Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Monday, January 28, 2013

PHẠM DUY: CŨNG MỘT KIẾP NGƯỜI!






KHONG VE VIET NAM NEU CON VIET CONG (KVVNNCVC)
MUON CHONG TÀU CONG PHAI DIET VIET CONG (MCTCPDVC)
MUON DIET VIET CONG PHAI DIET VIET GIAN (MDVCPDVG)



Cọp chết để da,
Người chết đề tiếng.
Nhưng là tiếng thơm chứ không phải là tiếng xu uế.
LDS


PHẠM DUY: CŨNG MỘT KIẾP NGƯỜI!

NGUYỄN THIẾU NHẪN


Hỡi ơi! Cũng một kiếp người
Kẻ thì lưu xú, người thời lưu danh!


LTG: Theo tin báo chí trong nước thì nhạc sĩ Phạm Duy đã qua đời vào ngày 27-1-2013, hưởng thọ 92 tuổi.

Cách đây 18 năm, năm 1995, khi nhạc sĩ Phạm Duy tổ chức ra mắt Hồi Ký, tôi có viết bài “Phạm Duy vẫn ở thôn Đoài”, tựa lấy từ một bài viết của nhà thơ Trần Dạ Từ.

Năm 2005, tôi bổ sung thêm một số chi tiết sau khi nhạc sĩ Phạm Duy tuyên bố những lời nịnh bợ VC để xin xỏ về nước, trả lời phỏng vấn vung vít nhục mạ người Việt hải ngoại trên các báo ở trong nước. Và đổi tựa bài viết thành “Phạm Duy vĩnh biệt thôn Đoài”.

Mới đây, tình cờ đọc bài phỏng vấn Phạm Duy của trang mạng Việt ngữ của đài BBC, thấy những câu trả lời của Phạm Duy mà tội nghiệp cho nhân cách của ông ta.

Ai cũng biết cái trang mạng Việt ngữ của đài B(ọn) B(ọ) C(hét) là cái trang mạng của tên tay sai VC Nguyễn Giang.

Trang mạng này hết đưa bài viết của ả Tiến sĩ mén Đỗ Ngọc Bích, đến đưa bài phỏng vấn tên Tướng nằm vùngNguyễn Hữu Hạnh để nhục mạ chế độ VNCH.

Mới đây, tên này lại viết bài ca tụng cuốn sách “Bên Thắng Cuộc” của ký giả VC Huy Đức lên tới tận mây xanh.

Tất cả những việc làm này đều có mục đích phân hoá cộng đồng người Viêt tỵ nạn cộng sản theo chủ trương, đường lối của nghị quyết 36.

Khi đài BBC hỏi: “Ở Phillipines, ông đã viết “Tị nạn ca”, “Nhục ca” có đúng không?”

Nghe Phạm Duy trả lời: “Những bài đó là những bài soạn ra trong lúc hoảng hốt, không nên nhắc đến làm gì. Tôi quên rồi”, nghe thiệt là tội nghiệp cho thân phận những kẻ hàng thần!

Đài BBC hỏi: “Bài “Quê nghèo” thì ông diễn tả điều gì?”

Phạm Duy trả lời: “Tôi không xa kinh kỳ sáng chói”, có những ông già “Cày bừa thay trâu” thì khổ quá. Đó là một bài mà nhiều người VN rất cảm động, rất thích, là bởi tôi nói được những cái đó lên”.

Rất là chua xót khi nghe nhạc sĩ Phạm Duy tự khoe mình là “nói lên được cái cảnh có những ông già cày bừa thay trâu từ mấy mươi năm trước”; nhưng nay nhạc sĩ Phạm Duy không chịu nói lên dùm những cái thảm cảnh của những phụ nữ mà cả mẹ con phải khoả thân để giữ lại mảnh đất để cày bừa sinh sống mà bọn công an VC nó vẫn nhẫn tâm lôi đi sềnh sệch như lôi những con vật để chiếm đất của người dân!

Và càng mỉa mai hơn khi trang mạng Việt ngữ của đài BBC đi cái titre: “Tôi về đây là vì tôi yêu nước” bên cạnh bức ảnh của một ông già trên 90 tuổi là nhạc sĩ Phạm Duy.

*

Xin thưa ngay đây chỉ là cái tựa của một bài viết để quý vị có quen biết với nhạc sĩ Phạm Duy khỏi thắc mắc, chất vấn vì ông ta ở Midway City mà ông ta thường dịch ra là “Thị Trấn Giữa Đường” chớ đâu có ở thôn Đông, thôn Đoài nào đâu mà bảo là Phạm Duy vĩnh biệt …thôn Đoài!

Vào năm 1995, chúng tôi có viết bài “Phạm Duy vẫn ở thôn Đoài”, lấy từ tựa đề do nhà thơ Trần Dạ Từ đặt, và tờ báo đăng tải bài viết này là tạp chí Thế Kỷ 21. Vào khoảng năm 1993, khi mới định cư ở Thụy Điển, nhà thơ Trần Dạ Từ được nhạc sĩ Phạm Duy nhờ viết lời giới thiệu cho quyển Hồi Ký. Trong bài viết đại ý nhà thơ ca ngợi là tù nhân ở nơi nhà thơ bị giam giữ là trại tù Phan Đăng Lưu rất “biết ơn” nhạc sĩ Phạm Duy đến nỗi cứ khi vắng mặt cai tù là các tù nhân bèn “ới” nhau “Phạm Duy đi”, tức mang nhạc Phạm Duy ra mà hát.

Dù thiên kiến đến thế mấy, chúng ta cũng không thể phủ nhận nhạc sĩ Phạm Duy là một thiên tài đã đóng góp rất nhiều cho nền âm nhạc Việt Nam. Chúng ta “mang ơn” Phạm Duy cũng như chúng ta đã “mang ơn” Nguyễn Trãi với “Bình Ngô đại cáo”: “Việc nhân nghĩa cốt ở yên dân/Quân điếu phạt chỉ vì khử bạo”; mang ơn thái-sơn-lục-bát Nguyễn Du với “chữ tài liền với chữ tai một vần/Hải đường lả ngọn đông lân/Giọt sương treo nặng cành xuân la đà/Rằng trong lẽ phải có người, có ta”; mang ơn Nguyễn Đình Chiểu với “Trai thời trung hiếu làm đầu/Gái thời tiết hạnh làm câu trau mình”; mang ơn Lam Phương với “em ơi nếu một không thành thì sao/Non cao đất rộng biết đâu mà tìm?... Tàu đưa ta đi tàu sẽ đón ta về. Quê hương sẽ sống lại yêu thương…” v.v…

Với bài viết này, người viết không làm chuyện khen phò mã tốt áo! Cũng không có ý đả kích nhạc sĩ Phạm Duy. Chúng tôi chỉ xin ghi lại những bài báo ở hải ngoại cũng như ở trong nước có liên quan đến nhạc sĩ Phạm Duy, để độc giả có cái nhìn chính xác về những việc làm của nhạc sĩ Phạm Duy.

*
-Bài thứ nhất là một trích đoạn trong bài “Buồn vui Cali”, tác giả là Người Cali, đăng trong tạp chí Dân Chủ Mới số 43, phát hành vào tháng 6 năm 1995, như sau:

“…Thêm một Phạm Duy, ngày xưa nhà cao cửa rộng, con cái toàn làm lính kiểng, nhờ những bài “Tình ca”, “Kỷ vật cho em”… chửi Cộng sản và mang tình tự dân tộc, giờ đã mấy phen xin về Việt Nam nhưng bị tụi Việt Cộng từ chối. Ông “già không nên nết này” đã trả lời cuộc phỏng vấn của nhật báo “Người Việt” ra ngày thứ Sáu 28-4-95 trong bài “Cảm nghĩ của người Việt hải ngoại về 30/4”, do ký giả Lý Kiến Trúc thực hiện rằng: “Trong hai mươi năm thế giới đã đổi thay, Berlin đã thay đổi thì tất nhiên Hà Nội cũng phải thay đổi. Và tôi, tôi cũng thay đổi cái suy nghĩ của tôi, cũng như một số người khác, về cuộc sống ở đây. Ví dụ như những năm đầu đến Mỹ, tôi nghĩ có lẽ tôi sẽ sống và chết ở đây, nhưng hôm nay tôi lại thấy tôi có thể về được. Đừng bắt tôi suy nghĩ như năm bảy mươi nhăm. Về cái cuộc sống của tôi, thì trước kia tôi chuẩn bị chết ở đây, còn bây giờ tôi chuẩn bị chết ở Việt Nam. Điều đó có ảnh hưởng đến công việc làm. Như trước kia, tôi cũng như mọi người, chống một cái gì đó đến tận cùng… cho đến bây giờ cái lối chống cũ nó không cải tiến được, nên cũng chẳng gọi là theo được.”

Để kết thúc bài phỏng vấn, nhật báo Người Việt hỏi nhạc sĩ Phạm Duy cảm tưởng về ngày 30-4, ông hoan hỉ trả lời:“Tôi rất vui mừng, vì tôi cảm thấy cái ngày tôi chết… tôi sẽ chết tại quê hương, chứ không phải tôi sống tại quê hương, không lâu đâu…”

Đó, những lời tâm huyết của một thiên tài âm nhạc của Việt Nam Cộng Hòa trước đây như thế đấy! Nhà thiên tài đã viết trong cuốn hồi ký của đời mình rằng ông ta đã từng “có hơn hai trăm mối tình mật thiết với đàn bà” trong thời gian ông ta nổi tiếng và đã có gia đình, “bỏ vùng Cộng sản về với Quốc Gia vì sinh kế, chứ không phải vì lý tưởng…”

-Bài thứ hai, được đăng ở trang 26, tạp chí Thời Sự số 2 ở Florida như sau:

“Nhạc sĩ Phạm Duy có chụp hình chung với Đại sứ Việt Cộng hay không?”

Gần đây có một vài tờ báo đưa tin nhạc sĩ Phạm Duy đã đến tòa Đại sứ CS Trịnh Ngọc Thái vào ngày 7-1-95. Tin này đã gây xôn xao dư luận không ít trong hàng ngũ những người Quốc Gia từng yêu mến một nghệ sĩ tài ba tên tuổi như nhạc sĩ Phạm Duy.

Chúng tôi đã gặp nhạc sĩ Phạm Duy và đã được nhạc sĩ cho biết như sau:
“Tôi xin khẳng định với quý anh là Phạm Duy này không hề quen biết với ông đại sứ Trịnh Ngọc Thái bao giờ để mà nói câu như thế, cũng chưa từng chụp hình với ông ấy. Bức hình mà một số báo đưa ra là hình tôi chụp với một người bạn thân tên Nguyễn Văn Tuyên tại nhà riêng của ông ấy, chứ không phải Đại sứ Cộng sản Trịnh Ngọc Thái.”

