Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Friday, January 25, 2013

Việt Cộng, một lủ tham nhủng, bán nước, hại dân


Việt Cộng, một lủ tham nhủng, bán nước, hại dân



                                                                        

alt
Hình Ảnh Chiến dịch thủ tiêu các cột mốc biên giới VIỆT TRUNG
Diễn Biến Sự Kiện Thủ Tiêu Cột Mốc Biên Giới Trung-Việt.
Chân Mây
Nhận thấy dư luận rất quan tâm về sự kiện thủ tiêu các cột mốc (cũ) phân chia biên giới Trung-Việt, là người đã đăng tải sự kiện kèm theo các hình ảnh đầu tiên trong bài viết “Từ lễ tế Mã Viện đến ngày Đảng CSVN cho Hai Bà Trưng mặc váy” (chuyên mục “Chuyện Phải Nói” của Diễn Đàn TGNV ngày 14.11.2010), Chân Mây sẽ trình bày rõ ràng hơn để giải tỏa các thắc mắc và ngờ vực về tính xác thực của sự kiện này. Những gì đang xảy ra…
alt
Mốc 18 trên Ải Nam Quan mà Đảng CSVN đã bịa đặt nên câu chuyện bị Trung Cộng cho xe tăng ủi nát trong chiến tranh biên giới. Thực tế của hình ảnh này cho biết mốc 18 vẫn còn tồn tại trong tấm ảnh chụp của quân Trung Cộng năm 1988.
alt
Mốc 19 tại Hà Giang (khu vực núi Đất, tức Lão Sơn) với sự chiếm giữ của quân đội Trung Cộng năm 1980.

Lãnh thổ bị chiếm đoạt nhưng Đảng CSVN và lực lượng “Quân Đội VN Anh Hùng” đã không dám kháng cự và năn nỉ qua nhiều năm xin đi vào đàm phán. Năm 1993, hai bên chính phủ CS Trung-Việt bắt đầu đi vào đàm phán các vùng “tranh chấp”. Đến ngày 30.12.1999, hai bên Trung-Việt hoàn thành 16 lần đàm phán và cho ra kết quả là bộ văn bản “Trung Việt Lục Địa Biên Giới Điều Ước” (中越陆地边界条约). Một phần nội dung “nổi” của văn bản này cho biết rằng có 227Km2 diện tích “tranh chấp” trên dường biên giới Trung-Việt được giải quyết sau đàm phán là …chia đôi: 113Km2 thuộc Việt Nam, 114Km2 thuộc Trung Quốc. Không khác gì văn bản dâng lãnh hải cho Trung Cộng của Phạm Văn Đồng vào năm 1953, những văn bản giải quyết đường biên giới lục địa Trung- Việt của Đảng CSVN là một trong nhiều vết dơ nhục nhã của Đảng CSVN chàm khắc lên tổ quốc của người Việt Nam và họ, những người người lãnh đạo Đảng CSVN, với kết quả giải quyết tranh chấp đường biên giới như trên vẫn vui mừng đặt thành “thắng lợi”. Khi bộ văn bản “Trung Việt Lục Địa Biên Giới Điều Ước” hoàn thành, hai bên Trung-Việt tiếp tục đi vào công tác giải tỏa các khu vực gài mìn, tức là những vùng đất biên giới trên lãnh thổ Việt Nam. Một cách tự nhiên, những vùng trong qui hoạch gỡ mìn được dựng bảng bằng tiếng Trung và người dân trong khu vực trở thành công dân Trung Quốc.
alt
Lực lượng công binh Trung Cộng đi vào lãnh thổ Việt Nam (Hà Giang) năm 2002 thực hiện chiến dịch gỡ mìn với sự đón chào niềm nở của Quân Đội NDVN Anh Hùng. Các chữ Trung văn trên đầu xe tải có thể đọc được là: “Vi Nhân Dân Bài Lôi…” (gỡ mìn cho nhân dân…). Nhân dân nào đây?
Lực lượng công binh Trung Cộng đi vào lãnh thổ Việt Nam (Hà Giang) năm 2002 thực hiện chiến dịch gỡ mìn với sự đón chào niềm nở của Quân Đội NDVN Anh Hùng. Các chữ Trung văn trên đầu xe tải có thể đọc được là: “Vi Nhân Dân Bài Lôi…” (gỡ mìn cho nhân dân…). Nhân dân nào đây?
alt
alt
alt
alt
alt
alt
Các khu tử thần trên núi đồi Việt Nam (vùng Hà Giang) và vô số nạn nhân nay đang được chính phủ Trung Quốc bảo hộ.
 
“Trung Việt Lục Địa Biên Giới Điều Ước” đặt ra 1537 tọa cột mốc biên giới cần thiết lập trên 1347 Km tuyến biên giới Trung-Việt. Vào tháng 9 năm 2002, Cục Đo Đạc Quốc Gia Trung Quốc phái 39 nhân viên kỹ thuật thường trú đến 12 tọa điểm biên giới kết hợp với công binh chính quyền Vân Nam, Quảng Tây và chính phủ CS Việt Nam thực hiện công tác gỡ mìn.
 
 Tháng 11 năm 2005 sơ bộ hoàn thành, đến năm 2008 thì tuyên bố hoàn thành công tác gỡ mìn, phân giới, cắm mốc. Ngày 23.2.2009 đặt thành Lễ Hoàn Thành Phân Giới Cột Mốc Trung Việt (Chân Mây đã đưa tin qua bài “Đại Lễ Dâng Ải Nam Quan Cho Trung Cộng”).
 
