Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Saturday, February 2, 2013

Lão Thầy Bói Già Đinh Vũ Hoàng Nguyên


 

Lão Thy Bói Già Đinh Vũ Hoàng Nguyên


image

Trong giới văn nghệ sĩ Việt Nam chưa khi nào có một tác giả chưa từng có tác phẩm xuất bản nhưng khi nằm xuống lại được nhiều người đến viếng và thương tiếc đến thế.

 

Đa tài

Anh là nhà thơ, vì thơ rất hay. Anh là họa sĩ chuyên nghiệp vì tốt nghiệp tại trường Đại học Mỹ Thuật Công nghiệp Hà Nội. Anh là một nhà văn: truyện ngắn của anh chứa đầy nụ cười và trăn trở. Cười vì văn chương anh dí dỏm một phần nhưng trăn trở vì phía sau những số phận nhân vật mà anh đem vào truyện như nét vẽ chân dung trọn vẹn tính người trong dòng chảy gập ghềnh của thời đại.

Nhưng có lẽ điều làm anh nổi tiếng là do những bài viết ngắn trên trang blog cá nhân mang tên Lão Thầy Bói Già của anh.

 

image

Người nghệ sĩ đa tài ít tuổi đó là Đinh Vũ Hoàng Nguyên. Giã từ bàn viết ở tuổi 37 khi tài năng chỉ mới bắt đầu nhưng đã báo hiệu một phong cách lạ, nhiều dấu ấn và luôn làm ngạc nhiên người đọc.

Trang blog Lão Thầy Bói Già là sợi giây buộc anh vào trí nhớ người đọc. Từ khi ngã bệnh, hàng trăm người không quen đã đến tận giường để nhìn cho được con người mà họ yêu mến. Anh nằm đó, cười gượng gạo tuy thể xác đau đớn nhưng tâm hồn anh bật sáng niềm hãnh diện vì đã với tay chạm vào được giác quan cảm thụ của người khác.

Nhiều đề tài Hoàng Nguyên chú ý cũng được người khác khai thác. Thế nhưng, không ai có được cái cách viết như Đinh Vũ Hoàng Nguyên, vì thế Lão Thầy Bói Già đứng riêng một cõi.

 

image

Chưa có trang blog nào mà tổng số chữ rất ngắn nhưng nói được quá nhiều như trang blog Lão Thầy Bói Già của Nguyên. Ít chữ lắm nhưng khi chúng đứng chung lại với nhau lại có khả năng làm cho người đọc phải nhảy múa.

 

Hoàng Nguyên dùng trang blog để trực diện tuyên chiến với những lố bịch đang xảy ra chung quanh và phần lớn tập trung vào một nhóm đối tượng chức quyền, kể cả người cao nhất đang điều hành đất nước. Cái cười của anh không ác, nó chan chứa tình tự thể loại tiếu lâm dân dã của người miền quê Bắc Bộ. Dòng chữ của anh chưa bao giờ đẩy người khác xuống bùn sâu. Họ chỉ hụt hẫng, khó chịu, tự xấu hổ một chút và biết đâu sau đó lại biết ơn Lão Thầy Bói Già, hơn là điên cuồng vì chạm nọc.

Cái ác chưa bao giờ được người ta tán thưởng kể cả khi dùng nó trong văn chương để chống lại cường quyền bạo ngược.

 

Đinh Vũ Hoàng Nguyên tìm ra được cách diễn tả cả một câu chuyện với một hay hai dòng ngắn ngủi. Ngắn đến nỗi không thể ngắn hơn nhưng trong cái ngắn ấy nói lên rất nhiều điều mà nếu viết dài hơn lại không thể nói.

 

image

“Mình đi ăn thịt chó ở Vĩnh Phúc. Trong mâm có phó chủ tịch xã, tuổi khoảng ngoài bốn mươi. Rượu ngon, thịt chó ngon. Nhân câu chuyện về tình hình an ninh ở địa phương, phó chủ tịch xã nói:

- Báo cáo các bác, số nghiện hút phát hiện được ở địa phương bọn em là 31 đồng chí, còn đảng viên chi bộ bọn em có 16 thằng…Chuyện thật 100%. Thằng Nguyên mà nói điêu thì làm con chó!”

 

Người đọc cười vì trong câu chuyện lắm “đồng chí nghiện” này không cụ thể một ai cả nhưng lại rất tượng hình cả một tập thể vốn không hơn gì những anh nghiện nhưng được phong hàm đồng chí. Câu chuyện không khiến cho ai động lòng để cả các đồng chí thật ngoài đời nhưng khi nụ cười lắng xuống người đọc thấy thú vị và lâng lâng tự hỏi nhờ vào đâu mà Nguyên lại viết được như thế?

Cũng thế, cũng đồng chí cũng cười đùa nhưng trong mấy dòng về Kim lãnh tụ thì một ít chua chát xuất hiện phía sau nụ cười. Không còn cà khịa như câu chuyện giữa bàn thịt chó. Có vẻ nghiêm túc hơn vì đồng chí này đuợc cả thế giới theo dõi. Đồng chí Kim của Bắc Triều Tiên nằm xuống gây cho rất nhiều đồng chí Việt Nam bối rối vì không biết gọi bằng gì…

 

“Kim lãnh tụ chết. Dân mình gọi Kim là “thằng”. Còn cái đảng của dân do dân vì dân trong lời chia buồn gọi Kim lãnh tụ là “đồng chí”. Để dung hòa, có lẽ nên gọi Kim lãnh tụ là “thằng đồng chí”, để vừa có tính đảng, vừa có tính nhân dân.”