Nhạc sĩ Phạm Duy còn cho biết ông đã yêu cầu tờ Ép-Phê ở Paris do ông Trần Trung Quân chủ trương đăng tin sai phải đính chính, nếu không ông sẽ đưa ra tòa về tội vu cáo. Tạp chí Ép-Phê đã đăng lời “cáo lỗi” trên mặt báo, nguyên văn như sau:

“Cáo lỗi

Trong ấn bản số 4, phát hành tháng 2-1995, nơi trang 12, phóng viên Dương Thiện Ý đã viết: “Nhạc sĩ Phạm Duy tuyên bố: Tôi bỏ chiến khu đi ra thành chẳng qua vì cuộc sống kinh tế. Thực tâm mà nói, 40 năm nay tôi chẳng ưa thích gì ‘bọn ngụy miền Nam’, cùng với một tấm hình với lời ghi chú: ‘Từ trái qua phải: Đại sứ VC Trịnh Ngọc Thái, Phạm Duy và ông Trần Văn Khê.’

Nay phối kiểm lại, nhạc sĩ Phạm Duy cho biết ông chỉ chụp hình chung với ông Trần Văn Khê và một người bạn thân chứ không phải là đại sứ VC Trịnh Ngọc Thái, cũng như chưa bao giờ tuyên bố câu nói trên. Thành thật xin lỗi nhạc sĩ Phạm Duy về sự sơ suất ngoài ý muốn này

Tạp chí Ép-Phê.”

-Bài thứ ba là một trích đoạn trong bài “Từ Chế Lan Viên đến Nam Chi – 4 Điểm Chiến Thuật Trong Âm Mưu Du Kích Văn Hóa của Cộng sản” của tác giả Trần Ngọc Lũ, đăng trên tạp chí Tân Văn số Xuân Mậu Thìn như sau:

“… Có lần trong bài viết có tựa đề ‘Văn hóa thực dân mới chết hay chưa chết?’ đăng trên tạp chí Văn Học, Hà Nội số 5-6-1985. Chế Lan Viên quai mỏ ra chửi rủa Phạm Duy:

“Cái anh nhạc sĩ dân ca, dâm ca, tục ca từng tuyên bố: “Moa thì có lý tưởng mẹ gì ngoài tình và tiền”, anh ấy năm kia lại giở trò lý tưởng rồi. Đêm ấy tôi ở Bruxelles (Bỉ) đang nói chuyện với anh chị em Việt kiều, thì cách chỗ tôi một cây số thôi, Phạm Duy cùng đoàn nghệ thuật của anh ta đang thóa mạ Tổ quốc.”

Hai năm sau, trên tạp chí Sông Hương số 21, xuất bản tại Huế vào tháng 9-86, cũng lại Chế Lan Viên viết về Phạm Duy, nhưng giọng điệu khác hẳn. Tưởng như lúc này cuối năm 1986, Chế Lan Viên vừa viết vừa cầm khăn mù-xoa thút thít:

“Mất Phạm Duy, chúng ta tiếc lắm, vì anh có tài lớn. Nhưng chúng ta làm sao được! Anh ấy bỏ chúng ta chứ chúng ta đâu có bỏ anh. Hồi đi Bình Trị Thiên với tôi năm 49, anh viết “Bên ni, bên tê”, “Bà mẹ Gio Linh” rất xúc động. Nhưng anh đã “dinh tê” về Hà Nội…

Sau chiến thắng vĩ đại của ta hồi năm 75, hình như anh lại xúc động lại. Anh Trần Văn Khê ở Pháp về, hỏi ý kiến anh Tố Hữu, anh Tố Hữu bảo “bỏ khúc giữa, lấy khúc đầu và khúc đuôi.” Nghĩa là quên đi thời Phạm Duy theo Pháp và theo Mỹ, chỉ nhớ cái gì đẹp nhất trước kia và nên, sau này…

… Chúng ta kiên trì, nhưng biết làm sao được! Nếu Phạm Duy cóc cần sự kiên trì ấy, 1979 tôi đang ở thủ đô Bruxelles của Bỉ. Đêm ấy cách chỗ tôi 800 mét, đoàn của Duy đang biểu diễn và chửi rủa chúng ta. Tôi chỉ biết nhắn:

-Mọi người đều tùy thích có thể yêu thương hay nguyền rủa trong đời. Nhưng tổ quốc chúng ta đang ốm… Cần gì phải chửi, chờ cho mẹ khỏe ra, giàu lên rồi ai muốn đi đâu thì đi.”

Hai bài viết, cách nhau hai năm. Vẫn cũng một người viết về một người khác mà sao giọng điệu cứ như nước với lửa? Tôi không nói đến sự ngụy biện cố tình đồng hóa Tổ quốc với chế độ Cộng sản của Chế Lan Viên. Chỉ xin bạn đọc lưu ý sự khác nhau trong hai bài viết về cách gọi tên. Ở bài đầu, viết 1984, đăng báo 1985, là “cái anh nhạc sĩ”, “anh”, “anh ấy”…một cách trịch thượng hằn học, xấc láo. Ở bài dưới, viết và đăng cuối 1986, ngược lại, rất ngọt ngào. Hoặc gọi là“anh”, “anh Phạm Duy”. Ra vẻ kính mến. Hoặc gọi “Phạm Duy” không. Ra vẻ thân mật. Hoặc gọi là “Duy” thôi. Ra chừng âu yếm.

… Tại sao bỗng dưng Chế Lan Viên viết về Phạm Duy và đổi giọng ngọt nào với Phạm Duy?

Câu trả lời đầu tiên là: nhờ Trần Văn Khê.

Hãy để ý đến câu văn thật ngắn trong đoạn viết về Phạm Duy của Chế Lan Viên mới dẫn ở trên: “Anh Trần Văn Khê ở Pháp về, hỏi ý kiến anh Tố Hữu…” Trần Văn Khê hỏi ý kiến Tố Hữu về việc gì? Về Phạm Duy. Trước khi đi hỏi ý kiến, Trần Văn Khê làm gì? Báo cáo. Có lẽ nắm bắt được một nét giao động, buồn nản nào đó trong tâm lý Phạm Duy những ngày khắc khoải lưu xứ ở nước ngoài. Trần Văn Khê về báo cáo ngay với “lãnh đạo” bàn bạc ra lệnh. Kẻ thừa hành là Chế Lan Viên. Đoạn viết về Phạm Duy của Chế Lan Viên là một nỗ lực “chiêu dụ” trong âm mưu du kích văn hóa của Cộng Sản nhắm vào Việt kiều.

-Bài viết thứ tư, do tạp chí Làng Văn ở Canada đăng tải, đại ý cho biết trong lần gặp gỡ học giả Lê Hữu Mục ở Quận Cam, nhạc sĩ Phạm Duy đã tuyên bố là “ông ta sáng tác nhạc trong cầu xí”, là “ông ta không chống Cộng , chỉ có chống gậy mà thôi”, và “nếu ai cho ông ta 10 ngàn đô-la ông ta sẽ sáng tác nhạc ca tụng Hồ Chí Minh (sic!)”. Dư luận rùm beng lên. Nhạc sĩ Phạm Duy tuyên bố ông ta không có tuyên bố những lời bậy bạ như thế và cho biết sẽ mướn luật sư kiện tờ báo nào đã vu cáo cho ông ta, nhưng không hiểu vì sao, sau đó, mọi chuyện đều chìm xuồng.

Ít lâu sau, cũng theo tin báo chí, nhạc sĩ Phạm Duy đã được VC cho phép về Việt Nam. Khi trở lại Hoa Kỳ ông ta tuyên bố sẽ về Việt Nam mở hai quán cà phê lấy tên “Phạm Duy”, một tiệm ở Hà Nội, một tiệm ở Sàigòn thì tha hồ mà hốt bạc (sic!).


-Bài viết thứ năm là một bài phỏng vấn do phóng viên Nguyễn Đông Thức của tuần báo Tuổi Trẻ ở trong nước, có nội dung như sau:

Phóng viên (PV): 30 năm qua, ông vẫn sáng tác đều đặn?

-Phạm Duy (PD): Vâng. 30 năm ở Mỹ, tôi viết được khoảng 300 ca khúc. Và riêng trong 10 lần về nước bốn năm qua, tôi đã viết được tập Hương ca, gồm 10 ca khúc về quê hương, bắt đầu với Trăm năm bến cũ (phổ nhạc bài thơ Về thôi của Lưu Trọng Văn), Hương rừng (phổ vài câu thơ trong Hương rừng Cà Mau của Sơn Nam), Lời mẹ dặn (phổ thơ Phùng Quán)… và kết thúc bằng Tây tiến (thơ Quang Dũng), thể hiện sự hùng tráng của dân tộc Việt… Mong ước thứ ba hiện nay của tôi là được giới thiệu các ca khúc này với đồng bào trong nước.

-PV: Mong ước thứ ba, ở tuổi 85? vậy còn thứ nhì, thứ nhất?

-PD: Tôi vừa nộp đơn xin Nhà nước Việt Nam cho phép phổ biến 9 ca khúc cũ của tôi, gồm 5 ca khúc tôi viết trong thời gian dân tộc kháng chiến chống Pháp (Tình ca, Bà mẹ Gio Linh, Quê nghèo, Nương chiều, Ngày trở về) và 4 ca khúc phổ thơ (Áo anh sứt chỉ đường tà - phổ Màu tím hoa sim của Hữu Loan, Ngậm ngùi - thơ Huy Cận, Mộ khúc – thơXuân Diệu, Thuyền viễn xứ - thơ Hà Huyền Chi). Đây chính là mong ước thứ nhì của tôi. Nhưng điều mà tôi đang thiết tha mong đợi nhất chính là được trở về sống và làm việc hẳn ở quê nhà. Tôi mong được về hẳn, đưa tất cả con cái cùng sự nghiệp của mình về…

-PV: Vì sao và từ khi nào ông muốn về?

-PD: Năm 1994, tôi được anh Lưu Trọng Văn – là con của một người bạn tôi, nhà thơ Lưu Trọng Lư - tặng cho bài thơVề thôi. Có mấy câu đã làm tôi hết sức xúc động và quyết định phải về: Về thôi… Làm gì có trăm năm mà chờ. Làm gì có kiếp sau mà đợi… Vâng, thật sự tôi đã muốn về từ lâu. Tôi đã quyết định chuyển sang bước sáng tác mới. Bài “Về thôi” của anh Văn càng cho tôi thấy rõ tôi chẳng còn được bao năm nữa, đã muốn làm gì thì phải làm ngay thôi…

-PV: Nếu được cho phép trở về, ông sẽ làm gì?

-PD: Tôi sẽ viết thêm một số ca khúc về quê hương sau một chuyến đi xuyên Việt, tiếp tục nghiên cứu dân ca và sẽ xin phép được… biểu diễn.

-PV: Ông vẫn có thể hát ở tuổi này?

-PD: Chứ sao!

Và nhạc sĩ Phạm Duy lập tức hát cho tôi nghe bài Trăm năm bến cũ. Tôi nhìn người nhạc sĩ già đang nhắm mắt say sưa hát và thầm nghĩ cuộc hành trình “nghìn trùng xa cách” về lại bến cũ của ông chắc chắn sẽ không chút dễ dàng, nhưng quả thật ông không còn nhiều thời gian để có thể chờ đợi lâu hơn. Dù ông đã có làm gì đi nữa thì tôi vẫn tin trong sự rộng mở của dân tộc Việt, sau cùng ông sẽ thực hiện được mong ước lớn cuối đời: về với quê nhà, với nơi chốn đã từng cho ông viết những câu “Tôi yêu tiếng nước tôi, từ khi mới ra đời…” và nhiều ca khúc nữa một thời đã làm rung động biết bao người.”