Tuy nhiên những điều đó chưa phải là chấm dứt. Vào ngày 14.07.2010, phía Trung Cộng tuyên bố các văn kiện phát sinh hiệu lực là “Trung Việt Lục Địa Biên Giới Khám Giới Nghị Định Thư” (中越陆地边界勘界议定书), “Trung Việt Biên Giới Quản Lý Chế Độ Hiệp Định” (中越陆地边界管理制度协定), và “Trung Việt Biên Cảnh Khẩu Ngạn Cập Kỳ Quản Lý Chế Độ Hiệp Định” (中越边境口岸及其管理制度协定). Theo nội dung pháp luật yêu cầu trong nội dung các văn kiện, thì việc trước hết là phải tiến hành bài trừ ngay tất cả các cột mốc cựu thời.
 
 Phía Trung Cộng phát lệnh bài trừ các cột mốc cũ bắt đầu tại đoạn Vân Nam, Hà Khẩu vào ngày 20.07.2010, tại đoạn này có tất cả 22 cột mốc đã được bài trừ, hiện tại được biết có các cột 15, 17, 21 đã mang vào lưu trữ vĩnh viễn tại Phòng Quản Lý Văn Vật Huyện Hà Khẩu (河口县文物管理所), số còn lại chuyển lên trung ương quản lý.
 
Căn cứ theo tài liệu “Trung Pháp Điều Ước”, 22 cột mốc quốc giới Việt Nam-Trung Hoa tại đoạn Vân Nam được xây dựng trong 12 năm, từ tháng 8 năm 1885 cho đến tháng 6 năm 1897. Khi Trung Cộng tiến hành bài trừ, trên các cột mốc này vẫn còn rõ các chữ “Trung Hoa” và “An Nam”.
 
Tiếp theo đoạn Vân Nam, vào ngày 10.08.2010 tỉnh Quảng Tây tuyên bố đã hoàn thành sứ mệnh bài trừ 33 cột mốc cũ, một nữa số do các địa phương sở hữu bảo tồn, nữa số còn lại phân chia vào quản lý tại Bảo Tàng Quốc Gia Trung Quốc (中国国家博物) và Bảo Tàng Quảng Tây (广西博物) Hàng trăm trang mạng, báo đài Trung Cộng đang truyền tải sự kiện, nhưng bên Việt Nam thì không ai được biết đến. Vì sao? Không cột mốc cũ nào còn nằm trên lãnh thổ Việt Nam! Đây chính là những chứng cứ không thể chối cãi cho việc mất đất ở biên giới, lãnh thổ bị xâm phạm, mất chủ quyền hàng chục năm và sự đê tiện của Đảng CSVN khi họ vẫn tươi cười bất chấp dư luận! Chân Mây đã lên diễn đàn Trung Cộng thăm dò và nhận các câu trả lời như sau: Hỏi: Ni Hao! Có thể cho tôi biết tại sao Chính Phủ Trung Quốc phải loại trừ các bia giới cũ vùng biên giới Trung-Việt? Đáp: Tồn tại các bia giới cũ là điều không thể chấp nhận được. Hỏi: Bia giới cũ vẫn còn giá trị lịch sử chứ!
 
Đáp: Việt Nam cũng như Triều Tiên là phiên thuộc của Trung Quốc từ thời xưa, các bia giới không có giá trị. Ngay cả các cột mốc hiện tại cũng không có ý nghĩa phân chia quốc giới.…
 
Không như cách trả lời thô thiển của tên Trung Cộng này. Một thực tế man rợ là Đảng CSVN cấu kết với Trung Cộng nhằm xóa mọi dấu tích của đường biên giới cũ! Tập hợp rất nhiều hình ảnh thu thập từ các trang thông tin, diễn đàn của Trung Cộng sau đây sẽ làm rõ hơn vấn đề.
 
Những hình ảnh có ghi rõ địa chỉ cần tham khảo, tuy nhiên nếu bạn đọc cần thêm chi tiết xin vui lòng dán các chữ Trung Văn sau lên Google để kiểm chứng:
 
- 中越拆除陆地边界旧界碑工作正式启动 (Trung Việt Sách Trừ Lục Địa Biên Giới Cựu Giới Bài Công Tác Chính Thức Khải Động: Trung Việt chính thức khởi động công tác tháo bỏ mốc bia giới biên giới đất liền) - 中国云南河口县辖区内的旧界碑开始拆除 (Trung Quốc Vân Nam Hà Khẩu Huyện Hạt Khu Nội Đích Cựu Giới Bài Khai Thủy Sách Trừ: Bắt đầu tháo bỏ bia giới cũ trong địa hạt huyện Hà Khẩu, Vân Nam Trung Quốc).
 
