Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Sunday, February 3, 2013

VIỆT CỘNG XÂM LĂNG HAY GIẢI PHÓNG MIỀN NAM VIỆT NAM VÀO NGÀY 30-4-1975?



VIỆT CỘNG XÂM LĂNG HAY GIẢI PHÓNG MIỀN NAM VIỆT NAM VÀO NGÀY 30-4-1975?

Nguyễn Huy Hùng

Trong suốt hơn 2 Thập Niên cuối Thế kỷ 20 cho đến nay, mỗi lần mốc thời gian 30 tháng 4 Dương lịch đến, là một lần nhân dân các nước Tự do Dân chủ trên toàn Thế giới lại phải ngạc nhiên tìm hiểu, không biết tại sao những người cùng dòng giống Tiên Rồng Việt Nam đang sống định cư nơi hải ngoại và trên đất nước Việt Nam, lại bộc lộ hai thái cực VUI =/= BUỒN đối nghịch hẳn nhau? Ở trong nước thì ồn ào kiêu ngạo kỷ niệm Ngày Đại Thắng, còn nơi hải ngoại lại xót xa tổ chức mít tinh tưởng nhớ Ngày Quốc Hận???

Nhưng kể từ ngày 27 tháng 12 năm 2001, sau khi đọc các bản tin bằng Anh ngữ của Thông tấn xã Trung Cộng tại Bắc Kinh và của hãng tin Nhật Bản từ Nam Ninh đưa lên mạng Internet toàn cầu, loan báo sự kiện 2 phái đoàn ngoại giao đại diện cho các bạo quyền Trung Cộng và Việt Cộng sát cánh bên nhau, hân hoan tổ chức Lễ đặt cột mốc đầu tiên tại Móng Cái, để chính thức định lại ranh giới giữa 2 nước Việt Nam và Trung Hoa.

Rồi những ngày tiếp theo, các Cộng đồng người Việt định cư trên toàn Thế giới tổ chức liên tiếp những cuộc biểu tình, chống đối và lên án Đảng và Bạo quyền Việt Cộng đã DÂNG ĐẤT HIẾN BIỂN của Tổ quốc Việt Nam cho quan thầy Trung Cộng, để được quan Thầy che chở yểm trợ cho Đảng đứng vững mà tiếp tục đàn áp bóc lột nhân dân Việt Nam bằng độc đảng chuyên chính tập quyền toàn trị.

Đồng thời, một số nhân sĩ dũng cảm ở trong nước đang dấn thân đấu tranh đòi Tự do Dân chủ Nhân quyền cho Dân tộc Việt Nam, cũng can đảm trình bầy quan điểm của mình để trả lời các cuộc phỏng vấn (giờ chương trình Việt ngữ chuyển qua các làn sóng điện về Việt Nam hàng ngày) của các đài phát thanh lớn ngoại quốc như BBC (Anh), RFI (Pháp), và RFA (Á Châu Tự do của Hoa Kỳ) về các vấn đề biên giới trên đất liền và hải phận trong Vịnh Bắc phần giữa Việt Nam và Trung Hoa.

Và gần hơn nữa, trong năm 2004, Quốc Hội Bù Nhìn (đảng cử dân bầu) của Cộng hoà Xã hội Chủ nghiã Việt Nam đã hội họp theo lệnh của Ban Bí Thư Trung Ương Đảng Việt Cộng, để chính thức phê chuẩn các Hiệp Ước về ranh giới đất liền và hải phận do lãnh tụ đại diện Đảng và bạo quyền Việt Cộng đã lén lút ký với Trung Cộng từ mấy năm về trước, mà cả “Quốc Hội Bù Nhìn” lẫn “Nhân Dân Làm Chủ” đều không hề được Đảng và Nhà Nước thông báo nên chẳng hay biết gì.

Nhờ thế, mọi người mới vỡ lẽ và hiểu rõ ràng lý do tại sao cùng là người Việt Nam, cùng tổ chức kỷ niệm ngày 30 tháng 4 Dương lịch hàng năm, nhưng lại để bầy tỏ hai niềm tâm sự VUI =/= BUỒN trái ngược hẳn nhau như vậy.

NHỮNG AI HỚN HỞ KIÊU NGẠO KỶ NIỆM NGÀY 30-4-1975 LÀ NGÀY ĐẠI THẮNG?

Chỉ có bè lũ khoảng hơn 2 triệu đảng viên Việt Cộng buôn dân bán nước tay sai của Quốc tế Cộng sản nay đã tan rã, và thiểu số thân Cộng theo đóm ăn tàn, cùng những người không thuộc dòng giống Việt Nam nhẹ dạ cả tin, bị bộ máy tuyên truyền của Việt Cộng gian ngoan xảo trá lừa bịp suốt từ khi Thế giới Đại chiến Hai chấm dứt đến nay, mới vui mừng đón chào ngày 30 tháng 4 Dương lịch hàng năm là ngày kỷ niệm công lao GIẢI PHÓNG MIỀN NAM THỐNG NHẤT ĐẤT NƯỚC của Việt Cộng mà thôi.

NHỮNG AI BUỒN HẬN XÓT XA CHO DÂN TỘC VIỆT NAM VÌ CÁI MỐC THỜI GIAN 30 THÁNG 4 NĂM 1975


Đó là quảng đại quần chúng Việt Nam đang sống ở trong nước, và những người đã phải bỏ tất cả của cải và rời đất nước ra đi định cư tỵ nạn Cộng sản tại các nước Tự do Tư Bản trên toàn Thế giới.

Đó là các Chiến sĩ Việt Nam Cộng hoà và các Chiến sĩ thuộc Thế giới Tự do tiếp tay hỗ trợ nhân dân Việt Nam Cộng Hoà, đã xả thân đứng nơi tuyến đầu chiến đấu chống làn sóng xâm lăng của Cộng sản Quốc tế, do Liên Xô Nga (nay đã tan rã) và Trung Cộng điều khiển bọn tay sai Việt Cộng làm tuyến tiền tiêu xung phong hy sinh xương máu dân tộc Việt để xâm lấn bành trướng, nhằm đạt mục tiêu tối hậu của chúng là thống trị toàn Thế giới bằng Chế độ Vô sản Chuyên chính dã man tàn bạo.

Đó là những người yêu chuộng Tự do Dân chủ Nhân quyền trên Thế giới, đã có kinh nghiệm đau thương sống trong các nước theo chế độ Cộng sản, biết rõ manh tâm tàn bạo vô nhân đạo của Việt Cộng “đồng hội đồng thuyền” với bọn Cộng sản Quốc tế.

Và đó là những Đảng viên Việt Cộng kỳ cựu đã đi theo Hồ Chí Minh phục vụ cho Đảng Việt Cộng và Cộng sản Quốc tế từ hơn 70 năm qua, nay đã thức tỉnh, nhờ “nằm trong chăn mới biết chăn có rận” thấy được rõ mặt thật gian manh xảo quyệt vô xỉ vô luân của bọn Việt Cộng, nên đã và đang can đảm công khai lên tiếng vạch trần những sai trái tội ác “Trời không tha, Đất không dung” của Hồ Chí Minh và đồng bọn Việt Cộng suốt mấy chục năm qua, cũng như kêu gọi mọi người cùng dũng cảm vùng lên sát cánh bên nhau quyết liệt tranh đấu chống Cộng Đảng và Bạo quyền Việt Cộng, để giành lại các quyền Tự do Dân chủ Dân sinh Công bằng Bình đẳng cho toàn thể Dân tộc Việt Nam.

Tất cả những người này buồn hận xót xa, vì ngày 30 tháng 4 năm 1975 là mốc thời gian bất hạnh đen tối nhất cho toàn Dân tộc Việt nam. Suốt từ Ải nam Quan cho đến Mũi Cà mâu, mọi người bị đồng loạt đắm chìm dưới sự cai trị chuyên chính, độc đảng tàn bạo, độc tài vô nhân đạo của bọn Việt Cộng vong nô hiếu sát, theo chủ nghiã Cộng sản Tam Vô (vô Gia đình, vô Tổ quốc, vô Tôn giáo).

Do đó, 30 tháng 4 năm 1975 phải coi là ngày Việt Công xâm lăng đặt ách đô hộ chuyên chính vô sản toàn trị lên đầu lên cổ người dân miền Nam Việt Nam, chớ không phải là giải phóng miền Nam thống nhất đất nước để đem lại ấm no hạnh phúc cho đồng bào như chúng thường tuyên truyền lừa bịp xảo trá.

Sau đây là những sự kiện chứng minh:

Sau khi 4 bên gồm Hoa Kỳ, Việt Nam Cộng hoà, Việt Cộng Bắc Việt, và tay sai Chính phủ Lâm thời Cộng hoà miền Nam (hậu thân của Mặt trận giải phóng miền Nam do Việt Cộng nặn ra từ những năm cuối Thập niên 1950 và đầu Thập niên 1960 tại miền Nam) ký kết Hiệp Ước đình chiến tại Paris vào ngày 27 tháng 1 năm 1973 tái lập hoà bình tại Việt Nam, để tiến tới việc hoà hợp hoà giải dân tộc và tổ chức bầu cử cho toàn dân miền Nam tự do lựa chọn một cách dân chủ chế độ chính trị, thì Hoa Kỳ và các Đồng minh hỗ trợ Việt Nam Cộng hoà bảo vệ miền Nam (chống lại cuộc chiến xâm lăng do Việt Cộng miền Bắc phát động từ cuối năm 1959 do Liên Xô và Trung Cộng yểm trợ thúc đẩy) đã nghiêm chỉnh thi hành, rút hết quân ra khỏi miền Nam.