-Bài viết thứ sáu là bài “Nhạc sĩ Phạm Duy, những dự định, niềm vui và niềm tin” được đăng tải trên bán nguyệt san Trẻ, số 174, phát hành ngày 15-02-2005. Tạp chí Trẻ có tòa sọan tại Westmister, Nam California. Đây là một số trích đoạn trong bài phỏng vấn này:

-Bác nghĩ như thế nào khi 30 năm qua Nhà nước Việt Nam chưa cho phổ biến tác phẩm nào của nhạc sĩ Phạm Duy?

-Theo tôi nghĩ. Chính quyền nào cũng có một đường lối chính trị. Trong giai đoạn trước, đất nước đã có sự phân chia rõ rệt. Có người coi tôi là người của “quốc gia”, nhưng nói thế thì hơi quá. Suy cho cùng thì tôi cũng chỉ là một nhạc sĩ. Trong cuộc chia cắt đất nước suốt một quãng thời gian dài 20 năm, có thể có những tác phẩm của tôi không được sự đồng tình của bên này hay bên kia, nhưng với thời cuộc lúc bấy giờ, cũng như một số người khác tôi không thể chống lại chính quyền Sàigòn, có nhiều lúc tôi không thể làm gì khác ngoài cách viết để kiếm sống và để kéo “một đoàn tàu” gồm 1 vợ 8 con. Nếu xét về dĩ vãng thì ai cũng có tội hết. (do người viết bài này gạch đít).

-Thế trong 30 năm sống trên đất Mỹ, bác đã có tham dự những tổ chức nào chống lại Nhà nước Việt Nam, đã lên diễn đàn hoặc đã phát biểu trước giới báo chí những lời chống lại Nhà nước Việt Nam không?

-Ô không! Never and never! Tôi không quan tâm tới những chuyện đó, mặc dù gia đình tôi có nhận những lá thư mời gọi tham gia các tổ chức này nọ. Nhưng cả nhà chúng tôi không một ai tham gia một đảng phái chống đối nào. Với giới báo chí cũng vậy, tôi không hề phát biểu điều gì chống lại quê hương. Nếu quý vị biết có một tờ báo nào đã đăng tin tôi về điều này quý vị hãy cho tôi biết để tôi cải chính…

-Bác quả là một người lạc quan. Nhưng ngẫm lại chặng đường dài của cuộc đời mình, bác có thấy trong lòng còn điều gì ray rứt, buồn phiền hay phải hối hận không?

-Trước kia, có một người bạn là ông Tạ Tỵ đã viết quyển sách về tôi với tựa đề “Phạm Duy, còn đó nỗi buồn”. Có lần ông ấy hỏi tôi về nỗi buồn và tôi trả lời: “Tôi buồn vì tôi thành công mà đất nước thì chưa thành công. Tôi đã thành công và được công chúng đón nhận ngay từ tác phẩm đầu tay “Cô Hái Mơ” phổ thơ Nguyễn Bính, hồi ấy số lượng nhạc sĩ sáng tác khá ít ỏi, chỉ đếm trên đầu ngón tay. Còn đất nước lúc bấy giờ đang bị chia cắt hai miền, năm 72 chiến sự quyết liệt dữ dội kéo theo nhiều điều nghiệt ngã đau buồn. Theo tôi, đất nước chỉ thành công khi nào núi sông liền một dải, nhân dân được sống trong hòa bình, no ấm… Nhưng ông ấy không hiểu ý tôi nên đã viết một cách chủ quan tùy tiện về những chuyện tình cảm và chuyện vui chơi lan man. Mặc dù nội dung tác phẩm ông ấy hết lời ca ngợi Phạm Duy, nhưng theo tôi, đó chỉ là quyển “Phạm Duy còn đó nỗi buồn, cười”. Và tôi đã không muốn nhắc đến trong hồi ký của tôi.

-Thế, có còn niềm ray rứt nào làm nhạc sĩ Phạm Duy nặng lòng khi trở về Việt Nam?

-Tôi không quan tâm về thế chế chính trị. Tôi chỉ cần một quần chúng để tôi hát. Những lần về nước trước đây, thú thật tôi vẫn cảm thấy lòng buồn bã và khắc khoải. Vì thấy cái chỗ đứng của nhạc sĩ Phạm Duy trong lòng công chúng còn quá chông chênh. Vâng, tôi cảm thấy mình như một thân cây đã bị nhổ lên đem trồng ở một vùng đất khác, bây giờ đem về trồng lại trên mảnh đất cũ ngày xưa thì bộ rễ chưa thể cắm sâu vào lòng đất, nên thân cành vẫn chông chênh, nghiêng ngả. Bây giờ thấy Duy Quang được hát trước đông đảo khán giả Việt Nam, được hoan nghênh xem như là 50% tôi rồi. Tôi về đây xem như được 100% rồi…

-Bác đã ví mình như một thân cây đã nhổ lên đem trồng ở một vùng đất khác, giờ đem về trồng lại trên mảnh đất cũ thì bộ rẽ chưa thể cắm sâu vào lòng đất, nên thân cành vẫn chông chênh – đó là sự khắc khoải trong cảm nhận của những lần về nước trước đây. Còn bây giờ? Bác mong ước gì khi trở về VN lần này.

-Tôi rất vui khi thấy đất nước ngày càng có nhiều chính sách cởi mở thông thoáng với kiều bào, nhất là khi Nghị quyết 36 kêu gọi thực hiện sự nghiệp đại đoàn kết dân tộc, không phân biệt thành phần và lý do ra đi… Ở tuổi 85, mong muốn cuối đời của tôi là được trở về sinh sống trên quê cha đất tổ, theo quy luật mà ông bà ta đã đúc kết “lá rụng về cội” Là người nghệ sĩ, tôi tha thiết mong muốn được góp phần vào đời sống âm nhạc tại quê nhà…

-Trong cả gia tài gần một ngàn tác phẩm, bác nghĩ những tác phẩm nào của bác sẽ được các cấp có thẩm quyền xem xét đồng ý cho lưu hành?

-Tôi nghĩ nếu phải bỏ đi 50% tôi cũng thực sự vui lòng. Tôi nghĩ đó là một sự “gạn đục khơi trong” cần phải có. Cái gì đục thì mình mạnh dạn bỏ đi, những gì tinh khôi trong trẻo thì nên giữ lại.

-Bác có tin là ý nguyện của Bác sẽ được cấp có thẩm quyền chấp thuận?

-Trước kia thì không, nhưng bây giờ thì tôi rất hy vọng Nhà nước sẽ xem xét và sớm chấp thuận. Tôi thực sự cảm động khi vừa qua, con tôi là ca sĩ Duy Quang đã được Nhà nước cho phép được biểu diễn tại Việt Nam, điều đó tạo cho tôi một niềm tin rằng Chính phủ Việt Nam luôn rộng lượng đối với những người Việt Nam muốn trở về đóng góp xây dựng đất nước.”


*
Bài viết của nhà thơ Chế Lan Viên cách đây 20 năm nằm trong âm mưu “chiêu dụ những người có tài, có tầm ảnh hưởng lớn trong cộng đồng người Việt ở hải ngoại. Để họ động lòng đừng tiếp tục đấu tranh. Để họ làm ngơ mặc kệ bao nhiêu tội ác đang hoành hành trên quê hương khốn khổ. Để những tù nhân chính trị tại Việt Nam vẫn cứ “bình yên” trong các trại tù. Để hàng triệu người dân vô tội tiếp tục bị xua đi vùng kinh tế mới như những bầy súc vật. Để họ cứ tiếp tục hát tình ca, làm văn chương thuần túy dỗ giành nhau thiếp dần trong giấc ngủ lưu đày.”

Nhạc sĩ Phạm Duy là một người có tài, có tầm ảnh hưởng lớn trong cộng đồng người Việt ở hải ngoại. Việt Cộng tìm cách “chiêu dụ” ông là chuyện không có gì khó hiểu. Báo chí hải ngoại viết về ông là chuyện đương nhiên.

Khi nhạc sĩ Phạm Duy chối cãi và hăm dọa “kiện đứa nào” nói ông về Việt Nam, chúng tôi có viết bài “Phạm Duy vẫn ở thôn Đoài”. Bài viết này đã được phổ biến trên nhiều tờ báo tại hải ngoại, vào năm 1995

Mới đây, qua hai bài trả lời phỏng vấn của báo Tuổi Trẻ ở trong nước và bán nguyệt san Trẻ tại hải ngoại, đọc những câu nhạc sĩ Phạm Duy xum xoe, bợ đỡ Nhà nước VC, gửi đơn đến Bộ Thông Tin, Văn hóa, Cục Nghệ thuật biểu diễn và các cơ quan liên hệ xin xỏ để được “hoạt động thu âm, thu hình và phổ biến tác phẩm”, bắn tiếng dù cho Nhà nước VC có dẹp bỏ 50% sáng tác của ông thì ông cũng rất vui lòng… những người đã từng ái mộ nhạc sĩ Phạm Duy bỗng cảm thấy “thần tượng” của mình hoàn toàn… sụp đổ!

Nghe nhạc sĩ Phạm Duy cho biết là ông ta quyết định trở về Việt Nam vì được Lưu Trọng Văn tặng cho ông ta bài thơ “Về thôi” vào năm 1994, mọi người đều cảm thấy ngỡ ngàng; nhưng những ai có đọc bài viết “Quê hương, lối về” đăng trên tạp chí Pháp Luật số Xuân Nhâm Ngọ (năm 2000) ở Việt Nam, thì chẳng có gì ngạc nhiên.

Lưu Trọng Văn là nhà văn gốc bộ đội, con của nhà thơ Lưu Trọng Lưu, mà nhạc sĩ Phạm Duy khoe là bạn của ông ta. Trong bài viết “Quê hương, lối về”, Lưu Trọng Văn đề nghị lập ra một “Bộ người Việt Nam ở nước ngoài” để quản lý Việt kiều hải ngoại như sau:

“Chúng ta có các sứ quán nhưng trách nhiệm lớn nhất của các sứ quán là công tác ngoại giao nên không hề có bộ phận quản lý nhà nước giúp đỡ những công dân Việt hoặc Việt kiều ở nước sở tại. Chúng ta có Ủy ban Người nước ngoài nhưng Ủy ban này lại chưa được đặt ngang tầm một cơ quan lớn của chính phủ và cũng không có các văn phòng đặt ở nước ngoài. Nhiều bà con Việt kiều cho rằng Quốc hội cần lập ra một bộ, đó là ‘Bộ người Việt Nam ở nước ngoài.’ Tất cả các việc liên quan đến Việt kiều, bộ này có trách nhiệm lo. Khi hình thành ‘Bộ người Việt Nam ở nước ngoài’, chúng ta mới có bộ máy kinh phí để trước hết thống kê ba triệu người Việt Nam ở nước ngoài sinh sống ra sao, làm việc ra sao, có nhu cầu gì…”

Trong bài viết, Lưu Trọng Văn cho rằng Việt Nam ngày nay đổi mới rồi, và dẫn chứng những người “có vấn đề” với Đảng và Nhà nước bây giờ đã về Việt Nam rất thoải mái – như giáo sư Nguyễn Ngọc Giao, giáo sư Đặng Tiến, nhạc sĩ Phạm Duy. Sợ người đọc không tin, bài viết của Lưu Trọng Văn còn đăng kèm hình Đặng Tiến, Phạm Duy chụp chung với những cán bộ Cộng Sản thứ thiệt như Nguyễn Đắc Xuân, Hoàng Phủ Ngọc Tường - những kẻ đã chít “dải khăn sô cho Huế” vào Tết Mậu Thân 1968. Trong bài viết, Lưu Trọng Văn còn quả quyết nhạc sĩ Phạm Duy có tới thăm mộ cha ông là nhà thơ Lưu Trọng Lư.

