Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Saturday, January 26, 2013

NGƯỜI VIỆT DỄ TÍNH


NGƯỜI VIỆT DỄ TÍNH

________________________________________________________________________________________________

Nguyễn Khắp Nơi


Năm ngoái, sau khi đi Canada làm đám tang cho mợ tôi, về nhà, sẵn mùa Giáng Sinh và Tết Dương Lịch gần kề, vợ chồng tôi tự cho phép mình nghỉ hè sớm ở nhà nghỉ ngơi và . . . làm vườn.

Mỗi sáng, hai vợ chồng ngồi ghế ngoài vườn nhẩn nha ăn sáng uống cà phê nhìn chim bay cá lội gió thổi mây bay và nhớ lại những chuyện xưa cũ . . .

Mợ tôi là người cuối cùng của thế hệ trước còn lại trong giòng họ. Cậu tôi và các bác, các chú các cô dì của tôi đã đi về miền cực lạc từ lâu lắm rồi, nay mợ tôi cũng đã lại ra đi, đem theo tất cả những cái gì còn lại của một gia đình xum họp.

Nhớ lại ngày cậu tôi mất, anh em nhà tôi tụ họp khóc lóc như là cha chết, nhưng đến tối, chúng tôi ngồi lại với nhau nhắc lại chuyện xưa rồi . . . cùng cười với nhau. Mợ tôi bực mình đã phải mắng chúng tôi:

"Bố chúng mày mất mà chúng mày ngồi nói chuyện cười đùa cứ như ngày hội ấy! Con cái gì mà . . . bất hiếu thế!

Em Cường tôi lỡ trớn cười, phải cười cho hết rồi mới nói với mợ tôi:

"Mợ ơi . . . cậu mất đi là do tuổi đời, cậu đi mà không nuối tiếc gì cả, thì đó là . . . Hồng Tang đấy mợ ạ. Do đó, chúng con hãnh diện vì cậu, ngoài việc cậu đã mất, mình còn vui vì đã làm tròn những gì mình đã phải làm, phải không mợ . . ."

Sau đám tang mợ tôi, các anh chị em tôi lại được dịp ngồi lại với nhau ăn uống nói chuyện trước khi ai về nhà nấy, xứ nấy.

Đang vui vẻ thì chị Oanh, chị cả của chúng tôi, chợt buồn buồn nhìn đám em cháu mà nói:

"Mợ chết rồi, mai mốt đây, không biết anh em con cháu nhà mình có còn dịp nào để gặp nhau đông đủ như thế này nữa không nhỉ?"

Chúng tôi nghe như vậy, cũng tự động ngưng cười ngồi nhìn nhau . . .

Chú Ninh, chú út nhà tôi nhìn hai đứa con đang cười đùa với những đứa khác, nói liền:

"Vợ chồng con cái nhà em, cứ mỗi kỳ tụi nhỏ nghỉ hè là lại khăn gói chất nhau lên xe chạy . . . mười hai tiếng từ Virginia tới Montreal thăm bà nội cho tới gần hết kỳ nghỉ mới về . . . Quen rồi, chắc chúng em cũng cứ thế mà qua Montreal cúng viếng bà nội và thăm các anh chị, luôn tiện cho tụi nhỏ chơi với nhau . . ."

Anh Hiệp tôi trầm ngâm nhìn đám con cháu, tiếp lời:
"Còn mợ thì đứa con nào cũng vì tình thương, vì sự xum họp gia đình mà ráng dàn xếp mọi việc để về thăm mợ. Nay mợ mất đi rồi, ý nghĩa gia đình xum họp đôi khi phải nhường lại cho những nhu cầu cần thiết khác. Nhất là đứa nào cũng còn phải làm việc, con cái chúng nó lớn rồi, cũng chẳng muốn đi theo cha mẹ, nhất là các anh em ở xa lại còn ngại ngùng nhiều hơn . . . Mình ráng mà dàn xếp để anh em và đám con cháu chúng mình còn dịp mà gặp nhau . . . Nếu không thì chúng nó chẳng còn dịp nào mà gặp nhau nữa . . . Nhưng mà . . .dù sao đi nữa, chúng ta vẫn còn có những kỷ niệm đẹp với nhau . . ."


Ngồi suy nghĩ chuyện đời đã đời rồi tôi mới thay quần áo làm vườn vác cuốc xẻng mang cưa ra vườn cưa cây này đào cây nọ cho dãn gân cốt. Tôi không xem báo, không vào internet mà cũng chẳng đi đâu gặp ai cả.

Nhưng tôi chỉ được có mấy ngày yên ổn mà thôi, tới ngày Giáng Sinh và Tết Dương Lịch, đám bạn bè và con cháu ào ào từ tứ phương đổ về: Đứa thì ở mãi Queensland, đứa thì chỉ ở cách xa vài chục cây số thôi, nhưng vì bận đi làm, nên cũng coi như từ xa về. Đứa thì bầy làm cái này, đứa thì đòi làm cái khác . . . vợ tôi cũng phải lo đi làm gà tây, ướp thịt muối . . . cả nhà nhộn nhịp hẳn lên.

Đám con cháu của chúng tôi, ngoài một số nhỏ thuộc thế hệ . . . một rưỡi (đã học trung học ở Việt Nam, rành tiếng Việt và lịch sử Việt) còn lại thì đa số đều thuộc thế hệ thứ hai, tức là thế hệ . . . nửa nạc nửa mỡ, thế hệ sinh ra sau 1975, đứa sinh ở Việt Nam, đứa sinh ở Úc. Có đứa biết rành tiếng Việt, có đứa biết vài câu xã giao, có đứa biết chút ít về lịch sử Việt Nam, có đứa chỉ biết con Kangaroo mà thôi . . .

Chỉ cần khác thế hệ với nhau một chút thôi, nhưng tầm hiểu biết của tụi nó về quê hương dân tộc, về con người Việt Nam của bọn nó đôi khi khác nhau nhiều lắm.

Có một đứa thuộc thế hệ thứ hai, đến khoe với tôi:

"Bác biết không, đám bạn bè của con chúng nó đọc sách, nói rằng, có rất nhiều người ngoại quốc, khi nhận xét về cá tính của người Việt Nam, đã cho rằng, người Việt Nam mình là những người thông minh, chịu khó làm việc, cần cù, xiêng năng và . . . dễ tính . . ."

Tôi khen đứa cháu giỏi, biết đọc sách.

Vài ngày sau, lại có một cháu đem laptop đến chơi, cháu mở máy ra, chỉ vào một bài viết trên internet mà hỏi tôi:

"Chú ơi, con thấy có một bài viết về người Việt Nam, từ năm 1913, nói rằng "Người Việt Nam, gì cũng cười . . ." Như vậy thì . . . theo chú, người Việt Nam mình . . . dể dãi hay là . . . khó chịu . . . ?"

Tôi theo ngón tay chỉ, nhìn vào màn ảnh, đọc được như sau:

“GÌ CŨNG CƯỜI"


Nguyễn Văn Vĩnh

Bài này của Học Giả Nguyễn Văn Vĩnh viết, đã đăng trong “Đông Đương Tạp Chí” vào năm 1913, mà tôi xin trích một đoạn ngắn, như sau:

"An Nam ta có một thói lạ là thế nào cũng cười. Người ta khen cũng cười, người ta chê cũng cười. Hay cũng hì, mà dở cũng hì . . .

. . . Thực không có tức gì bằng cái tức phải đối đáp với những kẻ nghe mình nói chỉ lấy tiếng cười hì hì mà đáp. Phản đối không tức, kẻ bịt tai chẳng thèm nghe cũng không tức đến thế...”

Bài này, tôi đã học thuộc lòng từ hồi còn bé, tới khi lớn lên cũng đã đôi lần làm bài Luân Lý, nhưng mà bây giờ đã . . . quên hết những lời giải thích cũ rồi, đành phải làm bộ uống nước mà nghĩ cách giải thích . . . gì cũng đúng cho đứa cháu ham học hỏi của tôi:

"Theo chú, học giả Nguyễn Văn Vĩnh đã nhận xét rằng, người Việt Nam mình, mặc dù . . . cái gì cũng cười, nhưng cái cười đó đôi khi thể hiện bản tính hiền hòa, dễ tính mà cũng đôi khi cái cười đó xem ra đã tỏ bầy rất nhiều lý lẽ, làm cho cái cười đó có vẻ châm biếm, dễ gây mất lòng người khác."

Đương nhiên, cách giải thích của tôi như vậy đã làm cho đứa cháu tôi không những không hiểu mà còn có thêm phần thắc mắc:

"Vậy thì cá tính của người Việt chúng ta ra làm sao? Dễ hay là khó?"

Tôi lại trả lời nước đôi:

“Có người dễ tính và cũng có người khó tính . . .”.