Ngược lại, Việt Cộng miền Bắc lại được sự hỗ trợ mạnh mẽ hơn của Liên Xô Nga và Trung Cộng về mọi mặt trang bị đạn dược vũ khí tối tân và cố vấn chuyên nghiệp, công khai vi phạm Hiệp Ước, xua quân vượt Vĩ tuyến 17 và từ các hậu cứ đặt trên đất các nước Cộng sản Lào, Campuchia, tấn công lấn đất giành dân của Việt Nam Cộng Hoà ngày một mạnh mẽ hơn. Cuộc chiến quy mô ồ ạt hung bạo sau cùng phát khởi từ cuối năm 1974, kéo dài đến ngày 30-4-1975 thì Việt Cộng Bắc Việt làm chủ toàn thể miền Nam Việt Nam.

Ngay sau khi chiếm được toàn lãnh thổ miền Nam Việt Nam, Việt Cộng đã theo lệnh các quan thầy Liên Xô và Trung Cộng thi hành chính sách tiêu diệt giai cấp và bần cùng hoá nhân dân miền Nam bằng nhiều hình thức, để cả 2 miền Nam Bắc cùng nghèo đói như nhau mà cùng “tiến nhanh tiến mạnh tiến vững chắc lên Xã hội Chủ nghiã”:

1.- Trả thù phe thua trận:

Trục xuất tất cả thương bệnh binh Quân lực Việt Nam Cộng hoà, không cần quan tâm đến hiện trạng bệnh tình nặng nhẹ cơ thể còn nguyên vẹn đi đứng được, hay đã bị giải phẫu mất tay chân đui mù đang nằm liệt giường, phải ra khỏi các cơ sở Y tế, Quân Y Viện, Tổng Y Viện, Dân Y Viện trên toàn miền Nam Việt Nam ngay tức khắc.

Bắt tất cả những người (cả Nam lẫn Nữ) đã từng công khai chiến đấu chống Cộng sản bằng súng đạn hoặc bằng bút mực, gồm: quân nhân các cấp thuộc Quân lực Việt Nam Cộng hoà, viên chức hành chánh, giáo chức, truyền thông báo chí, văn nghệ sĩ, tu sĩ có tư tưởng lập trường không chấp nhận ý thức hệ Cộng sản, và tất cả các doanh gia thương xí nghiệp tư nhân cũng bị coi là Tư sản mại bản, đem giam cầm đầy đọa trong các trại tập trung để cải tạo tư tưởng, bằng các bài học nhồi sọ thực hiện đấu tranh giai cấp đến khủng hoảng tinh thần trở thành ngơ ngẩn khùng điên, bằng lao động khổ sai đến kiệt sức chết vì thiếu ăn, bệnh hoạn không thuốc chữa.

Đây là chính sách tiêu diệt các giai cấp đối nghịch với tập đoàn Việt Cộng, một hình thức tù không án, lưu đầy hành hạ cực nhục cả tinh thần lẫn vật chất cho chết lần mòn nơi rừng thiêng nước độc (theo di chúc để lại trước khi chết của Hồ Chí Minh, học đòi của các quan thầy Stalin, Mao Trạch Động), tàn bạo hiểm độc gấp trăm ngàn lần hơn cả thời Thực dân Pháp đô hộ.

2.- Cướp nhà và đồ đạc gia dụng.

Buộc dân chúng thành thị, đặc biệt là vợ con những người liệt kê trong trường hợp trên đây, phải rời bỏ nhà riêng tại thành phố cho nhà nước quản lý (chia cho các cán bộ của Đảng) mà bồng bế nhau với 2 bàn tay trắng vào rừng sâu và các vùng đầm ngập xình lầy, khai phá thành lập các “khu kinh tế mới” theo chính sách san bằng giai cấp, diệt Tư sản kẻ thù của giai cấp Vô sản. Chính sách này nhằm tiến tới việc xây dựng một xã hội mới “xã hội chủ nghiã”, không ai còn tư hữu, tất cả là của tập thể do Nhà Nước tập trung quản lý, khẩu phần ăn hàng ngày và mọi nhu cầu khác cho mỗi người được quy định tùy theo kết quả lao động cá nhân đạt được do Hợp tác xã ghi công hàng ngày. Đây là chính sách cai trị bằng Chuyên chính Vô sản (điều khiển cưỡng bức người khác phải tuân lệnh bằng áp lực bao tử và cường quyền) rập khuôn theo Trung Cộng và các nước Cộng sản do Liên Xô Nga lãnh đạo. Con người chỉ là công cụ lao động (nô lệ) của Nhà nước Xã hội Chủ nghiã (tập đoàn chủ nhân ông phong kiến thực dân quân phiệt mới).

3.- Tước đoạt tài sản của quảng đại quần chúng, bằng các chiến dịch “đánh tư sản mại bản”, quốc hữu hoá các công ty doanh thương tư nhân, xí nghiệp tư nhân, các Trường Tư thục, các đất đai cơ sở xã hội y tế và dòng tu riêng của các Tôn giáo, giải tán các chợ và các tiệm buôn bán lẻ tư nhân, lấy tất cả ruộng đất tư của điền chủ và nông dân, để tập trung vào các Hợp tác xã do Nhà Nước quản trị chi phối độc quyền. Tất cả tiền và quý kim của tư nhân gửi trong các Ngân hàng Công cũng như Tư đều bị tước đoạt không hoàn trả, dù có đủ giấy tờ chứng minh là sở hữu chủ.

4.- Tiêu hủy tất cả các loại văn hoá phẩm (giáo khoa, lịch sử, văn học, nghệ thuật, ca nhạc, khoa học, khảo cứu kỹ thuật…) viết bằng Việt ngữ và ngoại ngữ đang lưu hành tại miền Nam Việt Nam từ nhiều thời đại qua, mà Việt Cộng gán cho cái tội là “văn hoá phẩm phản động đồi trụy” của chế độ Ngụy để lại. Nếu ai lưu trữ sẽ bị đưa ra truy tố trước “Toà án nhân dân” xét xử và gán cho tội “phản động” phải đi cải tạo tư tưởng trong các trại tập trung. Chính sách tiêu hủy các sản phẩm văn hoá này được Việt Cộng phát động thực hiện bắt đầu từ ngày 20-8-1975 tại toàn miền Nam Việt Nam, đúng hệt chính sách đốt sách giết trí thức của Tần Thỉ Hoàng thời phong kiến xa xưa ở bên Tầu, và của Mao Trạch Đông thực hiện trên đất nước Trung Hoa trong hậu bán Thế kỷ thứ 20.

5.- Cưỡng bức cướp tiền để toàn dân trở thành vô sản.

Bất thần vào sáng sớm ngày 18-9-1975, Nhà Nước Việt Cộng ban hành lệnh đổi tiền “khẩn trương” và phải hoàn tất nội trong một ngày trên cả nước. Giá biểu quy định một đồng bạc Việt Nam Dân chủ Cộng hoà miền Bắc (tờ giấy lộn in hình Hồ Chí Minh) không được một nước nào trên Thế giới công nhận, lấy 500 đồng bạc Việt Nam Cộng Hoà tại miền Nam được Ngân Hàng Thế Giới công nhận vì có vàng bảo chứng, và đang được lưu hành có giá trị hối đoái với Tiền tệ của tất cả các nước trên khắp Thế giới.

Số tiền mỗi gia đình (hộ) mang đến “đăng ký” đổi tại Ngân Hàng không bị hạn chế, nhưng chỉ được nhận lại tối đa là 200 đồng tiền Hồ. Số sai biệt còn lại Nhà Nước cất giữ giùm. Sau này, mỗi khi có nhu cầu cần dùng bao nhiêu thì phải xin Phường Xã nơi mình cư ngụ cấp giấy chứng nhận đem nộp, mới được cứu xét cho lãnh ra hay không. Nhưng thực tế, không những chẳng ai lấy lại được đồng nào, mà lại còn bị theo dõi điều tra vặn hỏi buộc phải khai báo nguồn gốc từ đâu mà có… Hậu quả sau cùng là “tiền mất tật mang”, đi tập trung cải tạo vì một tội phản động nào đó, mà bản thân không hề làm.

6.- Vơ vét tẩu tán của công.

Tất cả máy móc dụng cụ của cải kho tàng của các Công sở hành chánh, các đơn vị Quân lực Việt Nam Cộng hoà, đều bị bọn thủ lãnh Quân đội và Cán bộ hành chánh của Việt Cộng xâm lăng chiếm đoạt làm của riêng và chuyển tải về miền Bắc. Đặc biệt mấy chục tấn vàng và rất nhiều tiền mặt lưu trữ tại kho Ngân khố Trung Ương của Việt Nam Cộng hoà tại Saigon, thì bị bọn lãnh tụ cao cấp của Trung Ương Đảng Việt Cộng cướp đoạt để chia nhau. Rồi lại tiếp tục tham nhũng vơ vét của công suốt mấy chục năm qua, nay đã trở thành tập đoàn Tư bản Đỏ có hàng nhiều triệu Đô La Mỹ gửi ngân hàng nước ngoài, sống phè phỡn “hủ hoá”, vợ nọ con kia đầy đàn đầy đống, trong khi quảng đại quần chúng vẫn đói nghèo cực nhục vất vả đêm ngày.

7.- Đặt cả 2 miền Nam Bắc dưới quyền cai trị độc tôn của Đảng.

Vào khoảng cuối năm 1975, Cộng sản Bắc Việt mới lộ mặt thật gian xảo, ra nghị quyết giải tán Mặt trận Giải phóng miền Nam và Chính phủ Cộng hoà Lâm thởi miền Nam (công cụ tay sai do Việt Cộng đẻ ra từ những năm cuối Thập niên 1950 sang đầu Thập niên 1960), để sát nhập cả 2 miền Nam Bắc thành một nước Cộng Hoà Xã hội Chủ nghiã Việt Nam, dưới quyền lãnh đạo độc tôn của bọn lãnh tụ chuyên chính vô sản Việt Cộng tại Hà Nội. Giống y như hồi cuối năm 1945 sang đầu năm 1946, các đảng chính trị Quốc gia Nhân bản trong Chính phủ Liên Hiệp (Quốc, Cộng) đã bị Hồ Chí Minh phản bội tiêu diệt để Việt Cộng chiếm độc quyền cai trị đất nước vậy.