Để được thực hiện ước mơ cuối đời là được về sinh sống ở Việt Nam và “làm được một đêm nhạc ‘Phạm Duy cuối đời nhìn lại”, do chính ông ta đứng điều khiển từ đầu tới cuối,” qua hai bài phỏng vấn, nhất là bài phỏng vấn của bán nguyệt san Trẻ có toà soạn tại Westminster tại Hoa Kỳ, nhạc sĩ Phạm Duy đã phải nói những lời xum xoe bợ đỡ Nhà nước VC làm những người đã từng ái mộ ông lòng tràn ngập đắng cay. Thấy nhạc sĩ Phạm Duy biện bạch là trong 30 năm sống ở hải ngoại chưa bao giờ phát biểu những lời chống lại Nhà nước Việt Nam mà ngán ngẫm. Lại càng ngán ngẫm hơn khi thấy nhạc sĩ Phạm Duy đã phải biện bạch và bác bỏ quyển “Phạm Duy nỗi buồn còn đó” của nhà văn Tạ Tỵ đã viết để ca tụng ông ta vào năm 1972.

Tôi tin rằng nhạc sĩ Phạm Duy đã rất thành thật khi viết trong hồi ký là đã “bỏ vùng Cộng Sản về với Quốc Gia vì sinh kế, chứ không phải vì lý tưởng”. Khi hiệp định đình chiến ký kết vào năm 1954, nhạc sĩ Phạm Duy và gia đình đã cùng 1 triệu người miền Bắc lên tàu há mồm di cư vào Nam sinh sống và sáng tác, nay lại tuyên bố: “Có người coi tôi là người của “quốc gia”, nhưng nói thế thì hơi quá” nghe có vẻ chướng tai làm sao. Chuyện càng trái khoáy là vì muốn “minh định lập trường”, muốn chứng tỏ là mình đã “sáng mắt, sáng lòng” với Đảng và Nhà nước, nhạc sĩ Phạm Duy đã tự mâu thuẫn khi phủ nhận những gì mà nhà văn Tạ Tỵ đã viết về ông trong quyển “Phạm Duy nỗi buồn còn đó” khi phát biểu: “… Tôi buồn vì tôi thành công mà đất nước thì chưa thành công… Theo tôi, đất nước chỉ thành công khi nào núi sông liền một dải, nhân dân được sống trong hòa bình, no ấm”. Không biết nhạc sĩ Phạm Duy sẽ trả lời như thế nào khi Công an Văn hóa thành Hồ đặt câu hỏi: “Vào ngày 30-4-1975, đất nước đã thống nhất, núi sông liền một dải, nhân dân được sống trong hòa bình no ấm… vì sao ông và gia đình lại tìm mọi cách leo lên Đệ Thất hạm đội của đế quốc Mỹ để… chạy trốn tổ quốc cùng với bọn đĩ điếm, ma cô?”

Không ai trách gì một ông già 85 tuổi muốn về Việt Nam để chờ chết. Họa sĩ, nhà văn Tạ Tỵ là một cựu tù nhân chính trị, ở tù VC hơn 10 năm, ra hải ngoại đã viết hồi ký “Đáy Địa Ngục” để tố cáo tội ác của Cộng sản, về cuối đời đã về sống và chết tại Việt Nam.

Khổng Tử có câu: “Ngũ thập tri thiên mệnh”, tức “tới 50 tuổi mới biết mệnh trời”, và “Lục thập nhi thuận nhĩ”, có nghĩa “tới 60 tuổi nghe thấy đều thông hiểu cả”. Nhạc sĩ Phạm Duy tới 85 tuổi mới “tri thiên mệnh”, nhưng vẫn chưa“nhi thuận nhĩ”.

Vì chút quyền lợi cuối đời nhạc sĩ Phạm Duy đã trở về Việt Nam nói những lời xum xoe bợ đỡ, nịnh hót, nhận tội để xin xỏ Đảng và Nhà nước cho ông được “hoạt động thu âm, thu hình và phổ biến tác phẩm”, để làm một đêm nhạc “Phạm Duy cuối đời nhìn lại”.

Tiếc thay! Vì chút danh lợi cuối đời mà nhạc sĩ Phạm Duy đã tự mình… vĩnh biệt thôn Đoài!

Với cá nhân người viết bài viết này, không phải tới ngày 27-1-2013 nhạc sĩ Phạm Duy mới qua đời: Phạm Duy đã qua đời cách đây 8 năm, khi ông quay lưng chối bỏ căn cước tỵ nạn cộng sản để được về Việt Nam sinh sống.

Đó là cái đất nước Việt Nam bị cai trị bởi chế độ Cộng sản bạo tàn mà ông và gia đình đã phải hai lần chạy trốn!


NGUYỄN THIẾU NHẪN
San Jose 27-1-2013

tieng-dan-weekly.blogspot.com



 

 
Nhất thiết hữu vi pháp
Như mộng huyễn bào ảnh
Như lộ diệc như điện
Ưng tác như thị quán.
Tất cả các pháp hữu vi
Như cơn mộng, như ảo ảnh, như bọt nước, như bóng
Như sương mai, như ánh chớp
Nên nhìn nhận chúng như thế.
 

Phạm Duy ở tuổi 93,mất trong vòng tay cuả bọn bán nước Việt Nam.

Nhạc sĩ Phạm Duy qua đời ở tuổi 93

- Một tin buồn đến đột ngột vào những ngày cuối năm cho nền âm nhạc Việt Nam, một trong những cây đại thụ của nền âm nhạc Việt Nam - nhạc sĩ Phạm Duy đã trút hơi thở cuối cùng vào lúc 14h30 chiều nay (27/01) tại bệnh viện 115, sau hơn một tháng ngày con trai cả của ông - ca sĩ Duy Quang qua đời tại Mỹ. Nhạc sĩ Phạm Duy hưởng thọ 93 tuổi.
Nhạc sĩ Phạm Duy tên thật là Phạm Duy Cẩn, sinh ngày 5.10.1921 tại phố Hàng Cót, Hà Nội. Ông là con trai của nhà văn Phạm Duy Tốn, không chọn theo nghiệp của cha, ông chọn cho mình con đường âm nhạc để lập thân và đã sống một đời với bao nhiêu thăng trầm, vui buồn, khổ đau và hạnh phúc với nó.
Năm 1942, khi 21 tuổi, ông có sáng tác đầu tay "Cô hái mơ". Năm 1944, ông thành ca sĩ hát tân nhạc trong gánh hát cải lương Đức Huy – Charlot Miều. Gánh hát này đưa ông đi rất nhiều miền trên đất nước, từ Bắc chí Nam, khiến ông mở mang tầm mắt, ngoài ra tự nhiên cũng trở thành một trong những nhân tố quan trọng trong việc phổ biến tân nhạc đến các vùng.
Sau năm 1975, Phạm Duy sang sinh sống tại Hoa Kỳ. Đến tháng 5.2005 ông chính thức trở về Việt Nam định cư. Nhiều ca khúc của ông cũng dần được cấp phép phổ biến trở lại như Mùa thu chết, Giọt mưa trên lá, Tạ ơn đời, Tiễn em, Đi đâu cho thiếp theo cùng…
Ảnh minh họa

Nhạc sĩ Phạm Duy qua đời ở tuổi 93
Trưa ngày 27/01, nền âm nhạc Việt Nam đón nhận tin "dữ" khi nhạc sĩ Phạm Duy qua đời tại bệnh viện 115 ở độ tuổi 93. Ca sĩ Đức Tuấn cho biết: "Trưa nay Tuấn nghe được điện thoại thông báo tin buồn từ phía gia đình nhạc sỹ Phạm Duy mà như sét đánh ngang tai. Lúc đó Tuấn chỉ muốn lập tức bay về với ông, nhưng tại Tuấn đang đi diễn ở quá xa nên không thể. Đức Tuấn kính chúc nhac sĩ Pham Duy yên giấc. Một cuộc phiêu lưu mới của ông đang bắt đầu. Con sẽ hát mãi những bài hát của ông cho một thế hệ mới..."
Được biết, sau khi ca sĩ Duy Quang - con trai cả của nhạc sĩ Phạm Duy qua đời cách đây hơn một tháng, nhạc sĩ Phạm Duy đã có biểu hiện buồn bã, suy sụp về sức khỏe cũng như mặt tinh thần.
Nhạc sĩ Phạm Duy mất tại bệnh viện 115 vào lúc 14g30 ngày hôm nay 27/1, hưởng thọ 93 tuổi. Đây không chỉ là nỗi đau với riêng gia đình của nhạc sĩ Phạm Duy mà còn là nỗi mất mát lớn lao của nền âm nhạc Việt Nam nói riêng và làng giải trí Việt Nam nói chung vào những ngày cuối năm.
 
Gia Hoàng
Việt Báo


Nhạc sĩ Phạm Duy: 93 tuổi chưa phải là già

06/10/2012 9:45

(TNO) Nhạc sĩ Phạm Duy vừa chào đón sinh nhật lần thứ 93 hôm 5.10. Ở cái tuổi “xưa nay hiếm”, người nhạc sĩ của những khúc tình ca vẫn hăng say làm việc một cách đáng kinh ngạc.

93 tuổi vẫn “nghiện”... làm việc
Hẹn gặp nhạc sĩ Phạm Duy vào dịp sinh nhật thứ 93 của ông không dễ dàng, vì lịch làm việc của nhạc sĩ gần như kín mít. Đón chúng tôi vào nhà, người giúp việc của nhạc sĩ chặc lưỡi: “Dạo này ông “chạy show” dữ lắm. Ngày nào cũng có người tổ chức sinh nhật và làm các đêm nhạc cho ông”.
Chưa hết ngạc nhiên vì sức khỏe dẻo dai của lão nhạc sĩ khi vẫn tham gia các chương trình giao lưu ca nhạc đến tận khuya, chúng tôi càng thán phục hơn khi chứng kiến sự hăng say làm việc của ông.

