Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Wednesday, January 30, 2013

Biển Đông Dậy Sóng


 

Biển Đông Dậy Sóng

(01/29/2013)

Tác giả : Trần Khải

Đúng ra là luôn luôn dậy sóng -- Biển Đông hình như chưa thấy lúc nào êm, và những ngày êm sóng lại có vẻ như chuẩn bị cho những ngày hải chiến.

Nguy hiểm thực sự là khi nhà nước cố tình làm cho dân chúng tin rằng Biển Đông lúc nào cũng êm sóng. Thậm chí, bịt mắt toàn dân, bịt tai toàn dân, và bịt miệng toàn dân về rất nhiều thông tin nhạy cảm về Hoàng Sa, Trường Sa.

Vậy đó, nhiều thanh niên còn chưa biết rằng Hải Quân Trung Quốc đã đánh chiếm đảo Hoàng Sa của Việt Nam hồi năm 1974. Không phải vì họ sinh sau năm 1974. Nhưng chỉ vì mô hình của một quốc gia trong bàn tay sắt kiểu Staline, kiểu Mao, kiểu Hồ, kiểu Kim, kiểu Castro... đã bóp nghẹt mọi thông tin. Và hở thông tin ra là bị công an chụp bắt liền.

Bây giờ thì hung hiểm rồi. Báo Thanh Niên hôm 29-1-2013 kể rằng, Trung Quốc sắp tung 200 tàu cá ra biển Đông.

Bản tin cho biết, Bắc Kinh tăng tốc xây dựng cơ sở hạ tầng trái phép cho cái gọi là “TP.Tam Sa” và lên kế hoạch lập đội tàu đánh bắt ở khu vực.

Ngày 28.1, báo China Daily đưa tin, giới chức của cái gọi là thành phố Tam Sa tuyên bố sẽ đẩy mạnh phát triển kinh tế biển trong năm nay. Họ đang lên kế hoạch đội tàu cá gồm 200 chiếc chuyên đánh bắt ở các vùng biển xung quanh “TP.Tam Sa”. Đây vốn là đơn vị hành chính phi pháp do Trung Quốc đơn phương lập ra hồi tháng 7.2012, tự cho mình quyền quản lý 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam.

Đặc biệt là TQ xài tới vũ khí lớn. Báo Thanh Niên ghi nhận:

“Bên cạnh đó, Trung Quốc cũng đang ra sức tăng cường sức mạnh quân sự giữa lúc nước này đang có tranh chấp chủ quyền ở biển Đông và Hoa Đông. Theo Tân Hoa xã, Trung Quốc vừa tiến hành thử nghiệm đánh chặn tên lửa, đồng thời tuyên bố thử nghiệm thành công máy bay vận tải quân sự cỡ lớn Y-20. Giới quan sát cho rằng, Trung Quốc có thể dùng Y-20 cho các cuộc viễn chinh, nhưng tỏ ra nghi ngờ về khả năng thật sự của loại máy bay này. Trong một diễn biến liên quan, ITAR-TASS dẫn lời đại diện Công ty xuất khẩu vũ khí Nga Rosoboronexport bác bỏ thông tin rằng nước này đã chấp nhận đơn đặt hàng 36 máy bay ném bom Tu-22M3 trị giá 1,5 tỉ USD từ Trung Quốc.”

Đó là sức mạnh vũ lực. Bây giờ nói chuyện tuyên truyền dư luận thế giới.

Bản tin VnExpress hôm 28-1-2013 ghi nhận rằng theo Xinhua, Văn phòng Thông tin Quốc vụ viện Trung Quốc hôm Thứ Hai đã xuất bản 5 quyển sách trắng từng được công bố năm ngoái bằng tiếng Trung và tiếng Anh. Trong số các sách này có quyển nói về quần đảo người Trung Quốc gọi là Điếu Ngư, còn người Nhật gọi là Senkaku, hiện đang là tâm điểm gây căng thẳng ngoại giao giữa hai nước.

Bản tin VnExpress viết:

“Các sách này bao gồm: "Tình hình và chính sách của ngành công nghiệp đất hiếm Trung Quốc", "Đảo Điếu Ngư, lãnh thổ cố hữu của Trung Quốc", "Cải cách Pháp luật ở Trung Quốc", "Chính sách Năng lượng Trung Quốc năm 2012" và "Dịch vụ Y tế ở Trung Quốc".