Vì chỉ lo nghỉ ngơi, tôi không vào internet nên không biết tình hình trên các diễn đàn ra sao. Nhưng bạn bè thấy tôi im lặng vô tuyến, liền gọi điện thoại hỏi thăm:
“Anh có biết tin gì hay chưa?”


“Tin gì?”

“Thì tên Huy Đức đó!”

“Huy Đức nào? Ai mà biết!

“Thì hắn vừa mới xuất bản cuốn sách tên là “Bên Thắng Cuộc” gì đó, anh có mua chưa? Có đọc cuốn sách của hắn chưa?”

“À! Huy Đức . . . tên Việt Cộng con đó phải không? Hắn ta xuất bản sách, ghi rõ ràng là “Bên Thắng Cuộc” hả? Nếu vậy cuốn sách đó chỉ để đánh bóng cho phe của hắn ta thôi. Vậy thì tôi mua làm chi? Đọc làm chi? Anh . . . có mua rồi hả? Anh cũng có đọc rồi hả?”

“Không. Tôi . . . chưa mua, nên . . . chưa có đọc. Nhưng một số người quen của tôi, trong đó có cả những chiến hữu của tôi nữa, họ đã mua, đã đọc và giới thiệu với tôi: “Đó là cuốn sách của một nhà báo Việt Cộng dám nói sự thật về cuộc chiến Việt Nam”

Hắn chỉ thòng có vài câu “Quân Đội Việt Nam Cộng Hoà” thế là phe ta có người tưởng bở là hắn viết ra sự thật, rủ nhau đi mua về đọc, lại còn khen ngợi hắn, thậm chí còn viết lên trên diễn đàn thảo luận với nhau, rủ nhau mua sách của tên Việt Cộng con này để đọc nữa. Sao mà cho đến bây giờ, đã mất nước rồi, lại vẫn còn có nhưng người Việt Nam . . . thơ ngây . . . không hiểu Việt Cộng là gì hết vậy? Anh biết không . . . không những chỉ những chiến hữu của mình, mà ngay cả những người trí thức, những giáo sư đại học cũng còn ngây thơ, đã cho rằng:

"Bên Thắng Cuộc của Huy Đức là quyển sách hay nhất về lịch sử Việt Nam sau 1975 mà tôi được biết, kể cả những công trình bằng ngoại ngữ của các học giả nước ngoài.” – Trần H D, Đại học Wright, Ohio, USA
“Bên Thắng Cuộc là tác phẩm ‘thực’ nhất, cho đến thời điểm này, ghi lại một giai đoạn lịch sử khốc liệt, thông qua tư liệu, của dân tộc từ biến cố 1975 đến nay.” – Đinh Q A T, Nhật báo Người Việt, California, USA
“Cuốn sách phân tích tình hình Việt Nam từ năm 1975 - của một nhà báo sinh ra và lớn lên trong chế độ cộng sản - một cách chuyên nghiệp và công bằng hiếm có. Nó là một kho tàng dữ liệu quý báu, có thể làm ngạc nhiên cả những chuyên viên theo dõi chính trị Việt Nam trong nhiều thập niên qua.” – Nguyễn M H, Đại học George Mason, Virginia, USA

Ý kíên của anh về những người được gọi là “Việt Nam” này ra sao?

Tôi đã trấn an anh:

“Đừng lo, đó chỉ là một số người chưa hiểu gì về Việt cộng, chưa hiểu gì về Cộng sản mà thôi. Còn thiếu gì những Người Việt Chân Chính khác, còn thiếu gì những chiến hữu khác của chúng ta, không đồng ý với quan điểm của những người như trên, họ có đọc sách của Huy Đức và đã nhận xét cuốn sách của hắn chỉ nhắc lại những gì mà chúng ta đã biết, đã trải qua mà thôi. Không những thế, cuốn sách này đã che đậy sự thật, đã nói láo về những điều xẩy ra và nhất là đã hạ nhục người Lính Việt Nam Cộng Hoà của chúng ta. Điển hình là Huy Đức đã phỏng vấn trích dẫn hoàn toàn sai sự thật về Thiếu Tá Thuỷ Quân Lục Chiến Lê Quang Liễn. Thiếu tá Liễn nghe người ta nói là cuốn sách của Huy Đức có nói về mình, ông đã phải mua để đọc, sau đó đã viết thư phản đối gởi tới y và đòi y phải xin lỗi và viết lại cho đúng. Tôi xin trích lại phần sau đây từ website

http://tudo4vn.wordpress.com Tiếng Nói Việt Nam:

“Tudo4VN: Bên thắng cuộc, Tác giả viết sách có nhiều đoạn không chính xác. Thiếu Tá Lê Quang Liễn phản đối phần nội dung sách Bên Thắng Cuộc nói về Ông — Tác giả Huy Đức xin lỗi – Yêu cầu của Thiếu Tá Liễn đối với Tác giả Huy Đức.

Date: Thursday, December 20, 2012, 8:52 AM

PHỔ-BIẾN TỔNG-QUÁT

(Và trong BCC có 150 địa chỉ)

Do sự ủy-thác của cựu Th/T Lê-quang-Liễn danh hiệu Long-Hồ, trân trọng chuyển tiếp tới quý Huynh-Đệ, và quý vi để đọc và xin nhờ tiếp tay phổ biến … lời xác nhận và xin lỗi của ông Huy-Đức, tác giả cuốn sách “Bên Thắng cuộc” về vài vấn đề sau đây:

- Vài chi tiết trong sách dựa theo sự NGỤY-TẠO của cựu dân biểu Phan-xuân-Huy.

- Ông Huy Đức hứa sẽ chấn chỉnh sự sai sót này trong lần “tái bản” sắp tới.

- Ngoài ra ông Liễn cũng yêu cầu ông Huy-Đức hãy gửi những lời xin lỗi trên Facebook tới những cơ sở truyền thông đã giúp quảng bá cuốn sách “Bên Thắng Cuộc” như RFA, Nhật báoNgười Việt và ông gs Trần Hữu Dũng

DNguyen

*****

Thư của ông LÊ-QUANG-LIỄN gửi ông HUY-ĐỨC tác giả cuốn “Bên Thắng Cuộc”


Thưa tác giả Huy Đức,
Được nghe, đọc nhiều quảng cáo trên internet về tác phẩm Bên Thắng Cuộc của ông. Cho nên tôi cũng tò mò tìm đọc cho biết.
Trong Chương II, tiểu mục Ngụy Quân trang 52, tình cờ tôi đọc những điều người vợ cũ của tôi (theo sách là gia đình “Cách mạng”) và được Phan Xuân Huy phỏng vấn (?), viết về chuyến đi thăm tôi ở trại tù tháng 9 năm 1975 và được đăng tải trên báo Tia Sáng năm 1975. Tôi rất ngạc nhiên và ghê tởm, sau gần 40 năm mới hay, về những điều mà nhà báo PXHuy đã viết ra và gán ghép cho kẻ vắng mặt vì những lý lẽ sau đây:
***trại tù như một trại Hè ***ca tụng về cuộc sống lành mạnh ở Trại tù ***…”đã bị tên tướng ngụy Bùi Thế Lân bỏ kẹt tại cửa Thuận An và đã cùng toàn bộ binh lính trong Tiểu đoàn 7 đầu hàng quân đội giải phóng…”
Thật ra toàn bộ anh em TQLC đã bị bắt, nếu anh em chúng tôi ra hàng thì đã được hưởng qui chế đãi ngộ hàng binh như Phạm Văn Đính và một số đồng bọn thuộc Trung Đoàn 56. Vả lại, đơn vị chúng tôi lúc đó thuộc quyền của Bộ Tư Lịnh Tiền Phương Quân Đoàn I. Ở đây, vị Tư lịnh TQLC không có trách nhiệm nào hết. Người chịu trách nhiệm là Trung Tướng Lâm Quang Thi mới đúng nghĩa hơn.Khi viết toàn bộ ra hàng là điều cố tình hạ nhục anh em chúng tôi khi thất thế!!
Nếu ông Huy Đức biết rõ thêm về tôi là người tù cuối cùng của Lữ Đoàn 147 TQLC ra khỏi trại tù ngày 12 tháng 2 năm 1988 sau gần 13 năm tù ngục với 4 năm 7 tháng 24 ngày bị “kiên giam” còng tay, chân, bị đánh gảy xương sườn vì những chống đối tập thể trong Trại tù Bình Điền, Thừa Thiên. Thì phần trích dẫn từ bài viết của tên nhà báo PXHuy là thiếu trách nhiệm.
Tôi biết PXHuy là thành phần đối lập cơ hội với chế độ VNCH trước năm 1975 mà tôi tận trung phục vụ. Có lẽ trong những ngày tháng đầu sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, Phan Xuân Huy-cũng như một số người nhẹ dạ – vì muốn tìm chỗ đứng an toàn trong lòng chế độ mới bằng những bài viết, những câu nói, với những nhận thức “sâu sắc của mình” về cái hay, cái đẹp của chế độ XHCN.
Một nhà báo chân chính phải viết cho sự thật, vì lương tâm thì đừng bao giờ gán, chụp cho những người vắng mặt những gì vì lợi ích cho bản thân, phe nhóm.
Tôi gửi đến tác giả Huy Đức những nhận xét của tôi về phần trích dẫn trong sách và mong được hoàn chỉnh sự chính xác cũng như trách nhiệm của người viết.
Trân trọng, Lê Quang Liễn

Tóm lại, cuốn sách “Bên Thắng Cuộc” chỉ là cuốn sách của một tên Việt Cộng con không hề có mặt trong cuộc chiến. Vì không có mặt trong cuộc chiến, nên những điều hắn viết ra đều là trích dẫn từ những nguồn tin thất thiệt, không đúng sự thật, nhằm bôi nhọ Việt Nam Cộng Hoà và người Lính của Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà mà thôi. Chúng ta không nên đọc cuốn sách này.