Nhạc sĩ Phạm Duy vẫn đều đặn làm việc bên máy vi tính mỗi ngày - Ảnh: Thiên Hương
Ở tuổi “xưa nay hiếm”, nhạc sĩ Phạm Duy vẫn còn minh mẫn. 
“Tôi mắc bệnh… nghiện làm việc dù sức khỏe đã không còn được như xưa. Lúc trước tôi ngồi 5 tiếng trước máy vi tính, giờ thì chỉ 2 tiếng thì phải nghỉ tí rồi mới làm tiếp được”, nhạc sĩ Phạm Duy chia sẻ.
Trở về Việt Nam sau 30 năm sống tại Mỹ, nhạc sĩ Phạm Duy vẫn tiếp tục công việc sáng tác, phổ nhạc. Ông khoe đã hoàn thành 10 bài Hương ca, 10 bài phổ nhạc từ thơ Bích Khê mang tên Dị khúc đồng thời hoàn tất Truyện Kiều với 37 khúc, dài gần 3 tiếng đồng hồ. Những tác phẩm này đều đang trong quá trình xin cấp phép để phát hành rộng rãi.
Ngoài ra, nhạc sĩ Phạm Duy cũng đang thực hiện một quyển sách tập hợp các kinh nghiệm mà ông học hỏi được trong suốt 30 năm ở xứ người, cũng như toàn bộ những tinh hoa ông chắt lọc được trong hành trình đến với âm nhạc.
Đồng thời, ông còn dự định phát hành quyển sách mang tên Vang vọng một thời viết về xuất xứ, hoàn cảnh ra đời của các ca khúc.

Một góc nhà nhạc sĩ Phạm Duy - Ảnh: Thiên Hương
"Làm ồn" ở tuổi 93
“Khi tôi từ Mỹ trở về, có người hỏi tôi về đây làm gì. Tôi chỉ nói, tôi làm… thinh chứ làm gì. Nhưng giờ đây tôi phải “làm ồn” vậy”, nhạc sĩ Phạm Duy nói vui.
Nhạc sĩ cho biết 30 năm ở ngoại quốc tưởng chừng đã khiến ông cạn kiệt nguồn cảm hứng. Thế nhưng từ khi trở về Việt Nam, ông “như sống lại” với những ý tưởng và cảm hứng dào dạt để cho “ra lò” gần 40 tác phẩm mới.
“Các cô cậu sẽ hỏi già thế này còn ham muốn chi vậy, nhưng đó là sự nghiệp của tôi, tôi phải làm. Tôi còn sống ngày nào thì phải tiếp tục sáng tác, tiếp tục làm việc”, nhạc sĩ chia sẻ.
Trong buổi giao lưu ca nhạc Tạ ơn đời mừng sinh nhật lần thứ 93 của nhạc sĩ Phạm Duy vào tối 5.10 tại Nhà sách Phương Nam (TP.HCM), ca sĩ Duy Quang, con trai của nhạc sĩ  Phạm Duy, cho biết cả đời bố anh không rượu bia, không thuốc lá mà chỉ dành hết tình yêu cho âm nhạc.
Nhạc của Phạm Duy đến nay phải có gần cả ngàn bài. Nhạc sĩ thú nhận chính ông còn không nhớ chính xác đã sáng tác, phổ nhạc bao nhiêu ca khúc vì: “Sáng tác xong tôi phải quên ngay để không bị lặp lại trong các ca khúc sau. Nếu có ai hỏi đến bài nào thì tôi mới lục lọi lại trí óc của mình”.
Rất nhiều ca khúc của Phạm Duy gần đây đã được cấp phép phổ biến như Mùa thu chết, Giọt mưa trên lá, Tạ ơn đời, Tiễn em, Đi đâu cho thiếp theo cùng…
Nhạc sĩ chia sẻ ông cảm thấy rất mừng khi những sáng tác của mình không chỉ nằm trên trang giấy mà được rất nhiều người thể hiện, đặc biệt là những ca sĩ trẻ.
“Tôi rất mừng vì cứ tưởng thế hệ trẻ Việt Nam không hợp với nhạc tôi nữa. Nhưng thật vui vì có những người 20 tuổi vẫn thích nhạc của tôi. Tôi rất tin tưởng vào những ca sĩ trẻ thể hiện các ca khúc của mình”, nhạc sĩ Phạm Duy nói.
Nhận xét về các ca sĩ thể hiện những ca khúc của mình, ông cho biết: “Ca sĩ luống tuổi hay ca sĩ trẻ cũng đều diễn dịch gần đủ tình cảm của tôi trong các sáng tác”.
Ở tuổi 93, khi chúng tôi “hỏi gở” về sự ra đi, nhạc sĩ Phạm Duy cười: “Tôi không bao giờ nghĩ đến chuyện tôi sẽ chết vì tôi sẽ không bao giờ chết được cả. Tôi có chết đi chăng nữa thì nhạc của tôi vẫn sẽ hiện hồn lên môi những người ca hát. Vậy thì làm sao tôi chết được? Còn cái chết xác thịt thì ai cũng phải chết thôi. Tôi sống đến giờ cũng hơi lâu rồi, 93 tuổi là hơi lâu nhỉ”.

Người hâm mộ bên quầy đĩa của nhạc sĩ Phạm Duy - Ảnh: Thiên Hương
 
Tối 5.10, rất đông khán giả, người hâm mộ đã đến thưởng thức chương trình giao lưu ca nhạc Tạ ơn đời mừng sinh nhật thứ 93 của nhạc sĩ Phạm Duy.
Tham gia chương trình có ca sĩ Duy Quang (con trai nhạc sĩ Phạm Duy), ca sĩ Thanh Thúy và đặc biệt là ca sĩ Cẩm Vân, người lần đầu tiên chính thức gia nhập vào nhóm các ca sĩ thể hiện ca khúc Phạm Duy.
 
Ca sĩ Thanh Thúy hỏi vui nhạc sĩ Phạm Duy trong chương trình - Ảnh: Thiên Hương

Cuối chương trình, nhạc sĩ Phạm Duy thổi nến mừng sinh nhật lần thứ 93  - Ảnh: Thiên Hương
Tại buổi giao lưu, khán giả đã được nghe những chia sẻ dí dỏm từ chính vị nhạc sĩ này đồng thời thưởng thức những ca khúc bất hủ của ông như: Ngày xưa Hoàng Thị, Mùa thu chết, Đi đâu cho thiếp theo cùng, Chỉ chừng đó thôi, Làm sao mà quên được
Ngoài ra, nhân dịp này, công ty Văn hóa Phương Nam và Phương Nam Phim cũng cho ra mắt bốn album nhạc Phạm Duy gồm Phạm Duy - Đi đâu cho thiếp theo cùng, Phạm Duy - Yêu là chết trong lòng và hai album độc tấu piano Tiếng thu và hòa tấu Tiếng sáo thiên thai.
Sắp tới, Phương Nam Phim sẽ ra mắt một bộ phim tài liệu về nhạc sĩ Phạm Duy, trong đó ông chính là người tự kể lại phần lớn các câu chuyện của mình trong cuộc hành trình từ Bắc chí Nam.
 
Lịch trình các buổi ca nhạc giao lưu Phạm Duy - Tạ ơn đời:
Ngày 6.10, tại Nhà sách Phương Nam Cần Thơ với sự tham gia của ca sĩ Cẩm vân, Thanh Thúy, Đình Nguyên, Dzoãn Minh, keyboardist Vũ Hồng Khanh, violonist Nguyễn Tạ Thiện
- Ngày 10.10, tại Nhà sách Phương Nam Đà Lạt với sự tham gia của ca sĩ Đức Tuấn, Khánh Linh, Ngọc Tuyền
- Ngày 12.10, tại Làng nghề Huế (15 Lê Lợi, Huế) với sự tham gia của ca sĩ Đức Tuấn, Khánh Linh, Ngọc Tuyền
- Ngày 18.10, tại Phòng trà Da Vàng (TP.HCM) với sự tham gia của ca sĩ Cẩm Vân, Đức Tuấn, Quang Linh, Thanh Thúy, Xuân Phú
Thiên Hương
 



Ủy ban Bảo vệ Quyền Làm Người Việt Nam lên tiếng về trường hợp Blogger Lê Anh Hùng


 


CHỦ NHẬT, NGÀY 27 THÁNG MỘT NĂM 2013

Ủy ban Bảo vệ Quyền Làm Người Việt Nam lên tiếng về trường hợp Blogger Lê Anh Hùng






Vietnamese Blogger Le Anh Hung arrested and interned in a mental institution in Hanoi

PARIS, 26 January 2013 (VIETNAM COMMITTEE) – The Vietnam Committee on Human Rights strongly denounces the virtual kidnapping of Vietnamese bloggerLê Anh Hung and his internment in a mental institution in Hanoi.

 

At 10.15am on Thursday 24 January, six secret security agents came to the company in Hung Yen where Hung was working and told his boss they needed to see him about "matters concerning temporary residence papers". They then forced him into their car and took him away without any explanation. He was later found to be interned in the "Social Support Centre No 2" in Ung Hoa, Hanoi, a centre for mentally ill. When friends tried to visit him on Friday, the head of the centre confirmed that he was there, but refused to let them meet him. He said that Hung's mother had demanded his internment, and specifically told them that no one should be allowed to see him other than herself. Le Anh Hung's mother denies ever making such a demand

 

 


Le Van Hung (centre, white shirt) at an anti-China 

demonstration in Hanoi (Photo: Facebook Nguyen Lan Thang)

 

Le Anh Hung, born in 1973, is known for his translations and blogs on political issues, especially for denouncing corruption and power abuse amongst top-level Communist Party and government officials. He has filed 70 complaints against leading figures such as Prime Minister Nguyen Tan Dung and former Communist Party Secretary-general Nong Duc Manh, accusing them of corruption, drug dealing, arms trafficking and other serious crimes. In one Complaint filed on 6 June 2012, he accused Nong Duc Manh of conniving to secure the post of Deputy Prime Minister for Hoang Trung Hai, who he described as "a number one drug dealer, Mafia chieftain, murderer and traitor". Le Anh Hung also participated in anti-China demonstrations in Hanoi. As a result, he has been subjected to repeated interrogations, threats and harassments by the Police. 

 

"Detaining critics and dissidents in mental hospitals is a despicable tactic reminiscent of the Soviet Union era" saidVo Van AiPresident of the Vietnam Committee on Human Rights. "Vietnam will clearly stop at nothing to stifle the voices of this young generation. The international community should condemn his kidnapping and detention and call on Vietnam to immediately set him free". 

 

Le Anh Hung may be detained under Ordinance 44 on "Handling of Administrative Violations" which empowers local Security Police and People's Committee officials from the commune level upwards to arrest and detain citizens under "administrative detention" from 6 months to two years without any due process of law. Under Ordinance 44 (2002), people who "commit acts of violating legislation on security, public order and safety, but not to the extent of penal liability" (Article 1.3) may be detained without trial under house arrest ("probationary detention"), in "reformatories", educational institutions, rehabilitation centres or "medical treatment establishments" (i.e. psychiatric hospitals). 

 

The United Nations has repeatedly called on Vietnam to abrogate Ordinance 44 on the grounds that it is inconsistent with the provisions of the UN International Covenant on Civil and Political Rights to which Vietnam is a state party. However, Vietnam has ignored these recommendations, and continues to implement it to detain peaceful activists. Blogger Bui Thi Minh Hang was detained for five months in an "education centre" in Thanh Hoa last year under extremely harsh conditions. Pro-democracy activist Nguyen Trung Linh is interned in the Central Psychiatric Hospital in Hanoi.