Senkaku/Điếu Ngư là quần đảo không người ở trên biển Hoa Đông. Trung Quốc tuyên bố chủ quyền với các đảo này nhưng Nhật Bản quản lý trên thực tế. Senkaku/Điếu Ngư là tâm điểm tranh chấp chủ quyền của hai nước trong nửa cuối năm ngoái, khiến quan hệ ngoại giao rơi vào tình trạng xấu nhất sau nhiều thập kỷ.”

Như thế, là căng thẳng với Nhật nữa. Nghĩa là, Trung Quốc vừa xiết quyền lực ở cái gọi là “Tam Sa” (thực ra là Hoàng Sa và Trường Sa của VN), vừa quậy ở Biển Hoa Đông của Nhật Bản.

Vấn đề là, có phải TQ giả vờ gây sự với Nhật nhưng là muốn quậy tới cùng ở Biển Đông của VN? Có thể như thế lắm.

Điều nguy hiểm là, nhà nước CSVN bưng bít thông tin về biển đảo.

Nhà văn Nguyễn Quang Lập trên blog QuêChoa qua bài “Các quan có giật mình không?” đã ghi nhận từ một bài trên báo Thanh Niên, dẫn một đoạn nêu vấn đề từ báo này:

“Sau một bài viết về Hoàng Sa mới đăng tải trên Thanh Niên gần đây, chúng tôi đã một phen giật mình khi trong các phản hồi gửi về tòa soạn, không ít độc giả thổ lộ rằng bây giờ họ mới biết Hoàng Sa đã bị Trung Quốc dùng vũ lực cưỡng chiếm từ gần 40 năm trước. Có bạn sinh viên cho biết mãi đến khi vào đại học thì mới biết được điều này.”

Nhà văn Nguyễn Quang Lập ghi nhận:

“Mình thì nghĩ thế này:

Vấn đề “giật mình” mà báo TN đặt ra cũng chỉ chúng ta giật mình với nhau thôi, các quan không giật mình đâu. Vì sao à? Thì đây, hãy nghe một facebooker trên Blog Phương Bích ( tại đây):

“Giật mình à?

Đúng rồi, nhắc đến Hoàng Sa, Trường Sa là cấm đoán, bỏ tù, sách nhiễu;

In áo có chữ Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam thì bị bắt bỏ tù;

Viết chữ HS- TS- VN thì bị đuổi học, bắt bớ;

Sinh viên đi biểu tình phản đối Trung Quốc gây hấn trên biển Đông, cắt cáp tàu thăm dò dầu khí thì bị đe dọa đuổi học, ra lệnh cho hiệu trưởng gây sức ép với sinh viên;

Chiếu phim “Hoàng Sa: Nỗi đau mất mát” thì bị cấm đoán;

Đi đá bóng mà hô “Hoàng Sa – Trường Sa – Việt Nam” thì ép chủ sân không cho thuê sân đá;

Mời chuyên gia đến nói chuyện về biển đảo thì bị cắt điện, đe dọa;

Tuyên truyền cho lính hải quân rằng “Hoàng Sa đã được giao cho bạn quản lý hộ, bà con ngư dân cứ ra đó đánh bắt thì bị họ bắt là đúng rồi, còn kêu ca gì”…”

Trên mạng Bauxite VN, đã dẫn lại bài viết tựa đề “Việt Nam có định ngăn chặn kế hoạch phát triển “Tam Sa” của bành trướng Trung Quốc?” trích từ blog ygiao.blogspot.com, trong đó có cho thấy một viễn ảnh đáng sợ:

“...bài báo của Nhân dân nhật báo đã hết sức láo xược khi tuyên bố rằng: “Tam Sa được thành lập vào cuối tháng bảy để quản lý hơn 200 đảo nhỏ, bãi cát và rạn san hô ở quần đảo Hoàng Sa, Trung Sa và Trường Sa, và 2.000.000 km vuông biển xung quanh”.

Rõ ràng là không chỉ dùng lời nói, bọn bành trướng đã và đang dùng đủ mọi cách cực kỳ nham hiểm, thâm độc và cũng hết sức trắng trợn nhằm tiến tới nuốt trọn Biển Đông cùng với hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam.

Từ việc xây dựng xong cái gọi là "thành phố Tam Sa" đến việc bọn bành trướng chiếm trọn Biển Đông chỉ là gang tấc. Ấy thế nhưng thật lạ lùng, chưa bao giờ nghe ai nói về việc ngăn chặn Bắc Kinh "xây dựng và phát triển thành phố Tam Sa"...”(hết trích)

Đáng sợ vậy. Khi Hà Nội muốn cả nước im lặng. Tại sao?