 - 中越边界拆除旧界碑 (Trung Việt Biên Giới Sách Trừ Cựu Giới Bài) - Hoặc tham khảo hình ảnh nhiều nhất tại diễn đàn sau (truyền tải từ ngày 03.11.2010):hongdou.gxnews.com.cn/viewthread-5538500.html
alt
Mốc 15 tại Hà Giang
alt
alt
Mốc 17 tại Vân Nam (Hà Khẩu)-Hà Giang
alt
alt
“Tân Kinh Báo” (Quảng Tây) đưa tin tức ngày 13.08.2010
alt
Ảnh tham khảo: “Nhất xứ tam bài” (một nơi có 3 cột mốc) là hiện tượng sau các đợt đặt mốc quốc giới của hai bên Chính phủ CS Trung-Việt. Hình trên là giao giới Trung-Việt tại khu vực Đông Hưng, bờ bên kia sông là mốc mới của quốc giới Việt Nam (mốc 1325). Trên mỗi cột mốc xưa đều chia ra một mặt là Việt Nam, một mặt là Trung Quốc. Tình trạng của mốc mới tạo nên vùng đệm và rõ ràng lãnh thổ Việt Nam đã nằm ngoài đường biên giới xưa.
alt
Biên dân Việt Nam tham gia bài trừ cột mốc dược Trung Cộng gọi trìu mến là “đồng bào tôi ơi!”.
alt
alt
alt
alt
[IMG]Mốc giới mới (1050) và cũ "Trung Việt Quốc Giới, Khang Anh Ngoại Sách Số 5" trên đỉnh Bình Cương Lĩnh nay thuộc Quảng Tây. Có cả mốc cũ bị đập bỏ![/IMG]
alt
alt
alt
alt
alt
Tiêu mốc số 18 đoạn Quảng Tây-Việt Nam vẫn còn rõ hai mặt chữ "Đại Nam", "Đại Thanh" và năm tạo lập là 1893.
alt
Mốc "Đại Nam Quốc Giới" tại Phòng Thành-Quảng Tây
alt
alt
alt
alt
alt
Khu vực Quảng Tây: Có cái bị đập vụn, có cái bị chôn dưới đất nhờ dân địa phương chỉ điểm để đào lên. Trơ trọi chiếc lõi cột mốc trăm năm!
alt
alt
alt
alt
Việt Nam tham gia khuân vác cột mốc quốc giới dâng cho Trung Cộng
alt
alt
alt
alt
alt
Đưa lên xe tải phi tang!


Tưởng Năng Tiến – Bên Thắng/Bên Thua & Những Bức Tường Lòng


 

 
 

Tưởng Năng Tiến – Bên Thắng/Bên Thua & Những Bức Tường Lòng

 
“Người Nga có câu ngạn ngữ là nếu thiếu chó chăn, loài cừu không trở nên bầy đàn được. Cái khó của những cộng đồng người Việt hải ngoại là họ có dư loại chó này. Ðã thế, phần lớn, đều là… chó dại!”
Dù đất nước đã “thống nhất” hơn một phần tư thế kỷ, dân chúng giữa hai miền Nam/Bắc Việt Nam (rõ ràng) vẫn chưa gần nhau mấy. Đôi lúc, họ ăn ở cư xử với nhau cứ y như những kẻ phải sống trong một cuộc hôn nhân… cưỡng bách.
Theo “truyền thống,” người Việt hay chia phe và họ thường nhìn nhau qua những “lỗ châu mai” từ những “pháo đài” của… phe mình. Họ hay gọi nhau là “tụi này” hay “tụi nọ” (tụi Công Giáo, tụi Phật Giáo, tụi Nam Kỳ, tụi Bắc Kỳ, tụi Trung Kỳ…). Gần đây, có thêm một “tụi mới” nữa – tụi thuộc… phe thắng cuộc!
 
 
Khi còn bị phân chia bởi bức tường Bá Linh, dân Ðức hay kể câu chuyện hài này:
Có một con chó chui tường từ Ðông sang Tây. Thấy khách lạ nên lũ chó bên Tây Ðức xúm xít và tíu tít hỏi thăm:
- Bên ấy có hội bảo vệ súc vật không?
- Có chứ.
- Có bác sĩ thú y không?
- Có luôn.
- Có thẩm mỹ viện và nghĩa trang dành riêng cho chó không?
- Có tuốt.
- Thế thì việc gì đằng ấy phải vất vả chui tường sang đây?
- Tại vì ở bển bị cấm được cho… sủa!
Tháng 9 năm 1989, bức tường Bá Linh bị đập đổ. Ðông Ðức được giải phóng. Từ đây, người dân được quyền ăn nói tự do, và chó có quyền… được sủa.
Sự thống nhất nước Ðức về thể chế, cũng như về nhân tâm, tuy không phải là một tiến trình toàn hảo nhưng có thể được coi như là ổn thỏa – ngoại trừ đối với một số người. Họ là những di dân đến từ Việt Nam, theo như tường thuật của Alisa Roth:
“Người Việt vẫn đang là nhóm Á Châu lớn nhất tại thành phố Bá Linh. Những nguời được mệnh danh là Người Việt miền Tây là những người miền nam Việt Nam, hầu hết là thuyền nhân mà trong những năm tiếp theo chiến thắng 1975 của cộng sản, họ đã đổ đến những vùng bây giờ là Tây Ðức.”
“Còn nguời Việt miền Ðông là những nguời đến Ðông Ðức vào thập niên 1960 và 1970 cùng với các công nhân xuất khẩu từ những quốc gia cộng sản đang phát triển tới làm việc trong các nhà máy…”
“… Cái cộng đồng nhỏ bé này hãy còn duy trì sự chia cắt với hai thế giới, hai phương trời cách biệt. Những ý thức hệ – từng xé nát nước Ðức và nước Việt Nam ra làm đôi – hiện vẫn còn luân lưu mạnh mẽ tại nơi đây…”
Nó “mạnh mẽ” tới độ khiến một người dân bản xứ phải thốt lên rằng: “Bức tường Bá Linh nằm trong đầu óc của người Việt miền Ðông với người Việt miền Tây còn cao hơn cả bức tường của người dân Ðức đối với người dân Ðức.” (“Berlin’s Divide Lingers For Vietnamese Expatriates Capital’s East – West Gap Reflects Cold War Past,” San Jose Mercury News, 12 Jul. 2002:A1/ Việt Mercury 12 Jul. 2002: 1 + 69. Trans. Nguyễn Bá Trạc”).
 