The Vietnam Committee on Human Rights 


Thông cáo báo chí làm tại Paris ngày 26/1/2013

 

Lên tiếng về vụ Blogger Lê Anh Hùng bị Công an bắt cóc đưa vào Trại Tâm thần vì lên tiếng chống tham nhũng và biểu tình chống xâm lược Trung quốc

 

PARIS, 26.1.2013 (UBBVQLNVN) - Ủy ban Bảo vệ Quyền Làm Người Việt Nam lên tiếng tố cáo mạnh mẽ việc nhà cầm quyền Hà Nội bắt cóc Blogger Lê Anh Hùng đưa vào Trại Tâm thần có tên Trung tâm Bảo trợ Xã hội II tại xã Viên An, Ứng Hòa.

 

Vào lúc 10 giờ 15 sáng thứ năm ngày 24.1.2013, sáu nhân viên mật vụ đến Công ty của ông Hùng ở Hưng Yên yêu cầu được gặp ông Lê Anh Hùng liên quan đến "Giấy tạm trú, tạm vắng", rồi đưa lên xe chở đi mất không cho biết lý do. Một ngày sau mới biết anh Hùng bị đưa về Trung tâm Bảo trợ Xã hội số 2 ở Ứng Hòa gần Hà Nội, nơi tập trung những người mắc bệnh tâm thần.

 

Một ngày sau, 26.1.2013, một số bạn đến đây xin thăm anh. Nhưng ông Vượng, Giám đốc Trung tâm, từ chối ông bảo mẹ anh Hùng làm đơn yêu cầu đưa anh vào đây và yêu cầu không ai được tiếp cận con bà ngoài bà. Bạn bè thân thuộc cho biết mẹ anh Hùng không bao giờ viết đơn đưa con bà vào trại tâm thần hay yêu cầu như thế.

 

Ông Lê Anh Hùng, sinh năm 1973, được tiếng là người dịch thuật và đưa lên Blog những vấn đề liên quan tới chính trị, đặc biệt những bài viết tố cáo nạn tham nhũng và sự lạm quyền của cán bộ đảng cao cấp hay trong chính quyền. Ông đã viết 70 đơn tố cáo chống những bộ mặt nổi danh như Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, cựu Tổng bí thư Nông Đức Mạnh tham nhũng, buôn bán ma túy cùng những tội phạm nghiêm trọng khác. Đơn tố cáo viết hôm 6.6.2012, ông Hùng chỉ đích danh cựu Tổng bí thư Nông Đức Mạnh "đưa ông Hoàng Trung Hải, trùm ma túy, trùm mafia, trùm sát nhân, trùm phản quốc lên làm Phó Thủ tướng".

 

Ông Lê Anh Hùng cũng tham gia các cuộc biểu tình chống xâm lược Trung quốc ở Hà Nội. Vì vậy ông thường trực bị công an thẩm vấn, sách nhiễu và hăm dọa.

 

Được tin, ông Võ Văn Ái, Chủ tịch Ủy ban Bảo vệ Quyền Làm Người Việt Nam, đã lên tiếng tại Paris rằng: "Việc bắt bớ các nhà bất đồng chính kiến đưa vào Trại tâm thần hay Nhà thương điên, là thủ thuật đáng khinh nhắc chúng nhớ lại thời đại Liên Xô cũ. Nhà cầm quyền Hà Nội sử dụng không ngừng bất cứ thủ đoạn nào để bịt miệng tiếng nói của thế hệ trẻ. Cộng đồng thế giới cần lên tiếng tố cáo sự bắt cóc Lê Anh Hùng và yêu sách trả tự do tức khắc cho nhà Blogger Lê Anh Hùng".

 

Rất có thể ông Lê Anh Hùng sẽ bị xử theo Pháp lệnh 44 xử lý những vi phạm hành chính. Pháp lệnh này cho phép công an địa phương hay Ủy ban Nhân dân ở các cấp làng xã có thể bắt và "giam giữ hành chính" mọi công dân từ 6 tháng đến 2 năm không cần thông qua cơ quan pháp lý hay tòa án. Theo Pháp lệnh 44 ban hành năm 2002, tại điều 1 khoản 3 "cá nhân có hành vi vi phạm pháp luật về an ninh, trật tự, an toàn xã hội nhưng chưa đến mức truy cứu trách nhiệm hình sự" sẽ bị giam giữ không thông qua tòa án bằng việc "quản chế hành chính", hoặc đưa "vào trường giáo dưỡng, cơ sở giáo dục, cơ sở chữa bệnh" (tức Trại tâm thần).

 

LHQ không ngừng kêu gọi Việt Nam bãi bỏ Pháp lệnh 44 vì Pháp lệnh này trái chống với các điều được bảo đảm trong Công ước quốc tế về Các quyền dân sự và chính trị mà Việt Nam tham gia ký kết từ năm 1982. Dù vậy, Việt Nam chẳng thèm chấp hành các khuyến nghị của LHQ, tiếp tục áp dụng Pháp lệnh 44 với các nhà hoạt động ôn hòa cho nhân quyền. Năm ngoái, Blogger Bùi Thị Minh Hằng từng bị giam giữ 5 tháng trong một "cơ sở giáo dục" hay "trường giáo dưỡng" ở Thanh Hóa trong những điều kiện vô cùng khắt nghiệt. Nhà hoạt động cho dân chủ Nguyễn Trung Lĩnh hiện bị giam giữ tại Bệnh viện Tâm thần Trung ương ở Hà Nội.

 

Ủy ban Bảo vệ Quyền Làm Người Việt Nam đã thiết lập hồ sơ ông Lê Anh Hùng gửi Hội đồng Nhân quyền LHQ.

 

Ủy ban Bảo vệ Quyền Làm Người Việt Nam

 

Gửi Dân Làm Báo

 

 

 

Vụ ném bom xăng chống cướp đất tại Thủ Thiêm: Cô Trần Thị Ngọc Muội bị kết án 6 tháng tù


 


CHỦ NHẬT, NGÀY 27 THÁNG MỘT NĂM 2013


Vụ ném bom xăng chống cướp đất tại Thủ Thiêm: Cô Trần Thị Ngọc Muội bị kết án 6 tháng tù


 


Cảnh công an chìm nổi vây bắt nguội cô Trần Thị Ngọc Muội

 

* Phiên tòa điển hình cho sự dối trá, chà đạp luật pháp, coi thường nhân dân! 

 

CTV Danlambao - Theo tin từ bạn đọc Người Thủ Thiêm, hôm qua, 25/1/2013, Tòa án Nhân dân Quận 2 (TP.HCM) đã đưa cô Trần Thị Ngọc Muội ra xét xử với hai tội danh cáo buộc: 'Chống người thi hành công vụ' và 'gây rối trật tự'.

 

Cô Muội bị CA ập đến bắt giam vào ngày 6/9/2012, sau khi cô này ném 4 quả bom xăng vào công an nhằm giải cứu người mẹ già đang bị lực lượng cưỡng chế đánh đập.

 

Sự kiện cô Trần Thị Ngọc Muội và gia đình chống bọn cướp đất đã được tường thuật trên Danlambao tại bài viết Thủ Thiêm: Ném bom xăng chống cướp đất, một phụ nữ bị CA bắt

 

Liên quan đến vụ án, bạn đọc Người Thủ Thiêm cho biết: 

 

"Sau một thời gian dài ngụy tạo hồ sơ, tra tấn, ép cung, chọn nhân chứng giả, ngăn cản luật sư… Bọn chúng cùng đường, bí lối trước sự cương quyết, gan lỳ đấu tranh của cô Trần Thị Ngọc Muội, cộng với áp lực của nhân dân nên đã phải mang vụ án ra xét xử. 

 

Trước ngày phiên tòa diễn ra, một bản án bỏ túi đã được trình cho quận ủy quận 2 xét duyệt. Mọi diễn biến liên quan đến vụ án phải chịu sự chỉ đạo trực tiếp của quận ủy".

 

Cô Muội và chồng

 

Về phiên tòa xét xử cô Trần Thị Ngọc Muội vào sáng 25/1/2013 tại Tòa án nhân dân quận 2, bạn đọc Người Thủ Thiêm tường thuật:

 

Nhân dân không được vào tham dự phiên tòa, trong khi chúng huy động hàng trăm cán bộ đến dự. Nhân dân và những người liên quan phải ngồi ngoài và chịu sự giám sát nghiêm ngặt của an ninh, công an chìm nổi. Đây là lực lượng bảo vệ quan liêu tiêu cực, bao che cho tham nhũng nên làm gì có công lý!

 

Khi xét xử, tòa cố tình ngăn cản cô Muội và luật sư trình bày luận cứ bảo vệ theo quy định của pháp luật. Chúng dùng mọi thủ đoạn nhằm hạn chế không cho cô Muội và luật sư tranh luận. Vì chúng làm gì có công lý, làm gì có chính nghĩa, nên chúng rất sợ lời nói thẳng thắn, chính xác.

 

Sau cùng, trước sức ép của lẽ phải, trước sự chống trả quyết liệt của nhân dân, chúng đã phải vội vàng tuyên án một cách ngượng mồm. Kết quả là cô Trần Thị Ngọc Muội bị tuyên án 6 tháng tù giam.

 

Đây là phiên tòa điển hình cho sự dối trá, chà đạp luật pháp, coi thường nhân dân!

 

Việc bắt giữ cô Trần Thị Ngọc Muội nhằm phục vụ cho âm mưu cướp đất của bọn cường hào ác bá tại Thủ Thiêm, dưới sự chỉ đạo của Chủ tịch UBND Phường Bình Khánh là Vũ Hoàng Phương và viên trưởng công an phường tên Dung. Vũ Hoàng Phương là kẻ khi dẫn quân đi cướp đất từng tuyên bố ngông cuồng: "Tao là luật, luật là do tao".

 

Kế hoạch cướp đất tại Thủ Thiêm do Chủ tịch UBND Quận 2 là Tất Thành Cang chỉ đạo trực tiếp. Để làm giàu cho nhóm lợi ích của Bí thư Thành ủy Lê Thanh Hải, Tất Thành Cang đã ra sức vơ vét tài sản của dân nghèo. Sau những phi vụ đàn áp cướp đất khiến người dân quận 2 kiệt quệ, Tất Thành Cang đã được Lê Thanh Hải nâng đỡ đưa lên giữ chức Giám đốc Sở Giao Thông Vận Tải TP.HCM. Với chức vụ mới này, người dân Sài Gòn sẽ tiếp tục bị ăn cướp bởi nhóm lợi ích của Lê Thanh Hải, Tất Thành Cang. 

 





CTV Danlambao


 



Nguồn :DLB

 

 

 

VĂN HÓA "HÒA CẢ LÀNG"


 

 

 


Văn Quang - Viết từ Sài Gòn, ngày 25.01.2013

     

 

                                         VĂN HÓA "HÒA CẢ LÀNG"

Thật ra cái thứ văn hóa “hòa cả làng” không chỉ có trong một phạm vi nhỏ hẹp mà lâu nay nó đã lan tràn trong nhiều mặt của đời sống xã hội.