 

Không ai nỡ cho rằng câu chuyện này của Hoàng Nguyên lại cố tình mạt sát cả một cái đảng nổi tiếng là Đảng Cộng sản, tuy nhiên đâu hiếm người sẽ khóc lên như dân Bình Nhưỡng trước thi hài Kim lãnh tụ nếu việc khóc đó có thể nâng họ lên một tầm cao mới?

Hoàng Nguyên còn là cây viết khôi hài đen khi có những dòng chữ không ai có thể cười được tuy rất muốn cười.

 

“Ngày 27/11/2011, công an thành phố Hà Nội bắt được một số người ở hồ Hoàn Kiếm. Sau khi điều tra nghiên cứu, lực lượng công an đã phát hiện ra những người này đều tàng trữ trái phép tai, mắt và mồm... Đây là lời cảnh tỉnh cho những người nào ở Việt Nam hiện còn tàng trữ những bộ phận này một cách trái phép.”

 

Cứ cách viết như thế Đinh Vũ Hoàng Nguyên vẽ những mảng thời sự, đời thường lên trang blog của mình:

“Một kẻ chỉ thấy xung quanh mình toàn người xấu thì bản thân kẻ ấy khó có thể là người tốt. Một đảng nhìn ra bên ngoài toàn thấy thế lực thù địch, còn khi nhìn nhân dân mình thì phát hiện ngay ra lũ phản động nhiều nhung nhúc, thì đó là là… là… một đảng thông minh!”

 

Đinh Vũ Hoàng Nguyên là một nhà văn mặc dù truyện ngắn của anh chưa bao giờ được xuất bản. Hai truyện được biết nhiều nhất là Cao Như Đảng và Nhà Cuối Ngõ đã đại diện được phong cách của Nguyên. Truyện thật ngắn Cao Như Đảng yếu tố châm biếm nhẹ nhàng nhưng không dễ quên của anh, có thể điển hình cho toàn bộ những gì mà anh quen thuộc:

 

Cao Như Đảng

 

Cố họa sĩ, nhà thơ, nhà văn Đinh Vũ Hoàng Nguyên trong chuyến đi Hà Giang. Photo courtesy of blog Lão Thầy Bói Già.

 

image

Tên của gã là Cao Như Đảng. Tên cúng cơm của gã là Cao Như Đảng. Trong lý lịch gã đề tên Cao Như Đảng. Tức là đích thị trên đời có thật một gã Cao Như Đảng.

Cao Như Đảng biệt tài làm thịt chó, thịt nhanh, nấu khéo, cả làng cả xóm biết tiếng. Ngay cả chó dại, chó chết ốm, chó bị trẹt xe…, gã mà đã nhúng tay pha thịt, ướp hấp, lúc dọn lên mâm vẫn ngon nhức.

Trong xóm nhà ai thịt chó cũng nhờ gã. Ủy ban xã khi nào tiếp khách hay liên hoan, cần thịt chó, lại gọi gã. Bản lĩnh ấy khiến gã với mấy vị trên Ủy ban thành thân tình. Dần dần người ta lấy luôn cái nghề của gã gắn vào tên, gọi gã là Đảng Chó. Gã nghe vậy cũng chẳng lấy gì làm phiền.

 

Một ngày, Cao Như Đảng mở quán thịt chó.

 

image

Hôm khai trương, gã mời cán bộ trong xã đến đánh chén. Rất vui. Nhưng đang dở bữa, thì bí thư xã phát hiện ra cái biển trước quán đề THỊT CHÓ ĐẢNG. Ông bí thư gọi Cao Như Đảng đến, quắc mắt: “Ông ghi thế này là chửi ai?”. Cao Như Đảng nói: “Thì dân vẫn gọi em là Đảng Chó, các bác trên xã cũng gọi em là Đảng Chó, thì giờ mở quán em làm biển thế cho tiện!”. Bí thư bảo: “Lời nói gió bay, nói mồm với nhau không có gì làm bằng, chứ ghi lên thế này thì mặt mũi đảng còn cái chó gì nữa?”. Gã đành “dạ dạ…”.

Cái biển sau, rút kinh nghiệm, Cao Như Đảng đề: ĐẢNG THỊT CHÓ.

Bí thư xã đến ăn, nhìn biển mới, gật gật gù gù bảo: “Sửa thế này được, để cái giống ấy sau chữ đảng, cho đỡ bị hiểu lầm!”.

Đang bữa, bí thư sực nghĩ, giật mình, mới quát: “Dỡ biển xuống ngay, khẩn trương, phản động, muốn đi tù à?”. Cao Như Đảng méo mặt hỏi: “Cả nhà nhà em toàn người ngoan và ngu, có biết gì mà phản động?”. Ông bí thư hạ giọng, thầm thì: “Nước mình là một đảng lãnh đạo, cấm có cái chuyện hai ba đảng, ông ghi thế này nhỡ ai hiểu là ông lập đảng đối lập, thì toi!”. Cao Như Đảng bảo: “Chả nhẽ thằng bán thịt chó và mấy thằng ăn thịt chó mà cũng bị thành đảng à?!”. Bí thư bảo: “Ai chả biết thế! Nhưng cái nước mình nó thế! Mà thôi, tốt nhất thời này cái gì đã đảng thì đừng chó, mà đã chó thì đừng đảng!”. Gã đành “dạ dạ…”.

Sau bữa đấy, Cao Như Đảng lại thay biển mới, còn đề mỗi THỊT CHÓ.