  

 

 

 

 
 dangnguoivietyeunguoiviet.org

Quân đội Trung Quốc bị tham nhũng đe dọa nghiêm trọng


 
TRUNG QUỐC - 
Bài đăng : Thứ ba 29 Tháng Giêng 2013 - Sửa đổi lần cuối Thứ ba 29 Tháng Giêng 2013

Quân đội Trung Quốc bị tham nhũng đe dọa nghiêm trọng

Các đại biểu Quân đội tham dự đại hội đảng Cộng sản Trung Quốc lần thứ 18, chờ vào dự buổi khai mạc, Bắc Kinh, 08/11/2012.
Các đại biểu Quân đội tham dự đại hội đảng Cộng sản Trung Quốc lần thứ 18, chờ vào dự buổi khai mạc, Bắc Kinh, 08/11/2012.
REUTERS/David Gray

Tú Anh  RFI

Trong cuộc hội thảo tại Đài Bắc ngày 29/01/2013, nhiều chuyên gia quốc tế nhận định quân đội Trung Quốc đang phải đương đầu với nạn tham ô nghiêm trọng, do thiếu cơ chế giám sát và ngăn chận hối lộ. Mức độ tham nhũng được xếp vào hạng “rủi ro cao” theo chỉ số mới của Minh bạch quốc tế.
Quân đội Trung Quốc nhiều lần nhìn nhận đang bị tệ nạn tham nhũng lũng đoạn và họ đã đưa ra nhiều biện pháp để ngăn chận phần nào mối lo ngại này. Trên đây là tuyên bố của ông Mark Pyman, điều hành Tổ chức Chương trình Quốc phòng và An ninh (Defense and Security Programme) tại Đài Bắc vào hôm nay 29/01/2013. Tuy nhiên, ông nhận định các biện pháp chống tham nhũng của chính quyền không mang lại hiệu quả, vì thứ nhất do quân đội không thi hành và thứ hai là ban lãnh đạo chính trị không có cơ chế giám sát và ngăn ngừa.
Vào tháng 11 năm ngoái, tân lãnh đạo Trung Quốc Tập Cận Bình cam kết xem bài trừ tham ô là ưu tiên số một trong nhiệm kỳ của ông.
Tuy nhiên, giáo sư Kevin Yeh, một chuyên gia của Tổ chức Minh bạch Quốc tế Transparency international, thuộc cơ sở Đài Loan, không tin lời hứa này của lãnh đạo Hoa lục có thể được thực hiện. Một là vì quân đội Trung Quốc là một “guồng máy khép kín” và quân đội có quyền lực mạnh hơn chính phủ. Tệ hơn nữa là vì các tướng lãnh Trung Quốc không chấp nhận để cho một cơ quan độc lập chống tham nhũng giám sát, thanh tra nội bộ quân đội.
Hệ quả tất yếu là đang được thấy rõ là quân đội thành lập hàng ngàn công ty doanh nghiệp lao vào hoạt động kiếm tiền.
Theo AFP, việc Minh bạch Quốc tế tổ chức cuộc hội thảo tại Đài Bắc vào ngày hôm nay là để công bố một chỉ số mới về “rủi ro” do nạn tham ô trong lãnh vực quốc phòng. Trong số 82 quốc gia được xếp hạng, Úc và Đức đứng đầu về tính trong sạch. Mỹ, Anh, Hàn Quốc thuộc hạng “ít rủi ro” trong khi Pháp, Ý, Tây Ban Nha được xem là “rủi ro vừa phải”. Trung Quốc và Nga đứng trong danh sách “rủi ro cao”. Các quốc gia châu Phi kể cả Ai Cập và Angola đứng cuối bảng.
 

Không ai kiểm soát quân đội TQ làm ăn?

Cập nhật: 19:33 GMT - thứ ba, 29 tháng 1, 2013
Sau thời Hồ Cẩm Đào, nay Quân đội TQ cấm thảm đỏ để tiết kiệm
Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc đang gặp nạn tham nhũng nghiêm trọng và chính quyền không có cơ chế nào giám sát chuyện quân đội làm ăn, đánh quả, theo Tổ chức Minh Bạch Quốc tế đánh giá hôm 29/1/2013.
Hãng AFP từ Đài Bắc hôm thứ Ba tuần này trích Tổ chức Minh Bạch Quốc tế (Transparency International- TI) cho rằng dù quan chức Trung Quốc xác định được nạn tham nhũng là vấn đề nghiêm trọng trong quân đội, các biện pháp ngăn ngừa ‘không chắc là có hiệu quả’.