Nhờ sự kiện này, những người tập kết ra Bắc theo các điều quy định bởi Hiệp định Genève 1954, hoặc nghe lời truyên truyền xảo quyệt đi theo Việt Cộng hoạt động trong các tổ chức nói trên tại miền Nam, mới vỡ mộng biết mình đã bị lừa gạt. Người nào có đảm lược dám khẳng khái chống đối, tùy theo từng trường hợp khác nhau đều bị xa thải bằng biện pháp cho “phục viên non” (về hưu sớm hơn hạn tuổi ấn định), hoặc bị Đảng gài bẫy cho “hủ hoá”, “biến chất”… để “kỷ luật” tước đảng tịch và bắt đi tập trung cải tạo vô thời hạn như Ngụy quân Ngụy quyền và Tư sản mại bản.

Chính sách phi nhân bạc nghiã trắng trợn này của Việt Cộng, đã khiến cho nhiều Đảng viên trung kiên theo Cộng sản từ nhiều năm về trước phải sững sờ hoang mang thất vọng, nhưng đành ngậm tăm chẳng dám hé răng. Những kẻ nhát gan này, âm thầm tiêu cực “cố chịu đấm ăn xôi” tiếp tục a tòng với bọn Việt Cộng xâm lược vơ vét của cải của nhân dân tại miền Nam để làm giầu, tận hưởng cho bõ những ngày chịu đói cực trong rừng núi xa gia đình thân quyến. Hiện nay bọn này đã trở thành Tư bản Đỏ.

Nhưng, cũng có những người can đảm dám công khai phản đối bầy tỏ suy nghĩ của mình bằng nhiều hình thức khác nhau. Chẳng hạn như, Nữ văn sĩ Dương Thu Hương gốc miền Bắc, tình nguyện vượt Trường Sơn chịu đựng gian khổ nhiều năm để giải phóng miền Nam, sau khi vào tới Saigon thấy nếp sống sung túc dư giả văn minh của quảng đại quần chúng miền Nam, mới thấy mình bị bộ máy truyên truyền của Đảng Quang Vinh lừa bịp bấy lâu nay, và đã có nhận xét đại ý rằng: “cuộc sống sung túc dư thừa của đồng bào Nam Bộ, chính là cái thiên đường mà Đảng Cộng sản Việt Nam và nhân dân miền Bắc mơ tưởng từ mấy chục năm qua chưa đạt được…”.

Đến khoảng thời gian giữa Thập niên 1980 Nguyễn văn Linh làm Tổng Bí Thư Đảng Việt Cộng, để cứu nguy cho Đảng khỏi bị suy tàn vì các dòng thác chỉ trích khởi phát từ nội bộ đảng, đã phải vội vã học đòi quan thầy Liên Xô Nga Gorbachew, chủ trương “mở cửa”, “đổi mới”, “cởi trói văn nghệ”, cho mọi người dân được phép “nói thật nói thẳng” góp ý kiến giúp Đảng và Nhà Nước “những việc cần làm ngay” để hoàn chỉnh đường lối cai trị tốt hơn, nên Dương Thu Hương đã sốt sắng thực tình đóng góp ý kiến của mình trong Đại hội văn nghệ sĩ tại Hà Nội, và sau đó cho ra đời những cuốn tiểu thuyết vạch trần những xấu xa của chế độ, đã bị phe bảo thủ chống đối mãnh liệt đến nỗi Nguyễn văn Linh lại phải chấm dứt “chính sách cởi trói” để trói trở lại chặt chẽ hơn. Hậu quả là, Dương Thu Hương cùng nhiều người cùng chí hướng, lỡ thẳng thắn ngay tình “nói thật nói thẳng” qua những truyện ngắn hoặc kiến nghị phổ biến trên “báo, đài”, đã bị Đảng kiểm điểm “kỷ luật” bằng đọa đầy trong các trại cải tạo, hoặc bị quản chế kỳ thị đối xử cho phải “sống dở chết dở” tại nơi sinh quán cho đến chết trong đói nghèo bệnh hoạn.

8.- Thanh toán nợ vay các nước Xã hội Chủ nghiã anh em, để điều hành cuộc chiến “ý thức hệ” và “huynh đệ tương tàn” suốt 30 năm (1945-1975).

Sau 30-4-1975, không còn chiến tranh trên đất nước Việt Nam, toàn khối Cộng sản Quốc tế ngưng viện trợ cho Việt Cộng, và bắt đầu đòi nợ các khoản đã giúp Việt Cộng bằng vũ khí đạn dược quân trang dụng thực phẩm thuốc men để thúc đẩy cuộc chiến suốt mấy chục năm trời.

Không có “ngoại tệ mạnh” (ĐôLa của Mỹ, Rúp của Liên Xô, Franc của Pháp, Sterling của Anh...) để trả nợ theo yêu cầu của các nước Xã hội Chủ nghiã anh em chủ nợ, nên Việt Cộng phải xuất khẩu lao động (người) và các sản phẩm nông ngư lâm nghiệp, thủ công nghiệp, nguyên liệu khoáng chất của đất nước sang các nước chủ nợ để thế trừ dần. [Toàn Thế giới biết được việc này, nhờ các bản tin của các hãng thông tấn Tây phương loan tải vào hồi cuối năm 2001, khi Vladimir Putin Tổng thống Liên Bang Nga sang thăm Việt nam, đã tuyên bố bằng lòng xoá bỏ không đòi 8 Tỷ trong số 10 Tỷ tiền nợ do Liên Xô Viết đã cho Việt Cộng vay trong thời gian chiến tranh.]

Cũng nhờ thế, mà toàn dân tộc Việt Nam mới nhận ra được mánh lới tuyên truyền xảo trá gian manh của Hồ Chí Minh và đồng bọn Việt Cộng từ trước đến nay. Sự thật đã được phơi bầy ra ánh sáng, không phải Liên Xô Nga và Khối Cộng sản Quốc tế giúp đỡ viện trợ không bồi hoàn cho Việt Cộng duy trì cuộc chiến suốt mấy chục năm trời như Hồ Chí Minh và Việt Cộng thường rêu rao. Mà các nước Cộng sản anh em chỉ cho Việt Cộng vay để điều hành cuộc chiến đến hồi kết thúc thì phải trả nợ.

Thật là khốn khổ cho nhân dân Việt nam, sau mấy chục năm bị “Bác” và “Đảng” lừa bịp hy sinh xương máu trong cuộc chiến “huynh đệ tương tàn” không cần thiết, nay đã có hoà bình trên đất nước lại bị buộc phải tiếp tục đổ mồ hôi nước mắt ra lao động cực khổ để trả nợ thay cho “Đảng quang vinh anh hùng”, mà thật ra chỉ là bọn Mafia quân phiệt Thực dân mới tàn bạo vô nhân đạo trên đất nước Việt Nam.

Để kết luận,
Các sự kiện chứng minh còn có thể viết cả ngàn trang chưa hết. Nhưng, người viết nghĩ rằng chỉ cần trình bầy một số điều nổi bật nhất trên đây thôi, cũng đủ cho mọi người thấy rằng Việt Cộng chính là tay sai của Liên Xô Nga và Trung Cộng dùng bạo lực xâm lăng cướp đất đai, cướp của cải tư hữu, áp đặt mọi người dân miền Nam phải chịu chung số phận với người dân miền Bắc, đã bị Việt Cộng đè đầu cưỡi cổ từ sau cái gọi là “cách mạng tháng 8-1945” trở đi, chớ không phải giải phóng miền Nam thống nhất đất nước đem lại ấm no hạnh phúc cho dân chúng như Việt Cộng đã rao truyền.

Hơn ba mươi năm đã qua đi, Việt Cộng đã sửa sai đổi mới nhiều lần, nhưng vì lúc nào cũng vẫn “đại ngoan cố” giữ độc đảng cai trị, học làm kinh tế thị trường nhưng ghép cái đuôi “theo định hướng xã hội chủ nghiã” không tưởng, nên đời sống quảng đại quần chúng vẫn khốn cùng thiếu ăn thiếu mặc thiếu thuốc men… Cơ quan thống kê của Liên Hiệp Quốc đã xếp Cộng hoà Xã hội Chủ nghiã Việt Nam vào danh sách hơn một chục nước nghèo đói, chậm tiến, độc tài tham nhũng, tệ đoan xã hội xa đọa nhất Thế giới.

Thế mà, lúc nào Đảng và bạo quyền Việt Cộng cũng huyênh hoang hãnh diện là nhờ “Đảng Quang vinh, anh hùng vô địch” mà Việt Nam mới được là nước xuất khẩu gạo nhiều nhất nhì Thế giới. Nhưng, hàng năm các lãnh tụ của “Đảng Quang Vinh” vẫn phải chi phí công quỹ thay nhau ra nước ngoài, khom lưng cúi đầu gục mặt lì lợm uốn lưỡi xin viện trợ của các nước Tư bản giúp cho “xoá đói giảm nghèo”.

Ngoài ra, Đảng còn khoe khoang “là người tiên phong của giai cấp công nông” để lãnh đạo đất nước, thế mà từ năm 2006 đến nay ở trong nước đang có các cuộc đình công của công nhân các xí nghiệp Ngoại quốc và Quốc doanh, đòi tăng lương và quyền sống tối thiểu tương xứng với công sức lao động của mình. Các nông dân bị cán bộ chính quyền địa phương cưỡng bức cướp nhà đất một cách oan ức, phải giắt nhau lên Hànội khiếu kiện với Nhà Nước, nhưng không được giải quyết, còn bị Công An Nhân Dân bắt bớ giam cầm theo luật rừng, vi phạm trầm trọng Hiến Pháp do chính bạo quyền Việt Cộng đẻ ra nhưng không bao giờ tôn trọng thực thi.