Thí dụ như một Nghị định được ban hành nhưng người dân không thi hành được, Nghị định làm ra rồi để đó coi như hòa cả làng.

Thí dụ cụ thể hơn như quy định xử phạt hành chánh đối với cá nhân, gia đình đổ rác không đúng nơi quy định, UBND các cấp có nhiệm vụ bắt giữ chó mèo chạy rông, không sử dụng điện thoại nơi cây xăng, quy định về ai được quyền dừng xe khi đi trên đường cũng đang khiến người dân “bối rối cành hoa” giữa Thông tư và lời giải thích trái ngược.

Thông tư 45 quy định chỉ lực lượng CSGT đeo “thẻ xanh” mới được phép dừng xe xử phạt, nhưng mới đây ông Trần Sơn Hà, Cục phó Cục Cảnh sát giao thông đường bộ, đường sắt cho biết “không chỉ Cảnh sát Giao thông làm nhiệm vụ tuần tra mà Luật Giao thông đường bộ quy định, nhiều lực lượng khác cũng được làm nhiệm vụ tuần tra, kiểm soát giao thông, trong đó có cả cảnh sát trật tự, cơ động”…

Dân đành thua, đành hiểu theo cái kiểu “sáng đúng, chiều sai, mai lại đúng”. Huề cả làng! (Người Bắc nói là “hòa”, người miền Nam nói là “huề”, bạn nói sao cũng được).

Dân bán hàng rong chết chẹt


Và mới nhất, “vui nhất” là Thông tư 30 của Bộ Y tế có hiệu lực từ ngày 20-1 -2013 quy định tất cả người bán hàng, người sản xuất tại cơ sở dịch vụ ăn uống (quán ăn trong nhà hàng, khách sạn, khu nghỉ dưỡng…), người bán thực phẩm đường phố đều phải khám sức khỏe, có giấy chứng nhận đủ điều kiện sức khỏe, được huấn luyện kiến thức về an toàn vệ sinh thực phẩm và có giấy chứng nhận đã được “tập huấn”, có đủ nước sạch, có bàn cao, khu chế biến đồ ăn sống và chín riêng, có hóa đơn chứng từ chứng minh nguồn gốc xuất xứ nguyên liệu… mới được coi là đủ điều kiện kinh doanh thực phẩm...

 

                                               

                              Đa số chủ hàng quán trên đường Nơ Trang Long, P.14, Q.Bình Thạnh (Saigon) buôn bán

                                         nhưng chưa biết về thông tư 30 của Bộ Y tế có hiệu lực từ ngày 20-1-2013.

Thông tư này đang bị phản đối dữ dội, nhất là mấy bà bán hàng rong từ Nam chí Bắc la làng, nếu thực hiện coi như bóp chết hết những người bán hàng rong. Thậm chí hầu hết những dân bán hàng rong còn chưa hề biết có cái luật này nên cứ “vô tư” bày hàng. Một bà bán bún chả bên hè phố, một hàng cơm bình dân, một chị bàn xoài cóc trên hè phố phải đi khám sức khỏe, phải đi “tập huấn” tức là đi học tập, phải chứng minh nguồn gốc hàng hóa và phải có hóa đơn… đúng là chuyện khôi hài. Có thực hiện cũng như không.

                                               

                    Một gánh bún chả trên vỉa hè phố Hàng Đậu, Hà Nội. Từ người bán đến người ăn không ai quan tâm

                                  đến giấy khám sức khỏe những người bán, nguồn gốc thực phẩm... của Thông tư 30.

 

                                              

                                        Người phụ nữ bán xoài cóc dầm trên vỉa hẻ hồ Hoàn Kiếm: “Cấm thì cứ cấm,

                                        chứ tôi nào có biết về thông tin này. Ngừng bán thì lấy gì nuôi con hằng ngày?” 

Những quy định và Thông tư này được người dân gọi là những quy định cho vui vì sự khó thực hiện và không thể thực hiện được. Nếu không gọi là “hòa cả làng” thì gọi là gì?

Hòa từ phường xã, lúc nào chết biết liền

Một thí dụ khác là những buổi họp lên họp xuống ở nhiều cơ quan đoàn thể chỉ là họp cho vui, họp vì… phải họp chứ chẳng mang lại kết quả gì.. Nhất là lâu lâu các ông, các bà ở các tổ dân phố cũng họp hành, có ý kiến ý cò rồi cũng để đó.

Bằng cớ chung cư tôi đang ở, thủng những lỗ to tướng, nhiều vết nứt trên đầu lối đi trên hành lang, thỉnh thoảng có một chấn động hoặc một cơn gió mạnh là từng mảnh vữa lớn rớt xuống ầm ầm. Đó là nơi người dân qua lại thường xuyên, trẻ con chạy nhảy hàng ngày. Tai nạn xảy ra có mà trời cứu. Thế nhưng phản ảnh ở tổ, ở phường, ra cả Ủy Ban Nhân Dân Phường kêu cứu, Phường chỉ hứa hươu hứa vượn “sẽ xuống kiểm tra”, nhưng rồi mấy năm nay vẫn chẳng ai thèm ngó tới, thế là hòa cả làng. Dân cũng chẳng thèm phản ảnh làm gì cho mệt. lúc nào chết biết liền!

Rất nhiều vấn đề như thế nên cái thứ “văn hóa hòa cả làng” đến nay đã thành quen thuộc với người dân.

Hòa… cả nước

Trong bài trả lời của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng trả lời Thông tấn xã Việt Nam nhân dịp Xuân Quý Tỵ 2013 cũng đã nhắc đến thứ văn hóa này. Xin nêu nguyên văn lời ông Nguyễn Phú Trọng:

Sau gần một năm triển khai, việc kiểm điểm tự phê bình và phê bình đã được tiến hành từ cấp lãnh đạo cao nhất của đảng đến từng đảng viên, trở thành đợt sinh hoạt chính trị đặc biệt quan trọng. Tuy nhiên, dư luận vẫn còn không ít băn khoăn cho rằng bước kiểm điểm tự phê bình và phê bình vừa qua như “hòa cả làng,” chẳng biết bộ phận không nhỏ (tham nhũng, biến chất...) nằm ở đâu, thậm chí có tâm tư, tâm trạng chưa hài lòng, cho rằng “không thành công” vì không kỷ luật được ai…”

Đó là cái nhìn đúng tổng quát vể bản chất sự việc. Nhưng từ đâu phát sinh ra tâm trạng này? Bởi thực tế qua đợt “phê bình và tự phê bình” trên diễn đàn Quốc Hội chưa mang lại kết quả cụ thể nào cho người dân tin tưởng. Rồi gần đây nhất TP Hà Nội, một thành phố thủ đô có thể gọi là bộ mặt của cả nước, vừa tổ chức lấy phiếu tín nhiệm đối với 20 lãnh đạo chủ chốt của thành phố cũng lại có kết quả không một ai bị đánh giá yếu kém và cũng không ông bà nào được chọn là xuất sắc 100%. Thế thì cũng coi như “huề cả láng ”.

Kế hoạch sắp tới HN sẽ lấy phiếu tín nhiệm đối với các cấp tiếp theo. Cụ thể là lấy phiếu tín nhiệm đối với giám đốc, phó giám đốc của 7 sở: Nội vụ, Quy hoạch Kiến trúc, Kế hoạch đầu tư, Tài nguyên Môi trường , Xây dựng, Lao Động Thương Binh Xã Hội, Công an TP.

Noi gương đàn anh, các tỉnh thành khác cũng sẽ tổ chức lấy phiếu tín nhiệm. Chắc tin vui sẽ lại dồn dập trên các phương tiện thông tin đại chúng vì sẽ vẫn không ai bị đánh giá yếu kém. Đúng là sẽ tiến tới “hòa cả nước” !

Ông Chủ tịch Nước Trương Tấn Sang trong buổi tiếp xúc với cử tri Q.1, Q.3, Q.4 ngày 15-12-2012 đã nói: “Coi chừng sẽ có tình trạng chạy phiếu tức là vận động phiếu, mà vận động ở đây là vận động nháy nháy, móc ngoặc với nhau, được anh được tôi. Đó là chuyện không lành mạnh”.

Ông bà nào cũng bỏ phiếu theo cái kiểu “có đi có lại mới toại lòng nhau”. Hai ta cùng “tín nhiệm nhau” là huề cả làng. Đây là một kiểu chạy chọt riêng lẻ chưa nói đến nghệ thuật chạy phe nhóm.

Lại đến nghệ thuật “chạy đêm chạy hôm”

Cái sự chạy chọt ở VN từ việc nhỏ đến việc lớn đã thành thói quen. Làm gì, ở đâu, từ tòa nhà lập pháp đến con buôn đầu đường đều biết “nghệ thuật chạy”.

Ngay từ khi quốc hội VN còn chưa họp bàn về bỏ phiếu tín nhiệm các chức danh do Quốc hội bầu và phê chuẩn, ông đại biểu Trần Xuân Hòa đã tỏ ra hoài nghi và lo lắng. Đó là mối lo “chạy đêm, chạy hôm”. Bởi Quốc hội, cơ quan duy nhất có quyền lập hiến và lập pháp, cơ quan đại biểu cao nhất của dân, cơ quan quyền lực nhà nước cao nhất, đại diện cho ý chí, nguyện vọng của dân mà cũng “chạy đêm chạy hôm” thì quả là đáng lo cho vận mệnh của cả dân tộc.

Từ đó, sau khi có kết quả ở hai kỳ họp như vừa đề cập đến ở trên, không có bất cứ ông bà nào bị “sứt mẻ một tí uy tín” nào, không có ông bà nào bị đụng đến sợi lông chân, dĩ nhiên người dân có quyền đặt câu hỏi “có sự chạy đêm chạy hôm” nào ở chốn “thâm nghiêm” đó không?

Văn hóa hòa cả làng dưới cái nhìn của người dân

Xin mời bạn đọc lắng nghe dư luận của người dân trên hầu hết các trang báo tại VN.

 

- Bạn Đinh Việt cho rằng có bàn luận cũng chỉ để vui mà thôi:

Sau Hà Nội, các tỉnh thành khác tiến hành lấy phiếu tín nhiệm... chắc cũng sẽ cho kết quả như thế. Nhiều bạn thắc mắc rằng Hà Nội còn nhiều yếu kém, nhiều chỉ tiêu còn thua kém các địa phương. Nhất là trong lĩnh vực văn hóa, mặc dù là trung tâm văn hóa của cả nước…Vậy thì việc đánh giá cán bộ chủ chốt như thế đã chính xác chưa???…Chúng ta cần cùng nhau tìm câu trả lời cho thắc mắc khá thú vị này nhé (dù biết cũng… chỉ để bàn tròn bình luận với nhau cho… vui là chính).