Các bài liên quan

Chủ đề liên quan

Ông Mark Pyman, giám đốc chương trình quốc phòng và an ninh của Minh Bạch Quốc tế cho hay lý do là vì Trung Quốc “có sự giám sát quân đội rất yếu, và không có cơ chế phát hiện tố cáo sai phạm” trong quân đội.
"Trung Quốc yếu kém trong các lĩnh vực tự bảo vệ chống lại tham nhũng và quốc phòng là một lĩnh vực như vậy,”

Hệ thống khép kín

Vấn đề nữa, theo ông Kevin Yeh, giám đốc bộ phận Đài Loan của Minh Bạch Quốc tế, nằm ở chỗ quân đội Trung Quốc “là một hệ thống khép kín”.
"Quân đội và đảng có quyền lực nhiều hơn cả bên chính quyền"
Ông Kevin Yen, người cũng là một giáo sư đại học tại Đài Bắc nói:
"Quân đội và đảng có quyền lực nhiều hơn cả bên chính quyền,”
"Điều tệ hơn là Trung Quốc không có một cơ quan nào đủ sức giám sát cuộc chiến chống tham nhũng.”
Theo AFP trích Minh Bạch Quốc tế, vấn đề lớn nữa là tại Trung Quốc không có các công ty tư nhân chuyên lo các hợp đồng quân sự cho quân đội.
Mọi việc liên quan đến sản xuất vũ khí, quân trang quân dụng đều do chính các công ty của quân đội lo.
Vì thế, Trung Quốc cũng không có cạnh tranh trong lĩnh vực này.
Ông Mark Pyman nói tham nhũng thể hiện trong chuyện hàng nghìn công ty có liên hệ mật thiết với quân đội cùng tham gia làm ăn kiếm lời.
Hiện Quân Giải phóng Nhân dân Trung Hoa (PLA) có 2,3 triệu quân trong cả ba binh chủng hải, lục, không quân.
Con số chính thức nói chi phí quân sự của Trung Quốc tăng 11,2 % lên 670 tỷ nhân dân tệ (108 tỷ USD) trong năm 2012.
Tân chủ tịch Quân ủy Trung ương, ông Tập Cận Bình muốn chấn chỉnh quân đội
Khác với các nước dân chủ, nơi quân đội do chính trị gia dân sự giám sát theo nhiệm kỳ, tại Trung Quốc, quân đội chỉ phải trung thành với Đảng Cộng sản.
Nhưng nay trong làn sóng chống tham nhũng, chính Đảng Cộng sản Trung Quốc cũng buộc quân đội phải chấn chỉnh hành vi.
Hồi cuối năm 2012, báo chí Trung Quốc đưa tin lãnh đạo Đảng ra lệnh cho các sỹ quan Quân Giải phóng phải chấm dứt các cuộc yến tiệc với rượu đắt tiền và bỏ bớt chi tiêu vào thảm đỏ, hoa lá, biểu ngữ.
Tân Hoa Xã khi đó đưa tin Quân ủy Trung ương, dưới sự lãnh đạo của tân Chủ tịch Đảng Tập Cận Bình, ra lệnh cho quân đội phải giảm chi tiêu cho tiếp tân.
Ngoài ra, ông Tập cũng cấm sỹ quan cao cấp thuộc chính Quân ủy Trung ương đi thanh tra nghỉ trong các khách sạn xa hoa.
Ngoài ra, "các thành viên Quân ủy cũng được yêu cầu phải có kỷ luật với vợ con và thuộc cấp và bảo đảm rằng họ không nhận hối lộ," theo Tân Hoa Xã hôm 4/12/2012.
 

__._,_.___

KHI CÁC SỬ GIA VIỆT CỘNG VIẾT SỬ



KHONG VE VIET NAM NEU CON VIET CONG (KVVNNCVC)
MUON CHONG TÀU CONG PHAI DIET VIET CONG (MCTCPDVC)
MUON DIET VIET CONG PHAI DIET VIET GIAN (MDVCPDVG)



KHI CÁC SỬ GIA VIỆT CỘNG VIẾT SỬ

 

LÃO MÓC

 

Ông Dương Trung Quốc (DTQ), nhà sử học của nước CHXHCN Việt Nam, Tổng thư ký Hội Khoa Học Lịch Sử VN, ngoài ra ông còn có chức rất lớn là Đại biểu Quốc Hội CHXHCN Việt Nam. Khi được đài BBC phỏng vấn ông DTQ đã cho rằng Hoa Kỳ đã có hành vi đồng lõa với Trung Quốc khi Trung Quốc cưỡng chiếm quần đảo Hoàng Sa từ tay chính quyền Sàigòn, chỉ non 1 năm sau khi Hiệp định Paris ký kết.