Nói như thế, nghe đã phũ phàng nhưng (vẫn) chưa …hết ý! Trong cuốn Tổ Quốc Ăn Năn của Nguyễn Gia Kiểng – ấn bản 2001, Paris, nơi trang 70 – tác giả còn trích dẫn nhận xét của một người ngoại quốc khác về dân Việt, như thế này đây: “Ils ne s’aiment pas” (Chúng nó không ưa nhau đâu).
Cha nội Parisien nào đó nói bậy bạ vậy mà… trúng phóc. Những phương tiện truyền thông và giao thông của thời hiện đại quả có làm cho trái đất nhỏ lại, và khiến cho loài người gần gũi với nhau hơn. Nhưng riêng với với dân Việt thì không. Nhất định là không.
Người ngoài có vẻ “hơi” ngạc nhiên về thái độ “rất kém thân thiện” của dân Việt đối với nhau, trên bước đường lưu lạc. Họ sẽ ngạc nhiên chết (mẹ) luôn nếu biết rằng những “bức tường ô nhục” tương tự hiển hiện khắp chốn, kể cả ở Việt Nam, chứ chả riêng chi ở Berlin.
Dù đất nước đã “thống nhất” hơn một phần tư thế kỷ, dân chúng giữa hai miền Nam/Bắc Việt Nam (rõ ràng) vẫn chưa gần nhau mấy. Đôi lúc, họ ăn ở cư xử với nhau cứ y như những kẻ phải sống trong một cuộc hôn nhân… cưỡng bách.
Theo “truyền thống,” người Việt hay chia phe và họ thường nhìn nhau qua những “lỗ châu mai” từ những “pháo đài” của… phe mình. Họ hay gọi nhau là “tụi này” hay “tụi nọ” (tụi Công Giáo, tụi Phật Giáo, tụi Nam Kỳ, tụi Bắc Kỳ, tụi Trung Kỳ…). Gần đây, có thêm một “tụi mới” nữa – tụi thuộc… phe thắng cuộc!
 
Và đó mới chỉ là những chuyện nhỏ, ở miền xuôi. Ở miền ngược, miền núi, hay còn gọi là miền cao, miền sơn cước (hoặc cao nguyên) thì còn nhiều chuyện… kỳ cục dữ nữa. Nơi đây, một phần dân tộc Việt vẫn chưa được nhìn nhận là người thường hay người Thượng. Họ bị coi là… “tụi mọi” và bị chính đồng bào mình (toa rập với cường quyền) cướp đoạt hết đất đai canh tác.
Nghèo đói quá hoá “sảng” chăng? Khổ cực quá, cùng quẫn quá, bị chèn ép quá nên đâm ra gấu ó, cấu xé lẫn nhau chăng? Không hẳn đã thế đâu.
Tại nước Ðức, ngay giữa một thành phố tự do và phú túc, “bức tường Bá Linh nằm trong đầu óc của người Việt miền Ðông với người Việt miền Tây (vẫn) còn cao hơn bức tường của người dân Ðức đối với người dân Ðức” mà. Hơn nữa, như đã thưa, những bức tường lòng (ô nhục) tương tự hiển hiện ở khắp nơi chứ đâu có riêng chi ở Berlin.
Nơi đâu có người Việt quần tụ là tức khắc nẩy sinh những chuyện đố kỵ, chia cách, phân hoá, và đánh phá lẫn nhau túi bụi. Mỗi cộng đồng vẫn thường cần đến hơn một ban đại diện (dù tất cả những ban đại diện “dường như” không đại diện được cho bất cứ ai và cũng không mấy ai – thực sự- cần người đại diện).
Tương tự, mỗi hội đoàn đều có tới hai hay ba ông (bà) chủ tịch, dù cả hội đoàn đều không mấy ai biết rõ là họ hội họp lại với nhau để làm gì. Mọi tổ chức (không chóng thì chầy) nếu không vỡ tan tành thì cũng bể thành vài mảnh!
Người Nga có câu ngạn ngữ là nếu thiếu chó chăn, loài cừu không trở nên bầy đàn được. Cái khó của những cộng đồng người Việt hải ngoại là họ có dư loại chó này. Ðã thế, phần lớn, đều là … chó dại!
“Sự kiện vô vàn phi lý, cực độ vô nghĩa, và bất lợi không lường này, đang diễn tiến kết thành hiện tượng phân hoá hỗn loạn, phân liệt khắc nghiệt, chia rẽ trầm trọng giữa những cá nhân, nhóm cá nhân, cộng đồng người Việt ” (Phan Nhật Nam, “Lời Khẩn Thiết Nhằm Chấm Dứt Hiện Tượng Phân Hoá“). Cũng theo tác giả bài báo vừa dẫn thì Cục Tình Báo Hải Ngoại, trực thuộc Ban Tổ Chức Trung Ương Ðảng Cộng Sản Hà Nội, là nguyên nhân gây ra những hiện tượng phân hoá tiêu cực kể trên.
Những nhân viên của Cục Tình Báo Hải Ngoại e không tài ba đến thế. Chợ chiều rồi. Chúng nó (nếu có) cũng chỉ lo đánh quả mà thôi và chuẩn bị để chạy thôi.
Thủ phạm không đến từ bên ngoài. Chúng phục sẵn trong “thâm tâm” của tất cả chúng ta.
Khi còn nhỏ, tôi nhớ là đã đọc ở đâu đó – qua lời kể của Schopenhauer – một câu chuyện ngụ ngôn mà nội dung (đaị khái) như sau:
Có một mùa Ðông lạnh đến độ muốn tồn tại muôn loài đều phải xích lại thật gần nhau để truyền cho nhau hơi ấm. Chỉ riêng có loài nhím vì lông quá nhiều, quá nhọn và không cách nào thu lại được nên đành… chờ chết!
Dân Việt đang trải qua một mùa Ðông khắc nghiệt. Nếu chúng ta không vượt qua được những bức tường lòng hiện hữu, không xếp lại được những lông nhọn tua tủa tự mỗi người, và mọi phe nhóm đều nhất định “tử thủ” trong pháo đài của riêng mình thì (e) khó mà qua khỏi đuợc cơn quốc nạn này. Vấn đề không phải là mùa Ðông sẽ kéo dài vô tận mà vì đất nước (cũng như lòng người) sẽ bầm dập, te tua, tan nát, vàtanh bành sau đó