Anh bạn tôi vẫn còn hậm hực:

“Người Việt Nam mình . . . có người dễ tính, dễ quên, nhẹ dạ quá!”

Vài ngày sau, lại có một người bạn khác của tôi đến chơi. Khi nghe tôi nói là gần đây tôi không đọc báo Việt Ngữ ở Úc (đa số các báo, kể cả Việt Luận cũng đóng cửa nghỉ hè, đâu có báo đâu mà đọc?) và cũng không vào internet, anh cũng lại hỏi tôi:

“Chắc anh chưa biết vụ Phó Chủ Tịch Ngoại Vụ Cộng Đồng Người Việt Liên Bang Úc có lời qua tiếng lại với MC Nam Lộc hả?”

“Có chuyện đó nữa sao? Hai ông đó nói với nhau những gì? Có . . . nổ lớn hay không?”

Cắt nghĩa nhiều tôi sẽ càng phân tâm, anh bạn đã tóm tắt mọi chuyện cho tôi nghe như sau:

“Thực sự thì hai ông chỉ gởi emails qua lại với nhau mà thôi, nhưng sở dĩ vấn đề này được đưa lên báo là vì ông Nam Lộc đã đưa email của mình gởi cho Bác Sĩ Tiến cho báo Văn Nghệ để làm tin đăng báo, nên Bác sĩ Nguyễn Mạnh Tiến - cựu Chủ tịch Cộng Ðồng Người Việt Tự Do Liên bang Úc châu và đương kim Phó Chủ tịch Ngoại Vụ của Cộng Ðồng Người Việt Tự Do của Tiểu bang New South Wales – mới chẳng đặng đừng mà đưa thơ của mình trả lời Nam Lộc . . . đăng báo luôn.

Bác Sĩ Tiến cho rằng, Cộng Sản Việt Nam chủ trương đưa nghệ sĩ từ Việt Nam ra hải ngoại trình diễn nhằm đến nhiều mục đích:

· Tạo xáo trộn và gây chia rẽ trong nội bộ các CĐ người Việt hải ngoại,

· Làm suy yếu hiệu năng của các Ban Chấp Hành CĐ người Việt hải ngoại,

· Tập cho CĐ hải ngoại quen dần, đi đến chỗ chấp nhận chuyện các nghệ sĩ từ VN sang trình diễn là chuyện bình thường, thoạt đầu chỉ là một hai ca sĩ pha trộn với các nghệ sĩ hải ngoại, từ từ tăng dần con số ca sĩ và số lượng show, cho đến lúc đưa cả đoàn như Duyên Dáng VN sang thì hy vọng không còn chống đối nữa.

Ông cũng nhìn nhận là thời gian sau này có một số show có ca nghệ sĩ từ Việt nam sang hát mà không thấy Cộng đồng tổ chức biểu tình chống đối. Lý do đơn giản là Cộng đồng không biết, vì chẳng có ai báo cho biết và nhờ các thành viên trong cộng đồng làm tai mắt, báo cho biết những chương trình ca nhạc này để ban chấp hành Cộng Đồng có thể tổ chức biểu tình.

Cuối cùng thì Bác Sĩ Tiến . . . hy vọng là từ nay đừng dính dự vào những show có mặt các ca nghệ sĩ từ VN sang diễn tại Úc Châu nữa và mong Nam Lộc vẫn đứng cùng chiến tuyến trong công việc bảo vệ cộng đồng hải ngoại chống lại những âm mưu xâm nhập văn hóa của chế độ CSVN.”

“MC Nam Lộc có trả lời gì không?”

“Có chứ! Ông Nam Lộc nói rằng, ông không hề đưa emails nhờ báo Văn Nghệ đăng, đó là tự ý báo này đăng lên mà thôi (vì báo này ở cùng trong nhóm emails liên lạc qua lại). Ông cũng đã biết những đòn phép của Cộng Sản trong việc đưa ca sĩ Việt Nam ra ngoại quốc trình diễn, và ông luôn luôn đứng chung vai sát cánh với ban chấp hành Cộng Đồng ở khắp mọi nơi chống lại Việt Cộng và đòi hỏi nhân quyền cho người dân còn ở Việt Nam.”

“Nếu vậy, đó là một kết cuộc . . . có hậu, cả hai đều nhận ra là họ . . . đều là phe ta và vẫn cùng đứng chung chiến tuyến?”

“Đúng vậy! Nhưng vẫn có những điều nên nói mà lại không thấy ai nêu ra. Và cũng có những điều không nên nói mà có người lại nói ra.”

Còn chuyện gì nữa vậy?

“Đầu giây mối nhợ của việc đưa ca sĩ từ Việt Nam qua đây trình diễn là từ các bầu show, vậy mà lời qua tiếng lại, chẳng thấy ai đá động gì tới họ cả. MC Nam Lộc dù trong bất cứ trường hợp nào, cũng chỉ là một nghệ sĩ được trả lương để làm công việc giới thiệu các ca sĩ hát mà thôi, quyền quyết định vẫn là từ các chủ show. Nếu chúng ta nói Nam Lộc có phần trách nhiệm, thì bầu show phải gánh trách nhiệm nhiều hơn nữa, phải đáng bị chê trách nhiều hơn nữa. Phải đưa họ lên bàn mổ, phải chỉ trích họ thật nặng nề, phải cổ động mọi người không đi xem bất cứ chương trình nào có ca sĩ Việt Nam qua, thì việc biểu tình của cộng đồng chúng ta mới thành công được.

Vẫn còn một số người Việt đã quá . . . thật thà, quá dễ tính. Những người này cho rằng, các ca sĩ từ Việt Nam qua là vô hại, họ chỉ hát những bài hát trung dung, không hề hát những bài hát của . . . Việt Cộng. Họ chỉ là những ca sĩ trình diễn để . . . kiếm sống mà thôi.

Tôi không đồng ý với quan niệm này của họ. Hãy nhìn lại Việt Khang, anh ta cũng là một ca sĩ, một nhạc sĩ, nhưng mà chỉ vì anh ta sáng tác và trình bầy những bản nhạc mà bọn chính quyền Cộng sản không chấp nhận, nên chúng bỏ tù anh. Vậy thì, những ca sĩ khác, muốn được sống, muốn được chấp nhận cho ra ngoại quốc hát, chắc chắn là phải nghe theo, phải tuân theo đường lối của “Nghị Quyết 36” rồi.

Còn nếu cho rằng các ca sĩ này chỉ hát những bài hát tình cảm nhẹ nhàng, thì họ quá ngây thơ: Không lẽ những ca sĩ này qua đây hát những bài hát của Việt cộng cho chúng ta nghe? Tuyên truyền mà! Lúc đầu thì nhẹ nhàng như vậy đó, đẹp đẽ như vậy đó. Nhưng đến khi người Việt hải ngoại quen dần với các ca sĩ này, lúc đó cái móng vuốt Cộng sản mới được tung ra: Ca sĩ Việt Nam chiếm độc quyền thị trường, và chỉ những bài hát ca ngợi đảng, ca ngợi chủ nghĩa Cộng sản mới được hát mà thôi. Lúc đó thì quá trễ để mà phản đối. Hiện nay, hàng hoá do Trung cộng sản xuất tràn lan trên khắp nước Úc, có hãng nào còn dám cạnh tranh sản xuất với họ không?