Nhiều nhóm Nhân sĩ và Tu sĩ thấy sự bất công trong xã hội do sự cai trị chuyên chính độc tài của Nhà Nước ngày một quá đáng, nên đã dũng cảm bằng đường lối hoà bình bất bạo động, lên tiếng đóng góp ý kiến xin Nhà Nước cải tiến phương thức cai trị để cho quảng đại quần chúng có được các quyền căn bản của con người cần được hưởng trong một nước độc lập. Nhưng. Các đề nghị này không những không được đáp ứng, mà những người dũng cảm lên tiếng còn bị đàn áp bắt bớ giam cầm hành hạ, kết tội bằng những bản án ghép buộc vô lý như: “lợi dụng tự do dân chủ âm mưu lật đổ chính quyền, làm gián điệp, gây chia rẽ phá sự đoàn kết dân tộc…”

Các sự thật này đã phơi bầy rõ ràng mặt thật xảo quyệt của Đảng Việt Cộng là bọn phong kiến thực dân quân phiệt mới, đang cấu kết với gìới Tư bản trong nước (chính là các Đảng viên Việt Cộng các cấp và thân quyến) và Tư bản ngoài nước để bóc lột sức lao động của công nhân, chớ không phải là Đảng Cách mạng vì dân vì nước!!!

Hỡi Nhân loại yêu chuộng Tự do Dân chủ tôn trọng Nhân quyền trên toàn Thế giới!

Hơn 80 triệu công dân Việt Nam đã và đang phải sống cuộc đời nô lệ đói nghèo khổ nhục dưới ách cai trị bóc lột bạo tàn của Việt Cộng từ hơn nửa Thế kỷ nay rồi, xin Quý Vị hãy vì lòng nhân đừng tiếp tay hà hơi cho bạo quyền Việt Cộng vững bền lâu hơn nữa, hãy tạo cơ hội giúp cho Dân tộc Việt Nam có môi trường hoàn cảnh thuận lợi vùng lên lật đổ bạo quyền Việt Cộng giành lại Tự do Dân chủ Nhân quyền, để họ có được cuộc sống ấm no hạnh phúc mà “con người vốn sinh ra bình đẳng” được quyền hưởng. Như Quý vị đã từng hỗ trợ hủy diệt cái nôi Cộng sản Liên Xô và Đông Âu vào cuối Thế kỷ 20.

Chủ tịch Google gọi TQ là 'mối đe dọa' internet


Chủ tịch Google gọi TQ là 'mối đe dọa' internet


Cập nhật: 20:22 GMT - thứ bảy, 2 tháng 2, 2013



Eric Schmidt được cho là đã gọi Trung Quốc là kẻ tin tặc tấn công dồn dập nhất vào các công ty nước ngoài

Chủ tịch của Google, Eric Schmidt, dùng một cuốn sách mới để gọi Trung Quốc là một mối đe dọa trên internet, chuyên hậu thuẫn tội phạm mạng vì mục đích kinh tế và chính trị.

The New Digital Age – sẽ được công bố vào tháng Tư – gọi Trung Quốc là “kiểm soát thông tin tích cực và cuồng nhiệt nhất”.

Các bài liên quan



Chủ đề liên quan



Trung Quốc là kẻ tin tặc tấn công “phức tạp và dồn dập nhất” vào các công ty nước ngoài, theo bài nhận định mà Wall Street Journal (WSJ) có được.

Trung Quốc bác bỏ các cáo buộc tin tặc.

Bắc Kinh đã bị một số chính phủ, các công ty và các tổ chức nước ngoài cáo buộc là đã tiến hành gián điệp trên mạng trong nhiều năm, nhằm thu thập các thông tin và nhằm kiểm soát hình ảnh Trung Quốc.

The New Digital Age phân tích việc Trung Quốc khai thác internet một cách nguy hiểm ra sao, nay lan sang cả chính trị, kinh doanh, văn hóa và các lĩnh vực khác của cuộc sống, WSJ nói.

Hãng trích từ cuốn sách nói: “Sự khác biệt giữa các công ty Mỹ và Trung Quốc và các chiến thuật của họ sẽ khiến cho cả chính phủ lẫn các công ty Mỹ bị rơi vào thế bất lợi.”

Hãng nói điều này là bởi Washington “sẽ không áp dụng cùng hướng đi, làm gián điệp kỹ thuật số, bởi quy định pháp luật của nước này chặt chẽ hơn nhiều (và được thực thi tốt hơn) và bởi việc cạnh tranh bất hợp pháp là vi phạm nguyên tắc công bằng của Mỹ .”

Cuốn sách nói rằng chính phủ các nước phương Tây có thể làm nhiều hơn nữa theo mô hình của Trung Quốc, theo đó phát triển mạnh mẽ hơn nữa mối quan hệ giữa nhà nước và các công ty công nghệ.

Các nhà nước sẽ được lợi nếu như sử dụng phần mềm và công nghệ do các công ty đáng tin cậy làm ra, cuốn sách viết.

“Khi Huawei giành được thị phần, ảnh hưởng và tầm vươn ra của Trung Quốc cũng mạnh lên,” WSJ trích lời tác giả cuốn sách.

WSJ tuần này nói hệ thống máy tính của báo đã bị các tin tặc lành nghề tại Trung Quốc tấn công, nhằm cố gắng kiểm soát việc đưa tin về Trung Quốc.

Đây là vụ tấn công lần thứ hai nhắm vào một tờ báo lớn của Hoa Kỳ, với New York Times trước đó nói các hacker Trung Quốc đã “liên tục” xâm nhập hệ thống máy tính của báo trong suốt bốn tháng qua.

Bộ Ngoại giao Trung Quốc nói các cáo buộc của New York Times là "vô căn cứ" và "hoàn toàn vô trách nhiệm".

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/world/2013/02/130202_china_cyber_attackers.shtml

TẬP ĐOÀN CỘNG SẢN PHẢI CHỊU TRÁCH NHIỆM TRƯỚC LỊCH SỬ VỀ VẤN ĐỀ TOÀN VẸN LÃNH THỔ VÀ SINH TỒN CỦA DÂN TỘC VIỆT NAM


Sent: Saturday, February 2, 2013 5:19 AM
Subject: Ban nuoc va giet dan -diet chung .

 

 

TẬP ĐOÀN CỘNG SẢN PHẢI CHỊU TRÁCH NHIỆM

TRƯỚC LỊCH SỬ VỀ VẤN ĐỀ TOÀN VẸN LÃNH THỔ

VÀ SINH TỒN CỦA DÂN TỘC VIỆT NAM

* ĐINH LÂM THANH *

 

Viết về tội ác của tập đoàn Việt gian cộng sản thì phải cần hàng triệu trang giấy mới có thể ghi chép đầy đủ. Về vấn đề nầy, từ hàng chục năm qua, thế giới tự do và người Việt Quốc Gia hải ngoại cũng như đồng bào trong nước đã liên tục tố cáo trước quốc tế hàng ngàn hàng vạn tội ác mà đảng cộng sản đang gây ra cho Đất Nước và Dân Tộc Việt Nam. Tuy nhiên, tôi xin nhấn mạnh thêm vài chi tiết để vạch trần hai tội của tập đoàn cộng sản mà bất cứ một người Việt Nam nào cũng không thể nào bỏ qua.

 

Bài nầy không đề cập đến các tội bình thường như bóc lột, giết người cướp của, ăn trộm tài nguyên quốc gia, tham nhũng vô độ, lập bè cấu kết mua bán chức tước, gây nên cảnh chiến tranh chết chóc mà người ta thường thấy ở những bọn thảo khấu cướp núi cướp biển cũng như các tập đoàn độc tài quân phiệt cầm quyền. Người viết chỉ xin nhấn mạnh hai trọng tội của tập đoàn Hà Nội, và với loại tội phạm nầy, đảng cộng sản cũng như những kẻ đồng lõa, ủng hộ, bệnh vực, bao che đều phải chịu trách nhiệm trước lịch sử. 

 

Thật vậy, đảng ‘Việt gian cộng sản cướp chính quền’ phải chịu trách nhiệm trước lịch sử về vấn đề toàn vẹn lãnh thổ và sự sinh tồn của Dân Tộc Việt Nam. Nói một cách rõ ràng hơn, chúng đã phạm hai trọng tội. Tội thứ nhất, Hà Nội bán đất nhượng biển cho kẻ thù truyền kiếp là bọn Tàu Ô man rợ. Tội thứ hai, đảng cộng sản đã diệt môi trường sống của người dân trong nước, có thể xem như một hình thức diệt chủng. Với hai tội nầy, hình phạt tối thiểu dành cho tập đoàn cộng sản là phải bị xử trảm ba đời toàn bộ dòng họ của chúng như tiền nhân cha ông trước kia đã kết tội đối với những ai thông đồng với giặc.

 

A. Tội bán đất nhượng biển và trải thảm rước kẻ thù vào đô hộ :

 

Đúng vậy, từ thuở sơ khai đến thời hiện đại, chưa bao giờ một bộ tộc, một nhà cầm quyền lớn nhỏ nào đem đất biển và tài nguyên đất nước nhượng, bán cho ngoại bang, nhất là trao vào tay kẻ thù truyền kiếp của dân tộc. Thời nào cũng vậy, dù là một trưởng tộc nhỏ giữa núi rừng hay nhà cầm quyền lớn của một xứ văn minh, người lãnh tụ, ngoài việc bảo vệ giang sơn, họ còn phải có trách nhiệm mở rộng thêm bờ cỏi, lo cho dân cơm no áo ấm. Nhưng khốn nạn thay, trên thế gian nầy, ngay thế kỷ 21, chỉ  có độc nhất ‘đảng cướp cầm quyền’ việt gian cộng sản lại mang đất, đem biển và tài nguyên bán dần cho Tàu cộng để xin quan thầy bảo vệ ngai vàng của chúng !