Tưởng Năng Tiến

Tưởng Niệm Anh Hùng Tử Sĩ Hoàng Sa


 

Tưởng Niệm Anh Hùng Tử Sĩ Hoàng Sa

(01/22/2013)

Tác giả : Vi Anh

Ngày 19-1 đồng bào và báo chí trong ngoài nước đều có tổ chức tưởng niệm anh hùng tử sĩ của Việt Nam Cộng Hoà tử chiến chống Trung Cộng bảo vệ Hoàng sa của VN.

Theo dõi thời sự, người viết bài nầy cảm thấy rất ngậm ngùi và cảm kích. Ngậm ngùi nhớ lại các đây hơn sáu mươi mấy năm người viết bài này đang học lớp Nhứt tiểu học nhìn thầy Mã sanh Long ứa nước mắt nhắc lại câu “Thà làm quỷ nước Nam chớ không làm vương đất Bắc” của ÔngTrần bình Trọng khi giảng bài về lòng yêu nước. Nay người học trò tiểu học ấy đã bảy mươi mấy tuổi đời, ở cách xa quê nhà VN nửa vòng trái đất, ứa nước mắt khi đọc lại câu nói sau đây của những thương bịnh binh VNCH đang nằm trong khoang tàu nói với nhau khi nhận được lịnh sẵn sàng tác chiến của hạm trưởng: “Dù sao đánh nhau với Trung Quốc nếu có chết cũng vinh quang hơn”.

Lại càng cảm động hơn, lời nói đầy cảm kích ấy là của quân nhân Việt Nam Cộng Hoà mà được báo Tuổi Trẻ là tờ báo của Thành Đoàn của Đảng Nhà Nước CSVN, nhiều dộc giả nhứt ở VN, từ năm 2009 đã bắt đầu trang trọng trích dẫn câu này, với đầy đủ tên họ của 74 tử sĩ trong một loạt bài “Hoàng Sa - tường trình 35 năm sau”, tường thuật chi tiết về sự kiện 19 tháng 1 năm 1974. Trong lời “Lời Tòa soạn” báo Tuổi Trẻ giới thiệu loạt bài này: “(Tuổi Trẻ )- Hơn 35 năm trước, những người con đất Việt đã nhận lệnh vượt trùng dương ra quần đảo Hoàng Sa canh giữ biển trời Tổ quốc. Họ tự hào ra đi trong tâm thế của người Việt ra canh giữ đảo biển của người Việt! Bây giờ nhắc lại, mắt họ rưng rưng, tim họ nghẹn lại khi Hoàng Sa vẫn còn trong tay nước ngoài.Từ số báo này, Tuổi Trẻ đăng tải hồi ức của những người từng canh giữ biển trời Hoàng Sa 35 năm trước. Thời gian dài trôi qua, nhưng những gì tận mắt họ chứng kiến, những gì họ trực tiếp tham gia không thể phai mờ trong tâm trí.”

Có lẽ đây là loạt bài đầu tiên trên làng báo của Đảng Nhà Nước CS Hà nội. Sự thật vẫn là sự thật, Thượng Đế cũng không thay đổi được. 35 năm sau chính báo Tuổi Trẻ của Đảng Nhà Nước CS cũng phải nhìn nhận Quân Đội VNCH đã vì dân chiến đấu vì nước hy sinh. Dù lúc bấy giờ bất hạnh cho nước VN có một một đồng minh bất nghĩa đã bỏ rơi VN, VN thân cô thế cô nhưng quyết một tấc đất cũng không nhường cho giặc như lời của Tổng Thống Nguyễn văn Thiệu kiêm Tư lịnh tối cao quân lực VNCH bay ra bộ tư lịnh hành quân xem xét kế hoạch và chỉ thị.

Và năm nay 2013, nhơn ngày 19/01 kỷ niệm 39 năm trận hải chiến bảo vệ lãnh thổ, báo chí và đồng bào trong ngoài nước vẫn tiếp tục vinh danh chiến sĩ VNCH bảo vệ Hoàng Sa. Nhật báo Thanh Niên của Đảng Nhà Nước CSVN dành một bài báo dài với nhiều chi tiết để nhắc lại trận chiến lịch sử chống Trung Quốc xâm lăng. Báo Thanh Niên ca ngơi lòng dũng cảm, chí vì dân chiến đấu, vì nược hy sinh của Hải Quân Việt Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa chống TC xâm lăng biễn dảo của Tổ Quốc VN.