Các ca sĩ Việt Nam ra ngoại quốc, không phải vì họ quá nghèo đói, cần hát hò để kiếm sống qua ngày đâu. Họ còn giầu có hơn bạn nữa đó. Mỗi lần trình diễn là họ tính tiền thù lao từ $7,000 tới $10,000 lận đó, kèm theo vé máy bay first class, hotel first class nữa đó, chứ họ không nghèo như những người Việt Nam nhẹ dạ này tưởng đâu.

Điều đáng nói hơn nữa là những ca sĩ từ hải ngoại trở về hát ở Việt Nam. Những ca sĩ này đã sống nhờ vào lòng yêu mến và hỗ trợ của người Việt Tỵ Nạn chúng ta, nay chỉ vì đồng tiền mà họ quay đầu trở về cầu xin Việt cộng cho hát kiếm chút tiền sinh sống. Đám ca sĩ này có phần nguy hiểm hơn, vì để được cho về hát, bọn này luôn luôn phải tuyên bố những lời nói tang bốc bọn Cộng sản và chống lại cộng đồng hải ngoại. Chúng ta hãy vạch mặt chỉ tên bọn này ra, và đừng bao giờ hỗ trở, đi xem, đi nghe bọn ca sĩ trở cờ này trình diễn nữa.

Cuối cùng, tôi rất buồn mà nói rằng, có một số người Việt đã sống trong cộng đồng từ lâu, đã biết cơ cấu tổ chức của các Ban Chấp Hành Cộng Đồng Người Việt Tự Do ở khắp mọi Tiểu Bang, mọi quốc gia có người Việt sinh sống. Đó là những ban chấp hành do toàn thể người dân Việt ở nơi đó bầu lên. Thậm chí chính những người này đã đi bầu phiếu cho các ban chấp hành này nữa. Nay chỉ vì tự ái cá nhân, vì muốn nghe vài ca sĩ Việt Nam hát, mà đã muối mặt tuyên bố:
“Cộng đồng cũng chỉ là một hội đoàn nhỏ hẹp, làm sao có thể đại diện cho mọi người mà áp đặt chuyện chống đối, chuyện biểu tình cho tất cả mọi người Việt được?”

Họ quên rằng, ban chấp hành Cộng Đồng là do mọi người dân Việt bầu ra, nếu họ không muốn hoặc không chấp nhận ban chấp hành này, chỉ còn một cách duy nhất là họ cũng ra ứng cử để trở thành ban chấp hành Cộng Đồng mà thôi. Chính phủ Úc cũng chỉ là một nhóm người thôi, nhưng họ được mọi người dân Úc bầu ra, không ai có thể nói chính quyền này chỉ có vài người mà muốn áp đặt việc này việc nọ lên tất cả người dân Úc.

Nói tới đây, tôi đành cùng với anh bạn mà nói với nhau:

Người Việt Nam mình . . . dễ tính quá, dễ dãi quá, cả tin quá.

Người Việt Nam mình, miệng nói là chống cộng, nhưng hễ bọn Việt cộng đua ra cái gì hơi có vẻ theo ý mình, thì vội vàng cho là hay, là đẹp, nhắm mắt làm theo, nghe theo.

Đương nhiên, đó chỉ là một số người thôi. Còn đa số người Việt Nam còn lại, đều biết suy nghi, biết phải trái, biết nhường nhịn nhau, và biết tôn trọng Cộng Đồng.

NGƯỜI VIỆT CỦA TÔI . . . LÀ THẾ ĐẤY.

NGUYỄN KHẮP NƠI.

 

10 Ý Kiến Giữ Nước Của Một Người Việt Hải Ngoại


 

 

10 Ý Kiến Giữ Nước Của Một Người Việt Hải Ngoại


“Đi với Tàu mất nước
, đi với Mỹ mất đảng” quí vị đã chọn con đường đi với Tàu, đã dâng cho Tàu khoảng 1.000 cây số vuông đất biên giới, hơn 20.000 cây số vuông vùng biển vịnh Bắc Bộ, đảo Hoàng Sa và một phần của đảo Trường Sa v.v
 
Quí vị đã quên 2 điều :
1.- Lòng tham con người vô đáy.
2.- Nước mất thì nhà tan.

Đến giờ phút này quí vị mới bắt đầu hiểu được điều thứ nhất khi bọn Tàu Cộng vẫn chưa thỏa mãn những gì quí vị hiến dâng mà còn tham lam muốn chiếm hết cả Biển Đông nhưng quí vị chưa hiểu được điều thứ 2 vì chưa từng nếm qua như chúng tôi, những người lính Miền Nam Việt Nam, đã cay đắng bao phen với nỗi niềm mất nước.

Nay chúng tôi tuổi đã già đang sống bình yên và tìm vui bên nhau với tình huynh đệ chi binh ở tận trời Tây với tấm lòng không hề hổ thẹn với non sông và con cháu, con cái chúng tôi đã hội nhập và thành danh trên miền đất lạ, chỉ có những kẻ vô ý thức trong chúng tôi mới mong áo ấm về làng hay lom khom bên cạnh quí vị để được ngồi hưởng những bữa ăn thịnh soạn bên những cặp mắt thèm thuồng của bà con lối xóm hay của đám ăn mày rách rưới vây quanh.

Quê hương Việt Nam đã xa vời vợi từ địa lý lẫn trong tâm hồn, người dân Việt Nam cũng không còn cùng chung nhịp đập với kẻ tha hương hàng chục năm và lẽ dĩ nhiên quí vị chỉ còn là những tên bán nước hèn với giặc ác với dân trong con mắt của những kẻ già xa xứ. Nhưng chúng tôi vẫn muốn có vài hàng để nói lên vài ý kiến trước tình hình đất nước lâm nguy vì không muốn 80 triệu dân Việt Nam đi vào con đường đau đớn mà quí vị đã từng dẫn chúng tôi đi qua, con đường nô lệ và mất nước.



Sau khi đi với Tàu không được tôi lại thấy quí vị đang muốn đi theo Mỹ hay dựa vào Mỹ để chống lại Tàu. Hành động này của quí vị là một hành động ngây thơ trong một thời gian ngắn vì thế chiến lược vì mưu mô thủ đoạn và quyền lợi của Mỹ và Tàu quí vị có thể đưa đất nước thêm một lần nữa vào vòng bi thả.
Không cần phân tích và giải thích nhiều quí vị cũng sẽ biết rằng chính phủ Mỹ sẽ không bao giờ đem tài sản và xương máu dân Mỹ tham chiến để bảo vệ một nước cộng sản.
Trái lại, họ còn mong hai nước cộng sản đánh nhau để Tàu Cộng sa lầy và họ hưởng lợi nhờ bán vũ khí cho một vùng Đông Nam Á đầy lo sợ.

Việc Tàu Cộng hai lần cắt cáp tàu thăm dò dầu khí của Việt Nam, kêu gọi đấu thầu trong vùng lãnh hải của Việt Nam, cấm ngư dân Việt Nam đánh cá, tung hàng chục ngàn tàu đánh bắt cá trên biển đông, lập thành phố Tam Sa, đồn trú quân trên các đảo chiếm đóng v.v… là những việc đã được tính trước để thực hiện hai nước cờ :
Nước cờ thứ nhất : Tìm cho ra những tên có tư tưởng chống Tàu trong quí vị để thanh lọc thêm, biến bộ chính trị đảng cộng sản thành một ổ tình báo toàn rặt người của Tàu Cộng, dùng ổ tình báo ấy cai trị nước Việt Nam.



Nước cờ thứ hai : Thực hiện chiến thuật tằm ăn dâu, từng bước chiếm biển, chiếm đất chiếm nước và tròng vòng nô lệ vào đầu dân Việt.

Tôi không bàn về nước cờ thứ nhất, dẫu có bàn cũng không thành công vì nước cờ này là nước cờ của quí vị tự xử với nhau. Tôi nghĩ quí vị cũng đã biết nước cờ này rồi nên chẳng có vị nào dám lên tiếng chống Tàu Cộng trước sự hung hăng quá lố của chúng. Tôi chỉ xin có ý kiến với một vài người còn yêu nước trong quí vị về nước cờ thứ 2 vì khi đối phó với nước cờ này phải chọn một con đường đúng đắn đề đi với nhiều chuẩn bị và nếu cần phải giải quyết bằng một cuộc chiến.

Thế thì con đường mà quí vị cần phải chọn để đi cho đất nước qua cơn lâm nguy là con đường như thế nào ? theo tôi, quí vị nên chọn con đường đi cùng dân tộc Việt Nam và sử dụng nội lực của toàn dân để chuẩn bị chiến tranh nếu không tránh được.
Đó là con đường duy nhất trong tình thế hiện nay vừa cứu được đất nước ra khỏi bàn tay bá quyền tham lam của Tàu Cộng vừa tạo cho quí vị may ra có thể tồn tại trước cao trào cách mạng dân chủ Hoa Lài đang diễn ra trên toàn thế giới.