Nhưng lắm lúc gã tấm tức: đến cái giống chó còn đi không đổi họ, ngồi không đổi tên, lúc biến thành thịt vẫn gọi là chó, chẳng nhẽ chỉ do nước này có độc cái đảng mà thành mình phải kị húy, phải kiêng cả tên cha sinh mẹ đẻ đặt cho, thì hóa chẳng bằng chó!


Không còn biết cách nào! Bỗng một tối đang nằm ôm vợ, Cao Như Đảng hỏi vợ:

Anh đặt tên quán Đảng Thịt Chó bị cấm, anh đặt Thịt Chó Đảng cũng bị cấm, hay là anh đổi tên lại là:  Chó Thịt Đảng

 

Thôi, thôi anh ơi, mở quán bán thịt chó kiếm tiền nuôi gia đình, anh mà đổi tên kiểu đó là sẽ bị dẹp tiệm, em đề nghi anh đổi tên là: Chó Đ.. Đảng chắc là được.

image

“Chí ní chí ní” Ngày mai anh sẽ đổi tên: CHÓ   Đ..  ĐẢNG

 

Nhà Cuối Ngõ là một truyện ngắn khác diễn tả một cộng đồng rất nhỏ tại một xóm nghèo. Trong Nhà Cuối Ngõ tác giả nối các mối quan hệ nửa kín nửa hở của các nhân vật vào với nhau và bằng một giọng văn hài hước rất thông minh, Đinh Vũ Hoàng Nguyên đặt người đọc ngồi trước câu chuyện, thấy từng chi tiết, từng phân cảnh và trên hết thấy được tính nết của từng con người rất khác nhau trong cái cộng đồng người nhỏ bé ấy.Nhà Cuối Ngõ

 

image

Ngà là con gái mụ Điếc, nhưng không hề điếc. Ngà lấy chồng ở ngõ bên cạnh, chưa có con. Buổi tối Ngà bán bún ngan vịt ngay cửa nhà.

Chồng Ngà là tổ trưởng tổ kéo đường dây điện, thường đi công trình xa. Thằng này cục. Ngà lại là loại đáo để. Hai vợ chồng hay choảng nhau.

Có gã hàng xóm cạnh nhà Ngà buổi tối sang ăn bún khuya, thấy Ngà tươi, mỡ, chồng lại đang đi vắng… Nhìn quanh quán thấy chẳng còn ai, gã hàng xóm lúc đỡ bát bún cố chạm tay vào vú Ngà, bảo: “Thêm cho anh tí thịt thừa ở ngực nhé!”. Ngà đang cầm muôi nước dùng nóng chan luôn vào đũng quần gã…

 

Gã hàng xóm bỏng, mà không dám kêu ai. Hàng tuần giời đi đứng như thằng sa đì.

Chồng Ngà đi công trình về, ngủ mê mệt. Ngà mở điện thoại chồng thấy có ảnh chụp chồng vừa hát, vừa lúi húi móc rốn mấy cô em môi đỏ trong hàng karaoke. Thằng chồng đang ngáy há hốc mồm, Ngà nhặt chiếc guốc, nhè mồm chồng bổ, chửi: “Thằng đĩ, bà ở nhà giữ bướm cho mày, hầu hạ cả bố mẹ mày để cho mày đi sướng bậy à?”. Thằng chồng rách môi, gẫy nửa răng cửa liền tóm tóc vợ, dúi, lên gối uỳnh uỵch. Ngà thò tay tóm dái chồng bóp nghiến, chồng phải nhả tóc.

Ngà bỏ về nhà mẹ đẻ. Thằng chồng Ngà lôi hết đống guốc của vợ chặt sạch.

Sáng hôm sau thằng này đi làm, dái đau, chân bước lạng dạng. Ra ngõ, chạm mặt gã hàng xóm, thấy gã kia nhìn trộm mình lấm lét, lại cũng bước lạng dạng hệt mình, mới bảo: “Ông tương bỏ mẹ mày giờ! Mày thích nhại ông à?!”

Đinh Vũ Hoàng Nguyên có những bài thơ trái ngược hoàn toàn với văn phong của anh. Chất thi ca trong thơ của Đinh Vũ lãng mạn và dịu dàng như tiếng mưa đêm, đủ nhẹ để làm người ta nhung nhớ. Khi làm thơ, anh thì thầm và nông nổi không còn cái nét truyền thần đầy những vết nhăn suy tưởng như khi anh viết truyện, viết blog.

 

Chút tự sự, và em

Những cơn bão xiêu đêm. Những cơn bão dịu dàng.
Những ga lá nhắc nửa đời lỗi hẹn.
Gió hấp hổi suốt một thời của biển
Có bao giờ biết lặng trước mùa thu.

Em! đang nghĩ gì khi anh ôm bàn tay?
Đôi mắt muộn, ngóng vì sao lẻ!

Em đừng bâng khuâng điều xa xôi quá
Một cơn mau cũng tạo nên mùa
Bởi ta đến bên nhau đâu phải từ sóng mắt
Mà bởi lòng lắng lại mới thành nhau.

Và điều không dễ mất trong nhau
Như cuối nắng còn trăng lưu bóng nắng
Ta thấm qua nhau những niềm chưa hết nỗi…
Đôi mắt muộn, ngôi sao bay chớp vội
Em ủ cánh buồm, câu ước, sao băng.

Khi anh lắng nghe tiếng trái tim em
Nghe khoảng lặng nửa đời anh, chợt đập
Nghe bao điều riêng đau, ta không kể
Bởi một điều trong nhịp nhịp đồng rung.
Là điều chẳng dễ gọi thành tên
Nước mắt vẫn không mầu,
khi lăn qua nỗi đau và hạnh phúc.
Đôi mắt muộn, một vì sao rụng
Giọt nước mắt này anh muốn gọi thành tên.

