừa nói là những quyền tự do căn bản, phải được tôn trọng.

Ngược lại, nếu bạn quyết định thành lập doanh nghiệp, lựa chọn ngành nghề, nơi làm việc, thu nhập bao nhiêu, thời gian làm việc, nơi đăng quảng cáo, sản xuất cái gì, thuê ai, và chi tiêu như thế nào – thì những người có quyền lại coi những quyền này là không quan trọng. Chính phủ không chỉ được phép điều tiết các hoạt động kinh doanh mà còn cần phải điều tiết nữa, họ nói như thế.

Mục tiêu cao cả hơn

Đối với đa số người, quyền phản kháng dường như là cao cả hơn quyền kinh doanh hay kiếm sống. Hoạt động kinh tế dường như là công việc trần tục. Lựa chọn bạn đời hay là làm tình có tính cá nhân hơn là mua một sản phẩm hay thuê người làm công. Và khả năng bảo vệ sự riêng tư đời sống cá nhân dường như trở thành cốt lõi của con người. Mua và bán trên thương trường bị nhiều người coi là việc bình thường.

Nhưng tự do kinh tế quan trọng hơn là người ta có thể tưởng. Chúng ta có thể phấn khích khi thấy người ta sử dụng quyền tự do cá nhân và tự do chính trị cho những mục đích “cao cả hơn”. Nhưng có thể không có gì quan trọng hơn là quyền tự do cải thiện cuộc sống của chúng ta, quyền chăm tự sóc mình và gia đình mình theo cách mà chúng ta cho là thích hợp.

Trong thế kỉ XX chúng ta đã có câu trả lời dứt khoát cho câu hỏi liệu tự do kinh tế có tạo ra thịnh vượng hay không. Nếu bạn muốn có một tương lai tốt đẹp hơn thì bạn cần phải có tự do kinh tế.

Nhưng tự do kinh tế còn mang đến cho ta nhiều hơn là mấy đồng tiền và mấy đồng xu. Phần lớn mọi người đều coi lao động là sản phẩm tự nhiên của chính họ. Thị trường tưởng thưởng cho tính trung thực, tinh thần lao động cần cù, sáng kiến, lòng nhiệt tình và những đức tính tốt khác nữa. Tự do kinh tế cũng là một cơ hội để thúc đẩy lòng tin của chúng ta, giúp chúng ta thành công, giúp chúng theo đuổi hạnh phúc và phát triển như một con người. Bạn có dùng những thành quả lao động của mình nhằm đáp ứng nhu cầu cá nhân, hỗ trợ những sự nghiệp tốt đẹp, hoặc tạo ra những khoản đầu tư vững chắc không?

Nói cho ngay, khi bạn ra trường thì quyền tự do quan trọng nhất có thể chính là quyền tự do làm việc để có thu nhập và tiết kiệm. Những quyền tự do khác – ví dụ như bầu cử hay phản đối – dĩ nhiên là quan trọng rồi. Nhưng quyền tự do cấp bách nhất bao gồm tự do chọn nghề hay ít nhất là tìm việc làm. Bạn sẽ kiếm sống bằng cách nào? Bạn dùng phần lớn cuộc đời mình cho cái gì? Bạn dùng phần lớn thời gian thức của mình ở đâu? Trong lĩnh vực kinh tế.

Tự do kinh tế còn có những hiệu ứng phụ quan trọng nữa. Quyền tự do trong lĩnh vực này sẽ khuyến khích quyền tự do trong những lĩnh vực khác. Ví dụ, đồng tiền mà bạn không kiếm được hay không giữ được thì bạn cũng không thể chi được cho sự nghiệp chính trị hay xã hội cao thượng.

Quyền tự do báo chí không chỉ là quyền nói mà còn là quyền mua phương tiện để nói nữa. Ở một số nước, chính phủ kiểm soát việc cung cấp giấy in và việc tiếp cận với sóng phát thanh. Tại những nước đó, tự do báo chí bị đe dọa. Cần gì phải kiểm duyệt khi mà người ta có thể dùng phương tiện kinh tế để bịt miệng những người chỉ trích? Nhưng sự phổ biến của máy tính, máy fax, điện thoại cầm tay và Internet làm cho những chính phủ độc tài, thí dụ như Trung Quốc, khó kiểm soát được số dân đang tăng lên của họ.