Và các trang «dân báo» và «blog» tường thuật các sinh hoạt ghi dấu sự kiện được xem là «mối hận dân tộc».

Còn dồng bào và nhứty là thanh niên ở Hà Nội tổ chức thắp nến tưởng niệm, tri ơn cố trung tá Ngụy Văn Thà và 74 tử sĩ đã anh dũng hy sinh bảo vệ Hoàng Sa trước quân thù TC vào ngày 19/1/1974.

Ở hải ngoại đây là một cơ hội trọng đại, các đoàn thể quân dân cán chính Việt Nam Cộng Hoà và báo chí hải ngoại đều có tổ chức và bài vở tưởng niệm anh hùng tư sĩ Hoàng sa.

Hầu hết các nước, các dân tộc trên thế giới bây giờ có niềm tin như một đạo lý phổ quát, rằng chủ quyền quốc gia, bờ cõi đất nước, giang sơn gấm vóc của một quốc gia dân tộc là thiêng liêng. Không ai có quyền thương lượng, tương nhượng. Lấy máu xương ra gìn giữ là việc phải làm, một hy sinh cao cả nhứt.

Phản quốc là một đại trọng tội. Nên việc Đàng Nhà Nước CSVN CS Hà nội nhu nhược, như thông đồng, thần phục quân Tàu, mặc thị, bất động như nhượng đất, dâng biển, dâng đảo cho CS Bắc Kinh đã làm cho chính Đảng Nhà Nước phân hoá. Tướng lãnh hưu và tại chức chống đối. Trí thức trẻ già chống đối. Dân chúng oán hận.

Người dân Việt không sử dụng đươc trên truyền thông trong luồn của Đảng Nhà Nước CS, là “báo đài”, để nói lên thế nước lòng dân trong cơn nguy biến của giặc Tàu gây ra, thì dùng blog chánh trị để chống.

Nhà cầm quyển CS lãnh chỉ thị của TC là “định hướng dư luận”. CSVN bắt người yêu nước này, thì người kia đứng lên kế tục. Nhiều nhà báo yêu nước tìm đủ mọi cách viết lách. “Tản mạn với Đảo Xa” của Trung Bảo trên báo Du lịch, “Hoàng Sa - tường trình 35 năm sau” trên báo Tuổi Trẻ; báo Tuổi Trẻ và Thanh Niên, đồng loạt đăng bài 'Trung Quốc yêu sách 80% diện tích biển Đông : Không chấp nhận đường lưỡi bò' của tác giả Quốc Pháp, là thí dụ điện hình.

Còn người dân trong nước dù bị kềm kẹp cũng tìm cách tưởng niễm anh hùng tử sĩ chống TC xâm lược. Như thanh niên Hànội thắp nến thả đèn cầu nguyện cho 74 tử sĩ VN Cộng Hoà ở Hà nội.

Tưởng nhớ vào ngày 19 tháng 1 này hằng năm, 74 anh hùng tử sĩ đã tử chiến vơi Trung Cộng ở Hoàng sa. Bốn chiến hạm HQ 4, HQ 5, HQ 10 và HQ 16 đã tấn công, đâm thẳng thẳng vào các chiến hạm của TC như phi cơ Thần Phong của Nhựt. Hạm Trưởng Hải Qưan Trung tá Ngụy Văn Thà, chỉ huy chung chết theo tàu theo truyền thống của Hải Quân.

Để kết thúc, xin phép trích một thư cả mấy chuc người ký, ở Bắc, ở Trung, ở Nam, và ở hải ngoại; đa số là ngươi trong nước gởi phu nhân Cố Hạm Trưởng Hải Qưan Trung tá Ngụy Văn Thà: “Thưa Bà; Chúng tôi những người con nước Việt, trong những ngày này, lòng đang hướng về Hoàng Sa và Trường Sa thân yêu của Tổ quốc xin gửi đến Bà cùng gia đình lời thăm hỏi ân cần và lời chúc an lành, hạnh phúc! Cách đây 39 năm, ngày 19/1/1974, trong một cuộc chiến không cân sức với quân xâm lược Trung Cộng để bảo vệ Hoàng Sa, Trung tá Ngụy Văn Thà, Hạm trưởng Chiến hạm Nhật Tảo HQ-10 đã tử trận cùng 73 đồng đội của Ông. Từ đó, toàn bộ quần đảo Hoàng Sa đã rơi vào tay quân xâm lược.Chúng tôi vô cùng xúc động trước sự hy sinh anh dũng của Ông nhà. Ông đã hiến thân vì Tổ quốc - một sự hy sinh vẻ vang nhất, hơn bất cứ một sự hy sinh nào. Sự hy sinh ấy là một tấm gương cho các thế hệ sau noi theo trong sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc của người Việt Nam.