 

Tội làm gián điệp cho kẻ thù thì sẽ bị tử hình, đối với thời nào chế độ nào cũng vậy. Nhưng với Việt Nam, cả dòng họ từ tên Hồ Chí Minh, Phạm Văn Đồng đến Lê Khả Phiêu, Nguyễn Tấn Dũng…đều nhân danh đảng, trắng trợn ký công hàm bán đất nhượng biển lấy ngoại tệ bỏ túi và đổi súng đạn đem về giết hại đồng loại.  Đây là hành động của một lũ cướp rừng vô học, dùng quyền lực tự cho đàn áp người dân để bảo vệ ngai vàng. Do đó cả thế giới không lạ gì khi bọn chúng đã bất chấp sự sống còn của Dân Tộc và sự toàn vẹn của Đất Nước.

 

Một điều cần ghi nhận thêm, chế độ và con người cộng sản không phát sinh ra từ lòng dân tộc, ‘nhà cướp quyền hiện tại’ cũng không do dân mà ra, do đó, chúng vô trách nhiệm việc lo cho dân và bảo vệ dân. Lý do đơn giản nhất chúng xem thường vai trò người dân trong nước vì chúng nghĩ rằng, không cần phải mất công bám vào dân để cai trị hoặc để có được phiếu trong các cuộc bầu cử cũng như chúng cũng chẳng cần cái ‘quốc hội’ trong vai trò đại diện dân làm gì ! Đường lối bất di bất dịch của cộng sản là dùng bao tử để sai khiến và cai trị con người, xử dụng kẽm gai, nhà tù, súng đạn và mạng sống để trấn áp thành phần đối lập, đồng thời làm phương tiện để răn đe buộc dân chúng phải mhắm mắt phục tùng. Do đó cả thế giới không ngạc nhiên khi đảng việt gian cộng sản bóc lột trắng trợn tài sản tiền của người dân cũng như tài nguyên quốc gia. Quá khứ đã chứng minh tập đoàn Hà Nội ngang nhiên và xem thường lòng dân, chúng đã nhiều lần ký giấy nhượng biển bán đất cho kẻ thù là bọn Chệt.

 

B. Tội vô trách nhiệm để dân chúng chết dần vì các môi trường sống (tội diệt chủng)

 

Tôi gọi vô trách nhiệm vì việc bảo vệ môi trường sống tại Việt Nam đều là những vấn đề nhỏ nằm trong tầm tay và dễ dàng thực hiện. Đúng vậy, môi trường và thực phẩm là hai yếu tố tối quan trọng cần thiết cho sự sống còn của người dân, nhưng dưới chế độ hiện nay, hai vấn đề nầy có được ‘nhà cướp quyền’ cộng sản chú tâm đến không ? Bản chất phét láo từ trong căn bản, Việt gian cộng sản thường rêu rao rằng, dưới chế độ xã hội chủ nghĩa, con người có thể biến đá thành cơm, nghĩa là với đỉnh cao trí tuệ của bọn cướp núi, cộng sản có thể thay Thượng Đế làm bất kỳ gì chúng muốn. Như vậy, làm sạch môi trường và kiểm soát thực phẩm đâu phải vĩ đại như chuyện đóng phi thuyền lên Kim tinh - Hỏa tinh, biến đá thành cơm hay hóa phép cho tên già Hồ sống lại…mà chỉ là những chuyện tầm thường đối với những người có trách nhiệm, có quyền và có phương tiện trong tay. Đành rằng, trước mắt tại Việt Nam chưa có hiện tượng nạn nhân nhảy đành đạch chết hàng loạt tại chỗ, nhưng 80 chục triệu người đang sống dưới thiên đường cộng sản, hằng ngày thở khí độc, uống nước ô nhiễm, ăn thực phẩm pha chế hóa chất…thì độc tố sẽ tích lũy trong cơ thể con người, và, chắc chắn một ngày rất gần sẽ xì ra, lúc đó, y khoa có tiến bộ đên đâu cũng phải đành bó tay.

 

1. Vô trách nhiệm về bảo vệ môi trường :

 

- Ô nhiễm từ không khí : Tập đoàn cộng sản Việt Nam không có chương trình và biện pháp kiểm soát cũng như hạn chế khói độc thoát ra tại thành phố nhất là từ các loại xe cũ. Tình trạng nầy tạo ra một lớp không khí độc trên bầu trời thủ đô, thành phố và quận lỵ mà người dân phải hít vào phổi ngày cũng như đêm. Hơn nữa, các nhà máy lớn nhỏ quốc doanh hay của công ty nước ngoài cũng như các doanh nghiệp tư nhân đã không có trách nhiệm quản lý khí thải và nhất là thiếu sự kiểm soát của giới chức địa phương. Do đó, những năm gần đây, các bệnh lạ về bộ phận hô hấp, tuần hoàn và tiêu hóa đã gây ra nhiều trường hợp quái đảng tại Việt Nam.

 

- Ô nhiễm từ nguồn nước : Nước uống tại Việt Nam được xếp vào nguồn độc hại trầm trọng đứng hàng đầu, ảnh hưởng đến hệ thống tiêu hóa qua thức ăn trong đời sống hằng ngày của người dân. Các chất độc được tự do đổ xuống đất như dầu nhớt xe hơi đã xử dụng, hóa chất phế thải hoặc những hợp chấp biến thể sau các chu trình sản xuất từ nhà máy lớn nhỏ hay cơ sở công nghiệp chui của tư nhân. Những chất thải nầy thấm vào đất sẽ ảnh hưởng đến cây trái rau hoa quả cũng như các loại động vật sống tại các ao, đầm, lạch, sông và ven biển… Nhất là nước uống hiện nay, không một phương tiện máy móc nào có thể lọc được toàn bộ chất độc trong nước cũng như các hổn tạp hợp chất, những siêu vi khuẩn mầm bệnh từ các cầu tiêu công cộng và nước lưu thông trong các cống rảnh, sông ngòi. Người dân thành phố phải xử dụng nguồn nước ô nhiểm nầy để uống và nấu ăn qua hệ thống ống nước từ thời Tây để lại…Nhiều vùng người dân phải đào giếng lấy nước uống sát hoặc ngay bên nhà cầu vệ sinh, có nơi, muốn dùng nước trong để sản xuất nước đá, họ phải đào giếng ngay trong các nghĩa địa !

 

2. Vô trách nhiệm về sản xuất và kiểm soát an toàn thực phẩm :

 

Người Việt nội địa biết rằng, hiện nay tất cả thực phẩm, như nông hải sản chế biến từ trong nước đến hàng nhập của bọn Chệt đều có chất độc giết người. Nhưng nếu ‘không ăn cũng chết mà ăn cũng chết’, thì thà ăn để sống được ngày nào hay ngày đó còn hơn đày đọa cái bao tử chờ chết ! Ăn uống như vậy tức là miễn cưỡng chấp nhận một sự ‘tự vẫn nhung’ để chọn một cái chết từ từ và nhẹ nhàng dưới chế độ cộng sản mà người dân nghèo thấp cổ bé miệng không còn cách chọn lựa nào hơn. Lý do đơn giản là tại Việt Nam hiện giờ cái gì cũng độc cả ! Tóm lại, việc ăn uống là nguồn sống căn bản, nhưng nếu ăn toàn đồ độc hại, chắc chắn toàn bộ ngũ tạng con người, từ trí não, xương cốt, thịt da đến tim gan phèo phổi không chóng thì chầy cũng trở thành những bộ phận phế thải, vô phương cứu chữa và sẽ đưa đến cái chết.

 

3. Tìm hiểu nguồn gốc cũng như việc sản xuất thực phẩm để thấy vấn đề ‘quản lý’ của tập đoàn cướp quyền Việt gian cộng sản :

 

31. Thực phẩn đưa vào chính thức cũng như nhập lậu của Tàu cộng : Đối với những loại thức ăn hư thối nhiễm độc, bọn Chệt khỏi mất công tẩy trùng và đào hố chôn, chúng chỉ cần tổ chức xuất khẩu qua Việt Nam, được hai cái lợi, vừa có tiền và vừa đầu độc được dân tộc Việt Nam. Ngày nay người ta không còn né tránh cái gọi là thực phẩm lạ nữa, mà khẳng định rõ ràng rằng, hàng thực phẩm hư thối được phép nhập một cách chính thức, hoặc do cán bộ đảng viên bao che nhập lậu dưới mọi phương tiện từ ranh giới giáp với Tàu. Các loại hàng nầy được chuyển đi tiêu thụ từ các biên giới xuống đến những vùng quê Cà Mau. Thực vậy, trước đây đám ‘cữu vạn’ lội suối băng rừng, giấu trong quần cột trong áo từng bao thịt thúi, tùng con gà toi để chuyển vào Việt Nam qua ranh giới Việt Tàu. Nhưng ngày nay thì hoàn toàn công khai, nhà cầm quyền từ địa phương đến trung ương đều nhắm mắt cho hàng ngàn tấn thịt thúi chuyển vận bằng xe, bằng tàu xuyên suốt chiều dài Bắc-Nam. Phải nói rằng hàng độc hại phát xuất từ Tàu cộng thật đa dạng, từ gạo, sữa, thịt, trái cây, bánh mứt, áo quần, son phấn, hóa chất, thuốc men đến đồ dùng thường nhật đang ồ ạt tung vào Việt Nam với giá rẻ, hợp với túi tiền của trên hai phần ba dân số nghèo hoặc trung lưu. Tất cả các chất độc tiềm ẩn từ thực phẩm sẽ từ từ ngấm vào cơ thể con người qua nhiều ngả, nếu không chết vì bệnh nầy thì cũng ngã gục qua những bệnh khác.