Trời rộng đất dài ta đến tìm nhau
Đất trời gọn trong làn hơi nhau thở.
Em nhận nhé nửa đời chưa hết gió
Để cánh buồm… câu ước, sao băng…

Có một phố vừa đi qua phố

Có bao người vừa đi qua phố
Có một phố vừa đi qua phố
Có chút lòng khẽ chạm… làn rêu.

Phố, kẹo lạc kẹo vừng
Con dế thơ ngây gáy vào cơn ngủ
Nắng câu Kiều thơm gió những vòm đêm
Cánh cò lạc bờ đê
cò dò trên ngói
bỗng gặp cái cò trong tiếng à ơi…

Phố, làng lúa làng hoa
Người trong phố về quê trong phố
Ngã tư lòng vương ngát sen hương…

Phiên chợ đầu hôm
Sông Hồng cong mình trên bờ vai thành phố
Người quang gánh gánh làng về phố
Mùa nước đỏ mắt người cũng đỏ
Mỗi mảnh trăng phôi trên mỗi mảnh đời…

Cửa ô Im lìm
Đoàn quân chuyển mình lên biên giới
Những giọt máu hai mươi hợp dòng xa phố
Ngọn đèn – Tim cháy thâu sương…
Có người cha tiễn con, mắng vợ mình mau nước mắt
Nhưng đêm ấy là đêm mờ mưa, sao tắt
Gò má người cha mọng thắp Ánh sao…

Vỉa hè Lang thang
Đứa trẻ không nhà trèo sấu trèo me đi bán
Sau cơn mưa gẫy rắc cành me…
Người đàn ông nước mắt không rơi suốt thời chinh chiến
Bỗng mặn mòi se giọt… giữa vành môi!

Khúc ơ khúc ơ…Đêm qua
Tiếng rao cũ lạc người trên gác cũ
Có cụ già cô đơn bỏ phố
Chị hàng rong đặt tấm bánh trên bàn thờ, hương đỏ
Những mảnh lòng chưa thành quen trong phố
Khóc ngậm ngùi tiễn tưởng một người thân.
.
Bình minh bay từ khung cửa sổ
Dòng sông trôi từ khung cửa sổ
Đa – Nuýp xanh sắc cốm Vòng
Những mảng trầm thiêm thiếp giấc đông
Bỗng mở mắt cái hoa lên tháng
Có người con gái
Dịu dàng đưa tháng qua môi,…

Ta bên nhau trên phố của bao người
Bao ân tình vừa đi qua phố
Có một phố vừa đi qua phố!
Có một người lắng phố, bên em.

Em hồn nhiên cho phố hồn nhiên
Tóc phả mái bên chiều
phai phai nắng ngói…
Thân thương quá!

 

image

 

Trước khi Đinh Vũ Hoàng Nguyên đi xa anh kịp để lại cho con một gia tài quý giá đó là hơi thở của tổ quốc trong lúc mệt lả nghẹn ngào. Con anh khi lớn lên bắt đầu tập nói chắc chắn sẽ được mẹ đọc cho nghe bài thơ này và từ đó trái tim của cháu làm sao rời được hình ảnh mà cha đã gieo vào lòng trước lúc đi xa? Bài thơ mang tên “Những Huyết Cầu Tổ Quốc”.

 

image

 

Những Huyết Cầu Tổ Quốc

Cố họa sĩ, nhà thơ, nhà văn Đinh Vũ Hoàng Nguyên và con trai trong những ngày cuối.

 

 

image

 





image

 


 

image

 


 

 


 

image

 


 image

 

 






















































































Báo Cáo của Human Rights Watch về Tình Trạng Vi phạm Nhân Quyền của CS Việt Nam


(Xin vui lòng phổ biến)

 

Báo Cáo của Human Rights Watch về Tình Trạng Vi phạm Nhân Quyền của CS Việt Nam

 

Tin New York, ngày 31-1-2013 - CĐNVQG/LBHK. - Tổ chức quốc tế Theo Dõi Nhân Quyền (Human Rights Watch HRW) có trụ sở ở New York hôm nay công bố bản phúc trình về tình hình Nhân Quyền trên thế giới dài 660 trang, trong đó phần báo cáo về  Việt Nam gồm 8 trang.

 

Sau đây là nguyên văn phần tóm lược của HRW về tình hình vi phạm nhân quyền của Việt Nam, được phỏng dịch như sau:

 

“Nhà cầm quyền (CS) Việt Nam đàn áp có hệ thống các quyền tự do ngôn luận, tự do lập hội, tự do hội họp trong ôn hòa; họ trừng phạt những người đặt vấn đề với chính quyền về chính sách, vạch trần tham nhũng, hoặc kêu gọi một giải pháp dân chủ thay thể chế độ độc đảng. Công an thường xuyên quấy nhiễu, đe dọa các nhà hoạt động và gia đình của họ. Nhà cầm quyền tùy tiện bắt giam các nhà tranh đấu, biệt giam họ lâu dài mà không xét xử bằng pháp luật, không cho gia đình viếng thăm, tra tấn, và truy tố họ tại những tòa án được đảng hướng dẫn để kết án tù dài hạn với tội danh vi phạm luật an ninh quốc gia rất mơ hồ.