Muốn đi theo con đường cùng dân tôc Việt Nam quí vị cần thực hiện những điều sau :
1.- Lặng lẽ hủy những cuộc họp giao ban giữa ban văn hóa tư tưởng và báo chí hàng tuần:
Hành động này có nghĩa là bước đầu trả tự do thông tin cho người dân, dùng tiếng nói của dân để mở mặt trận truyền thông vạch mặt chỉ tên bọn nội tuyến cho Tàu Cộng trong quí vị và phổ biến cho bọn Tàu Cộng biết lòng yêu nước và sẵn sàng chiến đấu chống quân ngoại xâm của dân Việt.

Thế giới tư bản sử dụng hai đòn bẩy để đốc thúc nền kinh tế. Đó là nhà băng để tạo vốn cho người đầu tư và thị trường chứng khoán để tập trung vốn cho người đầu tư.
Nguyên tắc căn bản để cho thị trường chứng khoán hoạt động hiệu quả là cần tự do thông tin.
Chỉ vì lo sợ người
dân biết được những lừa phỉnh về chính trị mà quí vị đã độc quyển
thông tin gây nên cảnh 1.000 tấn vàng, vốn đầu tư của quốc gia, được người dân đem dấu trong các vách nhà vì không tin tưởng quí vị và đất nước Việt Nam thuộc loại nghèo nhất thế giới. Kinh tế không phát triển thì quí vị lấy tiền ở đâu để mua vũ khí bảo vệ tổ quốc?

2.- Ôm gói nhân quyền lobby quốc hội và chính phủ Mỹ:
Lobby có nghĩa là vận động hành lang trong chính trị, một hoạt động thông thường trong tiến trình chính trị tại các nước tư bản. Gói nhân quyền bao gồm các quyền của con người mà quí vị đã hạ bút ký tại Liên Hiệp Quốc, các điều luật mà quí vị tự đặt ra như điều 4 hiến pháp, điều luật 79, điều luật 88 v.v…trả tự do cho những tù nhân lương tâm, thực thi đa nguyên, đa đảng v.v…
Quí vị không muốn đồng hành cùng dân tộc để cùng chống ngoại xâm thì không có gì để nói nếu quí vị muốn đồng hành cùng dân tộc thì quí vị nên có thành tâm trao trả tự do cho toàn dân và cải tổ chính trị hay nói theo thuật ngữ của người cộng sản là sửa lỗi hệ thống. Trước khi làm việc trên thì quí vị nên ôm gói nhân quyền lobby với quốc hội và chính phủ Mỹ.

Hành động này cốt tạo giới hành pháp và lập pháp Mỹ biết rằng quí vị đang muốn cải tổ chính trị theo hướng dân chủ, đang quay lưng với chủ nghĩa cộng sản lỗi thời, đang muốn trở thành một đồng minh thân thiết với Mỹ trong vành đai ngăn chặn tên bá quyền Tàu Cộng đầy nguy hiểm.

Gói nhân quyền là điều kiện cho quí vị thương lượng quốc hội Mỹ hủy bỏ luật cấm bán vũ khí sát thương cho Việt Nam và cũng là điều kiện để tiến tới một hiệp ước hỗ tương bảo vệ nhau của 2 quốc gia khi bị quốc gia khác xâm phạm và tìm kiếm viện trợ quân sự.

3.- Giăng thiên la địa võng trên đất liền để chuẩn bị chiến tranh.
Người lính Việt Nam và người lính Trung Cộng có nhiều điểm khác nhau rất xa. Một bên can trường xông pha chiến trận đầy kinh nghiệm trong cuộc chiến vừa qua.
Một bên vào lính để kiếm ăn, sống trong thanh bình một thời gian dài, thiếu kinh nghiệm và hèn nhát ( 5.000 người lính Tàu bị 100 tên lính Nhật dẫn đi giết mà chẳng có người lính nào dám chạy trốn ).
Nên khi đụng trận phần thắng nghiêng về Việt Nam nhiều
hơn, qua lịch sử cũng như hiện nay. Quân Tàu luôn luôn luôn ở trong thế thượng phong hùng mạnh khi ban đầu nhưng kết cục là những thảm bại trước tài điều binh khéo léo của người Việt.
Chiến tranh Việt Nam vừa qua là trận chiến với vũ khí hiện đại, đã để lại cho chúng ta nhiều bài học quí giá cho việc giữ nước trong đó có 2 hai trận đánh mà chúng ta cần phải nghiên cứu sâu để rút những kinh nghiệm khi phòng thủ mặt trận phía bắc nếu bị quân Trung Cộng tấn công.
Đó là trận đánh Đồi Thịt Băm (Hamburger Hill ) hay là cao điểm 937 ở thung lũng A Shau, Thừa Thiên và trận đánh Hạ Lào.

Trận đánh Đồi Thịt Băm cho chúng ta biết chiến thuật Chốt Kiềng phối hợp với lực hỗ trợ di động là một chiến thuật phòng thủ tốt có thể sử dụng một lực lượng nhỏ chận đứng được sự tấn công của một lực lượng lớn dù lực lượng tấn công có hỏa lực hùng hậu như Mỹ.

Trận đánh Hạ Lào cho chúng ta biết không nên lập những căn cứ to lớn để chặn đường tiến quân của đối phương vì với hỏa lực của chiến tranh hiện nay thì những căn cứ càng to càng dễ bị nghiền nát.
Chiến thuật Chốt Kiềng thường chọn ở vị trí cao để dễ bề ngăn chặn bộ binh tiến công nhưng lại ở vị trí không thể cản được chiến xa nên phải hỗ trợ thêm chiến thuật Mạng Nhện để thiết lập những Chốt Kiềng bí mật khác dưới lòng đất để chống chiến xa và tấn công bọc hậu hỗ trợ.

Địa lý phía bắc nước ta là một vùng đất dễ phòng thủ nếu được nghiên cứu địa thế để lập những vị trí phòng thủ trước thì việc chặn đứng quân Tàu không khó hay ít nhất cũng kéo dài được thời gian và càng kéo dài thời gian thì càng dễ dành được chiến thắng.
Giăng thiên la địa võng ở phía bắc để chờ đón quân xâm lăng Tàu là một việc quan trọng hàng đầu của quốc gia, kẻ nào chống lại thì cần trãm trước tấu sau vì nó chính hiệu là tên tình báo của Trung Cộng gài trong bộ chính trị.

Trong thời gian gần đây Tàu cộng đã chuyển hàng ngàn chiến xa áp sát biên giới phía bắc, đã dùng tiền mua đứt được Kampuchia nên chuyện mượn đường đổ quân vào Kampuchia để đánh vào phía nam và tây nguyên nước ta chỉ là thời gian, do đó chúng ta cũng cần giăng thiên la địa võng phía nam và tây nguyên và cũng cần bàn thảo ký với khối Asean một hiệp ước hỗ tương không cho nước khác mượn đường tấn công vào một nước của Asean với các biện pháp chế tài hữu hiệu khi hiệp ước bị xâm phạm.

4.- Thanh Toán Những Đóa Hoa Nở Trong Lòng:
Khi quân Tàu mở mặt trận 3 mặt giáp công (mặt trận phía bắc. mắt trận phía nam và tây nguyên, đổ bộ bằng đường biển ) mà lại có những đóa hoa nở trong lòng đất chúng ta thì phần chiến thắng nghiêng về phía quân Tàu nhiều hơn.
Quí vị cần phải bạch hóa tất cả những hồ sơ liên quan đến những đóa hoa nở trong lòng như Bauxite Tây Nguyên, Thuê Đất Thượng Nguồn v.v.. để dẹp trước những đóa hoa đó. Tự Do Ngôn Luận và Lòng Yêu Nước của dân Việt Nam sẽ vạch mặt chỉ tên giùm quí vị những tên tình báo của Trung Cộng đang gài trong bộ chính trị.
Các cơ quan tình báo cũng cần hoạt động mạnh ở 2 nước Lào và Kampuchia để đối phó với việc chuyển quân bí mật của Tàu trong 2 nước đó.

5.- Thành Lập Các Tiểu Đoàn Tác Chiến Cơ Động Để Đối Phó Với Mặt Trận Đổ Bộ Đường Biển.