 

Trao đổi với BBC Việt ngữ nhân nhìn lại 40 năm Hoà Đàm Paris (1973-2013), sử gia DTQ nói: "Hành động của Mỹ là một sự đồng lõa,” và ông cũng đặt câu hỏi: "có phải sự tiếp tay, phối hợp với nhau chăng” khi được hỏi vì sao Hoa Kỳ không có sự can thiệp hoặc thông tin cho VNCH, một quốc gia được cho là đồng minh của họ ở Đông Nam Á trong cuộc chiến chống “làn sóng đỏ” của chủ nghĩa cộng sản.

 

Sử gia cho rằng sau khi có một “nước Việt Nam thống nhất,” Hoa Kỳ và TQ tiếp tục có hành vi “bao vây” VN, với TQ thậm chí đã tiến hành chiến tranh ở biên giới phía Bắc VN, còn “Hoa Kỳ đứng sau lưng Pol Pot”.        

 

Trong khi đó thì một ông “sử gia” mới nổi là nhà báo VC Huy Đức thì lại viết khác hẳn “sử gia” DTQ về chuyện này như sau:

 

“Hà Nội gần như không có phản ứng chính thức ngay cả khi Pol Pot đã cho đánh tới cấp quy mô cấp Sư đoàn 268. Áp lực từ các đơn vị quân đội và các địa phương tăng lên dần. Ông Nguyễn Thành Thơ kể. Cuối năm 1977, trong một lần đưa Tổng bí thư Lê Duẫn thăm Cần Giờ bằng tàu quân sự, đến văn phòng Huyện ủy đã khoảng 12 giờ, anh Ba nói, “Mệt quá cho tôi nghỉ một lát”. Anh nghỉ một lúc rồi nói: “Các anh có gì hỏi, tôi giải đáp”. Anh em chúng tôi có khoảng 30 người, phấn khởi rộ lên: "Xin hỏi K(ampuchea) nó quấy rối biên giới ta, tàn sát cướp phá rất dã man, sao ta đối phó rất lôi thôi, chúng tôi khó hiểu”. Anh Lê Duẫn trả lời: "Các đồng chí hỏi đúng vào một tình hình cả nưóc đang quan tâm. Chúng tôi đau đầu lắm, ngủ không được. Không phải là vấn đề Khmer Đỏ, vấn đề Pol Pot mà là vấn đề ai ở đằng sau Khmer Đỏ, đằng sau Pol Pot. Ta đã đưa đại quân đâu, bọn nó làm sao chống ta nổi, nhưng ta đánh nó, Trung Quốc đánh ta thôi. Nếu ta không chiếm K, Trung Quốc cũng không chiếm ta”. (Bên Thắng Cuộc - cuốn I, trang 157).   

 

Một ông sử gia khác ở trong nước là ông Hà Văn Thịnh thì viết bài vạch rõ cái sai của sử gia DTQ và chỉ rõ Liên Xô là “kẻ đồng lõa” để TC chiếm Hoàng Sa vì chính Liên Xô đã ký với Việt Nam hiệp ước Xô-Việt.

 

Ông này cũng vạch rõ “Sách Trắng” của chính phủ CHXHCN Việt Nam đã công bố về sự tiếp tay, viện trợ, cố vấn của TQ cho Khmer Đỏ.

 

Đọc đến đây chắc bạn đọc đã thấy rõ sử gia nào “viết sử” và sử gia nào “giết” sử!

 

Nhưng vì sao một nhà sử học, lại là Tổng thư ký Hội Khoa Học Lịch Sử VN, là Đại Biểu Quốc Hội mà ông Dương Trung Quốc lại can đảm nói những điều biạ đặt trắng trợn - như môt  kẻ “giết” sử - khi được đài BBC Việt ngữ phỏng vấn?