 

Trong năm 2012, cảnh sát đã sử dụng vũ lực tàn bạo trấn áp các cuộc biểu tình chống nạn đuổi nhà, tịch thu đất đai, và sự tàn bạo của công an.

 

Trưng thu đất tiếp tục là vấn đề nóng bỏng, nông dân và dân làng phải đối mặt với những bất công (tịch thu đất đai) bởi các viên chức chính quyền và bởi các dự án tư nhân. Những ai chống cự sẽ lãnh nhận  hậu quả đàn áp của chính quyền địa phương.

 

Sau một loạt các vụ bắt giữ các ông trùm nhiều thế lực và những nhà quản lý các công ty quốc doanh, Ủy Ban Trung ương Đảng đã tổ chức Hội nghị lần thứ sáu vào tháng Mười. Trong phiên họp, các phe phái khác nhau của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, của Tổng Bí Thư Đảng Cộng sản là Nguyễn Phú Trọng và của Chủ tịch nước là Trương Tấn Sang tranh nhau quyết liệt nhằm kiểm soát bộ máy chính trị và kinh tế nhà nước trong một cuộc tranh giành quyền lực vẫn đang tiếp diễn. Tuy nhiên, không bên nào ngỏ ý lên tiếng hoặc bày tỏ sự cam kết bảo vệ nhân quyền.

 

Việt Nam tuyên bố họ sẽ tìm kiếm ghế thành viên trong Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc (HRC) nhiệm kỳ 2014-2016.”

 

Ban Báo Chí

--
Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia

Liên Bang Hoa Kỳ

Friday, February 1, 2013

Tin tặc tấn công báo Mỹ từng tiết lộ tài sản kếch xù của lãnh đạo Trung Quốc


 

TIN TẶC  - 

Bài đăng : Thứ năm 31 Tháng Giêng 2013 - Sửa đổi lần cuối Thứ năm 31 Tháng Giêng 2013

Tin tặc tấn công báo Mỹ từng tiết lộ tài sản kếch xù của lãnh đạo Trung Quốc


Trụ sở  báo The New York Times.

Trụ sở báo The New York Times.

REUTERS/Shannon Stapleton

Trọng Nghĩa  RFI


Ngày 30/01/2013, nhật báo Mỹ The New York Times xác nhận là trong thời gian gần đây, họ đã bị tin tặc liên tục tấn công. Mục tiêu của tin tặc là dò xét thông tin liên quan đến phóng sự điều tra mà tờ báo này đã thực hiện về tài sản khổng lồ mà thân nhân Thủ tướng Trung Quốc Ôn Gia Bảo tích lũy được. Nhân dịp này, báo New York Times cũng tiết lộ sự kiện hãng tin Mỹ Bloomberg News cũng từng bị tin tặc nhòm ngó, sau khi đưa tin về tài sản to lớn của nhân vật lãnh đạo Trung Quốc hiện nay là Tập Cận Bình.

Trong bản tin của mình, New York Times khẳng định là các vụ tấn công xẩy ra sau khi tờ báo công bố bài viết ngày 25/10/ 2012, về tài sản gia đình đương kim Thủ tướng Ôn Gia Bảo, theo đó những người thân của ông nắm trong tay hàng tỷ đô la qua các giao dịch thương mại. Cụ thể, các khoản “đầu tư” của vợ con ông Ôn Gia Bảo cùng nhiều người khác vào các lãnh vực ngân hàng, đá quý và viễn thông, lên đến ít nhất 2,7 tỷ đô la !

Trong vòng 4 tháng, tin tặc đã thâm nhập vào hệ thống máy tính của tờ báo Mỹ, đánh cắp mật khẩu, và đặc biệt tập trung vào các bức thư điện tử của ông David Barboza, Trưởng văn phòng của tờ báo tại Thượng Hải, tác giả bài điều tra.

Tính ra, máy tính của hơn 50 nhân viên của New York Times đã bị nhòm ngó, trong đó có nguyên Trưởng văn phòng tờ báo tại Bắc Kinh Jim Yardley (hiện đang ở Ấn Độ, phụ trách khu vực Nam Á).

Điều khiến New York Times lưu ý là tin tặc chỉ quan tâm đến cuộc điều tra về tài sản của ông Ôn Gia Bảo mà thôi : “Các chuyên gia (an ninh mạng) không thấy dấu hiệu nào cho thấy là tin tặc quan tâm đến các thông tin khác ngoài bài phóng sự về gia đình Thủ tướng Trung Quốc”. Các dữ liệu về khách hàng của tờ báo cũng không bị đánh cắp.

Ngược lại thư điện tử, tài liệu, trong tài khoản email của hai nhà báo Barboza và Yardley, hai tác nhân quan trọng trong cuộc điều tra đã bị đánh cắp. Theo nhật báo Mỹ : “Có dấu hiệu là tin tặc muốn tìm tên tuổi của những ai đã cung cấp thông tin cho nhà báo Barboza”.

Trung Quốc, thậm chí Quân đội Trung Quốc, đứng sau tin tặc

Theo New York Times, các chuyên gia an ninh mạng, dựa trên các dấu vết mà những kẻ xâm nhập để lại, đã cho rằng thủ phạm là tin tặc Trung Quốc, thậm chí là người của quân đội Trung Quốc : “Tin tặc đã sử dụng các phương thức tương tự như quân đội Trung Quốc từng dùng trong quá khứ”.

 New York Times cho biết là các chuyên gia tham vấn về công nghệ thông tin thẩm định rõ ràng là các cuộc tấn công xuất phát từ cùng những máy tính của một trường Đại học, từng được Quân đội Trung Quốc dùng để đột nhập vào các nhà thầu cung cấp cho Quân đội Mỹ trong thời gian qua.