Trong thời gian vừa qua truyền thông Tàu cộng thường rêu rao kế hoạch đổ bộ Thanh Hóa để chia Việt Nam ra làm 2 cho dễ dàng dành chiến thắng trên bộ.
Chúng rêu rao chỉ cần đánh 31 ngày là chiếm xong Việt Nam để hù dọa. Ý kiến này không thực tế thiếu kiến thức quân sự hay cố đánh lừa Việt Nam trải rộng quân ở những nơi không cần thiết vì hải quân Trung Cộng chưa đủ khả năng đổ bộ vào đường biển và việc đưa quân qua sông qua biển là một việc làm mà các vị chỉ huy quân sự luôn luôn tránh thực hiện, nhưng để bảo vệ vùng biển dài của mình Việt Nam cần trang bị nhiều tiểu đoàn tác chiến cơ động dọc theo bờ biển để nhanh chóng ứng phó.
 Ngoài những vũ khí hiện đại như tên lửa phòng thủ bờ biển thì cuối cùng bộ binh vẫn là yếu tố chính để quyết định chiến trường.

6.- Trang bị thêm tiểu đỉnh cho hải quân và máy bay tiêm kích cho
không quân để chờ đợi trận chiến ở Biển Đông.

Chiếm Biển Đông bằng bạo lực là điều ngu dại nhất của Tàu Cộng nhưng cũng có thể xảy ra vì chúng cần phải thực hiện chiến tranh để hướng nhân dân vào một mục tiêu khác và tạo điều kiện cho đảng cọng sản Trung Quốc tồn tại vững vàng.
Hồ Cẩm Đào nói còn quá sớm để đưa vấn đề Biển Đông ra bàn thảo ở hội nghị Asean tại Nam Vang là chờ cuộc huấn luyện không quân chúng bay lên hạ xuống chiếc hàng không mẫu hạm cũ kỹ sửa lại thành công xong rồi chúng sẽ đưa toàn bộ hải quân diễu võ giương oai trên Biển Đông để thực hiện chiến thuật tằm ăn dâu trên biển lấn chiếm từ từ từng hải đảo rồi dừng lại, rồi lấn chiếm từ từ cho đến toàn bộ Biển Đông.
Chiến tranh qui ước trên Biển Đông xảy ra thì Tàu Cộng nắm chắc phần thất bại vì chiếm được đảo nhưng không giữ được đảo do tất cả các đảo đều nằm trong tầm kiểm soát của không quân Việt Nam (xem nhận định của các báo ở Hồng Kông ). Chỉ cần không quân oanh tạc hải quân trên các tiểu đỉnh đổ bộ là việc lấy lại các đảo không khó khăn. Trận chiến trên Biển Đông xảy ra là một cơ hội tốt cho Việt Nam dành lại những phần đất và biển đảo đã mất.
 
Việt Nam đã phối hợp với Phi Luật Tân để cùng hoạt động về hải quân trên Biển Đông nhưng cũng cần liên hệ phối hợp thêm về không quân để làm chủ vùng biển nằm trong tầm hoạt động
của không quân. Cần hung dữ và chiếm lại khi bị mất một đảo, nếu không chiếm lại được đảo đã mất thì sẽ mất toàn bộ Biển Đông. Tên nào ngăn cản thì chính là tên tình báo Tàu nằm trong bộ chính trị.

7.- Malacca là tử huyệt của Trung Cộng.

Tử huyệt của Trung Cộng không nằm trên Việt Nam và Biển Đông mà nằm tại eo biển Malacca, dài 500 miles hẹp nhất là 1.5 mile, nơi cứ 2 chiếc tàu đi qua có 1 chiếc là của Trung Cộng.
Một cuộc thương lượng công khai cần phải có giữa các nước Asean hoặc giữa Việt Nam và 3 nước đang kiểm soát eo biển Malacca là Mã Lai, Nam Dương và Singapore vì 3 nước này cũng đang có những quyền lợi trên Biển Đông mà Trung Cộng đang rắp tâm cưỡng đoạt nên một hiệp ước hỗ tương bảo vệ nhau và nếu cần thì sẽ đóng eo biển Malacca đối với nước nào tấn công 1 nước của
Asean cần được hình thành để răn đe và đối phó chiến thuật chia rẽ
Asean để cai trị của Trung Cộng.
Chúng đang đem tiền mua chuộc Nam Dương và Campuchia nhưng chỉ cần 1 trong 3 nước đang kiểm soát eo biển Malacca ký thỏa ước với Việt Nam thì Trung Cộng phải dừng tay.
Các bạn
nghĩ thế nào khi chiến tranh trên bộ và trên biển giữa Việt Nam và
Trung Cộng xãy ra mà các tàu nhiên liệu và thực phẩm của Trung Cộng không đi qua được eo biển Malacca nên càng kéo dài chiến tranh thì Trung Cộng càng đi vào con đường chiến bại vì cả nước Trung Cộng đói rã người không có thực phẩm, dầu chạy xe chạy máy.

8.- Bí mật lên kế hoạch đánh chiếm Quảng Đông.
Tàu Cộng là một tên khổng lồ to xác tham ăn nhưng rất nhiều bệnh. Bốn phía của chúng đều thọ địch. Tây Tạng Tân Cương sẽ nổi lên dành độc lập bất cứ ngày nào. Nội Mông là một lò lửa đang âm ỉ cháy. Hồng Kông và Đài Loan là những ngọn đuốc tự do trong tâm hồn người Tàu. Chiến tranh biên giới với Ấn Độ chưa giải quyết xong. Hố ngăn cách giàu nghèo mỗi ngày mỗi sâu rộng, lòng căm phẫn của dân nghèo đang dâng cao… Đập Tam Hiệp sắp tan. Kinh tế suy thoái. Thât nghiệp dâng cao.

Các công ty sắp phá sản . Bong bong địa ốc sắp vỡ. Cách mạng hoa lài có thể sắp xảy ra v.v…
. Nếu cơ may nào đó Tàu Cộng sụp đổ do cách mạng hoa lài hay nội bộ thanh toán nhau thì quí vị cũng nên cùng Tân Cương, Tây Tạng, Ấn Độ, Nội Mông vùng lên đánh chiếm Quảng Đông để thương lượng dành lại những vùng đất vùng biển mà bọn Tàu Cộng đã cướp nên quí vị cũng cần có một kế hoạch trước.

9.- Gởi nhiều phái đoàn kêu gọi hỗ trợ khi có chiến tranh và lo dự trữ lương thực.
Sự trổi dậy của một nước Đại Hán hung hãn là mối lo của toàn thế giới nên sẽ có nhiều nước muốn hỗ trợ Việt Nam để chặn đứng sự bành trướng bá quyền của Tàu Cộng.
 
Nhân cơ hội Tàu Cộng đang leo thang đe dọa lấn chiếm trên Biển Đông, Việt Nam cần gởi nhiều phái đoàn đi dến từng quốc gia như Mỹ, Nhật, Úc, Nam Hàn, Ấn Độ, Anh, Pháp v.v… để thương
lượng ký những văn bản với các nước hứa thuận hỗ trợ một số lượng quân cụ và lương thực cần thiết trong tương lai khi Việt Nam lâm vào chiến tranh. Số lượng đạt được một ít từ một nước nhưng gom lại thì có thể đủ để tham chiến lâu dài. Song song với việc kêu gọi các nước viện trợ cũng cần tự dự trữ lương thực trước.

 

10.- Con đường ngắn nhất là con đường Miến Điện đang đi.
Nhưng Việt Nam không thể thực hiện được như Miến Điện là quay lưng ngay tức khắc với tên Đại Hán vì trong quí vị có quá nhiều kẻ nội tuyến của Tàu và nhiều tên thuộc phe bảo thủ. Muốn đi con đường của Miến Điện thì phải thanh toán nội thù bằng đảo chánh nếu không làm được thì làm công khai bằng cách lập hội nghị Diên Hồng để bịt miệng những tên nội tuyến chủ bại. Trước khi làm công khai cũng cần giữ một vùng an toàn để làm căn cứ kêu gọi thực hiện.
Quí vị đừng nghĩ rằng dựa vào Tàu Cộng sẽ được trường cửu, đừng nghĩ rằng càng nhân nhượng thì Tàu Cộng ngừng tay không chiếm nước, đừng nghĩ rằng càng lừa phỉnh càng thanh toán đối lập càng kiềm chế toàn dân tộc thì sẽ được yên ổn đề cướp bóc suốt đời, đừng cho rằng chẳng ai đủ khả năng hỏi tội quí vị khi quí vị đem đất đai tổ tiên dâng cho giặc Tàu để đổi lấy chỗ ngồi cai trị nhân dân.
200 năm trước ông tổ của quí vị là Các Mác đã tiên tri rằng chính phủ cộng sản sẽ tiến tới chính phủ tự tiêu. Điều tiên đoán của y đã xảy ra cho Liên xô và Đông Âu thì lẽ nào không xảy ra cho Tàu Cộng và CS Việt Nam.
 Khi đó người ngồi xử tội bán nước của quí vị sẽ là những người hiện đang ngồi bên cạnh quí vị.