 

Để trả lời câu hỏi: “Tại sao DTQ có thể muối mặt nói những điều gian trá như thế?”, tác giả Đi Tới trong bài báo “Cặp loa rè Dương Trung Quốc và Trần Đăng Thanh” đã viết như sau:

 

“Có người cho rằng ông hèn, người khác nói ông vì cái sổ hưu. Mấy năm trước, nhà văn Dương Thu Hương cho biết “DTQ là điềm chỉ viên cho công an A.25 từ năm 2004…” khi ông Bạch Thái Quốc, giám đốc đài RFI nói với Dương Thu Hương rằng: "… không ngờ DTQ lại nói dối, nói láo… Bây giờ, trong giới sử học tại Cali và Paris khinh bỉ Quốc” nhà văn Dương Thu Hương trả lời: “Tại sao đòi hỏi nó (DTQ) không nói dối? Nó không nói dối mới là chuyện lạ… Nó nói dối là phải bởi nó đang muốn sống, muốn làm Đại biểu Quốc Hội, nó đương muốn đòi lại căn nhà của mẹ nó ở phố Hàng Đường, vậy thì nó phải nói dối. Và giữa cái mạng sống và danh dự thì danh dự là cái khái niệm mờ nhạt, bé nhỏ hơn”. (Trích “Đi Tới – danlambao.blospot.com).

*

Khi được đài BBC Việt ngữ phỏng vấn về sách “Bên Thắng Cuộc” thì sử gia DTQ đánh giá cao cuốn sách BTC của tác giả Huy Đức, nhưng nói:

 

“Không nên tuyệt đối hoá sự thật trong sách và cho rằng thông tin trong tác phẩm có thể ‘mới với một số người’ nhưng không hẳn ‘mới’ với giới sử học trong nước”.

 

Và ông ta nói thêm: “Mục tiêu muốn tìm ra sự thật thì điều đó tôi cho là có thể có, có thể thấy được, thế nhưng bảo đây là sự thật thì chưa hẳn. Nó có thể là một cuốn sách thôi, cuốn sách của một người viết thôi, về những vấn đề nhiều người quan tâm”.

 

Khác hẳn với những lời xưng tụng - cực kỳ xưng tụng - như: “Cuốn sách là một sự thích thú cho tất cả mọi người VN ưu tư với quê hương, mong muốn nhìn lại chính cuộc đời mình, gia đình mình, trong 40 năm qua, nhưng nó cũng là một kho tư liệu hết sức dồi dào, mớo mẽ, cực kỳ quý báu cho những học giả, những sử gia nghiên cứu về VN”. (Tiến sĩ, GS Đại học Trần Hữu Dũng)

 

“… Nếu tài liệu “The Pentagon Papers” đã giúp cho nhân dân Hoa Kỳ vượt qua “Hội chứng VN” để nhanh chóng hóa giải căng thẳng và sự chia rẽ trong xã hội do cuộc chiến gây ra thì bộ sách “BTC” của Huy Đức cũng có thể là liều thuốc hoá giải sự chia rẽ dân tộc VN giữa người thắng kẻ thua”. (Đọc BTC - Trần Bình Nam, Cố vấn của Tổ chức Phục Hưng)…

 

Bình luận gia Tuệ Vân trong bài “Điểm sách “Bên Thắng Cuộc” đã có nhận xét như sau:

 

“… Chỉ điểm sơ qua như vậy, người đọc có thể thấy cuốn sách là tập hợp một một loạt bài báo về cuộc chiến VN, được sắp xếp với những chi tiết khéo léo như đổ lỗi cho một số lãnh đạo cộng sản nhưng lại lồng vào những sự đề cao chế độ. Những chi tiết này trên góc nhìn của “phe chiến thắng” không nhất thiết phản ảnh sự thực, mà chỉ là một nửa sự thực cùng với những sai lầm thiếu sót, như đã được lên tiếng bởi một số người trong cuộc.

 

Kết luận, qua cách trình bày nội dung của cuốn sách cũng như qua cách trả lời nhận lỗi và hứa hẹn sửa chữa trước những sai lầm, thiếu sót trong sách, tác giả Huy Đức cho thấy   

cậu bé 13 tuổi vùng Hà Tĩnh vào tháng 4 năm 1975 quả là khéo léo, có bản lĩnh. Hay ít ra có thể nói rằng Huy Đức đã không phụ lòng những người chọn ông ta để cho đi du học Mỹ về báo chí và truyền thông từ 2005 đến nay và hoàn thành được cuốn sách BTC. Tương lai tuyên giáo và chính trị của tác giả Huy Đức trong chế độ hẳn sẽ còn lên cao”. (Điểm sách BTC - Tuệ Vân – Tâm ThứcViệt.com)

 

 

Kết luận của bình luận gia Tuệ Vân cũng là câu kết của bài viết này.