Richard Bejtlich, người đặc trách vấn đề an ninh mạng của công ty Mandiant – được New York Times thuê để đối phó với các cuộc tấn công - khẳng định : “Nếu xem xét riêng rẽ từng cuộc tấn công, thì không thể nói rằng ‘đó là quân đội Trung Quốc’. Thế nhưng khi thấy là cũng nhóm đó từng đánh cắp dữ liệu về các nhà ly khai Trung Quốc và những người đấu tranh cho Tây Tạng, rồi tấn công một hãng hàng không không gian, tất cả các dấu hiệu đó đều quy về một đầu mối”.

Đối với tờ New York Times, họ không phải là nạn nhân duy nhất của tin tặc Trung Quốc. Sau khi công bố một bài viết hồi tháng Sáu năm ngoái về tài sản mà thân nhân ông Tập Cận Bình thu vén được, hãng tin Mỹ Bloomberg News cũng đã bị tin tặc Trung Quốc tấn công.

Lẽ đương nhiên là phía Trung Quốc đã phủ nhận hoàn toàn sự dính líu của họ vào vụ tin tặc tấn công tờ New York Times. Thậm chí Bộ Quốc phòng Trung Quốc còn đả kich tờ báo Mỹ, cho rằng việc tờ báo tố cáo quân đội Trung Quốc tung ra các cuôc tấn công trên mạng mà không có bằng chứng vững chắc, là một hành động “không chuyên nghiệp và không cơ sở”.

Một cách chính thức hơn, phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Trung Quốc Hồng Lỗi vào hôm nay cũng lập lại quan điểm trên, cho rằng cáo buộc của tờ New York Times “hoàn toàn vô căn cứ và vô trách nhiệm”. 

Người VN ơi,Xin đừng để đảng CS tiếp tục bắt mình làm chó của trường đua


Người VN ơi,
Xin đừng để đảng CS tiếp tục bắt mình làm chó của trường đua

 

o    PSN 24.1.2013 | Nguyễn Chinh

Có lẽ các bạn không vui khi đọc những dòng chữ trên. Tôi nói thật, tôi cũng đang rất là không vui. Không, phải nói cho chính xác là tôi đang nổi điên lên vì mấy chữ “Kiến Nghị Về Sửa Đổi Hiến Pháp 1992” đang được bàn tán ỳ xèo trên các báo. Nhân dân Việt Nam không phải là những con chó trong trường đua chỉ biết cắm đầu đuổi theo cục xương giả họ móc lên giàn xoay làm mồi dụ để chạy bán sống bán chết hết vòng này sang vòng khác mua vui cho bọn đầu trâu mặt ngựa.

 

Hiến Pháp của một quốc gia dân chủ là một văn bản pháp lý tối thượng ban hành bởi toàn dân của quốc gia đó, không phải ban hành bởi một chính phủ, lại càng không được một đảng bất kể là đảng nào. Và vì người dân đích thực xác lập hiến pháp cho nên, nếu có kiến nghị để xin sửa đổi, thì phía thỉnh cầu xin sự thay đổi phải là phía chính quyền chứ đâu có chuyện ngược đời như đang thấy tại Việt Nam. Cứ vài ba năm thì có ai đó lại đem cục xương giả ra móc lên giàn xoay để mọi người hy vọng và chạy đuổi, rồi lại thất vọng. Người Việt Nam ơi, xin đừng để cho ĐCSVN tiếp tục bắt mình là chó của trường đua.

 

Muốn có tự do dân chủ? Hãy đứng lên xác lập quyền lực của mình! Muốn có một hiến pháp dân chủ thật sự? Hãy đứng lên xác lập quyền lực của mình! Muốn bảo vệ lãnh thổ và lãnh hải của Tổ Quốc Việt Nam (không phải là thứ Tổ Quốc Xã Hội Chủ Nghĩa vong bản và nhục mạ tiền nhân)? Hãy đứng lên xác lập quyền lực của mình! Như TS Iris Vinh Hayes đã từng kêu gọi trước đây. Nay nhân cơ hội này tôi cũng xin phép tác giả được đăng lại nguyên văn bài viết để tặng bạn đọc.

 

Nguyễn Chinh.

 

“KHI MÀ QUYỀN LỰC CỦA NGƯỜI DÂN CHƯA ĐƯỢC XÁC LẬP BẰNG CHÍNH SỨC MẠNH CỦA TOÀN DÂN THÌ HIẾN PHÁP CHỈ LÀ MỘT MÓN ĐỒ MÃ.

o    Iris Vinh Hayes

Nhân đọc bài “Hiến Pháp Việt Nam Cần Được Sửa Đổi Một Cách Căn Bản” nội dung ghi lại cuộc phỏng vấn của Duy Ái dành cho ông Mai Văn Lĩnh, đăng trên trang mạng của đài VOA, tôi có một vài lời muốn gởi đến toàn dân và 1001 Ghonim của Việt Nam.

 

KHI MÀ QUYỀN LỰC CỦA NGƯỜI DÂN CHƯA ĐƯỢC XÁC LẬP BẰNG CHÍNH SỨC MẠNH CỦA TOÀN DÂN THÌ HIẾN PHÁP CHỈ LÀ MỘT MÓN ĐỒ MÃ. Chỉ có quyền lực của người dân xác lập bằng chính sức mạnh của toàn dân mới có thể đẻ ra một hiến pháp dân chủ khả thi để từ đó hình thành một nền dân chủ thực sự. Tuyệt đối không có chuyện một hiến pháp đồ mã lại có thể đẻ ra quyền lực của người dân và một nền dân chủ đích thực. Chính vì sự thật này mà các nền dân chủ --thực sự và bền vững-- trên thế giới đều PHẢI BẮT ĐẦU TỪ SỰ XÁC LẬP QUYỀN LỰC CỦA NGƯỜI DÂN BẰNG CHÍNH SỨC MẠNH CỦA TOÀN DÂN. Không có một con đường khác. Không có một tiến trình khác. Và do đó, không có một sự lựa chọn nào khác.