© Nhất Hướng
© Đàn Chim Việt



 

Trung Quốc sẽ huấn luyện quân đội Campuchia



THỨ BẢY, NGÀY 26 THÁNG MỘT NĂM 2013


Trung Quốc sẽ huấn luyện quân đội Campuchia


(NLĐO) - Trung Quốc vừa ký một hợp đồng huấn luyện quân đội Campuchia, đồng thời cung cấp các loại vũ khí mới, khởi đầu là 12 trực thăng Z-9.


 

Theo nhận định của tờ Bangkok Post, buổi lễ ký kết được tổ chức đơn giản tại Phnom Penh vào ngày 24-1 nhưng chắc chắn sẽ gây xáo trộn trong khu vực.

Đặt bút ký vào hợp đồng là Thứ trưởng Bộ Quốc phòng Campuchia Moeung Samphan và Phó tổng tham mưu trưởng quân đội Trung Quốc Thích Kiến Quốc với sự chứng kiến của Bộ trưởng Quốc phòng Campuchia Tea Banh.

 


Ông Thích Kiến Quốc (trái) và Moeung Samphan bắt tay sau khi ký kết. Ảnh: Phnom Penh Post

 

Phát biểu tại buổi lễ, ông Tea Banh nói huấn luyện quân sự và 12 chiếc trực thăng trên của Trung Quốc sẽ “tăng cường năng lực của quân đội Campuchia trong lĩnh vực quốc phòng”. 12 chiếc trực thăng do Trung Quốc chế tạo sẽ thay thế phi đội già cỗi gồm các máy bay Nga của Campuchia. Trị giá số trực thăng là hơn 190 triệu USD, được trích ra từ chính khoản vay của Trung Quốc cho Campuchia từ tháng 8-2011.

Trong những năm gần đây, Trung Quốc hoạt động ngày càng nhiều trong cả quân sự lẫn kinh tế ở Campuchia. Năm 2012, các công ty Trung Quốc cam kết đầu tư 8 tỉ USD vào Campuchia, con số này tương đương gần 2/3 tổng giá trị nền kinh tế Campuchia.

Đối với Thái Lan, bất cứ nâng cấp nào của quân đội Campuchia cũng gây ra lo ngại do giữa hai nước này vẫn còn “hục hặc” xung quanh tranh chấp khu vực đền Preah Vihear.

Cùng ngày 24-1, các quan chức của ngành đường sắt Trung Quốc cũng ký một thỏa thuận thiết kế, tài trợ và xây dựng một cảng biển mới cùng 404 km đường sắt từ đền Preah Vihear đến Koh Kong, tỉnh đảo của Campuchia cách bờ biển Thái Lan không xa. Như vậy, tuyến đường sắt này chắc chắn sẽ phủ bóng lên toàn bộ biên giới phía đông của Thái Lan với Campuchia.

 


 

 

 

Vì sao "Hàng trăm người phá mỏ titan, 11 cảnh sát bị thương"


 


THỨ BẢY, NGÀY 26 THÁNG MỘT NĂM 2013


Vì sao "Hàng trăm người phá mỏ titan, 11 cảnh sát bị thương"


Công an Quảng Ngãi lập biên bản tại hiện trường mỏ titan ở xã Bình Châu, huyện Bình Sơn bị đập phá. Ảnh: Trí Tín. 

Công an Quảng Ngãi lập biên bản tại hiện trường mỏ titan ở xã Bình Châu, huyện Bình Sơn bị đập phá. Ảnh: Trí Tín.

 

Trong đêm 22 và 23/1, hàng trăm người được cho là kéo đến lán trại tạm mỏ titan của Công ty Cổ phần Khoáng sản Sài Gòn – Quảng Ngãi (ở thôn Châu Me, xã Bình Châu) phá hoại, cướp tài sản.

Cho rằng dự án sẽ gây ô nhiễm môi trường, làm cạn kiệt nguồn nước sinh hoạt, họ cản trở hoạt động của doanh nghiệp. Nhiều người được nhà chức trách cho là đã có hành động quá khích, cướp đi 200 triệu đồng (tiền mặt dùng trả lương cho nhân công và chuẩn bị cho lễ khởi công), máy tính; đập phá nhiều thiết bị, máy móc, vật dụng sinh hoạt và đốt quần áo của công nhân. Ước tổng thiệt hại ban đầu hơn 730 triệu đồng.

Cảnh sát tới hiện trường giải quyết vụ việc đã bị đám đông tấn công. 11 chiến sĩ bị thương, trong đó 2 trường hợp phải nhập viện cấp cứu.

Trước diễn biến phức tạp của vụ việc, chiều 24/1, sau cuộc họp khẩn với các ngành chức năng, để tạm thời giải tỏa “điểm nóng”, UBND tỉnh Quảng Ngãi yêu cầu doanh nghiệp tạm dừng hoạt động một tháng trước và sau Tết Nguyên đán.

 

Người dân kéo đến gây rối, đập phá tài sản của chủ đầu tư dự án khai thác titan. Ảnh: Trí Tín.
Người dân kéo đến dự án khai thác titan. Ảnh: Trí Tín.

Lãnh đạo tỉnh khẳng định, vị trí khai thác thí điểm mỏ titan nằm trong quy hoạch cảng Dung Quất 2, Khu kinh tế Dung Quất mở rộng đã được Thủ tướng phê duyệt. Việc cấp phép khai thác tận thu titan ở khu vực này là phù hợp với quy hoạch, tránh lãng phí tài nguyên.

Chiều 25/1, trao đổi với VnExpress, ông Trần Văn Sang (Trưởng công an huyện Bình Sơn) cho biết, cơ quan điều tra khởi tố vụ án để điều tra 4 hành vi: Gây rối trật tự công cộng, Phá hoại, Cướp tài sản và Chống người thi hành công vụ.

Cơ quan công an nhận định nhiều khả năng một nhóm người đã đứng ra xúi giục, kích động việc cản trở dự án. “Công an đang truy bắt những kẻ cầm đầu”, ông Sang nói.

 

Thiết bị khai thác titan của Công ty CP Khoáng sản Sài Gòn- Quảng Ngãi bị đập phá. Ảnh: Trí Tín.
Thiết bị khai thác titan của Công ty CP Khoáng sản Sài Gòn – Quảng Ngãi bị đập phá. Ảnh:Trí Tín.

Năm 2007, UBND tỉnh Quảng Ngãi cấp phép cho Công ty Cổ phần Khoáng sản Sài Gòn – Quảng Ngãi thăm dò, tìm kiếm và thu gom nguyên liệu khoảng sản trên địa bàn tỉnh. Đến năm 2009, doanh nghiệp được khai thác quặng titan tại xã Bình Châu (Bình Sơn) trên diện tích 78 ha. Theo giấy phép, trong 5 năm, công ty khai thác khoảng 9.000 tấn mỗi năm với tổng doanh thu hơn 118 tỷ đồng.

Sau một tháng đưa phương tiện, máy móc đến dựng lán trại ở công trường, trong 5 ngày (25/5 đến 30/5/2009), hàng chục người dân kéo đến hiện trường ngăn cản, rượt đuổi công nhân. Dự án bị đình trệ. Tháng 11/2011, tỉnh Quảng Ngãi tiếp tục cho phép doanh nghiệp triển khai thực hiện khai thác thí điểm quặng titan với 6,8ha trong tổng số 78 ha (đã cấp phép năm 2009), nhưng người dân địa phương vẫn không đồng tình.-Hàng trăm người phá mỏ titan, 11 cảnh sát bị thương– (VNE).  - Vụ “bốc hơi” titan: 106 tấn hàng là nước (!?) (NLĐ).

Gần 1.000 công nhân may đình công tập thể (PNTP).PNO – Ngày 25/1, gần 1.000 công nhân Công ty TNHH may mặc Ba Sao (đóng tại Khu công nghiệp Hòa Khánh, quận Liên Chiểu, TP.Đà Nẵng) đã nghỉ việc tập thể, đòi tăng lương và giải quyết các chế độ thưởng.

Theo các công nhân, do mức lương hiện tại không thỏa đáng nên lãnh đạo công ty hứa sẽ bắt đầu tăng lương từ tháng 1/2013 nhưng đến nay vẫn không thực hiện dù công việc họ được giao nhiều hơn.

Chị Phan Thị Kim Thành, công nhân kiểm hàng cho biết, trước đây mỗi tháng phải làm việc 26 ngày, mỗi ngày làm việc 10 tiếng và hoàn thiện 18.500 sản phẩm mới được mức lương 3 triệu đồng. Từ tháng 1/2013, công ty yêu cầu phải hoàn thiện 20.000 sản phẩm/tháng mới được mức lương 3 triệu đồng.