“Thưa Bà;

“Chúng tôi rất vui vì những năm gần đây, sự kiện Hoàng Sa được nhắc lại và lần đầu tiên, nhiều người mới biết đến. Các giá trị dần dần được trả lại đúng bản chất của nó.Ngày 24/7/2011, một cuộc biểu tình tại Hà Nội đã tôn vinh Ông nhà cùng những chiến sĩ đã ngã xuống Hoàng Sa và những chiến sĩ đã ngã xuống Trường Sa 14 năm sau đó.Ngày 27/7/2011, Lễ tưởng niệm chiến sĩ Việt Nam hy sinh trong các cuộc chiến đấu bảo vệ Tổ Quốc đã được tổ chức tại Sài Gòn mà bà là nhân vật được mời dự. Buổi lễ đã tri ân tất cả các chiến sĩ hy sinh trong các cuộc chiến chống xâm lược tại biên giới phía Bắc, biên giới Tây Nam, tại Hoàng Sa và Trường Sa…”

  

 

 

 

 
 dangnguoivietyeunguoiviet.org

CSVN: Chống Dân, Rước Giặc





CSVN: Chống Dân, Rước Giặc

(01/24/2013)

Tác giả : Vi Anh

CSVN đang tăng cường biện pháp chống dân Việt và âm thầm rước giặc Tàu vào không gian tin học của Việt Nam.

Mới đây ban Tuyên giáo Thành ủy CS Hà Nội Hồ Quang Lợi trong Hội nghị công tác tuyên giáo toàn quốc 2012 ngày 09/01/2013 “bá cáo dâng công lên Đảng” là Thành Ủy và Ủy Ban thành phố Hà nội, thủ đô của VNCS đã tổ chức được đội ngũ "dư luận viên" cả 900 người chuyên làm công tác tuyên truyền miệng trong “quần chúng nhân dân” và bút chiến trên mạng Internet để chống lại cái gọi là "các luận điệu xuyên tạc của các thế lực thù địch". Đảng ủy cũng đã xây dựng được 19 trang “tin điện tử”, và lập ra hơn 400 “trương mục trên các mạng xã hội”, để trực tiếp bút chiến với các "thế lực phản động". Y còn nhấn mạnh, "báo chí thủ đô thực hiện ý kiến chỉ đạo về những vụ việc nhạy cảm, thành lập các tổ phóng viên bấm nút, phản ứng nhanh."

Rõ rệt không còn nghi ngờ gì nữa CSVN không thể bịt miệng người dân Việt Nam được nên CS tổ chức la ó lên để át tiếng nói của người dân VN.

Đây là lần đầu tiên, nhà cầm quyền Hà Nội chính thức thừa nhận sử dụng chỉ đạo “định hướng dư luận” của quan thầy TC trên không gian tin học ở VN.

Như đã biết “báo đài” của CS đã “ế độ” quá rồi trong cảnh chợ chiều của chế độ CSVN. Nó đã “bể” không còn làm phương tiện tuyên truyền cho Đảng được nữa. Đảng Nhà Nước CSVN có trên 700 tờ báo và cả trăm đài phát thanh, phát hình. Đủ thứ “báo đài”, thượng vàng hạ cám đủ cả. Nhưng tất cả chỉ có một ông chủ là Đảng CSVN mà thôi. Đảng vừa chủ báo, kiêm chủ nhiệm, chủ bút, chủ tiền. Công việc chánh yếu mà các cơ quan “báo đài” này phải làm là đảng vụ, công tác tuyên vận dân vận và địch vận cho Đảng.

Nhưng, theo tin BBC online, Tổng Bí thư của Đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng ngày 09/06/2012 đến thăm tờ báo Nhân Dân, tiếng nói chánh thức của Đảng, đã “phán” cho hai chữ quá “ khô khan”. Ông Trương Duy Nhất, một cựu phóng viên của báo Đại Đoàn Kết, cũng nói với BBC, theo kiểu chơi chữ chê “Báo Nhân Dân là loại báo không có nhân dân nào đọc”. Còn Ô. Bùi Tín từng là phó tổng biên tập, nói tòa soạn báo Nhân Dân lớn như Bộ Công an, là tờ báo duy nhất ở trong nước có nhiều văn phòng đại diện ở các nước, nói “ bản thân ông từ khi qua Pháp đến nay cũng không hề đọc báo Nhân Dân” dù báo Nhân Dân có trên Internet rất mạnh.

Còn những tờ báo tay em thì vì tiền lại càng “bê bết” hơn. Họ đấu khẩu, họ bút chiến, họ mắn mỏ nhau, chê bai nhau -- là báo lá cải. Báo Sài Gòn Giải Phóng tiếng nói của Thành Ủy CS TP HCM và báo Phụ Nữ thuộc Thành Hội Phụ Nữ, và báo Đời Sống & Pháp Luật thân thiện với công an bút chiến, chửi nhau là “sa đà vào phản ánh tư, tình, tội với văn phong giật gân, câu khách”, “chỉ chạy theo phục vụ các đại gia nhiều tiền”.

Vì vậy báo của Đảng cho không ai lấy, biếu không ai đọc nữa. Người dân ngạo gọi là “báo đời.”

Trong khi đó “dân báo” trên Internet thông tin, nghị luận phong phú, sát thời cuộc. Nhờ vậy dù bị ngăn trở, cấm đoán người dân VN đua nhau tìm đọc. Phải nói người dân Việt đã cố gắng rất nhiều. Trong gọng kềm CS, mà một phần ba dân số có gắn Internet và số người sữ dụng Internet ké, hay trả tiền thì lớn hơn nhiều.