 

TUYỆT ĐỐI KHÔNG CÓ CHUYỆN NGƯỜI DÂN CẦU XIN TẶC ĐẢNG TIẾM QUYỀN ĐẤT NƯỚC BAN CHO ÂN HUỆ DÂN CHỦ MÀ CÓ THỂ TỪ ĐÓ ĐẺ RA ĐƯỢC MỘT NỀN DÂN CHỦ ĐÍCH THỰC. Chỉ có hiến pháp đích thực được khai sinh từ quyền lực của người dân xác lập bằng chính sức mạnh của toàn dân mới có thể đẻ ra một nền dân chủ thực sự. Chỉ có hiến pháp đích thực được khai sinh từ quyền lực của người dân xác lập bằng chính sức mạnh của toàn dân mới có thể đẻ một cơ chế điều hành đất nước biết tùng phục ý muốn của dân. Chỉ có hiến pháp đích thực được khai sinh từ quyền lực của người dân xác lập bằng chính sức mạnh của toàn dân mới có thể đẻ ra những đảng phái chính trị vì dân và tuyệt đối không dám tiếm đoạt đất nước từ tay của người dân. Chính vì qui luật này mà các nền dân chủ --thực sự và bền vững-- trên thế giới đều PHẢI BẮT ĐẦU TỪ SỰ XÁC LẬP QUYỀN LỰC CỦA NGƯỜI DÂN BẰNG CHÍNH SỨC MẠNH CỦA TOÀN DÂN. Không có một con đường khác. Không có một tiến trình khác. Và do đó, không có một sự lựa chọn nào khác.

 

TUYỆT ĐỐI KHÔNG CÓ CHUYỆN MỘT TẶC ĐẢNG LỢI DỤNG LÒNG TIN ĐỂ TIẾM ĐOẠT ĐẤT NƯỚC TỪ TAY NGƯỜI DÂN RỒI ÁP ĐẶT MỘT THỂ CHẾ ĐỘC TÀI TOÀN TRỊ MÀ CÓ THỂ TỰ MÌNH ĐẺ RA MỘT NỀN DÂN CHỦ THỰC SỰ. Chỉ có quyền lực của người dân xác lập bằng chính sức mạnh của toàn dân mới có thể đẻ ra một hiến pháp dân chủ thực sự để từ đó kiến tạo một nền dân chủ thực sự cho đất nước. Chỉ có quyền lực của người dân xác lập bằng chính sức mạnh của toàn dân mới có thể bảo đảm được sự ra đời cũng như sự bền vững của một hiến pháp lý tưởng. Chỉ có quyền lực của người dân xác lập bằng chính sức mạnh của toàn dân mới có thể bảo đảm được sự ổn định và thịnh vượng của quốc gia. Chỉ có quyền lực của người dân xác lập bằng chính sức mạnh của toàn dân mới có thể bảo đảm được tự do, no ấm và an ninh cho toàn dân. Chính vì qui luật này mà các nền dân chủ --thực sự và bền vững-- trên thế giới đều PHẢI BẮT ĐẦU TỪ SỰ XÁC LẬP QUYỀN LỰC CỦA NGƯỜI DÂN BẰNG CHÍNH SỨC MẠNH CỦA TOÀN DÂN. Không có một con đường khác. Không có một tiến trình khác. Và do đó, không có một sự lựa chọn nào khác.

  

Một hiến pháp không có sự bảo chứng bởi quyền lực của người dân xác lập bằng chính sức mạnh của toàn dân thì dù cho mỗi lời mỗi chữ có đẹp như “rồng bay phụng múa” hay có hay như “phung châu nhã ngọc” đi nữa nó cũng chỉ là một món đồ mã không hơn không kém. Một hiến pháp không có sự bảo chứng bởi quyền lực của người dân xác lập bằng chính sức mạnh của toàn dân thì dù cho có được đặt trong điện đài bằng ngọc để thờ phượng và được bất cứ ai hay tất cả mọi người tụng niệm mỗi ngày đi nữa nó cũng chỉ là một món đồ mã. Bởi vì sự thật rất đơn giản này, nếu MUỐN CÓ ĐƯỢC MỘT NỀN DÂN CHỦ ĐÍCH THỰC, MỌI NGƯỜI PHẢI ĐỨNG LÊN (hãy can đảm đứng lên) XÁC LẬP SỨC MẠNH CỦA TOÀN DÂN ĐỂ RỒI VỚI QUYỀN LỰC NÀY CỦA DÂN CÓ THỂ BẢO CHỨNG CHO MỘT HIẾN PHÁP LÝ TƯỞNG VÀ TỪ ĐÓ KIẾN TẠO MỘT QUỐC GIA LÝ TƯỞNG.