 


Các công nhân nghỉ việc đứng ngoài xưởng sản xuất

 

Ngoài ra, phần lớn công nhân không có BHYT, BHTN dù công ty vẫn thu hàng tháng. Chị Võ Thị Sơn, công nhân kiểm hàng cho biết: “Tôi làm việc được 3 năm, đóng BHYT đầy đủ nhưng không được cấp thẻ. Một tháng trước, tôi bị bệnh phải nhập viện điều trị thì phải thanh toán toàn bộ chi phí vì không có thẻ BHYT”.

Các công nhân tham gia đình công cho biết, đến thời điểm này công ty vẫn chưa công bố ngày nghỉ tết, mức thưởng tết cho người lao động. “Những năm trước, công ty công bố ngày nghỉ, mức thưởng trước 1 tháng để công nhân chủ động sắp xếp công việc. Tuy nhiên, năm nay đại diện công nhân đề nghị lãnh đạo công bố thì không nhận được câu trả lời cụ thể”, một công nhân nói.

Ngay khi vụ đình công xảy ra, đại diện Sở Lao động – Thương binh và Xã hội, Liên đoàn Lao động TP.Đà Nẵng đã có mặt tại công ty để giải quyết. Mỗi tổ công nhân cử 2 đại diện để làm việc với lãnh đạo công ty. Tuy nhiên, đến 15 giờ chiều cùng ngày, các công nhân vẫn chưa trở lại làm việc do chưa nhận được lời giải thích chính đáng của lãnh đạo công ty. Lãnh đạo công ty cũng yêu cầu lực lượng bảo vệ ngăn cản các phóng viên không được tham dự buổi làm việc.

Được biết, trong năm 2012, công nhân Công ty TNHH may mặc Ba Sao cũng nhiều lần đình công tập thể đòi quyền lợi do mức lương quá thấp.

TP.HCM: Goá phụ mặc áo tang đòi Sở Y tế làm rõ cái chết của chồng (PNTP).  PNO – Sáng 25/1, goá phụ Đặng Thị Liên và con trai tiếp tục mặc áo tang, cầm biểu ngữ đến Sở Y tế TP.HCM yêu cầu làm rõ cái chết của chồng, cha mình là ông Đinh Văn Thường (49 tuổi), người từng được điều trị tại Bệnh viện (BV) Bình Dân và tử vong hơn 2 tháng trước.

 Được biết, đây là lần thứ ba mẹ con bà mặc áo tang đến Sở Y tế TP.HCM đòi làm rõ cái chết của ông Thường.

Không đoán ra bệnh vẫn mổ?

Theo phản ánh của bà Đặng Thị Liên (51 tuổi, ngụ tại quận 4, TP.HCM) vợ của người quá cố Đinh Văn Thường (49 tuổi), ông Thường bị đau lưng, đi tiểu lắt nhắt thường xuyên nên bà đã đưa ông đến khám tại khu kĩ thuật cao của BV Bình Dân. Kết quả cho ra bệnh là: đau quặn thận, thận phải ứ nước độ 1. Tuy nhiên sau đó, BV lại cho chồng bà nhập viện tại khoa gan mật vì cho rằng chồng bà bị giãn ống mật chủ và có sỏi trong ống mật chủ.

Cũng theo bà Liên, sau khi nhập viện tại khoa gan mật, các bác sĩ tiến hành chiếu chụp đủ thứ nhưng không đưa ra kết luận nào. Họ yêu cầu gia đình bà đưa bệnh nhân qua Trung tâm Y khoa Medic chụp cộng hưởng từ (MRI). Các kết quả đều âm tính, chồng bà không bị giãn ống mật chủ, không thấy sỏi ống mật chủ; nhưng không hiểu sao bác sĩ BV Bình Dân vẫn gọi lên tư vấn và đề nghị gia đình ký giấy cho mổ lấy sỏi.

 


Bà Liên và con trai trước cổng Sở Y tế TP.HCM sáng 25/1

 

Ngày 31/7/2012, ông Thường được mổ lấy sỏi; nhưng không thấy có viên sỏi nào được lấy ra, bác sĩ cũng không giải thích gì cho gia đình. Ngày 3/8/2012, bà Liên được bác sĩ báo chồng bị ung thư ống mật và cho đặt ống dẫn lưu mật ra ngoài và được thông báo ông Thường chỉ sống được thêm 3 tháng.

Ngay sau khi nhận được tin “sét đánh”, ngày 4/8/2012, bà Liên đã khiếu nại lên giám đốc BV Bình Dân đề nghị làm rõ bệnh tình của chồng bà. Tuy nhiên, sau gần 2 tháng, bà vẫn không được BV giải quyết. Bà Liên đã gửi đơn khiếu nại lên Sở Y tế TP.HCM và nhiều lần xin gặp giám đốc Sở để trình bày sự việc nhưng đều bị từ chối.

Bà Liên cho biết: “Sau ca phẫu thuật, dù sức khỏe của chồng ngày càng suy sụp nhưng phía BV vẫn cho xuất viện mà không cần phải đóng viện phí. Qua những lần tái khám, thấy chồng trong tình trạng nguy kịch, tôi đề nghị cho nhập viện trở lại nhưng BV Bình Dân kiên quyết từ chối.  Đường cùng, tôi phải cầu xin BV 115 và chấp nhận giải thích của bác sĩ rằng chồng tôi có thể sẽ tử vong tại đây”.

Ngày 21/11/2012, ông Thường đã trút hơi thở cuối cùng.

Ngày 9/1/2013, Sở Y tế TP.HCM đã lập Hội đồng chuyên môn xem xét và kết luận: “Bệnh viện Bình Dân không sai sót về phẫu thuật nhưng có thiếu sót do không tư vấn cho thân nhân người bệnh trong quá trình phẫu thuật khi phát hiện bất thường so với chẩn đoán trước mổ”.

Ngày 15/1/2013, Sở Y tế TP.HCM có công văn trả lời bà Liên rằng: “Quy trình chụp MRI gan mật tụy của Trung tâm Y khoa Medic được thực hiện đúng; nhưng trong trường hợp này do khối u đường mật không bắt thuốc tương phản nên không thể hiện hình ảnh khối u đường mật trên kết quả MRI”.

Bà Liên bức xúc: “Chồng tôi đâu phải người ngoài hành tinh, sao các kết quả xét nghiệm đều âm tính, đều không thấy gì cả, khi mổ ra bằng mắt thường thì các bác sĩ lại phát hiện…ung thư”. Không đồng tình với kết luận này, nên bà Liên tiếp tục khiếu nại.

Bà Liên cho rằng việc bác sĩ không chẩn đoán ra bệnh nhưng vẫn tiến hành phẫu thuật đã trực tiếp gây ra cái chết của ông Thường. Bà Liên hoàn toàn không đồng ý với việc BV đã vội vàng xử trí theo hướng khác mà không thông báo cho gia đình bà. Nếu biết trước chồng bị ung thư, bà đã không ký giấy mổ.

BV Bình Dân hành xử chưa đúng

Tại buổi tiếp xúc với người nhà ông Thường và báo chí về vụ việc trên, sáng 25/1/2013, ông Nguyễn Tấn Bỉnh, Giám đốc Sở Y tế TP.HCM, nhìn nhận BV Bình Dân có sai sót khi thay đổi phương án xử trí mà không kịp thời thông báo, lấy ý kiến của người nhà bệnh nhân. Việc không chăm sóc tốt bệnh nhân của BV Bình Dân khi bệnh nhân trở nặng là nguyên nhân gây nên sự bức xúc của gia đình.

Ông Bỉnh bày tỏ sự chia sẻ và đồng cảm với bức xúc với bà Liên. Theo ông Bỉnh, nếu người nhà không đồng tình với kết luận của Hội đồng khoa học Sở Y tế TP.HCM thì có thể gửi đơn lên cấp cao hơn hoặc nhờ tòa án giải quyết. Ông Bỉnh nhìn nhận những sai sót trong y khoa, cả chủ quan, lẫn khách quan là vẫn có thể xảy ra; tuy nhiên, cách hành xử của BV Bình Dân đối với bệnh nhân là chưa đúng. Ông Bỉnh cũng cho rằng thái độ hành xử của nhân viên y tế còn kém và gửi lời xin lỗi đến gia đình bà Liên.

Sau cuộc thương thảo, gia đình bà Liên đề nghị Sở Y tế TP.HCM đưa ra hướng giải quyết cụ thể trường hợp sai sót, thiếu tư vấn của bác sĩ BV Bình Dân dẫn đến cái chết của chồng bà.

Đại diện Ban giám đốc BV Bình Dân cho biết, trong tuần tới, BV sẽ cử người xuống gia đình bà Liên thăm hỏi và sẽ thỏa thuận mức hỗ trợ cho người nhà bệnh nhân.

 


 

 

 

 


__._,_.___

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link