 

LÃO MÓC
tieng-dan-weekly.blogspot.com

Ba Dũng Dằn Mặt Đảng


 

 

Ba Dũng Dằn Mặt Đảng

 

Vi Anh


 

 

1-26-2013 Hoi Luan Dai Hoa Mat Nuoc voi Tuong Thang



 

 

 

Tin trong nước liên tục cả tuần rồi, liên quan đến một chuổi hành động của Thủ Tướng VNCS Nguyễn Tấn Dũng, “chơi sát ván” Trưởng Ban Nội Chính của Đảng CSVN là Nguyễn bá Thanh. Có người nói đó là Ba Dũng “dằn mặt” Nguyễn bá Thanh. Nhưng nhìn thời sự và sự kiện có đầu có đuôi, trong bối cảnh và tương quan giữa đảng và nhà nước, người ta thấy đúng hơn, là Ba Dũng “dằn mặt” Đảng.

Ba Dũng “dằn mặt” Đảng sau khi Đảng không đủ sức hạ Ba Dũng. Nguyễn phú Trọng Tổng Bí Thư, Trương tấn Sang, Cựu Trưởng Ban Bí Thư Đảng rồi lên làm Chủ Tịch Nước kết hợp nhau, dùng cả thế lực Đảng để hạ Nguyễn tấn Dũng trong đại hội triệu tập rầm rộ, sớm hơn hạn kỳ mà không hạ nỗi Ba Dũng. Kết quả “trớt qướt” không làm rụng được một sợi lông chưn của Ba Dũng, mà còn làm trò cười cho bàng dân thiên ha, chứng tỏ thế yếu của Đảng. Sau mấy ngày họp kín, Trọng giả đạo đức báo cáo trước đại hội trung ương Đảng, rằng Bộ Chánh Tri đứng lên xin nhận “ kỷ luật” mà đại hội trung ương Đảng không chấp nhận kỷ luật Bộ Chánh Trị trong đó có “một đồng chí” mà không dám nói ra tên nhung cả nước đều biết là Thủ Tướng Nguyễn tấn Dũng đối thủ không “khoang nhượng” của Trọng và Sang.

Ba Dũng “dằn mặt” Đảng sau khi Trọng Sang dùng cò mồi là một “đại biểu nhân dân” và bàn đạp là cái gọi là Quốc Hội “đảng cử dân bầu” mà không hạ được Ba Dũng. Trọng Sang dùng một “học giả” kêu gọi Ba Dũng tạo ra “văn hoá tư chức” trong phiên họp khi Thủ Tướng Dũng sang trình bày việc làm của chánh phủ. Ba Dũng tỉnh bơ trả lời, kẹt cứng cho Đảng. Ba Dũng nói mấy chục năm theo Đảng, Ba Dũng chưa bao giờ xin điều gì, Đảng bảo gì làm nấy, Đảng bảo sao làm vậy, chưa bao giờ Ba Dũng từ chối nhiệm vụ Đảng giao hay “ bỏ cù” việc Đảng giao. Ba Dũng vừa nói vừa cười mím chi cọp làm các “đại biểu đảng cử dân bầu” lo cho số phận của “đại biểu” Dương quang Trung dám “giỡn mặt với tử thần” thì sớm muộn cũng “tiêu tùng xí quách”. Như nữ đại biểu Hoàng Yến giàu nhứt nhì VN và người em trai Tâm cũng “đại biểu” từ chết tới bị thương vì cái tội dân Tân An, bồ với Trương tấn Sang khóm Bến Lức, cũng “nam kỳ cục” dám “bẻ chỉa” chống Ba Dũng. Với đại biểu Nguyễn minh Thuyết mất chức do đảng không cử dân không bầu nữa. Với luật gia Cù huy Hà Vũ thái tử đỏ vô tù ngồi gỡ lịch vì cái tội kiện ở tòa, kêu gọi Quốc Hội điều tra bãi nhiệm TT Dũng.