 

Đừng tiếp tục theo đuổi một ảo tưởng chắc chắn không bao giờ biến thành sự thật. Một tặc đảng sẽ không bao giờ tự mình biến thành một chính đảng yêu nước, yêu dân, khiêm tốn và tự trọng. Chỉ có 1001 Ghonim của Việt Nam mang trát lệnh lịch sử trong tay đến lôi chúng xuống khỏi vũ đài chính trị thì cái hy vọng có được một nền dân chủ thực sự cho đất nước mới có cơ hội biến thành sự thật. Đừng tiếp tục chờ đợi những hứa hẹn sẽ không bao giờ được thực hiện. Một tặc đảng đã dám tiếm đoạt đất nước từ tay dân, đã dám mãi quốc cầu vinh ngay trước mắt dân, đã dám chà đạp sĩ phu, trù dập trí thức, đánh đập người tu, trấn lột đồng bào, bịt miệng quần chúng, cấm đoán thanh niên yêu nước, khinh miệt tiền nhân, bội tín với mọi người . . . một cách công khai và táo tợn thì sẽ không bao giờ tự biết phục tùng mệnh lệnh của dân hoặc tôn trọng lời hứa dù có chờ đến một ngàn năm rồi một ngàn năm nữa “cho đến khi nước cạn đá mòn”. Chỉ có 1001 Ghonim của Việt Nam mang trát lệnh lịch sử trong tay đến lôi chúng xuống khỏi vũ đài chính trị thì cái hy vọng có được một nền chính trị sạch mới có cơ hội thành hình. Bởi vì sự thật rất đơn giản này, nếu MUỐN CÓ ĐƯỢC MỘT NỀN DÂN CHỦ ĐÍCH THỰC, MỌI NGƯỜI PHẢI ĐỨNG LÊN (hãy can đảm đứng lên) XÁC LẬP SỨC MẠNH CỦA TOÀN DÂN ĐỂ RỒI VỚI QUYỀN LỰC NÀY CỦA DÂN CÓ THỂ BẢO CHỨNG CHO MỘT HIẾN PHÁP LÝ TƯỞNG VÀ TỪ ĐÓ KIẾN TẠO MỘT QUỐC GIA LÝ TƯỞNG.

  

Đừng tiếp tục để cho những PR của chế độ giả danh đấu tranh cho dân chủ dẫn đi vòng vòng chân núi, tính bằng km đường thì tưởng rằng đã đi xa lắm nhưng nhìn chỗ đánh dấu khởi hành mới thấy rõ chỗ lanh quanh. Chí sĩ chân chính của đất nước không thể không biết, không thể nào không thấy, không thể nào không hiểu là những con chó của trường đua cật lực chạy theo sau khúc xương cao su hết vòng này sang vòng khác, hết ngày này qua ngày khác, theo sự điều khiển của nhân viên trường đua, chỉ cho kết quả sau cùng là “được trở về chuồng chó. Chỉ có 1001 Ghonim của Việt Nam mang trát lệnh lịch sử trong tay đến lôi tặc đảng khỏi vũ đài chính trị thì cái hy vọng có được một cơ chế điều hành đất nước của dân, do dân và vì dân mới có cơ hội thành hình. Bởi vì sự thật rất đơn giản này, nếu MUỐN CÓ ĐƯỢC MỘT NỀN DÂN CHỦ ĐÍCH THỰC, MỌI NGƯỜI PHẢI ĐỨNG LÊN (hãy can đảm đứng lên) XÁC LẬP SỨC MẠNH CỦA TOÀN DÂN ĐỂ RỒI VỚI QUYỀN LỰC NÀY CỦA DÂN CÓ THỂ BẢO CHỨNG CHO MỘT HIẾN PHÁP LÝ TƯỞNG VÀ TỪ ĐÓ KIẾN TẠO MỘT QUỐC GIA LÝ TƯỞNG.

 

Ở thời điểm lịch sử này, toàn dân có quyền chọn lựa là làm một con ếch ngoan ngoãn ngồi yên trong nồi cho đến khi bị luộc chính hay là tự dùng đôi chân mạnh mẽ để nhảy vọt ra ngoài khi nhìn thấy khe hở cơ hội. Nhưng nếu đã chọn làm con ếch ngoan thì xin đừng trách sao bị bạo quyền áp bức, bốc lột. Tự Do không thể van xin mà có được. Thiên thời là bây giờ, Trời đang cho nhân loại dân trát lệnh lịch sử quét sạch tất cả chế độ độc tài bạo cường còn sót lại. Địa lợi là ngay trên đất Việt, nơi chôn nhau cắt rốn. Nhân hòa nằm ngay trong trái tim của mỗi người. Tự Do sẽ không bao giờ đến nếu 87 triệu con tim đều ươn hèn và vô cảm.”

 

TB: Tại sao chúng ta (toàn dân) không tiến hành phát họa một bản hiến pháp mới cho Việt Nam ngay từ bây giờ và sau đó chúng ta sẽ xin chữ ký của toàn dân để xác lập giá trị của hiến pháp mới này? Ngay trong việc làm này tự nó đã là một nỗ lực mở rộng giáo dục quần chúng về ý thức và trách nhiệm về dân chủ. Ngay trong việc làm này có thể tự nó sẽ tạo ra một động lực không nhỏ và động lực đó biết đâu sẽ giúp tạo ra một động lực lớn hơn có thể làm đổi thay cả đất nước. Đề nghị DÂN LÀM BÀO đứng ra kêu gọi thành lập một ủy ban điều hợp soạn thảo hiến pháp giúp cho TOÀN DÂN XÁC LẬP QUYỀN LỰC CỦA NGƯỜI DÂN thông qua tiến trình soạn thảo. Đồng thời, đề nghị những báo khác cộng tác và hổ trợ cho nỗ lực này.

 

Nguyễn Chính.

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link