Nhứt là blog chánh trị, youtube, paltalk trong nước ngày càng phát triển, ăn bứt “báo đài” của CS. CS Hà nội sợ blog vì càng ngày càng nhiều người viết blog chánh trị. Kể cả các tổ chức theo dõi báo chí toàn cầu như Phóng Viên Không Biên Giới bản doanh ở Pháp và Ủy ban Bảo vệ các Nhà báo CPJ ở New York và người Việt ở Bắc, ở Nam, ở Trung và ở hải ngoại cũng nhận thấy và khen ngợi càng ngày càng có nhiều người Việt, nhà báo, trí thức, đấu tranh, trẻ già, suốt từ Bắc chí Nam viết blog chính trị và blog chánh trị tràn ra hải ngoại VN.

CS Hà nội phải cầu viện “Anh Cả Đỏ TC” giúp kiểm soát internet. Các cơ quan an ninh của CS Hà nội đã học, đã nhờ sự giúp đỡ của TC để đối phó với những đe dọa đến từ các nhà ly khai dùng internet.Trước đây, họ cố gắng ngăn chặn truy cập, giờ đây, họ tìm cách đánh sập các websites.

Nhưng CS Hà nội bắt một blogger thí mười người xông tới. CS Hà nội chận nẻo này thì blogger quay sang nẻo khác, mới hơn. Xu thế thời đại và khoa học kỹ thuật đứng về phía dân blog, giải toả con người khỏi vòng kềm toả và tuyên truyền giả dối của độc tài.

Mặc dù đã thô bạo ngăn chận các trang web, bừa bãi bỏ tù nhiều blogger, xách nhiễu gia đình họ, nhưng CS vẫn không kiểm soát được toàn bộ thông tin trên Internet. Vì thế CS Hà Nội phải sử dụng cả một đạo quân gọi là «dư luận viên» để phản tuyên truyền, làm rộn, gây ồn ào, để át những tiếng nói phản kháng.

Nội thành phố Hà nội thôi mà CS mướn 900 «dư luận viên» và thêm một số “chuyên gia» đánh phá trực diện trên mạng Internet. Nếu tính cả nước và thêm vào cả binh đoàn công an mạng, bloggers trá hình như xã hội đen của công an ngoài đời dùng để trán áp dân biểu tình thì phải nói CSVN có cả một hai sư đoàn kiểm soát, theo dõi, tuyên truyền và phản tuyên truyền dân vận, địch vận, đen, trắng, xám cho CSVN - nhiều người lắm.

Tin RFI của Pháp cho biết, một nữ blogger VN nói với thông tấn xã Pháp AFP về đám “dư luận viên” này: «Mỗi khi tôi viết bất cứ gì gây chú ý, họ liền lên tiếng để "định hướng dư luận". Lập luận của họ thường là "hãy câm miệng lại và tin tưởng chính phủ". Họ không hề tham gia tranh luận nghiêm chỉnh, mà chỉ chuyên ngụy biện và nói xấu cá nhân». Họ hô hào «Đừng nghe những luận điệu của bọn phản động nước ngoài. Đó là những kẻ do chế độ cũ trả tiền xuyên tạc và gây bất ổn xã hội,» v.v... Tổ chức Human Rights Watch, Ô. Phil Robertson, phó giám đốc đặc trách châu Á nhận định về kế hoạch này của CSVN, rằng «những chính quyền đàn áp nhân quyền như Việt Nam lại lập các nhóm lính trên mạng để phổ biến quan điểm của chính phủ, thì quả là một điều mỉa mai».

Tổ chức Phóng viên không biên giới xếp trong danh sách «kẻ thù của Internet», lên án chế độ CS Hà Nội trong những năm gần đây đã giam cầm nhiều bloggers, những người đã dám khai thác không gian tự do trên mạng, đối lại với một hệ thống báo chí chính thức bị kiểm soát chặt chẽ.

CSVN đối với đồng bào người dân Việt thì quyết liệt chống như thế. Nhưng đối với quân Tàu đang xâm lấn biển đảo của VN thì CSVN nhắm mắt làm ngơ cho quân Tàu vào không gian tin học của VN. Tin của tạp chí Forbes rất có uy tín của Mỹ loan tải, rằng khác với các nước bị TC xâm lấn biển đảo, bất chấp việc TC xâm lấn biển đảo và kinh tế VN, VNCS để trống cửa cho các công ty Internet TC chiếm đóng và bành trướng không gian tin học của VN. Forbes chỉ mặt Baidu, công ty tìm kiếm Internet của TC như Google của Mỹ, đã vào VN. Baidu mở cả diễn đàn về VN tranh chấp biển đảo với TQ. Baidu còn lấy tên miền của VN www.baidu.com.vn. Ngoài Baidu, còn có Tencent của TC cũng đã mở công cụ WeChat bằng tiếng Việt.

Nhứt định cơ quan “quản lý” của nhà nước CSVN phải biết, đã phải trình báo cho cấp trên, và Đảng Nhà Nước phải biết.

Forbes nêu câu hỏi liệu những công cụ đó của TC mà VN đang xài có chứa phần mềm gián điệp hoặc mã độc đánh cắp tài liệu của VN hay không.

Còn người dân VN tự hỏi, một nhà cầm quyền ác với dân, hèn với giặc trên đất nước VN nhưng nhắm mắt làm ngơ cho ngoại bang Trung Cộng xâm lấn, chiếm đóng không gian tin học của VN; thì nhà cầm quyền đó có phải là nhà cầm quyền phản dân hại nước hay không - đáng để lật đổ, vứt bỏ đi hay không?

  

 

 

 

 
 dangnguoivietyeunguoiviet.org

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link