Hơn thế nữa, sự thịnh vượng kinh tế tăng lên sẽ khuyến khích người dân sử dụng quyền tự do chính trị. Nếu con bạn bị đói thì bạn sẽ phải lo cho chúng ăn. Nếu con bạn được ăn no và khỏe mạnh thì bạn sẽ có điều kiện lo lắng đến những việc khác – thí dụ như ủng hộ một sự nghiệp, một ứng cử viên hay chiến dịch tranh cử. Ở những nước có những người giàu hơn – tương tự như Mexico, Nam Hàn và Đài Loan – số người thuộc thành phần trung lưu đang gia tăng sẽ buộc giới tinh hoa chính trị phải lùi bước. Điều đó cuối cùng có thể cũng sẽ xảy ra ở Trung Quốc.

Tự do kinh tế có ý nghĩa lớn hơn là lời và lỗ. Tự do kinh tế phù hợp với xã hội tự do rộng lớn hơn, trong đó người ta có thể tự do tiếp cận với các nguồn lực dùng cho một loạt những mục tiêu khả dĩ khác nhau. Trong các nước đã phát triển, nhiều người từ bỏ công việc kinh doanh để có thời gian phục vụ cộng đồng hay suy tư, chiêm nghiệm. Bạn có thể làm việc cho tổ chức phi lợi nhuận, vào chủng viện, thành nghiên cứu sinh suốt đời hay đi tu. Và bất cứ người nào cũng có thể rút lui khỏi phần lớn các lĩnh vực hoạt động kinh tế. Nếu bạn không thích sản phẩm hay dịch vụ mà doanh nghiệp đang bán, bạn có thể đơn giản là bỏ đi. Hay bạn có thể tìm ra một nhà cung cấp khác, thí dụ như hợp tác xã thương nghiệp địa phương. Xã hội càng giàu có thì những kiểu lựa chọn như thế sẽ càng nhiều hơn.

Bất khả phân

Cuối cùng, thành công về kinh tế tạo điều kiện cho người ta sử dụng một cách đầy đủ hơn lợi thế của những quyền tự do khác. Kiếm được một ít tiền rồi chu du khắp thế giới, đi làm nghiên cứu sinh, xuất bản một tờ báo, ủng hộ quỹ từ thiện, ủng hộ một chiến dịch hay một chính khách mà bạn chọn. Tạo ra mạng dịch vụ trực tuyến – như Twitter hay Facebook— và trao quyền lực chính trị vào tay những người đối lập và người phản kháng trên khắp thế giới. Hay dựa vào một tài khoản trong ngân hàng để chuyển nghề, dù đấy có là ngắm cái rốn của bạn hay giúp đỡ nhân loại thì cũng thế. Những người có ít quyền tự do kinh tế cũng sẽ có ít những lựa chọn tương tự như thế.

Điểm chính là gì? Quyền tự do là bất khả phân. Quyền tự do kinh tế cũng quan trọng như quyền tự do cá nhân và quyền tự do chính trị vì quyền tự do cá nhân, quyền tự do chính trị và quyền tự do kinh tế là những sợi làm nên cùng một cái dây: quyền tự do. Như vậy là, bảo vệ quyền tự do dưới mọi hình thức là con đường duy nhất đưa ta tới và giúp ta bảo vệ được xã hội tự do.  

D. B.

Douglas Bandow là cộng tác viên cao cấp của Viện Cato, ông là tác giả của một loạt tác phẩm viết về kinh tế và chính trị.

Nguồn: http://www.fee.org/the_freeman/detail/indivisible-liberty-personal-political-and-economic#axzz2I0nEzpeO

Dịch giả gửi trực tiếp cho BVN.

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link