 

- Bạn Hero Dung trananhdung@gmail.com nêu thắc mắc: 

Cán bộ tốt vậy sao Hà Nội (HN) vẫn bị phản ánh là nơi phức tạp về nhiều mặt như văn hóa, xã hội, giao thông, ý thức của người dân vân vân và vân vân... HN là nơi thực hiện bỏ phiếu tín nhiệm đầu tiên trên cả nước, nhưng hình như làm chỉ mới trên danh nghĩa thì phải???”

 

- Bạn Nguyen langtuxaque2_0_3@yahoo.com nêu một thực trạng ở cơ quan mình:

Cần xem người đánh giá là ai. Theo tôi, người đó phải là nhân dân HN mới đúng được, chứ còn mấy vị làm trong cơ quan đó tự đánh giá nhau thì khó chính xác lắm.

Ví dụ như ở cơ quan tôi cuối năm cũng có mục đánh giá lãnh đạo theo 4 tiêu chí: Hoàn Thành Xuất Sắc, Hoàn Thành Tốt, Hoàn Thành Nhiệm Vụ, Không hoàn thành nhiệm vụ. Mình đã miễn cưỡng đánh giá sếp ở mức Hoàn Thành Tốt nhiệm vụ, nhưng đến khi nộp cho trưởng phòng thì bị ăn mắng và bị bắt phải đánh giá lại ở mức cao nhất là Hoàn Thành Xuất Sắc .... Nên mình nghĩ nếu cứ đánh giá kiểu này thì khác gì làm cho có thôi”.

 

- Bạn Hoàng Trung hoangtrungdn@gmail.com so sánh rất gọn gàng:

Haizzz.... Cái này giống học sinh đỗ tốt nghiệp 100%....1 con số quá đẹp...”

 

- Bạn có địa chỉ nguyenduong79@gmail.com nói đến lòng tin: 

Theo tôi, nói chung nếu muốn có được sự đánh giá tốt nhất thì nên lấy ý kiến dân chúng công khai, chứ lấy ý kiến của mấy người bỏ phiếu với nhau thì đố ai có dám bỏ phiếu đánh giá lãnh đạo mình yếu kém đây???? Những người dám nói thì chắc phải đợi... nghỉ hưu may ra mới nói, chứ còn đương chức thì... Vì thế nên tôi nghĩ rằng có lẽ cũng không nên làm kiểu hình thức nữa, vì không thể hiện được thực chất đâu, mà dân lại thêm mất lòng tin thôi...”

 

- Bạn nakaijiro@yahoo.com: biết rồi, khổ lắm:

Tôi nghĩ, không bỏ phiếu thì người dân cũng biết kết quả rồi: Tất cả đều hoàn thành nhiệm vụ...Nếu có sai sót nhỏ gì sẽ rút kinh nghiệm.... Thế thì nên chẳng phải tổ chức bỏ phiếu???”.

 

Bạn Ni traitrungthuc87@yahoo.com.vn liên tưởng tới các loại “bệnh” khác:

Có được những con số đẹp, nhất là về chất lượng cán bộ thì lẽ ra hơn ai hết mọi cư dân Thủ đô phải vui mừng và tự hào mới đúng. Nhưng khi so sánh với thực tế còn biết bao điều khiến dân chưa thể hài lòng, thì xem ra con số đẹp lại chưa thể được dân tin. Nhất là tác phong làm việc không chỉ của riêng đội ngũ cán bộ Hà Nội mà là trên cả nước nói chung vẫn “hành là chính”, rồi mới đây nhất là những thông tin chẳng lấy gì làm “đẹp” về con số “100 triệu chạy công chức”… Vậy nên có thể nói là tâm lý dị ứng với những con số đẹp vẫn chưa thể được xóa bỏ trong một sớm một chiều trong rất nhiều người dân. Hơn thế nữa, số đẹp quá lại càng dễ đẩy sang những liên tưởng vu vơ tới… “bệnh thành tích”, “bệnh hình thức”...

 

Kiểm tra các kiểu “chạy”quá khó

Trước những nghệ thuật chạy đang phổ biến rất mạnh và có hiệu quả khiến người dân mất niềm tin, chán ngán kiểu “hành dân là chính”, ngày 21-1- 2013, tại Hà Nội, Ban Bí thư tổ chức hội nghị toàn quốc tổng kết công tác kiểm tra, giám sát và thi hành kỷ luật trong năm 2012.

UB Kiểm tra các cấp sẽ tập trung kiểm tra, giám sát và xử lý đảng viên vi phạm trong việc thực hiện nghị quyết, chỉ về các lĩnh vực tư tưởng chính trị, công tác tổ chức cán bộ, trách nhiệm người đứng đầu các tổ chức đảng, nhà nước, đoàn thể chính trị - xã hội, quản lý sử dụng đất đai, tài nguyên, khoáng sản, quản lý sử dụng ngân sách, vốn, xây dựng cơ bản, lĩnh vực ngân hàng, các hoạt động tư pháp; kiểm tra giám sát, phát hiện, xử lý những tổ chức, cá nhân có biểu hiện về chạy chức, chạy quyền, chạy chỗ, chạy bằng cấp, chạy khen thưởng, kê khai tài sản không đúng quy định.

Cấp ủy và UB Kiểm tra các cấp chủ động hơn trong việc phát hiện dấu hiệu vi phạm để kiểm tra, chú trọng kiểm tra, giám sát các đồng chí cấp ủy cùng cấp và cán bộ diện cấp ủy cùng cấp quản lý; tăng cường giám sát, phát hiện và ngăn ngừa kịp thời cán bộ, đảng viên kịp thời cán bộ, đảng viên có biểu hiện suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống. UB Kiểm tra các cấp phối hợp xem xét các vấn đề nổi cộm liên quan đến các vụ án lớn, tham nhũng, tiêu cực, trách nhiệm của cán bộ lãnh đạo.

Đọc hết các nhiệm vụ kiểm tra trên đây, bạn đã thấy cả một núi công việc, không biết làm cách nào Ủy Ban Kiểm Tra làm được. Chỉ nguyên chuyện đất đai, tài nguyên khoáng sản đã bù đầu mọi cơ quan, mọi tòa án, liên quan đến một số rất lớn các “quan” từ làng đến tỉnh rồi, làm sao giải quyết các vụ khác được đây? Quá khó, khó quá! Các ngài làm được thì may cho dân chúng tôi quá. Hàng loạt mục tiêu nổ như súng đại liên, chỉ sợ không làm nổi.

Một vụ ở Đà Nẵng đã quá phức tạp rồi

Ngay như một thành phố được coi là tấm gương sáng trên toàn quốc về mặt cai trị, nơi có ông Nguyễn Bá Thanh được coi như quan chức sáng giá nhất và mới được đưa về trung ương làm Trưởng Ban Nội Chính cũng đang xảy ra một vụ thanh tra… tóe lửa. Vụ này hiện còn đang “lùng bùng” giữa bên Thanh Tra Chính Phủ và UBND TP Đà Nẵng. Bên nói có thất thoát, bên nói không, rất phức tạp. Chưa biết bên nào thắng bên nào thua. Vụ này chắc sẽ còn kéo dài. Ở đây, tôi tạm thời xin tóm tắt rất ngắn gọn sự việc.

 

Thanh Tra Nhà Nước nói Đà Nẵng làm thất thoát hàng trăm tỉ đồng

Theo kết luận của Thanh tra Chính phủ (TTCP), Thủ tướng đã đồng ý kiến nghị của TTCP kiểm điểm Chủ tịch, các phó chủ tịch UBND TP.Đà Nẵng, các tổ chức và cá nhân có liên quan (thời kỳ 2003 - 2011) theo phân cấp quản lý cán bộ, đã vi phạm quy định về quản lý sử dụng đất đai liên quan đến việc xác định giá thu tiền sử dụng đất; giảm tiền sử dụng đất phải nộp cho các đơn vị và cá nhân gây thất thu ngân sách trên 3.434 tỉ đồng; chấm dứt việc giao đất (bán đất) theo hình thức ký hợp đồng chuyển nhượng QSDĐ.

 

                                             

                                      Hàng loạt dự án lớn ở Đà Nẵng bị Thanh tra Chính phủ kết luận có sai phạm

 

                                              

                              Nhiều khu đất được chuyển đổi mục đích sử dụng thấp hơn giá đất thành phố quy định,

                                                                             gây thiệt hại lớn cho ngân sách

 

                                             

                                                               Dự án Đa Phước nơi được kết luận có sai phạm

Cơ quan này cũng đề nghị Đà Nẵng thu hồi về ngân sách thành phố hơn 1.486 tỷ đồng đối với các nhà đầu tư do tính thiếu diện tích thu tiền sử dụng đất, xác định giá thu tiền sử dụng đất khi giao đất thấp hơn bảng giá do thành phố ban hành và giá do Hội đồng thẩm định giá đất thành phố trình...; thu hồi về ngân sách thành phố hơn 867 tỷ đồng do giảm 10% cho các nhà đầu tư.

Đà Nẵng khẳng định làm đúng pháp luật

Trong khi đó UBND TP Đà Nẵng đã có phản ứng tức thì. UBND TP khẳng định: việc thực hiện chính sách này là một trong những vận dụng linh hoạt, sáng tạo và hiệu quả của TP. Nhờ vậy mà nguồn thu ngân sách tăng lên hằng năm, đồng thời hạn chế yếu tố trượt giá làm tăng suất đầu tư, có lợi cho ngân sách.

Theo ông Chủ tịch UBND TP.Đà Nẵng Văn Hữu Chiến, UBND TP.Đà Nẵng khẳng định tất cả các trường hợp giao đất cho tổ chức, cá nhân đều được công khai đấu giá và giao quyền SDĐ theo đúng quy định của pháp luật về đất đai vào từng thời điểm..

Ông Chiến còn lý giải nhiều vấn đề khác trong kết luận của TTCP mà ông cho rằng lãnh đạo TP không đồng tình, xin tóm lược những điểm chính. Ông nói, lãnh đạo TP làm việc gì cũng nghĩ đến nhân dân, vì quyền lợi người dân, nếu không dám nghĩ dám làm thì không có Đà Nẵng như hôm nay. Và ông khẳng định: “Đà Nẵng không để thất thoát ngân sách!”. Ông Văn Hữu Chiến còn thắc mắc “TP lớn vi phạm đất đai gây thất thoát cả chục nghìn tỉ đồng nhưng không ai nói đến mà Đà Nẵng lại “được ưu ái” là vấn đề gây bức xúc cho cán bộ và nhân dân TP”.

Ông Nguyễn Bá Thanh đồng ý với phát biểu của UBND TP Đà Nẵng, nhưng ông khuyên: “Chuyện này cứ bình tĩnh giải trình lại với thanh tra, giải trình lại với cơ quan chức năng để hiểu và thông cảm với điều kiện của thành phố như vậy”.

Cuộc “chiến” này còn đang rất nóng. Chúng ta hãy chờ xem kết luận cuối cùng ai đúng ai sai, ai phải kỷ luật. Trong vụ này liệu văn hóa hòa cả làng có chỗ đứng không ?

Nói đến chuyện văn hóa ở Hà Nội vào lúc này còn khá nhiều vấn đề phức tạp cần phải bàn. Xin để kỳ sau tôi bàn tiếp với bạn đọc.

Văn Quang
                                                                             ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link