 

32. Thực phẩm sản xuất qua hệ thống dây chuyền : Đối với những sản phẩm do người nước ngoài đặt mua thì các công ty nước nầy (ví dụ Nhật Bản) tổ chức những toán kiểm soát thanh tra đứng ngay tại các dây chuyền sản xuất để bảo đảm phần nào việc làm ăn tắc trách của các chủ nhân Việt Nam. Nhưng với loại thực phẩm tiêu thụ tại nội địa, các công ty sản xuất lớn của nhà nước hay các cơ sở do tham nhũng đở đầu thì không cần phải trình diễn tổ chức làm cảnh làm gì thêm tốn nhiều công nhiều của, vì trước sau gì, lượng hàng sản xuất nầy cũng chui vào bao tử người dân nội địa. Hơn nữa, lô nào không đạt tiêu chuẩn tối thiểu vệ sinh bị quốc tế trả về, hoặc hàng tồn kho quá hạn xử dụng thì được các bệnh viện, nhà thương, trường học, vườn trẻ, căn tin công sở hoan nghênh giải quyết với giá rẻ ! Ai chết mặc ai, miễn là đảng, công ty kinh tài nhà nước và bọn cán bộ hốt được tiền cho túi tham là ‘đạt tiêu chuẩn’ ! Điều nầy không lạ gì những em trong các trường học, công nhân nhà máy và bệnh nhân tại các bệnh viện lớn nhỏ bị ngộ độc vì ăn uống đều đều từ ngày nầy qua tháng khác.   

 

33. Thực phẩm sản xuất bởi các cơ sở nhỏ : Giết lậu gà heo trâu bò chết vì bệnh dịch là chuyện thường tình xảy ra hàng ngày tại Việt Nam. Ảo thuật biến thịt ôi thịt thối thành thịt tươi trong những môi trường hoàn toàn thiếu hẳn vệ sinh là mánh lới của dân miền Bắc truyền lại cho người miền Nam dưới ‘cái nôi của nhân loại’. Bơm hóa chất vào các loại thực phẩm, hoa quả héo úng biến chúng thành những hàng tươi tốt. Ướp thuốc cho tôm cá ươn tráo thành hàng vừa mới đánh bắt, cũng như việc tráo trở thịt quá hạn sử dụng, hư thối thành các loại sản phẩm tươi ngon đắt tiền. Nơi sản xuất là những ‘xưởng’ đầy dòi bọ ruồi nhặng, nằm sát cầu tiêu, biến chế từ góc bếp, khu rửa chén bát sát bên hố rác ống cống…đến giai đoạn phơi nắng, phơi ruồi và phơi bụi trên các địa điểm thiếu vệ sinh. Người tiêu thụ chỉ nấu nướng, luộc hoặc hấp sơ sài trước khi ăn thì đã vô tình đưa vào bao tử hàng ngàn hàng vạn vi khuẩn khác nhau. Hơn nữa, các cơ sở sản xuất nhỏ xử dụng nguồn nước cũng như dụng cụ dơ bẩn để biến hàng hư thối thành thực phẩm rồi công khai đưa vào thị trường tiêu thụ với sự đồng thuận bao che và hợp tác ăn chia với ‘giới chức’ tham nhũng địa phương.

 

34. Thức ăn sản xuất lậu : Thực phẩm sản xuất lậu tại các quận lỵ và thành phố chiếm gần như đa số trong các mặt hành tiêu thụ hằng ngày của người dân lao động. Từ những gánh hàng rong, quán cóc lề đường trong các ngõ hẽm đến nhà hàng trên các con lộ đều thuộc giới thương nghiệp hàng chạy, buôn thúng bán bưng, nghĩa là do cá nhân sản xuất vội vã, bán và thu tiền ngay, do vậy không cần giấy phép cũng như thiếu kiểm soát vệ sinh. Tại Việt Nam, người nào cũng có thể sản xuất thực phẩm chui, trở thành kinh doanh buôn bán lẽ, và, để được lời nhiều, họ xử dụng các nguyên liệu đầu tiên như gạo, thịt, bún, bột, trái cây, rau cải, gia vị chẳng những thiếu tiêu chuẩn vệ sinh mà còn pha chế các hợp chất hóa học cho đúng hương vị do bọn Chệt chuyển qua nhằm đầu độc dân tộc Việt Nam. 

 

35. Thực phẩm giả (còn gọi là hàng nhái) : Hàng giả hàng nhái không chỉ tìm thấy trong các mặt hàng tiêu dùng mà còn bắt gặp ngay trong các loại thực phẩm. Bọn Chệt đã đưa vào Việt Nam từ gạo giả, trứng giả, sữa giả, thịt giả, café giả, hại tiêu giả, đố đóng hộp giả…đến thuốc Âu-Mỹ giả để đầu độc người Việt Nam. Tiếp đến, con buôn trong nước thêm một màn làm ‘hàng nhái’ để gạt người tiêu thụ thêm một lần nữa. Bây giờ tại Việt Nam, ra đường gặp hoàn toàn gặp đồ giả thì thử hỏi trách nhiệm của tập đoàn cộng sản, là những tên luôn tự xưng là ‘đỉnh cao trí tuệ loài người’ có xứng đáng lãnh đạo đất nước hay không !

 

C. Trách nhiệm của tập đoàn ‘cướp quyền’ Việt gian cộng sản :

 

Trách nhiệm về môi trường : Bản chất là một tập đoàn dốt và tham nhũng, đảng viên cán bộ đã mặc cảm, lại nhận hối lộ với các tổ chức đầu tư kinh doanh nước ngoài. Đó là lý do chúng sợ sệt không dám mở miệng đặt điều kiện khi ký hợp đồng thiết lập nhà máy sản suất, cơ sở biến chế nông ngư sản phẩm với nước ngoài, nhất là Tàu Đỏ, Đài Loan, Singapore…Chúng để mặc các công ty nước ngoài tung hoành và vô trách nhiệm trước vấn đề giải quyết chất thải. Đảng viên cán bộ tên nào cũng dốt nhưng lại cao ngạo về cái kỹ sư tiến sĩ ‘đậu’ tại ‘học đại Cầu Muối’ ở Việt Nam cũng như mua bằng Thạc sỹ, Tiến sỹ, Kỹ sư từ các tổ chức bịp quốc tế Âu-Mỹ. Nhân tiện đây xin hỏi, hàng trăm ngàn trí thức, giáo sư, tiến sĩ, bác sĩ, kỹ sư biến đi đâu hết ? Thành phần nầy có còn chút lương tâm nghĩ đến sự tồn vong của quốc gia và dân tộc hay chỉ biết cúi đầu lãnh lương, và suốt ngày ngồi nhà hàng, chui vào hang động ổ điếm, để cho đám vượn ‘nắm quyền’ múa gậy vườn hoang ?

 

Trách nhiệm về thực phẩm : Tình trạng vô trách nhiệm nầy xảy ra công khai, liên tục hàng giờ hàng ngày tại Việt Nam, nhưng tại sao ‘nhà cướp quyền’ từ địa phương đến trung ương không dám trừng trị mạnh tay, hay chỉ ra mặt giải quyết những trường hợp ăn chia không đều ? Ai cũng biết rằng đảng viên cán bộ cộng sản không cần phải biết đọc biết viết nhưng chúng chia động từ ‘ăn’ rất chính xác : ‘tôi ăn, anh ăn, nó ăn, chúng tôi ăn, các anh ăn và chúng nó ăn’, tất cả đều thuộc bài vui vẻ. Bài học nầy được trung ương cũng như địa phương học thuộc lòng và thi hành triệt để. Những tên to đầu ăn hàng tỷ thì chúng phải dành cho đàn em phần nào để bịt miệng, bảo vệ và đùm bọc lẫn nhau. Ngay đến bọn cá lòng tong tại địa phương từ tổ, phường, khu phố, quận đến tỉnh cũng được cấp trên cho phép chấm mút tùy theo khả năng, môi trường và địa bàn hoạt động. Điều nầy chứng minh tại sao tình trạng vô trách nhiệm trong việc kiểm soat và bảo vệ chất lượng thực phẩm càng ngày càng trở nên tồi tệ và gần như biến mất tại nội địa.

 

Xin ghi nhớ một điều, thành phần cán bộ đảng viên và bọn sống bám vào đáy quần cộng sản không bao giờ chết vì ăn uống tại Việt Nam. Nhờ tiền cướp của dân, chúng chỉ uống nước chai đưa qua từ Pháp, ăn thực phẩm nhập riêng của Nhật, Singapore, Úc, Âu và Mỹ Châu. Như vậy, tương lai lớp người bị trị dưới chế độ cộng sản sẽ biến mất. Nếu không kịp thời loại hẳn thành phần cộng sản ra khỏi lòng dân tộc thì một ngày kia trên đất nước Việt Nam chỉ còn lại thành phần gia đình dòng họ cộng sản và bọn tỷ phú đỏ. Chúnh nó tha hồ hưởng thụ và tiếp tục đục khoét tài nguyên đất nước thân yêu của chúng ta.