Ba Dũng dằn mặt Đảng sau khi Đảng dùng Quốc hội gỡ từ tay Ba Dũng chức vụ Trưởng Ban Phòng Chống Tham Nhũng trả về cho Đảng, Đảng biến thành Ban Nội Chính và giao cho Nguyễn bá Thanh đảm nhiệm. Ba Dũng như con cọp U Minh rình mồi nghe Nguyễn bá Thanh khi mới ra Hà nội nhận chức này, “nổ” tá lả bồn binh, tuyên bố chinh đông, chinh tây bài trừ tham nhũng dưới mọi hình thức. Ba Dũng tính kỹ, lựa lúc Tổng Bí Thư Trọng công du Liên Âu, ở nhà Ba Dũng bất thần chơi sát ván Nguyễn bá Thanh. Ba Dũng cho Ban Thanh tra của chánh phủ phanh phui hồ sơ chính TT Dũng trước đây đóng dấu mật, liên quan đến một trong các vụ tham nhũng của thành phố Đà Nẵng dưới thời ông Nguyễn Bá Thanh từng làm Chủ Tịch Ủy Ban, Chủ Tịch Hội Đồng Nhân dân và Bí Thư Thành Uỷ, đã làm thất thu trên 3.4 ngàn tỷ đồng, tức trên 170 triệu Mỹ kim.

Ba Dũng còn giao Bộ công an “bồ nhà” của Ba Dũng điều tra và chỉ thị cho Bộ phải cử cả đoàn công an tức tốc vào ngay sào huyệt của Nguyễn bá Thanh để bươi móc, vạch lá tìm sâu thêm.

Chưa đủ Ba Dũng còn “dằn mặt” Đảng trên phương diện luật pháp và “tổ chức chánh quyền” nữa. Ba Dũng tự tiện ký quyết định thành lập Ban Chỉ Đạo Phòng Chống Tội Phạm trực thuộc chính phủ, mà Ba Dũng là người nắm cán lẫn lưỡi.

Theo báo chí trong nước mới đây Ban này gọi là Ban Chỉ đạo 138 do Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc “phụ trách chung”. Ủy ban này của Ba Dũng lập thẫm quyền còn rộng hơn Ban Nội Chính của Đảng CSVN nữa. Nó vừa "chống tham nhũng" vừa "bảo vệ an ninh quốc gia", tức chi phối đảng, nhà nước và bộ đội – tất cả.

Như vậy chẳng những Ba Dũng “dằn mặt” Đảng mà còn vô hiệu hoá hành động và thế lực của Đảng CS -- là đảng theo lý thuyết cũng như thực tế, từ hình thức đến nội dung là đảng độc tài đảng trị toàn diện.

Quyền hành là thuốc á phiện dễ ghiền lắm. Ăn quen nhịn không quen, “lớ hướ” Ba Dũng có thể “chỉnh lý” Bộ Chánh Tri của Đảng, nắm trọn đảng quyền, chánh quyền, và quân quyền như bên Tàu: Tổng Bí Thư Đảng kiêm Chủ Tịch Nước, kiêm Chủ Tịch Quân Ủy trung ương.

Điều này cho tới bây giờ Ba Dũng đủ sức làm. Chính Đảng CS đã tham nên thâm, tạo điều kiện cho Ba Dũng làm khi cho đảng viên kiêm nhiệm các chức vụ bên nhà nước, từ trung ương đến địa phương để độc tài đảng trị toàn diện. Nhưng một mình Đảng không tài nào kiểm soát, giám sát được. Đảng viên, cán bộ tự tung, tự tác vì quyền lợi riêng tư của mình qua sự mua chuộc và quyền lợi cung ứng của nhà nước. Đảng viên dần dà lệ thuộc bên nhà nước nhiều hơn là Đảng. Chính chánh phủ là cơ quan ban phát trực tiếp quyền lợi tinh thần và vật chất cho những đảng viên này- chớ không phải Đảng.

Nên người ta không lấy gì làm ngạc nhiên Tổng Bí Thư Nguyễn phú Trọng với sự tiếp tay của Chủ Tịch Nước triệu tập hàng trăm trung ương ủy viên về định “làm thịt” Nguyễn tấn Dũng, mà không đủ số phiếu để hạ bệ Nguyễn tấn Dũng.

Nhìn lại các cuộc cách mạng lật đổ các chế độ độc tài CS đảng trị toàn diện ở Đông Âu cũng như Liên xô, người ta thấy đó là những cuộc cách mạng nội tại. Xảy ra từ bên trong nội bộ Đảng hay bên trong xã hội nằm trong gọng kềm CS. Hiện tượng Ba Dũng “dằn mặt” Đảng CSVN là bọt biển báo hiệu một làn sóng ngầm ở VNCS, một ngày nào đó sẽ nổi lên như triều dâng thác đổ làm tan tác chế độ CSVN./.

 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link