 

Trên đây là hành động vô trách nhiệm của tập đoàn ‘cướp quyền cộng sản’, có tính cách hình sự, được xếp vào tội đầu độc diệt chủng. Nhưng ai là kẻ trách nhiệm ? Người sản xuất, con buôn chẳng qua vì nguồn lợi làm mờ mắt và mất hẳn lương tâm con người thì họ sẽ bị tội là lẽ đương nhiên. Nhưng quan trọng hàng đầu chính là thành phần vô trách nhiệm từ công an khu vực đến những tên kiểm soát an toàn thực phẩm cũng như bọn nắm quyền từ khu phố làng quận lên đến tỉnh. Tập đoàn nầy mới chính là chánh phạm ! Một điều cần khẳng định rằng, trên tham nhũng hạng nặng và dưới là thành phần nắm quyền địa phương, chúng nó đã nuôi dưỡng, nhận hối lộ, bao che cho bọn đầu cơ Tàu cộng và những người Việt mất linh hồn. Do vậy vấn đề làm sạch môi trường cũng như kiểm soát an toàn thực phẩm xem như hoàn toàn bất trị đối với Việt Nam, trừ khi nào đất nước không còn bóng dáng tập đoàn cộng sản.

 

Trí thức Việt Nam nghĩ thế nào và sẽ có hành động gì để cứu Đất Nước và Dân Tộc Việt Nam không ?  

 

Đinh Lâm Thanh

02.02.2013

 

Nguồn : Hội Văn Hóa Người Việt Tự Do  -  http://www.hvhnvtd.com/

 

PHẢI CHĂNG CỰU THIẾU TƯỚNG NGUYỄN KHẮC BÌNH MUỐN… NGỒI XỔM TRÊN LỊCH SỬ?


 

PHẢI CHĂNG
CỰU THIẾU TƯỚNG NGUYỄN KHẮC BÌNH MUỐN… NGỒI XỔM TRÊN LỊCH SỬ?
 
          NGUYỄN THIẾU NHẪN
 
          Dẫn nhập: Trong mấy ngày qua, Ban Đại Diện Cộng Đồng Việt Nam Bắc California đã ra “thông báo khẩn” hủy bỏ việc tổ chức Lễ Tưởng Niệm cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm vào ngày 4-11-2012 tại Vivo với lý do: “Để tránh những bàn tán và ngộ nhận đáng tiếc cho rằng có sự tranh giành trong việc tổ chức Lễ tưởng niệm, mất đi sự trang nghiêm trong tinh thần tưởng nhớ và đề cao tinh thần yêu nước của vị nguyên thủ Quốc Gia đã sẵn sàng hy sinh cho nền dân chủ và độc lập của dân tộc mà Ban Đại Diện CĐVN/BC đã làm trong 8 năm qua.
 
          Ông Lê Văn Ấn, tức bình luận gia Kiêm Ái (vốn là mọt thuộc cấp của cựu Thiếu Tướng Nguyễn Khắc Bình) cũng đã có lên tiếng về những việc làm của cựu Thiếu Tướng Nguyễn Khắc Bình về việc tổ chức lễ tưởng niệm cố TT Nguyễn Văn Thiệu tại Trung Tâm Văn Hoá Việt Mỹ và việc sẽ đọc diễn văn ca tụng cố TT Ngô Đình Diệm tại Khu Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị Bắc California mà ông là “Đồng Trưởng Ban Tổ chức” trong ngày 3-11 năm 2012. (xin xem bài “Chẳng đặng đừng” trong tieng-dan-weekly.blogspot).
 
          Không ai trách cựu Thiếu Tướng Nguyễn Khắc Bình “ca tụng” cố TT Nguyễn Văn Thiệu là người đã ban cho ông ta nhiều quyền lợi trong quá khứ. Nhưng chắc chắn nhiều người sẽ thấy ngượng dùm cho ông ta khi vào ngày 3-11 tới đây, “ông ta lại lên diễn đàn nhân danh Trưởng ban Tổ chức, đọc diễn văn thương tiếc cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm đã bị bọn “đầu trộm, đuôi cướp sát hại…”
 
          Để rộng đuờng dư luận và để thấy rõ là khi làm những chuyện trái khoáy là hết ca tụng, tưởng niệm cố TT Nguyễn Văn Thiệu lại tưởng niệm cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm, phải chăng cựu Thiếu Tướng Nguyễn Khắc Bình đã NGỒI XỔM TRÊN LỊCH SỬ?
 
          Cựu Thiếu Tướng Nguyễn Khắc Bình có mục đích gì, âm mưu gì khi làm những chuyện trái khoáy và gây chia rẽ trong cộn đồng?
 
          Xin mời qúy độc giả đọc lại bài viết có cùng tựa sau đây. 
 
*
 
          Cố Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu là một người có cung nô bộc rất tốt. Khi ông qua đời vì bệnh, không có để lại di chúc chính trị và cả hồi ký nhưng, sau đó, các tay chân bộ hạ của ông đã thi nhau viết sách, trả lời phỏng vấn để tìm mọi cách bênh vực cho ông ta. Những người bênh vực cho Tổng Thống Thiệu cật lực và đắc lực nhất là hai ông Nguyễn Tiến HưngNguyễn Văn Ngân, Phụ tá Đặc biệt của TT Thiệu.
          Khi TT Nguyễn Văn Thiệu còn sinh sống ở Hoa Kỳ, người ta không bao giờ nghe ông ta tuyên bố gì về các ông Dương Văn Minh, Trần Thiện Khiêm, Nguyễn Cao Kỳ v.v… Người ta cũng không thấy ông có đóng góp gì cho cộng đồng ngoài 20 Mỹ kim đóng góp cho Khu Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị Nam California (thấy có ghi trên báo) và 500 Mỹ kim đóng góp cho Kỳ Đài và Công Viên Văn Hóa do ông cựu Đại Tá Vũ Văn Lộc làm Chủ tịch. Thấy trên “Bảng Ghi ơn” có ghi tên TT Nguyễn Văn Thiệu nằm gần tên Thủ Tướng Đào Minh Quân của cái gọi là “Chính Phủ Việt Nam Tự Do”. “Bảng Ghi ơn” này bây giờ đã theo 3 cái cột cờ của mấy ông Vũ Văn Lộc, Hồ Quang Nhựt, Lại Đức Hùng, Nguyễn Thanh Liêm về nằm đâu đó ở nhà kho (?!) ở San José, cũng như thân xác của cố TT Thiệu đang nằm đâu đó trong lòng đất Mỹ.
Ở Mỹ có câu nói: “Người quá cố không kể chuyện hoang đường”, nhưng, ông Nguyễn Văn Ngân, qua bài phỏng vấn của ông Trần Phong Vũ, đã đặt vào miệng cố TT Nguyễn Văn Thiệu những lời tố cáo, đổ tội cho những người đã có thời gian cộng tác với cố TT Thiệu như các ông Đại Tướng Dương Văn Minh, Trần Thiện Khiêm, Thiếu Tướng Nguyễn Cao Kỳ…
          Về ông Nguyễn Cao Kỳ, ông Nguyễn Văn Ngân khi được phỏng vấn, đã phát biểu như sau: “…Ông Kỳ từng là một Thủ Tướng toàn quyền, đã lập pháp trường cát bắn cộng sản, đã dẫn đầu nhiều phi vụ oanh tạc bắc vĩ tuyến, nhưng suốt thời gian giữ cương vị Phó Tổng Thống vì “mất ăn” ông chỉ làm công việc kết bè tụ đảng âm mưu đảo chánh ông Thiệu, tệ hại hơn nữa vì chống ông Thiệu nên đã chống phá chế độ, đâm sau lưng các chiến hữu của ông bằng cách tiếp tay cho nhóm cộng sản Hồ Ngọc Nhuận – Ngô Công Đức, các thành phần phản chiến…, dùng dinh Phó Tổng Thống (Dinh Công Lý) chứa chấp các phần tử cộng sản  Huỳnh Tấn Mẫm, Lê Văn Nuôi…, lúc bị cảnh sát truy nã sau vụ sinh viên Lê Khắc Sinh Nhật bị ám sát. Chính quyền ngày đó ở trong tình trạng “xấu chàng hổ ai” phải im thin thít như “gái ngồi phải cọc” vì không muốn gây hoang mang trong quần chúng.”
          Về Thủ Tướng “ngậm miệng ăn tiền” Trần Thiện Khiêm, ông Nguyễn Văn Ngân, qua miệng cố TT Thiệu, đã tố cáo ông này là “công cụ trung thành của CIA”, là người phải chịu trách nhiệm về cái chết của hai ông Ngô Đình Diệm, Ngô Đình Nhu khi được hỏi: “Ông Thiệu nói với ông… bọn “xịa” ngồi trong Hội đồng An ninh Quốc Gia; ông muốn ám chỉ ai?”
          Ông Nguyễn Văn Ngân đã trả lời như sau: “Ông Thiệu đâu cần phải ám chỉ. Trong số nầy, một nhân vật then chốt và thường trực của hội đồng an ninh quốc gia là ông Trần Thiện Khiêm, Thủ Tướng kiêm Tổng Trưởng Nội vụ, kiêm Tổng Trưởng Quốc Phòng mà cả nước đều biết là một công cụ trung thành của Mỹ, là nhân vật chủ chốt trong cuộc đảo chánh 1-11-63.
          Trước đây, các ông Diệm, Nhu cũng biết ông Khiêm là người của CIA nhưng đã lầm lẫn về con người của ông Khiêm nên đã giao chức vụ Tham mưu trưởng liên quân với mục đích “neutralizer” các âm mưu đảo chánh của người Mỹ, cuối cùng cả hai anh em đều bị thảm sát dưới tay ông Khiêm. Các ông Diệm, Nhu là những người được giáo dục và lớn lên trong môi trường có tính cách khuôn mẫu, kinh điển, vẫn tưởng rằng những ân sủng của chế độ, những tình cảm xử sự như con cháu trong gia đình, cùng sự biến cải từ một sĩ quan cấp thấp trong quân đội đánh thuê của Pháp thành một tướng lãnh đứng đầu trong quân đội quốc gia có lý tưởng, có nhân cách, nhân phẩm…, sẽ hết lòng bảo vệ chế độ.”
          Trong trả lời phỏng vấn của ông Trần Phong Vũ, ông Nguyễn Văn Ngân đã tìm mọi cách quy tội giết anh em ông Ngô Đình Diệm cho ông Trần Thiện Khiêm. Sau khi quy kết cố TT Dương Văn Minh “phải hoàn toàn chịu trách nhiệm về cái chết của hai anh em ông Diệm,” ông Ngân khẳng định: “… tuy nhiên, thủ phạm chính và giấu mặt là người chủ chốt thực hiện vụ 1-11-63 tức ông Khiêm - là người đã triệu tập Hội đồng Tướng lãnh, điều động lực lượng an ninh của Tổng Tham Mưu và nắm giữ lực lượng chủ lực của cuộc đảo chánh tức sư đoàn 5. Vào lúc ông Diệm quyết định ra trình diện đã chỉ thị cho sĩ quan tùy viên phải cố liên lạc trực tiếp với ông Khiêm như một bảo đảm cho sinh mạng, và chính ông Khiêm đã nhận điện thoại của đại úy Đỗ Thọ nhưng đã cố tình bất động, mượn tay ông Minh và nhóm tướng lãnh bất mãn để thi hành chỉ thị của người Mỹ.”  
          Ông Phụ tá Nguyễn Văn Ngân còn củng cố lập luận kết tội ông cựu Thủ Tướng Trần Thiện Khiêm là “chính phạm” đã sát hại anh em ông Diệm trong biến cố 1-11-63 bằng cách diễn tả “Ông Thiệu im lặng một lúc, hoàn toàn không phản bác mà chỉ hỏi một cách thụ động: anh nghĩ như vậy sao?
          Tôi (ông Ngân) đáp: Không phải tôi nghĩ như vậy mà sự thực là như vậy. Nếu Tổng Thống ở vào địa vị ông Khiêm, Tổng Thống sẽ xử sự như thế nào? Chức vụ Tham mưu trưởng liên quân là chức vụ được Tổng Thống tín nhiệm và trực tiếp bổ nhiệm để cầm đầu quân đội, bảo vệ chế độ, thế mà lại làm tay sai cho ngoại bang, lợi dụng chức vụ lật đổ chế độ - ông Khiêm  thừa hiểu đó là một hành động phản quốc nếu ông Diệm sống sót; hơn nữa với những ân sủng của ông Diệm cho ông Khiêm cùng sự xử sự như con cháu trong gia đình thì sự phản trắc cũng đủ để ông Khiêm phải thủ tiêu ông Diệm hầu khỏi thấy mặt.”
          Và ông Ngân đã lớn tiếng kết tội: “Việc giết Tổng Thống Diệm là một tội phạm lịch sử. Những người nhúng tay vào máu của ông Diệm không bao giờ dám ngẩng mặt lên nhận trách nhiệm: những người bị lộ diện đã sống một cách lén lút cho đến cuối đời như Dương Văn Minh, Mai Hữu Xuân, những kẻ ném đá dấu tay thì vẫn tiếp tục ẩn mặt và trút trách nhiệm lên đầu những người đã chết.”
          Không biết có phải vì nhu cầu bênh vực cho cố TT Thiệu mà ông Ngân đã “sơ hở” khi kể lại câu chuyện như sau: “Để rõ thêm con người của ông Khiêm, đây là câu chuyện ông Thiệu đã kể lại cho tôi lúc gặp tại London năm 1983. Tôi hỏi ông Thiệu:
          -Tổng Thống vẫn liên lạc với ông Khiêm?
          -Không.
          -Lý do?
          - Anh nghĩ xem tôi và ông ta cùng đi qua Đài Loan một lúc; ở Đài Loan tôi qua Anh  thăm thằng Lộc (con trai ông Thiệu, lúc đó du học ở Anh Quốc – chú thích của tácgiả bài viết này) để giải thích và an ủi nó về vụ 30-4, người lớn còn “xấc bấc, xang bang”, huống gì nó là một đứa nhỏ. Trong khi tôi vắng mặt, ông Khiêm đến chào bác Sáu để đi Mỹ (ông Kiểu, đại sứ tại Đài Loan – anh ông Thiệu). Ông Khiêm nói với bác Sáu: trong hai anh em phải có một người qua bên đó để nói lên tiếng nói của mình… Bác Sáu cười mỉa mai: “Thế thì tôi chúc chú lên đường bình an…”. Trong thời gian tôi ở Đài Loan, ông Khiêm không hề nói với tôi về việc ông làm thủ tục đi Mỹ…”
          Đây là chỗ “hớ hênh” của ông Nguyễn Văn Ngân khi tìm mọi cách đổ tội cho ông Trần Thiện Khiêm, để bênh vực cho TT Thiệu, vì trước đó chính ông Ngân đã cho biết TT Nguyễn Văn  Thiệu đã biết ông Trần Thiện Khiêm là người của CIA, là tay sai của Mỹ, đã giết hại người đã ra ơn cho mình là cố TT Ngô Đình Diệm, chẳng lẽ tới lúc đó, Tổng Thống Thiệu vẫn còn cố bám vào ông Trần Thiện Khiêm để được ông này giới thiệu để tiếp tục qua Mỹ làm tay sai cho Mỹ?! Chẳng lẽ tới lúc đó TT Nguyễn Văn Thiệu và cả ông Nguyễn Văn Ngân không biết là ông Thủ Tướng Trần Thiện Khiêm đã được lệnh của CIA theo TT Nguyễn Văn Thiệu qua Đài Loan để “kềm chế” ông ta để ông ta không thể tìm cách… quậy phá?
 
          Chẳng phải chính sau đó, ông Ngân đã cho biết là “sau 30-4-75, bà Anna Chennault có qua Đài Loan cho ông Thiệu biết là chánh phủ Mỹ không hoan nghênh việc ông Thiệu vào Mỹ”
*
          Ông nhà văn Giao Chỉ Vũ Văn Lộc mới đây có cho đăng lại bài “Niên Trưởng Ra Đi, Chân Lý Khôn Cùng”, theo ông ta cho biết là được viết từ năm 2005. Bài viết rất ư là “tròn trịa và nhạc-bất-quần” về “niên trưởng Nguyễn Văn Thiệu”; nhưng, trong bài viết “Tưởng Niệm Big Minh - Một Vòng Hoa Cho Niên Trưởng”, ông nhà văn nổi tiếng “nhạc bất quần” này lại viết về cố Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu như sau: “…ông Thiệu lừa cả cụ Hương, cả Quốc Hội, và Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa và cả miền Nam để ra đi cho êm thắm. Khi từ chức Tổng Thống Thiệu nói là ông từ nhiệm chứ không phải đào nhiệm, Một cách vô cùng khéo léo, và do tình thế góp phần ông đã trở thành một nhân vật cản trở cho hòa bình và khi ông ra đi lại là một sự hy sinh. Nhưng thực sự ông ra đi quá trễ và đã để lại một quốc gia tan nát và một quân đội không thể hàn gắn được”.
 
          Và, như mọi người đều biết, trong lúc quân dân miền Nam phải chiến đấu sinh tử với VC thì cố Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu, theo tin báo chí ngoại quốc lúc đó, đang mặc áo thun, quần cụt đùa giỡn với các cháu là con của ông Đại sứ Nguyễn Văn Kiểu tại Đài Bắc. Và sau đó, khi  định cư ở Anh Quốc, được báo chí ngoại quốc phỏng vấn về những thuyền nhân thì ông đã trả lời rằng: “Tôi đâu có mắc mớ gì tới họ (sic!)”.
 
          Và, những năm về cuối đời, qua tổ chức có tên “Vận Động Dân Chủ Tái Thiết Việt Nam”, có trụ sở tại San José, cố Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu có bắn tiếng hòa hợp hòa giải vô điều kiện với VC để hy vọng VC “mời” về… tham chính. Nhưng… như mọi người đều đã biết kết quả ra sao.Và ông đã chết già vì bệnh tại Hoa Kỳ. Và di ảnh đã được Khu hội Cựu Tù Nhân Chính Trị Bắc California đưa về thờ phượng ngang hàng với cố TT Ngô Đình Diệm và các vị Tướng đã tuẩn tiết trong ngày 30 tháng 4 năm 1975.
 
          Về chuyện “đâm sau lưng chiến sĩ” này, nhà thơ Lưu Đình Vong có làm bài thơ rất “cực tả” như sau:
 
          “Con lạy bố rồi, bố Thiệu ơi
          Ba mươi, tháng Bốn chạy cong đuôi
          Khổ thân Binh Méo tù lưu lạc
          Tội nghiệp Cai Tròn rách tả tơi
          Yêu nước, lính quèn hô tử thủ
          Thương tiền, Tổng thống dọt khơi khơi
          Giờ nghe Cộng dụ, ông quay dáo
          Lưng lính chùa sao cứ lụi hoài?!”
*
          Bốn mươi chín năm đã trôi qua, công, tội của TT Ngô Đình Diệm đã và đang được lịch sử phán xét; công, tội của TT Nguyễn Văn Thiệu cũng đã và đang được lịch sử phán xét!
 
*
          Thượng Thư Bùi Bằng Đoàn, bố của ông “Đại tá Việt Cộng phản Đảng có ‘lai-sân’” Bùi Tín không thể ngồi cùng chiếc chiếu lịch sử với nhà cách mạng Phan Bội Châu.
 
          Cố Tổng Thống Dương Văn Minh không thể ngồi cùng chiếc chiếu lịch sử với cố Tổng Thống Trần Văn Hương.
 
          Và, cố Trung Tướng Nguyễn Văn Thiệu không thể ngồi cùng chiếc chiếu lịch sử với các vị Tướng đã tuẩn tiết theo thành trong ngày 30-4-1975…
 
          Chắc chắn phải là như thế; bởi vì không ai có thể … ngồi xổm trên lịch sử!
 
          NGUYỄN THIẾU NHẪN
          tieng-dan-weekly.blogspot.com

 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link